Cập nhật mới

Khác allyuu Đáy Xã Hội Nơi Có Những Con Người Yêu Nhau

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
319811270-256-k987294.jpg

Allyuu Đáy Xã Hội Nơi Có Những Con Người Yêu Nhau
Tác giả: gheditbucuagojo
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

allyuu các loại



fushiita​
 
Allyuu Đáy Xã Hội Nơi Có Những Con Người Yêu Nhau
/fushita/ bóng tối nơi có tôi và em


Trong truyện đề cập nhiều cụm "đáy xã hội" ai khó chịu thì né nhaa =))))))))

btw lại là mình sadgirl viết fic đây

có chút goyuu

----------------------------------------------------------

Bóng tối, ánh sáng, mặt trời mặt, trăng những thứ ấy luôn trái ngược nhau nhưng lại thu hút nhau như tôi bị em cuốn mất hồn trong buổi chiều hôm ấy .

Ánh hoàng hôn ửng hồng trong buổi chiều tà càng tô điểm cho nụ cười tỏa nắng của em , từ lúc đó đến giờ tôi vẫn không biết hồn mình bị nụ cười của em hút đi đâu mất .

Em đã bước vào cuộc đời chú thuật sư nhạt nhẽo của tôi một cách tôi không thể nào ngờ tới , em đã nuốt ngón tay của vua lời nguyền trở thành vật chứa của hắn chỉ để cứu nguy tôi lúc đó.

ôi !em ơi em như ánh sáng của cái ngành rẻ rách thấm đẫm bóng tối ấy, như là ánh sáng của đời tôi .

Em luôn nở nụ cười tỏa sáng ấy dù bọn cao tầng luôn nhòm ngó trực chờ để giết em, tôi thật sự cảm thấy ngu ngốc khi để em nuốt thứ ấy , tôi cảm thấy hối hận vô cùng .

Một con người là chuẩn mức của người tốt như em ,tôi lại đẩy em vào chìm vào con đường này, tôi đã gián tiếp làm em mất đi quyền tự do, tôi để bàn tay em phải nhuốm máu tôi tự trách bản thân vô vàn lần nhưng em cứ ở đó thong thả dù bóng tối đang dần nuốt chửng lấy em.

tôi yêu em! tôi yêu em! tôi yêu nụ cười của em, tôi muốn nói với em thật nhiều điều rằng tôi thích em, yêu em nhiều ra sao nhưng tôi làm gì có tư cách nói với em điều ấy, chính tay tôi lôi em vào nó chính vì cứu kẻ như tôi em mới bị án tử tôi không có đủ tư cách ấy .

Tưởng như không thể bày tỏ tình cảm cho em đã điều tồi tệ nhất, nhưng không hôm ấy em nói với tôi rằng em yêu kẻ có mái tóc trắng bạch kim, có một gương mặt điển trai cùng với chiều cao cực kì nổi bật, kẻ có đôi mắt xanh sáng tựa bầu trời xanh xa xôi kia, em làm bộ mặt cam chịu nói với tôi rằng em sẽ không bao giờ có thể sát cánh cùng người đó được, em không xứng với anh ta , người đó gần ngay trước mắt em nhưng lại xa như bầu trời xanh kia

Tôi biết chứ, tôi nghe thôi cũng biết là ai rồi lồng ngực tôi thắt lại nhưng vẫn cố để em không nhận ra .

Em không rơi nước mắt chỉ im lặng ngắm nhìn bầu trời xanh cao kia rồi đi mất vào phòng.

Tôi khựng lại nhưng chẳng làm được gì cả , tôi lẳng lặng nhìn bầu trời mà em nói đúng là xa xôi thật .

Nếu theo em ,hắn và em dường như không thể đến với nhau, thì em ơi kẻ ở dưới bóng tối như tôi liệu có thể với tới em ?

Có thể thoát khỏi vũng bùn lầy nhơ nhớp này để nắm lấy bàn tay của em không(đáy xã hội =))))))))

Làm sao tôi có thể với tới em được, yên phận dưới danh bạn thân của em , nhìn em vui vẻ mỗi ngày , đối với tôi vậy cũng được rồi .

Tôi chấp nhận không tranh giành ,tôi không từ bỏ việc yêu em nhưng tôi từ bỏ việc cố gắng để em nhận ra tình cảm của mình, tôi cam chịu chỉ để nhìn em được hạnh phúc

Nhưng chỉ việc yên bình ngắm nhìn em mỗi ngày thôi khó đến vậy sao ? tôi tự hỏi bản thân mình khi nhìn thấy em ở biến sự shibuya , em không còn tỏa nắng nữa , nụ cười trên môi em còn đó nhưng cái cách cười hồn nhiên ngày nào đã hoàn toàn biến mất trên đôi môi em

Tôi thừa nhận rằng tôi vẫn luôn theo dõi em từ phía sau , em thích gì muốn gì tôi biết rất rõ .

Nhưng con người trước mắt tôi này , có chắc chắn là itadori yuuji tôi thầm thương ngày nào không?

Trái tim tôi đau đớn ngước nhìn khuôn mặt tôi thầm thương trộm nhớ bấy lâu , tôi đau lòng nhìn từng vết sẹo xấu xí mới xuất hiện trên gương mặt xinh đẹp của em vết rách trên miệng đến vết rạch giữa trán kia thật gai mắt

tôi yêu tất cả mọi thứ về em từ những thứ nhỏ nhặt nhất ,tôi chỉ tức giận và ghét bỏ nó vì nguyên nhân gây ra những vết rách này là đám nguyền hồn và gã mahito tôi căm phẫn chúng khi làm em bị thương như này ,cũng phần nào cảm thấy bản thân thật yếu ớt vì không thể bảo vệ em tốt, làm em ra nông nỗi này

Rồi hàng loạt những biến cố xảy ra tinh thần lẫn thân xác em trông càng tàn tạ hơn,tôi cố gắng trở nên mạnh hơn và mạnh nhất để bảo vệ em để em không phải chịu án tử và để em có thể hồn nhiên cười như trước để có thể an tâm và dựa vào mình tôi thôi để em chỉ có thể yêu mình tôi cười với một mình tôi , tôi thấy bản thân thật ích kỉ khi muốn chiếm hữu đôi môi em về của một mình tôi , chiếm đoạt luôn cả trái tim và thể xác em để em ngày ngày yêu tôi và hướng về mình tôi thôi .

ôi tôi yêu em nhiều như này tại sao em lại đi yêu người đó vậy yuuji chả phải em cũng có tôi rồi sao yuuji .

Tôi quanh quẩn với đống suy nghĩ đó cả đoạn đường đi cùng em rồi khi nhận được những tin biến động giới chú thuật sư

**/**/****

Gojo satoru bị phong ấn

**/**/****

Fushiguro megumi lên làm trưởng tộc zenin

**/**/****

Án tử của itadori yuuji đang được thi hành

Tôi sững người khi nghe tin người em yêu bị phong ấn tôi thấy kinh tởm bản thân , sao tôi có thể vui vì tin ấy chứ thật bỉ ổi

ôi tôi thừa nhận tôi không muốn em đến với kẻ đó nhưng dù gì hắn cũng là người giám hộ của tôi , tại sao đứng trước tin người đã từng bảo vệ mình bị phong ấn tôi lại chả đau lòng hay thương tiếc vậy? cảm xúc hưng phấn đến kì lạ cứ vậy len lỏi vào từng bộ phận trong cơ thể tôi

Em lúc này hoàn toàn chìm trong tuyệt vọng.

Lặng nhìn em suy sụp đau khổ tôi cũng chẳng biết phải làm sao ,chỉ nghĩ rằng liệu nếu tôi một ngày nào đó tôi chẳng còn nhắc hay tức giận vì tính cách của em, vì tính cách ngây thơ cùng với bộ não đơn giản của em liệu em có đau khổ đến cùng cực vậy không, em có gào khóc tên tôi không, hay em chỉ tiếc thương cho một thằng bạn chiến hữu .

khuôn miệng nhỏ nhắn cùng với vài vết rách kia đang không ngừng mấy máy một câu yêu anh hai câu yêu anh về gã đó, thật tình tôi không hiểu sao em lại cuồng si hắn vậy chỉ được cái đẹp mã còn tính cách như rẻ lau nhà vậy em cũng mê được ,tôi tức giận lắm tôi ghen tị với hắn tại sao có thể làm cho em si mê đến vậy , tôi từng ước nếu đó là tôi thì sẽ tuyệt biết bao .

tôi cúi mặt xuống để làm sao bản thân có thể mặc kệ những lời trách móc vì không đủ mạnh nên mới không bảo vệ được hắn của em .

ôi em yêu! em im miệng đi có được không? sợ rằng tôi không kiềm chế được mà đè em ra để cuồng nhiệt lấy đôi môi đó và chặn lại những lời tự trách đó xuống cuống họng em, để em thôi tự mình nhận mọi tội lỗi và yêu một mình tôi, một mình fushiguro megumi này mất .

tôi cũng thầm bất lực vì vốn dĩ em yêu kẻ đó chứ không phải tôi. lòng ngực lại đau nhói nữa ,tôi không cảm thấy sự khốn khổ về cảm xúc này nữa rồi yuuji ,cảm giác như nó đã chai lì đến mức tôi không thể đau khổ hơn được nữa

Lặng lẽ bước từng bước chân đến chỗ em , em nhìn tôi ánh mắt lộ rõ vẻ đau đớn nhìn tôi rồi lại gọi tên tôi .

Tôi cúi xuống nhẹ nhàng kéo đầu em về phía vai mình em lúc đó chắc ngạc nhiên lắm tiếc là bộ mặt đó của em tôi lại chưa được ngắm nhìn nó .

Thứ tôi nhìn thấy lúc đó là ngần cổ ửng đỏ như đang sắp không kìm nén được nữa, chắc chắn tôi không phải là biến thái nhưng sao những cử chỉ đau khổ của em cũng dễ thương đến vậy .

Em vỡ oà rồi ,em bấu lấy vai tôi òa khóc ,tôi nhẹ nhàng đỡ lấy bờ vai đang run bần bật đó , tôi cảm nhận được em khóc em đang gào khóc như một đứa trẻ .

Sau đấy ,tôi khẽ đẩy vai em ra để thấy được tình trạng của em thì một gương mặt xinh đẹp cùng với những hạt pha lê long lanh trên khóe mắt em đổ xuống theo đó gò má ửng hồng lên chỉ cần nghĩ lại khung cảnh đó thôi cũng làm tôi hưng phấn rồi .

Thấy được cảnh tượng hiếm hoi này tôi không thể ngừng được mà nở một nụ cười méo mó sau khi để em tựa lại vào vai mình đến khi chả còn hạt pha lê nào đổ xuống nữa em hình như đã ngất vì mệt mỏi trên vai tôi .Tôi khá lo lắng nắm lấy đôi vai em kéo nhẹ ra ,tôi thấy em nhắm tịt mắt vì mất sức,mặt em vẫn vương chút phiếm hồng, khoé mắt đỏ hoe vì khóc quá nhiều.

Đột nhiên lòng tôi cảm thấy kì lạ cái cảm giác gì đây cảm giác này chưa bao giờ xuất hiện cả , cảm giác như tôi sắp độc chiếm em vậy . tôi lặng lẽ bế cơ thể đã kiệt sức đến sụi lơ của em bước đi nhẹ nhàng vào 'bóng tối' Nhìn em nằm gọn trong lòng mình Tôi chẳng thể kìm nén nụ cười méo mó đó mà không ngừng run lên vì phấn khích như có được món đồ chơi yêu thích mong muốn nhiều ngày vậy.

________________________________________

:V

Rất cảm ơn mọi người vì ủng hộ mình dù có rất ít người đọc cái fanfic nhảm này của mình nhưng mình cũng rất biết ơn ạ mong mọi người sẽ ủng hộ ạ 🥰
 
Allyuu Đáy Xã Hội Nơi Có Những Con Người Yêu Nhau
/fushiita/đất trời tôi và em


Huhuhhu toi ko biet tai sao no nhu nay

Thật ra đây lần đầu t viết fic thơ đồ á nên nghe xàm xàm thông cảm cho t nhaaaa

Ở đây là ita bị bệnh

Còn fushi là người ngyêu ẻm nè🥰🥰

Đây là bản đầu chưa qua chỉnh sửa nên cấn cấn là đúng nha đe id ở đây hè t chỉnh huhuhu

______________________________________

Bóng tối phủ lên hàng mi

Ánh mắt nhoè đi vì giọt lệ

Hạt ngọc đậu trên khoé mắt

Gương mặt khả ái mà thân quen

Màn đêm đổ lên bầu mắt

Đôi môi hờ hững vì người thương

mấp máy , mấp máy rồi lại thôi

Mãi chẳng hé được nửa lời

Vì sao là em ?

Chết lặng trên lồng ngực

Cả thế giới như đổ gục

Trên bờ vai cường tráng

Vì sao là em !

Vì sao của tôi,

Bị hố đen cướp đi rồi...

____________________________

Từng cơn , từng cơn

Tiếng nấc trong vô vọng

Đám mây cứ u sầu

Vì mặt trời đi mãi

Đau khổ tận xương tủy

Hỡi mặt trời của mây

Cớ sao lại bỏ đi như vậy

Để đám mây khóc mãi ,

Để đám mây âu sầu

Vì mất đi ánh nắng

Từng ngày , từng ngày

Tiếng nấc càng buồn bã

Đám mây vẫn cứ vậy

Vẫn chỉ lý do ấy ,

Vì mặt trời đi xa

__________________________

Giờ đám mây hoá chiếc lá

Chiếc lá của mùa thu

Ai ai cũng tiếc thương

Vì mùa thu là mùa

Của những chiếc lá rụng

Vậy là đám mây và mặt trời

Vì nhớ thương mà gặp

Gặp lại tại nơi xa

Có lẽ đã hạnh phúc

Nên áng mây có màu hồng

_________________________________________

Hihi thật ra thì ita chết vì bệnh còn fushi chết vì nhớ ita =))))))))))))
 
Allyuu Đáy Xã Hội Nơi Có Những Con Người Yêu Nhau
Gió/goyuu/


tui hong co gi de noiii

_____________________________________________

Gió mùa hạ , nóng nực và oi bức, cái nóng như thiêu đốt tâm can , làn gió lướt qua chứa đầy hơi nóng , ánh mặt trời rọi xuống mang theo cái nóng đặc trưng của mùa hạ .

Gojo Satoru ghét nhất là mùa này , nó quá oi bức , quá chói chang với tên này , cái nóng khiến hắn bực bội ngay cả việc ăn đồ ngọt hắn cũng không ăn nổi .

Vậy là hắn trút sự bực tức của mình lên hậu bối của hắn , bằng đủ trò vặt , người bình thường thì chắc hẳn hắn đã bị đấm rồi nhưng vì đó là Itadori nên không sao cả trái lại hắn còn nhận được lời hỏi han quan tâm , nhưng gojo Satoru là tên khùng nên càng như thế hắn càng bực hơn, hắn bực tức vì dù hắn có làm gì em vẫn không hề trách cứ chỉ mỉm cười ngọt ngào bảo không sao cả , dù cho là hắn ăn bánh của em , hay buông lời cay đắng thì vẫn là nụ cười đó , thật khó chịu , cảm giác thật khó chịu, thật muốn chọc tức người khác mà , bộ là khoai tây không cảm xúc à, đó là suy nghĩ khùng khùng của kẻ mạnh nhất- gojo satoru

mùa hè oi ả tên khùng năm ba làm đủ trò trêu đùa đàn em năm nhất bằng mấy trò không thể trẻ trâu hơn , và xem tên khùng đó vờn em khoai tây dường như đã trở thành thói quen của hội năm ba,hội năm nhất chỉ cảm thấy ông anh này thật sự phiền mà tại sao itadori lại có thể không tức được vậy thật tốt bụng quá đi

khung cảnh thanh xuân vườn trường thật sự rất đẹp và nhiều kỉ niệm , không thể không kể đến sự xuất hiện của hai con người đang làm trò con bò kia

gió mùa thu , dịu nhẹ , mát mẻ, thanh thoát mà không hề lạnh lẽo. từng cơn gió nhẹ nhàng đậu lên từng cái lá vàng khô hay lên mặt những người đi đường. khung cảnh thanh thoát của gió trời hòa quyện , những cái cây tràn đầy sức sống giờ cũng ngả vàng từng đoạn , từng chiếc lá vàng khô theo gió mà đi mọi nơi tiết trời không nóng quá lạnh quá, thật đẹp .

"đẹp nhất" khi trên đoạn đường đi có một tiền bối đang lải nhải nhiều kinh khủng . tiền bối tóc đen nọ mỉm cười dịu dàng với tiền bối đầu trắng rồi khuyên bảo " nhẹ nhàng" trả lại không gian yên ả cho yuuji trên cả đoạn đường đó .

itadori yuuji không hẳn là thích mùa này , mà cũng không ghét . chỉ là lâu rồi em mới thấy như được an ủi bởi gió thu như này , trước đây mùa thu của yuuji nhàn nhã , bình lặng đến hiu hắt, vốn dĩ đã quen với con đường thu này cả trăm lần , giờ đây lại náo nhiệt đến lạ thường ,yuuji có chút không quen với khung cảnh mới mẻ này , gió thu giờ đây với em thật ồn ào mà đầm ấm vô cùng , nên yuuji chưa thể kịp thời quen với nó.

nhìn người cao lêu nghêu trước mặt ăn chiếc bánh của bản thân mới mua và buông lời trêu đùa , yuuji thầm bất lực , nhưng cũng có chút vui lạ thường?

yuuji nhẹ nhàng mỉm cười , làm đầu trắng bất ngờ rồi quay đi chỗ khác , ở phía mà cậu nhóc khoai tây không nhìn thấy là một đầu trắng với cái mặt như cà chua chín

vẫn là khung cảnh đó nhưng nay đã có chút đổi thay rồi

gió mùa đông, lạnh lẽo và hanh khô , là mùa của những cặp đôi gái trai ra đường thủ thỉ từng lời đường mật, trao nhau những cái ôm hôn mặc cho gió lớn tuyết rơi , thật ghen tị , gojo lúc này đang nhớ tới quá khứ huy hoàng của bản thân , hắn là gió lớn nhất thời thoảng qua , gió lớn từng - đợt nay tại đây mai tại đó không yên vị ở đâu quá lâu , mà giờ đây gió lớn lại thành tuyết rơi cứ rơi mãi mà chẳng trúng thứ cần trúng

gojo satoru đã bị thu hút bởi hậu bối khoai tây , ra sức mặt dày bám lấy cậu nhóc không buông tha lúc nào, dù tên này nghĩ cả trăm phương ngàn kế đào khoai nhưng khoai này quá mức đần độn , tín hiệu như vậy mà không bắt được, tên này nghĩ thế thì ấm ức vô cùng , cứ lảm nhảm mãi rồi lại hỏi đầu đen tại sao, mà không hề nghĩ đến "tán " của hắn chỉ là mức độ trêu chọc dày đặc hơn

- satoru , thượng đế cũng thật công bằng ,chẳng cho ai tất cả đúng không ?

khó hiểu , vậy là đầu trắng chẳng hề hiểu gì , bỏ đi tìm khoai tây để "tán"

itadori yuuji rất ngưỡng mộ các tiền bối , bản thân luôn cố gắng để có thể được như họ , nhưng dường như trước đầu trắng lại có chút khác biệt có chút nhiều hơn ngưỡng mộ , có chút cảm mến ? nhưng yuuji là kẻ ngốc nên chỉ nghĩ tên đầu trắng là ghét nên chọc vậy nên bản thân vệ tinh gojo quay như lốc cũng không hề biết .

ngoài ra ,vệ tinh này xoay quanh cũng được một thời gian rồi mọi người vốn đều biết kẻ mạnh nhất đang đào một củ khoai ngốc, chỉ mình khoai ngốc là không biết , mà cũng chỉ mình kẻ mạnh nhất không biết khoai ngốc thật sự đã gần đào được.

khung cảnh mùa đông của mọi người giờ đây lại ấm cúng hơn rất nhiều , nhất là khi nhìn hai kẻ ngốc kia thầm yêu nhau

gió xuân , y như tên gọi của nó là làn gió đầy sức sống ,mang đến những tốt điều đẹp cho một khởi đầu mới . gió xuân mang âm vang của những chú chim ,mang sự mát rượi của cơn mưa phùn, mang sự ấm áp của nắng ban mai , gió xuân là lời chào của thiên nhiên đối với vạn vật sau một mùa đông lạnh lẽo và tối tăm như là ánh sáng đầu tiên vén lên màn đêm âm u ,soi sáng đất trời

tình yêu được chứng thực bởi gió xuân thường sẽ khó chia cắt , với hàng nghìn cánh hoa rơi trong làn gió, ngày hôm đó dưới gốc anh đào một cao một thấp trao nhau nụ hôn chứa đựng những cảm xúc thanh xuân của nhau

họ yêu nhau bằng những cảm xúc chân thật nhất nồng nhiệt nhất, họ coi đối phương là tất cả là thanh xuân là tri kỉ của cuộc đời , họ mặc kệ quá khứ mặc kệ tương lai mà đến với nhau vào mùa xuân năm ấy

ai ai cũng chúc mừng cho họ

khung cảnh xuân về thật lộng lẫy , cùng với cặp đôi nọ khung cảnh mùa xuân của họ đẹp gấp bội

vậy là xuân, hạ, thu ,đông những năm về sau họ có nhau , nắm chặt lấy bàn tay bước đi cùng nhau dù cho có bao khó khăn gian khổ cũng không buông nhau ra , họ là tình đầu của nhau có lẽ về sau vẫn mãi là tình đầu khó có thể quên

con đường quen thuộc của yuuji , trước đây rất lạnh lẽo giờ lại rất ấm áp rồi, có lẽ mãi mãi về sau sẽ ấm áp như vậy

- yuuji! lại đây nào

- ừm

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

gió mùa hạ...

gió hạ năm nay sao lại lạnh quá , lạnh đến nao lòng , cho dù cái nắng oi ả vẫn ở đó nhưng sao cảnh vật đã đổi thay, đầu trắng giờ chẳng nhưng không tăng động mà còn quỳ xuống đó mặc kệ cơn giông tố của mùa hạ , hắn chỉ quỳ ở đó, không khóc cũng chẳng nháo, chỉ ngồi trước bia đá lạnh lẽo đó , gục xuống mải mê nhìn dòng chữ khắc ghi trên đó ...

"itadori yuuji"

nụ cười em trên tấm ảnh hắn cầm vẫn vậy vẫn là ánh nắng ấm áp của hắn , nhưng sao giờ em chẳng gọi tên hắn nữa , hắn là kẻ mạnh nhất cứu được cả vạn người bảo vệ cả nghìn người nhưng lại chẳng thể bảo vệ nụ cười ấy chẳng thể giữ bên mình tia nắng ấy , để em nằm dưới nền đất lạnh lẽo , để em nằm đó mà chẳng phải chiếc giường êm ái ngày nào...

hắn yêu em điên dại , yêu em hơn cả mạng sống của chính hắn ...

ngày em đi hắn thần thần quỷ quỷ đi trên con đường đó rồi cười với không gian đất trời , giang tay bắt lấy không khí , miệng không ngừng lảm nhảm , giờ đây đầu hắn chỉ toàn hình bóng em , em vẫn nhẹ nhàng ôm hắn thủ thỉ từng lời khiến hắn tan chảy

- satoruuu

- yêu em không ?

-ưm em không muốn

- yêu anh

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

hắn điên vì em , hắn điên vì tình , hắn là kẻ si tình thiếu em hắn như mất nửa linh hồn

kẻ mạnh nhất , kẻ si tình nhất năm đó giờ cũng hóa thành ngọn gió bay đi với ánh nắng

_____________________________________________________

hmmmmm sad qua chap sau be nhen
 
Allyuu Đáy Xã Hội Nơi Có Những Con Người Yêu Nhau
thông báo


Mình chưa có dropp nhaa

Tr ơi deadline như biển nên chưa ra hoi

2 chương kế goyuu nhen

À mn có id góp ý t haaaa
 
Back
Top Bottom