Khác [AllxKageyama][Trọng Sinh + AOB] Cậu Là O Sao!!?[Drop]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
284544328-256-k140730.jpg

[Allxkageyama][Trọng Sinh + Aob] Cậu Là O Sao!!?[Drop]
Tác giả: Huy_bede
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện làm là để chủ yếu thoải mãn CP all x kageyama '-'

Nó xàm đọc được thì đọc còn không thì xin mời out 😥

Thể loại: Xuyên không, AOB, Ngọt (sau), Sủng, BL, Một chút muối, H ( cái này thì tui viết dở lém lên là cứ next qua nếu muốn;-; và nó sẽ rất hiếm)

Xàm về All x Kageyama nên là độc được thì đọc còn không thì xin mời out

Nó khác rất nhiều so với trong phim nha =)

Mới đầu có lẽ mình sẽ hơi bênh vực CP Lev x Kageyama một Hard ship yeah:^



sung​
 
[Allxkageyama][Trọng Sinh + Aob] Cậu Là O Sao!!?[Drop]
Chương 1: Trọng sinh qua một thế giới song song


-Ha....ha..h- nhưng tiếng thở theo từng nhỏ dần đi

-"Chuyện gì đã xảy ra với minh"- suy nghĩ

Một người thanh niên chắc tầm trên 20 tuổi gì đó, đang nằm trên sàn đất lạnh lẽo với một đống máu, đó chính là Kageyama,cậu đã cố mở mắt thật to nhưng không thể, cậu chỉ có thể mở hé đôi mắt và mơ hồ liếc nhìn mọi thứ xung quanh một cách khó khăn

-"Bọn họ đang nói gì vậy"- cậu không thể nghe thấy họ đang nói gì cả.

-"À phải rồi mình đã bị tai nạn và giờ thì..."

- cậu đã nhớ ra mọi chuyện

Đang trong những dòng suy nghĩ của mình thì mọi thứ bắt đầu tối dần đi

-"Cuộc đời mình đến đây là xong rồi nhỉ"- cậu suy nghĩ và cậu dần chìm vào giấc ngủ một giấc ngủ không bao giờ tỉnh dậy

.

.

.

Trong không gian tối đen như mực đột nhiên không gian lại sáng bừng lên, cậu bị ánh sáng chiếu thẳng vào mặt liền ngay lập tức tỉnh dậy , cậu ngồi dậy nhìn xung quanh cậu còn chưa định thần lại tình hình thì từ đâu có một cô gái trước mặt cậu, cậu theo phản xạ mà lùi về sau cô gái bước đến chỗ cậu và xòe đôi bàn tay ra trước mặt cậu cậu nhìn cô gái đó không có ác ý với mình lên cậu cũng xòe tay ra bắt lấy tay cô cô đỡ cậu dậy

- Uhm anou, cậu có thể cho tôi hỏi là tôi đang ở đâu và cậu là ai tôi tưởng là tôi ch*t rồi mà ?- Kage hỏi cô gái vừa đỡ mình dậy

- Tôi xin tự giới thiệu tôi tên là Kiyumi Nohi, còn đây là một thế giới ảo do tôi tạo ra, đúng thật là cậu đã ch*t rồi nhưng do cậu được thần linh ưu ái nên cậu đã được trọng sinh vào một thế giới song song- Kiyumi đáp

- Vậy là tôi được trọng sinh thật sao ?- Kage không thể tin được vào câu chuyện cậu vừa nghe

- Đúng là vậy và tôi chính là người sẽ giúp đỡ cậu ở thế giới đó- Kiyumi nói xong nở một nụ cười với cậu

- Um, vậy thì thế giới cậu bảo là thế giới như thế nào?- Kage lại hỏi tiếp

- Thế giới đó là thế giới AOB, tóm tắt lại một thế giới mà A sẽ tiết ra một loại mùi hương mạnh mẽ để khiến O bị mất sức dần dần, còn O sẽ tiết ra một mùi hương nhẹ nhàng, ngọt ngào có thể khiến A mê mẩn hoặc đại loại là thế, B thì giống như những người bình thường và cũng là người chiếm số đông nhất- Kiyumi trả lời làm một cách ngắn gọn và dễ hiểu nhất cho Kage

Chưa để cho cậu hỏi tiếp thì cô đã nói tiếp

- Cậu sẽ xuyên không vào lúc cậu học cao trung Karasuno, thân thể ở thế giới kia của cậu là một người chỉ biết nghĩ cho bản thân, cậu luôn bấu lấy mấy người cùng CLB với mình và vài người những CLB khác nữa khiến họ đã ghét lại càng thêm ghét cậu hơn nữa- Kiyumi nói cho cậu rồi quay ra chỗ khác

- Vậy trả nhẽ không có ai trong đó ưa tôi sao?- Kage hỏi thêm

-Không hẳn là thế còn người thân cậu, hai cô gái quản lí và vài người bạn của cậu nhưng cậu khi họ ở gần đó thì cậu lại tổ ra như không quen biết họ rồi bắt chuyện với họ mà chả thèm để í gì đến họ-Kiyumi vừa nói bước ra xa chỗ đó một chút rồi dừng lại

- Còn cậu muốn hiểu rõ hơn thì đến đó tôi sẽ cho cậu kí ức của thân chủ cũ- Kiyumi quay đầu lại rồi nói với cậu

- Giờ chứng ta đi thôi - Cô lại quay đi

- À ừ ừm...- cậu nói rồi đi theo cô gái đang đi trước mặt mình

Giờ cậu mới để í cô gái trước mặt, cô có một mái tóc hình hạt dẻ, đôi mắt mầu xanh nước biển trong veo như chưa từng bị vấy bẩn, cô mặc lên mình một chiếc váy mầu xanh nước khá nhạt

(Ảnh minh họa)

Cậu vừa đi vừa ngắm nhìn cô gái trước mặt mình

-"thật đẹp"- Kage vừa nhìn vừa suy nghĩ trong đầu đột nhiên có một giọng nói vang lên khiến cậu tỉnh lại

- Chúng ta đi thôi- Kiyumi nói rồi đi vào chiếc cửa to đùng trước mặt

Kage chạy theo sau, sau đó thì một luồn sáng bao trùm cả không gian một các chói mắt cậu nhắm mắt lại để không bị đau mắt, sau một hồi khá lâu cậu nghe thấy một tiếng gọi của ai đó gọi cậu, cậu nghe thấy âm thanh liền tỉnh dậy cậu và thấy cái trần nhà hồi cao trung của họ cậu quay sang bên thì thấy Kiyumi đang ngồi cạnh giường cậu

- Cậu dậy rồi à-cô thấy cậu liền nói

-Ừm- cậu trả lời

Nói xong cậu bật dậy và đi xuống giường và đi VSCN.

Một lúc sau cậu đã VSCN xong cậu liền đi xuống nhà bếp

-Chào em Kageyama cưng của chị- chị Miwa nói xong rồi nở một nụ cười với cậu

- Em chào chị- cậu chào người chị của mình đang nấu ăn trong bếp

Cô chị khá là ngạc nhiên khi thấy thằng em mình hôm nay lại ngoan ngoãn và còn chào mình nữa, chứ mọi khi là lơ luôn chả quan tâm mà đi học.

Cậu thấy người chị của mình không nói gì nên đã lên tiếng

-Chị hôm nay chúng ta ăn gì vậy?- Cậu hỏi con người đang đứng đơ ra một chỗ như thế

- Ah..à hôm nay chị có nấu món cà ri mà em thích nhất đây- cô lấy lại bình tĩnh sau câu nói của cậu

Sau khi ăn xong cậu chào tạm biêt chị mình rồi xách cặp đi đến trường, đang đi thi cậu gặp Yachi

- Chào buổi sáng, Kageyama- Yachi chào cậu

- Chào cậu - Kage thấy vậy chào lại rồi đi tiếp để lại con người đang đứng đơ ra đó vì sự thay đổi của cậu chỉ sau một đêm, sau khi lấy lại bình tĩnh cô đã thấy Kage đã đi khá xa cô chạy lại đến chỗ Kage tán chuyện, sau một hồi tán chuyện thì hình như Yachi như nhớ ra điều gì đó liền nói

-Nè hình như hôm nay là ngày xét nghiệm giới tính đúng không nhỉ- cô nói rồi quay sang chỗ Kage nhìn cậu

Cậu đã được nghe kể về sương sương về mấy cái này rồi nên cậu cũng không thắc nhiều, hai người một nam một nữ cứ thế nói chuyện với nhau trên đường đi đến trường.

Giữa giờ học cậu nghĩ trong đầu

-"Dù gì thì mình cũng đã hơn 20 tuổi rồi, mấy cái kiến thức này đều đã học qua rồi nhưng vẫn có hiểu gì đâu"-Cậu nghĩ xong rồi gục đầu xuống bàn ngủ

Đang mơ đẹp thì tự nhiên có một tiếng gọi cất lên

- Em Kageyama!- Cô giáo gọi cậu

Cậu nghe thấy tiếng gọi rồi đứng bật dậy liếc nhìn xung quanh để xem ai gọi mình.

Mặt cô giáo giờ đã đen như đít nồi hét lên

-EM KAGEYAMA RA NGOÀI ĐỨNG PHẠT CHO CÔ NGAY!- Cô hét lên nhìn về phía cậu rồi tay chỉ về phía cánh cửa ra hiệu í là đi ra ngoài đứng

Cậu đỏ mặt vì xấu hổ bước ra ngoài đứng phạt, cậu đứng đó đến gần hết giờ thì cậu nghe thấy cô ở bên trong dặn dò nhưng người ở trong lớp

-Các em nhớ chiều hôm nay đi xuống phòng y tế để lấy xét nghiệm nhé và những bạn nào là O thì hãy cẩn thận, cho dù có là nam đi nữa thì cũng hãy cẩn thận để không bị...Reng..Reng..Reng- cô giáo đang nhắc nhở cả lớp thì tiếng chuông trường kêu lên đến giờ ăn trưa

- Rồi các em chúng ta ra ăn trưa và nhớ những lời cô dặn-cô nói và cũng không quên nhắc lại

Sau khi ăn trưa xong cậu đi xuống chỗ máy bán nước và mua hộp sữa như mọi khi

-"Hừm cô đang định nói gì lúc đó ấy nhỉ"- cậu vừa đi uống sữa vừa suy nghĩ mà đi đến trước cửa CLB lúc nào không hay

-"Ể, sao mình lại ở đây, mà thôi đến rồi thì mình thử nhìn thử xem có ai đang tập không vậy, ừ chỉ nhìn dô rồi đi ừ"- nghĩ xong cậu nhìn vào thử thì thấy có quả đầu màu cam quen thuộc nhưng hình như có cái gì đấy hơi sai sai thì phải, đúng Tại sao cậu ta lại cao như vậy

-"Sao nó cao dữ dậy hình như nó cao gần bằng mình hay còn cao hơn cả mình nữa cái quắt đờ heo gì vậy"- Cậu sốc bởi vì tại sao cậu ta ở thế giới kia còn chưa cao tới 1m65 nữa mà giờ thì

Cậu vẫn còn đang sốc thì từ đâu có một tiếng gọi từ đâu vang đến

-Ể Kageyama cậu đang làm gì ở đây vậy?-Yachi hỏi cậu

- À...ừ..ừm thì, mình ch..chỉ đi ngang qua thấy CLB hình như có người nên là mình chỉ nhòm dô xem thử thôi-cậu nói vậy rồi cười trừ quay ra chỗ khác

Thấy cậu như vậy cô liền cười một nụ cười nhẹ nhàng với cậu rồi nói với cậu

- Cậu không cần phải căng thẳng thế đâu- Yachi cười nhìn cậu

Tự nhiên cánh cửa CLB mở ra có một người bước ra

- Có chuyện gì ở ngoài đây vậy?- cậu trai có mái tóc màu cam nhìn cô gái trước mặt mình một cách ôn nhu và quay ra chỗ cậu nhìn cậu với ánh mắt sắc lạnh

- À không có gì đâu Hinata-Yachi nhìn cậu rồi đắp lại

- Mà sao cậu lại nói chuyện với tên rác rưởi này chứ-

- Oi boke!

Cậu hơi bị quá đáng rồi đấy- cậu nhìn anh rồi nói lại với giọng cục súc

Hai người kia ngạc nhiên nhìn cậu, bởi vì mỗi lần ai nói gì thì cậu toàn đi.

Hai người vẫn còn hơi hoang mang thì hình như anh có chuyện gì đấy nên chạy đi

- Thôi chào cậu Yachi mình đi nha-Hinata nói rồi chạy đi

Sau khi Hinata chạy đi cậu mới bắt đầu hỏi

- À mà Yachi này O thường bị gì lắm hay sao mà cần phải cẩn thận đến vậy?- Kage hỏi cô

- Eh, kiến thức cơ bản như vậy mà cậu cũng không biết sao?- Yachi hỏi cậu bằng bộ mặt khá ngạc nhiên vì điều này gần như tất tần tật mọi người đều biết hết mà cậu lại không biết

Cậu khi nghe câu đó liền lắc đầu lia lịa

-Haiz mình cũng chịu cậu luôn, O có thể sẽ bị mang thai bất cứ lúc nào do A của mình, O và A sẽ có thể tìm thấy bạn đời của mình và bla..bla ( lười giải thích lắm có gì lên gg tìm nha :")) )

-Reng...Reng...Reng- tiếng chuông lại kêu lên để thông báo cho học sinh đã đến giờ vào lớp

- Thôi chào cậu mình đi vào lớp đây- nói rồi cô chạy đi

- Ừ chào- cậu chào lại rồi cũng đi lên lớp

Tan học

- Tất cả các em xuống phòng y tế để lấy xét nghiệm!- Cô đi ra khỏi lớp không quên nhắc nhở

-Vâng ạ- cả lớp đáp

Mặt ai nấy đều trông rất lo lắng và cậu cũng không ngoài lệ, trong đầu cậu bây giờ toàn là làm ơn cho mình là A hay B cũng được đừng là O.( Mà lí do khiến Kage nhà chúng ta mong như vậy là sau khi nghe Yachi kể xong bé nó sợ bị thông lắm, vả lại còn có thể bị mang thai, nhưng đời đâu như mơ🙂 ).

Cậu đang đứng chờ tới lượt mình thì lại gặp Yachi hai người nói chuyện một hồi thì cũng đến lượt cậu, họ hẹn nhau mai sau khi xong sẽ ra đằng sau trường xem kết quả của nhau.

Sau khi lấy máu và kiểm tra xong cậu bước ra ngoài và về nhà.

Sau khi về tới nhà người cậu mệt rã rời hôm nay cậu không đến CLB vì mệt ( thực ra là quên:v ).

Cậu vừa về thì liền đi lên phòng nhảy lên chiếc giường thân yêu của mình, đội nhiên có một giọng nói vang lên khiến cậu giật mình

- Chào mừng cậu về nhà- Kiyumi đang bay lơ lửng trên không thấy cậu liền chào

-Má hết hồn, tại sao có những thứ quan trọng mà cậu không nói với tôi?- Kage hỏi cô với giọng hơi cọc một tí

Cô biết thừa lên cô từ tốn trả lời

-Dù gì thì cậu cũng biết rồi mà tại sao cậu lại phải cọc như vậy-

Cậu thấy cũng hợp lí lên không nói gì nữa, cậu lăn qua lăn lại vì chán ngủ lúc nào không hay

Đến khi cậu tỉnh dậy thì đã là tối rồi.

Cậu mờ xuống nhà để tìm cái gì ăn vì đói, khi xuống thì cậu thấy có một đĩa cari và còn một mẩu giấy trên giấy ghi là

-' Chị nấu cari cho em do chị thấy em đang ngủ nên không gọi em dậy, lúc nào em dậy thì lấy mà hâm nóng lên rồi ăn nha ♡'- Chị Miwa

Cậu đọc xong thì đi thì đi hâm cari cậu quay ra thì có một gương mặt đập vào mặt, mặt đối mặt khiến cậu giật mình

- Này cậu đang làm cai gì vậy?- Kiyumi hỏi cậu

-Mé cậu không hù tôi là không được à, mà thôi đang hâm nóng lại đồ ăn không biết hả?- Kage nói rồi bước đi lên trên lầu

- Tí cậu cho tôi ăn với nha!- cô nói với giọng hào hứng xin cậu

- Ờ, giờ tôi đi tắm đâu-Cậu nói xong thì đi luôn vào phòng tắm

Cậu tắm xong thì đồ ăn cũng xong, sau khi ăn xong thì cậu lên lầu đi vào phòng cậu định lam thì thấy quyển BTVN siêu to khổng lồ dày một cục lên cậu đã chào tạm biệt BTVN và chào chiếc giường thân yêu của mình.

Cậu đang suy nghĩ xem mai mình lên làm gì thì ngủ lúc nào không hay

_________________________________________

Đây là lần đầu mình viết chuyện lên là có gì sai sót mọi người nhớ bình luận để minh sửa nhoa yêu mọi người🥺

2526 từ tự nhiên thấy mình chăm về lù

10/09/2021
 
[Allxkageyama][Trọng Sinh + Aob] Cậu Là O Sao!!?[Drop]
Lịch ra chương


Lịch ra chương là tùy theo độ chăm của mìn (hay còn được gọi là lười 🙂 )

Thì có thể là cách 1 ngày chương còn chăm thì 1 ngày liên tiếp chương, hết ý tưởng hoặc có chuyện gì mà mình không ra chương mới được thì mình sẽ thông báo hoặc hoặc là chờ đợi là hạnh phúc 🙂)
 
[Allxkageyama][Trọng Sinh + Aob] Cậu Là O Sao!!?[Drop]
Chương 2: đời không như mơ


Ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào khuôn mặt trắng nõn của cậu.

Cậu bị ánh sáng chiếu vào mặt cậu liền tỉnh dậy, cậu ngồi dậy rồi đi VSCN.

Cậu vừa VSCN vừa nghĩ

-" Hm~,từ lúc sang thế giới này đến giờ mình cứ cảm thấy kì lạ"-

Cậu nhìn vào gương rồi mới để ý

-" Ah, đúng rồi hình như là mình trông trắng hơn trước và lần hơn trước một tí thì phải"- cậu nhìn chính bản thân mình trong gương mà quan sát đi quan sát lại

Cậu bước ra khỏi phòng thì mới để í là giờ vẫn còn sớm nên cậu quyết định đi tập thể dục và cũng tranh thủ xem kí ức của thân chủ cũ.

Cậu bước xuống nhà vào bếp thì thấy có một hộp bento và lại một mẩu giấy, sau khi cậu đọc xong mẩu giấy thì bắt đâu đi tập thể dục.

Cậu vừa đi vừa lục lại kí ức của cái cơ thể này

Sau khi có được hết ký ức của thân chủ cũ thì cậu vừa thấy tội cho cậu ở thế giới này và cũng vừa thấy ngu .

Tội là bởi vì cậu không được đối xử tốt, còn cảm thấy ngu ý kiểu là ngu ngục bởi vì yêu ai không yêu lại yêu họ.

Cậu về nhà chuẩn bị đồ rồi ăn sáng và không quên cất hộp bento vào cặp.

-" Hình như là ở thế giới này mấy người cậu thích đấy họ đều thích Yachi và chị Kiyoko thì phải "-' cậu đi đến trường với biết bao nhiêu câu hỏi trong đầu

Cậu đang đi thì đột nhiên có một ai đó xuất hiện trước mặt cậu khiến câu thoát ra khỏi những dòng suy nghĩ

- Kage cậu cho tôi đi học cùng cậu nha!- Kiyumi nói rồi nhìn cậu cười

- Cậu đang bay như vậy mà sao mọi người không biết?- Kage nhìn cô khó hiểu

- Mọi người không nhìn thấy tôi đâu nên đừng lo- cô nói với giọng khá tự tin đáp lại cậu

- Ờ vậy sao lại đòi theo tôi đi học ?- cậu hỏi lại cô

- Thì ở nhà chán quá chứ sao nữa-

- Không ai nhìn thấy cậu ngoai tôi chắc cũng ổn nhỉ-

Nói xong tôi hai người đi đến trường trong sự im lặng.

Cô giáo vừa vào lớp liền thông báo

- Các em tan học hôm nay nhớ ở lai trường rồi xuống phòng y tế lấy giấy xét nghiệm- Cô nói xong liền bắt đầu vào giảng bài

(Tua x3) Đến giờ tan học

Cậu vừa đi vừa nghĩ thầm trong đầu mong mình là A hoặc B (nhưng đời đâu như là mơ🙂) ).

Cậu xuống phòng y tế đứng chờ chờ tới lượt mình, bầu không khí xung quanh khiến cậu cảm thấy khá ngột ngạt bởi vì ai ai cũng lo lắng, và căng thẳng.

Đến lượt cậu cậu bước vào cô y tá đưa cho cậu mẩu giấy xét nghiệm rồi nhắc nhở

- Em nhớ kiểm tra cho kĩ vào để xem có bị nhầm lẫn gì không để cô còn đổi-

Cậu nhìn vào mẩu giấy thấy kết quả ghi là A cậu đang mừng rỡ tự nhiên cậu nhìn thấy tên người trên đó ghi là 'họ và tên: Tsukishima Kei'

- Ừm cô ơi hình như cô đưa nhầm cho em rồi ạ-

Cô y tá thấy vậy liền lấy lại tờ giấy từ tay cậu rồi hơi cậu

- Vậy em tên gì ?-

-Dạ em tên là Kageyama Tobio ạ-

Sau khi nghe cậu nói thế xong cô y tá bắt đầu đi vào đâu đó rồi lôi một xấp giấy ra rồi tìm.

Sau một hồi thì cô đưa cho cậu một tờ giấy, cậu vừa nhìn vào thì mất hết hi vọng nó ghi trên đấy là tên cậu và kết quả cậu là O

- Rồi đó có đúng là của em không?- cô hỏi cậu

- D...dạ đúng là của em rồi ạ- cậu trả lời cô rồi cất mẩu giấy đi rồi bước ra ngoài với bộ mặt trầm cảm

- Ồ xem ai đang buồn kia kìa- một giọng nói vang lên cậu quay sang thì thấy Kiyumi

- Im đi đồ ngốc!- cậu hét lên

Mọi người xung quanh đều nhìn cậu với ánh mắt khó hiểu ( Ừ đứng đó hét lên một mình trả khó hiểu:") ).

Cậu cảm thấy ánh mắt mọi người đang nhìn mình thì cậu vội vàng chạy đi, đang chạy thì cậu chợt nhớ ra điều gì đó.

Đúng rồi cậu còn có hẹn với Yachi ở sau ở đằng sau trường.

Nghĩ lại xong cậu chạy vội ra sau trường thì cậu đã thấy Yachi đã ở đó, cậu chạy lại rồi hỏi

- Cậu đứng đợi ở đây lâu chưa?-

- À mình vừa mới đến thôi, giờ thì mình và cậu cho nhau xem kết quả xét nghiêm nha- nói rồi cô đưa tờ giấy rồi úp xuống

- A-à...ừ-ừm- cậu lắp bắp trả lời tôi cũng đưa tờ giấy ra

- 1...2...3- cô đếm xong thì cả hai lật lại

Cậu khi nhìn thấy tờ của cô cũng không có gì ngạc nhiên lắm bởi vì cậu thấy cô ấy vừa dễ thương lại còn vừa tốt bụng ai mà lại không nghĩ cô là O cơ chứ.

Còn cô thì khác là ngạc nhiên khi cậu là O mà là không phải O thường mà là O lặn.

Sau khi thấy giấy xét nghiệm của nhau xong họ tám chuyện một lúc rồi cả hai đi về

Cậu về đến nhà thì lại quên mình chưa đến CLB lên cậu định mai sẽ đến đó tập luyện một chút.

Sau đó cậu cất cặp trong nhớ ra còn tờ giấy trong cặp lên lôi ra rồi cất vào ngăn tủ.

Cậu nằm nhà chán quá mà còn Kiyumi thì cứ lúc ẩn lúc hiện nên cậu quyết định là lần đi chạy bộ.

Cậu chạy đến tầm chiều tối rồi về, vừa về cậu đã lên lầu lấy đồ đi tắm

Sau khi tắm xong cậu liền xuống nhà thì thấy hình bóng quen thuộc đó là chị cậu thấy vậy cậu liền hỏi

- Chị hai hôm nay sao chị về sớm vậy ?-

- À thì hôm nay chị được về sớm nên nấu món gì đấy cho em ăn- Miwa đáp lại cậu

Sau khi dọn cơm và ăn thì chị cậu hỏi

- À mà hình như hôm nay là ngày em biết kết quả là gì đúng không?

Vậy em là gì vậy?-

- À thì em là Omega lặn ạ- Kage hơi khó khăn đáp

Cô chị cậu vui mừng khi cậu là Omega mà lại còn là Omega lặn nữa cô nói

- Vậy mai tí nữa chúng ta đi mua những món đồ cần thiết cho O he -

-Dạ vâng ạ-

Ăn xong cậu rửa bát cho chị để bà đi chuẩn bị đồ gì đó.

Sau một hồi thì cậu cũng đã rửa bát xong thì bà chị cậu cũng đã chuẩn bị xong hai người đi mua những thứ cho O như là: ' vòng cổ (để chống bị đánh dấu), miếng gián chặn mùi, thuốc ức chế v.v'.

Sau khi mua xong thì họ đi về.

Cậu về tới nhà thì câu cầm đồ của mình rồi bay luôn lên phòng rồi cất đồ đi lên thẳng lên giường.

Chợt cậu nhớ ra điều gì đó liền gọi Kiyumi

- Nè Kiyumi, Omega lặn bộ nó khác với Omega thường hay sao vậy-

Do bị gọi lên cô phải miễn cưỡng xuất hiện, sau khi nghe thấy câu hỏi cô trả lời lại với cậu

Sau một hồi cậu được thông não chi thuật thì cũng đã khá muộn lên đi ngủ

_________________________________________

Lần này ngắn hơn C1 ;-;

1313 từ

10/09/2021

Hết
 
[Allxkageyama][Trọng Sinh + Aob] Cậu Là O Sao!!?[Drop]
Chương 3


Hôm nay cậu dậy khá muộn lên cậu đang rất vội sau khi đã chuẩn bị xong và cậu cũng không quên dán miếng dán và đem theo thuốc ức chế, lí do cậu không đeo vòng là bởi vì nó sẽ rất dễ bị phát hiện nên câu không có đeo nên cậu đã để nó ở nhà rồi chạy vội tới trường.

Cậu đang chạy thì va phải một người khiến cậu ngã ra đất

- Ara ara xem ở đây là ai đây ta chẳng phải là vị vua kinh tởm đây sao

Không cần nói cậu cũng biết đấy là ai, đó là Tsukishima tên đáng ghét hay khịa cậu và ở thế giới này hắn cũng nằm trong số những người cậu yêu, không hiểu sao mà cậu ở thế giới này lại có thể yêu hắn.

Cậu tự đứng dậy rồi quay ra chỗ tên kia

-" Má sao nó cao dậy trời"-

- Này đụng có tí thì bị gì sắp muộn tới nơi lại còn gặp âm binh- cậu nhìn vào mặt hắn rồi nói

Nói rồi cậu chạy đi để lại hắn đang đứng đó.

May cho cậu là vừa vào lớp thì chuông reo.

Rồi cứ như thế đến hết tiết.

Cậu bước đến trước cửa CLB rồi mở cửa bước vào, vừa vào cậu cảm nhận được sự ghét bỏ của mọi người đối với cậu nhưng cậu rất nhanh lấy lại đc bình tĩnh rồi chài mọi người

- Em chào mọi người-

Sau khi cậu chào xong thì mọi người gần như bị hóa đá (trừ cậu và Yachi), Yachi nhanh chóng chào lại cậu

- Ah chào cậu Kageyama- Yachi vẫy tay chào cậu

Yachi ra hiệu cho cậu ra chỗ này cậu hiểu ý liền bước tới chỡ Yachi.

Mọi người vẫn còn đang hóa đá thì có Yachi lên tiếng hỏi

- Sao hôm hay cậu lại đến CLB vậy?-

- À thì là chỉ muốn luyện tập chuyền bóng thôi- cậu đáp lại

Câu trả lời của câu khiến mọi người đã sốc lại càng thêm sốc, chỉ đơn giản là bởi vì cậu đăng ký vào CLB chỉ để đến xem họ đến cả Yachi cũng khá sốc hỏi lại cậu

- Cậu biết chơi bóng chuyền hả?!-

- Ủa không biết chơi thì chả lẽ vào đây làm quản lí chắc?- Kage khó hiểu đắp

- À ừm không chỉ là mình chưa từng thấy cậu chơi nên hơi thắc mắc thôi- Yachi lấy lại tinh thần đắp

Từ nãy đến giờ cậu mới để ý chị Kiyoko nên cậu bèn nhanh chóng chào

- Ah em chào chị Kiyoko-

- A-à ư-ừm chào em - Cô vội vàng trả lời

Sau đó mọi người dần lấy lại được tinh thân thì đột nhiên có một người lên tiếng

- Oh nhà vua rác rưởi như cậu mà cũng biết chơi bóng sao?- Tsukishima nói với giọng đùa cợt nói

- Cậu không tin thì chúng ta đấu thử đi- cậu nói rồi cầm quả bóng chỉ thẳng vào mặt hắn thách thức

- Hả- hắn bước đến chỗ cậu rồi túm lấy cổ áo cậu gằn giọng nói

- Tôi nói rồi tôi không định nói lại đâu- cậu nhìn thẳng vào mắt hắn nói

Hắn càng lúc càng tức sôi máu lên.

Mọi chuyện càng lúc càng căng may nhờ có mọi người ngăn cản lên họ mới dừng lại

- Được thôi đấu thì đấu- hắn nhìn cậu rồi quay ra nhìn Daichi để xem cậu trả lời

Daichi thấy ánh mắt mọi người nhìn mình liền hơn ngập ngừng nói

- Nếu mọi người đã như vậy thì chúng ta sẽ đấy 3-3-

- Đấu bình thường thì chán lắm hay chúng ta cược đi- Tsukishima khi nghe thấy câu trả lời thì đề nghị

- Cược?

Nhưng cược cái gì mới được?- cậu nhìn hắn hỏi

- Cược nếu cậu thắng thì cậu có thể đến tập lúc nào cũng được mà không bị cấm cản, nhưng nếu cậu thua thì cậu sẽ không được bước một bước vào CLB- Tsukishima được thế liền ra điều kiện

Thấy bất lợi cho cậu Yachi liền lên tiếng

- Như vậy thì cậu ấy bất lợi quá rồi còn gì!-

Thấy Yachi nói vậy hắn quay ra nhìn cậu rồi hỏi

- Cậu chơi ở vị trí nào?-

- Chuyền hai?- cậu khá khó hiểu đáp

- Vậy thì nếu cậu thua thì cậu phải từ bỏ vị trí là chuyền hai- hắn vẫn nói cậu với giọng khinh bỉ

Do không còn cách nào khác đã thách người ta mà giờ từ chối thì không được không còn cách nào khác nên cậu cũng đành đồng ý

- Được thôi!-

Chia đội cậu cùng đội với Tanaka và Hinata còn bên kia thì sao Daichi, Sugawara và Tsukishima.

Công bằng ở đâu ;-;, ừ thì một bên thì toàn phòng thủ, một bên thì toàn tấn công.

Tanaka đỡ bóng cũng không đến nỗi tệ nhưng mà à thôi....

Cậu nhìn xung quanh quan sát mọi thứ, cậu thấy hai con người kia mặt mày cau có khi phải chung đội với cậu đúng rồi ở chung với người mình ghét thì mà ưa thế nào được.

Cậu không để ý nhiều liền quay đi tính toán tiếp.

Vào trận bóng đến tay cậu cậu định chuyền bóng cho Tanaka thì tự nhiên một cơn đau từ đâu chuyền tới tay cậu khiến cậu bị chuyền bị lệch.

Đang còn hoang mang thì giọng nói quen thuộc lại vang lên

- Vừa nãy khùng hổ lắm mà tự tin lắm mà giờ thì bị sao vậy- Tsukishima lại nói cậu với giọng giễu cợt

Cậu không nói gì chỉ lườm hắn một cái rồi quay đi khiến hắn đơ cả người, cậu mới mấy ngày trước cậu còn bấu lấy hắn mà hôm nay thì dường như thay đổi 360° luôn.

Hai bên số điểm quá chênh lệch khiến cậu càng lúc càng căng thẳng, 5-18 nghiêng về phía bên kia đang nghỉ giải lao thì cậu ngồi suy nghĩ lí do vì sao mình lại bị như vậy, cậu thầm cậu gọi Kiyumi ra rồi hỏi

- Này Kiyumi-

- Hửm gọi gì dậy cái tên kia?- Kiyumi nói chuyện với cậu với quả giọng chán đời

- Ừ thì cậu cho tôi hỏi cái là vì sao mỗi lần tôi chuyền bóng thì một cơn đau lại chuyền đến tay tôi vậy- cậu hỏi rồi nhìn vào bàn tay mình suy nghĩ điều gì đó

- À cái này thì tôi không bít, tự đi mà tìm hiểu đi-nói rồi cô lại biến đi đây mất

Cậu thấy vậy liền tức sôi máu chửi thề trong đầu lúc vào trận tiếp cậu vẫn còn khá tức lên bóng đến cậu cứ thế mà bỏ qua cơn đau chuyền cho Hinata.

'Đùng' tiếng bóng đập xuống sàn trước sự bất ngờ của mọi người.

Cậu hình như đã hiểu ra điều gì đó và cứ thế họ lật kèo lại và đã giành chiến thắng trong trận cậu và Hinata còn tạo ra được đồn công nhanh kì dị ( thì đó là Kage cố làm mọi thứ để làm được đòn công đó).

Như đã cược cậu đã được đến CLB lúc nào cũng được mà không bị ai cấm cản cả.

Sau khi tập luyện xong thì cậu đi về nhà thì có một giọng nói vang lên

- Oi!

Bakayama hôm nay bị sao vậy hả!- đó không ai khác chính là Hinata

Thì là ở thế giới này những người du tg nhất chơi với câun ngoài mấy người kia ra thì chỉ có Hinata.

Hinata thường đi về cùng cậu lúc tập xong mấy hôm trước không thấy cậu là bởi vì cậu toàn quên đến CLB nên hôm nay thấy cậu rất là lạ nên cố gắng tìm cách đi về cùng cậu để hỏi chuyện cho bằng được và tất nhiên là con ad nó sẽ không cho để Kage nói đâu nên Hinata có hỏi thế nào thì cậu cũng không nói mà chỉ cố gắng đánh chống lảng để cho qua.

Do không hỏi được cậu nên hắn cũng đành thôi không khỏi nữa.

Sau khi về tới nhà và chào tạm biệt Hinata thì cậu lập tức đi cất cặp rồi đi lấy quần áo rồi đi tắm.

Sau khi tắm xong thì cậu xuống nhà nấu đồ ăn tối rồi đi lên phòng ngủ làm BTVN rồi đi ngủ.

Cứ thế buổi tối của cậu cứ thế trôi qua

Ngày hôm sau cũng không có gì khác với những ngày còn lại.

Cậu chán nản đi đến CLB để tập vừa bước vào thì một lượng lớn tiết tố đập thẳng vào mũi cậu, nhiều mùi tiết tố hòa trộn lại vào với nhau.

Những mùi đó không phải của ai khác đó chính là của những tên bị chập mạch đang tranh giành nhau, một bên thì giành Yachi là của họ còn bên còn lại thì giằng qua giằng lại chị Kiyoko.

Yachi khi vừa thấy cầu liền định chào cậu thì chợt nhớ ra cậu là O và đã thế lại còn vừa bị một lượng lớn tiết tố đập thẳng vào mũi, thấy cậu không ổn cô liền rời khỏi tay bọn họ rồi chạy đến chỗ cậu thấy, thấy cô chạy đi họ liền nhìn theo hướng cô đang chạy.

Cậu do bị một lượng lớn tiết tố đập vào mặt nên giờ cậu đang bám vào tường để đứng vững hơn. (Chắc sẽ có người sẽ hơi thắc mắc là vì sao Yachi và Kiyoko không bị ảnh hưởng bởi tiết tố của họ, thì thứ nhất Yachi đã từng trải qua chuyện này nhờ có chị Kiyoko giúp lên làm này vẫn làm theo cách đấy; còn Kiyoko thì chị ấy là A thì là tui ship chị với Yachi á nhưng giờ họ chưa nhận ra tình cảm của nhau).

Yachi chạy tới chỗ cậu đỡ cậu đi ra chỗ ghế chị Kiyoko thấy vậy liền chạy ra giúp đỡ, họ khi thấy như mình bị mất đi thứ gì đó liền nhìn xung quanh để xem có chuyện gì.

Khi đã dìu cậu ra chỗ ghế để nghỉ ngơi rồi nói với những con người kia thu hết tiết tố lại.

Họ vẫn còn chưa hiểu chuyện gì nhưng họ vẫn thu hết số tiết tố lại.

Khi cậu tỉnh dậy thì cậu thấy hơi đâu đầu mọi thứ xung quanh đang mờ rồi dần hiện rõ ra, cậu liền bật dậy nhìn xung quanh xem đã có chuyện gì xảy ra thì có một giọng nói vang lên theo bảng năng cậu quay ra thì thấy Yachi và chị Kiyoko

- Em/cậu tỉnh giật rồi!-

- Đã có chuyện gì xảy ra với tớ vậy?- cậu vẫn còn hơi đau đầu rồi ngước nhìn Yachi hỏi chuyện

- À chuyện là cậu vừa đến thì tớ thấy cậu trông rất mệt mỏi nên mình và chị Kiyoko dìu cậu xuống ra đây để cậu nghỉ ngơi-

Hình như cậu đã hiểu ra điều điều gì đó rồi lên cậu không hỏi nữa.

Yachi biết cậu là O lên lặng lẽ ghế sát vào tai cậu biện pháp để sau này còn gặp chuyện này nữa thì còn có cách chống chọi lại.

Cậu cũng hiểu ý lên cậu chỉ nói với Yachi là đừng nói với họ cậu là O hãy nói cậu là B do hôm nay hơi mệt nên mới bị như vậy.

Bởi vì họ biết O thì không thể vận động nhiều và còn kì phát tình nữa thì rất nguy hiểm.

Sau khi xong thì hai người ai làm việc người đấy.

Mọi người đang tập chung để chuẩn bị ra về thì cửa CLB mở ra, thầy giáo chạy vào vội vàng không may bị vấp ngã đập mặt xuống đất, mọi người ai cũng lo lắng cho thầy

- À sensei thầy có sao không !- HLV hoảng hốt hỏi

- Tôi không sao mà tôi còn có thứ quan trọng hơn nữa cơ- thầy giáo vừa nói máu mũi vừa chảy xuống

- Sensei!

Thầy bị chảy máu mũi rồi kìa- Yachi nhìn thầy hoảng hối đi tìm khăn giấy

- Mà chuyện quan trọng mà thầy nói là gì vậy?- Daichi hỏi

- Ah chúng ta sẽ đi Tokyo!- thầy nói với giọng hào hứng

- T-tokyo là thật sao sensei!- Hinata hào hứng nói

- Đúng HLV của Nekoma cho phép chúng ta đến đó, mà không chỉ có Mekoma đây còn những đội mạnh khác nữa-

Mọi người háo hức trong đấy có cả Kage cậu cũng không hiểu lí do vì sao mặc dù cậu đã trải qua rồi chắc do bệnh nghề nghiệp chăng

-Bao giờ chúng ta sẽ đi vậy sensei- HLV hỏi

- Cuối tuần này chúng ta sẽ đi- sensei đứng dậy nói

- Thôi thầy chỉ có vậy thôi lên giờ thầy đi về đây- nói rồi thầy giáo chạy đi mất

- Thầy đi ạ!- mọi người cuối đầy chào thầy rồi giải tán đi về

_________________________________________

2169 từ 🙂)

12/9/2021
 
[Allxkageyama][Trọng Sinh + Aob] Cậu Là O Sao!!?[Drop]
Chương 4


Sáng hôm chủ nhật mọi người đã chuẩn bị xong hết đồ đạc cần thiết và bắt đầu chuyến đi.

Sau khi đến nơi thì ở ngoài có cửa có một số người đến đón họ.

Khi cậu vừa xuống xe những ánh mắt không mấy tốt bụng đang nhìn cậu.

Daichi ra bắt tay với Kuroo thì tự nhiên hắn nhỏ giọng hỏi

- Này tại sao hôm nay lại có cậu ta vậy?-

Daichi cũng không biết là mình lên nói gì lên nói đại một câu để cho qua.

Cậu vừa bước xuống xe hai tay cậu cằm vào quai cặp ngước nhìn rồi ngước nhìn xung quanh.

Mấy người kia thấy hơi lạ bởi vì mỗi lần cậu đến đây thì cậu toàn nhà tới ôm bọn họ nhưng lần này lại không.

Cậu đang hoài niệm nhìn xung quanh thì đột nhiên Hinata quàng tay qua cổ cậu nói

- Này không định vào hay gì vậy Bakayama-

(Từ lúc sau khi đấu trận 3-3 kia xong thì mọi người dần không còn căm ghét cậu như trước nữa)

Kage nghe thấy giọng nói thì ngước lên nhìn Hinata nói

- Này Hinata tớ có thể đi tham quan một vòng quanh đây được không?-

Hinata khi nhìn thấy cậu như vậy thâm tâm cậu gào thét " Cute vãiiiiiiiiiiiiii", cậu quay đi ra chỗ khác để che đi bộ mặt đang đổ bừng của mình, những người đứng ở gần đó thì đang đứng hình.

Hinata thấy cậu như vậy không nỡ từ chối đành đồng ý

- Ờ nhưng đừng đi lung tung đó- lấy lại được bình tĩnh anh quay ra nhìn cậu

Cậu khi nghe thấy câu trả lời mặt sáng bừng lên cười một nụ cười rồi nhảy lên ôm Hina một cái rồi chạy đi, Hina bây giờ thì bị mất máu vì nụ cười của cậu, một nụ cười như là ánh dương xanh được ánh nắng chiếu rọi vào, mấy con người xung quanh cũng không ổn hơn tí nào mặt ai cũng đỏ dần và cũng hơi có phần khó chịu đứng đơ tại chỗ.

Hina khi nhìn thấy biểu cảm đó của họ thì không thường tỏ ý bảo là chúng mày ngon thì làm được như tao đi, ai nhìn thấy mà trả cáu chứ

Còn bên cậu thì đang đi đụng chúng ai đó lên cậu bị ngã, cậu ngước lên nhìn thử xem đó là ai thì đó là quản lí của trường Fukurodani và của trường khác nữa ( thực ra là do con ad éo nhớ tên trường 🙂) ).

Cậu thấy vậy thì đúng dậy cúi đầu tỏ ý xin lỗi rồi lại đi tiếp.

Mấy người họ đứng đó khó hiểu nhìn theo bóng lưng cậu bởi vì trước kia mỗi lần cậu thấy họ là bắt đầu lên tiếng kêu họ tránh xa mấy người đó ra nhưng mà đời làm quản lí thì tránh ra kiểu gì.

Sau một lúc khá lâu thì cậu bắt đầu thấy mệt và nóng ( ừ chạy nhong nhong ngoài sân nắng thấy bà mà lại kêu không nóng).

Cậu bước vào thì đụng trúng một người ( đen vl :v ), may cho cậu là lần này cậu không ngã cậu ngước lên nhìn định xin lỗi thì....." mé thằng này cao thế?!!" em nó suy nghĩ thế đấy thì người kia cất tiếng lên trước

- Ah cho mình xin lỗi cậu có sao không?-

Cậu nhìn anh vẫn còn hơi hoang mang không nhớ rõ lắm về anh

- À tôi quên chưa giới thiệu tôi tên là Lev, Lev Haiba năm nhất tôi là học sinh mới chuyển tới của cao trung Nekoma mong được làm quen-

Cậu giờ mới nhớ ra sau đó thì cậu cũng giới thiệu lại

- Còn tớ là Tobio, Kageyama Tobio tớ cũng là năm nhất cao trung Karasuno ừm -

-" Á rế?!

Đây không phải là người mà Anh Kuroo và Kenma kêu phiền phức và khó chịu đây sao?"

- Anh suy nghĩ rồi nhìn xuống

Cậu mặc có một chiếc áo phông và một cái quần dài.

Áo khá rộng nên anh nhìn từ trên xuống thì có thể thấy hai hạt đậu đỏ hồng bất chợt đỏ mặt rồi nuốt nước bọt.

Cậu lại lên tiếng hỏi

- À mà chỗ mọi người đang tập ở đâu vậy?-

- Để tôi chỉ cho cậu- nói rồi anh bế cậu lên ( bế kiểu công chúa mới chịu), do bị bế bất chợt lên cậu hơi giật mình cậu úp mặt vào ngực anh vì ngại và cũng vì sợ ngã.

Anh thì đang sướng vl ra, khi đến nơi mọi ánh mắt đổ dồn về bọn họ, thấy vậy cậu đập đập vào ngực anh ý muốn bảo là thả xuống, anh đành thả cậu xuống trong sự luyến tiếc.

Cậu chạy lại chỗ Yachi rồi ngồi xuống bên cạnh cô.

Do không được vào chơi lên là cậu ngồi được một lúc thì chán nên ngủ gục lúc nào không hay, Yachi thấy vậy liền ngồi dịch ra rồi cho cậu nằm lên hàng ghế để nghỉ cho thoải mái.

Cậu nằm cuộn tròn lại nhìn rất giống như cục bông vậy Yachi và Kiyoko không chịu được liền lấy máy ra chụp vài tấm.

Đến giờ ăn trưa thì cậu cũng đã dậy cậu đi theo Yachi đi xuống phòng ăn.

Sau khi lấy đồ ăn xong thì cậu ra ngồi bàn không có ai ngồi thấy vậy Hina và Lev cơ hội ra ngồi cạnh cậu trước mặt cậu là Yachi.

Do quá đói lên là cậu không chịu được lên đã xúc đồ ăn liên tục vô miệng, khiến hai bên má cậu phồng lên ' Tách' tiếng chụp hình vang lên, cậu ngước lên nhìn thì không thấy gì cả lên ăn tiếp.

Sau đó cậu ăn xong nhưng còn dính một ít đồ ăn trên mặt, đột nhiên tay Hina lau vết đó đi rồi cho vào miệng liếm rồi khen

- Ngon thật- Anh vừa nói vừa cười khiến Kage đỏ mặt

Lev cũng không chịu thua lúc cậu quay ra chỗ anh thì hôn nhẹ lên môi cậu rồi nói giống hệt Hina khiến cậu muốn bốc hỏa, còn Yachi thì ăn cơm tó ngập mặt, còn mất thanh niên kia thì sao mặt đen hơn đít nồi nhưng không ra đó bởi vì chưa muốn tự vả ( mày ngu rồi con nó ăn trước là hết đấy🙂 ).

Sau khi xong thì mọi người nghỉ một lúc để tiêu bớt đồ ăn rồi sẽ tập tiếp còn cậu thì vẫn đang tiết mục khám phá sáng ngoài rồi giờ trong.

Sau khi khám phá xong thì cậu lại đi ra chỗ luyện tập cậu đang chán vì không biết làm gì thì HLV gọi cậu lại và nói tí nữa cậu sẽ vào thay cho Suga.

Khi nghe thấy vậy cậu mừng rỡ cúi đầu rồi quay lại chỗ cũ ngồi chờ họ xong hiệp này thì cậu sẽ được vào chơi.

Cậu vừa ngồi vừa lắc lư người vì cậu sắp được chơi rồi, mấy con người ở đấy thì thâm tâm gào thét" Mé nó hôm nay ăn cái gì mà cute dậy".

Thế là trận đấu cũng xong và cậu được thay vào mấy người kia ( trừ Karasuno) đều khá ngạc nhiên vì họ không biết là cậu biết chơi bóng lên là nhìn mặt ai cũng hơi hoang mang.

Từ lúc cậu vào thì Karasuno bắt đầu lấy lại điểm số và thắng nhiều trận hơn.

Nghỉ giải lao mọi người ai cũng mệt đến toát mồ hôi và cậu cũng vậy cậu kéo áo lên lau mồ hôi, những ánh mắt của những đứa vô liêm sỉ nào đó cứ dán thẳng vào cái vòng eo của cậu rồi xịt máu mũi liên tục. (Kage của trước kia cũng cố gắng khiêu gợi họ bằng cách đấy nhưng không thành công ).

Kage thì vẫn không hiểu chuyện gì thì một bàn tay nắm lấy áo cậu rồi kéo xuống, đó là Hina cậu vừa tức, vừa chảy máu mũi khi thấy mấy con người kia cũng nhìn cậu chằm chằm không rời.

Cậu khá khó hiểu nhưng cũng đành như vậy thôi.

Sau đó đến chiều tối thì mọi người ai ai cũng tách ra luyện tập, do cậu vẫn còn sức lên là cậu định đi tìm ai đó để tập cùng, cậu đang đi lòng vòng vì không biết tìm ai tập cùng thì cậu thấy có những giọng nói khá quen vang lên trong nhà thể chất, nghĩ rồi cậu nhòm dô thử thì thấy họ đang tập (trong đó bao gồm Bokuto, Akaashi, Kuroo và Tsukishima).

Cậu đang định vào thì thấy có cả Tsukki lên đã thôi đi tìm chỗ khác đang rời đi thật nhẹ nhàng thì cậu dẵm phải cành cây.

Tiếng động phát ra không hề nhỏ lên là đã bị phát hiện, khi thấy cậu thì họ lật mặt 180° lúc trước thì không ưa gì cậu mà giờ thì thấy cậu thế là rủ dô tập cùng, cậu cũng muốn từ chối lắm nhưng cơ hội nghìn năm có một lên đành đồng ý, họ đang tập giữa trừng thì đột nhiên có một giọng nữ văng lên

- Nếu không xong thì phòng ăn sẽ đóng cửa đó- ( cái này là do con ad nó không nhớ tên lên có gì mọi người có thể bỏ qua )

Nghe thấy vậy thì cũng đành chịu thôi phải lót dạ đã rồi tính thế nào thì tính, thế lên là mọi người giải tán đi ăn sau khi ăn xong thì đi tắm nhưng mà những đứa con trai ở đây toàn A và B còn cậu thì do muốn giấu chuyện cậu là O lên không dám vào phòng dành cho O đây là lúc khó khăn nhất với cậu, thấy cậu cứ đứng đờ người đấy thì Hina nhanh chóng kéo cậu vào, cậu còn chưa hiểu chuyện gì thì đã bị kéo vào phòng tắm rồi ( thì ở đây chỉ có phòng cho A và O thôi không có phòng cho B lên là sẽ sẽ tắm cùng A nhưng cậu đang giấu chuyện mình là O lên giả thành B, nhưng cậu là B nam thì ai lại cho vào tắm cùng mấy O nữ chứ), và thế là cậu bị lôi dô phòng tắm.

Cậu vừa ngâm mình vừa che bé họa mi của mình đi.

Thấy không ai nói gì thì cậu quay sang hỏi Hina một câu

- Hina này nếu như giờ ở trong đây có một O thì cậu sẽ làm gì?-

Khi nghe thấy câu hỏi của cậu thì tất cả hướng ánh mắt về cậu

- Câu này hơi khó trả lời nhỉ, để tở nghĩ thử xem- Hina vừa nói mặt vừa suy nghĩ

Sau một lúc thì Hina nói

- Nếu có thì tôi sẽ đè O đó ra tại đây chăng?- anh vừa nói vừa cười một nụ cười quỷ dị ( nụ cười của những thằng biến thái 🙂) )

Thấy những người xung quanh cũng không nói gì mà mặt ai nấy đều hiện rõ trên mặt hai chứ biến thái.

Thấy vậy cậu hơi rùng mình một tí, thì Hina lại hỏi

- Mà nè Bakayama cậu hỏi thế có chuyện gì không?-

- À k-không chỉ là mình hỏi bừa để cho không khí bớt im lặng thôi- cậu vừa nói vừa lay hoay liếc nhìn xung quanh

- Pfftt, cậu cũng thấy nó căng thẳng sao tôi nhớ lúc trước cậu cứ tìm đủ mọi cách để vào được trong đây chỉ vì chúng tôi thôi đó- Hina vừa cười vừa nói

Sau đó mọi người nói chuyện với nhau rất vui vẻ, cậu đi ra ngoài trước nhưng mà đâu ai biết rằng có một cặp mắt cứ luôn nhìn theo cậu không rời đến lúc cậu đi ra ngoài, đó không ai khác chính là chuyền hai của Fukurodani.

Từ lúc sáng tới giờ anh cứ thấy cậu rất lạ không phải gọi là cực kì lạ luôn, nhưng anh vẫn chỉ suy luận thôi chứ không có bằng chứng nên cũng chỉ nghĩ vu vơ.

Sau khi cậu bước ra ngoài thì cậu cảm thấy thoải mái hơn vì sao nhỉ?

Chắc là do ở trong đó toàn A với B khiến cậu hơi khó chịu hay là cậu vừa trải qua một ngày mệt mỏi lên giờ cảm thấy thoải mái nhỉ?

Cậu cũng không suy nghĩ nhiều rồi đi làm khô tóc rồi ngồi chơi một lúc rồi cậu đi ngủ cứ thế mọi thứ trôi qua

_________________________________________

Mọi người muốn chương sau có H khum 😚

2133 từ

12/09/2021
 
[Allxkageyama][Trọng Sinh + Aob] Cậu Là O Sao!!?[Drop]
Chương 5: kì phát tình


Sáng hôm sau cậu dậy thì không thấy ai, khi cậu ngước lên nhìn đồng hồ thì thấy giờ đã là 9:00 rồi, đã gần trưa như vậy mà không một ai gọi cậu dậy ư.

Thấy vậy cậu chạy xuống dưới đi tìm mọi người, cậu chạy vào phòng thể chất thì thấy họ đang tập với nhau.

Yachi khi thấy cậu liền vẫy tay gọi cậu lại, cậu vừa bước tới chỗ cô thì một giọng nói quen thuộc vang lên

- Này hình như hôm nay là ngày cậu sẽ bị phát tình nhỉ?- đó không ai khác chính là Kiyumi

Cậu khá ngạc nhiên khi cậu tới được đây và làm cách nào cậu ấy biết cậu ở đây, đang hoang mang thì một tiếng gọi khác khiến cậu như bừng tỉnh

- Này cậu làm cái gì mà đứng đơ ra đó vậy!- Yachi nhìn cậu nói

- A-à à không có gì đâu- nói rồi cậu chạy lại chỗ cô rồi cười trừ một cái

Cậu ngồi xuống ghế rồi nói nhỏ chỉ đủ cho mình cậu nghe cậu nói

- Nè Kiyumi sao cậu lại đến đây được vậy?-

- Cậu ở đâu thì tôi ở đó thôi bởi vì tôi một khi mà xa cậu quá một ngày thì sẽ có chuyện không hay xảy ra đâu- cô nói xong rồi nhún vai một cái

- Vậy cậu nói tới kì phát tình ý là sao?- cậu lại hỏi cô

- À kì phát tình nó sẽ theo thời gian mà đến còn khi ở cùng với nhiều A quá lâu thì nó sẽ đến sớm hơn, đến kì mà không có thuốc thì chỉ có một cách đấy chính là để A ... với cậu, mà thuốc cũng không phải uống cái được luôn đâu phải cần một lúc để nó giảm đi nên là biện pháp tốt nhất vẫn là cần có một A- cô nói với giọng bình thản đáp

Cậu lúc này mặt mày tái mét rồi lại hỏi cô

- Vậy thì nó sẽ đến lúc nào?-

- Hm~ hình như là hôm nay hoặc ngày mai gì đó còn mấy giờ thì đây không biết à nha- cô nói liền lắc đầu

- Vậy làm cách nào để biết nó đến?- cậu lại hỏi thêm

- Lúc đó người cậu sẽ trở lên nóng rát và bị mất khống chế lúc đó cậu sẽ toả ra một loại tiết tố ngọt ngào để thu hút A, lúc đó cậu sẽ không thể khống chế bản thân và mất dần đi ý thức- cô nói xong thì lại biến mất

Lúc này cậu chợt nhận ra là mình không đem thuốc bởi lúc đó cậu nghĩ là chắc không cần thiết và còn giờ thì nó thật sự rất cần.

Đang nghĩ một hồi thì cậu nhớ ra Yachi cũng là O lên cậu thế cậu sẽ mượn cậu ấy thuốc nghĩ xong làm luôn cậu gọi cậu ấy ra rồi xin muộn cậu ấy thuốc, cậu ấy hình nhưcung.

Biết là có chuyện gì lên đã cho cậu một ít.

Đến chiều thì cậu vẫn chưa thấy có chuyện gì xảy ra với cậu lên cậu đã thả lỏng ra thì đột nhiên một giọng nói quen thuộc vang lên

- Nè đừng có mà lơ là cảnh giác đó nhớ tránh xa mấy bọn A đang tỏa tiết tố ra đó không thì không ổn đâu- Kiyumi xuất hiện bất thình lình rồi nhắc nhở cậu

Cậu lại lần nữa bị giật mình nhìn Kiyumi đáp

- Ừ biết rồi không cần phải nhắc mà má mắc cái gì hù con hoài dậy-

- Nói thôi cần phải căng thế không ?- cô giận nói rồi bay đi luôn

-" Haiz~ mệt con mẹ này vl"- cậu nghĩ thầm rồi cũng đi luôn

Đang đi thì cậu nghe thấy ai đấy hình như đang cãi nhau thì phải mà hình như không phải một người mà là nhiều người thì phải.

Cậu tò mò ngó đầu ra xem thử thì thấy mấy con người kia đang cãi nhau về chuyện gì đấy hình như là về Yachi thì phải, đúng là người được nhiều người thích có khác haiz.

Cậu đang suy nghĩ thì một mùi hương sộc thẳng vào mũi cậu sau đó thì nhièu mùi hơn nó càng lúc càng nồng khiến cậu bắt đầu khó thở.

Họ đang tỏa tiết tố ra càng lúc càng mạnh đột nhiên một mùi hương nhẹ nhàng như lướt qua chỗ họ khiến họ đúng sựng lại rồi nhìn theo hướng mùi hương dố tỏa ra, lúc này cậu đã nép vào bức tường để cho họ không nhìn thấy cậu.

Họ bước dần đến chỗ đó còn chưa thu lại hết tiết tố, cậu càng lúc càng run lên cơ thể bắt đầu trở lên nóng rát tay cố thò vào túi để lấy thuốc nhưng lại rất khó khi họ đến càng lúc càng gần.

Khi họ đến càng lúc càng gần thì may là có người gọi họ lại khiến họ khá nuối tiếc mà bước đi và rút lại hết tiết tố.

Cậu khi không thấy còn động tĩnh gì nữa thì bắt đầu lấy thuốc ra uống, uống xong thì cậu cố lết tấm thân này vào nhà vệ sinh.

Nhưng nào cậu có biết vẫn còn một người cứ mãi nhìn theo cậu rồi liếm môi nói

- Oh~ nhà vua thế mà lại là O sao~ thú vị rồi đây~- đó chính là Tsukishima

Do quá tò mò lên hắn đã lấy cớ để quay lại đó thì nhìn thấy cãhr tượng như vừa rồi.

Nói xong hắn quay lại chỗ bọn họ, bọn họ cằng nhằng vì cậu quá lâu rồi hỏi cậu làm gì mà lâu thế thì hắn nói chỉ lấy có chút đồ thôi.

Cậu sau khi không còn cảm thấy khó chịu nữa thì mới bắt đầu bước ra ngoài, giờ cậu mới để ý rằng áo mình toát mồ hôi nãy giờ lên đã ướt sũng lên cậu định đi tắm.

Cậu lấy quần áo xong thì đi xuống do tầm này mọi người vẫn còn đang tập lên không có ai khiến cậu cảm thấy khá thoải mái khi tắm, đang tắm thì cậu nghe thấy tiếng bước chân của ai đó cậu khá hoảng vì giờ là lúc mọi người vẫn còn đang tập tại sao lại có người đến.

Người bước vào là Kenma, khi Kenma thấy cậu thì khá ngạc nhiên còn cậu khi nhìn thấy anh thì thấy an toàn hơn mấy ông nội kia khá nhiều Kenma cũng lấy lại bình tĩnh khá nhanh lên cũng đã vào tắm.

Hai người tắm trong sự im lặng cậu lén nhìn Kenma, cậu nhìn Kenma nghĩ rằng cậu ấy chắc là B hoặc cũng trong trường hợp đặc biệt giống cậu là O chứ làm sao mà là A được chứ đang nghĩ thì cậu nhìn xuống chỗ đó của Kenma thì rút lại hết những suy nghĩ vừa rồi bởi vì là B và O thì làm sao to như thế kia được đang suy nghĩ thì cậu chọt nhận ra có cái gì đấy hơi sai sai tại sao cậu lại nhìn cái đó của cậu ấy chứ cậu cốc vào đầu mình một cái, khiến Kenma hoang mang nhìn cậu, cậu nhìn Kenma rồi hỏi

- À ừ thì cậu giờ không phải là cậu đang tập cùng mọi người sao?-

Kenma khi thấy cậu hỏi vậy qua đi cậu rồi nói một cách bình tĩnh

- À chỉ là tập nhiều toát mồ hôi nhiều lên cảm thấy khó chịu lên mới đi tắm-

Khi nghe thấy như vậy cậu thì cậu không nói gì hết rồi mặc quần áo rồi bước ra ngoài.

Sau khi làm khô tóc thì cậu đi ra nhà thể chất rồi đi ra chỗ Yachi.

Yachi khi thấy cậu bèn hỏi

- Này Kageyama cậu đã đi đâu suốt cả buổi chiều vậy?-

- À tớ đi ra ngoài đi dạo rồi đi tắm ấy mà- nói rồi cậu cười trừ rồi quay đi

Khi nghe vậy cô cũng không hỏi gì nhiều nữa.

Sau khi chơi xong thì mọi người ai tập luyện nấy còn cậu thì bị bọn Kuroo lôi đi luyện tập cùng.

Do ở đây cậu không được vào đội hình chính lên không được chơi nhiều nên là trình độ bị giảm dần.

Sau khi tập xong thì cả lũ đi ăn rồi đi tắm, khi họ thấy cậu đứng đó liền hỏi thì cậu bảo là mình tắm rồi, mọi người cũng không thể nào bắt buộc cậu phải đi tắm cùng họ tắm được nên họ đã đi tắm.

Còn cậu thì đi vòng vòng ở ngoài cho bớt chán thì tiếng nói quen thuộc vang lên

- Lần đầu trải nghiệm kì phát tình thấy như thế nào hả?- Kiyumi nói với giễu cợt nhìn cậu nói

- Im đi!

đồ bà già!- cậu hét thẳng vào mặt cô khiến cô tức muốn xì máu vì chê bà già là đã chọc đến lòng tự trọng của bà ( sống có 3000 năm rồi chứ mấy 🙂) )

Bà tức quá sút cho cậu một cái để chút giận bay lên thật cao, còn Kage bị đá cho tức quá liền đứng dậy nhảy lên để bắt lấy bà ấy lôi xuống đấm.

Nhưng bà bay được còn cậu có bay được còn cậu thì éo nên cậu đã bỏ cuộc khá nhanh, may cho cậu là ở đây không có người chứ mà có người thì chắc người ta gọi cậu bị thần kinh quá.

Do cậu không tài nào với được bà lên đành vừa đi vừa chửi bà còn bà thì đang hả hê vì đã trả thù được cậu.

Khi cậu đi dạo chán rồi thì cậu đi vào nhà thì thấy Tsukishima đang đứng đó.

Chắc chắn không phải vô tình mà cậu lại gặp được hắn ở đây, cậu đi ngang qua hắn bơ hắn đột nhiên hắn lắm tay cậu rồi kéo đi ( còn đi đây thì con ad không biết🙂 ).

Bị kéo đi đột ngột cậu khá hoảng loạng cố gắng vùng vẫy thoát khỏi tay hắn nhưng không thành, đột nhiên hắn thả tay cậu ra rồi đẩy cậu vào tường, cậu chưa hiểu chuyện gì thì hắn nói

- Sao vậy ngài OMEGA sao không phản kháng như mọi khi đi-

Khi nghe hắn nói vậy cậu sững người vì chuyện này cậu đã dấu rất kĩ rồi mà hay là cậu đã bị phát hiện bởi vụ buổi chiều cậu đang suy nghĩ không để ý dến hắn khiến hắn khá cay.

- Sao cậ-- Ưm - cậu đang định nói gì đó thì cậu đã bị hắn cưỡng hôn

Hắn hôn một cách khá bạo thấy cậu gần hết hơi thì thả ra

- Hah- cậu thở hắc ra khi được thả ra

Mặt cậu đỏ ửng lên khi bị hôn xong rồi ngước lên nhìn hắn với ánh mắt hơi đỏ và miệng vẫn còn đang thở dốc.

Hắn bất giác cuong lên khi nhìn thấy hình ảnh đó, cậu lúc này hỏi lại hắn

- Này sao cậu lại đưa tôi ra đây?-

Hắn nói một cách rất bình tĩnh đáp

- Định nói gì quên rồi- cứ thế mà hắn bước đi trong sự hoang mang của cậu

Còn hắn thì đang đi giải quyết đứa em trai của mình trong nhà vệ sinh.

Còn cậu thì như chưa có chuyện gì xảy ra đi lên lầu nằm xuống đi ngủ

_________________________________________

Chắc sẽ có vài người mong chương này có H đúng khum nè 🙂) đã nói rồi đời nó éo như mơ mà, nhưng tui đảm bảo rằng chắc chắn sẽ có vài chương có H

1975 từ

12/09/2021
 
[Allxkageyama][Trọng Sinh + Aob] Cậu Là O Sao!!?[Drop]
Xàm nhẹ :")


Thì là hiện tại tui đang bị trầm kẻm ó ;-; sáng với chiều học muốn nổ nẽo nuôn, mà buồn thì tôi làm gì là đọc chuyện, mà đọc truyện thì khiến tui bị trầm kẻm á, do thấy người ta viết truyện hay vờ lù, còn mìn thì viết như sh*t nên hơi bị trầm kẻm ó ;-;.

Bít nà ngườy ta vyết nhyều thỳ mỳn kũng không quan tâm âu nhưng mà cái tui đọc thì nó cũng là của những người mới viết lần ầu á 🥺

Tui sẽ viết nại lúc nào tui bìn tĩn trở lại he🙂 ( ai động viên tui i tui buồn qué ;-😉
 
[Allxkageyama][Trọng Sinh + Aob] Cậu Là O Sao!!?[Drop]
Chương 6


Sáng hôm sau là ngày họ đi về và tất nhiên là trước khi đi về thì họ phải tạm biệt nhau.

Lev khi thấy Kage thì chạy tới chỗ cậu ôm lấy cậu nói

- Cậu nhớ lần sau tới là phải đi chơi với tớ á!-

Ổng nói với giọng nhõng nhẽo nhìn Kage với ánh mắt cún con sáng muốn lòi con mắt 🙂, do không thể từ chối được gương mặt đó lên cậu đành đồng ý.

Khi nhận được cậu trả lời đó thì nhanh chí hôn lên má cậu rồi chạy đi bởi vì anh biết là ở đấy để bị băm ra trăm mảnh chắc ngu đâu ở lại.

Còn cậu giờ thì đang đỏ chín mặt đứng đơ một chỗ rồi sờ lên má, còn mắt thì nhìn về phía Lev vừa chạy đi.

Những con người ở đó giờ thì mặt đen như thịt kho bóng đêm.

Sau khi chào tạm biệt mọi người xong họ liền đi về, trên xe Hina, Tsukki và Kage ngồi cuối.

Họ ơi shock một xí đó chính là Tsukki đúng Tsukki ngồi cạnh cậu.

Khi về tới trường thì mọi người đã khá mệt sau một chuyến đi khá dài, nhưng họ vẫn vào nhà thể chất bàn chuyện.

Thì cũng khá gần giải đấu mùa xuân năm nay rồi lên HLV gọi mọi người lại để bàn chuyện.

Về chuyện xếp đội hình lần này thì có thêm Kage, bởi vì HLV thấy cậu thật sự là một thiên tài sau khi xem cậu chơi vào trận.

Khi nghe thay Kage vào chỗ Suga thù cũng có người phản đối và cũng có người không, họ phản đối là bởi vì cậu chưa chắc là đã có nhiều kinh nghiệm, đã khá gần giải đấu mùa xuân rồi nếu tập như vậy thì sẽ không thể nào kịp, Kage lúc này: " teo sống ở thế giới kia hơn 20 tuổi chưa mất trinh lần nào, nhưng mà nói về kinh nghiệm thì anh đây thừa luôn nha"cậu nghĩ thầm trong đầu.

Còn những người còn lại thì khong phản đói hay nói gì cả bởi chỉ đơn giản là thấy nó cũng hợp lí lên không có ý định gì cả.

Cậu khi nghe được HLV bảo mình vào đội hình chính thì mặt cậu toát ra sự vui vẻ khá ít thấy từ cậu.

Sau một hồi những người kia cãi không lại HLV lên đành phải chịu cho Kage vào đồi hình chính, họ không hẳn là ghét cậu cũng không hẳn là thích cậu chỉ đơn giản coi cậu như là một người đồng đội vừa lạ vừa quen.

Sau khi sắp xếp đột hình xong thì mọi người bắt đầu tập luyện như mọi khi chỉ là hôm nay có thêm Kage thôi, khi tập phát bóng đến lượt cậu Kage tung quả bóng lên rồi đập xuống tiếng động vang khắp cả can phòng mọi người ai nấy đều trầm trồ kinh ngạc còn HLV thì cười một cách đắc ý.

Suốt cả buổi tập Kage lại càng khiến mọi người ngạc nhiên hơn còn HLV thì cứ ngồi một chỗ cười như tự kỉ.

Con đường đi về nhà thì vẫn như mọi khi chỉ là hôm nay không chỉ có là một cậu thanh niên như mọi khi nữa mà thêm vào đó là một thanh niên trông không khác gì trẻ trâu :v đó chính là Hina.

Hôm nay Hina đòi về nhà Kage ăn trực và anh cũng đã báo cho bố mẹ rồi còn phía Kage thì lúc nào cũng ở nhà một mình lên có người đến chơi cho vui nhà vui cửa lên cũng đồng ý.

Trên đường đi thì Hina hỏi cậu một câu hỏi khá kì quặc một tí

- Này Bakayama cậu nghĩ sao khi một Alpha có tình cảm với một Beta mà không phải Omega như định luận?-

Cậu khi nghe thấy vậy thì bắt đầu suy ngẫm.

Thấy cậu đang nghĩ như vậy thì anh lại nói

- Chắc không có chuyện đ- -

- Này tại sao lại không thể chứ đâu cps định luật nào cấm cản họ đến với nhau đâu chứ vậy có nghĩa là họ cũng được phép yêu nhau mà đúng không, chỉ cần họ thật lòng là được mà-

Anh đang nói thì tự nhiên bị cậu ngắc mất lời nói

Hina sau khi nghe cậu nói vậy thì miệng bắt đầu cười lên

- Cười cái gì mà cười hả tên kia bộ tôi nói có gì sai sao?-

Cậu khi bị cười thì nói với giọng khá khó hiểu và đấm cái tên bên cạnh một cái

- A đau đấy cậu không nói gì sai cả tôi cũng không nghĩ ra được như cậu luôn đó thôi đi về lẽ trời tối om bây giờ-

Nói xong anh quàng tay qua cổ cậu rồi cùng đi về.

Khi về tới nơi khi bước vào cửa thì Hina như ngửi thấy mùi gì đấy thoáng qua mũi mình mùi đó là mùi sữa hay là mùi việt quất nhỉ?

Nhưng nó thật sự rất thơm khiến anh đứng đờ một chỗ một lúc.

Thấy Hina không bước vào cậu liền lên tiếng

- Này có vào không thì bảo hay muốn về mẹ rồi hả tên kia-

Khi nghe thấy tiếng gọi anh như từ giấc mộng bay về sau khi hoàn hồn lại lại thì anh liền vào trong nhà rồi nhìn xung quanh rồi bắt đầu lên tiếng hỏi

- Cậu sống ở đây một mình hả Bakayama?-

Hina chỉ đi về cùng cậu chứ chưa bao giờ vào nhà cậu một lần nào cả chưa một lần...Cậu khi nghe thấy câu hỏi liền đáp lại

- À thì còn chị tôi nữa nhưng mà bả thường xuyên không có nhà bởi vì bả phải đi học ở trên Tokyo nên là bà ít khi về lắm còn bố mẹ tôi thì đi làm bên nước ngoài cứ mỗi tháng là sẽ gửi tiền về cho chị em tôi đều đều-

Nói rồi cậu bước lên lầu thấy cậu đi lên anh cũng bước lên theo.

Đang đi thì anh như nhớ ra điều gì đó

- À mà nè Bakayama lúc vừa bước vào nhà thì cậu có ngửi thấy mùi gì không?-

Anh nói rồi ngước lên nhìn người con trai trước mắt mình hỏi

- Mùi gì là mùi gì chứ tôi có ngửi thấy mùi gì đâu?

Hay là cậu ngửi nhầm?-

Cậu nói rồi quay lại nhìn Hina với ánh mắt khá khó hiểu

- Vậy chắc tao ngửi nhầm-

Nói xong hai người bước vào phòng Kage phong cậu cũng không có gì đặc biệt cả

- Này cậu ngồi đậy đợi tôi đi tắm xong thì tôi xuống nấu đồ ăn cho-

Nói rồi cậu đi lấy đồ rồi rời đi anh thì chưa kịp trả lời thì cậu đã đi rồi.

Hina thấy cặp Kage để ở một góc thì cũng để theo rồi ngồi sụp xuống giường của cậu chơi một mình chờ cậu.

Một lúc sau cậu bước vào và nói

- Này cậu có đem đồ theo không vậy hả?-

- Không ai biết được đâu mà đem-

- Hừm cậu mặc đồ tôi thì chắc không vừa đâu nhỉ ?-

Cậu vừa nói vừ nghĩ ngợi thứ gì đó tự nhiên cậu đập hai tay vào nhau rồi nói

- " Hình như bố và cậu ta xiêm xiêm nhau nên là chắc cậu ta mặc vừa nhỉ "-

Nói rồi cậu chạy đi không quên nhắc nhở

- Ngồi im đây đợi tôi một xíu-

- À ư-ừm-

Thấy những hành động khá kì lạ của cậu nãy giờ thì khó hiểu đáp lại.

Một hồi sau thì cậu cũng quay lại trên tay còn cầm theo một bộ quần áo nói

- Đây là những bộ đò mà bố tôi mua nhưng chưa mặc lần nào mà cậu và bố tôi trông cũng xiêm xiêm nhau lên chắc là vừa đấy-

Nói xong cậu đưa quần áo cho anh, khi thấy anh vẫn còn ngồi đơ ra đấy thì cậu lại nói tiếp khiến anh như bừng tỉnh

- Này có định đi tắm không hả tên kia ?-

- À có- nói rồi anh chạy vèo một mạch tớ nhà tắm ( chưa đến lần nào nhưng biết được phòng tắm ở đâu ảo thật đấy🙂 )-

Cậu thì vẫn méo hiểu chuyện gì nhưng cũng bước xuống lầu và đi vào bếp nấu ăn.

Một lúc sau thì Hina cũng tắm xong bước ra tới bếp mùi thơm của đồ ăn sộc thẳng lên mũi anh làm anh đã đói lại càng thêm đói.

Đi vào bếp thì thấy Kage đang làm một mình lên muốn giúp cậu một tay những bị từ chối nên đành bước ra ngoài ngồi chơi.

Một hồi lay hoay trong bếp thì mọi thứ cũng đã xong sau đó thì cậu đem đồ ăn ra ngoài rồi ngồi xuống ăn (mình không rành món Nhật lắm lên là họ anh gì thì mợi người tự nghĩ đi nha ).

Sau khi ăn xong thì Hina là người bị bắt rửa bát vì lí do rất đơn giản đấy chính là ổng chưa làm gì từ nãy đến rồi lên mới bị bắt rửa bát.

Sau khi xong hết mọi thứ thì họ lại lên phòng cậu ngồi chơi và làm bài tập.

Sau đó họ đi ngủ nhưng nó là một câu chuyện khá là đau đầu đó là Hina sẽ ngủ ở đâu.

Sau một hồi thì họ cũng đã quyết định để Hina ngủ đâu, Hina sẽ trải nện ở bên dưới giường cậu và ngủ ở đấy (còn lí do sao không cho Hina ngủ trên giường cùng thì giường đó chỉ đủ cho một người ngủ nếu có thêm người thì rất chật.

Đến nửa đêm thì cái tên vô liêm sỉ kia tỉnh dậy nhìn cậu một cách chăm chú, anh nhìn cậu xong thì bắt đầu mò lên giường ngủ cùng cậu.

Cậu thì ngủ không mà không hề biết rằng đang có người ở nhà mình không một chút đề phòng cậu ngủ quay lưng ra ngoài.

Hina lúc này leo lên giường cậu một cách thật nhẹ nhàng để tránh cậu tỉnh dậy, anh ôm cậu từ phía sau đầu cúi xuống gáy cậu hít lấy hít để mùi hương trên người cậu.

Cái mùi hương mà lúc anh vừa bước vào ngửi thấy khi đến gần cậu thì lại ngửi thấy mùi hương đó một nữa nhưng này nó rõ hơn so với lúc đấy, đó là mùi hương của sữa bò pha thêm mùi việt quất.

Do hơi thở của anh cứ phả vô gáy cậu khiến cậu bất giác rên nhẹ lên một tiếng.

Bàn tay anh bây giờ đang bắt đầu mò đôi bàn tay của mình vào trong áo cậu (cái tay cái tay cái tay mình bắt lấy cái tay 🙂) ), mọi thứ dừng lại ở đó.

Sáng hôm sau tiếng hét của Kage khiến anh bừng tỉnh khi đang mơ thấy một rất mơ thật "đẹp" ( nó là gì thì mọi người thử nghĩ xem:> ), quay lại hiện thực chưa cả tỉnh giấc thì anh đã ăn chọn một bạt tay in thẳng do mặt khiến anh tỉnh cmnl ngủ luôn

- Ai cho cậu dám leo lên giường tôi hả lại còn....!-

Kage mặt giờ đỏ ửng như trái ớt khi nhìn con người trước mặt mình

- Này bình tĩnh lại đi tôi đã làm gì cậu đâu còn chuyện tôi leo lên giường cậu ngủ thì tôi xin lỗi được chưa cần phải đánh người vậy không!-

Nói xong anh lại được thêm một phát nữa vô bên còn lại.

Sau khi đánh xong thì cậu bước thẳng ra khỏi phòng đi VSCN, sau khi xong thì cậu xuống bếp chuẩn bị đồ ăn sáng.

Anh sau khi VSCN xong thì cậu cũng đã làm xong rồi, một bữa sáng đơn giản gồm hai cái sandwich khá nhiều topping với cả hai ly nước cam ép.

Sau khi xong thì hai người họ soạn đồ rồi đi học, hai vết tát do Kage tặng Hina giờ nó đỏ ửng lên và còn in nguyên một bàn tay trên đó, Hina hôm nay lấy được khá nhiều sự chú ý có lẽ là do hai má cậu bị tát đến mức đỏ chót lên hay là vì hôm nay có một cậu trai trông nhỏ hơn anh một chút, cậu trai dố có một gương mặt xinh đẹp vóc dáng nhìn qua phải gọi là chuẩn luôn và đấy chính là Kage nhà ta.

Họ đang đi thì một tiếng gọi từ phía sau vọng lại

- Chào hai cậu Kageyama mà Hinata!-

Đó là Yachi cậu ấy đang trên đường đi thì tình cờ thấy hai người thì chạy lại chào hỏi

- Chào cậu Yachi!- hai người đồng thanh chào lại

- À mà nè Hina má cậu hôm nay bị sao vậy bộ cậu không thấy đau sao?-

Yachi giờ mới để ý bèn hỏi

- À chuyện l-...-

Anh đang định kể mọi chuyện ra thì bị một luồn sát khí như đang bao quanh mình thì liền lắp bắp trả lời

- À th-thì ch-chuyện là hô-m nay mình khô-ng may làm hỏng đồ lên mới bị như vậy, nó không đau lắm đây cậu không cần phải lo đâu-

Nghe vậy Yachi cũng không hỏi gì rồi bắt đầu nói chuyện với nhau.

Chiều đến khá nhiều người trong CLB hỏi về vết thương (tát thốn vl tát từ sáng mà đến chiều vẫn chưa khỏi'-'), còn cậu lúc này thì đứng một chỗ nhìn bọn họ đột nhiên cánh CLB mở ra một giọng nói quen thuộc vang lên

- Xin chào!

Tobio-chan!-

_________________________________________

Nghe tiếng gọi biết ai liền, tui comback sau vụ trầm kẻm, mà giờ mìn còn phải học online nữa lên là có lẽ sẽ có vài hôm cách 2-3 ngày gì đó mới ra chương mới nha, mong mọi người thông cảm cho mình nha

2366 từ

28/09/2021
 
[Allxkageyama][Trọng Sinh + Aob] Cậu Là O Sao!!?[Drop]
Chương 7


Lấy một chút đoạn cuối của phần trước.

Còn cậu lúc này thì đứng một chỗ nhìn bọn họ đột nhiên cánh CLB mở ra một giọng nói quen thuộc vang lên

- Xin chào!

Tobio-chan!-

Yep và đó không ai khác chính là Oikawa người tiền bối lúc trước cậu hồi cậu còn học ở trung học, đang nghĩ thì HLV và thầy giáo bước vào HLV nói

- Hôm nay chúng ta có một buổi đấu tập với Aoba Johsai lên là mọi người bắt đầu vào vị trí-

HLV không quên vô tay hai cái ra hiệu, thấy vậy cậu chạy ra chỗ đội của mình.

Khi cậu chạy qua chỗ Oikawa thì cũng không quên chào lại anh một cách nạnh nùng🙂

- Chào anh, Oikawa-senpai!-

Và thế là cậu làm cho đội hình bên kia hóa đá cmnl vì nó là bởi vì cậu của trước kia khi thấy Oikawa là cứ nhào tới ôm ổng rồi gọi với mấy cái kiểu sến súa khiẻn bao nhiên người thấy mắc ói với cáu chất giọng õng a õng ẹo của cậu' trước kia'.

Người lấy lại bình tĩnh đầu tiên là Iwaizumi anh cũng vỗ tay ra hiệu cho mọi người tỉnh lại rồi ra xếp hàng.

Sau khi xong thì mọi người vào đúng vị trí của mình, nhưng hôm nay chuyền hai bên Karasuno không còn là Sugawara nữa mà lại là Kageyama, điều đó khiến bên kia không khỏi bàng hoàng vì suốt năm trung học cậu còn không động vào bóng mấy nữa chứ đừng nói là biết chơi bóng.

Khi trong trận Kage càng không khỏi khiến bên kia bất ngờ và khó chịu, họ bất ngờ vì sự thành thạo và điêu luyện của cậu, nó như kiểu là cậu đã chơi bóng chuyền từ rất lâu rồi và nó cũng không khỏi khiến bên kia khó chịu.

Do quá nhiều bất ngờ từ bên Karasuno 'tặng' cho bên Aoba Johsai thế lên là bên đó thua một cách tơi tả.

Trong lúc nghỉ giải lao thì những ánh mắt nghi hoặc từ bên Aoba Johsai hướng về cậu là không ít, cậu đang uống nước thì giọng nói quen thuộc lại vang lên

- Tobio-chan!-

Đó vẫn là Oikawa cậu qua ra nhìn anh thì thấy ánh mắt của anh như muốn ăn tươi nuốt sống cậu vậy, nhưng mà nó chỉ có tác dụng với vài người chứ còn Kageyama nhà ta thì không cậu nhìn anh rồi hỏi lại anh một cách bình tĩnh

- Oikawa-senpai bộ có chuyện gì muốn nói với em sao?-

Nghe thấy Kage hỏi mình một cách bình thản thì anh cũng nói luôn

- Tại sao em biết chơi bóng mà không nói với tụi anh và tại sao em thay đổi nhanh dữ vậy khiến anh không phang kịp vậy hả-

Nghe thấy vậy cậu cũng không vòng vo mà nói thẳng

- Chuyện em biết chơi bóng thì các anh có hỏi đâu mà trả lời mà không biết chơi thì vào CLB bóng chuyền làm gì nếu là vì zai thì anh làm như bên ngoài thiếu ý, còn vì sao em lại thay đổi thì là do em chán các anh rồi chăng?-

Cậu nói một cách thẳng thừng ra mà không chút sao động rồi bước đi, vứt bỏ được đi gánh nặng trong lòng vậy tsij sao họ tim họ lại đau vậy chứ do cuộc nói chuyện không hề nhỏ lên những người ở gần đó đều nghe được hết trong đó có cả bên Karasuno, cả hai bên những ai nghe thấy đều cảm thấy tim mình như thắt lại.

Sau đó họ đấu thêm một trận nữa rồi xếp hàng chào nhau rồi đi về, khi về Oikawa còn không quên chào Kage một cái

- Chào em Tobio-chan hẹn gặp lại nhau ở giải mùa xuân!-

Anh cũng không quên vẫy tay một cái

- Chào anh Senpai và hẹn gặp lại-

Sau khi xong xuôi tất cả mọi chuyện thì mọi người bắt đầu đi về dần và trong đấy tất nhiên là có cả cậu.

Cậu về tới nhà thì thấy vẫn còn sớm thế là cậu định chuẩn bị đi ra ngoài chạy bộ rồi tiện ăn ở ngoài luôn đỡ mất công nấu đồ ăn rồi lại phải ăn một mình.

Cậu đã quyết định xong thì chạy đi thay đồ rồi đi, cậu đang đi giữa chừng thì gặp một người đó là Hina cậu ta thường khá hay chạy bộ tầm này lên là bắt gặp cậu ta vào tầm này là không khó.

Hai người họ gặp nhau rồi chào hỏi xã giao vài tiếng rồi cùng chạy chung luôn, chạy một lúc thì họ thấy chán lên đã bầy ra trò chạy đua.

Hai người chạy cứ ngang bằng nhau người này không thua kém gì người kia và thế là họ chạy đi ra chỗ nào rồi không hay, hai người nhìn qua nhìn lại để xem có người nào không để hỏi đường, do không thấy người hai người bắt đầu hơi hoảng thì nhìn thấy có biển báo ghi ( cái nơi này mìn không nhớ lắm lên có gì thì mọi người thông cảm cho mìn nhoa🥺) khi đang nhìn thấy dòng chữ đó hai người đều đồng thanh nói

- Shiratorizawa!-

- Đây là nơi gần trường Shiratorizawa thật nè!-

Hina khá hào hứng nói

- Tại sao cậu lại hào hứng như vậy chứ nó đ-.....Cậu bị sao vậy đó là trường của Ushijima đó cậu ta là người nằm trong đội tuyển Japan đó!-

Cậu đang nó thì bị Hina cướp mất lời, đang định chửi cậu ta thì đột nhiên có một giọng nói vang lên

- Các cậu vừa gọi tôi à-

Đột nhiên có tiếng nói lạ thì cả hai theo phản xạ mà quay đầu lại nhìn con người trước mặt, đó không ai khác chính là Ushijima cậu ta khi nghe thấy có người gọi tên mình liền hỏi.

Cậu nhìn anh ta với ánh mắt bình thường còn Hina thì hoàn toàn ngược lại, khi thấy người hỏi vậy cậu ta nghiêng đầu sang một bên thì thì cậu ta nói to một câu

- Japan!-

Kage vẫn bình tĩnh như mọi khi nhìn người kia suy nghĩ trong đầu cậu lúc này toàn là

-"mé mấy thằng này ăn cái gì mà cao vl ra vậy trời!"

-

Cậu đang gào thét trong thâm tâm, khi không thấy ai nói gì nữa thì anh ta liền nói

- Nếu không có chuyện gì thì tôi xin phép đi vậy-

- Ah đợi đã!-

Anh đang định đi thì bị một người gọi lại, Kage gọi anh ấy lại rồi nói

- À ừ ờ thì....anh có thể cho bọn tôi đi tham quan trường của anh được không-

Nghe thấy vậy Hina khá ngạc nhiên nhìn cậu vừa rồi còn nói chả có gì thú vị mà giờ thì lại đòi đi theo để tham quan trường họ lươn hả má!, tôi nghĩ là trong trường hợp đó thì những người chắc cũng đều từ chối thôi nhưng mà cái tên trông đơn giản kia thì không nói nhiều đồng ý luôn cho máu.

Khi nghe thấy cậu trả lời là được thì hai người chạy theo cậu ta, cậu lúc này nghĩ thầm trong đầu

- Đúng thật là anh ta chạy nhanh thật-

Trong khi cậu còn đang nghĩ thù cái tên còn lại hí ha hí hửng vừa chạy vừa nhảy chân sáo còn vượt trước cả cậu khiến cậu đang suy nghĩ liền quay lại thực tế chạy lên chỗ cậu ta.

Đi được nửa đường thì hình như hai người họ thấy gì đấy hơi là lạ.

Sau khi nhận ra thì cậu liền hỏi

- Này anh chạy bộ có một mình thôi hả?-

- Không chỉ là bọn họ chạy sau tôi thôi -

Anh ta vẫn chẳng ngoảng mặt lại nhìn cậu đến một cái nữa khiến cậu khá khó chịu

-" Hứ khinh thường hay gì à mà đúng rồi cái loại anh chạy nhanh như vậy thì ai mà chạy theo kịp chứ"-

Vừa nghĩ cậu vừa chửi thầm trong đầu cái tên chảnh chọe trước mặt đang chửi thầm thì đến trường Shiratorizawa rồi.

Sau đấy thì mọi thứ diễn ra như trong phim, sau khi họ rời đi thì Ushijima như đang nghĩ gì đấy rồi miệng cong lên một đường cong quái dị rồi đọc lên một câu nói

- Tobio Kageyama tôi sẽ nhớ lấy cái tên này-( biến thái hay gì vậy trời má:v)

- Hắt xì!-

- Nè Bakayama hôm nay bị cảm hay gì vậy hả?-

- Không phải tôi cảm thấy như có ai đó nhắc đến tên tôi thì phải-

Đang đi thì Kage bị hắt xì rồi Hina hỏi thăm xem cậu có sao không (hỏi kiểu này chắc là người khác đấm cho rồi chứ ở đấy mà nhờn kage nhà này là còn hiền đấy!).

Đi đến một cái ngã tư hai người chào nhau Hina thì đi xe đạp do nhà cậu ta khá xa còn Kage thì đi bộ tìm một quán nào đấy để ăn rồi về nhà tắm rửa cho mát.

Sau khi xong xuôi tất cả mọi thứ thì cậu làm BTVN cậu chỉ làm một ít thôi do cô giao nhiều bài vl.

Sau khi làm xong một ít thì cậu nhảy luôn lên giường rồi ngủ cmnl.

Kiyumi đột nhiên nhiên xuất hiện nhưng lần này không còn là lúc cậu còn thức nữa mà là lúc cậu đã ngủ say rồi đột nhiên Kiyumi nói khá nhỏ

- Haiz có thằng kí chủ kiểu méo gì mà càng ngày càng đẹp lại còn có nhiều chồng TL vl quên luôn cả mình, thế mà lúc nào cần mới gọi buồn vãi-

Nói xong thì cậu ấy cũng leo lên giường cậu nằm ngủ cùng do có thân hình khá nhỏ lên là chỗ ngủ cũng vừa đủ cho cậu ấy.

Do hôm qua Hina ngủ lại Kiyumi đang chuẩn bị đi ngủ thì cậu ta tỉnh dậy, cứ tưởng là cậu ta nhìn thấy mình mà sợ vl (mẹ con hệ thống chửi bậy nhiều vãi :"( ) nhưng không cậu ta leo lên giường cậu rồi nằm ô ấp nhau đồ cơm tró ban đêm là đây chứ đâu ăn miễn phí luôn.

Thế là cả tối đó Kiyumi ngủ dưới chỗ của Hina vừa nằm vừa thầm chửi Hina vì dám chiếm chỗ của cậu ấy ( thì là Kiyumi thường lúc cậu ngủ say rồi thì mới xuất hiện rồi leo lên giường cậu ngủ, người của cậu rất ấm lại còn có mùi hương thơm khá dễ chịu lên khiến ai nằm vào lòng cậu cũng đều cảm thấy rất ấm áp và dễ chịu, còn chuyện Kiyumi thưởng ở đâu thì là cậu ấy sẽ đi theo dõi cậu bằng cách tàng hình chỉ đến lúc cậu đi VS này ờ thay đồ này v.v nói chung là thế) thế là hai con người đó ngủ tới sáng.

Ngày qua ngày cậu đều đến tập luyệ rất chăm chỉ và cậu cũng đã khác xưa hơn rất nhiều rồi, cậu thật sự là một thiên tài rất hiếm có khiến ai cũng ghen tị với cậu, còn nhưng người khác thì sao?

Họ bắt đầu đã nhận Kage là thành viên chính thức rồi và cũng tất nhiên họ tập luyện thêm vài tuyệt chiêu mới nói là mới thì là chỉ mới với họ thôi chứ.

Một hôm khi đang tập luyện thì cánh cửa phòng thể chất đột nhiên mở cửa ra khiến mọi nahs mắt đều hướng về phía cánh cửa được mở ra kia.

Thầy giáo chạy vào và thở một cách khá nặng nhọc, khi thấy người đi vào là thầy giáo thì mọi người liền chạy ra khỏi thầy, thầy giáo bắt đầu nói

- Cuối tuần này chúng ta sẽ dến Tokyo để tập luyện tiếp và lần này là một tuần nhưng mà.....-

Đột nhiên đang nói thì thầy giáo dừng lại khiến mọi người ở đó khá khó hiểu thì đột nhiên thầy nói tiếp

- Về bài kiểm tra lần này thì sao đây ta?-

Đột nhiên thầy giáo lạnh giọng nói khiến mọi người ở quanh đấy đều cảm thấy khá rờn rợn có bốn con người như đang chốn tránh diều gì đó, đột nhiên thầy lại nói tiếp

- Thầy hiệu phó có bảo là nếu mottj trong số các em ai mà bị điểm dưới trung bình thì sẽ phải ở lại mà không được đi Tokyo nữa-

Khi nghe vậy bốn con người kia liền quya đầu lại nhìn thầy giáo và bắt đầu van xin, kể lể rồi suy diễn các thứ còn những người còn lại trông khá bình thản vì điểm của họ thì ai cũng thường được trên trung bình.

Nhưng tất nhiên dù cho có thế nào đi chăng nữa thì họ cũng không lay động được thầy ấy dù chỉ là một chút.

Sau hôm đó thì họ học bù đầu bù cổ để được đi Tokyo, bên Noya-san và Tanaka thì học khá ổn lên, còn bên Hina và Kage thì không hết học từ Tsukki rồi đến Yachi thế lên là học xong muốn rã rời.

Rồi điều gì đến cũng sẽ đến kì thi đã đến và Nishinoya và Tanaka đều qua còn hai người còn lại thì lại sai đúng một môn.

May là có sự trợ giúp của Tanaka thế lên là họ chỉ cần học xong tiết phụ đạo thì sẽ có ngươic đến đón khi đi xuống thì họ nghe thấy có tiếng gọi

- Oi ở đây này hai cậu bạn thi trượt!-

_________________________________________

Dạo này lười vờ lù ra nên là ra truyện hơi lâu mà vả lại còn phải thức đêm để viết truyện, tui không biết là tôi có bị khác người quá không chứ tui là tui cảm thấy mình khác người vờ lù ví dụ như là: những lứa trẻ hiện nay thì tui thấy như là người ta bị mất ngủ còn tui là nằm một lúc cái ngủ luôn, thiếu chăn là ếu thể ngủ được cứ ngủ một tí một tí lại dậy và v.v nữa.

Nằm ghi mấy câu xàm hoài thôi!

Mình chúc mọi người trung thu vui vẻ nhoa chúc hơi muộn thông cảm ( do bị dụ chơi đả bóng nước thế lên là chơi hơi muộn lên là làm truyện muộn theo luôn🙂) )

22/09/2021

2449 từ
 
[Allxkageyama][Trọng Sinh + Aob] Cậu Là O Sao!!?[Drop]
Chương 8: Bí mật bị hé lộ


Khi nghe thấy tiếng gọi hình như là gọi họ lên họ quay ra chỗ phát ra tiếng gọi đó, ở đó có một người con gái đang đứng đó vẫy tay gọi họ rồi.

Thế là họ chạy lại rồi leo lên xe họ bắt đầu giới thiệu

- Chào chị em tên là Shoyo Hinata còn cậu ấy là Tobio Kageyama!-

- Chào hai đứa chị là chị của Tanaka mấy đứa cứ gọi chị là là Seako-neesan là được-

- Chị sẽ cho mấy đứa đến Tokyo trong nháy mắt!-

Sau khi giới thiệu vản thân xong thì mọi người ngồi vào chỗ.

Hina ngồi đằng trước bởi vì Kage cậu ấy bảo là cậu ấy buồn ngủ muốn nằm ở đó, ngủ thế là bị chiếm hết chỗ rồi thế lên là Hina đành ngồi lên ghế trước.

Trong khi hai con người kia còn đang tán gẫu với nhau thì cậu đã dậy từ lúc nào không biết liền cất lên tiếng nói khiến hai con người kia khá giật mình

- Mà khoan sao mày lại dậy vậy!-

Bà chị giật mình nói cậu thì bình thản đáp lại

- Em đói-

Cậu vừa ngồi ăn vừa nói chuyện với hai người họ, sau khi ăn xong thì cậu đột nhiên cảm thấy như thân nhiệt càng lúc càng nóng lên và tiết tố thì bắt đầu tỏa ra.

Đột nhiên ngửi thấy mùi hai người kia quay qua nhìn nhau rồi đồng thanh nói

- Em/Chị là O hả ?!-

Thấy đối phương nói vậy hai người không nói gì nhìn về phía cậu đang nằm ôm người ở hàng ghế dưới, nhìn gương mặt cậu lúc này đã đỏ bừng lên vì kì phát tình rồi, còn tiết tố lúc này tỏa ra càng lúc càng nồng.

Do Hina là A lên là cậu ta suýt nữa thì mất đi ý thức mà nhào tới chỗ cậu, may là có Seako-neesan ở đó ngăn lại còn vì sao chị ấy không bị ảnh hưởng thù chị ấy là O lên tất nhiên không hề hấn gì đối với tiết tố của cậu.

Thế nhưng mà phải nói thật thì mùi tiết tố của cậu thật sự rất dễ chịu và đem lại nhiều cảm giác khác nhau khiến đến cả bà chị còn cảm thấy thế.

Do sự cố xảy ra quá bất ngờ với họ lên họ phải dừng xe lại khá đột ngột may là ở đây không có xe cộ đi qua nhiều quá vì đây là đường tắt lên rất ít người biết đường này.

- Này nhóc thuốc nhóc để ở đâu vậy!-

Chị hỏi cậu rồi nhìn xung quanh như đang tìm kiếm thứ gì đó

- E..em để ở tro....ng c...ặp ạ!-

Cậu nói vừa nói cậu vừa thở dốc mùi tiết tố thì dường như không có ý định định giảm đi một tí nào cả.

Thế là cả chị và Hina cùng lục túi cậu để tìm thuốc tìm mãi tìm mãi mà không thấy đột nhiên Hina thấy trên cặp cậu có một lỗ thủng vừa vừa đủ để cho vài đồ vật nhỏ rơi ra nhìn thôi cũng đủ hiểu là thuốc của cậu đã bị rơi ở đâu đó rồi

- Này túi của cậu bị rách rồi chắc là thuốc bị rơi ở đâu đó rồi-

Thấy cậu không trả lời hia người nhìn ra đằng sau thì thấy cậu vẫn đang co do trên ghế, gương mặt cậu khiến ai nhìn vào cũng muốn nhảy ăn tươi nuốt sống cậu luôn chứ đừng đùa.

Đột nhiên máu mũi của Hina chảy ròng ròng khiến bà chị đã hoảng loạn giờ thì còn hoảng hơn nữa.

Bà chị đột nhiên đập hai tay vào nhau lèm cho Hina chú ý đến, chị không nói gì vớ lấy cái túi ở góc ghế rồi mở ra tìm thứ gì đấy.

Chị lấy ra một itd thuốc đó là thuốc ức chế cậu cứ nghĩ là mình đã được cứu rồi, nhưng đó là thuốc ức chế loại nhẹ lên là nó chỉ có tác dụng tầm vài tiếng thôi.

Chị lâis thuốc đưa vào miệng cậu do cậu còn ý thức lên đã nuốt một phát vào bụng mọi thứ dần trở lại như bình thường khiến ai nấy đều thở phào, còn cậu thì không biết đấy là thuốc ức chế loại nhẹ lên là vẫn điềm tĩnh như mọi khi thôi nhưng cậu nào biết phía trước đang đợi gì mình.

Còn bên trường Karasuno thì thua liên tục còn bị phạt khiến cho họ cảm thấy mệt dần và gần như phải gọi là tơi tả.

Quay lại chỗ ba người kia Kage mở lời đầu tiên

- Em cảm ơn chị rất nhiều ạ nếu không chị thì chắc em đã.....-

- À không có gì đâu chị cũng là O mà-

- Này tên kia cậu mà nói cho ai biết tôi là O thì cậu chết chắc với tôi!-

- Biết rồi!

Mà tại sao cậu phải cậu lại phải giấu chuyện cậu là O chứ?

Mà cậu cũng có thể ra làm quản lí được mà vả lại cậu là O mà cứ lanh quanh ở mấy chỗ có nhiều A như thế cậu không sợ à?

Nhỡ may bị phát thình nữa thì sao!-

Anh nói nguyên một tràng dài vậy mà khuôn mặt cậu vẫn điềm tĩnh như mọi khi trả lời

- thứ nhất là tôi phải giấu chuyện tôi là O vì nếu họ phát hiện ra tôi là O thì sẽ không còn cho tôi chơi bóng nữa và thứ hai là tôi không muốn là quản lí và tôi cũng không quan tâm mấy người họ và thứ ba là nếu tôi có phát tình thì tôi sẽ tự lo được chỉ thế thôi!-

Cậu trả lời hết những câu hỏi của Hina đột nhiên từ trên có một giọng nữ vang lên

- Chị khá đồng í với ý kiến của Hian đó nhưng nếu em đã quyết định như vậy thì thôi chị cũng chịu-

Chị nói cong thì họ bắt đầu nói chuyện mà từ khi nào đã đến nơi rồi không biết thế là họ đi vào chị chạy vào mở toang cái cửa ra rồi nói

- May quá vẫn còn tập!-

Sau lưng còn có hai bóng người đột nhiên có một giọng nói vang lên

- Saeko-neesan!-

Đó là giọng của Nishinoya khiến cho mọi ánh mắt đổ về phía anh.

Đột nhiên có người lên tiếng

- À rế đó là chị gái của anh hả?-

Yachi thấy Nishinoya gọi như vậy liền thắc mắc hỏi anh lắc đâu rồi nói

- Không đấy là chị gái của Tanaka chứ không phải của anh-

Xong khi nghe câu nói đó xong thì mọi sự chú ý hướng về phía Tanaka rồi tất cả đồng thanh nói

- Hả?!-

Đang còn hoang mang thì có hai con người bước vào khiến mọi sụ chú ý giờ lại hướng về họ Kuroo đột nhiên nói

- Ha nhân vật chính lúc nào cũng đến muộn nhỉ-

Sau đó họ bắt đầu vào chơi, họ đã bắt đầu giật lại được tỉ số giờ họ cũng đã thắng được kha khá trận.

Muộn rồi thì ai nấy đều tản ra như kiểu là đường ai nấy đi.

Có vài người thì đi tới chỗ Hina hỏi chuyện

- Bộ có chuyện gì ở trên xe hay sao mà tại sao hai đứa đến muộn thế?-

Tanaka hỏi Hina thì anh chỉ đáp lại rồi cười một cái cho có lệ tí

- Không có gì đâu chỉ là xe gặp chút vấn đề thế lên là phải dừng lại kiểm tra may là không sao!-

Họ đang nói chuyện với nhau thì đột nhiên có một tiếng gọi lớn vang lên khiến mọi người gần như chú ý hết về phía phát ra tiếng đó

- KAGEYAMA!-

- Mai cậu đi chơi với tui nha cậu hứa rồi á-

Đó là Lev từ lúc cậu đến anh đều quan sát cậu một cách chăm chú, còn cậu thì do lúc trước đã hứa với cậu ta rồi lên không thể từ chối mà cậu miễn cưỡng đồng ý với cả một phần là do khuôn mặt của cậu ta quá là cute thế lên là cậu không thể từ chối.

Khi nghe thấy như vậy thì Lev nhau bổ đến chỗ cậu ôm cậu thật chặt.

Mặt của Hina lúc này đen như đít nồi anh bước từng bước đến chỗ cậu rồi hỏi một cậu

- Này nếu ngày mai hai cậu đi chơi thì cho tôi đi cùng được không?-

Lev không nói gì chỉ nhìn cậu tỏ ý là tùy theo ý cậu đấy cậu hiểu được như vậy thế lên là cậu quay ra chỗ Hina, Hina lật mặt 360° làm vẻ mặt cún con nhìn cậu vì thế khiến cậu mềm lòng đành đồng ý.

Hai con người kia quay ra nhìn nhau một cách 'thân thiện' khiến ai ở gần đó trừ cậu ra thì cũng bắt đầu rùng mình nổi da gà lên.

- Này Lev cậu có thể bỏ tôi ra được không?-

Khi nghe thấy tiếng cậu Lev liền bỏ tay ra khỏi cậu, cậu lúc này liền bước đi đột nhiên có một mùi hương rất thơm nhẹ nhàng bay tới chỗ họ một lúc một nhiều .

Bỗng nhiên cậu ngã quỵ xuống khiến ai nấy đều lo lắng cho cậu mà chạy lại chỗ cậu nhưng mà họ càng chạy lại mùi hương càng nồng như muốn quyến rũ bọn họ vậy.

Yachi thấy mọi thứ không ổn liền lấy chạy đi tìm thứ gì đấy cô nói lớn bảo những người kia ngừng ngay việc tỏa tiết tố và bịt mũi lại và tới chỗ đó giúp cậu.

Họ làm theo đúng như những gì cô bảo đó là bịt mũi thu hết tiết tố lại và đi đến chỗ cậu.

Lev là người đến đó đầu tiên là bởi vì anh và cậu vừa nãy đứng gần nhau nhất, anh vừa chạm vào tay cậu thì cậu bỗng nhiên nắm chặt lấy tay anh đè anh xuống đất rồi cậu ngồi lên người anh rồi hôn anh.

Sự kiện xảy ra quá bất ngờ khiến anh không kịp phản kháng thế là hai người hôn nhau đắm đuối mà chủ yếu là cậu làm.

Mọi người bị một phen hóa đá đứng hình luôn trước hành động của cậu.

Cậu khi đã hết hơi thì nhả ra cậu ngồi trên người anh

.( Dáng minh họa=) ).

Những người ở đó máu mũi chảy ròng ròng, còn Lev thì mặt đỏ như cà chua chín mọng tay thì quăng tứ tu loạn xã còn kèm theo hai dòng máu chảy ra từ mũi.

Yachi lúc này mới chạy tới đút cho cậu viên thuốc thì cậu liền ngủ đi.

Sau đấy cô và chị Kiyoko bế cậu lên phòng bởi vì không yên tâm khi để cho mấy người kia bế cậu lên sau chuyện vừa nãy.

Lúc này Lev mới định thần lại được thì tay anh không tự chủ được mà sờ lên môi của mình rồi lại bắt đầu đỏ mặt mà ngồi dậy.

Đứng dậy xong thì Lev mới bắt đầu nhìn mặt mọi người nấy đều tỏ vẻ kiểu ước gì chỗ của Lev sẽ là của mình.

Thấy anh đứng dậy mọi ánh mắt đều hướng về phía anh, anh thù khi nhìn thấy gương mặt họ còn có vài người máu mũi vẫn còn chảy ròng ròng anh liền tỏ ra cái vẻ mặt 'đố mấy người làm được như vậy đó' làm xong anh chạy đi mấy người đó ai nấy đều mặt mũi đen xì chạy đuổi theo.

Khi bắt được Lev thì họ chơi đánh hội đồng.

Sáng hôm sau cậu tỉnh dậy và thấy mình vẫn còn hơi đau đầu, cậu nhìn xung quanh thì không thấy ai nhìn, cậu nhìn đồng hồ thì thấy giờ đã khá muộn rồi cậu nghĩ thầm trong đầu

-" Chắc mọi người đang tập luyện với nhau"-

Do còn đau đầu nên cậu ngồi nghỉ một chút đột nhiên một mảng kí ức của ngày hôm qua xuất hiện trong đầu cậu.

Bất chợt mặt cậu đỏ bừng lên rồi suy nghĩ

-" Chắc tí nữa phải xin lỗi cậu ta vậy!"

-

Cậu sau khi thấy đã đỡ hơn thì đứng dậy gấp gọn đồ lại rồi đi VSCN.

Sau khi xong tất cả mọi rồi thì cậu đi xuống chỗ mọi người đang tập luyện, vừa bước vào cậu đã cảm nhận được như những A trong phòng như muốn ăn tươi nuốt sống cậu vậy nhưng cậu vẫn bình thản bước đến chỗ HLV rồi nói

- Em xin lỗi vì đã xuống m-- -

- Không sao đâu em hãy ngồi ở đây đợi đi xong trận này thì em hẵng vào!-

- V-vâng ạ-

Cậu đang nói giữa chừng thì bị HLV chen lời nói.

À đúng rồi giờ cậu mới nhận ra tất cả mọi người ở đây đều đã biết cậu là O rồi thảo nào lúc mới vào cậu cảm thấy như moi người đang nhìn mình.

Sau khi xong trận đó thì cậu được thay vào khi cậu vào chơi thì mọi người bắt đầu mắc lỗi nhiều hơn, mà không chỉ bên cậu mà còn cả mấy bên khác nữa đều mắc nhiều lỗi hơn còn bị HLV nhắc nhở rất nhiều nữa, hình như họ đang suy nghĩ thứ gì đấy thì phải.

Cậu cũng không quan tâm nhiều đến chuyện đó mà chỉ làm những việc của mình.

Giờ nghỉ giải lao cậu đi tới chỗ Lev để xin lỗi chuyện hôm qua

- À không sao đâu chiều nay nha!-

Anh nói rồi cũng không quên vụ đi chơi chiều nay.

Cậu giờ mới để ý trên mặt Lev bị thương cậu hỏi thì anh từ chối và bảo là chỉ bị trầy xước nhẹ thôi không sao đâu.

Cậu nghe vậy thì tay cậu sờ lên mặt anh rồi nhắc nhở

- Từ lần sau nhớ cẩn thận vào đấy-

Anh nghe thấy vậy thì chỉ gật đầu, đầu anh cúi xuống vai cậu còn tay thì vòng qua eo cậu, anh lúc này đang tham lam hít lấy hít để mùi hương trên người cậu.

Đột nhiên có người kéo hai người họ ra đó là Hina cậu ấy tách hai người ra rồi thì ôm cậu còn quay ra nhìn Lev một cái với ánh mắt 'thân thiện', cậu còn chưa hiểu chuyện gì thì có mmootj người ra cốc đầu Hina một cái rồi lôi hai đứa đi đó là Sugamama ( đụng đến ai không đụng, đụng đến con giai cưng của Sugamama là sai rồi=)) ).

Tập đến chiều thì mọi người bắt đầu nghỉ do hôm nay được nghỉ sớm lên cậu đã đi tắm vì hôm qua đã không tắm rồi hôm nay rồi lên là mùi mồ hôi khá khó chịu.

Giờ thì cậu không còn cần phải vào phòng tắm cho A nữa vì dù gì thì họ cũng đều biết cậu là O rồi.

Sau khi tắm xong thì cậu thấy sắp đếm giờ hẹn rồi lên là cậu chạy ngay ra sân trước đứng nhưng mà tại sao cậu cứ thấy sai sai ế nhể.

Sao mới đầu có hai người thôi mà còn giờ thì sao lại tang thêm rồi vậy trời?!

_________________________________________

Hehe viết xong rồi :") viết mệt vờ lù

23/09/2021

2608 từ
 
[Allxkageyama][Trọng Sinh + Aob] Cậu Là O Sao!!?[Drop]
Chương 9


Cậu bước ra chỗ bọn họ hoang mang hỏi

- Ờ mấy người này là?-

- À họ đò-......-

- Không có gì đâu chỉ là tụi này đang chán thấy có ba người đi thôi lên là đi theo cho vui ấy mà nhỉ-

- Đúng đấy càng đông càng vui mà đúng không!-

Hina đang định nói thì bị ngắt mất lời cậu thấy có lí thế lên là cũng không nói gì mà chỉ gật đầu một cái.

Cậu để ý trong đám đó có cả Tsukki làm cậu khá ngạc nhiên chẳng phải hắn ta rất ghét cậu sao chứ?

Thế là cậu liền lên tiếng hỏi

- À ừ thì cậu ta cũng đi cùng sao?-

- Hừ tôi là bị mấy người kia bắt đi chứ ai mà muốn đi cùng cái người như cậu chứ!-

- À thì ra là vậy à-

Mấy người kia nhìn anh với ánh mắt khinh bỉ nghĩ thầm trong đầu

-" Cái gì mà bị bắt vừa nãy còn xin đi cùng chứ ai mà bắt"-

Thực tế là mấy người đó sợ hai tên cơ hội kia ăn mảng ấy mà và cứ thế mấy người họ đi chơi.

Cậu khá thu hút mọi người xung quanh đó vì vẻ đẹp của mình, đã thế trời còn hơi se lạnh mà khiến cho mũi và hai má của cậu đỏ ửng lên, cậu đeo thêm cả một cái khăn để đến qua miệng khiến những A đi ngang qua đều nhìn cậu say đắm.

Nhưng mà họ không thể nhìn quá 5 giây bởi vì sao?

Vì xung quanh họ có những A nhìn họ một cách thật là 'chìu mến' khiến những người họ nổi hết cả da gà, thời tiết đã lạnh rồi mà giờ còn lạnh hơn nữa.

Không hiểu là họ có thần giao cách cảm hay gì nhưng mà họ bây giờ trong đầu họ lại cùng một suy nghĩ xuất hiện cùng một lúc

-" Má éo ngờ là em/cậu ấy lấy được nhiều sự chú ý như vậy đấy!"

-

Cậu thấy không ai nói gì chỉ là một khoảng không im lặng thế là cậu mở lời đầu tiên

- Này bây giờ chúng ta đi đâu đây?-

Thấy cậu hỏi vậy thì họ mới bắt đầu suy nghĩ cậu cũng cạn cmnl luôn với mấy người này rủ đi như đúng rồi mà giờ hỏi đi đâu không biết cậu nghĩ thầm trong đầu.

Sau đó vẫn chỉ là một khoảng không im lặng thì đọt nhiên có một tiếng nói vang lên

- À hay là đi ăn gì đi dù gì thì tất cả ở đây chắc chắn là đều chưa ăn gì mà đúng không?-

Đó là Hina cậu ta để ý là hình như từ sáng đến giờ cậu ăn rất ít thế lên là đề nghị không thấy ai nói gì thế là được coi như là đồng ý cậu ta lại nói tiếp

- Không nói gì là đồng ý nha tôi nghe nói là ở gần đây có quán này ngon lắm!-

Cậu còn chưa hiểu gì lắm thì đã bị Hina kéo tay lôi đi, mấy người kia vẫn còn chưa hiểu chuyện gì nhưng vẫn theo quán tính mà chạy theo họ dừng chân ở một quán ăn nhìn trông có vẻ khá là đắt tiền cậu liền nói

- Nè chúng ta đi ra quán kh- ọt ọt ọt.....-

Đang nói thì bụng cậu kêu réo lên làm cho cậu ngại ngùng cúi gầm mặt xuống còn đối với họ thì như vậy là cute ó.

Cuối cùng thì vẫn phải vào một bàn mà tới mấy người ngồi nó khổ, mà lại còn khổ hơn mấy cha nội muốn đập mẹ quán người ta chỉ để được ngồi cùng cậu và cuối cùng thì hai thanh niên cơ hội bay ra ngồi cạnh cậu, đó là Akaashi và Kenma.

Cậu bị bọn họ bắt ăn khá nhiều họ còn bảo là cậu trông khá gầy nữa, cậu bị bọn họ nhồi cho một đống đồ ăn vào miệng làm cho hai má cậu phồng lên phúng phính và không thể quên được một ly sữa được.

Sau khi đã ăn uống no nê xong thì họ bắt đầu nghĩ xem đi đâu tiếp theo.

Thế là họ lại quyết định đi đến chỗ khu vui chơi bọn họ chơi còn cậu thì không chơi, do cậu vừa ăn một đống đồ ăn xong lên là không chơi.

Chơi xong thì mọi người đi dạo rồi mới định đi về, về tới nơi thì ai về phòng người đấy do ló là phòng ở chung thế lên là sẽ có vài người được ngủ cùng phòng với cậu.

Những người được ngủ cùng cậu gồm vài người năm nhất và năm hai cũng không thể thiếu Suga được nhỡ may con ổng bị gì thì sao?

Suga nằm cạnh Kage còn bên kia là Kenma, chỗ đó là do Suga quyết định là bởi vì ổng nghĩ Kenma chắc chắn sẽ không có ý đồ xấu gì với Kage ( chuyện nào lại dễ dàng như vậy anh 🙂) ).

Kenma vẫn còn chơi game do không có Kuroo lên là không biết làm cách nào để khuyên cậu ấy.

Bỗng nhiên Kenma nằm lên đùi cậu chơi game thế là cậu bắt đầu thử khuyên cậu ta xem sao

- Kenma à cậu có thể không chơi game nữa mà đi ngủ được không?-

Thấy vợ tương l- à nhầm thấy cậu nói vậy thanh niên chỉ nói lại đúng hai cậu yep chỉ đúng hai câu

- Được thôi-

Chuyện gì đến thì cũng đến tối đến như lời Kage nói Kenma đã cất máy chơi game đi mà đi ngủ thế nhưng mà nó chỉ thế thì hơi chán lên là cần cho ít thứ gì đó dô.

Cậu đang ngủ thì như cảm thấy như có thứ gì đấy đang động đậy ở phần dưới người cậu ( phần bụng nha mấy má cẩn thận suy nghĩ á =)) ), cậu mở hé mắt ra thì thấy bàn tay của bẹn nèo đó đang bắt đầu mần mò vào trong áo cậu, do trời tối thế lên là cậu không nhìn rõ đó là tay ai nhưng cậu khá chắc đó là tay ai.

Lí do là vì Suga chắc chắn sẽ không làm mấy trò như này CHẮC CHẮN.

Đột nhiên bàn tay thò vào trong áo cậu lành lạnh khiến cậu bất trợt nổi da gà lên còn bàn tay thì vẫn mần mò bên trong áo cậu cậu thì không giám kêu lên đến cậu cũng không hiểu vì sao.

Bất chợt bàn tay véo lấy hạt đậu đỏ của cậu khiến cậu không tự chủ được giọng nói mà rên nhẹ lên một tiếng.

Còn phía bàn tay thì vẫn không ngừng nắm, véo v.v với hai hạt đậu của cậu khiến nó cương cúng lên còn cậu cố gắng kìm lại giọng mình.

Bỗng nhiên cậu cảm nhận như có thứ gì đó cứ cạ cạ vào lưng cậu khiến cậu giật mình vì cậu biết nó là cái gì, cậu bất chợt đỏ mặt lên không chịu được nữa cậu quay ra nhìn tên biến thái đang làm định làm gì đó với cậu.

Còn người kia bị cậu phát hiện liền giật mình giật lấy tay mình lại, cậu thì không hiểu sao hét lên một câu khiến cả dãy phòng đều nghe thấy

- B-BIẾ-N TH-THÁI!

BIẾN THÁI!-

Nghe thấy tiếng hét mọi người trong phòng liền tỉnh dạy đi bật đèn chứ tối thấy mồ nhìn thấy cái mồ gì.

Sau khi thấy được mọi thứ rồi thì cảnh tượng trước mặt khiến họ shock muốn pay mầu.

Thứ họ nhìn thấy là cảnh cậu mặt cậu đỏ bừng lên quần áo hơi sộc sệch còn bên kia là Kenma mặt hơi hoảng sợ cái chăn đã bị cậu lúc ngồi bật dậy hất tung ra khiến thứ họ chú ý tới không phải là anh mà là cậu bé đang cương lên của anh.

Nhìn là đủ hiểu tình hình rồi mấy người từ phòng khác cũng bắt đầu chạy tới dần dần rồi thì mặt ai nấy đều đen xì cả lại khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt và tất nhiên luồn sát khí từ tứ phía tỏa ra và nhất là đằng sau Kage đó là luồn sát khí của Suga.

Anh đã tin tưởng giao Kage cho Kenma rồi vậy mà... và thế là cả lũ đi ra ngoài và cũng không quên đem theo cả Kenma nữa và cậu ở trong phòng chỉ nghe thấy tiếng bồm bộp từ bên ngoài chuyền vào.

Sau đấy thì do buồn ngủ quá thế lên là cậu đã ngủ luôn mà không suy nghĩ gì hết.

Cậu ngủ li bì tới sáng còn ai kia thì lại không may mắn như vậy.

Sáng dậy thì làm gì?

Đúng rồi VSCN chứ gì nữa thế là cậu đi VSCN như mọi khi làm tất tần tật mọi thứ như mọi khi

_________________________________________

Ahihi mìn đã lôi một đống chất xám vào mà vẫn chỉ được có một xí à ;-; sr mọi người nha

1543 từ

24/09/2021
 
[Allxkageyama][Trọng Sinh + Aob] Cậu Là O Sao!!?[Drop]
Chương 10


Hôm sau thì họ lại đi về làm cho vài người có chút luyến tiếc không phải là luyến tiếc vì mấy người đó mà là luyến tiếc vì vợ à nhầm Kage đi.

Sau khi chào nhau xong thì họ bắt đầu lên xe và rời đi.

Về tới nơi thì ai cũng trông hơi mơ mơ màng màng vì vừa từ trên xe ngủ dậy trong đó có cậu.

Còn có vài người thì trông tỉnh táo lạ thường ví dụ như Hina lấy làm điển hình này.

Quay lại trên xe hai người họ lại ngồi cuối nhưng lần này không phải là cùng với Tsukki mà là cùng với anh Tanaka.

Trên đường đi quá là chán thế lên là cậu đã thiếp đi từ lúc nào đầu cậu ngả về phía bên anh Tanaka, bỗng nhiên một luồn sát khí từ đâu đập thẳng vào chỗ anh, anh biết nó đến từ ai liền nhẹ nhàng đẩy đầu cậu qua phía bên kia.

Còn con người kia thì sao thấy thứ mình đã đến thì dần dịu lại cho cậu ngủ dễ chịu hơn.

Quay lại hiện tại thì mọi người bắt đầu kéo nhau về CLB rồi nói gì đó rồi tập luyện các thứ v.v và thế là lại hết một ngày một ngày mệt mỏi.

Sáng hôm sau khi cậu đang ngủ thì bị một tiếng gọi đánh thức khiến cậu khá bực cậu nhòm qua cửa sổ nhìn xem cái tên phá mất giấc ngủ của cậu là ai.

Khi nhìn thấy rõ đó là Hina rồi thì cậu quay đầu lại và đi chuẩn bị đồ.

Xong xuôi hết tất cả mọi thứ gồm mã tấu, phóng lợn, chổi, dép lào các thứ đầy đủ để ra phăng cái con đứng trước nhà phá đi giấc ngủ của cậu còn ai kia vẫn chưa biết thảm họa đang tới vẫn đứng đó suy nghĩ về tương lai các thứ còn sau đó thì chắc ai cũng biết kết cục của ổng như thế nào rồi nhỉ.

Lần này cậu chuẩn bị đồ đàng hoàng đi xuống bếp nấu đồ ăn sáng và cả cơm trưa luôn

-Nè tên kia ăn gì chưa?-

Cậu hỏi tên kia rồi quay ra nhìn cậu ta

- Ỏ còn biết quan tâm mìn nữa hả Bakayama thôi mìn b- nín họng giùm cái cha nội lại muốn ăn phóng lợn nữa đúng không?-

Nghe thấy cậu ta nói vậy cậu liền chen ngăn còn kèm theo cậu đe dọa nữa đủ khiến cho ai kia sợ hãi vừa bị cho ăn xong giờ lại ăn nữa chắc d*e luôn tại chỗ quá thế là anh nói

- Không nói nữa được chưa mà hỏi ăn chưa chi vậy-

Mặc dù biết được lí do rồi nhưng vẫn cố hỏi để xem phản ứng của cậu , còn cậu khi nghe thấy như vậy thì nói

- Không an thì thôi vậy đỡ mất công-

- À thôi à thôi ăn chứ-

Thế là cậu nấu hai phần ăn cho cả hai người họ ăn sáng nhưng mà lúc ăn cậu cảm giác như lúc cậu đang ăn thì như có ai đó đang nhìn cậu nhưng cũng không để ý nhiều mà ăn cho hết.

Khi cậu đã ăn xong hết thì cậu nhìn cái con người ngồi đối diện với mình mà thấy cậu ta vẫn còn ăn chưa xong nữa, cậu khá khó chịu khi nhìn thấy phần ăn của cậu ta mới chỉ ăn được có gần nữa.

Nó khiến cho cậu cảm thấy khá khó chịu vì cậu ta dám ăn đồ cậu nấu có ít như vậy khác mẹ gì đang chê không?

Thế là cậu thúc dục cậu ta ăn cho nhanh rồi còn đi học.

Xong xuôi tất cả mọi thứ rồi thì cậu lên phòng soạn sách vở còn Hina thì đi ra ngoài đứng đợi, cậu làm việc cũng khá nhanh thế lên là Hina mới ra đứng chưa được 5 phút thì cậu đã đi ra rồi.

Thế là hai báng người bước đi trên đường.

Tất nhiên cậu vẫn rất hút ánh mắt của mọi người, ai cũng cảm thấy như cậu càng ngày càng trông xinh đẹp hơn quyến rũ hơn rất nhiều càng ngày càng có nhiều người để ý cậu hơn nhưng cậu thì éo quan tâm ô kê.

Có vài người muốn tới bắt chuyện và kết bạn với cậu thì chưa đến được chỗ cậu thì họ đã cảm nhân được một luồn khí lạnh đập thẳng vào gáy khiến họ không hỏi rùng mình liền quay đi chỗ khác.

Có rất nhiều O đều cảm thấy ghen tị với cậu, nào là từ gương mặt, làn da và gần như tất cả mọi thứ từ cậu, đã thế cậu lại còn rất hút ánh mắt của nhiều người đã thế lại còn có một A đi theo bên cạnh.

Đột nhiên cậu lên tiếng hỏi khiến anh hơi giật mình

- Nè mà tại sao hôm nay lại đến rủ tôi đi học vậy-

- À chỉ là hôm nay dậy sớm mà thấy chán quá lên sang rủ ấy mà-

Nghe câu hỏi của cậu anh liền đáp lại rồi không quên kèm theo một nụ cười khiến cho bao con người gần đó như muốn sụp đổ vì nụ cười đó.

Còn cậu thì chả quan tâm chỉ ừ một câu rồi quay đi khiến cho anh có chút đau lòng vì sự phũ phàng của cậu ấy mà.

Trong một không gian im lặng giữa hai người thì cậu lại đột nhiên cất lên tiếng nói.

- À hai là hôm nay chúng ta thử tập thứ gì đó mới không?-

- Tập thì tập chứ nhưng mà tập cái gì mới được chứ?-

Thấy cậu hỏi vậy thì liền hỏi lại cậu lại riếp tục nói

- Hay chúng ta tập như bình thường nhưng chỉ khác mỗi cái là lần này là mở mắt đập bóng không!-

- Nghe hay đó nhưng mà có vẻ hơi khó nhỉ-

- Vậy thì mới phải tập chứ!-

Thế là hai người cứ bàn tán với nhau về chuyện này rồi cưới nói với nhau vui vẻ, nhưng mà họ đâu biết được rằng là đằng sau họ còn có một ánh mắt khác đang nhìn cậu nó không phải như kiểu ánh mắt yêu thích như kia mà là một ánh mắt căm phẫn trong đầu ả ta bây giờ đang suy nghĩ

-" Má thằng điếm mày dám giật hết những người mà tao thích chắc chắn mày sẽ phải trả giá cho việc này, tao sẽ khiến mày sống trong sự sỉ nhục và những ánh mắt ghét bỏ mày cứ đợi đó"-

Nghĩ rồi cô ta nở một nụ cười quỷ dị (mé thần kinh à đang đứng giữa đường cười :v ).

Sáng hôm đó khi cậu đang nhìn ra cửa sổ thì đột nhiên có tiếng vỗ tay của cô giáo rồi cô nói

- Nào các em về chỗ hôm nay lớp chúng ta có học sinh mới các em về chỗ hết đi nào!-

Nghe thấy cô nói vậy mọi người thì bắt đầu đi về chỗ của mình còn cậu thì suy nghĩ

-" Mình nhớ là ở thế giới kia suốt cả năm học này đâu có học sinh mới nào đâu nhỉ, chắc là do thế giới này nó thế nhỉ"-

Cậu nhìn về phía cánh cửa lớp học để xem đó là ai, những tiếng xì xào to nhỏ về học sinh mới nào là người mong đó là con gái, nào là người mong đó là con trai, còn có vài đứa chơi cá cược nữa cơ thật vớ vẩn cậu nghĩ vậy.

Cô lại nói tiếp

- Nào các em im lặng!-

Nghe thấy cô nói vậy cả lớp liền im lặng cô thấy vậy liền nói tiếp

- Rồi em có thể vào được rồi đấy!-

Cô nói vọng ra bên ngoài cửa nhằm ý như kiểu muốn gọi người ở ngoài vào trong.

Bước vào lớp là một cô gái có mái tóc dài trông rất mượt mà.

Khi cô ấy bước vào lớp thì những ánh mắt trong lớp nhìn chằm chằm cô.

Lớp học bắt đầu ồn ào nào là tiếng cảm thám về đỗ xinh đẹp của cô, nào là tiếng gào thét của những người thua vụ cược và của những cả người thắng nữa.

Còn cậu thì không khỏi cảm thán trong đầu cậu bây giờ đều là những câu cảm thán về độ xinh đẹp của cô

- Đẹp thật!-

Cô gái có mái tóc dài màu hồng đào hơi nhạt đi cùng với đôi mắt màu tím tuyệt đẹp và đeo thêm một cặp kính trông khá quý tộc và còn cái dáng vẻ ngại ngùng càng khiến cô như một thiên thần, khiến cô đã đẹp lại còn đẹp hơn

( ảnh minh họa)

Cậu đang suy nghĩ thì tiếng cô giáo truyền đến khiến cậu như bừng tỉnh.

- Nào các em im lặng nào, được rồi em hãy giới thiệu về bản thân mình đi nào!-

Cô giáo vừa nói dứt câu thì quay qua nhìn cô.

Cô nói với một chất giọng trong trẻo đối với ai đó chứ cậu cảm thấy nghe như dẹo ế mà thôi cũng kệ

- Xin chào mọi người mình tên là Harukawa Juyuki rất hân hạnh được làm quen với mọi người!

Mình từ Nga chuyển đến và mình là con lai mong mọi người giúp đỡ!-

Mọi người lại bắt đầu xì xào to nhỏ tiếp cậu thì đang suy nghĩ một điều gì đó đến cậu cũng không rõ là mình đang nghĩ gì thì đột nhiên cô giáo lại nói tiếp

- Rồi vậy thì em xuống chỗ trước bạn Kageyama ngồi-

Nghe thấy cô gọi mình cậu liền đứng dậy.

Cô gái bước xuống chỗ cô giáo bảo cô ngồi, khi thấy cô ngồi xuống thì cô giáo bắt đầu giảng bài.

Cậu hơi mơ màng vì buồn ngủ thì có một giọng nói từ trên xuống khiến cậu theo phản xạ nhìn lên xem đó là ai thì thấy người gọi cậu là cô gái đó thì cậu liền hỏi

- Có chuyện gì sao?-

- À không chỉ là mình muốn làm quen với cậu thôi nhưng hình như mình đã đánh thức cậu dậy rồi nhỉ-

- À không có gì đâu-

- Ờ vậy mình giới thiệu lại với cậu mình là Harukawa Juyuki rất hân hạnh được làm quen cậu có thể gọi tớ là Juki cũng được chúng ta kết bạn chứ!-

- Còn tớ thì là là Kageyama Tobio rất hân hạnh được làm quen với cậu cậu có thể gọi tớ là Kage từ giờ trở thành bạn tốt nhá-

- Ừ bạn 'tốt'-

Cậu đâu biết được rằng ngày hôm nay chính là cái ngày khiến cho cuộc đời cậu thay đổi

- À mình nghe nói là hình như cậu có tham gia đội bóng chuyền nam đúng không?-

- Ừ mình có bộ có chuyện gì sao?-

- À chỉ là mình muốn làm quản lí ở đó thôi, do là ở ngôi trường trước mình cũng làm quản lí cho một CLB bóng chuyền ở Nga lên là mình muốn một lần nữa được làm quản lí của đội bóng chuyền-

- Ờ vậy thì chiều tớ sẽ dẫn cậu đi đén đó nha-

- Thật sao!?-

- Thật!-

- Cảm ơn cậu!-

- Không có gì-

Nói chuyện được một hồi thì cũng không ổn lên là cô ấy lại qua g lên làm bài tiếp, còn cậu thì nằm ra bàn mà ngủ.

Cô ta trong đầu bây giờ đang suy nghĩ những âm mưu để hãm hại câu.

Giờ ra chơi nhiều học sinh trong lớp đến chỗ bàn Juyuki để kết bạn nó ồn đến mức khiến cậu không ngủ được mà hơi nhăn mày.

TUA ĐẾN CHIỀU NÀO

Đến chiều cậu đi cùng cô đi xuống chỗ CLB.

Khi thấy cậu dẫn theo một cô gái tới thì ai cũng khá lag ở đoạn này rồi sau khi nghe cậu giải thích thị họ mới hiểu ra và giới thiệu qua lại với nhau.

Bởi vì làm quản lí không mất thời gian như là tham gia đội bóng thế lên là cô chỉ cần nói là được vô.

Khi đang tập thì cậu để ý là Hina trông có vẻ thích Juyuki thì phảo bởi vì cậu ấy cứ nhìn cô mãi.

Thấy vậy cậu đến chỗ anh rồi vỗ vai anh một cái rồi nói không quên khịa sương sương

- Nè thích con nhà người ta rồi đúng không mà sao nhìn hoài vậy trời ơi Hina nhà ta lại biết yêu nhữa rồi hả-

Thấy mặt anh dần đỏ lên thì cậu cười thầm đắc ý anh thì lắp bắp nói

- L-làm g-ì c...có chu-chuyện đ-ó chứ cậ-u là-m n-hư l-là c-có min-mình tô-i thích c-cô ấ-y ế-

Thấy vậy cậu mới thất thần nhìn xung quanh thì thấy mọi người ai cũng đều nhìn cô.

Nói là ai thì cũng hơi quá nhưng nó đúng là vậylaf Tanaka hay Nishinoya thì không nói đây lại còn có cả Tsukki và Suga nữa.

Cậu nhìn thì liền hiểu ra mọi chuyện thì cũng quay lại chuyện cũ.

Khi đang tập thì cậu như chợt nhớ ra điều gì đó thì liền đi tới chỗ Hina và nói thầm bên tai cậu rồi cả hai cùng gật đầu.

Tua tiếp nè

Mọi người đi về hết rồi chỉ còn cậu, Hina và cả Yachi nữa.

Hina chạy lại nhờ cô ném bóng hộ họ do nó cũng không quá khó lên là cô liền đồng ý.

Thế là họ cứ thử đi thử lại nhưng đều thất bại, cậu thì bắt đầu hơi nản còn Hina thì đang tức sôi máu vì việc mãi vẫn không làm được.

Hai người bắt đầu cãi rồi chuyển qua đánh nhau khiến cho Yachi khá là hoảng rồi chạy đi gọi ai đó giúp đỡ.

Mọi thứ dần trở lên tồi tệ hơn Hina thì bắt đầu tỏa tiết tố một lúc một lớn hơn.

Đây là lần đầu cậu được ngửi mùi tiết tói của anh một cách rõ ràng như vậy nó có mùi như mùi hoa hướng dương hoàn toàn khác với những gì cậu suy nghĩ.

Càng lúc cậu càng cảm thấy mệt mỏi tiết tố tự nhiên mà tiết ra mọi thứ đang rất là nguy kịch thì may là Yachi đã gọi được người đến là anh Tanaka.

Anh đánh một cái đau điếng vào đầu Hina khiến anh bất giác kêu lên một tiếng Ah.

Còn Kage thì đang được Yachi đỡ dậy cho rôi ngồi nghỉ một lúc, Hina sau khi tỉnh táo lại thì rút hết tiết tố của mình lại rồi cùng anh Tanaka dọn dẹp.

Sau khi họ dọn xong rồi thì Kage cũng đỡ hơn kha khá rồi thế là mọi người bắt đầu ra về.

Khi đi về thì trời cũng đã khá tối, do Hina đi xe đạp lên là bị bắt đi cùng cậu bởi vì do chuyện vừa nãy với cả chuyện Kage là O nữa thì không ổn khi đi một mình như này, còn Tanaka thì đi cùng Yachi do anh là Beta lên không cần phải lo nhiều.

Phía bên kia thì trên đường đi không ai nói gì chỉ im lặng không khí ngột ngạt đến mức người qua đường cũng cảm nhận được.

Về đến nhà thì cậu quay lại cúi đầu tỏ ý muốn chào và cảm ơn anh vì đã đưa cậu về nhưng vẫn không nói lời nào rồi bước vào nhà.

Vẫn như mọi khi cậu nấu ăn xong rồi tắm rửa rồi ngồi an một mình, cậu đã quá quen với chuyện này rồi lên là cũng trả vẫn đề gì, rồi lên phòng làm một ít bài tập rồi lại đi ngủ một vòng tuần hoàn cứ liên tục lập đi lập lại mãi không thôi vậy.

Ngày hôm sau họ vẫn giận nhau vì chuyện hôm đó.

Những người không biết gì thì chỉ biết là quay qua an ủi và khuyên nhủ trong khi họ còn không biết ai đúng ai sao.

Mọi thứ cứ như vậy cho đến một ngày...

_________________________________________

Lâu lắm rồi mới viết lại xl mọi người vì đã viết truyện quá hẹn ;-; bắt đầu có drama rồi nhoa 🙂).

Ghi truyện là thể loại ngược mà không có thì chán lắm

2786 từ

29/09/2021
 
[Allxkageyama][Trọng Sinh + Aob] Cậu Là O Sao!!?[Drop]
Chương 11: Bóng tối


Juyuki thấy Hina và Kage đang trong tình hình căng thẳng thì thường xuyên đi tới chỗ Hina để bắt chuyện để lấy được tình cảm của anh mà không chỉ anh mà còn những người khác nữa.

Do cách ăn nói và cả sự xinh đẹp của mình thì cô đã chiếm được cảm tình của họ rất nhanh mà không chỉ ở đây mà còn ở lớp và vài lớp khác nữa.

Chiều tối hôm đó ở trong một ngôi nhà không một bóng người, cánh của nhà mở ra một cậu trai trẻ đẹp bước vào nhưng không như mọi khi nữa cậu đã bị đánh cho tơi tả, quần áo xộc xệch, đầu tóc bù xù còn trên mặt thì đầy vết thương mặt cậu như mất hồn.

Khi cậu đi đường những người đi đường đều nhìn cậu với ánh mắt khá thương sót có vài người quen đến chỗ cậu hỏi thì cậu chỉ nói là ở trên trường có vụ xô xác lên là cậu vào can nên mới bị như này và họ cũng không hỏi nhiều nữa mà đi.

Cậu bước vào đóng cửa lại ngồi xụp xuống một tay để lên đầu tay còn lại thù ôm chân như muốn khóc nhưng không thể khóc được, cậu cứ ngồi như vậy cho đến khi có một cô gái bước đến chỗ cậu rồi nói với giọng khá lớn

- Chuyện quái gì vậy ai là ai dám làm như vậy với cậu hả để tôi đi xử nó-

Cô giận đến mức gân xanh trên mặt nổi lên nhìn một cách rõ ràng, tay thì nắm thành quyền rồi gằn giọng hỏi người con trai trước mặt.

Đây là lần đầu cậu thấy cô giận đến vậy sau đó thì cậu vẫn lấy cái cớ cũ ra nói.

- Nếu vậy thì mai tôi sẽ biến thành dạng người để đến lớp giúp cậu vậy nha-

Cô nói rồi nhìn cậu không thấy cậu nói gì thì lại nói

- Không nói gì là đồng ý nhá!

Xong rồi thì đi nấu cái gì cho tui ăn đi!-

Thấy cô như vậy môi cậu bắt đầu cong lên một đường cong hoàn hảo khiến ai cũng phải siêu lòng vì cậu rồi cậu nói

- Được rồi đợi tớ tí để tớ đi băng lại mấy vết này đã-

Nói xong thì cậu đứng dậy đi lên phòng còn cô gái kia thì mặt bắt đầu đen lại tay nắm lại thành quyền rồi nói

- Mé tao mà biết đứa nào làm vậy với kí chủ của tao thì tao vặn cổ-

Nói xong thì gân xanh trên mặt cô lại nổi lên.

Sau khi cậu đi xuống thì cô lật mặt nhanh như lật mẹ tác giả =)).

Cô quay lại nhìn thì thấy mặt cậu đầy băng gạt các thứ, cô cố gắng nén lại cơn tức giận bảo cậu vào bếp nấu cái gì đấy cho cô ăn còn cô sẽ tìm cách để đăng kí học lớp của cậu cho bằng được do cho phải đe dọa.

Mọi thứ vẫn cứ lặp đi lặp lại như cũ cho đến sáng ngày hôm sau.

Sáng hôm sau cậu trên đường đi đến trường một mình cô nói với cậu là mình sẽ tới trường cậu trước để nói chuyện với thầy hiệu trưởng.

Trên đường đi thì cậu cảm thấy như là mọi ánh mắt đang nhìn về phía cậu đó không phải là những ánh mắt hay tiếng xì xào hứng thú, ghen tị hay gì đó như mọi khi nữa mà là những ánh mắt khinh thường, kinh tởm cậu và những tiếng xì xào to nhỏ bàn tán về cậu.

Không khí khó chịu này khiến cậu không còn bình thản được như mọi khi được nữa cậu bắt đầu tăng tốc để có thể vào lớp một cách nhanh chóng.

Cậu vừa mở cửa ra thì ào một xô nước bẩn đổ xuống cậu đầu cậu rồi chảy xuống dần.

Vài người trong lớp bắt chế giễu cười cợt cậu còn vài người thì chỉ im lặng đứng nhìn.

Bỗng nhiên có giọng một cô gái vang lên

- Các hức hứ..hức c...các cậ..u làm o...ơn hức hức đừn..ng đố....đối x..ử v..với cậ..ậu ấy hức nh..như vậy-

Đó chính là Juyuki cô ta giả vờ chảy vài giọt nước mắt cá sấu rồi nói với giọng điệu ghê tởm của mình nói với bọn họ.

Bỗng có một giọng nam nào đó nói lớn lên

- Cậu không cần binh cậu ta làm gì đâu, như cậu là còn chưa đủ với những gì cậu ta đã làm với cậu đâu!-

Vài người ở đó bắt đầu gật đầu phụ họa theo.

Cậu không nói gì chỉ đi đến của mình rồi lấy chiếc áo sơ mi trong đó rồi bước đi đến phòng thay đồ.

Cậu thay đồ xong rồi bước vào lớp ai cũng nhìn cậu còn cậu thì không để tâm đến nó mà chỉ ngồi về chỗ của mình.

Mặt bàn thì bị trày xước và những chữ viết sỉ nhục đến cậu, còn ngăn bàn thì đầy rác là rác.

Cô giáo bước vào rồi kêu lớp về chỗ giữ trật tự để cô có thể giới thiệu học sinh mới và cậu biết rất rõ đo là ai nên không mấy quan tâm.

Bước vào là một cô gái xinh đẹp nhưng cũng toát lên một vẻ lạnh lùng đến kì lạ rồi cô nói

- Em hãy giới thiệu về bản thân của mình cho cả lớp đi-

- Xin chào tôi tên là Kiyumi Nohi là người quen của Kageyama rất hân hạnh được làm quen-

Cách xưng hô của cô với lớp khá thô lỗ khiến vài người trong lớp không có mấy thiện cảm về cô đã thế lại còn là người quen của cậu.

Cô giáo thấy không khí hơi ngột ngạt thì liền giải vây rồi nói

- Ừ vậy thì em xuống chỗ bạn kia ng- em muốn ngồi cùng Kageyama thưa cô!-

Cô giáo đang nói thì thì bị giọng nói của cô chen ngang nói.

Cô định là không đồng ý đâu nhưng mà bị cô lườm khiến cô giáo hơi rùng mình liền cho cô ngồi ở đó và chuyển người kia đi.

Khi cô vừa bước xuống chỗ cậu thì cô gằn giọng hỏi to

- Ai là ai đã làm cậu ra như thế này HẢ!-

Cô nhìn cậu một cậu trai trông ôn nhu xinh đẹp ngoan hiền giờ lại bị như vậy là sao?!

Quần thì bị ướt đôi chút áo thì bị rách một đường dài chéo bụng.

Đầu tóc thì ướt nhẹp vẫn chưa khô hẳn, bàn học thì trả khác gì cái bàn bị vứt đi, đôi mắt cậu bây giờ như vô hồn vậy không chút ánh sáng.

Cô tức giận gằn giọng hỏi lần nữa

- Là đứa nào làm hả!!-

Cô nói rồi liếc nhìn quanh lớp khiến ai bị nhìn chúng bằng ánh mắt đó đều cảm thấy rùng mình.

Bỗng nhiên một cánh tay ấm áp nắm lấy tay cô rồi nói

- Đủ rồi Kiyumi ngồi xuống học đi-

Cậu nhỏ giọng ngăn cô lại, giọng của cậu khiến cho cô cảm thấy đau lòng lẫn căm phẫn cô nói nốt câu rồi ngồi xuống

- Lần này vì cậu ấy lên là tôi tha thứ cho mấy người nhưng chắc chắn sẽ không có lần sau-

Tua đến chiều

Cậu vẫn xuống CLB như mọi khi vẫn mặc chiếc áo đó ( do hết áo ấy mà=)) ), Juyuki đi xuống đó trước, cậu thì đi xuống sau mà không phải là đi một mình.

Vừa mở cửa CLB ra thì mọi ánh mắt đều hướng về cậu, một người trong số đó không chịu được bước đến chỗ cậu nắm lấy cổ áo cậu rồi gằn giọng nói

- Mé tao còn tưởng mày đã thay đổi rồi cơ nhưng không ngờ đấy mày chỉ cố tình giả vờ chỉ để tiếp cận bọn này thôi sao, ha đúng thật là đi*m nó phải khác nhỉ mày vẫn như xưa chả khác con ch* gì ngày xưa cả-

Đó là không ai khác chính là Hina, cô định nhào đến định đấm hắn nhưng bị cậu ngăn lại lên không thể làm gì, cậu nhìn anh với ánh mắt không một chút ánh sáng nhìn anh rồi nói

- Cậu có thể bỏ tay ra khỏi người tôi được không, còn có chuyện gì thì cũng từ từ mà nói-

Khi nghe cậu nói vậy thì anh càng tức rồi móc túi ra một cái xì mát phôn rồi dơ ra trước mặt cậu rồi chỉ vào video trong đó rồi nói

- Cái này mà mày nói là từ từ rồi nói được à!?-

Cô khi nhìn vào thì thấy trong đó là một cậu trai đang ngồi trên đống gạch được xếp chồng lên nhau và cách đó không xa là một cô gái đang bị một đám người cưỡng hiếp đó không ai khác là Juyuki và cậu trai đó chính là Kage cô ngạc nhiên quay ra nhìn cậu, còn cậu vẫn bộ mặt đó không cảm xúc.

Có lẽ là cô ấy như hiểu ra điều gì đó rồi cũng không nói gì.

Anh lại nói tiếp với giọng khó chịu

- Chuyện này là thế nào nói mau-

- Giờ tôi nói cậu có tin đâu nói như không chắc?-

Cậu nhìn vào mắt hắn rồi nói anh đang định nói tiếp thì HLV đi vào lên đành để lúc khác rồi nói.

Cậu vẫn được vào đội hình chính là bởi vì vài lí do nếu thiếu cậu thì e rằng sẽ không ổn.

Thế là họ vẫn tập như bình thường nhưng suốt cả buổi cậu vẫn chỉ nhận được những ánh mắt ghét bỏ, khinh rẻ cậu.

Lúc giải tán mọi người chưa về luôn mà vẫn tra hỏi cậu đủ kiểu còn phía cô ta khá đắc ý về chuyện này.

Họ không dám làm gì cậu vì nếu họ làm vậy thì cẩn thẩn không nhìn cả nhìn thấy ánh mặt trời nữa chứ đừng đùa.

Về tới nhà cậu vẫn vậy giờ nó lại làm cậu nhớ tới hồi sở trung ở thế giới cũ lại một lần nữa bị ruồng bỏ lại một lần nữa bị những ánh mắt đó vây lấy cậu nó làm cho cậu như bị rơi vào bóng tối một lần nữa.

Nhưng cậu vẫn không cô đơn cậu vẫn còn gia đình, vẫn còn người chị yêu quý của mình và cả Kiyumi nữa, vẫn còn một chút ánh sáng lẻ loi cho cậu.

Cậu vừa về nhà thì đã chạy ngay lên phòng và đóng cửa lại một khoảng không im lặng, cô thấy cậu thì cũng hiểu rồi ngồi dựa vào cánh cửa phòng mà im lặng.

Bên kia cậu cũng dựa vào cửa không gian im lặng thì bỗng chốc cậu cậu rơi nước mắt và khóc òa lên cô ở ngoài sót thương cho cậu, cô bắt đầu cảm thấy khó chịu cậu thì vẫn cứ khóc.

Một hồi lâu sau thì mọi thứ bắt đầu trở lại tình trạng im lặng như ban đầu.

Đột nhiên cô ở ngoài nghe thấy tiếng nước cô nghĩ là cậu đang đi tắm thì cũng đi ra chỗ khác chơi.

Sau khi cậu làm gì đó trong phòng thì mới bắt đầu bước xuống nhà đi nấu thứ gì đó ăn và cũng không quên nấu cho cô.

Sau khi xong xuôi tất cả mọi thứ rồi thì cậu gọi cô xuống ăn, phòng cô chị do không ai ngủ lên là cậu cho cô ngủ ở bên đó.

Cô chạy xuống ăn thì thứ cô để ý không phải là những món ăn hôm nay cậu vẫn nấu mà là cánh tay phía bên phải của cậu, nó được một lớp vải quấn quanh tay khiến cho cô cảm thấy khó chịu nhưng cô không nói ra.

Khi đang ăn cô bỗng nói một câu khiến cho cậu đứng hình nhẹ

-

Sau này nếu như có gì chuyện gì thì có thể nói với tôi không cần phải giấu trong lòng đâu-

Cô vừa nói vừa ăn xong thì cậu cũng đáp lại

- Ừ-

Ăn xong mọi rồi thì cô chủ động đi rửa bát giúp cậu còn cậu thì vẫn làm những công việc như thường ngày.

Sáng hôm sau kể từ ngày cô đến lớp cậu thì không một ai dám nói xấu trước mặt cậu vì có lần có đứa nó không chịu được mà chửi thẳng mặt cậu và bị cô đấm cho khâu 4 mũi thế là từ đó họ chỉ dám chửi cậu sau lưng.

Còn ở CLB thì vẫn như mọi khi vẫn bị chất vấn chửi bới và cậu vẫn chỉ im lặng và can ngăn cô để cô không lao vào đấm họ.

Ngày ngày chịu đựng những sự việc như vậy cậu cũng kể cho cô nghe những thứ mà cậu đã giấu mãi trong lòng chỉ có một thứ cậu mãi không nói cho cô.

Cánh tay phải của cậu càng lúc miếng vải càng lúc càng dài ra vài lúc nó còn chút màu đỏ nhạt mờ bên trong.

Ngày mai chính là ngày bắt đầu giải đấu mùa xuân mọi người ai cũng đều hào hứng cộng theo một chút lo lắng nữa

_________________________________________

Kekeke drama đã bắt đầu xuất hiện rồi đây :>>

2280 từ

29/09/2021
 
[Allxkageyama][Trọng Sinh + Aob] Cậu Là O Sao!!?[Drop]
Chương 12


Ai cũng hào hứng về giải mùa xuân lần này họ đã rất vất vả vì nó chỉ để có thể đến giải đấu mùa xuân toàn quốc.

Hôm đó ai ai cũng bàn tán này nọ về chuyện này còn cậu vẫn như mọi khi im lặng, gương mặt lạnh tanh không biến sắc vì cậu biết mọi thứ nó sẽ như thế nào rồi.

Đúng như cậu nghĩ mọi thứ trôi qua một cách suông sẻ như là ở thế giới trước, chỉ là nó khác một tí so với mọi khi thôi mà cũng không hẳn là một tí.

HLV thấy cậu như vậy thì đi tới chỗ đó cổ vũ và động viên cậu khiến cho cậu cảm thấy như mình không bị bỏ rơi, đúng cậu còn cô, cậu còn Yachi, gia đình và cả những người quan tâm cậu nữa.

Những ngày sau đó thì đội của cậu vẫn thắng tâm trạng của cậu cũng tốt hơn kha khá rồi.

Thấy cậu như vậy cô ta có chút không hài lòng cho lắm lên cô lại bắt đầu lên kế hoạch tiếp theo.

Cô thì khi thấy cậu có vẻ tốt hơn rồi thì cũng an tâm hơn rất nhiều.

Ngày nọ do họ được nghỉ một ngày trước khi đấu với Aoba Johsa.

Ngày hôm đó hơi đen cho cậu là Kiyumi phải cập nhật lên mất khá nhiều thời gian, mà cũng may cho cậu là hôm nay không cần phải đi học và thế là cậu nằm lì ở nhà mà không bước ra khỏi cửa nửa bước.

Tầm chiều tối gì đó do nhà hết đồ ăn nên là cậu phải đi ra ngoài mua cái gì đó để nấu cho bữa tối cậu đang đi thì bỗng có một tiếng 'Ting' vang lên đó là tiếng điện thoại của cậu, cậu dừng lại lấy máy ra xem thử đó là ai thì đó là đội trưởng khiến cậu có chút bất ngờ, trong tin nhắn ghi là " Tối nay lúc 20:00 đến chỗ xxx tôi có chuyện muốn nói".

Nhìn thấy tin nhắn đó linh cảm của cậu nói rằng là không lên đến đó, nhưng mà anh ta là đội trưởng mà nhỡ may có chuyện gì đó quan trọng thật thì sao.

Thế là cậu nhắn tin lại với đội trưởng của mình là cậu sẽ đến.

Xong rồi thì cậu lại đi về căn nhà thân thương của mình.

Cậu tắm táp xong rồi thì đi xuống bếp nấu bữa tối và không quên một phần cho Kiyumi.

Thì cậu cũng không có viêc gì làm thế lên là ăn xong cậu dọn dẹp lại nhà cửa một chút rồi nhìn lên đồng hồ 19:45, thấy cũng gần đến giờ rồi thì cậu lên phòng thay đồ cậu mặc là một chiếc ao thun và một cái quần dài rồi đi xuống nhà đi giày rồi đi đến chỗ hẹn.

Khi đến thì cậu thấy mọi người trong CLB đều ở đó thì chạy lại, vừa tới chỗ đó cậu thấy mặt ai nấy đều đen xì như thịt kho bóng đêm thì cậu liền hỏi

- Mọi người hôm nay có chuyện gì sao mà gọi em tới đây?-

Thấy không ai nói gì thì cậu hơi nghiêng mặt nhìn bọn họ.

Một người trong số đó mất bình tĩnh lên tiếng nói

- Ha có chuyện gì à mình làm mà còn không nhớ sao mặt dày vậy-

Lại là Hina câu nói của anh ta khiến cậu càng khó hiểu hơn thì bỗng nhiên từ trong đám người đó có một cô gái bước ra và trên người đầy vết thương.

Đó chẳng phải là Juyuki sao và tại sao cậu ấy lại bị thương, trên người cô ả đó giờ thì không có chỗ nào là không có vết thương cả thì cậu lại cất lên tiếng nói

- Đã có chuyện gì xảy ra vậy mọi người có thể nói rõ ra được không, mà tại sao Juyuki lại bị thương như vậy?-

Bây giờ cô ả mới bắt đầu lên tiếng

- Là...làm ơn hức t-tớ xi..n lô-lỗi từ hức g..iờ tớ hức.... s-ẽ tra-tránh x..a hức họ r-ra mà hức-

Lời nói của cô thành công khiến cho những con người ngu ngục kia nổi máu điên lên, bỗng nhiên một giọng nói on nhu pha chút lạnh lùng và tức giận cất lên

- Anh không ngờ là em còn có thể làm những chuyện đê tiện này liên đấy, anh đã nghĩ là em đã thay đổi rồi cơ nhưng anh đã nhầm rồi-

Đúng đó là Suga mặt anh nhìn cậu trông có vẻ khá thất vọng về cậu không nó phải gọi là cực kì thất vọng về cậu mới đúng chứ nhỉ.

Cậu vẫn chưa hiểu chuyện gì thì lại hỏi tiếp

- Rốt cuộc là có chuyện gì đã xảy ra vậy mọi người?

Cả ngày hôm nay em ở nhà cả ngày thì đã có chuyện gì xảy ra vậy?

Mà anh bảo thất vọng?

Ý mọi người là sao vậy?-

Yeah và những câu hỏi đó của cậu càng làm cho vài người ở đó khó chịu thêm.

Hina bước dần đến chỗ cậu trên mặt nổi lên đầy gân xanh, tiết tố bắt đầy tỏa ra còn cậu thì theo quán tính lùi lại một chút nhưng chưa được bao lâu thì cậu đã ngã quỵ xuống vì tiết tố của anh, còn anh thì càng lúc càng lúc càng tuến lại gần chỗ cậu.

Đúng trước mặt cậu tiết tố tỏa ra càng lúc càng nhiều khiến cho cậu cảm thấy cực kì khó chịu.

Anh thì không thương tiếc nắm lấy cổ áo cậu kéo lên rồi vứt sang một bên một cách không thương tiếc khiến cho vài người ở đó cũng cảm thấy đau thay, còn anh lại đi lại gần cậu rồi tiếp tục túm lấy cổ áo cậu dí mạnh xuống dưới đất.

Cậu thì do bị ảnh hưởng bởi tiết tố của anh ta lên là pha vừa nãy phản úng không kịp lên bị ném một cách thô bạo xuống dưới đất, lưng bị chà sát với mặt đất bắt đầu hơi rỉ máu lại còn bị dí xuống đất nữa khiến cho vài miệng vết thương bị rách ra thêm và máu chảy ra bắt đầu nhiều hơn.

Bỗng nhiên anh nói

- Mẹ nó mày trông có vẻ thích làm một con cáo già sau lưng bọn này nhỉ?

Nếu như em ấy không nói cho bọn này thì mày sẽ định làm gì với em ấy đây hả?!-

Nói rồi anh đấm một phát đau điếng vào mặt cậu, phía cậu như hiểu ra được mang máng chuyện này rồi nhưng cậu vẫn muốn biết rõ hơn lên lại hỏi

- Làm?

Là làm gì chứ mà em ấy chúng mày nói là ai tao vẫn chưa hiểu ý chúng mày là gì?-

Mặt anh bây giờ gân xanh nổi nên một đống rồi nói

- Làm gì à mày còn dám nói như vậy nữa à, mày đánh Juyuki ra như thế kia còn gọi cả người đến đánh em ấy nữa, mày biết là bọn này thích em ấy lên mới hại con bé như vậy sao?-

Cậu không nói gì nữa mà bắt đầu suy nghĩ giọng nói đó lại vang lên

- Nhớ ra rồi nên không biết nói gì hả hay câm luôn rồi-

Hina nói cói tỏ ra khiêu khích nhưng lại bị ngó lơ khiến cho hắn đã bực giờ lại còn bực hơn.

Anh vung tay lên đấm cậu thêm một phát nũa khiến cậu như thoát ra khỏi những dòng suy nghĩ trong đầu.

Vài người đứng ngoài cũng không chịu được sự kìm nén cơn tức giận của mình thù cũng nhập cuộc, còn vài người đúng ngoài thì cố lấy một cái cớ gì đấy để không phải làm điều này.

Sau một hồi khá lâu vài người thì cũng đã đủ thỏa mãn cơn tức giận của mình rồi nên thôi còn vài người thì chưa điển hình như Hina, cô ả đứng ở ngoài từ nãy đến giờ đang cười thầm đắc ý.

Bỗng có một giọng nói vang lên

- MẤT NGƯỜI ĐÃ LÀM GÌ VỚI CẬU ẤY VẬY HẢ?!-

Đó là Kiyumi cô đã cập nhật xong thì đi xuống dưới nhà thì không thấy cậu đâu đi vào bếp thì thấy có một mẩu giấy ghi ở trên đĩa đồ ăn -" Tớ đi ra ngoài có chút chuyện cậu lúc nào cập nhật xong thì hâm nóng đồ ăn lên mà ăn"-, nhìn tờ giấy bỗng cô cảm giác có điềm không lành, đúng như cô nghĩ đột nhiên một tín hiệu hiện lên trong đầu cô đó là tín hiệu cảnh báo cô thầm nghĩ trong đầu

-" Không lẽ cậu ta gặp chuyện sao?-

Thế là cô bắt đầu mò tìm vị trí của cậu lí do cô không dùng dịch chuyển là bởi vì cô đang ở dạng người không thể dịch chuyển được.

Cô khi thấy cảnh báo tức tốc chạy ra ngoài tìm cậu, mãi một lúc sau cô mới tìm thấy cậu.

Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến cô như bị mất khống chế lên tiếng nói

- MẤY NGƯỜI ĐANG LÀM GÌ CẬU ẤY VẬY HẢ?!-

Cảnh tượng mà không một ai có thể chấp nhận được đó là một cậu trai thân hình không quá nhỏ con cũng không quá cao lớn tầm trung trung đang nằm trên đất và bị môtn đám người đánh hôin đồng, còn nhũng người đứng ngoài không làm gì chỉ đứng đó nhìn.

Chưa kịp để họ nhìn rõ cô là ai thì cô chạy thật nhanh tới chỗ Hina người đang ngồi đè lên người cậu và đấm cho hắn ta một cái văng ra chỗ khác mấy người khác cũng không thua kém gì bị đấm cho không bị như này thù bị như kia.

Làm xong cô tới chỗ tới chỗ cô gái mặt đang bàng hoàng nhìn một đám người nhiều như vậy mà đã bị một cô gái đấm trong một chốc đã gục hết.

Con chưa hiểu chuyện gì thì cô đã bị nắm lấy cổ áo và bị đấm cho một cái kèm theo lời cảnh cáo

- Từ lần sau tao mà còn thấy chúng mày làm gì cậu ta nữa thì đừng hỏi vì sao không còn nhìn thấy ánh mặt trời nữa-

Kiyumi gằn giọng mình nói rồi thả ra cô ả loạn choạng từng bước đi vì cú đấm vừa nãy.

Mất người kia khi thấy cô ả như vậy thì liền tức tốc đứng dậy đến chỗ cô ta hỏi các thứ.

Còn cô bây giờ bước từng bước chậm rãi đến chỗ cậu.

Cô bế bổng cậu lên mấy người kia định quay ra chửi cô thì cảnh tượng trước mắt làm họ câm nín.

Một cô gái bế trên tay mình là một cậu trai trẻ bay giờ trên người chằng chịt vết thương từ nhỏ đến bé, miếng vải quấn quanh cổ tay cậu bung ra từ bao giờ mà giờ họ mới để ý, nào là mấy vết cứa, cắt từ ngắn đến dài tất cả đều chưa lành hết.

Cảnh đó khiến cho họ nghĩ trong lòng là hình như mình có chút hơi quá tay rồi thì phải.

Cô nhìn bọn họ nhưng không phải là ánh mắt như vừa nãy mà là một ánh mắt thất vọng nhìn bọn họ rồi bế cậu bước đi, họ không biết họ đi đâu họ chỉ đứng đó rồi nhớ lại những chuyện vừa rồi xảy ra khiến họ có đều cảm thấy như là mình đã làm cái gì vậy.

Cô đưa cậu đến bệnh viện gần đây nhất trong phòng hồi sức cậu đã tỉnh dậy.

Cô khi thấy cậu tỉnh thì ôm cậu thật chặt khiến cho cậu muốn ngạt thơ.

Cậu hỏi cô đây là đây và tai sao mình lại ở đây, cô nói cho cậu mọi chuyện cho đến khi cậu hỏi về tình trạng của mình thì cô không nói mà chỉ chuyển chủ đề khác cậu biết như cô đang giấu cậu chuyện gì đấy, cậu cũng không hỏi nữa vì cậu biết dù có hỏi như thế nào thì cô cũng không nói đây cậu hiểu cô mà.

Thế là hai người nói chuyện với nhau đến tối cô bị bắt về nhà còn để cho bệnh nhân hồi sức.

Sáng hôm sau cậu nằng nặc đòi đi đấu cho bằng được thế là không biết thế nào cô cho cậu đi luôn.

Đến trường thì xe CLB đang đỗ ở đó cậu liền chạy tới khi nghe thấy giọng cậu HLV thở phào ra một cái nhưng cho tới khi HLV nhìn xuống mặt cậu thì thấy đâu đâu cũng là băng gạt, băng dán rồi còn cổ tay thì bị quấn băng.

Mọt người dần dần đều nhìn về phía cậu đột nhiên HLV hỏi cậu

- Em có chắc là mình chơi được không vậy hả Kageyama-

- Em chắc chắn-

Nghe cậu nói vậy HLV cũng không nói gì được, Yachi và cả Kiyoko đều tới hỏi tham cậu thì cậu cũng chỉ nói qua la bịa đặt để họ yên tâm.

Thế là hôm đó họ xuất phát với không khí nặng nề suốt chuyến đi.

Khi đến nói mọi ánh mắt như dồn hết về phía cậu mà bắt đầu bàn tán này nọ khiến cho câun có chts khó chịu.

Kiyumi cũng đi cùng bởi vì sau vụ hôm qua cô không còn tin tưởng họ được nữa rồi.

Khi vào đến chỗ sân đấu và vẫn vậy mọi ánh mắt như đổ dồn về cậu khiến cậu khó chịu.

Chơi trận đầu xong thì chờ đến trận thứ hai mọi người thì đang chờ xem ai sẽ là đối thủ tiếp theo của họ còn cậu thì biết thừa là bên nào sẽ thắng lên không nói gì cả.

Đúng như ở thế giới cũ là bên Aoba Johsai thắng, mọi người bắt đầu di chuyển đi đến sân của mình.

Thế là những người bên Aoba Johsai cũng vừa tới.

Một tiếng gọi phát ra từ sau lưng cậu

- Chúng ta lại gặp lại nhau rồi!

Tobio-chan!-

Oikawa đi tới chỗ cậu vẫy tay tỏ ý chào cậu, nghe thấy tiếng gọi cậu quay qua thì thấy Oikawa thì cũng chào lại

- Chào anh Oikawa-senpai-

Anh mở mắt ra nhìn cậu thì mặt bắt đầu đen như đít lò, gân trên mặt bắt đầu nổi lên.

Cậu không hiểu gì chỉ hơi nghiêng đầu nhìn anh, bất chợt anh gằn giọng nói khiến cậu có chút hơi giật mình

- AI LÀ AI LÀM EM RA NHƯ THẾ NÀY?!-

Khi nghe thấy Oikawa nói giọng như vậy khiến cho bên Aoba Johsai hơi bất ngờ vì cậu ta chưa bao giờ tức giận như vậy cả cho đến khi họ nhìn thấy cậu thì mặt ai nấy bắt đầu đen lại rồi Oikawa lại nói tiếp

- Không lẽ là bên đó bọn nó làm gì em sao?!-

Thấy cậu không nói gì

- Hiểu rồi-

Anh nói đã rất nhỏ rồi nhưng cậu vẫn nghe thấy, anh bước từng bước đến chỗ đội trưởng bên Karasuno rồi túm cổ áo hắn.

Mọi người bắt đầu chạy lại ngăn Oikawa lại và gồm luôn cả cậu

- Chúng mày đã làm gì em ấy vậy hả mấy thằng ch*-

Oikawa nói với giọng cáu gắt tay càng siết chặt cổ áo Daichi lại tiết tố bắt đầu tỏa ra.

Một giọng nói vang lên khiến mọi người đều chú ý về hướng đó

- Này mấy người kia có dừng lại ngay không hả?!-

Đó là Kiyumi cô đang đỡ lấy Kage, đầu cậu dựa vào vai cô người trông khá mệt mỏi do bị dính một lượng lớn tiết tố của A.

Mọi người bắt đầu dừng lại vài người ra giúp cậu.

Một giọng nói khác lại vang lên

- Nếu có chuyện gì thì tí nữa ra ngoài chúng ta nói chuyện đừng có nóng vội-

- Được thôi, tí chúng ta sẽ ngoài giải quyết cho rõ chuyện này-

_________________________________________

Ahihi thế là lại thêm một chap mới, mà không biết có ai viết truyện mà giống mình không nhề.

Lúc đầu ý tưởng dồn dập rồi sau lại hết sạch.

Sáng thì trả có miếng ý tưởng là cả nhưng đến tối hoặc đêm lại ý tưởng đầy đầu 🙂)

2794 từ

1/10/2021
 
[Allxkageyama][Trọng Sinh + Aob] Cậu Là O Sao!!?[Drop]
Chương 13: Sụp đổ


Sau khi xử lí vụ xô xác đó xong thì mọi người lại tiếp tục chuẩn bị để vào trận đấu, không ai.....không phải mà phải nói là mọi ánh mắt đều hướng về phía cậu.

Vì vụ xô xác vừa rồi cũng là vì cậu.

Mọi thứ hiện giờ đang đổ dồn hết về cậu, còn cậu thì không để ý tới.

Mà bây giờ như có thứ gì đó luôn lanh quanh trong đầu cậu và nó đưa ra hai kết quả cho cậu sau khi xong trận này.

Một là họ sẽ giống như trước kia ruồng bỏ, găm phận, ghét bỏ, sỉ nhục và cả khinh bỉ nữa.

Còn cái thứ hai thì có nó sẽ là họ không tin vào những thứ đó mà thay vào đó là tin tưởng cậu hoàn toàn.

Thế nhưng cậu luôn cảm thấy cả hai đều là thứ mà cậu không mong tới, xuyên xuốc cả trận đấu thì mọi thứ đều suôn sẻ trừ mở đầu ra thôi.

Tất nhiên vẫn như thế giới cũ và lần này họ thắng.

Sau đó họ kéo nhau đi ra ngoài nói chuyện, cậu cũng định ra nhưng nghĩ lại thì thôi, bởi vì hiện tại cậu nghĩ là nếu mình ra đó thì mọi thứ thật sự rất khó nói.

Thế là cậu sải bước đến chỗ mọi người và đi ra xe trước.

Cô thì như đang suy nghĩ chuyện gì đó lên không thấy nói gì từ nãy đến giờ, cậu cũng muốn hỏi thử xem nhưng không thể, cậu cảm giác như mình không thể nào nói được một câu từ một cách hoàn chỉnh cả.

Cả nhóm đợi những người kia nói chuyện xong thì mọi người sẽ lại bắt đầu đi về trường.

Một hồi lâu sau thì cũng thấy họ quay lại, mặt ai nấy đều tỏ vẻ khá đắc ý khiến cho cậu có chút lạnh hết sống lưng, còn bên Aoba Johsai thì sao mặt ai đấy đều lạnh tanh không chút cảm xúc nào, nhiêu đó cũng đủ khiến cho cậu hiểu phần nào đấy của câu chuyện.

Trên đường về không khí trên xe thực sự rất chi khó thở, nó như kiểu là bạn chỉ cần bất cẩn nói to lên, thì mọi người ở đó sẽ bị ăn tươi nuốt sống người đó vậy... khó chịu nhỉ, cậu nghĩ thầm.

Mọi xúc cảm của đều đang xâm chiếm lấy cảm xúc của cậu, cậu đang muốn bật khóc.

Kiyumi thấy cậu như vậy, cô vòng tay qua đầu cậu nhẹ nhàng nhất có thể kéo đầu cậu dựa vào vai mình.

Cơ thể cậu nhẹ nhàng như không khí vậy, kéo nhẹ cậu lại một cách rất dễ dàng.

Cậu khi dựa vào vai cô thì chưa được bao lâu thì cậu ngủ đi luôn.

Cô thấy vậy thì nhẹ nhàng xoa đầu cậu rồi cũng ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay.

Yachi ngồi gần đó không cưỡng lại được sự dễ thương của hai người họ, liền không khống chế được bản thân móc ra từ trong túi đồ lấy ra chiếc điện thoại của mình rồi chụp lấy hình ảnh ngàn năm có một này lại.

Khi về tới trường cô tỉnh dậy trước, cô quay qua chỗ cậu thì thấy cậu mặt mày hơi bị tái mét lại, miềng thì thở hồng hộc như vừa gặp chuyện gì đó kinh khủng lắm vậy, trán thù mô hôi tuôn ra như mưa.

Cô không gọi cậu dậy mà để cậu ngủ tiếp.

Về tới nơi cô nhẹ nhàng bế cậu lên, cảnh tưởng như ngày hôm đó vậy, một cô gái trẻ đang bế bổng một thân hình nhỏ bé của một cậu trai trông thật hút lòng người làm sao.

Cô bế cậu lên bước xuống xe, mọi ánh mắt như hướng về hai con người kia vậy.

Nhưng cô thì không quan tâm chuyện đó, một tay còn lại của cô đặt nhẹ lên đầu cậu, cô bắt đầu xoa lấy mái tóc mền mại của cậu, cô bất giác hôn nhẹ lên chán cậu như kiểu một người mẹ an ủi đứa con của mình vậy.

Cô hơi giật mình nhìn cậu, cậu bây có vẻ như đã ổn hơn rất nhiều rồi.

Mọi người ở đó nhìn hai người với ánh mắt hoi hoang mang rồi thì cũng thôi.

Tất cả mọi người đi vào CLB.

Do cậu đang ngủ lên cô đành vừa bế cậu vừa nghe HLV nói rồi có gì thì về còn kể cho cậu.

Do cô cũng chả phải con người lên là HLV nói gì thì mọi lời nói đều được ghi âm vào trong bộ não cô.

Yachi cũng không bỏ qua lấy cơ hội này mà nắm bắt luôn, lúc mọi người đang nghe HLV nói thì cô lén lấy máy ra chụp lại cảnh tượng này.

Do ngày mai là trận đấu với trường Shiratorizawa nên là HLV hướng dẫn, kể chi tiết từng thứ lên hôn nay về khá muộn.

Còn cậu suốt cả buổi tập vẫn chưa thấy tỉnh dậy, cô không hiểu sao cậu có thể ngủ được trong sự ồn ào này chứ, nếu là cô thì chắc chỉ một cú đập thôi cũng đã khiến chô cô tỉnh giấc.

Do bế cậu qua lâu lên trong lúc tập có một, hai lần gì đó nhờ Yachi giữ hộ.Yachi không tỏ ra một chút phiền phức gì mà lại còn tỏ ra khá khoái nữa.

Nhưng mọi thứ đều phải có cái giới hạn của nó.

Yachi cô đang giữ Kage thì bỗng HLV vỗ tay rồi nói lớn.

- Được rồi hôm nay tập đến đây thôi!

Các em soạn đồ, thay đồ rồi đi về-

Cậu vẫn ngủ, Yachi nhìn cậu đầy chìu mến.

Kiyumi bước tới chỗ Yachi rồi tay từ từ bế cậu theo kiểu công chúa đi về.

Yachi hơi nuối tiếc nhìn cậu bị người khác bế đi, sau khi tiếc nuối xong thì cô cũng quay lại công việc của mình rồi đi về.

Khi về tới nhà thì cô không chần chừ gì liền bế cậu lên phòng rồi nhẹ nhàng đặt cậu xuống chiếc giường của cậu.

Xong xuôi rồi thì cô bước ra ngoài xuống bếp nấu món gì đó để ăn, cô cũng không quên phần của cậu.

Cậu tỉnh dậy thì thấy mình đang ở nhà đầu cậu vẫn đang load, vừa nãy còn đang trên xe mà sao giờ đã ở nhà rồi.

Như nhớ ra một điều gì đó cậu lay hoay một hồi rồi thì đi xuống lầu.

Vừa xuống tới nơi thì cô cũng từ bếp đi ra thật trùng hợp làm sao.

Cô như kiểu hiểu cậu chuẩn bị nói gì liền nói

- Cậu ngủ quên ở trên xe-

- Vậy t-tại sa-sao lại kh-ông gọi tôi dậy c-chứ-Kage

- Thích- Kiyumi

Nói xong thì cô lại quay vào bếp không quên nói với cậu

- À này cậu đi tắm đi rồi ra ăn cơm nữa!-

- À ừm- Kage

Xong rồi thì cậu cũng chạy đi lấy quần áo rồi đi tắm.

Do trời vẫn còn lạnh lên cậu lấy cho mình một chiếc áo hoodies màu be, đi cùng với một chiếc quần dài ống rộng bình thường.

Tắm xong thì cô cunhx đã dọn đồ ăn ra xong.

Hai người ngồi xuống ghế, mời xong thì cậu gắp thử một miếng thịt lên ăn thử

- Ngon dữ!-

Mắt cậu sáng lên nhìn cô một cách ngưỡng mộ, cô che mặt ngại ngùng nói

- Đừng nói nhiều mau ăn nhanh lên-

- Ừ!-

Nói xong cậu thì cậu cũng thử ăn mấy món khác, vừa ăn cậu vừa tỏ ra vẻ mặt thỏa mãn.

Đang ăn thì cô bỗng cất tiếng nói

- Nè mà lúc cậu ngủ bộ mơ thấy cái gì kinh khủng lắm hay sao vậy, mà người run rẩy, mồ hôi tót ra đầy chán lại còn thở dốc nữa, bộ giấc mơ đó kinh dữ vậy sao-

Không khí bỗng trùng xuống một sự im lặng đến đáng sợ.

Khi thấy vậy cô lại cất tiếng nói

- Nếu như khôn-

- Không sao đâu nếu cậu muốn nghe tôi sẽ kể-

Cô đang nói thì bị cậu ngắt lời, cô im lặng cậu bắt đầu nói

- Khi đó tôi cảm thấy như mình đang chạy, chạy, chạy rồi lại chạy.

Khi tôi mở mắt ra thì thấy cảnh một cảnh tượng.

Tôi đang chạy khỏi sự rượt đuổi của bóng tối.

Lúc đó tôi chỉ biết chạy và chạy, lúc đó tôi có một cảm giác rất kì lạ.

Chạy rồi lại chạy tôi lúc đó đã chạy vào một khu rừng.

Bỗng có những tiếng gọi nó cứ như vang vọng trong đầu tôi.

Những tiếng đó gọi không ai khác chính là tên tôi nó gọi, nó từ giọng nói này sang đến giợng nói khác nam nữ đầy đủ.

Vừa chạy khỏi thứ bóng tối như đang nuốt chửng tất cả mọi thứ vào trong đó, lại còn bị những tiếng gọi không biết từ đâu phát ra.

Nó khiến cho tôi phân tâm bỗng chân tôi vấp vào một cục đá ngã xuống đất.

Trong đầu tôi khi ấy đã suy nghĩ mọi thứ dường như không thể tránh khỏi nữa rồi.

Bỗng có một tia sáng từ đây chiếu và khoảng không.

Có lẽ chính thứ ánh sáng đó khiến cho mảng tối kia nó không còn di chuyển nữa.

Tôi tranh thủ đứng dậy chạy đi, chưa được bao lâu thì luồn ánh sáng đó vụt tắt, thứ bóng tối kia lại tiếp tục đuổi thep cậu.

Chạy, chạy rồi lại chạy nó khiến cho bản thân tôi mệt muốn rã rời không thể chạy tiếp được nữa.

Bỗng tôi đang chạy thì va phải vào một ai đấy, tôi ngã xuống nền đất lạnh lẽo, tôi vừa xoa chỗ bị đau rồi xin lỗi người trước mặt.

Tôi quay lại đằng sau nhìn, không còn thấy thứ bóng tối kinh din đó nữa, tôi đang cảm thấy an tâm thì bỗng một giọng nói quen thuộc cất lên

- Ồ xem ai đây ta-

- H-Hi-Hinata!-

Bất giác tôi cảm thấy không ổn liền hơi lùi lại về phía sau.

Con người kia thì lại tiến dần đến chỗ tôi, hắn ngồi xụp xuống một tay nâng cằm cậu lên

- Tại sao cậu lại xa lánh tôi như vậy chứ-

Rồi từ trong khoảng không xung quanh từng người từng người bắt đầu xuất hiện

- Bắt được rồi- Kunimi

- Ha bé cưng à em biết là em chạy đi tôi cảm thấy như nào không hả?- Oikawa

- Lần này chắc là phải giam em lại chặt hơn vậy- Akkashi

Từng lời nói kì lạ của họ bắt đầu vang lên.

Bỗng nhiên mặt của bọn họ rối sầm lại, một nụ cười quỷ dị xuất hiện trên mặt họ.

Nụ cười dài tới tận mạng tai trắng xóa, cùng mới những cặp mắt đáng sợ đó đang nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy....-

Cậu kể đến đó rồi dừng lại, cô cũng không hỏi gì thêm chỉ tiếp tục quay lại ăn cơm, bỗng cậu lại cất lên tiếng nói

- Mà nè HLV có nói cái gì không vậy-

- Có HLV bảo là....-

Sau khi kể mọi thứ cho cậu nghe xong thù cậu chỉ gật đầu một cái, rồi đứng lên bê bát vào bồn rửa bát rồi nói

- Ai ăn sau rửa bát nhá!-

Nói xong cậu chayh cái vèo lên lầu

- À này!

Cái t-

Cô còn chưa nói xong thì cậu đã chạy đi mất, cô đành phải rửa bát.

Cậu ở trên phòng suy nghĩ về trận đấu ngày mai.

Trận đấu của trường cậu với trường Shiratorizawa.

Nằm suy nghĩ một hồi thì cậu đã ngủ từ lúc nào không hay.

Cô đi ngang qua phòng cậu thấy còn sáng đèn, gõ cửa thì không nghe thấy phản hồi, liền mở cửa bước vào xem thử thì thấy cậu ngủ rồi mà quên tắt đèn.

Cô đành tắt đèn hộ cậu rồi bước ra ngoài.

Không hiểu từ khi nào mà cô dã coi cậu như là người em trai của mình luôn rồi không hay.

Đến ngày hôm sau thì buổi sáng vẫn như mọi khi.

Cậu đi đến trường cùng cô rồi đi đến CLB để chuẩn bị đi đến chỗ diễn ra trận đấu.

Đi lên xe cô vẫn ngồi cùng cậu như mọi khi.

Cô nhìn cậu, một cậu thanh niên mà giờ thì chẳng khác gì một đứa trẻ mới lớn.

Khi tới nơi, ở đó khá đông cũng không hẳn là khá đông đâu.

Có lẽ là bởi vì trường cậu là trường đầu tiên đấu với trường Shiratorizawa, mà không phải là trường Aoba Johsai như thường lệ nữa.

Vừa bước vào cảm giác khác hẳn hơn so với những trẫn đấu trước.

Tất nhiên rồi chứ nhỉ đấu với trường mạnh nhất tỉnh thì nó phải khác chứ.

Mặt cậu vẫn lạnh tanh, không chút cảm xúc như vậy, nhưng không hiểu sao cậu vẫn khá hút ánh mắt của người khác.

Một vẻ đẹp tuyệt trần, ánh mắt lấp lánh màu của nó như là một đáy biển sâu đậm đặc khiến cho cậu còn có thêm phàn lạnh lùng, cùng với hàng mi cong dài, bờ môi căng mọng hơi đỏ đỏ, mái tóc buông xõa, mái tóc một màu xanh nước đậm cũng như đáy biển vậy đậm đặc, u tối, lại còn kèm theo một khuôn mặt không thể chê vào đâu được, nó khiến cho cậu toát lên một vẻ quý phái đi cùng với sự lạnh lùng của cậu, phải gọi là cực phẩm.

Có vài người không kiềm chế được liền đến bắt truyện với cậu, nhưng không may thay cho họ là đã bị từ chối.

Mấy người kia khi thấy cậu bị những tên khác làm phiền lại còn bị người khác nhìn, nó khiến cho bọn họ có phần khó chịu.

Daichi bắt đầu thúc dục mọi người nhanh lên.

Khi vừa bước vào mọi người đều khá là kinh ngạc, vì mọi thứ ở đây họ đều chưa từng được trải qua.

Nào là máy quay, người quay phim, người giới thiệu và bla..bla .

Sau khi ổn định lại được mọi thứ thì tất cả vào vị trí thay đồ, rồi luyện tập.

Do là cởi áo ở đó luôn thế lên là cậu cũng vậy.

Cậu không chần chừ gid mà định cởi áo ra luôn.

Cởi được nửa chừng thì bị một cánh tay ngăn lại đó không ai khác chính là Yachi.

Kage khó hiểu hỏi cô

- Có chuyện gì sao?-

Cô quay ngang quay dọc quay ngược quay xuôi xong rồi lại nhìn cô nói

- Cậu bị gì vậy cậu là O là O đấy!-

Nói đến đây cậu mới chợt nhận ra mình đang ở thế giới khác.

Cậu lại hỏi cô

- Thế bây giờ phải thay đồ ở đây giờ chứ?-

Nghe câu hỏi của cậu xong thì cô hơi đơ người ra, nếu mà cậu thay đồ ở đây thì không hay, mà nếu chạy ra nhà vệ sinh thay thì sẽ muộn mất.

Giờ thì cô không biết phải làm sao, thì bỗng có hai bóng người đứng thẳng trước mặt cô.

Đó là Kiyumi và Kiyoko hai người tới để giúp.

Không biết từ đâu Kiyoko lấy ra một chiếc khăn, nó có vẻ khá mỏng nhưng cũng đủ để che cho cậu.

Thế là hai người kia mỗi người cầm một đầu của tấm vải che cho cậu, che xong thì họ bảo cậu thay đồ nhanh lên.

Cậu vẫn còn hơi hoang mang, nhưng nghe họ kêu mặc đồ nhanh lên thì cũng thay.

Ánh sáng từ những chiếc đèn ở đó chiếu vào tấm vải, điều đó làm cho hình bóng cơ thể cậu như được in lên trên tấm vải vậy.

Vòng eo thon thả như của con gái vậy, không cần biết là nó như nào nhưng nhìn qua tấm vải thôi cũng đủ khiến bao nhiêu người mất máu r*p ngay tức khắc rồi chứ đừng nói.

Mặc xong đồ rồi thì mấy người kia cũng thu lại tấm vải.

Cậu vừa quay qua nhìn mọi người thì thấy ai ai cũng chảy máu mũi, mà không chỉ ở đội của cậu mà mấy người ở gần đó và cả đội Shiratorizawa đi ra từ lúc nào không hay cũng vậy.

Cậu đứng đơ người ra ở đó luôn khô hiểu chuyện gì đang xảy ra với mọi người thấy cậu đang nhìn mình thì họ ai ai cũng bắt đầu lau máu mũi ở trên gương mặt mình đi.

Xong xuôi mọi thứ rồi thì họ lại vào vị trí của mình.

Bên kia Tedou đã để ý đến Ushijima cứ nhìn cậu, mà không phải là ánh mắt mà mỗi khi anh nhìn một ai đó, mà là một ánh mắt muốn chiếm hữu lấy cậu vậy.

Thấy vậy Tedou liền chọc Ushijima

- Nè cậu có thấy cậu nhóc đó rất cuốn hút và tuyệt đẹp không-

- Ừ-

Nghe thấy câu nói đó của Ushijima khiến mọi người ở đó ai ai cũng đều shock nặng.

Một người mà gái gú, những O quyến rũ cậu ta, khi O phát tình cũng không để ý đến mấy mà giờ lại để ý đến một O lại còn là nam nữa, đến cả HLV cũng shock.

Tedou là người lấy lại tâm lý đầu tiên, cậu ta suy nghĩ

-" Mà cũng có hợp lí phết chứ người như vậy thì kiếm thế nào ra được chứ.

Mà nhìn cũng ngo phết chứ nhỉ body cũng thế, không biết như nào nhể"-

Hai bên đứng vào vị trí rồi quay vào sân, bỗng Ushijima lên tiếng gọi

- Kageyama Tobio-

_________________________________________

Xin lũi mọi người, nếu mà mọi người có thấy mình ra truyện lâu thì thânhf thật xin lỗi nha .

Lí do thì là do có vài lí do lí do thứ nhất là mình bị hết chất xám.

Còn lí do thứ hai là mình không có thời gian.

Hôm nay sẽ có tập nữa nha nhưng không biết bao giờ đăng thôi.

BYE BYE mọi người nhoa :3

3093 từ

11/10/2021
 
[Allxkageyama][Trọng Sinh + Aob] Cậu Là O Sao!!?[Drop]
Chương 14


Cậu qua ra nhìn xem có phải là anh gọi mình không.

Vừa quay ra thì cậu cũng nhìn thấy anh cũng đang nhìn mình.

Hai người nhìn nhau không nói gì rồi thì anh quay đầu đi về lại đội.

Cậu nhìn anh một hồi rồi cũng quay đi.

Mọi người vào vị trí để đập bóng, giao bóng, và cả chuyền bóng nữa.

Xong xuôi thì mọi người vào đúng đội hình vị trí của mình.

Lúc đầu thì mọi người ai ai cũng đều trổ tài cho đối phương xem.

Trận đầu mọi thứ đều rất khó khăn với bên của cậu.

Nhưng rồi set 2 họ lại lấy được điểm.

Mọi chuyện đều giống như ở trong thế giới cũ vậy.

Bên họ đã thắng, giờ trong sân nào là những tiếng hô hào vui mừng, những tiếng khóc lóc, thất vọng, than van và những tiếng bình luận, tiếng máy quay, máy ảnh kêu kèm theo đó là những tiếng chân những người bước đi.

Mọi thứ hòa quyện lại vào nhau khiến cho nó chở lên có phần ồn ào và náo nhiệt.

Mọi người lại vào vị trí xếp hàng chào khán giả.

Vài người trong đội cậu đã rơi những rọt nước mắt sung sướng, vì họ được vào vòng toàn quốc và được chơi tiếp.

Còn bên kia thì gần hết đội, họ đều khóc chỉ riêng mình Ushijima thì mặt vẫn lạnh tanh như thường.

Sau khi trao giải xong thì mọi người dọn đồ đi về.

Cậu đang định đi về thì bị một giọng nói gọi lại

- Kageyama Tobio-

Ushijima gọi cậu lại, cậu khó hiểu nhìn anh, anh lại nói tiếp

- Cậu có thể cho tôi xin số được không-

Mọi người ở đó đều đứng hình và cả cậu cũng thế, mặt anh vẫn lạnh tanh như cái chùa bà đanh, không một chút biến sắc.

Cậu hoàn hồn lại đầu tiên rồi không một chút ngần ngại gì mà đồng ý cho luôn.

Họ shock part2 luônhai cú shock liên tiếp giáng thẳng xuống.

Xin số xong xuôi thì đường ai nấy đi, bên cậu vẫn như mọi khi chỉ là thay vào đó là sự náo nhiệt, vui vẻ nhưng họ không phải là nói chuyện với cậu mà là với ả đàn bà kia.

Họ càng nói càng khiến cho cậu cảm thấy buồn nôn.

Còn bên kia, khi Ushijima xin được số của cậu thì vài người trong đội tới xin nhưng lại bị từ chối, họ xin mãi mới được.

Lên xe đi về, ai ai trên xe cũng đều nằm lăn ra ngủ gục trên xe.

Về tới trường người ai cũng mệt lả muốn rã rời chân tay, còn cậu thì lại cảm thấy tỉnh táo lạ thường.

Mọi người ai nấy đều lết tấm thân của mình vào CLB.

Nghe HLV nói và cả lịch trình của trận đấu toàn quốc.

Xong xuôi mọi người đi về nhà của mình.

Kage và Kiyumi đi về cùng nhau.

Về tới nhà cậu cất cặp của mình vào, rồi đi vào bếp nấu ăn.

Hôm nay cậu cũng nấu mấy món đơn giản.

Còn phía Kiyumi thì người đã mệt lả, mồ hôi nhễ nhãi lên đã đi vào phòng tắm trước rồi.

Cậu làm xong thì một lúc sau cô cũng tắm xong.

Cô dọn đồ ra còn cậu thì đi tắm.

Sau đó mọi thứ cứ thế trôi qua.

Hôm nay là cậu rửa bắt bởi vì hôm qua cô đã rửa rồi.

Xong rồi thì cậu mò lên phòng lay hoay, nghịch ngợm, chơi đùa, làm bài rồi đi ngủ.

Một ngày nữa trôi qua, mọi thứ vẫn như mọi khi.

______________Tua tới chiều_____________

Mọi người đang tập luyện thì bỗng giáo viên chạy vào.

Mọi người dừng lại chạy ra chỗ thầy giáo HLV cũng ra hỏi han.

- Tôi không sao anh không cần phải lo-

Thầy giáo đáp lại những lời hỏi thăm của HLV.

Bỗng có một giọng nói vang lên

- Vậy thầy hôm nay đến đây có chuyện gì không ạ?-

Daichi dường như biết có chuyện gì lên thầy giáo mới đến đây bèn lên tiếng hỏi.

Thầy giáo đáp lại

- Kageyama em đã được mời tới trai huấn luyện thanh niên toàn Nhật Bản!!-

Sau khi nghe câu đó xong mọi người ai nấy đều ngạc nhiên

- Toàn Nhật Bản?!-

Vài người không tin vào điều đó nhắc lại nó một lần nữa

- Hội trai thanh niên...?

Kiểu như hội trại dành cho các tuyển thủ dưới 19 tuổi giỏi nhất Nhật Bản ...?

Là trại đó sao...?-

Yachi ở gần đó nói

- Ừ.. hay thật đó.

Chị thật sự chỉ có thể nghĩ ra câu đó thôi.

Tuyệt vời thật-

Kiyoko nói theo.

Mọi người đang bàn luận về chuyện này nhưng cũng không hề nhắc đến tên cậu dù chỉ một chút.

Bỗng có một giọng nói vang lên

- Còn em thì sao?!-

Hina nói với giọng khá phấn khích như kiểu sẽ có mình ở trong đó vậy.

- Uh, đây là đội đại diện cho toàn Nhật Bản.

TOÀN.

NHẬT.

BẢN-

Tsukishima nhắc lại cậu ta và còn nhấn mạnh ba từ cuối sau đó còn nói thêm

- Họ chỉ chọn những tuyển thủ tuổi teen giỏi nhất cả nước.

Cậu có hiểu bó có ý nghĩa là gì không vậy?-

Hina cáu gắt đáp lại

- Có!

Tui hiểu, cảm ơn!!-

Thầy giáo nghe như vậy thì liền nói

- Ơ, người duy nhất họ mời là Kageyama-kun.

Xin lỗi-

Hina thì như sét đánh ngang tai vậy, khuôn mặt bắt đầu rầu rĩ.

Con ả kia nhân cơ hội ra an ủi, dỗ dành, hỏi han, quan tâm nói chung là đủ kiểu để lấy lòng cậu ta.

Bỗng thầy giáo lại vỗ tay một cái rồi nói tiếp

- Được rồi, mọi người!

Thầy còn có một tin quan trọng nữa-

Mọi người lại trở lên im lặng, thầy giáo lại nói tiếp

- Cùng diễn ra vào đầu tháng 12...... một kỳ trại huấn luyện đặc biệt dành cho các tân binh đầy hứa hẹn trong tỉnh Miyagi.

HLV của cao trung Johzenji, thầy Anabara vừa mới gọi thầy thông báo về việc đó-

Mọi người nghe xong đều kinh ngạc, thầy giáo lại nói tiếp

- Nếu nói ngắn gọn thì thày sẽ gọi nó la"Kỳ trại thách thức tuổi trẻ" hoặc gần giống như vậy-

Im lặng một hồi thầy giáo lại nói tiếp

- Một người của chúng ta đã được mời tới đó là...-

Một không gian im lặng không một tiếng động, nó được tạo lên bởi sự hồi hộp của mọi người ở đó.

Thầy giáo kể tên người được chọn ra

- Tsukishima-kun-

Hina lại một lần nữa thất vọng não nề.

Mọi người bắt đầu lại trở lên ồn ào, bỗng nhiên một giọng nói quen thuộc lại vang lên.

- Sensei còn em?

Lời mời của em đâu ạ?!-

Thầy giáo bất lực trả lời Hina

- Ummm...

Chỉ có Tsukishima-kun được mời tớ cái này thôi-

Hina thất vọng part3, cô ả kia lại bắt đầu vai diễn của mình, làm nũng, khen ngợi, an ủi, quan tâm người khác.

Xong xuôi mọi thứ rồi thì thầy giáo đi quay lại phòng giáo viên.

Không hiểu lí do vì sao mà đột nhiên ánh mắt của cậu chạm vào ánh mắt của Hina.

Hai người nhìn nhau bỗng sắc mặt cảu Hina thay đổi, nó bị đổi sang kiểu tức giận kiến cho cậu có hơi chút giật mình.

Mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ cho tới ngày hôm đó.

Kiyumi lại thành kiểu chỉ mình cậu nhìn thấy cô rồi lên không cần phải lo.

Tại nhà ga

- "Ok mình đi tuyến Uuu... tuyến Ồtô...Uu"-

-...-

Cậu đứng suy nghĩ dù cho có đã từng đên đây rồi, nhưng mà cậu não cá vàng mấy cái này lắm.

Đứng im lặng một hồi thì Kiyumi bất lực chỉ cậu

- Cậu đi tuyến này này ngốc-

Còn phía bên Miyagi thì tự hiểu chuyện gì xảy ra rồi nha.

Tại thành phố Kita, Tokyo

Trung tâm đào tạo quốc gia Ajinomoto

-" Tới được rồi"-

Cậu khó khăn lắm mới tới được đây.

Bỗng một giọng nói vang lên

- Cao trung Karasuno... bóng chuyền... là đội nào đó bằng cách nào đó đã dánh bại Wakatoshi-kun sao-

Cậu quay lại, hình ảnh trước mắt cậu là một chàng trai mặc bộ đồ trông khá ấm áp, khuôn mặt không thể nhìn rõ bởi bì anh ta đeo khẩu trang, cùng với đôi mắt lạnh lùng, mái tóc xoăn đen trên mặt còn có hai cái nốt tạo lên vẻ khác biệt.

Cậu như bỗng chợt nhận ra diều gì đó đầu liền suy nghĩ

-" Sakusa Kiyoomi.

Anh ta là tay đập top 3 cả nước, cũng là năm hai duy nhất trong cả đám.

Và mình có thể ở gần quan sát anh ta"-

Cậu cúi đầu giới thiệu

- Em là Kageyama Tobio.

Tân binh chuyền hai tại cao trung Karasuno rất vui được gặp anh-

- Huh?

Oh.

Sao cũng được- Sakusa

-" Chết thật giờ mình bắt dầu cảm thấy phấn khích qua dù đã từng trải qua rồi"-

Sakusa bước đi không để ý nhiều gì đến cậu, nhưng nào có ai đê ý thấy những vệt đỏ ở vành tai của anh.

Chỉ riêng Kiyumi thì không cô nhìn thấy hết, cô đọc thử suy nghĩ của người kia

-" Dáng vẻ lúng túng dễ thương dữ vậy chứ, Kageyama Tobio à mình sẽ nhớ lấy cái tên này"-

Tại phòng tập bóng chuyền

Cậu ngắm nhìn xung quanh hoài niệm về những kí ức quá khứ cũ.

Dáng vẻ ngây ngô, ngơ ngác của cậu lại thu hút được khá khá ánh mắt ở đó đấy.

Bỗng một giọng nói vang lên

- Tập trung nào!-

Sau một hồi xếp hàng vào vị trí xong xuôi hết rồi thì người kia liền nói tiếp

- Được rồi.

HLV.

Mời thầy phát biểu-

Một giọng nói lớn tuổi khác vang lên

- Ừm, ừm.

Ah... ahem.

Tôi cá các bạn đã chán ngấy việc phải nghe tụi già này phát biểu rồi nên tôi sẽ nói ngắn gọn thôi-

Đứng trước mặt cậu bây giờ là một người đàn ông trông cũng tầm 30-40 tuổi gì đó rồi, không vẫn còn khá là trẻ.

Người kia nói

- " Đội tuyển Nhật Bản sụp đổ trước chiều cao và sức mạnh" mọi người thường thích sử dụng câu nói đó... nhưng những ngày đó đã qua lâu rồi.

Tất cả những kĩ năng và tài năng không nhất thiết là phải có mà là để cho thấy.

Khi các cậu ra ngoài đó và chơi với cả thế giới các cậu hãy cho họ thấy địa ngục.

Hiểu chưa?

Chứng minh cho họ thấy bóng chuyền còn thú vị hơn bọn họ tưởng tượng rất nhiều-

Bất chợt cậu ánh mắt cậu tia phải vào một người

__________________Tua___________________

Trong một trận đấu tập.

- Kageyama!!-

- Đập đẹp lắm!-

- Yus!- Kage

- Woo!-

Bên ngoài sân

- Wow Kageyama là một tay đập cánh trái giỏi đấy chứ.

Hoshiumi cũng không phải một chuyền hai tệ đây nha-

- Đúng Kageyam có thể chơi rất tốt ở bất cứ vị trí nào-

- Nó có thể chứ.

Tôi thích cái ý tưởng xáo trộn vị trí này rồi đấy-

_________________Tua tiếp________________

- Vậy?

Em thấy đập bóng thế nào?-

- Rất vui ạ!

Cách anh chuyền bóng thực sự rất dễ đập.

Miya-san- Kage

- Đúng hơm?- Miya

Thực tế thì cậu từng trải qua chuyện này rồi thế nhưng mà phải gọi là anh ta chuyền bóng rất dễ đập và lại còn giỏi nữa.

- Bất kì ai mà không đập được cú chuyền của anh đều là lũ kém cỏi.

Chỉ vậy mà thôi.- Miya

Cậu nói thật thì tên này khá là kì lạ nó kiểu giống như khinh người nhưng cũng không hẳn là vậy.

Cậu nhìn chăm chú vào anh ta quan sát.

_______________Tua part3________________

- Tạm biệt nhé Tobio-kun, hẹn gặp em ở giải đấu mùa xuân- Miya

- Vâng- Kage

-" Ngoan thực sự muốn bắt về vãi"- Miya

Vừa chào nhau với Miya xong bước ra tới cửa chưa được bao lâu thì cậu gặp một cảnh tượng.

Hai bên một bên là bên Hoshiumi còn bên còn lại là Sakusa và bạn anh ấy.

Hai bên ùn ùn sát khí như kiểu sắp đánh nhau không bằng vậy.

Đnag suy nhìn cảnh tượng trước mắt bỗng có một cánh tay chạm lên vai cậu.

- Kageyama!

Gặp lại em sau!

May mắn trong giải đấu nhá-

- Cảm ơn ạ-

Bỗng một luồn sát khí từ đâu chuyền đến chỗ hai người bọn họ.

Người kia bị luồn sát khí kia làm lạnh hết cả lưng, nên tạm biệt cậu rồi đi về trước.

Cậu thì vẫn đứng đó, bỗng có có vài hình bóng khá cao lớn đứng trước mặt cậu.

Miya, Hoshiumi, Sakusa và cả bạn anh ấy nữa, nhìn thôi cũng đủ anh Sakusa bị ép mà.

- Này em còn đứng đây làm gì nữa?-

Miya thấy cậu cứ đứng ở đó mãi thì liền hỏi.

Cậu ngước mặt lên nhìn anh, một gương mặt với hai bên má hơi đỏ đỏ, cùng với đôi mắt lấp lánh nhìn họ, cậu nói

- Em quên đường ra nhà ga rồi ạ-

Nói xong rồi cậu cúi mặt xuống vì xấu hổ.

Từ nhà ga đến được đây, nhưng lại quên cách về ai mà trả xấu hổ chứ.

Thấy cậu như vậy mấy người kia mặt vẫn rất bình thường, nhưng trong thâm tâm của họ đang gào thét về sự cute của cậu.

Và cứ như thế họ dẫn cậu ra nhà ga.

Tại nhà ga

Khi đã đến nơi rồi thì cậu, cậu đang chuẩn bị tạm biệt họ rồi đi về, thì hai cánh vòng tay qua eo của cậu, giọng nói của người kia nói vào tai cậu nhưng nó không phải nói thầm, mà như kiểu anh ta muốn cho mọi người nghe thấy vậy

- Nè Tobio-kun anh giúp em trong trại rất nhiều phải không, còn cho em khá nhiều điều, vậy nên giờ em phải tặng anh thứ gì đi chứ-

Cậu quay ngang quay dọc, bởi vì bây giờ đang đứng giữa nhà ga mà tự nhiên làm như vậy, nên bị chú ý tới rất nhiều.

Cậu không biết phải làm gì thì anh ta sẽ bỏ cậu ra nữa.

Cậu thầm suy nghĩ để cho cô nhìn thấy và giúp cậu.

Cậu một người mang bàn tay trắng tới đây, thì lấy gì mà tặng cho anh ta được chứ.

Cô khi đọc được suy nghĩ đó của cậu, bỗng trên mặt cô nở lên một nụ cười quỷ dị, cô thì thầm vào tai cậu, bỗng cậu mặt cậu như muốn bốc khói luôn vậy.

Còn con người kia vẫn vậy ôm cậu và chờ đón cậu sẽ tặng gì cho mình.

Ở đằng sau anh ta một luồn sát khí đen như gì đang ùn ùn kéo tới, nhưng anh ta éo quan tâm.

Anh ta cúi xuống cậu cũng nhìn lên.

Cậu cố gắng lấy hết dũng khí nhón chân lên, tặng cho anh ta một nụ hôn kiểu Pháp vậy.

Anh ta thấy vậy hơi đắc ý một chút rồi lại nói tiếp

- Chỉ vậy thôi sao?-

Nghe thấy như vậy thì đầu cậu giờ nghĩ

-" Thôi dù gì thì cũng đã hôn rồi mấy người ở đây cũng thấy rồi chắc cái nữa chắc không sao đâu ha"-

Nghĩ xong cậu không nói gì chỉ nhón chân lên.

Anh ta đắc ý, một tay đưa nhẹ qua sau đầu cậu.

Hai người nam x nam đứng hôn nhau trước nhà ga, nó gây gần như là hết sự chú ý của nhà ga.

Lần này họ làm lâu hơn so với lần trước.

Cậu bị dự lại đầu từ phía sau, còn anh ta đắc ý luồn lưỡi vào khoang miệng của cậu, rồi tham lam hút hết mật ngọt trong đó.

Cảm nhận thấy cậu sắp hết hơi rồi, thì luyến tiếc bỏ qua cho cậu lần này.

Anh tha cho bờ môi của cậu, khi nhả ra họ còn kéo theo một sợi chỉ bạc.

Cậu lấy lại được không khí hít lấy hít để từng miếng không khí ở đó.

Mấy người kia tức sôi máu vì ghen và vì tức giận.

Họ đi lại gần chỗ cậu, vứt hết liêm sỉ của mình đi đòi theo cái tên kia.

Cậu đỏ mặt ngại ngùng muốn từ chối, nhưng mà ở trại huấn luyện họ cũng giúp cậu khá nhiều.

Thế là cậu đành cho bọn họ vậy.

Mấy bà hủ đứng đó thấy cảnh vậy nhanh tay chụp lại, rồi trên mặt máu mũi còn chảy ròng ròng.

Khi mấy người kia đã được như ý muốn rồi thì buông tha cho cậu.

Sau đó họ tạm biệt cậu, mấy con người kia đi ngang qua nhau, mà mắt lườm liếc đủ kiểu muốn rớt con mắt không á.

Sau đó họ rời đi đi về nhà trên đường đi về nhà thì trong đầu ai cũng suy nghĩ.

-" Ngọt thật"-

Tại nhà của Miya

Em trai anh ta thấy anh mình đi từ trại tập huấn về, mà mặt mày vui vẻ lạ thường thì liền cats giọng lên trêu.

- Này bộ hôm nay anh phải cái gì hay sao, hay là chân đạp phải c*t mà trông mặt mày vui thế-

Nghe thằng em mình nói vậy Miya không chịu được cất lên giọng nói

- Mày thì hiểu được gì chứ-

Nói xong anh chuyển sang khịa

- À mà cái loại không chuẩn bị có người yêu thì hiểu sao được?-

Nói rồi anh cười khinh vào cái mặt của thằng em trai 'có hiếu' nhất vụ trũ này.

Nghe thấy anh trai cậu nói như vậy không thể tin vào tai mình.

Anh trai cậu ta chuẩn bị có người yêu.

Bỗng nhiên cậu suy nghĩ, gu của anh trai cậu và cậu cũng xiêm xiêm giống nhau, có lẽ người đó cũng sẽ đúng gu cậu thì sao.

- Vậy em chơi chung được không-

Nghe thấy em trai mình nói vậy anh ta liền từ chối thẳng thừng

- DELL ok-

Và thế là ngày hôm đó nhà Miya cái nhau muốn banh con mẹ nó nóc nhà luôn

Quay lại ga tàu

Trên tàu đi về cậu cứ liên tưởng đến cảnh tượng vừa rồi.

Kiyumi cảnh đó cũng không quên chụp hình lại.

Cô gửi mấy tấm hình đó cho Yachi.

Yachi khá hoang mang về việc Kiyumi có thể đến chỗ đó cùng cậu được.

Sau khi nghe cô bịa đặt mấy cái lý do, tưởng trừng như vô lý thì nó lại là có lý đối với Yachi.

Mấy tấm ảnh đó cô vẫn chưa xem bởi vì cô còn phải học bài nữa, làm đủ thứ nữa lên không có thời gian, thế lên mấy tấm hình đó cô để mai, tiện thể cho chị Kiyoko xem luôn.

Sáng hôm sau, cậu hôm nay không đến đó sớm như lúc trước nữa và còn kèm theo cả Kiyumi nữa.

Cậu đến khá muộn nhưng không là vẫn đề gì cả.

Bước vào họ vẫn tập luyện như bình thường.

Còn những mấy bà con gái thì rảnh rỗi không biết làm gì thì bỗng Kiyumi từ đâu bước tới chỗ Yachi nói

- Này cậu xem mấy tấm hình hôm qua tôi gửi cho chưa-

Yachi như sực nhớ ra điều gì đó liền móc túi ra một chiếc điện thoại rồi nói

- Chưa, mà cậu nhắc mới nhớ, giờ mở ra xem thử-

Vừa mở ra mấy tấm hình cậu đang bị hôn, mà không chút phản kháng nào, nó có nghĩa là cậu tự nguyện.

Họ đang cười nói vui vẻ, bàn luận với nhau về mấy tấm hình, thì bỗng có một giọng nói vang lên.

_________________________________________

Xin lũi vì hôm qua đã hứa với mọi người sẽ ra chương mới mà chưa ra.

Nó là bởi vì mình đang viết cũng khá gần xong rồi, thì máy hết pin con 5% 🙂).

Thế nên hôn nay mới viết tiếp và đang lại được.

3417 từ

12/10/2021
 
[Allxkageyama][Trọng Sinh + Aob] Cậu Là O Sao!!?[Drop]
Chương 15


Lưu ý: Cảnh báo tập này có cưỡng hiếp, bạo lực, hành hạ, máu me, xúc phạm, có yếu tố nội dung khá phản cảm.

Đã cảnh báo!!!

_________________________________________

- Này ba người đang xem cái gì mà cười nói vui vậy, xem với-

Chưa kịp để cho mấy người kia nói, thì cậu nhòm mặt dô xem.

Thấy ở trong máy Yachi là hình của mình và mấy người kia ngày hôm qua, nó làm cho cậu mặt đổi màu, mặt cậu dần dần chuyển sang màu đỏ.

Juyuki mấy người họ đang cười nói với nhau trông rất vui vẻ, nhưng ánh mắt ả không để ý đến chuyện đấy nhiều, mà ả để ý đến cậu.

Mặt cậu đỏ ửng lên khiến cho ả cảm thấy khó chịu.

Cô ta lại tiếp tục giả bộ mặt ngoan hiền đấy, đi ra chỗ họ.

Đối với Kiyoko và Yachi thì không hề biết đến mặt tối của ả ta.

Cô ta chạy ra chỗ họ, Kage và Kiyu khó chịu nhìn cô ta.

Lại gương mặt đó, một gương mặt ngây thơ, cô ta cất tiến nói

- Mấy cậu đang xem gì vậy cho mình xem cùng được không?-

Với giọng nói chảy nước của ả đủ khiến cho mấy người kia mê mẩn.

Cậu khuôn mặt vẫn vậy lạnh tanh không để ý đến ả ta.

Kiyu thì tỏ ra vẻ mặt kinh tởm cô ta.

Hai người kia khi thấy cô ta nói vậy thì nhìn nhau một hồi rồi quay ra, Yachi nói

- Ừm được thôi!

Nhưng tớ nghĩ, có lẽ là cậu sẽ không sẽ không thích nó đây-

Nói xong rồi Yachi giơ máy ra cho ả xem.

Khi ả nhìn vào máy Yachi, thì đập đập vào mắt ả là hình ảnh mấy nha đẹp chi và Kage.

Nhìn thấy mấy tấm hình đấy xong, cô ta vẻ mặt thì trông vẫn rất bình tĩnh, nhưng thâm tâm cô ta đang nói

-" Mé thằng đi*m tao còn chưa được gặp mấy anh đấy một lần, mà giờ đã giám hôn họ nữa!

Được lắm mày cứ đợi đấy!"

-

- À không tớ có ghét gì đâu chứ-

Cô ả nói để cố giữ bình tĩnh lại.

Hina thấy ả đang đứng đó cười nói chuyện gì đó, thắc mắc nên đi ra xem thử

- Này mọi người có chuyện gì vậy?-

Hina đi ra đập vào mắt anh là mấy tấm hình trong máy Yachi.

Dù không thích cậu, nhưng sao khi nhìn thấy mấy tấm hình đó, lại cảm thấy khó chịu trong lòng.

Dù anh không nói nhưng trên mặt anh hiện lên một chữ 'ghen' rõ to.

Anh ta lật mặt nhanh như như cắt, miệng nói

- Hah!

Đi*m lại có đối tượng mới rồi à.

Không ngờ là nhanh như vậy luôn-

Nói xong anh ta cười khinh một cái.

Mấy người còn lại ra hóng hớt, nhìn thấy tấm hình ai ai cũng đều shock và có cảm giác giống như Hina.

Xong rồi thì ai cũng lật mặt như lật bánh tráng, quay ra khinh bỉ, mỉa mai, chế giễu cậu.

Những người còn lại chỉ đứng ngoài nhìn thôi.

Hôm đó cậu bị sỉ nhục đến thậm tệ nhưng cũng trả dám phản kháng lại một chút nào, mặc cho họ chửi rủa cậu đủ kiểu.

Tập xong về tới nhà cậu chạy thẳng lên lầu đi vào phòng đóng của lại.

Cô sót rất sót nhưng lại không thể làm gì cho cậu được.

Cô thấy cậu như vậy cũng hiểu chuyện không hỏi gì.

Cô ở dưới bếp giúp cậu nấu ăn rồi chờ cậu xuống ăn.

Đang ở dưới bếp thì cô nghe thấy có tiếng nước chảy, không thắc mắc gì nhiều bởi vì cô biết rất rõ về điều đó.

Cậu bước xuống nhà đồ ăn đã dọn sẵn, nhưng coi thì đã ăn xong từ lâu rồi.

Có lẽ là do cậu ở trong phòng tắm quá lâu chăng, nên là cô không chờ được nữa mà ăn trước rồi không hay.

Cậu nhẹ nhàng ngồi xuống, một tay cậu kéo ghế ra, cảm giác nhói chuyền từ tay cậu đến.

Xong xuôi mọi thứ rồi cậu đi lên phòng mình ngủ.

Đúng là một ngày mệt mỏi có khác.

Sang hôm sau, vẫn như mọi khi cậu đi đến trường học.

Chiều đi tập cùng cả đội nữa.

Hôm nay cậu không biết có vụ gì nhưng mà...bỗng nhiên hôm nay Yachi và Kiyoko rủ Kiyumi đi ăn.

Cô định từ chối nhưng rồi cậu bảo

- Không sao đâu cậu cứ đi cùng bọn họ đi, tớ đâu còn là con nít nữa đâu mà cần phải có người đi cùng chứ.

Cậu cứ đi đi-

Nghe cậu nói vậy thì cô cũng đành phải đồng ý.

Juyuki khi nghe thấy mọi chuyện thì mặt như vừa trúng xổ số vậy.

Cô ta xin ra ngoài gọi đi thoại cho ai đó, một hồi khá lâu sau cô ta mới bước vào.

Tối hôm đó cậu đi một mình, bởi vì Kiyumi đã đi ăn cùng hai người kia rồi.

Đang đi trên đường bỗng cậu có cảm giác như ai đó đang đi theo dõi mình vậy.

Nhưng khó hiểu thay cậu quay ngang, quay ngửa cũng chẳng thấy có ai.

Trên đừng về cậu đi ngang qua một con hẻm nhỏ, do trời cũng đã khá muộn lên không có người mấy.

Bỗng một bàn tay từ trong một con hẻm nhỏ kéo cậu vào trong đó.

Ở trong đó khá tối khiến cậu không thể nhìn thấy rõ mặt bọn họ.

Ở đó có mấy người đàn ông, mùi tiết tố kinh tởm của bọn họ tỏa ra khiến cho cậu cảm thấy khó chịu.

Cậu đang cố vùng vẫy ra khỏi đám đó nhưng không được, vừa bị tác động bởi tiết tố, mà còn bị mấy người kia giữ lấy tay chân và bịt miệng cậu lại.

Bỗng nhiên từ đâu xuất hiện một hình dáng con gái, lúc đó cậu còn tưởng là Kiyumi.

Nhưng không!!

Người con gái kia vước tới gần chỗ cậu cậu mới nhìn thấy kĩ mặt của cô ta, đó chính là Juyuki cô ta lúc chiều gọi điện thoại là gọi cho mấy người này.

- Thật ghê tởm!-

Cậu nói nhỏ chỉ đủ cho cậu nghe.

- Này thằng đi*m kia mày giám lải nhải cái gì đấy hả?!-

Cô ả tức giận nhưng rồi cũng dịu xuống nói

- Đã bắt được cậu ta rồi, còn giờ các mấy người muốn làm gì cậu ta cũng được-

Cô ta quay đầu bước đi, rồi bỗng đứng lại quay đầu lại nói nốt

- À mà cậu ta là một O đó nếu muốn làm chuyện đó thì mấy người nhớ đeo vào biết chưa, không thì có chuyện gì rắng chịu-

Nói xong cô ta quay đầu bước đi khỏi con hẻm.

Những con người đàn ông lạ mặt quay lại nhìn cậu nở một nụ cười quỷ dị.

Giờ trong con hẻm chỉ vang lên những âm thanh nhóp nhép, tiếng rên la, cầu cứu van xin, chửi rủa, và xúc phạm.

Một cậu nhóc chỉ tầm 14-16 tuổi gì đó đang bị một đám người tầm hơn cậu bé đó cả chục tuổi.

Do trời thì cũng tối rồi lên trên đường rất ít người đi qua, mà có thì họ cũng sợ bị liên lụy lên không vào giúp.

-Hức..hức dư-dừng ah...lại d-đi hức..ưm-

Một cậu nhóc đang cầu xin những người kia ngừng lại, nhưng họ cần gì phải quan tâm đến điều đó chứ.

Họ cứ đâm sâu cái thứ dơ bẩn của mình vào trong cậu.

Cái thứ cảm giác vừa ghê tởm, vừa đau nhức chuyền tới, tay chân thì bị dữ chặt lại không thể làm gì được.

Quần áo cậu bị xé toạc ra một cách không thương tiếc, khắp nơi đều là những mảnh vải từ quần áo cậu.

Lỗ nhỏ của cậu bị đâm vào một cách thô bạo đến chảy cả máu, nhưng những con s*c vật kia vẫn không buông tha cho cậu, mà con thay phiên nhau làm.

- Thằng đi*m này ngon như này chắc cũng phải nhiều thằng lắm đấy Haha-

- Mẹ nó há cái miệng ch* của mày ra-

- Ha đéo thể ngờ luôn, nhiều như thế mà thằng này vẫn còn có thể làm được nữa.

Chắc làm nhiều rồi lên quen hả-

Những lời lẽ xúc phạm cậu thốt ra theo từng đợt.Cổ họng cậu thì do hét lên quá nhiều lên đã bị khàn, mà đã thế có mấy thằng ch* còn nhét cái thứ đó vào miệng cậu bắt cậu ngậm nó.

Chúng nó không chỉ dừng ở đó, mà còn đánh đập cậu rất dã man, nếu như mà cậu không là đúng ý họ.

Bọn nó chơi cậu chán chê rồi thì rời đi

- Này mày có định nhanh lên không về còn ăn cái gì đi chứ đói vl-

Một người trong số đó rút từ trong túi quần của hắn ra một bao thuốc lá, hắn châm lửa rồi hút, thúc dục tên kia nhanh lên.

- Đợi tao đi đ*i xong đã làm gì mà mày phải vội thế nhể-

Người kia ti*u thẳng vào mặt cậu rồi, còn xúc phạm thêm vài tiếng nữa rồi rời đi.

Cậu trong con mơ mằng mà ngất lịm đi.

Cô khi về đến nhà không thấy cậu đâu cảm giác có điềm chuyền tới cô.

Cô mở hẹ thống của mình ra tìm xem Kage đang ở đâu.

Thấy cậu ở một con hẻm nhỏ ở khá gần đây, cô tức tốc chạy tới chỗ đó.

Tới nơi cảnh tượng cô nhìn thấy khiến cô càng thêm suy sụp.

Một cậu nhóc mà cô coi như là người em trai của mình, giờ đang làm nằm trong một đống hoang tàn.

Xung quanh cậu là một thứ t*nh tr*ng và mấy cái BCS đã được sử dụng rồi.

Không một mảnh vải che thân đang ngất lịm dưới đất lạnh lẽo.

Máu từ vùng kín của cậu máu đang chảy ra.

Cô chạy tới chỗ cậu ôm cậu vào lòng khóng nấc lên.

Một hệ thống không hề biết đến cảm xúc là gì.

Một hệ thống chỉ biết bảo vệ chủ nhân của mình, nghe lời chủ nhân của mình.

Đã bao lâu rồi mà cô chưa khóc nhỉ, à mà cô đã bao giờ khóc đâu nhỉ.

Một người đi ngang qua đó thấy cảnh tượng như vậy thì liền gọi cấp cứu.

Cô khác lên người cậu chiếc áo cô buộc ở eo khoác lên người cậu.

Một lúc lâu sau thì xe cấp cứu cũng đã tới.

Hiện giờ ở đó khá đông, mọi người tới hóng chuyện thì nhiều, mà quan tâm người khác thì ít.

Cảnh một cô gái hai hàng nước mắt vẫn cứ chảy xuống không, trên tay con bế một cậu bé.

Nhìn qua cũng sẽ có khá nhiều người nghĩ họ là chị em.

Khi xe cứu thương đến, cô chậm rãi bế cậu tới chỗ xe cứu thương, và đưa cậu cho họ.

Họ bế cậu vào xe rồi đi luôn.

Cô ngước lên trời nhìn, đột nhiên một hạt mưa rơi xuống mặt cô

-" Mưa rồi"-

Mưa rơi xuống từng hạt những người đứng đó đang giải tán dần dần vì mưa.

Mọi người gần như đã đi về hết rồi, bỗng nhiên cô cất lên tiếng nói

- Mấy người ra được rồi đấy!-

Cô quay đầu lại đằng sau nhìn về hướng cố mấy cái bụi rậm.

Bước ra từ trong đó gồm có: Yamaguchi, Kiyoko và cả Yachi nữa.

Yamaguchi thì trên đường chỗ tập về thì nhìn thấy là người quen, lên trốn ở đó xem thử có chuyện gì.

Ai mà ngờ được chuyện này chứ.

Còn Kiyoko và Yachi thì vừa mới tới, đang định đi ra hỏi thử mọi người thì bị Yamaguchi kéo lại.

Họ hỏi có chuyện gì, thì Yamaguchi kể cho họ những gì cậu nhìn thấy cho họ nghe.

Mà họ không hiểu sao lại bị Kiyumi phát hiện ra nữa.

Cô nhìn họ không nói gì rồi quay đi.

- Cậu định đi đâu vậy!!-

Yachi nhìn cô, một chiếc áo cộc tay và một cái quần dài đang bị thấm nước mưa.

Cô chỉ đáp lại họ với một giọng lanh tanh không còn như mọi khi nữa.

- Đi đến bệnh viện-

Nói rồi cô bước đi, những người ở đó đứng sững lại, nhìn theo hình bóng của cô đang mất dần trong màng đêm.

Tại bệnh viện (sáng hôm sau)

Cô đến chỗ một phòng, tấm biển ở trên đó có ghi là .

Cầm tờ xét nghiệm của cậu trên tay, bàn tay xiết chặt lại như muốn bật cả máu ra vậy.

Cô lấy lại bình tĩnh rồi bước vào trong.

Hình ảnh một chàng trai với mái tóc màu xanh nước đậm ngồi bên cửa sổ.

Mái tóc cậu bay phấp phới theo gió từ cửa sổ thổi vào.

Từng tia nắng nhẹ nhàng chiếu lên mái tóc và khuôn mặt cậu.

Ở bên cạnh cậu là một cái cây đựng túi nước và một túi máu.

Những cái dây lằng nhằng gắn vào tay cậu.

Như nghe thấy có tiếng người cậu quay ra xem thử, phát hiện ra đó là Kiyumi thì cậu đã cản thấy khá là an tâm.

Cậu cười nhẹ chào cô

- Chào cậu Kiyumi!-

Nhìn nụ cười méo mó trên khuôn mặt cậu, trên mặt cậu hiện tại toàn những băng gạt dán đầy ở mặt.

Cô cố gắng kìm nén cảm xúc của mình lại bước tới chỗ cậu.

Cô ngồi xuống bên cạnh giường cậu, cô nhìn cậu một hồi lâu.

Bỗng cô nhéo má cậu một cái, do đang bị đau lên chỉ cần nhéo nhẹ một cái thôi, là cậu cũng kêu lên vì đau rồi

- Ah!

Cậu làm cái gì vậy!?

Biết đau lắm không hả!?-

Cậu lấy một tay xoa lên chỗ vừa bị nhéo, rồi nhìn cô người kia đang cười hắt ra một tiếng

- Ha!

Cậu mà cũng biết đau sao hả?!

Đồ ngốc!!-

Cậu bĩu môi nhìn cô nói

- Cậu làm như ai cũng giống cậu vậy, đồ không biết đau là gì-

Cô cười phì ra vì sự dễ thương của cậu.

Sau đó hai người cười nói với nhau ở trong phòng.

Cô không hề đề cập đến chuyện sức khỏe sự tình của cậu cả.

Hai người đang nói chuyện với nhau thì bỗng cố một người chạy vào

- Tobio!!!-

_________________________________________

Viết xong cái này mà tức á không hiểu luôn ăng nhăng nhăng nhăng nhăng.

Nhưng mà cuộc đời ai rồi cũng sẽ gặp chuyện cơ chứ ahihi.

2510 từ

13/10/2021
 
[Allxkageyama][Trọng Sinh + Aob] Cậu Là O Sao!!?[Drop]
Chương 16


- Tobio!!!

Một cô gái có màu tóc giống như màu tóc của Kage chạy vào.

Nhìn cô với gương mặt đầy mồ hôi, có lẽ cô ấy đã chạy đến đây.

Cô có một mái tóc ngắn hơn vai một chút.

Mái thì buộc ngược ra đằng sau.

Người ta chỉ cần nhìn qua thôi cũng đủ biết họ là chị em rồi, vì họ rất giống nhau Kage bỗng cất tiếng nói

- Chị Miwa sao chị lại ở đây?!

Em tưởng chị đang ở trên Tokyo chứ?

Cô gái bước vào cốc nhẹ vào đầu cậu cái rồi nói

- Ở trên đó trong khi đứa em của mình bị vậy mà không về sao!?

Chị đã xin nghỉ vài hôm rồi, ngốc!

Bị cốc một cái vào đầu rõ đau, cậu lấy hai tay ôm chán, nhìn người chị của mình.

- Đây là...-

Chị nhìn cậu xong mới nhìn sang cô hỏi.

Cậu thấy cô hỏi vậy liền trả lời

- À đây là bạn của em, chính cô ấy là người đưa em đến bệnh viện và hiện giờ cô ấy đang sống ở nhà mình-

Miwa khi nghe thấy bảo là cô đã giúp em trai mình thì cảm ơn cô

- Cảm ơn cô rất nhiều vì đã giúp!

- À không sao đâu mà, dù gì thì ở nhờ nhà cũng được coi như một ân huệ-

Hai người kia giới thiệu về nhau các kiểu con đà điểu.

Một hồi khá lâu sau thì cô chạy đi mua cháo cho cậu.

Hiện tại lúc này chỉ còn hai chị em thôi.

Bỗng chị lên tiếng

- Nè mà Kiyumi-chan tại sao lại sống nhờ nhà mình?

Kage thấy hỏi vậy mặt như đã chuẩn bị sẵn cho câu hỏi này vậy

- Cô ấy là học sinh mới chuyển đến, do nhà cô ấy chỉ có một mình và lại còn rất xa.

Thế lên em cho cô ấy ở nhờ mình dù gì cũng đỡ buồn-

Một câu bịa đặt khá hợp lí cho trường hợp này, thế lên là bà chị cậu nghe phát tin luôn.

Hai chị em đang nói chuyện, cậu hỏi cô về tình hình của cô ở trên đó như thế nào.

Hỏi không thấy ai trả lời cậu quay đầu lại nhìn, thì bà chị của cậu đã ngủ lâu rồi.

Thấy thế cậu xoa đầu chị mình một cái rồi thầm nghĩ

-" Chắc là đêm qua ngủ muộn sáng nay dậy sớm đây mà, đúng thật là chả chịu giữ gìn sức khỏe gì cả"-

Xong rồi cậu quay đầu ra nhìn về phía cửa sổ.

Cậu nhìn vào một khoảng vô định rồi như nghĩ về một thứ gì đó.

Bất chợt một tiếng gọi khiến cho cậu bừng tỉnh

- Nè Kageyama!

ăn đi kẻo nguội-

Cậu quay là đó nhìn thì đó là Kiyu cô đã đi mua đồ ăn về xong.

Cậu định với tay tới lấy bát cháo, thì bỗng tay cậu đau nhói một cách kì lạ.

Cậu cố gắng kìm nén lại cơn đau với tay tới lấy cái thìa.

Cầm chưa nổi ba giây mà cậu đã làm rơi cái thìa.

Cô nhìn cậu bất lực, nhặt lại cái thìa lên lấy đem đi rửa.

Quay lại chỗ cậu

Giờ tay cậu như thế này rồi thì còn chơi bóng được gì nữa.

Kageyama nghĩ thầm trong đầu.

-" Không được từ bỏ!!"

-

Cậu thầm động viên chính bản thân mình.

Một lúc sau thì Kiyu cũng quay lại.

Do chuyện vừa rồi nên cô bắt cậu ngồi im để cô đút.

Nhưng ai mà chịu được chứ, một học sinh cao trung cmnr mà còn phải để người khác đút nữa.

Thế là cậu phản kháng cố gắng không để cho cô đút.

Do hai người quá ồn lên đã đánh thức Miwa dậy.

Chưa để cho bà chị cậu chịu hiểu, thì cô đã nhanh trí bảo Miwa giữ cậu lại.

Chưa hiểu chuyện lắm nhưng người ta bảo mình thì đành làm thôi.

Và sau đó thì cậu đã ăn hết sạch bát cháo.

Không biết là có phải vì cậu vặt lộn với hai con người kia lên mệt hay không, mà giờ cậu lại cảm thấy buồn ngủ.

Thấy cậu hơi mơ màng ngủ thì hai người kia cũng hiểu ý.

Bảo cậu đi ngủ còn hai người thì về nhà.

Hai người kia vừa bước ra ngoài chưa lâu thì cậu đã ngủ mẹ nó rồi.

Tại nhà cậu

Vừa về tới nhà sắc mặt hai người kia tối sầm lại.

Miwa bỗng lên tiếng

- Tờ giấy xét ngiệm đó ghi gì?-

Cô im lặng, chỉ thấy cô móc túi ra một tờ giấy rồi đưa cho chị.

Thấy vậy cô liền lấy tờ giấy ở trên tay của Kiyu.

Nhìn vào tờ giấy trên tay Miwa im lặng.

Ngôi nhà bắt đầu im lặng đến đáng sợ.

Một lúc lâu sau, Miwa cầm tờ giấy xiết chặt lại.

Khuôn mặt của Miwa tối sầm lại gân mặt nổi lên nhìn rất rõ rệt.

Thấy thế cô đặt tay lên vai của chị như muốn chấn tĩnh lại chị.

Sau đó thì Miwa cũng đã bình tĩnh lại được, bất chợt cô lên tiếng hỏi

- Cô không phải là bạn của Tobio đúng không?

Cô hơi giật mình, vì làm sao cô ấy lại có thể biết được chuyện đó.

Cô cất lên một tiếng hỏi lại

- Tại sao chị lại nghĩ vậy?

Miwa bình tĩnh trả lời

- Là bởi vì bạn mới chuyển tới nhà ở xa lên ở ké nhà Tobio, chắc nhà nó không xa.

Mà cả biểu cảm, cảm xúc của em đối với em ấy rất khác với kiểu được gọi là bạn...-

Sau đó Miwa còn kể thêm v.v về những gì cô nghĩ.

Kiyu không thể nói một lời nào, vì Miwa nói quá đúng.

Thế là cô đã kể hết sự thật mọi thứ cho cô ấy.

Một hồi sau

- Khó tin thật đấy!

Miwa khi nghe kể xong thì không thể tin vào những gì mình vừa nghe

- Không tin cũng không sao, chị cứ nghĩ theo cách của chị cũng được.

Em đã kể hết mọi chuyện cho chị nghe rồi.

Kiyu thấy cô không tin cũng chẳng để ý gì nhiều mà đi vào bếp luôn.

Miwa vẫn đang vắt não về chuyện vừa được nghe, thì tiếng của Kiyu vọng từ bếp vọng ra.

- Thôi dù gì thì cũng trưa rồi, chị có muốn ăn gì đó không để em nấu!-

Miwa nghe thấy vậy thì cũng đi vào trong, vừa đi cô vừa nói

- Gì cũng được!

À để chị vào giúp em một tay-

Và thế là cả hai người nấu ăn, ăn uônhs xong thì dọn dẹp

Chiều đến

Hai người họ lại tới thăm cậu.

Còn chưa bước vào tới nơi, thì họ nghe thấy tiếng nói phát ra từ bên trong.

Hai người bước vào, bên trong có hai hình bóng con gái.

Đó không ai khác là Yachi và Kiyoko.

Do hôm qua nghe Yamaguchi kể là cậu phải đã được đưa đến bệnh viện, thì cũng nghĩ là ở đây, bởi vì nó gần chỗ hôm qua nhất.

Ba người đang nói chuyện với thì nghe thấy tiếng người bước vào, quay đầu ra thì họ thấy cô và chị của Kage

- À hai người tới rồi hả!

Ngồi xuống đây chơi đi-

Cậu thấy hai người thì nở một nụ cười nhẹ nhàng, một tay thì vỗ vỗ lên giường tỏ ý muốn họ tới ngồi ở đó.

- Em chào chị ạ!

Kiyumi!!

Hai người bước vào ngồi xuống cạnh giường cậu.

Kiyoko cất lên tiếng hỏi

- Vậy chị là chị của Kageyama phải không ạ?

Nhìn qua thôi cũng đủ biết rồi thế nhưng mà phải hỏi cho nó chắc.

Miwa nghe thấy vậy trả lời

- Ừ!

Chị tên là Kageyama Miwa, các em có thể gọi chị là Miwa cũng được-

Nghe thấy vậy hai người kia cũng bắt đầu giới thiệu

- Em tên là Hitoka Yachi, chị có thể gọi em là Yachi!

Em là bạn của Kageyama, học năm nhất!!-

- Còn em tên là Shimizu Kiyoko, chị có thể gọi em là Kiyoko.

Em là trợ lí CLB bóng chuyền và cũng là năm ba-

Mọi người giới thiệu với nhau xong thì nói chuyện kể nể các thứ.

Chiều tối

- Chưa gì mà đã muộn như này rồi sao?!-

Yachi nhìn đồng hồ rồi giật mình khi thấy đã muộn như vậy rồi

- Nếu vậy thì thôi hai em đi về đi cũng được-

Miwa nghe thấy Yachi bảo muộn, thì cất tiếng nói bảo hai cô đi về cũng được.

- Vâng!!

Vậy bọn em đi về nha!

Tạm biệt mọi người!

Mai bọn mình lại tới thăm cậu-

Hai người kia dắt tay nhau chạy về, không quên quay đầu lại chào tạm biệt họ.

Mấy người kia cũng vẫy tay đáp lại hai người họ.

Bỗng cậu cất tiếng nói

- Hai người kia ngày nào cũng bám lấy nhau như sam vậy, khéo không chừng người ta lại nghĩ là người yêu nhau luôn chứ chả đùa!

- Hả?!

Hai người kia không phải người yêu sao!!

Miwa khi nghe thấy họ không phải người yêu thì bất ngờ.

Từ nãy đến giờ cô còn cứ nghĩ họ là người yêu nhau không đó.

Từ hành động đến biểu cảm cảm xúc giống y hệt luôn.

Cậu khi thấy bà chị mình nói vậy thì cất tiếng nói

- Vậy là từ nãy đến giờ chị nghĩ họ là người yêu nhau sao?!

Không thấy chị mình nói gì thì cậu cũng hiểu.

Bỗng cánh cửa mở ra, hai người kia theo bản năng mà quay ra nhìn.

Đó là Kiyu cô đã đi mua cháo cho cậu về.

Mấy người kia vừa đi chưa lâu thì cô cũng đi.

Thấy cô cậu liền cất lên tiếng nói

- À cậu về rồi-

Cô đi tới chỗ giường cậu, đặt bát cháo ở trên cái bàn nhỏ cạnh giường cậu.

Cô định lấy thìa múc cháo cho cậu thì bị cậu ngăn lại

- Tớ không sao rồi cậu không cần phải đút nữa đâu, tớ có thể tự làm được!

Thấy cậu cố chấp như vậy thì cô cũng đành chịu, để cho cậu tự làm.

- Cậu tự làm thử đi, nếu được thì tôi không đút cho cậu ăn nữa!

Cô nói một cậu để bắt cậu tự đút ăn, nếu được cô sẽ không đút cho cậu nữa.

Nghe thấy vậy cậu đành đánh liều một phen, với tay tới lấy cái thìa, lần này tay cậu không còn đau nhiều như hồi sáng nữa.

Cậu dễ dàng cầm lấy chiếc thìa và bát cháo.

Thấy như vậy cô không nói gì nữa để yên cho cậu tự túc.

Cậu cất tiếng nói

- Hai người về được rồi đó.

Em còn nghỉ ngơi nữa, mà dù gì thì mai chị cũng phải về mà, còn Kiyu thì phải đi học nữa!-

Nghe vậy Miwa cất tiếng nói

- Muốn đuổi khéo chị mày đi đấy à!

Kiyu nghe thấy có lí thì liền nói

- Mình về thôi chị dù gì thì cũng lên để Kageyama nghỉ ngơi nữa-

Kiyu đẩy Miwa ra ngoài, hai người bước đi về nhà.

Miwa vừa đi vừa phàn nàn thằng em của mình.

Kiyu thì bất lực mà nghe những lời đó.

Thấy hai người kia đi cũng đã khá lâu rồi, thì cậu ăn hết nốt bát cháo cô mua cho mình, rồi đi ngủ.

Sáng hôm sau

- Tôi đem đồ ăn sáng tới cho cậu này!!-

Kiyu sáng sớm đã chạy đến bệnh viện đem đồ ăn sáng tới cho cậu.

Thấy cậu vẫn còn ngủ, cô lặng lẽ lấy trong túi ra một tờ giấy nhớ và một cây bút.

Cô ghi lên đó một dòng chữ, rồi dán lên hộp cơm của cậu.

Xong mọi thứ rồi thì cô nhẹ nhàng bước ra ngoài.

Sau khi cậu ngủ dậy thì nhìn sang bên cạnh.

Cậu nhìn thấy một hộp cơm có dán lên trên nắp một mẩu giấy nhỏ.

Bê hộp cơm lên, cậu đọc xem tờ giấy ghi gì, trên giấy ghi: 'Bữa sáng đó ăn đi!

Đồ ngốc!! *Kiyumi*'

Thấy là đồ Kiyumi đưa thì cậu liền lấy mở ra ăn.

Có lẽ là do cậu dậy muộn lên cơm đã nguội đi mất.

Nhưng thay vào đó nó thực sự rất ngon.

Chiều hôm nay

Ba người kia lại đến thăm cậu.

Họ đến và mua cho cậu thêm một đống trái cây đi kèm.

Họ đang tám chuyện kể nể các thứ thì một câu nói của Yachi khiến cậu chú ý

- Haiz~ Vài ngày nữa thôi là bọn mình lại lên Tokyo nữa rồi, thế là chúng ta sẽ không gặp nhau trong vài ngày đó-

Sau khi Yachi nói câu đó xong thì cậu quay ra nhìn cô.

Với ánh mắt lắp lánh chết người kia của cậu đã đánh gục.

Một hồi lâu sau

- Thôi tạm biệt hai người tớ đi về đây!?

Mai chúng ta lại gặp!!- Yachi

- Ừ cậu về cẩn thận- Kage

- Tạm biệt- Kiyu

Hai người kia vừa bước ra ngoài thì cậu liền cất tiếng nói

- Cái chuyện đi Tokyo... cậu cho tớ đi nhá-

Kage lại dùng ánh mắt kia nhìn cô.

Cô hơi nheo mắt vì độ sáng của cậu, cất tiếng nói

- Không được cậu đang như này mà-

- Đi mà~ tớ hứa chỉ đi đến đó chơi thôi không đụng vào bóng hay làm những gì dại dột cả- Kage

- Không là không!!!- Kiyu

Sau một hồi giằng co với nhau thì cô cũng đã cho cậu đi.

Cậu bây giờ thì đang vui vì được đi chơi, chứ mà cứ ở trong đây mãi vừa ngột ngạt, vừa chán.

Ngày xuất phát

-Các em đầy đủ hết chưa!!-

Thầy giáo lên tiếng điểm danh hỏi.

Bỗng đằng xa xa có tiếng nói

- Thầy ơi!!!

Đợi em với!!!-

- Chạy chậm thôi!

Không bị đau nữa giờ!-

Đó là Kage và đi sau là Kiyu.

Yachi thấy cậu chạy tới thì liền ngạc nhiên

- Kageyama!?

Sao cậu lại đến đây không phải cậu đa ở trong bệnh viện sao!?-

Cậu chạy lại chỗ cô giải thích các thứ để cô hiểu.

Còn Kiyu đã nói với HLV và thầy giáo về chuyện này.

Hai người kia nghe thấy vậy thì đồng ý sẽ cho cậu đi cùng...

_________________________________________

Tự nhiên đang viết thì buồn ngủ, nhưng cố viết nốt cho mọi người ;-;

2449 từ

17/10/2021
 
[Allxkageyama][Trọng Sinh + Aob] Cậu Là O Sao!!?[Drop]
Chương 17


Chuyến đi bắt đầu!

Do sáng đi khá sớm lên cậu chưa ăn gì, nên giờ trên xe cậu lôi đồ ăn ra.

- Ăn nhiều đồ ăn trên xe không tốt đâu!-

Kiyu nhắc nhở cậu, còn cậu thì không để ý tới mấy lời nói đó, mà đáp lại

- Không sao đâu mà!!

Mấy năm vừa đi vừa ăn rồi có sao đâu!

-" Ừ để rồi xem"-

Thế là suốt quãng đường, cậu ngồi đánh chén hết tất cả đống đồ ăn đó xong, thì ngồi nghỉ chờ đến nơi.

Còn cô thì ngủ gục lên vai cậu lúc nào không hay, chắc là vì dậy sớm cùng cậu nên giờ mới buồn ngủ, cậu vẫn để im cho cô ngủ.

Đến nơi, cậu hơi lay nhẹ người cô, nhằm ý đánh thức cô dậy.

Do bị tác động lên cô nhanh chóng tỉnh dậy và bước xuống xe cùng cậu.

Đi trước họ là Yachi và Kiyoko.

Đi sau thì là mấy con người, mà nhìn không thể nào ưa được.

Bỗng có một giọng nói vang lên

- Tobio!!!-

Lev từ xa xa chạy tới chỗ cậu.

Chưa kịp để cậu định hình lại tình hình, thì anh đã nhảy vồ tới ôm cậu.

Do đột ngột vồ tới lên hai người bị mất đà mà ngã xuống đất.

Do bị tác động mạnh vào mặt đất, cộng thêm những vết thương vẫn chưa lành, khiến cậu không kiềm được giọng mà kêu lên.

- Ah!!!

Đau!!

Nghe thấy cậu kêu đau cô nhanh chóng chạy lại tách hai người ra, đỡ cậu đứng dậy.

Lev đứng dậy sững sờ khi nhìn thấy cậu.

Do lúc anh chạy tới, vì vui quá nên không nhìn rõ mặt cậu, còn giờ thì rõ rồi.

Mấy người của những nhóm còn lại cũng bước ra dần.

Mấy người họ bước tới chào hỏi nhau các thứ.

Một giọng nói vang lên, mọi sự chú ý bắt đầu dồn về phía đó

- Tobio!!!

Cậu có sao không?

Có đau lắm không?

Hình ảnh hiện lên trong mắt họ hiện tại là cảnh, một người con gái đúng đỡ một cậu trai, còn một cậu trai thì đang bối rối hỏi hang cậu trai kia.

Mọi người dồi hết ánh mắt về phía cậu.

Đầu cậu đang cúi xuống rồi dần dần ngẩng lên.

Mọi người nhìn thấy khuôn mặt cậu thì sững sờ, khuôn mặt thon thả, trắng nõn giờ toàn băng gạt, miếng dán.

Kuroo hướng ánh mắt sắc lẻm của một con mèo hướng về phía Daichi.

Daichi như cảm nhận được như bị một thứ gì đó rất đáng sợ hướng về mình, thì quay ra nhìn.

Quay ra thì thấy Kuroo đang tiến lại gần mình.

Kuroo quàng tay qua cổ Daichi kéo đi, nói

- Chúng ta ra đây nói chút chuyện!

Daichi như hiểu chuyện gì, quay quắt đầu lại ra hiệu cho những người kia theo cùng.

Kuroo đi tới chỗ Kenma vẫn đang đứng đó vỗ vai cậu một cái rồi nói

- Kenma bảo bọn họ ra đằng sau nói chút chuyện, nhớ gọi luôn cả Kageyama và Lev nữa-

Kenma đang đứng đó suy nghĩ điều đó, thì bị vỗ vai một cái thì hơi giật mình, nhưng cũng hiểu chuyện liền đi gọi mọi người luôn.

Còn bên Karasuno và Kuroo đi ra đằng sau trước.

Kenma ra gọi cậu đi cùng, Kage muốn từ chối nhưng do bị thuyết phục lên đành đi, Kiyu muốn đi theo nhưng bị ngăn lại.

Vừa đi ra tới đằng sau, Kuroo khi thấy họ tới thì nở một nụ cười.

Kenma khi nhìn thấy nụ cười đó của Kuroo thì rùng mình.

Bao năm chơi cùng anh, mà đây là lần đầu Kenma nhìn thấy nụ cười này của anh.

Mọi người bước tới chỗ đó, Kage đi sau Lev tay cứ bấu khư khư cái áo anh.

Thấy mọi người đầy đủ cả, rồi thì Kuroo vào chủ đề chính

- Đã có chuyện gì xảy ra với Kageyama?-

Không một ai trong đó biết cậu gặp chuyện, gì mà chỉ mãi quanh quẩn với con mụ kia.

Chỉ riêng một mình Yamaguchi, cậu ta biết biết rất rõ là đằng khác.

Không một ai trả lời bất cứ thứ gì, thấy vậy Kuroo cất lên tiếng hỏi tiếp

- Nếu như không biết thì không cần trả lời cũng được, vậy câu tiếp theo chúng mày đã làm những gì với em ấy-

Nhìn anh thì bình tĩnh thế thôi, chứ bên trong anh đang rất là sôi máu, tức lắm chứ nhưng cũng phải bình tĩnh.

Nghe thấy câu trả lời của Kuroo, mấy người kia sững lại.

Không một ai nói gì, trong đó có một sự im lặng đến kì lạ.

Bokuto bắt đầu mất bình tĩnh nói lớn

- Mé chúng mày!

Không lo được cho em ấy thì thôi!

Để cho người khác lo!!

Hina nói ngước lại

- Thằng ch* đi*m đấy dám làm hại đến Juyuki của bọn tao!

Được chưa!?

Lev khó hiểu nhắc lại

- Juyuki?

Kenma là người có kĩ năng quan sát tốt nhất trong đây, thế lên cậu ta hoàn toàn có thể nhìn thấy ả.

Kenma vừa nhìn qua cô ta, thì anh đã thấy cô ta là một loại không tốt lành gì.

Khi nghe thấy tên đó thì Kenma cũng ngờ ngợ đoán ra được.

- Là cô gái mới đó sao?

Kenma cất tiếng hỏi.

Suga giờ mới cất lên tiếng nói

- Ừ!

Đúng là em ấy!

Mọi người lại im lặng thêm lần nữa.

Có người biết có người lại không.

Kage vẫn đứng sau Lev, im lặng cầm lấy đuôi áo Lev.

Khi nghe thấy tên cô ta cậu mặt trắng bệch ra.

Nhớ lại những chuyện đó, cậu đã cố quên cố quên...và cố quên đi nó.

Đó là thứ tồi tệ, dơ bẩn nhất mà cậu từng trải qua.

Lev quay lại nhìn cậu vì thấy cậu bám áo mình hơi chặt.

Quay lại thì thấy ắc mặt cậu không ổn liền cất tiếng hỏi

- Tobio!

Cậu không sao chứ!!!

Anh cúi người xuống nắm lấy hai vai cậu lay nhẹ.

Cậu như bừng tỉnh khỏi một cơn ác mộng vậy.

Hơi thở không đều đặn, mồ hôi tóa đầy đầu mặc dù trời không nóng, gương mặt như vừa gặp phải một cơn ác mộng kinh hoàng.

Thấy cậu có những biểu cảm như vậy Lev càng thêm sốt sắn.

Bokuto lại bị mất bình tĩnh khi nhìn thấy cậu như vậy thêm lần nữa.

Anh đi tới chỗ Daichi nắm lấy cổ áo ( phận làm đội trưởng lên toàn bị nắm áo hoài🙂 )

- Má chúng mày!

Bokuto đó giờ chưa từng tức giận với ai đến mức như vậy cả.

Mấy người kia đang thững thờ, vì họ chưa từng thấy Kage như vậy bao giờ cả.

Bokuto đang sôi máu thì bị Akaashi ngăn lại.

Bỗng một giọng nói vang lên

- Ồ vua mà cũng có mặt đó sao?

Tsukki giờ mới lên tiếng, chế giễu cậu.

Ừ thì mọi người ai cũng biết là Tsukki thường hay khịa cậu, nhưng trong tình cảnh này thì hơi sai rồi.

Lev lên tiếng nói

- Đ* mẹ mày nói c-

Đang được nửa chừng thì bị Kage ngăn lại, cậu ngước lên nhìn anh lắc đầu tỏ í dừng lại...

Kuroo lại lên tiếng hỏi, khuôn mặt vẫn rất bình tĩnh, nhưng đối Kenma thì nó hoàn toàn ngược lại.

- Vậy lí do tại sao mọi người lại đối xử với Kageyama-

Không ai nói gì cả, Hina chỉ im lặng lôi máy ra ngoài.

Hina làm thao tác gì đó với cái điện thoại của mình rồi giơ ra.

Mọi người hiểu ý liền nhìn vào trong.

Cậu không muốn nhìn vào đó, bởi vì trong đó có thứ mà khiến cho cậu cảm thấy có mắc ói.

Mọi người khi nhìn vào trong đó đều sững người và Lev cũng vậy.

Nhưng anh tin tưởng cậu 100% sẽ không bao giờ làm vậy.

Anh với gương mặt khó tin quay lại nhìn cậu hỏi

- Đó không phải sự thật đúng không?!

Cậu không nói gì mà quay quắt đầu đi, vì không muốn nhớ lại những chuyện đó.

Nhưng hành động đó của cậu khiến cho anh hiểu lầm, nhưng anh vẫn tin tưởng cậu, vì anh đã yêu cậu từ cái nhìn đầu rồi.

Anh quay mặt lại chỗ mọi người.

Một giọng nói cất lên

- Đó thấy chưa?!

Thằng đi*m kia nó như vậy là hiểu rồi nhỉ!-

Tanaka rất rất thích cô ả đó, vì vẻ đẹp, tính tình, và còn là O nữa.

Lev phản bác lại

-Không Tobio không bao giờ có thể làm những điều như vậy được!

Cậu quay đầu lại nhìn anh vì anh tin tưởng cậu đến như vậy.

Tsukki lên tiếng nói

- Tch, phiền phức thật đấy!

Loại nó không biết đã có bao nhiêu thằng ở bên ngoài rồi.

Còn ở nhà ga hôn hít nhau các thứ mà không biết ngại.

Ha thật là nực cười-

Lev định phản bác lại một lần nữa, thù một bàn tay nhỏ bé của ai đó nắm lấy tay anh, quay lại nhìn thì đó là Kage.

- Dừng lại đi!

Dù nói gì thì họ cũng không tin đâu-

Tường giọt lệ nhẹ nhàng chảy trên đôi má cậu.

Lev hoảng hốt lấy tay quệt đi nước mắt đang lăn dài trên má cậu, rồi lúng túng hỏi han.

Cậu không hiểu vì sao nước mắt mình lại rơi nữa.

Là vì cậu đã mất hết tất cả rồi, hay là vì vẫn còn người tin tưởng cậu ngoài cô?

Cậu cũng không hiểu được bản thân mình nữa.

Từ đây một bóng người lao tới chỗ Tsukki đấm anh ta một nhát, do bị đấm bất chợt nên không kịp, nhưng vì thân hình khá to xác lên cũng chỉ bị mất thăng bằng.

Đó là Yuki, cô đã hứa với bản thân là sẽ không bao giờ làm cho cậu khóc nữa, còn nếu cậu khóc thì cô sẽ đấm vào mặt thằng nào làm cậu khóc.

Thế lên là cô đã đấm vào gương mặt tiền của anh.

Cô lấp sau một bụi lùm khá xa đón với một khoảng cách đủ để nghe hết mọi chuyện.

Mọi người vẫn đang ngơ ngác, chưa hiểu chuyện gì.

Tsukki bị đánh thì cọc ( ừ ai mà bị đánh mà chưa được giải thích vì sao bị đấm mà chả cọc=) ).

Lấy lại thăng bằng anh đẩy kính một cái cho ngầu rồi nói.

- Bà mẹ nó!

Con điên này, mày bị thằng ch* kia bỏ bùa rồi hay sao mà suốt ngày nghe theo nó!

Cô bơ luôn!

Bước đến chỗ cậu hỏi

- Có sao không?

Cô nhìn cậu, cầm lấy một bàn tay cậu đặt lên má mình

Lev đúng cạnh đó nhìn thấy cảnh đó máu ghen nổi lên.

Anh bước tới tách hai người họ ra.

Phía Tsukki thì vừa bị cho ăn bơ thì cọc part2, nói to

- Con kia ra đây nói chuyện đàng hoàng coi!!!

Cô quay người lại, bước tới chỗ hắn rồi đấm thêm phát nữa.

Một lực đấm không hề nhẹ đập thẳng vào mặt, điều đó khiến cho hắn phải loạng choạng để đứng im.

Mấy người còn lại vẫn éo hiểu chuyện gì mà chỉ biết đứng đó nhìn.

Cô cất tiếng lên trả lời

- Nếu muốn hỏi vì sao mà tôi đánh cậu thì... là cậu đã khiến cho bé Kage nhà tôi khóc chấm hết-

Bị gọi là bé khiến cho cậu cảm thấy ngượng lên quay mặt đi chỗ khác.

Nhân cơ hội này Lev cũng tranh thủ ghẹo cậu một tí.

- Ồ hô!

Ở nhà cậu còn được gọi là bé cơ à? ( chắc sau này chú sẽ không gọi thía.

Hứ!)

Mặt cậu dần đỏ lên vì ngại lắp bắp nói

- I...im đ.đi!!!

Trong đầu Lev bây giờ kiểu:" kute!!

Lấy máy ra chụp làm kỷ niệm lẹ!".

Nghĩ là làm, anh lôi điện thoại ra chụp một tấm, nhưng quên chưa tắt đèn và tắt tiếng, và thế là bị cậu phái hiện.

- N..này cậ...cậu vừa l...làm cái gì vậy!?

Lev nhanh trí giấu cái điện thoại của mình đi, quay mặt đi hướng khác đáp lại cậu

- Đ...đâu có gì đâu!

Ừ thì dù có là mấy chục tuổi đi chăng nữa thì Kage vẫn có phần là đơn bào, nghe Lev nói phát thì tin luôn:v.

Phía bên kia thì vẫn đang giằng co, cãi nhau chí chóe bên đó.

- Chỉ vì một thằng đi*m mà cô dám thẳng tay đấm người sao?!-Hinata

- Ừ rồi sao?-Kiyumi

Đang cãi nhau hăng thì bị một giọng nói ngăn lại.

- À!

Mọi người ở đây rồi!- Yachi

Cô đi tới dần dần chỗ họ rồi bảo

- Mọi người đi đâu nãy giờ vậy?

HLV tìm từ nãy tới giờ-

Mọi người dừng mọi chuyện lại, quay lại nhìn người đang bước tới kia.

Kuroo bước lên một bước đáp lại cô

- À xin lỗi vì để mọi người phải lo lắng, cậu cứ vào trước đi bảo với mọi người là tí nữa bọn tôi sẽ vào-

- Ừ!-Yachi

Cô quay người chạy đi, không quên quay đầu lại chào mọi người.

Kuroo quay lại chỗ mọi người rồi bắt đầu vào chủ đề chính.

- Rồi!

Bây giờ vào đề chính!

Mọi người bắt đầu hướng ánh mắt về chỗ anh để nghe anh nói.

- Mấy người lấy tấm hình và cái video đó đâu ra-Kuroo

- Nó được gửi tới bởi một người lạ mặt nào đó-Yamaguchi

- Một người lạ mặt nào đó?-

Akaashi hỏi lại một lần nữa cho chắc

- Ừ đúng- Yamaguchi

- Mấy thằng ngu...-Kiyumi

Cô lên tiếng chửi bọn họ, còn tỏ ra cái vẻ mặt khinh bỉ bọn họ rồi lại nói tiếp.

- Mấy người tin một người lạ mặt, mà hành hạ đánh đập một người biết rất lâu rồi?

Hah thật nực cười-

Bọn họ vẫn đứng yên để cô nói tiếp, lần này họ không còn hung hăng chửi bới nữa.

- Vậy mấy người nghĩ thử xem ai quay cái cô ta bị cưỡng hiếp rồi gửi cho mấy người?

Rồi lại còn mấy tấm hình đó nữa?-

Cô dừng lại để lấy hơi và lấy lại bình tĩnh.

Cậu và Lev cũng đang lắng nghe từng câu nói của cô.

- Nếu như mà họ chỉ gửi cho đúng mình mấy người thì chắc hẳn người đó phải rất hiểu mấy người có mối quan hệ như nào với cậu.

Và chắc hẳn là người đó chắc phải rất mưu mô lắm, lên đã tranh thủ gửi cái video và mấy tấm hình đó vào lúc Hinata và bé Kage đang giận nhau.

Điều đó khiến cho Hinata thêm giận bé Kage rồi.

Mà trong đây người có bộ não thông minh nhất hiện tại chỉ có cô ta-

Một sự im lặng lại bao chùm lấy nơi này.

Lev định hỏi cô thêm chuyện

- Nếu vậy thì tại sa-......-

Cô không muốn dính thêm phiền phức, bước tới chỗ cậu kéo cậu đi luôn.

Ở một góc đó, có chàng trai đúng ở một góc tường thầm gì đó ai đó

-" Nohi à cuối cùng thì cũng tìm được cậu rồi"-

Rồi chạy biến đi mất không thấy bóng dáng đâu.

Mấy người còn lại thì vẫn đang suy nghĩ đủ kiểu.

Nhưng dù thể nào thì vẫn thấy cô nói đúng.

Cuối cùng thì vẫn là kéo bè kéo phái đi về phòng tập.

Mọi người đang đứng đợi mấy người bọn họ, HLV khi thấy họ thì bắt đầu ra chất vẫn, nhưng nhìn lên mặt bọn họ thì ai cũng đều cùng một gương mặt, đó là gương mặt của sự suy tư.

Suốt cả buổi tập mọi người đều mắc phải những lỗi nhỏ.

Akaashi và Kenma cũng vậy, mặc dù họ rất ít khi mắc những lỗi này.

Thì tất nhiên sau những lần lỗi thì đều bị HLV nhở, nhưng dù HLV nhắc thế nào thì họ vẫn mắc lại lỗi đó

_________________________________________

Mình bị trầmk kảm sau khi đọc xong bộ: sáp dừa, đào ngâm, cam ngọt và măng cụt.

Thế lên là cứ mỗi hôm viết được có một ít.

Và còn một chút chuyện gia đình nữa.

Mọi người ghi cái id này: vcrtonghen, cái này mình sẽ cho là quà bù đắp mặc dù video khum phải của mình.

2787 từ

25/10/2021
 
Back
Top Bottom