Cập nhật mới

Fanfiction AllxGumayusi•Lee Minhyeong

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
199,072
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
387368209-256-k556647.jpg

Allxgumayusi•Lee Minhyeong
Tác giả: fujipurple
Thể loại: Fanfiction
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

mình muốn ở mọi vũ trụ, ở mọi dáng hình, ở mọi vai trò thì em của mình đều được yêu thương.



zekayusi​
 
Allxgumayusi•Lee Minhyeong
(guon/ongu) quỷ giữ của


Lee Minhyeong vươn tay nới lỏng cà vạt, bộ vest xám xanh làm tôn lên dáng vẻ quý ông đầy ngời ngợi.

Anh muốn uống một ngụm rượu cho thông giọng nhưng lại thầm tiếc nuối dẹp quách đi ý định đó, anh đang phải cai chất cồn, thế là anh đành châm bật lửa hút một điếu thuốc.

"Anh đẹp trai, sao lại ngồi một mình vậy?" cô gái với mái tóc vàng bồng bềnh, tay cầm ly rượu vang sóng sánh, cô dựa người vào quầy bar, chủ động bắt chuyện.

"Đang đợi người" anh nhả khói, vệt khói lượn lờ trong không khí.

"Uống với em một ly nhé, anh đẹp trai" cô gái nở nụ cười, nét đẹp mê hoặc của cô nằm ở đuôi mắt, nhìn cứ như con mèo ba tư đang làm kiêu vậy.

"Em gái à, anh không có hứng thú với phụ nữ đâu" anh cười, dù chỉ nhếch nhẹ khoé môi, cũng đủ lực sát thương với người đối diện lắm rồi.

"Shhh, gặp chị em bạn dì rồi hả.." cô gái lộ rõ vẻ mặt tiếc nuối, sau vài giây lại tinh nghịch trêu ghẹo "Em có thằng em trai, cũng ngon không khác gì em, anh có muốn xem xét không?"

"Hà" Lee Minhyeong bất lực, nhưng tròng mắt giãn ra, nhìn thân thiện hơn lúc đầu "Được đó, anh có chút hứng thú nha"

"Ấy dà, mỹ nữ" tên đàn ông từ đâu đột nhiên tiến tới, luồn tay qua eo cô "Có muốn anh đêm nay thuộc về em không?"

"Biến đi, thằng khùng này, ai quen mày?" cô gái vùng vằng, gương mặt đanh lại đầy vẻ chán ghét.

"Thôi mà, vào đây cốt là vui vẻ, em cũng muốn như thế còn gì" gã vẫn được đà xấn tới, tay vuốt ve miết nhẹ, miệng chọp chẹp đầy vẻ thèm thuồng "Ngon thế này không ăn bỏ phí"

Lại là mấy tên say rượu, vịn cớ có men mà giở trò xằng bậy.

"Cổ đâu có nói quen mày, bỏ cái tay dơ đó ra được rồi đó" anh nói, nheo mắt nhìn tên bợm nhậu.

"Ố ồ có cả thằng bồ em à, cũng được, chơi ba người càng vui mà" gã nhìn anh đầy vẻ khiêu khích "Hay để anh dạy cho chú mày cách làm đàn bà lên đỉnh nhé?"

Bốp.

Tiếng động vang lên thật to, đi kèm theo là âm thanh đồ sứ vỡ tan tành.

Gã hét toáng lên, tay vịn trán, cảm giác ướt đẫm tuôn trào ra lòng bàn tay.

Lee Minhyeong không nói thêm câu thứ hai, trực tiếp cầm gạt tàn thuốc phang thẳng vào đầu gã.

Một cách chuẩn xác!

"Ôi địt mẹ, thằng chó này" gã ôm đầu, máu cứ thế chảy ra không ngừng, gã chẳng biết tên mặc vest trước mặt này dùng bao nhiêu sức lực mà cái bát gạt tàn bằng sứ vốn dĩ cầm rất nặng tay đã bể nát chỉ sau một cú đập "Chó má mày, mày biết tao là ai không hả?"

"Không biết" anh đáp gọn hơ, rồi dời tầm mắt qua nhìn cô "Em qua đây đứng sau lưng anh"

Cô gái vâng lời, né tránh cánh tay gã tính bước về phía này.

"Còn con khốn này, mày muốn đi đâu" gã loạng choạng, vươn tay muốn kéo vạt áo của cô.

"Chậc, đã bảo đừng đụng tay dơ của mày vào rồi mà" Lee Minhyeong tặc lưỡi, túm lấy tóc gã đập thẳng xuống mặt bàn quầy bar làm gã tru tréo oai oái lên vì đau, giọng điệu anh bình thản "Tao không muốn nói tới lần thứ ba đâu"

Quán bar đột nhiên sáng đèn.

Âm thanh xung quanh cũng tắt ngóm, mọi sự chú ý đều đổ dồn về phía bọn họ.

"Cho qua, cho qua một chút ạ" đám vệ sĩ từ phía trong luồn lách chạy vọt ra, theo sau cùng là một chàng trai cao ráo, mặc bộ đồ vest đen, dáng vóc bảnh bao cùng mái tóc bạch kim tràn đầy vẻ sắc sảo.

"Minhyeong, buông tay ra được rồi" chàng trai mái tóc bạch kim bước đến gần anh, nắm lấy bàn tay còn đang vịn gã đàn ông với cái đầu be bét máu, kéo ra rồi khẽ khàng xoa nắn "Sao lại quậy ra nông nổi này?"

"Mình đợi Hyeonjun nè, là gã này tới phá đám đó" Minhyeong lúc này mới đánh mắt liếc nhìn hắn, anh nhún vai, giọng điệu thay đổi hẳn, không còn vẻ sát khí như vừa rồi.

Hắn liếc nhìn gã rồi lại liếc nhìn sang cô gái mái tóc vàng bồng bềnh vẫn đang giữ im lặng đứng đằng sau Minhyeong, bàn tay hắn thì vẫn đang chăm chú xoa nắn bàn tay anh "Nhưng chuyện này có vẻ không có liên quan đến cậu mà nhỉ?"

"Tớ giúp em gái phía sau này nè" Minhyeong đưa đầu sang một bên "Cậu có cảm thấy ghen tuông không?"

"Rách việc" hắn đáp ngắn gọn, Hyeonjun ngoái đầu nhìn đám vệ sĩ "Đem tên điên này ra ngoài"

Đám vệ sĩ nhận lệnh, khiêng vác gã đàn ông vẫn đang gào mồm la hét inh ỏi nào là 'tao nhớ mặt của tụi mày, đợi đó cho tao'.

"Lần sau đừng quậy như thế nữa" Moon Hyeonjun vuốt lấy giọt máu dính trên gò má của Minhyeong "Cậu có thể cho người gọi tớ ra sớm hơn mà"

Minhyeong rất hưởng thụ cảm giác mà Hyeonjun vuốt ve bàn tay của anh, anh cười khúc khích "Tớ chỉ muốn ra tay trượng nghĩa, anh hùng cứu mỹ nhân thôi mà, được rồi, tớ hứa là không có lần sau, nhé?"

"Bà này mà cũng được gọi là mỹ nhân à?"

Moon Hyeonjun khinh thường nói "Xách dép cho tụi mình thì được"

"Ê, tao nghe đấy nha" cô gái mái tóc vàng đằng sau Minhyeong lên tiếng "Mày cũng hay lắm Hyeonjun, giấu nhẹm đi bạn trai đẹp trai như vậy nè, nhường chị mày đi ha"

"Đụng vào chặt tay!" hắn nói chắc nịch, liếc nhìn bà chị hâm dở trước mặt "Lúc nãy cậu không giúp, bả cũng thoát được thôi"

"Ồ, hoá ra là người quen à?"

ánh mắt anh híp lại, tò mò.

"Chị họ của tớ, Park Boyoung"

"Chào em rể họ nha" chị giơ tay vẫy vẫy, nháy mắt một cái với anh "Nhìn em lúc nãy quyến rũ dã man"

"Chị á, trẻ đẹp như vậy, em nhìn không ra" Minhyeong cười ái ngại.

"Ôi dào, khéo quá, chị thích mấy em trai dẻo miệng như vậy nè" Boyoung hào sảng đáp, cô vươn tay định đặt bàn tay thon dài của mình lên vai Minhyeong, bất ngờ Moon Hyeonjun vụt vào tay cô một phát rõ kêu.

"Đã bảo đụng vào là chặt tay rồi"

"Quỷ giữ của" cô lè lưỡi làm mặt xấu với hắn "Thôi chị đi tìm tình yêu của đời mình tiếp nhé, hai em ở lại vui"

Boyoung rời đi cùng lúc tiếng nhạc vang lên, ánh đèn cũng được tắt đi, không gian xung quanh lại rơi vào màn đêm đầy vẻ cuồng nhiệt.

Minhyeong nhướn người thì thầm vào tai hắn "Mình rất nhớ cậu đó, chồng ơi"

Hắn cười, nụ cười phớt qua, vươn tay chạm nhẹ vào chóp mũi của anh "Ừ, tớ cũng rất nhớ cậu, chồng à"

Một đầu đen và một đầu bạch kim cứ thế chụm lại một chỗ, xù xì đôi ba lời giản dị về tình yêu của họ.

Nhìn thì chững chạc vững chãi có thể tự mình xông pha sóng to gió lớn nhưng khi ở cạnh nhau, trong chớp mắt cũng chỉ như những đứa nhóc mới tập tành yêu đương mà thôi.
 
Allxgumayusi•Lee Minhyeong
(guke/kegu) sự trừng phạt


Ngay từ thời khắc Ryu Minseok nhìn thấy Lee Minhyeong đang nằm gục giữa biển người, xung quanh cậu bị bao bọc bởi vũng máu đỏ thẫm thì hắn biết, hắn tiêu tùng rồi.

Cả cơ thể hắn như bị rút cạn hết sức lực, hắn muốn chạy nhanh đến bên cậu nhưng không thể, hắn cứ loạng choạng đến mức khuỵu gối, bò từng bước cho đến khi đến được bên cạnh cậu.

"Minhyeong à, Minhyeong à" hắn gọi, giọng cứ thều thào ngắt quãng "Tớ tới rồi Minhyeong à, đừng ngủ, tớ gọi cấp cứu ngay đây"

Hắn nhấc người cậu lên, lạnh, là xúc giác đầu tiên ập vào da thịt hắn.

Người Minhyeong đã bắt đầu lạnh đi, nhưng vẫn còn ý thức mơ hồ.

"Minseok" cậu nói, đôi môi run rẩy bật tiếng, mắt cậu lim dim như díp lại "Tớ giữ đúng lời hứa với cậu rồi, Minseok"

Ừ, lời hứa mà cậu nói chính là ngày hôm nay, Minhyeong dùng mạng của chính mình đổi lấy mạng của Haeyeon - người yêu của Ryu Minseok.

Hắn và cậu cùng Haeyeon là ba người bạn từ tấm bé, chơi với nhau hơn hai mươi năm.

Cũng là từng ấy thời gian Lee Minhyeong yêu đơn phương Ryu Minseok.

Tình yêu đơn phương dưới tư cách bạn bè là cái thứ tình cảm khốn đốn, rẻ mạt vô cùng.

Minhyeong cắn răng chịu đựng nhìn người mình yêu đi yêu một người bạn thân khác của mình, không thể ghét, không thể hận cũng không có cách nào để vui vẻ chúc phúc.

Vậy Minseok có biết cậu yêu hắn không?

Hắn biết.

Chính vì biết nên hết lần này đến lần khác, hắn chà đạp lên trái tim non nớt rỉ máu kia của cậu.

Hắn có thể ở trước mặt Minhyeong cố tình thân mật với Haeyeon, bởi vì hắn muốn nhìn thấy nét cam chịu, uất ức đang cố dồn nén dưới lớp mặt nạ mang tên 'bạn thân' của Minhyeong.

Nhưng nếu là Minhyeong, hắn không cho phép một tên nhãi ranh nào khác ngoài hắn có quyền tiếp cận cậu, dù chỉ một phút.

Hắn muốn cậu thuộc quyền sở hữu của hắn, hắn muốn cậu đến hầu hạ thân xác thì cậu phải đến, muốn cậu đớn hèn van xin chút xót thương từ hắn thì cậu phải chật vật quỵ lụy nài nỉ.

Hắn là tên tồi tệ như thế đó!

Nhưng là tên tồi tệ mà Minhyeong yêu nhất trên cõi đời này.

Từ nhỏ, Minhyeong đã không có được sự yêu thương của bất kỳ ai, ba mẹ không có, bà con không cần.

Rồi trong suốt tuổi thơ cô độc, tư tưởng dần bị méo mó, ngoằn ngoèo, cậu tự vẽ nên một hình mẫu tình yêu khắc nghiệt, chiếm hữu dục vọng như cách Ryu Minseok ban phát cho cậu.

Và cậu cứ vậy mà chìm đắm, ngất ngây với cảm xúc độc hại như thể đó là nơi chốn duy nhất cậu cảm thấy cậu được nâng niu, vỗ về.

Hắn đối với cậu tàn nhẫn đến mức, ép buộc cậu dù bằng mọi giá nào cũng phải bảo vệ được Haeyeon cho dù đó không phải là nghĩa vụ của cậu.

Hắn nói Haeyeon là tất cả là ngọc ngà là châu báu của hắn.

Vậy còn cậu?

Cậu là gì?

Nhưng bỏ mặc những điều đó qua một góc nhỏ dằn xéo trong tim, Minhyeong luôn giữ đúng lời hứa với hắn.

Ngày còn đi học, Haeyeon bị đám côn đồ bắt nạt, cố tình chặn đường để kiếm chuyện với cô.

Là cậu có mặt để giải vây, một chọi hai, chọi năm, chọi bảy, cậu đánh nhau điên cuồng tới mức chẳng còn nhớ rõ phe đối địch có bao nhiêu người, chỉ cho đến khi giám thị trường chạy vội ra thì cậu mới được thoát thân, lúc bấy giờ cậu mới phát giác cả người mình loang lổ chỉ có máu và máu.

Chưa dừng lại ở đó, Haeyeon có một tật xấu, cô rất đam mê cờ bạc.

Số tiền cậu trả nợ giúp cô, nếu ước tính, chịu khó chắt chiu kham khổ thêm chút thôi là cậu có thể mua được căn nhà nhỏ ở ngoại ô hẻo lánh vào năm ba mươi tuổi của đời mình rồi.

Mà châm ngôn sống của những con nghiện chính là 'một ăn cả ngã về không'.

Hết lần này đến lần khác, cô chơi tất tay mà không màng đến đó là tiền của ai.

Chơi càng thua càng hăng máu muốn gỡ gạc, càng muốn ăn thì kết quả chỉ nhận được là sự ê chề, cứ thế dồn đến bước đường cùng phải giở trò lừa gạt, gian lận.

Lần một bị bắt quả tang, Minhyeong còn có đủ bản lĩnh để bảo lãnh cô về từ tay đám giang hồ tai to mặt lớn ấy.

Lần thứ hai bị bắt, Minhyeong có thể dẹp mặt mũi của bản thân, quỳ xuống năn nỉ họ tha cho cô một con đường làm ăn.

Vậy lần thứ ba, thứ tư...

Cậu không đủ sức để giữ lời hứa với hắn nữa rồi.

Mãi cho đến khi, hắn cũng đến, van xin cậu hãy giúp hắn một lần cuối.

Hắn mong cậu hãy cứu Haeyeon ra khỏi tay bọn đòi nợ gan hùm mật gấu đang giam giữ người hắn yêu.

Vì thứ bọn chúng cần không còn là vài ba đồng bạc lẻ nữa, thứ chúng muốn chính là địa bàn khu phố cậu đang sống, nơi mà cậu đang nắm quyền, có tiếng nói hơn cả.

Cậu thở dài, lẳng lặng nhìn hắn, trong nháy mắt rất nhiều ký ức ùa về.

Cậu nhớ có lần, vì dầm mưa nên cậu đã phát sốt, đang mê man nằm gục ở xó nhà chờ chết thì trong cơn ngủ nhập nhằng chưa tỉnh giấc, cậu đã thấy hắn.

Minseok đến, trên tay là vỉ thuốc và một ly chanh nóng cùng sự săn sóc ân cần cứ thế in hằn trong đáy lòng cậu.

Lại có lần, cậu bị vu oan ăn cắp số tiền quỹ lớp cuối kỳ.

Vẫn là hắn, hắn đứng chắn trước mặt cậu, hùng hồn tuyên bố bản thân tin Minhyeong vô tội, quyết đòi lại công bằng cho cậu.

Chỉ vài điều ngoại lệ nhỏ nhặt hắn dành cho cậu, Minhyeong lại coi đó là ngọn lửa duy nhất có thể thắp sáng cõi lòng tối tăm của mình, nhất quyết trân trọng.

Cậu thoả hiệp, đồng ý cứu lấy hắn và Haeyeon, cũng như cứu lấy tình yêu của chính mình.

Cậu chưa từng nói cho hắn biết rằng, chuyện giang hồ xưa nay chưa từng giải quyết bằng lời nói mà phải dùng mạng, mạng đổi mạng mới chính là điều mà đám côn đồ đang lăm le muốn có.

Bọn chúng muốn cái mạng của cậu.

Nhưng nếu nói rồi, hắn có quan tâm, níu lấy cậu không?

Không quan trọng nữa rồi.

Cậu thật sự rất mệt, ngay từ nhỏ đã không đủ tỉnh táo để thoát khỏi vòng lặp hận thù có từ đời cha ông, khi lớn lên cũng nối gót cố nhân trở thành con sói tàn độc khát máu tranh giành mở rộng địa bàn.

Cậu càng lún càng sâu không còn lối ra, vậy chi bằng cho cậu tham lam một lần.

Được chết với danh nghĩa hy sinh vì tình yêu, vì bạn bè, như vậy khi chết đi nghe vẫn oai hơn hẳn so với việc người đời nói cậu là 'thằng giang hồ, sống bởi gươm đao, chết cũng vì gươm đao'.

Khoảnh khắc hắn lê lết đến bên cạnh cậu, cậu đã nở nụ cười trong đáy mắt.

Hắn cũng có để tâm đến cậu cơ mà.

"Minhyeong à, đừng nói nữa, tớ gọi cứu thương rồi, họ đang tới đó nên nhất định cậu không được ngủ đâu, Minhyeong à, xin cậu đó" Minseok rên ư hử trong cuống họng, nước mắt không biết được chất chứa từ bao giờ mà lại tuôn xối xả, ồ ạt đến không thể ngừng được.

Hắn yêu cậu!

Hắn biết điều đó nhưng hắn không dám đối mặt.

Hắn luôn chắc chắn tự tin rằng Minhyeong sẽ không bao giờ rời bỏ hắn.

Thế mà ngay lúc này, cách cậu ấy rời đi, nó ám ảnh, nó u tối đến cùng cực.

"Minseok à, tớ không đủ sức yêu cậu nữa rồi" giọng cậu yếu dần đi, cố mấp máy thêm vài lời sau cùng "Đừng quên tớ nhé Minseok, đó là sự trừng phạt của tớ dành cho cậu"

Minseok bần thần, âm thanh xung quanh như chững lại.

Bàn tay cậu tuột xuống, không còn cử động nào mang dấu hiệu của sự sống nữa.

"Minhyeong!" hắn thét lên như oanh tạc cả bầu trời, đùng đoàng chẻ đôi áng mây làm nó đau đớn tí tách rớt xuống những giọt mưa tròn nặng trĩu.

Hắn ôm cậu vào lòng, cơn mưa cứ thế được đà đổ ào xuống, gột rửa đi lớp mặt nạ được hắn khéo léo che giấu suốt hai mươi năm.

Hắn yêu cậu với tư cách một con quỷ đội lốt người.

Thứ tình yêu điên cuồng mà hắn hèn mọn chắt chiu, yêu quý.

Cậu ở trong tim hắn chính xác là địa ngục, là thiên đàng, là khúc tình ca bi tráng nhất.

Hắn yêu cậu nhưng ngàn vạn lần lại không dám chạm đến nên dần dà hắn đã sa ngã vào bóng tối tội lỗi.

Hắn mụ mị yêu Minhyeong bằng cách hành hạ tâm trí cậu và hắn cho rằng đó là cách yêu đúng đắn nhất hắn có thể trao đi.

Cái chết của cậu là một nỗi day dứt, là đớn đau sẽ mãi mãi khảm sâu vào ký ức của hắn, cho đến tận khi mái tóc đã bạc phai, hắn vẫn khắc khoải bóng hình người mình yêu.

Cậu nói đúng, sự trừng phạt này chỉ xảy ra một lần duy nhất và vĩnh viễn không có cơ hội van xin sự thứ tha.

Hắn cho cậu thứ tình yêu gớm ghiếc ghê tởm, cậu đáp trả lại hắn một phần đời cô độc lẻ bóng, không giây phút nào hắn có thể ngừng nhớ về cậu.

Mà lần trừng phạt này cũng giống như một món quà cuối cùng cậu ấp ủ gửi tặng hắn, bởi vốn dĩ Minseok cũng không muốn quên đi Minhyeong của hắn.
 
Allxgumayusi•Lee Minhyeong
(fagu) nỗi tương tư


Lee Minhyeong là một thằng nhóc xấc xược.

Chuyện đó ở thành phố S ai cũng biết cả, nó tung hoành ngang dọc khắp mọi nẻo đường.

Nó là chúa thượng một vùng, ông vua một cõi, chẳng ngán sợ bất kỳ ai.

Ngặt nỗi thằng nhóc lấc cấc ấy chỉ vỏn vẹn mới hai mươi hai tuổi thôi.

Cái tuổi bé tí chưa trải đủ sự đời, thế mà chẳng ai ở thành phố S này làm gì được nó cả.

Âu cũng bởi vì nó có chỗ dựa.

Một chỗ dựa vững chắc, để nó gieo rắc nỗi khiếp sợ đi muôn nơi.

Một chỗ dựa đủ uy nghiêm, để chẳng có cơn sóng gió nào có thể làm một kẻ điên như nó bị chao đảo mà ngã ngựa cả.

Bức tường thành che mưa máu chắn gió tanh của nó là người đang đứng đầu gia tộc nhà họ Lee - Lee Sanghyeok, là chúa tể cai trị nền kinh tế ở thành phố S này đây.

Giờ đây dưới ánh trăng ngà ngà như ẩn như hiện, màn đêm xung quanh tĩnh mịch vô cùng càng làm tôn lên nét tinh nghịch ở nụ cười của Minhyeong, nó đeo cặp kính tròn, mái tóc lỏm chỏm đậu sát gần chân mày, nhìn ở thời điểm này chẳng ai nghĩ một đứa nhóc dễ thương như thế lại sắp bày ra một trò chơi chết chóc điên rồ.

"Khốn nạn, mày nghĩ mày có chống lưng thì hay hả thằng chó" thanh niên mặc áo trắng bị nhuộm đỏ lên bởi vết máu đã khô từ lâu, gương mặt chi chít vết bầm tím, gã gào thét thảm thiết "Mày chỉ là con chó của Lee Sanghyeok mang về nuôi mà thôi, lên mặt cái mả mẹ gì với tao"

Lee Minhyeong càng nghe gã nói thì nụ cười trên khóe môi nó càng nở rộ, nhìn quỷ dị hơn rất nhiều khi được ánh sáng của vầng trăng chiếu tới.

"Sụyt, nói khẽ thôi, tao sợ mày phá giấc ngủ của mọi người xung quanh đấy" nó ngồi trên bệ đá lan can, ngó nhìn xuống gã thanh niên đang nhăn nhúm mặt lại vì đau đớn kia, lắc đầu "Không phải ngày thường mày rất oai hùng với mọi người hả Seung In?

Dáng vẻ đó đâu rồi, sao không mang ra mà nói chuyện với tao"

"Mày điên rồi hả Minhyeong?" gã hỏi, chất giọng lạc đi bởi mệt mỏi, lạnh buốt,.., rất nhiều cảm giác tiêu cực ập lên người gã "Rõ ràng ở trường đại học, tao chưa bao giờ kiếm chuyện với mày, bây giờ mày lại nhắm vào tao là sao hả"

Nó và Seung In đều là sinh viên ở trường đại học quốc gia S.

Ở nơi đây chẳng khác nào một xã hội thu nhỏ cả, mày có tiền thì mày có quyền, còn không có thì phải chấp nhận ngậm bồ hòn chịu trận mà cố gắng học cho đến khi tốt nghiệp.

Seung In là một ví dụ cho kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn ở trường, gia đình họ Beak của gã cũng thuộc top tiềm lực về mảng truyền thông, chuyên săn tin và ém giữ nhiều bí mật của chính trị gia quyền thế.

Vì vậy, Seung In cũng ngông nghênh hệt như Minhyeong hoặc có khi gã còn ác liệt hơn cả nó.

Minhyeong đung đưa đôi bàn chân của mình, nó trầm ngâm nhìn gã "Mày quên rồi đúng không?"

Mày quên rằng đôi tay của mày đã nhuộm bởi máu của một mạng người vô tội, phải không?

Gã ngệt mặt, gã chẳng hiểu nó đang nói về vấn đề gì, môi gã run run không biết là vì sợ hay vì màn sương đêm làm gã bị lạnh.

"Ngay bây giờ mày thả tao ra, tao sẽ coi như chưa có gì xảy ra cả còn nếu không, để ba tao mà biết thì ổng sẽ cho phủ sóng toàn quốc hết các chuyện xấu xa mà nhà họ Lee mày đã làm đấy"

Phì.

Nó cười, lần này là bật cười thành tiếng.

Nó nhảy phốc xuống, đi chậm rãi đến gần Seung In "Mày là kẻ cậy quyền cậy thế hiếp đáp người khác, mày rành trò đó hơn tao nhiều.

Nhưng để giờ tao cho mày biết, tao và mày, ai mới thật sự là có chống lưng vững chắc"

Nó ra hiệu cho đám lính đứng xung quanh mình hành động, bọn chúng gật đầu nhận lệnh.

Chúng xốc người Seung In dậy kéo lê đến lan can, buộc quanh người Seung In là sợi dây thép cứng cáp chuyên dùng trong leo núi.

Mặt gã tái xanh, dự cảm không lành dâng trong lòng, bất giác gã muốn nôn hết những gì còn sót lại trong dạ dày "Mày..mày muốn làm gì"

"Seung In à, mày còn nhớ người tên Lee Hyeongmin không?"

Lee Hyeongmin

Hyeongmin

Như có tia sét sẹt ngang qua, mắt gã trợn to "Mày..mày là gì của nó?"

Cùng họ Lee, tên gần giống nhau, là gì, họ là gì của nhau?

Seung In muốn vùng vẫy thoát thân.

Lee Minhyeong tiến tới gần, bàn tay vuốt ve mái tóc của gã.

"Mái tóc này Lee Hyeongmin đã từng khen là rất mềm mại đúng không?

Là mày, chính mày đã đày đoạ Hyeongmin vào bước đường cùng, mày ép anh ấy tự vẫn, mày quên rồi sao Seung In?

Là cái nơi mày đang đứng đây, anh ấy đã nhảy xuống rất dứt khoát đó.

Mày đã hại chết anh trai của tao rồi đó, chó chết"

Minhyeong càng nói, chất giọng càng khàn đi, nó túm tóc Seung In đập mạnh vào thành lan can, vệt máu phun ra dính lên, trông đáng sợ vô cùng.

"Quẳng nó xuống" Minhyeong nói, ngắn gọn rồi quay bước bỏ đi.

Đi khuất xa rồi nó vẫn loáng thoáng nghe thấy lời sám hối từ Seung In.

"Tao xin lỗi, tao không muốn hại chết Hyeongmin, gia đình tao biết việc của tao và nó, tao chỉ muốn nói lời tàn nhẫn để nó cắt đứt dễ dàng hơn mà thôi.

Minhyeong à, tao chưa từng muốn Hyeongmin chết đâu, thật đó"

Muộn rồi, nếu lúc đó gã đủ bình tĩnh để nói như thế, anh trai của nó cũng không nghĩ quẩn đến mức phải rời đi khốn khổ như vậy.

Tất cả đều muộn rồi.

*

"Ngài Lee à, cậu Minhyeong lại gây chuyện rồi" tài xế điềm tĩnh nói, lão đã quá tuổi để nhìn thấu hết sự việc.

Lee Sanghyeok ngồi phía sau xe, tay xoa vầng thái dương, giọng mỏi mệt "Lại làm sao?"

"Cậu Minhyeong đẩy cái tên Seung In xuống từ sân thượng ạ" lão tường thuật lại.

"Chết rồi à" Sanghyeok vẫn nhắm mắt, tận hưởng chút thời gian rảnh rỗi ngắn ngủi.

"Chưa ạ, chỉ là treo lơ lửng ở độ cao hai mươi tầng lầu thôi"

"Ừm" Sanghyeok mở mắt "Chú chở cháu tới đó đi, kêu giám đốc Park giải quyết truyền thông cho tốt, đừng để lọt thông tin ra ngoài"

Lúc Sanghyeok tới nơi, hắn ngó nhìn lên phía bầu trời đen ngòm kia, ánh mắt có tinh tường đến đâu cũng chẳng thể nhìn thấy được Seung In đang bị treo lơ lửng cả, hắn mỉm cười, mèo con của hắn quậy không biết tiết chế chút nào nhưng cũng không phải là kiểu quậy không có chừng mực.

"Minhyeong" hắn gọi, đôi chân bước ra sân thượng, hắn đón nhận đợt gió lạnh ùa về, hắn ghét cái lạnh.

"Anh à?"

Minhyeong đã ngồi trên thành lan can từ lúc nào, quay đầu nhìn về Sanghyeok, mỉm cười "Anh tới rồi này!"

"Ừ, anh tới rồi" Sanghyeok đi đến gần nó, dang đôi tay ra "Sao em lại ngồi ở đó, xuống đây với anh"

Minhyeong không đáp, nó chăm chú nhìn hắn.

"Minhyeong" hắn lại gọi.

"Anh à, em chỉ là một thú nuôi mà anh tiện tay nhặt về mà thôi, đúng không?"

Minhyeong nói, giống như đang kể chuyện vậy.

"Nếu anh trai em không chết, anh có ngó ngàng tới em hay không?

Hà, em biết em chỉ là người thay thế cho Hyeongmin mà thôi.

Em không giận anh trai của em, nhưng em cũng buồn lắm, anh Sanghyeok ơi!"

Hyeongmin và Sanghyeok quen biết nhau thời còn ở đại học quốc gia S, cũng dây dưa rễ má một mối quan hệ không thể nói thành lời.

Chỉ có sau này, Hyeongmin lại gặp gỡ Seung In, họ yêu nhau trong thầm lặng kín kẽ.

Mọi thứ diễn ra suôn sẻ rồi bỗng nhiên sau một đêm mưa dài não nề, mọi thứ thay đổi chóng mặt.

Anh trai của nó trở nên thất thần, cứ như bị rút hết lý do để sống, chỉ vỏn vẹn nói rằng rất hận Seung In và đứng ngay ở tầng thượng này, nhảy xuống.

Kết thúc cuộc đời của mình.

Còn về nó, Minhyeong, nó biết Sanghyeok thông qua Hyeongmin, rồi chịu đựng nỗi tương tư đau đáu ấy một mình.

Nó biết anh Sanghyeok yêu anh trai nó, để rồi khi anh nó vĩnh viễn rời xa khỏi thế gian, nó trở nên cù bơ cù bất ở mảnh đất đầy xa hoa tráng lệ.

Là anh đón nó về, nuôi nấng, cho nó sống dưới danh phận 'em trai nuôi'.

Để có thể thông qua nó mà tưởng nhớ về Hyeongmin.

Nhưng tất cả điều ấy cũng chỉ là suy nghĩ một hướng từ nó mà thôi.

Sanghyeok bật cười, đôi tay vẫn đang giữ tư thế dang ra "Em chưa từng là một bóng hình thay thế của bất kỳ ai cả Minhyeong"

"Anh yêu thích em là chuyện từ rất lâu rồi.

Nếu nói sợi dây liên kết giữa ba người chúng ta, thì Hyeongmin là người đã ngăn cản không cho anh tiến đến gần em"

Hắn vừa nói vừa đi đến gần sau lưng nó "Ảnh nói em còn quá nhỏ, không nên dạy hư em.

Cái chết của anh ấy là điểm bứt phá mà anh dùng hết sự can đảm đến bên em, dắt em về nhà, bao bọc cho em"

Tấm lưng Minhyeong cứng khừ, nó không dám quay đầu lại, nó sợ nó không đủ dũng khí để từ bỏ mối tình này nữa.

Nó đã trả thù được cho anh nó, nên nó cũng muốn rời đi như cái cách mà anh nó đã làm vậy.

"Minhyeong à, em chưa từng là thú nuôi.

Em là giọt máu nơi đầu tim, là khúc nhạc du dương anh đã giấu sâu trong tiềm thức.

Em là Lee Minhyeong, người mà anh có đánh đổi bất kỳ điều gì vẫn sẽ chấp nhận ở sau lưng em, che chở cho em"

Bờ vai Minhyeong run lên từng hồi.

Nó quay người ngã nhào vào cánh tay của hắn, khóc nức nở.

Lee Sanghyeok nở nụ cười chan chứa ái tình, tay vòng ra sau lưng nó vỗ về.

Đoạn hắn đưa mắt ra hiệu cho đám lính kéo Seung In vẫn đang lơ lửng không trung kia lên.

Lúc được kéo lên, mặt gã tái mét.

Lee Sanghyeok nắm cánh tay Minhyeong đi đến đối mặt với gã.

"Seung In phải không, chuyện này coi như kết thúc tại đây" giọng hắn lạnh lùng nghe khác hoàn toàn với những lời tâm tình vừa rồi.

Seung In thở dốc, ngước mắt phẫn nộ nhìn hai người trước mặt "Đã..đã biết, đêm nay chưa có chuyện gì hết"

Sanghyeok hài lòng gật đầu.

Seung In lững thừng rời đi vài bước, khi đến gần cánh cửa, gã ngoái đầu nhìn Minhyeong "Tao thật sự xin lỗi, về mày, về Hyeongmin.

Đừng tha thứ cho tao mà mày hãy tha thứ cho bản thân mày đi.

Người mà Hyeongmin nói với tao là nó yêu thương nhất là mày đó, Minhyeong"

Đợi cho đến khi Seung In rời đi, chờ cho đến khi trăng đã treo hút trên cao, lúc này Lee Sanghyeok mới tìm lấy đôi môi của Minhyeong, hôn xuống.

Nụ hôn nhẹ nhàng dưới màn đêm tưởng chừng như êm ả đằm thắm.

Chỉ có người trong cuộc mới biết, để có được nụ hôn này, họ đã phải trải qua những gì.

Lee Minhyeong và Lee Sanghyeok, thứ tình cảm xuất phát từ hai hướng, vẹn nguyên.

Chẳng hề pha tạp bất kỳ yếu tố nào.

Minhyeong là tình yêu hắn nguyện một đời bao dung, thiên vị trên hết mọi thứ.

Hắn mãi là thế lực ngang tàng dư sức để nó tung hoành ngang dọc, làm bá chủ cả vùng trời, nơi mà hắn đã trải đầy thảm bông.
 
Allxgumayusi•Lee Minhyeong
(dogu) kẻ thay thế


Lee Minhyeong và Choi Hyeonjun đang trong một mối quan hệ cộng sự.

Họ hỗ trợ nhau trong công việc vô cùng ăn ý.

Là một cặp bài trùng trong ngành sale.

Hợp rơ đến nỗi, gu làm tình ở trên giường cũng rất giống nhau.

Nhưng mối quan hệ của bọn họ rất bất chính, tam quan méo mó.

Choi Hyeonjun là gã đàn ông điển hình của việc đã có vợ xinh đẹp, giỏi giang, hiện tại đang mang thai đứa con đầu lòng.

Là một gia đình kiểu mẫu.

Nhưng hắn ngoại tình.

Thì hắn phát tiết hết ham muốn khi phải tạm cai ân ái cùng vợ bằng cách đi ngoại tình.

Người gã chọn để ngoại tình là cậu, Lee Minhyeong.

Còn về phần cậu, Minhyeong là một kẻ phóng túng.

Hút thuốc, rượu chè là những người bạn thân nhất của cậu khi đêm về.

Tựa như chú chim không chân, chẳng phải neo đậu trước bến bờ nào cả.

Thì cậu đồng ý làm bạn giường với Hyeonjun, rất đơn giản vậy thôi.

"Đêm qua khi ngủ, anh đã nghe thấy em gọi tên một người trong giấc mơ đấy" Choi Hyeonjun nằm sấp bên cạnh cậu, hai cơ thể trần trụi vừa va chạm nhau đến rịn hết mồ hôi.

Cậu dửng dưng "Em đã gọi tên ai thế?"

Hyeonjun trở mình, tay gác lên trán "Em cứ mấp máy môi, gọi tên Hyeonjun à, Hyeonjun ơi"

Cậu hơi khựng người, rồi lại cười như rồ dại "Ôi, em gọi tên anh trong cả giấc mơ này, vậy là em đã yêu anh chăng?"

Hắn đưa mắt nhìn cậu, như cười như không, giọng hắn lãnh đạm.

"Anh không biết, không khéo là thế thật.

Nhưng không được đâu nhóc à, em biết đấy, anh có vợ rồi"

Lần này, Minhyeong cười còn lớn hơn.

Điệu bộ như khoái chí lắm "Anh à, vợ anh đến cùng cũng chỉ là kẻ thay thế của người ấy thôi, anh nói giống như bản thân yêu vợ mình lắm vậy"

Anh không thấy xấu hổ à?

Câu này thì Minhyeong chỉ kịp nghĩ trong đầu, chưa nói ra.

Có lẽ vì cả hai người bọn họ chỉ trao đổi với nhau bằng sắc dục chứ không có tí ti nào xúc cảm của tình ái.

Nên có những đêm không thể nào hứng nổi bởi áp lực, cả hai đã trút kha khá nỗi niềm ẩn sâu trong tiềm thức, tỉ tê cùng nhau.

Choi Hyeonjun không yêu vợ mình, hoặc là, không yêu nhiều đến mức ấy.

Hắn có một cái gì nhỉ?

Giới trẻ hay gọi là bạch nguyệt quang, đúng không?

Ừ thì hắn ôm ấp tình cảm với một chàng trai khác.

Thông qua lời kể của hắn, chàng trai ấy tên Lee Sanghyeok.

Đôi lúc hắn còn thừa nhận, khi làm tình cùng cậu, hắn thấy được Minhyeong có đôi nét rất giống Sanghyeok.

Choi Hyeonjun kể rằng có đôi lần, Sanghyeok hồi đáp lại thứ tình cảm nhút nhát của hắn nhưng rồi bỗng chốc mọi thứ như diều đứt dây, họ cắt đứt liên lạc.

Còn chàng trai tên Sanghyeok cũng rời khỏi thành phố, định cư bên nước ngoài, bặt vô âm tín.

Tưởng gì, cũng chỉ là một mối tình không dám chạm đến.

Đúng là loài người, cứ đặt tình yêu quái gở lên tất thảy, rồi tự khiến bản thân quằn quại, thống khổ.

Chứ ái tình nó có mượn mình chú ý đến nó không?

Cậu ngồi bật dậy, thân thể loã lồ, không chút xấu hổ nào, cậu lê bước tới bàn rót cho mình một ly rượu đầy, thích thú nhâm nhi từng chút một.

"Hết đêm nay, tụi mình nên kết thúc rồi"

Hắn nói, vẫn tư thế gác tay lên trán như đang chứa đựng trăm mối ngổn ngang trong lòng.

"Vợ anh sắp sinh, cũng đến lúc chấm dứt mối quan hệ không tên này"

Cậu không trả lời, chỉ chậm rãi thưởng thức ly rượu vẫn còn quá nửa.

"Moon Hyeonjun"

Động tác ngửa cổ nốc rượu của cậu chưng hững, giống hệt như bị ngưng đọng thời gian vậy.

"Phải không?

Cái người đó có tên là Moon Hyeonjun" hắn ngồi dậy, tinh nghịch nhếch môi.

Đêm qua, cậu cứ say sưa trong giấc mộng, đôi môi xinh đẹp bị sưng tấy bởi cái hôn nồng nhiệt giữa cậu và hắn.

Cậu hé môi, giọng khẽ khàng nhưng trong màn đêm, hắn vẫn nghe rất rõ.

"Moon Hyeonjun, vì sao lại rời đi?"

Là một câu hỏi mang đầy tính chất vấn, hắn còn ảo giác thấy rằng, ở khoé mi em, có giọt nước mắt nóng hổi trong suốt chảy xuống.

Cậu khóc kể cả là đang ngủ và cả là đang mơ thôi sao,

Khóc vì người tên Moon Hyeonjun?

"Anh nghe hết rồi à" cậu hỏi, tay lắc lắc ly rượu sóng sánh.

"Không, chỉ đủ để biết được tên của gã ấy thôi" hắn thành thật, hai tay chống xuống giường, chọc ghẹo hỏi "Sao chưa nghe em nhắc đến tên gã bao giờ, bị gã bỏ rơi à?"

"Ừ" cậu đáp, thản nhiên như thể đó không phải là chuyện liên quan đến cậu.

Đúng rồi, cậu đã bị bỏ rơi, rất day dứt.

"Anh ta bỏ đi rồi chết cô độc ở một bệnh viện hẻo lánh xa tít ngoại ô"

"Vì anh ta bị bệnh, một căn bệnh quái ác.

Mà bản tính anh ta quá cao thượng, không muốn em phải ở bên cạnh cực khổ chăm sóc cho anh ta"

Nên Moon Hyeonjun tàn nhẫn bỏ đi, quăng cậu một mình ở nơi phố thị loạn lạc, mặc kệ cậu chơi vơi khi mất đi điểm tựa.

Còn gã thì một mình chống chọi với đớn đau.

"Gã ta mất khi nào?"

Choi Hyeonjun ngoẹo đầu sang bên, không có cảm giác xáo động gì trong tâm trí hắn cả nhưng mà nghe có người giống tên với mình vừa mất đi, cũng có hơi là lạ.

"Nếu tính từ hôm qua thì tròn một tháng" Minhyeong đặt ly rượu xuống bàn, vô vị nói "Còn phần em, nếu tính luôn hôm nay thì em chỉ mới biết anh ấy mất được hai ngày"

Cậu đã từng hận, rồi đổ lỗi cho tình yêu.

Cậu ghét việc loài người dùng tình yêu làm lẽ sống.

Nhưng cậu quên mất rằng, để cậu trở nên buông thả, túng quẫn như hôm nay.

Âu cũng bởi vì tình yêu của cậu đã từng quá đẹp đẽ, quá lớn lao.

Cậu ôm mối hận ấy trong lòng suốt ngần ấy thời gian, để rồi trong chốc lát, khi hay tin sự thật được chôn giấu đằng sau cái đêm cậu bị bỏ rơi ấy.

Cậu như chết lặng, có lẽ cậu cũng đã mong rằng mình sẽ chết thật để có thể hiểu được cảm giác của Moon Hyeonjun.

Choi Hyeonjun cười, nụ cười sáo rỗng.

"Em nói thì hay rồi, nhưng xem em kìa, cũng chỉ coi anh là kẻ thay thế của gã mà thôi"

Minhyeong chống cằm, mắt híp lại, đung đưa cơ thể "Ngoài cái tên ra, anh chẳng giống gì Moon Hyeonjun cả"

Anh không phải là Moon Hyeonjun.

Em cũng không phải là Lee Sanghyeok.

"Nhưng thú thật với anh, cảm xúc của em đôi lúc không đáng tin lắm đâu"

Nếu em nói, em có rung động với anh thì sao?

Choi Hyeonjun đứng dậy, thuần thục mặc quần áo vào.

"Còn đối với anh thì bây giờ vợ con là trên hết.

Anh có lỗi với cô ấy quá nhiều rồi" hắn cũng tự nhiên nói, như đang kể một câu chuyện phiếm.

"Nhưng anh càng sợ, Minhyeong à"

"Lúc anh tìm đến em là vì em khá giống với Lee Sanghyeok, còn hiện tại, anh thấy em khác quá"

"Em bây giờ, hiện rõ ra hình nét của một Lee Minhyeong độc nhất vô nhị"

Điều này, là điều anh sợ nhất, em à, trong trò chơi sắc dục, ái tình là cạm bẫy chết chóc.

Rõ ràng anh biết, anh tìm đến em là bởi vì anh muốn cận kề chính con người em.

Mà ruồi sa vào mật ngọt, sẽ chết rất thảm khốc.

"Anh phải về rồi, từ ngày mai, coi như giữa hai ta chưa có gì em nhé"

Choi Hyeonjun đi đến bên cửa, ngoái nhìn cậu "Cũng đến lúc em nên dừng lại, nghỉ ngơi một lát đi"

Cạch.

Minhyeong không nhìn, cậu vẫn chống cằm, vẩn vơ suy nghĩ linh tinh.

Con chim không chân thì chỉ khi chết mới có thể ngã xuống.

Người cậu yêu, hay người yêu cậu.

Đều không còn, còn thì cũng đã rời đi.

Vậy nghỉ ngơi làm gì?

Quan trọng lắm sao.
 
Allxgumayusi•Lee Minhyeong
(kegu / guke) chuyện tương lai


"Minseok, anh tỉnh táo lại đi"

Minseok đứng trước mặt cậu, đôi mắt chứa đựng đầy căm phẫn.

"Cậu muốn tôi tỉnh táo?

Tài thật đó Minhyeong, ngay cả khi lý do khiến tôi phát điên là vì cậu"

Minhyeong ngồi bệt dưới sàn nhà, đôi tay bị trói bằng sợi dây thừng mỏng tang.

"Ý anh là gì?"

Minseok chậm chạp đảo mắt nhìn xung quanh, hành động giống như đang muốn sắp xếp lại câu chữ sao cho hợp lý.

"Cậu phản bội tôi, Minhyeong, đừng diễn cái nét ngây thơ đó với tôi nữa, mẹ kiếp cậu tưởng tôi là đứa dễ chơi hả?"

Hắn càng nói, càng như vụn vỡ, chìa thẳng cây súng đối diện tầm mắt Minhyeong.

"Chó chết, tao đã yêu mày như vậy mà, tim của tao, thân xác của tao, tao cho mày tất cả để rồi mày đáp trả cho tao cái gì?"

Hắn đã từng tự hỏi tim, gan, phèo phổi, từng mỗi tế bào trong hắn đã có bao giờ phản kháng rằng hắn không được phép yêu cậu chưa?

Hay là hắn đã dốc hết tất cả, rút cạn linh hồn chỉ để yêu cậu, nâng niu, chiều chuộng ái tình nhanh nở chóng tàn này.

Vậy thứ hắn nhận lại được là gì?

Là một tên phản bội, à không.

Ngay từ đầu đã là sự lừa gạt, dối trá thì làm đéo gì có phản bội.

"Anh bình tĩnh đã, Minseok"

Minhyeong rưng rưng nói, chất giọng khàn đặc.

"Tôi yêu anh mà, tôi thật lòng yêu anh.

Minseokie hãy bình tĩnh thôi"

"Bình tĩnh đéo gì" Minseok vẫn giữ tư thế chỉa thẳng đầu súng vào mặt cậu, hắn tặc lưỡi "Nghe mày nói kìa, yêu tao hả?

Yêu tao lắm hả?"

Minseok gật gật đầu, như nảy ra được ý tưởng táo bạo gì đó, hắn liếm môi khô khốc.

"Mày nhớ chỗ này không?

Là cái quán bar mày từng nói với tao là mày rất thích"

"Mày thích nó vì nó nằm riêng biệt ở độ cao hai mươi tầng lầu, trong nó vô cùng tự do, phải không?"

Minseok nói, hắn hất đầu ra khung cửa sổ rộng cỡ hai mét, xung quanh ngổn ngang lộn xộn.

Hắn đã bỏ tiền, bỏ thời gian để mua lại quán bar này cho cậu.

Vốn dĩ là món quà sinh nhật bất ngờ hắn dành cho cậu.

Nhưng có lẽ bây giờ là món quà cuối cùng để tiễn biệt.

"Thấy cửa sổ đó không?

Mày yêu tao phải không?

Vậy nhảy xuống đi"

Minhyeong chớp chớp mắt.

Hắn vẫn nhớ.

Hắn nhớ cậu thích quán bar này.

"Minseokie, anh vẫn nhớ là tôi thích nó hả.

Tôi đã ghé qua vài lần, lần nào cũng đóng cửa..tôi..tôi còn tưởng quán đã dẹp mất rồi...là anh đã mua lại nó à, là cho tôi sao Minseokie"

Minseok thấy ong ong cái đầu.

"Đừng nhảm mấy lời đó với tao, mày yêu tao phải không, vậy mày nhảy xuống đi"

Nhảy xuống đi.

Kết thúc đi.

Minhyeong của tao.

Hắn là một đại ca máu mặt của thành phố X.

Cũng không phải hắn có tài cán gì nổi bật để khiến cho người ta phải sợ hãi.

Chẳng qua là do hắn có máu điên trong người.

Một tên chó điên đúng nghĩa.

Trăm chữ quyền thế cũng không đọ nổi một thằng liều.

Mày đến một, tao đấu một.

Mày đến hai, tao đấu hai.

Mày đến mười, tao cắn đủ cả mười.

Minseok là một tên điên loạn không sợ chết như thế đó.

Các thế lực già đời khác phải nể sợ hắn vài phần, nên vì thế, hắn trở thành cái mụn nhọt nghiệt chướng của tất cả.

Từ chính trị, pháp luật cho đến cả giang hồ.

Bao nhiêu cái bẫy chết chóc đã giăng lưới để tóm gọn hắn, nhưng hắn chưa từng mắc sai lầm nào trong nước cờ giang sơn mà hắn đã vẽ ra.

Chỉ cho đến khi, hắn sa vào bẫy tình đầy mụ mị của Minhyeong - một thằng nhóc bán nước dạo vỉa hè đầy ương bướng.

Cậu cũng như hắn, có dòng máu điên khùng chảy dọc cả cơ thể.

Cậu không sợ uy, không sợ bị chèn ép.

Thu tiền bảo kê của cậu?

Vậy cậu thà đánh nhau đến nằm ngất xỉu ở bãi rác trong hẻm tối chứ cũng không nhả ra một đồng bạc.

Ở cậu là kiên cường, gan dạ và có cả sự lỳ đòn.

Như hắn.

Nên việc đột ngột hắn yêu cậu, cũng không phải là điều vô lý.

Cậu cho hắn thấy được sự vỗ về, rằng một kẻ bản lĩnh như hắn vẫn được nâng niu.

Cậu cho hắn thấy được việc mỗi khi đêm về, hắn sẽ nôn nao đón chờ bữa cơm nhà do chính tay cậu chuẩn bị.

Và có cả những đêm dài lắm mộng, cậu cùng hắn thủ thỉ tâm tình, dù nói ra hơi mắc cười nhưng thật sự hắn đã nghĩ đến hai từ 'tương lai' với cậu.

Nhưng một khi hắn biết được mọi chuyện được bắt đầu bằng dối trá, thì mọi thứ đẹp đẽ trước đó đều như bọt biển nổ bong bóc vào hư không.

"Nhảy đi chứ, tao kêu mày nhảy"

Minhyeong thở dài, từ từ đứng dậy đi đến cạnh cửa sổ.

Đôi tay vẫn bị trói lại, dù sợi dây khá mỏng nhưng lực siết lại rất lớn, nó làm hằn đỏ lên cổ tay cậu, rất châm chích.

"Minseokie, tôi thật sự yêu anh"

"Đúng là lúc bắt đầu, tôi đã lừa gạt để chiếm lấy niềm tin của anh.

Nhưng thề với chúa trời, thần phật, Minhyeong mà anh thấy mỗi ngày chính là con người thật của tôi"

"Tôi có thể nối dối anh rất nhiều điều nhưng mỗi lúc đêm về, khi tôi nói nhỏ vào tai anh rằng tôi yêu anh.

Đó là sự thật!

Minseokie, anh có biết tôi đã phải dằn xéo chính bản thân mình vì đứng giữa việc lừa dối anh và muốn được bên cạnh anh mãi mãi nó đau đớn như thế nào không?"

Cậu là một thằng nhóc bán nước dạo ở vỉa hè, một thân một mình bươn chải để nuôi người anh trai bị chậm phát triển của mình.

Nhà cậu có hai anh em, cha mẹ từ nhỏ đã không còn nhớ rõ mặt mũi to hay tròn, cứ thế một người anh lớn khù khờ cùng thằng em nhỏ tinh ranh, ôm ấp nhau, níu kéo lay lắt sống qua ngày.

Cậu đã từng nghĩ chuỗi ngày đạm bạc bình yên ấy sẽ cứ thế tiếp diễn nhưng là ông trời, một khi đã muốn trêu ngươi ai đó, ổng sẽ đày đoạ, đay nghiến họ đến khổ sở, nghẹt thở mới thôi.

Anh trai cậu bị bắt, bị uy hiếp.

Cậu bị sờ gáy, mang trên mình rất nhiều tội danh vô nghĩa, âu cũng chỉ đợi cậu chệch hướng là có cớ tống cậu vào tù mà ở mọt gông.

Nên cậu đánh liều, cược với ông trời, sẽ hỗ trợ cảnh sát bắt được tên đại ca đầu sỏ Ryu Minseok.

Ngay lúc đó, giữa anh trai khù khờ và một tên xấu xa mang trên mình bản án tử.

Tất nhiên cậu đã chọn anh trai.

Nhưng không phải đã nói rồi à?

Đã là trò chơi của đấng tối cao ban xuống thì làm gì có việc dễ dàng như vậy.

Ngày kia tháng nọ, cậu đã thật lòng yêu Ryu Minseok.

Đã từng trong hoạn nạn, che chắn chịu thay hắn một nhát dao.

Hắn đã vì cậu bị trọng thương mà phát rồ phát dại.

Hắn đã vì cậu, mà chấp nhận mở lòng, kiên nhẫn với một người chậm phát triển như anh trai cậu.

Hắn vì cậu, từ đôi tay nhuốm máu chỉ biết cầm đao cầm súng nay lại đổi thành muỗng thành xẻng, cùng cậu nấu cơm, cùng cậu ăn cơm.

Có rất nhiều cái là vì cậu mà lần đầu tiên hắn chịu học, chịu làm.

Vào ngay thời khắc đó, giữa anh trai khù khờ và tên đại ca mang trên mình bản án tử.

Cậu đã phân vân, không biết chọn điều gì.

"Nếu nhảy xuống có thể làm xoa dịu trái tim của anh, tôi mong mình có thể nhảy liên tục hàng trăm lần"

"Chỉ xin anh, hãy cứu anh trai tôi và chăm sóc anh ấy thật tốt.

Đấy là điều duy nhất và là cuối cùng tôi van xin anh"

Nếu đấng tối cao ở trên kia cảm thấy những việc khiến con người ta tê dại cõi lòng như thế này đơn giản chỉ là một vở kịch hài giải trí cho họ xem thì con mẹ nó, lũ khốn nạn.

Đứng giữa anh trai khù khờ và tên đại ca mang trên mình bản án tử.

Cậu chọn cả hai.

Minhyeong nhắm tịt mắt, cắn chặt môi.

Nhảy thì nhảy.

Nhảy rồi thì mọi chuyện sẽ kết thúc.

"Minhyeong"

Hắn thét lên, giọng lạc hẳn đi.

Hắn vịn chặt lấy bờ vai cậu kéo ngược trở về, ngã vào bờ ngực vững chãi của hắn.

"Nếu em thật sự nhảy xuống, tôi sợ là một giây sau tôi cũng sẽ nối gót theo em mất, đúng là, Minhyeong, tôi điên rồi phải không?"

Minhyeong mỉm cười, giọng cất lên rất nhỏ.

"Ngay từ đầu không phải cả hai chúng ta đều điên rồi hay sao?"

Minseok vươn tay vuốt ve mái tóc mềm mại của người thương, hơi thở nặng nhọc.

"Vậy nếu chúng ta điên thêm lần nữa thì sao, Minhyeong, số năm tôi ở tù có thể lên đến hàng chục, Minhyeong có chịu điên dại mà đợi cho đến khi tôi ra không?"

Minseok cẩn thận tháo sợi dây trói tay Minhyeong ra, đau sót nhìn vết hằn nơi cổ tay cậu.

"Nhưng mà, tôi không ép, Minhyeong có thể đợi tôi một năm đầu cho phải phép thôi cũng được, rồi Minhyeong muốn yêu ai thì yêu, miễn sao hạnh phúc là được"

Minseok vừa nói vừa nhẹ nhàng xoa xoa lên vết hằn đỏ trên tay của Minhyeong.

Minhyeong kéo hắn vào một cái ôm mạnh mẽ, cậu hít lấy hít để mùi hương quen thuộc từ người Minseok.

"Anh đã mua lại quán bar này cho tôi mà, tôi sẽ dùng nó kiếm thật nhiều tiền để chăm sóc cho anh trai mình"

"Và để dành tiền, để chăm lo cho anh lúc anh ở trong đó, để anh không phải chịu thiệt"

"Và đợi anh ra, nuôi anh"

Minhyeong nói, từng con chữ thốt ra đều như tiếng chuông gió kêu đinh đang bên tai hắn, lọt thỏm vào tận sâu trong tim.

"Không phải lúc anh ra tù thì chỉ còn hai bàn tay trắng à?

Nên tôi sẽ kiếm thật nhiều, thật nhiều, mặc cho anh thoải mái ăn chơi"

Minseok nghe tới đây thì bất lực cười phì.

"Ai thèm ăn chơi, ăn thịt Minhyeong thì được"

Minseok choàng tay qua ôm trọn bờ hông cậu.

"Hứa nhé Minhyeong, hãy cùng tôi điên thêm lần này đi"

Minhyeong tiến lên tìm lấy cánh môi Minseok nhẹ nhàng hôn xuống.

Cậu tỉ mỉ luồn lách, tách bờ môi của cả hai, dịu dàng thâm nhập vào bên trong, khuấy đảo mọi ngóc ngách.

Khoan bàn đến chuyện tương lai.

Hãy để yên cho hiện tại, hai gã điên điên dại dại này yêu nhau.
 
Back
Top Bottom