Khác (AllWoo/Wooyoung)Một Viên Đạn Nhỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
399753716-256-k911742.jpg

(Allwoo/Wooyoung)Một Viên Đạn Nhỏ
Tác giả: PhuongwDung_NDS
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Yêu Em Hay Yêu Súng?Nói Đi Em Thưởng "

Lưu Ý: 18+,Thô Tục



yunwoo​
 
Có thể bạn cũng thích !
(Allwoo/Wooyoung)Một Viên Đạn Nhỏ
Chương 1


" Haizz,không biết hôm nay lại được giao nhiệm vụ gì nữa đây " Em uể oải thở dài.

Em hiện đang là học sinh,cũng là như đang đi làm để kiếm thêm tiền,em kiếm được một công việc do người bạn em giới thiệu,công việc này tưởng đơn giản nhưng lại khó không ngờ, mỗi ngày em được người đứng đầu đưa ra một nhiệm vụ,khó dễ tùy ý,nên em mong rằng hôm nay nhiệm vụ nó sẽ dễ một tí chứ không quá khó,nhưng đổi lại làm nhiệm vụ càng khó,lương sẽ được nhân đôi hoặc có khi nhân trăm lần nếu em làm tốt,sau khi làm xong là em sẽ được nhận lương ngay,nên em rất thích công việc này.

" Thôi,đi làm bài tập vậy,nào ngài ấy điện đến thì mình đi " Em liền đứng dậy đi đến bàn học,lấy sách vở từ cặp và trong học tủ ra để làm bài tập.

Em là một học sinh giỏi gương mẫu của lớp,tuy cản trở công việc nhưng em vẫn giữ được cái chức vụ cao cả trong lớp,ai cũng ngưỡng mộ em vì tính cách hiền hòa và học giỏi của em, với tính chất công việc ổn định,người đứng đầu thường giao cho em vào bàn đêm,những lúc cần gấp lắm thì mới giao vào buổi sáng.

Em vẫn đang chăm chú làm bài tập một cách hăng say,đột nhiên điện thoại nằm bên cạnh reo lên,đó là người đứng đầu gọi,em liền dẹp sách vở sang một bên rồi cầm điện thoại lên và bắt máy ngay trong giây lát.

" Dạ..WY nghe ạ " Em mong chờ nhiệm vụ mà ngài đưa ra cho mình.

" Này WY,chú có nhiệm vụ mới cho con,nhưng nó rất khó,con có thể làm được không?

"

" Dạ...Ngài cứ nói với con,nếu ổn thì con sẽ làm luôn ạ!

"

" Con có thể cải trang và chinh phục bảy người đàn ông không?

"

" B-Bảy người đàn ông?Là ai vậy ạ?

" Em ngạc nhiên khi nghe ngài nói, nhưng em mau chóng bình tĩnh lại rồi nghe tiếp.

" Con có biết Park Seonghwa,Choi San, Song Mingi,Choi Jongho,Jeong Yunho, Kang Yeosang và Kim HongJoong không?

"

Em liền suy nghĩ một lúc rồi liền trả lời " Dạ có,nhưng..con chỉ nghe thôi, chứ chưa gặp lần nào hết ngài ạ " em liền bật máy tính lên,điện thoại thì bật loa ngoài đặt bên cạnh,hai tay em nhấn phím lên các trang web để tìm kiếm thông tin của những tên mà ngài vừa đọc,nhưng đồng thời lúc đấy ngài đã gửi danh sách thông tin cho em,em liền gập máy tính lại sau khi nhận được đường link thông tin.

" Đây là danh sách thông tin của bảy người đấy,con xem rồi tìm hiểu nhé WY!

"

" Dạ...

" Em liền bật đường link danh sách thông tin lên,trong đấy là toàn bộ thông tin của những người em cần chinh phục.

" Để chinh phục được bọn nó rất là khó,nên con muốn thời hạn là bao lâu?

"

Em liền ngập ngừng không dám trả lời " Dạ,khoảng chừng một năm có ổn không ngài..

" Em nói.

" Hm...Chú nghĩ dài nhất sẽ là ba năm đó,con có muốn suy nghĩ lại không?

"

Em vẫn đang xem danh sách,nghe ngài nói như thế,em liền khựng lại,em suy nghĩ một lúc,cuộc gọi vẫn được bật để bên cạnh,em liền nói " Dạ..vậy ba năm đi ngài "

" Thế thì ba năm nhé,chú sẽ chuyển tiền trước cho con nhé,cố lên nhé WY?

"

" Dạ,nhưng tại sao lại chuyển tiền trước vậy ngài..

"

" Thì cứ gửi cho con trước đi,với cả trong thời gian chinh phục bọn nó, con vẫn sẽ phải dành thời gian ra để làm nhiệm vụ,con thấy ổn không?

"

" Dạ được " Em liền đồng ý ngay tích tắc.

" Được,một tí con qua lấy đồ nhé,chú đã chuẩn bị sẵn cho con rồi,nhớ là trong lúc chinh phục không được lơ là hay dính bẫy nhé!

"

" Dạ...con biết rồi "

Đầu dây bên kia tắt máy ngay sau khi em nói xong,em liền xem kĩ danh sách thông tin hơn sau khi nghe ngài dặn mình,đúng thật,để chinh phục được bọn họ là rất khó,vì họ đường đường là con của chủ tịch và cũng sắp thừa kế tài sản nữa,nên khó là một chuyện đương nhiên.

" Oa...toàn con nhà tài phiệt không thôi,làm sao mà có thể chinh phục được đây..

" Em ôm đầu nghĩ cách làm sao để chinh phục được bảy người đàn ông một lúc đây,trước giờ toàn là một hoặc hai người,giới tính nào anh cũng có thể chinh phục được,nhưng như này thì có lẽ vượt quá mức giới hạn của em rồi,em vẫn tiếp tục tìm hiểu,thì mới biết được rằng có người trong danh sách đó nhỏ hơn cả mình nữa.

" Choi Jongho,12 tháng 10 sinh năm 2000 ư?nhỏ hơn mình một tuổi cơ á?

" Em vẫn không tin vào mắt mình,nên liền bật máy tính lên một lần nữa để xem có đúng sự thật không,nhưng đúng thật,cậu ta nhỏ hơn em một tuổi.

" Những người như này sao mình chinh phục được đây...thôi,không nói nữa,dẹp đi thay đồ rồi tính tiếp!

" Em tắt máy tính rồi gập máy tính lại,rời khỏi bàn học,lại tủ lấy quần áo đi thay,em phải chuẩn bị cho thật kĩ,từ tóc tai,quần áo đến mui hương nước hoa,tất cả đều phải thật kĩ lưỡng trước đã rồi đi bắt taxi để đến nơi cần đến.

Sau khi đến nơi,em thanh toán tiền xe rồi tự mình đi vào con hẻm tối tăm đó,em liền lấy từ trong ví mình ra một tấm thẻ đưa kẻ đứng ngoài xem xét, sau khi xem xong,em liền cất lại vào ví rồi đi vào trong,đi qua những căn phòng tối tăm của những kẻ có vị thế cao hơn em,đi xuống nhiều tầng lầu, đến cuối cùng là một căn phòng rộng lớn,em vào bên trong để chuẩn bị đồ do ngưới đứng đầu đã chuẩn bị cho mình.

" Dạ,chào ngài!

" Em cúi thấp người xuống để chào người ngồi trên ghế lớn trước mặt.

" Chào con,chú đã chuẩn bị hết rồi, con hãy tới kia lấy đi " ngài mỉm cười nhẹ

" Dạ,nhưng khi nãy con xem danh sách,hình như là có người nhỏ hơn con và sinh năm 2000 đúng không ngài?

"

" Đúng rồi,Choi Jongho là một người có đam mê hát và cũng là giáo viên thanh nhạc đó "

Em liền gật gù rồi nói " Uầy,thật luôn ạ ngài?

" Em liền nhìn ngài

" Đúng vậy,Jongho cậu ta hát hay lắm, nhưng cậu ta cũng giỏi trong việc dạy dỗ học viên của mình lắm,nên con hãy cải trang thành một học viên đến học hát đi WY!

"

" Cậu ấy dạy riêng hay dạy ở trường vậy ngài?

" em hỏi ngài

" Cậu ta dạy ở trường,nhưng riêng thứ bảy và chủ nhật thì dạy thêm ở nhà cậu ta,ai học cũng được hết "

" Ồ,thế..cho con hỏi ngài một câu được không ngài?

" Em ấp úng

" Con cứ nói đi "

Em liền suy nghĩ xem nên nói hay không,vì đây là một điều nhạy cảm, nếu nói ra thì sẽ ngại chết mất thôi, nhưng dù gì cũng đã làm việc nhiều năm liền rồi,chẳng lẽ giấu,nên thôi em quyết định nóicho ngài biết " Dạ, trong lúc chinh phục bọn họ..nếu bọn họ kêu làm chuyện đấy thì...

" em liền ngưng ngay,không nói nữa.

" Đương nhiên,con phải hy sinh bản thân mình để làm nhiệm vụ này!

"

Em liền mở to mắt nhìn vào chiếc bàn được lót một miếng vải đỏ,em thật sự phải hy sinh cho cái nhiệm vụ này sao,nhưng em đã nhận tiền trước rồi, là 20 tỉ lận, số tiền đấy có thể nuôi sống em cả đời còn được,em không dám từ bỏ số tiền lớn như thế được,nên em quyết định làm luôn.

" ...Dạ,con hiểu rồi!

" Em thở dài rồi gật đầu.

" Khi nãy chú có dặn con,là không được lơ là khi làm việc,nhưng...nếu con đã sa vào tình yêu mà bọn nó yêu con thật lòng thì chú chấp nhận và chúc mừng cho con,nhưng nếu con sa vào tình yêu mà bọn nó không yêu con là con đã sa vào cạm bẫy của bọn nó rồi đấy!

"

" Dạ vâng,con đã hiểu rồi thưa ngài, con sẽ làm tốt nhiệm vụ của mình!

"

" Cố gắng mà làm tốt,chú sẽ thưởng thêm lương cho con!

" ngài mỉm môi cười rồi nói " Chú tin tưởng con,cố lên nhé JWY!

"

" Dạ!

" Em liền mỉm cười gật đầu.

Dù em vào chỉ mới được vài năm thôi, nhưng em làm nhiệm vụ rất tốt,ngài rất hài lòng,nên rất cưng em,lúc nào em làm tốt thì sẽ tăng thêm lương cho em,em làm tệ thì sẽ an ủi em và hẹn lần sau làm lại,những người làm được lâu cũng phải ghen tị với em,muốn xử lý em trong tức khắc,nhưng nếu muốn xử lý em thì vượt qua người đứng đầu trước đã rồi tính kế hoạch tiếp theo.
 
(Allwoo/Wooyoung)Một Viên Đạn Nhỏ
Chương 2


Em xem xét đồ chuẩn bị xong rồi bỏ vào túi,em liền đi ra giữa căn phòng rồi cúi đầu chào người đứng đầu ngồi đó " Thưa ngài con về ạ!

"

" Được,mau về đi WY,mai sẽ tiến hành nhiệm vụ nhé!

" Ngài chóng tay nhìn em.

Em liền mỉm môi cười,rồi nhẹ nhàng nói " Dạ,con hiểu rồi thưa ngài!

" Em liền quay lưng lại rồi rời đi,trong suốt thời gian ở phố đi bộ,em là đã lấy ra những tấm hình từ trong túi ra,nhìn bọn họ rồi liền phán một câu.

" Đẹp thật,đúng như lời ngài ấy nói.. ngài ấy luôn hiểu mình,từ tính cách tới giới tính cũng thế.."

Em có cảm giác như mình đã rung động nhẹ trước vẻ đẹp của bọn họ,nhưng để hi sinh cho nhiệm vụ lần này,thật sự khó đối với em,em liền bắt taxi để về nhà của mình,về đến nhà,em liền bật máy tính lên để nhắn tin cho bạn của mình,xui thay chẳng có ai biết hay quen bọn họ cả,nhưng trong cái rủi có cái may,có một bạn cùng lớp em có quen biết và kết bạn với bọn họ trên các trang mạng,em thấy thế liền vui vẻ nhờ người bạn ấy giúp mình.

Em liền giải thích ra rồi nhắn " Cậu có thể giúp tớ cái này được không?

" bên kia liền xem tin nhắn ngay,em nghĩ rằng cậu ta sẽ giúp em một cách dễ dàng nhưng không,cậu ta liền nhắn cho em " Được chứ,nhưng mà để giúp cậu,phải có điều kiện đó!

"

Em liền cau mày nhìn sang chỗ khác, nhưng cũng liền đồng ý ngay vì nhiệm vụ của mình " Điều kiện gì,nói đi?

" bên kia liền nhắn ngay " Tớ cần tiền để mua đồ " em liền trả lời lại ngay khi cậu ta nói cần tiền.

" Bao nhiêu,nói đi?

" Bên kia xem nhưng không trả lời ngay,em biết cậu ta đang suy nghĩ nên không nói gì thêm,chỉ sau vài phút,cậu ta liền trả lời lại " Khoảng 50 ngàn won đấy " em liền mỉm môi cười rồi đưa tay nhấn phím trả lời lại cậu ta.

" Vậy tớ sẽ chuyển khoản cho cậu ngay,cậu nhớ giúp tớ nhé?

" Em cười đắc ý

" Được chứ,tớ không thất hứa đâu mà Wooyoung!

"

Em liền chuyển vào tài khoản cậu ta 60 ngàn won,cậu ta nhận được liền nhắn lại cho em " Cậu gửi dư rồi,tớ gửi lại nhé?

" em liền nhắn lại " Không dư đâu,tớ cho cậu luôn đấy,giờ thì mau giúp tớ đi nhé!

"

" Được,tớ sẽ giúp cậu ngay " Sau khi nhận được lời đồng ý từ đối phương, em liền thầm nghĩ rằng chắc có lẽ em sẽ sớm hoàn thành nhiệm vụ này ngay trong tích tắc,nhưng nếu hoàn thành nhiệm vụ này ngay trong tích tắc như em nói thì không có việc gì mà ngài lại chuyển cho em tận 20 tỉ và cho em thời hạn tận 3 năm như thế.

" Tớ đã giúp cậu rồi nhé Wooyoung!

" Người bên kia gửi một số ảnh làm bằng chứng và gửi link các trang mạng của bọn họ để em có thể dễ dàng nói chuyện hơn, em liền mỉm môi cười lấy điện thoại chụp lại,em liền gửi thêm tiền cho cậu ta,rồi quay lại việc chính của mình là chinh phục bọn họ.

" Uầy,cậu ta nói hay thật đấy,bọn họ đồng ý ngay trong tích tắc luôn cơ á?

" Em vẫn không tin vào mắt mình,may mắn rằng cậu ta chẳng nói gì về việc cậu ta cũng đã chia sẻ em cho những người khác,chỉ sau vài phút ngắn ngủi bọn họ đã nhắn ngay cho em,em nhận được tin nhắn liền lấy điện thoại ra chụp lại làm bằng chứng,rồi bắt đầu trả lời tin nhắn từng người một.

" Người đầu tiên,HongJoong à?Oh cũng đẹp trai phết nhỉ?

" em cười thầm rồi trả lời tin nhắn hắn.

_ Chào em!Anh là Kim HongJoong _

_ Chào Anh có phải là... _

Hắn liền xem tin nhắn rồi trả lời ngay lập tức,điều này làm em cảm thấy thích thú hơn với hắn rồi.

_ Ừm,chào em nhé,em là Jung Wooyoung đúng không? _

Em liền nói " Bộ không nhìn tên à trời?

" ngay lúc đấy em liền trả lời anh chỉ sau vài giây ngắn.

_ Đúng rồi,em là Wooyoung,rất vui được làm quen với anh! _

_ Anh được một người quen giới thiệu em cho anh!Nhưng không biết là.. _

_ Anh có điều gì muốn nói à? _

Bên kia ngập ngừng mãi,nhắn gì đó rồi lại xóa đi,nên em liền chuyển sang người khác để nói chuyện,em thoát cuộc trò chuyện rồi chọn đại một người để trả lời tin nhắn " Yeosang à, nhìn đẹp trai thế?

" em liền xem đoạn tin nhắn mà anh gửi cho em.

_ Chào Youngie,rất hân hạnh được làm quen cậu!! _

_ Chào cậu nhé,Yeosang! _

Anh liền trả lời em ngay lập tức,có vẻ như anh đang rất rảnh,khi em vừa gửi tin nhắn cho anh,anh đã xem ngay chỉ trong hai giây,em liền nhướng mày mỉm cười " Hay,bộ cậu ta đợi đoạn tin nhắn của mình hay gì mà xem nhanh thế?

" em đợi đoạn tin nhắn của anh gửi cho mình.

_ Cậu giới thiệu trước đi! _

" Vãi,phải giới thiệu luôn cơ á " Em liền cau mày nhìn đoạn tin nhắn của anh gửi qua cho mình,nhưng nhiệm vụ nên em đành nói vậy.

_ Tôi là Jung Wooyoung,tôi sinh năm 1999 _

_ Thế á,còn ngày tháng thì sao? _

_ Có nhất thiết không vậy? _

Em liền ngạc nhiên với anh vì anh hỏi ngày tháng năm sinh mình chẳng biết để làm gì,em liền nghi ngờ nhân sinh vì sợ anh làm chuyện bậy bạ với mình em liền trả lời.

_ Cần chứ,cậu cứ nói đi,tôi chẳng làm gì cậu đâu,hứa đó! _

" Oh Sh*t cậu ta đọc suy nghĩ qua máy tính à,nhưng mà...chắc không phải đâu kệ đi " Em liền trả lời anh.

_ Là 26 tháng 11 _

_ Ồ thế á,tôi là 15 tháng 6 _

_ Nhưng tại sao phải nói ra vậy? _

_ Không quan trọng lắm,cậu đừng quan tâm! _

_ Ừm..vậy thôi! _

Em liền sợ anh nên liền trả lời nhanh rồi thoát cuộc trò chuyện của mình và anh,vừa thấy hắn ta đã trả lời mình, em liền nhấn vào xem hắn nhắn gì.

_ Chỉ là muốn hỏi em có rảnh hay không thôi _

_ Em chỉ rảnh vào buổi tối thôi,buổi sáng em bận đi học rồi _

_ Ồ,thế á?Vậy buổi tối em rảnh nhất là vào khoảng mấy giờ? _

_ Khoảng 5 giờ chiều đến 12 giờ tối đó anh _

_ Vậy chúng ta có thể gặp nhau ở đâu đó không Wooyoung? _

_ Được chứ,nếu anh muốn _

" Sập bẫy nhanh thật,nhưng mình phải cẩn thận với tên này,chưa gì mà đòi gặp nhau liền rồi,định làm gì con nhà người ta thế kia?!

" Em cứ bĩu môi chê bai hắn,như thế hắn đọc được suy nghĩ của em qua màn hình máy tính vậy,liền nhắn cho em dòng tin nhắn.

_ Anh không có làm gì em đâu,chỉ là anh muốn chúng ta gặp nhau và cùng chia sẻ những câu chuyện với nhau,để chúng ta có thể hiểu nhau hơn trong lúc đang tìm hiểu!! _

Em liền đọc những dòng chữ đó,liền nghi ngờ " Ủa,anh ta biết mình nghĩ gì à?

Hết tên kia giờ tới tên này " em liền trả lời lại.

_ Em không có suy nghĩ gì đâu,nếu vậy thì chúng ta hẹn nhau ở quán cafe TINY nhé _

_ Vậy ngày mai vào khoảng 7 giờ 30 tối nhé,lúc đấy anh rảnh _

_ Ừm,em hiểu rồi _

_ Thế chúc em ngủ ngon nhé _

" Vãi lờ?Mới đấy mà đã chúc mình ngủ ngon rồi à,tiến triển nhanh vậy sao?

"

_ Vậy anh cũng ngủ ngon nhé! _

Hắn liền thả tim vào dòng tin nhắn của em,em liền mỉm môi cười rồi chuyển sang tên khác,nhưng có vẻ không được vì em phải trả lời tên Yeosang vì anh ta đã trả lời lại.

_ Này Youngie,mai chúng ta có thể gặp nào không? _

_ Được,cậu muốn gặp ở đâu? _

_ Ở quán cafe TINY nhé? _

" Đùa à?,nếu vậy thì hẹn vào buổi trưa đi,lỡ bọn họ gặp nhau thì mình toang mất " em liền trả lời lại.

_ Vậy cậu rảnh vào lúc nào? _

_ Vào buổi trưa,từ 11 giờ trưa đến 3 giờ chiều _

_ Thế chúng ta gặp nhau vào lúc chiều đi,từ 1 giờ đến 3 giờ chiều _

_ Cậu rảnh vào khoảng thời gian đó sao? _

_ Đúng rồi,buổi sáng tôi bận đi học mất rồi,chỉ có trưa là rảnh thôi _

_ Ô thế chúng ta sẽ gặp nhau vào 13 giờ trưa mai nhé,tôi sẽ đợi cậu ở đấy nhé _

_ Được! _

Anh ta liền thả nụ hôn vào dòng tin nhắn của em,em liền cười mỉm nhìn hai thành quả mà mình đã làm xong, em liền nói thầm " còn năm người nữa thôi,cố làm cho xong rồi đi ngủ sớm vậy!

"
 
(Allwoo/Wooyoung)Một Viên Đạn Nhỏ
Chương 3


Em chuyển hai người kia vào danh sách quan trọng,giờ là lúc em nên tiếp tục làm tiếp nhiệm vụ nhỏ là nhắn tin cho những người khác.

" Giờ là ai đây,hm..chắc thằng nhóc sinh năm 2000 này đi " Em liền di chuyển chuột đến cuộc trò chuyện của cậu rồi nhấn vào.

_ Chào nhé,Jung Wooyoung! _

_ Chào cậu Jongho _

" Tên nhóc này nói chuyện không lễ phép gì hết nhỉ,còn gọi cả họ tên mình ra nữa cơ chứ,chẳng phải cậu ta đã nói rằng mình sinh năm 1999 lớn hơn nhóc sao?

" Em bĩu môi cọc cằn với cậu,bên kia liền thả haha vào dòng tin nhắn của em,em thấy thế liền nói " Ôi vãi thằng nhóc này còn thả haha nữa cơ,chẳng thèm trả lời tin nhắn mình luôn??

"

_ Nếu cậu bị ép buộc thì không cần thiết phải nhắn cho tôi đâu Choi Jongho à! _

_ Chưa gì mà anh đã giận em rồi hả Wooyoung ah _

Em liền nhiếu mày nhìn dòng tin nhắn của cậu ta,em như muốn đấm cậu ta một cái vậy " Thằng nhóc này đi thi lật mật 8 hay gì mà nói chuyện như thế nào?Tao chưa già đâu nhá!

" em bực mình nhưng vẫn phải trả lời tin nhắn cậu,nhưng chưa kịp nhắn thì cậu ta đã chủ động nhắn cho em trước.

_ Này,anh vẫn ổn chứ? _

_ Ổn nhé,rất rất ổn là đằng khác! _

_ Anh giận em rồi sao?Mau giận thế? _

_ Thì làm sao,cậu chịu nổi tôi không? _

_ Nếu muốn biết thêm về nhau thì ngày mốt ta gặp nhau đi nhé? _

_ Nè nè,cậu định làm gì con người ta mà đòi gặp nhanh thế? _

_ Tìm hiểu nhau thôi anh ơi,không sao đâu _

_ Vậy ngày mốt gặp ở đâu,hửm? _

_ Anh có biết quán cafe TINY không? _

" Ôi vãi,sao thằng nào cũng hẹn ở quán cafe đấy thế,bộ ghiền quán đấy lắm hả trời?

" Em than vãn rồi trả lời cậu.

_ Tôi biết chỗ đấy _

_ Vậy ngày mốt gặp nhau ở quán đấy nhé? _

_ Vậy cậu rảnh vào khoảng thời gian nào? _

_ Vào buổi tối,chúng ta có thể gặp nhau vào khoảng 7 giờ tối đó _

_ Như vậy đi,chúng ta sẽ gặp nhau vào thời gian đó! _

Em vừa nhắn xong,cậu ta liền thả hình trái tim vào dòng tin nhắn đó,em liền gửi cậu ta vào danh sách quan trọng.

_ Mà nè,anh Wooyoung _

_ Cậu cần gì sao? _

_ Chỉ là bữa đó em định hỏi anh có rảnh cả buổi tối không _

_ Có,sao vậy? _

_ Vậy chúng ta có thể đi chơi cùng nhau không? _

_ Được,nếu cậu muốn _

Bên kia liền thả bông hoa vào tin nhắn em,em liền mỉm cười rồi lấy điện thoại chụp lại,nhanh chóng chuyển sang người khác,để không em không kịp thời gian thì mai phải nghĩ học mất.

" Giờ là ai ta...

" Em phân vân lựa chọn giữa bốn người còn lại,cuối cùng em quyết định chọn người lớn nhất là Park Seonghwa.

_ Xin chào,làm quen có được không? _

_ Vâng,chào anh nhé _

_ Em là Wooyoung là người mà bạn anh giới thiệu có đúng không? _

_ Dạ..hihi _

Điều này cũng khiến em hơi ngượng ngùng một chút vì lần đầu em có nhiều trai đẹp chủ động nhắn tin cho mình đến thế,trước đây chắc do không hợp gu em,nên em chỉ mau chóng làm nhiệm vụ nhanh để nhận tiền ngay,nhưng có lẽ hôm nay nhờ sự đẹp trai của bọn họ nên đã níu kéo em lại lâu hơn.

_ Không biết là em sinh năm bao nhiêu nhỉ? _

_ Em sinh 1999 ạ,thế còn anh? _

" Cha này bị làm sao ấy nhỉ?

" Em bĩu môi chóng cằm chờ đợi tin nhắn của đối phương.

_ Anh sinh năm 1998,à mà nè,hình như em còn đi học đúng không? _

_ Đúng rồi ạ,em vẫn còn đi học _

_ Ồ thế á,vậy em có thời gian rảnh không nhỉ? _

_ Vâng,em có ạ _

Em liền chấp hai tay lại cầu mong hắn không chọn quán cafe TINY vì em đã hẹn ba người rồi,thêm một người nữa lỡ mà họ gặp nhau thì em bể hết kế hoạch mất thôi.

_ Gặp tại quán ATZ được không? _

" Phù may quá,anh ta đổi quán rồi!

" Em vui vẻ trong lòng khi thấy dòng tin nhắn đó

_ Nếu anh muốn thì em đồng ý, nhưng gặp vào lúc mấy giờ và ngày mấy? _

_ Ngày mốt nhé,vào buổi tối có được không? _

" Đùa sao,như vậy Jongho và hắn ta sẽ gặp nhau thì mình ch.ết mất " em liền nhắn lại cho đối phương.

_ Em xin lỗi,khoảng thời gian đó em phải đi học thêm rồi.. _

_ Anh xin lỗi,anh không biết,vậy vào buổi trưa chiều thì sao? _

_ Được chứ ạ,vậy hẹn nhau vào buổi trưa đi anh,từ 11 đến 2 giờ _

_ Đó là khoảng thời gian em rảnh sao? _

_ Ừm,đúng rồi _

" Hỏi làm gì trời,định theo dõi con người sao trời?

"

_ Thế gặp nhau vào lúc 11 giờ 30 nhé Jung Wooyoung _

_ Ừm,em biết rồi _

" Thân chưa?Chưa gì gọi cả họ tên mình ra rồi,mốt có hên mà quen nhau chắc hắn ta lúc nào chửi cũng kêu tên mình quá!

" Em suy nghĩ ngày càng ra nhiều viễn cảnh hơn,nhưng cuối cùng em cũng bỏ qua rồi chuyển sang đối tượng khác.

" Hm...Mingi đi,thấy cậu ta để hình đẹp vãi ý!

" Em liền vào xem,thì thấy anh nhắn mỗi một từ _ Chào _ Em tuột hứng ngay từ khi xem dòng tin nhắn ngắn ngủi đó của anh.

_ Hì..xin lỗi vì đã để cậu chờ lâu.. _

_ Hửm?Không sao đâu,không lâu lắm,mình đợi được mà _

" Uầy nói chuyện dễ thương thế,mà sao chụp cái hình đại diện gì khác vậy?Sói đội lốt cừu à " Em hơi nghi ngờ nhưng vẫn tiếp tục cuộc trò chuyện của cả hai.

_ Cậu cần mình giới thiệu sơ qua không? _

_ Hm...nếu cậu muốn thì có thể giới thiệu sơ qua,không thì thôi,không sao cả! _

_ À à,mình là Jung Wooyoung,sinh năm 1999 _

_ Cậu bằng tuổi mình luôn sao?Mình cũng sinh năm 1999 và mình tên là Song Mingi _

" Cậu ta nói chuyện nghe gần gũi phết ấy,nhưng mình vẫn nghi ngờ cậu ta sói đội lốt cừu quá đi!

" em hơi nghi ngờ một tí,nhưng vẫn mặc kệ rồi tiếp tục cuộc trò chuyện.

_ Cậu nói chuyện dễ thương quá Mingi ah! _

_ Ồ vậy sao? cũng có nhiều người bảo mình như thế,cảm ơn Youngie nhiều nhé _

" Nhiều người sao?mình phải hỏi lại cậu ta mới được,nghi ngờ quá đi!

" Nói xong em liền chuyển sang cuộc trò chuyện của mình và cậu bạn học kia.

_ Này,cho tôi hỏi _

_ Có việc gì sao? _

_ Mingi... _

_ Cậu muốn hỏi về Mingi sao?Hỏi đi? _

_ Mingi,cậu ta thường nhắn tin và nói chuyện như nào? _

_ Mingi á?Hm..cậu ta nói chuyện khá cọc cằn và rất khó tính,nhắn tin cũng thế,thường nhắn chữ có chữ không,ít ai hiểu cậu ta nhắn gì cả _

" Vãi,thế là sói đội lốt cừu thật à?

" Em liền cảm ơn cậu ta rồi quay lại xem tin nhắn mới mà anh ta vừa gửi cho mình.

_ Này,Youngie cậu có đó không?Đang bận gì sao? _

_ À mình không bận,chỉ là con mèo nhà mình nó hơi quậy mốt tí _

_ Cậu thích mèo sao? _

_ Đúng rồi,mình rất thích mèo,đặc biệt là mèo đen _

_ Sao vậy? _

_ Vì mèo đen nó rất bí ẩn và luôn mang lại cảm giác thoải mái và an toàn cho mình khi ở cạnh nó đó _

_ Vậy...nếu có dịp chúng ta cùng đi gắp thú bông nhé,mình sẽ gắp mèo đen cho cậu! _

_ Được luôn sao?Vậy khi nào cậu rảnh nhỉ? _

_ Vào tuần sau lận,vì mình bận đi làm ấy _

_ Vậy khi nào cậu rảnh,cậu chủ động nhắn cho mình nhé,mình sẽ đi cùng cậu! _

_ Ừm,cậu vui là được _

" Mày,chắc chắn là chỉ có sói đội lốt cừu mà thôi,không thể sai được!

"

Em cũng không quên chuyển anh ta vào cuộc trò chuyện quan trọng để nhận thông báo một cách nhanh chóng.
 
(Allwoo/Wooyoung)Một Viên Đạn Nhỏ
Chương 4


" Mấy giờ rồi nhỉ?

" Em cầm điện thoại lên xem " Vãi...10 giờ rồi á,nói chuyện lẹ rồi còn đi ngủ,mình không muốn trễ học đâu!

" Nói rồi em đặt điện thoại xuống,nhấn vào cuộc trò chuyện của mình và Yunho.

_ Chào Wooyoung,làm quen có được không? _

_Chào,cậu là Yunho sao? _

_ Ừ,tôi là Yunho _

" Phũ phàng vậy trời?

"

_ Vào việc chính luôn nhé? _

_ À ừm _

" Lẹ thế?mình còn chưa kịp làm gì luôn cơ "

_ Chúng ta sẽ gặp nhau ở ATZ nhé? _

_ Được,thời gian? _

_ Cậu rảnh vào lúc nào? _

_ Vào tuần sau lúc buổi tối _

_ Vậy chúng ta gặp nhau vào tuần sau nhé? _

_ Được,nếu cậu muốn _

Thế là cuộc trò chuyện kết thúc một cách nhanh gọn lẹ mà không lòng vòng gì nhiều,em cũng mau chóng chuyển sang người cùng cũng đó là Choi San.

_ Xin chào,cho mình làm quen nhé Wooyoung? _

" Nhìn nhắn tin thân thiện vậy,không biết có gì xấu không ta?

"

_ Được,cậu là San đúng không? _

_ Đúng rồi,mình là San,cậu có thể gọi mình là Sannie nếu cậu thích _

_ À Sannie sao? _

_ Đúng rồi _

_ Sannie,nghe dễ thương quá! _

_ Hì hì,Wooyoung này _

_ Hả? _

_ Chúng ta có thể gặp nhau vào tuần sau không? _

_ Được chứ,nếu cậu rảnh _

_ Vậy tuần sau chúng ta gặp nhau nhé,ở quán ATZ rồi chúng ta sẽ cùng nhau đi đâu đó nhé? _

_ Được,vậy hẹn tuần sau nhé Sannie _

Sau khi kết thúc tất cả những cuộc trò chuyện của mình,em không quên để họ vào danh sách quan trọng,tắt máy tính rồi lên giường năm ngủ để mai còn đi học,nếu không em sẽ bị trễ học và phải nghỉ một ngày mất.

Đến sáng hôm sau,em thức dậy sửa soạn đi học,nhưng đầu óc thì vẫn luôn nhớ đến những kẻ nằm trong nhiệm vụ,họ mang lại cho em những cái khó quên dù mới nhắn tin lần đầu và cũng chưa hề gặp nhau,hôm nay em đi học, nghe bảo là có giáo viên thanh nhạc mới,em cũng không háo hức gì lắm chỉ làm bài tập xuyên suốt những môn học,đến môn thanh nhạc,giáo viên mới bước vào,em không nhìn đến mà chỉ hô lên.

" Cả lớp,đứng!

"

" Chào!

"

Cả lớp và em bắt đầu chào giáo viên thanh nhạc mới,nhưng em có cảm giác không lành,nên liền ngẩng mặt lên nhìn giáo viên thanh nhạc,đúng giáo viên thanh nhạc mới là Choi Jongho,em liền ngỡ ngàng quay mặt chỗ khác,Jongho không nhận ra em, nhưng cậu cảm thấy có một cái gì đó đặc biệt với em,nên cứ nhìn em suốt thời gian học thanh nhạc.

" Được rồi,bây giờ có ai đứng lên hát bài này một mình cho thầy không?

" cậu dò hỏi.

" Dạ,em thưa thầy " Em giơ tay lên.

" Được,mời em "

Em bắt đầu đứng lên hát bài hát trong sách,chỉ mới đứng lên hát,em đã để lại ấn tượng đẹp đối với cậu,cậu cảm giác như đã thấy em ở đâu,nhưng không nhớ được,sau khi em hát xong,cậu liền chấm điểm rồi nói " Em làm tốt lắm,không biết em tên gì để thầy chấm điểm "

Em liền nhìn xung quanh rồi ngượng ngùng nói " Dạ...là Jung Wooyoung " giáo viên thanh nhạc liền trừng mắt nhìn em,rồi đột nhiên lấy điện thoại ra,vào trang cá nhân của em,lấy bức ảnh mà em đang trên trang ra xem, đúng là em rồi,là Jung Wooyoung!

" Wooyoung sao?

"

" Dạ...là Wooyoung "

" Tốt,đạt nhé,mấy đứa có gì học theo Wooyoung nhé,tự tin thể hiện đi mấy đứa,không có gì phải ngại đâu!

"

Chỉ còn vài phút nữa là hết tiết,nên cậu liền kêu em lên hỏi chuyện một chút,em liền giật mình đi lên bàn giáo viên,đúng là chuyện rất quan trọng, em vừa lên đã thấy điện thoại cậu có trang cá nhân của mình,em liền định rời đi nhưng bị cậu giữ lại.

" Không ngờ lại gặp Jung Wooyoung ở đây đó " Giọng nói của Jongho làm em rùng mình nhẹ.

" Thầy nói chuyện cho đàng hoàng vào,đang ở lớp học đấy!

" Em liền liếc giáo viên thanh nhạc đang cười.

" Thì làm sao?xưng hô như bình thường đi,sao phải xưng hô như thế?

"

" Im đi,không có gì để nói thì em,thầy bớt làm phiền em giùm " em liền về chỗ ngồi của mình rồi tiếp tục làm bài,nhưng em không biết có người chụp lén em lúc em làm bài tập và lưu trữ nó trong máy.

Sau khi hết tiết thanh nhạc,cậu rời đi, em liền thở dài một tiếng rồi làm bài tập tiếp,còn một môn học nữa thôi là xong buổi học rồi,em vẫn tiếp tục làm bài tập,chăm chú nghe giáo viên giảng bài,mãi mới hết buổi học,em đeo cặp lên vai rồi cùng bạn đi ra cổng,em được một người đến đón,chẳng ai khác ngoài ngài,người đã ra nhiệm vụ cho em trước đó,em thấy chiếc xe quen thuộc,liền mở cửa rồi lên xe.

" Chào ngài " Em liền đưa tay lấy cặp từ vai xuống.

" Hôm nay,chắc có lẽ con đã gặp thằng nhóc Jongho rồi đúng không?

" Ngài liền tra hỏi.

" Vâng,thằng bé làm giáo viên thanh nhạc của lớp con hôm nay " Em thở dài rồi nói tiếp " Thằng bé nhận ra con một cách nhanh chóng,nhưng phải một hồi lâu mới quyết định lêu con lên "

" Thằng nhóc đấy,nó ranh ma lắm đấy, con cẩn thận " Ngài liền xoa đầu em rồi nói " Nó không phải tự nhiên mà vào trường này làm việc,con nên nhớ điều này "

Em bĩu môi gật đầu lia lịa như ra hiệu là đã hiểu rồi,sau vụ việc Jongho đột nhiên đến trường em để làm việc,thì em cũng cảnh giác hơn với cậu,sau khi được ngài đưa về tận nhà thì em liền chạy vào nhà để sửa soạn quần áo cho buổi gặp mặt hôm nay như đã hẹn,em không biết nên sử dụng nước hoa hay không,nhưng cuối cùng em quyết định không sử dụng,vì em nghĩ nếu sử dụng thì mùi nước hoa nồng nặc,bọn họ sẽ có cái nhìn khác về em và nhiệm vụ sẽ không được hoàn thành như mong đợi,sau khi làm xong mọi thứ,em liền bắt xe đến quán cafe TINY để gặp mặt,trong lúc đi thì em mở điện thoại lên lướt mạng xã hội một tí,nhưng mới mở lên thì em nhận được tin nhắn từ Yeosang,em liền mở lên xem là gì.

_ Cậu đã về chưa? _

_ Tôi về rồi,tôi đang trên đường đến quán đây,cậu đợi tôi một tí nhé? _

_ Ừm,bao lâu tôi cũng đợi! _

Em liền dẹp điện thoại đợi bác tài xế chở đến quán,sau khi đến quán thì em liền trả tiền xe rồi đi vào quán,hôm nay em cố tình mặc áo hoodie trắng bên trong là một chiếc áo thun và một chiếc quần jeans đen để đi gặp mặt với anh,không biết anh sẽ nghĩ gì về em nữa.
 
(Allwoo/Wooyoung)Một Viên Đạn Nhỏ
Chương 5


Em bước vào rồi bắt đầu kêu nước trước,sau đó là đi tìm bàn của anh, hôm nay hắn một bộ vest đen,vì do anh vừa mới từ công ty đến đây,anh sợ đến trễ thì sẽ để lại những cái ấn tượng không tốt đối với em,nên không kịp về thay mà chỉ mặc bộ vest đi luôn.

" Ah...cậu là Yeosang có đúng không?

" Em gõ nhẹ vào bàn rồi hỏi anh.

Anh nhận được tiếng gõ nhẹ vào bàn từ tay em,nên liền ngẩng đầu lên nhìn em,đúng là em rồi,nên anh liền mỉm cười nói " Đúng rồi,tôi là Yeosang nè, cậu mau ngồi vào ghế đi "

Em ở ngoài đẹp hơn trong ảnh chụp rất nhiều,em để lại ấn tượng tốt ngay từ khi gặp mặt,anh thích những cái mọi thứ trên người em,từ cách phối phụ kiện đến quần áo,nhìn không bị rối mắt mà lại rất đẹp đối với anh,anh không thích những người ăn mặc quá lồng lộn hay cố tình mặc đồ sặc sỡ để gặp mặt,em là người đầu tiên để lại ấn tượng về cách ăn mặc như thế này với anh.

" Cậu nghĩ sao mà lại muốn tìm hiểu tôi vậy?

" anh ân cần nhìn em.

" Chỉ là...tôi cũng muốn có người nói chuyện cùng thôi,nhưng cũng muốn có người bên cạnh mình,nên tôi muốn tìm hiểu ai đó..

" Em liền giả vờ buồn bã để xem anh như nào.

Anh biết em đang nghĩ gì,anh không giỏi hiểu tâm lý hay suy nghĩ của người khác,nhưng với em thì anh lại nhanh chóng biết em muốn gì,anh là kiểu người mà em cần,quan tâm chăm sóc và chỉ hiểu những gì mà mình nói " Thế cậu có thật sự chắc là muốn tìm hiểu tôi không baby?

" anh cố tình thăm dò em,dù biết em đang muốn gì.

" Sao cậu lại hỏi tôi như thế?

"

" Thì tôi cần phải chắc chắn chứ,hay cậu muốn tìm hiểu cho qua loa thôi hay sao "

" Tôi chắc chứ "

Anh liền mỉm cười lấy điện thoại ra vào một ứng dụng ghi chú rồi nhấn gì đó vào bàn phím,em cũng tò mò lắm, vừa đúng lúc đó,anh liền quay điện thoại lại,trong ghi chú ghi một dòng nhỏ.

' Thế cậu có muốn làm tình không mà đòi làm quen?

'

Em liền ngỡ ngàng nhìn những dòng chữ đấy,nhìn ở ngoài anh trong khá dễ thương và trong sáng,nhưng em không ngờ đến cảnh này,anh liền mỉm cười rồi thu điện thoại lại,anh liền hỏi lại thêm một lần nữa cho chắc " Cậu có thật sự là chắc chắn không?

"

Em liền nhìn anh một lúc rồi đáp lại hắn " Có,tôi chắc chắn!

" anh liền bất ngờ với câu trả lời của em,anh không nghĩ em lại trả lời một cách thẳng thắn như thế.

" Thôi,tôi đùa thôi "

" Cậu đùa vui thật đấy!Ờm mà cậu có thích âm nhạc không?

"

" Âm nhạc á?Có chứ,sao vậy?

"

" Tôi cũng thích âm nhạc,chúng ta có vẻ hợp nhau quá nhỉ?

"

" Trùng hợp thật đấy,thế cậu đã từng thử qua chưa?

"

" Tôi đã thử rồi,nhưng mà tôi cảm thấy tự ti vì giọng hát của mình lắm "

" Sao cậu lại tự ti,cậu dễ thương thế này,giọng cậu cũng hay mà sao lại tự ti?

"

" Tại...tôi sợ tôi hát không tốt nên hơi tự ti "

Anh liền đưa tay nhẹ nhàng chủ động nắm lấy tay em,nâng niu từng ngón tay nhỏ của em,anh nói " Nè,không có gì phải tự ti hết cả,phải tự tin lên chứ?

Sao phải tự ti?

"

Sau một lúc nói chuyện với nhau,anh liền rời đi một tí vì có điện thoại,em thì cầm điện thoại lên nói chuyện với ai đó,em biết mình sắp làm được rồi nên ngồi đấy đợi anh.

" Nè Youngie "

" Hửm?Gì?

"

" Cậu mau lại ra đây với tôi "

" Hả..?

"

Em liền ngơ ngác nhìn anh,hắn mỉm môi kéo tay em đi,em cũng đi theo anh,anh kéo em vào một con hẻm tối, anh đưa tay lên xoa đầu em,từ từ di chuyển xuống gò má của em,rồi di chuyển xuống cằm,nâng cằm em lên nhẹ nhàng nói.

" Em thật sự có chắc với những gì mà mình đã nói hay không?

"

" E...em chắc mà "

Anh liền nhìn từ trên xuống,mỉm cười rồi nói tiếp " Cậu chấp nhận mối quan hệ này hay sao?

" em thấy vậy liền đưa tay quấn quanh cổ anh,kéo anh lại gần,tuy anh không thích người khác thân mật bằng những hành động như này,nhưng với em chắc là ngoại lệ rồi,em liền nói.

" Đương nhiên,có phải cậu đang tìm mọi cách để từ chối tôi đúng không?Nếu không thích thì cứ nói đi,tôi sẽ tự hủy mối quan hệ này " Em mím môi nhìn anh,anh biết mình làm sai nên đưa tay lên xoa má em,cũng muốn hôn em thật nhiều để an ủi em,nhưng anh thì không thích hôn khi chưa có mối quan hệ gì chính đáng cả,nên anh không hôn em,chỉ ôm em vào lòng rồi xin lỗi em liên tục.

" Tôi xin lỗi mà,tôi biết sai rồi,đừng giận tôi mà..

"

" Tôi không có giận..chỉ là..

"

" Tôi xin lỗi mà,đừng nói dối tôi,nói không giận nhưng cái vẻ mặt này là gì đây chứ?

"

Em liền bĩu môi nhõng nhẽo với anh, anh liền đưa tay xoa đầu em,lúc này điện thoại em reo lên liên tục trong túi quần,em nhận ra liền kiếm cớ để rời đi.

" Ah...tôi xin lỗi,em phải về rồi,nhà tôi có việc!

" Anh liền mỉm cười gật đầu, em nhanh chóng rời đi,trên tay là chiếc điện thoại đang reo liên tục,anh nhìn theo bóng lưng em dần dần biến mất,lúc đấy anh nhận được thông báo từ điện thoại,anh rời đi ngay sau đó.

' Dạ,ngài gọi con ạ '

' Con đang ở đâu,mau về đây ngay!

'

' Có chuyện gấp sao ngài?

'

' Nhanh lên!

'

Em liền bắt xe để đi,sau một lúc kẹt xe thì cuối cùng em cũng đến trước một con hẻm,em liền đi vào bên trong con hẻm,em không quên lấy trong ví ra một cái thẻ,trong lúc kiểm tra thẻ,em nhận được cuộc gọi là vị trí của anh, em liền nói với hai kẻ kiểm thẻ " Này, cậu cứ kiểm tra đi,tôi có điện thoại " hai kẻ kiểm thẻ nghe vậy liền gật đầu đồng ý,em cầm điện thoại trên tay đi ra bên ngoài để nói chuyện.

' Cậu điện tôi có gì không?

'

' Cậu có đang ở nhà không?

'

' Tôi không,tôi đang bận rồi,có gì chúng ta nói sau nhé!

'

Em vội vàng cúp máy ngay sau khi vừa nói xong,đầu dây bên kia liền mỉm môi cười khi nghe em nói như vậy,có lẽ em đang rất gấp gáp,nên cúp máy nhanh như vậy,em cất điện thoại vào túi quần rồi đi vào bên trong.

" Kiểm tra xong chưa?

"

" Xin lỗi,nhưng thẻ của cậu không phù hợp!

"

" Sao lại không phù hợp?

"

" Tôi không biết,nhưng cậu thử kiểm tra lại thẻ đi!

"

Em liền nghi ngờ anh ta,nghi anh đã tráo đổi thẻ của mình,nhưng em không nói đến,chỉ lấy điện thoại ra điện thoại cho ngài để xin vào,khi nghe ngài đồng ý,hai kẻ đứng trước cửa chấp nhận cho vào trong,em vội vàng đi đến phòng của ngài.

" Dạ,ngài kêu con!

"

" Con đã bị tráo đổi thẻ đúng không?

"

" Vâng..đúng rồi,nhưng con không nghĩ anh ta biết được..

"

" Con phải cẩn thận với bọn nó,con nên nhớ đây chỉ là nhiệm vụ,đừng để bị dụ dỗ!

"

" Con biết rồi thưa ngài..

"

" Mau đến lấy chiếc thẻ mới đi "

" Dạ" Em liền ngẩng đầu lên rồi đi lại bàn lấy chiếc thẻ mới,nó khác với chiếc thẻ cũ,chiếc thẻ này có màu đen là màu em thích,chiếc thẻ cũ là màu trắng,em khá thích màu của chiếc thẻ mới nên liền cảm ơn ngài liên tục,ngài liền nói.

" Con hãy cẩn thận nhé,đừng để bọn nó lộng hành như vậy " Em liền gật đầu,ngài nói tiếp " Tối nay đến địa điểm mà chú đã gửi qua điện thoại của con,đến đấy và làm nhiệm vụ,con sẽ đi cùng với những đứa nhóc bên kia " em liền đồng ý,hết chuyện rồi thì em quay đầu về đến nhà,em mở điện thoại lên,nhiệm vụ và thời gian đều nằm trong đó,may mắn thay thời gian thực hiện nằm sau thời gian em gặp mặt.

" Giờ phải đi chuẩn bị đồ trước đã, không thôi tối nay lại thiếu đồ mất "

Em bước lên phòng riêng để soạn đồ chuẩn bị cho buổi tối nay.
 
(Allwoo/Wooyoung)Một Viên Đạn Nhỏ
Chương 6


Em soạn đồ xong hết,liền quay lại phòng ngủ của mình để làm bài tập tiếp,trong lúc em đang làm bài tập thì em nhận được tin nhắn đến từ Kim HongJoong,em không quan tâm mà vẫn tiếp tục làm bài tập,điện thoại reo ngày càng nhiều hơn,en bực mình liền nói cầm điện thoại lên xem hắn nhắn cái quái gì mà lắm thế.

_ Wooyoung ah! _

_ Wooyoungie _

_ Này bé! _

_ Annyeonghaseyo? _

_ Bé có đó không vậy? _

_ Cục vàng ơi? _

H

ắn vẫn còn ý định nhắn tiếp,em liền trả lời lại tin nhắn của hắn.

_ Anh nhắn gì mà dữ vậy,em có ch.ết đâu mà spam lắm thế? _

_ Tại anh hông thấy em trả lời,nên đành dùng biện pháp mạnh thôi bé ạ! _

_ Em đang làm bài tập _

_ Thế á..anh không biết,anh xin lỗi bé nhiều _

_ Xí,thôi em off để làm bài đây,mai còn nộp cô nữa _

_ À,thế thôi,chúc bé làm bài tốt! _

Em liền úp ngược điện thoại lại đập xuống bàn rồi tiếp tục làm bài tập tiếp,tuy bị đập nhiều lần nhưng điện thoại vẫn không bị bể màn hình hay gì hết,sau khi làm xong bài tập cũng là thời gian mà em chuẩn bị đi gặp mặt, em định đi tắm nhưng trên cơ thể vẫn còn mùi hương sữa dâu,nên em liền gạt bỏ ý định đi tắm,em chỉ đi thay đồ rồi đi kiểm tra lại đồ,thấy vẫn đầy đủ, em liền cất nó xuống sâu bên trong gầm giường,em đứng dậy đưa tay chốt khóa cửa sổ lại,kéo cả rèm lại,em đi ra ngoài cũng khóa cả cửa ngoài bằng chìa khóa riêng của mình,những chỗ hở trong nhà em đều khóa và kéo rèm cửa lại,đến cửa chính,em cũng khóa lại như bao cánh cửa khác,rồi rời đi, em dường như cảm nhận ra gì đó,nên mới hành động như thế,em rời đi nhưng trong lòng vẫn có chút gì đó do dự,cuối cùng em lại quyết định rời đi, em đến quán Cafe TINY như đã hẹn, chỉ là do em đến sớm tận 30 phút nên em phải đợi hắn thêm mộtmìnht,chỉ 5 phút sau hắn đã đến quán và bắt đầu tìm chỗ ngồi,đi được một lúc thì hắn nhận ra em liền ghẹo em một tí.

" Annyeonghaseyo?

" Hắn đưa tay lên bịt mắt em,để đầu em dựa vào người mình.

" Kim HongJoong ah!

" Em mỉm cười đọc họ tên anh ra,hắn liền buông tay ra rồi xoa đầu em.

Hắn di chuyển sang ghế đối diện để ngồi,em mỉm cười nhìn hắn mãi,hắn rõ đẹp trai lại còn rất có gì đó gọi là một Rapper thực thụ,nhưng cũng có gì đó rất giống chủ tịch,hắn để lại cho em rất nhiều ấn tượng và những câu hỏi trong đầu,với hắn,em lại rất ưa nhìn,nhìn em dễ thương lắm,chắc có lẽ hắn mê em vì sự dễ thương này rồi.

" Wooyoung ah,xin lỗi vì đã để em đợi anh rồi " Giọng nói trầm ấm của hắn cất lên,khiến em càng ấn tượng hơn.

" Không đâu..chỉ là do em định tới sớm hơn dự định một chút thôi,anh cũng đến sớm đó chứ..

"

" Haha,do anh sợ em đợi lâu,nên mới đến sớm,ai ngờ em đã ở đây trước anh rồi " Giọng cười của hắn liền cất lên chỉ trong vài giây.

Hắn chuẩn gu em,vừa đẹp trai,giọng ấm áp mà tính cách cũng dễ thương nữa,nhưng mỗi tội...hắn lùn hơn em chỉ vài cm thôi,nhưng đổi lại sự đẹp trai đó em cũng chấp nhận.

" À,em đã gọi nước chưa?

"

" Em gọi rồi,anh uống gì em kêu giúp anh cho "

" A thôi,anh tự kêu được mà,mà em ăn cơm chưa mà đi cafe vậy?

"

" Em vẫn chưa ăn,do làm bài tập mà giáo viên giao về nhà đó,nhưng mà do bài tập dài quá,nên em không kịp ăn uống gì cả "

" Thế á,hm..vậy uống cafe xong anh đưa em đi ăn nhé?

"

" Thế thì phiền anh rồi Joongie ah!

"

" Không phiền đâu bé,cứ bình thường đi,anh sẽ đưa em đi ăn,chứ em nhịn thế thì không tốt đâu,đau bao tử đó bé!

"

" Hì...em quen rồi "

" Mai có đi học không?

"

" Em có "

" Vậy mai anh đưa em đi ăn sáng rồi cho em đi học,chứ vậy thì không được đâu!

"

" Thôi,sáng em có ăn sẵn mà,chỉ là do buổi tối em bận làm bài tập,nên không có ăn uống gì thôi,anh đừng lo lắng cho em mà,chỉ mới gặp mặt thôi mà anh đã lo cho em như thế...thì em hơi ngại ý "

" A..anh xin lỗi,tại anh lo cho em quá.. bây giờ nhìn em bên ngoài đã ốm rồi,còn nhịn ăn thì anh hơi lo thôi..

"

" Dạ,không sao đâu anh ạ "

Cả hai nói chuyện với nhau về những chuyện đời thường khá lâu,khoảng 8 giờ 45 thì hắn và em cùng đi ra quầy thanh toán để trả tiền hai ly nước mà cả hai đã uống,đồng thời hắn cũng trả tiền cho ly nước của em,ra ngoài thấy chiếc xe đen đứng phía xa,hắn liền dùng chiếc điều khiển xe ra,nhấn vào nút mở khóa,chiếc xe liền nháy lên vài ánh đèn,hắn liền mỉm cười nắm tay em kéo đi.

" Ôi?Anh giàu thế cơ á?

"

" Không có,anh dành dụm mãi mới có được chiếc xe này đó,em lên đi ”

Hắn mở cửa xe ra cho em,em liền bước lên ngồi,mùi hương trong xe khá giống mùi hương trên cơ thể hắn,chắc có lẽ do em thích mùi hương đấy nên mới nghĩ thế,em liền lên xe hắn,hắn mỉm môi đóng cửa xe lại,hắn đi qua phía tay lái ngồi,không khiến em chán,hắn liền bật nhạc lên cho em nghe.

" Em ăn cay không?

"

" Em ăn,nhưng cấp độ 0 nhé "

Hắn liền đưa tay lên bịt miệng cười khúc khích,hắn liền cất giọng lên rồi nói " Thế thì vẫn ăn cay,nhưng là cấp độ 0 nhé?

"

" Vâng!

" Em mỉm cười đồng ý,trong lòng hứng thú trong lúc hắn đưa em đến quán đồ ăn cay.

Đến nơi,hắn là đưa tay gỡ dây an toàn ra,rồi xuống xe đi qua bên ghế phụ của em,mở cửa ra cho em xuống,thấy hắn ga lăng như thế,em cũng cảm thấy vui nhưng vẫn phải cảnh giác hơn vì cả hai đều là con trai!

Vào quán,nhân viên liền đưa cho hắn menu quán,hắn liền trao lại cho em, để em gọi,em gọi một số món đồ ăn cay hai phần,nhưng em thì ngại không dám nói,nên hắn liền nói thay em.

" À mà nè!

"

" Dạ quý khách kêu em ạ!

"

" Hai phần,thì một phần cấp độ 0 nhé, tại vì bé này không ăn cay được!

"

" Dạ,em hiểu rồi thưa quý khách "

Em ngượng ngùng đưa tay che khuôn mặt đỏ ửng khi hắn kêu mình là bé trước mặt nhân viên như thế,đợi nhân viên rời đi,em mới chịu buông tay ra,đưa tay đánh vào tay hắn.

" Mốt đừng gọi em là bé nữa...ngại quá đi mất..

"

" Thì sao?Quen nhau thì mình phải công khai chứ?

"

Em liền khựng lại khi nghe hắn nói thế,khuôn mặt em từ đỏ ửng chuyển sang xanh xao vì sợ,hắn thấy vậy liền đưa tay xoa má mềm của em.

" Nếu em không thích công khai thì cũng không sao,anh theo ý em mà bé, đừng lo!

"

" À..thế á,không sao đâu!

"

Biết em nghĩ gì,nhưng hắn vẫn cứ theo em,vì hắn thích em rồi,thì không bỏ được.
 
Back
Top Bottom