Hiện tại là 6 giờ sáng, Việt Nam ngồi trong trang viên trường, mỗi khi có chuyện gì đó phiền lòng, cậu sẽ đến đây để trút bầu tâm sự, dù nơi này chẳng có ai để nói chuyện, nhưng mỗi khi buồn, Việt Nam sẽ đến đây ngồi, thẫn thờ nhìn xa xăm vào khu vườn của trường.
Hiện tại vẫn vậy, Việt Nam đến đây có nghĩa là có chuyện buồn, cũng chẳng có gì to tác, chỉ là cậu luôn có cảm giác rằng ngôi trường này không chào đón cậu.
Ừ!
Ngoài mặt thì họ rất vui vẻ, nhưng cậu biết, ở đây ngoại trừ bộ ba phát xít ra thì chẳng ai thích cậu cả, từ sau cái vụ cậu mất kiểm soát ở trường, có lẽ bộ ba phát xít đã làm gì đó thì họ mới miễng cưỡng nói chuyện với cậu.
Việt Nam thật sự mệt mỏi, cậu có cảm giác đầu óc trống rỗng, lòng ngực như có hàng ngàn cây dao đâm vào, có lẽ mọi người sẽ hỏi, tại sao Việt Nam nghĩ thế?
Đó không phải suy nghĩ của cậu, Vì lúc Việt Nam vừa về nước, Rica đã kể cho cậu nghe mọi chuyện, khi cậu và bộ ba phát xít vừa lên máy bay, lũ người được cậu cho là bạn bè đã quay ngoắt lại, cầu mong cậu chết sớm cho rồi, có những kẻ im lặng chẳng nói gì, nhưng Việt Nam cũng đủ biết, họ cũng muốn cậu chết đi.
Lúc Việt Nam quay lại, ngoài mặt họ vui vẻ, nhưng trong lòng thì thất vọng tràn trề, họ muốn cậu chết, biến mất khỏi thế giới này, Việt Nam biết, nhưng cậu im lặng, cậu không muốn chuyện như hai năm trước sảy ra thêm một lần nào nữa, Việt Nam................mệt rồi.
___________________________________________
Việt Nam ngồi trên sân thượng, giờ này là giờ ra chơi, đáng lẽ giờ này cậu phải ở chỗ của bộ ba phát xít, nhưng do họ đi công tác rồi, Rica cũng về quê, chỉ còn một mình Việt Nam ở đây.
Bandu:Ối trời, sau cậu bạn này lại ngồi ở đây?
Không có bạn bè gì à?//giễu cợt//
Ran:Mày lại vậy nữa rồi, nó làm đell gì có bạn!//cười//
Việt Nam:.............//Im lặng//
Bọn chúng nói rồi cười phá lên, không lẽ bọn chúng không sợ cậu sẽ mất kiểm soát rồi lao vào xé xác chúng sao?
Không phải là chúng không sợ, mà là do chúng không nhớ, không nhớ những việc đã từng diễn ra ở quá khứ, tất cả những người trong trường điều không nhớ, họ quên sạch rồi, quên cả việc Việt Nam là vợ của bộ ba phát xít, và hiện giờ, việc bộ ba phát xít có vợ đã được lang rộng, nhưng vợ của ba người họ là ai thì chẳng ai biết cả.
Vì sao?
Vì sau lần Rica kể hết cho cậu, Việt Nam thật sự rất thất vọng, cậu đã nhờ Third Reich xóa hết kí ức của bọn họ, khiến kí ức của họ trở về con số không, giờ chúng chỉ biết, cậu là một học sinh bình thường rồi lao vào bắt nạt thôi.
Bandu:Sao vậy?
Mày bị câm rồi à?
Ran:Nè, mày nếu có bị câm á, thì tốt nhất là nên ở nhà ôm mẹ ngủ đi!
Bọn chúng://Phá lên cười//
Việt Nam:Bọn mày muốn gì?//nhìn chúng//
Ran:Quỳ xuống rồi làm tay sai cho bọn tao//nghên ngang//
Việt Nam:Nằm mơ!
Việt Nam nhìn bọn chúng, đúng là cậu hiền, nhưng đừng nghĩ vậy mà dễ đụng, cậu không ngán chúng đâu!.
Bandu:MẸ THẰNG CHÓ!
MÀY DÁM LÊN MẶT VỚI TAO HẢ?!//lao đến cậu//
Hắn lao vào cậu, định đấm cậu, nhưng Việt Nam chỉ nhẹ nhàng né qua một bên khiến hắn té nhào xuống đất, Ran thấy vậy cũng lao đến, nhưng bị cậu chụp lại rồi đè hắn xuống lang can sân thượng, nó sợ hãi, mặt mày xanh chành mà khóc nức nở.
Bandu thấy đàn em mình như thế thì muốn lao lại đánh cậu, Việt Nam liền cho hắn một cú đá vào bụng khiến hắn ôm bụng la oai oái.
Việt Nam:Tao nói cho tụi bây biết, tao không phải trò đùa của tụi bây, tao sẵn sàng giết chết chúng mày nếu chúng mày còn dám kiếm chuyện với tao!//trừng mắt//
Ran:T-Thả ra!!//vùng vẫy//
Việt Nam://Thả nó ra//
Ran:Đại ca!
Anh không sao chứ?!//chạy lại chỗ hắn//
Việt Nam:..............//Nhìn chúng//
Nó chạy đến rồi kéo hắn đi, cả hai sợ hãi chạy đi mà chẳng dám quay đầu, Việt Nam ngồi xuống ghế, tay lấy ra chiếc điện thoại, cậu ấn vào phần confession của trường, chán nản lướt một lúc, cậu lướt đến một bài đăng, nội dung bài đăng là muốn cậu chết đi của một tài khoản ẩn danh, đặc biệt, bài viết ấy được rất nhiều người ủng hộ, trong đó có một vài giáo viên trường.
Việt Nam:Ha-//cười//
Loa:MỜI BẠN VIỆT NAM LÊN PHÒNG HIỆU TRƯỞNG CÓ VIỆC!!
Việt Nam:Biết ngay mà//đứng dậy//
Cậu đứng dậy, lê từng bước mệt mỗi đến phòng hiệu trưởng, đầu óc trống rỗng có chẳng có chút suy nghĩ nào, đi đến trước phòng hiệu trưởng, Việt Nam nhẹ nhàng gõ cửa nhưng không có ai trả lời, cậu vẫn nhẹ nhàng gõ thêm vài lần, đến lần gõ cuối cùng thì mới có tiếng người kêu cậu vào.
Việt Nam:Thầy gọi em?//bước vào//
Việt Nam vừa bước vào phòng, cặp mắt của cậu đã nhìn trúng hai kẻ hèn nhát đứng trong góc, phía kia là những giáo viên, chỉ hiếu bộ ba phát xít nữa không là đông đủ rồi.
U.N:Sao em lại đánh bạn?//chóng càm//
Việt Nam:Là do họ kiếm chuyện với em trước
Ran:Nói dối!
Rõ ràng là mày tự nhiên lao vào đánh bọn tao!!//hét lên//
Giáo viên://Im lặng//
Việt Nam:Nhưng chúng mày bảo tao quỳ!
U.N:IM LẶNG!!
Việt Nam:Nhưng-!
BỐP!
Ussr:TÔI BẢO CẬU CÂM!!//ném ly nước vào đầu cậu//
Hắn hét lớn rồi ném ly nước vào đầu cậu, ừ, đầu cậu chảy máu rồi, máu từ đầu không ngừng tuôn ra, nó chảy dài xuống má rồi nhỉu xuống sàn.
Nhưng Việt Nam vẫn trưng ra bộ mặt vô cảm như kiểu cậu không hề thấy đau, Việt Nam liếc nhìn Ussr, rồi quay đi khiến hắc tức điên.
Asean:Ussr!
Bình tĩnh!//ngăn hắn lại//
Nato:Việt Nam!
Xin lỗi bạn đi!
Việt Nam:Em không sai nên chả có gì phải xin lỗi cả!//rời đi//
Cậu rời đi, chẳng thèm ngoảnh lại nhìn họ lấy một cái.