Thành phố chưa bao giờ ngủ.
Nó không dám.
Ánh đèn neon nhấp nháy như vòng hào quang của quỷ, còn những con đường thì sáng lóa bởi mưa, rửa trôi những vệt máu mà chẳng ai buồn lau.
Người ta gọi đây là thiên đường, biểu tượng của giàu sang và quyền lực.
Nhưng với những kẻ sống trong bóng tối, nó là một thứ khác.
Ở đây, tiền không chỉ là tiền.
Nó là luật.
Nó là đức tin.
Nó là sự thật duy nhất còn sót lại.
Công lý ư?
Chỉ là một từ bỏ quên trong bảo tàng, nằm im trong tủ kính bên cạnh những loài đã tuyệt chủng.
Đêm nay, thành phố thở bằng khói thuốc và những lời thì thầm.
Những cuộc giao dịch được đóng dấu bằng cái bắt tay... hoặc bằng một viên đạn.
Và đâu đó giữa biển người hào nhoáng và tội lỗi, những người đứng đầu của ba phe hùng mạnh, gần như là trung tâm kinh tế, xã hội của thành phố.
Tư Bản - Họ khoác lên mình những bộ vest đắt tiền, giày da sáng bóng như gương, và nụ cười thì được thiết kế tỉ mỉ hơn cả những tòa nhà chọc trời mà họ sở hữu.
Với họ, thế giới không tồn tại đúng hay sai – chỉ tồn tại thứ sinh lợi và thứ không.
Luật pháp là món đồ xa xỉ mà họ mua đứt từ lâu.
Tiền là tôn giáo của họ, và đồng đô la chính là thánh giá.
Một chữ ký của họ có thể xóa sổ cả một gia tộc, một cú điện thoại có thể dập tắt một mạng sống.
Và dẫu vậy, sức quyến rũ của họ thì khó cưỡng: hào nhoáng, quyền lực, và lời hứa về một thiên đường rực sáng.
Điều họ không nói là: đằng sau ánh sáng ấy, bóng tối sâu đến mức nuốt chửng cả linh hồn.
Đứng trên đỉnh kim tự tháp ấy là hắn – USA, kẻ mà người đời thì thầm gọi là "The Eagle."
Hắn không cần giới thiệu, vì cả thành phố này phải thở theo nhịp tim hắn.
Cao lớn, vai rộng, khuôn mặt rắn rỏi như tạc từ đá nhưng lại đầy quyễn rũ, luôn khoác bộ vest trắng được may đo, mái tóc vàng hung càng làm nổi bật cặp kính râm mà hắn đeo để che đi đôi mắt xanh lục như làn sóng dưới nắng nhưng cũng sâu thẳm đầy nguy hiểm như đáy đại dương.
Giọng hắn trầm, âm vang như tiếng súng lên nòng, nhưng mỗi lời hắn nói lại mềm mại như nhung, đủ để khiến kẻ nghe tự nguyện đưa cổ vào thòng lọng.
Với hắn, đạo đức là trò đùa, công lý là món hàng, và mạng người chỉ là số liệu trên bảng tính lợi nhuận.
Dưới tay hắn, chiến tranh và khủng hoảng chỉ là những quân bài.
Hắn không hề nương tay với bất kì ai, kể cả phụ nữ, hắn chỉ coi họ như những món hàng, món đồ chơi để hắn thỏa mãn dục vọng của hắn.
Vì thế mà biết bao cô gái, thiếu nữ đã lên giường với hắn một lần hoặc hơn, có thể là tự nguyện hoặc bị ép buộc giống như một ván cờ.
Một ván cược thất bại nghĩa là một thành phố bị đốt cháy – nhưng hắn vẫn sẽ mỉm cười, vì tro tàn cũng có thể bán được nếu biết cách.
Nếu Tư Bản là ngọn lửa rực rỡ, thì Cộng Sản là bóng tối đặc quánh – nơi lý tưởng được mạ vàng bằng máu.
Họ nói về công bằng, nhưng dưới đôi bàn tay dính máu, công bằng chỉ còn là cái cớ để xích xiềng thêm chặt.
Đứng đầu là USSR– "The Red Tsar."
Hắn trẻ, đầy khí chất thép, và mang trong mắt một ngọn lửa không bao giờ tắt.
Bộ quân phục hắn mặc luôn chỉn chu đến từng nếp gấp, như thể trật tự chính là hơi thở của hắn.
Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi từ ngữ của hắn vang như tiếng búa giáng xuống đe, lạnh và dứt khoát.
Với hắn, thế giới không phải là nơi để thỏa hiệp, mà là chiến trường để nhuộm đỏ bằng lá cờ của mình.
Hắn tin vào sức mạnh của kỷ luật và sẵn sàng hy sinh cả triệu mạng để đổi lấy một tương lai "bình đẳng" – thứ bình đẳng mà chỉ hắn định nghĩa.
Cánh tay phải: China – "The Snake of Shadows."
China không chỉ là chiến lược gia, hắn là kẻ khiến đối phương chết mà không hiểu vì sao mình thua.
Dưới bộ áo dài sang trọng, mái tóc đen dài, hắn giấu những móng vuốt chết người.
Mọi kế hoạch của hắn như một bàn cờ, nơi hắn luôn đi trước ba nước.
Khi thương lượng, hắn nói bằng mật ngọt; khi ra tay, hắn giết bằng sự im lặng.
Và hắn giỏi dùng mọi thứ – từ tiền, thông tin, đến máu – miễn đạt được mục tiêu.
Cặp kính hắn đeo trông thì tầm thường nhưng nó đã khiến cho biết bao người rời khỏi thân xác. khi nhìn thẳng vào cặp mắt kính ấy, ta như nhìn thấy tương lai của bản thân khi dây dưa với hắn đều không khỏi khiến người ta run sợ và kính nể.
Như một con rắn với cặp nanh vuốt đầy nọc độc.
Cánh tay trái: Cuba – "The Surgeon of Havoc."
Nếu China là bộ não, thì Cuba là lưỡi dao.
Ban ngày, hắn là bác sĩ, nhà khoa học; ban đêm, hắn biến phòng thí nghiệm thành địa ngục.
Những tiếng thét bị bóp nghẹt sau lớp cửa thép, nơi hắn cắt, mổ, tái tạo con người như những món đồ chơi.
Nhưng đừng nhầm tưởng hắn yếu đuối – hắn chiến đấu bằng súng, dao, và sự tàn nhẫn lạnh lùng đến mức máu trên tay chỉ là một phần công việc.
Họ không chỉ là một phe phái.
Họ là cơn bão đỏ, nuốt trọn mọi thứ trên đường đi, và để lại sau lưng một thế giới gãy đổ nhưng phủ trong bóng cờ của họ.
Họ không ẩn mình trong bóng tối như Cộng Sản, cũng không bọc vàng như Tư Bản.
Họ không nói về công lý.
Họ nói về sức mạnh.
Thứ công lý duy nhất họ tin là công lý của kẻ sống sót.
Với họ, thế giới là một chiến trường khổng lồ, nơi chỉ có kẻ mạnh mới được quyền tồn tại.
Họ khoác lên mình bộ áo của chủ nghĩa cực đoan, và lấy máu làm nền cho đế chế của mình, lấy xác làm bậc thang để đi lên.
Người dẫn đầu: Third Reich – "The Iron Wolf."
Một con sói khoác áo người, mắt đỏ máu và ý chí thép.
Hắn tin vào sự thuần khiết của giống nòi như một tôn giáo, và hắn là giáo chủ của cơn ác mộng ấy.
Hắn nói về trật tự, nhưng thứ trật tự đó được khắc lên bằng dao và đạn.
Khi hắn bước vào căn phòng, mọi ánh mắt đều cúi xuống – không phải vì kính trọng, mà vì sợ bị nghiền nát dưới gót giày đen bóng.
Đối với hắn, chiến tranh không phải là lựa chọn.
Nó là định mệnh.
Đồng minh Đông Á: Japan Empire – "The Rising Blade."
Nếu Third Reich là súng, thì Đế Quốc Nhật là thanh kiếm.
Hắn không cần lời hoa mỹ; hắn nói bằng hành động, bằng những dòng máu đổ trên mặt đất.
Kỷ luật, danh dự và tàn nhẫn hòa vào nhau tạo nên một chiến binh mang nụ cười lạnh lẽo như lưỡi katana.
Khi hắn lên tiếng, đó không phải là mệnh lệnh, mà là một bản án tử.
Với hắn, thế giới là tấm bản đồ chờ nhuộm đỏ, và biển máu chỉ là cái giá của vinh quang.
Đồng minh châu Âu: Italy Empire – "The Black Lion."
Đừng để vẻ ngoài đào hoa của hắn đánh lừa.
Đằng sau bộ quân phục bóng loáng và những bài diễn thuyết đầy nhiệt huyết là một kẻ khát quyền lực đến mức sẵn sàng thiêu rụi cả châu lục.
Hắn không phải là chiến binh như J.E, cũng không lạnh như T.R, nhưng hắn là kẻ biết cách biến lòng trung thành thành dây xích trói hàng triệu người.
Với hắn, sự sụp đổ của đối phương chỉ là một buổi trình diễn – và hắn luôn đứng trên sân khấu.
Ba con thú săn mồi.
Ba móng vuốt khép lại thành một nanh sắt.
Họ là cơn ác mộng của thế giới, một cỗ máy nghiền xương, và bánh răng của nó chỉ dừng lại khi không còn gì ngoài tro tàn...
_________________________
Ga tàu Peccatum ngập trong ánh đèn vàng vọt, khói thuốc lẫn mùi dầu máy quện vào không khí đặc quánh, khiến người ta cảm thấy như đang hít vào một thứ bẩn thỉu nhưng gây nghiện, hòa lẫn tiếng loa phát thanh và tiếng bánh sắt nghiến lên đường ray như tiếng kim loại cào vào thần kinh.
Người ta đổ xuống sân ga như những con cá mắc lưới, mỗi người mang một ánh mắt khác nhau: tham vọng, tuyệt vọng, hoặc trống rỗng như hố sâu.
Những chuyến tàu nối đuôi nhau, mang đến những gương mặt mới – kẻ tìm cơ hội, kẻ chạy trốn số phận.
Trong khoang tàu hạng trung, Việt Nam ngồi yên, ánh mắt không hẳn hướng ra ngoài mà thỉnh thoảng dán vào chiếc vali bên cạnh.Vali ấy không chỉ chứa quần áo.
Nó chứa một khẩu súng lục, vài băng đạn và một con dao chiến đấu.
Không nhiều, nhưng đủ để nhắc nhở cậu rằng nơi mình đến không phải là nơi để tay không mà sống.
Không ai ngờ chàng trai với chiếc áo sơ mi trắng giản dị này đã chi tiền để mua một món hàng chết người.
Nhưng cậu biết rõ một điều: thành phố này không chào đón những kẻ tay trắng.
Ở đây, vũ khí không phải là lựa chọn.
Nó là tấm vé để còn sống sót ngày mai.
Việt Nam không nghèo.
Gia đình nuôi của cậu đã vứt cho cậu một khoản kha khá, đủ để cậu không phải bắt đầu từ con số không.
Nhưng với cậu, tiền chỉ là tấm khiên mỏng manh trong một thành phố nơi người ta dùng máu làm mực ký hợp đồng.
Cậu đã mạnh tay chi cho những thứ cần thiết: một khẩu súng đáng tin, một căn nhà nằm trong khu "ít tội phạm nhất có thể" – ít thôi, chứ không bao giờ không có.
Và một mảnh đất để nếu cần, có thể cắm sâu gốc rễ thay vì sống như kẻ lang thang...
Bên ngoài cửa sổ, bóng đêm của thành phố như một con thú đang há miệng chờ nuốt lấy kẻ mới đến, ánh đèn thành phố nhấp nháy như những vì sao giả tạo, quyến rũ và chết chóc.
Những tòa nhà hiện đại xa xa tỏa sáng như thiên đường, nhưng Việt Nam biết, dưới ánh sáng đó là bóng tối đặc quánh – nơi người ta đổi mạng sống lấy quyền lực và tiền bạc như chuyện thường ngày.
Cậu chỉnh lại cổ tay áo, cảm nhận trọng lượng quen thuộc của con dao gấp giấu trong tay áo.
Đúng lúc đó, loa rè rè vang lên thông báo tên ga: Peccatum
Tiếng bánh sắt nghiến chát chúa như một lời cảnh báo.
Việt Nam hít sâu, bàn tay khẽ chạm vào vali, rồi đứng dậy.
Cánh cửa sẽ mở trong vài giây nữa.
Chào đón cậu là cuộc sống mới ở thành phố Infernum Splendidum...
(Tất cả chỉ là hư cấu và tưởng tượng, không liên quan đến chính trị, lịch sử)