Cập nhật mới

Khác [AllVietnam] Infernum Splendidum

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
398724800-256-k427517.jpg

[Allvietnam] Infernum Splendidum
Tác giả: callmefishsy
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đêm thành phố rực sáng, ánh đèn phản chiếu trên những con đường đầy máu và nước mưa.

Người ta vẫn cười, vẫn nâng ly trong những bữa tiệc xa hoa, trong khi dưới tầng hầm, một kẻ khác đang gào thét để trả giá cho món nợ hắn không thể trả bằng tiền.

Ở đây, luật pháp chỉ là trò hề rẻ tiền trong một vở kịch được đạo diễn bởi những kẻ giàu nhất.

Một cái nháy mắt có thể đổi mạng người, một tờ tiền có thể đổi cả sự thật.

Họ gọi nơi này là thành phố của giấc mơ.

Nhưng kẻ nào mơ nhiều quá... sẽ chết trước khi kịp tỉnh.

Trong căn phòng rộng trải thảm đỏ, mùi nước hoa hòa cùng mùi thuốc súng.

Trên ghế nhung, gã đàn ông mặc vest trắng và cặp kính râm che đi đôi mắt xanh biếc sâu thẳm này, ngồi cười nhạt:
"Địa ngục không phải ở dưới lòng đất, cưng à.

Nó ở ngay đây, giữa những ánh đèn này."



vietnamxall​
 
[Allvietnam] Infernum Splendidum
The Price of Light


Thành phố chưa bao giờ ngủ.

Nó không dám.

Ánh đèn neon nhấp nháy như vòng hào quang của quỷ, còn những con đường thì sáng lóa bởi mưa, rửa trôi những vệt máu mà chẳng ai buồn lau.

Người ta gọi đây là thiên đường, biểu tượng của giàu sang và quyền lực.

Nhưng với những kẻ sống trong bóng tối, nó là một thứ khác.

Ở đây, tiền không chỉ là tiền.

Nó là luật.

Nó là đức tin.

Nó là sự thật duy nhất còn sót lại.

Công lý ư?

Chỉ là một từ bỏ quên trong bảo tàng, nằm im trong tủ kính bên cạnh những loài đã tuyệt chủng.

Đêm nay, thành phố thở bằng khói thuốc và những lời thì thầm.

Những cuộc giao dịch được đóng dấu bằng cái bắt tay... hoặc bằng một viên đạn.

Và đâu đó giữa biển người hào nhoáng và tội lỗi, những người đứng đầu của ba phe hùng mạnh, gần như là trung tâm kinh tế, xã hội của thành phố.

Tư Bản - Họ khoác lên mình những bộ vest đắt tiền, giày da sáng bóng như gương, và nụ cười thì được thiết kế tỉ mỉ hơn cả những tòa nhà chọc trời mà họ sở hữu.

Với họ, thế giới không tồn tại đúng hay sai – chỉ tồn tại thứ sinh lợi và thứ không.

Luật pháp là món đồ xa xỉ mà họ mua đứt từ lâu.

Tiền là tôn giáo của họ, và đồng đô la chính là thánh giá.

Một chữ ký của họ có thể xóa sổ cả một gia tộc, một cú điện thoại có thể dập tắt một mạng sống.

Và dẫu vậy, sức quyến rũ của họ thì khó cưỡng: hào nhoáng, quyền lực, và lời hứa về một thiên đường rực sáng.

Điều họ không nói là: đằng sau ánh sáng ấy, bóng tối sâu đến mức nuốt chửng cả linh hồn.

Đứng trên đỉnh kim tự tháp ấy là hắn – USA, kẻ mà người đời thì thầm gọi là "The Eagle."

Hắn không cần giới thiệu, vì cả thành phố này phải thở theo nhịp tim hắn.

Cao lớn, vai rộng, khuôn mặt rắn rỏi như tạc từ đá nhưng lại đầy quyễn rũ, luôn khoác bộ vest trắng được may đo, mái tóc vàng hung càng làm nổi bật cặp kính râm mà hắn đeo để che đi đôi mắt xanh lục như làn sóng dưới nắng nhưng cũng sâu thẳm đầy nguy hiểm như đáy đại dương.

Giọng hắn trầm, âm vang như tiếng súng lên nòng, nhưng mỗi lời hắn nói lại mềm mại như nhung, đủ để khiến kẻ nghe tự nguyện đưa cổ vào thòng lọng.

Với hắn, đạo đức là trò đùa, công lý là món hàng, và mạng người chỉ là số liệu trên bảng tính lợi nhuận.

Dưới tay hắn, chiến tranh và khủng hoảng chỉ là những quân bài.

Hắn không hề nương tay với bất kì ai, kể cả phụ nữ, hắn chỉ coi họ như những món hàng, món đồ chơi để hắn thỏa mãn dục vọng của hắn.

Vì thế mà biết bao cô gái, thiếu nữ đã lên giường với hắn một lần hoặc hơn, có thể là tự nguyện hoặc bị ép buộc giống như một ván cờ.

Một ván cược thất bại nghĩa là một thành phố bị đốt cháy – nhưng hắn vẫn sẽ mỉm cười, vì tro tàn cũng có thể bán được nếu biết cách.

Nếu Tư Bản là ngọn lửa rực rỡ, thì Cộng Sản là bóng tối đặc quánh – nơi lý tưởng được mạ vàng bằng máu.

Họ nói về công bằng, nhưng dưới đôi bàn tay dính máu, công bằng chỉ còn là cái cớ để xích xiềng thêm chặt.

Đứng đầu là USSR– "The Red Tsar."

Hắn trẻ, đầy khí chất thép, và mang trong mắt một ngọn lửa không bao giờ tắt.

Bộ quân phục hắn mặc luôn chỉn chu đến từng nếp gấp, như thể trật tự chính là hơi thở của hắn.

Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi từ ngữ của hắn vang như tiếng búa giáng xuống đe, lạnh và dứt khoát.

Với hắn, thế giới không phải là nơi để thỏa hiệp, mà là chiến trường để nhuộm đỏ bằng lá cờ của mình.

Hắn tin vào sức mạnh của kỷ luật và sẵn sàng hy sinh cả triệu mạng để đổi lấy một tương lai "bình đẳng" – thứ bình đẳng mà chỉ hắn định nghĩa.

Cánh tay phải: China – "The Snake of Shadows."

China không chỉ là chiến lược gia, hắn là kẻ khiến đối phương chết mà không hiểu vì sao mình thua.

Dưới bộ áo dài sang trọng, mái tóc đen dài, hắn giấu những móng vuốt chết người.

Mọi kế hoạch của hắn như một bàn cờ, nơi hắn luôn đi trước ba nước.

Khi thương lượng, hắn nói bằng mật ngọt; khi ra tay, hắn giết bằng sự im lặng.

Và hắn giỏi dùng mọi thứ – từ tiền, thông tin, đến máu – miễn đạt được mục tiêu.

Cặp kính hắn đeo trông thì tầm thường nhưng nó đã khiến cho biết bao người rời khỏi thân xác. khi nhìn thẳng vào cặp mắt kính ấy, ta như nhìn thấy tương lai của bản thân khi dây dưa với hắn đều không khỏi khiến người ta run sợ và kính nể.

Như một con rắn với cặp nanh vuốt đầy nọc độc.

Cánh tay trái: Cuba – "The Surgeon of Havoc."

Nếu China là bộ não, thì Cuba là lưỡi dao.

Ban ngày, hắn là bác sĩ, nhà khoa học; ban đêm, hắn biến phòng thí nghiệm thành địa ngục.

Những tiếng thét bị bóp nghẹt sau lớp cửa thép, nơi hắn cắt, mổ, tái tạo con người như những món đồ chơi.

Nhưng đừng nhầm tưởng hắn yếu đuối – hắn chiến đấu bằng súng, dao, và sự tàn nhẫn lạnh lùng đến mức máu trên tay chỉ là một phần công việc.

Họ không chỉ là một phe phái.

Họ là cơn bão đỏ, nuốt trọn mọi thứ trên đường đi, và để lại sau lưng một thế giới gãy đổ nhưng phủ trong bóng cờ của họ.

Họ không ẩn mình trong bóng tối như Cộng Sản, cũng không bọc vàng như Tư Bản.

Họ không nói về công lý.

Họ nói về sức mạnh.

Thứ công lý duy nhất họ tin là công lý của kẻ sống sót.

Với họ, thế giới là một chiến trường khổng lồ, nơi chỉ có kẻ mạnh mới được quyền tồn tại.

Họ khoác lên mình bộ áo của chủ nghĩa cực đoan, và lấy máu làm nền cho đế chế của mình, lấy xác làm bậc thang để đi lên.

Người dẫn đầu: Third Reich – "The Iron Wolf."

Một con sói khoác áo người, mắt đỏ máu và ý chí thép.

Hắn tin vào sự thuần khiết của giống nòi như một tôn giáo, và hắn là giáo chủ của cơn ác mộng ấy.

Hắn nói về trật tự, nhưng thứ trật tự đó được khắc lên bằng dao và đạn.

Khi hắn bước vào căn phòng, mọi ánh mắt đều cúi xuống – không phải vì kính trọng, mà vì sợ bị nghiền nát dưới gót giày đen bóng.

Đối với hắn, chiến tranh không phải là lựa chọn.

Nó là định mệnh.

Đồng minh Đông Á: Japan Empire – "The Rising Blade."

Nếu Third Reich là súng, thì Đế Quốc Nhật là thanh kiếm.

Hắn không cần lời hoa mỹ; hắn nói bằng hành động, bằng những dòng máu đổ trên mặt đất.

Kỷ luật, danh dự và tàn nhẫn hòa vào nhau tạo nên một chiến binh mang nụ cười lạnh lẽo như lưỡi katana.

Khi hắn lên tiếng, đó không phải là mệnh lệnh, mà là một bản án tử.

Với hắn, thế giới là tấm bản đồ chờ nhuộm đỏ, và biển máu chỉ là cái giá của vinh quang.

Đồng minh châu Âu: Italy Empire – "The Black Lion."

Đừng để vẻ ngoài đào hoa của hắn đánh lừa.

Đằng sau bộ quân phục bóng loáng và những bài diễn thuyết đầy nhiệt huyết là một kẻ khát quyền lực đến mức sẵn sàng thiêu rụi cả châu lục.

Hắn không phải là chiến binh như J.E, cũng không lạnh như T.R, nhưng hắn là kẻ biết cách biến lòng trung thành thành dây xích trói hàng triệu người.

Với hắn, sự sụp đổ của đối phương chỉ là một buổi trình diễn – và hắn luôn đứng trên sân khấu.

Ba con thú săn mồi.

Ba móng vuốt khép lại thành một nanh sắt.

Họ là cơn ác mộng của thế giới, một cỗ máy nghiền xương, và bánh răng của nó chỉ dừng lại khi không còn gì ngoài tro tàn...

_________________________

Ga tàu Peccatum ngập trong ánh đèn vàng vọt, khói thuốc lẫn mùi dầu máy quện vào không khí đặc quánh, khiến người ta cảm thấy như đang hít vào một thứ bẩn thỉu nhưng gây nghiện, hòa lẫn tiếng loa phát thanh và tiếng bánh sắt nghiến lên đường ray như tiếng kim loại cào vào thần kinh.

Người ta đổ xuống sân ga như những con cá mắc lưới, mỗi người mang một ánh mắt khác nhau: tham vọng, tuyệt vọng, hoặc trống rỗng như hố sâu.

Những chuyến tàu nối đuôi nhau, mang đến những gương mặt mới – kẻ tìm cơ hội, kẻ chạy trốn số phận.

Trong khoang tàu hạng trung, Việt Nam ngồi yên, ánh mắt không hẳn hướng ra ngoài mà thỉnh thoảng dán vào chiếc vali bên cạnh.Vali ấy không chỉ chứa quần áo.

Nó chứa một khẩu súng lục, vài băng đạn và một con dao chiến đấu.

Không nhiều, nhưng đủ để nhắc nhở cậu rằng nơi mình đến không phải là nơi để tay không mà sống.

Không ai ngờ chàng trai với chiếc áo sơ mi trắng giản dị này đã chi tiền để mua một món hàng chết người.

Nhưng cậu biết rõ một điều: thành phố này không chào đón những kẻ tay trắng.

Ở đây, vũ khí không phải là lựa chọn.

Nó là tấm vé để còn sống sót ngày mai.

Việt Nam không nghèo.

Gia đình nuôi của cậu đã vứt cho cậu một khoản kha khá, đủ để cậu không phải bắt đầu từ con số không.

Nhưng với cậu, tiền chỉ là tấm khiên mỏng manh trong một thành phố nơi người ta dùng máu làm mực ký hợp đồng.

Cậu đã mạnh tay chi cho những thứ cần thiết: một khẩu súng đáng tin, một căn nhà nằm trong khu "ít tội phạm nhất có thể" – ít thôi, chứ không bao giờ không có.

Và một mảnh đất để nếu cần, có thể cắm sâu gốc rễ thay vì sống như kẻ lang thang...

Bên ngoài cửa sổ, bóng đêm của thành phố như một con thú đang há miệng chờ nuốt lấy kẻ mới đến, ánh đèn thành phố nhấp nháy như những vì sao giả tạo, quyến rũ và chết chóc.

Những tòa nhà hiện đại xa xa tỏa sáng như thiên đường, nhưng Việt Nam biết, dưới ánh sáng đó là bóng tối đặc quánh – nơi người ta đổi mạng sống lấy quyền lực và tiền bạc như chuyện thường ngày.

Cậu chỉnh lại cổ tay áo, cảm nhận trọng lượng quen thuộc của con dao gấp giấu trong tay áo.

Đúng lúc đó, loa rè rè vang lên thông báo tên ga: Peccatum

Tiếng bánh sắt nghiến chát chúa như một lời cảnh báo.

Việt Nam hít sâu, bàn tay khẽ chạm vào vali, rồi đứng dậy.

Cánh cửa sẽ mở trong vài giây nữa.

Chào đón cậu là cuộc sống mới ở thành phố Infernum Splendidum...

(Tất cả chỉ là hư cấu và tưởng tượng, không liên quan đến chính trị, lịch sử)
 
[Allvietnam] Infernum Splendidum
Ch.2: Unexpected


Cánh cửa tàu mở ra, và Việt Nam bước xuống, kéo theo chiếc vali nặng trĩu.

Không khí nơi đây đặc quánh mùi khói, mùi sắt gỉ và mùi người – mồ hôi, nước hoa rẻ tiền, máu khô.

Sân ga đông nghẹt, hỗn loạn như một chợ đêm của những kẻ chạy trốn và những kẻ săn mồi.

Loa vẫn rè rè thông báo nhưng chẳng ai buồn nghe.

Cậu quan sát xung quanh, mọi giác quan căng lên.

Áo khoác cài khuy kín, giấu trong đó một khẩu súng lục và con dao gấp trong tay áo.

Vali không chỉ có quần áo mà còn có vài thứ cậu hy vọng sẽ cứu mạng mình nếu cần.

Và cậu đã tìm hiểu trước: về ba thế lực cai trị thành phố này – Tư Bản, Cộng Sản, và Phát Xít.

Về những kẻ đứng đầu – những con thú khổng lồ khoác áo người.

Cậu biết mặt chúng.

Biết rõ hơn ai hết, va chạm với chúng là điều tồi tệ nhất có thể xảy ra cho một kẻ vừa đặt chân đến.

Nhưng số phận lại có cách đùa giỡn.

Cậu đang lách qua một nhóm lao động ồn ào thì một bóng người cao lớn, khoác áo dài đen, đâm sầm vào cậu.

Ánh mắt đỏ máu đậm chạm vào cậu chỉ trong một tích tắc, nhưng nó đủ để cậu nhận ra hắn là ai.

Third Reich.

Trước khi Việt Nam kịp phản ứng, một bàn tay to và lạnh như thép chụp lấy vai cậu, rồi bịt chặt miệng cậu.

Hắn kéo cậu giật mạnh vào một hành lang tối, nơi ánh sáng vàng vọt của sân ga không còn chạm tới.

Tiếng ồn ào phía sau vẫn vang lên, nhưng ở đây chỉ còn tiếng thở dồn dập và mùi thuốc súng nhè nhẹ.

"Sofern du es weißt, halt den Mund.(liệu hồn mà ngậm mồm vào)" hắn gằn, giọng trầm khàn như tiếng kim loại cọ vào đá.

Việt Nam gật, cảm nhận bàn tay hắn buông ra.

Cậu đứng lùi lại một bước, mắt vẫn dán vào hắn.

Sau đó hắn lôi cậu qua những góc ngách ngoằn nghèo, rồi đến một khoảng trống không có ai qua lại và gần như không ai biết.

Khi cậu còn đang thầm thương xót cho cái cổ tay bị hắn nắm chặt lôi đi mà tưởng như hắn sắp bóp nát cái tay của cậu thì hắn cất tiếng "Này.", làm cậu bừng tỉnh khỏi những suy nghĩ vu vơ của cậu.

Khi ánh sáng mờ chiếu qua, cậu thấy bả vai trái của hắn – máu đỏ sẫm thấm qua lớp áo đen tuyền.

Một vết đạn.

Hắn gằn giọng khi thấy cậu đứng đực ra như bức tượng "Băng bó.

Ngay."

Việt Nam nuốt khan.

Đây là một trong ba con thú của thành phố, và hắn đang bị thương.

Cơ hội?

Hay cái bẫy chết người?

Nhưng cậu không có lựa chọn.

Chậm một giây thôi, hắn có thể bẻ gãy cổ cậu như bẻ một cành khô.

Cậu quỳ xuống, mở vali.

Bộ dụng cụ y tế được đặt ngay ngắn bên cạnh những băng đạn.

Khi lấy gạc và thuốc sát trùng ra, Việt Nam hỏi khẽ:

"N-Ngài... bị theo dõi?"

Hắn khẽ nhếch mép, một nụ cười không vui: "Ở thành phố này, ai mà không bị?"

Cậu siết chặt hàm, bắt đầu cắt lớp áo chỗ bả vai, máu nóng tràn ra.

Vết đạn xuyên qua cơ thịt, không chạm xương.

Một ca đơn giản, nhưng trong hoàn cảnh này, nó là một ca sinh tử.

Hắn ngồi im như tượng, ánh mắt lạnh lùng dán vào cậu.

Trong khoảnh khắc đó, Việt Nam hiểu: mỗi động tác sai có thể đổi lấy viên đạn xuyên sọ.

Nhìn cậu thì bình tĩnh chứ trong lòng thì đang gào thét tuyệt vọng.

Ý là cậu đặt chân xuống thành phố chưa đầy một tiếng.

Một tiếng thôi!

Và giờ cậu đang băng bó cho một trong ba ông trùm khét tiếng nhất cái chỗ này.

Quá ảo!

Người ta đến đây để kiếm tiền, còn cậu thì mở màn bằng việc... làm y tá bất đắc dĩ cho Third Reich!

Đm, thượng đế đúng là có mắt nhìn người phết đấy( Thượng đế kiểu: Ai biết gì đâu :33)

Đáng lẽ cậu nên áp dụng kế chạy vẫn là thượng sách nhưng nào ai giám, cậu mà chạy thì thôi rồi... chắc cậu được đăng xuất với một cái lỗ giữa trán.

Và giờ thì seo nào, cậu ngồi đây, tay toàn máu và gắp viên đạn ra khỏi bả vai hắn, đầu nghĩ: "Ờ, chắc mình vừa sign hợp đồng định mệnh rồi đấy."

Cậu chuẩn bị đủ thứ: súng, dao, tiền, nhà ở khu "ít cướp nhất thành phố."

Nhưng cậu nào có học cái tutorial dạy:"Phải làm gì khi một ông trùm bị thương lôi cậu vào góc tối rồi bảo: Băng cho tao."

Đúng là hết nước chấm🙂))

 ̄ ̄ ̄ ̄ ̄ ̄ ̄ ̄

Cậu siết chặt băng lần cuối, tay còn dính máu.

Third Reich nhìn cậu, đôi mắt lạnh như lưỡi dao trong bóng tối.

Một khoảng im lặng kéo dài như chực bóp nghẹt cổ họng cậu, rồi hắn bật ra một câu, giọng trầm đến mức cậu tưởng như nghe từ dưới đất vọng lên:

"Giỏi đấy, nhóc.

Giờ thì mày nợ tao một mạng... hoặc có khi là ngược lại."

Cậu đứng đực ra vài giây, não như mất kết nối Wi-Fi.

Đáp gì bây giờ?

"Dạ"?

"Không có gì"?

Hay "Đừng giết em"?

Cuối cùng, cậu chỉ khẽ gật, xách vali rồi lùi ra khỏi cái hành lang ngột ngạt ấy, từng sợi thần kinh căng như dây đàn.

Sân ga trước mặt vẫn đông nghịt, tiếng loa rè rè vọng khắp không gian, mọi người tất bật với hành lý và giấc mơ riêng.

Nhưng cậu biết hắn vẫn ở đó, ánh mắt hắn như đinh đóng vào lưng cậu, lạnh buốt.

Mỗi bước chân nặng như giẫm trên băng.

Cậu không dám quay lại, chỉ đến khi cửa ga đóng sầm phía sau lưng mới thở mạnh một hơi, bàn tay vẫn run nhẹ.

"Ngày đầu tiên mà đã thế này...

City vibe đúng là không đùa được."

Cậu đưa tay bắt một chiếc taxi, trượt người vào ghế sau, kéo sâu cổ áo che vết máu vương trên tay áo.

Xe rẽ qua những con phố ngập ánh đèn neon, hắt lên mặt cậu những vệt đỏ xanh loang lổ.

Thành phố ngoài kia ồn ào, bẩn thỉu và nguy hiểm đến mức đẹp một cách bệnh hoạn.

Cậu dựa đầu vào ghế, thở dài, đầu óc vẫn quay cuồng: "Tại sao lại là mình?

Trong cả đống người ở ga, hắn chọn cậu?

Hay số phận thích content kiểu này?"

Mười lăm phút sau, taxi khựng lại trước một căn nhà.

Cậu mở mắt, bước xuống... rồi đứng chết lặng.

Trước mặt cậu là một căn nhà hai tầng, tường sơn trắng xám, cửa kính sáng bóng.

Bên hông tầng một là một phòng nối liền – đúng kiểu văn phòng riêng, như trong phim gangster cậu từng xem.

Phía sau thấp thoáng một khu vườn nhỏ, chỉ toàn cỏ, nhưng sạch sẽ, gọn gàng.

Cậu bàng hoàng.

Thật sự không ngờ nơi này lại "ổn áp" đến thế, so với tất cả những gì cậu tưởng tượng về một thành phố nơi mạng người rẻ như hạt bụi.

Cậu bật cười khẽ, kéo vali lên bậc thềm.

"Ít ra thì chỗ này không chào mình bằng dao kề cổ.

Hy vọng căn nhà này giữ được lâu lâu..."

Chìa khóa xoay, cửa mở, ánh sáng vàng nhạt tràn ra.

Cậu lăn vali vào nhà, khép cửa lại sau lưng.

Thành phố ngoài kia vẫn điên loạn, nhưng đêm nay, ít nhất ở đây, cậu còn thở.

Cậu ngả người lên tường, thầm nghĩ: "Ngày đầu tiên... kết thúc như thế này á?

Điên thật."

Còn tiếp...
 
[Allvietnam] Infernum Splendidum
Ch. 3: Unknown person


Cậu lăn vali vào nhà rồi đóng cửa lại, tiếng khóa xoay nghe cạch một cái chắc nịch.

Không gian bên trong tối thui, chỉ có chút ánh sáng rọi qua khe cửa kính phía sau lưng.

Cậu thử bật công tắc đèn lên-không sáng, vẫn tối thui.

Cậu vuừa lẩm bẩm vừa rút điện thoại, bật đèn pin rồi đảo mắt quanh căn phòng đầu tiên.

Vẫn còn mùi bụi, kiểu bụi lâu ngày, nhưng không đến mức quá tệ.

Điều đầu tiên cậu cần: đi tìm cầu dao.

Cậu đặt vali sát vách, lẩm bẩm:

"Không có điện thì cái vibe nhà giàu cũng thành vibe nhà xác thôi."

Men theo hành lang, cậu tìm được cái tủ điện gắn âm tường gần cửa ra vào.

Mở ra, kiểm tra một lượt – cầu dao vẫn đang tắt.

Cậu thử gạt từng cái lên, tiếng "tách tách" vang lên như bật công tắc khởi động một phần cuộc đời mới.

Đèn trần sáng lên, ánh sáng dịu dịu lan khắp không gian.

Mấy bóng đèn LED âm trần có vẻ vẫn còn hoạt động tốt.

Cậu nhếch môi một chút, vừa nhẹ nhõm vừa bất ngờ.

Tiếp theo là nước.

Cậu tìm thấy bảng điều khiển hệ thống dẫn nước đặt ở một hộc tủ dưới cầu thang.

Mở ra, vặn van chính, rồi bật công tắc máy bơm.

Đường ống phát ra tiếng ù nhẹ — nước bắt đầu lưu thông.

Cậu nghiêng đầu, lắng nghe – không có tiếng rò rỉ.

Tốt.

Giờ mới đến phần thú vị: khám phá.

Việt Nam bước vào phòng khách, ánh đèn vàng phản chiếu lên nội thất tông màu trầm – xám, đen, gỗ nâu.

Thiết kế tối giản nhưng hiện đại, không cầu kỳ, kiểu sang nhưng không khoe.

Sofa dài bọc da, bàn kính đen, kệ sách trống trải như chờ ai đó lấp đầy.

Điều khiến cậu nhíu mày là cửa sổ.

Cậu chạm tay, gõ nhẹ – tiếng đặc quánh vang lên.

Chống đạn.

Một căn nhà trong thành phố này mà cửa sổ chống đạn?

Không biết nên thấy yên tâm hay thấy rợn người.

Cậu kéo vali lên cầu thang, đặt vào phòng ngủ tầng hai.

Phòng rộng, sàn gỗ lạnh mát, giường đơn giản nhưng sạch sẽ, ngăn tủ gọn gàng nhưng trống không, chắc cậu nên mua một số đồ trang trí nhỉ.

Từ trên nhìn xuống, cả khu vườn nhỏ sau nhà như một mảnh xanh cô độc giữa rừng bê tông.

Xong việc, cậu quay lại thăm phòng bên hông tầng một – căn phòng được gọi là văn phòng.

Đẩy cửa, đèn bật sáng, và... chẳng có gì ngoài bốn bức tường trắng, sàn gỗ và cửa kính lớn nhìn ra sân trước.

Trống trơn, như thể nó đang chờ chủ nhân tự quyết định biến nó thành gì.

"Ít nhất thì cho người ta cái bàn với cái ghế chứ..."

Cậu lẩm bẩm, ngó xem có gì giấu ở đâu không.

Cậu định quay đi, nhưng ánh mắt bỗng dừng lại ở một phiến gỗ lót sàn nơi góc phòng.

Nó hơi... lệch.

Không hẳn là lỏng, nhưng lõm xuống một chút, như thể bên dưới rỗng.

Cậu nhíu mày, cúi xuống kiểm tra.

Ngón tay rà nhẹ dọc mép phiến gỗ, chạm vào hai mẩu chốt gỗ mảnh đang giữ chặt.

"Hừm... thiết kế không phải tay nghiệp dư."

Cậu dùng dao gấp trong tay áo làm đòn bẩy, cạy từng chốt ra.

Một tiếng "cạch" khẽ vang, phiến gỗ nhấc lên dễ dàng hơn cậu tưởng.

Bên dưới không phải hố, mà là một khe tường ẩn sau lớp ván.

Và trong khe đó, một bảng đen nhẵn lì, không hoa văn, không ký hiệu, nhưng có những khớp lạ mắt hai bên – kiểu thiết kế chuyên dụng cho việc... treo gì đó.

Vũ khí. (Chắn chắn luôn chứ còn gì nữa)

Việt Nam ngồi thụp xuống, ánh mắt dán vào khoảng trống đen ấy.

Trống rỗng, không một khẩu súng, không một lưỡi dao.

Nhưng sự tồn tại của nó đủ để nói lên một điều: chủ cũ của ngôi nhà này không phải dân thường.

Cậu cười nhạt, khẽ lẩm bẩm "Chỗ này mà gọi là nhà à?

Nghe giống base camp của một ông trùm thì đúng hơn."

Sau đó cậu đóng phiến gỗ lại, chốt lại như chưa có gì xảy ra, xong rồi quay ra phòng khách.

Cậu ngồi xuống ghế sofa, đầu óc rối như tơ vò, đầu tựa nhẹ ra sau.

Trần nhà trơn láng, ánh đèn vàng nhạt đổ xuống như một lớp bụi ấm, nhưng chẳng làm dịu được mớ hỗn độn đang xoay vòng trong đầu cậu.

Điện thoại rung.

Cậu rút ra, màn hình sáng trong ánh đèn vàng nhạt của phòng khách.

Tin nhắn từ một số lạ, không tên, không ảnh đại diện:

"Về đến nhà rồi à.

Chớ chuẩn bị tiếp khách đấy"

Cậu nhíu mày, tay lướt xuống dưới tin nhắn, có một tệp đi kèm.

Cậu mở nó ra thì sững sờ, tất cả là ảnh cậu khi lên taxi và ảnh cậu đang ngồi trên sofa trong nhà mới của mình.

"C-Cái quái gì vậy...?"

Cậu ngồi thẳng dậy, nhìn ra cửa sổ để tìm kiếm người chụp mình, tim nhịp nhanh hơn tiếng đồng hồ treo tường.

Cậu chưa cho ai địa chỉ này.

Chưa nói với bất kỳ ai, chưa đăng một story nào.

Thế đéo nào có người tìm được, ý là cậu còn chưa làm quen với ai, chưa đắc tội với ai ý???

Việt Nam hoang mang lắm đấy chứ, cậu chưa hề bắt chuyện hay làm quen với ai luôn - trừ cái con sói đó ra, cậu chắc xui lắm mới bị người ta nhắm chúng ngay từ ngày đầu.

Thành phố đã chào đón bằng việc bị một ai đó nhắm chúng, đã thế lại còn đéo biết mình đã làm gì sai đâu...

À mà đúng rồi, cậu còn chưa có việc làm đây này, giờ ngồi yên không làm gì cũng chỉ độ được vài ngày, ít nhất thì giờ cậu cũng phải đi tìm việc làm hoặc ngồi chờ chết, giờ cậu đâu muốn chết sớm đếm vậy.

Thành phố này quả là chơi cậu một ván mở màn quá gắt, nhưng cậu không định gục sớm đâu.

Nếu đã bị nhắm, thì ít nhất cũng phải sống dai để xem tụi nó muốn gì.

Hoặc cho cậu biết lý do bị nhắm chúng chứ, đừng nói là thích thì nhắm, cậu buồn đó.

Còn tiếp...

✎﹏﹏﹏﹏﹏﹏

Đoán xem ai stalking Việt Nam nào ('・ω・')

Bật mí cho mấy bạn là một người không ngờ tới đâu, cứ đoán mạnh dạng lên :33

hẹ hẹ

♪♫*•♪♫*•♪•♫~
 
[Allvietnam] Infernum Splendidum
Ch. 4: Stalking


Đêm xuống, thành phố ngập trong ánh đèn neon và tiếng ồn đặc quánh.

Việt Nam kéo áo khoác sát người, dạo dọc con phố đầy biển hiệu nhấp nháy, bụng đói cồn cào.

Sau một ngày dài toàn drama, cậu chỉ muốn tìm một chỗ ăn tử tế.

Rồi cậu thấy nó — một nhà hàng nhỏ, treo biển hiệu chữ vàng: "Sawasdee Corner."

Cửa kính trong suốt, ánh sáng ấm dịu hắt ra, cùng mùi hương cay nồng thoảng qua không khí.

Không lòe loẹt, không bảnh chọe, chỉ giản dị và bình yên một cách kỳ lạ.

Điều làm cậu khựng lại không phải món ăn, mà là... bầu không khí bên trong.

Không tiếng chén đĩa đập ầm ầm, không ẩu đả, không lời chửi thề.

Ngay cả vài gương mặt quen thuộc từ những bức ảnh "most wanted" mà cậu từng thấy trên diễn đàn ngầm cũng đang ngồi đó, ăn uống yên lặng như những người bình thường.

Không vệ sĩ, không vũ khí lộ liễu.

Một thế giới khác giữa cái thành phố chết tiệt này.

Cái quán này bỏ bùa chắc?

Cậu nghĩ, rồi nhún vai và bước vào.

Chọn một bàn trống ở góc, cậu ngồi xuống, kéo thực đơn về phía mình.

Danh sách món chủ yếu là ẩm thực Thái: pad thai, som tum, tom yum...

Sau vài giây lăn tăn, cậu quyết định gọi một bát tom yum, một phần bún trộn, và một ly nước me đá lạnh.

Ngẩng đầu tìm nhân viên phục vụ... nhưng cả quán không có ai ngoài những thực khách im lặng và một người đàn ông trong bếp.

Anh ta mặc áo sơ mi trắng đơn giản, tay áo xắn cao, động tác dứt khoát, nấu ăn như đang chơi một bản nhạc jazz riêng.

Một lúc sau, anh bưng món ăn cho bàn gần cửa sổ, liếc thấy Việt Nam đang ra hiệu gọi món.

Anh tiến lại, lau tay vào tạp dề, khuôn mặt rạng rỡ với một nụ cười khiến không khí càng thêm ấm áp.

"Xin lỗi để cậu chờ," anh nói, giọng trầm nhưng nhẹ nhàng, có chút âm sắc của vùng nhiệt đới.

Việt Nam gật đầu, gọi món.

Hai người trao đổi vài câu vu vơ, rồi cuộc nói chuyện bỗng... trôi chảy hơn cậu tưởng.

Không căng thẳng, không dòm ngó, chỉ là hai kẻ xa lạ trong một đêm dài.

Cuối cùng, anh chìa tay, nụ cười tự tin nhưng chân thành:

"Tôi là Thailan.

Mà nhìn thì cậu có vẻ là người mới nhỉ?

Tên là gì đấy bro?"

Việt Nam siết tay anh, gật nhẹ:

"Việt Nam...Không ngờ cậu lại đoán ra tôi là người mới đấy, chắc là ở đây lâu lắm rồi nhỉ."

Cả hai cười.

Trước khi quay vào bếp, Thailan móc điện thoại ra:

"Cho anh số cậu.

Có gì hay, anh nhắn cho như thực đơn món mới hoặc giảm giá cho lần sau."

Cậu đưa số.

Không phải vì đồ ăn giảm giá (dù nghe cũng ngon), mà vì... có cái gì đó ở người đàn ông này khiến cậu thấy an tâm...Một chút

Trước khi Thailan vào bếp, cậu có gọi giật lại và hỏi nhà vệ sinh ở đâu, sau khi chỉ cho cậu chỗ thì rời đi.

Nhà vệ sinh khá gần bếp, nên cậu gần như có thể nghe loáng thoáng tiếng ở trong bếp.

................

"Đã tìm thấy người, thưa ngài...

Ussr..."

Đầu dây bên kia im lặng một lúc rồi mới lên tiếng.

"Được, nhớ bám sát người....

Mà cũng không ngờ cậu ta lại giúp tên đó chứ, đáng nhẽ ra thì tên đó chết quách đi cho rồi"

Thailan sau đó cúp máy và tiếp tục nấu ăn, còn cậu đứng núp sau cửa thì rất hoảng loạn.

Giờ cậu hiểu mang máng vì sao cậu lại bị theo dõi, bởi vì cậu cứu Third Reich khi hắn bị truy đuổi bởi một trong hai phe...Nhưng vấn đề là cậu lại không biết cậu đã đắc tội với phe nào.

Cậu đành tạm gác chúng sang một bên và quay về bàn, một lúc sau thì đồ ăn của cậu đã ra.

Đồ ăn quả thực rất ngon và vừa miệng, nhưng cậu không còn cảm thấy cảm giác muốn ăn nhưng rồi cậu cuối cùng vẫn phải ăn để có sức.

Cậu cố ăn nhanh xong bảo Thailan gói cốc nước me mang về.

Trên đường đi cậu cố gắng giữ bình tĩnh mặc cho tim mình đập như trống trời, giữ cho bản thân tỉnh táo đến khi tới cửa nhà.

Cậu đờ đẫn vào trong nhà, lên lầu tắm rửa, thay thành một chiếc áo len xám overside cổ rộng, một chiếc quần dài mặc nhà.

Nằm trên giường, cậu nhìn lên trần nhà, suy nghĩ vu vơ về những gì đã diễn ra với cậu trong ngày.

Nằm một lúc thì cậu dần trở nên đờ đẫn và buồn ngủ, trong lúc nửa tỉnh nửa mê cậu có ngửi thấy mùi gỗ đàn hương xen lẫn với mùi hoa anh đào và rồi cậu thiếp đi....

_________________

Sau một khoảng im lặng, chỉ còn tiếng thở đều đều của cậu thì hắn ta mới nhẹ nhàng cạy cửa sổ lẻn vào phòng.

Hắn nhìn cậu một lúc rồi lấy máy ảnh ra chụp cậu xong hắn tiến đến tủ quần áo của cậu, lấy một chiếc áo sơ mi của cậu bỏ túi.

Sau đó hắn nhẹ nhàng trèo lên giường nằm cùng cậu, nhẹ nhàng đắp chăn lại cho cậu rồi quàng lấy người ôm chặt vào lòng, tay không thể kìm chế được mà mân mê khắp người cậu một lúc rồi mới yên phận về vị trí cũ.

Hắn nằm một lúc lâu xong mới từ từ đứng dậy rời giường, trước khi đi hắn còn để lại một dấu hicky ở hông cậu.

"Cuối cùng cũng tìm được rồi...Việt Nam..."

Hắn thì thầm vào tai cậu, hài lòng rời đi.

Trước khi đi còn không quên chỉnh chăn lại cho cậu.

Còn tiếp...

__________

Mấy mí đoán đc chưa nào?

Thêm một cái là người theo dõi cậu và người trèo vào phòng cậu là một :33

Vậy thui, ta cứ hẹ hẹ

♫*。♪ +♯*・ ゚.
 
[Allvietnam] Infernum Splendidum
Ch. 5: Hopeless


6 giờ 15 sáng.

Âm thanh báo thức vang lên như tiếng thét của địa ngục lôi kéo cậu khỏi giấc ngủ còn dang dở.

Việt Nam mở mắt, gương mặt đơ như cá khô trong ba giây đầu tiên, rồi mới lồm cồm ngồi dậy.

Căn phòng vẫn còn lặng như tờ, ánh sáng mờ mờ ngoài cửa sổ nhuộm vàng mọi thứ.

Cậu vươn vai, lưng kêu "rắc" một tiếng rất không tuổi trẻ, rồi lê từng bước vào nhà vệ sinh.

Đánh răng.

Rửa mặt.

Chải tóc.

Nhìn mình trong gương, cậu nhăn mặt:

"Không tệ... cho một thằng suýt nữa bị dí súng vào đầu hôm qua."

Sau khi xong phần "cơ bản", cậu về phòng thay đồ.

Kéo áo lên thì...

Hửm.

Một vết đỏ nhỏ hiện trên phần eo trái, sát lưng.

Tròn, hơi tím tím.

Cậu nghiêng người soi kỹ, nhíu mày.

"Muỗi thành phố này cắn ghê thế?

Còn chọn đúng chỗ oái oăm nữa."

Cậu lẩm bẩm, nhún vai bỏ qua.

Thêm một chuyện kỳ quặc nữa chắc cũng chẳng thay đổi được gì.

Kéo áo phông qua đầu, cậu ngồi xuống giường buộc dây giày, đầu óc bắt đầu quay cuồng với câu hỏi quan trọng nhất sáng nay:

Tìm công việc gì để sống sót trong cái thành phố này?

Rột Rột

Bụng cậu gào thét vì cơn đói buổi sáng, làm cậu bỏ qua việc đó mà đi ra ngoài mua đồ ăn sáng, xong còn phải đi mua đồ về để nấu ăn, chứ cứ ăn ngoài như này không chừng có ngày bị bỏ độc chết luôn chứ.

Cậu đi dạo loanh quanh và mua một cái bánh kếp phô mai ngô thịt hun khói và chai sữa bắp.

Cậu cầm chúng đến công viên, tìm một băng ghế đá gần hồ ngồi xuống ăn.

Đang ăn vui vẻ thì cậu thấy có bóng người ngồi xuống cạnh cậu, ngoảnh ra thì cậu thấy J.E đang mặc yukata, hắn không hề có bất kì sự cảnh giác hay gì mà rất thoải mái.

Khi cậu định lặng lẽ sang ghế khác ngồi thì hắn lên tiếng.

"Việt Nam, tôi đã làm gì cậu đâu mà chạy nhanh thế" Hắn bình tĩnh giữ chặt tay áo cậu, không cho cậu rời đi, rồi ấn chặt cậu lại xuống ghế.

"S-sao ngài biết tên tôi vậy...?"

Cậu hoang mang nhìn hắn, cả cơ thể căng cứng vì lo sợ và cảnh giác.

"Chúng ta đã từng gặp nhau rồi...ở bến cảng Red Lantern Pier, lúc đó cậu vẫn chỉ là thanh thiếu niên..."

Hắn cười nhẹ, nhìn cậu cảnh giác với hắn giống như một con mèo xù lông, đúng là khác một trời một vực với lúc cậu ngủ đêm qua mà.

Lúc đấy cậu còn mơ ngủ mà ôm hắn rồi gọi gấu bông ơi, đáng yêu thật...

"Ngài đi như này không sợ bị ám sát à?"

Cậu càng cảnh giác hơn hỏi hắn làm hắn cười, nhìn cậu cảnh giác với hắn giống như một con mèo xù lông, đúng là khác một trời một vực với lúc cậu ngủ đêm qua mà.

Lúc đấy cậu còn mơ ngủ mà ôm hắn rồi gọi gấu bông ơi, đáng yêu thật.

Mà cái áo đấy thật sự vương mùi cậu quá ít, có lẽ hắn sẽ phải lấy cái khác thôi...

"Đây là công viên tư nhân của Phe Phát Xít.

Cậu có thể vào được là vì cậu giúp tên Reich đó với cả tôi cũng muốn gặp lại người quen một chút..."

Hắn chống cằm nhìn cậu với ánh mắt đăm chiêu, khiến cậu không khỏi rùng mình.

Sau đó cậu lấy cớ rời đi, trước đi hắn bỗng dưng lấy được điện thoại của cậu và bảo cậu phải thêm hắn vào danh bạ thì hắn mới đưa cho cậu, cậu cũng định tìm cách lấy lại nhưng không được nên cậu nghĩ ra một cách đó là khi hắn đưa điện thoại cho cậu mở khóa thì cậu cứ thế cầm rồi chạy đi.

Nhưng kết quả là cậu bị hắn tóm cổ được rồi lôi cậu đi lên xe về dinh thự của hắn.

J.E. tóm mạnh lấy cổ tay Việt Nam, kéo phắt cậu đi không thương tiếc.

Bàn tay hắn siết chặt, như gọng kìm khóa chặt lấy da thịt Việt Nam khiến cậu nhăn mặt vì đau.

"Đi thôi," giọng J.E lạnh lùng vang lên, không cho Việt Nam có cơ hội phản kháng.

Hắn lôi xềnh xệch cậu về phía chiếc xe hơi đen bóng đang đậu ven đường.

Việt Nam cố gắng vùng vẫy, chân cậu quệt mạnh xuống mặt đường, cố bám trụ lại nhưng vô ích.

Sức mạnh của J.E vượt trội hơn hẳn.

Hắn bế thúc Việt Nam vào trong xe, cậu bị ấn ngồi xuống ghế da lạnh lẽo, J.E nhanh chóng đóng sầm cửa lại, khóa trái rồi bảo tài xế xuất phát

Không gian trong xe im lặng đến nghẹt thở.

Việt Nam xoa xoa cổ tay đỏ ửng, ánh mắt căm giận nhìn sang J.E.

Hắn đang nhìn thẳng về phía trước, gương mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng, không chút biểu cảm.

Nhưng đâu đó trong đáy mắt hắn, Việt Nam thoáng thấy một tia gì đó rất khác, nó khiến cậu cảm thấy không thoải mái nhưng không biết nó là gì.

"Anh muốn gì?"

Việt Nam lên tiếng, giọng cậu run rẩy.

J.E không trả lời ngay, hắn ngồi tựa vào ghế, chiếc xe lao đi trên con phố đêm vắng.

Một lúc sau, hắn mới khẽ nói, giọng vẫn lạnh lùng như cũ: "Về dinh thự."

"Tại sao tôi phải đến đó?"

Việt Nam phản kháng, cố gắng mở cửa xe nhưng vô ích.

J.E liếc nhìn cậu, khóe môi hơi nhếch lên, một nụ cười nhạt nhẽo không chút ấm áp.

"Anh nghĩ tôi quan tâm sao?"

Câu nói đó như một nhát dao đâm vào tim Việt Nam.

Rõ ràng hắn đang bắt cóc cậu, giam cầm cậu, vậy mà trong ánh mắt hắn, đôi khi cậu lại bắt gặp một thứ gì đó rất sâu sắc, một sự chiếm hữu kỳ lạ.

Hắn đối xử tàn nhẫn với cậu, nhưng đồng thời lại có những hành động khó hiểu khiến cậu cảm thấy hắn không hoàn toàn ghét bỏ mình.

Chiếc xe dừng lại trước một cổng lớn, cao ngất với những hoa văn sắt mang đậm nét Nhật, đầy vẻ uy nghiêm và lạnh lẽo.

Việt Nam biết, một khi bước qua cánh cổng này, cậu sẽ hoàn toàn rơi vào tay J.E, không biết đến bao giờ mới có thể thoát ra.

J.E. xuống xe, mở cửa cho Việt Nam.

Hắn không nhìn cậu, nhưng khi cậu bước ra, hắn lại bất ngờ nắm lấy cánh tay cậu, kéo đi một cách mạnh bạo.

Bàn tay hắn vẫn siết chặt, không hề buông lỏng, như thể sợ rằng cậu sẽ biến mất.

Đi ngang qua những khu vườn rộng lớn, những tòa nhà nguy nga nhưng lạnh lẽo, Việt Nam cảm thấy một sự tuyệt vọng dâng trào.

Cậu thật sự có quen hắn ta sao?

Cậu cũng không biết nhưng cậu biết cậu đã từng đến bến cảng Red Lantern Pier cùng gia đình nuôi nhưng cậu không biết lúc đó có gặp hắn hay không mà thôi.

Còn tiếp...

Tui quay lại đi học rồi nên chắc là một tuần mới ra đc 1-2 chap, hoặc có khi là không ra chap.

Tại vì năm nay cuối cấp rồi, nên học căng lắm.

Vậy thui, tui đi học đây.

Hẹ hẹ

~~~~~~
 
[Allvietnam] Infernum Splendidum
Ch. 6: A help


J.E kéo Việt Nam đi qua hành lang dài, lặng lẽ như một bóng ma.

Mái tóc cậu bị gió lùa tung lên, và cánh tay vẫn bị giữ chặt trong bàn tay lạnh ngắt ấy.

Đến một khúc quanh, bất ngờ J.E dừng lại để nói chuyện với một người lính gác.

Nhân lúc đó, Việt Nam ngẩng lên và chợt bắt gặp một dáng người quen thuộc — Japan đang đi từ phía đối diện, trên tay là một xấp tài liệu.

Ánh mắt họ chạm nhau chỉ trong một giây ngắn ngủi, nhưng đủ để truyền đi một tín hiệu khẩn thiết.

Khi J.E quay đi trong chốc lát, lo kiểm tra gì đó trên máy liên lạc, Việt Nam nhanh chóng tiến lại gần Japan, hạ giọng:

"Giúp tôi... làm ơn," cậu nói gấp, giọng lạc đi.

"Tôi không thể ở đây lâu được.

J.E... hắn không ổn.

Tôi cần một lý do để rời khỏi nơi này."

Japan cau mày, nhìn sang phía J.E rồi lại nhìn Việt Nam.

Không nói một lời, cậu gật nhẹ, rồi giả vờ như tình cờ gặp nhau:

"Việt Nam?

Tôi đang tìm cậu đây.

Có một cuộc họp khẩn với phía Đông Á — cần cậu dịch gấp vài văn kiện mật.

Tôi được lệnh đưa cậu về phòng họp chính."

Việt Nam không nói gì, chỉ nhìn J.E với ánh mắt xin phép.

J.E quay lại, ánh mắt sắc như dao lướt qua cả hai người.

Hắn nhìn Japan, rồi nhìn Việt Nam, như thể đang cân nhắc điều gì đó.

"Cuộc họp?" hắn hỏi.

Japan gật đầu, không một chút do dự: "Phải.

Ưu tiên hàng đầu.

Nếu trễ, có thể gây ra sự cố ngoại giao."

Im lặng kéo dài vài giây.

Cuối cùng, J.E thả lỏng tay, nhưng vẫn nghiến răng:

"Đi nhanh.

Và quay lại ngay sau đó."

Việt Nam gật đầu, bước về phía Japan.

Khi cánh tay được giải thoát khỏi sự kìm kẹp lạnh lẽo kia, cậu cảm thấy như vừa được thở lại sau một cơn ác mộng.

Japan bước đi bên cạnh, không hỏi gì thêm, nhưng cậu có thể cảm nhận được sự cảnh giác và thấu hiểu từ người bạn cũ.

Ra khỏi tòa nhà, khi đã chắc chắn không còn ai bám theo, Japan mới khẽ nói, giọng nhỏ nhưng dứt khoát:

"Không cần cảm ơn, dù gì thì nó là sự thật mà.

Cậu phải đến chỗ trụ sở ASEAN ở phía đông nam thành phố.

Trước đó thì cậu không ở đây nên cũng chỉ khi có cuộc họp quan trọng thì mới gọi cậu đến, mà đến thì cũng có người hộ tống đi hộ tống về."

Việt Nam ngẩng đầu, mắt ánh lên sự hoài nghi và một chút bất ngờ.

Mấy chuyện đó là thật nhưng nếu phải gọi cậu đi thì chắc vụ này cũng không đơn giản.

"Văn kiện phía Trung Quốc và Triều Tiên gửi sang rất nhiều, dài và phức tạp — tôi với bên đấy không thể xử lý hết.

Chưa kể trong đấy có một số cái Trung Quốc gửi sang có kí tự chữ Nôm... nên đó là lý do vì sau cậu phải đến"

Cậu dừng lại, liếc nhìn Việt Nam như ra hiệu:

"Đó là lý do hoàn hảo để cậu ở lại cạnh tôi.

Cậu sẽ là người hỗ trợ dịch thuật và đàm phán.

Ít nhất vài ngày tới, J.E sẽ không có cớ giữ cậu một mình nữa.

Nhưng cậu cũng nên cẩn thận, bởi vì từ khi cậu đến đây thì ông ta đã bắt đầu theo dõi cậu rồi."

Cậu cũng không bất ngờ nhưng cũng khá là lo sợ.

___________________

Chiếc xe màu xám bạc lướt đi êm ru trên con đường trải đá đen óng ánh, lấp lánh dưới ánh đèn vàng nhạt của thành phố Infernum Splendidum.

Bên trong xe, không khí yên tĩnh đến lạ thường.

Japan ngồi ở tay lái, ánh mắt tập trung, nét mặt bình tĩnh đến lạnh lùng, như thể đang che giấu những điều quá phức tạp để có thể nói ra.

Việt Nam ngồi ghế phụ, mắt hướng ra cửa kính.

Bên ngoài, những tòa nhà cao tầng bằng kính đen và kim loại sừng sững vươn lên bầu trời, như những cột trụ của một thế giới không có chỗ cho lối thoát.

Thỉnh thoảng, cậu liếc sang Japan, muốn nói gì đó, nhưng lại thôi.

Cuối cùng, chính Japan lên tiếng trước, giọng đều và trầm:

"Trụ sở cách nơi này khoảng hai mươi phút nếu không bị chặn.

An ninh sẽ gắt hơn ở đoạn rìa thành phố, nhưng các countryhuman đều có thẻ ưu tiên, chắc cậu cũng có."

Việt Nam khẽ gật đầu, lòng vẫn nặng trĩu.

Thành phố Infernum Splendidum, dù rực rỡ và hào nhoáng, nhưng với cậu, nó chưa bao giờ thôi lạnh lẽo.

Nhất là khi bị dẫn đi như một cái bóng, như một món đồ không tên, không quyền lựa chọn.

"Anh nghĩ...

J.E có để yên không?"

Việt Nam khẽ hỏi, mắt vẫn dõi theo những ánh đèn kéo dài thành vệt.

Japan không lập tức trả lời.

Một đoạn im lặng trôi qua trước khi cậu đáp, chậm rãi:

"Hắn sẽ không vừa lòng.

Nhưng hắn không thể can thiệp vào các hoạt động của khối Đông Nam Á.

Ở đó, cậu được xem là một thực thể độc lập.

Tôi sẽ giữ đúng quy tắc."

Việt Nam quay sang nhìn Japan.

Trong đôi mắt người bạn ấy không có gì ngoài sự chắc chắn.

Một sự điềm tĩnh lạnh lùng, nhưng cũng là điều duy nhất khiến cậu cảm thấy an toàn lúc này.

Xe rẽ vào đại lộ chính, băng qua những cánh cổng tự động với biểu tượng ASEAN phát sáng mờ mờ dưới lớp kính bảo hộ.

Trụ sở hiện ra — một công trình hình lục giác khổng lồ, phủ một lớp kính phản quang, giữa những hàng cây lạ không có lá nhưng ánh lên ánh xanh dịu nhẹ.

Japan dừng xe, tắt máy rồi nhìn sang Việt Nam:

"Chúng ta sẽ vào thẳng khu lưu trú ngoại giao.

Tôi đã báo trước, họ sẽ sắp xếp phòng cho cậu.

Từ giờ, hãy giữ yên lặng và đi theo tôi.

Mọi thứ còn lại, để tôi lo."

Cậu từ chối khéo vì cậu cũng đâu cần phải lúc nào cũng nhờ người khác đâu "Không phải mất công như vậy đâu...

Tôi có thể tự lo được m-"

Japan lạnh mặt đi, ngắt lời cậu "Cậu không muốn tôi phá vỡ quy tắc chứ?"

"À thôi, cậu đi đi" Việt Nam đành đồng ý chứ cậu cũng sợ Japan phá vỡ quy tắc của anh, chưa chứng kiến nhưng cũng nghe qua nên cũng khiêng dè.

Bên trong đại sảnh của trụ sở ASEAN, ánh đèn trắng dịu hắt xuống từ những dải đèn âm trần, tạo nên một bầu không khí nghiêm trang nhưng không lạnh lẽo.

Sàn đá cẩm thạch phản chiếu bóng người và tiếng giày vang lên nhè nhẹ, như những nốt nhạc rải đều trong không gian vắng.

Việt Nam đứng đợi gần quầy tiếp tân, tay vẫn giữ chặt quai túi, mắt đảo quanh như tìm kiếm điều gì đó quen thuộc.

Đã lâu rồi cậu không trở lại nơi này — nơi từng là căn nhà thứ hai, trước khi tất cả trở nên rối ren.

Bỗng, từ hành lang bên trái, một giọng nói đầy phấn khích vang lên:

"Việt Nam!!"

Chưa kịp quay đầu, cậu đã bị một lực mạnh từ phía sau lao tới — và ngay sau đó là cả một cơ thể nhỏ nhắn lao vào ôm chầm lấy cậu, khiến cậu loạng choạng suýt ngã ngửa ra sàn đá.

"Laos...?!?"

Việt Nam kêu lên, nhưng giọng lại hoà lẫn với tiếng cười khúc khích bên tai.

"Tớ biết mà!

Tớ nghe có người báo là cậu sẽ đến, nhưng không ngờ nhanh vậy!

Trời ơi, tớ nhớ cậu muốn chết!"

Laos vẫn không buông tay, ôm chặt cậu như thể sợ Việt Nam sẽ tan biến ngay lúc đó.

Khuôn mặt cậu ấy sáng bừng, đôi mắt gần như rớm nước — còn Việt Nam thì khẽ cười, vừa lúng túng vừa xúc động, tay vỗ nhẹ vào lưng bạn.

"Tớ cũng nhớ cậu, nhiều lắm...

Lâu rồi chúng ta không gặp nhau."

Laos lùi lại một chút, nhìn cậu từ đầu đến chân như để chắc chắn rằng đây thật sự là Việt Nam bằng xương bằng thịt đang đứng trước mặt mình.

"Cậu gầy đi rồi đấy!

Lại còn bơ phờ thế kia...

Có ai làm gì cậu phải không?"

Việt Nam khẽ lắc đầu, cười nhạt, né tránh ánh mắt đầy lo lắng kia.

Nhưng Laos không cần câu trả lời.

Chỉ cần nhìn vào mắt cậu là biết.

"Không sao.

Bây giờ cậu ở đây, và tớ sẽ không để ai làm gì cậu nữa đâu.

Cậu quên rồi à?

Trước kia tớ và cậu như hai cái bóng không rời nhau cơ mà.

Lần này cũng vậy."

Câu nói khiến ngực Việt Nam chợt nghẹn lại.

Một nỗi ấm áp lan ra từ trái tim, len qua từng thớ thịt đang căng cứng vì mệt mỏi và căng thẳng.

Từ xa, Japan đang nói chuyện với một nhân viên hành chính, liếc mắt nhìn sang, khẽ cười khi thấy Việt Nam đã có người đón tiếp an toàn.

Anh không chen vào.

Đây là khoảnh khắc của họ.

Một khoảnh khắc nhỏ bé, nhưng đối với Việt Nam, lại giống như được chạm tay vào thứ gì đó... thật sự gọi là "nhà."

Còn tiếp...

__________

Bận tối mắt giờ mới có thời gian ngoi lên viết truyện cho mấy bro đọc :'))))

Má, một ngày làm 17 bài toán trong đó có giải hệ phương trình với cả giải bài toán bằng cách lập hệ phương trình.

Đm, làm muốn què tay.

Vậy thui, lại lặn xuống ôn bài đây, hẹ hẹ.

>>>>>>>>>>>>
 
[Allvietnam] Infernum Splendidum
Ch. 7: работа


Cậu thanh niên Laos với mái tóc mềm mại màu đen và chiếc áo sơ mi truyền thống gọn gàng tiến lại gần bàn đợi, nơi Việt Nam đang lướt qua một xấp tài liệu mà Japan đã đưa cho cậu trước khi xuống xe.

"A-rê, Việt Nam?

Tớ thấy cậu vừa mới đến là phải vội vàng chạy qua đây ngay, mà cậu chỉ chào vài ba câu là tìm chỗ ngồi xuống rồi đọc tài liệu luôn.

Bơ luôn cả người bạn thân này đấy, cậu biết là nó làm tổn thương tớ như nào không."

Laos làm mặt hờn dỗi, "Thế bây giờ cậu chọn đi, Công việc hay Tớ quan trọng hơn?

Laos thừa biết câu trả lời nhưng vẫn hỏi để xem cậu sẽ phản ứng và giải thích như nào thôi.

Việt Nam ngước lên, gương mặt cậu thoải mái, vẫn nở nụ cười xã giao nhẹ.

"Công việc, tất nhiên rồi.

Nhưng tớ sẽ không bỏ lại cậu đâu, cậu vẫn quan trọng với tớ mà, chỉ là công việc nó more important hơn thui mà... :Đ

Laos ôm ngực gục ngã như kiểu muốn nói rằng cậu làm tổn thương Laos lắm đấy, biết không.

"cậu thật sự phũ phàng quá đấy..."

Laos thoải mái ngồi phịch xuống cạnh cậu, phì cười nhẹ.

"Đúng là cậu.

Lúc nào cũng như thế.

Mà dạo giờ thế nào rồi, công việc của bên cậu dạo này có thuận lợi không?

Mùa màng thế nào?"

"Vẫn ổn thôi à.

Chỉ là bận hơn trước chút.

Mùa mưa năm nay cũng ổn, không có thiên tai lớn.

Còn cậu, mọi thứ ở bên cậu vẫn ổn chứ?"

Việt Nam hỏi lại, gương mặt đã dịu đi nhiều nhờ cuộc nói chuyện phiếm thoải mái này.

"Yên bình lắm, yên bình đến mức... hơi buồn ngủ," Laos cười híp mắt.

"Mà này, sao mặt cứ đờ đẫn ra thế, từ khi đến đây đến giờ cậu cứ như người mất hồn ý."

"À, không sao đâu.

Chỉ là... một núi công việc đang chờ thôi," Việt Nam thở dài, xoa nhẹ thái dương.

"Đợt này bên chỗ China với Triều Tiên gửi sang nhiều quá.

Tài liệu mật, chữ nghĩa phức tạp...

Japan không thể xử lý hết."

Laos gật gù thông cảm.

"Tớ hiểu mà.

Phía bên đấy lúc nào cũng rườm rà, văn kiện gì cũng dài dòng.

Thế nào mà cậu lại được gọi sang làm việc với Japan vậy?"

Việt Nam nhún vai, nét mặt có phần bất đắc dĩ.

"Thì là tớ đây.

Nghe nói trong đống tài liệu China gửi sang có xen vào cả chữ Nôm.

Trong cả đội ngũ ở đây thì có lẽ tớ là người 'rành' nhất khoản đó rồi."

Ngay lúc đó, một giọng nói lạnh lùng, dứt khoát vang lên từ phía quầy thủ tục.

Japan – chàng thanh niên tóc đen gọn gàng, mặc vest chỉnh tề – đứng thẳng, tay cầm tập hồ sơ đã đóng dấu.

Japan không nhìn thẳng vào Việt Nam mà chỉ nhìn qua khu vực bàn đợi.

"Việt Nam.

Thủ tục xong rồi.

Đi theo tôi."

Việt Nam giật mình đứng thẳng dậy.

"À, tớ đi đây Lào!

Hẹn gặp lại cậu nha!"

Cậu vội vàng thu dọn tài liệu của mình.

Lào mỉm cười.

"Đi đi, cố gắng lên."

Việt Nam nhanh chóng chạy đến chỗ Japan.

"Xin lỗi anh, em làm anh phải chờ.

Giờ chúng ta đến chỗ anh China và Triều Tiên luôn ạ?"

Japan gật đầu, đưa mắt liếc nhìn đồng hồ đeo tay.

"Chúng ta phải đến ngay khu vực làm việc," Japan nói với giọng điệu khô khan, bắt đầu bước đi.

"Bên phía Đông đã chờ sẵn ở đó.

Chúng ta cần lấy văn kiện và bắt tay vào xử lý ngay.

Mọi thứ được chuyển sang đều rất nhiều, dài và phức tạp."

Japan quay đầu nhìn Việt Nam một thoáng, ánh mắt phức tạp

"Đặc biệt là phần có chữ Nôm kia.

Chúng tôi không thể xử lý hết, nên cậu đến đây.

Đừng lãng phí thời gian.

Tôi không muốn phải ở lại bên đấy lâu."

"Thế còn việc của J.E thì sao?"

Cậu khẽ hỏi.

"Chắc chỉ được vài hôm thôi, rồi hắn sẽ lôi cậu về.

Lúc đấy thì hết cứu thật"

Việt Nam hít một hơi sâu, hiểu rõ sự khó khăn của nhiệm vụ.

Cậu nhanh chóng theo sát bước chân Japan, hướng về phía văn phòng làm việc của China và Triều Tiên, nơi núi công việc đang chờ đợi cậu..

_________________________

Cánh cửa văn phòng bật mở, và cậu bước vào.

Không khí ở đây khác hẳn với sự hối hả bên ngoài.

Đó là một căn phòng yên tĩnh, ấm cúng với những chiếc bàn gỗ lớn chất đầy hồ sơ, giấy tờ.

Tuy nhiên, điều thu hút sự chú ý của cậu ngay lập tức là Trung Quốc (China) và Triều Tiên đang ngồi đối diện nhau, nhưng tư thế làm việc của họ... có chút đáng ngờ.

Trung Quốc, với chiếc áo khoác quen thuộc, đang chống cằm, mắt dán chặt vào một tờ giấy khổ lớn, nhưng đó không phải là một bản báo cáo.

Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười kín đáo.

Cạnh anh, Triều Tiên đang chăm chú lật một tờ giấy khác, thỉnh thoảng lại thì thầm một câu gì đó.

Bàn làm việc của họ chất đầy các tập tài liệu, nhưng trông như một bức bình phong che giấu cho... một chồng báo cũ.

"Chào buổi tối," cậu nói, cố gắng giữ giọng điệu bình thường.

Trung Quốc ngước lên, nhanh chóng gập tờ báo lại như thể đó là một tài liệu mật, đặt gọn gàng vào chồng giấy tờ.

"À, cậu đến rồi.

Đã ăn tối chưa?"

Anh hỏi, khuôn mặt hoàn toàn tỉnh bơ.

Triều Tiên cũng làm theo, đẩy tờ báo của mình sang một bên.

"Nhanh thế.

Bọn tôi cũng vừa mới... xem lại một vài tài liệu lịch sử quan trọng."

Cậu nhịn cười, bước đến chiếc bàn trống đã được chuẩn bị sẵn, trên đó đã có sẵn một chồng tài liệu với chữ viết tay phức tạp.

"Tôi ăn rồi.

Chúng ta bắt đầu thôi," cậu nói, chuyển hướng cuộc trò chuyện một cách lịch sự.

Trung Quốc gật đầu, sự tập trung đã trở lại.

Anh với lấy chồng tài liệu và đặt một tập mỏng trước mặt cậu.

"Đây là phần của cậu.

Chủ yếu là các thư từ trao đổi vào đầu thế kỷ trước.

Cần cậu nghiên cứu bối cảnh và dịch thuật lại nội dung cốt lõi sang ngôn ngữ phổ thông.

Cứ thoải mái hỏi nếu có chỗ nào cậu không hiểu."

Ba người nhanh chóng chìm vào công việc.

Ánh đèn vàng từ chiếc đèn bàn tỏa ra một vùng sáng ấm áp, làm nổi bật những dòng chữ viết tay cũ kỹ.

Không gian lại tĩnh lặng, chỉ còn tiếng lật giấy sột soạt và tiếng bút chì gạch chân.

Cậu bắt đầu đọc, cố gắng nắm bắt ngữ pháp cổ và những từ vựng đã lỗi thời.

"Chữ này..." cậu khẽ lẩm bẩm, chỉ vào một ký tự.

Triều Tiên nghiêng người qua.

"Đó là cách viết cũ của từ 'hợp tác' (cooperation).

Nhưng trong bối cảnh này, nó mang hàm ý...

'đồng lòng chiến đấu'.

Anh ấy rất thích dùng những từ hoa mỹ như vậy."

Triều Tiên giải thích một cách rành mạch, đôi mắt cậu ấy sắc bén khi nhìn vào văn bản.

Trung Quốc, đang đọc lướt một bản đồ, bổ sung: "Đúng thế.

Thường thì, cậu phải đọc cả câu chuyện để hiểu một từ đơn lẻ.

Nó không chỉ là dịch thuật, mà là 'giải mã cảm xúc' của người viết."

Sau đó, Trung Quốc đặt tài liệu của mình xuống và nhìn sang Triều Tiên, người đang cẩn thận dùng thước kẻ căn chỉnh một hàng chữ.

"Này Triều Tiên," Trung Quốc lên tiếng, giọng điệu chuyển sang sự nhẹ nhàng, nhưng sắc lạnh.

"Cậu nên đọc chậm lại một chút.

Văn tự này quan trọng lắm, không thể để sót chữ nào.

Đừng như lúc cậu cố gắng giữ một đường ranh giới trên bản đồ mà cứ khăng khăng rằng 'thế giới này phẳng' được.

Chi tiết chính là linh hồn của sự thật, cậu biết đấy.

Nếu cậu không nhìn thấy sự sâu sắc của nó, cậu sẽ mãi chỉ thấy cái bề mặt mỏng dính như giấy bọc kẹo thôi."

Triều Tiên dừng bút, đôi mắt ánh lên sự khó chịu rõ rệt trước lời ví von đầy châm chọc đó.

Cậu ta không thèm đáp lại bằng lời, chỉ hít một hơi sâu và đẩy thước kẻ sang một bên, tập trung hơn vào công việc của mình để chứng minh ngược lại.

Cậu thì chỉ biết cúi gằm mặt xuống tài liệu, giả vờ như mình đang hoàn toàn đắm chìm trong ngữ pháp cổ, cố gắng không để ý đến bầu không khí căng thẳng vừa mới bùng lên.

Tiếng đồng hồ tích tắc và không gian tràn ngập sự tập trung cao độ, hoàn toàn trái ngược với cảnh lúc ban đầu...
 
[Allvietnam] Infernum Splendidum
Ch. 8: New Place-Explaining


"什么鬼,怎么又多了一道手续?!" (Cái đéo gì đấy, sao lại có thêm thủ tục nữa)

Trung Quốc đưa tay lên, dùng động tác mạnh mẽ vuốt ngược mái tóc đen, mượt mà của mình ra sau.

Động tác này nhằm trấn tĩnh nhưng chỉ làm anh ta thêm bực bội.

Sau đó hắn đứng dậy ra ngoài gọi điện một lúc rồi quay lại phòng xách thúc cậu lên lôi đi.

Việt Nam đang ngồi yên thì bị kéo đột ngột, giọng điệu bất mãn.

"Này!

Làm cái quái gì vậy?

Bỏ tay ra!"

"Đến Sanctum Doloris lấy giấy phép để khai thác, khảo cổ ngoài thành phố này"

Hắn cứ thế lôi cậu đi mà không nhìn lại, tay siết chặt cổ tay cậu.

Cậu bị lôi đi như bao tải, và hắn cũng chả có ý định dừng lại để xem xét cậu.

Đến khi ra gần cửa thì bắt gặp Laos đang đứng đấy, không biết làm gì hay đi đâu.

Laos thấy cậu bị lôi đi như bao tải thì đi ra giữ tay Trung Quốc lại.

"Ey, nhẹ tay tí đê.

Lôi thế thì có khi chết trước khi tới nơi

Trung Quốc dừng lại, quay đầu lạnh lùng nhìn Lào.

Giọng điệu thể hiện sự khó chịu vì bị cản trở.

"Không liên quan đến mày, Laos..."

Laos thong dong bước tới chỗ Việt Nam, Tay định kéo cậu ra.

"thôi nào, đằng nào thì tôi cũng phải đến đấy một chuyến.

Để tôi đưa Việt Nam đi cho.

Chả phải đỡ phiền cho anh còn gì?

Trung Quốc áp sát Lào, soi xét Laos một lúc, như đang cố gắng rạch sâu vào từng thớ thịt, để tìm kiếm sự thật ẩn giấu sau lớp da đó.

Lúc sau, hắn gật đầu rồi thả tay Việt Nam, rời đi trước.

✎﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏﹏

Laos đang tập trung lái xe, tay giữ vô lăng.

Việt Nam ngồi bên cạnh, nghiêng đầu áp vào cửa kính, ánh mắt nhìn ra xa xăm.

Cả hai đã rời khỏi trụ sở ASEAN được một lúc.

Laos nhẹ nhàng phá vỡ sự im lặng.

"Này, cậu có sao không đó?

Tự nhiên bị TQ lôi tuột đi như vậy, có đau không?"

Việt Nam khẽ lắc đầu, giọng hơi hững hờ.

"Không sao.

Tôi quen rồi.

Cậu ta luôn làm mọi thứ kiểu đó mà."

"Haiz.

Tôi biết mà.

Thấy cậu ta nổi giận là tôi biết có chuyện không ổn rồi.

May mà tôi đến kịp.

Cậu ta... lúc nào cũng khiến tôi lo lắng cho cậu thôi."

Việt Nam Cười nhạt, vẫn nhìn ra ngoài đường, ánh đèn chiếu rọi lên những chiếc xe, tạo nên những cái bóng uốn lượn trên đường.

"Lo lắng gì chứ?

Tôi đâu phải em bé."

Laos vừa lái xe vừa quay sang nhìn Việt Nam một cái, rồi lại tập trung vào đường đi.

Cậu cố gắng chuyển chủ đề, giọng có vẻ tò mò) Mà này, cậu có biết tại sao lại gọi là Sanctum Doloris không?

Nghe tên ghê quá, kiểu như là Thánh đường của Đau khổ ấy.

Chắc là một nơi cũ kỹ và u ám lắm nhỉ?

"Việt Nam Không rời mắt khỏi ánh đèn neon mờ ảo ngoài cửa sổ, trả lời cụt lủn "Ừ.

Chắc vậy."

"Này, cậu có thể nói chuyện hào hứng hơn được không?

Tôi đang cố gắng làm cho không khí bớt căng thẳng đấy."

Laos làm bộ mặt chán nản "Suốt ngày chạy theo mấy cái giấy phép, tài liệu, rồi mấy cuộc họp dài đằng đẵng... chán muốn chết.

Tôi thà ở nhà xem phim còn hơn."

Việt Nam nhún vai, ánh mắt vẫn thất thần.

"Thì cứ xem đi."

Laos nghe xong thì bày ra cái bộ mặt hờn dỗi, xong không thèm nói hay nhìn mặt Việt Nam.

Xong đến khi cậu hứa sẽ khao Laos một bữa thì hết dỗi trong tích tắc luôn, vui như vừa trúng sổ số mấy triệu.

*Gì mà trẻ con dữ vậy*Việt Nam thầm nghĩ, mắt lại hướng ra cửa sổ.

Xa xa là nhà thờ Sanctum Doloris đứng sừng sững giữa một khoảng đất trống, một khối kiến trúc Gothic hùng vĩ được xây dựng từ đá granite đen tuyền, nhuộm màu thời gian và nỗi đau.

Ánh sáng lọt qua những ô cửa sổ kính màu lớn mang theo thứ màu sắc mờ ảo, nhuốm màu tím than và xanh rêu, như thể không khí nơi đây cũng nặng trĩu những lời thú tội thầm lặng.

Tông màu chủ đạo là trầm và u uất, nhưng khi những tia nắng hiếm hoi xuyên qua, chúng lại phản chiếu lấp lánh trên lớp bụi vàng của các bức phù điêu, khiến mọi thứ bỗng chốc trở nên rực rỡ và thiêng liêng một cách lạ thường, như thể một vị thánh thần đang hiện diện.

Chiếc SUV cũ kỹ giảm tốc độ đột ngột, tiếng lốp ma sát nhẹ trên nền đường rải sỏi khi nó dừng lại cách cổng Nhà thờ Sanctum Doloris một quãng.Laos tắt máy xe.

Sự im lặng lập tức bao trùm, chỉ còn nghe thấy tiếng máy xe tạch tạch nguội dần.

Cậu quay sang Việt Nam, người vẫn đang tựa đầu vào cửa kính, ánh mắt vô định nhìn vào hư vô.

"Này, tới nơi rồi đấy, cậu ơi," Laos khẽ gọi, giọng nói vẫn nhỏ nhẹ như mọi khi.

Việt Nam ngẩng đầu lên, ánh mắt cuối cùng cũng thoát khỏi sự trầm tư và quét một lượt qua tòa nhà ghê rợn trước mặt.

Cậu nhăn mặt một chút, rõ ràng là không hề thích nơi này.

Laos đưa tay lên vỗ nhẹ vào vai Việt Nam.

"Cậu xuống xe vào trong trước đi.

Tôi phải đi tìm chỗ đỗ xe kín đáo một chút, ở đây trông hơi... lộ."

Việt Nam vẫn giữ thái độ chán chường, định hỏi thêm nhưng Laos đã nói tiếp, xen lẫn một chút lo lắng.

"Nhớ không?

Anh Trung Quốc anh ấy không thích phải chờ đợi.

Anh ấy sẽ bực bội hơn đấy.

Cậu cứ vào thẳng bên trong, giữ bình tĩnh, rồi tôi sẽ vào ngay."

Laos dặn dò, ánh mắt đầy ẩn ý, nhấn mạnh rằng việc không làm Trung Quốc mất kiên nhẫn là ưu tiên hàng đầu lúc này.

Việt Nam hiểu ý.

Dù bực bội và mệt mỏi, cậu biết rằng việc đối đầu trực tiếp với Trung Quốc lúc này là không cần thiết, đặc biệt là khi họ đang ở giữa nhiệm vụ.

Bước vào bên trong, một không gian rộng lớn đến choáng ngợp hiện ra.Trên hành lang chính gần như vô tận, những bức bích họa khổng lồ trải dài, miêu tả những cảnh tượng tàn khốc của sự tra tấn và dày vò.

Khi mà những gì bên trong cơ thể con người đều được phô bày trước những ánh mắt người đời, bằng rất nhiều cách như róc xương, thiêu sống, lột da khi vẫn sống, hoặc thậm chí là mổ bụng rồi lấy ph.ân trong ruột cưỡng bức nhồi nhét vào miệng người đó.

Giống như kể lại những câu chuyện bi thương của các linh hồn lạc lối đầy tội lỗi.Đây là nơi mà những người mang theo niềm tin mù quáng tìm đến để được rửa tội, khao khát một sự cứu rỗi mà họ tin rằng sẽ đến sau những lời cầu nguyện thầm thì.

Tiếng chuông nhà thờ không ngân vang mà chỉ thỉnh thoảng vang lên một cách nặng nề, như tiếng nấc nghẹn ngào của hàng ngàn linh hồn đang bị giam cầm trong những bức tường đá lạnh lẽo.

Cũng là nơi những kẻ mang trong mình nỗi đau và sự lạc lối tìm đến để được rửa tội, khao khát một sự cứu rỗi mà họ tin rằng sẽ đến sau những lời cầu nguyện thầm thì.

Và những người dẫn dắt họ chính là hiện thân của Bảy đại tội, được tôn thờ một cách mù quáng.

Đó là NATO - hiện thân của sự Phẫn nộ, sẵn sàng bùng nổ để trừng phạt những kẻ chống lại mình.

ASEAN - hiện thân của Dục vọng, khao khát quyền lực và danh tiếng.

UN - hiện thân của sự Kiêu ngạo, tin rằng mình có thể chi phối và kiểm soát mọi mặt của đời sống quốc tế.

EU - hiện thân của sự Tham lam, không ngừng mở rộng và tích lũy của cải.

WHO - hiện thân của sự Ghen tị, giữa các quốc gia thành viên về những thành tựu y tế.

OAS - hiện thân của sự Lười biếng, thờ ơ trước những vấn đề nghiêm trọng.

Và cuối cùng, AU - hiện thân của sự Tham ăn, tham vọng ôm đồm quá nhiều trách nhiệm.

Tất cả bọn họ, những kẻ đại diện cho các tội lỗi, lại được tôn sùng một cách mù quáng trong ngôi nhà thờ này, nơi mà mọi tội lỗi đều được che đậy bởi niềm tin mù quáng và nỗi sợ hãi.

..........................................................

Yeah, tôi đã ngoi lên rồi đây ᕕ( ᐛ )ᕗ

Sau mấy tháng thì tôi đã có thời gian để viết truyện mặc dù là tuần sau thi cuối kì 🙂)))

Đợt trước cũng đã định ngoi lên viết như vì báo tường 20/11 và thiết kế banner kỉ yếu nên cũng chả còn nhiều thời gian rảnh.

Nhưng giờ thì cũng đỡ hơn chút nên cố ngoi viết.

Vậy thôi, lại bầu bạn với bài tập và luyện đề tiếp đây.

▼('ᴥ')▼
 
Back
Top Bottom