Hài Hước [ AllVietnam | CHS ] Hoa hồng tàn phai [ Hoàn ]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
341266806-256-k561179.jpg

[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Tác giả: NguyetAnhisme2k11
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Hé lô=))
Đứa con tinh thần thứ 3 của mị=3
Tên truyện:
1.

Tránh xa ta ra, lũ âm binh khốn khiếp!!

2.

Hoa hồng tàn phai
Cre bìa: @Anh Nguyễn (Wattpad?)
Um...

Đọc truyện đi ròi biết nhé😀
Only AllVietnam😡



xuyênkhông​
 
Có thể bạn cũng thích !
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Lưu ý và giải thích


_Góc giải thích_

- *...* là suy nghĩ

- NV: -... là lời nói

- [...] là lời của hệ thống

- "..." là tiếng động

( Cập nhật sau. )

Lưu ý:

Nếu bạn muốn một Việt Nam cute, hiền lành, dễ dàng tha thứ thì sorry, ở đây Việt Nam đấy ở trong mơ nhé ^^.

Việt Nam ở đây bị đa nhân cách, vô cảm, dễ bị kích động, không bao giờ nương tay với bất kì ai, số lần ngài cười chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Truyện này có liên kết với truyện đã hoàn thành của tác giả.

Không xúc phạm đất nước, otp của bạn hay bất kì ai khác.

My Au ok?

Vì là AllVietnam nên sẽ có loạn luân.

Không theo lịch sử.

Mở đầu:

- Sau 4 năm kể từ khi em - Việt Nam tỉnh lại, những hệ thống kiêm luôn con dân của em lại "lỡ" cho em đi xuyên vào một cuốn truyện đang rất hot: " Các nam chính yêu tôi?! ( AllChina ) ".

Yeah, tất nhiên là vì quá rảnh nên em đã đồng ý xuyên.

Hành trình phá nát cuốn truyện đấy xin được phép bắt đầu!!

_ - Đọc xong phần mở đầu rồi chứ?

Ai có otp là AllChina xin mời out ạ.

-_

Hết.
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 1: Một lần nữa xuyên không


- Rồi lại cái gì đây mấy đứa? |- Em - Việt Nam thở dài mà hỏi những hệ thống của em.

- Đi mà!!

Nốt lần cuối thôi!! |- Celena chắp tay cầu xin em.

Ừm, em lại một lần nữa xuyên không.

- ... |- Svet nhìn có vẻ trầm hơn trước.

Việt Nam thở dài rồi nhìn Irish, người nghiêm túc nhất đám ( có lẽ vậy ).

Irish lắc đầu nhưng kiểu: Tôi cản bọn họ rồi nhưng họ không thèm nghe.

Vivian đưa cho em quyển sách với trang bìa hình hoa hướng dương.

Oh, đẹp thật.

Tiêu đề của nó là: " Các nam chính yêu tôi?! ( AllChina ) ".

Em đành đọc thử.

_ Nội dung truyện: _

- Ánh Nguyệt là một cô gái sở hữu vẻ đẹp như một bông hoa sen: Tinh khiết, đẹp đẽ và giản dị.

Những chs bao gồm cả Việt Nam đều say đắm trước vẻ đẹp ấy.

Nhưng China, một chàng thanh niên đẹp trai ( trong ngoặc kép ), hiền lành ( trong ngoặc kép ) và vô cùng mạnh mẽ ( ừ, mạnh mẽ ) đã chuyển đến lớp của Ánh Nguyệt và các chs.

Trong 1 tức tắc, China đã cướp được harem của Ánh Nguyệt sau khoảng 3 tháng xuyên vô cuốn tiểu thuyết mặn nồng mà mình đọc được.

Ánh Nguyệt đã rất đau đớn đến trầm cảm, cô còn bị mọi người gọi là trà xanh.

Sau đó, China cùng dành harem của mình sống hạnh phúc bên nhau trọn đời.

-

- ... |- Việt Nam cạn lời, đơ cmn luôn.

Cái này thì khác gì tên China cướp người yêu của nữ chính đâu trời?

- Trà xanh là tên China mới đúng... |- Em ngước mặt lên, nói với các hệ thống của mình.

- Đúng là vậy... |- Svet cuối cùng cũng lên tiếng.

- Vậy nhiêm vụ của ta là gì? |- Em nhìn vào cuốn truyện rồi lại nhìn bọn trẻ.

- Thì ngài chẳng có nhiệm vụ gì đâu.

Bọn tôi rảnh quá nên cho ngài xuyên thôi mà=)! |- Jasmine giải thích như giải thích.

- Giải thích như giải thích... |- Em nhíu mày lại nhìn cô.

Jas đang đùa hay nói thật đấy?

- Dạ, cô ấy nói thật đấy ạ. |- Vien_ đã bị bơ 27927729 năm _Dun lên tiếng.

Rồi, bọn trẻ này rảnh quá ha?!

Hay để em "tặng" vài đề toán văn anh cho mà làm?!

- Hihihi!

Chắc chắn nếu em ở trong cuốn tiểu thuyết dở ẹc này thì em đã gi.ết tên China từ lâu rồi ^^!|- Rimuru vui vẻ nói.

- Bậy nào. |- Irish khẽ nhắc nhở.

Rimuru trông có vẻ hiu hiu buồn nên em nói:

- Giết hắn luôn đi.

Ta cho em ba triệu.

Và sau đó, Rimuru đang cầm dao để đi giết China nhưng bị Irish cản lại.

- Ầy...

Xuyên thôi nào!! |- Vivian bất lực nói rồi búng tay một cái, thế là cả bọn được xuyên không!

[ HÀNH TRÌNH ĐI PHÁ PAY CỐT TRUYỆN XIN ĐƯỢC PHÉP BẮT ĐẦU!! ]

( Hết chương 1 )

519 từ

Hôm nay mị đang ôn thi nên chỉ thế này thôi ha=)

Bye bye>
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 2: Hành trình khám phá cùng hệ thống


Em tỉnh dậy trong một căn phòng khá sạch sẽ.

Là phòng của nguyên chủ sao?

Kí ức cũng đã được chuyển vào hết cho em rồi.

Việt Nam đứng dậy, đi thay đồ bởi vì giờ là 6h30 mà trường của nguyên chủ bắt đầu vào lúc 7h30.

Sau khi thay đồ xong xuôi hết thì em sắp sách vở rồi đeo cặp, đi xuống dưới tầng.

Dưới tầng, em gặp anh trai của nguyên chủ - Mặt Trận và Việt Hòa.

Hình như hai người họ đang tranh dành gì đó thì phải.

Cãi nhau om sòm hết cả nhà.

Em nhìn kĩ hơn.

Ồ, một bức ảnh của China sao?

- ... |- Việt Nam em chính thức sa mạc lời với hai ông anh của em.

Từ khi nào mà hai người họ lại mê trai đến vậy?!

Kể cả Việt Minh với Đông Lào cũng mê China không kém hai thằng đần nào đó...

Em chịu, có cho tiền em cũng không bao giờ mê China.

Xách cặp bước ra khỏi nhà, em quăng luôn cho bọn kia một câu:

- 6h45 rồi.

Mới đi được mấy bước, em đã gặp được các hệ thống của em.

Um...

Có vẻ khả hỗn loạn...

Nhìn kia kìa, Rimuru lại đòi đi gi.ết China cùng Wendy rồi.

Svet cản Rimuru, Irish cản Wendy còn hai đứa kia mặc kệ sự đời mà đi nghe nhạc.

- Mấy đứa. |- Em liền lên tiếng.

Bọn trẻ một giây sau đã thấy ngoan ngoãn đứng trước mặt em rồi.

Cứ như lũ tiểu quỷ vừa nãy không phải bọn nó vậy...

- Có chuyện gì sao, ngài? |- Jasmine là người lên tiếng trước.

- À không có gì. |- Việt Nam lắc lắc đầu.

Sau đó, em dẫn bọn trẻ đến trường của nguyên chủ để nhập học cho bọn nó.

Trước cửa phòng hiệu trưởng, em lịch sự gõ cửa ba cái.

.

.

.

Không có phản hồi.

Em đành gõ tiếp ba cái.

.

.

.

Vẫn không có phản hồi.

Việt Nam nổi gân xanh, ra hiệu cho mấy đứa trẻ lùi về phía sau khoảng bốn bước.

Bọn trẻ ngoan ngoãn làm theo.

Việt Nam em co chân lên rồi đạp cửa rất chi là "nhẹ nhàng".

Ừm, nhẹ lắm, cái cửa chỉ bị gãy làm đôi thôi.

Các giáo viên như UN, Asean, EU,...

đang làm việc riêng cũng giật mình.

UK phụt luôn trà ra cái áo vest đắt tiền của Qing, làm hắn la ó khắp phòng.

UN đang ngủ gật thì ngã ngửa ra phía sau.

EU và Asean đang bàn tán về China thì cũng giật mình mà quay đầu lại.

Nato thì trông rất bình thường thôi, chỉ là bị ngất do một thứ gì đó đập vào.

Đại Nam đang ngồi suy nghĩ về cách dduj China thì cũng giật mình mà ngã ngửa theo UN.

- SAO MẤY EM LẠI PHÁ CỬA THẾ HẢ?! |- Asean đập bàn rồi hét to.

- Mất thời gian. |- Ngắn gọn xúc tích.

Em trả lời như vậy là đủ rồi.

- Hả?

Việt Nam?

Em lên đây làm gì? |- UN tỏ vẻ bất ngờ mà hỏi.

Từng đứa trẻ lần lượt bước vào.

- Xin chào mấy ngài!

Chúng con là đồng bào của anh Vie đấy ạ! |- Celena vui vẻ vẫy tay chào.

- À...

Ra vậy.

Việt Nam, em muốn đăng kí nhập học cho bọn trẻ này sao? |- EU nhìn bọn trẻ rồi lại ngước nhìn em.

Việt Nam không nói gì, chỉ khẽ khàng gật đầu một cái.

- Ừm, mấy đứa vào đây để kiểm tra.

Còn Việt Nam, em về lớp đi. |- UN lấy sấp giấy kiểm tra ra rồi quay sang nói với em.

Em chỉ gật đầu cho có lệ rồi xoay người bước đi.

Em đang bước đi trên dãy hành lang rộng rãi thì bắt gặp China và Thailand.

- Việt Nam?

Chào em!

Buổi sáng vui vẻ nhé! |- China vẫy tay rồi chào em.

Có vẻ China vẫn giống thế giới cũ của em một chút...

- Chào anh, China. |- Em nói rồi lại đi luôn.

China mặc dù thấp hơn em nhưng hắn lại lớn hơn em hai tuổi đấy nhé!

Lúc em đi, hắn trông có vẻ hiu hiu buồn.

Thấy vậy, Thailand giữ tay em lại.

- Mày sao thế Việt Nam?

Mày làm anh ấy buồn rồi kìa!! |- Gã nắm chặt tay em mà nói trong cơn tức giận.

Gì?

Bộ gã bị điên à?

China hắn buồn thì liên quan gì tới em đâu chứ?

Mà kệ đi.

Em mau chóng giựt tay lại rồi tiến bước về phía trước.

Trước khi đi, em còn quăng cho gã với hắn một câu:

- 7h20.

Nói thế cũng đủ hiểu rồi.

Đang là 7h20, 10 phút nữa là vào học.

Gã và hắn nghe vậy, một người chạy theo Việt Nam, một người đi hướng ngược lại.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Đứng trước cửa lớp, em nhẹ nhàng mở nó ra rồi bước vào, Thailand đi theo sau em.

Việt Nam ngồi vào chỗ của mình rồi lấy sách vở ra.

Ồ, tiết này là tiết của thầy UK, tiết Anh sao?

Sao cũng được.

Mà mới để ý, ngồi cạnh em lại là đồng chí Cuba vô cùng hiền lành của em.

Chắc là không sao đâu nhỉ.

À, em đang muốn ngủ một chút đấy mà.

Còn tận 6 phút nữa mới vào tiết.

Nghĩ là làm, em nằm xuống bàn rồi ngủ luôn.

Cuba đang ngồi suy nghĩ vu vơ thì lại bất chợt nhìn về phía em.

- Hửm? * Cậu ấy ngủ? * |- Anh nghĩ.

Tay anh vô thức nhéo má của em.

- Ưm ~ |- Em nhíu mày lại, rên lên một tiếng nhỏ đủ để cho cả hai nghe thấy.

Cuba giật mình, đỏ mặt mà bỏ tay của mình ra khỏi má của em.

Lúc nãy, khi em rên, tim anh hình như mất đi một nhịp thì phải...

- Tsk... |- Khẽ tặc lưỡi, anh nằm gục xuống bàn, nhằm che đi bản mặt đỏ ửng của mình.

- [ Độ hảo cảm của Cuba: 60% ( lúc đầu: 55% ) ]

Sau khi học xong tiết Anh của UK thì Cuba rủ em đi mua đồ ăn.

Em thì ngu ngơ, đang tự hỏi đây có phải Cuba thường ngày không.

Chứ anh ta thường bơ luôn Việt Nam nguyên chủ, nói gì đến việc này?

Cuba múa tay múa chân, giải thích rằng vì anh ta rảnh thôi ( Ừ, rảnh... ).

Thế là anh kéo em xuống căn - tin để mua đồ.

Nhưng họ đã chạm trán một vài âm binh...

( Hết chương 2 )

1116 từ>
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 3: Chạm mặt và bức tranh


Cuba và Việt Nam đang đi xuống căn - tin để mua đồ thì chạm mặt "vài" âm binh.

- America!!

Bỏ tôi raaa!! |- China cố vùng vẫy khỏi vòng tay siêu "ấm áp" của Ame trong khi gã đang ôm chặt bome ra.

- Yên nào darling ~! |- Gã ngọt giọng mà dỗ dành hắn.

Hắn phồng má lên, trông thật đáng yêu làm sao!

Nhưng đối với em thì như l-

- Ahaha...

Thôi, chúng ta đi ăn nào! |- Cuba anh cầm tay em rồi kéo em đi đến khu bán đồ.

Thú thật thì em đây cũng có chút đói.

- Ừm. |- Em chạy theo anh để anh đỡ phải kéo đi.

Nhưng chưa kịp chạy xa thì....

- Việt Nam? |- Canada đứng cạnh Ame đã phát hiện ra.

- * Đm đang đói... * |- Em thầm rủa tên nào đó dám phát hiện ra em và Cuba.

- Ồ, chào em nhé, Việt Nam ^^ |- Ame quay ra vui vẻ chào em.

Thực chất thì gã ghét em lắm, đang tỏa sát khí như thế kia mà nói là thích thì em lạy.

Nhưng có vẻ những người khác lại chẳng cảm nhận được sát khí từ gã.

- Chào anh, America. |- Em chẳng thua kém gì, đấu sát khí luôn với gã.

Sát khí của em đương nhiên tỏa nhiều hơn rồi.

Em vốn ghét gã giù ở thế giới nào mà!

Thấy mình thua ở trận đấu sát khí này, gã tặc lưỡi rồi thu lại sát khí của mình.

Việt Nam em cũng chủ động mà thu lại sát khí của mình.

- Mà Việt Nam này lại không thèm đụng đến bé cưng China sao?

Hiếm thấy thật đấy! |- Gã mở miệng ra, trêu chọc em.

Cả đám liền xì xào bàn tán, có người thì ngồi cười đau cả bụng.

Em không quan tâm, em chỉ muốn ăn thôi.

- Kệ cậu ấy đi!

Đừng có mà xúc phạm cậu ấy! |- Cuba đảm đang đứng trước mặt em, che cho Việt Nam rồi dõng dạc nói.

Việt Nam chẳng thích không khí căng thẳng này chút nào.

Nhìn xem, Ame và Cuba lại đang đấu mắt với nhau kia kìa.

Gã luôn miệng hỏi mấy câu như "Sao mày lại bênh nó?"

"Chẳng phải mày thích China sao?".

Cuba chỉ đứng yên mà trả lời câu hỏi của gã một cách chắc nịch.

- Cuba... |- Em níu lấy tay anh mà gọi.

Thấy anh quay ra mình thì em mới nói tiếp:

- Đi ăn...

- Ể?

Đi ăn sao? |- Anh có chút bất ngờ.

Vậy em thích ăn sao?!

Phải ghi nhớ mới được!!

Sau này rước về còn biết! ( T/g: Có cái l nhé anh>< )

Cuba nhanh chóng kéo em đi trong sự ngỡ ngàng của dàn harem và China.

Nếu để ý kĩ, ta có thể thấy China đang nghiến răng ken két, tay thì nắm chặt đến mức chảy cả máu.

- * Được...

Được lắm Cuba...

Để xem ta sẽ làm gì với ngươi... *

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Bây giờ là giờ học Mĩ Thuật, tất cả học sinh đều phân tán, mỗi người một nơi.

Tất nhiên, cũng có một số học sinh vẽ theo nhóm cho đỡ cực nhọc.

Và wow!

Hôm nay lớp Việt Nam em còn được học với lớp China cơ!

Tất nhiên, ở đây vẫn sẽ có CƠM CHÓ để Việt Nam nhà ta ăn.

- Để em giúp anh nhé, China? |- Laos lon ton chạy đến bên China mà nói.

- À, được chứ! |- Hắn cười cười rồi tiếp tục vẽ.

Thế là suốt buổi học, cứ mỗi lần rời bức tranh mình đang vẽ là em lại được ăn cơm chó ngập miệng.

Nhưng nhìn bài vẽ của China với Laos đẹp đấy...

[ Tranh của Laos và Chi: ]

( Cre: Pinterest )

Việt Nam cố vẽ nốt bức tranh của mình.

Thời còn chiến tranh, em vẽ nhiều lắm, vẽ đẹp nhất làng luôn.

Nhưng bây giờ thì vẽ ít nên trình của em giảm rồi, đúng không nhỉ?

[ Tranh của Vn: ]

( Cre: Pinterest )

Ừm, chắc giảm rồi...

Thầy dạy Mĩ Thuật là France, một người thầy cực kì cực kì biến thái (đối với Vn).

Việt Nam em tặc lưỡi rồi ngồi vẽ tiếp.

Mọi thứ sẽ rất yên bình nếu như...

- [ Nhiệm vụ mới!

- Tạo thiện cảm với thầy France.

- Phần thưởng:

+ Một linh hồn từ thế giới cũ.

- Thời hạn: 10 ngày.

~ Chúc ngài làm nhiệm vụ vui vẻ! ~ ]

Nếu như Jasmine không giao cho em nhiệm vụ...

Em bó tay chấm com luôn rồi.

- [ Gợi ý: Gã rất thích được ai đó vẽ chân dung. ]

Ồ, Celena lại gửi cho em gợi ý nè.

Thật may quá!

Tự dưng muốn ôm con bé ghê... ( Cel: Hihi=33 ).

Thế là em lại để bức tranh phong cảnh ra chỗ khác mà ngồi vẽ gã.

Thấy em cứ chốc chốc lại nhìn mình, gã nhíu mày, gọi em lên:

- Việt Nam, đưa tranh em đây cho thầy xem.

Ồ, đúng lúc em định mang lên luôn, hay em may mắn nhỉ?

Việt Nam lấy bức tranh rồi từ từ mang lên cho gã.

[ Bức tranh Vn vẽ: ]

( Cre: Pinterest )

France nhìn vào bức tranh rồi tròn xoe mắt.

Em nghĩ gã đang bất ngờ lắm.

Thì đúng là vậy mà...

- Đây là em vẽ? |- Gã quay ra hỏi em.

Việt Nam gật đầu.

Rồi gã lại mỉm cười, xoa đầu em rồi cảm ơn.

Em cũng chẳng biết gã cảm ơn vì điều gì nữa...

- [ Tinh!

Độ hảo cảm của France: 21% ( Trước: 18% ) ]

Xong, nhiệm vụ đã hoàn thành.

Em lẳng lặng bước xuống rồi ngồi vào chỗ của em.

- Cậu vẽ gì mà để thầy vui đến như vậy thế, Việt Nam? |- Cuba ngồi cạnh lên tiếng hỏi em.

- Vẽ thầy... |- Em chỉ trả lời rồi tiếp tục vẽ.

Nhưng, có một điều khiến em chú ý.

Là China.

Từ lúc em lên cho đến lúc em xuống thì hắn cứ lườm France mãi, tay hắn cầm chiếc cọ vẽ mà như kiểu muốn bẻ nó ra.

- * Lại đến France...

Các người toàn khiến ta tức điên... * |- China thầm nghĩ rồi tiếp tục vẽ.

---------------------------------------------------------------------------------------------

1144 từ>😛

Giờ thì bye bye>
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 4: Sự thật và linh hồn


Việt Nam đang trên đường trốn học vì quá rảnh.

Em cũng chẳng bận tâm gì.

Đang đi trên đường thì em bắt gặp China đang đứng gần đó.

Hắn hình như đang hút thuốc.

Việt Nam không quan tâm đâu, trừ một điều: China ở đây là học sinh giỏi, chưa bao giờ hút thuốc hay trốn học cả.

- Này, ngắm đủ chưa? |- Bỗng hắn quay ra phía em mà nhíu mày hỏi.

- Tôi đâu có ngắm anh?

Ảo tưởng ít thôi. |- Em phũ phàng trả lời lại.

Hắn chẳng nói gì, tiến đến chỗ em rồi bất ngờ ôm em vào lòng.

Em thì đang load đây nè.

- Chào nhé, Tiểu Nam Nam ^^ |- Hắn buông em ra rồi mỉm cười, vẫy tay chào.

- Tiểu Nam Nam...?

Không lẽ... |- Em nói thầm rồi bắt đầu suy nghĩ.

- Đúng!

Anh cũng xuyên nè! |- Hắn ghé sát vào tai em mà nói.

Nhưng Việt Nam chỉ đáp lại một chữ:

- Ờ.

Sau đó em bỏ đi ngay tức tắc.

China thì giật mình rồi lại lẽo đẽo theo sau em.

Hắn làm gì sai sao?

Việt Nam ơi!!

Tha cho hắn được không?!

Xin lỗi vì đã cướp Trường Sa, Hoàng Sa của em mà!!

Xin lỗi vì đã đô hộ em 1000 năm mà!!

Làm ơn đi Việt Nam!!

Hắn xin lỗi màaaaaaa...!!

Việt Nam không bận tâm, em cứ đi loanh quanh khu phố thôi.

Em chỉ muốn đi chơi thôi, ứ thích học đâu.

.

.

.

.

.

.

À quên mất, phần thưởng của em đâu rồi nhỉ?

- [ Jas. ] |- Em gọi.

- [ Có tôi? ] |- Cô bé nhanh chóng trả lời.

- [ Một linh hồn. ] |- Ba từ không nói nhiều.

Thế là đủ hiểu rồi.

- [ À... ] |- Xem ra Jas cũng hiểu rồi nhỉ-

- [ Là sao ạ😀? ] |- Em rút lại lời nói nhé.

- [ Phần thưởng của ta là một linh hồn. ] |- Việt Nam bất lực, đành nhắc.

- [ À...

Là phần thưởng sao?

Um...

Đợi chút. ] |- Jas ngập ngừng nói.

Đợi nhiều chút hay một chút?

Chắc một chút thôi.

- [ Linh hồn ngài nhận được: Indochina. ] |- Jas không phụ lòng em mà nhanh chóng báo luôn.

Ừm, tí nữa thưởng cho nó.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Khoan...

INDOCHINA?!

Em giật mình, đứng yên tại chỗ, trông em có vẻ hoảng loạn lắm.

China đang theo sau thì tự hỏi em bị làm sao.

Bỗng, em nhanh chóng chạy về phía trước rồi nhảy luôn lên cây, làm hắn không kịp đuổi theo.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Khi đã đi xa khỏi thành phố đông đúc kia, chính xác hơn là ở trong rừng, em ngồi thụp xuống, ôm đầu mà lẩm bẩm một ngôn ngữ gì đó mà tác giả cũng không có rõ=))

- Oh~ Chào em nhé, darling của ta ~ |- Bỗng, Indochina hiện lên, vui vẻ chào em.

- Reste loin de moi!! ( Tránh xa tôi ra!! ) |- Em hoảng loạn lùi về sau, tròn mắt nhìn gã.

- Pourquoi es-tu si froid avec moi ? ( Tại sao em lại lạnh lùng với ta như vậy? ) |- Gã tiến đến chỗ em, quỳ xuống mà mỉm cười.

- Sortir!! ( Cút đi!! ) |- Em đẩy gã ra trong khi nước mắt còn rơi lã chã.

_- Quay về thời xưa -_

Ôi trời, gã lại thế nữa rồi, lại lấy em ra để vừa đánh đập, vừa "làm" rồi...

Em đã chịu đựng quá nhiều rồi...

Tha cho em đi...!!

- Hức hức... |- Em ngồi thu lu trong căn hầm tối tăm mà thút thít.

Em muốn gặp anh hai với anh ba cơ...

Tiếng mở cửa làm em rời khỏi suy nghĩ của chính mình.

Lại là gã...

- VieVie yêu dấu ~! |- Gã bước đến phía em rồi mỉm cười hiền hậu nhìn em.

Nhưng gã chẳng hiền chút nào cả..!!

- Buông tôi ra..!! |- Em hét lên khi gã nắm lấy cổ tay em.

Lại một đêm nữa trôi qua cùng tiếng la hét của em...

_- Trở về hiện tại -_

- Việt Nam, Nous sommes désolés... ( Ta xin lỗi mà... ) |- Indochina ôm em vào lòng thì bị em đẩy ra.

Đối với em, gã như một con quỷ vậy.

Mặc dù gã đã bị chính em giết chết nhưng gã vẫn có thể khiến em ám ảnh suốt cuộc đời...

_- Ở không gian hệ thống -_

- Này Jas... |- Một cô bé với mái tóc đen đi tới chỗ cô - Jasmine.

- Hửm?

Có gì không, VietAvery? |- Jas quay đầu lại rồi mỉm cười nhìn người trước mắt mình.

- Tôi có nghe Cel bảo cô cho linh hồn được xuyên vào cuốn truyện là Indochina.

Cô có chắc không vậy?

Ngài Việt Nam... |- VietAvery lo lắng hỏi Jas.

- Không sao đâu!

Tớ chỉ tạo điều kiện cho gã để gã làm lành với ngài ấy thôi! |- Jas vừa cười vừa nói.

- Dù sao nhìn bản mặt cầu xin của gã cũng hài lắm=)) |- Jas lại bồi thêm một câu.

_- Quay lại 1 tiếng trước...

-_

- TA CẦU XIN NGƯƠI ĐẤYYYYYYYYYYYYYYY CHO TA XUYÊN ĐIIIIIIIIIII!!!!!

TA MUỐN GẶP EM ẤY LẮMMMMMMMMMMMMM!!!! |- Indochina vừa ôm chân Jasmine, vừa khóc lóc cầu xin.

- ... |- Jas bất lực không nói nên lời, đành cho gã xuyên vào cuốn tiểu thuyết đó.

_- Trở lại trong không gian hệ thống...

-_

- ... |- VietAvery mệt mỏi, VietAvery gục ngã...

- FICK WHY SO MANY COUNTRIES WANT TO GO WITH MASTER?! ( ĐỆT MỌE SAO LẠI CÓ NHIỀU COUNTRY MUỐN ĐI CÙNG NGÀI ẤY VẬY?! ) |- VietAvery hét lên đầy oan ức.

Đến cả cô cũng chẳng có nhiều thời gian để đi cùng ngài Việt Nam mà?!

- Maybe it's because he's attractive? ( Chắc là ngài ấy hấp dẫn chăng? ) |- VienDun đang đứng đằng sau liền lên tiếng.

Thì ngài Việt Nam của đồng bào hấp dẫn thật mà.

- Probably so... ( Chắc là vậy rồi... ) |- VietAvery nói với giọng mệt mỏi.

_- Quay trở lại với hiện tại...

-_

Sau khi dùng 74732437212017970971 kế để dỗ Việt Nam, Indochina đã tiêu hết sạch tiền mà Vivian đưa cho ( Vì ngài Vn thích đi mua sắm lắm>v< ).

Aiza, chỗ này công nhận đông đúc thật đấy...

Chắc gã ghi được ít nhất 1 điểm trong mắt em rồi nhỉ?

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Vn: Có cái nịt.

Indochina đau nhiều chút trong lòng =')

-------------------------------------------------------------------------------------------

1079 từ>
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 5: East Laos and a mysterious man


Sau một hồi đi chơi cùng Indochina thì Việt Nam mới chịu về nhà.

Tất nhiên, Indochina đã nhập vào người em rồi.

Mở cửa nhà ra, cảnh tượng trong nhà lại khiến em sa mạc lời: Đông Lào đang cãi nhau với Việt Minh xem China yêu ai hơn.

- CHẮC CHẮN CHINA YÊU EM HƠN!!! |- Đông Lào đập bàn rồi nói.

- CÓ CÁI NỊT NHÉ EM TRAI "YÊU QUÝ"!! |- Việt Minh cũng chẳng thua kém gì, đứng dậy rồi chỉ thẳng vào mặt nó.

Nó tức muốn lòi ruột ra rồi kìa...

- Nào nào...

Ồn ào quá đấy... |- Em nhíu mày, khẽ nhắc nhở.

- Hả?

Anh Việt Nam?

Anh về rồi sao? |- Đông Lào quay ra nhìn em, giả bộ bất ngờ.

- Ừ. |- Em nghiêng đầu mà nói.

Thấy đã yên tĩnh hơn, em lẳng lặng đi lên tầng rồi đóng sầm cửa vào.

- ...

Nó bị làm sao đấy? |- Việt Minh lên tiếng hỏi.

- Chắc bị China bơ... |- Đông Lào đáp lại.

Ừm, sai cmn rồi còn đâu.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- Phù... |- Em thở dài, đặt cặp của mình xuống.

Aiza, mệt quá a...

Mong là lần này không có nhiệm vụ m-

- [ Tinh!

Nhiệm vụ mới. ]

Ôi không...

Lại bị phá đám rồi...

- [ Haiz...

Là gì? ] |- Em thở dài đáp lại.

- [ Nhiệm vụ mới:

- Làm Việt Minh và Đông Lào có tình cảm với mình (theo kiểu tình yêu)

- Phần thưởng:

+ 2 linh hồn từ thế giới cũ.

+ 400 điểm tích.

- Thời hạn: 10 ngày.

~ Chúc ngài làm nhiệm vụ vui vẻ! ~ ]

Etou...

Lần này...

Có vẻ nhiệm vụ hơi khó rồi...

Thôi kệ, em đi tắm cái đã.

_- Time skip -_

Hừm, đã 7 giờ tối rồi sao?

Em vừa mới ăn xong thì liền đi ra khỏi nhà mà chạy đi chơi.

Tất nhiên là có một vị khách đặc biệt đi theo rồi.

Là Indochina chứ còn ai nữa?

- ! |- Đột nhiên, mắt em bừng sáng khi thấy quán kem ở gần đó.

Em ngay lập tức kéo Indochina đến quán kem.

Aiza, em thích đồ ngọt lắm.

Chúng rất ngon!

Bình thường là các đồng bào của em sẽ mang kẹo dừa, kẹo socola đến để tặng em nhân ngày 30/4 đấy!

Cũng vì thế nên em nghiện đồ ngọt luôn.

- Coi kìa!

Ăn mà vương vãi hết lên mặt thế kia? |- Gã nhìn em đang ăn cây kem mà lên tiếng trách móc.

Tay gã lấy ra một chiếc khăn trắng, lau miệng cho em.

- Ăn cho gọn gàng vào, nhớ chưa? |- Gã nói trong khi tâm lại muốn gào thét thật to.

- Rồi rồi. |- Em chỉ trả lời cho có lệ, để yên để gã lau.

Nhưng họ không để ý rằng, xa xa kia, có một bóng người đang núp đằng sau cây mà nhìn họ chằm chằm.

- Hừ, tưởng gì...

Anh nghĩ em không xuyên sao, anh hai?

- [ Hảo cảm của ? : +100%

^ Báo động: ? là một người chiếm hữu 100%.

Xin ngài hãy tránh xa ? càng ngày càng tốt!! ^ ]

- Hửm? |- Việt Nam khó hiểu nhìn thông báo.

"?" là ai trời?

Em đâu có biết?

- [ VienDun? ] |- Thôi, đành hỏi vậy...

- [ Là Rimuru, thưa ngài... ] |- Ôi trời, là Rimuru sao?

Giọng nó có phần gần giống VienDun nên em toàn nhầm...

- [ À...

Rimuru...

"?" là ai vậy? ] |- Em đập trán rồi hỏi.

Indochina ở cạnh cũng hiểu em đang làm gì nên đang im lặng cho em nói chuyện với Rimuru.

- [ Ngài cần tự tìm hiểu ạ... ] |- Aiza...

Có vẻ Rimuru cũng không biết rồi.

- [ Haiz...

Hảo cảm của đối tượng cần công lược. ] |- Em cũng bó tay luôn.

- [ Hảo cảm của Việt Minh: 16% ] |- Ơ, hình như thiếu ai đó thì phải...

- [ A, Đông Lào thì sao? ] |- Việt Nam hỏi.

- [ Ủa?

Ngài Đông Lào là 100% rồi...

Cần gì công lược nữa hả ngài?? ] |- Ôi trời, sao hảo cảm của nó tự dưng tăng vụt lên vậy...??

Ôi, em hiểu vấn đề luôn rồi...

Thấy em có vẻ trầm tư, Indochina lên tiếng hỏi:

- VieVie?

Em sao thế?

- À...

Không có gì đâu. |- Em nói xong, cách xa gã khoảng 4 bước.

Gã không hiểu gì nhưng vẫn cứ đứng đấy nhìn.

Đột nhiên, có một con người với mái tóc đỏ lao tới và...

Ngã sấp mặt.

- Auuuu!! |- Aiza, cái giọng nói trẻ con này...

- Đông Lào... |- Em bước tới, nhìn nó mà nói.

Nó cứ ngỡ em sẽ hỏi han nó nhưng thay vào đó, em nói thêm:

- Làm thế đ*o nào mà em tới đây được vậy?

Đông Lào suy vaiz òoooooo....

Anh nó vừa chửi nó đấy à...

Anh nó...

KHÔNG YÊU NÓ NỮA RỒI ĐÚNG KHÔNG?!!!

Thế là Đông Lào lại khóc sướt mướt ( T/g: Fake đấy ), miệng luôn nói rằng: "ANH HAI KHÔNG THƯƠNG EM NỮA!!!".

Ư...

Em đến mệt với nó thôi...

Sau một hồi dỗ dành nó bằng "vài" nụ hôn "không" ở môi thì nó mới hết khóc ( T/g: Khóc fake uy hiếp người ta=)) ).

Xong rồi, nó lại đi đấu mắt với Indochina.

Em quá quen rồi nên cứ thế mà đánh "BỐP" vào đầu hai người.

- Thôi đi.

Ngày hôm nay tôi không muốn có drama đâu! |- Em bực tức nói.

Đang đi chới vui vẻ thì lại bị phá đám.

Thằng oắt Đông Lào không biết chọn thời điểm đển xông ra gì cả...

Aiza...

Từ nay trở đi, em lại có thêm một "con đỉa" nữa rồi.

Mệt quá trời...

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- Aiza...

Việt Nam em ấy vẫn chưa biết mình có ở đây... |- Một người đàn ông cao lớn nấp sau bức tường mà thầm nói.

- Haha...

Thật vui khi ta được đến đây!

Haha ~ |- Hắn cười phá lên rồi nhìn vào con dao dính máu của mình.

- Are are ~ Chắc là Vivian chưa thông báo với em nhỉ? |- Hắn cười, nụ cười rộng đến tận mang tai.

Ôi, thật ghê rợn làm sao.

Thứ chất lỏng màu đen rơi lách tách xuống đất, đột nhiên biến mất vào hư vô như nó chẳng hề tồn tại.

Những chiếc chuông của sợi dây được buộc vào hai chiếc sừng to lớn của hắn cứ kêu leng keng mãi không ngừng.

Hắn là ai vậy nhỉ?

-------------------------------------------------------------

1090 từ=33

Tên chương mị dịch nè: Đông Lào và gã đàn ông bí ẩn.

AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA MỊ HỌC HẾT THỨ 6 TUẦN SAU LÀ ĐƯỢC NGHỈ HÈ RỒI NÈ!!!!!!!!

Mà đoán xem người ở cuối chương này là ai đi=33

Bye bye>
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 6: Người bọn họ yêu?


Aiza...

Một ngày mệt mỏi nữa lại bắt đầu...

Em bước xuống giường cùng tâm trạng không thể nào tệ hơn.

Tên Indochina khốn khiếp...

Dám hôn em đến nỗi em nghẹt thở...

Mà còn vào lúc em đang ngủ nữa chứ?!!

Suýt nữa thì lên thiên đàng mẹ rồi!!

- Đm... |- À...

Gã còn cắn luôn vào quai xanh của em đúng hai cái...

Mệt mỏi chưa?

Em chỉ muốn đấm gã thôi à...

- VieVie, ta xin lỗi mà=< |- Gã hiện lên, làm vẻ mặt đáng thương nhìn em.

- Có vẻ ngươi muốn ăn tát? |- Em đang bực mà gã cứ làm phiền em là sao vậy hảaaa?!

- À thôi... |- Gã đổ mồ hôi rồi lại biến mất.

Em thở dài rồi bắt đầu đi đánh răng, sắp sách vở để chuẩn bị đi học.

Nhìn vào chiếc đồng hồ trắng trên tay, em khẽ thán phục:

- * Ái chà, mới năm giờ sáng mà Mặt Trận đã dậy rồi sao? *

Có vẻ Mặt Trận hắn đang làm cơm hộp cho ai đó...

- Anh, anh làm cơm hộp cho ai đấy? |- Em tò mò, lên tiếng hỏi.

- China. |- Đm, hắn hay thật...

Làm cơm hộp cho China luôn cơ...

Em bất lực rồi, Mặt Trận hắn đúng là simp China.

Em chỉ ăn tạm chiếc bánh mì đặt trên bàn rồi đi học ngay lập tức.

Đường đến trường cũng không xa lắm nên em quyết định đi bộ mẹ luôn.

Nhưng đời không như mơ.

Tên China đã đến và ném em vào xe ô tô của y rồi phóng đi luôn.

Em bất lực, em sa mạc lời...

Mới đến trước cổng trường, đám fan của "tiểu mĩ thụ" China đã bu đầy.

Y bước ra khỏi xe rồi vuốt tóc, làm như mình đẹp trai lắm.

- Aiza...

Chào buổi sáng! |- Y mỉm cười tươi tắn nhìn các nữ sinh trộn lẫn một vài nam sinh đang nhìn mình.

Một nụ cười của y có thể khiến bao cô gái sụp đổ.

Em cũng bước ra theo China.

Khoan đã...

Khi em bước ra, lượng fan có vẻ đông hơn hẳn...

Nhưng họ chỉ nói như kiểu: "OTP KÌA MẤY ĐỨA ƠI!!", "OTP ĐI CHUNG KÌA!!", ...

- Ồn ào. |- Em nghiêng đầu, dùng ánh mắt sắc bén nhìn bọn họ.

Ngay lập tức, bọn họ im lặng luôn.

- * A ~ Đúng là Việt Việt của ta mà ~ Lúc tức giận cũng đáng yêu quá xá a ~ * |- China nhìn Việt Nam, đôi mắt màu vàng kim của y bỗng chốc sáng lóe lên, còn có một hình trái tim màu đỏ chót ở giữa.

- Tsk.

Đi thôi. |- Em chẳng thích bị nhiều người nhìn chằm chằm nên đã kéo y đi luôn.

Y cũng lon ton chạy theo bé yêu của y.

_- Time Skip -_

Bây giờ, em, Đông Lào và China đang ở dưới căn - tin.

Đừng hỏi vì sao lại ở căn - tin, em đói nên hai người đó rủ em xuống đấy chứ.

Đang ăn rất ngon lành thì "âm binh" lại kéo đến.

Mệt rồi đây...

- Chào anh, China! |- Laos là người lên tiếng đầu tiên.

China chỉ gật đầu rồi lại quay ra bấm điện thoại.

Nhìn Laos có vẻ hiu hiu buồn khi bị y phũ.

- Ồ, là cậu sao, Việt Nam? |- Campuchia đứng cạnh cũng lên tiếng, tỏ vẻ bất ngờ khi có em ở đây.

- Ừm. |- Em chỉ "ừm" một cái rồi quay ra ăn nốt chiếc bánh mì Đông Lào mua cho mình.

- Đôn-

- Im mồm.

Yeah, Laos định nói nhưng nó đã chặn họng hắn rồi còn đâu.

Nó quay ra, ôm lấy eo em rồi dụi dụi mặt vào hõm cổ em.

Việc làm của nó đã khiến cho y chú ý.

- Aiza, sao anh bạn Đông Lào lại ăn mảnh thế kia? |- China ngừng bấm điện thoại, lấy ra một chiếc quạt rồi phe phẩy nó, xong lại quay ra nhìn Đông Lào với ánh mắt sát cmn khí.

- Câm mồm đi.

Hôm qua ngươi được đi chơi với anh ấy rồi.

Giờ đến lượt tôi thưởng thức. |- Nó không thua kém gì, phóng luôn sát khí để đấu với y.

Mặt nó đen như đít chảo vậy á.

Em đã quá quen với chuyện này rồi.

Ở thế giới kia, em "ăn" sát khí của hai bọn họ như cơm bữa ấy mà.

Nhưng có vẻ, dàn harem của China đã biến sắc rồi kìa.

- C- China...? |- Thailand lắp bắp gọi y.

Y quay ra, hung hăng trừng mắt một cái.

- Em đi chơi với tên Việt Nam sao?! |- America nói với một chất giọng không thể nào tức giận hơn.

Gã đây chưa bao giờ được đi chơi cùng China của gã, thế mà sao tên Việt Nam đáng ghét này có thể?!

- Ừ thì sao?! |- Y nói xong, sát khí của y chuyển hướng mà phóng về phía Ame.

Gã rùng mình, ai biết bé yêu của gã lại có sát khí mạnh đến như vậy?!

- M- Mà hơn nữa...

Đông Lào, China...

Hai người đang thích nhau mà?! |- Laos cuối cùng cũng có thể nói được sau những giây phút im bặt kia.

Nghe thấy câu nói đó của hắn, China và Đông Lào mặt đen giờ lại càng đen hơn.

Họ đồng thanh hét lên:

- Tình địch của nhau.

Yêu cái giề?!!

- HẢ?! |- Những người đang hóng drama hét lên đầy bất ngờ.

Không thể nào...

"Tiểu mĩ thụ" China lại là tình địch của thiếu gia Đông Lào ư?!

Nhưng họ thích ai, yêu ai mới được?!!

- Nhưng...

Rốt cuộc mấy người yêu ai đấy?! |- Campuchia không nhịn được nữa, hét lên câu hỏi của mình.

- Yêu ai? |- Đông Lào nghe thấy câu đó mà phì cười.

- Cứ tưởng các người đã rõ rồi chứ? |- China lấy quạt, che nửa khuôn mặt của mình đi.

Đằng sau chiếc quạt là một nụ cười khinh bỉ.

Em - Việt Nam cũng biết trước cả kết quả rồi nên cứ thản nhiên ăn bánh.

Họ sau một, hai phút thì đập bàn, đứng dậy rồi đồng thanh nói:

- Nghe cho rõ đây.

Người bọn tôi yêu chính là VIỆT NAM đấy!!!

------------------------------------------------------------------------------------------

1113 từ>
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 7: Moon night kiss


- Người bọn tôi yêu chính là Việt Nam đấy!!!

- HẢ?! |- Cả căn - tin liền đồng thanh hét to.

Gì cơ?!

China và Đông Lào thích Việt Nam á?!

Không thể nào?!

- Sao?! |- Đông Lào hất cằm, nhìn lũ harem đang đơ người mà nói.

- Đông Lào, China.

Hai người quá trớn rồi đấy. |- Em đặt cốc trà hoa sen xuống, nhẹ nhàng nhắc nhở hai người họ, tiện thể tỏa sát khí luôn.

Hai người họ mau chóng nhận ra tình hình, liền lặng lẽ ngồi xuống rồi im thin thít, chẳng nói năng gì.

- Biết gì rồi chứ? |- Việt Nam liếc qua hai con người đang run cầm cập bên trái em mà hỏi.

- R- R- Rồi ạ... |- Đông Lào và China đành chấp nhận sự thật mà nói.

Huhu, họ lại không được đụng vào em trong vòng một tuần rồi...

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Sau vụ drama ấy thì em liên tục bị dàn harem của China nhắm đến.

Lũ đó liên tục soi xét em xem em có gì mà lại khiến China mê đến vậy.

Phiền nhất lầ gia đình của em, trừ Đông Lào.

Đại Nam thì lúc nào cũng giao cho em đống bài tập, bắt em phải làm hết.

Mặt Trận và Việt Hòa thì có lúc nổi máu yandere, tính giết em nhưng tất cả đều fail.

Việt Minh có vẻ bình thường nhất đám, chỉ ghen thôi chứ chẳng làm gì cả.

- Aiza...

Mệt mỏi thật đấy. |- Em cầm một lá thư lên mà thở dài ngao ngán.

Vẫn như cũ, là thư hẹn ra cổng trường.

Nhưng lạ một điều...

Vào lúc 10h?

10 giờ tối sao?

- Anh hai!

Ta đi thôi! |- Đông Lào vui vẻ kéo tay em mà đi.

Em đi theo nó, nhằm cả người mình không bị nó kéo đi.

_- Tua vì con t/g lười=)) -_

Bây giờ đã đúng 10 giờ tối, em đang đứng trước cổng trường để chờ người hẹn mình ra đây.

Việt Nam đã nhảy từ cửa sổ phòng mình xuống, chứ không là hai người anh điên điên khùng khùng lao ra rồi chém phát là bay color.

Aiza, đêm hôm nay thật tuyệt làm sao!

Trăng tròn xoe y như một chiếc lồng đèn phát sáng trong bóng tối vĩnh hằng.

Những đám mây vốn có màu trắng giờ lại chuyển thành một màu đen tuyền.

Tiếng ve sầu kêu nghe thật vui tai.

- Đêm nay đẹp quá nhỉ ~ |- Đột nhiên, có một người đàn ông thì thầm vào tai em.

Giọng nói thì trầm ấm, nghe thật quyến rũ làm sao.

Em giật thót, quay người ra sau.

- Là ngươi sao, Xích Quỷ? |- Ồ, thì ra là gã - Xích Quỷ!

- Are are ~ Xem ra Việt Việt vẫn còn nhớ ta nhỉ? |- Gã mỉm cười tươi tắn, nói với một giọng điệu vui vẻ như vớ được vàng bạc.

" XOẸT!!

"

- Ối chà chà ~ |- Một cây kiếm kề sát vào cổ gã.

Gã bình thản, giơ hai tay lên tỏ vẻ đầu hàng.

Chủ nhân của cây kiếm đó không ai khác là Việt Nam.

- Ta cấm ngươi đụng vào Đông Lào. |- Em đen mặt, lạnh giọng mà nói.

- Rồi rồi ~ Cần gì mà phải manh động như thế vậy ~ |- Gã cười, một nụ cười nham hiểm, giống y như tên China khốn khiếp kia.

Em cất kiếm rồi lại nhìn gã hồi lâu.

Tất nhiên, có qua có lại mà.

- Ehe, em cũng hiểu ý ta phết đấy chứ. |- Gã xoa xoa cằm, dí sát mặt mình vào mặt em.

Em nhanh chóng lấy tay chặn lại.

Muốn hôn em ư?

Đừng hòng.

- Hừm... |- Gã nhíu mày lại, tỏ vẻ không hài lòng với cách hành xử của em.

Nhanh như cắt, Xích Quỷ bỏ tay em ra rồi hôn lên môi em.

Đó không phải một nụ hôn bình thường đâu.

Là một nụ hôn cực kì mạnh bạo, chứa trong đó là sự chiếm hữu của gã.

Lưỡi gã nhanh chóng luồn vào trong khoang miệng em, làm loạn ở đó.

Chán rồi thì gã lại quấn quít lấy chiếc lưỡi rụt rè của em.

Sau khoảng 6 phút, thấy hơi thở của Việt Nam yếu dần, gã mới buông tha cho đôi môi đã sưng vù kia.

Em được thả ra, liền thở một cách gấp gáp, mặc dù đây không phải lần đầu tiên gã hôn em.

Một làn khói màu đen tỏa ra từ người em rồi biến mất vào không gian, thay vào đó là một người mặc việt phục đang đứng cạnh em.

Là Indochina.

- Tên khốn!

Ngươi đã làm gì VieVie?! |- Indochina trừng mắt nhìn gã đang cười khúc khích kia.

- Ta đâu có làm gì đâu a ~ |- Xích Quỷ vẫn khúc khích cười.

- Không làm gì của ngươi đây ấy hả? |- Y chỉ vào em vẫn đang thở dốc mà nói.

- Hộc hộc- Thôi mà- Hộc hộc- Indoch- Hộc hộc... |- Em vốn chỉ quen hôn đến 4 phút là cùng nên có vẻ lần này, gã chơi quá đà rồi...

- VieVie, em không sao chứ? |- Y chạy đến bên em mà cất tiếng hỏi.

Khác với giọng điệu trầm ấm, đầy sát khí như vừa nãy, y lại nói với một giọng điệu ôn nhu, hiền hòa.

- T- Tôi không sao...

Hộc hộc... |- Em nói vậy nhưng vẫn thở nặng nhọc đấy thôi.

Sau vài phút, em mới bình phục.

- Đã trao đổi rồi đó.

Cấm ngươi đụng vào Đông Lào, nhớ chưa? |- Việt Nam nói.

- Rồi rồi ~ |- Gã xoa đầu em như thường lệ rồi gật đầu cho qua.

- Không là tôi đá vào cặ-

- Bậy nào.

Ờm...

Có vẻ em lại học được mấy từ vô cùng "có đạo đức" từ Việt Hòa rồi...

Người che miệng em thì chính là Indochina.

Chắc sau vụ này, y phải đi giết Việt Hòa mất thôi...

Cả ba người tạm biệt nhau rồi một người đi một hướng, hai người kia đi hướng ngược lại.

Trăng đêm nay thật là đẹp.

A moon night kiss...

-----------------------------------------------------------------------------------------------

1064 từ>😀

Hôm nay cho Xích Quỷ x Việt Nam nhiều quá nhỉ=)??

Chắc là không nhiều đâu=D

Aiza, toi chuẩn bị đi thi violimpic rồi ;-;

Cứu toiiiiiiiiiiiiiiiiii
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 8: Black Rose


Hôm nay là một ngày đặc biệt.

Vì sao ư?

Vì trường của Việt Nam tổ chức một buổi lễ tìm biểu tượng cho mình.

UN cũng khá rảnh nên tổ chức đấy.

Ai cũng tìm được cho mình một biểu tượng riêng.

Ame là tiền, Russia là volka, Thailand hợp với hoa bọ cạp vàng, China thì hợp với hoa mẫu đơn, ...

Em chẳng bận tâm mà cứ đi lòng vòng quanh sân trường để ngắm cảnh.

Chợt, Đông Lào lại gần em cùng một bó hoa sen tươi tắn mà hỏi:

- Anh hai, anh không tìm biểu tượng cho mình sao?

Em chỉ gật đầu nhè nhẹ.

Đông Lào không vui, nó mau chóng kéo em đi ra chỗ khác để tìm biểu tượng cho em.

Việt Nam chỉ thở dài mà đi theo sau nó.

- Ehhh?

Chưa tìm ra biểu tượng cho ngài Việt Nam sao? |- Issabella tỏ vẻ bất ngờ.

Issabella là em gái của VietAvery, có một nhân cách khác là IssaLowri.

Cô bé được cho vào tiểu thuyết để bảo vệ em.

- Ừm, Issabella giúp ta đi! |- Đông Lào quơ tay múa chân mà nói.

Xem xem nào!

Em không hợp với hoa mai, không hợp với hoa cúc trắng, không hợp với hoa mẫu đơn...

Ờm...

Thế hoa sen?

Có hợp không nhỉ?

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- AAAAAAAAAAAAAAAA VẪN KHÔNG HỢP LÀ SAO CƠ CHỨ?! |- Tất nhiên là không hợp.

Hoa sen dịu dàng, hiền lành nhưng em thì không.

- Thôi mà Đông Lào... |- Em lên tiếng can ngăn trước khi nó đập phá mọi thứ xung quanh.

Issabella thì...

Ờm...

Đi chơi với người yêu cổ rồi.

- Hửm? |- Em chú ý đến chậu hoa hồng đen ở đằng xa kia.

Ồ, loài hoa em thích kìa.

Ở thế giới cũ, em luôn luôn mang những bông hoa hồng đen xinh đẹp về, cắm vào lọ rồi nâng niu nó như nó dễ vỡ lắm vậy.

- Đông Lào. |- Em gọi nó rồi chỉ vào chậu hoa đó.

Nó như hiểu được ý em, liền hớn hở mà nắm tay em, chạy ngay ra chậu hoa đó.

- Mong là lần này được... |- Đông Lào cầu trời khấn phật mà khẽ nói.

Em chỉ biết thở dài cho qua.

- Ểh?

Việt vẫn chưa tìm được biểu tượng cho mình sao? |- Cuba đến gần, vừa hỏi vừa cười.

Đó không phải một nụ cười bình thường đâu, một nụ cười chế diễu đấy!

- DITME-

- Im.

Đông Lào định xông ra đánh hắn nhưng em đã cản lại.

Gần đây có giáo viên, em chẳng muốn bị mất danh dự học sinh giỏi toàn trường đâu.

Đông Lào chỉ ngậm ngùi mà thu tay lại, khoanh tay đứng nhìn Cuba.

Hắn đang khúc khích cười.

Cười cái gì?!

Nếu như anh hai nó không cản thì nó đã xông vào đánh luôn hắn rồi chứ đùa.

- Đông Lào. |- Em khẽ nhắc nhở nó.

Em sống với nó mấy năm liền rồi nên thừa biết ý đồ của linh hồn hung dữ này.

Đông Lào quay lưng lại, ngắt một bông hoa hồng đen rồi cài lên tóc em.

- Ồ, lần này đúng là hợp thật! |- Nó vui vẻ vỗ tay bôm bốp.

Em chỉ nhìn sang nó mà thở dài ngao ngán.

Hoa hồng đen không dịu dàng như sen, cũng không chói lóa như hướng dương.

Nó mang một vẻ đẹp đầy bí ẩn, huyền ảo và tất nhiên là không dễ để hái.

Những chiếc gai sắc nhọn là một màn bảo vệ rắn chắc, chỉ cần bất cẩn một chút là máu đã chảy ra ngay.

China, Ame, hầu hết tất cả mọi người đều túm tụm lại ở chỗ em.

Em không quan tâm, liền gọi nó:

- Đông Lào.

- Gì ạ? |- Nó quay phắt lại mà hỏi em.

Việt Nam chỉ vào đầu mình rồi nói hai từ khiến Đông Lào phải hoảng hốt hết cả lên:

- Có gai.

- ÁAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!

ANH HAI!!!!!!!

ANH KHÔNG SAO CHỨ?!! |- Nó hoảng lắm, hét toáng cả lên rồi nhìn chiến đầu em đang chảy máu.

Aaa!!

Nó bất cẩn quá!!

Đến cả người thương mà cũng không bảo vệ được!!

- Anh không sao. |- Em gỡ bông hoa xuống.

Gai lại xoẹt qua trán em, trán em lại chảy máu be bét nhưng em quá quen rồi.

- KHÔNG SAO CÁI GÌ MÀ KHÔNG SAO?!! |- Nó chạy lại cùng hộp băng trên tay, đằng sau là China cũng đang hoảng hốt chạy lại.

- VIỆT VIỆT!!

EM CÓ SAO KHÔNG?!! |- China chạy lại, đỡ em dậy rồi kiểm tra thân thể của em.

- Không sao. |- Việt Nam trả lời lại y trong khi được Đông Lào băng bó.

- KHÔNG SAO CÁI GÌ CHỨ?!

ANH LÚC NÀO CŨNG KHÔNG SAO KHÔNG SAO!! |- Nó vừa tức giận, cũng vừa lo lắng cho em mà hét toáng lên.

Bên cạnh đó, đám đông cũng tản đi, mỗi người một việc.

- Anh nói "không sao" nhiều lần rồi à? |- Em nghiêng đầu hỏi nó.

Em đâu nhớ gì đâu mà.

- RẤT RẤT NHIỀU LẦN MỚI ĐÚNG Á!! |- Nó bật khóc mất thôi!!

Anh nó nói câu đó quá nhiều lần rồi đấy!

Thậm chí khi bị bắn trúng vào mắt trái thì anh nó vẫn nói "không sao, không sao"!!

Hay là nó lại phải "phạt" anh nó nhỉ?

"Chát!!"

Tiếng chát oan liệt xé tan cả suy nghĩ của Đông Lào.

Cú tát đó đến từ người anh thân yêu của nó - Việt Nam.

- Anh biết ý đồ của em đấy. |- Em chỉ thẳng vào mặt nó mà nói.

Nó đang suy nghĩ xem làm sao để dduj em đấy.

Em không có ngu.

Nếu không đọc suy nghĩ của nó được thì em nhìn mặt nó.

Mặt gian thế là em biết ý đồ của nó ngay.

- Uiza!! |- Đông Lào ngã ngửa về phía sau.

Nó ngước mặt lên, dùng ánh mắt đẫm nước mắt của mình mà nhìn em.

- Anh hai quá đáng!

Em đã băng bó cho anh rồi mà!! |- Nó ôm mặt mà hét lên.

Em chẳng quan tâm, ngả luôn vào lòng China mà ngủ.

Và sau đó, người ta sẽ thấy một hình ảnh: Đông Lào đang la hét vì Việt Nam em ngủ trong lòng China.

Đáng yêu đấy nhỉ?

-----------------------------------------------------------------------------

1064 từ=33

AAAAAAAAAAAAAAAAAAAA MỊ LẤY LẠI ĐƯỢC ĐIỆN THOẠI RỒI YEAHHHHHHHHHH

//vui vẻ cacthu//
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 9: "Đứng im đó."


Haiz...

Đã qua 8 ngày rồi mà em vẫn chưa làm hảo cảm của Việt Minh tăng lên tí nào...

Em - Việt Nam giờ đang trên đường về nhà sau khi đi chơi cùng Cuba và China.

Họ cứ đấu mắt suốt, thật mệt mỏi làm sao a...

- [ Này Jas. ]

- [ Có tôi! ]

- [ Không hoàn thành nhiệm vụ thì ta bị sao? ]

- [ Ngài...

Ờm...

À, sẽ bị điện giật trong vòng 15 phút! ]

Aiza, chắc em nên hoàn thành nhiệm vụ sớm thôi...

Đến trước cửa nhà, em mở cửa vào thì đã thấy Việt Minh và Đại Nam cãi nhau.

- QUÁ ĐỦ RỒI!! |- Anh đập bàn mà hét lớn, còn rơm rớm nước mắt.

- Mặt Trận lúc nào cũng được cha cưng chiều...

Cha lại còn bênh nó...

RỒI CHA LẠI MUỐN CON GIỐNG NÓ LÀ SAO?!

CON KHÔNG PHẢI MẶT TRẬN MÀ!! |- Anh oan ức hét lên trong sự tức giận tột độ.

- Việt Minh!

Mặt Trận 10 năm học sinh xuất sắc, trong khi đó con chỉ có 3 năm!

Con nên học tập em nó đi! |- Đại Nam gã không thèm để ý tới lời anh nói, nhấm một ngụm trà rồi giải thích.

Mặt Trận hắn đằng sau gã thì đang khúc khích cười.

- CHA XEM CON KHÔNG PHẢI CON RUỘT CỦA CHA CHỨ GÌ?! |- Anh rơi nước mắt, hét lớn hơn lúc trước.

- Con đã cố gắng học hành để cho cha yên lòng...

Học đến 12 giờ đêm con cũng mặc kệ!

Con chỉ muốn làm cha vui...

Con đã có 3 năm học sinh xuất sắc nhưng điểm 10, điểm 9 thì có đầy!! |- Anh ném cho gã một tập giấy kiểm tra toàn 10, 9.

- Vẫn chưa đủ sao...?

VẪN CHƯA ĐỦ SAO?!! |- Việt Minh bắt đầu khóc to hơn, trừng mắt nhìn gã đang bình thản uống trà kia.

Anh làm vậy chưa đủ sao?!

ANH LÀM ĐÚNG NHƯ CHA ANH MONG MUỐN CƠ MÀ?!

Vẫn chưa đủ sao...

CHƯA ĐỦ SAO?!!

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- Vậy là quá đủ rồi... |- Một vòng tay ấm áp ôm lấy thân hình to lớn của anh.

Anh giật mình, ngước xuống nhìn.

Đó là Việt Nam.

- V- Việt Nam..? |- Anh hỏi.

- Là em. |- Em lạnh lùng trả lời nhưng vẫn không dấu nổi sự lo lắng trong đôi mắt đen sâu thẳm đấy.

- Vậy là quá đủ rồi, anh cả.

Đã quá đủ... |- Nhẹ nhàng vuốt lưng anh, em nói ra những câu an ủi.

Anh bật khóc nức nở, ôm lại em mà rơi nước mắt.

Những câu nói tưởng chừng như vô nghĩa nhưng đối với anh, nó cao cả hơn tất cả.

Anh chưa bao giờ được nghe những câu nói ấy cả, chưa bao giờ.

- Thôi nào... |- Em bất lực, đành dỗ dành con mèo to lớn này.

Quả thật là đau lòng làm sao.

Em nghe những câu nói ấy của anh mà lòng nhói đau, xót xa cho anh.

Những giọt nước mắt đó, em thừa biết mà.

Đó là những giọt nước mắt chứa đầy sự oan ức, kèm theo đó là sự tức giận tột cùng.

Ôi chà, Việt Minh là một người anh cả, chưa bao giờ khóc trước mặt một ai mà bây giờ thì...

Chắc anh ấy đã che giấu rất lâu rồi.

Mặt Trận nhíu mày lại rồi tiến thẳng lên phòng, Đại Nam gã thì đứng dậy, định bước đi thì..

"XOẸT!"

- Đứng im đó. |- Một con dao xoẹt ngay qua má của gã, kèm theo đó là tông giọng lạnh thấu xương của em.

Gã muốn di chuyển lắm nhưng dường như, cơ thể gã không nghe theo lời gã nữa rồi.

Em nhẹ nhàng đặt Việt Minh đã say giấc xuống đất, đứng dậy rồi phủi phủi tay.

- Con muốn gì? |- Gã quay ra, hỏi em với một tông giọng nghiêm túc.

- Ngươi nghĩ ngươi làm tổn thương anh cả thì sẽ được đi sao? |- Việt Nam rút ra một khẩu súng shotgun, chĩa thẳng vào đầu gã.

- Ha, con sẽ không bắn ta đâu. |- Gã mỉm cười khinh bỉ, nói.

- Tôi có thể. |- Em nhanh chóng chuyển hướng, bắn thẳng vào vai gã.

- HỰ!! |- Gã gục xuống, lấy tay mà bịt chặt vết thương lại.

Em bước đến, đạp vào vết thương gã, khiến gã hét lên đầy đau đớn.

Việt Nam lạnh giọng:

- Những người cha tồi như ngươi không đáng để sống.

Vào khoảnh khắc em chuẩn bị bắn nát sọ gã, VienDun liền gửi thông báo cho em:

- [ Tinh!

Độ hảo cảm của ?: 30% (Trước: 12%) ]

Hửm?

Lại là "?"

à?

Em đành hạ súng xuống, bế anh Việt Minh lên sofa rồi đi lên tầng.

Trước khi đi, em còn quay lại, vứt cho Đại Nam một hộp băng y tế.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- A ~ Đúng kiểu người mình thích nè ~ |- Một thanh niên núp đằng sau bức tường liền nói với giọng đầy quyến rũ.

- Ôi chà ~ Mình cứ tưởng mình không chơi loạn luân cơ chứ ~ |- Hắn ôm mặt mà nói.

- Nhưng em ấy đẹp quá thể ~ Thật là không thể nào cưỡng nổi mà ~ |- Hắn đang nhắc tới ai vậy nhỉ?

- Thôi...

Đành chấp nhận sự thật vậy!

Mình sẽ cướp em ấy từ tay tên China kia a ~ |- Hắn vui vẻ, nhìn vào một bức ảnh.

Ồ, trong đó là em - Việt Nam mà?

Đôi mắt màu tím của hắn xuất hiện một hình trái tim màu đỏ chót.

Hắn nở một nụ cười quái dị mà nhìn bức ảnh có em.

Thanh niên đó hôn vào bức ảnh rồi lại nhẹ nhàng cất nó vào túi quần của mình.

Hắn là ai?

Sao hắn lại si mê Việt Nam đến vậy?

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

_- Trong không gian hệ thống -_

- Lại có một đối tượng nguy hiểm nữa sao... |- Vivian ôm đầu mà thì thầm nói.

- Yeah.

Đối tượng này có quan hệ với ngài Việt Nam đấy! |- Celena đang vẽ thì cũng ngước lên trả lời.

- I don't know who. ( Em chẳng biết là ai. ) |- Issabella mỉm cười nói.

- It's mysterious... ( Thật bí ẩn... ) |- Jasmine xoa xoa cằm mà chốt một câu.

- Alors... tu n'iras pas travailler ? ( Vậy...

Mấy người không làm việc à? ) |- VietAvery đang bê đồ thì quay sang nhắc nhở họ.

- Ừ nhỉ? |- Thế là họ mới bắt đầu đi làm việc cá nhân.

--------------------------------------------------------------------

1103 từ

YEAHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHH>
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 10: Anh hai


- Haiz... |- Em khẽ thở dài.

Hôm nay là ngày nghỉ, Đông Lào và Việt Minh cứ quấn quít lấy em.

Phát mệt!

Mà em cũng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ rồi đây.

Hai linh hồn được xuyên là Tây Sơn và V.E

- Thôi nào, hai người ồn ào quá đấy. |- Em bịt tai lại mà nhắc.

À thì, Việt Minh và Đông Lào giờ đang tranh cãi xem Việt Nam yêu ai hơn.

- NHƯNG ANH VIỆT NAM À!! |- Nó hét toáng lên, mắt thì rơm rớm nước mắt ( mặc dù Việt Minh chưa làm gì nó ).

- Thôi ngay cái trò khóc lóc om sòm của em đi. |- Em nhấp một ngụm trà rồi trừng mắt lên mà nói.

- Dạaaa... |- Nó hiu hiu buồn vì bị em mắng.

Nhưng kệ, nó thích nhìn khuôn mặt của em lúc tức giận hơn!

- Cả anh nữa, Việt Minh.

Bỏ ngay cây ak đó xuống! |- Rồi, em lại quay qua anh mà mắng.

- NHƯNG VIỆT N-

- Im mồm.

Và anh chàng Việt Minh đã bị quỳ vỏ sầu riêng sau khi cãi lời vợ.

Đông Lào nó thì bị sai đi tưới cây rồi.

Mặc dù sợ cây nhưng nó vẫn chấp nhận tưới.

( Cho bn nào không biết: Việt Nam có sở thích là hễ ai làm gì không vừa ý mình là em lại nhét hết chậu cây vào miệng nạn nhân.

Tất nhiên, Đông Lào cũng nằm trong số nạn nhân mà bị em nhét chậu cây vào miệng.

Một số chậu cây của em còn có dao găm, độc hay những viên sỏi sắc nhọn nên nhét vào miệng thì...

Ờm...

Tự hiểu đi nhé ^^ )

- Việt Nam ~ |- Một chất giọng đầy sự quyến rũ vang lên từ đằng sau em.

Em theo phản xạ mà quay ngoắt về phía sau.

- Anh Mặt Trận? |- Ồ, thì ra là hắn.

Làm em giật mình!

- Hôm nay anh rảnh nè.

Hay chúng ta đi chơi đi ha? |- Ơ ơ...

Khoan khoan khoan...

Đó là ai?

Mặt Trận hay nổi điên đòi giết em đâu?

Hắn ta là ai?!

Em sợ hãi lùi về phía sau.

- Ơ, thế em không đi à?

Tiếc thế... |- Hắn bĩu môi mà nói.

Thôi kệ, dù gì em cũng đang rảnh.

- Haiz...

Tôi đi, được chưa? |- Em thở dài rồi nói.

- Thật chứ? |- Mặt Trận hắn vui vẻ hỏi lại cho chắc ăn.

Mà hình như em vừa thấy mắt hắn sáng lên thì phải...

Đúng là KÌ QUẶC ( Mặt Trận: ;-; ).

- Ừ. |- Em lạnh nhạt đáp lại.

- Vậy thì ta đi thôi nào! |- Hắn cầm lấy tay em rồi kéo ra khỏi nhà, mặc kệ Việt Minh vẫn đang quỳ vỏ sầu riêng kia ( VM: Ơ đcm... ).

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

_- Trung tâm mua sắm -_

Ồ, nơi này đẹp thật đấy.

Nhưng hình như có hơi chói thì phải.

- Việt Nam!

Em muốn ăn crepe không? |- Hắn nhìn em rồi mỉm cười tươi tắn.

Việt Nam gật nhẹ đầu, em cũng đang đói.

Hắn lại nhanh chóng kéo em vào một cửa hàng rồi mua bánh crepe cho em.

- Ngon không? |- Hắn vui vẻ hỏi em.

- Ngon. |- Em cắn một miếng rồi nhanh chóng trả lời hắn.

Ở thế giới cũ, em chưa từng ăn loại bánh này nên có vẻ em nghiện luôn rồi a...

Sau khi ăn crepe, hắn lại dẫn em đi mua đồ, ngắm cá cảnh, mua chậu cây, ...

Mỗi khi đi đến nơi khác, hắn lại chụp hình em rồi nhét ảnh vào chiếc túi màu vàng nhẹ của hắn.

Em cũng chẳng buồn mà hỏi, kiểu mặc kệ luôn.

- Vui không Việt Nam? |- Hắn quay ra hỏi em.

- Vui... |- Mặt em vẫn lạnh nhạt như thường nhưng có vài tia hồng hồng trên má, biểu thị em rất vui.

Hắn phì cười rồi ghé sát vào tai em mà thì thầm:

- Vậy, phần thưởng của anh là gì đây ~?

Em chết lặng với câu nói đó của hắn.

Mặt Trận chớp lấy cơ hội, liền hôn vào môi em.

Hắn giữ chặt lấy đầu em nhằm kéo dài thời gian hôn.

À, còn một tay còn lại thì hắn ôm eo em lại.

- Ưm... |- Em sau khi load được thì bắt đầu chống lại hắn.

Hắn đang nhắm mắt thì mở ra, còn nhíu mắt lại, biểu thị hắn không vui vì điều này.

Mặt Trận vẫn giữ đầu em lại, nụ hôn của hắn ngày càng mạnh bạo hơn.

Việt Nam kiệt sức, không chống lại hắn nữa mà buông lỏng cả hai tay ra.

Dù gì khi bị hôn thì em cũng bị rút cạn sức lực thôi, chống lại tất nhiên là vô ích.

Hơn nữa, hắn rất mạnh, chỉ số sức mạnh của hắn hình như cao hơn em những 10 bậc. ( Đó là hiện tại, khi Việt Nam bị ép hôn chứ bình thường, ngài ấy mạnh hơn cả Đại Nam cơ. )

Hắn thấy em không cự quậy gì nữa thì hài lòng mà nghĩ:

- * Ngoan thật... * ( Vn: Nếu tôi không bị cạn kiệt sức thì tôi đã đấm anh từ lâu rồi. )

Mặt Trận làm loạn bên trong khoang miệng em, rồi lại kéo chiếc lưỡi đang cố né tránh kia ra mà khiêu vũ với nó.

Em chỉ nhăn mặt mà cố chịu đựng, hắn thì vẫn cứ vô tư thưởng thức phần thưởng của mình thôi!

Sau ( hơn ) 6 phút, hắn thả em ra, không quên kéo theo một sợi chỉ bạc óng ánh.

Em thở dốc rồi lại quay ra đá cho hắn một phát.

May thay, hắn đã phòng thủ trước nên chưa gãy cổ.

- Aiza ~ Việt Nam bạo quá à nha ~ |- Hắn mỉm cười ranh ma mà nói.

- Tên khốn, dám hôn tôi sao?

Đừng hòng có lầm thứ hai. |- Em hung hăng trừng mắt lên mà tuyên bố.

- Gì chứ?

Anh có thể hôn em ngay bây giờ luôn đấy! |- Hắn miết môi của em rồi mỉm cười đầy quyến rũ.

Việt Nam tức quá, liền lấy cây xà beng bên cạnh mình rồi đập mẹ vào đầu hắn.

- Á ui!! |- Hắn thả em ra, ôm đầu mà hét lên đầy thảm thiết.

Đầu hắn giờ đã u một cục luôn rồi nè!!

- Cho chừa! |- Em vứt cây xà beng đi mà đi luôn.

- Ơ?!

Dont leave me ~~ |- Hắn ngay lập tức đuổi theo em.

------------------------------------------------------------------------------

1103 từ

Ehe-

Chương trước nhiều bạn đoán là Mặt Trận ắ!

Thì đúng là ảnh thiệt😀

Hint Trận x Việt nhiều quá nhỉ>😀

Xem xem ai sẽ là người tự vả tiếp theo đây nào ~
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 11: Take care


Hôm nay quả là một ngày thật đẹp trời làm sao.

Em - Việt Nam ngồi trong thư viện, vừa đọc sách vừa nhâm nhi ly trà Mặt Trận mua cho.

À, hôm nay chẳng là UN mới cho em chức hội phó đội học sinh nên em cũng có chút vui.

Chứ bình thường là em hầm hầm sát khí, chẳng ai dám đụng rồi.

"RẦM!!"

- HỘI TRƯỞNG ĐỘI HỌC SINH ĐÂU?! |- Ơ kìa, ai lại phá em nữa rồi?

Em thở dài quay ra nhìn người vừa mới đạp cửa xong.

- Russia.

Nguyên tắc thứ 12 của trường: Đi vào không gõ cửa. |- Ồ, ra là anh chàng Russia đây mà?

- Mà...

Có chuyện gì sao? |- Em thắc mắc hỏi.

- HỘI TRƯỞNG ĐỘI HỌC SINH ĐÂU?!

CÓ VỤ ĐÁNH NHAU KÌA!! |- Russia không quan tâm mà cứ thế hét lên.

- Hội trưởng đội học sinh nghỉ rồi. |- Một nữ sinh ngồi cạnh em lên tiếng.

- Nếu được, gọi hội phó đi. |- Rồi, cô ta quay sang chỉ vào em.

Việt Nam thở dài, đứng lên rồi đi ra ngoài, theo sau là Russia.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- Ồ, tôi tưởng Thailand và Campuchia nghiêm túc lắm chứ? |- Em híp mắt lại, nhìn hai con người đang đánh nhau kia.

Là Campuchia và Thailand.

Chắc chắn họ đang đánh ghen.

- Họ đánh nhau vì China. |- Đấy, thấy chưa.

Lại vì tình yêu.

- Rồi thầy NATO và Asean qua đây chỉ để xem drama? |- Em lấy tay, chỉ vào hai con người đang ăn bỏng ngô kia.

- Đúng. |- Russia y trả lời lại em.

Giáo viên như qq...

Em đến gần, tách hai con người đang vật lộn kia ra mà nói:

- Đánh nhau lần thứ bao nhiêu trong tháng rồi?

Chưa chừa à?

- Hừ! |- Campuchia quay mặt đi mà nói.

- Việt Nam?!

Mày thả tao ra!

Tao phải giết tên khốn đó!! |- Thailand vùng vẫy đòi em thả ra.

Nhưng em đâu có ngu mà thả ra.

- Không. |- Em lắc đầu rồi trả lời hắn.

- Đm tên khốn đó dám hôn vào má China đấy!! |- Gã hét lớn.

- Nhưng mày còn dám tặng hoa cho anh ấy, rồi lại còn hôn vào môi anh ấy nữa kìa!! |- Hắn cũng chẳng thua kém gì.

Em lại quay qua nhìn China đang lau miệng mình rồi lại đạp lên bó hoa Campuchia tặng cho.

- Thôi đi.

Hai người ồn ào quá đấy. |- Em đã căng, trừng mắt lên mà nói.

Việt Nam thả Thailand xuống, bảo Rus xử lý Campuchia hộ.

Y chạy đến, cầm tay gã rồi ném thẳng vào phòng y tế theo đúng nghĩa đen.

Em đặt Thailand xuống đất mà xem vết thương.

Ồ, cũng mất khá nhiều máu đấy, chắc em phải mang hắn vào phòng y tế thôi.

Cứ tưởng là mất ít máu chứ, đỡ tốn thời gian.

Nghĩ là làm, em bế luôn Thailand đang ngất kia mà mang vào phòng y tế.

Mọi người cũng tản ra mà chuẩn bị vào học.

_- Phòng y tế -_

- Rus, nhẹ nhẹ tay thôi.

Miệng vết thương lại hở ra đấy! |- Em tận tình chỉ bảo cho Rus để y băng bó cho Campuchia.

Nhưng y vốn ghét gã nên làm mạnh tay là điều đương nhiên.

- ...

Thôi, anh đi đi.

Để em. |- Em bất lực, đuổi y ra.

Y không chần chừ gì mà chạy vút ra ngoài để đi chơi với China "đáng yêu" của y.

- Campuchia, yên nào. |- Nhưng gã ta cứ vùng vằng, không cho em băng bó.

Vì cử động mạnh nên miệng vết thương gã càng ngày càng hở to ra.

- Agh... |- Gã đau đớn kêu lên một tiếng rồi đành ngồi yên để em băng bó.

- Đấy.

Cử động cho mạnh vào.

Vết thương rách hết ra rồi kìa. |- Em thấy gã ngồi yên, liền tiến đến bắt đầu vào công việc của mình.

- Campuchia, đưa tay. |- Em xòe tay ra, ngỏ ý muốn băng tay cho gã.

Gã đặt tay lên bàn tay mềm mịn của em.

Em hài lòng khi gã nghe lời rồi lại bắt đầu băng bó cho gã.

- Aiza... |- Gã vì đau nên khẽ kêu lên một tiếng.

Nghe vậy, em ngẩng mặt lên mà hỏi:

- Đau à?

- Ừm... |- Gã không nặng lời như trước nữa, khẽ gật đầu để em nhẹ tay.

_- Tua (Sau khi băng bó cho Campuchia và Thailand xong) -_

- Xong rồi đấy.

Chỉ cần hai ngày nữa là được tháo. |- Em nhắc nhở hai người họ rồi đứng dậy rời đi.

- ...

Ê Thailand. |- Campuchia quay qua Thailand mà gọi.

- Gì cu? |- Hắn cũng quay qua mà hỏi lại.

- Tao cảm nắng người vừa băng bó cho tao rồi. |- Campuchia nhớ đến lúc em trượt tay, lỡ hôn mẹ vào môi gã mà nói.

- Ý mày là Việt Nam? |- Thailand nhíu mày, hỏi.

- Ừ.

Mày nghĩ là ai hả?! |- Gã bực tức nói.

- Đcm vợ bố đừng dành. |- Hắn giơ ngón tay ThÂn ThIệN trước mặt Campuchia mà tuyên bố.

Ờ, hắn cũng cảm nắng luôn em rồi còn đâu.

- Mày câm mồm!! |- Gã bật dậy, lấy cây ak từ đâu ra rồi chĩa thẳng vào đầu Thailand hắn.

- Mày thích chơi hàng nóng à?!

Chơi thì chơi!! |- Hắn cũng không thua kém gì, lấy luôn một khẩu súng tiểu liên ra.

- Nhào zô?! |- Gã thách thức hắn rồi lên nòng cho cây súng của mình.

- Được!! |- Hắn nhanh chóng nhào vô gã rồi chiến luôn.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- [ Hảo cảm của Campuchia: 40% (Trước: 27%)

Hảo cảm của Thailand: 43% (Trước: 31%) ]

- * Lại tăng à? * |- Em cũng nhận được tin hảo cảm của Thai lẫn Cam rồi.

Chắc họ cũng chẳng làm gì nhau đâu...

- HỘI PHÓ!! |- Nhỉ...?

Vừa nói xong.

- Sao vậy? |- Em quay ra hỏi nam sinh vừa chạy vào.

- CAMPUCHIA VÀ THAILAND LẠI ĐÁNH NHAU KÌA!! |- Anh ta hét lớn.

- HỌ CÒN DÙNG SÚNG NỮA!! |- Nữ sinh bên cạnh anh cũng góp lời.

- * Súng?

Lại gì nữa đây? * |- Em đành đứng dậy, đi xử lý vì Germany nghỉ học rồi còn đâu.

Vậy là cả ngày hôm nay, Campuchia và Thailand cứ gây gổ với nhau để được em băng bó.

Em thì...

Mệt vcl ra...

-----------------------------------------------------------------------------------------------

1071 từ>:33

Ở đây có ai mê CamViet và ThaiViet như toi khum nhỉ😀

Mà Cam với Thai báo quá trời=')

Để xem chương tiếp theo cho cặp nào vào nhỉ?
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 12: Idol của trường


- Thế hai người muốn gì từ tôi đây? |- Em đập trán mà nhìn hai con người lại đang quậy phá kia.

- VIỆT NAMMMMMMM!!

HẮN HÔN MÁ MÀY ĐÓOOO!!! |- Thailand uất ức nhìn Việt Nam.

Anh còn chưa được ôm em, sao cậu ta lại dám...?!!

- THÌ SAO HẢ?!

VIỆT NAM CHO TAO HÔN MÁ NÓ MÀ!! |- Campuchia không chịu thua, liền trừng mắt nhìn anh đang nổi khùng kia.

- DJTME MÀY MUỐN ĐÁNH NHAU À?! |- Anh lôi đâu ra một cây xà beng, hùng hổ mà nói.

- Ừ!!

THÌ SAO HẢ?! |- Cậu cũng không chịu thua, lôi đâu ra một cây chổi made in Vietnam mà chĩa vào Thailand.

- Thôi thôi...

Tôi xin hai người đừng có đánh nhau nữa..!! |- Em chắp tay, lạy bọn họ.

Đúng là báo đời!!

Campuchia cậu nhanh chóng cất cây chổi đi, lạnh giọng nói:

- Sao cũng được //đỏ mặt//

Anh bạn Thailand cũng thả cây xà beng xuống, miệng mỉm cười:

- Tất cả vì mày đó, Việt Nam. //đỏ mặt x2//

À mà em vừa thấy hai ông tướng này đỏ mặt.

Hay em hoa mắt nhỉ??

Việt Nam vô thức lấy tay dụi dụi mắt của mình rồi nhìn lại.

Ồ, không phải do em hoa mắt.

- Mấy người đang đỏ mặt đấy hả? |- Em khoanh tay, nhíu mày lại mà hỏi.

Ngay lập tức, Campuchia hét lên:

- Đ- ĐÂU CÓ?!!

Nhưng cậu ta vẫn đỏ mặt kia kìa.

Em biết thừa rồi!

Đừng có chối!

Cậu bĩu môi mà nhìn em.

Tức quá, em lấy tay búng một phát vào trán cậu mà nói:

- Đừng có bĩu môi với tôi!!

- Auuu!! |- Cậu ôm trán mà đau đớn kêu lên một tiếng dài đằng đẵng.

- HAHAHAHAHAHAHAHAHA BỊ PHŨ KÌA!! |- Thailand cười sặc sụa, chỉ tay vào Campuchia mà nói.

- Cậu cũng vậy đấy, Thailand.

Cười ít thôi. |- Em ngay lập tức dùng ánh mắt sắc bén nhìn con người đang ôm bụng mà cười kia.

Trong một giây, Thailand đã đứng ngay ngắn trước mặt em, cứ như kiểu người vừa ôm bụng cười không phải ảnh.

- Ừm ^^ |- Anh gật đầu lia lịa rồi vui vẻ mỉm cười.

Ờm...

Nhưng tay anh ta có vẻ đặt sai chỗ.

Tay anh ta đang đặt vào mông em.

- ... |- Em cực kì cực kì ghét những người tự tiện động chạm.

Ngay lập tức, em vật ngã Thailand xuống đất.

"RẮC!!"

Ồ, một tiếng rắc giòn tan vang lên sau khi em vật anh xuống.

Không sai, anh gãy mịa tay rồi.

_- 10 phút sau, phòng y tế -_

- Xin lỗi... |- Em cúi đầu xin lỗi người đang băng bó cánh tay trái trước mặt (mặc dù Vn không cảm thấy tội lỗi).

- Ahaha...

Không sao đâu mà VieVi-

- Tôi lại khâu mồm anh vào bây giờ?

- ...

Thì các bạn cũng đoán được rồi đấy.

Thailand đã gọi sai tên em nên em hành xử như vậy là tất nhiên.

- HAHAHAHAHAHAHAHAHAHAHHAHAHA CƯỜI NGƯỜI HÔM TRƯỚC HÔM SAU NGƯỜI CƯỜI!! |- Campuchia cậu ôm bụng, lăn lội dưới đất mà cười khành khạch.

- Câm ngay. |- Em quay ra, lạnh giọng nói.

À, thêm "một chút" sát khí nữa.

Thế là Campuchia im thin thít luôn.

Bỗng, một nữ sinh hét lên:

- AAAA IDOL KÌA!!

Em vốn tò mò nên đã lôi luôn hai người báo nhất lớp đi xem.

_- Sân trường -_

- A, là South Korea và North Korea. |- Em thầm nói.

Ra, hai idol của trường lại là anh em Hàn Triều.

Người đi bên trái là South Korea.

Hắn ta có một mái tóc màu trắng muốt, kẹp thêm một chiếc kẹp tóc có hình lá cờ của hắn.

Hắn mặc một chiếc áo màu trắng, bên ngoài khoác lên mình một chiếc áo hàng hiệu.

[ Minh họa: ]

( Cre: Pinterest )

Người đi bên phải chắc chắn là North Korea.

Gã có một mái tóc màu xanh da trời, càng xuống dưới thì lại chuyển thành màu đỏ nhạt.

Gã đeo một cái bịt mắt hình tròn, ở giữa có một ngôi sao màu đỏ nhạt.

Gã mặc một chiếc áo màu xanh lá đậm và khoác bên ngoài một chiếc áo màu đen.

[ Minh họa: ]

( Cre: Pinterest )

Hàng loạt cô nữ sinh đã gục đổ khi hai người đó xuất hiện.

Một số nữ sinh còn hét lên:

- AAAAA IDOL ƠI!!

- NHÌN EM NÈ CHỒNG ƠI!!

- CHỒNG TAO MÀY!!

- DELL!!

CHỒNG TAO ĐẤY!!

- AI CHỒNG BỌN MÀY HẢ?!

- ANH S.K ƠI!!

- ANH N.K NGẦU QUÁ!!

- CHỒNG EM NGẦU QUÁ AAA!!

Đại loại là mấy câu như vậy.

Em ngán ngẩm, liền kéo hai thanh niên đã bị ăn bơ ra chỗ khác chơi.

_- Căn - tin -_

- Này Việt. |- Campuchia lên tiếng gọi.

- Hửm? |- Em đang ăn bánh mì rất ngon lành thì cũng quay ra.

- Mày thích hai tên idol đó hả? |- Cậu nhíu mày, hỏi bằng một chất giọng nghiêm túc.

- Không. * Vì tôi đến 1 chút thiện cảm với hai người họ cũng đéo có. * |- Em lắc đầu rồi trả lời.

- Ồ, vậy sao? |- Thailand chống cằm nhìn em bằng ánh mắt chiếm hữu.

- Thu lại ánh mắt đó đi ngay. |- Việt Nam bực tức, ra lệnh cho anh thu ngay cái ánh mắt đó lại.

Anh cười cười rồi thu ánh mắt chiếm hữu của mình cho em.

- Cười con cặ-

- Bậy.

Trước khi em nói hết từ, Campuchia đã may mắn chặn họng em.

Thailand không nhịn được mà cười thành tiếng.

- Thích cười không?

- Nào...

Lại một lần nữa, em rút cây kiếm Jas đưa cho rồi kề sát cổ anh.

Cậu - Campuchia dù bất lực nhưng vẫn cố ngăn cản em.

Từ xa xa, có hai người bước đến, làm bọn họ chú ý.

- Chào, em là Việt Nam? |- Người bên trái mỉm cười nhìn em.

Em cũng có một chút bất ngờ rồi lại nói:

- Ồ, ra là hai idol của trường.

Chào hai anh, S.K và N.K

----------------------------------------------------------------------------------

1071 từ=3

Cứ rảnh là lại đi rep cmt độc giả

Mà các độc giả của toi vừa dễ thương, vừa hài hước ghia=33

Yew độc giả vl>
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 13: Buổi đi chơi


- Ồ, em cũng biết hai anh sao? |- S.K chỉ vào mình và anh mình mà mỉm cười.

- Ừ.

Vì hai người rất nổi tiếng. |- Em uống nốt cốc cafe rồi nói.

- Are!

Vậy sao vậy sao? |- Hắn cười cười mà nhìn em.

Việt Nam cũng chẳng có thiện cảm gì với hắn nên cứ ngồi yên đó, xem hắn làm gì mình.

- Vậy...

Liệu em có thể nhường China ch-

- Nhường.

S.K chưa nói hết câu thì em đã trả lời rồi.

Em biết rất rõ tình tiết này.

S.K với N.K đi đến chào hỏi nguyên chủ, mục đích là tranh giành China.

- Thật sao?! |- Hắn vui vẻ hỏi lại cho chắc.

- Ừ. |- Em lạnh nhạt đáp lại.

Thế là hắn với gã kéo nhau chạy ra chỗ China mà tán tỉnh các thứ.

Em quá quen rồi.

_- Tua (8h p.m) -_

Chán quá đi thôi!!

Giờ, em chẳng có việc gì để làm cả...

Chứ bình thường, ở thế giới cũ, em rảnh rảnh là lại đi giế- à không...

Đi làm tài liệu.

- [ Tinh!

Nhiệm vụ mới! ]

À không, em bận rồi.

- [ Nhiệm vụ mới: Đưa Việt Hòa đi chơi cùng bạn.

Phần thưởng:

+ 200 nghìn tỷ sẽ chuyển vào tài khoản của bạn.

Hình phạt:

+ Tước đoạt đi 1 linh hồn.

Thời gian: 10 tiếng. ]

Em định không làm nhiệm vụ nhưng nhìn thấy phần thưởng thì mắt em sáng lóe lên.

Ừ, cho 200 nghìn tỷ thì em làm.

Em nhanh chân đi đến trước cửa phòng Việt Hòa, gõ 3 cái.

Ngay lập tức, cánh cửa mở ra.

- Gì vậy? |- Việt Hòa nói với một tông giọng mệt mỏi.

Đến khi hắn nhìn lại, hắn lại nói với một tông giọng khá chán nản:

- Ra là mày à?

- ... |- Em đéo nói nhiều, kéo Việt Hòa sát lại gần rồi thì thầm:

- Nếu không muốn chết thì đi chơi với tôi, nhanh.

Ờm...

Đây có vẻ là một lời đe dọa chứ không phải là lời mời nữa rồi.

Hắn nhìn em trong sự hoảng hốt.

Em trai hắn đáng sợ quá đi thôi!!

Nó đáng sợ từ khi nào vậy?!

- C- Chắc là mày không giám làm vậy đâu nhỉ? |- Lùi lại vài bước, khóe môi hắn liền giựt giựt vài cái.

Chắc đây chỉ là dọa thôi ha?

- //cầm dao// Giám.

Ờ, hắn sai rồi.

Hắn đã sai thật rồi.

Đứa em này...

GIÁM GIẾT LUÔN CẢ ANH NÓ À?!

Thế là Việt Hòa bắt buộc phải đi chơi với em rồi.

_- Không gian hệ thống -_

- MUAHAHAHAHAHAHAHHAHAHAHAHAHHA

- MÀY BỊ ĐIÊN À ISSABELLA?!

Ờm...

Issabella - người vừa giao cho Việt Nam nhiệm vụ đi chơi với hắn cười phá lên.

Bên cạnh cô ta là nhân cách thứ 2 của cô - IssaLowri.

- TAO ĐÉO BỊ ĐIÊN!! |- Issabella gắt gỏng đáp lại.

- Ờ!!

MÀY BỊ KHÙNG!! |- IssaLowri cũng không thua kém gì, bật dậy mà nói.

- Hôm nay yên bình thật... |- StellaViet (VietAvery) nhấp một ngụm trà rồi nói.

- Ừm! |- Celena ngồi bên cạnh cô cũng lên tiếng trả lời.

_- Trở lại hiện tại -_

Hiện tại, Việt Hòa và Việt Nam đang đi chơi ở một khu phố.

Em thì chỉ ăn mấy đồ ngọt thôi, không ăn cay hay mặn.

Điều đó làm cho Việt Hòa có một suy nghĩ: Đúng là trẻ con!

- Việt Nam, mày thích ăn kẹo từ lúc nào đấy? |- Hắn lên tiếng hỏi.

- Từ lâu rồi. |- Em mặc kệ, trả lời qua loa rồi lại ngậm kẹo tiếp.

Hắn cảm thấy khó chịu với thái độ của em, lập tức đè em vào tường.

- Hum? |- Em thì vẫn đang hoang mang, không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

Hắn lấy tay cạy miệng em, lấy ra một viên kẹo chanh rồi lập tức cho vào miệng ăn (T/g: Adu hôn gián tiếp=D).

- Cũng ngon đó. |- Hắn miết môi của em rồi nói.

- Ai cho anh lấy kẹo của tôi hả?! |- Việt Nam bực tức hét lên.

Đó là viên kẹo chanh yêu thích của em mà!!

- Xì ~ Ăn ké một chút!

Làm gì căng? |- Hắn nhếch mép cười.

Trong mắt hắn, Việt Nam em chẳng khác gì một chú mèo đang xù lông cả.

Nhưng hắn đâu có biết: Chú mèo này có thể giết chết hắn bất cứ lúc nào đấy!

- [ NGÀI VIỆT NAM!!

XIN NGÀI HÃY BÌNH TĨNH Ạ!! ] |- Issabella hốt hoảng nhắc nhở em.

Em hít thở một hồi thì mới bình tĩnh được.

Nhưng mối thù này em không bao giờ quên!!

- Mà thôi.

Đi chơi nhanh lên. |- Việt Hòa nhanh chóng kéo tay em đi giữa đám đông nhộn nhịp.

_- Tua (8h40 p.m) -_

- Mệt quá ~ |- Em vươn vai mà nói.

Quả thật hôm nay là một ngày vui đối với em.

Em được đi chơi thỏa thích mà không cần phải trả tiền, lại còn được thưởng hơn 200 nghìn tỷ.

Hiện tại, em và hắn đang ngồi ăn kem với nhau.

Việt Hòa nhìn xung quanh.

Ôi trời, toàn cặp đôi thôi à!!

Đột nhiên, hắn giật mình, nhìn em với hắn.

Từ nãy đến giờ, cả hai trông giống như một cặp vậy!!

Việt Hòa đỏ mặt, cây kem trên tay thì rớt bộp xuống đất.

Hắn cứ im im nên Việt Nam lại phải quay ra kiểm tra xem hắn còn hồn trong xác hay không.

- Này này? |- Em quơ quơ tay trước mặt hắn, làm hắn bừng tỉnh.

- Gì? |- Hắn vẫn còn đỏ mặt một chút, quay sang chỗ em mà gắt gỏng hỏi.

- Tưởng anh không còn hồn cơ chứ? |- Em thấy vậy, lại ăn cây kem vani trên tay rồi đáp.

- Đm.

Mày tốt quá ha?! |- Hắn tức quá vồ vào người em luôn.

Em không kịp phản ứng, liền ngã ngửa ra sau.

- A! |- Vì đập lưng xuống nền đất, em đau đớn rít lên một tiếng.

Ờ...

Nói sao ta?

Hai người gần như sắp hôn nhau luôn rồi.

Chưa kể, tình cảnh mà Việt Hòa nằm trên, Việt Nam nằm dưới nữa.

Cả hai không nói lời nào, chỉ im lặng thôi.

Một lúc sau, hắn mới đỏ mặt mà đỡ em dậy, em thì vẫn còn xoa xoa cái lưng tội nghiệp của mình.

Tiếc thay, khung cảnh vừa rồi đã bị Mặt Trận nhìn thấy.

Gã nghiến răng ken két vì chính em trai của gã lại đi cướp đồ của gã.

- Mày được lắm Việt Hòa...

Để xem tao sẽ làm gì với mày...!!

------------------------------------------------------------------------------------

1114 từ

Lười quá aaaaa

Đang gặp vấn đề về otp yêu thích ;-;

Một bên NazVie, một bên TranViet, một bên nữa lại là HoaViet =')

AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA

//hít hà otp//
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 14: Rắc rối


Việt Hòa và em trở về nhà sau một buổi đi chơi đầy mệt mỏi.

Chẳng qua là lúc đang trên đường đi về nhà, có một chiếc xe đột ngột vượt lên trên chiếc ô tô của Hòa.

Không may, lúc chiếc xe xấu số ấy vượt lên thì đã vô tình đánh thức Việt Nam.

Em tức quá, ném mẹ một quả bom vào chiếc xe máy ấy rồi kích nổ nó luôn.

Ngay sau đó, cả hai bị đưa về đồn cảnh sát.

Việt Hòa nhanh chóng ném luôn cho cảnh sát hai chiếc thẻ đen rồi bế em vào xe rồi chạy vút đi luôn.

Và đến giờ, hắn lại còn phải bế Việt Nam đang trong trạng thái say giấc nữa chứ?

Nhưng crush hắn nhìn cũng dễ thương đấy chứ...

Êy êy hắn đang nghĩ cái quái gì vậy?!

Crush hắn là China cơ mà?!

Lấy tay vả vào má mình mấy cái, cuối cùng hắn cũng nhìn em rồi tự hỏi:

- * Vậy...

Tôi yêu em hay tên China đây... *

"Cạch...

RẦM!!"

Cánh cửa ra vào của biệt thự đã bị đáp bay mịa đi.

Mặt Trận bước ra với khuôn mặt đen khịt, một tay cầm phóng lợn, một tay cầm ak.

- M-À-Y Đ-Ã L-À-M G-Ì E-M Ấ-Y? |- Y hung hăng trừng mắt lên, gằn giọng nói.

- Gì?

Tao có làm gì nó đâu mà?

Thứ súc vật này chỉ buồn ngủ.

Tao thương tình bế nó lên phòng thôi! |- Hắn hất cằm, tức tối nói.

- Oh?

Nếu VieVie là súc vật thì đưa đây!

Mày không có quyền ôm em ấy!! |- Y bực bội, đưa hay tay ra ngỏ ý muốn Việt Hòa đưa Việt Nam cho y.

Nhưng hắn vẫn nằng nặc, đòi ôm em với lí do: Sợ em tỉnh giấc.

- Bọn mày lại làm cái gì thế? |- Việt Minh từ trong nhà bước ra, nói với giọng không thể nào mệt mỏi hơn.

Đúng rồi, bây giờ đã là hơn 11 giờ đêm rồi mà.

- Hửm?

Là NamNam à? |- Anh nhìn con người đang say giấc trong vòng tay của hắn mà lên tiếng, mặt thì tươi tắn hơn hẳn.

- Có vẻ ẻm ngủ rồi?

Đưa đây anh bế ẻm lên phòng! |- Việt Minh mỉm cười nhìn hai người trước mặt.

Tất nhiên, hai người đó sẽ nói rằng:

- DELL!!

- KHÔNG ĐƯA CŨNG PHẢI ĐƯA!!

- MẮC ĐÉO GÌ PHẢI ĐƯA?!

- TAO LÀ ANH TỤI MÀY OKE?!

- THÌ SAO HẢ?!

- THÌ BỌN MÀY PHẢI ĐƯA NAMNAM CHO TAO BẾ!!

- KHÔNG ĐƯA ĐẤY LÀM SAO?!

- Lại gì nữa ~ |- Đông Lào từ đâu bước ra, dụi dụi mắt để nhìn cho rõ.

Ồ, lại cãi nhau à.

Hay đấy!

Nó chợt chú ý vào người đang bị dành giựt kia.

Ồ, là anh trai (crush) nó kìa!

Không chần chừ gì nữa, nó phóng đến, cướp luôn Việt Nam từ Mặt Trận.

- Ơ?! |- Y giật mình, liền chạy theo con người đang ôm người thương của y.

- ĐM THẰNG LAO ĐỒNG!! |- Việt Hòa cũng nhanh chóng chạy theo Đông Lào để cướp vợ về.

- Ơ THẰNG EM MẤT DẠY!! |- Việt Minh tất nhiên là cũng chạy theo rồi.

- TAO CÓ DẠY ĐÂU MÀ MẤT?! |- Nó lè lưỡi, trêu chọc ba con người đang "theo đuổi" nó.

Việt Nam thì sao hả?

Em vẫn đang say giấc nồng trong lòng nó kia kìa.

- NÀY NÀY NÀY NHÁ!!

ĐỪNG CÓ ĂN NÓI HÀM HỒ NHƯ VẬY!! |- Anh tức giận, quát cho nó một cái.

Nó chẳng quan tâm mà nói:

- Ơ HAY?!

MÀY CŨNG THẾ MÀ CÒN NÓI TAO LÀM CÁI ĐÉO GÌ?!!

Tự nhiên từ đâu ra, một cục đá nhỏ nhắn xuất hiện, khiến Đông Lào ngã dập mặt.

Tất nhiên, Việt Nam em cũng ngã theo.

Em văng ra xa (một chút) rồi lại đập đầu vào thân cây gần nhà.

Máu từ đầu em chảy xuống tong tỏng, em đứng dậy một cách từ từ.

- Oh shit... |- Đông Lào khẽ nói thầm.

Ba người đang đuổi nó cũng vì thế mà đứng khựng lại.

- Các ngươi... |- Em nói nhỏ, một tay xoa đầu, một tay chống đầu gối.

- KHÔNG ĐỂ CHO TA NGỦ SAO?!! |- Việt Nam hét lên, lại còn trừng mắt nhìn đám người trước mặt.

Còn nữa, tay em từ đâu xuất hiện một chiếc kiếm gỗ.

Ồ, chắc kiếp này bọn họ không thoát được rồi a...

- V- Việt Nam à... |- Việt Hòa sợ hãi lùi về đằng sau.

- Bỏ c- cây kiếm đó x- xuống rồi chúng ta nó- nói chuyện ha? |- Mặt Trận run rẩy, núp đằng sau Việt Minh mà nói.

- V- Việt Nam y- yêu quý à... |- Anh cũng run không kém.

Đông Lào là người gần em nhất nên đã bị em cho một gậy vào đầu.

Nó bất tỉnh luôn rồi.

- Nào...

Ai sẽ là người tiếp theo đây? |- Em đập gậy vào lưng nó rồi ngước lên nhìn bọn họ.

- ...

Chết chắc rồi... |- Hắn vẫn chưa hết run, tay thì cứ nắm chặt lấy áo của Mặt Trận mà nói (No ship).

- Đm...

Tại mày đấy Hòa... |- Y cũng quay ra nói với Việt Hòa một câu rồi lại run lẩy bẩy tiếp.

Việt Minh thì hóa đá mất rồi.

Em liếc từ trái sang phải, từ phải sang trái rồi giơ cây kiếm lên.

- Đã thấy mục tiêu.

Nhanh như cắt, em ném luôn cây kiếm về phía Việt Minh.

Anh ta ngã ngửa về phía sau rồi bất tỉnh luôn.

Hai con người kia thì sợ quá nên vắt chân lên cổ mà chạy.

Việt Nam tất nhiên sẽ không buông tha cho hai con người xấu số nào đó đâu.

Nhanh chóng chạy đến nhặt cây kiếm gỗ của mình lên, em lại chạy theo hai con người kia để xử lí.

- ĐỨNG LẠI ĐÓ!!

- AAAAAAAA VIỆT NAM ƠI THA ANH!!

- THA Á?!

CÒN LÂU!!

- KHÔNG AAAAAAAAAAA!!

- NGƯNG HÉT ĐI!!

- VIỆT NAM ƠI ĐAU ANH EM ƠI!!

- ĐAU THÌ KỆ MẸ ANH!!

Những hình ảnh đầy "vui vẻ" đã bị Đại Nam thu hết vào tầm nhìn của mình.

Gã ngán ngẩm nhìn Việt Nam và hai người anh đang "vui vẻ chơi với nhau".

Đột nhiên, gã đặt ra câu hỏi cho mình:

- * Sao Việt Nam lại thu hút nhiều ong bướm thế nhỉ? *

-------------------------------------------------------------------------------------------

1075 từ

Oa oa oa=')

Buồn quá oa oa oa=')

Toi đùa đấy=))

Vui vl ra=))

Các bác hôm nay thế nào rồi a?

Chúc một ngày tốt lành ^^
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 15: Đánh dấu


Hôm nay là sáng thứ bảy, trường Việt Nam cho nghỉ để xây lại trường.

Lí do á?

Vì hôm qua em mệt quá, muốn nghỉ thì Đại Nam không cho nên em đánh bom nhà trường cho khỏi phải đi học.

Ở thế giới cũ, em toàn làm vậy hà...

Việt Nam bây giờ đang nấu đồ ăn trưa.

Từ sáng tới giờ em toàn đi chơi cùng đồng bào nên bây giờ phải vào bếp thôi.

Chứ không Đại Nam lại mắng (Vn: Ta muốn giết gã ấy...).

- VieVie ~! |- Đông Lào đột nhiên nhảy bổ vào người em, khiến em cắt trúng vào tay.

- ... |- Không gian tĩnh lặng bao trùm cả phòng bếp, chỉ ngửi thấy thoang thoảng mùi sát khí của em.

Tay em chảy máu mất rồi kìa.

- Ahaha...

Anh hai a...

Có gì mình từ từ nói nhen? |- Nó xuống khỏi người em, từ từ lùi về sau mà nói.

Sau đó là tiếng hét thất thanh của nó và tiếng xẻng thôi.

- Nam ơi!

Có gì ăn không? |- Việt Hòa dụi dụi mắt, bước vào phòng bếp mà hỏi em.

- Chưa. |- Việt Nam lạnh nhạt trả lời rồi làm đồ ăn tiếp.

- Xì!

Chậm chạp thế? |- Hắn lè lưỡi, hòng trêu tức em.

Vì sao?

Vì hắn muốn nhìn thấy chú mèo nhỏ của hắn xù lông lên.

Em quay ra sau cùng một con dao trên tay, hung hăng trừng mắt nhìn hắn.

Tiếp đó là tiếng hét thất thanh của hắn và tiếng xẻng.

Thế thôi.

Mặt Trận và Việt Minh thì lại đang nằm viện sau vụ ẩu đả đêm qua.

Chắc chỉ có mình em với cha em là ăn trưa thôi nhỉ?

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Hiện tại, Việt Nam đang ngồi xem TV cùng Đại Nam.

Vì sao em lại chẳng xem cùng hai anh em kia á?

Em chẳng biết, bọn họ biến mất từ trưa tới giờ.

Mà đằng sau vườn có hai cái mộ nho nhỏ đấy.

Em chẳng biết là của ai... (T/g: Của Việt Hòa và Đông Lào đấy.)

- Oáp... |- Em buồn ngủ quá.

Đã hơn 12 giờ rồi sao?

Sao em chẳng để ý vậy nhỉ?

Thôi thì ngủ một giấc vậy...

Nghĩ là làm, em gục xuống sofa mà ngủ ngay.

Đại Nam quay ra, thấy em ngủ thì tắt TV đi rồi bế em lên tầng.

Bây giờ là hè, rất oi bức nên tiền điện tăng cao.

Gã không muốn phung phí nên thay vì đưa em vào phòng của chính Việt Nam, gã lại đưa em vào phòng mình (T/g: Đi ga kia chơi.).

Đặt em xuống giường, gã đóng cửa sổ và cửa ra vào, bật điều hòa lên cho mát.

Đại Nam ngả lưng xuống chiếc giường mềm mại của mình mà nhìn em.

Thực ra, gã lại muốn ngủ cùng bé cưng của gã - China cơ.

Thôi kệ, coi như Việt Nam đây là bé cưng của gã vậy.

Tay gã ôm eo của em, kéo sát em vào người mình.

Em đang ngủ thì bị kéo lại cũng kêu lên một tiếng.

Đại Nam ôm thân hình m8 của em vào lòng rồi dụi dụi mặt vào quai xanh của em.

Thành thực mà nói, da Việt Nam đây rất mềm mịn à nga...

Chỉ muốn cắ- mà thôi.

Nhưng Đại Nam sẽ làm vậy.

Gã thề gã chỉ cắn nhẹ thôi!!

Thề đấy!!

Nhe hàm răng không quá sắc nhọn của mình ra, gã cắn vào quai xanh của em một cái phập.

Em nhíu mày lại, "a" một tiếng làm gã giật mình mà bỏ ra.

Gã xoa xoa dấu hickey của mình trên quai xanh của em rồi mỉm cười một cái.

Mà nụ cười ấy có vẻ nguy hiểm...

Không biết gã sẽ làm gì với em đây...

Nhưng gã lại chẳng làm gì cả, ôm em rồi chìm vào giấc ngủ.

_- Tại không gian hệ thống -_

- Hôm nay chẳng có ai có thêm hảo cảm với ngài Việt Nam, nhỉ? |- Jasmine ngồi uống trà rồi nói.

- Ừ. |- StellaViet thở dài mà nói.

"Tinh!"

Một tiếng "tinh" vang lên, khiến cô chú ý.

StellaViet nhanh chóng mở bảng hệ thống ra mà xem.

Ồ?

Gì đây?

- [ Độ hảo cảm của Đại Nam: 30% (Trước: 18%) ]

- Ể?!!

Độ hảo cảm của Đại Nam tăng nhanh vậy?! |- Jasmine hốt hoảng nói.

- [ BÁO CÁO!!

BÁO CÁO!!

PHÁT HIỆN RA MỘT ĐỐI TƯỢNG CÓ MÁU CHIẾM HỮU CAO!! ]

- Là ai?! |- Stella hỏi với tông giọng lo lắng.

- [ Đối tượng có máu chiếm hữu cao: Đại Nam.

Máu chiếm hữu cho master (Việt Nam): 62% ]

- Sao lại tăng nhanh đến vậy? |- Issabella đang lơ lửng cũng hỏi thêm.

- [ Đang loading câu trả lời... ]

- [ Tinh! ]

- [ Lí do máu chiếm hữu của Đại Nam cho master cao: Do gã tưởng tượng Việt Nam là China.

Sau khi tiếp xúc thì sa vào lưới tình của master. ]

- LÍ DO GÌ MÀ HẢO GIỮ VẬY?! |- Issabella vò đầu bứt tóc mà hét lên.

- [ Tôi cũng không biết, thưa cô Issabella. ]

- Thôi nào Issa.

Nó chỉ là một con robot thôi mà. |- Stella đập trán mà nói.

Jas thì đang chạy đi xem ảnh otp của cô ấy rồi.

_- Trong tâm trí của Việt Nam -_

- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA SAO GÃ ĐẠI NAM LẠI CÓ THỂ ĐÁNH DẤU EM CHỨ?!

THẬT KHÔNG CÔNG BẰNG AAAAAAAAAAAAA!! |- Indochina hét toáng cả lên.

Y vẫn chưa đánh dấu em mà!!

Sao gã có thể..?!

Người có cách bình tĩnh bất bình thường nhất hiện tại là Xích Quỷ.

Hắn đang ôm eo em, miệng cứ lầm bầm:

- VieVie ~ Ta sắp mất kiểm soát rồi a...

Người có suy nghĩ lạ lùng nhất hiện tại là V.E.

Anh ta đang tính kế để giết chết Đại Nam luôn đây nè!

Người bình thường nhất là Tây Sơn.

- Này Tây Sơn! |- V.E lên tiếng gọi.

- Gì? |- Tây Sơn quay ra hỏi.

- Đáng lẽ ra ngươi phải bù lu bù loa lên rồi chứ?

Em trai ngươi đã đánh dấu crush ngươi mà! |- Anh hỏi.

- Đâu có?

Ta đang nghĩ xem loại bom nào phù hợp để giết nó đây nè.

Thằng em mất dạy... |- À...

Tây Sơn đang cùng suy nghĩ với V.E rồi...

Hiện tại, cả khu hệ thống lẫn tâm trí của Việt Nam đều loạn hết cả lên rồi...

---------------------------------------------------------------------------------------

1087 từ

Ehe-

Chẳng có gì để nói cả=33

Mị bí ý tưởng quá trời quá đất aaaaa='(

Bye bye=33
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 16: "Người yêu anh à?"


Hôm nay Việt Nam em đây đang rất rất chán a...

Chẳng có ai chơi cùng cả...

Hiện tại, em đang ngồi bấm điện thoại xem có gì hay không đây nè.

"Tinh!"

Tiếng chuông điện thoại vang lên một tiếng "Tinh", khiến em chú ý.

Là tin nhắn.

Không biết là của ai nhỉ?

Em nhanh tay nhấn vào app.

- Tin nhắn -

?: Hey Vietnam ^^?

Sao thế, America? : Việt Nam

Ame: Ồ.

Tưởng bận chứ?

Đi chơi cùng tôi không ^^?

Hm...

Cũng được.

Tôi khá rảnh... : Việt Nam

Ame: Tuyệt vời!

Hẹn gặp ở XXX nhé ^^

Ừ. : Việt Nam

- Hết -

Em mau chóng tắt máy đi rồi đi thay quần áo.

Tên America này rảnh quá nhỉ (T/g: Giống ngài còn gì...)?

Lại còn mời em đi chơi.

Chuyện lạ có thật.

_- Đến địa điểm -_

- Yo!

Việt Nam! |- Hắn - America vẫy vẫy tay, mỉm cười nhìn em đang đi lại gần.

- Tôi đây. |- Em vừa nói, vừa bấm điện thoại.

Hắn nhìn em rồi khẽ nhíu mày.

Đi chơi ai lại bấm điện thoại cơ chứ?

Hắn giựt luôn cái điện thoại của em, giơ lên cao rồi lè lưỡi, trêu chọc em.

- ... |- Cần gì vươn tay lên hay bảo hắn đưa cho chứ?

Đó không phải em!!

Việt Nam đen mặt, nhanh tay đấm một phát vào bụng hắn.

Ame không kịp phản ứng, liền thả điện thoại của em ra để ôm bụng.

Ngay vào lúc đó, em bắt lấy chiếc điện thoại thân thương của em rồi đứng nhìn hắn.

- Auuuuuuuuuuuuuuu!! |- Hắn vừa ôm bụng, vừa kêu la thảm thiết.

America uất ức ngửng mặt lên nhìn em thì bắt gặp bản mặt đen hơn cả đít nồi của ai đó.

Hắn ngậm ngùi mà cúi mặt xuống.

Sao em lại có thể đáng sợ đến như vậy chứ?!

- Nhanh lên đi.

Tôi không có thời gian cho việc này đâu. |- Em vừa bấm điện thoại, vừa liếc nhìn hắn bằng đôi mắt sắc bén của mình.

Sau khoảng 3 phút, hắn mới gượng dậy được.

Do hắn yếu đấy chứ!

Mà cũng có thể do em đấm mạnh quá...

- Tsk.

Mất thời gian. |- Thấy hắn gượng dậy được rồi, em tặc lưỡi rồi rảo chân bước đi.

- Ơ kìa!

Đợi với ~~~ |- Hắn giật mình, liền đuổi theo sau em.

Em và hắn đã cùng nhau chơi những trò cảm giác mạnh, còn đi ăn cùng nhau nữa chứ...

Ai nhìn chắc cũng nghĩ em và hắn là một cặp đôi yeah...

Lúc Việt Nam và America đang nghỉ chân tại một nơi nào đó trong công viên, một cậu bé chạy đến, nhìn Việt Nam một hồi lâu.

Em cũng nhận ra sự xuất hiện của kẻ bám đuôi này, quay ra hỏi cậu bé:

- Cậu bé, em muốn gì?

Sao cứ bám anh hoài vậy?

Thú thật thì...

Em không thích bị bám đuôi cho lắm...

Chắc người bên cạnh cậu bé là mẹ của nó.

Đột nhiên, nó hỏi một câu khiến em sặc cmn nước:

- Anh ơi!

Đó là người yêu của anh ạ? //chỉ Ame//

- Nào! |- Mẹ của nó ngượng ngùng nói.

Chắc cậu bé này có trí tưởng tượng phong phú lắm...

- Cậu bé...

Anh và hắn là-

- Đúng đó ~ Anh và người này là người yêu của nhau!

Em định nói gì đó thì ngay lập tức, America chen ngang rồi nói một câu hết sức ngứa đòn.

Việt Nam giật mình, nhìn hắn mà trừng mắt lên.

Hắn cứ nhởn nhơ như không có việc gì.

Cậu bé kia thì sau khi nghe xong câu nói của hắn, mắt ngay lập tức sáng lên.

Nhưng chưa kịp nói gì thì nó đã bị mẹ kéo đi mất rồi.

Ngay lập tức, em đứng phắt dậy, kéo tay America đi.

Hắn thì vẫn còn đang nhâm nhi chai coca của mình đây này.

Đến một chỗ vắng vẻ, em ép sát hắn vào tường.

Hắn giật mình, làm rơi chai coca yêu quý của mình xuống đất.

Em nghiêm túc hỏi:

- Sao ngươi lại nói ta là người yêu của ngươi?

Chúng ta chỉ là bạn bè thôi.

- Ha! |- Hắn nhếc mép cười, tay nâng cằm em lên rồi nói tiếp:

- Thì chúng ta đúng là người yêu của nhau mà.

Vie không biết à?

- Đéo.

Từ trước tới giờ ta với ngươi chỉ dừng ở mức tình địch hoặc bạn bè.

Đéo có chuyện ta là người yêu của ngươi. |- Em hất tay hắn ra, lạnh giọng nói.

Tên này chắc chắn bị điên rồi.

Trong kí ức của nguyên chủ thì hắn với em lúc đầu là tình địch, hiện tại là bạn bè.

- Ểh?

Thật sao? |- Hắn tỏ vẻ bất ngờ, lấy một tay che miệng lại rồi mỉm cười ranh ma.

America lấy từ trong túi ra một chiếc quạt giấy.

Em chưa hiểu chuyện gì thì...

"Chụt"

Hắn ngay lập tức kéo em lại rồi hôn lên đôi môi đỏ mọng ấy.

Một tay hắn ấn đầu em lại, một tay xòe chiếc quạt giấy để che đi.

- Ưm ~ |- Em khó chịu kêu lên một tiếng, tay thì cứ đẩy hắn ra.

Nhưng hiện tại, người chịu thiệt nhất là em.

Khi bị cưỡng hôn thì người hôn em sẽ chiếm phần lợi thế hơn.

Việt Nam nhắm chặt mắt lại, nhíu mày mà chịu đựng nụ hôn này.

Hắn thấy em ngoan ngoãn, liền ấn đầu em, hòng kéo dài nụ hôn này.

.

.

.

1 phút.

.

.

.

2 phút.

.

.

.

3 phút.

.

.

.

Hắn hôn em tận bốn phút!

Thấy hơi thở của em yếu dần, America mới buông tha cho đôi môi đã sưng tấy lên.

Em lùi lại vài bước, thở hồng hộc.

Sao tên này khỏe thế?!

Hắn nhìn em như một chú mèo đang xù lông mà cười cười.

Sau khi đã định thần lại, em nhanh chóng rút ra một cây kiếm gỗ, nhanh chóng lao về phía hắn để đập hắn một trận.

- ĐI CHẾT ĐI!! |- Em vừa nói, vừa đập cây kiếm gỗ vào người hắn một cách dứt khoát.

- AU AU AU!!

X- XIN LỖI VIE!!

ANH SAI RỒI!! |- America ôm thân, la hét trong vô vọng.

Tên America này...

Rơi vào lưới tình của Việt Nam từ lúc nào vậy?

-----------------------------------------------------------------------------

1059 từ>
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 17: Dangerous situations


Hôm nay quả là một ngày đẹp trời.

Em - Việt Nam đang ngồi uống nước cam trên sân thượng của trường đây.

Vào vài phút trước, Philipines có hẹn em ở đây nên em đến trước.

Uống xong hộp nước cam ngon lành ấy, em thẳng tay ném mẹ vào thùng rác luôn.

- A.

Việt Nam! |- Ồ, Philipines kìa.

Hắn ta vui vẻ chạy đến chỗ em một cách nhanh chóng, mặt thì tươi như đóa hoa.

- Có chuyện gì sao, Phil? |- Em quay ra hỏi hắn.

- Thì... |- Hắn bày đặt ngại ngùng đồ, tiến đến chỗ em.

Đột nhiên, hắn ngã về phía trước, kéo theo em ngã luôn.

Tất nhiên, cả hai đều rơi...

Mà là rơi từ sân thượng của trường.

- What... |- Em vẫn bình thản lắm, như đang không hiểu chuyện gì vậy.

Phil thì cũng có vẻ sợ sợ nhưng nhanh chóng vòng tay qua eo em mà ôm.

- Phil...

Chuyện quái gì đang sảy ra vậy? |- Nhận ra được tình hình nghiêm trọng, em lên tiếng hỏi mặc dù khuôn mặt vẫn lạnh tanh.

- T- Thì...

Tớ thích cậu!! |- Hắn nói ra một câu khiến em muốn sặc nước.

Thích thì thích!

Yêu thì yêu.

Nhưng sao lại cần phải làm như thế này?

Khuôn mặt ngơ ngác của em khiến hắn phì cười.

Hắn nói tiếp:

- Thì...

China...

Hắn có nói là nếu tớ tỏ tình cậu thì tớ sẽ chết.

Vậy, tớ và cậu cùng lên thiên đàng nhé...?

Trời ơi...

Sao tên này tin người dữ vậy?!

Em giải thích:

- Đừng tin tên Chinsu đó làm gì.

Hắn toàn nói dối thôi.

- Nhưng đằng nào 2 ngày nữa...

Tớ cũng sẽ chuyển trường.

Nên tớ muốn tỏ tình với cậu ngay lúc này! |- Phil ngây thơ nói.

Tiếng la hét ở phía dưới ngày càng đông hơn, chứng tỏ đã có rất nhiều người ở phía dưới.

Phil lo lắng nhìn xuống dưới, hắn và em sắp ch.ết rồi.

Làm sao bây giờ..?!

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- Ngài Việt Nam!!

Bắt lấy!!

- ...

"Vụt"

"BỘP!!"

"Vù..."

Một sợi dây thừng từ đâu ra vút đến, em lập tức ôm eo Phil lại rồi nắm chặt lấy chiếc dây thừng đó.

Giọng nói vừa nãy...

Không sai vào đâu được.

Là An Chi, một hệ thống của em!!

- YEAHHHHHHH!! |- Jasmine hét toáng cả lên, tỏ vẻ mừng rỡ.

- HAY LẮM!! |- Celena vui vẻ nói to cho em nghe.

Những người ở dưới vốn hoảng hốt, bây giờ lại bất ngờ rồi hò reo vui mừng.

Có vẻ, các hệ thống của em đã lường trước được việc này rồi.

Trước khi chạm đất, em nói nhỏ với Philipines:

- Không muốn chuyển trường thì cứ lên tiếng.

Cha mẹ cũng có lúc sai mà.

Nghe xong, hắn không kìm được mà hét lên một tiếng rõ to, lại còn ôm mặt ngại ngùng các thứ.

Em và hắn chạm đất, ngay lập tức, "một vài" người liền chạy tới, lo lắng hỏi han.

Mặt em vẫn lạnh như băng vậy.

Đối với một người đã từng làm trong quân đội như em, việc cận kề cái chết là thường xuyên rồi.

Không phải chỉ rơi từ tầng thượng xuống, em còn xuýt bị bắn trúng vào chỗ hiểm trên người, bị tra tấn rất nhiều lần hay phải bỏ đói vì con dân, vì đất nước.

Việc này đối với em thì chỉ giống như trò chơi của con nít thôi.

- V- Việt Nam! |- Hắn chạy đến, nắm chặt tay em mà gọi.

- Sao? |- Em lạnh nhạt quay ra hỏi Phil.

- Thế còn lời tỏ tình..? |- Hắn ngại ngùng hỏi.

Câu hỏi này đã làm cho "một số" người nổi cáu cả lên.

Nhìn xem, China không kiềm chế được, bứt lá cây mà nhai cho bõ tức, Ame thấy thế, liền đập mẹ vào đầu anh làm anh nhả lá cây ra.

Và tiếp theo, ta có thể thấy hai anh hotboy của trường choảng nhau.

Không chỉ riêng mình America và China ghen đâu.

Đại Nam đứng gần đó liền bẻ luôn cây bút trên tay, Việt Minh vô thức bóp nát ly nước đang uống dở, Mặt Trận nổi gân, Việt Hòa từ đằng sau rút ra một chiếc dao sắc, Đông Lào bẻ tay rôm rốp.

Bọn họ muốn đấm chết Philipines lắm rồi.

Việt Nam nhanh chóng nhận ra nhờ sát khí dày đặc, kéo Phil về phía mình rồi chắn cho hắn.

Hắn giật mình, hoang mang một hồi rồi mới nhận ra.

Hắn núp đằng sau em, người khẽ run.

Nhưng đến khi em không để ý, hắn lại nở một nụ cười khinh bỉ dành cho dàn harem của em.

Ôi trời...

Có vẻ, Philipines không ngây thơ như em tưởng rồi.

Em lên tiếng nhắc nhở:

- Đừng có uy hiếp Phil.

Cậu ấy chưa làm gì cả.

Câu nói đó càng khiến cho bọn họ tức hơn.

Có cớ gì mà em phải che chắn và bảo vệ cho hắn chứ?!

Hắn vừa làm em cận kề cái chết đấy!!

Hơn nữa, em là đồ của họ cơ mà!!

Sát khí của họ càng dày hơn trước.

Ồ, muốn đấu sát khí sao?

Đấu luôn!

Ngay lập tức, Việt Nam trừng mắt nhìn bọn họ, sát khí của em tỏa ra nhiều hơn, chèn ép luôn cả sát khí của họ.

Harem của em ngay lập tức nhận ra, sợ hãi mà thu lại sát khí của mình.

Phil có vẻ khoái chí lắm!

- Và Phil này. |- Đột nhiên, em quay ra gọi tên hắn.

Hắn ngay lập tức quay trở về là một học sinh ngây thơ, trong trắng mà đáp lại:

- Sao vậy?

- Về lời tỏ tình của cậu...

Tôi từ chối. |- Như sét đánh ngang tai, Phil thẫn thờ, nước mắt rưng rưng.

Việt Nam thở dài, nói tiếp:

- Nhưng tôi sẽ cho phép cậu the đuổi tôi.

Nếu tôi thích cậu lại thì tự biết đi.

Ngay lập tức, hắn liền vui vẻ hẳn.

Mắt hắn sáng rực lên như đèn ô tô (T/g: Đm chói quá anh ơi ;-😉.

Hắn gật đầu lia lịa rồi chạy vút đi.

Đúng là một tình huống vừa nguy hiểm, lại còn vừa éo le mà...

---------------------------------------------------------------------------------------

1051 từ=3

Không có gì để nói cả...=')

Đùa hoi=))

Tôi: Lười vcl...

Não tôi: Hay m làm truyện mới đi?

Tôi: Thôi.

Lười lắm.

Não tôi: 😡 //liên tục cho tôi ý tưởng để viết truyện mới//

Tôi: AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA //la hét trong vô vọng//
 
[ Allvietnam | Chs ] Hoa Hồng Tàn Phai [ Hoàn ]
Chương 18: Người bạn


Hôm nay, em xin papa Đại Nam cho nghỉ học vì khi đi học thì toàn gặp âm binh.

Tất nhiên, Đại Nam cho phép rồi.

Gã cứ tưởng rằng mình sẽ dành thời gian nhiều hơn với em nhưng kết quả là D-E-L-L.

Trời không cho gã hôn hôn hít hít crus- à nhầm con trai gã rồi.

Vì mới 6 giờ sáng hôm nay, em lại có việc bận nên ăn sáng xong là đi luôn.

Thực chất, hôm nay em phải sang nhà nữ 8 chơi vì con hệ thống xàm l nào đấy bắt đi (Issabella: Hắt xìii!!).

Nữ 8 là Ánh Nguyệt, hồi trước là bạn của nguyên chủ.

Nhưng tại tên nào đó QuYếN rŨ (Không có ý xúc phạm) nguyên chủ nên anh ta (Nguyên chủ) đã đánh đập cô.

Em đang dựa vào trí nhớ của nguyên chủ để tìm đến nhà Ánh Nguyệt, tiện thể mua chút quà cho cô ta luôn.

Đứng trước cửa nhà Ánh Nguyệt, em thì thầm:

- Mọe- Sao nhà âm u vậy?

Việt Nam bấm chuông cửa nhà cô, tiếng chuông reo lên thật vui tai làm sao.

Tầm hai phút sau, cánh cửa đã mở khe khẽ ra, kèm theo đó là một giọng điệu buồn rầu:

- Ai đó ạ...?

- Ánh Nguyệt. |- Như chợt nhận ra người tới là em, cô giật mình, lùi về sau.

Ánh Nguyệt dùng hai tay ôm đầu mình, co người lại rồi nức nở nói:

- Đ...ừn...g...đá...nh tô...i...

Hức hức...

- Không đánh. |- Em quỳ xuống chỗ cô, mặt thì vẫn lạnh tanh nhưng nếu nghe rõ thì ta có thể khẳng định rằng: Việt Nam đang lo lắng cho Ánh Nguyệt.

- T- Thật sao...? |- Cô run run hỏi lại cho chắc.

Em khẽ gật đầu rồi chìa ra cho cô một hộp băng cá nhân.

- Băng bó lại đi.

Thấy gớm. |- Em nhìn cách cô ta băng bó cho chính bản thân mình vụng về mà tặc lưỡi.

Phải quan tâm bản thân chứ, nhỉ? (T/g: Nhưng ngài cx đâu có quan tâm bản t- Vn: //cốc đầu t/g// Câm.)

Cô nhận lấy hộp băng từ tay em, băng bó cẩn thận lại cho mình.

Em cũng giúp cô rửa sạch miệng vết thương và lau mặt cho cô nữa (T/g: Sao tự dưng muốn ship Vn với Ánh Nguyệt ghê ha=) Khang: Im.).

- Ồ.

Nhìn xem.

Bây giờ trông cô đã đỡ hơn rồi này! |- Em bất ngờ mà nói.

Quả thực, sắc đẹp của cô gái này cũng không thuộc dạng tầm thường đâu!

Nhìn mặt của cô ấy mà xem!

[ Ánh Nguyệt: ]

( Cre: Pinterest | Cần tìm )

Cô bây giờ vẫn cứ đỏ mặt mà nhìn em (T/g: Yêu rồi yêu rồi=)) Khang: Mẹ nó...).

Em thì vẫn cứ yên lặng mà cất đồ rồi lau dọn nhà cửa cho thoáng mát.

Nhìn nhà cửa bừa bộn, em ngứa mắt lắm!

- C...

Cảm ơn... |- Cô ấp úng mà cúi đầu cảm ơn em với khuôn mặt đỏ như trái cà chua.

Em đang bê đồ thì cũng quay sang nhìn cô, mặt vẫn lạnh tanh mà nói:

- Không sao.

Nhìn cô bẩn thỉu tôi thấy ngứa mắt lắm.

- Lần sau có gì cứ nói với tôi. |- Em còn lên tiếng nhắc nhở cô nữa!

Thật là một chàng trai lãng mạn mà!!

Cô vui vẻ cười một cái rồi cũng bắt tay vào dọn nhà với em.

( Ở một chỗ nào đó gần nhà Ánh Nguyệt... )

- Đm...

Sao bé cưng của tao lại đến nhà ả ta chơi chứ...?! |- China đang nấp trong bụi cây khe khẽ nói với Cuba ở bên cạnh.

- Đm...

À mà khoan!

Ai là bé cưng C-Ủ-A M-À-Y cơ?! |- Cuba đang nói thì tự dưng quay sang hắn, hỏi.

- Thì ~ Bé cưng của tao là VieVie đấy! |- China hắn tỉnh bơ trả lời.

Điều đó làm Cuba tức điên lên.

Việt Nam đường đường chính chính là bé cưng của CUBA cơ mà?!

Sao hắn ta lại dám cướp chớ...?!

- Thôi tụi mày im mẹ mồm đi!

Để tao ngắm crush tao cái coi! |- Philippines ngồi bên cạnh lên tiếng nhắc nhở hai con người nào đó đang sắp đánh nhau kia.

- Ditconme...

Sao hôm nay anh hai lại sang nhà ả vậy... |- Đông Lào tức quá hóa rồ, bứt luôn mấy bông hoa hồng có gai mà nhai rôm rốp.

Một lúc sau, miệng nó chảy máu mà nó vẫn nhai mới kinh!!

- AK47...

Shotgun... |- Mặt Trận giờ đang đếm súng để tính sổ con ả nào đó dám Bỏ BùA em trai (crush) của mình (Ánh Nguyệt: Đ- Đâu có?!).

- Mày làm gì thế Mặt Trận? |- Việt Hòa tò mò hỏi.

Tên này điên hay sao mà lôi hết súng với dao ra để đếm vậy?

- Tao đang đếm súng!

Để tính sổ con ả Ánh Nguyệt đó! |- Mặt Trận giải thích.

Thế là Việt Hòa lao vào đếm theo.

Nhưng thay vì đếm súng, tên điên này lại đếm bom mới khổ!

Nó mà phát nổ là coi như chết cả lũ!

Việt Minh đang ngồi nghiến răng cùng Đại Nam thì lại lao ra cản Việt Hòa làm nổ bom.

Còn Đại Nam thì dell quan tâm trời đất mà cứ nghiến răng ken két.

Nếu ở trong nhà của Ánh Nguyệt tình củ- à nhầm tình cảm bấy nhiêu, ở bụi cây lại âm u bấy nhiêu.

Mấy người này điên chắc?

Có cần phải làm như vậy không?

Việt Nam mà phát hiện là chết cả đám luôn đấy!

Mà thôi, em phát hiện được cmn rồi.

Hình phạt thì rất chi là nhẹ nhàng thôi: Không được đụng chạm vào em trong vòng 1 tuần.

Nhưng đối với mấy người si tình kia, nó như một địa ngục vậy...

Thế là họ cứ lẽo đẽo theo sau em để xin lỗi vụ đó.

Ánh Nguyệt thì tách tách được "vài" chục tấm ảnh otp của cô ấy rồi.

----------------------------------------------------------------------------------

1040 từ

Ờm...

Cho mấy bạn không bt thì Khang được nhắc tới ở chương này là người yêu của Ánh Nguyệt sau này nhé!

Sorry vì hôm nay đăng muộn!!

Sáng nay nhà mị vừa mới mất điện nên chiều mới viết được!!

Xin lỗi các bạn nhiều ~~~~

Bí mật: Ánh Nguyệt ship Cuba x Vietnam lâu rồi=))
 
Back
Top Bottom