Khác [alltakemichi] từ bỏ tất cả

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
285647676-256-k12432.jpg

[Alltakemichi] Từ Bỏ Tất Cả
Tác giả: hanlovei
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

đây là một bộ take hắc hóa, ngược công, không giống cốt truyện cho lắm nên mọi người đừng thắc mắc nha :33



alltakemichi​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [ Dã Sử Tự Viết] Vì Người
  • [KHR] Tuyệt Vọng Chi Cương?
  • Vương Phi 13 Tuổi
  • [allTakemichi] Học Viện Quân Bài
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [alltakemichi] TRÁI CẤM
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [AllTakemichi] Huyền Thế
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Alltakemichi] Từ Bỏ Tất Cả
    chương 1: tại sao ??


    Mấy chương đầu của truyện mình mượn ý tưởng của truyện " cái giá của nụ cười " nên mấy bạn đừng thắc mắc quá :333 mình đã xinloi và mượn idea truyện của bạn ấy đôi chút nên mọi người bỏ qua cho mình nha 🙁( mình chắc chắn với mấy bạn là những chương tiếp theo sẽ không còn là idea mượn nữa mà chính mình viết nha :333

    ______________________________

    __________________

    Tôi đã từng rất hạnh phúc vì có họ bên cạnh những lúc vui đùa cùng nhau, đi phượt cùng nhau , ngắm biển cùng nhau, sát cánh bên nhau mỗi trận chiến NHƯNG

    tại sao chỉ vì một chút lời lẽ từ 'ả' ta mà tất cả bọn họ lại quay lưng với tôi ??TẠI SAO chứ ?? cảm giác không màng sống chết du hành thời gian, quay lại quá khứ cứu sống họ biết bao nhiêu lần vậy mà... chỉ với một số lời lẽ giả tạo kia lại đồng loạt quay lưng , đánh đập, xỉ vả tôi một cách không thể nào chấp nhận được.

    Trong một căn phòng quen thuộc, một cậu thanh niên thân thể tàn tạ, gương mặt xinh đẹp không biết vì sao lại bầm dập, tả tơi tới mức người ta nhìn vào không khỏi xót xa nằm dài trên nền đất lạnh cóng, lia đôi mắt đã sưng lên vì khóc quá nhiều để nhìn xung quanh căn phòng , đập vào mắc cậu là một bức tường trên đó toàn là những bức hình rất đổi quen thuộc nhưng giờ đây lại làm cậu không khỏi tức giận.

    - hức ...tại sao tụi bây lại.. hức..không tin tao chứ?? hức .. rõ ràng là...hức...tao chưa làm gì ả ta..hức...-Takemichi khóc nấc lên, cổ họng nghẹn lại khó khăn phát ra từng chữ

    Cậu thanh nhiên đó không ai khác mà chính là Hanagaki Takemichi.

    Giờ đây, ánh mắt đó không hồn nhiên, không vô tư như trước nữa, trong ánh mắt đó chỉ còn lại sự buồn phiền, sự đau đới từ những cơn đau từ da thịt, từ trong thâm tâm.

    Trong một phút mất kiểm soát lí trí cậu đã từ từ đi tới phòng bếp cầm lên một con dao sắc lẹm, nhìn một lúc lâu thì cậu từ từ đưa tới cổ tay...máu... máu từ cổ tay đã chảy từng giọt từng giọt xuống mặt đất.... cậu ngồi bệt xuống dựa lưng vào tường.

    Ánh mắt vô hồn nhìn lên trần nhà.

    - mình cứu tất cả bọn họ rồi giờ đây ai sẽ cứu mình đây.. haha- Takemichi thốt ra những từ chua xót rồi ngất liệm đi.

    Trong một không gian tối tăm cậu dần mở đôi mắt màu xanh như chứa cả đại dương của mình nhìn xung quanh, không gian đó đã bừng sáng và cậu không khỏi ngạc nhiên

    - Đây là, đây là đám tang của mình mà ??

    Nhưng chư hết ngạc nhiên thì cậu cảm thấy hơi sai.

    Vì sao trong tám tang của mình những người cậu yêu quý, cậu không màng sống chết để cứu lại không có mặt ??

    Không một ai, càng nhìn càng thương tâm.

    -Hức ..hức...

    Tại sao vậy takemichi..hức...

    Tại sao lại gánh chịu một mình chứ ...hức - một cô gái với mái tóc cam vừa khóc nức nở vừa nói

    Không khó để đoán đó là Hinata cô bạn gái của cậu.

    Nhưng những là nói tiếp theo của cô khiến cậu đứng hình tại chổ

    - hức... bọn họ, bọn họ không hề quan tâm anh ...hức ..dù sống chết ra sao ..hức ...nhưng tại sao anh lại quan tâm họ đến vậy chứ ?? hức ... bọn họ vẫn cười đùa... vẫn vui vẻ , họ chỉ quan tâm con nhỏ Kuri đó thôi... hức ..hức - Hina

    Câu nói của Hina khiến anh như chết lặng.

    Thật sự rất đau, không phải thể xác mà mà tâm hồn cậu, cậu đau lắm .

    Tại sao chứ ??

    Cậu đã dành cả thanh xuân để cứu họ mà họ lại vô tâm không thèm quan tâm cậu dù chỉ nữa con mắt, cậu khóc rồi thật sự đã khóc rồi.

    -Aaaaaaaa ...

    Tại sao??
     
    [Alltakemichi] Từ Bỏ Tất Cả
    chương 2


    Bừng tỉnh cậu bật dậy nhìn xung quanh cậu biết đây là căn phòng của mình thì không khỏi hoảng hốt " mình chết rồi mà??

    Sao lại ở đâu chứ ??

    Ủa ??

    Quay về quá khứ nữa hả ta ??

    "

    - vãi *beep* !!

    Cái gì đây ?

    Sao da mình lại hồng hào như em bé , tay chân nhỏ xíu vậy nè chờiii??

    - take

    Nhìn lại lịch trên đầu giường '2/3/2001' cậu đã quay về quá khứ năm cậu 10tuổi

    - không sao ! không sao !

    Bình tĩnh nào Hanagaki Takemichi ơii ~ mày quay về quá khứ rồi, đã vậy còn là một thằng nhóc 10tuổi - take-tự chấn an bản thân- michi

    - sao vậy ??

    Có sao không đó ??

    Một giọng nói giống hệt cậu lên tiếng

    Quay đầu tới chổ phát ra tiếng thì..quao..

    Một thằng nhóc ichang mình đập vô mắt cậu, lấy lại bình tình

    - Ai đây, sao giống tôi ichang vậy????

    -Take

    - tao là mày , mày là tao =)) - người đó lên tiếng

    Chưa kịp hỏi gì thêm thì cậu nghe tiếng cửa mở ra, là ông ngoại của cậu.Ông nhìn vào mắt cậu không khỏi ngạc nhiên, ánh mắt đó của cháu ông chua xót làm sao

    - Cháu tỉnh rồi à ??

    Đi vscn đi rồi xuống ăn sáng - ông ngoại take

    - vâng.. !!

    -take

    Vừa đáp lại câu nói của ông ngoại cậu đi thẳng vào nhà vs để vscn .Nhìn trong gương , một gương mặt dễ thương, xinh đẹp với mái tóc đen phủ trên gương mặt ..nhưng sao ánh mắt lại xuất hiện tia 3 phần căm thù 2 phần nuối tiếc và 5 phần vô hồn đến lạ.

    Thay đồ và ăn sáng xong cậu chào ông đi học.

    - không cần ông dẫn cháu đâu ạ !

    Cháu tự đi được rồi ông ở nhà nghĩ ngơi đi - take nhìn về phía ông lên tiếng

    Ông bất ngờ với lời nói của đứa cháu mình, tới khi hoàn hồn thì không nói gì ông chỉ quay đầu đi vào nhà.

    Còn cậu vẫn dùng đôi chân nhỏ nhắn lê từng bước đến trường, đi ngang qua công viên cậu thấy cảnh một nhóm người mặc đồ học sinh đang ăn hiếp một cô nhóc, cậu không quan tâm mà bước tiếp

    - nè nè ~ không định giúp người ta hả~ cô bé ấy nhìn tội nghiệp chưa kìa~ tao nhìn có vẻ là người quen của mày đó take à ~ take 2 lên tiếng

    - Nhìn tao xem có chỗ nào là đánh lại đám đó không ??

    -take1

    - ora~cần tao giúp khônggg?

    -take2

    - mày thì giúp đ.. !!

    -take 1 đang nói thì thằng mất dạy kia đã nhập vào cậu không để cậu nói tiếp câu nào 🙁(

    - oi..oi..

    Một đám con trai vậy mà đi bắt nạn một đứa con gái saoo?~ thật là ~ không thấy mất mặt sao??

    - take2

    vừa dứt câu cậu đã trả lại thân xác cho take1, trong khi thằng nhỏ còn đang hoang cmn mang vì không biết nên làm gì tiếp theo, tẩn thì không được rồi đó❌

    - ồ!!

    Vậy mày vào chịu đòn thay con nhỏ này đi - một người trong đám đó lên tiếng

    - mạnh miệng đó nhóc con ạ !!

    - một người khác lên tiếng

    Chưa để người tiếp theo lên tiếng thì cậu đã chạy như bay tới kéo cô nhóc kia ra khỏi đám đó và vụt đi như một cơn gió để lại đó một số con người đứng đó ngơ ngác.

    Chạy được một lúc và có thể coi là không còn trong tầm ngắm của tụi kia thì cậu mới thả tay cô nhóc ấy ra.

    - ờ...ừm ..

    Cậu không sao chứ ??

    -take1

    - à tớ không sao chỉ trầy xước nhẹ thôi !

    Cảm ơn nha - hina cúi người nói

    Khi ngẩn mặt lên đã không còn thấu bóng dáng của cậu nữa.

    Hơi bất ngờ nhưng cô vậy tiếp tục đi đến trường.

    Còn phía cậu thì cũng đang cất bước tới trường nhưng nhìn thằng nào đó với đôi mắt cá chết ,(mọi người biết vì sao rồi đó) đã vậy miệng thì không ngừng chửi rủa ai kia !

    Bước vào lớp học cô giáo giới

    thiệu cậu là học sinh mới với lớp

    - em tự giới thiệu về bản thân mình đi - cô nhìn sang cậu và nói

    - chào !

    Tớ tên Hanagaki Takemichi - take1

    Cô giáo ngạc nhiên nhìn cậu , ngoài mặt bình tĩnh nhưng trong lòng cô gào thét dữ dội ( tiếng lòng của cô giáo :trời đất ơiiii !!

    Chúa phù hộ con, tại sao lại có thằng nhóc nhạt nhẽo như vậy chứ??

    Ít nhất thì phải thêm câu " xin được giúp đỡ " hoặc là " xin được làm quen " chứ, sao nó có thể nhạt một cách vô lý như vậy chứ) Thấy cô đứng yên một hồi thì cậu lên tiếng tiếp

    - vậy chổ ngồi của em ở đâu ạ ??-take1

    - À...

    Em ngồi với ở chổ bàn trống kế bạn nữ kia nha !!

    - cô giáo hoàn hồn lên tiếng

    Cậu gật đầu, xong cậu quay người bước tới chổ được chỉ định, ngồi xuống thì bạn học kế bên lên tiếng

    - a !

    Chào cậu !

    Tớ là Tachibana Hinata, cảm ơn vì chuyện lúc nãy nha

    - không cần cảm ơn, chỉ thuận tay cứu thôi, tớ là Hanagaki Takemichi - take1

    Nói xong cậu úp mặt xuống bàn mà thiếp đi không chú ý đến cô bạn bên cạch đang tức ói máu

    - aaaaaa....nếu lúc nãy cậu ta không cứu mình thì mình đã đập cậu ta ra bã vì sự kiêu ngạo và lạnh lùng của cậu ta rồii - hina lầm bầm
     
    [Alltakemichi] Từ Bỏ Tất Cả
    chương 3


    Reng...reng...reng !!

    Tiền chuông quen thuộc mà học sinh nào cũng mong chờ từng phút từng giây để nghe.Vì sao?

    Tất nhiên là vì tiếng chuông đó như sự giải thoát cho đám trẻ đang nhốn nháo vì đã hết giờ học .

    Cậu khẽ rung mi mắt từ từ mở đôi mắt màu xanh ngọc ra nhìn đám trẻ con đang lộn xộn tìm chỗ ngồi để ăn trưa rồi khẽ cười .

    Lấy từ trong cặp ra hộp cơm mà ông ngoại cậu đã chuẩn bị từ trước , gói bên ngoài là một tấm vãi đen tuyền, bên trong còn có một lớp giấy bạc để giữ ấm thức ăn bên trong, thức ăn trong hộp được trong trí khá đẹp mắt.

    Hương thơm của Beefsteak lan tỏa khắp phòng, những đứa nhỏ như ngửi thấy được mà đồng loại quay qua nhìn cậu.

    - êy nhìn kìa !

    Ở nhật mà nó ăn Beefsteak - hs 1

    - ừm á!

    Đã vậy nhìn nó cứ chảnh chảnh sao á mày - hs2

    - tụi bây không để ý hả ??

    Nó ngủ cả buổi giờ mới dậy đó - hs3

    - thôi đi mọi người !

    Chắc cậu ấy mới về đây nên không quen thức ăn ở đây thôi á mà- hs4

    Giọng nói quen thuộc ấy cậu nhận ra mới lạ .

    Không lạ lẫm vào đâu được nhỏ đó là người đã đẩy cậu vào chân tường ở kiếp trước Kuri Sugahara.

    Nhìn thôi cậu đã thấy chán ghét cái hình ảnh thảo mai của ả rồi.

    - Tôi ăn gì , làm gì là quyền của tôi mấy người rảnh rỗi xoi mói người khác thì sao không tự xem lại bản thân của mình đi rồi hẵng phán xét người khác.

    Tôi sinh ra không phải để làm vừa lòng xã hội, tôi sinh ra là để làm những điều mình thích!

    OK ??

    (một cậu nhóc 10t tâm hồn 26t đang giảng đạo và thông não cho tụi nhóc_t/g )

    Đám nhóc đó không khỏi ngạc nhiên trước lời nói của cậu, còn ai đó đang mơ mộng cậu sẽ tôn thờ mình như một thiên thần vì ra tay (miệng) giúp đỡ thì bị lôi về thực tại mà hoang mang "ơ!

    Đáng ra nó phải quay qua cảm ơn mình rối rít chứ "

    Không quan tâm cậu cắt một miếng thịt nhỏ chuẩn bị đưa lên miệng thưởng thức thì lạnh cả sóng lưng vì bị ai đó nhìn chằm chằm miếng thịt với ánh mắt thèm thuồng

    - cậu muốn thử chứ ??

    -Take1

    - ực ...được sao ??

    -Hina

    Đưa miếng thịt hướng tới chổ Hina như muốn chia sẽ đồ ăn cho cô

    * Ngoàm*

    Ở sau lưng cậu là một cậu nhóc ngoài da có màu milo thì mọi thứ còn lại là màu trắng nhảy tới cướp miếng thịt rồi thưởng thức miếng thịt từ trong khoang miệng

    - đúng là ngon thật đó , cho xin miếng nữa iii ~~

    - I..za..na ??

    -take1

    - ủa ??

    Cậu biết tôi sao ??

    -Izana

    à...khôn... !

    Chưa kịp nói xong lời của mình Hina đã bay tới nắm chặt hai vai của Izana lay mạnh mẽ

    - Tại saoooo ??

    Tại sao cậu lại hớt tay trên của tôiii ?

    Miếng thịt đó là của tôi mà ~ 🙁(

    Còn về phía Takemichi thì vừa ăn vừa xem cảnh hai đứa nhóc quánh nhau vì miếng thịt của mình mà lắc đầu ngao ngán .

    _______tua____đến giờ tan học ___

    Trên đường về thì thằng sáng nay mới chơi cậu một vố xuất hiện lãi nhãi bên cậu suốt đoạn đường, đang đi lướt qua một con hẻm thì gặp lại tụi hồi sáng đang tụm 5 tụm 3 là mẹ gì trong đó không biết (đúng là oan gia a~)

    Như không thèm để ý cậu cứ bình thản lướt ngang đám đó.

    - ây zô !

    Thằng nhóc mạnh miệng hồi sáng đâu mà

    Một thanh niên không biết trời cao đất dày nhìn thấy cậu liền lên tiếng bỡn cợt .

    Thế là cảm đám nhìn qua cậu rồi cũng cười cợt kiêu ngạo nhìn hãm * beep* vcl

    -êy take2 !

    Mày thay tao chịu đòn của bọn đó tí đi rồi về, chứ tao buồn ngủ quá tao ngủ đây - take1 thì thầm

    - ể khoannn -take2

    Chưa kịp hiểu gì thì cậu đã ngủ mất tiêu.

    Take2 nhập vào thân xác mà tự cảm thán " cơ thể này không tồi nhaa~" nghĩ xong cậu nhảy nhảy vài cái rồi lấy đà đạp thẳng vào mặt tên ở giữa, với sự tấn công bất ngờ từ phía cậu tên ở giữa chưa kịp phòng thủ đã ngã ngửa ra phía sau . hai tên bên cạnh của được một phen hoảng hồn, từ bất ngờ này tới bất ngờ khác, cậu xoay người dùng lực đá vào gáy của tên bên trái rồi lại dùng tay đấm vào bụng tên bên phải.

    Tên bên trái đã lăn đùng ra ngất ,chỉ nhìn thôi cũng biết lực chân cậu mạnh cỡ nào, tên bên phải thì dùng tay định đấm thẳng vào mặt cậu nhưng bị cậu kịp thời cản lại và nhẹ nhàng bẻ ngược cánh tay của hắn

    * rắc*

    -aaaaaaaaaaaaaaa....

    Nghe tếng hét thất thanh của hắn làm cả người cậu nóng rực,biểu hiện trên khuôn mặt của cậu bây giờ là một người hết sức ác độc có thể giết bất cứ ai nếu dám động đến cậu, như chưa thỏa mãn cậu lại tiếp tục hành trình bẻ xương khớp cho ba tên mạnh miệng dám bỡn cợt cậu, vì quá thích thú với việc tạo nắn tượng và xương khớp, một lúc sau cậu mệt mỏi dựa lưng vào tường và ngắm nhìn bức tranh hoàn hảo máu me của mình vừa tạo ra mà cười toe toét

    Về phía ngoài con hẻm, những người đi ngang qua không khỏi rợn người vì tiếng thét ai oán từ trong con hẻm, một số người tò mò mà đi vào ngó nghiêng thì muốn xĩu tại chổ vì thấy một cậu nhóc đang mãi mê với việc bẻ xương khớp không quan tâm xung quanh bê bết máu.

    Run rẩy gọi cảnh xác và cấp cứu cho những con người đáng thương đang được cậu tạo nắn kia.

    - TRỜI ĐẤT ƠIIIII !!

    Mày làm cái *beep* gì vậy nè thằng kiaaa??

    Tao chỉ kêu mày chịu đòn rồi về thôi mà, mày làm vậy là chết taoo rồi gái ơii 🙁( -Take1

    - haha...

    Xin lỗi nha!

    Tao định tha cho tụi nó rồi nhưng nghĩ lại tụi nó không trân quý mạng sống của mình nên tao mới hăng máu như vậy -Take2

    - tương lại của tao coi như bị chôn vùi tại trại cải tạo rồi-Take1

    Vừa nói xong cậu đã thiếp đi vì quá mệt.

    Bên phía ông ngoại của cậu thì đang lo lắng không biết cháu mình có bị gì không?

    Không bị ai ăn hiếp không ?

    Đi xung quanh tìm thì ông thấy tại một con hẻm đang tập trung khá nhiều người mà chạy tới xem.

    Đập vào mắt ông là một cảnh tượng hết sức hãi hùng.

    Ba con người không biết là ai nhưng chắc chắn bị đập cho không thấy mặt trời.

    Tiếp là một cậu bé đang dựa lưng vào tường ngủ thì bị anh công an đẹp trai nào đó còng lại rồi vát lên xe.

    Càn ngạc nhiên hơn là cậu bé đó không ai khác lại là đứa cháu của mình.

    Ông chạy vội đến hỏi thăm tình hình của cháu mình và cũng bị tóm lun về đồn

    _______________

    _____________________________

    1257 tử
     
    [Alltakemichi] Từ Bỏ Tất Cả
    chương 4


    Mn có thắc mắc về truyện thì quay lại chương 1 nha mình đã giải thích ở chương đó rồi á

    Còn bây giờ thì vô truyện thôi :33

    _____________________

    ___________________________

    Sao khi cậu thức dậy không biết chuyện gì xảy ra nhưng cậu vẫn nằm trong căn phòng quen thuộc của chính mình.

    Chớp chớp mắt vài nhìn xung quanh thì không có gì lạ cả !!

    Cậu từ từ lê tấm thân ngọc ngà của mình đi vscn, vừa bước ra khỏi nhà vs thì ông ngoại của cậu đã ngồi trên ghế chờ cậu ra giải thích việc tối qua.

    -Ông ngoại : Ngồi xuống đây và giải thích ông mày nghe xem tối qua có chuyện gì ??

    -Take: Dạ....

    Cháu có làm gì đâuuu~ tại tụi nó đồi đánh cháu chứ bộ 🙁( đã zậy còn cởn cợt chọc điên cháu nên cháu mới làm vài đường cho chúng nó sợ thôi ......

    -Ông ngoại : ...cháu có chắc là làm vài đường không ??

    Chứ ông thấy 3 thằng nhóc kia chắc phải nằm viện dài dài đó -_-

    -Take: cháu có biết đâuu..... ai mà có zè .. 🙁( ~ lỡ mạnh tay tí thôi mà chuyện thành ra như vậy rồi 🙁(

    Thấy ông mình không đáp mà cứ nhìn cậu đầy nghi hoặc nên cậu liền lách qua chuyện khác

    -Take :mà chuyện gì xảy ra tiếp theo vậy ạ ?

    Sao cháu lại ở nhà đã vậy còn ngủ trên giường của mình chứ không phải giường trong trại giao dưỡng nữa chứ ??

    -ông ngoại :còn chuyện gì xảy ra nữa , tất nhiên là ông già này đã đút lót bảo lãnh mày ra rồi !!

    Hên cho nhóc là 3 thằng kia không đứa nào chết đó, chứ không là mày chôn thanh xuân tại trại giáo dưỡng rồi nhóc ạ 🙂)

    -Take: ồ ra vại ~~ mà cháu còn có một thắc mắc 🙁(

    -Ông ngoại :sao??

    Thắc mắc thì cứ hỏi không cần phải ngại đâu

    - Take: à thì cháu thấy có cái thằng giống i đúc cháu lun rồi còn kè kè bên cháu mãi mà chả ai thấy nó ngoài cháu cả 🙁( đã vậy nó còn khác xa cháu một trời một vực lun " tại sao nó lại mạnh như vậy còn mình thì .... trong khi 2 đứa nhìn giống nhau như đúc chứ 🙁( "

    Ông ngoại cậu nghe câu nói đó không khỏi ngạc nhiên đã vậy còn mặt cười như không cười nhìn cậu đáp

    - Ông ngoại : ...

    ồ~ thì ra là vậy sao ?? ...

    Để ông giải thích cho cháu, thật ra thì nó thức tỉnh quá sớm, những người thuộc gia tộc của chúng tai đều có 2 nhân cách đối lặp nhau nhưng ....

    Take- hoang mang- michi nhìn ông mình không nói tiếp mà vội vàng cất lời

    -Take: nhưng gì hả ông ??

    Ông đừng có ngậm ngừng như vậy chứ, cháu sợ 🙁(

    -Ông ngoại :Của cháu nó thức tỉnh quá sớm a~ vì đa số những người khác tầm 16-20 mới thức tỉnh nhân cách thứ 2, chắc có thể là cho biến cố gì đó nhưng không sao.

    .....

    - ông ngoại : mà nè nhóc con !!

    Nhóc có muốn đi học võ không ??

    Dù gì nhân cách đó cũng không giúp được cho nhóc mãi đâu :///

    - Take : ooii cũng được , cháu cũng rất muốn bảo vệ những người xung quanh mình 🙂) * cậu nở một nụ cười chói lóa nhìn ông *

    - ông ngoại :vậy cuối tuần ông dẫn cháu tới nhà ông bạn già của ta nhở ổng dạy cho nhóc nhá !!

    Ông nói xong liền nhanh chong rời khỏi phòng của cậu để cậu thay đồ chuẩn bị đi học.

    Mặc dù không muốn đi học lắm nhưng cậu vẫn phải lết xác đi vì một tương lai tươi sáng đang chờ ta đó.

    Thay đồ và soạn sách vở xong cậu xuống lầu ăn sáng cùng ông rồi đi học.

    Không hiểu sao cậu cứ thấy lạ lạ, sao mọi người xung quanh nhìn cậu ghê thế.

    Bước tới cổng trường cậu đã nghe đường tiếng xôn xao của phụ huynh lẫn học sinh.

    - con nè !

    Không được tiếp xúc với côn đồ nghe không ??

    - ph1

    - bé ngoan của mẹ, không được chơi với du côn để mà hư người nha con - ph2.

    - êy mày đọc báo chưa ?-hs1

    - đọc gì mẹ chữ còn không rành đọc cái mã mẹ mày chứ đọc báo,... mà sao vậy ??-hs2

    - à ừm xinloi đựt trưa !

    Tao cũng có đọc đâu mẹ tao nói tao mới biết đó -hs1

    - thằng đó hôm qua mới lên phường, còn nay lên báo trang nhất như nghệ sĩ zị đó mày- hs3

    - Đùuuuu !!

    Để tao tới xin chữ kí hen ??

    -hs2

    - đừng có lại gần nó mà rước họa vào thân 🙁( -hs4

    - nó nhìn vậy thôi chứ vật 3 thằng năm 2 ra bã đó @@- hs1

    -oi né xa nó ra đi bâyy ơi !! nghe mà tao rợn hết da gà 🙁( -hs5

    Nghe những câu nói đó cậu không hề để tâm mà đi thẳng vào lớp học đặt cái cặp xuống ghế một cách ' nhẹ nhàng' rồi úp mặt vào bàn mà ngủ 💤

    Không lâu sau đó, có tiếng động lớn làm cậu phải thức giấc .

    - ơ ...

    Tớ xinloi..

    Đừng đánh tớ...tớ xin lỗi ...

    - nhỏ Ruki à không Kuri mới đúng , đứng kế bên cậu mà nức nở 🙂)

    Trong đầu cậu bây giờ xuất hiện hàng ngàn dấu chấm hỏi, hàng vạn câu hỏi vì sao.

    Mặt cậu nghệch ra không biết nên là gì với con ở xấu xa này 🙁(

    ( "ủa mình đánh nó khi nào vậy ??

    Ảo ma canada vãi *beep* , nó muốn bị đánh đến vậy sao ??

    Không lẽ nó thích SM ??

    Trời tha cho tao đi ả kia, tao thật sự mệt mõi lắm rồi vì phải tiếp thu quá nhiều thông tin từ qua tới giờ 🙁( tha cho tao đi mà cmn !!

    Tao tức cái lồng ngực á 💢" nội tâm ai đó đang gào thét nhưng gương mặt lại không có tí biểu tình nào )

    Hina xuất hiện như một vị thần từ đằng sau đặt bàn tay lên vai con ả đó mà giật mạnh về phía sau.

    -Hina: A ...

    Xinloi tớ không có ý gì đâu nhưng mà cậu đang cản đường tớ và đứng ngay chổ ngồi của tớ đó.

    Nếu không phiền thì mời cậu né qua một bên ~

    - Kuri : à không phiền không phiền.

    Ả bộ né qua để Hina bước vào chổ của mình.

    Trong lúc Kuri chuẩn bị lủi thủi về chổ của mình thì đã giả bộ vướng chân té ra sau .

    Ả nước mắt cá sấu dàng giụa, miệng thì mấp máy nói

    -Kuri : sao,sao cậu lại gạt chân tớ ...

    Hức ...tớ đã làm gì.. hức...cậu đâu... tớ chỉ , tớ chỉ muốn làm quen....hức ... thôi mà~

    ( eooo... cái nết dẹo vãi _t/g)

    ____________________

    _______________________
     
    [Alltakemichi] Từ Bỏ Tất Cả
    chương 5


    À mình sẽ thay đổi cách gọi từ take1 thành take còn take2 là michi nha mn :333

    _________________________

    ____________

    Nhìn ả ngồi ôm chân giả tạo khóc nấc lên làm cậu không khỏi cảm thấy buồn nôn.

    Nhưng cậu vẫn rất bình tĩnh, mặt lạnh như tiền, lia mắt nhìn xung quanh phòng học, cũng không bất ngờ lắm khi mọi người đều nhìn cậu bằng ánh mắt chán ghét và những câu chế giễu từ miệng của họ

    - Michi : vãi *beep*, mày để tao xử lý con nhỏ này cho, má nhìn ngứa con ngươi quá nè, để tao cho nó biết thế nào là lễ hội, dduj má !!

    -Take: khoannn , bình tĩnh nào nào bạn hiền, từ từ... tao không muốn lên phòng hội đồng đâu, lên báo là quá đủ rồii 🙁(

    - Michi 😱kok!

    Lần này tao nhường mày, không thì ngày này năm sau là ngày giỗ của nhỏ đó rồi -_-

    ~~~~~

    - nè bạn gì đó ơii ??

    Bạn không sao chứ

    Như được kéo về thực tại cậu đảo mắt tìm kím người vừa phát ra giọng nói bên tai, không ai xa lạ là Izana tổng trưởng Thiên Trúc đây mà.

    - hức.. tớ, tớ không sao !!

    Ả đưa tay lên tỏ í muốn người đối diện dìu mình đứng dậy, nhưng ('chát' như một cách tự vả ) ả bất ngờ khi người con trai có nước da milo kia lướt ngang qua cuộc đời cô mà lao thẳng tới Take xong quay đầu nhìn ả với ánh mắt ghét bỏ ://

    - Tôi đâu có hỏi cô ??

    Người tôi hỏi là cậu bạn này nè !!

    - à... tớ tưởng cậu hỏi tớ 🙁(-Ruki

    - cậu có bị gì đâu mà tôi phải hỏi với chả thăm :-D- Izana

    Ruki: (" chời má!!

    Tao là người té nè thằng đần kia !!Sao không như kế hoạch vậy nè, đáng ra thằng kia phải bị tụi trong lớp chửi bới chứ, còn thằng kia phải ân cần đỡ mình dậy rồi hỏi han các thứ chứ 🙁( " ) tiếng lòng của ai đó

    Ru- đang rất nhục vì bị phũ - ki đứng dậy giả vờ oan ức rồi chạy đi !!

    ( ủa ??

    Aloo??

    Còn 2' nữa vô học ròii kìa chạy đi đâu zị mẹ _t/g)

    - Hina: sao con bé đó nó có thẻ tấu hài một cách vô lý như vậy nhể ? (vẻ mặt bất lực nhìn về phía ả đó )

    Chưa kịp hiểu chuyện gì sảy ra thì có một hơi ấm siết lấy eo cậu , hoang mang vcl cậu thốt lên

    - Take: nè nè!!

    Izanaaa !!

    Cậu thôi cái trò ôm người khác ròii sờ mó đi

    Vừa nói hết câu cậu liền gạt bỏ cái 'cục thịt milo' đang bám dính trên người cậu chặt không đứt, bức không rời kia.

    Còn thanh niên được nêu tên kia thì đang chôn đầu sâu vào hõm cổ cậu hít lấy hít để, như tận hưởng mùi hương nhàn nhạt trên cơ thể của cậu vậy.

    Khi nhận thức được lời nói của Take thì Izana cũng buông tay ra khỏi người cậu

    -Izana: hì hì !!

    Sin lỗi nha , mà cậu tên gì ấy nhỉ ??

    - Take : ủa ??

    Wtf ??

    Éo biết là ai ,éo biết tên gì mà bay vào ôm con người ta như người yêu vậy mày :-D

    - Izana : nãy chưa biết thì giờ liền biết nè, nói lẹ đi cô sắp vào rồi kìa -.-

    - Take: Hanagaki Takemichi !!

    Chưa kịp để ai đó phản hồi thì cậu đã gục mặt trên bàn nhắm nghiền đôi mắt lại mà đánh một giấc nồng, không để í đến ai đó còn đang load tên cậu.

    ( ủa tương lai tươi sáng đang chờ ta đó đâu ??

    ủa đi học hay đi ngủ ??

    ủa thanh niên chăm chỉ quá hen _t/g)

    ______tua đến lúc ra zìa________

    Cậu vừa đi vừa luyên thuyên với nhân cách thứ 2 của cậu, sau một hồi hỏi quá chời hỏi thì những thắc mắc của cậu cũng từ từ được giả đáp

    * nội dung cuộc hội thoại *

    - sao mày thức tỉnh sớm hơn dự kiến vậy?

    - do "bản năng hắc ám"của mày đã đánh thức tao

    - là sao ?? 🙁(

    - mày không cần hiểu sâu qá đâu, mày chỉ cần biết tao xuất hiện ở đây để trả thù cho mày là được rồi !

    - trả gì ??

    Thù gì?

    - Tao sẽ để những đứa đã từng đánh đập mày , xỉ nhục mày phải trả giá cho những lỗi lầm mà họ đã gây ra với 'mày' cũng chính là với 'tao'

    - haha!!

    Vậy thì không cần đâu.

    ____________________

    Dù họ có đánh đập, chà đạp cậu nhưng cậu vẫn không thể hận họ được, tại sao lại như vậy chứ 🙁(

    cậu cứ như người mất hồn lang thang trên phố, do vậy lúc đang lững thững bước đi thì cậu lỡ va phải người đi đường mà xém nữa mông và lưng của cậu phải hôn đất mẹ thân yêu

    - a... nhóc, nhóc có sao không ??

    Giọng nói có vài phần quen thuộc, vài phần xa lạ đó cất lên, cậu bất ngờ ngước mặt lên nhìn xem là ai đang nói, dừng lại khoản chừng là 2s, cậu đơ người tại chổ

    - anh, anh shin....ichiro??

    - nhóc biết anh sao?

    - ....dạ không, không ạ!!

    Em không sao

    Nói xong cậu hoảng loạn lao thẳng về phía trước như ma đuổi để lại cho người nào đó một dấu chấm hỏi lớn trong đầu.

    - Shin: mình làm gì mà em ấy thấy mình như thấy ma vậy chời, mặt mình có ác lắm đâu - anh vò đầu, mặt khó hiểu, thì thầm

    Về phía cậu, sau khi trấn áp tinh thần,trong đầu cậu lại xuất hiện một ngàn câu hỏi điển hình như "thời điểm này anh ấy còn sống sao?" , " mình có cứu được anh ấy không" , " cứu bằng cách nào ",

    - dẹp !!

    Không nghĩ nữa, nghĩ hoài đau não, về nhà rồi tính sau 🙁(

    Cậu bỏ hết những suy nghĩ đó ra sau đầu mà tìm đường về nhà.

    Đang loay hoay cậu lại bắt gặp đám côn đồ đang bắt nạn một cô nhóc, nhìn kĩ lại thì cô nhóc đó có vẻ thua câu 1,2 tuổi, không suy nghĩ được nhìu cậu nhờ thằng nhân cách thứ 2 của mình ra tay giúp đỡ cô bé ấy.

    ___ tua qua khúc đánh nhau _____

    (tôy lười vcl nên tua nha :33_t/g )

    Sau một hồi đánh nhau hăng say thì tất nhiên người thắng là cậu và làm cho tụi côn đồ sợ hãi chạy rớt dép mà không dám quay đầu nhặt.

    Lấy lại quyền điều kiểu cơ thể take từ từ đi tới chổ cô nhóc bị ức hiếp hồi nãy nhẹ nhàng quan tâm.Nhìn thân hình bé nhỏ, trên khắp người chằn chịt vế thương từ lớn nhỏ của cô nhóc mà không khỏi xót xa.

    - cậu không sao chứ??

    Sao ở đây một mình thế??

    Ba mẹ cậu đâu?

    Không cho cô bé đó kịp trả lời cậu hỏi dồn dập.

    Bỗng cô bé ấy đứng lên đá vào chân câu một cái đâu điếng.

    ___________________

    ____________________________
     
    [Alltakemichi] Từ Bỏ Tất Cả
    chương 6


    Cậu bất ngờ vì bị đá, những lời trong miệng được phanh lại kịp thời, cậu hướng ánh mặt nhìn cô bé.

    Như hiểu ý cô nói tiếp

    - với lại trước khi muốn biết thêm về người khác thì ít nhất của phải giới thiệu bản thân mình đã chứ

    - Take: ... x-xin lỗi vì tớ hơi bất lịch sự, tớ là Hanagaki Takemichi , còn cậu ?

    - tớ là Sano Emma

    - ....

    " Emma?tên quen quá " cậu nghĩ thầm

    - tớ đang đi mua đồ thì bị bọn đó chấn lột tiền á mà 🙁(

    Cậu đưa tay xoa đầu Emma rồi nở một nụ cười dịu dàng khiến cho ai đó suýt tí nữa đã rơi vào bể tình :33

    - Take : c-cậu có cần tớ đưa về nhà không ??

    - Emma : a!!

    Không cần đâu, cảm ơn cậu nhiều.

    Emma cuối người người cảm ơn làm

    Ngày mong chờ nhất cũng đến, ngày mà cậu được ông ngoại dẫn đi 'bái sư học đạo'.

    Không khỏi háo hức cậu đã mong đến ngày này từ khi ông ngoại ngỏ ý ròi.

    Đứng trước một căn nhà phong cách truyền thống ở nhật, trong trong có hương phong lan thoang thoảng, đi sâu vào bên trong cậu thấy một người trạc tuổi ông mình đang tước cây.

    Cậu cuối người chào hỏi ,xong ông ấy mời 2 ông cháu cậu vào nhà dùng trà.

    - lâu rồi không gặp ông bạn già ~ nay rồng đến thăm nhà tôm à

    - thôi đừng đùa nữa, đến đây là muốn nhờ ông dạy võ cho thằng nhóc nhà tôi ấy mà =))

    Ông Sano đưa mắt nhìn cậu nhóc nhỏ nhắn kế bên, nhìn thẳng vào mắt cậu, ông như nhìn thấu được cậu vậy.

    - nhóc tên gì ??

    - Dạ cháu là Hanagaki Takemichi ạ !

    Hỏi xong ông nói cậu từ mai cứ đến đâu học từ 7h sáng ->10h về, cậu cũng gật gù đồng ý.

    Sau đó ông kêu Emma dẫn cậu đi thăm quan võ đường.

    Đến đây cậu mới nhớ ra Emma là em của Mikey, từ khi Emma mất Mikey đã bị bản năng hắc hóa kiểm soát lí trí mà giết người không gớm tay, ở thế giới này cậu phải ngăn cản cái tương lại tàn khốc đó lại.

    Nói thì dễ nhưng làm thì chưa có cách nào 🙁( đắng đo một hồi cậu quay sang nắm chặt tay Emma

    - Tớ nhất định sẽ bảo vệ cậu, nhất định đó !

    Ngạc nhiên trước câu nói của Take, không hiểu sao cô lại có thể an tâm đến kì lạ khi nhìn thấy người trước mặt mình, nhất là đôi mắt như chứ đựng cả đại dương ấy

    - pffff...

    Cậu có sao không đó Takemichi...haha tớ cũng là người học võ đó nha

    - Dù sao đi nữa tớ vẫn sẽ bảo vệ cậu.

    Tớ hứa đó

    - oii !

    Vậy thì tớ cũng sẽ bảo vệ cho cậu.

    Hai người vừa cười nói vui vẻ vừa móc ngoéo với nhau.

    Tham quan xong cậu hơi khát nước nên đã nhờ Emma lấy hộ cốc nước.

    Trong thời gian chờ đợi, cậu đã gặp lại người mà cậu đã va phải mấy hôm trước, anh ấy bước tới gần và ngồi kế bên cậu, miệng cười thân thiện quay qua hỏi cậu

    - Mặt anh nhìn đáng sợ lắm hả nhóc??

    - Không ạ!!

    -Shin: vậy sao hôm trước gặp anh nhóc sợ dữ vây ?? _" cứ tưởng mặt mình đáng sợ tới mức trẻ con thấy còn sợ chứ!!

    Hú hồn" _nghĩ bụng

    Cậu hơi chột dạ, mắt đảo sang hướng khác ngậy ngừng

    - vì em có việc gấp ấy ạ !! _bonus thêm một nụ cười tỏa nắng

    _"Cầu mong là anh ấy không nghi ngờ gì, chứ mình mà nóí sự thật ra chắc ảnh coi mình là người ngoài hành tinh quá"_ thầm nghĩ

    Mặt ông anh giờ đã đỏ đến tận mang tai vì nụ cười của cậu.

    Không biết sao nhưng hình như anh đã dính thính của cậu nhóc có nụ cười tỏa nắng này rồi .

    -Shin :....

    Mà nhóc tên gì vậy ??

    - Take😀ạ em là Hanagaki Takemichi

    - Shin :Sao nhóc lại ở nhà anh ??

    - Take :ông em em dẫn tới học võ ạ :33

    - Shin: vậy là anh với nhóc sẽ còn gặp nhau dài dài a~~

    Chỉ nghĩ đến còn có thể gặp lại cậu nhóc này thôi mà lòng anh đã như nở hoa.

    Trên đường về nhà cậu đã được ông ngoại nói thêm rằng những ngày cậu không học võ thì cậu sẽ được ông chỉ dạy làm gián điệp để nối nghiệp sau này.

    Cậu cũng gật đầu đồng ý mà không phàn nàn gì.

    ______ hôm sau________

    Cậu dậy và tới võ đường khá sớm.

    Cậu thấy hơi lạ vì chỉ có cậu và Emma những trong buổi học nhưng không sao học như vậy đẽ tiếp thu hơn.

    Emma thì khá vui vì có cậu học cùng, thường thì chỉ có ông và cô học giờ đó nay có thêm cậu.

    Hai người từ bạn thường trở thành bạn thân.

    Cậu rất dễ hòa nhập với thế giới này, dần cậu không muốn xen vào chuyện người khác nữa chỉ muốn chú tấm học hành và cùng ông sống 1 cuộc sống vui vẻ.

    Đến tối một ngày nọ , lòng cậu cứ bồn chồn mà không ngủ được, cậu rất lo lắng như không biết mình lo cái gì.

    Cậu đã quyết định đi dạo cho khuây khỏa, càng bước chân cậu càng nặng trĩu , trên đoạn đường tấp nập xe cộ qua lại.

    Cậu đang cố nhớ xem mình đã quên điều gì.

    Vì không nhìn đường cậu đã va phải ai đó mà té ra đất, mông hôn đất mẹ .Cậu đứng dậy tay thoa cái mông đau.

    - xin-xin lỗi, em không cố ý ạ

    - ủa Takemichi ?

    Sao giờ này em còn ở ngoài đường vậy ?

    Nghe thấy giọng nói cất lên, không nhanh không chậm cẩu ngẩng mặt lên nhìn người trước mặt.

    - Anh-anh Shin??

    Cậu nhớ ra rồi, hôm nay là ngày anh Shin mất, là ngày một người quan trọng đối với cậu sẽ ra đi mãi mãi.

    Tại sao cậu lại ham chơi mà quên ngày này được chứ .Không, không được, cậu phải cứu anh ấy.

    ___________________

    ____________________________
     
    [Alltakemichi] Từ Bỏ Tất Cả
    Chương 7


    - Nè nhóc!

    Sao giờ này vẫn còn ở đây vậy ??

    - Trả lời đi chứ nhóc con??

    - Ở ngoài đường giờ này nguy hiểm lắm, anh dẫn nhóc về nha??

    - Sao cứ đứng đực mặt ra vậy nè??

    _*cạch*__

    Đang đắm chìm trong thế giới nội tâm thì cậu bị một tiếng động kéo về thực tại.

    Nhìn xung quanh

    " đây là đâu vậy ?" , " tại sao mình lại ở đây", ngước mặt lên cậu thấy bóng dáng quen thuộc đang đẩy cánh cửa ra.

    - ơ....

    Anh Shin ??

    Sao em lại ở đây_ Take

    -Ờ, hồi nãy nhóc va trúng anh xong cái đứng im như tượng hỏi không trả lời, lay mãi mà em vẫn im thinh thích ... __ Shin

    - Vậy anh cho em ở nhờ một hôm nha

    Cậu chắp tay trước ngực bày ra bộ dạng cún con, ánh mắt long lanh.

    Anh không thể nào cưỡng lại được sự dễ thương này của cậu nên đồng ý.

    Anh dẫn cậu vào tiệm, đi sâu vào thêm tí nữa thì xuất hiện một căn phòng nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi.

    Anh chỉ tay vào nhà tắm ngỏ ý kêu cậu tắm rửa sạch sẽ rồi đi ngủ.

    Một lúc lâu sau,nghe thấy tiếng mở cửa từ phòng tắm,Shin đang ngồi xem tivi thì quay đầu nhìn cậu.

    Cảnh tượng như ngàn năm có một, cậu đang mặc chiếc sơ mi trắng quá cỡ của anh , cổ áo quá lớn nên lệch sang một bên để lộ lớp da trắng hồng cùng với xương quai xanh thoắt ẩn thoắt hiên, tà áo dài qua đầu gối để lộ đôi chân nhỏ nhắn nhưng trắng mịn và gần như che mất cái quần bên trong ( không biết anh lấy đâu ra cái quần vừa cở cậu nữa, chắc là của Mikey nhỉ ??).

    Mái tóc còn ướt rũ rượi trên khuôn mặt , từng giọt nước như những điểm nhấn chảy trên khuôn mặt, cổ, xương quai xanh , hình ảnh rất chi là dễ thương và quyến rũ :33

    Anh nhẹ nhàng nuốt một ngụm nước bọt, đứng dậy kéo cậu ngồi xuống ghế còn mình thì lấy máy sấy làm khô tóc cho cậu.

    Tay anh lướt quá từng sợi tóc bồng bềnh đen tuyền của cậu, càng sờ vào càng thoải mái.Không kìm được, anh cuối xuống đặt một nụ hôn lên tóc cậu nhẹ nhàng có như không có.

    Còn về phía cậu, cậu ngồi đó ngoan ngoãn cho anh sấy tóc, được người ta phục vụ thì ngu gì mà không hưởng.

    Chưa hưởng thụ được lâu cậu và Shin đã nghe được tiếng lục đục phía trước tiệm.

    Anh Shin hơi lo lắng, nhưng vẫn dặn dò cậu ở yên trong phòng dù có bất cứ tiếng động nào cũng không được ra khỏi phòng.

    Cậu chỉ ậm ừ đồng ý cho qua nhưng anh đâu biết cậu sẽ lẻn theo anh ra ngoài .

    Anh cầm cái cờ lê từ từ đi ra thì thấy hai cái bóng đang dắt chiếc Bod được trưng bày đi.

    - Nè!

    Hai người làm gì trong tiệm của tôi vậy hả ??

    Một trong hai người qua lại nhìn anh

    - Anh Shinichiro ??

    - Nhóc là bạn của Mikey ??

    Làm gì ở đây vậy hả ??

    Đang định nói thêm gì đó thì Baji hoảng hốt hét lên

    - Dừng lại Kazutoraaaaa.

    Khi nãy trong lúc anh và cậu nhóc đó nói chuyện thì Take đứng phía sau anh Shin một khoảng cách nhất định và đầy cảnh giác nhìn ngó xung quanh.

    Nhìn thấy người đã giết anh Shin kiếp trước cậu cứ dán mắt nhìn chằm chằm vào cử chỉ của Kazutora.

    Vì đứng sau và trong góc tối nên cậu bạn ấy không nhận ra sự hiện diện của cậu.

    Im lặng không nói gì nhưng Kazu lại lẳng lặng đi tới sau lưng anh Shin từ từ giơ cao cánh tay đang cầm chặt cái cờ lê lên ,định vung mạnh vào đầu đối phương.

    __*Rầm*__

    Cậu chạy tới vung chân đạp mạnh vào lưng hắn.

    Kazu vì mất đà mà ngã lăng ra đất.

    - Mày định làm cái đéo gì vậy thằng kia ??_ Take

    Cậu như mất bình tĩnh hét thẳng vào mặt người vừa bị mình đạp kia.

    Theo phản xạ anh quay lưng lại nhìn xuống thì thấy cậu nhóc nào đó đang nằm trên nền đất, trên tay còn cầm một cái cờ lê.

    Lia mắt lên một chút thì thấy hình bóng nhỏ bé đang đứng đó với ánh mắt hoảng loạn.

    - Take... michi ??

    Anh đã nói đừng ra đây rồi mà _ Shin

    - Em mà không tò mò ra đây thì, thì anh đã nằm dưới đất, đầu chảy đầy máu chuẩn bị làm bạn với diêm dương rồi anh biết không ?:// _ Take đang mất bình tĩnh nên không kìm được mà lớn giọng

    -.....

    - .....

    Chắc là vì tiếng động lớn nên mấy bà hàng xóm đã báo cảnh sát.

    Chưa bao lâu thì mọi người đã nghe thấy tiếng xe cảnh sát.

    Một chú công an tiêu soái bước vào bắt Baji và Kazutora đi kéo theo cả Shin và Take về đồn để lấy lời khai.

    Trong lúc lấy lời khai, cậu vẫn bình tĩnh và cho lời khai khá nhẹ để giúp cho 2 cậu bạn kia được giảm nhẹ tội.

    Không hiểu trời xui đất khiến hay gì mà Kazu lại điên tiết rồi quậy tưng bừng cả đồn lên.

    - Haizz...

    Đúng là hết nói nổi _ Take cười nhạt

    Đáng ra là được thả rồi.

    Vậy mà nó lại đánh người thi hành công vụ nên phải vào trại giáo dưỡng.

    Vì sao cậu lại nói giúp hắn?

    Vì cậu biết hắn đã phải sống trong cảnh bạo lực gia đình từ nhỏ nên mới bị ảnh hưởng tâm lý như vậy.

    Mọi chuyện thành ra như vậy cậu cũng không còn cách nào giúp hắn, thôi thì ở trong trại vài năm thôi chắc không sao đâu.

    Trên đường về cậu đã im lặng mà không nói tiếng nào, làm cho không khí xung quanh cậu và anh ngượng ngạo.

    Anh chở cậu về lại tiệm, cậu xuống xe đi thẳng vào nhà không thèm liếc mắt nhìn anh.

    Shin không hiểu mình đã làm gì mà khiến cậu nhóc đó lơ anh như vậy.

    Takemichi như mất hết sức lực ngồi phịch lên ghế sofa.

    Ngửa mặt lên trần nhà.

    Ánh mắt như chất chứa hàng vạn nổi đau thương.

    Không biết cậu nghĩ gì nhưng những giọt nước mắt cứ liên tiếp lăn dài trên khuôn mặt đẹp như thiên sứ đó.
     
    [Alltakemichi] Từ Bỏ Tất Cả
    chương 8


    Đã quá mệt mõi, ê ẩm khắp người vậy mà cậu còn khóc nữa.

    ( sức đâu mà chịu cho nỗi hả bé Take của tui_ t/g) Đúng là không chịu nổi thiệt, cậu đã thiếp đi từ khi nào không hay.

    Về phía anh Shin thì...

    ổng đi tắm.

    Vừa bước ra đã thấy cậu ngủ trên ghê sofa rồi.

    Anh nhẹ nhàng hết mức có thể tiến lại gần cậu, bế cậu nhóc đã ngủ say kia đặt lên giường.

    Anh ngồi kế bên cậu nhìn ngắm khuôn mặt lúc ngủ của cậu, nó rất bình yên nhưng anh như nhớ lại đôi mắt vô hồn ấy của cậu, không biết cậu đã trải qua những gì mà lại trở nên trưởng thành trước tuổi như vậy.

    Như không làm chủ được bản thân anh cuối xuống hôn nhẹ lên mắt cậu.

    - cảm ơn em !! _ Shin thì thào

    ______ sáng hôm sau_____

    Cậu lờ mờ thức dậy, thấy mình đang trong vòng tay ấm áp của anh Shin cậu hơi giật mình.

    'hai thằng con trai ôm nhau không phải rất kì sao' cậu nghĩ bụng

    ( cậu mới 10t thôi nên không sao đâu michi à ~~ t/g)

    Cậu nhẹ nhàng gỡ tay anh ra rồi đi vscn.Trong lúc cậu đang ở trong phòng vs thì anh Shin bên ngoài của đã thức dậy, vì nghĩ mình bị nhóc đó giận rồi nên về mà không nói tiếng nào.

    Anh lòng rối như tơ vò vì không hiểu sao mình bị giận, mỗi lần cậu lơ anh, không thèm tiếp xúc với anh thì anh lại cảm thấy hơi nhói ở ngực trái

    ( ora~ vậy có bệnh rồi anh ơi ~ anh bị bệnh tương tư bé take rồi a~ _t/g )

    Đang suy nghĩ mấy thứ tiêu cực thì anh nghe tiếng lục đục trong nhà vs, lòng mừng thầm vì cậu không bỏ đi.

    Anh lết ra khỏi chiếc giường thân yêu mà đi vscn.

    Anh vừa vô thì cậu cũng đi ra, ôi sao cậu lại không nhìn anh một cái chứ 🙁(

    ( Shin tổn thương)

    Vệ sinh cá nhân xong, anh như lấy hết can đảm mà ngồi kế bên cậu.

    - Em...bị sao thế ??_Shin

    - Không, em có bị sao đâu_ Take

    Cậu vẫn cố rặn ra nụ cười nhưng nó vừa méo mó vừa không tỏa nắng được như bình thường.

    Thấy vậy anh nắm chặt vai của cậu, hơi tức giận vì biết cậu đã nói dối mình.

    - em biết là em nói dối dở tới mức nào không Takemichi ??_ Shin

    -....

    Cậu càng im lặng thì càng khiến anh lo lắng.

    Anh nhìn thẳng vào đôi mắt không biết nói dối kia.

    Như đang ép cậu nói ra sự thật.

    Nhìn anh như vậy cậu càng không nở nói ra sự thật rằng chính cậu em trai mà anh yêu quý hết mức đã hành hạ cậu tàn nhẫn, hắn đã không cho cậu chết lại không muốn cậu sống, mỗi khi hắn bực tức điều gì thì hắn đều đổ lên người cậu, đều trút xuống người cậu thông qua những đòn đánh lên người cậu, chính hắn đã đem lại cho cậu nỗi ám ảnh tâm lý, khiến cậu không thể nào vui vẻ trở lại được , cậu em trai của anh hắn không phải là con người hắn như một con quỷ đột lốt người vậy.

    Cậu ghét cay ghét đắng hắn ta.

    Cậu không muốn nói vì cậu không muốn anh vì cậu mà từ mặt em trai hay là vì hắn là em ruột của anh nên anh không quan tâm đến cậu nữa đó là điều cậu không muốn xảy ra nhất.

    Bây giờ trong đầu cậu rất loạn , vừa sợ lần nữa mất đi người mình yêu quý vừa sợ anh bỏ mặt cậu.

    Từ khi nào cậu lại trở nên hèn nhát đến vậy.

    Bỗng nhiên cậu òa lên khóc, cậu khóc rất lớn như muốn trốn tránh trách nhiệm, cậu nhào vào lòng anh Shin mà nấc lên từng cơn.

    - Em rất sợ ..hức ...rất sợ ...anh sẽ bỏ em ...hức... lại một mình đó ... hức... anh biết không hả??..

    Đồ ngốc này... hức _ Take

    Cậu vừa nói vừa đấm vào ngực anh.

    Anh Shin như không tin được điều mình vừa nghe thấy, không phải cậu giận anh mà là đang lo lắng sẽ mất anh sao :33

    'ôi !

    Em dễ thương quá' _ Shin thầm nghĩ

    Anh nhẹ nhàng xoa đầu cậu rồi nói thầm vào tai cậu.

    - Anh hứa sẽ không bao giờ bỏ rơi em vì anh rất 'thích' em đó ~

    ( liêm sĩ kìa Shin ơiiii_t/g)

    Cậu đang khóc thì nghe anh nói vế sau liền ngửa mặt lên, nghiêng đầu qua như kiểu ' ý anh là sao' á.

    - A-Anh chảy máu mũi rồi kìa!

    Anh có sao không vậy?_Take

    Hỏi thôi thì không sao nhưng cậu lại áp thẳng trán mình vào trán anh.

    U là trời, anh Shin máu ra ngày một nhìu.

    ' tôi chết vì sự dễ thương này chắc tôi cũng cam lòng a~ ' _Shin

    - Anh không...không sao đâu!

    Em không cần... lo quá đâu _Shin

    - Vậy giờ em nhờ anh chở em về được không ạ??

    Hôm nay em phải học cùng ông ngoại á 🙁(

    - được được !! _ Shin

    _________________________

    Trong 4 năm nay, cậu đã học được rất nhiều thứ từ ông ngoại và Sano -sama.

    Hai người họ đã chỉ dạy cho cậu từng li từng tí , những thứ cậu muốn biết, muốn học họ đền chỉ cho cậu.

    Họ không biết rằng cậu học những thứ đó cũng chỉ là để giúp mình có thể trả thù một cách hoàn hảo.

    Không một ai biết cậu đang ấp ủ kể hoạch gì trong đầu nhưng (t/g) chắc chắn rằng nó sẽ được thực hiện sớm thôii ~~
     
    [Alltakemichi] Từ Bỏ Tất Cả
    chương 9


    Sau 4 năm vì kế hoạch trả thù cậu đã lập nên một bang đảng tên Goal Killer có nghĩa là sát thủ vàng, hình xăm của tổng trưởng là hình một con rắn lượn một vòng trên cánh tay trái, rắn là đại diện là sự xảo quyệt, bình tĩnh của thiên nhiên rất hợp với con người cậu hiện giờ.

    Phía sau đuôi còn có một hình trăng khuyết.

    ( minh họa hình xăm của Take, có điều hình trên tay của Take nằm giữa cánh tay )

    Tổng thành viên thân cận là 5 người những người đó đều có hình xăm con rắn trên ngón tay _

    Người thứ nhất là

    Washi : có nghĩa là chim ưng vì đó là loài được ví như sự uy nghi, thông tỏ mọi điều, lấy sự khó khăn làm động lực để thành công.

    Cậu còn là một 'cây hài' trong băng a~

    ( ảnh minh họa )

    Người thứ 2 là

    Hiroko :có nghĩa là hào phóng,

    ' anh bạn này có cái nết ichang Koko vừa kím được tiền vừa biết tiêu tiền a~'

    ( hình mình họa)

    Tiếp đến là

    Rubi : nghĩa là đá quý, gương mặt rất dễ thương như tâm hồn thì rất thích sự chết chóc và máu me

    ( hình minh họa )

    Tiếp là

    Kasumi:có nghĩa là mặt trời đỏ, là người hiền nhất trong băng, là một người luôn chỉ ra hướng đi đúng đắn

    ( như là nên làm cách nào để giết người hợp lí, nên quăng xác ở đâu, tra hỏi người phản bội như nào để tìm ra kẻ đứng sau, đùng biện pháp gì để từ một vụ giết người thành một vụ tự tử )

    (Hình mình họa)

    Còn người cuối cùng, là người được Take đè bẹp và không cho nghỉ ngơi bằng một đống nhiệm vụ, đó là

    Naga : nghĩa là con rồng/rắn trong thần thoại.

    Là người vừa có sự quyết đoán vừa có sự tinh ranh trong công việc.

    5 con người này đều là những người được cậu cứu và giúp đỡ trong những hoàn cảnh rất éo le, như bị bạo hành, bị đánh hội đồng, xém bị hiếp ..... .Họ thề rằng sẽ giao cả mạng sống của mình cho cậu.

    Lúc đầu cậu không đồng ý vì chỉ muốn sống cuộc đời bình thường thôi nhưng nghĩ lại có thêm bạn thì càng tốt cho kế hoạch của mình.

    Vậy là suốt khoảng thời gian gần 4 năm đó, hằng ngày đều cùng nhau luyện võ, luyện cách dùng súng, dao, luyện cách ám sát.

    Còn lại là những thuộc hạ trung thành với cậu trên người sẽ có hình trăng khuyết ví như biểu tượng của bang, bao quanh trăng khuyết đó là một đường màu đỏ được coi như mạng sống của họ, nếu dám phản bội thì liền chết ( chết không toàn thay).

    Dù là tổng trưởng nhưng cậu lại rất ít khi đi họp bang, có đi thì cậu cũng sẽ đeo mặt nạn nên tất cả thành viên trong bang trừ những thành viên cốt cán ra thì không một ai biết mặt tổng trưởng của mình.

    Bang của cậu xây dựng không phải để lớn mạnh nhất Tokyo mà là muốn đối đầu với bang của Mikey , Toman.

    Dường như không một bang nào biết đến bang của cậu nhưng trong những bang ở Tokyo đều có thành viên của bang cậu vì để thu thập thông tin vào nắm tình hình của bất lương.

    ___ trong căn phòng nào đó____

    - Kasumi : gần đây có một bang rất nổi tiếng Tokyo Manji Kai gọi tắt là Toman, tổng trưởng của bang được người trong bất lương gọi với cái tên Mikey ' bất bại' .

    Mình có cần cài người vào bang đó không tổng trưởng??

    - Take : không cần!!

    Bang đó tôi nắm rõ rồi_ cậu cười nhạt

    - Take: nhiệm vụ của mày hoàn thành chưa, Naga??

    -Naga: rồi !!

    Mới xong hồi sáng, mày có thể làm ơn đừng đì tao nữa có được không ??

    Cậu quăng ra một tệp hồ sơ, mắt đầy sát khí nhìn Naga điềm tĩnh nói

    - Nhiệm vụ mới !!

    Làm cho cẩn thẩn vào ://

    - Washi : haha....

    Ai biểu hôm trước dám chọc Take- kun chi để bị đì._ mắt châm chọc nhìn Naga

    - Naga : tch...

    Im đi đồ tóc 2 màu

    - Washi: đỡ hơn con trai mà thắt bím

    - Naga: aizzz...

    Cái thằng này mày dám chọc ông à 💢

    - Washi: đúng thì làm sao??

    Mày nghĩ mày ăn được tao chắc.

    - Rubi: đánh nhau đi , đánh nhau đi _ cổ vũ nhiệt tình.

    - Kasumi : đứa nào thua cho chị mượn cơ thể để giải phẫu nha, chắc sẽ vui lắm đây~~ cười đầy ma mị

    - Hiroko : Kasu- chan nói hay đó, được thì tao sẽ đặt mua cái hòm eo vì 1tỷ3 cho đứa nào thua hen.

    Nhìn cảnh này, Take không nhịn được mà thở dài,tay xoa xoa thái dường.
     
    [Alltakemichi] Từ Bỏ Tất Cả
    Chương 10


    Mình giải thích tí

    '...' ; (..) này là suy nghĩ

    ..._ này là hành động nha :33

    _______________________

    Thấy họ càng ngày càng ồn ào, cậu đâm ra khóc chịu, khẽ nhíu mày

    Take : I.M L.Ặ.N.G !!

    Cậu gằn từng chữ nhìn 5 con người kia bằng ánh mắt cá chết, họ còn yêu đời nên nghe lời mà ngồi im thinh thích.

    - Take: Kasumi- chan tao có nhiệm vụ cho mày đây !

    - Kasumi: Nhiệm vụ gì ??

    - Take: tao không biết bằng cách nào nhưng mày phải rù quến bọn Toman và báo cáo hành động của nhỏ Ruki cho tao.

    Là một người thông minh trong mọi tình huống thì mày biết cách mà phải không ??

    Cậu hơi nhướng mày nhìn Kasumi.

    Cô như hiểu ý cậu nên cũng ậm ừ gật đầu.

    Nhưng cô không hiểu sao lại phải báo cáo các hoạt động của con ả Ru gì gì đó chứ.

    - Take: ả là một người không giỏi đánh đấm nhưng lại rất xảo quyệt chứ không như mày nghĩ đâu.

    Tao đã đích thân điều tra thân phận của ả, ả là con của một đối tác làm ăn của chúng ta.

    Chắc ả không biết tao là cháu của người hợp tác với ba mình đồng thời là tổng trưởng Goal Killer nên nên cứ tìm cách hãm hại tao hết lần này đến lần khác.

    - Cái gì _all (dám động đến bảo bối của bọn tao mày chết không toàn thay đâu )

    - Washi : nó dám hãm hại mày sao..??

    - Naga: nó chết chắc rồi 🙂)

    - Hiroko : tao sẽ dùng tiền đập vào bản mặt hãm l* n của nó

    - Kasumi : tao sẽ phanh thay con ả chết tiệt đó.

    - Rubi : con đó chắc máu liều nhiều hơn máu não rồi 🙂)

    - Take : bình tĩnh đi!!

    Tao vẫn đang chơi "trò mèo vời chuột"với ả ta, để xem ả có bao nhiêu chiêu để hãm hại tao... haha_ cậu nhếch môi cười nhạt

    ______ hôm sau_______

    Lại là một ngày nhạt nhẽo, vẫn như mọi khi cậu tới lớp nằm chường ra bàn mà ngủ.

    Đáng ra cậu vẫn sẽ dùng keo vuốt tóc nhưng bị Kasumi và Rubi đe dọa ' nếu mày dám vuốt tóc thì lúc ngủ nên cảnh giác tụi tao đi, không là tụi tao cạo sạch tóc của mày đó' nên cậu nào dám vuốt keo nữa .Vì vậy cả lớp đã thành những con người simp chúa cậu kể từ đó , họ chỉ đợi cậu ngủ ròii ngồi ngắm cậu, có người còn chụp lại khoảng khắc cậu ngủ.

    Đến giờ giải lao, cậu bị bọn Akkun kéo vào nhà vệ sinh .

    (Nói chuyện y hệt kiếp trước )

    * chỗ diễn ra vụ cá cược*

    - mời hai..- thôi nào đừng rườm rà nữa, tao muốn đấu với người đứng đầu trong vụ cá cược này .

    Thấy tên ất ơ nào đó đang giới thiệu, cậu đã chen ngang và nói với chất giọng đều đều .

    - Kiyosama: mày chắc chứ

    Không để cậu trả lời gã ta đã nắm cổ áo của mà lôi ra giữa sân.

    Hắn vung định đấm vào mặt cậu, với thân hình nhỏ bé cậu dễ dàng tránh được đòn đó.

    ' quá nhìu sơ hở' cậu vung cước đá gã bay xa.

    Chưa hả dạ cậu giáng từng đòn từng đòn xuống mặt gã đến khi bật máu.

    Những người chứng kiến phải há hốc mồm vì không thể tin được một cậu nhóc nhỏ nhắn, đáng yêu, dễ gần mà lại ra tay tàn độc như muốn cướp đi mạng sống của đối phương như vậy , ai cũng bất giác rợn người .

    - Mày bị sao vậy Kiyosama sao không đánh lại thằng nhóc đó đi ?_ kg1

    - Đứng lên phản đòn đi chứ?_kg2

    ' mẹ có ngon thì tụi mày vào mà đánh với nó xem'_Kiyosama thầm nghĩ

    - ??? :Này, Kiyosama

    Đang đánh hăng, cậu nghe tiếng nói đó có chút khựng lại.

    Ngước lên thì thấy bóng dáng một người như titan, hai bên da đầu được cạo xát tóc vàng dài thắt bím.

    Đi ngay sau là một chibi đang gặm bánh Dorayaki, tóc mái được cột ra sau, tóc dài ngang vai, ồ đi kế bên thằng chibi còn có một người quen của cậu nữa kìa.

    Thấy hai bóng dáng quen thuộc cậu bất giác run lên rồi từ từ lùi về phía sau.

    Lùi một hồi thì cậu vấp cục đá mà mông hôn đất mẹ.

    Hành động đó đều được thu lại trong đầu hai tên đó.

    Người có mái tóc dài ngang vai đi tới gần cậu, mặt áp mặt với cậu.

    - ???:Mày... tên gì vậy??

    Chưa kịp làm quen con mẹ gì hết chơn tự nhiên Naga từ đâu xuất hiện lôi cậu đi mất.

    Người kia chưa kịp làm quen thì đã không thấy cậu đâu rồi.

    Cô người quen của Take nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng.

    - Ruki: Anh Mikey à ~ anh làm cậu ấy sợ rồi kìa ~

    - Mikey: anh có làm gì âu ~ _ quay về phía ả làm nũng

    - Ruki :em biết cậu bạn đó, cậu ấy là Hanagaki Takemichi học chung lớp với em ~

    - Mikey :Vậy mai gặp lại, giờ thì về thôi Ken-chin, Ruki.

    * ở phía Take*

    - Take: gì mà lôi đi nhanh dữ vậy?

    Có chuyện gấp sao? _ ( ╹▽╹ )

    - Washa : về lẹ !!

    Rubi bị đánh _ vẻ mặt có phần tức giận èn lo lắng

    - Take: hể??

    Ai mà có thể đánh được nhỏ đó chứ (・∀・)

    - Washa : đánh úp !

    - Take : bang nào ??(•‿•)

    - Washa : Moebius !

    Nghe tên bang, cậu hơi câu miệng tạo nên một điệu cười có phần ma mĩ kèm với không ít phần rợn người.

    Take: ' mình chưa kím mà đã tự lòi mặt ra, phen này phải san bằng lun cái bang đó mới được.

    Định là để cho bang đó đánh với Mikey mà lại ... tiếc thật a '

    Đi được một lúc thì cậu nghe thấy tiếng hét thất thanh của một cô gái vang ra từ không hẻm.

    Với cái tính tò mò, có đập chết cậu cũng không bỏ được này nên đã vào xem thử.

    Đập vào mắt cậu là một đám người đang chuẩn bị thông đ*t của một cậu thanh niên đang trong tình trạng bất tỉnh và trói , kế bên là một cô gái quần áo tả tơi đang vang xin họ đừng đụng đến chàng trai kia.

    Thấy người gặp nạn mà không cứu thì không phải tính của cậu.

    Cậu lia mắt nhìn Washa, như hiểu ý Washa bay tới đánh cho bọn đó la liệt trên đất.

    Còn cậu thì từ từ chậm rãi đi đến bên cờ trói cho chàng trai kia và đắp lên người cô gái một cái áo khoác.

    Cậu nở một nụ cười hòa nhã nhìn họ

    - Take: tôi đã gọi cảnh sát và cấp cứu rồi cô yên tâm, nhớ chăm sóc tốt bạn trai cô đấy

    - 👱‍♀️:Cảm ơn cậu!

    Có thể cho tôi biết tên để báo đáp không ?

    - Tên tôi là Hanagaki Takemichi còn cái kia thì không cần báo đáp đâu.Chắc tí nữa xe cấp cứu sẽ tới thôi, giờ tôi còn có việc gấp nên tạm biệt cô

    Nói xong cậu quay người đi tới phía Washa và cùng anh đi về.
     
    [Alltakemichi] Từ Bỏ Tất Cả
    Chương 11


    * về đến nhà *

    Cậu thấy Kusami đang băng bó vết thương cho Rubi , đi tới cậu ngồi kế bên Rubi ngã người ra ghế, mắt kẽ nhắm lại, chân gác lên bàn ( đúng kiểu bố đời _ t/g)

    - Take : sao lại bị đánh?

    - Rubi : đụ má!! nhắc lại là cay.

    Nãy tao đang đi dạo tự nhiên đụng trúng tụi mặc bang phục của moebius, xong tụi nó kím chuyện đéo cho tao đi rồi còn giở cái thói 'động đực' nữa nên tao mới đánh.

    Mà xuii,Xui thôi chứ tao hông có thua tụi nó nha , thằng mặt lồ* nào trong số tụi nó lấy đâu ra cây sắt rồi đánh vào gáy tao, mất đà té rồi bị tụi nó dần cho ra bã lun(◔‿◔)

    - Take: vậy giờ mày muốn giải quyết tụi nó sao, Kasumi??

    - Kasumi: dám đụng đến người bên mình, tất nhiên là.... diệt cỏ tận gốc, không cho tụi nó phối giống rồi

    - Rubi: được đó chị , làm liền đi ~

    Cậu nghe xong cũng mở mắt ra nhìn về phía Rubi không nhanh không chậm nói

    - Take: Ngày tao cùng với đám Toman bàn chuyện trong nhà kho bỏ hoang,tụi mày cứ.......

    - Kasumi, Rubi: được , quyết định vậy đi (☆▽☆)

    ____________________tua ____

    Trog lớp đang say giấc mộng thì cậu bị đánh thức bởi những tiếng động ồn ào bên ngoài.

    Cánh cửa lớp bị bật ra, ló đầu vào là một tên chibi, theo sau là một titan

    - Mikey: đi chơi thôi Takemicchi , Ruki~

    - Take: Đ.é.o ( ̄ω ̄)

    - Ruki: mấy cậu không thấy mình còn đang học sao ( nhìn vậy thôi chứ khoái muốn chớt mà bày đặc _t/g)

    Không nói nhìu cậu liền tiếp tục úp mặt xuống bàn ngủ tiếp.

    Bỗng nhiên cảm thấy bản thân đang lơ lững, thằng titan từ lúc nào đã đi vào xách cổ cậu như xách chó ra ngoài.

    Cậu hơi hoảng nhưng lười biểu hiện nên cũng để yên cho Draken xách đi.

    Ra tới ngoài hành lang thì đập vào mặt cậu là cảnh tượng hết sức quen thuộc, các anh năm 3 bị dần cho tã tơi mà la liệt dưới nên đất đã vậy còn bị tuột quần lộ cả underwear (θ‿θ)

    Thấy cậu không có biểu hiện gì là thắc mắc nhưng Draken vẫn nói

    - Bọn nó ngứa mắt quá nên bị tao đập _ vừa nói vừa chỉ các thiếu niên đang nằm la liệt.

    - ừ, giờ thì thả bố xuống 🙂)

    Nghe cậu nói vậy, Draken cũng thấy mình hơi thô lỗ nên thả cậu xuống.

    Vừa tiếp đất an toan cậu quay sang họ lườm một cái rồi nói :

    - bây muốn gì ở tao?(⌒‿⌒)

    - Mikey: tao chỉ muốn làm bạn với mày thôi (ㆁωㆁ)

    - Ruki : Michi à ~ làm bạn với bọn tớ đi_ giọng nũng nịu

    - Được thôi nhưng đừng có michi này michi nọ tôi với cô chưa thân quen gì đâu nên làm ơn gọi là Hanagaki giùm 🙂))

    - Mikey: nào đừng như vậy chứ Takemicchi mày làm em ấy sợ bây giờ

    ' Đúng hợp đôi thiệt đầu óc ngu đần như nhau' Take thầm nghĩ

    Họ cùng nhau đạo xe ra bờ sông, Mikey thì nói về thời đại bất lương này nọ, rồi mời cậu vào Toman nhưng cậu từ chối thẳng thừng.

    Nói là đi chơi chung chứ 3 đứa nó dính lại rắc cơm chó cho cậu ngồi coi, nhìn mắc mợt hà.

    Lúc về cậu có đi lướt qua một người đem kính, da hơi ngăm nhìn rất quen nhưng cũng không để ý mấy.

    Còn người kia thì nhìn về hướng cậu mà cười nhạt.

    Về đến nhà, cậu tắm rửa, thay đồ xong nằm phịch lên giường đang lim dim thì điện thoại đổ chuông.

    Cậu khá là bực mình khi có người dám làm phiền giấy ngủ của mình.

    - Alo?

    Ai vậy?

    - Tao Draken nè, tới đền Musashi đi

    Không để cậu kịp trả lời đầu dây bên kia đã cúp máy.Cậu tức điên người, cầm vội cái áo khoác rồi ra khỏi nhà, đang đi trên đường thì gặp Hina nên lôi cô ấy đi chung cho zui lun.

    Tới đền, cậu dặn dò Hina có gì thì cứ núp sau lưng cậu, cô ấy không hiểu gì nhưng vẫn gật đầu.

    Một lúc sao cả một đoàn mô tô chạy về hướng cậu ,không nhìn cậu cũng biết họ là thành viên bang Toman.

    Một trong đám đó đi tới chổ cậu

    - mày là thằng nào ??

    Biết đây là đâu không ??

    - đền Musashi

    - Biến đi chỗ khác, chỗ này không phải để tụi mày hẹn hò

    - tụi tao không có đến đây hẹn hò có người kêu tao đến đây(•‿•)

    Cậu đang rất bình tĩnh mà đáp lại tên hống hách trước mặt cậu.

    Tên kia được nước lấn tới định đấm cậu nhưng có một người tóc tím, tai đeo khuyên đi tới hỏi

    - ???:Cậu là Takemicchi người tổng trưởng nhắc đến sao?

    -Take: ừ

    - ???: mày làm gì với khách của tổng trưởng thế hả ??_ bồi cho tên kia một cú đá vào bụng.

    Người đó kéo cậu đi,cậu kéo Hina đi chung lên lun,đến nơi có mặt của Mikey và Draken cậu nhìn thẳng mặt Draken mà chửi xối xả

    - ĐỊT MẸ THẰNG LƯƠN THỊ KEN KIA MÀY CÓ BIẾT LÀ BỐ MÀY ĐANG SAY GIẤC KHÔNG?

    TẠI SAO LẠI LÔI ĐẦU TAO ĐẾN CHỔ KHỈ HO CÒ GÁY NÀY HẢ ??

    TAO CẦN LẮM MỘT GIẤC NGỦ MÀ MÀY CŨNG KHÔNG ĐỂ TAO YÊN LÀ SAO VẬY THẰNG KIA??

    MÀY NÓI XONG THÌ ĐÉO CHO TAO CÁI QUYỀN TỪ CHỐI MÀ CÚP MÁY CÁI RẸT LÀ SAO HẢ THẰNG HÃM BEEP KIA?

    ĐÃ VẬY CÒN XÉM BỊ NGƯỜI TRONG BANG MÀY ĐÁNH NỮA CHỨ.

    ĐỪNG THẤY TAO HIỀN RỒI LÀM TỚI NHA .NẾU CÓ LẦN SAU THÌ TAO TRIỆT ĐỂ SAN BẰNG NHÀ MÀY LUÔN THẰNG TITAN KIA (•‿•)

    Mikey và anh chàng tóc tím kia nhịn cười đên run , còn Draken hắn sốc sắp xĩu ròi kìa.

    Đầu hắn đầy hắc tuyết không khí xung quang đột nhiên lạnh lẽo.

    Hắn đi lại gần cậu, đấm lên đầu cậu

    - Draken : mày vừa nói Lươn Thị Ken là ai?

    Giờ thì mày muốn chết theo cách nào ?

    - Take: nè tới đây nếu mày dám

    (ʘᴗʘ✿)

    Cậu vẫn khiêu khích tên titan kia.

    Hắn bất lực với cậu rồi .

    - ?? : tôi là Takashi Mitsuya rất vui được làm quen, cậu quả là một người thú vị đó nha :33

    - Tôi là Hanagaki Takemichi , rất hân hạnh _ cậu bonus thêm nụ cười tự tin

    * Đáng yêu chết mất* _ cả 3 người ở đó cùng một suy nghĩ

    Đứng đó nói chuyện một lúc, Draken quay đầu hét lớn kêu mọi người tập trung.

    Ngay tức thì những hàng dọc được xếp rất ngay ngắn hiện ra trước mắt cậu.

    Biết mình là người không liên quan nên đã kím chỗ nào khuất mà ngồi xuống.

    Đang ngồi nghe bọn Mikey nói về Moebius thì Pa từ đâu bước tới đứng trước mặt cậu , cuối gập người góc 90° .

    - Cảm ơn mày đã cứu bạn tao Takemichi.

    - haha...không có gì đâu ngước lên đi, dù gì cũng quen biết nhau nên không cần khách sáo.

    Cả bọn nghe thấy cậu và Pa nói chuyện mà không khỏi hết hồn.

    Vì họ tưởng cậu sẽ bị Pa dần cho một trận ai ngờ họ là quen biết nhau.

    Nói xong Pa đi đến trước mặt Mikey .. ( lời thọai ichang trong phim ) .

    Cuộc họp kết thúc.

    Cậu đi về phía Pa trầm giọng nói :

    - mày hiểu cần phải làm gì mà đúng không Pa.

    Đừng có phá kế hoạch của tao biết chưa

    Nói xong cậu định đi về thì bị Mít mama kéo lại hỏi đã nói gì với Pa này nọ nhưng cậu cũng chỉ trả lời cho có để về nhà ngủ.

    Thấy cậu buồn ngủ như vậy hắn cũng không hỏi thêm mà thả cho cậu về.

    _____________________
     
    [Alltakemichi] Từ Bỏ Tất Cả
    chương 12


    Buổi sáng nào đó , tại một nơi nào đó, cậu bị một tên titan và một tên chibi kéo tới một khu nhà kho bỏ hoang.

    Cậu cũng có ý định đến đây đấy như chưa kịp ú ớ gì đã bị họ vác tới đây nên sâu bên trong thâm tâm cậu là đang chửi rủa những tên kéo mình tới đây.

    Đứng đó nghe tụi cốt cán bang Toman bang về cái gì đó cậu không để ý lắm .

    Cậu chỉ cắm mặt vào chiếc đồng hô trên tay mà đếm ngược.

    5

    4

    3

    2

    1

    Vừa dứt lời, từ ngoài cửa đã có một đám người bận đồng phục Moebius, đi đầu là thằng ất ơ Osanai đang chảy tóc đến khi vào nếp không sai một li mới thôi đang bận bộ đồ tổng trưởng, miệt thì phì phèo điếu thuốc.

    Cái bản mặt của hắn thì nghênh lên kiểu bố đời, đúng là nghiệt ngã a~ hắn không biết chỉ cần vài phút nữa hắn sẽ thân bại danh liệt.

    - Đừng có Moebius này Moebius kia ....

    đừng có nhắc liên tục đến bọn tao như vậy đám trẻ ranh cấp 2

    - Phục kích đám trẻ ranh cấp 2 bằng số lượng này ....

    đúng như tao nghĩ mày khốn nạn thật _ Mikey nói với ánh mắt khinh bỉ

    Hắn thấy Take nhìn chằm chằm, tiến tới gần cậu và lên tiếng :

    - Này !!

    Mày nhìn tao cái gì đấy ??

    Cậu chỉ mấp máy khuôn miệng bốn chứ " mày tàn đời rồi ".

    Vì không phát ra tiếng nên không ai biết cậu đang nói gì trừ Osanai.

    Thấy vậy hắn tức điên lên nhào tới giơ tay đấm vào thẳng vào mặt cậu.

    Dù né được đòn đó nhưng cậu lại đứng yên đó mặc cho hắn đấm.

    Thấy tình hình đang diễn biến tệ đi Pa-chin liền ra tay cản những đòn đánh đó

    - đối thủ của mày là tao, cái thằng chó này

    Thành công thu hút sự chú ý của Osanai, Pa và gã hiện tại đang đấu tay đôi với nhau.

    Một lúc sao Pa thất thế, bị gã đấm cho bất gần như bất tỉnh.

    Thấy vậy Mikey đi đến chỗ Pa để đầu Pa dựa lên vai

    - Xin lỗi tao ...

    Thua rồi Mikey

    - Mày vẫn chưa thua đâu

    Nghe vậy cả đám đàn em bên Moebius liền cười như được mùa rống lên

    - NÀY CHƯA THUA Ở CHỔ NÀO CHỨ ??

    - ĐỪNG CÓ NẰM MƠ GIỮA BAN NGÀY NỮA

    - NÀY , MIKEY MÀY NÊN QUỲ XUỐNG XIN LỖI ĐI.

    - BỌN TAO KHÔNG THA CHO ĐÂU

    - BỌN CHÚNG SÓN RA QUẦN RỒI

    - Hả ??

    Tao sẽ giết mày trong 10 gi....

    Chưa kịp nói hết gã đã lãnh trọn cú đá tử thần từ thái dương bên trái rồi đến bên phải của Mikey và bất tỉnh ngay sau đó.

    Hình thấy cảnh đó ai cũng câm nín

    - Toman là của ta, một khi ta còn đứng sau nó thì không một ai thua cả _ Mikey khẳng định chắc nịch

    Dù gần như bất tình và không tin được mình đã bị hạ, Osanai đã với lấy chai sành bên cạnh dùng toàn lực lao thẳng tới phía Mikey,

    " chà ... nhìn cách hắn lao tới cứ như một cảm tử vậy đó "(☆▽☆) Take rảnh rỗi suy nghĩ lung tung.

    Vì biết Draken sẽ đỡ được nên cậu chẳng buồn ngạc nhiên thay vào đó cậu lại đi tới gần Pa móc con dao trong túi của hắn giấu đi.

    Chắc là vì cũng có hợp tác làm ăn với ba hắn nên cậu rủ lòng thương giúp hắn một vé không phải vào trại cải tạo.

    Cậu ghé sát vào tai hắn nói

    - Ngồi im mà xem kịch đi Pa~

    Gần như bất tỉnh nhưng hắn vẫn nghe rõ từ chử mà Take thốt ra, từ chữ từ chữ như có mị lực cùng sát khí kiến cho hắn không khỏi rợn người.

    - Moebius đã bị hạ.

    Từ nay sẽ dưới trướng Toman _ Draken gằng giọng

    Nguyên bang đó không dám hó hé gì chỉ biết trơ mắt nhìn.

    - Té thôi cảnh sát sắp tới rồi _ Mikey

    Cậu đưa mắt nhìn về hướng ngôi nhà đối diện kẽ gật đầu như ra hiệu.

    * Pằng*

    - Là tiếng sún..g_ Mikey

    Mọi người hoảng hốt khi nghe thấy tiếng động đó đồng loạt quay lại nhìn.

    Đập vào mắt họ là một viên đạn xuyên thẳng qua đầu Osanai khiến hắn chết tại chỗ.

    Lấy lại bình tĩnh họ tiếp tục chạy trốn cảnh sát.

    Lúc chạy Pa chạy kế bên cậu quay qua hỏi :

    - Take mày định làm gì tiếp theo thế??_Pa thắc mắc

    - Đụng tới người bên tao mày nghĩ tụi nó còn yên ổn mà sống sao??_ Take thản nhiên nói

    - tao biết mà, hỏi lấy lệ thôi _ Pa vừa nói vừa xoa xoa đầu mình

    Pa và Take quen biết nhau là do sự tình cờ.

    Cách đây 2 năm về trước cậu được ông ngoại mình dẫn tới một nơi để giới thiệu cũng như làm quen với việc làm sát thủ để mai mốt nối nghiệp, trong căn phòng đó trước mặt cậu là một người đàn ông trung niên trông khá quen mặt, bàn luận về công việc một hồi thì từ ngoài bước vào không ai khác đó chính là Pa sau một hồi nói chuyện thì cậu biết được người đàn ông trung niên kia là ba của Pa.

    Hơi chán ghét hắn vì khi cậu bị tra tấn, hành hạ, hắn không giúp gì được cho cậu nhưng hắn cũng không hành hạ cậu , hắn như một người ngoài cuộc vậy không can ngăn cũng không hù theo.

    Vậy nên sự chán ghét đó cũng không tới nỗi nào, cậu và hắn tiếp xúc với nhau chỉ do tính chất công việc nhưng dần cậu cởi mở hơn nên cũng thành bạn bè.

    Cậu đã bắt Pa hứa một với mịn một điều là :

    "dù bất cứ giá nào cũng không được nói ra thân phận và việc làm hiện tại của tao , hãy xem nhau như người lạ trước mặt người khác cũng được biết chưa Pa"

    _____________________
     
    [Alltakemichi] Từ Bỏ Tất Cả
    chương 13


    Chạy được một lúc họ cũng dừng lại, cậu thì vẫn đứng cạnh Pa, mọi người ở đó đều đưa cặp mắt khó hiểu nhìn cậu,họ không biết tại cậu lại quen biết với Pa, thắc mắc rất nhiều, thay vì suy nghĩ trong đầu thì họ hỏi thẳng cậu luôn cho đỡ mệt đầu.

    Người có gan lên tiếng cũng là người có vẻ là quan tâm họ nhất Pe.

    - Tụi bây làm sao quen được nhau vậy ??

    - Tình cờ quen thôi.

    Họ là những người không thích xen vào cũng như tìm hiểu về mối quan hệ của người khác vậy nên cũng không hỏi nhiều.

    ______________

    * tối hôm sau*

    -Take : Xử lí xong chưa ??

    - Kasumi: Xong rồi, nhẹ thì 3 tháng, nặng thì xuống lỗ luôn rồi

    (・∀・)

    Hồi tưởng lại kế hoạch của Take ( chương 11).

    Cậu đã nhờ Rubi dấu mặt ở căn nhà đối diện nơi các thành viên cốt cán của Toman và bang Moebius.

    Dặn dò kĩ càng cô phải cẩn thận, khi hoàn thành nhiệm vụ thì lập tức trở về.

    Không về nhà ngay cậu kêu cô đến chỗ Kasumi cũng chính là địa bàn của bang Moebius, đánh sập .

    Trong chìu hôm đó 2 thân con gái lao vào cứ địa của địch hạ hết tất cả, khi xong thì chỉ để lại một lời nhắn

    " đụng vào người bang tao một lần nữa, tao giết sạch "

    Những người có mặt ở đó không chết thì ít nhất cũng phải nằm viện 3 tháng trở lên.

    Một số người nhìn thấy hình xăm trên ngón tay của 2 cô gái đó liền biết bang mình đụng phải thứ không nên đụng rồi.

    Một số người còn thầm cảm thấy may mắn vì mình không chết ngay tại chỗ.

    * quay về hiện tại*

    Đang bàn bạc kế hoạch tếu theo thì điện thoại cậu rung lên, người gọi đến là Draken không do dự cậu liền bắt máy

    -Take: Aloo?

    Ai vậy??

    - Tao Draken đây, đến đền Musashi nhanh đi.

    Không để cậu trả lời bên kia cúp máy cái rụp.

    Cậu cũng quá quen cái điệu ra lệnh này rồi, cậu kêu mọi người tan họp xong liền đến điểm hẹn.

    Cuộc họp của Toman chỉ đơn giản là nói về chiến thắng trong trận chiến vừa rồi.

    Pa thì xin rút để đi du học, nhường vị trí đội trưởng cho Peyan.

    Mọi người cũng không làm khó Pa , cũng đồng ý vì đó là quyết định của bản thân cậu.

    Tiếp đến là sự gia nhập của Kisaki và Baji rời bang để gia nhập Valhalla giống hêt như trước chỉ là Pa không vô trại thôi.

    Trước khi đi Bại còn không quên thề thối sẽ không bao giờ từ bỏ tình yêu của hắn dành cho ả đó, hắn đấm vào mặt cậu một phát rồi hiên ngang rời đi.

    Pa đứng bên cạnh vẻ mặt khó hiểu nhìn cậu rồi lại nhìn Baji đang rời đi.

    Cậu chỉ vỗ vỗ vai của Pa ngụ ý là mình không sao rồi tiến bước về phía Draken.

    - Gọi tao đến để ăn một cú đấm từ gã kia thôi sao ?(⊙_◎)_ take vừa nói vừa chỉ tay về hướng gã kia

    - Haha...

    Mày có muốn vào bang của tao không ? _ Mikey cố gắng chuyển chủ đề

    - Không có hứng thú

    " bang tao tao còn chưa lo xong ai gảnh gia nhập bang mày" cậu thầm nghĩ

    Chưa để người đối diện hỏi tiếp cậu đã quay người bỏ đi.

    Về đến nhà do quá mệt mỏi cậu gieo mình xuống giường mà chìm vào giấc ngủ.

    Cảm giác như bị ai đó kêu cậu từ từ mở mắt.

    Trước mặt cậu là một cảnh tượng rất quen thuộc , một chàng trai với mái tóc màu vàng nắng nhưng còn có một chất dịch đo đỏ ẩn hiện trên mái tóc đó, chân thì bị xích lại, trên người toàn là những vết bầm tím và những vết thương còn rỉ máu.

    Giống i đúc cậu nhưng... nó lạ lắm tại sao đôi mắt ấy lại cứ nhắm nghiền lại.

    Bỗng cánh của được bật ra , một người có mái tóc vàng đầu nấm trên tay cầm hộp y tế bước vào, tiến đến gần cơ thể cậu, tay lay nhẹ người cậu.

    Trong mắt hắn xuất hiện vài tia hoảng loạn và lo lắng, ngón tay hắn run run đưa tới gần mũi cậu.

    Hắn đơ ra, không biết lấy cảm xúc từ đâu hắn bật khóc, nước mắt cứ chảy dài hai bên má .

    Cậu thì đứng đơ ra mắt cứ nhìn chằm chằm vào hắn.

    " Hắn đây là thương hại mình sao ??" _ Take nghĩ

    Do hắn khóc quá lớn hay sao mà từ bên ngoài có mấy người nối đuôi nhau vào.

    Ồ, toàn người quen của cậu, nhìn chằm chằm vào "xác" cậu trên giường

    - Chết rồi sao, sớm quá đó _ Mikey nhàn nhạt cất tiếng

    - Mày nói vậy là có ý gì ??

    Đây là đang chê chưa hành hạ đủ hay là thấy tiếc vì không còn thứ mua vui??

    HẢ? _Draken trán nổi chữ thập, dáng vẻ bây giờ không còn là người luôn giữ cái đầu lạnh bình tĩnh trước mọi tình huống như trước kia nữa hắn nắm lấy cổ áo của Mikey lay mạnh

    - Mày...không phải cũng rất thỏa mãn khi làm tình với nó sao _ Mikey lạnh nhạt nói tiếp

    " haha ...

    Mình đã đừng tự hỏi liệu có xứng đáng khi mình dùng cả tính mạng để bảo vệ những con quỷ máu lạnh không có tình người không ?

    Quả thật... là không mà" _take

    Cậu lia mắt nhìn từng người, gì đây ??

    Sao thằng có cái đầu xù xanh xanh và tóc tím lại khóc ??

    Không phải những ngày "đó" cũng vào góp vui hành hạ cậu hay sao??

    Nhìn kìa vẻ mặt của hắn là đang hối hận sao??

    Còn thằng anh song sinh của hắn không nói gì chỉ cúi gằm mặt xuống, nụ cười của hắn tắt rồi miệng thì lẫm bẩm cái gì đó.

    Nhìn mặt họ kìa, những người đó vậy mà làm ra vẻ mặt đau xót có giả tạo quá không vậy.

    Trong lòng mỗi người có mặt ở đó đều cảm nhận được sự mất mát nhưng họ không biết mình đã mất mác cái gì, không nghĩ nhiều họ nhanh chóng cho cảm giác đó ra sau đầu.

    ___________________
     
    [Alltakemichi] Từ Bỏ Tất Cả
    Chương 14


    Có lẽ trong số những người ở đó, người cậu ghét cay ghét đắng hận không thể băm hẳn thành trắm mảnh là tên Manjro kia.

    Cậu muốn thoát ra khỏi giấc mơ này ,cậu không muốn nhìn thấy vẻ mặt giả tạo của họ nữa.

    Nhắm mắt lại mong rằng khi mở mắt ra cậu sẽ lại thấy cái trần nhà quen thuộc, ấm áp và an toàn kia.

    Nhưng ở đời có hai loại người , một là cầu được ước thấy , hai là càng cầu càng không được, càng ước càng không thấy .

    Trớ trêu thay cậu lại là người trong tình trạng thứ hai.

    Một lần nữa mở mắt ra , cậu đang có mặt tại tầng thượng của một tòa nhà nào đó, gần bên là anh em nhà Kawata đang đứng trên lan can, đang hoảng thì cậu nghe được cuộc nói chuyện của hai anh em nhà đó làm cậu càng hoảng hơn

    - Anh à... cậu ấy sẽ tha thứ cho chúng ta chứ ??_ Angry

    -.....

    Sẽ không đâu _ Smiley

    - Chúng ta đi tìm cậu ấy và chuộc lỗi nào _Smiley

    - ĐỪNG !!!_ cậu hét toáng lên

    Nhưng giờ đây cậu chỉ như một linh hồn vất vưởng, làm sao họ có thể nghe được lời nói của cậu nữa.

    Họ nắm lấy tay nhau, nhìn nhau gật nhẹ đầu.

    Họ đã gieo mình từ tầng thượng của căn nhà mười mấy hai chục tầng xuống , vậy mà trên khuôn mặt của mỗi người đều xuất hiện sự mãn nguyện.

    Về phía cậu, cậu hoàng toàn bất lực chỉ biết đứng trơ ra đó nhìn hai con người từng là bạn và cũng từ hành hạ cậu chết đi sống lại .

    Lòng cậu như bị một thứ gì đó bóp nghẹn, nó đau lắm.

    Tại sao chứ ??

    Họ làm cho cậu ghét cay ghét đắng họ, xong lại làm cho cậu càng ngày càng yêu họ nhiều hơn.

    Từ đâu xuất hiện , Michi nhân cách thứ 2 đang đứng bên cạnh chiêm ngưỡng cảnh ái tình này được một lúc thì lên tiếng

    - Michi: đau không ?

    - Take: đau

    - Michi: xót không ?

    - Take : xót

    - Michi : còn muốn trả thù không ?

    - Take : Còn... nhưng không phải là họ nữa rồi

    - Michi : muốn giết hắn luôn không ?

    Tao làm hộ mày

    - Take : không cần, chuyện của tao tao tự ra tay .

    Giờ cậu mới để ý rằng mình đang nói chuyện với ai đó liền giật mình quay sang

    - Take : Đù má, hú hồn chim én hà .

    Làm gì ở đây vậy??_ cậu ôm ngực thở hắc một hơi

    - Michi : mày là tao, tao là mày nên mỗi nỗi đau hay nỗi buồn của mày tao đều cảm nhận được .

    Dù họ không tin mày, dù mày không còn ai để dự dẫm đi chẳng nữa thì hãy nhớ tao, nhân cách thứ 2 này sẽ luôn luôn đứng về phía mày dù đúng dù sai ."

    Nói xong hắn ôm cậu vào lòng , tay vỗ vỗ lưng coi như an ủi.

    Cậu thì nước mắt dàng dụa khóc nấc lên, bao nhiêu nỗi buồn cũng theo nước mắt mà vơi đi được phần nào.

    Sức cũng đã cạn rồi, cậu thiếp đi trong lòng Michi khi nào không hay.

    _________________

    Cậu thở phào nhẹ nhỏm khi mở mắt ra đập vào mắt cậu là cái trần nhà quen thuộc.

    Người cậu giờ toàn là mồ hôi rít trịch làm cậu khó chịu.

    Tắm sạch sẽ xong cậu đứng trước gương tay miết nhẹ lên hốc mắt đã sưng tấy từ bao giờ.

    Một tia suy nghĩ thoáng qua đầu cậu, cậu bước ra khỏi nhà tắm, gọi tìm Michi.

    - Michi: Đây !!đây !!gọi gì lắm thế?

    Biết bây giờ là mấy time không mà dám làm phiền tao ಠ_ಠ

    - Take: Ờ... có chuyện gấp cần hỏi nên thông cảm tí đi (〜 ̄▽ ̄)〜

    - Take: hai anh em nhà Kawata tụi nó chớt gòi ...

    - Michi: Ủa?? lúc đó tao không có đui ,OK?

    Đừng có nói với tao là gọi tao ra đây chỉ vậy thôi NHA?

    Nếu vậy thì tao sẽ thủ tiêu mày ngay tại đây lun đó (─.─||

    - Take : không ....

    Tao nghĩ tụi nó cũng xuyên qua đây rồi mày ạ !!

    Nếu vậy thì tính sao đây 🙁(

    - Michi: kệ đi nước dâng tới cổ rồi bơi cũng không muộn .Mấy thằng oắt đó không làm hỏng kế hoạch của mày đâu nên đừng có lo xa quá.

    Nếu lo quá thì hợp tác với chúng là xong chứ gì ( ╹▽╹ )

    -take: uizzz.... lần đầu tao thấy mày có não lun ó ~~ iuiu Michi :33 (≧▽≦)

    - Michi : ý mày là từ đó giờ tao đéo có não á hả không mất dạy kia ?? ( ಠ ಠ )

    - Take : Ừa, tao tưởng đầu mày bị lắp đầy bởi cơ bắp không ấy chứ

    - Michi: Má !!

    Được lắm , mốt có dịp tao sẽ tánh sổ với mày thằng "ẻo lã "(;¬_¬)

    - Take :hoi~~ giỡn xí mà quạo quá quạo zị _o( ❛ᴗ❛ )o

    - Michi: nín họng lại.

    Đừng có dùng cái giọng thèm đòn nói với tao.

    -Take: (bé tổn thưn mà bé hông nói )_ (︶︹︺)

    Nhây với Michi được một lúc thì cậu kêu hắn muốn là gì thì làm, giờ cậu bận rồi.

    Tiến tới gần tủ sách cậu ấn nhẹ vào công tắc được chôn sâu bên trong góc.

    Tủ sách di chuyển sang một bên lộ ra một con đường nhỏ dẫn xuống bên dưới.

    Cậu sải bước đi vào bên trong, cái kệ tủ bên ngoài dần dần di chuyển về vị trí cũ.

    Bước dần xuống dưới xuất hiện một căn phòng cái một màu chủ đạo là xám tro.Bức tường đối diện với cửa ra vào là những chiếc kệ xinh xinh, trên kệ là những chất lỏng gì đó xanh đỏ tím vàng có đủ.

    Tường bên phải của căn phòng được lắp đầy bởi những cái giá đỡ súng và súng đủ loại từ súng ngắn đến súng ngắm.

    Tường trái thì được lắp đầy bằng tủ sách và sách chồng chất.

    Cuối cùng là một chiếc bàn được đặt ngay ngắn ở giữa phòng, trên bàn là những thông tin về cái bang bất lương lẫn yakuza ở Nhật.

    Ôi ôi nhìn xem trên bàn có một sấp tài liệu khác màu với mấy sấp còn lại.

    Đoán xem nội dung của nói là gì nào mọi người??

    Thôi để tui nói luôn nó là tài liệu về Toman mấy năm vừa qua á~
     
    [Alltakemichi] Từ Bỏ Tất Cả
    Chương 15


    Từng trang, từng chữ đều được cậu khắc sâu vào trong não bộ.

    Thứ giúp cậu kiên cường sống đến tận bây giờ chính là sự trả thù.

    Với những loại lấy ơn báo oán đó cậu chắc chắn sẽ trả lại họ cả vốn lẫn lãi.

    Cậu chắc chắn sẽ không giết bất cứ ai nhưng điều đó không có nghĩa là cậu không nhốt họ lại mà tra tấn, hành hạ như cách họ làm với cậu.

    Nếu chết thì quá dễ dàng rồi không phải sao~

    - Những căn phòng trống dưới lòng đất này đang đợi tụi mày a~_take ngồi trên ghế xoay thì thầm, mắt lướt nhẹ qua cánh cửa có chất liệu gỗ quý sau lưng.

    Vừa lau vừa mân mê cây súng lục trên tay.

    Cậu đang dần bị tha hóa bởi chính bản thể này.

    Chàng thiếu niên năm 14t hồn nhiên, lương thiện nay còn đâu.

    Tại sao bây giờ lại thành một con người giết người không gớm tay, vì lợi ích của bản thân có thể làm mọi điều.

    Nếu thật sự muốn biết câu trả lời thì cậu cũng không giấu, bình tĩnh thốt lên câu :" Thằng ngu lúc ấy chết rồi"

    Đau lòng làm sao, ai có thể kéo cậu ra khỏi con đường đi đến Quỷ Môn Quan này đây??

    Không ai cả.

    Nếu cậu thật sự " chết "đi thì cũng không một ai quan tâm một kể phế nhân như cậu, cậu chả là cái đinh gì trong mắt những người xung quanh, có khi họ còn hả hê mà mở tiệc quẩy 3 ngày 3 đêm.

    Ha.

    Đúng là lòng người.

    _______________________

    - Mày phải là học sinh cấp 2 không đấy?_??

    - ...

    - Từ giờ mày sẽ là bạn của tao _??

    -...

    - Hẹn gặp lại Takemicchi ~ _??

    ____________________

    *xoạc *

    - Đây rồi..Takemicchi._??

    - Đi chơi nào _??

    -....

    - Thấy chướng mắt nên tao đập thôi không có gì đâu _??

    -....

    - Khỏe chứ takemicchi?_ ??

    -...

    - Ai cho các người động vào Takemichi _ ??

    - Dạo gần đây anh ấy hay có nhiều vết thương có phải do hai người làm không _??

    - Đánh người xong bỏ đi ??

    Đâu có dễ như vậy_??

    Đó là những gì câu thoại cậu nghe được từ chiều hôm đánh nhau tới chiều hôm nay.

    Những câu thoại không có gì mới mẻ, những chất giọng làm cậu có cảm giác ghê tởm đến phát ói .

    Người con gái tóc màu cam đào ( chắc vậy) mới lúc nảy hùng hồn tát người kia một cái chát oan nghiệt giờ đang nắm chặt tay em mà run lên .

    Thật buồn cười làm sao, sợ thì cố gắng làm gì.

    Nhìn mặt cậu xem có giống một thằng yếu đuối cầu sự giúp đỡ không ?

    Tất nhiên là không rồi.

    Cậu chẳng có hứng thú giúp đâu nhưng cái tát đó làm cậu hả hê nên cậu sẽ giúp cô một lần .

    - Cứ tưởng có thêm bạn mới ... giờ thì mày muốn chết như thế nào _ mikey trừng mắt nhìn cậu

    - Mày thử động vào xem, tao không chắc mày còn mạng mà bước chân ra khỏi cái trường này đâu _ take

    Lời như gió thổi mây bay nhưng lại đầy sác khí.

    Mặt cậu vẫn bất cần đời nhìn cú đấm của Mikey đang lao tới, không nhanh không chậm cậu cũng đấm một đấm về phía hắn và dừng lại ở sóng mũi, khoảng cách giữa tay cậu vời mặt hắn là 2cm .

    Hắn tròn mắt kinh ngạc, không ngờ người có vẻ ngoài yếu đíu đội lốt thiên thần lại có cái biểu cảm như muốn giết người đó.

    Hảo thú vị.

    Tay hắn từ đấm chuyển sang sờ, hắn vuốt nhẹ má cậu rồi rụt tay lại.

    - Bang của tao không bao giờ đánh con gái đâu a~ _mikey

    - ừ biết điều đó_ take

    - mày.._ draken

    - được rồi Hina em về lớp đi, họ là người quen của anh _ take

    Sau khi nhận ra sai lầm của mình hina vội vàng gửi ngàn lời xin lỗi đến hai mỹ nam .

    Để đỡ nhục thì cô xin phép "lui cung" và chúc cậu đi chơi zui zẻ.

    Đi với hai thằng trời đánh thánh đâm này làm sao cậu zui nỗi.

    ________________________

    Bên mé sông, "hắn" cứ luyên thuyên về thời đại bất lương, tự hào về người anh đang mất tích của gã.

    Vì sao lại mất tích thì cậu và hắn đều không biết .

    Sự tình hôm đó trừ 4 người là đại sứ thương hiệu sunsik, con hổ đú đỡn, người đàn ông bị từ chối 20 lần và cậu- người xuyên không.

    Không hiểu sao những chuyện xảy ra ngày hôm đó 1 là bị dấu kín bưng, 2 là câu chuyện được mấy mẹ hàng xóm " xàm ngôn" đưa nó lên một tầm cao mới .

    Sau khi hắn "làm văn" xong thì nhà ai về nhà nấy.

    Vừa đi cậu vừa đá cục đá bên đường, tâm trạng đã không tốt mà còn gặp bọn não tàn hiếp trai nhà lành.

    Tụi nó chắc đen lắm mới gặp phải cậu vì con đường này là đường vòng nên cậu ít khi đi lại, muốn đi dạo khuây khỏa đôi chút thì gặp bọn " chim hưng phấn".

    Không chần chừ một phút giây nào, cậu nhảy nhảy rồi đạp thẳng vào mặt một thằng mập ở đó, kết cục thì các bạn của biết rồi đó, one hit one kill.

    Mấy thằng còn lại còn 1s nữa là hoàn hồn thì cậu cho hồn bay phách lạc luôn.

    Chưa đầy 5' những cái "xác" đều từ từ ngã xuống trên mặt đất, họ không chết đâu cùng lắm thì nằm bệnh viện tầm 6 tháng trở lên thôi.

    Để không bị cho là mình tạo nghiệp thì cậu để "nhẹ" cái black card lên người một tên gần đó.

    Xong cậu cởi nhẹ cái áo khoác của tên đó để che thân cho anh chàng kia, tiếp đến cậu cởi áo khoác của mình đưa cho cô gái kế bên.

    Dù cô gái đó không bị hiếp nhưng quần áo đều bị xé tả tơi, trên người có " vài" vết bầm và đang chảy máu.

    - Cậu ...tên gì ?_ cô gái

    - Hanagaki Takemichi không cần trả ơn _take

    - ....

    - cô còn đi được chứ ?? _ take

    - Đ-Được ...._ cô gái

    -Cách đây nửa km có bệnh viện, tôi cõng anh trai này cho..

    Take

    Không nói thêm lời nào, cậu cõng anh trai kia lên từng bước tiếng về phía có bệnh viện.

    " Đm, anh trai này có chút đẹp trai, bo dỳ 6 múi cục cục ngon nghẻ đó chứ ~" _ take nghĩ thầm

    " Bị hiếp là đúng gòi ~ mình còn muốn đè cơ mà (. ❛ ᴗ ❛.)"

    Cậu nghĩ cái mẹ gì vậy nè.

    Mới cứu người ta xong giờ đòi đè ra hiếp là sao.

    Không được, không thể bứng hoa cướp chậu được.

    Nhưng mà cậu đã ngon quá làm sao đây.

    Trên xuyên suốt đoạn đường cậu cứ như thằng điên hết thừ người ra rồi lại lắc đầu một cách điên cuồng.

    " chắc nãy đánh zữ quá rớt mẹ não rồi, tí nữa có gì khám chung cũng được " ಠ_ಠ_ cô gái

    Đưa anh trai kia lên băng ca xong cậu cũng không lu luyến gì nữa mà xách đít đi zìa.

    Nhà bao việc, suốt ngày lo chuyện bao đồng, cậu mà về trễ thêm tí nữa là ông kí lủng đầu cậu rồi.

    Dù có bị tha hóa tới đâu cậu vẫn chỉ là ông chú 26t hơn với tâm hồn thằng nhóc 15t thôi.
     
    Back
    Top Dưới