Khác AllTakemichi Tokyo Revengers: Bóng Tối

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
405791089-256-k826568.jpg

Alltakemichi Tokyo Revengers: Bóng Tối
Tác giả: lanhanh123
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Hina đã chết... một mất mát khiến Takemichi không còn là cậu nhóc nhút nhát của ngày xưa.

Trong tương lai đen tối đó, máu, bạo lực và các băng đảng đường phố đã cướp đi người cậu yêu thương nhất.

Lần này, cậu không còn dựa vào may mắn hay cơ hội; cậu phải mạnh mẽ hơn, quyết đoán hơn, và thông minh hơn, để thay đổi mọi thứ từ gốc rễ.

Quay trở về quá khứ, Takemichi cảm nhận một tia bóng tối lạ lùng chạy dọc sống lưng, như một sức mạnh tiềm ẩn trong cơ thể báo hiệu rằng lần này sẽ khác.

Không còn sợ hãi, không còn nhút nhát, ngọn lửa quyết tâm vì Hina cháy lên trong cậu, hòa cùng bản năng đường phố và khả năng lãnh đạo tiềm ẩn.

Tokyo lúc này vẫn đầy rẫy bạo lực và hỗn loạn.

Các băng đảng cũ - Toman, Hắc Long, Lục Ba La Đơn Đại - vẫn chiếm các con phố, chuẩn bị cho những cuộc chiến ngầm.

Takemichi hiểu rằng nếu muốn cứu Hina, cậu phải tự xây dựng sức mạnh của mình, lập băng đảng mới, chiêu mộ những đồng đội đủ tin tưởng và sẵn sàng chiến đấu, và từng bước - từng bước một - viết lại định mệnh.

Đây là câu chuyện về bóng tối trỗi dậy, lòng trung thành, chiến lược đường phố, và sức mạnh từ quyết tâm cứu người thương.

Một Takemichi khác, mạnh mẽ hơn và lạnh lùng hơn, sắp xuất hiện.

Và Tokyo sẽ phải thay đổi... hoặc gục ngã dưới bóng tối của cậu.



bonten​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [ Alltakemichi ] Cái nào đây ?
  • [Alltakemichi/H/R18] Suitopi
  • AllTakemichi - Hạnh phúc cuối cùng.
  • [Alltakemichi] - Privileged Hybridity
  • Alltakemichi Tokyo Revengers: Bóng Tối
    chương 1 ngọn lửa quyết tâm


    Tokyo đêm ấy rực rỡ với ánh đèn neon, nhưng trong mắt Takemichi, thành phố hiện ra đầy hỗn loạn và nguy hiểm.

    Bạo lực, máu, và các băng đảng đường phố chi phối từng con hẻm.

    Và trên tất cả, Hina đã mất trong tương lai vẫn ám ảnh cậu.

    Lần này, cậu biết mình không thể chỉ dựa vào may mắn.

    Khi time leap, một tia bóng tối lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Takemichi.

    Lần này, cậu không còn nhút nhát, mà ngọn lửa quyết tâm vì Hina bùng lên dữ dội.

    Nhưng cậu hiểu: mọi bước đi phải từ từ, tính toán kỹ lưỡng.

    Takemichi đứng trên mái tòa nhà bỏ hoang, nhìn xuống con hẻm nơi Kaien - cựu thủ lĩnh Blood Eclipse đời thứ năm - đang thử sức với vài tay sai.

    Cậu quan sát từng cú đánh dứt khoát, ánh mắt sắc bén và thái độ điềm tĩnh của Kaien.

    Takemichi nhẩm thầm: "Đây sẽ là người đầu tiên mình thuyết phục... nhưng phải từ từ."

    Cậu bước xuống hẻm, giữ khoảng cách vừa đủ để Kaien không cảnh giác quá mức.

    Cuộc gặp đầu tiên

    Takemichi hít sâu, giọng điềm tĩnh:

    "Ê... cậu là Kaien phải không?

    Mình là Takemichi.

    Mình... muốn lập một nhóm để thay đổi Tokyo.

    Nếu cậu muốn, có thể đi cùng mình, nhưng chỉ khi cậu thấy mình xứng đáng."

    Kaien nhíu mày, ánh mắt dò xét:

    "Cậu là ai?

    Sao mình phải nghe lời cậu?

    Chúng ta không biết gì về nhau cả."

    Takemichi mỉm cười nhẹ, ánh mắt kiên định:

    "Mình biết.

    Mình không bắt cậu nghe lời mình.

    Mình chỉ muốn chứng minh bằng hành động.

    Nếu cậu thấy mình nghiêm túc, hãy cân nhắc... từng bước một."

    Kaien khoanh tay, đứng yên, ánh mắt sắc lạnh nhưng tò mò:

    "Lời nói thì ai cũng có thể nói.

    Cậu có bằng chứng gì để chứng minh không?"

    Takemichi hít một hơi, cảm nhận tia bóng tối lan tỏa:

    "Mình sẽ cho cậu thấy.

    Không phải bây giờ, nhưng từng bước.

    Từ hôm nay, mọi quyết định của mình đều hướng tới một mục tiêu: cứu Hina và thay đổi Tokyo."

    Kaien cười khẩy, vẻ nghi ngờ vẫn còn đó, nhưng ánh mắt lóe lên sự cân nhắc:

    "Được.

    Mình sẽ quan sát cậu... xem thử cậu có làm được như lời nói hay không.

    Nhưng đừng mong ép mình nghe lệnh cậu."

    Takemichi gật đầu, lùi lại một bước, giữ khoảng cách:

    "Đây mới chỉ là bước đầu.

    Mọi thứ phải từ từ.

    Cậu sẽ thấy mình không giống như trước kia nữa."

    Bước đầu quan sát

    Takemichi trở lại nơi ẩn náu, nhẩm tính từng bước tiếp theo.

    Ánh đèn neon phản chiếu trên mái nhà, khói bụi bay theo gió, tạo nên bức tranh hỗn loạn nhưng đầy sắc màu.

    Takemichi cảm nhận ngọn lửa quyết tâm và tia bóng tối tiềm ẩn dẫn lối.

    "Mỗi bước phải cẩn thận... không vội vàng.

    Phải chứng minh bằng hành động, không phải lời nói," cậu thì thầm, ánh mắt dán vào Kaien ở phía dưới.

    Cậu biết rằng nếu muốn cứu Hina, mỗi thành viên gia nhập băng đảng phải có lý do để tin tưởng cậu, và cậu phải chứng minh sức mạnh và quyết tâm trước họ.

    Và đây mới chỉ là bước đầu tiên.

    Takemichi đứng lặng nhìn con hẻm, ánh mắt ánh lên quyết tâm.

    Lần này, cậu sẽ không để Hina mất thêm một lần nữa.

    Bóng tối trỗi dậy trong cơ thể cậu, và một Takemichi khác hoàn toàn - mạnh mẽ, lạnh lùng và điềm tĩnh - sắp xuất hiện.

    Đêm Tokyo trôi qua, và câu chuyện về bóng tối, quyết tâm và chiến lược đường phố bắt đầu...
     
    Alltakemichi Tokyo Revengers: Bóng Tối
    Chương 2 - Kẻ không được chọn


    Takemichi chưa bá đạo liền, vẫn quan sát – lập kế hoạch

    Chiêu mộ có lý do, có thử thách

    Không dùng vũ khí quá đà, vẫn là đường phố Tokyo Revengers

    Chương 2 – Kẻ không được chọn

    Buổi sáng Tokyo mang một vẻ yên bình giả tạo.

    Ánh nắng sớm chiếu xuống những con phố vẫn còn vết bẩn của đêm qua, như thể thành phố chưa từng chìm trong bạo lực.

    Takemichi đứng trước một cửa hàng tiện lợi, tay cầm lon cà phê nguội, ánh mắt trầm lặng.

    “Hôm qua chỉ mới là khởi đầu…”

    Kaien chưa từ chối, nhưng cũng chưa chấp nhận.

    Điều đó đồng nghĩa với việc Takemichi đang ở vị trí nguy hiểm nhất: kẻ bị quan sát.

    Takemichi biết rõ một điều:

    Nếu muốn người khác tin mình, trước hết phải hiểu họ.

    Kẻ đứng ngoài vòng tròn

    Ở khu vực gần bến tàu cũ, một nhóm thanh niên tụ tập dưới mái che sắt rỉ.

    Họ cười nói lớn tiếng, phân chia địa bàn cho buổi tối.

    Nhưng có một người đứng tách ra.

    Cậu ta khoảng mười tám, mười chín tuổi.

    Cao, gầy, ánh mắt sắc nhưng không chen vào cuộc trò chuyện.

    Takemichi dừng lại cách đó vài mét.

    “Cậu ta… giống mình trước đây.”

    Takemichi không tiến lại ngay.

    Cậu đứng tựa vào lan can, giả vờ uống cà phê, quan sát.

    Một tên trong nhóm quay sang cậu trai kia:

    “Ê Riku, mày không tham gia à?”

    Riku nhún vai:

    “Không hứng thú.”

    “Lại cái kiểu đó.”

    Một tên cười khẩy.

    “Đừng tưởng mày giỏi là ai cũng cần mày.”

    Riku không đáp, chỉ quay lưng đi.

    Takemichi nhìn theo.

    “Bị loại ra… nhưng không yếu.”

    Cuộc nói chuyện không mời

    Takemichi đợi đến khi Riku đi xa nhóm kia mới bước theo.

    Không vội, không bám sát.

    Ở góc hẻm, Takemichi dừng lại trước khi Riku kịp nhận ra.

    Takemichi lên tiếng trước:

    “Cậu không hợp với họ.”

    Riku quay phắt lại, tay đã nắm chặt:

    “Ai?”

    Takemichi giơ hai tay lên, giữ khoảng cách:

    “Bình tĩnh.

    Tôi không tìm gây chuyện.”

    Riku nheo mắt:

    “Vậy cậu theo tôi làm gì?”

    Takemichi im lặng vài giây, rồi nói

    chậm rãi:

    “Vì cậu không thuộc về chỗ đó.

    Nhưng cậu cũng chưa tìm được nơi để đứng.”

    Riku bật cười khẽ:

    “Nghe như mấy lời đạo lý rẻ tiền.”

    Takemichi gật đầu:

    “Đúng.

    Nên tôi không định thuyết phục cậu bằng lời nói.”

    Riku nhìn Takemichi kỹ hơn.

    “Vậy cậu muốn gì?”

    Takemichi đáp thẳng:

    “Tôi muốn lập một băng đảng mới.”

    Riku sững lại một nhịp, rồi cười lớn hơn:

    “Cậu?

    Nhìn chẳng giống thủ lĩnh chút nào.”

    Takemichi không phản bác.

    “Vì tôi chưa phải.

    Ít nhất là… chưa.”

    Thử thách đầu tiên

    Riku khoanh tay:

    “Nghe này, tôi không theo kẻ yếu.

    Cũng không theo kẻ mơ mộng.”

    Takemichi gật đầu:

    “Vậy thì thử tôi đi.”

    Riku nhíu mày:

    “Thử thế nào?”

    Takemichi chỉ về phía cuối con phố:

    “Tối nay, băng Kurogane sẽ đến thu tiền khu này.

    Nếu cậu giúp tôi ngăn chuyện đó xảy ra, không cần đánh nhau lớn… tôi sẽ coi như cậu có câu trả lời.”

    Riku bật cười:

    “Một mình cậu với tôi?”

    Takemichi nhìn thẳng vào mắt cậu ta:

    “Không cần đông.

    Chỉ cần đúng cách.”

    Sự im lặng kéo dài.

    Cuối cùng, Riku thở ra:

    “…Được.

    Tôi tò mò xem cậu định làm gì.”

    Đêm thử thách

    Đêm xuống.

    Đèn đường nhấp nháy.

    Takemichi và Riku đứng trên mái một cửa hàng cũ, nhìn xuống con hẻm nơi băng Kurogane sẽ đi qua.

    Riku nghiêng đầu:

    “Không đánh, không vũ khí.

    Vậy kế hoạch là gì?”

    Takemichi trả lời:

    “Chia rẽ.”

    Riku ngạc nhiên:

    “Chia rẽ?”

    Takemichi chỉ tay:

    “Nhìn đội hình của họ đi.

    Hai kẻ phía sau luôn tách nhóm.

    Chỉ cần gây nhiễu ở đó… phần còn lại sẽ rối.”

    Riku im lặng, lần đầu tiên ánh mắt cậu ta nghiêm túc.

    “Cậu quan sát kỹ thật.”

    Takemichi siết tay:

    “Vì tôi không thể thắng bằng sức.”

    Khoảnh khắc thay đổi

    Khi nhóm Kurogane tiến vào hẻm, Takemichi ném một chai rỗng sang phía đối diện.

    Tiếng vỡ vang lên.

    “Gì vậy?”

    Hai tên phía sau quay đầu.

    Riku xuất hiện từ bóng tối,

    không đánh, chỉ chặn đường.

    “Đi lạc rồi.”

    Chỉ vài phút hỗn loạn nhỏ, không một cú đấm nặng nề.

    Khi nhóm kia nhận ra có gì đó không ổn, họ đã tự rút lui, nghĩ rằng đây là địa bàn có người bảo kê.

    Trên mái nhà, Riku thở hắt ra.

    “Chỉ vậy thôi sao…”

    Takemichi gật đầu:

    “Đủ rồi.”

    Cậu trả lời

    Riku nhìn Takemichi rất lâu.

    Cuối cùng cậu nói:

    “Tôi không theo cậu vì cậu mạnh.”

    Takemichi im lặng.

    “Nhưng tôi sẽ theo cậu vì cậu biết mình đang làm gì.”

    Takemichi cúi đầu nhẹ:

    “Cảm ơn.”

    Riku cười nhạt:

    “Đừng hiểu lầm.

    Nếu cậu sai đường… tôi sẽ là người rời đi đầu tiên.”

    Takemichi ngẩng lên, ánh mắt kiên định:

    “Vậy thì… hãy quan sát tôi đến cùng.”

    Ở phía xa, một bóng người đứng trên mái nhà khác.

    Kaien.

    Anh khoanh tay, nhìn xuống hai người.

    “…Takemichi Hanagaki.”

    “Có vẻ… mày không nói suông.”
     
    Alltakemichi Tokyo Revengers: Bóng Tối
    chương 3 Kẻ làm lệch bánh răng Tokyo


    Nội tâm Takemichi

    Tokyo về đêm không bao giờ ngủ.

    Những con phố sáng đèn, những góc hẻm tối om, và những bánh răng vô hình đang âm thầm quay – bạo lực, quyền lực, lòng trung thành.

    Takemichi đứng trên mái một nhà kho cũ, gió đêm thổi qua áo khoác mỏng.

    Dưới chân cậu là một khu phố nhỏ, nơi vài băng đảng địa phương vẫn đang tranh giành ảnh hưởng.

    “Chỉ cần một bánh răng lệch đi… cả cỗ máy sẽ rối loạn.”

    Cậu siết chặt tay.

    Hina đã chết trong tương lai đó.

    Không phải vì một trận đánh lớn.

    Mà vì những quyết định sai lầm tích tụ dần.

    Lần này, Takemichi sẽ không để bánh răng nào quay theo quán tính nữa.

    Ánh mắt bị theo dõi

    “Cậu căng thẳng quá đấy.”

    Giọng Riku vang lên phía sau.

    Cậu ta dựa vào lan can, ánh mắt vẫn nhìn xuống con phố.

    Takemichi không quay đầu:

    “Vì hôm nay khác những lần trước.”

    Riku nghiêng đầu:

    “Khác chỗ nào?”

    Takemichi trả lời chậm rãi:

    “Hôm nay… là ngày mình bị đánh giá.”

    Riku bật cười nhạt:

    “Kaien à?”

    Takemichi gật đầu.

    Cùng lúc đó, trên mái nhà đối diện, một bóng người đứng yên như tượng đá.

    Kaien khoanh tay, ánh mắt lạnh lùng dõi theo từng cử động của Takemichi.

    “Cậu nhóc này… không hề run.”

    Kaien không tin vào trực giác, nhưng kinh nghiệm nhiều năm trong giới đường phố mách bảo anh rằng:

    Takemichi Hanagaki là một biến số nguy hiểm.

    Thử thách không được nói ra

    Kaien nhảy xuống mái nhà của Takemichi mà không báo trước.

    Âm thanh tiếp đất khô khốc khiến Riku giật mình.

    “Bình tĩnh.”

    Takemichi giơ tay ra hiệu.

    Kaien nhìn Takemichi, giọng trầm:

    “Cậu biết vì sao tôi chưa ra tay

    không?”

    Takemichi đáp:

    “Vì anh đang chờ tôi mắc sai lầm.”

    Kaien nhếch môi:

    “Tốt.

    Ít nhất cậu hiểu mình đang đứng ở đâu.”

    Kaien quay người, chỉ xuống con phố:

    “Khu này tối nay sẽ có người đến thu tiền.

    Không phải lũ tép riu.”

    Riku cau mày:

    “Là ai?”

    “Băng Shiden.”

    Kaien nói tiếp

    “Không lớn, nhưng đủ tàn nhẫn.

    Nếu cậu xử lý sai, khu này sẽ biến thành chiến trường.”

    Takemichi im lặng vài giây.

    Rồi cậu hỏi.

    “Nếu tôi xử lý đúng?”

    Kaien nhìn thẳng vào mắt cậu:

    “Thì tôi sẽ coi cậu là một thủ lĩnh… chứ không phải kẻ nói mồm.”

    Kế hoạch của kẻ yếu

    Riku thấp giọng:

    “Takemichi, băng đó ít nhất sáu người.

    Chúng ta chỉ có hai.”

    Takemichi khẽ lắc đầu:

    “Không.

    Chúng ta có cả khu phố này.”

    Riku sững lại.

    Takemichi chỉ xuống dưới:

    “Shiden sống bằng nỗi sợ.

    Chỉ cần khiến họ nghĩ rằng khu này đã có chủ… là đủ.”

    Riku nheo mắt:

    “Cậu định bluff à?”

    Takemichi cười nhẹ:

    “Không.

    Tôi định khiến họ tự kết luận.”

    Bánh răng bắt đầu lệch

    Khi băng Shiden xuất hiện, Takemichi không ra mặt.

    Cậu để Riku cố ý xuất hiện, nhưng không tỏ ra thách thức – chỉ đủ để bị chú ý.

    Cùng lúc đó, Takemichi đi vòng phía sau, tạo ra những dấu hiệu giả:

    Tiếng bước chân trên mái

    Bóng người thoáng qua

    Một biểu tượng vẽ vội bằng sơn đỏ

    “Có người theo dõi!”

    Một tên trong băng Shiden hét lên.

    “Không đúng…

    đây không giống địa bàn trống.”

    Sự nghi ngờ lan nhanh hơn nắm đấm.

    Chỉ mười phút sau, Shiden rút lui.

    Không một cú đánh.

    Không máu.

    Nhưng quyền kiểm soát đã đổi chủ.

    Đánh giá

    Riku thở mạnh:

    “…Chỉ vậy thôi sao?”

    Takemichi gật đầu:

    “Đủ rồi.”

    Kaien từ từ bước tới.

    Ánh mắt anh không còn lạnh lùng như trước.

    “Cậu không thắng bằng sức.”

    Kaien nói.

    “Cậu thắng bằng việc khiến đối phương không dám đánh.”

    Takemichi cúi đầu nhẹ:

    “Đó là cách duy nhất tôi có.”

    Kaien bật cười khẽ.

    “Không.

    Đó là cách của kẻ sống sót lâu dài.”

    Anh nhìn thẳng Takemichi:

    “Cậu chưa phải thủ lĩnh.”

    Takemichi im lặng.

    “Nhưng cậu đang đi đúng đường.”

    Lời thề trong bóng tối

    Khi Kaien rời đi, Riku quay sang Takemichi:

    “Cậu biết không… từ lúc nào tôi bắt đầu tin cậu?”

    Takemichi hỏi:

    “Khi nào?”

    “Khi cậu chọn không đánh.”

    Takemichi nhìn về phía bầu trời Tokyo.

    Trong lòng cậu, tia bóng tối khẽ rung động, không còn hỗn loạn, mà như đang chờ được mài giũa.

    “Hina… chờ mình.”

    “Lần này… mình sẽ không chỉ thay đổi tương lai.”

    “Mình sẽ bẻ cong nó.”

    Ở đâu đó trong thành phố,

    những băng đảng khác bắt đầu cảm nhận được một chuyển động bất thường.

    Một bánh răng đã lệch.

    Và Tokyo… sẽ không còn quay như cũ nữa.

    Hết Chương 3
     
    Back
    Top Bottom