Khác [Alltakemichi] - Privileged Hybridity

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
364310257-256-k361834.jpg

[Alltakemichi] - Privileged Hybridity
Tác giả: letieutieu173
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

[Tên cũ: Họ gọi em là thần chết.]
Takemichi đã chết một cách bất thình lình.

Phải chăng vì em đã hi sinh quá nhiều, hay do em quá ích kỷ vì muốn cứu tất cả bọn họ?.

Lần nữa sống lại, tại thế giới mới, nơi không có sự xuất hiện của em, một thế giới mà em được họ gọi là thiên sứ cõi chết...

Chú ý: Truyện sẽ được ad lọc lại một chút, sẽ không khác cho lắm.



alltakemichi​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [AllTakemichi]H+\ Bác Sĩ Dâm Dục
  • [allTakemichi] Học Viện Quân Bài
  • [AllTakemichi] Huyền Thế
  • [alltakemichi] TRÁI CẤM
  • [Alltakemichi] - Privileged Hybridity
    Chương 1


    Hức...

    Những giọt nước mắt tinh khiết như những hạt ngọc cô đọng lại rồi cứ lác đác rơi vào không gian tăm tối vô tận.

    Thân ảnh nhỏ bé lơ lửng giữa khoảng không....

    [Đừng quá đau buồn...

    Đây là điều bất đắc dĩ.]- Thanh âm ồn ào trầm đục vang lên, quả cầu nhỏ phát sáng bay quanh thân ảnh ấy, như thể đang cố an ủi lấy người kia.

    "Đau quá..

    Tôi cũng muốn được sống.."

    - Người đó lau nước mắt, thều thào nói lên ước nguyện của mình.

    Cho dù có là thế nào, em vẫn chỉ là một con người, biết đau, biết buồn, biết vui, biết khóc.

    Nỗi đau em phải chịu quá đỗi lớn, nó còn khiến cả một vị thần vô cảm phải cảm nhận được rõ ràng.

    Sự thương cảm chồng chất sự xót xa, ánh sáng kia dừng trước mặt em một lúc lâu, như thể đang suy tính một điều gì.

    [Ta có thể giúp con sống lại một lần nữa.]

    [Nhưng không phải ở thế giới cũ, mà là một thế giới không có sự xuất hiện của con.]

    "..."

    - Em ngước mắt lên, con ngươi bị mờ đi vì khóc nhiều bỗng chốc ánh lên tia hi vọng.

    [Chỉ như vậy, con mới có thể sống lại một lần nữa.]

    Em không đòi hỏi bất kì điều gì, ước nguyện lớn nhất của em bây giờ là được sống.

    Em nhẹ nhàng gật đầu, chính vị thần còn phải siêu lòng bởi em.

    Không để em chờ đợi, ánh sáng từ quả cầu bỗng sáng chói, bao trùm cả khoảng không vô tận, tất nhiên là bao trọn cả người con trai nhỏ bé đáng thương ấy.

    Có những mối lương duyên không thể nào cắt đứt, có thể sẽ mang lại nhiều điều không may mắn cho em, nhưng lần này, "ngài" sẽ cố gắng để em, hưởng thụ hạnh phúc nhiều nhất có thể.

    Vì vậy...

    Lần này hãy sống vì bản thân, Hanagaki Takemichi.

    ...

    Giữa thanh thiên bạch nhật, trời quang mây tạnh, gió ấm nắng vàng.

    Ở trên một tòa sân thượng, một nhóm thanh niên quây quần thành vòng, trò chuyện rôm rả, bọn họ có lẽ đang nghỉ trưa chăng.

    "Nè nè, Ken - chin.

    Hình như vài ngày nữa là đến ngày thi đấu thăng hạng đúng không?"

    - Người đang nằm dài ngước mắt nhìn cậu trai thắt bím tóc, còn có một hình xăm ở thái dương.

    "Ờ, đúng vậy.

    Bọn mày luyện tập chưa?

    "- Draken gật gù.

    "Tao tất nhiên là đã luyện tập rồi.

    Tao chắc chắn sẽ đánh bại Mikey và giành hạng nhất."

    - Ngươi tóc đen hào hứng nhe nanh chỉ tên đang nằm.

    "Hả??

    Mày bốc phét vừa thôi, Baji.

    Năm ngoái mày cũng đâu đánh được tao?"

    - Mikey bật dậy chế giễu.

    "Đúng đó, Baji.

    Mày còn thua tao cơ mà, Kazutora tao hơn mày tận hai hạng."

    - Kazutora hùa theo.

    "Thì làm sao, nhưng lần này tao sẽ đánh bại nó."

    - Baji.

    "Haha, mày muốn đánh bại Mikey thì thử vượt tiểu đệ Chifuyu đi kìa, đến nó còn hơn mày 1 hạng."

    - Cậu trai đầu tím lên tiếng.

    "Tha tao đi Mitsuya."

    - Chifuyu mím môi chắp tay cầu xin.

    "Đấy là do tính cả điểm "văn" không riêng "võ" nên nó mới hơn taoo!!

    Bọn mày ức hiếp tao đúng không?!

    ĐM!!

    Cứ đợi đi, ông đây sẽ đánh bại hết!!"

    - Baji nổi khùng đứng dậy chỉ tay xung quanh như tuyên bố.

    Tất cả thấy thế chỉ biết nhìn Baji rồi cười ha hả.

    Bất ngờ một đốm sáng lơ lửng mặt Baji làm cậu ta hơi giật mình.

    "Cái đốm trắng gì đây?"

    - Baji đưa tay hứng lấy, cả đám đang ngồi dưới cũng tò mò đứng lên ngó.

    "Đó là cái gì thế?

    Nhìn giống hạt tuyết?"

    - Mikey nhìn chăm chăm vào đốm sáng.

    Tất cả cũng ngơ ngác khó hiểu, bỗng nghe thấy tiếng răng tắc lạ kì đâu đó, ngước cổ nhìn lên, lập tức hốt hoảng đến cứng ngắc cả người.

    Đó là một vết nứt không gian à?

    Giống như một cái gương xuyên thấu sắp bị đập vỡ, sau đó càng lúc càng nhiều đốm sáng xuất hiện từ những khe nứt kia, nó tụ tập lại ở một khoảng cách nhất định và rồi....

    BOOM!!.

    Tiếng nổ lớn đã khiến cả ngôi trường rung chuyển, khói bụi bay mù mịt, đến khi khói dần tan hết, đám Mikey cũng từ từ bò dậy.

    "Bọn này ổn chứ?

    Khụ khụ, bụi quá."

    - Mitsuya hít phải bụi liền ho sặc sụa.

    "Bọn tao không sao, rốt cuộc cái quái gì vừa xảy ra vậy?"

    - Mikey và những người khác cũng lên tiếng.

    "C--Cứu-- ta..oo!!"

    - Bọn họ chú ý tới tiếng kêu nho nhỏ, cúi xuống nhìn thì thấy Baji đang nằm sõng soài, và...

    Một người lạ đang nằm đè trên người hắn?!

    Cả đám hốt hoảng bế người con trai lạ mặt kia ra khỏi Baji , Baji cau có ngồi dậy, xoa phần bụng bị người kia đè lên.

    Ai cũng tò mò thân phận của người lạ, nhưng nhìn thấy khuôn mặt ấy, tất thảy đều bàng hoàng, cậu là thiên sứ sao?

    Mái tóc đen khá dài có chút bồng bềnh, làn da trắng hồng tưởng như tuyết ấm, cậu mang trên người một bộ đồ màu trắng dài, không hề có chút gì nguy hiểm.

    Bọn họ cứ thẫn thờ ngắm cái nhan sắc ấy...

    "Ư.."

    - Cậu hơi nhíu mày tỉnh dậy.

    Vừa mở cậu đã thấy có người vây quanh mình.

    Mở to đôi ngươi xanh biếc, cậu bật dậy khỏi lòng bàn tay của Kazutora, tránh xa những con người trước.

    "Các người là ai?!"

    - Cậu cảnh giác nhìn đám kia.

    "Bọn tôi mới là người phải hỏi, cậu là ai?

    Tại sao lại rơi từ trên khe nứt không gian tới đây?"

    - Draken tiến lên gần cậu hỏi.

    Cậu nâng cao cảnh giác tuy nhiên trong suy nghĩ lại cảm thấy bọn họ khá quen thuộc, nhưng không thể nào nhớ ra.

    Chợt một cơn đau đớn truyền tới đại não, khiến cho bản thân phải ôm đầu kêu lên đau đớn.

    Đám kia thấy thế vừa giật mình vừa lo, nhưng thấy cậu đang lùi dần ra chỗ lan can thì hốt hoảng..

    "Cẩn thận lan can!!"!- Kazutora bật dậy chạy tới bên cậu, còn cậu cứ lùi về sau, thanh lan can còn chưa tới ngang hông cậu, và theo đà cậu đã ngã ra sau.

    Kazutora bất giác vươn tay muốn với lấy đôi tay kia, nhưng không thể, thậm chí anh còn bị ngã xuống theo.

    KAZUTOTA!!

    Tất cả sửng sốt hò lên.

    Tất cả những học sinh bên dưới cũng bàng hoàng né tránh hai thân ảnh đang rơi....

    Đám Mikey chạy xuống đến nơi thì bàng hoàng trước cảnh tượng trước mắt, không ngờ, cậu lại có thể tiếp đất an toàn, đôi chân khi chạm xuống đất cảm giác như một sợi lông vũ vừa rơi xuống thềm lông êm ái.

    Cậu còn đang bế cả Kazutora, anh chàng còn đang hoang mang vì sợ hãi thì bị cậu thả tay ra, khiến anh ngã nhào âu yếm với mặt đất một cái rầm.

    "Kazutora!"

    - Đám Mikey đến gần hỏi han tình hình, không thể không chú ý thân ảnh kia đang ngó nghiêng nhìn xung quanh như thể nhìn một nơi lạ lẫm, các học sinh khác cũng vây quanh để xem.

    "Tao ổn.."

    - Kazutora đứng dậy xoa xoa cái mặt tiếp đất.

    "Sao mày nhảy theo thằng nhóc đó làm gì?

    Nhỡ chết thì sao?"

    - Draken nổi khùng.

    "Tao không biết...

    Vô _ vô thức thôi..

    "- Kazutora bấy giờ cũng cảm thấy khó hiểu, tại sao cậu lại tự nhiên đi nhảy theo để đỡ lấy người kia.

    Ngay sau đó, một nhóm người đi đến xua tan đám học sinh đang hóng chuyện.

    "Có chuyện gì xảy ra ở đây vậy??"

    - Người con trai với một màu chủ đạo đen xen qua đám người đến chỗ bọn họ.

    Đằng sau là ba người khác.

    "Ấy đi đi đi đi, hội học sinh đến rồi."

    - Đám đông nhận ra những người kia là ai bèn giải tán.

    "Anh Shin!

    Sao lại đến đây?"

    - Mikey.

    "Ban nãy có chấn động lớn xảy ra ở khu này, anh đang đi dò thì thấy có tụ tập ở đây.

    "- Shinichirou cũng không giấu giếm mà kể lại.

    "Có chuyện gì đã xảy ra ở chỗ này vậy?"

    - Takeomi hỏi.

    "À, khi bọn em ở sân thượng nghỉ trưa thì giữa không gian xuất hiện vết nứt, sau đó có những quang điểm giống hạt tuyết xuất hiện và nổ cái bùm, và chẳng hiểu sao lại xuất hiện một tên nhóc lạ mặt."

    - Draken kể lại.

    "Nãy còn ngã xuống lan can mà thằng Kazutora nó cũng nhảy theo, may mà tên nhóc kia thuộc hệ tâm linh nên cứu được."

    - Baji tiếp lời.

    "Tên nhóc?

    Khả năng đó là nguyên nhân gây nên chấn động lớn kia.

    Mà tên nhóc mấy đứa nói đâu rồi?"

    - Wakasa hỏi.

    "À tên nhóc ở_..

    Ơ?!

    BAN NÃY NÓ CÒN ĐỨNG NGAY KIA MÀ?!"

    - Kazutora sửng sốt, cả đám cũng không bình tĩnh mà tìm lộn.

    "Anh cần mấy đứa tìm tên nhóc ấy, phải điều tra nguyên nhân chính, phòng trừ có những chuyện ngoài ý muốn khác xảy ra."

    - Takeomi.

    "Phải, chúng ta chưa biết được sự xuất hiện tên nhóc đó là an toàn hay nguy hiểm đâu.

    Tốt nhất là tóm tên nhóc lại."

    - Wakasa.

    "Vậy chia nhau ra tìm, tên nhóc đó có lẽ chưa đi đâu xa."

    - Shinichirou nói.

    "Ấy...

    Tên nhóc ấy trông như thế nào vậy?"

    - Shinichirou ngu ngơ hỏi.

    "Tóc đen dài, mắt xanh dương, da trắng hồng và mặc đồ trắng..

    Nhìn như thiên thần giáng thế vậy.."

    - Kazutora nói những từ cuối bỗng nhỏ dần, chẳng hiểu sao tai hắn có chút đỏ nhẹ..
     
    [Alltakemichi] - Privileged Hybridity
    Chương 2


    Takemichi lững thững đi trên hành lang trường học, ai cũng nhìn cậu mà xì xào, cũng đúng thôi.

    Một cậu nhóc lạ lẫm với mái tóc đen dài, đi chân trần, mặc một bộ đồ màu trắng đi quanh.

    Hmm..

    Cậu không quan tâm đến những điều đó.

    Ban nãy khi những con người lạ mặt kia nói chuyện với nhau, Takemichi đã nhanh chóng hòa vào đám người đang tản ra, rồi đi vào dãy khu nhà học này..

    Nhưng cậu vốn không biết nơi này như thế nào, nên có lẽ.. lạc đường a?

    'Tch, mình không có ký ức gì về nơi này, tất cả đều không.

    Chỉ duy nhất những con người ban nãy, thì não bộ đột nhiên có phản ứng dữ dội...'- Takemichi ngước đầu lên, chẳng biết từ bao giờ cậu đã đứng trước một cánh cửa lớn.

    Cậu chạm vào mặt cửa, cánh cửa liền tự động mở ra, bên trong trông thật hiện đại, nó chứa nhiều loại vũ khí, có lẽ là một kho vũ khí

    "Ai?!"

    - Một giọng nói lớn vang lên trong căn phòng kín.

    "...."

    - Takemichi hơi giật mình nhưng cũng chỉ biết im lặng.

    Ngay sau đó, một thân ảnh lớn khác bước ra, khuôn mặt hắn nhìn có chút tợn, ánh mắt sắc lẹm cứ chăm chăm nhìn cậu như muốn lấy cái uy khiến tiểu nam mỏng manh trước mắt phải run sợ.

    Nhưng thật kì lạ, Takemichi lại không hề bị thứ áp bức kia ảnh hưởng.

    Cậu đứng thẳng ngước nhìn hắn như thể không cảm thấy gì?.

    "Mày là thằng oắt nào?

    Đồng phục của mày đâu?"

    - Hắn gằn giọng hỏi.

    "Tôi..ờm ...tôi là học sinh mới.. chuyể- chuyển từ nơi khác đến..."

    - Takemichi cố gắng tìm ra một cái lý do, nếu không bị nghi là kẻ đột nhập thì khó giải quyết lắm.

    "Hừ, vậy đến chỗ này làm gì?"

    - Hắn hừ lạnh một cái, ánh mắt đã giảm chút cảnh giác nhưng vẫn nghi ngờ.

    "Lạc đường.."

    - Takemichi nhẹ nhàng đáp.

    "...

    Tch..

    Mẹ kiếp, mấy tuổi rồi còn đi lạc?

    Tên gì?"

    - Hắn vò tóc bất lực.

    "Hanagaki...

    Takemichi."

    - Cậu hơi ngập ngừng nói, liệu nói tên thật ra có bị phát hiện.

    'Chưa nghe bao giờ, có lẽ là học sinh mới thật' ...

    Giờ thì mau rời khỏi đây.

    - Hắn ngẫm nghĩ một chút rồi gật gù hiểu vấn đề, song hạ giọng phần nào rồi xua tay đuổi cậu, Takemichi cũng không muốn dính dáng gì đến hắn đâu.

    Tuy nhiên khi cậu quay người toan rời đi thì tim cậu bỗng đập lệch nhịp một cái mạnh.

    Ức!!!

    "Sao vậy?!"

    - Người kia thấy cậu bỗng ngã quỵ xuống thì hơi luống cuống chạy đến bên.

    "Đ- đau quá...

    "- Takemichi cuộn mình lạ ôm tim, khuôn mặt hiện lên đầy đau đớn.

    Người kia chẳng biết làm gì, đành vội bế cậu lên đưa đến y tế nhưng bỗng nhiên một sát ý đáng sợ nào đó xuất hiện, khiến hắn phải cảnh giác.

    Hắn vừa bế sốc cậu lên, thì có một vật lạ phi vòng tới chỗ hai người.

    Hắn nhanh nhạy bế cậu nhảy sang một bên để tránh, vật lạ kia liền cắm xuống đất, kẻ kia nhìn vật đấy cũng ngỡ ngàng.

    'Cái- cái này ??

    Chẳng phải đã bị phong bế cả ngàn thập kỉ rồi mà?'..."

    Ah, nhóc!"

    - Hắn đang hoang mang thì thấy người trong lòng mình đã thả lỏng cơ thể..

    ...

    "Có tìm thấy không?"

    - Mikey thở hổn hển hỏi những người khác, nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu.

    "Mấy đứa sao rồi?"

    - Shinichirou chạy đến, trên người toàn lá cây và vết xước.

    "Anh làm trò gì mà để bị vậy thế??"

    - Baji bàng hoàng nhìn cái con người đã tuổi đôi mươi mà lại hậu đậu, lếch thếch.

    "À thì nãy anh định trèo lên cây cao để nhìn cho dễ, nhưng lúc xuống thì mắc vào cành rồi ý mà ..haha.

    Mà tìm thấy không?"

    - Shinichirou cười ngờ nghệch.

    "Không có, tên nhóc ấy biến mất nhanh quá.."

    - Draken lắc đầu.

    "Chà, rắc rối thật, chỉ mong ông nội không mắng.."

    - Shinichirou gãi đầu thở dài.

    "Thôi, kiểu gì cũng bị chửi, giờ đi đến y tế đi đã."

    - Wakasa đi tới cốc đầu Shinichirou một cái..

    //Xoạch//

    "Huh?

    Taiju?

    Sao mày lại ở đây?

    Bị thằng nào đánh à?"

    - Wakasa mở cửa thì nhìn thấy Taiju đang ở bên trong, còn ngồi ở bên giường bệnh xá.

    "Không có, chỉ là có một tên nhóc lạ lẫm lăn ra ngất nên mang lên đây thôi."

    - Taiju nhăn mày.

    "Chà, Taiju tự nhiên bao dung dữ ta."

    - Shinichirou cười khì, đám loi nhoi Mikey đi theo cũng lên ngó chuyện, nhưng sau đó lại hò to.

    "A!!

    Là tên nhóc cần tìm đây này!"

    - Kazutora bàng hoàng chỉ thẳng đến Takemichi đang nằm trên giường.

    "Hả?!

    Bọn mày quen nó à?"

    - Taiju nhướng mày.

    "Không tính là quen, mới gặp thôi.

    Chắc mày biết cái trận chấn động lớn vừa cách đây khoảng tiếng ấy.

    Khả năng nguyên nhân do sự xuất hiện đột ngột của tên nhóc này nè."

    - Chifuyu tiếp lời.

    "...Là cái tên yếu ớt này á?

    Thế mà cũng cả gan kêu với em bản thân là học sinh mới đấy?"

    - Taiju khẽ cười khẩy, vẻ mặt bàng hoàng không tin vào những điều Shinichỉou vừa nói.

    "Ừm.

    Nhưng sao tên nhóc này lại nằm đây rồi?"

    - Shinchirou gật đầu khẳng định.

    Taiju không giấu diếm mà kể lại đầu đuổi, ai cũng sốc khi nghe thấy một điều mới lạ.

    "Cái gì cơ?!"

    - Baji sốc há hốc miệng.

    "Cái thứ truyền thuyết bị phong bế cả ngàn năm ấy vậy mà lại thức tỉnh khi tên nhóc này xuất hiện?!"

    - Kazutora bàng hoàng không kém.

    "Chết thôi, phải nói lại với thầy Hiệu Trưởng sớm thôi, haha.."

    - Shinichirou chỉ có thể nở một nụ cười đầy méo mó tự trấn an.

    "Tao cũng ngạc nhiên khả năng tên nhóc này liên quan đến cái thứ vũ khí chết người đó, nhưng vì đề phòng nên vác cả xuống đây luôn."

    - Taiju khẽ nhăn mày.

    "Ưm..."

    - Cậu khẽ động, tất cả con người đang nháo nhào, sửng sốt, nào ngờ bỗng đứng bất động nhìn về phía cậu như sợ cậu sẽ tỉnh dậy, thở cũng như không thở.

    Khi thấy cậu không có động tĩnh gì thì mới dám thở mạnh..

    Nhưng...

    "Chỗ nào đây.."

    - Takemichi nheo mắt, cố thích ứng với cái ánh sáng đột ngột.

    "Ah, d- dậy rồi."

    - Mitsuya giật mình lên tiếng.

    "Gì vậy."

    - Takemichi cố ngồi dậy, Taiju ở kế cũng hiểu ý, đỡ cậu.

    "...

    Cảm ơn... .... ...

    Đừng có chăm chăm nhìn tôi không?"

    - Takemichi ậm ừ khẽ nói, đám người kia sao cứ nhìn cậu như sinh vật lạ ấy, khiến cậu khá khó xử.

    "À, xin lỗi em nhé.

    Anh là Sano Shinichirou, hân hạnh được gặp em.

    Anh được giao nhiệm vụ là đi kiểm tra nguồn cơn của một vụ chấn động, và nghe nói.. em là người đã gây ra...

    Ý - ý anh là chỉ có khả năng, xin em hãy phối hợp giải thích."

    - Shinichirou trấn tĩnh mở lời.

    "Em là Hanagaki Takemichi.

    Hân hạnh..."

    - Takemichi gật đầu, đôi ngươi xanh như phát sáng, luôn lia mắt nhìn lũ người xung quanh đầy cảnh giác..

    Shinichirou ngờ ngợ, khi nhận ra Takemichi đang cảm thấy bất an với những con người xa lạ này liền ra lệnh đuổi cả lũ đi, kể cả Taiju.

    "Ơ, sao em cũng phải ra?

    Em muốn hóng."

    - Mikey càu nhàu nói.

    "Thôi lạy ông tướng, sắp vào giờ rồi, vô lớp dùm đi."

    - Shinichirou đẩy cả lũ kia ra khỏi phòng y tế, sau đó đóng cửa, quay lại chỗ ghế bên giường bệnh của cậu ngồi xuống.

    Anh còn cẩn thận hơn, sử dụng một viên đá màu vàng tinh tế, bóp nát nó trước sự ngạc nhiên của Takemichi, ngay sau đó là một vòng cầu màu vàng bao bọc xung quanh chỗ bọn họ.

    Takemichi ngơ ngác ngỡ ngàng, há hốc miệng nhìn thứ kì diệu trước mắt.

    "Pfft, có lẽ hơi lạ với em?

    Đây là đá ma thuật, được dùng để ngăn cách âm với bên ngoài."

    - Shinichirou thấy em như vậy thì khẽ cười rồi giải thích.

    "À, vâng.."

    - Takemichi ngại ngùng gãi má.

    Thấy không khí có vẻ thoải mái, đỡ căng thẳng hơn, Shinichirou bèn lên tiếng.

    "Như này đã ổn hơn chưa?

    Giờ em có thể giải thích chứ?"

    - Shinichirou cười thân thiện.

    "Dạ...

    Nghe có vẻ hoang đường, những nếu không nói ra thì rất khó để giải thích.."

    - Takemichi cúi mặt, những ngón tay trắng trẻo nhỏ bé cứ chồng lên nhau rồi lại đan lại, ngọ nguậy liên hồi.

    "Em là một người xuyên từ một chiều không gian khác tới, cũng có nghĩa em là người từ một hành tinh khác được đưa đến đây..

    Có thể anh nghĩ là em bịa, nhưng em không thể không nói thật...."

    - Takemichi ngập ngừng nói, sau đó khẽ đưa mắt nhìn biểu cảm của anh.

    Shinichirou nghe xong lời em giải thích cũng không giữ được miệng mà há rộng.

    "A- Anh Sano?

    Ờmm..

    Anh ổn không?"

    - Takemichi khẽ nuốt nước bọt lo lắng hỏi.

    "Không sao, anh ổn.

    Chỉ là sốc nhẹ thôi.

    Chuyện xuyên không gian cùng chiều thì là chuyện bình thường, nhưng từ không gian khác tới, có lẽ là một điều rất khó có thể xảy ra."

    - Shinichirou hít thở lấy lại phong độ.

    "..."

    - Takemichi không đáp lời, chăm chú nghe anh nói.

    "Nếu xét về mặt giả thuyết thì em có đủ chứng cứ để chứng minh bản thân là người xuyên từ chiều không gian khác, Takemichi".

    - Shinichirou khẽ gật gù.

    "Là sao ạ?

    Chứng cứ?"

    - Cậu có chút khó hiểu, ký ức của cậu bị đứt quãng nên dường như không nhớ gì, chưa kể mấy thứ kì diệu ở nơi này hoàn toàn mới với em, nếu nói là trong truyện tranh thì có lẽ em hiểu chút.

    "Theo lời kể của những người ban nãy, trước khi em tới đây, thì giữa không trung xuất hiện vết nứt không gian, và vụ nổ đã phát động từ nó.

    Và cũng là lúc em xuất hiện."

    - Shinichirou giải thích.

    "...Vâng.

    Em hiểu rồi."

    - Takemichi gật đầu.

    "Được rồi, anh sẽ báo cáo với hiệu trưởng về vấn đề này.

    Em không cần lo lắng gì về hậu quả, sẽ không có hình phạt nào với người vô tội như em đâu.

    Mà em muốn học ở đây không, vừa tiện cho việc quan sát và giải quyết vấn đề, vừa tiện cho em, dù gì em cũng chưa có nơi nào để đi đúng không?

    Nhìn em cũng khoảng 14 tuổi nhỉ?"

    - Shinichirou đứng dậy khỏi ghế, khẽ búng tay một cái, vòng cách âm liền tan biến.

    "Vầng ạ.

    Vậy phiền anh rồi".

    - Takemichi lúng túng gật gù.

    "Không có gì đâu.

    Có gì lát anh sẽ nhờ người gọi em, giờ em cứ nghỉ ngơi."

    - Shinichirou cười thân thiện rồi rời đi.

    Không lâu sau khi Shinichirou đi , trước mặt Takemichi liền xuất hiện những đốm sáng xanh, cậu hơi sững sốt đưa tay hứng nó, một giọng nói đầy bí ẩn vang lên.

    .....// Ting //.....

    [Kính chào chủ nhân, tôi hậu duệ thần thời gian, tôi được giao nhiệm vụ là bảo vệ ngài.]
     
    [Alltakemichi] - Privileged Hybridity
    Chương 3


    "Ahh?!"

    - Takemichi sợ hãi lật tung chăn nhảy khỏi chiếc giường thật xa, nơi xuất hiện những đốm sáng kì lạ.

    Những đốm sáng tụ tập lại, dần dần hiện lên hình ảnh của một người thanh niên trẻ tuổi, mái tóc ngắn đỏ au như màu máu, đôi ngươi xanh giống Takemichi, nhưng trầm đục bao phần, khoác trên người một bộ quần áo cổ có phần giản dị.

    "Tôi là Micchi Yorino.

    Là hậu duệ của Thần Thời Gian.

    Nhận lệnh lên đây bảo vệ anh."

    - Ichi từ từ chạm đất, khẽ cất tiếng, giọng nói nghe ngọt ngào như rót mật vào lòng người, nhưng thật tiếc lại thuộc quyền sở hữu của một nam nhân a.

    "A..

    à..

    Tôi là Hanagaki Takemichi, hân hạnh."

    - Takemichi thả lỏng cảnh giác tự giới thiệu mình, ngay sau lời giới thiệu là một khoảng tĩnh lặng bao trùm.

    "Ờm..

    Tôi có thể hỏi là.. tại sao.."

    - Takemichi ngại ngùng muốn hỏi chuyện phá tan bầu không khí.

    "Vì khoảng thời gian anh xuyên từ thế giới cũ cho đến đây là khoảng thời gian rất dài, có thể nói cách đến hơn ngàn tỷ năm ánh sáng, cũng có nghĩa anh đang khoảng hơn vài trăm tuổi, cũng có thể là vài nghìn tuổi.

    Đó là nguyên nhân vì sao tóc anh dài."

    - Ichi như hiểu cậu muốn hỏi gì mà nhẹ nhàng đáp ngay.

    "V- vài tỷ tuổi ?!

    Vậy tại sao tôi không già đi chút nào vậy?"

    - Takemichi nghe xong sốc không nói lên lời.

    "Vì anh là Thần Chết, thần chết luôn dừng phát triển lại ở một độ tuổi tươi đẹp nhất."

    - Ichi khẽ nói.

    "Thần Chết????"

    - Takemichi giật mình, thần chết gì ở đây?

    Cậu còn sống mà??

    "Thần Thời Gian chưa nói gì cho anh sao?

    Vì trường hợp đặc biệt, anh sẽ phải chấp nhận một danh hiệu để có thể sống trong một vũ trụ không được phép có sự xuất hiện của anh, nếu không sẽ có những vị thần của định luật sống khác cản trở sự sống của anh.

    Và lựa chọn Thần Chết là tốt nhất, vừa tránh việc anh bị lõa hóa khi xuyên không thời gian, vừa hợp với việc anh từng chết đi và sống lại nhiều lần."

    - Ichi giải thích tường tận mọi điều cho Takemichi, nghe vậy, Takemichi cũng hiểu đường vài phần.

    "Vậy sao.."

    - Takemichi khẽ cười.

    Một lần nữa, khoảng không gian lại chìm vào sự im lặng, Takemichi cũng chẳng biết tìm đề tài mà nói nữa, chỉ biết vừa cười vừa nhìn mĩ nam lạnh lùng trước mắt.

    Nhìn kĩ mới thấy, tên nhóc kia khá nhỏ, chắc chỉ ngang cậu 1m6 thôi nhỉ?

    Xưa cậu từng đọc mấy quyển manga, thường thấy mấy hậu duệ toàn là cơ bắp cuồn cuộn, mặt mày hằm hằm cơ.

    Còn người này, khuôn mặt tròn trĩnh, nhìn lâu thấy có nét giống nữ giới đó.

    "Cái thứ màu đen tuyền kia chính là vũ khí của anh, nó là một loại vũ khí của thần giới, do thần chết trước đã bị tán phách trong khi đang đi tiễn linh hồn trên nhân giới, nên lưỡi hái ấy đã bị nhân loại giữ lại và phong bế như một pháp bảo."

    - Ichi lần này chủ động lên tiếng, đưa mắt nhìn về phía lưỡi hái, giơ tay lên.

    Cái lưỡi hái liền tự động bay đến tay Ichi, khiến cậu phải bàng hoàng khi nhìn cảnh ấy.

    "Đừng ngạc nhiên, thế giới anh được đưa tới là một thế giới có ma lực, ma pháp, pháp thuật, linh thú, tinh linh và cả thần.

    Nói chung, mọi chuyện khó hiểu đều có thể xảy ra ở nơi này, xác suất luôn từ 10% trở lên."

    - Ichi giải thích cho cậu đỡ bỡ ngờ.

    "Ôi trời, chẳng phải anh sẽ trở thành một con người vô năng ở đây sao??

    "- Takemichi nắm tóc hoang mang, vậy cậu chả khác kiếp trước là mấy nhỉ?

    '....

    Quả thật rất ngốc'..."

    Anh sẽ được Thần Thời Gian hỗ trợ cho phần hệ ma pháp, còn chưa kể anh vốn đã có thuật hệ khống chế, và hắc ma pháp khi làm Thần chết ."

    - Ichi thở dài, khuôn mặt vẫn không biến sắc.

    "Aha, anh không biết.."

    - Takemichi cười xấu hổ, gãi đầu.

    "Vậy giờ anh nên làm gì đây.

    Sống như một người bình thường?"

    - Takemichi chọt hai ngón trỏ vào nhau, liếc mắt nhìn Ichi.

    "Giờ thì cứ sống như bình thường, nếu có việc gì thì tôi sẽ nhắc nhở anh.

    Chúng ta sẽ giao tiếp bằng thần giao cách cảm..

    Cái này thì anh biết nhỉ?"

    - Ichi .

    "À, có xem qua vài thứ nên cũng hiểu."

    - Takemichi gật gù.

    "Vậy, Ichi đi đây, có gì cứ liên hệ.

    Nhớ cầm cả cây lưỡi hái theo."

    - Micchi nhắc nhở song biến mất vào hư vô.

    // Cạch//

    "Takemichi?

    Chúng ta cần lên phòng hiệu trưởng giải quyết việc đăng kí học và xác định hệ ma pháp của em."

    - Shinichirou mở cửa gọi em.

    "À vâng, em tới ngay."

    - Takemichi quay người đi theo Shinichirou.

    ......

    "Trò là người đã đánh thức thứ pháp bảo này bị phong bế này?"

    - Thầy hiệu trưởng kiêm vị trí Chủ bá tước của nhà Sano chống cằm nhìn người con trai nhỏ bé kia.

    "Vâng, là em."

    - Takemichi gật đầu, cậu thấy người trước mày đang khso chịu gì thì phải, mặt chau như đít khỉ rồi kìa.

    Hiệu trưởng thì cứ tỏa sát khí thăm dò, Shinichirou đứng cạnh bên đã toát mồ hôi hột như sắp đi đội mồ đến nơi, còn cậu thì chẳng cảm thấy điều gì, vốn dĩ Thần Chết sẽ không bị ảnh bởi những thứ như thế rồi.

    "...Chà, thân thủ khá lắm, trò hãy kiểm tra thuần hệ đi, để chọn lớp."

    - Ông Sano chợt cười thân thiện, mọi vết nhăn do tuổi già như giãn ra, quay mặt nhìn Shinichirou như ra lệnh.

    "Ực..

    Vâng."

    - Shinichirou hoàn hồn, lục cục đi lấy quả cầu đo tinh thế.

    "Em chỉ cần đặt tay lên đây, và tập trung truyền khí trong cơ thể vào là được."

    - Shinichirou khẽ nhắc, Takemichi cũng ngoan ngoãn gật đầu làm theo.

    Cậu đặt tay lên quả cầu và nhắm mắt lại ngay sau đó quả cầu đã hoạt động.

    [ Hanagaki , hãy lựa chọn rương báu thuần hệ.] - Ichi nhắc nhở cậu bằng thần giao cách cảm, Takemichi đang ngơ ngác thì trong thần trí cậu đã xuất hiện những chiếc rương nhỏ nhắn giống nhau y sì đúc.

    [ Chọn cái nào cũng được à?? ] - Takemichi lúng túng hỏi.

    [ Phải, một cái bất kì. ] - Ichi.

    Cậu nhìn những chiếc rương, cậu không có chút gì gọi là có ấn tượng với chúng, tất thảy đều giống nhau.

    Bỗng cậu nghĩ ra điều gì đó, tay đưa lên không trung kéo những chiếc rương lại với nhau, thật bất ngờ khi chúng lại hợp thành một.

    Đến hậu duệ Thần Thời Gian - Ichi Yorino còn bàng hoàng trước cách làm của cậu, cũng không ngờ Thần Thời Gian lại chiều chuộng cậu đến thế...

    Ở bên ngoài tiềm thức, Takemichi vẫn nhắm mắt, hai con người kia vẫn luôn chăm chú nhìn vào quả cầu, trung tâm quả cầu vẫn động quang một màu trắng, dần dần bọn họ đã thấy một màu xanh lam huyền ảo.

    Trong khi Ông Sano và Shinichirou cá chắc cậu thuộc Mộc thuật thì bất ngờ, quả cầu bỗng bị nứt ra, động quang xanh hóa thành những tia sét xanh mà tản ra xung quanh căn phòng, điều này đã khiến hai người kia sửng sốt, vội tạo một vầng lá chắn những tia sét đang vô kiểm soát chạy loạn kia.

    Mọi đồ vật trong căn phòng bắt đầu trở nên lộn xộn, những tia sét tụ tập lại như một cơn lốc xoáy rồi cuốn mọi thứ đồ xung quanh, kèm theo còn có cơn cuồng phong mạnh mẽ ùa vào...

    Còn Takemichi, nhân vật trung tâm cơn lốc bão ấy, vẫn đang chìm trong tiềm thức.

    Khoảng một lát sau, sự động quang ấy dừng lại, ông Sano và Shinichirou lúc cũng đã bỏ cảnh giác nhưng lại thấy một điều sốc đến đứng hình.

    Bao quanh Takemichi là những quả cầu thuần hệ tinh túy, nhưng chỉ hai quả cầu đã hiện rõ màu, những cái còn lại đều mới chỉ là một màu trắng xám mờ nhạt, nhưng cũng đã khiến cho hai con người kia thấy ngạc nhiên.

    Cả tỷ tỷ ngàn ngàn năm chưa chắc sẽ có....

    "Phù...

    Xong rồi sao?"

    - Takemichi khẽ mở mắt, nhưng cậu liền bị bất ngờ khi thấy khuôn mặt đầy suy tư của ông Sano và khuôn mặt trắng bệch của Shinichirou, thêm cả đống đồ ngổn ngang xung quanh, cậu thầm nghĩ, có phải cậu gây chuyện rồi không?

    Hay thuần hệ của cậu có vấn đề?

    "Shinichirou.."

    - Ông Sano khẽ lên tiếng đánh thức đứa cháu đang bị lạc mất hồn kia.

    "À dạ??"

    - Shinichirou giật mình nhìn ông, miệng chưa khép lại.

    "Chuyện này không được tiết lộ cho đến khi số thuần hệ của trò ấy hoàn thiện."

    - Ông Sano đưa mắt nhìn cậu.

    "A, vâng."

    - Shinichirou khó hiểu nhưng cũng gật đầu.

    "Còn trò Hanagaki, ta thông báo cho trò về thuần hệ của trò.

    Tổng số thuần hệ hiện có là hai thuần hệ Lục Bảo Lôi hệ và Hắc hệ.

    Số hệ còn lại chưa xác định, cần phải có thời gian dài để xác định, khi nào xác định được, liền phải báo cho ta."

    - Ông Sano nói.

    "Vâng, may quá, hóa ra cũng giống như mọi người, con cứ lo là mình vô hệ."

    - Takemichi vui mừng đến nhảy cẫng lên.

    "Takemichi...

    Mỗi người chỉ có nhiều nhất là hai hệ thôi...Còn em có tới gần chục hệ đấy, không giống nổi đâu, đã thế thuần hệ của em còn là một loại chưa xuất hiện bao giờ..."

    - Shinichirou giải thích cho em hiểu, Takemichi đang vui vẻ bỗng chốc đứng hình.

    .....

    "Đây là lớp của em, năm một lớp C."

    - Shinichitou đưa thẻ lớp cho em.

    Sau đó em cũng lễ phép rời đi, dù còn sốc nhưng vẫn phải chấp nhận và nghe hết lời dặn của thầy hiệu trưởng, mỗi tội nghe xong em vẫn chưa hiểu lắm, nhưng kệ, lát đi tìm thư viện rồi tìm hiểu là được.

    "Shinichirou, hãy bảo vệ đứa nhóc ấy bằng mọi giá, nếu để ai biết được điều này, có lẽ tính mạng của tiểu bảo tử này sẽ gặp nguy hiểm ngay."

    - Ông Sano nghiệm trọng nói.

    "Tại sao ạ??"

    - Shinichirou có chút khó hiểu hỏi lại.

    "Những kẻ tham lam sức mạnh to lớn sẽ muốn những thuần hệ tinh túy ấy, mà mỗi thuần hệ giống như một con tim trong con người, lấy đi là không thể sống.

    Mỗi thuần hệ tinh túy có thể đáp ứng duy nhất một loại thuần hệ mà kẻ đó mong muốn, càng nhiều thì càng nhiều cơ hội có thêm sức mạnh.

    Và sự xuất hiện của thằng bé chính là mồi ngon cho cả thiên hạ."

    - Ông Sano giải thích.
     
    [Alltakemichi] - Privileged Hybridity
    Chương 4


    "Năm nhất...

    Lớp C...

    Ở đâu vậy ta..

    Ai za".- Takemichi đang chổng mắt lên trên trời để nhìn biển lớp, nhưng đi hoài không thấy nó ở đâu, và rồi vô tình va phải ai đó.

    "Xin lỗi, cậu không sao chứ?"

    - Thanh niên bị cậu đam vào vọi quay người xin lỗi.

    "A.

    Là cậu??"

    - Cả hai đồng thanh ngạc nhiên thốt lên.

    "Cậu là thanh niên mà tôi đỡ này?!"

    - Takemichi ngạc nhiên chỉ vào người thiếu niên trước mắt.

    "Còn cậu là tên nhóc thiên sứ?!"

    - Kẻ đó cũng chỉ lại.

    "Thiên sứ gì??"

    -Takemichi ngơ ngác khi nghe thấy lời hắn nói.

    "Không!

    Không có gì.

    Tôi là Kazutora Hanemiya.

    Còn cậu làm gì ở đây?"

    - Kazutora luống cuống lảng tránh đổi chủ đề.

    "Tôi vừa được thầy hiểu trưởng cho nhập học, giờ đang đi tìm lớp."

    - Takemichi khẽ nhún vai biểu lộ điều khó khăn đang gặp phải.

    "Lớp bao nhiêu?"

    - Kazutora hỏi.

    "Năm nhất Lớp C."

    - Takemichi đưa thẻ lớp cho hắn xem.

    "Ồ, cùng lớp với tôi.

    A!!

    Quên mất, tôi đang bị muộn giờ vào tiết!1 Mau mau, chúng ta phải đến nhanh nếu không sẽ bị lão chằn lửa đó đánh chết mất!!!"

    - Kazutora sực nhớ ra, khuôn mặt cậu ta liền tái mét lại rồi vội vàng kéo tay cậu lôi đi.

    "Ấy?!

    Từ từ thôi.

    Tôi chân ngắn không nổi theo tên chân dài như cậu đâu!!"

    - Takemichi phát hoảng la lên giữa hành lang yên tĩnh.

    .....

    "Trò Kazutora?!

    Đây là lần thứ bao nhiêu trò đi vào tiết muộn rồi?

    Trò ghét tiết của tôi lắm đúng không hả??"

    - Thầy giáo la làng lên, khuôn mặt hằm hằm sát khí như muốn thiến cả nòi lẫn giống của người trước mặt.

    Lão lia mắt nhìn đám học trò đang cúi gằm mặt đang xếp hàng thẳng lối ở phía sau, im phăng phắc không một tiếng động rồi lại nhìn tên tiểu nghịch Kazutora trước mắt, nhưng bỗng dừng lại khi thấy một thân ảnh nhỏ con đang núp đằng sau Kazutora.

    "Trò này?

    Là từ lớp nào đến, trốn tiết ra đây làm gì?"

    - Lão bất giác nguôi giận, chỉ là giọng có chút đanh hỏi cậu.

    "Dạ!

    Em là Hanagaki Takemichi.

    Là học sinh mới, vừa được thầy hiệu trưởng đưa cho thẻ lớp ạ.

    Và cả lí do cậu này muộn một phần là do em thầy ạ.

    Em không biết lớp.

    "- Takemichi khá rành rọt trả lời, ấy vậy mà lão ta không thấy bực bội nữa, nhẹ nhàng cầm thấy thẻ lớp của Takemichi rồi tha cho cả hai đứa về chỗ.

    "Hừ, được rồi.

    Về chỗ đi, lần này là tha cho cậu."

    - Lão phẩy tay.

    Đám học sinh dưới kia chứng kiến được cảnh này thì sốc đến không nói lên lời nào.

    Kazutora cũng thế, may có Takemichi kéo đi về hàng và dần tỉnh táo lại.

    "Giờ hãy chia đội và chuẩn bị bước vào chuyến thực chiến, nhóm nào không gom đủ 50 túy linh thì cứ việc nhịn bữa tối."

    - Lão nói như ra lệnh, lũ học sinh chỉ biết khóc trong lòng.

    "Là tên nhóc lúc trưa nay đấy à?

    Tao là Sano Manjirou, cứ gọi tao là Mikey."

    - Mikey tiến tới chỗ cậu và Kazutora đang đứng, đằng sau là tên cao khều.

    "Tao là Ryuguji Ken, gọi Draken là được."

    - Draken không mấy quan tâm.

    "Tao là đứa bị mày ngã vào người, tên Baji Keisuke."

    - Baji nói .

    "Tôi là Hanagaki Takemichi."

    - Takemichi gật đầu cười trừ, cái này có coi là cách để ấn tượng lần đầu gặp mặt không vậy .

    "À, nói mới nhớ.

    Buổi trưa nay, tại sao mày lại xuất hiện khi mảnh vỡ không gian bùng vậy?"

    - Mikey nói.

    "Tao không rõ nguyên nhân nên đừng hỏi 🙂"- Takemichi cười trừ, tại thầy hiệu trưởng kêu cậu không nên tiết lộ nên cậu mới không nói đấy.

    "Yo, bọn mày còn muốn thêm người không?"

    - Thanh niên đầu tím Mitsuya Takashi tiến tới, bên cạnh hắn còn có một người mái tóc xanh dương khác.

    "Cũng được, đông người càng dễ có nhiều túy linh hơn."

    - Kazutora khẽ gật đầu nói.

    "Là người ban trưa này.

    Tao là Mitsuya Takashi."

    -Mitsuya chìa tay tỏ ý muốn bắt tay chào hỏi và Takemichi cũng đáp lại.

    "Tôi là Hanagaki Takemichi, hân hạnh."

    - Takemichi khẽ cười thân thiện.

    "Thôi nào, giờ mau đi thôi.

    Lát nữa là muộn đấy."

    - Baji vò tóc lên tiếng.

    .....

    "Mikey!!

    Ở đây có hai con Lôi Thiết!!

    Mau tới đây, nó có thể giúp mày thăng cấp đấy."

    - Baji đứng sau lùm cây lên tiếng, vừa thu hút được hai con Lôi Thiết vừa có thể gọi cả thằng bạn chí cốt chuẩn bị tinh thần.

    Ngay lập tức Hai con Lôi Thiết cảm nhận được nguy hiểm đã lao về phía Baji, và ...

    // Rầm//

    "Chà mày mạnh tay phết nhỉ?"

    - Draken đi tới, tay còn cầm hai con Mộc Vân Hiên.

    "Haha, không mạnh tay sao có thể giết được, con này mà tấn công thì chỉ có chết, luồng điện của nó có thể khiến một người thuần hệ cấp 30 trong một đòn đấy."

    - Mitsuya cười trừ.

    "Mày kiếm được bao nhiêu rồi?"

    - Baji tiến tới.

    "Bốn viên túy linh thôi, còn mày?"

    - Mitsuya.

    "Năm.

    Mikey lấy được 7 viên rồi, thêm hai con này nữa là 9.

    May mà tìm được hồn thú trăm năm, có thể nâng cấp."

    - Baji cười khì.

    "Tao mới 8 viên thôi."

    - Draken.

    "Kazutora đang luyện hóa đằng bụi kia, nó vừa cuỗm được một Mạch Kim Hiên 150 năm, đang nâng cấp rồi."

    - Baji chỉ tay ra chỗ bụi hắn vừa đứng.

    "Ừ.

    Mà Takemichi đâu?

    Tao không thấy nó?"

    - Mitsuya.

    "Nãy tao bảo tản đi tìm túy linh cho dễ rồi.

    Chắc đã tìm được hồn thú nào đó hợp với thuần hệ rồi chăng."

    - Baji.

    "? ..Nhưng chẳng phải nó chỉ là học sinh mới sao?

    Nãy tao hỏi qua nó thì kêu chưa thực chiến bao giờ mà.."

    - Mitsuya khẽ chau mày lo lắng.

    "Nó không nói tao biết.

    Tao kêu tản là cũng tản đi không chần chừ mà??"

    - Baji bỗng chốc giật mình.

    "..."

    - Tất cả nghe vậy liền im thin thít.

    Bọn họ quên mất.

    "Có lẽ tao nên đi tìm nó.

    Mikey cứ ở đây nâng cấp thuần hệ đi, thêm hai con này mày sẽ lên cấp 17, vừa đủ cho lần sau tham gia lễ thăng cấp võ hồn."

    - Draken vứt hai con Mộc Vân Hiên rồi quay người đi.

    ...

    Phía Takemichi, cậu đang đi dạo quanh khu này, tại sao lại đi dạo chứ không phải tìm hồn thú giết lấy túy linh á?

    Tại vì cậu đi dạo để lụm túy linh chứ sao?

    Chẳng hiểu sao trên đường cậu đi cứ có túy linh được "đặt" sẵn dưới nền đất như thể đang muốn cậu nhặt đi ấy.

    "Chà, 23 cái rồi nè, nhưng liệu có phải túy linh thật không ta?

    Mình làm vậy có được không nhỉ?"

    - Takemichi nhìn viên túy linh trắng trên tay rồi lại bỏ vào túi đựng túy linh.

    Bỗng trong lùm cây phía đối diện, cách chỗ cậu khoảng trăm mét có động tĩnh.

    Cậu liền nâng cao cảnh giác nhìn về phía nó, khi chuẩn bị tiến vào rừng hồn thú, Mitsuya đã nhắc cậu phải cẩn thận xung quanh, các hồn thú có nhiều loại, nhưng chung nhất là đều có hại đối với con người.

    //Graaaaoooo//

    Không ngờ tới điều đáng sợ ấy, một con hồn thú to lớn lao ra với ý định tấn công cậu, Takemichi sửng sốt nhìn theo cái con hồn thú ấy, ăn quái gì mà to vậy??

    [ Né đi!!Rồi mau rút Trượng Thần Chết!!] - Ichi thét lên trong tâm trí của Takemichi khiến Takemichi vội vàng hành động theo mà không kịp ý thức.

    Vừa né sang một một bên, hồn thú kia liền tỏ vẻ tức giận khi thấy không được như mong muốn.

    Trượng Thần Chết vừa rút ra, liền có một làn cuồng phong động quang đen ập tới, làm rừng cây nghiêng ngả, hồn thú kia cũng bị dọa sợ phải cắn răng giữ mình trước cơn cuồng phong đó.

    [ Tập trung nguồn hồn lực vào Trượng Thần Chết, và chém!] - Ichi.

    Takemichi cũng nghiêm túc làm theo, cậu nắm chặt Trượng Thần Chết, cảm nhận hồn lực đang truyền đến lưỡi Trượng và đến khi trận cuồng phong vừa dừng.

    Lập tức cậu đã vung lưỡi hái.

    Yahhhh!!!

    _..._

    "Ack!"

    - Takemichi vội rụt tay về, cậu không nghĩ khi sử dụng dao găm để lấy túy linh của con quái này lại khó khăn như thế, da nó rất cứng nha.

    "Không sử dụng dao găm được đâu nhóc con."

    - Một giọng nói lanh lảnh phát ra từ sau cậu.

    "Anh Shin?

    Sao anh lại ở đây?"

    - Takemichi hơi bỡ ngỡ vậy mà có người khác ở đây à?

    "À, thì..

    Anh đang đi săn hồn thú lấy túy linh tình cờ gặp em ở đây."

    - Shinichirou hơi ngập ngùng đáp.

    "Vâng, vậy làm cách nào có thể lấy túy linh của con hồn thú này ạ?

    Em dùng dao găm mà không chọc được.."

    - Takemichi bĩu môi bất lực nói.

    "Để anh lấy cho.."

    - Shinichirou dứt lời, khoảng không bên cạnh hắn bỗng xuất hiện lỗ không gian, hắn rút ra một thanh kiếm, có khắc hình một tiểu long màu đen nhánh.

    "Ai zaaa."

    - Shinichirou giật mình, thanh kiếm ấy vậy mà lại nặng quá, bao quanh hắn còn có động quang hắc ám, chắc chắn toát ra từ con tiểu long trên thanh kiếm, Shinichirou khóc trong lòng, hắn muốn thể hiện cho cậu xem thôi mà.

    [Takemichi, hãy chạm con tiểu long trên thanh kiếm của hắn đi, hấp thụ nó để tăng hồn lực, đồng thời giúp hắn luôn, hắc ma lực trên đó là nguyên nhân khiến thanh kiếm của hắn nặng hơn đấy.] - Ichi lại cất tiếng nói.

    Takemichi nghe lời làm theo, cậu cúi người nhìn thanh kiếm, tay chạm nhẹ vào mắt con tiểu long.

    Ngay sau đó, những luồng động quang hắc ám đã thu về lòng bàn tay cậu, dần dần di chuyển đến tâm mi.

    "Ấy, nhẹ hơn luôn này, không ngờ em lại làm được điều này đó."

    - Shinichirou bàng hoàng nâng thanh kiếm, vung lên vung xuống một cách dễ dàng.

    "Không sao, giờ anh giúp em mổ con này ra đi, em còn phải lấy túy linh nữa.

    Không thì đám Mikey sẽ phải chờ."

    - Takemichi hối hả nói.

    "Được rồi được rồi."

    - Shinichirou cười ôn nhu, hắn vung kiếm, ngay lập tức xác con quái đã bị ảnh hưởng.

    Ở miệng vết thương khá sâu ấy, xuất hiện một phần của viên túy linh, nhưng màu sắc này có chút lạ.

    Takemichi không quan tâm gì nhiều, trực tiếp dùng tay moi nó ra, làm Shinichirou phát khiếp khi nhìn thấy máu đỏ của hồn thú bắn lên khắp mặt và quần áo của cậu.

    "A?

    Sao viên túy linh này lại có màu khác với mấy viên còn lại thế?

    Còn to hơn nữa."

    - Takemichi ú ớ cầm viên " túy linh " trên tay, Shinichirou thấy thế chỉ biết cười bất lực, nhưng cũng chả trách được cậu, vốn dĩ cậu cũng đâu phải người của thế giới này.

    Shinichirou cất thanh kiếm trở lại không gian, rồi rút khăn tay lau máu trên mặt cậu, vừa lau vừa giải thích.

    "Đây là hồn thú hệ lôi, khoảng 700 năm, nên lõi linh khí của nó sẽ khác với những loài khác, từ trăm năm đến 500 năm là túy linh màu lam nhạt.

    Còn 500 năm đến 700 năm là hồn linh, màu tím biếc, giá trị gấp 5 lần túy linh thường."

    - Shinichirou ôn nhu nói.

    "Ồ, vậy sao?

    Cảm ơn anh nhé."

    - Takemichi vui vẻ nhìn hắn, miệng liền nở một nụ cười thánh thiện, nhưng không ngờ lại làm ai đó ngơ ngác cùng với nhịp tim đang bấn loạn kia.

    "Takemichi!!!"

    - Tiếng hò hét thất thanh đâu đó vang lên, làm cho khung cảnh phấp phới màu hường của hai người kia bỗng bay biến.

    Hình như là Mitsuya và Draken.

    Takemichi quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng hò, ngay sau đó liền thấy hai người kia lấm lem lá cây trên người.

    Trông bọn họ giống như là đang sốt sắng vì chuyện gì đó vậy.

    "Ở đây!!"

    - Takemichi vẫy tay, hai người đang mừng thầm nhưng thái độ liền đông cứng đến phát hoảng khi đến gần cậu.

    "Máu ở đâu đây?!

    Mày bị thương à??"

    - Draken sợ hãi chạy đến kiểm tra người cậu.

    "Mau đưa Takemichi đến bệnh xá!!"

    - Mitsuya cũng tương tự.

    "Ây, mấy đứa, bình tĩnh nào.

    Không phải máu của nhóc ấy đâu.

    Là máu của nó."

    - Shinichirou vội lên tiếng trấn an tay chỉ về phía nguyên nhân, hai con người đang luống cuống cũng giật mình khựng lại nhìn về phía tay Shinichirou chỉ.

    "Hồn thú 7- 700 năm!!!"

    - Draken và Mitsuya há hốc mồm nhìn.

    "Anh giết nó à??"

    - Draken bàng hoàng.

    "Huh?

    Không là Takemichi giết, lúc anh đến đã thấy thằng bé thiến xong con hồn thú này và chuẩn bị lấy hồn linh rồi."

    - Shinichirou nhún vai.

    "Th- thật sự?

    Ban nãy lúc tìm Takemichi thì bỗng có trận cuồng phong lớn nổi lên, liệu có phải do con quái này không vậy?"

    - Draken lắp bắp.

    ' Là do tên tiểu quỷ này đó, không phải do con hồn thú đáng thương kia đâu.' - Shinichirou ngẫm - belike - nghĩ.

    "Nhóc thật sự giết được con hồn thú này??"

    - Mitsuya.

    "Haha, lần đầu thì có chút khó khăn."

    - Takemichi cười ngốc.

    "Bỏ qua chuyện đó, hãy nâng cấp thực lực của em đi Takemichi, hồn thú này hợp với thuần hệ hiện tại của em mà?"

    - Shinichirou khẽ xoa đầu Takemichi.

    "À vâng."

    - Takemichi gật đầu rồi ngồi xuống gần xác hồn thú kia, ban nãy Ichi có nói qua cho cậu biết về cách hấp thụ linh khí hồn lực của hồn thú rồi.

    Trong khi Takemichi kia đang phải " tụng kinh" thì tụi Draken và Shinichirou ngồi tám chuyện.

    "Lúc ấy anh cũng đâu có ngờ được, vô tình đi qua đã thấy rồi."

    - Shinichirou thở dài.

    "Dù thế, nhưng em vẫn không dám tin là nhóc ấy có thể giết một con hồn thú 700 năm như vậy."

    - Draken gãi má cười trừ.

    "Takemichi còn bảo em là chưa đi săn bao giờ cơ."

    - Mitsuya có vẻ vẫn chưa hết sốc.

    'Ừ.

    Thằng bé còn mang trong mình tận chục cái thuần hệ nữa kìa.' - Shinichirou nở nụ cười thương mại.

    "Mà Takemichi thuộc thuần hệ gì vậy anh Shinichirou?"

    - Draken.

    "À, là song hệ.

    Hắc ma hệ và Lôi hệ."

    - Shinichirou tươi cười.

    "Ồ, Lôi hệ giống thằng Mikey."

    - Mitsuya ngạc nhiên..

    "...Ấy, mà nhóc ấy có biết hấp thu linh khí không?..

    Dù gì đó cũng là hồn thú 700 năm mà?"

    - Draken sực nghĩ ra.

    "Không cần lo đâu.

    Thằng bé là người đặc biệt, chấp đủ loại hệ thôi."

    - Shinichirou khua tay cười.

    Mặc kệ hai con người kia đang khó hiểu trước lời nói của hắn.

    "Chuyện này là thật??

    Bạn học sinh mới này đã giết được một con linh thú 700 năm??"

    Sau khi hoàn thành nhiệm vụ trong thời hạn, nhóm bọn họ đã quay về nơi tập trung để kiểm tra kết quả, cả bọn cũng không nghĩ tới việc Takemichi lại mang về một thành quả bất ngờ này.

    Và khi ông thầy kia nhìn vào viên hồn linh khổng lồ kia thì cũng phải há hốc mồm.

    "Vâng thầy, em là người đã chứng kiến cảnh tượng này."

    - Shinichirou đứng bên cạnh khẳng định chắc nịch.

    Takemichi đứng bên cạnh không nghĩ mọi chuyện sẽ to như này, chỉ biết đứng bên cạnh nhìn trong lúng túng.

    "Cái này tôi sẽ đưa cho cậu, Shinchirou.

    Khụ được rồi, giờ tôi sẽ công bố kết quả bài kiểm tra hôm nay.

    Nhóm đạt điểm cao nhất chính là nhóm Touman của Manjiro."

    - Ông thầy khẽ ho vài tiếng lấy tinh thần rồi khẽ thông báo.

    ' Touman?

    Hình như nghe đâu đó rồi, quen thật đó...'

    ...

    "Oa không ngờ mày có thể giết được con hồn thú 700 năm tuổi vậy đó!!!"

    - Kazutora đi bên cạnh em lên tục khen ngợi.

    Làm Takemichi bất lực.

    "Đừng ngại Takemichi, những lời khen này mày đáng nhận, đến thầy giáo còn sốc đó."

    - Mitsuya đặt tay lên vai em trấn an.

    " Takemicchi ngầu thật, nhưng chưa bằng tao!

    Tao còn đạt được mấy giải thi đấu võ hồn cơ!"

    - Mikey khen như không khen, đưa tay ra sau gáy, mắt còn liếc sang nhìn Takemichi như muốn nhìn thấy khuôn mặt ngưỡng mộ của cậu..

    " Thi đấu võ hồn là gì?"

    - Takemichi ngơ ngác nhìn hắn.

    " À, Thi đấu võ hồn là mấy cuộc khảo sát năng lực vào những ngày nhất định, có thể là ngày lễ ăn mừng, cũng có thể là những đợt kiểm tra cuối kì học.

    "- Draken giải thích.

    "Ồ, vậy năm nay có không?

    "- Takemichi tỏ vẻ thích thú.

    "Có, khoảng vài ngày nữa thôi."

    - Baji nói.

    -" Và lần này tao sẽ đánh bại và dành giải nhất với mày, Mikey."

    "Mày?

    Không có cửa!

    Blè!!!"

    - Mikey khinh bủy nhìn Baji, sau đó hai tên giở đấy đã rượt nhau đến giờ ăn tối.

    ...

    // CỐC CỐC //

    -" Vào đi."

    - Takemichi từ từ bước vào rồi khép cửa lại.

    " Thầy có chuyện gì nhờ em ạ?

    Shinichirou - san?

    Muộn rồi mà anh vẫn đến đây à?

    - Takemichi mở cửa đi vào, liền nhìn thấy Shinichirou đang đứng cạnh bàn, nói chuyện gì đó với ông Sano với khuôn mặt khá ảm đạm, thế nhưng..

    "Đến rồi, mau vào đây nhanh Takemichi.

    "- Shinichirou vui vẻ vẫy tay gọi cậu vào, song lấy từ trong không gian viên hồn linh ban chiều.

    "Đây ông.

    Là viên hồn linh Takemichi tóm được đấy."

    - Shinichirou đưa cho ông Sano xem.

    "Chà, đúng là tài không đợi tuổi.

    Viên hồn linh này khá hiếm khi xuất hiện ở trong khu tập huấn của học sinh, ta sẽ bảo bên vũ trang rèn thử thành vũ khí cho Takemichi nhỉ?"

    - Ông Sano tấm tắc.

    "Thôi- thôi ạ, cháu có cây trượng lưỡi hái kia rồi."

    - Takemichi lúng túng xua tay.

    "À, đúng rồi, vậy làm thành vật bảo hộ?

    Chắc được chứ"?

    - Ông Sano.

    "V - Vầng ạ."

    - Takemichi e thẹn gật đầu.

    "Về trận thi đấu võ hồn trong vài ngày nữa.

    Ta mong Takemichi có thể tham gia, mong nó không quá sức đối với con.

    "- Ông Sano cười cười nhìn em.

    "Chắc chắn rồi ạ!

    Mikey và tụi bạn cũng bảo với cháu rồi."

    - Takemichi hứng khởi nói.

    "Mikey?

    Qủa nhiên những nhân tài sẽ thu hút nhau.

    Lần sau Takemichi cứ gọi thầy là Mansaku là được.

    Không còn gì nữa, cháu có thể về.

    Shinichirou tiễn Takemichi về kí túc xá đi."

    - Ông Mansaku đứng dậy vỗ vai khích lệ em.

    "Vâng, ông.

    Takemichi chúng ta về thôi."

    - Shinichirou tạm biệt ông rồi khoác vai Takemichi đi về.

    "Anh Shin có tham gia hội thi đấu võ hồn không?"

    - Takemichi vừa đi trên hành lang vừa hỏi anh.

    "Có, nó được tổ chức thi đấu cho mọi khối cấp, mà Takemichi hình như vẫn chưa có cấp bậc nhỉ ?"

    - Shinichirou.

    "Vâng, thi đấu võ hồn thì sẽ thi đấu kiểu gì ạ?"

    - Takemichi gật đầu.

    "Hội thi được tổ chức trong 3 ngày.

    Ngày thứ nhất là chiến đấu với hồn thú lấy linh thạch, được phân chia theo từng nhóm, tầm từ 3 người cho đến dưới 10 người.

    Giống như một băng đảng , kiểu vậy."

    - Shinichirou.

    ...'Băng đẳng...Touman?..

    Hình như kiếp trước mình từng nghe qua rồi...' - Takemichi bỗng suy nghĩ.

    "Và nhóm nào lấy được nhiều linh thạch thì thắng.

    Ngày thứ hai thì là thực chiến với nhau, đây là trận đấu đơn, được chia theo từng cấp bậc để chiến đấu và nâng hạng.

    Ví dụ anh hạng D, sẽ chiến đấu với người hạng D, thắng thì được nâng lên một bậc, hoặc vài bậc tùy theo giám thị.

    Nhưng chuyện này khá hiếm."

    - Shinichirou nói tiếp.

    "Nhưng em vẫn chưa có cấp bậc vậy thì hôm thi đấu sẽ đấu với hạng nào?"

    - Takemichi nghiêng đầu nhìn anh.

    "Chuyện cấp bậc, mai anh sẽ hỏi ông rồi sẽ thông báo với em."

    - Shinichirou xua tay cười trong ngượng ngùng.

    "Vâng."

    - Takemichi.

    "Mà..

    Anh có thể gọi em là Micchi không?"

    - Shinichirou hỏi.

    "Được ạ.

    Anh cứ tự nhiên."

    - Takemichi gật đầu.

    "Ừm, phía trước là kí túc xá, em vào đi.

    Anh còn phải về bên kí túc xá của anh rồi.

    Tạm biệt."

    - Shinichirou.

    "Đã làm phiền anh rồi, tạm biệt anh.

    "- Takemichi vẫy tay chạy vào trong khu kí túc xá lớn, còn Shinichirou ở đằng sau nhìn theo.

    "Tự nhiên thấy tiếc quá, hay kêu ông chuyển kí túc xá của khối sang bên này nhỉ?..."

    Sáng sớm tinh tươm,trong khi các học viên khác đang ăn sáng, trò chuyện, chơi bời đủ kiểu thì Takemichi phải cầm tư liệu từ phòng hiệu trưởng xuống kho vũ khí đưa cho giáo viên.

    Hồi tưởng lại lúc vừa đến lớp liền khiến em bất giác thở dài, chưa kịp đặt đít xuống chỗ ngồi thì Shinichirou chạy từ đâu tới gọi em lên phòng hiệu trưởng nhờ có việc, tiện thông báo luôn cấp bậc cho em.

    [Takemichi, trò sẽ là cấp bậc D.

    Chắc thằng Shin cũng phổ biến phần nào về hội thi đấu rồi nên ta sẽ không nói lại.

    Tiện thể ta nhờ trò mang sấp tài liệu này xuống kho vũ khí dùm nhé.]- Trích trong lời nói của thầy hiệu trưởng Sano Mansaku.

    "Takemicchi!!

    "

    Bỗng nhiên nghe thấy tiếng gọi, em liền quay đầu nhìn thì thấy Mikey chạy vút từ cuối hành lang lao thật nhanh nhào lấy em, thành công khiến em nằm sạp ra đất, tất nhiên sấp tài liệu em đang cầm cũng như chim gãy cánh mà bay tứ tung tù mù.

    "Mikey!

    Mày xuống khỏi người Takemicchi ngay.

    Mới sáng sớm, xem mày đã tạo ra cái trò gì rồi?"

    Draken tóm lấy cổ áo của Mikey xách lên như xách cổ chó ném sang bên cạnh, gằn giọng chỉ điểm Mikey, không quên đỡ em dậy và nhặt những tờ giấy.

    "Xin lỗi mày ha Takemicchi, Mikey nó toàn dở hơi như vậy."

    "Nói gì tao cơ Ken - chin!!!"

    Mikey đứng để ở một bên sửng cổ xù lông lên, hậm hực quay ra ôm lấy Takemichi, liền bị Draekn tặng kèm cho một cái đá nhẹ vào chân.

    "Haha, không sao.

    Bọn mày vừa từ ký túc xá đến à?"

    "Ừ, mày bê sấp tài liệu đi đâu, tiện để tao với thằng Mikey mang dùm cho."

    "Tao phải mang xuống kho vũ khí cho giáo viên chỗ ấy.

    Còn chưa kịp ăn sáng ấy chứ."

    Takemichi bĩu môi xoa xoa cái bụng rỗng, phàn nàn.

    Draken cũng đồng cảm cười nói.

    "Vậy mang đống này xuống xong đi ăn sáng với tụi tao, dù gì bọn tao cũng chưa có ăn."

    "Uừm, được."

    ...

    "Woa, canteen đây nhiều món vậy!"

    "Ken - chin, tao ăn muốn ăn Taiyaki."

    "Mày tự lấy linh thạch của mày mà tiêu, tao không phải má mày đâu."

    Draken bực bội nói lớn nhưng tay vẫn thuận lấy linh thạch ra trả cho người quản lí lấy Taiyaki cho Mikey , Takemichi phì cười trước tình bạn này của họ, trông vậy thôi mà bọn họ gắn bó với nhau lắm ha.

    Tự nghĩ, Takemichi bỗng chốc khựng người, nhìn hai người đang đứng trước mắt, cớ sao rất quen thuộc, tưởng như cậu đã từng gặp họ và trải qua một thời gian vào sinh ra tử với họ vậy.

    "Takemicchi?"

    "Takemicchi!!"

    'Ở kiếp trước mình có từng gặp họ không nhỉ?

    Cảm giác rất giống ai đó.'

    "TAKEMICCHI !!"

    "H - Hả?"

    Chìm đắm trong vùng suy tư của bản thân, Takemichi giật mình trước tiếng gọi lớn của Mikey và Draken.

    "Mày nghĩ gì mà chăm chú thế?

    "

    "Đang nghĩ ăn gì sao, Takemicchi.

    Vậy thì ăn Taiyaki với tao nè, ngon lắm á."

    " Lấy hộ tao một hộp peyong nhé.."

    Takemichi đưa linh thạch, cậu chỉ vô tình chọn món ăn này theo như một thói quen ở kiếp trước, nhưng lại khiến cậu vô thức nhớ đến bóng dáng một người.

    Bóng lưng ấy luôn gọi cậu là cộng sự...

    Cộng sự...

    // TẠI MÀY MÀ DRAKEN - KUN ĐÃ -----_-_------ // ROẸT // ---_--____------ //.

    Đôi ngươi xanh của Takemichi đang nhìn vào khoảng không bỗng giao động mãnh liệt, Draken vừa quay đầu định đưa peyong cho em thì giật nảy mình, Mikey đang ăn ở bên cạnh cũng vậy.

    Bọn họ chợt cảm thấy một áp lực mạnh mẽ và lạnh lẽo nào đó như đang toát ra từ vị thiếu niên nhỏ bé trước mắt đang ép lên người bọn họ, cơ thể bọn họ căng cứng, nhịp tim chốc lát nhanh hơn như thiếu dưỡng khí.

    [Takemichi -san ?!

    Mau tỉnh lại !

    Takemichi - san ! ]

    "Takemichi ?!

    "

    "A.."

    Takemichi tỉnh lại sau mộng tưởng, cậu nhìn thấy Baji đi tới, đằng sau là Kazutora và Chifuyu.

    Cái áp lực ban nãy như biến mất, Draken và Mikey thoát khỏi cái áp lực kia liền thở hổn hển, Mikey đặt tay lên vai Takemichi sốt sắng hỏi.

    "Takemichi?!

    Mày ổn không?

    Tao nhìn thấy sắc mặt mày tệ lắm?

    "

    "Tao vẫn ổn, không sao đâu Mikey."

    Những người mới đến đứng sang cạnh Draken mà ngơ ngác nhìn tình cảnh trước mắt.

    "Chuyện gì mà thằng Mikey nó cứ sồn sồn lên vậy?

    "

    Baji hỏi, Draken cũng chẳng biết phải trả lời làm sao.

    "Tao cũng chịu."

    Baji: "...."

    - Ủa rồi mày đứng đây để trưng hả cố?

    "Ban nãy bọn tao đang mua đồ thôi, tự dưng quay ra bỗng cảm thấy một sức ép nào đó toát ra từ người Takemicchi, cái sức ép đó thật sự khiến tao và Mikey có chút chật vật.."

    "Ha?

    Mày nói đùa buồn cười?

    Thằng Mikey từng đánh bại một tên cấp C và tỏa áp lực chấn áp được cả một con hồn thú 300 năm, sao lại có thể chịu thua trước cái áp lực ất ơ của tên nhóc kia được ?"

    - Baji cười khẩy không tin lời Draken, Kazutora và Chifuyu cũng tiếp lời.

    "...

    Mày tin hay không thì tùy mày... ."

    "Ủa?

    Baji với Kazutora mua đồ ăn sáng hả?

    Còn người ở đằng sau là?"

    "Tao là Matsuno Chifuyu, hân hạnh.

    Mày là Hanagaki Takemichi đúng không ?"

    "Ừm."

    Cuộc gặp gỡ vừa mới bắt đầu thì tiếng chuông vào lớp đã vang lên, giục mọi học sinh bắt đầu vào lớp học.

    "Takemicchi, chúng ta đi thôi.

    Lát mày đi sau nha Kazutora, Baji.

    "

    "À ừ, cho mày hộp peyong này Chifuyu - kun, có lẽ mày sẽ thích.

    Tạm biệt.

    "

    Đưa cho Chifuyu hộp peyong mình vừa mua, ngay sau đó em liền chạy theo Mikey và Draken phía trước.

    Chifuyu ngơ ngác nhìn em từ đằng sau, cảm giác vừa lạ vừa quen khiến trong lòng hắn trỗi dậy một ký ức lạ.

    - /Takemichi, từ giờ tao sẽ là cộng sự của mày. /-

    -/ Đứng lên nào Takemichi. /-

    -/ Tuyệt vời nhỉ?

    Mày đã cứu tất cả mọi người Takemichi. /-

    -/ Tại sao...

    Tại sao mày lại quay lại Q -u kHư __ ./-

    "Ặc.."

    Luồng kí ức kỳ lạ khiến Chifuyu đau đớn ôm đầu, Baji nhìn vậy liền hỏi.

    "Mày làm sao đấy?

    "

    "Tao..

    Tao vừa thấy điều gì đó...Thôi, không có gì.

    Tao lên lớp trước đây."

    "..."

    Đến thằng Chifuyu cũng có vấn đề nữa hả?

    ....

    Hiện tại, em đang đi tới thư viện của trường, vừa bước vào trong thư viện, em liền phải ngạc nhiên trước sự giàu có của ngôi trường này.

    Có lẽ sẽ không đếm xuể số kệ sách trong đây, thậm chí mỗi kệ đều rất nhiều sách nữa.

    Takemichi đi vào bên trong, chọn một chiếc kệ sách, thế nhưng, em bế tắc không biết chọn cái gì.

    Trong lúc ấy, ở đằng sau em bỗng có tiếng nói.

    "Nhóc định chọn cái nào?

    Về cái gì?"

    "A??

    Cậu là ?"

    Takemichi giật mình quay lại nhìn người con trai lạ mặt, trông người này ấy thật sự xứng tầm mỹ nam, thậm chí vết bỏng trên khuôn mặt cậu cũng trở thành một điểm nhấn cho sự tuyệt mĩ ấy.

    Takemichi chợt nhận thấy anh có vài phần giống một người cậu từng quen, có lẽ là từng quen trong kiếp trước.

    "À, tôi chỉ là đi ngang qua thôi, thấy nhóc lúng túng nên đến giúp đỡ chọn sách...

    ờm.. nếu cần."

    "Vâng.

    Tôi định chọn mấy cuốn nói về hồn thú và linh thạch.

    Nhưng vẫn không biết chọn cái nào cho đúng.

    "

    "Đây lấy cái này, với cái này.

    Nếu muốn tìm hiểu về hồn thú thì nên chọn cả quyển về ma pháp nguyên tố và võ hồn nữa."

    Người này cao hơn Takemichi gần một cái đầu, hắn đứng sau em chọn sách nhìn cứ như đang bắt nạt hoặc là nữ ngôn tình ép tường ấy.

    "Nhóc có chỗ ngồi chưa?

    Hay là ra chỗ tôi ngồi không?

    Có vài người nữa."

    "Cũng được ạ, tôi cũng chưa tìm chỗ."

    Thế là cậu ta dẫn em đi đến chỗ hắn, đồng thời cầm hộ luôn cậu mấy quyển sách.

    "Seishui quay lại rồi hả?

    Ủa?

    Thiên thần đáng yêu nào đây??

    Em bắt cóc người ta đấy à Seishu??"
     
    [Alltakemichi] - Privileged Hybridity
    Chương 5


    Mình sẽ chỉnh sửa phần trạng thái nhân vật một chút:

    "..."

    - Là suy nghĩ.

    ....

    - Là lời nói nhân vật.

    [...] - dùng cho thần giao cách cảm, hoặc hồi tưởng lời nói của ai đó.

    ________________________________________________________________________________

    Khoang ngực có chút khó chịu, đầu có chút ong ong, khuôn mặt em có những dấu hiệu lạ, như trắng bệch, xanh xao.

    Không thể không nói, từ lúc rời nhà ăn em đã như thế, cảm giác cơ thể như đang muốn bốc hơi lên vậy, nóng.

    Nói thẳng ra là mệt đi, em hiện vẫn ngồi cạnh Inui Seishui, người mới quen được vài phút, góc chéo là chị của cậu ấy, Inui Akane, và thằng cha trước mặt cứ chăm chăm nhìn cậu đây là Hajime Kokonoi, cái mắt đen lúi như tiêu cự của mắt mèo cứ nhìn cậu như muốn đục mấy cái lỗ vậy.

    "Lạy hồn chúa, đã mệt còn bị dòm..

    Đừng có nhìn tôi nữa..."

    - Takemichi muốn rời chỗ, ngồi đối diện với kẻ như này cũng đáng sợ quá đi.

    Em khẽ thở dài, cố tình nâng cuốn sách cao lên chút cho đỡ bị nhìn, đồng thời em cũng chợt cảm nhận được một đường chất lỏng chạy xuống.

    Hanagaki!!

    Mày đang chảy máu cam!!

    - Tất nhiên người chăm chú nhìn em nhất sẽ là người phát hiện la làng lên đầu tiên.

    Em không kịp nhận thức được gì, tầm nhìn ngay sau đó đã bị nhòe đi bởi cơn buồn ngủ và đau đầu dữ dội.

    ...

    Hiện giờ Takemichi đã được vác đến phòng viện, Inui và Akane đã phải chạy đi lên lớp trước vì bọn họ còn 2 tiết học cuối.

    Duy nhất Koko đã được nghỉ nên bị Akane giữ chân để ý cho Takemichi đang nằm bất tỉnh nhân sự như đang ngủ kia.

    Koko chăm chăm nhìn em, rõ là một tên nhóc bình thường thậm chí nhìn cứ thấy ẻo lả kiểu gì ấy, chỉ được cái khuôn mặt dễ thương ưa nhìn, còn đâu hắn chẳng thấy ưu điểm gì khác.

    Lúc gặp ở thư viện, hắn đã mất thiện cảm.

    Vì sao á?

    Vì tên nhóc này đã cướp mất đi sự chú ý của Akane còn đâu??

    Thậm chí Akane còn khen tên nhóc này dễ thương, đáng yêu, đủ kiểu, rồi còn xoa đầu véo má nữa.

    Trong khi hắn - kẻ thân thiết với Akane từ bé tới giờ chưa được làm những hành động đó..

    Hắn tức, hắn ghim cậu, và thế là hắn đã nhìn cậu cả buổi ở thư viện, mục đích đơn giản là tìm ưu điểm mà Akane chú ý đến ở cậu.

    Hắn cũng biết tên nhóc này đã nhận ra ánh nhìn săm soi của hắn, nên tên nhóc có chút né tránh.

    Ha, nhát gan và đáng yêu phết.

    Nhưng cái quan trọng hơn, hắn bỗng thấy tình trạng của tên này có vấn đề, tự nhiên khuôn mặt xanh xao hẳn, tầm nhìn đang dần mất tiêu cự..

    Và rồi hắn đã giật mình khi nhìn thấy dòng máu chảy ồ ạt từ mũi của người đối diện .

    Lúc ấy hắn hoảng vãi cả beep...Hắn cũng không hiểu...

    Nhưng cuối cùng, hắn lại phải ngồi chăm em.

    Cứ coi như là tình địch tạm thời đi, nghĩ thoáng ra chẳng phải hắn đang chăm tình địch hả??

    ....

    Takemichi - san.- Là Ichi, cậu ta đang gọi em.

    Em mở mắt, chính là khoảng không vô tận đặc trưng, có lẽ tiềm thức của em.

    Ichi hả?

    - Em lơ lửng trong biển tiềm thức nhìn người trước mặt.

    Vâng là tôi.

    - Ichi cung kính đáp.

    Có chuyện gì vừa xảy ra với tôi vậy?

    - Takemichi.

    Là ký ức kiếp trước của anh.

    Hiện giờ nó đang dần quay trở lại.

    Thần Thời Gian đã phong bế tạm thời ký ức của anh, để tránh việc linh hồn của anh khi vượt không - thời gian bị phân tán.

    - Ichi giải thích.

    Vậy sao...

    Thảo nào tôi thấy mấy cái ký ức có chút quen.

    - Takemichi cuộn người, lăn lông lốc trong biển tiềm thức.

    Đến Ichi nhìn vào còn thấy buồn cười, chút đáng yêu nữa.

    Nhưng tôi phải nhắc nhở anh.

    Lượng ký ức của kiếp trước khá là lớn, sẽ gây quá tải đối với thân thể này.

    Nên là anh nên rèn luyện chút.

    Nâng cao lượng ma pháp trong cơ thể.

    - Ichi khẽ cười rồi nói.

    Ò, tôi cũng khá tò mò về ký ức cũ, mà hình như toi từng gặp những người bạn hiện tại ở kiếp trước thì phải.

    - Takemichi gục đầu xuống hai đầu gối.

    Đó có thể là liên kết, dù là không gian hay thời gian, thì những liên kết của anh với những người thân quen sẽ không bị hủy bỏ.

    Tôi chỉ nhận nhiệm vụ bảo vệ, nên là những cái về ký ức, có lẽ tôi cũng không rõ.

    - Ichi.

    Ồ...Mà chúng ta cứ gọi nhau là anh em đi..

    Gọi anh tôi nghe già quá.

    - Takemichi duỗi người, tạo những hành động bơi ếch.

    Được, vậy tôi là anh, cậu là em.

    - Ichi phì cười, con người này cũng loi nhoi quá đi.

    Giờ thì tỉnh dậy thôi, mọi người đang chờ đến lo kìa.

    - Ichi nhắc nhở, Takemichi không nói gì, liền nhắm mắt.

    ....

    Huhu, Takemicchi, mày làm sao thế???

    - Là giọng của Mikey, ngay sau đó là tiếng cốc đầu đầy đau điếng của Draken dành cho tên kia.

    Mày nói làm như cậu ta sắp chết vậy.

    - Kokonoi ngồi bên cạnh nói.

    Uưm..

    - Takemichi nhíu mày, ở trong biển tiềm thức không sáng, vừa mở mắt ánh sáng đã chiếu vào làm em hơi khó chịu.

    Tỉnh rồi hả?

    - Kokonoi nhận ra đầu tiên.

    Ừm.

    - Takemichi chống người ngồi dậy, Draken không nói gì, chỉ bước tới đặt gối thẳng cho em dựa.

    ...Và sau đó là sự hình thành của bầu không khí im lặng.

    Không chịu được, Takemichi đành lên tiếng.

    Sao mày và Draken lại biết tao ở đây mà đến vậy, Mikey?

    - Takemichi hỏi.

    À, ban nãy bọn tao đi loanh quanh, gặp tên Chifuyu, và Chifuyu bảo rằng thấy mày trong viện tế nên bọn tao chạy ra đây.

    - Draken.

    Vậy Chifuyu đâu?

    - Takemichi.

    Chịu, chắc chạy lung tung ròi.

    - Mikey nhún vai, rồi nhảy chồm ôm lấy eo em.

    Thằng chibi này, Hanagaki vừa bị sốc mana, mày làm vậy nó lại ngất nữa thì sao?

    - Koko ngồi bên cạnh không để im đucợ liền gào lên.

    Sốc mana?

    - Một giọng nói ngoài cửa vang lên, là Chifuyu và những người khác trong Touman.

    Chifuyu - kun?

    - Takemichi thấy bản thân khá vui khi gặp người này, phải chăng trong kiếp trước em với tên đầu nấm này thân thiết lắm sao?

    Nãy tao có hỏi giáo sư, thì giáo sư kêu vậy, bảo là cơ thể yếu ớt rồi thiếu mana, do chấn động khi gặp một lượng mana lớn nên gây sốc mana.

    - Kokonoi vò đầu nói, xong liền đứng dậy.

    Nếu mày có người trông rồi thì tao đi đây, tao còn có việc...

    Mà mày nhớ chỉnh đốn lại cái việc ăn uống của mày đi, người gì mà yếu ớt ẻo lả.

    - Kokonoi ngập ngừng nói rồi thẳng tiến đi ra đến cửa và biệt tích.

    "Người gì mà kì cục."

    - Takemichi thầm nghĩ.

    Mày quen tên đó à, Takemichi?

    - Mitsuya hỏi.

    Mới quen buổi sáng lúc tao đến thư viện thôi.

    - Takemichi thở dài.

    Nè, Takemicchi.

    Chiều nay học viện tổ chức buổi săn thú đấy, nghe nói là để rèn luyện cho hội thi đấu võ hồn ngày kia.

    Mày đi chứ?

    - Mikey đang ôm ấp Takemichi ngẩng đầu nhìn em hỏi.

    Mày điên không?

    Takemichi cần nghỉ ngơi?

    - Draken nhăn mày.

    Không sao, tao đi được.

    Giờ đi ăn trưa chứ?

    Tao thấy đói rồi.

    - Takemichi gật đầu...

    /Xin chào tất cả các học sinh của học viện Kantou & Janpan.

    Như các em biết, nhà trường nay sẽ tổ chức một buổi săn thú tự do cho các học viên nhằm mục đích rèn luyện và nâng cao thực lực của các em cho buổi thi đấu võ hồn ngày kia./ - Tiếng lao phát thanh vang lên, Người đứng ở trên bục không ai chính là Ông Sano Mansaku - hiệu trưởng của học viện.

    ....

    / Loạt xoạt / Nhóm Touman dần lộ diện sau những bụi cây rậm rạp phải, bọn họ đang đi tìm hồn thú để nâng cấp.

    Mẹ kiếp, sao lại đúng lúc này?

    - Baji, con người chửi thề liên miệng không ngưng.

    Thôi đi, mày cũng đâu có bị thiệt gì?

    Cũng chẳng làm chậm độ bước tiến của đội.

    - Mitsuya lên tiếng.

    Đúng vậy, cứ để Takemicchi ngủ chút, dù gì nó cũng mới hồi sức mà?

    - Mikey dẫn đầu tung tăng tiếp lời.

    Thì ra ban nãy, sau khi hiệu trưởng phổ biến nội dụng cho đợt hội này thì các học viên đã tự tìm nhóm của riêng và đi vào khu vực kết giới do nhà trường tạo ra.

    Đi được một đoạn thì Takemichi thấy bản thân hơi buồn ngủ, và Chifuyu đi bên cạnh đã trở thành người cõng em.

    Nhìn mặt cậu ta thấy phởn chứ không có chút gì là than thở hay khó chịu như Baji đâu.

    Cái đó tao cũng chẳng nói gì, nếu mệt thì từ đầu đừng tham gia là được.

    Nhưng nãy giờ đi lại tao vẫn không thấy bất kì bóng dáng con hồn thú nào là sao??

    - Baji vò đầu.

    Tao cũng thấy kì kì..

    - Kazutora chợt khựng lại.

    Hả?

    - Cả bọn nghe cậu ta nói cũng quanh đầu nhìn.

    Theo như rada mana rò nãy giờ là bọn mình sắp đi được một vòng kết giới rồi.

    Vậy mà không có con hồn thú nào cả sao?

    - Kazutora mang một quả cầu nhỏ từ trong túi ra, quả thật, không hề có dấu hiệu của bất kì hồn thú nào.

    ...Àiz!!!!

    Mẹ nó.

    Đi nãy giờ tao mỏi nhừ chân rồi.

    - Baji tỏ vẻ ghét bỏ mà ngồi thụp xuống.

    Cả bọn cũng đành xuống, giờ đi loanh quanh cũng không có cách giải quyết, chỉ còn cách ngồi chờ vào quả cầu rada mana kêu lên tín hiệu của hồn thú.

    ...

    Hiệu trưởng, có một chuyện kì lạ đang xảy ra.

    - Giáo sư thể chất chống cằm nhìn vào quả cầu mana kha khá lớn trên màn hình.

    Không hề có một con hồn thú nào xuất hiện hay vào trong khu vực kết giới của học viên cả..

    -Ông Mansaku ngồi gật đầu.

    Các giáo viên, giáo sư của học viện đã chọn một khu vực có hồn thú khá nhiều chứ không quá nhiều, nhưng thật kì lạ hiện giờ lại không xác định được một mống nào, vốn dĩ xác suất hiện tượng không có một con hồn thú xuất hiện trong một khu vực rộng như vậy chỉ đến 2% xảy ra.

    Các giáo viên và giáo sư khác cũng bất lực, bọn họ không thể dùng thược dược thu hút đám hồn thú đến, như vậy sẽ gây hại lớn.

    Nhưng chẳng cần các giáo sư giải quyết thì vấn đề đáng lo ngại mới đã ập đến.

    CÁC GIÁO SƯ!!

    MỘT LƯỢNG HỒN THÚ ĐÔNG ĐẢO CHẠY TỪ PHÍA TÂY TIẾN THẲNG TỚI TÂM GIAO KHU VỰC KẾT GIỚI MỘT CÁCH KÌ LẠ.

    - Một cậu trai trong hội học sinh vội vàng chạy từ ngoài lên tiếng, lời vừa dứt, toàn bộ rada của các học viên, học sinh trong kết giới liền vang lên một thông báo khẩn cấp.

    Kể cả rada của bên Touman.

    Bọn mày!!

    Nhìn này.

    - Kazutora bỗng hét lớn, làm cả lũ thổn cả người.

    Những chấm đỏ lớn dần xuất hiện trong kết giới, đó là một lượng hồn thú lớn, chính xác là lượng hồn thú lớn ở phía Tây tràn về hiện đã ở trong tâm giao kết giới, nhưng cả bọn lại đang ở phía Đông, để đến trung tâm kết giới giao chiến với lũ hồn thú cũng không quá xa, thôi thì để chúng tự vác xác đến.

    Con mẹ nó, tao ngứa chân tay lắm rồi.

    - Baji thấy vậy liền nhe nanh cười dại=)).

    Nhưng tao thấy có điều gì đó bất ổn, nó giống một trận thủy triều vậy...

    - Là Takemichi, em đã tỉnh giấc khi nghe tiếng hét của Kazutora.

    Cái gì cơ?

    - Baji đang cao hứng nghe được lời em nói thì nghệch mặt chau mày.

    Chẳng phải ban đầu không có một mống hồn thú sao, giờ thì là một loạt chạy về lượng không nhỏ, khác gì những đợt sóng thần, khi rút hết chẳng có gì, lát sau là đợt sóng mạnh chết người.

    - Takemichi giải thích, mặc dù em vẫn còn ngái ngủ.

    Takemichi nói có lý...- Chifuyu gật gù hiểu ý.

    Nhưng mà nó cũng chỉ là hồn thú, chúng ta có thể giết hết mà?

    - Mikey quàng tay ra sau.

    Nếu mày sợ, thì có thể núp sau tao, tao sẽ bảo vệ mày.- Takemichi nghe Baji phô trương cái tôi thì chỉ biết thở dài..

    'Đúng là cái tên không có não..'

    ..RẦM RẦM..

    /GRAAFOOOOOOOOOOOOO/

    Chính là tiếng thú gầm, tiếng gào này chính là sự khởi đầu cho cuộc tấn công của hồn thú.

    Chà, nói sao thì chúng ta vẫn phải chiến đấu, dậy thôi..

    - Draken cũng lên tiếng, tất cả đều đứng dậy, ngước đầu nhìn về phía trời âm u, chim chó bay toán loạn kèm theo là những tiếng gào rú cả một vùng trời.

    Riêng Takemichi, em thấy mọi chuyện có vấn đề, thật sự rất bất an, giống nhưu bản thân sắp đại nạn ấy.

    Ngay sau đó tất cả bắt đầu sự dụng sức chạy về tâm giao của kết giới.

    [Takemichi, có chuyện rồi đây..] - Ichi khẽ nói, giọng có chút nghiêm túc.

    "Ichi?

    Chuyện gì?"

    - Takemichi đang chạy theo nhóm Touman.

    [Số lượng hồn thú này rất nhiều, nhìn rất giống một trận bạo loạn mana, rất có thể là bị thứ gì đó dọa chạy đến đây.] - Ichi.

    Bạo loạn mana..

    - Takemichi khẽ thều thào...

    Mày ổn chứ Takemichi?

    - Chifuyu vừa chạy gần nhìn em vừa hỏi.

    Tao thì ổn nhưng tình hình thì không..Khả năng là một cuộc bạo loạn mana, các hồn thú này là bị dọa chạy, điều đáng sợ đang nằm ở phía sau lượng hồn thú này, cũng có thể nằm trong.

    - Takemichi nói ra dự kiến của mình, Chifuyu nghe xong thì ngỡ ngàng.

    Ngay sau đó trước mắt họ chính là khoảng sang chói.

    GÀOOOOO!

    Một cảnh hoang tàn, thật khiến người nhìn bị sốc đấy.

    Các hồn thú chạy toán loạn, các học viên cũng không ít người bị thương đang chạy, nhưng cũng có người chiến đấu với đám hồn thú như thường.

    Chà, tới đây!!!

    - Baji trở thành kẻ dẫn đầu, tay phải bắt đầu xuất hiện luồng điện vàng chói, ngay sau đó liền lao lên, ha gục những con hồn thú trong tầm mắt.

    Kể cả những người khác như Mikey, Draken, Kazutora, Mitsuya, Hakkai cũng lao theo.

    Chifuyu bất giấc cứ đứng lưng đối lưng với Takemichi, sự dụng năng lực của mình tạo nên những sợi dây leo cứng chắc, xiên chết những con hồn thú tới gần, Takemichi tương tự, em vẫn tập trung với cây trượng lưỡi hái của mình, cùng với khả năng điều khiểu hắc ma pháp cũng dễ dàng diệt mấy con.

    Sao mày lại ở gần tao?

    Không lao lên như những người khác à?

    - Takemichi và Chifuyu vừa giết được mấy con hồn thú, liền quay trở lại lưng dựa lưng với nhau.

    Ha.. ha..

    Tao chẳng biết tại sao, nhưng khi chiến đấu như này, tao cảm thấy rất quen thuộc, giống như từng chiến đấu cùng mày vậy.

    - Chifuyu thở hồng hộc.

    Vậy sao..

    -Takemichi khẽ cười.

    Vậy phải gọi mày một tiếng cộng sự_- Chifuyu vừa dứt lời, Baji và mọi người bỗng dần tụ họp lại gần một chỗ.

    Có vẻ số lượng hồn thú ngày càng tăng.

    Với cả, chúng không có ý địch đối đầu với chúng ta, giống như một trận rút chạy vậy..

    - Draken nói.

    Trên người dính không ít bụi bẩn.

    Phía bên các giáo sư, tất cả đều đang bấn loạn, bọn họ đang điều tra điều kì lạ này, ông Mansaku nhìn vào bức hình công nghệ mana trước, một con hồn thú lớn, có những ngọn lửa bao quanh nhìn như bờm sư tử, có 4 chiếc sừng giống rồng, thân giống ngựa, nhưng móng và đuôi vẫn là của rồng , xung quanh còn những con hồn thú khác, nhưng nhìn rất kì lạ, đến khi nhớ lại, sắc mặt của ông liền thay đổi.

    LÀ MA THÚ VỌNG THIÊN HỐNG !!!

    Cái gì ?

    Ma thú?

    Không đùa chứ?

    - Tất cả đều hoảng hồn trước phán đoán của Takemichi, nhưng nhìn em thử xem, cái này là chắc chắn chứ không phải phán đoán.

    Nếu một con rồng bình thường dài đến trăm thước, cái đầu to bằng một ngôi nhà 3 mét thì con Vọng Thiên Hống này chính là to đến 5 mét.

    Ngọn lửa bao quanh đầu và thân nó chính là ngọn lửa hộ vệ, có thể nói là ngọn lửa chốn địa đàng.

    Đó là Vọng Thiên Hống, là một ma thú , thuộc hệ lửa cấp độ 10, tương đương với cấp bậc SS ở nơi này.

    - Takemichi vừa tránh những con hồn thú đang chạy loạn vừa giải thích.

    !!

    - Cả bọn nghe xong không thể không sợ hãi, cả đời bọn hắn cũng chẳng gặp một con hồn thú cấp S vậy mà giờ đụng mặt ngay một con ma thú cấp SS.

    Lúc này, Vọng Thiên Hống bỗng nhiên gào thét, ngay trên bầu trời chính là những quả cầu lửa rát bỏng, lập tức theo tiếng gầm của Hống mà rơi xuống, rừng cây nơi đây liền bị thiêu rụi, nhìn như không hề có ý định hại người.

    Mau tránh!!

    Lửa của con Hống có thể thiêu rụi tất cả!!

    Nước bình thường không thể dập tắt được lửa của nó đâu!!

    - Takemichi thấy vậy liền gào lên.

    Mọi người cũng nhanh chóng tránh khỏi những quả cầu rơi, quả thật những nơi quả cầu kia rơi xuống đều nhanh rụi một cách chóng mặt.

    Các hồn thú không tránh được liền trở thành tro bụi, tuy nhiên những viên linh thạch lại không bị cháy, mà chỉ bị ngọn lửa bao quanh.

    Takemichi!!!!!!!!

    - Là giọng của Mikey, Takemichi chưa kịp định hình, chỉ thấy mấy con hồn thú đang lao về phía mình.

    Nhắm mắt chờ đợi cơn đau, cơn đau thì không thấy nhưng em lại cảm thấy bản thân đang được ai đó ôm lấy.

    Anh Shin??

    - Takemichi mở mắt ngạc nhiên nhìn người đang ôm mình.

    Chà, nguy hiểm thật đó.

    - Shinichirou cười, nhìn có chút méo mó, nhưng thấy khá ngầu.

    Takemichi !!

    - Nhóm Mikey chạy từ đằng xa, Con Vọng Thiên Hống không còn thả những quả cầu lửa xuống, nhưng nó vẫn kêu gào và phá hoại những cây cối xung quanh, làm chúng cháy xém hết.

    Cái này nằm ngoài dự liệu của cuộc nâng cấp rèn luyện..

    Ban nãy ông nội mới nhắc anh, hãy rút tất cả học sinh ra khỏi kết giới, ở bên ngoài kết giới là các giáo sư đang giữ vững kết giới.

    - Shinichirou cũng đứng dậy vò đầu nói.

    Ý là bọn em cũng rút?

    - Mikey nói.

    Ừ.

    Điều này khác nguy hiểm đối với mất đứa, nên anh chỉ có thể làm vậy.

    - Shinichirou nói.

    Theo như tôi biết, Vọng Thiên Hống là một ma thú hung dữ, nhưng không có nghĩ nó lại tấn công vô tổ chức..

    - Hai cái bóng lạ đi từ bụi đằng Takemichi.

    Inui?

    Koko?

    - Takemichi quay đầu liền nhận ra.

    Ơ?

    Anh tưởng bọn Wakasa và Benkei dẫn hết học sinh đi rồi?

    - Shinichirou nhìn Inui mà ngỡ ngàng.

    Hai ổng có bảo em với Koko đi trước rồi.

    - Inui nói.

    Vậy sao lại quay lại?

    - Draken nói.

    ..Không thể nói là thấy Takemichi ở đây mà quay lại được.

    /Gàooooooooooo/

    Lại là tiếng gào của ma thú kia, một tiếng gào gây chấn động cả mặt đất.

    Nhưng ngay sau đó, bọn họ liền thấy một thân ảnh lạ ở trên không trung, chính xác ở nơi gần con ma thú.

    WAKASA!!!

    - Shinichirou nhận ra ngay, cái tên điên đó chắc chắn là định chiến đấu với con ma thú này.

    Yo?

    Mày chưa tống hết bọn học sinh đi sao?

    - Wakasa lơ lửng nói.

    Đừng nói mày định chiến!!

    - Shinichirou.

    Mày hiểu tính tao mà?

    - Wakasa khẽ cười.

    Em cũng không định rời đi.

    - Takemichi vỗ vai Shin, song một luồng ma pháp đen cao trùm bàn tay em, xoay cổ tay một cái cây trượng lưỡi hái liền xuất hiện.

    Thấy tất cả cũng không ai có ý định rời cuộc chơi, Shinichirou cũng hết cách, đưa tay vào trong túi không gian rút ra cây đao độc nhất của mình rồi nói.

    Nếu vậy thì chiến!!!

    Thu phục Vọng Thiên Hống.

    - Shinichirou giương mũi kiếm về phía con ma thú đang vùng vẫy gào thét kia và nói.

    Không phụ sự nhiệt huyết ấy, tất thảy đều lao lên và sử dụng những sức mạnh của mình.

    Wakasa tạo nên những dây leo màu tím đậm quấn quanh cổ con Hống, Draken sử dụng nguyên tố mộc của bản thân kìm chân nó lại, Hakkai cũng phụ trợ.

    Kazutora và Baji sử dụng lôi, đánh tan các con hồn thú khác khỏi khu vực giao chiến, tránh gây rắc rối cho cuộc chiến...

    Mikey và Shinichirou cũng không rảnh rỗi gì, hai bọn họ mỗi bên đều sử dụng kiếm và đao đánh vào hông con ma thú, nhưng chẳng hề có tác dụng gì, thậm chí còn làm nó giận dữ hơn.

    Riêng Takemichi, Mitsuya, Inui và Koko đứng tránh ra xem tình hình.

    [Takemichi, muốn xem tình hình rõ hơn thì em nên tạo một lượng mana thành một đôi cánh cho mình.] - Ichi nói.

    "Ủa có cả cách này hả?"

    - Takemichi cười hề trong lòng, nhắm mắt tập trung, vậy mà thật sự được.

    Những xác chết của hồn thú xung quanh bỗng tỏa những luồng khí đen, dần bay về lưng Takemichi, hình thành dần lên một đôi cánh huyền bí.

    Em lấy đà bay lên trên cao xem tình hình.

    Nhìn cả vùng kết giới xanh tốt ban đầu đã trở thành biển lửa, thật giống địa ngục đi.

    Trung tâm kết giới chính là sự bạo loạn của Vọng Thiên Hống...

    Và cả những sự cố gắng tấn công của mọi người, những đợt tiến công đều bị phản tác dụng...

    "Ở xung quanh có nhiều linh thạch quá...

    Để đấy nhỡ, Hống dẫm bẹp cái thì phí...liệu hệ thủy có thể dập lửa xung quanh không nhỉ?

    "- Takemichi nhìn những viên linh thạch dải rác xung quanh mà phát thèm, tại nó có ích thôi.

    [Hệ nước bình thường không thể, nhưng nếu truyền chút mana vào thì hoàn toàn có thể.

    Với cả những viên linh thạch bị lửa hộ vệ của Hống bao bọc thì có giá trị vô cùng cao so với bình thường.] - Ichi lần nữa giúp em.

    Inui, Koko, Mitsuya!

    Mọi người có thể giúp tao nhặt những viên linh thạch ở xung quanh đây không?

    - Takemichi bay xuống gần chỗ ba người kia nói.

    Hả?

    Nhặ_ - Koko nhướn mày, đánh nhau chết như ngóe còn nhặt gì ở đây, nhưng lời chưa dứt liền bị Inui chặn miệng.

    Được.

    -Inui gật đầu, Mitsuya cũng không phản đối, bọn họ không thể tham chiến, hệ thủy gần như vô dụng trong chuyện tấn công với một cấp ma thú hệ lửa cao như này.

    Cẩn thận đừng dùng tay không, hãy sử dụng thủy bao bọc tay, truyền chút mana để tạo màn chắn đối kháng với lửa hộ vệ xung quanh linh thạch.

    - Takemichi nhắc nhở, Inui và Mitsuya gật đầu rồi chạy đi.

    Koko thì chập chững lưỡng lự, thấy vậy Takemichi nói.

    Giúp tôi chút đi, linh thạch bị lửa hộ vệ bao bọc có giá trị rất cao so với linh thạch bình thường đó.

    - Takemichi nói, Koko nghe vậy thì sáng mắt, nhưng vì cái tôi cao nên cũng làm màu.

    Khu, nếu mày đã nhờ vả chân thành thì tao sẽ giúp.

    Nhớ chia tao một phần công.

    - Koko nói rồi chạy đi.

    Takemichi thấy thế chỉ biết cười trừ.

    Đột nhiên, trong tiềm thức của Takemichi chợt vang vảng một câu nói kì lạ, nó không phải của Ichi.

    [Hãy giúp ta.]

    Thế nhưng vừa quay lại, Takemichi liền phải hốt hoảng với tình huống khẩn cấp, Hống, đang lao về phía Takemichi, đôi ngươi rực lửa chứa đầu giận dữ kia đang chăm chăm nhìn em.

    NHÓC CON MAU TRÁNH ĐII!!

    - Wakasa gồng sức sử dụng dây leo quấn chặt lấy con Hống, những người khác cũng tương tự kêu gào Takemichi tránh ra.

    Nhưng mà em đâu còn tâm trí để nghe những lời kia.

    Em nhận ra rồi.

    [Ám hệ... viên ngọc..]

    Như hiểu được lời nó nói, Takemichi ngước nhìn viên ngọc trên đỉnh đầu nó.

    Đó là một viên ngọc màu đen kì dị.

    [Takemichi, sử dụng lưỡi hái, đập nát nó đi.] - Là Ichi nhắc, có vẻ em cũng hiểu được.

    Bay lên phía trên đầu nó, nâng cao cây lưỡi hái và bổ xuống viên ngọc đen tuyền kia.

    Đáp trả chính là một vết nứt và một trận cuồng phong quang ám từ viên hắc ngọc.

    Sức mạnh đáng sợ của cơn cuồng phong khiến sức lực của tất cả như bị tiêu hao, không thể chịu mà phải che chắn thoát li khỏi khu vực đỉnh đầu con Hống, Wakasa đang giữ nó cũng bị bật ra xa.

    Kết giới cũng có hiện tượng bị nứt khiến các giáo sư không khỏi lo lắng.

    Em không ngoại lệ, nhưng em không thể bị bật đi, giữ thật chặt cán trượng, em cố gắng ghì sức xuống, viên ngọc dần dần nứt to hơn.

    Cả thể em chợt bùng lên một ngọn lửa xanh mạnh mẽ huyền ảo.

    Tất cả đều phải kinh ngạc trước hiện trạng kì lạ này, vậy mà con Hống cũng tự cầm cự không quậy phá nữa, giống như nó đang chống lại một sự khống chế nào đó.

    Cho đến khi viên ngọc vỡ hoàn toàn.

    Và cuối cùng là chấm dứt trận cuồng phong.

    Con ngươi của Vọng Thiên Hống liền thay đổi, không còn sự hung dữ điên loạn mà bình ổn hơn, viên ngọc trên đầu bị vỡ đã thay thế bằng một viên màu vàng sáng chói.

    Có vẻ nó không còn vấn đề gì nữa ngước nhìn Takemichi đang lơ lửng trước mặt, sau đó liền quẫy đuôi bay lên trời và mất dạng.

    Mọi người thấy thế không khỏi thở phào, nhưng đến khi quay ra nhìn Takemichi thì phát hoảng.

    Cả cơ thể không có chỗ nào là không bị thương, kể cả miệng cũng hộc ra một ngụm máu tươi.

    Mana biến mất, đôi cánh hắc hệ cũng theo nó tan biến vào hư không, em dần rơi vào tự do.

    TAKEMICHI!!

    - Mọi người vội vàng chạy đến đỡ lấy em, may mắn hơn Wakasa đã bay đến hơn, kịp thời đỡ lấy em ở trên không trung rồi từ hạ xuống.
     
    Back
    Top Bottom