Cập nhật mới

Khác [allTakemichi] Học Viện Quân Bài

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
401017221-256-k971971.jpg

[Alltakemichi] Học Viện Quân Bài
Tác giả: Yuriko_Kaya
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cứ nghĩ mình là sói hóa ra lại là cừu



wakatake​
 
[Alltakemichi] Học Viện Quân Bài
1


tiếng chuông nhập học vang vọng khắp sân trường.

Âm thanh kim loại vang dội trong không khí tựa như tiếng phán quyết của một vị quan tòa khắc nghiệt, tuyên bố bắt đầu một trò chơi không khoan nhượng.

Học viện Quân Bài sừng sững trước mắt Takemichi Hanagaki, bức tường gạch xám cao vút phủ đầy dây leo, mái vòm cổ kính chìm trong ánh sáng lờ mờ của buổi sáng sớm.

Những khung cửa kính hắt xuống một màu sáng lạnh, khiến nơi này giống một pháo đài hơn là một ngôi trường.

Takemichi chậm rãi bước vào cổng.

Bộ đồng phục cậu mặc có phần nhăn nhúm, mái tóc rối bù không được chải chuốt.

Trông cậu chẳng khác gì một học sinh tầm thường bị quẳng nhầm vào ngôi trường danh giá này.

Trên ngực áo cậu cài một phù hiệu nhỏ, in hình một lá Joker đen trắng trống rỗng.

Cậu nghe thấy những tiếng xì xào ngay lập tức nổi lên quanh mình.

_Nhìn kìa, thằng đó cầm Joker_

_Chậc, xui xẻo.

Joker thì yếu nhất rồi, không có giá trị gì hết_

_Ha!

Chắc nó chưa sống sót nổi một

tuần đâu_

Takemichi cúi đầu, khuôn mặt đỏ ửng vì xấu hổ.

Đôi vai run lên như thể sắp khóc.

Cảnh tượng ấy càng làm những kẻ khác bật cười chế nhạo.

Thế nhưng, phía sau đôi mắt ươn ướt kia, một luồng suy nghĩ lạnh lùng đang xoay vòng, từng mảnh ghép chiến lược lặng lẽ ghim xuống như những quân cờ được đặt vào bàn.

"Chúng cười nhạo mình ư?

Càng tốt.

Trên bàn cờ này, con mồi chỉ đáng sợ khi nó biết cắn ngược.

Các người sẽ chẳng bao giờ biết, chính tiếng cười của các người là tín hiệu cho sự diệt vong"

Takemichi khẽ siết lá Joker trong lòng bàn tay.

Hình vẽ mờ nhạt như muốn tan biến, nhưng cậu biết rõ — đây chính là con bài mạnh nhất, nếu biết cách sử dụng.

Cậu ngẩng mặt lên, giả vờ mỉm cười gượng gạo.

Nụ cười ấy ngây ngô đến mức ai cũng thấy thương hại.

Không ai nhận ra sau lớp mặt nạ đó là đôi mắt đang lạnh lùng quan sát từng chuyển động, từng ánh nhìn, từng thói quen của kẻ đối diện.

Sân trường dần chật kín học sinh.

Mỗi người đều đeo trên ngực một lá bài: Át, K, Q, J, hoặc những con số khác.

Mỗi lá bài tượng trưng cho quyền lực và vai trò của người sở hữu.

Một tiếng chuông khác vang lên.

Giọng nói của thầy hiệu trưởng truyền qua loa phát thanh, trầm thấp nhưng sắc bén:

_Chào mừng các em đến với Học viện Quân Bài.

Như các em đã biết, đây không phải là một nơi học tập bình thường.

Đây là đấu trường, nơi mỗi người trong các em sẽ sống và tồn tại dựa trên sức mạnh của quân bài mà mình mang_

_Luật chơi rất đơn giản.

Mỗi tuần, một vòng đấu bắt buộc sẽ diễn ra.

Kẻ thua sẽ mất lá bài, đồng nghĩa với mất tất cả quyền tự do.

Các em sẽ trở thành ‘con cờ’ cho kẻ thắng.

Khi một người thu thập đủ bộ bài đặc biệt, người đó sẽ trở thành Chủ Nhân Học Viện_

Âm thanh rơi vào im lặng chết chóc.

Không khí căng thẳng đến mức nhiều học sinh siết chặt lá bài của mình trong lo âu.

Takemichi thì chỉ lặng lẽ cúi xuống, che đi nụ cười nhạt đang lướt qua môi.

Khi buổi khai giảng kết thúc, Takemichi bị xô vai mạnh đến mức ngã nhào xuống đất.

Một bóng người cao lớn đứng phía trên, ánh mắt lạnh lẽo như dao cắt

Đó là Mikey, quân Át Bích (♠A), kẻ được mệnh danh là “vua của học viện”.

Ánh mắt anh ta nhìn Takemichi chỉ chứa sự khinh miệt.

_Một thằng Joker rỗng?

Vào đây làm gì?

Chỗ này không phải chỗ cho mấy con cừu_

Xung quanh bật lên những tràng cười.

Mikey không cần hét lớn, nhưng khí thế của anh khiến mọi người nín lặng.

Takemichi run rẩy đứng lên, lí nhí:

_Xin… xin lỗi… tôi không muốn gây rắc rối…_

Cậu trông như một con thỏ non, khiến Mikey càng cười khẩy.

Anh ta bỏ đi, để lại Takemichi nằm lại trong ánh nhìn khinh thường của cả sân trường.

Nhưng khi bóng lưng Mikey vừa khuất, ánh mắt Takemichi lập tức thay đổi.

Trong đáy mắt cậu không còn sự sợ hãi, mà là một tia sáng lạnh lùng khó tả.

“Át Bích… người mạnh nhất, kẻ thống trị.

Nhưng con Át vẫn chỉ là một quân bài, và mọi quân bài đều có thể bị Joker xóa sổ.

Mikey… anh sẽ là quân cờ đầu tiên trong ván cờ của tôi"

Chiều hôm đó, tại thư viện, Takemichi vô tình (hoặc có lẽ cố tình) va phải một học sinh tóc chải gọn gàng, đeo kính, đôi mắt sắc lạnh.

Kisaki Tetta.

Lá bài Cơ Q (♥Q), nổi tiếng với khả năng thao túng tâm trí và điều khiển người khác như những con rối.

Kisaki nheo mắt khi thấy Joker trên ngực Takemichi.

_Joker à?

Đáng thương thật.

Nhưng nếu cậu muốn sống sót, cậu có thể gia nhập phe tôi.

Tôi sẽ cho cậu một vị trí… dưới chân tôi_

Takemichi lúng túng, ngón tay xoắn lấy vạt áo, ánh mắt như sắp bật khóc.

_Th- thật sao?

Tôi… tôi không muốn bị loại…

Nếu được anh bảo vệ thì… tôi sẽ làm bất cứ gì…_

Nụ cười thỏa mãn lướt qua môi Kisaki.

Cậu ta tin rằng đã nắm trong tay một con rối mới

Thế nhưng, khi Kisaki quay lưng đi, Takemichi cúi mặt xuống, nụ cười ẩn giấu lóe lên nơi khóe môi.

"Thú vị đấy, Kisaki.

Cậu nghĩ mình là kẻ thao túng sao?

Vậy thì hãy thử làm con rối của tôi xem"

Đêm đó, Takemichi ngồi một mình trong phòng ký túc xá.

Ánh trăng hắt qua khung cửa sổ chiếu xuống lá Joker trong tay.

Cậu thì thầm:

"Tất cả bọn họ đều tin rằng tôi là kẻ yếu.

Một thằng nhóc vô dụng.

Nhưng chính sự khinh miệt ấy là vũ khí mạnh nhất của tôi"

Cậu đặt lá Joker xuống bàn.

Ngón tay khẽ gõ nhịp, từng tiếng như nhịp đập của con tim.

"Át Bích, Cơ Q, Rô K, Nhép J… rồi từng quân bài khác.

Tất cả sẽ lần lượt xếp hàng dưới chân Joker"

Takemichi ngẩng mặt lên, ánh mắt sáng rực giữa bóng tối.

"Trò chơi mới chỉ bắt đầu.

Và người thắng cuối cùng… chỉ có thể là tôi"

__________

Tự nhiên nổi hứng
 
[Alltakemichi] Học Viện Quân Bài
2


Buổi sáng thứ hai trong học viện.

Ánh nắng xuyên qua ô cửa kính dài hẹp, chiếu xuống sàn nhà lát đá đen lạnh lẽo.

Không khí lớp học nặng nề, giống như một nhà tù được gắn thêm vài bộ bàn ghế.

Takemichi ngồi ở cuối lớp, khuôn mặt lơ ngơ như kẻ mất hồn.

Đôi mắt lấp lánh sự lo lắng giả tạo, đủ để những kẻ xung quanh bật cười.

_Joker kìa, haha, thằng nhóc rác rưởi_

_Nó chắc sắp bị ăn thịt rồi_

Takemichi cười gượng, cúi gằm mặt xuống quyển vở trắng tinh.

Ngòi bút không viết bất kỳ chữ nào, nhưng trong đầu cậu, từng quân bài đã được xếp vào bàn cờ.

“Chúng vẫn coi thường mình.

Tốt thôi…

Sự khinh miệt của chúng là tấm màn che an toàn nhất.

Trước khi tung đòn, phải để tất cả tự dâng lên bàn cờ"

Tiếng ghế kéo ken két vang lên.

Một bóng người bước thẳng vào lớp, không thèm gõ cửa.

Đôi mắt trống rỗng, nhưng lại mang khí thế đè nén tất cả.

Mikey.

Không khí lớp học đông cứng lại.

Mikey lười biếng ngồi xuống chiếc bàn ở giữa, đôi mắt liếc qua Takemichi như nhìn một hạt bụi.

_Mày vẫn chưa biến mất sao, Joker?_

Mikey buông một câu ngắn gọn, giọng khinh khỉnh.

Takemichi giật mình, cả người run lên như sắp khóc.

Cậu lắp bắp:

_T… tôi… tôi chỉ muốn sống yên thôi_

Tiếng cười rộ lên.

Nhưng trong ánh mắt run rẩy ấy, chỉ có Takemichi mới biết, mình đang ghi nhớ từng nhịp thở, từng ánh nhìn của Mikey

"Át Bích… vua của bạo lực.

Nhưng vua nào cũng cần một lý do để rút gươm.

Vậy thì, ta sẽ gieo cho ngươi lý do đó.”

Giờ ra chơi, Takemichi vô tình đi ngang qua thư viện.

Ở đó, Kisaki đang ngồi đọc sách, cặp kính phản chiếu ánh sáng rợn ngợp.

Hắn nâng cằm, đôi mắt sắc như dao.

_À, Joker yếu ớt.

Lại gặp cậu nữa._

_Tôi… tôi không… tôi không muốn làm phiền đâu…_

Takemichi lùi lại, giọng run run.

Kisaki khẽ cười, gấp cuốn sách lại.

_Đừng lo, tôi có hứng thú với cậu.

Nếu muốn sống sót, hãy theo tôi.

Tôi sẽ cho cậu vị trí dưới chân, nhưng đổi lại… cậu phải tuyệt đối nghe lời_

Ánh sáng trong đôi mắt Takemichi run rẩy như sắp tắt.

Cậu cúi đầu thật thấp, giọng nhỏ như muỗi:

_Thật… thật sao?

Nếu anh… bảo vệ tôi… tôi sẽ làm bất cứ điều gì…_

Kisaki nhếch môi.

Hắn tin chắc rằng mình vừa trói được một con rối mới.

Nhưng khi Kisaki quay đi, một thoáng lạnh lùng lóe lên trong đáy mắt Takemichi.

“Kisaki… cậu nghĩ mình đang điều khiển tôi ư?

Không, chính cậu vừa đặt chân lên bàn cờ của tôi rồi.

Từ giờ, từng bước đi của cậu… sẽ chỉ để phục vụ cho Joker.”

Chiều hôm đó, sân trường rộn ràng bởi Trận Đấu Bài Đầu Tiên.

Một vòng bắt buộc cho toàn bộ học sinh năm nhất.

Quy tắc đơn giản: hai người rút bài, ai thấp hơn sẽ trở thành con cờ cho người thắng

Tên giám thị bước lên bục, tuyên bố:

_Người đầu tiên được chọn ngẫu nhiên…

Joker!_

Tiếng ồn ào nổ lên.

Cả sân trường bật cười.

_Haha, nó chết chắc rồi!_

_Không cần biết đối thủ là ai, Joker kiểu gì cũng thua._

Takemichi bước lên sàn đấu, vẻ mặt trắng bệch, run rẩy đến mức suýt ngã.

Nhưng trong đôi mắt cúi thấp kia, sự bình tĩnh tuyệt đối như mặt hồ đang ẩn giấu dưới cơn gió.

_Đối thủ của Joker là…

Át Bích!_

Không khí chết lặng.

Mikey bước ra, đôi mắt trống rỗng nhìn Takemichi.

_Chán thật.

Đấu với rác rưởi thế này_

Takemichi run lên bần bật, giọng nghẹn ngào:

_Xin… xin anh tha cho tôi…

Tôi… tôi không muốn…_

Mọi người cười nghiêng ngả.

Nhưng đúng lúc đó, Takemichi ngước lên, ánh mắt lóe sáng một tia gần như không ai nhận thấy.

“Đây là khoảnh khắc.

Một nước đi nhỏ thôi, để buộc Át Bích phải nằm trong tay Joker.”

Takemichi rút quân bài của mình, cố tình để lộ ra mặt sau rách nát, trông yếu ớt và vô dụng.

Mikey nhìn thấy, nhếch môi.

_Dễ thôi._

Mikey thả quân Át Bích ra bàn.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, trọng tài công bố:

_Joker phá luật… thắng!_

Toàn sân trường choáng váng.

Joker vốn là lá vô dụng, nhưng lại có quyền đảo ngược kết quả khi đối thủ rút Át.

Một quy tắc ít ai nhớ, bởi không ai từng sở hữu Joker đủ lâu để dùng.

Mikey sững sờ.

Takemichi thì quỳ xuống, đôi mắt ngấn lệ, giọng run run:

_Tôi… tôi không cố ý…

Tôi xin lỗi… xin tha cho tôi…_

Mọi người cười lớn, nghĩ đó chỉ là may mắn ngu ngốc.

Nhưng trong đầu Takemichi, giọng nói vang lên như tiếng thì thầm của quỷ

.“Át Bích, từ hôm nay… anh là quân cờ của tôi"

______
 
[Alltakemichi] Học Viện Quân Bài
3


Âm thanh ồn ào sau trận đấu đầu tiên còn chưa lắng xuống.

Cả sân trường sững sờ, rồi lại nổ tung trong những tiếng cười ngạo nghễ.

_ Haha, may mắn thôi, Joker thì vẫn là Joker! _

_ Nó thắng Mikey á?

Không tin nổi!_

_ Chắc chỉ nhờ luật quái gở thôi, lần sau thì chết chắc! _

Mikey vẫn đứng yên, ánh mắt trống rỗng, như thể không quan tâm đến kết quả.

Nhưng phía sau hắn, một bóng hình cao lớn đã tiến lên.

Từng bước đi như tiếng trống dồn dập, đè nặng lên bầu không khí.

Draken Phó vương của Át Bích.

Ánh mắt Draken quét một vòng, rồi dừng lại ở Takemichi, như nhìn một hạt cát đang muốn nổi loạn.

_ Mày… thắng Mikey? _

Takemichi run rẩy, quỳ sụp xuống ngay lập tức, hai tay nắm chặt vào nhau, giọng như sắp khóc:

_ T… tôi không cố ý đâu!

Tôi… tôi xin lỗi!

Tôi chỉ muốn sống thôi… tha cho tôi với! _

Cả sân cười rộ, nhiều kẻ hô hào:

_ Đập nó đi Draken! _

_ Cho nó biết thân phận! _

Draken không đáp.

Hắn bước chậm rãi về phía Takemichi, rồi dừng lại, cúi người xuống gần sát.

Đôi mắt vàng rực ấy như muốn xuyên thẳng vào tâm trí cậu.

_ Tao không tin vào sự may mắn.

Đặc biệt là khi nó dám đặt lên đầu Mikey_

Takemichi rùng mình, mồ hôi chảy xuống gò má.

Nhưng trong ánh mắt hạ thấp, lại lóe lên một tia sáng sắc lạnh:

“Phó vương… lòng trung thành tuyệt đối.

Nếu muốn nắm được vua, trước hết phải điều khiển phó vương.”

Chiều hôm đó, tại sân đấu nhóm.

Các tân binh bị bắt buộc lập tổ để kiểm tra năng lực

Takemichi bị ném chung vào một nhóm yếu kém: toàn mấy tên run rẩy, chưa từng thắng nổi ai.

Đám học sinh quanh đó cười ngạo:

_ Nhìn kìa, đội phế vật. _

_ Chắc vòng này bị loại sạch! _

Đúng lúc đó, Draken được chỉ định làm đội trưởng đối thủ.

Một sự sắp đặt hoàn hảo để chứng minh rằng “Joker chẳng là gì ngoài rác rưởi”

Trận đấu bắt đầu.

Những quân bài được rút ra liên tục, tiếng hô hào vang rền.

Đội Draken mạnh mẽ như bão tố, đè nát từng đòn yếu ớt.

Cả đội của Takemichi run bắn, sắp bỏ cuộc

Tên đồng đội thở hổn hển, gào lên:

_ Chúng ta thua rồi, bỏ đi thôi! _

Takemichi run run, nhưng không rời khỏi chỗ.

Đôi mắt ngấn lệ, giọng nhỏ xíu:

_ Nếu… nếu chúng ta bỏ chạy… thì… thì mãi mãi chỉ là phế vật… _

Câu nói ấy, tưởng như lời tuyệt vọng, lại như mồi lửa châm vào đám tàn tro.

Những đồng đội vốn nhu nhược bắt đầu đứng dậy, nắm chặt quân bài trong tay.

Trận đấu đảo chiều.

Nhưng khi Draken tung quân Át mạnh mẽ để kết liễu, Takemichi bất ngờ dùng Joker đổi chỗ cho đồng đội yếu nhất, khiến Draken vô tình “lãng phí” lá bài mạnh nhất.

Cả sân chết lặng.

Một nước cờ “vụng về” mà lại xoay chuyển toàn cục

Đồng đội Takemichi òa khóc vì sung sướng.

Người xem thì cười nhạo, bảo đó chỉ là may mắn ngu ngốc.

Nhưng Draken, sau khi nhìn thẳng vào đôi mắt rưng rưng kia, khẽ cau mày.

_ Không… nó không hề ngốc. _

Takemichi cúi đầu, nắm chặt lá Joker trong tay, trái tim đập bình thản.

“Át Bích… rồi Phó vương.

Từng quân bài sẽ tự bước lên bàn cờ.

Còn ta chỉ cần nắm giữ dây cương.”

_________
 
[Alltakemichi] Học Viện Quân Bài
4


Sân trường sau giờ học vốn dĩ ồn ào, nay lại càng náo nhiệt hơn.

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về một người: Hanagaki Takemichi.

“Joker rác rưởi” – kẻ mà ai cũng nghĩ chỉ là trò hề, thế mà vừa rồi lại thắng liền hai ván.

Một lần thì có thể nói là may mắn, nhưng hai lần liên tiếp thì khác

_ Không thể nào… nó thắng hai ván liền rồi. _

_ Chắc chắn có gì gian lận. _

_ Nhưng tao nhìn kỹ rồi, không hề.

Hắn đặt bài chậm, nhưng lúc lật thì lại chuẩn xác đến kỳ lạ… _

Takemichi ngồi đó, bình thản xoay xoay quân bài trong tay.

Cậu không hề lên tiếng, cũng không cần phải biện minh.

Đôi mắt cậu tối lại, như thể đã nhìn thấu sự hỗn loạn quanh mình.

Một tràng cười vang lên, xé toạc bầu không khí căng thẳng.

_ Ha ha ha… thú vị đấy. _

Đám đông lập tức tách sang hai bên.

Hanma Shuji bước vào, dáng đi ngạo nghễ, miệng nhếch cười như thể tất cả đều chỉ là trò tiêu khiển của hắn.

_ Hai ván là đủ để tao để mắt đến mày rồi, Hanagaki Takemichi. _

Hắn kéo ghế ngồi phịch xuống đối diện, ném ra một quân bài như thách thức.

_ Nào, cho tao thấy mày còn trò gì nữa. _

Takemichi ngước lên, ánh mắt sắc lạnh.

Một nụ cười thoáng lướt qua môi cậu, mỏng như lưỡi dao.

_ Vậy thì… bắt đầu đi. _

Lá bài được xào kỹ rồi chia.

Đám đông dồn dập tiếng bàn tán ,Hanma đặt tay lên bộ bài, ngón tay gõ nhịp đều đặn.

_ Tao không quan tâm mày thắng kiểu gì ở hai ván trước… nhưng lần này, người cười cuối cùng chỉ có thể là tao_

Takemichi không trả lời.

Cậu quan sát cử động của Hanma, ánh mắt lia nhanh như đoán nhịp tim của đối thủ.

Khi Hanma úp lá bài xuống bàn, Takemichi mới từ tốn làm theo.

Khi lá bài lật lên — Hanma thắng.

Tiếng reo hò lập tức bùng nổ.

_ Đấy!

Biết ngay mà, may mắn thôi! _

_ Hanma thắng rồi, Joker hết thời rồi_

Hanma chống cằm, cười nửa miệng.

_ Thấy chưa, trò mèo của mày đến đây là hết. _

Nhưng Takemichi chỉ im lặng.

Cậu không biểu lộ chút tiếc nuối nào, như thể thất bại kia cũng nằm trong kế hoạch.

Không khí im ắng khác thường.

Ai cũng cảm thấy có điều gì đó sắp xảy ra.

Hanma liếm môi, xào lại bộ bài, rồi chia.

_ Được rồi, ván này mới là ván kết thúc. _

Takemichi đặt tay lên quân bài.

Ngón tay cậu dừng lại một thoáng, đôi mắt nhìn xuyên qua mặt giấy như thể thấy được mặt trong.

Đám đông nín thở

Hanma cười rộng miệng, lật mạnh lá bài của mình.

_ Ha!

Tao được quân mạnh nhất rồi, lần này mày chết chắc! _

Nhưng Takemichi vẫn chậm rãi, lật lá bài của mình sau cùng.

Ánh sáng phản chiếu lên mặt giấy.

Cả sân trường như chết lặng.

Takemichi thắng.

Một khoảnh khắc yên tĩnh tuyệt đối, trước khi những tiếng xì xào bùng lên như sóng.

_ Không thể nào… hắn thắng rồi… _

_ Nhưng ván trước thua mà, sao lần này… _

_ Cái cách hắn chọn thời điểm lật… như thể biết trước kết quả… _

Hanma cứng đờ một thoáng, rồi bật cười lớn.

_ Hahaha!

Giỏi đấy… thật sự rất giỏi.

Tao không ngờ mày lại có thể làm được. _

Hắn chống tay xuống bàn, cúi sát mặt Takemichi.

_ Nhưng mày khiến tao càng tò mò hơn rồi, Joker. _

Takemichi chỉ khẽ đặt lá bài xuống bàn, không đáp lại, rồi đứng dậy.

Ánh mắt cậu lướt qua đám đông, lạnh lẽo và bí ẩn.

Những ánh nhìn trước kia coi thường nay đã biến thành sợ hãi và nghi ngờ.

Joker không còn là một trò cười.

Hắn ta đang trở thành một ẩn số đáng sợ.

Hanma ngả lưng ra ghế, cười như điên, tiếng cười của hắn lan ra khiến cả sân trường rợn tóc gáy.

_ Hahaha!

Thú vị thật.

Đúng là không phí công tao bước ra. _

Hắn chống khuỷu tay lên bàn, đưa mặt sát vào Takemichi, nửa cười nửa đe dọa.

_ Nhưng tao thắc mắc lắm… mày làm cách nào?

Không thể nào là may mắn.

Không thể nào! _

Takemichi vẫn lặng im.

Cậu nhặt lá bài vừa thắng, xoay nhẹ giữa hai ngón tay.

Ánh mắt sắc lạnh của cậu quét qua đám đông như một lưỡi dao vô hình.

Ai vừa chạm phải ánh nhìn ấy liền rùng mình, vội lảng đi.

Draken khoanh tay đứng phía xa, trầm ngâm.

Mitsuya, Baji, Chifuyu — mỗi người đều có một biểu cảm khác nhau, nhưng tất cả đều chung một suy nghĩ: Takemichi không hề đơn giản.

Một kẻ trước giờ bị xem thường, bị xếp vào hạng thấp nhất, giờ lại điềm nhiên đứng trước bàn cờ sinh tử này, thắng cả Hanma, mà vẫn không hề nao núng.

Đám đông xôn xao:

_ Có khi nào hắn… thật sự biết cách thao túng bài? _

_ Không thể nào.

Ở đây không ai có thể gian lận được. _

_ Thế thì càng đáng sợ… nếu hắn không gian lận, nghĩa là hắn đọc được đối thủ. _

Takemichi cuối cùng cũng lên tiếng, giọng khẽ nhưng rõ ràng

_ Tôi không cần may mắn.

Tôi chỉ cần các người… tự phơi bày tất cả trước mặt tôi thôi. _

Câu nói ấy khiến không khí đặc quánh lại.

Một số người bất giác lùi về sau.

Hanma cười lớn, vỗ tay bộp bộp.

_ Hay lắm, Joker.

Mày bắt đầu khiến tao nổi da gà rồi đấy. _

Hắn đứng dậy, bỏ đi, nhưng bóng lưng vẫn toát ra sự nguy hiểm.

Tiếng cười méo mó còn vang vọng, để lại dư âm khó chịu.

Takemichi ngồi yên, xoay lá bài trên tay thêm một vòng, rồi đặt xuống bàn.

Hành động đơn giản ấy như một lời tuyên bố: trò chơi mới chỉ vừa bắt đầu.

__Phía xa, một bóng người bí ẩn trong đám đông khẽ nhếch mép cười, đôi mắt hứng thú hướng về Takemichi.

Hắn thì thầm:

_ …Con heo đã thức giấc. _

Không ai hiểu hắn đang nói gì, nhưng cảm giác bất an len lỏi khắp sân trường.

Một thứ trật tự vô hình đang bị xáo trộn

Takemichi rời bàn, bước qua đám đông đang nín thở dõi theo.

Tiếng giày cậu vang vọng, từng nhịp nặng nề như gõ thẳng vào lồng ngực người khác.

Không ai dám chặn đường.

Không ai dám thốt ra lời trêu chọc như trước nữa.

“Joker rác rưởi” đã trở thành một ẩn số nguy hiểm.

Đám đông tản ra, nhưng trong mắt nhiều kẻ, ánh lửa hứng thú đã bùng lên.

Một số thì nghi ngờ, một số lại thèm muốn, và cũng có kẻ mang ánh nhìn ghen ghét cháy bỏng.

Ở tầng lan can phía trên, Mikey đứng khoanh tay, mái tóc rủ xuống che đi đôi mắt.

Cậu ta nhìn Takemichi lặng lẽ, khó đoán, như một vị vua đang quan sát một con cờ bất ngờ thăng cấp.

_ …Hắn không còn là quân bài yếu nhất nữa. _

Mikey lẩm bẩm, giọng khẽ đến mức chỉ mình cậu ta nghe thấy.

Hanma đã đi, nhưng nụ cười của hắn vẫn như dao cắm trong không khí.

Đâu đó, những tiếng thì thầm bí ẩn vang lên, như nhắc nhở tất cả rằng: trò chơi chưa kết thúc.

Takemichi dừng lại ở cổng sân, xoay đầu về phía bàn cờ vừa rồi.

Đôi mắt cậu ánh lên tia sáng lạnh lẽo

_ Đây mới chỉ là màn dạo đầu… _

Một cơn gió thổi qua, cuốn theo những lá bài rơi lả tả trên nền gạch, xoáy thành vòng tròn như dự báo cho một ván cờ khổng lồ sắp diễn ra.

Bóng Takemichi khuất dần sau dãy hành lang tối, để lại cả học viện trong trạng thái hỗn loạn: hồi hộp, phấn khích và sợ hãi.

______

Tôi cho phép các em bình luận🙂))

Nếu thấy văn phong nó khác khác là do tui và bạn tui cùng ghi nên khác nhau là bình thường, bộ truyện này tui và bạn ấy ủ lâu rồi giờ phải đem ra thôi
 
[Alltakemichi] Học Viện Quân Bài
5


Tin đồn về “Joker rác rưởi” lan khắp học viện chỉ trong một đêm.

Hành lang, căn tin, thậm chí cả nhà vệ sinh nam cũng rộ lên những lời xì xào.

_ Ê mày nghe chưa, thằng Takemichi ấy, nó hạ cả Hanma rồi! _

_ Xạo loz, thằng đó trước tao thấy ăn mì còn bị sặc cơ mà. _

_ Thì tao cũng không tin, mà cả sân đều thấy. _

_ …Có khi nó bán linh hồn cho quỷ rồi. _

Một số thằng còn cẩn thận vẽ luôn hình Joker nguệch ngoạc lên tường với dòng chữ “Hanagaki Takemichi = Xui xẻo sống lâu”.

Trong khi cả trường như ong vỡ tổ, Takemichi vẫn…

đi học muộn như thường lệ.

Cậu chạy vào lớp với hộp cơm trên tay, tóc rối bù, thở hồng hộc.

_ Xin… xin lỗi, hôm nay kẹt xe. _

Cả lớp im lặng một nhịp.

Rồi đồng loạt quay sang nhìn cậu như thể nhìn… một con hổ đội lốt mèo.

Một thằng ngồi bàn sau thì thầm:

_ Trời, cái dáng y chang loser hôm qua mà hôm nay thành hung thần. _

Đứa khác chọc:

_ Nhìn mặt nó kìa, tao cá chín phần là nó cũng chẳng biết sao mình thắng đâu. _

Takemichi ngồi xuống, mở hộp cơm.

Vừa cắm muỗng vào thì pặc — một lá bài rơi trúng khay cơm.

Không phải bài thường, mà là lá Át Cơ với dòng chữ viết tay sau lưng:

“Triệu tập.

Tầng thượng, sau giờ học. – Hội học sinh.”

Takemichi chớp mắt.

_ …Cơm tao. _

Chifuyu ngồi bên cạnh trợn mắt nhìn lá bài:

_ Này, cậu ăn cơm hay ăn lời mời tử thần thế hả? _

Cả lớp lại xì xào.

Có đứa còn trêu:

_ Haha, Joker giờ lên chức rồi, được mời thẳng vào tầng thượng.

Có khi lát về không toàn thây đâu. _

Takemichi gãi đầu, cười khổ:

_ Mấy ông làm như tôi đi thí mạng ấy… _

Nhưng trong mắt cậu, tia sáng lạnh lẽo lóe lên một thoáng.

Sau giờ học, trời chiều đỏ rực, gió thổi qua hành lang làm rung mấy lá cờ dán đầy khẩu hiệu của trường

Tầng thượng học viện — nơi được đồn rằng chỉ có Hội học sinh mới được đặt chân đến.

Cửa mở ra, một khoảng không gian rộng với bàn dài và ghế bày sẵn.

Giữa căn phòng, Wakasa Imaushi ngồi thản nhiên, một chân gác lên bàn, tay xoay xoay quân bài như thể chẳng có gì quan trọng.

Hai bóng người đứng phía sau hắn, mặt mày lẫn trong bóng tối, không lộ danh tính.

Takemichi bước vào.

Đằng sau cậu là tiếng gió rít, như thể cảnh báo không được quay đầu lại.

Wakasa ngẩng lên, nụ cười nhạt hiện rõ.

_ Cuối cùng thì cũng tới.

Joker rác rưởi… hay tao nên gọi mày là Joker đỏ_

Takemichi im lặng, chỉ bước đến chiếc ghế đối diện và ngồi xuống.

Cậu đặt tay lên bàn, không động đến lá bài nào, ánh mắt nhìn thẳng Wakasa.

_ Các người triệu tập tôi, không phải chỉ để chào hỏi.

Nói thẳng đi. _

Không khí đặc lại.

Một trong hai bóng sau Wakasa khẽ cựa mình, nhưng Wakasa đưa tay ra hiệu dừng.

_ Đúng là khác biệt… kẻ thường sẽ sợ hãi, lắp bắp.

Nhưng mày thì không. _

Hắn xoay quân bài, ánh sáng phản chiếu khiến mặt lá bài lóe lên.

_ Tao muốn mày tham gia vào ván cờ thật sự.

Không còn trò chơi vặt vãnh ở sân trường nữa.

Đây là bàn cờ của những quân bài tối thượng. _

Takemichi cười khẩy.

_ Nếu từ chối thì sao? _

Wakasa nhún vai, giọng nhẹ như gió thoảng.

_ Thì mày sẽ bị nghiền nát.

Chậm thì trong một tuần, nhanh thì ngay ngày mai. _

Căn phòng lặng đi.

Chỉ có tiếng gió ngoài cửa sổ thổi ào ào.

Takemichi chống cằm, thản nhiên như thể nghe một câu chuyện tầm phào.

_ Nghe cũng vui.

Nhưng mà… nếu tôi đồng ý, ai đảm bảo mấy người không nuốt chửng tôi ngay ván đầu? _

Wakasa khẽ cười.

_ Hợp lý.

Vậy thì… _

Hắn bật ngón tay.

Từ bóng tối, một chồng bài được đặt xuống bàn, sắp xếp thành hình vuông.

Trên đó là những ký hiệu lạ, không giống bài thường.

_ Đây là quân bài của Hội.

Mỗi người trong chúng ta đều nắm giữ một lá.

Để tồn tại, mày phải có lá bài của riêng mình. _

Takemichi liếc nhìn.

Giữa chồng bài ấy, một tia sáng lóe lên.

Như thể một quân bài đang gọi tên cậu.

Cậu khẽ đưa tay, ngón tay lướt qua mặt giấy, rồi rút ra một lá.

Lật lên — 9 Bích ,

Đám đông vô hình như bùng nổ.

Wakasa nghiêng đầu, ánh mắt vừa thích thú vừa cảnh giác.

_ 9 Bích à… không mạnh, nhưng không yếu.

Xem ra số phận muốn thử mày trước đã. _

Takemichi mỉm cười, đôi mắt giấu sau mái tóc ánh lên thứ gì đó nguy hiểm.

_ Bài nào cũng được thôi.

Quan trọng là… tôi sẽ dùng nó để lật đổ tất cả. _

Hai bóng sau Wakasa siết chặt tay, định bước lên.

Nhưng Wakasa lại bật cười, tiếng cười nhẹ như chuông gió nhưng lại khiến cả phòng lạnh sống lưng.

_ Được.

Tao chờ xem.

Joker 9 Bích… hãy cho tao thấy mày có xứng đáng ngồi trong bàn này không. _

Takemichi đứng dậy, xoay lá 9 Bích giữa ngón tay rồi bỏ vào túi áo.

Cậu quay lưng, bước ra khỏi căn phòng, dáng vẻ thản nhiên như chưa từng đối diện với kẻ nguy hiểm nhất học viện.

Cửa

Cửa khép lại, bóng tối nuốt trọn Wakasa và hai kẻ kia.

Tiếng hắn vọng ra như một lời tuyên chiến:

_ …Cuộc chơi thực sự bắt đầu rồi. _

Trên hành lang vắng, Takemichi khẽ cười, giọng thì thầm chỉ đủ mình nghe:

_ 9 Bích sao… lá đầu tiên để xây cả bộ.

Được thôi.

Ván cờ này, tôi sẽ làm chủ. _

Gió thổi tung lá cờ ngoài sân.

Những tiếng xì xào lại tiếp tục lan ra khắp học viện: Joker đã được Hội chọn.

Và từ giờ, không còn đường lui nữa.

Takemichi bước xuống cầu thang, lòng vẫn nghe văng vẳng tiếng cười của Wakasa.

Tay cậu vô thức chạm vào túi áo nơi lá 9 Bích đang nằm gọn

_ Một lá bài.

Một khởi đầu.

Nhưng sao tao có cảm giác như vừa ký khế ước với ác quỷ thế nhỉ… _

cậu tự lẩm bẩm.

Đi ngang qua hành lang, Chifuyu và vài thằng bạn trong lớp chạy ào đến.

_ Này!

Cậu còn sống về được đây à? _

Chifuyu trố mắt.

_ Bộ mấy ông mong tôi chết lắm hả? _

Takemichi xụ mặt.

_ Không… chỉ là tôi cá với cả lớp cậu sẽ bị đập ra bã… _

Nghe tới đó, cả bọn phía sau phá ra cười.

Một thằng cầm hộp sữa còn suýt sặc.

_ Nhưng… thật sự cậu đi gặp Wakasa hả? _

Chifuyu hạ giọng, nghiêm túc hơn.

Takemichi gật đầu, lôi ra lá 9 Bích đặt trước mặt.

Cả nhóm đồng loạt “Ồoooooo” như thể vừa thấy bảo bối thần thánh.

_ Trời ơi, Joker mà bốc trúng 9 Bích, nghe hên xui vậy? _

_ Biết đâu lát ra sân lại thành Joker đen đủi thật. _

Takemichi nhún vai, bỏ lại lá bài vào túi.

_ Dù là lá nào thì cũng phải đánh thôi.

Nhưng… có điều này hơi lạ. _

Cậu liếc nhìn hai bên hành lang, hạ giọng:

_ Trong phòng Wakasa có hai bóng người đứng sau hắn.

Mặt mày che hết.

Cảm giác… như họ không thuộc học viện này._

Không khí nhóm nhỏ bỗng chùng xuống.

Chifuyu cau mày.

_ Ý cậu là…

Hội học sinh đang giấu những con bài ngoài quy tắc? _

Takemichi gật khẽ.Trước khi kịp bàn thêm, loa phát thanh của trường bật lên, tiếng kèn chát chúa vang khắp sân:

📢 “Thông báo: Tối nay, ván đấu đầu tiên của Joker 9 Bích sẽ diễn ra tại Nhà thi đấu cũ.

Toàn bộ học sinh được phép chứng kiến.

Ai không tham dự, tự chịu trách nhiệm.”

Cả hành lang sững lại vài giây, rồi vỡ tung như vỡ chợ.

_ Nhà thi đấu cũ kìa!

Đúng kiểu nơi ma ám luôn! _

_ Trời, tụi mình được xem trực tiếp luôn hả_

_Joker mới toanh đánh trận mở màn… nghe máu chưa. _

Takemichi há hốc miệng.

_ Này, ít ra cũng cho tôi chuẩn bị tâm lý chứ? _

Chifuyu vỗ vai cậu, cười méo mó:

_ Chuẩn bị nhanh đi, tối nay cậu chính thức lên đài rồi. _

Khi màn đêm buông xuống, nhà thi đấu cũ của học viện sáng rực bởi hàng trăm ánh đèn pin học sinh mang theo.

Những băng ghế gỗ mục nát đầy bụi nay chật kín người.

Tiếng xì xào, tiếng la ó hòa vào nhau tạo thành bầu không khí như lễ hội.

Trên sàn gỗ trung tâm, một vòng tròn trắng đã được kẻ sẵn bằng phấn.

Chính giữa là một chiếc bàn, trên đó bày bộ bài kỳ lạ giống hệt lúc Wakasa đưa ra.

Takemichi bị lùa ra giữa tiếng hò hét.

Vừa bước vào vòng tròn, cậu đã nghe đâu đó mấy tiếng hô:

_ Joker rác rưởi cố lên! _

_ Thua nhanh cho tao về học bài đi! _

_ Ăn mì cũng sặc mà giờ chơi bài á trời! _

Cậu thở dài:

_ Cảm ơn lời động viên… thiệt là động viên quá sức. _

Một tràng cười vang lên từ khán đài.

Chính khoảnh khắc ấy, bóng đèn trên cao chợt lóe rồi vụt tắt.

Cả nhà thi đấu chìm vào bóng tối.

Tiếng bước chân chậm rãi vang lên.

Ánh đèn từ đâu rọi xuống, soi rõ một bóng người bước vào vòng tròn đối diện Takemichi.

Đó là…

Mucho – cựu thủ lĩnh một băng khét tiếng, hiện lại đứng dưới trướng Hội học sinh.

Cả đám khán giả nhao nhao:

_ Là Mucho!

Không ngờ hắn cũng tham gia! _

_ Trận này Joker chắc chết chắc rồi. _

Mucho ngồi xuống ghế, đôi mắt lạnh lùng nhìn Takemichi.

_ Tao không thích vòng vo.

Bốc bài, đánh.

Nếu thắng, mày giữ được 9 Bích.

Nếu thua… thì lá bài sẽ thuộc về tao, và mày rời khỏi ván cờ mãi mãi. _

Takemichi nuốt khan, tay đặt lên bộ bài kỳ lạ.

Một làn hơi lạnh như rút sạch sức lực chảy qua ngón tay cậu.

Trong đầu vang lên tiếng thì thầm:

_ “Ngươi chọn… ngươi bị ràng buộc…” _

Takemichi rùng mình.

Nhưng rồi cậu hít một hơi sâu, rút lá bài đầu tiên.

3 Cơ

Khán đài cười rộ lên

_ Trời ơi, mở màn đã rác rồi! _

_ Joker rác rưởi thật sự! _

Takemichi dán nụ cười gượng, lẩm bẩm:

_ …Đúng là định mệnh thích trêu ngươi_

Mucho lạnh lùng rút.

Lá bài xoay vòng trên không, rơi xuống bàn — K Đen

Tiếng hò hét vang trời.

_ Chênh lệch thế này thì xong rồi còn gì! _

Mucho chống tay lên bàn, giọng trầm như sấm:

_ Đây là sức mạnh thật sự của bàn cờ.

Joker, mày chỉ là kẻ rác rưởi được chọn cho vui thôi. _

Takemichi siết chặt 3 Cơ trong tay.

Nhưng trong mắt cậu, ánh sáng kỳ lạ lóe lên.

_ Rác rưởi à… nhưng rác rưởi cũng biết cách bẩn bựa để sống dai. _

Cậu bất ngờ cầm lá bài, giơ cao.

Một luồng khí đỏ hằn ra, cả khán đài im phăng phắc.

Trên mặt bàn, quân 3 Cơ rung lên, nứt toác, biến thành…

Joker đỏ với số 3 in máu.

Khán giả nổ tung.

Chifuyu hét lên trong đám đông:

_ Đó!

Tôi đã nói Takemichi chuyên môn bẻ luật mà! _

Mucho nhíu mày, lần đầu tiên gương mặt dao động

_ Thằng này… dám biến bài rác thành Joker? _

Takemichi cười to, tiếng cười vừa run vừa điên:

_ Nếu số phận cho tôi 3 Cơ rác rưởi… thì tôi sẽ tự tô máu cho nó thành át chủ bài!

Mucho, đừng coi thường đứa chuyên ăn mì bị sặc! _

Cả đám học sinh la hét, vừa hoang mang vừa phấn khích.

Wakasa ngồi trên khán đài tối cao, mắt ánh lên tia hứng thú.

_ Hahaha…

đúng như tao nghĩ.

Thằng này không giống bất kỳ con bài nào. _

Đèn chớp sáng, trận đấu tiếp tục.

Hai quân bài — Joker đỏ số 3 và K Đen — va chạm trên bàn, tạo ra luồng xung lực làm rung cả nhà thi đấu.

Và đêm nay, học viện chứng kiến lần đầu tiên…

Joker 9 Bích bẻ cong luật chơi.

__________

Bình luận đeeeee
 
[Alltakemichi] Học Viện Quân Bài
6


Tiếng hò hét rung chuyển cả nhà thi đấu cũ.

Giữa vòng tròn trắng, Takemichi và Mucho ngồi đối diện, bàn tay đặt lên bộ bài.

Ánh sáng duy nhất từ ngọn đèn trần nhấp nháy, hắt xuống hai gương mặt căng thẳng

📢 “Luật chơi: mỗi người rút hai quân.

Một quân để công, một quân để thủ.

Quân công sẽ được thi triển trước.

Nếu thủ chặn thành công, tiếp tục hiệp hai.

Nếu thủ thất bại, người chơi thua ngay lập tức.

Nếu hòa, sẽ tính đến sức mạnh nội tại của quân bài.

Joker… là lá có thể bẻ luật.”

Khán giả nhao nhao.

_ Vãi, lần đầu nghe luật này luôn á! _

_ Tức là vừa may mắn vừa cần tính toán? _

_ Thế thì Joker… nguy hiểm quá rồi. _

Mucho nhếch mép.

_ Luật đơn giản thôi, Joker.

Tao sẽ nghiền nát mày bằng bài thật sự, không cần mấy trò ảo tưởng. _

Takemichi nuốt khan, nhớ lại ván rút đầu tiên – 3 Cơ biến thành Joker đỏ số 3 .Một lá bài kỳ dị chưa từng thấy.

Mucho đặt quân công xuống bàn.

K Đen phát sáng dữ dội, thân hình ảo ảnh cao lớn như quái thú xuất hiện phía sau hắn.

Áp lực đè nặng, nhiều học sinh trên khán đài ngã ngửa vì không chịu nổi.

_ Đây chính là “Quân Vua” trong hệ Đen… sức mạnh chà đạp mọi thứ yếu ớt. _

Wakasa lẩm bẩm, đôi mắt như lưỡi dao dõi theo Takemichi.

Takemichi đưa lá Joker Đỏ Số 3 lên làm thủ lên làm thủ.

Lá bài phát ra ánh sáng đỏ, tạo thành tấm khiên mỏng như giấy.

Tiếng cười vang khắp nơi.

_ Khiên giấy chống lại K Đen á?

Thằng này ngu thiệt rồi! _

_ 3 Cơ dù biến thành Joker thì cũng chỉ là trò hề thôi. _

Mucho đập tay xuống bàn.

K Đen lao tới, sức mạnh như cơn sóng thần, xé tan tấm khiên đỏ.

Takemichi bật ngửa ghế, tưởng chừng thua ngay tức khắc.

Nhưng khi bụi tan, trên tay cậu vẫn còn một mảnh lá bài đỏ cháy âm ỉ.

Takemichi thở hổn hển.

_ May thật… nếu không bẻ góc lá kịp thì tôi toang rồi. _

Cả khán đài há hốc.

📢 “Hiệp một: Joker 9 Bích thủ thành công.

Bước vào hiệp hai!”

Mucho nhíu mày.

_ Mày chỉ câu giờ thôi, thằng rác. _

Hắn rút lá thủ thứ hai – 8 Rô.

Ánh

sáng vàng bao lấy K Đen , tăng tốc độ gấp đôi.

Takemichi lục trong tay, rút được lá thứ hai: 7 Nhép

Khán giả phá lên cười.

_ Trời đất, 7 Nhép nữa!

Toàn bài rác! _

_ Đúng là Joker ăn may thôi. _

Takemichi nhìn chằm chằm 7 Nhép, rồi mỉm cười kì lạ.

_7 Nhép … nếu ghép với Joker đỏ số 3 thì… _

Cậu đặt 7 Nhép xuống cạnh Joker đỏ.

Hai lá bài rung lên, nhập làm một, biến thành Joker lai – 10 nhép đỏ

Tiếng hò hét nổ tung.

Wakasa ngả người trên ghế, đôi mắt lóe sáng.

_ Hắn ghép bài?

Joker này không chỉ bẻ luật… mà còn hợp nhất lá khác._

Mucho cau mày, nhưng vẫn bình tĩnh.

_ Dù ghép thế nào, cũng không thắng được K Đen. _

K Đen tỏa ánh sáng đen đặc, lao tới.

Joker lai 10 nhép đỏ của Takemichi phát nổ, tạo ra một đòn phản kích như búa tạ.

Hai luồng sức mạnh va chạm, chấn động lan khắp nhà thi đấu, bụi bay mù mịt.

Học sinh hét ầm ĩ, nhiều đứa còn chui xuống ghế né.

Giữa khói bụi, Takemichi loạng choạng đứng dậy.

Joker đỏ vẫn còn sáng yếu ớt trong tay.

Trong khi đó, K Đen của Mucho đã vỡ nát.

📢 “Kết quả: Joker 9 Bích thắng trận.”

Khán giả sững lặng vài giây, rồi vỡ òa như bão.

_ Nó thắng rồi! _

_ Không thể nào…

7 Nhép mà đánh bại K Đen?!_

_ Đây là thiên tài hay ăn may vậy? _

Mucho đứng dậy, nhìn Takemichi bằng ánh mắt khó tin

_ Mày… dám xoay bài rác thành thứ quái gì thế… _

Takemichi cười nhợt nhạt, mồ hôi chảy ròng.

_ Thật ra… tôi cũng không biết nữa.

Có lẽ một nửa là tôi tính, một nửa là do… thần may mắn thích đùa. _

Tiếng cười bật ra từ khán giả.

Nhưng Wakasa thì im lặng, chỉ nhếch môi.

_ Nửa tính toán, nửa may mắn… thú vị đấy, Joker.

Càng không rõ thật giả, cậu càng nguy hiểm. _

Cả nhà thi đấu vẫn vang dội tiếng hò hét.

Một số học sinh lao xuống sàn, vỗ vai Takemichi như thể vừa chứng kiến anh hùng cứu thế giới.

_ Này, Joker!

Cho tôi chạm thử lá bài đi! _

_ Học trưởng!

Cậu là idol mới rồi! _

_ Mai tôi in áo có mặt cậu bán chắc giàu to! _

Takemichi chảy mồ hôi hột, giấu ngay lá 9 Bích vào túi.

_ Các ông bình tĩnh, tôi chỉ ăn may thôi! _

Một đứa gào lên từ khán đài:

_ Ăn may mà thắng Mucho hả?

Vậy cho tôi ăn may ké với! _

Cả đám phá cười.

Trong khi Takemichi bị vây quanh bởi tiếng hò hét, Mucho lặng lẽ rời đi.

Bóng hắn biến mất ở cánh cửa, nhưng không ai thấy bàn tay hắn siết chặt đến rớm máu.

_ Joker… mày chưa thắng đâu.

Ván này chỉ là khởi đầu thôi. _ – giọng hắn trầm như nguyền rủa.

Trên tầng cao nhất của khu nhà cũ, Wakasa ngồi dựa ghế.

Hai bóng người bên cạnh vẫn che mặt, im lặng như tượng.

Một trong hai lên tiếng khẽ:

_ Thưa chủ tịch, hắn đã làm điều chưa từng có… biến 7 Nhép và 3 Cơ thành Joker lai.

Có nên… loại bỏ hắn sớm không? _

Wakasa bật cười.

_ Loại bỏ?

Ngược lại, phải giữ hắn lâu hơn.

Một con bài thú vị thế này mà bỏ phí thì tiếc quá_

Hắn chống cằm, mắt ánh lên tia nguy hiểm.

_ Để hắn đi thêm vài vòng.

Chúng ta cần biết…

Joker thật sự là thiên tài hay chỉ là trò may mắn kéo dài. _

Hai bóng người im lặng, gật đầu.

Trở về phòng trọ nhỏ, Takemichi nằm vật xuống giường, mắt mở trừng trừng nhìn trần nhà.

_ Mình… thắng thật sao?

7 Nhép mà thắng K Đen… nghe vô lý hết sức.

Nhưng… nếu Joker thật sự bẻ luật thì đây không phải may mắn hoàn toàn. _

Cậu siết chặt lá 9 Bích.

Trong khoảnh khắc ấy, Takemichi nghe thấy tiếng thì thầm vang lên trong đầu, mơ hồ như từ chính quân bài:

_ “Ngươi đã dùng ta lần đầu… nhưng cái giá còn dài.

Mỗi lần thắng, một phần linh hồn sẽ bị rút đi.” _

Takemichi bật dậy, toát mồ hôi.

_ Không thể nào… chẳng lẽ đây là giao kèo thật? _

Cửa phòng bật mở, Chifuyu xông vào tay ôm túi đồ ăn.

_ Yo!

Tui mang mì với sữa tới ăn mừng nè! _

Takemichi nhảy dựng.

_ Trời đất, cậu có biết tui vừa nghe thấy cái gì trong đầu không?! _

Chifuyu tỉnh bơ ngồi xuống, cắm ống hút hộp sữa.

_ Nghe thấy bụng réo hả?

Tui cũng nghe nè, réo ầm cả phòng luôn. _

Takemichi ngã lăn ra giường, ôm mặt.

_ …Có bạn như cậu chắc tui chết vì stress sớm. _

Cả hai phá lên cười, nhưng trong lòng Takemichi vẫn canh cánh nỗi sợ mơ hồ.

Tin tức “Joker đánh bại Mucho” lan khắp trường.

Bảng thông báo dán ngay cổng trường:

📢 “Trận tiếp theo: Joker 9 Bích sẽ đối mặt với một đối thủ chưa công bố.

Địa điểm và thời gian sẽ được phát sau.”

Đám học sinh tụ tập, bàn tán rôm rả.

_ Lần này chắc hắn chết thiệt rồi. _

_ Mà công nhận, coi cũng đã mắt. _

_ Tôi bán poster Joker tối qua hết veo, lời to luôn. _

Takemichi nghe mà méo mặt.

_ …Mới nổi tiếng có một đêm mà đã thành idol lố bịch rồi. _

Chifuyu cười gian.

_ Idol gì, cậu là meme sống thì có. _

Khi tiếng trống trường vang lên, Takemichi lặng lẽ quay về lớp.

Cậu cảm giác ai đó đang dõi theo mình từ xa.Ở trên cao, từ cửa sổ phòng Hội học sinh, Wakasa đứng khoanh tay, ánh mắt xoáy sâu.

_ Joker… xem ra mày chưa hiểu hết trò chơi đâu.

Ván vừa rồi chỉ là tập dượt.

Tới lúc cho mày nếm thử bản chất thật sự của “Hội bài”. _

Gió lùa qua hành lang, cuốn theo mảnh giấy nhỏ rơi vào tay Takemichi.

Trên đó viết vỏn vẹn một dòng:

“Chào mừng đến vòng thứ hai.

Chuẩn bị mất nhiều hơn một thứ.”

Takemichi siết mảnh giấy, tim đập thình thịch.

_ Vậy là… mình đã thật sự bị kéo vào trò chơi chết tiệt này rồi. _

_________

:> ....hí đừng bao giờ tin tui nhe, tại tui thắng gắp lắm coi chừng vỡ đầu , mà nói nghe nek mấy cưng

Bình luận đê nhanh lên
 
Back
Top Bottom