Truyện chưa beta ○\\\○ sai chính tả, thật sự ngại ngùng.
__________________
Takemichi cảm thấy khó hiểu, đều là nam nhân như nhau có gì phải gì?
Nhưng ánh mắt của Mikey khiến cậu cảm thấy ớn lạnh.
Cái cảm giác bị săm soi từng ngóc thật khó chịu.
Draken thì đỡ, lâu lâu nhìn rồi quay đi chỗ khác, rồi lại nhìn lại quay, có thấy khác biến thái điểm nào không.
" Đều là nam nhân như nhau mấy cậu có gì cần nhìn?' hứng chịu ánh mắt chằm chằm của Draken và Mikey, Takemichi cảm thấy rùng mình lông tơ trên người dựng đứng cả lên.
" khác biệt chứ?
Thân hình của anh thật sự rất tuyệt, có luyện tập ở đâu không?"
Mikey dán mắt lên phần bụng phẳng lì, từng thớ cơ bắp lúc ẩn lúc hiện dưới làn nước nóng,hai đường cong dẻo dai trắng hồng.
Nhìn thân hình đàn ông chỉ nghĩ thôi chũng khiến Mikey cảm thấy ghê tởm nhưng Takemichi lại có sức hút mới lại, hắn chả biết sao.
Thể hình của Takemichi sờ vào chắc chắn sẽ rất thích.
Có thể sờ không?
Takemichi sẽ không nhấn đầu mình xuống nước chứ?
Sờ một chút sẽ không sao đâu nhỉ?
Một chút..
" Mikey cái suy nghĩ đen tối đấy không nên làm đâu thằng lùn này" Draken biết thằng bạn thân mình tính làm gì, với cái tính của nó chắc bị Takemichi-san cho ăn đấm mất.
Tao chỉ muốn bảo vệ mày thôi, nếu không mày về có mùng 7 với rằm thì tao buồn lắm.
Dù vậy ánh mắt Draken vẫn quét qua một lượt thân hình của Takemichi, khi cậu bước ra khỏi bồn tắm, tắm lưng trắng mịn màng khỏe khoắn ấy đập vào mặt hai người, hơi nước bốc lên càng làm da Takemichi thêm trắng hồng.
Da con trai cũng có thể đẹp và mịn màng như vậy sao?
Cảm giác vừa mảnh khảnh vừa dẻo dai.
Takemichi nhìn làn da mình cũng thầm suýt xoa, quả thực khiến nhiều cô gái ghen tỵ mất, cậu nhớ da mình trước khi không như vậy, có lẽ sau khi qua cổng được nó tặng kèm?
Nhưng tặng gì không tặng, tặng trắng da làm gì?
Có tác dụng gì với cậu.
" Tuy rằng không bằng vẻ đẹp trai của mình trước kia nhưng cũng một 9 một 10 " Nhớ lại dáng vẻ trưởng thành, làn da ngăm khỏe khoắn cũng những vết sẹo đầy tự hào của người đàn ông mà tiếc.
" ken-chin, cậu chết chắc, dám hất nước vào tôi"
" Hả? làm như tôi sợ cậu lắm ý, ngon nhào vô xem thằng nào uống nhiều nước hơn"
Chuyện là Takemichi, Draken và Mikey đang ở bồn tắm công cộng, cậu bị hai đứa nhỏ lôi tới đây sau khi đi thăm bệnh Draken, dù vết thương của hắn không đáng lo nhưng với cương vị là người anh thì Takemichi nghĩ mình vẫn lên hỏi thăm một chút.
Còn giờ thì cậu hối hận rồi, Draken và Mikey lôi lôi kéo kéo cậu đến nhà tắm chỉ để vung vẩy nước với thôi hay sao đấy.
Trẻ con chết đi được.
Qúa mất mặt rồi.
" Này lên đi, không phải các em còn cuộc họp sao?"
Dù không tham gia nhiều vào băng Toman nhưng những việc cơ bản Takemichi vẫn biết, dù sao cũng bị đồn là người cứu Draken phút cuối nên vị trí của Takemichi cũng coi như không nhỏ đi.
Chả biết đứa nào đồn.
Toàn mất thứ vớ va vớ vẩn.
Đúng là không có não.
Hanma:.........
Vừa ra khỏi nhà tắm công cộng thứ đập vào mắt Takemichi là một dàn trai đẹp sáu múi, ai lấy đều soái soái ngời ngời, tựa như ánh trăng sáng.
Tuấn tú đẹp trai, phong thái ngút ngàn.
Cả khu nhà tắm đều bị bao vây bởi chục con xe moto ngầu lòi các thứ, duy có hai con xe đầu chưa có người ngồi mà không cần nói Takemichi liền biết của ai.
Qủa thật đúng với câu thành ngữ
Trầm ngư lạc nhạn-chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn đẹp không ai bì nổi.
Tề tụ với các thành viên cốt cán của Toman, Takemmichi lần đầu chứng kiến cảnh tượng được một dàn trai đẹp săn đón là như thế nào.
Mỗi người không chỉ có vẻ đẹp thành bắc từ công lại còn đi moto vừa soái vừa ngầu khiến không ít người đi đường phải ngoái đầu thích thú, có nhiều người còn khoa trương hơn trực tiếp ở lại chụp ảnh quay video.
Takemichi cảm thấy mình mà là con gái đã đổ từ lấy, quyết lấy tất nhưng tiếc cậu là nam đã thế còn đẹp trai, không thua kém gì.
Đúng là trai đẹp thường theo bây đàn, quá gây thương nhớ.
Đề nghị cảnh sát giao thông xử phạt vì đẹp trai có thể gây ùn tắc giao thông.
" Vẻ đẹp của các chú đúng là vũ khí gây sát thương à nha" Takemichi không khỏi lên tiếng cảm thán.
" Làm như anh xấu lắm đấy.
Được rồi anh chọn xe đi, muốn đi cùng tôi không?
Đảm bảo đưa anh an toán đến nơi" Draken lên tiếng mời gọi, kể từ hôm 8/3 đến giờ hắn chưa có thời gian trò chuyện riêng gì cùng người này, hắn có nhiều điều muốn nói và hơn hết là lời cảm ơn, cảm ơn những gì Takemichi đã giúp.
Thấy Draken lên tiếng giành người, Mikey cũng không vừa, nhanh nhẻo tay vỗ vỗ yên sau, mặt uy tín : " Takemichi chưa thử đi xe em lần nào, lần này để em chở " Đôi mắt Mikey sáng quoác nhìn cậu, trong mắt là bao nhiêu mong chờ.
Takemichi Hanagaki, một người bí ẩn, vô tri nhưng vô cùng ấm áp, lại dịu dàng vô đối.
Cái tát ngày hôm đấy hắn chưa kịp nói rõ người đã đi lên hắn muốn một lần nữa nói lời xin lỗi và cảm ơn.
Takemichi là người đã cứu hắn, cũng là người giúp Pachin không bị đi tù giúp cậu giảm nhẹ tội chỉ bị quản thúc 3 tháng đối Peyan, đây là ân huệ không chỉ của Pachi mà còn của hắn, hắn phải đích thân nói rõ với người, phải mời Takemichi đi ăn cơm mới vừa : " Takemichi đã giúp tôi và Pachin, anh ấy là ân nhân của tôi , thân là người mang ơn trách nhiệm đó lên để tôi mới phải "
" Bất lương bày đặt ân với chả nhân, chả phải lúc đầu mày còn ghét anh ấy sao?
" Chả biết chọc phải dây thần kinh nào của Nahoya mà cậu ta lên tiếng chọc ngoái Peyan, chắc còn cay vụ cậu ta phản vội đây mà.
Dù sao buổi đấy cậu ta đánh hăng quá mà.
Đánh không cần mở mắt luôn mờ.
Như bị chọc đúng chỗ đau, Peyan bối rối, gắt gỏng lên với Nahoya, chân tay cũng loạng choạng muốn đánh người, giọng lí nhí giải thích : " Lúc đấy tao mù thôi, tao với Pachin đều mù hết "
Nhìn đám trẻ con giằng co mà Takemichi thở dài, đẹp trai thì có thừa thiếu mỗi não.
Người qua đường ngoái lại nhìn không ít, vài nữ sinh trung học còn đỏ mặt thì thầm, chắc dính thính anh nào rồi.Takemichi nghĩ ngợi trong đầu nhưng ngàn lần không ngờ tới, cậu mới chính là nhân vật chính bị người ta đời nhắc đến.
Thiếu gia công tử nhà giàu và dàn anh người yêu xã hội đen đến tẩn hưởng thú vui tao nhã của người nghèo.
Hoặc nam sinh nghèo đi nhà tắm công cộng bị thiếu gia Mafia đến bắt về.
Ngàn lần cũng đừng nghĩ tới, chỉ sợ Takemichi mà biết trong đầu nữ sinh ấy có gì sẽ hóa chó mà cắn từng đứa.
" Vậy anh đi với ai Takemichi?
Em thấy trong đây có em bình thường" Chifuyu mon men tiến đến kéo nhẹ tay Takemichi về xe mình, còn cẩn thận đội mũ cho anh, nhìn có vẻ lén lút đấy nhưng ai trong đấy cũng thấy.
Thằng chả bạn mình vì trai mà nói xấu nhau.
Chifuyu thề là không phải vì muốn Takemichi dạy mình mấy thuật trừ tà này nọ đâu.
Hắn thề đó.
Baji nhìn chỉ nhếch mép, khinh miệt, đúng là trai chưa vợ trông lòi con ngươi, mê trai thế là vừa.
" Trong đây có mình mày mới không bình thường đấy, thằng mê shoujo manga "
" Kệ em đi, đồ xấu tính Baji" Như bị dẫm đuôi mèo, Chifuyu nổi lông xấu hổ mà cào lại Baji.
Muto thấy đàn trai nhà mình quá mất giá, vì trai mà đánh nhau đã thế giờ họp sát đít lại vì một thằng trổ mã đẹp trai mà tranh giành, tai tiếng này mà vang xa thì còn đâu mặt mũi Toman, hắn vội lên tiếng ngăn cản : " Bọn mày làm mất mặt tao quá, ra đường đừng nhận tao làm bạn, còn anh Takemichi anh chọn nhanh đi cho chúng nó đỡ giành chứ tôi thấy phiền rồi "
Takemichi nhún vai bất lực, cậu mới là người nói câu đó nè người bị giật qua giật lại là cậu nè, oi chời thân tôi : " Anh chọn Peyan, không nói nữa đi thôi Peyan " Nói rồi cậu ngồi lên xe, vừa yên vị thì Peyan rồ ga nổ máy phóng đi luôn như thể sợ Takemichi bị cướp đi vậy.
Lượn lách bốc đầu đều thử qua một lượt .
Cảm giác làn gió nhẹ lướt qua mặt, cũng những pha phanh khấp rồ ga chính hiệu của bất lương khiến tâm hồn lãng mạn của Takemichi trổi dậy, cậu nhìn ngắm thế giới tươi đẹp này, vể đẹp lung linh náo nhiệt đã lâu rồi cậu chưa thấy.
Vẻ đẹp hoài cổ cùng hiện đại, những lùm cây xanh bắt ngát, những bông hoa anh đào trôi dạt giữa đêm trời đấy ánh sao, phảng phất hương thơm ngọt ngào nhẹ thanh.
Hóa ra làm bất lương cũng tốt, cảm giác hòa mình thành từng cơn gió để trao dạt khắp phương trời cũng khá tốt.
Cảm giác thật thích quá, thật yên bình.
Đã bao lâu rồi Takemichi chưa tận hưởng cảm giác đi đêm như này.
Ánh mắt Takemichi tràn ngập ánh sáng và sự yêu thích trong đôi mắt xanh tựa đại dương ấy lấp lánh như vì tinh tú , Peyan thoáng nhìn Takemichi qua chiếc gương chiếu hậu cảm thấy khá thú vị, hắn cười nhẹ .
Một Takemichi trong sáng như này là lần đầu hắn gặp, hoàn toàn khác xa với người anh luôn mang bộ mặt nghiêm túc không đểm xiả gì đến bọn hắn.
Một Takemichi mà hắn chưa biết mang theo ánh nhìn khai sinh quả thú vị.
" Nếu anh thích hằng đêm em có thể đưa anh đi xem cảnh đêm ở đây, có nhiều chỗ còn đẹp nữa, chỉ là nếu anh không ngại thôi.
" Nói lời này ra, Peyan tựa hồ cảm nhận được hai má mình nóng dan, hắn cũng đủ tinh mắt để thấy hành động khự lại của anh đáy lòng có chút bối rối vội vàng bổ xung thêm.
" Nếu anh thấy phiền quá thì thôi cũng được "
" Không đâu, anh rất thích nhờ em đưa anh đi nhiều nơi nữa nhé?
" Takemichi có chút bất ngờ trước lời đề nghị đột ngộp của Peyan, lúc đầu gặp thằng bé còn ghép cậulắm giờ thì lại chủ động làm thêm, còn rủ cậu đi chơi riêng nữa có lẽ Peyan trưởng thành rồi cũng hiểu chuyện hơn rồi, quả là bé ngoan.
" Ha...?
À dạ được chứ, không vấn đề" Peyan bị đánh úp bởi nụ cười tỏa nắng của Takemichi, cậu cười một cách sảng khoái, một cách hạnh phúc, cả người như mang theo vầng hòa quang nữ chính, vạn lần xinh đẹp.
Là một nhất tiếu khuynh thành.
Takemichi-san khốn khiếp vậy mà lại rực sáng như vậy, lại có thể xinh đẹp như vậy.
" Nhất tiếu khuynh thành " có nghĩa là nụ cười đẹp đến mức trái tim phải rung động.
Không khỏi khiến Peyan đỏ mặt, cả người hắn tựa hồ như con tôm bị luộc chín tay cầm lái cũng run run, bấu chặt đến nỗi nhìn thấy cả mạch máu.
Qúa ăn gian, vẻ đẹp " Diễm áp quần phương" này, Peyan cảm thấy dường như nhịp đập trong tim ngày lúc càng tăng chỉ thể hung hăng nhắc nhở Takmichi vài câu.
Diễm áp quần phương là thuật nghĩa có nghĩa : Đẹp lấn át tất cả
" Anh ngồi lắc lẻo quá đó, ngồi cẩn thận đi không kẻo ngã "
" Không cần lo, anh mày đâu yếu thế, mà dù có ngã cũng không đến mức đó "
Thấy Takemichi không chịu ngồi yên, Peyan vòng tay qua sau bắt lấy cách tay của Takemichi để tay cậu yên vị trên eo hắn, giọng lúng túng nói : " Anh không xót, tôi xót "
Peyan cảm thấy nói câu này quá xấu hổ đi, hắn làm sao vậy, sao tim lại đập nhanh như vậy chứ!
Nhưng cũng nhờ câu nói này mà Takemichi cũng đã ngồi yên, nhìn bàn tay trắng nhỏ của mình trên eo Peyan, mặt nhỏ của Takemichi đỏ bừng chưa có ai từng đối xử với cậu như con nít như vậy!
Cái tình huống xấu hổ gì đây.
Mà cảm giác được quan tâm cũng không quá khó chịu.
Đến nơi Peyan phải hứng chịu ánh mắt sát khí từ Mikey, cái ánh mắt có thể giết hắn cả ngàn lần ấy chứ.
Đền Musashi, một ngôi đền khá rộng lớn và nổi tiếng, Takemichi được biết rằng vào những dịp đặc biệt ngồi đền này sẽ tổ chức nhiều lễ hội vui nhộn, tuy nhiên giờ đây ngôi đền bị bao quanh bởi băng đảng bất lương do một đứa nhóc 15 tuổi cầm đầu.
Takemichi nghĩ rằng lập một băng đảng bởi một đứa nhóc cùng lắm để vui chơi nhưng hóa ra cũng quy củ phết, ánh mắt cậu dừng trên người Mikey người đang dẫn đầu bọn họ, nhìn thấy được sự tôn trọng và yêu quý của mọi người đối với Mikey.
Mikey đứng quay lưng với ánh trăng sáng, đối diện với toàn bộ thành viên Touman, bên cạnh là phó thủ lĩnh Draken trông cậu toát lên vẻ tự tin, kiêu ngạo của một kẻ mạnh.
" Lễ bổ nhiệm Đội trướng mới phân đội 3 băng Tokyo Manji chuẩn bị bắt đầu " .
Giọng nói của Draken vang lên kéo theo đó là biết bao nhiêu sự kinh ngạc, trồm trồ và xì xào.
Takemichi cũng bất ngờ đến bất cả tiếng nói .
" Không phải phân đội ba của Hayashida sao?
Sao lại bổ nhiệm chứ?
"
Peyan đứng bên cạnh Takemichi lên tiếng giải đáp thắc mắc của cậu .
" Sắp tới bọn em sẽ đối đầu với Valhalla, phân đội 3 không thể đợi Pachin nên Mikey đã có quyết định bổ nhiệm đổi trưởng mới "
" Cậu không có ý kiến gì hả Peyan?Phân đội 3 của Hayashida mà?
Cậu chịu sao?"
Nghe câu hỏi của Takemichi, Payen không khỏi cảm thấy xấu hổ, hắn thì có quyền gì chứ, kẻ đã phản bội lại anh em của mình thì có quyền gì để ý kiến, dù Peyan có muốn hay không hắn cũng phải suy nghĩ tới lợi ích của bang.
" Em không có ý kiến gì hết, kia Pachin trở lại phân đội 3 vẫn sẽ là của cậu ấy, em sẽ chờ đến khi cậu ấy quay lại "
Takemichi nhìn Peyan bằng ánh mắt tán thưởng, đứa trẻ này dạy dỗ rất dễ, có khi nào chỉ cần đánh nó một cái thì sẽ ngoan không?
Áp dụng với Hanma thì có được không nhỉ?
" Suy nghĩ rất chín chắn, em đang dần trưởng thành đó "
Peyan gãi nhẹ má, nơi đó đã đầy những phiến hồng, hắn hằng giọng .
" Em cảm ơn "
Nhìn Takemchi và Peyan cười nói vui vẻ, ôm ấp xoa lắm mà tức ghen, giọng nói Mikey có phần lớn và chút giận dỗi.
" Lễ bổ nhiệm phân đội 3 bắt đầu "
Từ cuối hàng hai bóng đen dần bước, kiêu hãnh bước đi giữa dòng người lúc đi qua Takemichi, Kisaki không kìm được mà ngoái lại nhìn, nhìn cái người khiến Hanma thích thú.
Ngày nào cũng lải nhãi Takemichi này, Takemichi kia dễ thương như nào khiến hắn sắp bị ám ảnh tới nơi.
Ngoài cái gương mặt đẹp trai và thân hình chuẩn siêu mẫu kia thì hắn có gì đâu?
Trước sự chứng kiến của toàn dân thiên hạ Kisaki ngồi xuống dưới chân Mikey, sự kiêu ngạo toát ra từ người hắn khiến nhiều người không nhịn được mà chửi rủa.
" Thằng khốn đó là thằng nào vậy?
Sao có thể kiêu ngạo như vậy chứ?
" Tên khốn khiếp, mau cút xuồng"
" Hắn không phải tàn dư Moebius sao?"
" Sao bọn Moebius lại ở đây?
Mau biến ra khỏi đây trước khi tao đấm mày"
Kisaki Tetta quét mắt nhìn xuống dưới, hắn chả để ý ai mắng ai chửi gã.
Chỉ cần gã nắm quyền thế giới này, nắm quyền kẻ tham vọng này có thể sản sinh ra nhiều Akuma hơn nữa.
Cuối cùng ánh mắt hắn dừng lại trên người Takemichi-kẻ duy nhất có thể tiêu diệt Akuma, nếu có thể hiến tế cậu thì có thể đạt được một sức mạnh to lớn.
Kisaki không kìm được được nụ, một nụ cười méo mó và xấu xí.
Trước nụ cười điên dại của Kisaki Takemichi chẳng bận tâm, trước cái che chắn bảo vệ mình của Peyan trước địch ý của Kisaki, Takemichi cùng lười để ý câu vui vẻ quay sang bắt chuyện với Chifuyu.
Chỉ là Takemichi không biết rằng, chính cái quay đầu này của cậu đã bỏ lẽ cơ hội để tiêu diệt con Akuma từng ám ảnh cậu.
" Tất cả im lặng, đây là quyết định của tao.
Ai có ý kiến thì lên nói với tao.
Bởi vì từ giờ chúng ta sẽ đối đầu với Valhalla thế lực của còn lớn rộng hơn Moebius rất nhiều và để chiến thắng chúng ta cần có Kisaki Tetta, cậu ta ở đây để thống nhất Moebius dưới trướng ta.
Kisaki Tetta sẽ là đội trưởng phân đội 3 " Trước bài diễn thuyết của Mikey, tuy rằng lúc đầu còn nhiều người phản đối nhưng chả ai dám bước lên để đối đầu với một tổng trưởng mạnh mẽ như Mikey, các thành viên cốt cán cũng không ai phản đối.
" Buổi lễ bổ nhiễm đến đây là kết thúc "
" Cảm ơn tổng trưởng " Kisaki gương mặt đầy ý cười, hắn cúi đầu bày tỏ sự tôn trọng đối với Mikey.
Drken nhìn tấm lưng của Mikey mà đầu đầy khó hiểu, hắn ngoài mặt không thể hiện sự phản đối nhưng với sự hiện diện của Kisaki ở đây Touman có lẽ sẽ sóng vồ vập vài ngày đây.
Draken cũng không thích cái kiểu thông minh đến ghê tởm này của hắn, như một con sói vậy.
Tuy nhiên có vẻ không chỉ mình Draken là không thích Kisaki, Baji nãy giờ im lặng cũng đã lên tiếng, chỉ là câu nói này của hắn đã đưa đến cục diện khó khăn sau đó.
" Mắc gì thằng ôn đó đòi rời Touman mà nó đánh anh?
Anh còn chả là thành viên nữa" .
Takemichi nhíu mày nhìn Baji đang chật vật đánh nhau với Peyan, rồi lại nhìn Chifuyu ngoan ngoãn bên cạnh.
" Baji mày làm gì vậy?
Mù thì đeo cái kính vào đi, mắc gì mày đánh Takemichi-san?"
Peyan tuy tức giận với Baji nhưng đánh cũng rất nhẹ, hầu như không có miếng sát thương nào, nhưng Peyan không biết là Baji nó đánh thật cứ không đùa.
Baji nhìn Peyan chật vật bị mình đấm một quả ngay bụng, cậu sảng khoái mà vướt tóc, hai chiếc răng nanh nhỏ nộ ra để nộ nụ cười tinh quái, hướng Mikey mà nói.
" Mikey, tao sẽ gia nhập Valhalla, tao sẽ rời Touman "
-----------------------------------------------------------------------
Viết khi vừa thi xong, chiều nay tôi vừa xong nè, tối về viết cho các nàng rùi cũng tại hôm nay tôi gặp chuyện buồn.
12 năm đi học liên không chịu được, hôm nay lần đầu tiên bị đánh dấu bài mà khổ đánh dấu bài vì coi cóp thì không oan, tôi bị đánh dấu bài vì nhắc đứa khác.
Hóa ra làm việc tốt trời cùng quật, đáng lẽ tôi không nên giúp nhỉ, không giúp thì tôi đã không bị, trừ tận 2 điểm của tôi, dù các bạn có quan tâm bảo với tôi rằng sẽ không sao đâu nhưng làm gì có chuyện không sao chứ.
Đây còn là kì hai, nhân hệ số 3 không biết cuối năm có được học sinh giỏi không nữa.
Tôi vẫn tiếc lắm, nếu có thể quay lại dù có làm sao đi chăng nữa tôi cũng sẽ không giúp ai hết.