Khác (Alltake)💮Em sẽ bảo vệ anh thêm một lần nữa Takemichi💮

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
111,421
Điểm tương tác
0
Điểm
0
331395354-256-k135860.jpg

(Alltake)💮Em Sẽ Bảo Vệ Anh Thêm Một Lần Nữa Takemichi💮
Tác giả: TrnNoir
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Hanagaki Takemichi có một cô em gái tên là Hanagaki Tanako luôn bảo vệ cậu khỏi đám toman kia và con ả trà xanh khốn nạn.Cho đến khi, cậu và cô em gái đi thật xa để ko gặp lại những tên khốn nạn đó vì đã qua mệt mỏi và ko ai biết cô em gái đáng yêu của anh Takemichi luôn ấp ủ một kế hoạch trả thù của con ả trà xanh đã tước đi của anh mình... .Muốn biết thêm tình tiết khác thì đọc truyện mình viết đi nha!

-----------------------------------
tất cả nhân vật đều là của tác giả Ken Wakui nhưng số phận của họ là của người viết và người đọc .

Nếu có sai sót gì ý kiến giúp mình cảm ơn nhiều.



nadehiko​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Hoa sen trên thế chiến[countryhumans Soviet]
  • [ĐN][AllTan] Sẽ ổn thôi đúng không?
  • [DỊCH] The S Classes That I Raised (387-388)
  • Longfic [SEVENTEEN] You And Me
  • 〈Countryhumans〉[ Omegaverse] Luân hồi bạc kiếp.
  • write about severus snape by me
  • (Alltake)💮Em Sẽ Bảo Vệ Anh Thêm Một Lần Nữa Takemichi💮
    Chap 1 : Mệt mỏi


    Chào mọi người, mình muốn viết cuốn truyện này vì nói ra trí tưởng tượng của bản thân thôi.Nhưng lỗi chính tả của mình hơi nhiều mong mọi người thông cảm.

    Thông báo nhỏ:

    -Thời gian ra chap là ko thời hạn

    -Thông tin nhân vật thì mình sẽ để ngay cuối nha

    -Biệt danh của tác giả là Mộc Tử Hoa hoặc có thể gọi là Nadehiko nhaaaaa💮

    ---------------Vô chuyện nè ----

    -Mikey: Tao xin tuyên bố Hanagaki Takemichi sẽ bị truột xuất khỏi bang !

    -Takemichi:Tại sao?Tụi bây lại ko tin tao !

    -Mikey: Do mày dám tấn công Miko của bọn tao !

    -Takemichi:Tao ko có làm điều đó!

    -Miko: Anh Mikey à ~anh Takemichi ko có lỗi mà là do em ko cẩn thận ~" giả khóc"

    -Takemichi: Yêm lặng đi con kia !!

    " Tất giận"

    'Chát'

    Takemichi sửng sờ ,trên khuôn mặt của cậu đang có một vết đỏ và còn rất đau.Khi Takemichi đã biết rằng mình có cố nói bao nhiêu cũng ko được nên đành từ bỏ , trên khuôn mặt có vết thương ấy đang rơi từng giọt lệ:

    -Takemichi: Được thôi, nếu chúng bây muốn ."

    Ko cảm xúc"

    -Baji: Mau đi khuất mắt tao nhanh lên!!

    -Chifuyu: Tao rất mất mặt khi làm cộng sự của mày !!

    Khi bước khỏi ngôi đền là chổ tụ họp của bang , ko biết đã đi bao lâu đã đến ngôi nhà cũ của cậu và cô em gái đáng yêu của cậu .Bước vào nhà, cậu ngất ngay tại chổ vì quá sốc .

    -Takemichi: T...tôi đang ở đâu vậy mệt quá.

    -?: Anh hai tỉnh lại rồi à !

    Anh thấy đau hay mệt ở đâu ko??

    -Takemichi:.....

    -?: Em biết ngay là oni-chan sẽ ko nói ,dù là lũ khốn đó đã làm với oni-chan của em mà.

    Tên Sano đó mà tin lời con đ**m Miko kia nữa!!

    "Tức giận"

    -Takemichi: Thôi mà Tanako yêu quý.

    "Nhẹ nhàn"

    -Tanako: Em cũng thông báo với anh luôn là em và anh trong 3 tháng sẽ chuyển đến Hokkaido sống khá lâu ở đó đấy.

    -Takemichi: Cũng được .

    Ở một bên nào đó, Miko đang có ra vẻ là đang buồn và hoảng sợ cho đám mất não kia lo lắng, may làm sao một bang toman còn đứa biết sử dụng não /tui viết đến ,tui tức quá mọi người ơi/ đó là Sanzu vì anh biết là Takemichi rất yếu và hiền từ, ko gian sảo như ả mà có thể lặp ra một kế thoạch hoàn hảo đến vậy .

    Nắng sớm ngày mới đã le lõi vào bên trong một căn phòng đơn giản chứa đựng một vị thiên thần ở trong ,thì có giọng nói từ dưới nhà vọng lên:

    -Tanako: Oni-chan à dậy đi trễ lắm rồi ,đồ ăn sáng cũng xong rồi đó.

    -Takemichi: Cho ...thêm.. anh 5 pút.

    " mớ ngủ "

    Sau vài giờ , Tanako đã lôi được Takemichi ra khỏi giường .

    Tanako đã rủ anh trai mình đi chơi siêu thị và Takemichi đả đồng ý , khi ra khỏi nhà đã gặp những người trong bang toman và con Miko đang khóc lóc, hoảng sợ , nhiều vết chày sướt :

    -Miko: Anh Takemichi sao anh lại t..tấn công em hức hức ..hức

    -Takemichi: Tao ko làm điều đó .

    "Lạnh lùng"

    -Tên khốn 1: Mày yêm đi thằng đ**m

    -Tanako: Mày nói ai đ**m hả!

    -Tên khốn 1: Tao nói mày và cả anh mày luôn đó!

    Con đ**m

    -?: "Muốn tôi giết nó ko Tanako"

    -Tanako: " nói nhỏ" Yêm đi

    -?: Thôi mà , cho tôi ra điii~

    -Tanako: Ngươi nghe tôi nói ko,YÊM ĐI!

    -?: Nếu ngươi muốn Tanako - chan của tôi .

    -Tanako: Tch!

    -Takemichi: Có chuyện gì ko Tana-chan.

    -Tanako: Ko có gì ạ

    -Tên khốn 3: Tụi mày dám lơ bọn tao !

    -Tên khốn 2: Lên đánh tụi nó ,nói chi cho mất công

    -Miko: Các anh đừng đánh hai người họ, tội cho hai người đó lắm hức hức ...

    -Tên khốn 4:Em đừng lo, bọn anh sẽ lấy lại công bằng cho em.

    -Takemichi: Tụi bây đứng đây lảm nhảm mắc thằng bố đến nào vậy , mau lượn cho nước nó trong giùm tao cái.

    -Tên khốn 8: Mày mày .

    -Tên khốn 3: Lên đánh tụi nó trả thù cho Miko đi anh em .

    -Cả đám: LÊN NÀO!!

    Vài phút hay vài giờ đã trôi qua ,cả hai anh em đang nằm dưới mặt đất lạnh lẽo với rất nhiều vết thương chồng chất lên nhau và đang rỉ máu .Cho đến khi có hai người nào đó đã gọi xe cứu thương mang hai anh em đi ,khi Tanako tỉnh dậy từ cơn ác mộng thì thấy cô gái cột tóc hai bím và một anh tràng nào đó có tóc vàng và xen kẻ chút xanh trời cả hai đặc biết có đôi mắt màu tím.

    Tên tóc vàng và xen kẻ chút xanh trời lên tiếng :

    -Tên ...xanh : Nhóc tỉnh rồi à?

    /Viết dài quá lười ghi mong mọi người thông cảm UvU/

    -Tanako: Có gì ko tên lạ mặt .

    -Tên tóc bím: Này nha, chúng tôi cứu nhóc mà nói năng gì vậy !

    -Tanako: ....

    Tanako đã đi xuống cái giường bệnh lạnh lẽo ấy trước sự ngở ngàng của hai tên kia , cô đi lại gần cái giường bệnh của anh mình mà nhìn anh rất đáng thương mùi thuốc sát trùng nồng nặc trong căn phòng trắng xóa .

    -Tanako: Em xin lỗi anh Takemichi à.

    "Trầm xuống"

    Tanoko tôi cần cô

    -Tanoko: Cuối cùng cũng cần tôi à Tana- chan

    -Tanako: ....

    -Tên hai bím: Nhóc con đang lảm nhảm gì vậy ?

    -Tanako: Kệ tôi"quay đầu lại"

    -Tên hai bím: Khoang mắt của nhóc lạ lắm !

    -Tên...xanh: Anh nói đúng rồi đó ,em nhớ mắt con nhóc này màu xanh dương saphire mà bây giờ là màu đen đỏ rồi !

    Sau khi Tanako đã kí khế ước với Tanoko thì Tanoko đã chiếm lấy thành công cơ thể của cô:

    -Tanoko: hihihihihi!Tới giờ chơi rồi .

    -Tên...xanh: Nhóc đang nói gì vậy anh đây ko hiểu ?

    -Tanoko: Thì bắt đầu trò chơi với đám ngu xi kia thôi

    -Tên tóc bím: Cũng thú vị đấy

    "Đi lại gần Takemichi"

    -Tanoko: Tôi thay em gái cậu báo thù cho cả hai.

    Cố tỉnh lại nhanh lên đi em ấy rất lo cho cậu đấy .

    Đi đâu ko

    -Tên ...xanh: Cũng được , nhưng nhóc nên tự giớ thiệu với vật nhỏ đang nằm trên giường đi nhanh lên

    -Tanoko: Tôi tự giới thiệu luôn ,tôi tên Hanagaki Tanako là em của Hanagaki Takemichi người đang nằm trên giường .

    -Tên hai bím : Vậy anh đây cũng giới thiệu ,anh là Haitani Ran còn đây là Haitani Rin .

    -Tanoko: Em chào chị Ran

    -Ran : Mày cần tao bẻ xương khớp ko?

    -Rin: "Nhịn ,phải nhịn"

    -Tanoko: Em tưởng anh là con gái .

    CÒN TIẾP

    ------------------------------------

    Chuyện hơi xàm mong mọi người thông cảm

    Tanako và Tanoko là một nha .Tanako là nhân cách tốt còn Tanoko là ngược lại nha .

    Bye
     
    (Alltake)💮Em Sẽ Bảo Vệ Anh Thêm Một Lần Nữa Takemichi💮
    Chap 2: Lý do của tất cả


    Mình viết xong chap 1 mà cảm thấy hơi xàm và hơi sai chính tả mong mọi người sửa giúp mình xin cảm ơn .

    Tặng mọi người :

    Đây là Tanako ở hiện tại nha xinh ko, em của Takemichi ko có tóc vàng nha nhưng giữ được màu mắt xanh oke chưa nè

    Đây là Takemichi khi đứng trước mấy tên khốn nè 🌻🌻.

    Ngầu chưa , ngầu chưa .

    ----------Vô chuyện -------------

    -Tanoko: Thôi tôi ko đùa nữa , tôi đổi ý rồi ko đi siêu thị bây giờ đi về nhà đây.

    Anh Rin ở lại chong oni-chan giúp em .

    -Rin: Cũng được .

    -Tanoko: Tôi cảm ơn

    Tanoko sau khi cảm ơn Rin thì đi ngay ra khỏi phòng bệnh với nụ cười tà ác.Đã vài giờ trôi qua , Takemichi cuối cùng cũng tỉnh dậy, anh nhìn xung quanh ko thấy Tanako đâu mà hỏi:

    -Takemichi: Tanako đâu rồi ?

    -Ran: Vật nhỏ tỉnh dậy rồi nè

    -Rin: Đâu, đâu!!

    -Takemichi : Hai người là ai?

    -Rin: Hai chúng tôi là Rin và Ran là người được em cậu nhờ vả đấy !

    -Takemichi: Vậy à.

    -Ran: Đúng vậy đó vật nhỏ.

    Cho bọn tôi hỏi vài câu được ko

    -Takemichi: Cũng được, cứ việc hỏi đừng có ngại

    -Ran: Vậy cho tôi hỏi con bé Tanako đó có chuyện gì ở quá khứ ko?

    -Takemichi:....c..có sao cậu biết.

    "Trầm xuống"

    -Ran: Vật nhỏ có thể kể cho chúng tôi được ko?

    -Takemichi:........

    -Rin: Nếu vật nhỏ ko muốn cũng ko cần kể đâu.

    -Takemichi: Tôi...tôi kể ,vào nhiều năm trước khi cha mẹ tôi vẫn còn sống chung ,Tanako là người cha mẹ đặc rất nhiều niềm tiên và kì vọng do những thứ đó càng thêm mà đả tạo nên một nhân cách thứ hai của con bé có tên là Tanoko có đôi mắt màu đen đỏ .....

    -Rin: Khoang đã ,em nhìn thấy gì ở đôi mắt của con nhóc đó!

    -Ran: Hình như theo anh nhớ là màu đen .

    -Takemichi: HAI NGƯỜI NÓI GÌ CƠ!!

    -Ran: Thì tôi thấy đôi mắt của con nhóc đó là màu đen

    -Takemichi: Ko xong rồi

    -Rin: Sao vậy

    -Takemichi: Con bé nói sẽ đi về thôi đúng ko?

    -Ran: Đúng có sao ko vật nhỏ

    Takemichi sau khi nghe câu trả lời của Ran, Rin nên đi xuống khỏi giường nhưng đi được một ít thì lập tức quỳ xuống .

    Ran thấy vậy liền tiến tới đở cho Take và diều cậu đi tới ngôi đền , cảnh cả ba đả thấy là Tanoko đang đấm con Miko và nhiều người bị đập nhừ tử đến hộc máu .Đánh con ả Miko đến nhiều vết bầm , Tanoko đã nhìn thấy Takemichi lặp tức đầu cô bị nhiều cơn đau đến ngất liệm đi trước sự ngở ngàng của anh mình:

    -Takemichi: Tanako!

    -Ran:Con bé bị làm sao vậy vật nhỏ .

    -Takemichi: Mang cô bé về nhà giúp tôi đi làm ơn!

    -Rin: Được rồi ,đừng khóc đừng khóc

    -Chifuyu:Qu...qua...quái vật!

    -Takemichi: Sao mày dám nói em tao là quái vật.

    Mày nên yêm mồm đi Matsuno.

    Cả ba đã đưa Tanako về và cậu đã đúng khi đến đây, nhìn thấy cô em bé bổng đang dần mất kiểm soát mà cậu bất lực làm sao .

    Ran khi thấy khuôn mặt cậu trầm ngăm cũng chẳn muốn làm phiền cậu Rin cũng thế, đứng trước cửa nhà cậu đã mời cả hai vào đặt con bé xuống giường cậu cố lê thân xác ê ẩm đi mà lấy nước cho hai anh em kia .

    Cậu đưa cho họ hai ly nước cam và ngồi xuống nói chuyện về quá khứ và lý do tại sao đám toman lại sây mê con Miko như vậy:

    -Takemichi: Phải kể từ đâu ta, thì vài tháng trước lúc tôi đang họp bang thì tên Sano đả cho một cô gái vào với cái tên là Miko mọi chuyện rất bình thường cho tới khi ả ta mời tôi vào một con thẻm và dúi vào tay tôi một con dao lúc tôi đang bàng hoàng thì cô đả la lên thất thanh, khi cả đám toman đến thấy thế liền cho rằng là tôi làm DÙ CHO KHI TÔI KO LÀM !

    Hức hức..hức "Takemichi đã rơi từng giọt nước mắt"

    -Rin: Được rồi , ko sao nữa đâu tôi tin cậu mà .

    "An ủi Takemichi"

    -Takemichi: Tôi về phòng đây nếu ko còn gì nữa mời hai người về cho .

    -Ran: Vật nhỏ cho chúng tôi ở lại một xíu điiiii~

    -Takemichi: Cũng được, nhưng đừng gọi tôi là vật nhỏ nữa .

    Take đã đi về phòng và đi lại giường mà ngủ.

    Cả hai tên kia đi quanh căn nhà mà thấy vài tấm hình rất lạ mắt như tấm cả hai anh em đang đứng chung với ai đó.....

    Còn tiếp

    ---------------‐--------------------

    Thông tin nhỏ là cứ 1 tuần mình ra 1 chap nếu mình ra trễ sẽ đăng bù xin cảm ơn.

    Giờ thì bye 🦊🦊
     
    (Alltake)💮Em Sẽ Bảo Vệ Anh Thêm Một Lần Nữa Takemichi💮
    Thông báo đầu tiên


    Mình muốn nói là sắp Tết rồi, chúc mọi người ăn một cái tết vui vẻ bên bạn bè và người thân.

    Mình muốn nói 2 điều , điều thứ nhất mình sẽ ko ra chap vào ngày tết , điều thứ hai vào mùng 8 trở đi sẽ ra lại bình thường cảm ơn tặng mọi người nè:

    Tanako với hoa nè đẹp ko

    Tanako trước mấy tên khốn

    Tanoko nè ngầu và đẹp ko

    Takemichi khi làm idol nè

    Cute ko?

    Buồn cho con trai của các chị em quá , toàn phải chết hơi nhiều và chịu nhiều đau thương .

    Thôi hết rồi nha mọi người bye, chuvs mọi người ăn tết vui vẻ💮
     
    (Alltake)💮Em Sẽ Bảo Vệ Anh Thêm Một Lần Nữa Takemichi💮
    Chap 3: Cậu bạn thuở bé


    Hello mọi người biết sao chap 3 này tui viết ko, vì chưa tới tết nên tui viết thôi UwU hehehe

    Xịn ko chuyện của tui mua đó đắc lắm, đau ví TvT nhưng hay lắm, chưa đủ bộ hơi buồn 💮

    ------------------ Vô chuyện-------

    Tanako từ trên giường đi xuống ,thấy anh em Haitani đang nhìn gì đó cô lên tiếng mà hỏi:

    -Tanako: Hai anh đang nhìn gì vậy?

    -Ran: Ê nhóc, trong tấm hình này đây là ai vậy?

    Cô đi lại gần mà xem, mà bất ngờ đôi mắt cô sáng lên mà nói bằng giọng nói hưng phứng :

    -Tanako: A, đây là anh Kakuchou bạn của oni-chan nè.

    -Rin: Vậy à

    -Tanako: Dạ phải, vì khi anh Kaku và oni-chan luôn chơi với em khi em buồn và chán nhất!

    Thôi em đi chơi đây, hai người đi về nhà nhanh lên giùm cái.

    "Cười tươi"

    -Rin: Ơ ơ, sao đuổi nhanh thế

    Cô nhanh nhẩu đi ra ngoài .

    Rin tức muốn chết vì bị đuổi đi về nhà , Ran đứng kế bên mà nhịn cười ko thôi .

    Một lúc sau, có một đám nào đó đứng trước cửa nhà mà đập cửa rất mạnh

    (Đùng...đùng ...đùng.....)

    -Tên khốn nào đó: Ê thằng đi*m kia ra đây coi bọn tao ngứa ngấy hết tay chân rồi !!!

    -Ran & Rin: ......

    /tui lười viết cái 'Tên khốn nào đó' nên ghi tắc lại là Tên...đó /

    -Tên...đó nào đó: Ra đây nhanh coi cái thằng đi*m, làm gì mà chậm chạp thế

    Anh em Haitani ko chịu nổi những lời nói súc phạm của hai tên kia từ đâu một giọng nói õng ẽo phát lên làm cho cả hai sởn gai óc:

    -Miko: Hai anh đi về đi, anh Takemichi đã đánh em ,đau quá đau quá!

    Hức hức ..

    ' tiếng mở cửa'

    Trước mặt con ả Miko là hai người có khuôn mặt rất hoàn mĩ, ả đã yêu cả hai như đám toman kia , một giọng tức giận , trầm cất lên:

    -Rin: Chúng mày đang sủa gì vậy .

    -Ran: Cần tao cho chúng mày một vé chữa xương khớp free ko?

    -Miko cùng máy tên kia: .......

    -Ran: CÒN KO CÚT!!

    Máy tên kia khi thấy Ran và Rin đều sợ chết khiếp bởi câu nói của cả Rin và Ran.

    Cả đám đã chạy toán loạn, Ran đã hiểu tại sao vật nhỏ của họ lại ghét cay ghét đắng con nhỏ Miko kia .

    ******Bên phía Tanako***

    -Người 1: Chào tổng trưởng

    -Tanako: Uh, gọi Rui lại đây cho tôi.

    /Tui ghi Tổng trưởng nếu có sai ở đâu thì mong mọi người thông cảm/

    -Người 1: Tuân lệnh !

    Tanako đi đến nơi nào đó, khoác trên người là cái áo có hình hoa bỉ ngạn xanh phong nền đen .

    Một lát sau, cô đang ngồi trên cái ghế như là của vua chúa ngồi và một người con trai nào đó tiếng đến ,anh có mái tóc đen ánh xanh và đôi mắt vàng như những tia sáng anh cất giọng kính trọng mà nói:

    -Rui: Thưa tổng trưởng ngài, gọi tôi có chuyện gì ko?

    -Tanako: Lát nữa gửi thư gay chiến với bang toman và sắp xếp cuộc gặp gỡ với tổng trưởng bang Tenjiku cho tôi đi.

    -Rui: Tôi sẽ làm ngay .

    Buổi tối hôm đó, cô và những người trong bang bỉ ngạn tới nơi hẹn với bang Tenjiku.

    Tanako đi đến điểm hẹn ,Izana nhìn cô ko hứng thú mà đảy cho Kakuchou nói thay và khi cô thấy anh liền mặt hớn hở hơn nhiều:

    -Tanako: Anh Kaku!

    -Kakuchou: Nhóc Tanako!

    Izana khó hiểu nhìn cả hai mà hỏi :

    -Izana: Hai người biết nhau à

    -Cả hai: Đúng!!

    -Kakuchou: Nhóc này tên là Tanako là em của bạn thuở nhỏ của tôi .

    -Izana: Vậy à .

    -Tanako: Sao anh ở đây anh Kaku, nhưng sao thồi đó anh đi mà ko nói gì vậy .

    -Kakuchou: .....Nhưng sao em lại ở đây

    -Tanako: Thì em đến đây để gặp tổng trưởng của Tenjiku thôi

    -Kakuchou: Vậy em là tổng trưởng của bang Bỉ ngạn xanh à ?

    -Tanako: Đúng vậy!

    Em tới đây để bàn bạc về cuộc chiến giửa bang của em và bang toman khốn nạn ,em cũng muốn mời bang tenjiku tham chiến hỗ trợ bang em chứ sao.

    -Izana: Chỉ vậy thôi sao?

    -Tanako: Dạ đúng òi.

    -Izana: Oke chốt

    -Tanako: Chốt vậy nha.

    Này anh Kaku .

    -Kakuchou: Sao vậy Tanako?

    'Reng ...reng... reng...

    '

    -Tanako: Đợi em xíu.

    Alo

    -Mẹ anh em Take: Con Tanako đang nghe máy à

    -Tanako: Đúng rồi đó bà già, có sao ko

    -Mẹ anh em Take: Tao truyển tiền rồi đó nhớ đừng gọi tao và thằng cha kia là ba mẹ đó!

    -Tanako: Bà đả gửi bao nhiêu

    -Mẹ anh em Take: 25 triệu yên .

    -Tanako: Bà tịnh cho hai anh em tôi chết đói à ?

    -Mẹ anh em Take: Vậy mày muốn bao nhiêu nói nhanh

    -Tanako: 100 triệu yên

    -Mẹ anh em Take: Được để tao chuyển thêm, nhớ giữ mồm miệng đấy

    -Tanako: Tôi cúp máy đây

    'Tút... tút... tút...'

    -Kakuchou: Ai gọi cho nhóc vậy ?

    -Tanako: Ko có gì đâu , a anh Kaku qua nhà em chơi ko

    -Kakuchou: Cũng được

    -Tanako: Em đi trước đây, anh cứ qua nhà em trước đi em về sau .

    Cô quay mặt bước đi ra khởi điểm hẹn, cô cất tiếng:

    -Tanako: Tất cả nghe lệnh mau về nhà tập luyện sắp tới sẽ có một cuộc chiến mới với bang toman và giờ thì giả táng

    -Tất cả: RÕ!

    Ai về nhà náy, cô nhanh chóng chạy lỏn tỏn đến siêu thị tiện lợi mà mua chút đồ ăn vặt và đồ ăn liền cho đêm nay.

    ----------Bên phía Takemichi--

    Cậu tỉnh dậy từ giấc ngủ trưa, cậu ko thấy cô em gái nhỏ đâu liền đi tìm từ phòng ngủ ,phòng bếp khi ra phòng khách cũng chẳng có ai/ tui cho Ran và Rin đi về rồi nha, ko cho ở lâu đâu còn cho Kakuchou nữa mà/ cậu thấy vậy liền đi lại sofa ngồi bật TV lên mà xem .Một lát sau cô đã về trên tay cô đầy thức ăn:

    -Tanako: Em về rồi nè!

    -Takemichi: Từ sáng đến giờ em đi đâu mà anh ko thấy vậy em vậy ?

    -Tanako: Em có việc mà mong anh thông cảm hihihi

    -Takemichi: Rồi rồi, thôi anh tha anh tha

    -Tanako: Em đi nấu nước để làm mì đây

    -Takemichi: Oke

    Khoản vài tiếng sau, có tiếng chuông cửa reo lên Take nghe vậy liền chạy nhanh ra mở.

    Khi mở cánh cửa cậu thấy đó là cậu bạn thuở nhỏ của mình đó là Kakuchou....

    --------- Còn tiếp ----------------

    Hết rồi nha bye
     
    (Alltake)💮Em Sẽ Bảo Vệ Anh Thêm Một Lần Nữa Takemichi💮
    Chap 4 : Đánh


    Mình có 1 điêu muốn hỏi mọi người là có nên viết thêm một câu truyện ngắn nói về những cặp đôi mà mình thích và theo yêu cầu của mọi người có được ko 🌼 Cho mình ý kiến đi, làm ơn

    💮Chuyện hơi xàm mong mọi người thông cảm💮

    ---------------- Vô chuyện-------

    -Takemichi: K...

    Kaku-chan?

    -Kakuchou: Là tớ Baka-michi

    -Tanako: A!!

    Anh Kaku tới chơi à

    -Kakuchou: Đúng rồi anh đến chơi với hai anh em

    -Takemichi: Mời anh vào nhà Kaku- chan

    Sau khi Take đã mời Kakuchou vào nhà, Tanako cũng từ bếp đi ra với hai bát mì nóng đặt hai bát lên bàn, ngồi trên ghế sofa tay trái dùng điều khiển TV bật lên xem còn tay phải cầm bát mì ăn một cách ngon lành và Take cũng theo động tác của Tanako mà ngồi trên sofa ăn mì.

    Kakuchou nhìn thấy cảnh này mà nản chẳng muốn nói:

    -Kakuchou: Hai người ăn vậy hằng ngày à

    -Tanako: Dạ ...đúng rồi có sao ko anh Kaku.

    ' Nhai nhóp nhép'

    -Takemichi: Em tớ nói đúng đấy.

    'Nhai nhóp nhép'

    -Kakuchou: .....

    Ko nói ko rằng, Kakuchou giựt lấy hai cái tô từ hai anh em Take mà xuống bếp làm món khác cho cả hai.

    Mở cửa tủ lạnh ra thì ko thấy rau củ hay thịt thà gì cả:

    -Kakuchou: Cả hai mau ra ngoài mua đồ như trên giấy tôi ghi nhanh đi!

    ' tức giận'

    -Take & Tana: DẠ !

    Tớ/Em đi ngay

    Cả hai nhanh chóng cầm lấy tờ giấy được Kakuchou ghi mà đi mua:

    -Tanako: Bát mì nóng của em

    -Takemichi: Chắt anh ko buồn à

    Khi hai người vừa đi một lúc thì gặp được những người bang toman ,hai anh em Take đều bắt đầu sợ hãi :

    -Takemichi: C... các người tới...

    đây làm chi?!!

    -Baji: Bọn tao tới đây cũng chỉ để kiếm tụi mày chứ để làm gì thằng đi*m

    -Tanako: Giúp tôi làm ơn đó Tanoko .

    ''Nói nhỏ"

    ****Tâm thức của Tanako**

    -Tanoko: Tôi ko thích vì lần trước cậu đã phá vở hợp đồng.

    -Tanako: Làm ơn nhưng lần này là rất quan trọng đấy Tanoko

    -Tanoko: Để tôi nghĩ xem....

    Lần này thôi đó do tôi cũng coi anh Takemichi là anh của mình vì thế đừng phá vở giao ước nữa nhé ''Cười mỉm nhẹ"

    -Tanako: Cảm ơn cậu

    -Tanoko: Giờ thì để chị mày đánh tụi nó giùm cho em gái!

    ******* Vào thời gian đó***

    -Chifuyu: Sao anh em mấy người ác quá vậy dám đánh cả Miko của bọn tao, tao thật thất vọng khi từng là cộng sự của mày Hanagaki!!

    -Takemichi: Mày cũng đừng tự biên tự diển của lời nói của con ả Miko đi Mastuno, tao cũng ko muốn làm cộng sự của mày nữa đâu Mastuno ngu dốt , đần độn, thiểu năng à.

    -Chifuyu: Mày dám

    Tanako cùng lúc đó ngả gục xuống bất tỉnh,/ mình thây đổi cách xưng thô cho Take thành cậu nha 💮/ cậu bất ngờ mà ko hiểu lý do mà em mình bất tỉnh:

    -Takemichi: Này Tanako em có sao ko??

    -Baji: Sợ quá ngất luôn rồi à!Đúng là yếu đuối .

    -Chifuyu: Này Baji ,mày cũng nên cẩn thận vì lần trước nó đánh tao với mấy người khác trong bang mà mém nhập luôn đó

    -Takemichi: TỤI BÂY YÊM MIỆNG HẾT ĐI!!

    " Đã khóc ".

    Này em có sao ko, này này !

    -Kazutora: Có nên gọi xe cứu thương ko tụi bây?

    -Baji: Khỏi, để con nhỏ đó vậy đi dám đánh Miko là tội ko thể tha thứ !

    -Chifuyu: Baji nói đúng đấy Kazutora

    -Takemichi: Hức... hức ...

    Tôi đã ko còn gì liên quan đến mấy người nữa mà sao làm phiền đến cuộc sống của anh em tôi vậy.

    -Baji: Ý mày là sao?

    -Takemichi: Tao ko đánh con ả đó, tôi cũng ko có ý định giết con ả đó NHƯNG MẤY NGƯỜI LUÔN CHO RẰNG TÔI LÀ LOẠI NGƯỜI NHƯ VẬY ĐẤY !!!

    MẤY NGƯỜI VUI CHƯA VUI CHƯA ?!!!

    -Baji: .....

    -Chifuyu: ....

    -Kazutora: .....

    Cậu thấy ba người đó ko nói gì nữa mà dìu cô em mình đi, cậu đã khóc và khóc tới mắt sưng cả lên cậu lê bước về nhà , trời đã mưa như ông trời cũng cảm thông thây cho hai em tôi sao.

    Mới bước tới trước cổng nhà, Tanako tĩnh lại từ tâm thức của bản thân:

    -Tanoko: Anh à thả.. thả em xuống .

    -Takemichi: Đư...được anh thả đây.

    Này em có sao ko?

    -Tanoko: Em ko sao đâu, anh vào nhà trước đi em mua đồ xong về liền .

    -Takemichi: Được anh vào nhà trước nhớ về sớm đấy.

    -Tanoko: Dạ, em biết rồi.

    Em đi ngây đây!

    Cô thấy cậu đã vào nhà rồi thì mở đôi mắt đen đỏ ra mà tức giận ko thôi, cô đi thật nhanh đến kiếm mấy người đã làm anh mình khóc khi cô đang bận bàn giao giao ước của hai nhân cách của mình .

    Khoản từ xa , cô cũng đã thấy mấy tên kia làm anh mình khóc ,đi thật nhanh tới:

    -Tanoko: Thì ra mấy người ở đây à~~?

    -Baji: Ơ tao tưởng mày đang bất tỉnh chứ

    -Tanoko: Tao bất tỉnh thì kệ tao chứ, cũng chẳng liên quan gì và tao thấy rằng tụi mày đã làm anh tôi khóc rồi phải trả giá đúng ko ta ~~

    -Baji: Ai biểu anh rm mày đụng vào Miko của bọn tao chi.

    -Tanoko: Ê anh bạn nói bậy rồi nha, từ sáng tới giờ tao và anh ấy chưa đụng vào một sợi lông của con ả đó nha mà ngược lại làm anh tao khóc hơi nhiều rồi đó và chiều nay tao đấm mấy người trong bang chưa đủ mà muốn tao đánh thêm vài đứa nữa ko?

    -Chifuyu: Này Tanako à bớt nóng cái coi, anh nhớ em hiền lắm mà sao hôm nay em cộc quá vậy?

    -Tanoko: Ai là em của mày hả cái thằng nhận vơ này, oni-chan nói đúng mà

    -Chifuyu: Mày!

    (BỘP)

    -Tanoko:Đã ko anh Mastuno?

    Kazutora đang đứng yêm đã bất ngờ khi thấy thằng đồng đội của mình bị con nhỏ nào đó hơi hơi cộc tính đánh cho một phát muốn hộc máu tới nơi mà khiến cậu đây rén ngang:

    -Kazutora: Này này Baji tao nghi là nên xem thằng Chifuyu có sao ko mà tao thấy bất ổn quá à.

    -Baji: Mày nói cũng đúng để tao xem sao. [Đi lại gần]

    (Bốp×2)/ tao cho thằng Baji ăn đấm heheheheeeee.../

    Tanoko từ khi đấm Chifuyu thì nụ đã tắt từ bao giờ thay vào đó là gương mặt lạnh lùng ko cảm xúc :

    -Tanoko: Tao nói rồi mà tụi mày phải trả giá rồi ko nhớ à đúng là nảo cá vàng.

    "Nghiêm nghị"

    Cô lấy từ túi áo khoác một chiếc điện thoại và bấm một số nào đó gọi.

    Chưa đầy vài phút , đã có người bắc máy :

    -Rui: Dạ thưa tổng trưởng ngài gọi tôi có chuyện gì ko ạ -Tanoko: Mau đến đây cho tôi, nhanh lên đấy

    -Rui: Dạ thưa tổng trưởng

    -------------------- Còn tiếp🌺 -----

    Bí mật nhỏ bang bỉ ngạn xanh🦋:

    - Rui là phó tổng trưởng bang Bỉ ngạn xanh

    - Bang Bỉ ngạn xanh có 1 tổng trưởng , 1 phó tổng , 6 trưởng phiên đội và 6 phó trưởng phiên đội

    💮Hết rồi nha 💮
     
    (Alltake)💮Em Sẽ Bảo Vệ Anh Thêm Một Lần Nữa Takemichi💮
    Chap 5: Rui và Tanako


    Mình ghi truyện hơi xàm xí , viết thì nhiều lỗi chính tả và cốt truyện thì rất nhàm chán đôi lúc ghi truyện ko hợp lí nha mong mọi người thông cảm🌻

    Mình sẽ ra chap hơi trễ vì sắp đi học trở lại rồi mình hơi bị buồn thôi ko nói truyện này nữa.

    Vô chuyện thôi

    💮Cảm ơn, mọi người đã đọc phần nội tâm của tác giả💮

    -----------------------------------------

    Rui từ nhà đến nơi của tổng trưởng của mình, trước mặt anh đây là ba người con trai đang nằm bê bết máu nhưng ba người đó là thành viên bang toman :

    -Rui: Dạ... dạ tổng trưởng đã có truyện gì xảy ra vậy ?

    -Tanoko: Tôi khuyên cậu là đưa ba người này đi đến bệnh viện, nếu ko gọi sớm là ba người này sẽ tẻo mất.

    -Rui: Được thôi, tôi cùng ngài đem ba người đi bệnh viện

    -Tanoko: Được, cậu giúp tôi nhaaaaaaaaaa

    -Rui: Tôi giúp ngài đừng có nói như vậy, tôi thua rồi !

    / Mình rất muốn Rui và Tanako thân thiết với nhau thêm xíu =v= /

    Cô và phó tổng trưởng cùng nhau vát cả ba người kia đến bệnh viện, Rui thì yêm lặng nghe cô phàn nàn về cân nặng của thằng Baji này còn Rui thì cũng đang vát hai đứa còn lại mà chẳng thang vảng gì:

    -Rui: Ngài đừng thang vảng nữa, tôi phải vát còn nặng hơn ngài nữa mà

    -Tanoko: Nhưng người này nặng lám!!

    -Rui: Sắp tới rồi thưa ngài, đi một xíu nữa là tới ngài đừng thang vảng nữa làm ơn đó

    -Tanoko: Ta biết rồi.

    "Ỉu xìu"

    Cả hai đã đến bệnh viện, đưa ba tên bang toman cho các cô y tá và rời đi ngay.

    Rui rũ cô ra công viên chơi :

    -Rui: Ngài đi ra công viên chơi ko?

    -Tanoko: Được đi thôi, nhưng cậu mua cho tớ một ly trà đào đấy!

    -Rui: Oke!

    Đi thôi

    Cả hai đi ra công viên, cô thì ra chổ xích đu chơi còn Rui thì đi cho cô cốc nước nhưng chỗ mua nước khá xa nên đi hơi lâu và cô thấy vậy liền ngất đi tại chỗ.

    ----------- Tâm thức Tanoko ---

    -Tanoko: Chị cảm thấy mấy tên trong bang toman rất yếu thì phải

    -Tanako: Em cũng thấy là khi con ả Miko vào bang thì bọn chúng chỉ biết chơi hội đồng thôi, làm em tức quá !

    -Tanoko: Tụi nó đã đánh em à!

    "Tức giận"

    -Tanako: Dạ có, nhưng chị đã chút giận hết mấy ngươi trong bang toman rồi mà có mấy đứa mém nhập viện luôn đó

    -Tanoko: Chị quên mất

    -Tanako: Hiện tai giao ước đã kết thúc rồi đấy nên hãy trả lại thân xác cho em điii

    -Tanoko: Oke, nhưng có một chuyện là chị đã nhờ Rui đi mua cho em ly trà đào rồi

    -Tanako: Thiệc ko ạ !

    Chị nói thiệc ko ạ!

    "Hưng phấn"

    -Tanoko: Chị nói thiệc và chị trả lại cho em thân xác, giờ thì đi chơi đi.

    Bye

    -Tanako: Em cảm ơn chị, hẹn gặp lại chị !

    ---------- Cùng thời gian đấy ---

    Rui đã đi mua nước trở về, anh thấy Tanako đang nằm bất tỉnh trên cái xích đu.

    Anh hốt hoảng chạy lại gần cô xem sét thân thể cô có sao ko, nhìn là ko sao nên đưa cô ra chỗ ghế và coi kĩ tình trạng của cô vì vài năm trước, vào một lần trời chở đông giá rét một cậu con trai mái và đôi đồng tử cũng có màu xanh biển như mặt hồ tỉnh lặng , đôi mắt của anh lúc ấy mang mát những nỗi buồn ko thể nói ra tình cờ trong thời tiết đó cô cũng đi bàng bạt chiến thuật với các trưởng phiên đội khác/Lúc này Tanako chưa chọn được người vừa mắt với chức phó tổng trưởng nê đừng thắc mắt tại sao ko có phó tổng/ cô đi trên đường đã nhìn thấy cậu và tiến lại gần cậu xem cô từ từ cất giọng :

    -Tanako: Cậu bị gì mà ngồi đây khóc ?

    -Rui: Tớ... tớ bị mẹ kế đuổi ra khỏi nhà

    -Tanako: Tội vậy, nè trưởng nhị phiên đội lại đây tôi bảo

    -Trưởng nhị phiên đội: Dạ tôi có mặt thưa tổng trưởng, ngài gọi tôi có gì căn dặn ko ?

    -Tanako: Trong căn cứ chúng ta còn phòng trống nào ko?

    Nếu có thì sắp cho cậu ta một phòng giúp tôi.

    - Trưởng nhị phiên đội: Dạ hình như là có thì phải, nhưng tại sao ngài lại cho cậu ta vào căn cứ chứ và cậu ta cũng ko phải thành viên viên của bang chúng ta lở cậu ấy là gián điệp mà bang đối phương cài vào thì phải làm sao đây!

    Mong ngài suy nghĩ lại về quyết định của mình

    -Rui: Tớ xin lô...Ưm ưm

    Cô cùng lúc đó bịt miệng Rui lại và trả lời câu hỏi của thành viên mình :

    -Tanako: Từ khi nào mà cậu lo lắng cho bang và căn cứ của chúng ta quá vậy Miko~

    -Miko: À thì thì là là...

    -Tanako: Hay là ko muốn chúng tôi biết về những đêm tuyệt vời của cô và bạn trai của bạn đã làm gì trong căn phòng đó đâu thì phải, thật là ích kĩ quá mà sau khi làm những chuyện ấy cậu ko dọn dẹp luôn thì phải nó bắt đầu bốc mùi rồi đấy lần này tớ nhắc thôi đó

    Câu nói của tổng trưởng đã khiến những người đứng ở đó sửng sờ nhất là Miko, đường đường trưởng nhị phiên đội lại làm ra loại chuyện đồi bại như thế trong chính căn cứ mà ai cũng có gắn gìn giữ THẬT NHỤC NHÃ , ả chỉ biết cúi gầm mặt ko biết trước vị tổng trưởng nham hiểm này.

    Hiện nay những ánh mắt nhìn ả chỉ còn là khinh thường, chế nhạo, phỉ bán ko còn là tôn trọng, kính mến và ngưỡng mộ như trước kia nữa ....

    ----------- Còn tiếp --------------

    Mình tặng mọi người nè

    Đây là Rui cute ko mình lượm được trên pinterest
     
    (Alltake)💮Em Sẽ Bảo Vệ Anh Thêm Một Lần Nữa Takemichi💮
    Chap 6: Vị phó tổng trưởng


    Hello mọi người, đây là chap mà nhắc về dòng kí ức của Rui vào lần đầu gặp Tanako thôi ko có gì xa xôi hơn đâu .

    --------------- Vô chuyện thôi ---

    Nụ cười của Miko dần mất đi nhân tính, như một con điên con ả Miko lao đến vị tổng trưởng cũng là người mà mình từng tôn sùng.

    Chưa đầy mấy giây thì con kia / mình muốn gọi Miko là con kia nha mọi người/ lại bị trưởng nhất phiên đội đánh bay ra xa và trưởng ngũ phiên đội khóa tay lại :

    -Miko: Bỏ tay tao ra con Hinode !

    -Hinode: Tại sao tao phải nghe lời mày?

    -Miko: Bỏ tao ra nhanh coi tao là cắp trên của mày đấy.

    Anh Shine à giúp em với, em nhớ là anh thích em lắm mà giúp em với làm ơn

    /Shine là tên trưởng nhất phiên đội và Hinode là trưởng ngũ phiên đội nha/

    -Shine: Tôi ko thích người như con đ* lăn loạn như cô đâu và tránh xa tôi ra

    -Miko: Anh....!

    -Tanako: Cô hiểu rồi chứ, ai cũng ko còn tin cô nữa rồi, giờ phải diển sao đây hiiiihii

    -Miko: Màyyyyyy dám!

    -Tanako: Mày quên là tao là người cứu máy, lúc mày khó khăn nhất cũng là là tao giúp đở mày đấy và khi mày làm gì sai thì tao cũng bỏ qua đấy giờ thì im mồm đi nhá.

    -Miko: Tch!!

    -Tanako: Giờ thì, tất cả mau đi đến chổ tập hợp và đem theo cậu bạn ngồi kia đi

    -Cả đám trưởng phiên đội( trừ Miko): RÕ!

    -Hinode: Nhưng còn cuộc họp thì sau ạ?

    -Tanako: Gọi Sasa đổi lại giờ họp giúp tôi

    / Sasa là trưởng tam phiên đội /

    -Hinode: Dạ thưa ngài

    Rui đã được 6 người trong một bang nào đó đưa cậu về mà họ nói là căn cứ nhưng cậu nghĩ nó là một căn nhà nhỏ nhắn đủ chổ cho vài người thì cậu đã lằm to, căn cứ của họ là một căn biệt thự san trọng.

    Khi bước vào căn cứ, con ả kia bị Hinode quăn thẳng xuống nền nhà lạnh lẽo :

    -Hinode: Mày nên nằm đó đừng có nhúc nhích đấy!

    -Miko: ....

    -Tanako: Nè nè cậu gì ơi, cậu tên là gì cho tôi biết để dễ gọi được ko?

    "Cười tươi"

    -Rui:Cũng được,...

    -Tanako: Vậy cậu tên gì vậyy?

    -Rui: Tớ... tớ tên là Rui

    -Tanako: Họ là gì thế?

    -Rui: À thì họ là Hana, tên đầy đủ là Hana Rui.

    -Tanako: Đúng thật là một cái tên tuyệt đẹp, này cậu có muốn gia nhập bang của tôi ko ?

    -Rui: Cũng được, vì tôi cũng ko có nơi nào để về cả

    -Hinode: 'nói nhỏ' Nè mọi người ngài tổng trưởng của chúng ta có người vừa mắt rồi kìa

    -Kenka: 'nói nhỏ' Đúng rồi đấy

    /Kenka là trưởng tứ phiên đội/

    -Shine: 'nói nhỏ' Hai người nói đúng

    -Tanako: Ba người kia đang nói nhảm gì thế!

    -Shine, Kenka, Hinode: Ko có gì thưa ngài.

    'đổ mồ hôi'

    -Tanako: Vậy hả?

    -3 người kia: Dạ đúng

    -Tanako: Mấy người nên giữ miệng đi

    Rui thấy cảnh những người vừa là bạn vừa là anh em trong bang mà cậu cảm thấy ấm áp làm sao, đang nhìn cảnh tượng buồn cười này mà ko nhịn được bực cười ra thành tiếng :

    -Rui: ''Cười khúc khích"

    -Tanako,Kenka,Shine,Hinode: CẬU CƯỜI GÌ THẾ!

    -Rui: ko có gì kkkkk

    -Tanako: Nhưng cậu có muốn vào bang của tôi ko?!

    1 ngày 3 bữa, có phòng ở ko cần phải ngủ bụi đâu nên hãy vào bang của tớ nhaaaaaa~~

    -Rui: Tớ... tớ , cũng được nhưng có một điều tớ muốn hỏi ?

    -Tanako: Oke, cứ việc hỏi

    -Rui: Đầu tiên, tên bang của mọi người là gì ?

    -Tanako: Tên bang là Bỉ ngạn xanh, tiếp đi

    -Rui: Điều thứ hai, tớ sẽ làm gì trong bang ?

    -Tanako: Trong bang thì đang trống chức phó tổng trưởng cậu thấy sao?

    -Rui: Tớ phản đối, vì nếu mới vào bang thì mọi người sẽ phản đối mất

    -Tanako: Nếu cậu làm tốt thì mọi người sẽ đồng ý thôi, nên hãy tự tin hơn đi

    -Rui: Được ko đấy?

    -Tanako: Được mà.

    Nè mọi người, có đồng ý cho Rui làm phó tổng ko ?

    /Mui là trưởng lục phiên đội, tính cách của cậu hơi ít nói nhưng khi đụng là múc như một mặt hồ vậy 🏞 /

    -Shine,Kenka,Hinode,Mui: Chúng tôi đồng ý nếu đó là điều ngài muốn!

    Chúng tôi sẽ dạy cậu ấy cách chiến đấu ngài đừng lo

    Đó cũng là lần đầu tiên mà cậu vui tới vậy, cậu cũng xin thề là sẽ trung thành với cô mãi mãi tính mạng của anh là nằm trong tay cô nếu cô chết thì anh cũng sẽ đi theo, cô muốn gì đó thì anh sẽ đi kím dù phải trèo đèo lội suối

    -------- Quay lại thực tại --------

    Khi cậu đang nhớ về đoạn kí ức vui vẻ cùng với vị tổng trưởng có tính cách trẻ con này, cậu thấy Sanzu đi đến gần mà mặt phòng bị ko thôi như chỉ cần thắng ta tiến thêm vài ba bước nữa sẽ đánh người.

    Sanzu đi lại gần mà ko có ý định tấn công Rui đã bỏ phòng bị, Sanzu đi lại gần Tanako cõng cô đi về cùng với túi đồ ăn mà anh mua hộ cho anh trai cô :

    -Rui: NÀY!

    Mau bỏ cô ấy ra cho tôi

    -Sanzu: Kệ m* mày

    -Rui: Trả lại cô ấy cho tôi nhanh lên !

    -Sanzu: Ko, tao đưa con nhóc này về mày đừng đi theo

    -Rui: Đ*o nghe, trả lại người đó cho tôi

    -Sanzu: ....

    Thằng nghiện ko nói gì nữa mà cõng cô đi Rui cũng ko để yên mà đi theo.

    Vài phút sau, cả hai đã đứng ngay trước cửa nhà Hanagaki và Rui đã bấm chuông cửa:

    -Takemichi: Em về rồi à Tanako?

    -Rui: Em là Rui tới chơi nhà ạ

    -Takemichi: Rui đấy à, anh ra mở cửa liền

    -Rui: Dạ

    Takemichi đã mở cửa ra thấy mặt Sanzu mà trầm lại ko thôi:

    -Sanzu: Để tao đưa em mày vào nhà cho

    -Rui: Anh ko cần làm vậy đâu, để em đưa Tanako lên phòng cho nếu anh đưa cậu ấy vào phòng thì cũng ko biết đường đâu.

    "Giữ vửng nụ cười đang dần méo mó"

    -Takemichi: Em ấy nói đúng rồi đó Sanzu, đưa em tớ cho cậu bé này đi

    -Sanzu: Nếu mày muốn, tao gửi cho mày một ít thức ăn này

    -Takemichi: Cảm ơn vì lòng tốt của mày nhưng....

    Sanzu đưa vội cho Take túi thức ăn và chạy đi mất tâm mất tích:

    -Kakuchou: Này Baka-Michi , Tanako mua đồ về chưa?

    -Takemichi: Rồi ,...

    -------------- Còn tiếp --------------

    -Trưởng nhất phiên đội Shine

    -Trưởng nhị phiên đội đã bị truật xuất .

    -Trưởng tam phiên đội Sasa

    -Trưởng tứ phiên đội Kenka

    -Trưởng ngũ phiên đội Hinode

    -Trưởng lục phiên đội Mui

    -Phó tổng trưởng Rui

    -Tổng trưởng Tanako

    Tặng mọi người nè:

    Bye mọi người nhaaaaaa
     
    (Alltake)💮Em Sẽ Bảo Vệ Anh Thêm Một Lần Nữa Takemichi💮
    Chap 7: Trước giông tố


    Mình đã ghi xong chap 6 rồi, do mình nhớ mọi người quá nên ghi truyện sớm nè, mong mọi người ủng hộ nha heheeeee, quên nói nữa người đang giữ chức trưởng nhị phiên đội trong bang Bỉ ngạn hiện tại đó là Itami Tenki, tính cách ôn hòa điềm tỉnh hoạt bát năng động và giỏi đánh cận chiến, ghét sự giả dối ,điều quan trọng nhắc lại 3 lần .

    Itami Tenki giới tính nam oke nhớ nha ,nhớ nha ,nhớ đấy ko thì lộn tội thằng bé

    Chap này mình xin nói trước là hơi hơi chửi một xíu thôi nha heheheeeeee...eeeeee...

    ------------ Vô chuyện ------------

    -Kakuchou: Con bé đâu rồi Baka- michi?

    -Takemichi: Rui bạn con bé đang đưa nó lên phòng nghỉ

    -Kakuchou: Vậy à, có gì kêu thằng nhóc đó ăn miếng rồi về tớ ra sofa nằm đây

    -Takemichi: Tớ biết rồi Kaku-chan, khoảng mười nữa là hết kì nghĩ hè rồi chán quá đi (Ọt...

    ọt...ọt...)

    -Kakuchou: Ừ vậy cậu ra ăn cơm đi , tớ làm xong rồi đấy

    -Takemichi: Oke tớ ra liền

    Ở chổ Rui, cậu đamg đưa cô vào phòng ngủ.

    Trong phòng cô là bốn bức tường toàn là màu trắng tinh, xung quanh căn phòng là các vá sách chứa đựng rất nhiều sách các loại, những dụng cụ âm nhạc chất đầy trong phòng, ở ngay góc phòng thì có một chiếc giường lạnh tanh ko có chút ánh sánh nào ở căn phòng mà đặt cô xuống giường.

    Cậu cũng ngồi kế bên giường cô, nắm tay mà ngủ cùng cô:

    -Rui: Tôi yêu ....

    ________ Bên phía Toman ___

    -Mikey: Mày nói gì bang Bỉ ngạn xanh gửi thư khiêu chiến!

    -Darken: Đó là sự thật Mikey

    -Mikey: Bang đó có tính trung lập, ít khiêu chiến và ko muốn có sự rắc rối từ mọi bang xung quanh sao lại có truyện đó!

    -Darken: Mày bớt nóng đi Mikey

    -Smile: Tao nghe nói tổng trưởng bang này ko bao giờ lộ mặt đấy

    -Angry: Anh nói đúng, dù có gặp thì luôn đeo một cái mặt nạ hoa văn Bỉ ngạn xanh thôi

    -Mitsuya: Lạ thật chúng ta chưa gây thù chút oán gì mà tới kiếm chuyện ta?

    -Thằng 1: Dạ thưa tổng trưởng ngài có tin

    -Mikey: Nói lẹ lên đi, đó là chuyện gì?

    -Thằng 1: Chifuyu, Baji và Kazutora đang ở bệnh viện trị thương

    -Cả đám : GÌ CƠ, MÀY NÓI CÁI GÌ!!

    -Thằng 1: Dạ tôi nói là Chifuyu, Baji và Kazutora đang ở bệnh viện trị thương

    Cả đám kia nghe đến đây thì đứng chết chân tại chổ, khuôn mặt đen lại ko thôi.

    Cùng lúc ấy Miko đi về, cô đang trong tình trạng khóc lóc khắp người toàn vết chày ko đáng là bao/ đúng là con đ* l*n thích ăn vạ làm con tao bị đánh oan, xin lỗi mọi người nha do tui ko ưa con này là bao nhiêu nên mới chửi tục, tiếp tục nào💮/ ả khóc lóc nhìn trong thật thảm thại làm sao, bọn ngu si thấy vậy chạy vội tới hỏi thăm Miko/con phò/ kia:

    -Smile: Em có sao ko Miko-chan?/ Chan cái quần què/

    -Miko: Dạ ...dạ ...ko sao ạ hức hức

    / Khóc lóc đ*o gì tự té tự chịu đi con quỷ hà bá /

    -Darken: Bị thương thế này mà em nói ko sao, thật là Mistuya mau lấy hộp cứu thương sơ cứu cho Miko nhanh lên coi!

    -Mistuya: Từ từ, tao ra ngay ko phải hối

    -Mikey: Ai đã làm em ra thế này!

    " Tức giận"

    -Miko: Dạ dạ là anh Hanagaki hức hức hức !!

    -Angry: MÁ NÓ!!

    NÓ DÁM TẤNG CÔNG EM!!!

    -Miko: Dạ phải ạ~, hức hức ... *dính mồi rồi*

    -Mikey: Darken!

    Ngày mai, theo thời gian trên thư tập hợp anh em tấn công bang Bỉ ngạn xanh !

    -Darken: Được thôi

    Ở đằng sau cái cây nào đó, có thằng nghiện đầu trắng nào đó mặt đen xì:

    -Sanzu: 'nói nhỏ' Giả dối

    __________ Qua ngày mai ____

    Tanako tỉnh dậy từ cơn mơ đẹp, trước mặt cô là Rui đang ngồi ngủ kế giường cô.

    Tanako nhận ra rằng cậu đã ở đây với cô CẢ ĐÊM ôi trời ơi cái chuyện gì đang xảy ra, lấy lại bình tĩnh đưa cậu lên giường cô đấp cái chăn mềm mại ấm áp và cô đi ra khỏi phòng.

    Xuống phòng khách nhìn lên chiếc đồng hồ lúc ấy là kém 5h sáng, cô bất lực lục lọi trong tủ lạnh những thức ăn chưa sơ chế mà loi ra làm cho 4 người ăn.

    Vài phút sao cô đã làm xong, cô bày ra bàng ăn cô ngồi xuống ăn trước và rửa bát dĩa đã ăn để lại một miếng giấy với nội dung là ' Mọi người ăn xong nhớ dọn dẹp và rửa bát đi ' .

    Cô đi ra ngoài mặt trên người bộ trang phục như trên hình:

    Cái ruy băng màu xanh nhạt nha 🐳

    /Thôi quay lại câu chuyện nè/

    Cô đi lên chuyến tàu điện ngầm mà đi đến Hokkaido kiếm đường đến căn cứ mà Hinode và Kenka coi xem anh em trong bang tập luyện sao rồi.

    Đi một vài tiếng mò đường đã kết thúc , đứng trước mặt cô là căn cứ ''nhỏ" của các tổng trưởng trở lên mà đi vào , trước ánh mắt của cô là Kenka đang cải nhau với Hinode, Hinode cũng ko vừa gì mà cải lại tay đôi với Kenka :

    -Tanako: Trưởng tứ và ngũ tập hợp!

    -Kenka, Hinode: Dạ có, thưa ngài

    -Tanako: Chuyện tập luyện anh em trong bang ra sao rồi?

    Mau báo cáo

    -Kenka: Dạ trưởng tứ phiên đội báo cáo, anh em tập luyện rất tốt luôn sẳn sàng chờ lệnh

    -Tanako: Tốt, còn cô Hinode

    -Hinode: Trưởng ngũ phiên đội báo cáo, đã được bang toman gửi lại thư khiêu chiến rồi ạ

    -Tanako: Tốt lắm!

    Cho ta hỏi cái này ?

    -Hinode: Ngài muốm hỏi cái gì ạ?

    -Kenka: Đúng vậy

    -Tanako: Trong căn cứ chúng ta còn phòng trống ko

    -Kenka: Dạ có, ngài cần nó có việc gì ko vậy

    -Tanako: Oke, ta cần nó vì cho anh ta

    -Kenka: Vậy à, tôi biết rồi

    -Tanako: Chơi tiếng lên ko?

    -Hinode, Kenka: CHƠI CHỨ!

    -Hinode: Để tôi lấy bộ bài

    -Kenka: Nhanh lên đấy

    -Tanako: Thêm cái dĩa xíu chơi xì dách!

    -Hinode: Oke chốt

    ------------- Còn tiếp ---------------

    Chiều cao những người trong bang Bỉ ngạn xanh:

    Tổng trưởng

    -Tanako: 1m5

    Phó tổng trưởng

    -Rui: 1m7

    Các trưởng phiên đội

    -Shine: 1m76

    -Tenki: 1m81

    -Sasa: 1m48

    -Kenka: 1m73

    -Hinode: 1m62

    -Mui: 1m6

    Hết rồi nha bye 🦋
     
    (Alltake)💮Em Sẽ Bảo Vệ Anh Thêm Một Lần Nữa Takemichi💮
    Chap 8: Mất kiểm soát


    Hello mọi người, chap 7 xàm lắm nha mong mọi người thông cảm .

    Chúc mọi người có 1 ngày tốt lành , tặng nè:

    -------------- Vô chuyện thôi -----

    -Hinode: Heo cơ nè!!

    Hahahha đở được ko

    -Kenka: Đứng im, tứ quý 9 !!

    Giờ tới tao hế...

    -Tanako: Để bài lên bạn ơi, tứ quý ách !

    Hết bài, chung tiền chung tiền.

    -Kenka: Má nó xui!

    Vậy mà ko thắng được

    -Hinode: Đúng đúng, tớ còn bị thúi heo đây nè, buốn thấy mọe

    -Tanako: Thôi ko chơi nữa, tôi đi kiếm Tenki đi chơi đây

    -Kenka: Nếu ngài muốn kiếm tên đó thì thằng đó đang ở sân sau vườn đấy

    -Tanako: Oke

    Cô nghe theo lời của Kenka mà đi kiếm trưởng nhị phiên đội ở sân sau vườn, cô liền một mạch ra ngay sau vườn cô liền bắt gặp người mình cần tìm.

    Tenki nằm dưới trước góc cây khế nằm ở đó mà ngủ ngon lành, cô tất giận đá và gọi Tenki dậy :

    -Tanako: Này thằng anh kia gọi tôi đến đây mà ngủ vậy rồi !

    -Tenki: Đau đau đau!

    Anh dậy rồi đừng đá nữa làm ơn !!

    -Tanako: Giờ anh dậy và đi mua đồ với em nhanh lên coi

    -Tenki: Đi thôi, nhưng hôm nay em mặc đồ hơi lạ đúng ko nó dễ thương hơn bình thường thì phải

    -Tanako: Dạ ko, em thấy bình thường mà

    -Tenki: Vậy à

    -Tanako: Dạ!

    Cô và thằng anh nuôi đi đến trung tâm thương mại, đi đến một cửa hàng thời trang cô mua một số chiếc áo phong , ba cái áo hoodie và vài chiếc quần tây cho anh hai mình.

    Đi một lát sau, Tenki đi ngang qua một cửa hàng yukata liền kéo cô lại và nói:

    -Tenki: Mua cái này cho anh Takemichi đi nhóc

    -Tanako: Đâu vậy ?

    -Tenki: Ở đó đó!

    Cô nhìn một hồi cũng tia được cửa hàng.

    Khi bước vao trong cửa hàng, những cô phục vụ chào cả hai có một người đi lại gần và chào hỏi :

    -Người tư vấn: Dạ hai người muốn đồ nào ạ

    -Tanako: Tôi muốn mua hai hay ba bộ yukata

    -Người tư vấn: Cho cô à

    -Tanako: Ko, cho anh tôi như người trên hình

    Cô liền lấy chiếc điện thoại trong túi, bật kho ảnh và chọn một tấm trong đó và đưa ra cho người tư vấn xem

    -Người tư vấn: Dạ chúng tôi lấy cho cô đây

    -Tanako: Và lấy thêm cho người này giúp tôi

    Cô đang chỉ qua Tenki.

    Người con trai đang đứng gần cũng phải ngả ngữa vì chỉ mua đồ cho anh trai trước vài tháng mà thôi:

    -Người tư vấn: Dạ tôi sẽ lấy vài mẫu ra cho cô coi, đợi tôi xíu.

    Dạ của cô đây

    -Tanako: Lấy cho tôi tất cả các mẫu này đi, gói lại giúp tôi

    -Người tư vấn: Vậy mời cô ra quầy tính tiền ạ

    -Tanako: Được thôi

    -Tenki: 'nói nhỏ' Em có mang đủ tiền ko hay để anh trả cho

    -Tanako: 'nói nhỏ' Ko sao anh ko cần đâu em trả được mà đừng lo

    -Người tư vấn: Dạ của cô đây, 180 yên ạ

    -Tanako: Quẹt thẻ giúp tôi

    -Người tư vấn: Dạ, tôi gửi

    -Tanako: Uh..Đi thôi anh ba à

    -Tenki: Em đi ra một quán ăn nào đó lát anh tới, được ko

    - Tanako: Dạ được chổ cũ nha

    -Tenki: Oke

    Cô đi ra khỏi cửa hàng mua yukata và đi bộ nhanh tới một quán ăn khá xa ở đó nó có tên '' Shokuyoku"/ Shokuyoku nó mang ý nghĩa là thèm ăn nha/ Tenki đã nhìn cô đi vào và chắc chắng là đã vào thì đi lại gần người tư vấn và hỏi:

    -Tenki: Lấy cho tôi vài bộ yukata cho cô gái vừa nãy

    -Người tư vấn: Dạ tôi đi ngay

    Một lát sau người tư vấn đi ra trên tay là rất nhiều đồ cho cậu lựa

    -Người tư vấn: Ngài muốn lấy mẫu nào ?

    -Tenki: Cho tôi mẫu số 1, 5,6 gói quà cho tôi

    -Người tư vấn: Dạ tôi làm ngay, đồ của ngài hết 96 yên ạ

    -Tenki: Cảm ơn

    Thằng anh trai nuôi đi ra khỏi cửa hàng và chạy vội tới nhà hàng.

    Khi bước vào, nhìn một hồi thì thấy Tanako đang ngồi ngay cửa sổ liền tiến lại gần anh ngồi xuống và đưa cho cô hợp quà.

    Cô khá băng khoăn vì sao anh đưa cô hộp quà làm chi ,cô cất giọng nhẹ nhàng có chút khó hiểu hỏi:

    -Tanako: Sao anh đưa em hộp quà này làm chi ?

    -Tenki: Tặng lại cho em quà, có sao ko?

    -Tanako: Dạ ko, em cảm ơn anh

    -Tenki: Mở ra đi

    Cô mở ra như lời nói của thằng anh mình, trước mắt cô là 3 bộ yukata rất xinh xắn, dễ thương và còn đơn giản:

    -Tanako: WOW !

    Em ko ngờ là anh chọn đấy!

    -Tenki: Em tưởng tôi ko biết chọn đồ à ?

    -Tanako: Dạ phải có sao ko

    (Rắc rắc..... rắc rắc.....)

    /Có một trái tim ai đó đã vụn vỡ rồi xu chưa xu chưa/

    -Tenki: Em làm anh buồn đó !

    Hức hức... /đang khóc giả nha mọi người/

    -Tanako: Ko khóc nữa em tin được chưa

    -Tenki: Được, em mau gọi món đi

    -Tanako: Vậy cho em một ly kem bạc hà

    -Tenki: Anh thì một dĩa cơm chiên hải sản

    ___ Cùng vào thời gian đó ___

    Rui đã tỉnh dậy từ cơn mơ, cậu nhận ra mình đang nằm trên giường và ko thấy Tanako đâu cậu hốt hoảng đi ra khỏi giường chạy ra khỏi phòng, đi xuống phòng khách thì cậu chỉ nhìn thấy trên bàng ăn có ba chiếc dĩa thức ăn đang còn bốc khói nghi nguốt và còn có miếng giấy ghi chú đọc xong cậu bất lực mà ăn cũng như rửa chúng.

    Take cũng được Kakuchou bế từ trên lầu xuống, cậu thấy vậy liền lên tiếng:

    -Rui: Chào 2 anh

    -Take: Ừ...

    "ngáp ngủ"

    -Kakuchou: Chào buổi sáng....

    -Rui: 2anh có thấy Tanako ko

    -Kakuchou: Ko 2 anh giờ mới dậy có biết gì đâu

    -Rui: Dạ em cảm ơn, thôi em đi đây

    -Take: Đi vui nha

    -Rui: Dạ em đi đây

    Rui ăn xong liền đi ra khỏi nhà đi bộ một lát đến chạm xe rồi đi lên xe rồi về.

    Takemichi và Kakuchou cũng ăn và rửa bát sau đó ngồi trên ghế sofa xem TV

    __________ Chiều hôm ấy ____

    Tanako đi trơi trán trê cùng Tenki liền lên chạm xe về nhà.

    Khi về đến liền chạy vội lên lầu lục lọi trong tủ quần áo chiếc mặt nạ

    / mọi người thông cảm nha mình kiếm ko ra ảnh nhưng bù lại nó đẹp được ko/ và phân vân xem nên chọn một trong hai bộ này cho vài tiếng nữa

    Suy nghĩ một hồi liền chọn bộ hai vì nó khá hợp cho sự việc, mặc xong móc điện thoại ra bấm một số nào đó :

    ( Reng... reng... reng...)

    -Sasa: Dạ ngài gọi tôi

    -Tanako: Mau tới đây bảo vệ anh tôi nhé

    -Sasa: Dạ * may quá ko cần đi đánh nhau*

    -Tanako: Oke

    Kakuchou đi đến trước cửa phòng cô gõ cửa và hỏi:

    -Kakuchou: Em chủng bị đồ xong chưa?

    -Tanako: Đợi em xíu, sắp xong rồi

    -Kakuchou: Lẹ lên đấy

    -Tanako: Em ra rồi nè đi thôi n la

    -Kakuchou: Anh hỏi nè Tanako

    -Tanako: Dạ, anh cứ hỏi đừng có ngại

    -Kakuchou: Ừ thì..., em đã làm tổng trưởng bang khi nào ?

    -Tanako: Em đã lên làm tổng trưởng bang khoảng 3-4 năm trước

    -Kakuchou: Cảm ơn em, giờ thì đi đến điểm hẹn đi ko muộn thì nhục lắm đó

    -Tanako: Dạ em biết rồi

    Cô và Kakuchou đi từ cầu thang xuống, khi bước tới trước cửa mở ra trước mặt cô và anh có rất nhiều chiếc xe và những người đó đều mặt một trang phục rất giống nhau trừ 6 người mặt bang phục trắng có hoa văn sau lưng hình hoa bỉ ngạn xanh, còn 1 người nữa đó là Rui thì mặc giống 6 người kia nhưng lại được khoác trên người chiếc haori:

    -Cả đám (trừ Tanako và Kakuchou): CHÀO TỔNG TRƯỞNG!

    -Tanako: Đi thôi

    -Rui: Ngài ngồi lên xe đi tôi chở ngài

    -Tanako: Ừ, em đi trước đây anh Kaku

    -Kakuchou: Em đi trước

    Cô lên xe Rui, cùng cả đám anh em chạy tới nơi đã hẹn.

    Khi tới nơi bước xuống xe, cô đã thấy bang Tenjiku ở đó tiến lại gần cô thấy Izamilo ở đó và thêm nhiều người khác cô cất giọng hỏi:

    -Tanako: Đã bắt đầu chưa vậy ngài Izana

    -Izana: Sắp thôi chưa có bắt đầu đâu đừng lo

    -Rin: Đây là ai đây Izana?

    -Izana: Đây là tổng trưởng bang Bỉ ngạn xanh

    -Ran: Là một đứa con gái nhưng sao nhóc lại đeo mặt nạ cơ chứ

    -Tanako: Sở thích thôi

    -Mochi: Hình như bọn toman đến rồi kìa

    -Tanako: .....

    Bọn toman đến, đứng kế bên tổng trưởng ở đó là Miko cũng đang mặc bang phục hay gì là quần nhưng nó là một chân váy đen viềng vàng xinh xắn.

    Cô nhìn mà muốn đấm cho ả kia một cú trời gián ko thôi, cô đang nhìn con ả Miko với ánh mắt hình viên đạn thì có tiếng nói cắt ngan, giọng nói đó ko ai hết đó là Mikey:

    -Mikey: Sao bang Tenjiku lại ở đây nói đi

    -Izana: Tụi tao được mời chứ có tự tới được à

    -Tanako: Đối thủ của ngươi là ta đây

    -Mikey: Thì ra mày là tổng trưởng của Bỉ ngạn xanh

    -Tanako: Thì sao?

    -Darken: Tao nghe nói là mày ít khi gay chiến với ai mà sao lại gửi thư gay chiến chứ

    -Tanako: Thích thôi, giờ thì trò chơi bắt đầu

    Ko nói ko rằng những người trong bang cả hai bên xông tới cấu xé nhau những người từ trưởng phiên đội trở lên đều đứng lại ,cô và Rui liền kiếm chổ nào đó cao cao mà xem.

    Cuộc chiến xảy ra khóc liệc binh số của dù ít hơn bên kia nhưng bù lại là được huấn luyện rất kỉ càng tiếc hay thế chủ động thì vững nằm ở phía toman, đang trong lúc cao trào thì thằng Kisaki móc đâu ra cây súng bắng vào người Kakuchou cứ tưởng rằng Kakuchou sẽ nằm xuống nhưng ko từ đâu Take xuất hiện để cho Kakuchou một phát cậu ngất ngay tại chổ...

    ________ Vài phút trước _____

    Khi Kakuchou khởi hành cậu cũng đuổi theo sau bằng xe của mình vì tò mò/ xe này là do Tanako mua nha, đó là xe moto ^v^/ khi tới nơi cậu cũng đi lắp ló theo sau.

    Đang xem một hồi thì thấy Kisaki lấy cây súng :

    -Takemichi: KAKUCHOU CẨN THẬN !!

    (Đùng ...)

    Máu đã chảy, máu đỏ tươi chảy lê láng trên sàng, đôi mắt xanh dương tựa như biển cả đang gợn từng con sóng nhỏ giờ đây nó lại lặng im ko sức sống như mặt nước lặng thinh.

    Cơ thể dần mềm nhủn ra đôi mắt dần thiếp lại sự đau đớn luôn thiện thủ ở đó ....

    _________ Hiện tại _______

    Tanako hoảng hốt nhảy xuống chạy vội tới anh mình, ra lệnh cho Rui gọi cắp cứu :

    -Tanako: Anh à anh dạy đi, anh à đừng làm em sợ mà ANH À ANH À hức hức hức...

    Cô vừa gọi anh vừa khóc.

    Xe cứu thương đã tới đưa anh vào xe cùng với Tenki trong anh cô.

    Xe cứu thương đã đi khuất cô vẫn đứng như trời trồng, Kakuchou tiến lại gần cô cố gắng an ủi nhưng hiện tại mọi thứ trong mắt Tanako chỉ thế giới đã sụp đổ :

    -Tanako: ' nói nhỏ' giết giết giết giết giết hết giết giết hết bọn chúng giết

    -Kakuchou: Này nhóc đừng buồn nữa

    -Mochi: Nhóc ấy sao vậy cứ lẩm bẩm cái gì

    -Rin: Nhóc ấy gọi Takemichi là anh trai?

    -Izamilo: Thật là tội nghiệp

    -Mikey: Nó bị vậy đúng là quả báo mà!

    -Smile: Đáng lắm

    -Angry: Anh nói đúng

    -Kakuchou: Tụi bây nói cái đ*o gì thế

    -Tanako: Tất cả trưởng phiên đội đang ở đây nghe lệnh giết hết bọn chúng chừa thằng da ngăm tóc vàng đeo mắt kính và tổng trưởng lại cho tao

    -Shine: Ko xong ngài ấy đã nổi giận

    -Rui: ...

    -Hinode: Trò chơi mới bắt đầu

    -Mui: Đi thôi

    -Kenka: Được giết người ư vui rồi nha

    -Ran: Tụi mày tịnh giết bọn chúng thiệt à

    -Rui: Chỉ cho bệnh viện hôm nay chúng mánh thôi ko có giết đâu nhưng ngài ấy thì có đấy

    -Rin: Có nên ngăn con bé lại ko?

    -Shine: Bây giờ thì ko

    -Rin: Ý mày là sao

    -Shine: Ngài ấy đã mất kiểm soát nếu lại gần thì ko ổn đâu

    Cùng lúc ấy, cô đi lại gần Kisaki bằng tốc độ rất nhanh khi đã tiếp cận thành công liền tung ra một cú đá làm thắng té ngửa cô ngồi xuống đấm thắng liên tục, từng cú đâm uy lực chỉ một đến hai cú thì mặt thắng đã bầm dập khi cô đã chắc chắng tên này đang nằm ở vạch kẻ sự sống và cái chết mới ngưng tay.

    Cô ko nói câu nào mà đứng lên lê từng bước nặng nè tới chổ Mikey.

    Cả đám người kia đều sợ hãi khi cô im lặng chiếc mặt nạ vì đeo ko chặc mà rơi xuống trước mặt cả đám toman là gương mặt Tanako ko cảm xúc đôi mắt vô hồn hay vì là màu đen đỏ bây giờ nó là màu đen tuyền luồn sát khí tỏa ra khi chưa kiệp tiệp cận tới thì những người trưởng phiên đội ngăn lại, bọn họ đã cưỡng chế chặn cô lại và cố gắng đánh ngất cô nhưng điều đó là ko thể cô nhanh chóng thoát khỏi ...

    ------------- Còn tiếp ----------------

    Hôm nay năng xuất cao hơn bình thường .

    Chương nay có 2375 chữ

    Bye mọi người
     
    (Alltake)💮Em Sẽ Bảo Vệ Anh Thêm Một Lần Nữa Takemichi💮
    Thông báo 2


    Hello mọi người thời gian khoảng 3 tuần tới mình sẽ ngừng ra chap vì mình đã ra bù rồi nha hehehehehehehee

    Bye nha hẹn gặp lại
     
    (Alltake)💮Em Sẽ Bảo Vệ Anh Thêm Một Lần Nữa Takemichi💮
    Chap 9: Thoát khỏi cửa tử


    Gửi tặng mọi người:

    Bỉ ngạn xanh là một loài hoa mang ý nghĩa của sự chia ly, u buồn,ko may mắn và biểu thị cho sự chết chóc hay tan thương

    Còn hoa hướng dương đại diện cho sự đáng yêu, trung thành và thưởng thọ

    _________ Vô chuyện ________

    Cô nhanh chóng thoát khỏi nhanh chóng chạy lại phía Mikey đá một phát, anh cũng nhanh chóng đở được.

    Một đá, hai đấm, và nhiều đòn khác... cô cũng đã rất mệt Mikey cũng mệt, cơ thể cô chằn chịt vết bầm và rướng máu:

    -Mikey: Tanako nhóc mau dừng lại đi!

    -Tanako: Tại sao chứ?...

    'ko cảm súc'

    ------------ Cùng thời gian đó ---

    -Rui: Này Hinode mày còn di chuyển được ko?

    -Hinode: Còn di chuyển được nhưng tổng trưởng tính sao?

    -Shine: Ko ổn, ngài ấy sắp tới giới hạn rồi

    -Kakuchou: Ý mày là sao?

    -Rui: ...

    -Hinode: ...

    -Shine: ...

    -Kakuchou: Sao im lặng rồi ko trả lời đi

    -Rui: Anh biết Tanoko ko

    -Kakuchou: Anh biết

    -Rui: Đây là Tanako cùng Tanoko tuyệt vọng chuyện gì đó quá sốc mà ko chiu nổi nên cả hai đã sử dụng bản năng của mình, khi sử dụng ...

    -Kakuchou: Gì nữa nói đi

    -Shine: Nó sẽ khiến cho người sử dụng kiệt quệ về thể chất lẫn tinh thần nhưng bù lại thì kĩ năng và độ tàng nhẫn sẽ được tăng cao nó còn được gọi với tên khác là bản năng hắc ám của ngài ấy

    -Rin: Có cách nào ngưng trận đấu này ko?

    -Kenka: Có

    -Rin: Phải làm sao?

    -Kenka: Phải đánh ngất ngài ấy

    Khi cả đám đang nói chuyện thì cô và Mikey đã đến giới hạn cho phép, hắng chỉ có thể ngồi khụy xuống còn cô thì thảm hơn thì bị chảy máu mũi do quá căng thẳng trong lúc mọi người ko để ý thì cô đã nôn ra một ngụm máu đỏ tươi.

    Rui là người đầu tiên phát hiện sau đó là nhiều người khác có cả con ả Miko đang nắp gần đó.

    Rui ôm thân thể cô ánh mắt dần nhòa đi và thiếp đi vì quá mệt, trước khi cô ngất đã thì thằm vào lổ tai cậu là :

    -Tanako: Tập hợp anh em tại Hokkaido...

    -Rui: Dạ ngài có việc ngủ đi còn lại cứ để tôi lo

    -Tanako: ...

    Cậu bế cô bằng kiểu công túa lên xe moto cùng với Kakuchou ngồi sau hổ trợ mà đi.

    Cả đám trưởng phiên đội chỉ im lặng dọn dẹp hiện trường cuộc chiến

    -------------- Tại bệnh viện -------

    -Bác sĩ: MAU ĐƯA BỆNH NHÂN VÀO PHÒNG PHẪU THUẬT NHANH LÊN!!!!

    -Y tá: DẠ !!

    Tất cả bác sĩ và y tá hiện tại ở bệnh viện tặp hợp căn phòng phẫu thuật ấy các bác sĩ đang dốc hết sức mình mà cứu cậu, khi đang trong tình trangn nghẹt thở này là Rui bước vào bằng một cách vội vã gọi y tá đưa cô vào phòng hồi sức, Tenki đang ngồi ở ghế gần đó mà chạy vội tới:

    -Tenki: Em ấy, có sao ko?

    Mau nói đi Rui!

    -Rui: Em ấy bị kiệt sức nên ngất rồi

    -Tenki: M* ngày gì mà đen như mỏm ch*

    -Rui: Ừ,.. hình như trước khi ngất em ấy nói là tập hợp anh em ở Hokkaido thì phải

    -Tenki: Vậy mau làm theo lời của em ấy đi nhanh lên

    -Rui: Tôi biết rồi

    Cậu theo lời của Tenki mà đi ra về, cậu để lại Kakuchou trước cửa phòng phẫu thuật mà xem Tanako sao rồi.

    Khi bước vào phòng bệnh trắng, là chiếc giường nằm ngay góc phòng, người nằm trên đó bị đeo dây chuyền nước và ống thở những nhịp thở khó khăn làm lòng anh rất đau vì người em họ của mình đang thở thoi hớp trên giường bệnh còn người anh em họ của anh đang trong căn phòng phẫu thuật mà anh ko làm được gì.

    1 tiếng...

    2 tiếng...

    3 tiếng ... hay 4 tiếng đã trôi qua, vị bác ãi bước ra từ căn phòng phẩu thuật:

    -Kakuchou: Cậu ấy sao rồi bác sĩ ,có nguy hiểm đến tính mạng ko ạ?!

    -Bác sĩ: Cậu đừng lo bạn cậu ko sao hết, cậu ấy đã qua khỏi cơn nguy kịch nhưng cần phải ở đây mấy hôm giờ tôi đi nghỉ ngơi đây

    -Kakuchou: Tôi cảm ơn bác sĩ rất nhiều

    Tenki cũng đã quay trở lại và đem theo một chai nước từ máy bán hàng gần đó , anh tiến lại gần và hỏi Kaku :

    -Tenki: Tình hình Takemichi sao rồi ?

    -Kakuchou: Ko cần quá lo đâu , đã qua cơn nguy kịch rồi nhưng phải ở lại đây mấy hôm để theo dõi

    -Tenki: Uh...

    -Kakuchou: Hội nãy ông anh đi đâu mà lâu quá vậy?

    -Tenki: À thì hội nãy tao thấy Rui đang bế Tanako bước vào, tao ra xem thử thì thấy con bé đang bất tỉnh sau khi đưa vào phòng thồi sức thì con bé dần thở yếu hơn và cần đến mấy trợ thở, mà tao lo quá

    -Kakuchou: Vậy à ...

    -Tenki: Đúng vậy

    Cả hai ở lại vài phút rồi ai về nhà nấy .

    --------- Bên phía Toman ------

    -Darken: Tao ko ngờ Tanako là tổng trưởng bang Bỉ ngạn xanh luôn đó

    -Chifuyu: Tao cũng vậy nói chi mày, mà con bé đó có thể đánh ngan sức với Mikey cũng ghê thiệt

    -Mikey: Này Kenchin tao đang thắc mắc mấy cái này

    -Darken: Mày nói đi

    -Mikey: Như tại sao con bé là tổng trưởng Bỉ ngạn xanh hay tại sao Kisaki lại mang súng hoặc Miko đã ở đâu khi chúng ta đang chiến đấu ?

    -Darken: Giờ tao mới để đó

    Miko từ đâu lù lù đi ra từ con hẻm gần đó đi ra khóc bù lu bù loa những người đó hoản loạn mà hỏi con đ* l*n đó:

    -Miko: Hức hức hức...hức ..

    -Baji: Miko à em nói đi ai dám bắt nạt em hả !!

    -Miko: Dạ ...dạ...dạ là anh Izana ạ oa oa... oa oa!

    -Mikey: Iza...na Má nó bị gì mà tấn công em ấy vậy

    ________ Còn tiếp _________

    Hôm nay mình ghi hơi ít nha

    Đây là ảnh Miko nha

    (Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa) giờ thì bye nha🌿
     
    (Alltake)💮Em Sẽ Bảo Vệ Anh Thêm Một Lần Nữa Takemichi💮
    Chap 10: Tạm biệt anh


    Gửi yukiyomoto thân mến,

    Cảm ơn bạn rất nhiều vì đã ủng hộ và theo dõi bộ truyện của mình.

    Mình ghi chap 10 này xin dành tặng cho bạn xin cảm ơn🦋

    Tặng mọi người:

    __________ Vô chuyện nè ____

    Bên phía Bỉ ngạn xanh thì ko ổn chút nào, ko khí luôn vui tươi ở đó đã biến mất khi cô vắng mặt họ hiện tại như một con rắng mất đầu.

    Chổ của cốt cáng thì thảm hơn vì phải sử lí rất nhiều việc, tội nhất phải kể đến là Rui phải làm thêm những công việc của cô khi cô đang nằm bệnh viện giưỡng bệnh.

    Họ thường xuyên hay phiên nhau tới chăm sóc cô và anh của cô nữa đôi lúc còn có thành viên của tenjiku đến thăm, chỉ đã vài ngày trôi qua cô tỉnh dậy từ cơn hôn mê sâu của mình.

    Nhìn ra cửa sổ đã là bình minh, ánh sáng dịu nhẹ chíu rọi trên gương mặt mệt mõi của cô với đôi mắt đang rất buồn ngủ liền nhắm lại chiềm vào lại giất ngủ đẹp của bản thân, khoảng tầm 5 đến 6 tiếng sau của phòng bệnh của cô dần được hé mở người tới chăm sóc anh em cô hôm nay là Rui và Kakuchou đi chung cả hai chia ra một người chăm 1 người như Rui chăm Tanako thì Kakucou chăm sóc Takemichi.

    Cậu đi vào phòng thì thấy cô đang ngồi trên giường nhìn những con bướm xanh đang bay xung quanh cô khung cảnh ở đó rất tuyệt đẹp một cách lạ thường :

    -Rui: Ngài dậy rồi à

    -Tanako: Ko cần cung kính tới vậy đâu Rui

    -Rui: Anh biết rồi, em có khác nước ko để anh lấy cho

    -Tanako: Có cho em một ly

    -Rui: Này cầm lấy đi

    -Tanako: Em cảm ơn, vậy trường học em sắp theo học sắp tới tên gì vậy Rui-kun

    -Rui: Nó tên là Kuni no hokori đấy

    -Tanako: Em cảm ơn anh rất nhiều.

    "Cười tươi"

    Ở bên chổ Kaku thì đang lau người cho Takemichi, người con trai như một vị thiên thần đang say giấc ngủ dài mà ko biết chừng nào cậu sẽ tỉnh lại.

    Anh lau người cậu xong thì ngồi lại một lát để gọt mấy miếng táo rồi mới chịu đi.Trời cũng đã chiều tà, cô khặp khiển mà đi tới phòng anh mình ngồi gần đó cất giọng nói mềm mại nhưng có chút ảm đạm của mình lên:

    -Tanako: Em xin lỗi anh, em xin lỗi anh rất nhiều rất rất nhiều vì ko thể bảo vệ được anh hay mọi người, anh đừng lo một ngày nào đó em sẽ biến mất nhưng em vẫn sẽ bảo vệ anh em hứa đó nhưng bây giờ Tanoko đã ko còn nữa em cũng sẽ biến mất thôi đó chỉ là vấn đề thời gian thôi anh hức hức... hức em cũng rất an tâm khi anh được bang Tenjiku bảo vệ đấy anh đừng buồn đấy hức hức... hức hức ...

    Em thật vô dụng mà chẳng có tố chất gì là thủ lĩnh hay người em gái cả nhưng tại sao mọi người lại cho em cơ hội này đến cơ hội khác vậy... hức... hức... oaoaoaoaaaaaa...

    Cô đã khóc khóc rất to như đang chút hết những thứ phiền muộn của bản thân cả nhiều năm qua.

    Hai ngày sau, oni-chan của cô đã tỉnh lại còn cô thì được xuất viện, khi về đến nhà thì cô chạy nhanh vào nhà chủng bị thành lý cho cả hai xuất phát tới Hokkaido càn sớm càn tốt , chủng bị xong cô xuất phát ngay đến đó trong đêm muộn.

    Tới nơi thì cô sải bước đến căn cứ, mở cửa ra và tiến vào bên trong phòng mình và cất đóng thành lý ấy vào tủ hay một góc nào đó trong phòng rồi thì cô đi nằm ngủ vì trời cũng đã tối muộn.

    Sáng nay cô và các cốt cáng trong bang đã dậy từ rất sớm chủng bị một ít rồi nhanh chân đi đến bệnh viện mà anh cô đang ở.

    Khi tới nơi Tenki và Sasa thì đi làm thủ tục chô cậu xuất viện còn những người còn lại thì lên phòng anh thu dọn đồ đạt rồi đi ngay khỏi đó ko trừng trừ thêm giây nào.

    Vài tháng đã trôi qua rất yên bình mùa khai trường cũng đã đến cậu và cô rất phấn khích vì sắp được đến trường Kuni no hokori ko phải ngoại lệ gì

    ( Hình minh họa ngôi trườngKuni no hokori )

    (đồng phục của các học sinh)

    /

    Helo mọi người nha, tui đang có ý định này lạ lắm là cho dàn harem của Take con tui có nên thêm Mikey ko hay cho Rui và Tanako về sống chung một mái nhà ?

    Mong mọi người cho tôi ý kiến với/ Đã tới ngày nhập học cả hai rất phấn khích, cả hai mặc đồng phục rồi đi luôn khi đã tới cổng trường bước vào có rất nhiều người dòm ngó vì sự xinh đẹp như thiên sứ hạ phàm của anh cô.

    Cả hai tiến vào phòng giáo viên nhận lớp may mắn hay sắp đặt mà cả hai cùng lớp, cô và anh đều học lớp A5 vì quá vui mừng nên đã hét toán lên làm mọi người xung quanh tưởng rằng ở đó có chuyện gì ko thôi.

    Bước vào các học sinh rất trầm trồ với sự suất hiện của cả hai, giáo viê chủ nhiệm lên tiếng nói:

    -Gv: Các em à ,cô xin thông báo tới các em lớp ta sẽ có 2 học sinh mới ,xin mời hai em giới thiệu đi

    - Takemichi: Xin chào mọi người mình tên là Hanagaki Takemichi rất vui được làm quen

    -Tanako: Chào mọi người, còn mình là Hanagaki Tanako rất vui khi được gặp mọi người

    -Bạn A: Nè hình như hai người này cùng họ thì phải ko biết là quan hệ gì đây

    -Bạn B: Mày nói tao mới nhớ đó

    -Bạn H: Ừ

    -Gv: Hai em mau kiếm chổ trống nào đó ngồi đi

    -Anh em Hanagaki: Dạ

    (Giờ ra chơi)

    -Bạn T: Này hai cậu là gì mà cùng họ với nhau vậy mau nói cho bọn tôi biết đi

    -Tanako: Là quan hệ anh em thôi

    -Bạn S: Ai là anh vậy còn ai là em ?

    -Takemichi: Tớ là anh còn Tanako là em

    -Bạn S: Vậy à

    -Takemichi: Ừ ,đúng rồi

    Đã vài năm trôi qua, cũng là ngày cô và cậu đều tốt nghiệp.

    Tanako đưa cậu qua bang Tenjiku chăm sóc và tập luyện còn cô thì sẽ rời đi và cố gắng kiềm chế bản năng của bản thân nhưng càng làm thế cô càng rơi vào vực sâu ko đấy ,thời đại của Bỉ ngạn xanh đã hết hay vào là Kodokuna nơi đó đã dần xa đọa vào nhiều con đường tội ác ko thể đi ra nhưng vì thế mà cô vững còn quyết tâm bảo vệ anh mình.

    Boten đã được thành lập người đứng đầu là Mikey, thứ hai là là Tenjiku , ba là Kodokuna

    __ Còn tiếp _________________

    Shine

    Tenki

    Sasa

    Kenka

    Hinode

    Mui

    Rui

    Tanako

    Takemichi
     
    (Alltake)💮Em Sẽ Bảo Vệ Anh Thêm Một Lần Nữa Takemichi💮
    Chap 11: Bắt đầu luyện tập


    Helo mọi người , nếu đã đọc chap 10 của tôi thì ngay khúc cuối thì đọc được rằng" Bỉ ngạn xanh đã hết hay vào đó là Kodokuna " Kodokuna nó mang ý nghĩa là cô đơn hay cô độc

    Tặng mọi người:

    _________ Vô chuyện thôi ____

    Cậu được em gái và Kakuchou đưa vào thiên trúc để luyện tập và nâng cao sức mạnh.

    Khi Kakuchou đưa cậu tới chổ của Izana đã hẹn mà nói chút chuyện nhỏ:

    -Izamilo: Cậu có từng tham gia bang nào ko??

    -Takemichi: Đã từng nhưng giờ ko

    -Izamilo: * Dễ thương quá, muốn nựng má quá ~*

    /Nghị lực lên anh ơi =_= 😏/

    -Takemichi: Này này mày có sao ko mà mặt mày phê đá quá vậy này này !!

    (Bon)

    -Izamilo: Á đau!

    Sao mày đânhs tao vậy Kakuchou

    -Kakuchou: Do mỳ nghĩ linh tinh

    -Izamilo: Tao xin lỗi mà

    -Kkuchou: Vậy mau tiếp tục công viẹc đi nhanh lên

    -Izana: Tao biết rồi!!

    -Takemichi: ...

    -Kakuchou:'đôi mắt khinh bỉ'

    -Takemichi: Hai người thôi đi ko!

    -Izana: Cậu có muốn vào bang của tôi ko?

    -Takemichi: Tùy cậu, nhưng tao ko chắc mày muốn nhận tao mà thôi T^T

    -Izamilo: Có chứ, mày đừng lo tao sẽ giúp mày mà vô bang tao yyyyyyyyyyyyyy~~

    -Takemichi: Được thôi, tao chiều mày tất

    -Izamilo: Mày là tuyệt nhất

    -Takemichi: Nè Izanakun tao có 1 thỉnh cầu với mày

    -Izana: Mày nói đi

    -Takemichi: Tụi mày dậy tao cách đánh đấm y làm ơn nha

    -Izana: Được thôi, chiều mày tất giờ thì đi về với tao

    -Takemichi: Oke chốt

    (Sáng hôm sau)

    Cậu đã dọn xong hành lí và được đích thân tổng trưởng đưa về căn cứ của bang anh.

    Khi bước vào căn cứ, cậu bước vào thì trước con mắt xanh dương tựa như bầu trời là Rin và Ran đang xem TV, Shion đang ngủ, Mochi đi đâu mất tiêu rồi Muto cũng vậy, nhưng cả đám kia thấy Takemichi vào thì cả đám đang làm gì đó cũng rất bất ngờ (-Shion vì ổng đang ngủ mà) :

    -Chị Ran: Vật nhỏ sao ở đây vậy~

    -Rin: Vật nhỏ tới chơi với bọn tôi à

    -Takemichi: 'nói nhỏ' Izana cứu tao với

    Izamilo nghe được vợ đang cầu cứu bản thân liền trần mắt với lũ kia rồi đưa cậu vào trong giới thiệu với mọi người /Khoan có gì đó sai sai ở đây thì phải:

    -Nadehiko: Anh Izana ơi đó là con em méo phải vợ anh đâu nên đừng ảo tưởng

    -Izana: Thì sao, dù sao về sau nó cũng làm phu nhân bang của tao mà

    -Nadehiko: Kệ mẹ anh chứ, nếu chuyện đó có thể xảy ra thì bố mày đây làm mẹ vợ đấy, mau quỳ xuống xin lỗi đi con à

    -Izana: ...

    -Nadehiko: Mày mà lớ ngớ vài cái là tao gả con tao cho thằng khác đéo phải mày đâu đừng lo hihi UwU

    -Izana: Tao biết rồi, xin lỗi mẹ

    -Nadehiko: Vậy có ngoan hơn ko 😊😊 / sau khi giới thiệu xong thì cậu mới nhận ra trong bang này từ đây lòi ra thằng chó điên Sanzu, cậu nhớ nó đang ở Toman mà.

    Cậu thắc mắc mãi nên kéo vạt áo Izana mà hỏi, Izana thấy cậu chủ động kéo vạt áo anh nên hơi bất ngờ:

    -Takemichi: Này Izana-kun thằng Sanzu đâu mà ở đây vậy

    -Izana: Thì nó vô từ khi em bất tỉnh đấy, mà lý do nó vô là thấy Toman ngày càng vô lý và suy tàng thì phải em hỏi việc này có gì ko Michi

    -Takemichi: Dạ ko, nhưng anh gọi em là Michi à

    -Izana: Ừ thì sao nào

    -Takemichi: Tại sao anh lại gọi vậy cơ chứ

    -Izana: Vì nó dễ thương thôi

    -Takemichi: ANH NÀY!

    May cho anh là có cái miệng dẻo đấy nếu ko là ra gầm cầu ngủ đi!

    -Izana: Được rồi anh mua snack cho em này

    -Takemichi: Oke chốt

    Cậu và Izana đang nói chuyện to nhỏ thì cùng lúc đó có một người gõ cửa.

    Khi mở cửa ra đó là Hinode :

    -Hinode: Anh Takemichi có ở đây ko?

    -Shion: Có, nhưng nhóc là ai vậy

    -Hinode: Em là trưởng ngũ phiên đội bang Bỉ ngạn xanh được cử đến đây để giúp anh Takrmichi cách đánh đấm cơ bản rồi quay trở lại bang của mình thôi

    -Shion: Chắc chứ

    -Hinode: Đây là lệnh của tổng trưởng nên tôi ko được cãi với lại tổng trưởng cũng đã nói với ngài Izana rồi ạ

    -Shion: Được rồi vô đi

    -Hinode: Cảm ơn ngài

    Cô bước vào mái tóc đỏ bay phấp phới nhưng đã được cột gọn lại rồi, tiến tới trước mặt mặt Takemichi cô cất giọng nói của bản thân lên:

    -Hinode: Em sẽ là người giúp anh thực hiên các động tác cơ bản anh đừng lo quá nhiều

    -

    Takemichi: Ừm anh cảm ơn em rất nhiều Hinode

    -Hinode: Anh đừng quá khách sáo như vậy đâu

    -Takemichi: Ngày mai được ko

    -Hinode: Được chứ, nhưng hôm nay em tới cũng chỉ thông báo thôi đừng lo nha

    -Takemichi: Vậy à

    -Hinode: Dạ chỉ vậy thôi, em đi về nhà đây hẹn gặp lại anh vào ngày mai

    -Takemichi: Vậy em đi đường thượng lộ bình an nha

    -Hinode: Dạ em biết rồi

    Cô đã nói xong nhiệm vụ của bản thân rồi nên phải đi thôi vì còn rất rất nhiều chuyện ở bang mà cô phải làm trong hôm nay từ khi trận chiến của ba bang đảng diển ra chién thắng nghiên về Bỉ ngạn xanh nhưng tổng trưởng cũng dần thay đổi như trở nên lạnh lùng và vẫn yêu thương những người trong bang là oke rồi.

    Sáng hôm sau như lời nói hôm qua cô đã tới chỉ dậy cho dạy cho cậu các động tác cơ bản, mà do sự chỉ dạy tận tình của cô mà một tuần sau cậu đã thuần thục những động tác đó:

    -Hinode: Bài tập cuối cùng đã xong giờ anh nên học các đánh đấm khác nữa là được thôi

    -Takemichi: Anh cảm ơn em nha

    -Hinode: Dạ cũng chẳng có gì đâu thôi em đi nha tạm biệt anh

    Khi cô đã rời đi thì vậu cũng đang nghĩ ngơi ở gần đó, buổi chiều tà do quá trán nên kím Kakuchou cùng chơi với cậu.

    Nhưng đang đi giữ đường thì gặp Rin đang ăn món gì đó khi cậu tiến lại gần đó là pudin rât sngon lành

    /-Nadehiko: Ê Rin cho tao miếng y nhìn ngon quá à

    -Rin: Đéo nhá

    -Nadehiko: Mày kì ghê ha

    -Rin: Ừ thì sao

    -Nadehiko: Take- chan ơi nó ăn hiếp mẹ

    -Takemichi: Ăn ỷ thiên đồ long chổi hay thượng phương bảo dép lào hoặc chảo đại trượng ko Rin?

    -Rin: ...

    Mẹ ơi con biếu mẹ vợ ạ

    -Nadehiko: Ừ mẹ xin nhá !

    Hihihi.../Cậu tức ko, cậu tức chứ vì là đứa đi mua mà chưa kiệp ăn đã có thằng thất tay trên rồi:

    -Takemichi: Mày ăn pudin mà ko rũ tao vậy hả?

    -Rin: Mày...mày xuất hiện từ khi nào vậy vật nhỏ

    -Takemichi: Từ khi anh ăn pudin của em ' cầm chảo đại trượng' / Thôi toan mày rồi contrai của tao/

    (BON!!)

    ______ Còn tiếp ____________

    Tặng mọi người

    Thôi bye nha hẹn gặp lại 💮
     
    (Alltake)💮Em Sẽ Bảo Vệ Anh Thêm Một Lần Nữa Takemichi💮
    Chap 12: Tội phạm


    Tặng mọi người:

    Tặng chap này choMai_siren

    _______ Vô chuyện thôi _____

    -Rin: Vật nhỏ ác với tôi quá đó!

    -Takemichi: Ai biểu ăn chi

    -Rin: Cái chảo ác độc

    -Takemichi: Dỗi

    Cậu đi ko thèm quay lại nhìn mặt hắng, đi vội lên lầu đống sầm cửa lại.

    Hắng sợ hãi mà cũng đứng trước cửa phòng mà dỗ dành cậu:

    -Rin: Vật nhỏ à đừng giận tôi nữa làm ơn đó!

    -Takemichi: Biến!

    Izana đi từ đâu ra xuất hiện mà hỏi sự việc đang xảy ra ở đây, sau khi nghe Rin kể mà anh ko nhịn được cười.

    Vì cũng là anh em trong bang nên anh cũng động lòng giúp anh :

    -Izana: Takemichi à, em mau ra đây đi

    -Takemichi: Éo

    -Izana: ...

    Tại sao vậy ?

    -Takemichi: Tại Rin ăn mất cái pudin mà em mua lát em tịnh ăn !

    -Izana: Mày báo quá Rin ơi

    -Rin: Tao có biết đâu

    -Izana: Kiếm cho tao cái điện thoại

    -Rin: Đợi tao xíu

    (Nhiều phút sau)

    -Rin: Này !

    -Izana: Ừ.

    Bíp ...bíp...bíp...

    -?: Alo, anh gọi em chi vậy?

    -Izana: Giúp anh với, thằng anh mày đang dỗi thằng Rin đây này!!

    -Tanako: Hahaaaaaa!!!

    Mà... mà ổng làm sao mà oni-chan giận vậy?

    -Izana: Sao tao biết?

    Mày hỏi thằng Rin đấy

    -Tanako: Đưa máy cho ổng đi

    -Izana: Ừ, cầm đi thằng đầu tảo

    -Rin: Hơi súc phạm nha, đưa đây coi.



    -Tanako: ...sủa

    -Rin: Làm sao anh mày hết dỗi vậy nói mau coi

    -Tanako: Kể đầu đuôi mới biết được chứ

    (Kể lại mọi chuyện)

    -Rin: Chuyện là vậy đó

    -Tanako: Ngu vẫn hoàng ngu

    -Rin: Mày ăn nói hơi m*t d*y nha

    -Tanako: Ai bỉu anh ăn đồ ăn mà oni-chan mua chi, ngu thật mà

    -Rin: ....

    Có gì giúp anh ko?

    -Tanako: Có

    -Rin: Mau nói đi!!

    -Tanako: Đầu tiên chứ ông anh

    -Rin: Nhiêu?

    -Tanako: 500 yên

    -Rin: Oke

    -Tanako: thứ nhất: mua cho anh ấy ăn thứ gì đó

    Thứ hai: làm theo yêu cầu của anh ấy

    Thứ ba: áp dụng hai điều trên

    -Rin: ○-○

    -Tanako: Bye.

    Tít... tít...tít

    -Rin: Vậy luôn

    Sau khi cả hai gọi trợ giúp và cộng thêm việc Rin mất 500 yên / -Nadehiko: Đúng là con gái của mẹ

    -Tanako: Con mà

    -Rin: Công lý ở đâu T^T/

    Anh nhẹ nhàng gõ cửa phòng của cậu :

    -Rin: Vật nhỏ à mau ra đây đi

    -Takemichi: Đ*o !!

    Giờ thì mau cút đi

    -Rin: Vậy anh dẫn em đi chơi được ko?

    Cái cửa phòng cậu dần hé mở ra:

    -Takemichi: Ở đâu vậy?

    -Rin: Trung Quốc, anh và mọi người sẽ tới đó đấy

    -Takemichi: Ừm

    /-Nadehiko: Ai tài trợ ha

    -Rin: Mày chứ ai

    -Nadehiko:Vẫn nhớ là tốt rồi/

    (Tại sân bay)

    Takemichi hiện tại rất vui mừng và hào hứng vì vài ngày nữ tác giả tiểu thuyết sắp sẽ đi ký tặng sách, cô ấy có tên là Mộc Tử Hoa.

    Cô ấy là là một tiểu thuyết gia rất đam mê với lĩnh vựt viển tưởng hoặc phiêu lưu có thể kể đến là "Sự ban phước hay lời nguyền" , từ loa phát thanh giọng nói dần vang lên báo hiệu cho chuyến bay sắp tới:

    -Người A: Xin mời chuyến bay mang mã hiệu 1287xy 88 chủng bị cất cánh.Xin mời chuyến bay mang mã hiệu 1287xy 88 chủng bị cất cánh, xin hết

    -Takemichi: Đi thôi mọi người đi lên trễ là bị ở lại luôn đấy

    -Cả đám kia: Ừ anh ra ngay

    Đi lên máy bay, người nào cũng ngủ cả vì thức từ 4h sáng tới giờ mà.

    Bên phía Bỉ ngạn xanh, cả đám đang làm việc bù đầu tội nhất là Sasa thông minh và có tài năng kinh doanh mà bị bọn này trấn lột

    /- Nadehiko: Này Sasa mày có muốn nói gì ko??

    -Sasa: Có chứ, tại sao tôi phải làm việc từ tối tới sáng thế!

    -Tanako: Trốn việc à, tinh tao trừ lương ko?

    (!Bon!)

    -Nadehiko:Mày bắt nạt nó à

    -Tanako: Dạ con có bắt nạt nó đâu mẹ

    -Nadehiko: Muốn ăn chảo nóng ko

    -Sasa: Mẹ Tanako là nhất

    -Tanako: Mẹ là mẹ của ai

    -Nadehiko: Mẹ của Sasa

    -Tanako: ...

    -Cả đám cốt cáng còn lại: Cứu chúng con nữa với mẹ à huhuhuuuu

    -Tanako: TỤI MÀY!!

    -Nadehiko: Con còn gì muốn nói nữa ko?!

    -Tanako: Á á á...

    á á á á...!!!

    (!Bon!Bon!Bon!)

    -Tanako: Mẹ ác quá!!/ cô đi vào phòng làm việc của bản thân, bên trong phòng cô chỉ là đống giấy tờ "ít" thôi.

    Quay lại chổ của Takemichi, cậu đã được cả đám kia đi đến chổ tác giả mà cậu yêu thích.

    Khi đến nơi cậu cũng khá hốt hoảng vì cái hàng xếp rất dài, cậu đứng một lúc thì cũng tới cậu:

    -Takemichi: こんにちは

    -Mộc Tử Hoa: ???

    -Takemichi: あ、これつけたいの忘れてた

    Cậu chìa tay ra, cô cũng hiểu ý cậu mà đeo vào:

    -Takemichi: Chị nghe rõ chưa ạ

    -Mộc Tử Hoa: Ừm, em là người nhật à

    -Takemichi: Dạ

    -Mộc Tử Hoa: Đưa cho chị quyển sách đi và giữ láy cái này

    -Takemichi: Dạ?

    -Mộc Tử Hoa: 'Cười tươi'

    / Mộc Tử Hoa/

    Sau khi cô ký xong thì liền chạy ra chổ cậu đang đứng mà nói chuyện và rủ đi chơi:

    -Mộc Tử Hoa: Chị xin lỗi đã để em đợi lâu

    -Takemichi: Ko sao đâu chị

    -Mộc Tử Hoa: Vậy đám người sau lưng em là ai vậy ?

    -Takemichi: Dạ họ là bạn em

    -Mộc Tử Hoa: Ừm, em có muốn đi ăn kroj hồ lô hay kẹo mạch nha ko?

    -Takemichi: Dạ chị mời em?

    -Mộc Tử Hoa: Đúng vậy

    -Takemichi: Tại sao?

    -Mộc Tử Hoa: Vì em rất đáng yêu và đây là lần đầu tiên chị thấy người nhật !

    -Takemichi: Dạ được chứ, vậy hai chị em ta đi thôi

    -Mộc Tử Hoa: Đi thôi!!

    Khi đã đi về nước, cậu rất vui cũng rất buồn .

    Nhưng cậu đã cố gắng hết sức để tập luyện cùng với Rin và Izana, thằng chó điên, nhiều năm sau cậu đã trở thành 1 bang tội phạm khét tiếng và trong những năm ấy đã xảy ra như Bỉ ngạn xanh đã giải thể cùng lúc đó một nhóm người đã tụ họp lại và lập ra nhóm Kodokuna chuyên việc ám sát nhưng ko đáng kể, boten cũng đã lập ra và cậu rất ghét điều đó.

    Hôm nay cậu cùng anh Izamilo đi giao hàng nóng cho Kodokuna, khi tới nơi một nười đàng ông mái tóc đen ánh xanh đang đứng trước cái bàn đó, cậu và anh tiến lại và ngồi xuống cái ghế, người ấy cũng cất tiếng nói của bảng thân:

    -Rui: Tôi là Rui là phó tổng trưởng bang Kodokuna

    -Izana: Ừ, tôi muốn gặp boss của mấy người

    -Rui: Cô ấy đang xuống

    Như lời anh nói có người phụ nữ đi xuống mặt đeo cái mặt nạ cáo, cái váy xanh dài và mái tóc đen đuôi màu xanh như hoa bỉ ngạn xanh

    /-Nadehiko: Mày dám nhuộm tóc

    -Tanako: Dạ con xin lỗi

    -Nadehiko: 3

    -Tanako: Con cho mẹ nhiều đồ ăn vặt

    -Nadehiko: 2

    -Tanako: Con cho mẹ ảnh anh hai và mấy anh rễ!!

    -Nadehiko: Oke, tao tha cho mày/

    -Tanako: Hai người tới rồi à, tôi xin lỗi cho việc đến trễ

    -Izana: Ko sao cả, mời cô ngồi

    -Tanako: Ừ, mau mang hàng ra đây.

    Rui!

    -Rui: Dạ thưa ngài

    (5 phút sau)

    -Rui: Của hai người

    -Tanako: Chỉ là mấy món tráng miệng mà tôi yêu thích thôi

    -Takemichi: Woa, anh Izana nó nhìn ngon quá

    -Izana: Được thôi, em ăn đi

    -Tanako: Hihi...

    _______ Còn tiếp ___________

    Hết rồi bye mọi người nha💮

    Yêu mọi người nhất luôn🦋
     
    (Alltake)💮Em Sẽ Bảo Vệ Anh Thêm Một Lần Nữa Takemichi💮
    Chap 13: Bình yên của anh


    Hé lo mọi người nha, bữa giờ tôi hơi khẩu nghiệp và sát sanh nên ghi chap này cho đỡ tội lỗi U×U.

    Hơi lạc đề nhưng thích là ghi thôi.

    U như kĩ tặng anh em :

    Cho 1 tấm là Tanako nha

    _______ Vô chuyện thôi _____

    -Izamilo: Cô cười gì vậy?

    -Takemichi: Ngon quá anh Izana

    -Tanako: Ko gì và những món ấy rất ngon nên cậu ăn nhiều vô

    -Takemichi: Tôi cảm ơn♡

    -Izamilo: Còn chuyện đống vũ khí này thì cô có đủ tiền ko?~

    -Tanako: Thật ngu ngốc, khi nghĩ tôi ko có đủ tiền đấy , Rui!

    -Rui: Tuân lệnh, của ngài đây

    Cô cầm cái vali mà cô nhờ Rui đem tới đứng trước mặt Izana mở ra bên trong có rất nhiều tầm khoảng 10 tỏi và cười với anh với vẻ mặt thách thứt :

    -Tanako: Vậy đủ chưa?~

    -Izana: Ko thổ danh là boss của Kodokuna, làm gì cũng giữ lời

    -Tanako: Tôi mà.

    Vậy mời 2 vị đi cho, tiền cũng có hàng đã giao xong rồi

    -Izana: Ta hiểu rồi, em à đi thôi

    Cả hai đứng lên chào cô 1 tiến rồi đi.

    Hai người vừa đi là cô gục ngay tại chổ nhờ Rui mang thuốc vào , trong lúc đó thì cơn đau từ lòng ngực cứ thành hạ cô từng giây từng phút:

    -Tanako: Rui...Rui... lấy thuốc cho tôi... mau...mau lên !!!

    -Rui: Tôi đi lấy ngay!!

    -Tanako: *khó chịu quá khó chịu quá*

    -Rui: THUỐC CỦA NGÀI ĐÂY MAU UỐNG ĐI!!

    Cô cầm ly nước và thuốc uống trong 1 ngụm:

    -Rui: Ngài cảm thấy sao rồi, đỡ hơn chưa

    -Tanako: Tôi ổn hơn lúc nãy rồi cảm ơn cậu Rui à

    -Rui: Để tôi bế cô lên phòng nghĩ ngơi cho

    -Tanako: Được thôi, thêm lần nữa cảm ơn cậu Rui

    ---------- Ở chổ Takemichi ------

    -Takemichi: Này anh Izana

    -Izamilo: Sao vậy vợ yêu

    -Takemichi: Em cảm thấy, boss của cái bang đó khá là quen mắt hình như đã gặp ở đâu rồi thì phải

    -Izana: Anh cũng vậy, khá quen mắt

    -Takemichi: Mái tóc đen đuôi tóc xanh chắc là cô ấy nhượm thì sao!

    -Izana: Ko nhắc chuyện này nữa đi ăn ko, anh khao em

    -Takemichi: Đi chứ, ăn pizza hay udon hoặc ramen vậy

    -Izana: Đi ăn ramen nha lâu quá anh cũng chưa ăn

    -Takemichi: Anh hiểu ý em nhất đi ăn thôi nào

    ----------- Chổ Boten -------------

    -Miko: Anh Mikey!

    -Mikey: Sao vậy

    -Miko: Em muốn hôm nay đi chơi cùng anh nha~~♡♡

    -Mikey: Ko được

    -Miko: Tại sao vậy anh?

    -Mikey: Đi cùng anh rất nguy hiểm chứ sao nữa công chúa của anh

    -Miko: Em ko chịu đâu!!

    -Mikey: Sao em ko đi chơi với Chifuyu hay shopping với Mitsuya đi

    -Miko: Em ko chịu ko chịu ko chịu đâu!!!

    -Mikey: Được rồi được rồi em đi cùng anh đi được chưa

    -Miko: Dạ đợi em một xíu em vào phòng thay đồ cái đã

    -Mikey: Ừ em vào thay đồ đi anh đợi em

    -Miko: Dạ, anh đợi em nha

    Thằng đầu trắng mắt như cú mèo đợi con ả đ* l*n kia một lát / thật ra là cả tiếng/:

    -Miko: Em ra rồi nè, đẹp ko

    -Mikey: Em mặt bộ này trong đẹp thật đó

    /-Nadehiko: Váy ko có lỗi mà người mặc mới có lỗi

    -Anh em Hanagaki: Mẹ nói chí phải/

    -Miko: Vậy hai ta đi thôi

    -Mikey: Ừ

    -Miko: Vậy 2 ta đi đâu đay anh

    -Mikey: Đi lấy hàng của bang Kodokuna và nhờ họ điều tra một chút chuyện thôi

    -Miko: Vậy ta đi thôi

    _________ Còn tiếp _________

    Tôi lười quá nên viết hơi ít có 619 chữ thôi, thật lòng xin lỗi anh em.

    Tôi hỏi mọi người nè sắp tới tôi đang phân vân có nên ghi thêm bộ truyện nào nữa ko mong mọi người góp ý nhaaaaaaaaaaaaa...

    Hết òi:

    Hanahaki

    -Là 1 căn bệnh viễn tưởng dành cho những người yêu đơn phương ko được đáp lại

    / Đây là suy nghĩ của tui nha/
     
    (Alltake)💮Em Sẽ Bảo Vệ Anh Thêm Một Lần Nữa Takemichi💮
    Thông báo 3


    Mình xin mọi người drop chuyện một thời gian để ôn thi cho cuối kì nha và tặng mọi người:

    Đây là ngoại hình của Nadehiko nha:

    Hết òi bye các tình yêu nha

    T^T ♡♡
     
    (Alltake)💮Em Sẽ Bảo Vệ Anh Thêm Một Lần Nữa Takemichi💮
    Chap 14: Giông tố sắp tới


    Ý nghĩa hoa Dâm Bụt tượng trưng cho đam mê, tình yêu và sự lãng mạn.

    Hoa anh đào sakura còn được biết đến như một biểu tượng của một thành viên mới xuất hiện trong gia đình: chào đón em bé.

    Hoa oải hương là biểu tượng cho sự tinh khiết, duyên dáng, nhẹ nhàng và tận tâm

    Hoa tử đằng màu mang ý nghĩa biểu trưng cho những cảm xúc cho tình yêu và cũng là màu sắc đại diện cho con gái.

    Nếu như hoa hồng xanh dương đại diện cho tình yêu vĩnh cửu và những khát vọng tươi đẹp thì hoa hồng xanh lá cây biểu trưng cho thứ tình yêu bình dị, an yên, nhẹ nhàng cùng nắm tay nhau đi qua hết thảy những giông bão đời thường

    Hoa cẩm tú cầu ở Mỹ mang ý nghĩa mưu cầu hạnh phúc, cầu cho người nhận có được cuộc sống luôn vui vẻ, bình an và thẩn thờ ko quan tâm bất cần đời

    ____ Vô chuyện _________

    -Miko: Anh Mikey~~ Đi tới nơi chơi chưa vậy, em mỏi chân quá!!

    -Mikey: Vậy để anh cõng cho

    -Miko: Dạ

    (Khi tới nơi)

    -Rui: Chào 2 vị

    -Mikey: Tôi muốn gặp boss của cậu

    -Rui: Ko được, ngài ấy có việc bận, mong 2 vị thông cảm

    -Miko: * Đẹp trai quá, muốn có anh ấy quá!!*

    -Mikey: Tch, phiền phức

    -Rui: 2 vị đến đây có việc gì ko

    -Mikey: Tìm tên người trong ảnh này

    /-Nadehiko: 10 đ

    -Takemichi: Con mà

    -Tanako: Anh trai là nhất!!/

    -Rui:* Đây là anh trai của boss mà nhưng hơi trẻ thì phải* Dạ được, sau khi tìm được thì sẽ lấy tiền

    -Mikey: Được thôi

    -Rui: Mời 2 vị đi cho, lối đi nằm ở lối này

    -Miko: Đi thôi anh

    -Mikey: Ừ

    Cả đôi "vợ chồng" thiểu năng đã đi theo Rui ra khỏi căng cứ.

    Từ đâu Hinode đi ra và Kenka đi ra hỏi:

    -Hinode: Hắn ta và con nhỏ kia là ai thế Rui?

    -Rui: Đó là boss của Phạm Thiên và con nhỏ đó là ny hay đ* đấy

    -Kenka: Chán chết, tổng trưởng đâu rồi ?

    -Rui: Đang ở phòng nghĩ ngơi

    -Kenka: Lại nữa à

    -Rui: Ừm,...

    -Hinode: Chơi bài ko tụi bây?

    -Kenka: Con gái mà sung dữ

    -Hinode: Sao mày muốn gì ?!

    -Rui: Chơi ko tao chia bài

    -Kenka & Hinode: CHƠI!!

    (Một lát sau)

    -Kenka: Át cơ đi ko Hinode!!

    -Hinode: 2 rô, sủa tao nghe!!!

    Hahahaa

    -Rui: 3 đôi thông, câm hết cho tao

    -Kenka: 4 đôi thông, giờ sao mày !!!

    -Hinode: Qua " buồn vì mất tiền"

    -Rui: 4 quý Bồi hết bài, chung tiền

    -Hinode: Khoan đã, sao giống với Tanako thế đúng là chủ nào tớ náy !!

    -Rui: Tiền tao đâu con kia

    -Hinode: Đây!

    "Đưa tờ 500 yên"

    Tiếng cao gót lộc cộc lộc cộc vang lên, nó dần tiếng đến âm thanh càng to dần và có tiếng nói cất lên nhưng có chút mệt mỏi nhè nhẹ:

    -Tanako: Mấy người chơi ko rũ tôi à

    -Rui: Thưa ngài, đã dậy rồi à

    -Tanako: Ừ, chơi bài ko

    -Hinode: Tớ chuồn trước nhá

    -Tanako: Thôi tôi giởn đó, tớ đi làm việc đây

    Cô đã sải bước tới căn phòng ở cuối dãy, bước vào hình ảnh hiện tại là Sasa đang làm việc bù đầu bức tai ko thôi

    /Mình xin lỗi vì phải thay đổi ngoài hình của Sasa nha

    Ngoại hình hiện tại hơi lạnh lùng, đoan trang, thục nữ nhưng lại cực kì thông minh, tài giỏi lắm U^U.

    Kiếm có nhiêu tiền đâu 100 tỷ yên thôi suy ra có nhiêu tiền đâu tầm17.536.798.860.000,000 VND thôi nữa tháng /

    -Tanako: Công việc tiếng thành sao rồi

    -Sasa: Tạm ổn 1 phần nào thôi, giúp tớ với Tanako

    -Tanako: Ừ, được thôi

    Cô ngồi ngay cái bàn làm việc gần đó mà tiếp tục làm phụ Sasa.

    Tại nơi nào đó Izamilo và oni-chan đang vui vẻ đi chơi cùng nhau, đi ngắm nhìn trời hoàng hôn ở biển từ đâu ra Kakuchou lù lù xuất hiện gỏ đầu Izana 1 cái đau điến :

    -Kakuchou: Đi chơi ko rũ anh em mày tính ăn mảnh à thằng ranh con này

    -Izana: Ui da!

    Kakuchou mày có cần đánh tao mạnh vậy ko ?!

    -Kakuchou: Cần!

    -Izana: ...

    -Takemichi: "nhịn cười"

    -Kakuchou: Mau đưa Takemichi về nhà đi trời sắp trở đông rồi đó

    -Takemichi: HAHAAAAA!!

    -Izana: Mày cười gì hả?

    -Takemichi: Có gì đâu!

    Thôi đi về nhà thôi

    Thời gian đã trôi qua trong êm đềm, nhưng đời mà ko có gì được bao lâu bữa tiệc nào cũng phải tàn mà thôi cái con đ* Miko kia mấy ngày trước đã nhìn thấy Rui liền mê đắm cậu ta ngày nào cũng muốn gặp lại, ả bước tới trước cánh cửa trắng nằm ở góc khuất nào đó ở nhà và nhìn ngó xung quanh mà bước vào.

    Căn phòng chứa đầy những tắm ảnh của mấy thằng Phạm Thiên và ... một số tấm ảnh của Tenjiku, trên chiếc bàn thì có có rất nhiều loài hoa có chứa độc như Ken okane, Chien, Fuji hay Ajisai,... con ả đó tiến lại gần bàn bâm nhuyễn vài cái cánh hoa nhưng chứa độc bỏ vào trong 1 ít nước mà hòa tan.

    Chiếc lọ nà ả pha có màu violet, ả nhìn ngắm nó một hồi rồi cười như điên

    /-Nadehiko: Như con khùng từ trại tâm thần ra

    -Tanako: Bị thần kinh mà

    -Takemichi: Hihi, mẹ và em nói rất đúng mà /

    Một đêm đẹp trời, ở một tòa nhà tráng lệ thì ở đó có rất nhiều người mặt trang phục khá bình thường nhưng đây là nơi tập hợp những tên tội phạm nổi tiếng như Phạm Thiên, Thiên Trúc, Kodokuna và nhiều bang nhóm khác.

    Cánh cửa căn phòng dự tiệc tráng lệ dần dần mở ra, người bước vào là boss Izana phu nhân Takemichi và các cốt cán của bang Tenjiku, họ bước vào là mang thêm ko khí băng giá cho bầu ko khí này.

    Tiếp theo là boss của Kodokuna và các cốt cán đã xuất hiện, boss của Kodokuna mặt chiếc váy xanh đậm nhưng pha lẫn chút ít màu đen tuyền và bộ trang sức nhìn cũng rất đắc đỏ / Hình minh họa/

    Ngay sau gáy thì có một cái hình xăm hình hoa bỉ ngạn xanh và mọi cốt cán đều xăm một hình tại một nơi nào đó trên cơ thể như ngay bắp chân, bắp tay, cổ tay, eo,...

    /-Nadehiko: Mày dám xăm hình!!!

    -Tanako: Dạ... dạ con...

    -Nadehiko: Mày dám !!

    Chổi, chảo, dép !!!

    -Tanako: Con xin lỗi!!!

    Con xin lỗi !!!

    Mẹ tha con !!

    -Nadehiko: Tấn... công!!

    -Tanako: Aaaaaaaaaaa...!!!!/

    Họ bước vào với sự kì bí và ngồi ngay ngắn tại vị trí của mình.

    Cùng lúc đó, boten đi tới Miko khoác tay Mikey, ả ta mặt chiếc váy đen hở vai ngay eo có một viên ngọc tím trong rất sác sảo vô cùng, những món trang sức đeo có giá trị hơn 20 triệu yên

    /Hình minh họa/

    Họ bước vào và ngồi tại vị trí của họ.

    MC bước vào và giới thiệu cho mọi người biết tại sao họ lại ở đây, những ly rượu vang được đưa lên cao.

    Bữa tiệc đã bắt đầu, Miko thì đi đâu đó ko biết nữa, Mikey tiếng lại gần Izana từ đâu xuất hiện vài tiếng sét, Takemichi đi tới gần và cất giọng nói nhẹ nhàng nhưng chứa đầy sát khí:

    -Takemichi: Em nghĩ chúng ta nên đi thôi Izana à

    -Izana: Em nói đúng đấy vợ của anh

    -Mikey: Khoan đã!

    -Izana: Mày muốn sao ?!

    -Mikey: Người đi cùng mày là ai?

    -Izana: Tại sao tao phải nói với mày

    -Mikey: Mau nói cho tao biết.

    "sát khí"

    -Izana: Đó là Hanagaki Takemichi có sao ko?

    -Mikey: Cái gì!!

    Takemicchi em đã đi đâu từng ấy thời gian hả Take!!!?

    -Takemichi: Tôi muốn đi đâu là quyền của tôi nên mày nên yêm lặng đi Sano à

    Từ đâu mà ra con Miko xuất hiện:

    -Miko: Anh Mikey, anh đang ở đây à~

    -Mikey: Ừ

    -Miko: Đây là ai vậy ạ ?

    -Mikey: Em ko cần quan tâm

    -Miko: Dạ anh nói gì vậy, thôi em đưa cho anh này!

    -Mikey: Ừm, vảm ơn

    Thằng Mikey cầm lấy cái ly rượu vang nâng lên ngửi thử mà ngước mặt lên tức tối nói ra bằng giọng nói trầm thấp của mình:

    -Mikey: Ai đã đưa cho em ly rượu này HẢ!!!

    -Miko: Dạ... dạ là người đằng kia

    Chỉ về hướng Tanako ...

    -------- Còn tiếp ----------------

    OTP của tui

    Tôi quên cho mọi người ảnh Take con tôi nha

    Avarta mới tôi này

    Cả ảnh đại diện luôn

    Bye anh em nha, yêu cả nhà ♡♡♡
     
    (Alltake)💮Em Sẽ Bảo Vệ Anh Thêm Một Lần Nữa Takemichi💮
    Chap 15: Cuộc chiến bắt đầu


    Chào anh em tặng mọi người nè:

    _______ Vô chuyện thôi ___

    Chỉ về hướng Tanako, Mikey đã thấy cô và tiến lại gần.

    Khi đã tới trước mặt cô hắn lấy cây súng và chỉa vào đầu cô mà hỏi bằng cái giọng lạnh lùng có chút giận dữ vô cảm:

    -Mikey: Sao cô dám bỏ độc vào ly rượu của tôi !

    -Rui: Ngài đang rất vô lễ với boss của chúng tôi

    -Tanako: Được rồi Rui.

    -Rui: Dạ

    -Tanako: Anh nói tôi là người hạ độc, là sao nên hãy giải thích cho hợp lí vào

    -Mikey: Cô đã nhờ Miko đưa ly rượu này cho tôi và khi tôi chủng bị uống mà ngửi thấy được mùi thương thoang thoảng nhưng đó ko phải là thương thơm đó ko phải là của rượu vậy cô giải thích đi

    -Tanako: Anh nói tôi là hạ độc ư

    -Mikey: Đúng vậy

    -Tanako: Vậy đưa ly rượu cho tôi

    -Mikey: Đây

    -Tanako: Cảm ơn.

    Rui, cậu biết nên làm gì rồi đấy

    -Rui: Tuân lệnh thưa ngài

    Cậu cằm cái ly trên tay cô và đi đâu đó, chỉ một lát sau cậu quay lại với một sắp giấy đưa cho cô:

    -Tanako: Đọc đi.

    Tôi bảo cầm giấy mà đọc đi!

    -Mikey: Tch!

    Đưa cho hắn ta xem, nội dung bên trong là.

    Loại độc ko có tên, thứ tạo ra là hoa Fuji và Ken okane nó khiến cho cơ thể khó chịu ở đường tiêu hóa, khó thở tồi tệ hơn là co giật hay hôn mê:

    -Tanako: Tôi nghĩ anh đã thấy độc này ko gay chết người mà chỉ hôn mê nhưng một bang Kodokuna là 1 bang tội phạm và ám sát tại sao phải để anh hôn mê chứ

    -Mikey: Cũng hợp lí mau nói tiếp đi

    -Tanako: Bọn tôi thường xài Ricin, VX, Batrachotoxin, Maitotoxin ko thì Hemlock hay Aconite, .... chứ ko phải là fuji và ken okane anh nên nhớ điều đó

    -Mikey: Vậy ai đã bỏ độc vào ly rượu của tôi ?

    -Tanako: Người đưa ly rượu~ Đi thôi Rui ta mệt rồi

    -Rui: Dạ

    Cô và các cốt cán đi ko ngoảnh mặt lại.

    Cùng lúc đó, Take cùng Izana nhìn qua phía Miko chỉ, cả hai đã nhận ra ngay đó là boss Kodukuna mà 4 hôm trước mới gặp mặt, cô bị chỉa súng lục vào trán Take khá bất ngờ vì cô ko hoảng loạng mà bình tĩnh đối đáp lại hắn :

    -Takemichi: Này Izana cô ấy ngầu thiệt đó

    -Izana: Ừ, cô ấy sao ngầu bằng em

    -Takemichi: Nhưng sao mày dám gọi tao là vợ hả con chó !!

    -Izana: Xin lỗi !

    Do tao quen mồm thôi

    -Takemichi: Mày nói lở mồm à con ch*!!!

    Mày về thì chết với tao sao

    -Izana: Ơ kìa em

    -Takemichi: Đi về thôi, em chán quá

    -Izana: Tùy ý em, vậy chúng ta đi về thôi

    -Ran: Này Izana, sao mày dám đi một mình với vật nhỏ vậy hả

    -Rindou: Mày chơi mất d*y quá đấy Izana

    -Takemichi: Đi ăn ramen, hay udon hay kem tươi cũng được

    -Kakuchou: Đi ăn kem socola bạc hà ko Baka-michi

    -Takemichi: Đi thôi anh Kaku-chan

    -Kakuchou: Ừ

    Cậu và Kakuchou cùng nhau luỗi đi ăn kem trước lũ kia, mấy đám kia nhìn qua thì mới phát hiện ra 2 người kia đã đi từ lúc nào ko hay:

    -Izana: Cái hằn Kakuchou kia cơ hội v*i

    -Rindou: Nó dám làm cơ hội với vật nhỏ của bọn tao, đúng ko anh hai

    -Ran: Tao mà gặp được là tao cho nó vài cục gạch made in Việt Nam chất lượng cao

    (5 tháng trôi qua)

    2 băng đảng Kodokuna bà bonten đang trong hoàng cảnh rối ren, vì boss của Kodokuna bị boss bonten cho rằng là hạ độc hắn.

    Nhiều tháng trôi qua cả hai bên luôn có người đổ máu và mất mạng cả nhưng vị boss của hai bên ko xuất hiện cả.

    Hôm nay trời đã âm u vô cùng, như muốn báo hiệu chuyện đau buồn sắp tới, boss của 2 bên cuối cùng đã lộ diện cô đứng trước boss bonten mà cười một một cái to thật to và lớn:

    -Tanako: Lâu rồi ko gặp nhỉ Sano Manjiro

    -Mikey: Kết thúc tại đây đi

    Cô đưa tay lên chiếc mặt nạ và dần dần tháo nó ra sau bao năm đã đeo nó rất lâu, khuôn mặt trắng trẽo đã lộ ra đôi mắt xanh thẩm cả lòng người miệng thì cười một điều cười ma mị :

    -Tanako: Bất ngờ chưa anh Mikey

    -Mikey: Tại... tại sao lại là em chứ Tanako!!

    -Tanako: Em đến đây để giải quyết những thứ anh tôi nên có được

    -Mikey: Tch..!

    Phiền quá đấy

    -Tanako: Rui lấy cho ta cây súng đi

    -Rui: Tuân lệnh thưa ngài

    -Mikey: Darken lấy cho tao cây súng

    -Darken: Của mày đây

    -Rui: Của ngài đây

    -Tanako & Mikey: TRÒ CHƠI BẮT ĐẦU !!!

    Cả hai lao vào nhau người đám người đá, đôi lúc cả 2 lùi ra sau và bắng viên kẹo đồng vào nhau và bản năng của cả hai được kích hoạt hoàn toàn.

    Ko hiểu sao dù đôi bên bị dính vài viên kẹo máu cũng ứa ra ko ngớt nhưng vẫn có sức mà đánh nhau nữa chứ, từ đâu mà Kejiku suất hiện từ cuộc chiến 2 ban hội giờ đây đã là 3 ban hội:

    -Takemichi: Lại là chuyện gì đây?

    -Ran: Bonten và Kodokuna cơ à

    -Rindou: Cả hai nhân vật lớn đang ở đây luôn đấy

    -Tanako: Rui đưa cho ta cái mặt nạ!!

    Mau lên

    -Rui: Đây thưa ngài

    -Tanako: Cảm ơn

    Cô liền đeo lên ngay cái mặt nạ từ Rui đưa cho mà quay lại với mấy người kia đi một cách tróng váy trong vô thức:

    -Takemichi: Này cô mau đứng lại

    -Tanako: Tránh ra

    -Takemichi: Mau mở mặt nạ ra cho tôi xem mặt thử cho tôi xem sao?

    -Tanako: Rui giúp tôi

    -Rui: Tuân lệnh

    -Takemichi: Kakuchou: giúp em

    -Kakuchou: Được thôi

    Anh tiến lại gần chổ Rui mà ngăn cậu lại:

    -Rui: Tôi khuyên anh nên tránh ra

    -Kakuchou: Ko

    -Tanako: Anh dám, Tenki và Mui lên giúp tôi

    -Tenki & Mui: Tuân lệnh

    -Takemichi: Ran và Rin 2 anh biết rồi đó

    -Ran: Anh biết rồi vật nhỏ

    -Rindou: Anh hiểu òi

    -Takemichi: Tôi nghĩ cô nên chịu để tháo cái mặt nạ ra đi

    -Tanako: KO!!

    Cô cắn chặt răng mà đá anh một nhát nhưng cố tình ko chúng để tránh khỏi anh trai đáng quý của cô, Rui ko chặm mà chạy nhanh đến chổ cô:

    -Rui: Ngài ko sao chứ

    -Tanako: Mau gọi Hinode tới đây đi

    -Rui: Vâng

    -Mikey: Tana...

    -Tanako: CÂM MIỆNG !!

    -Takemichi: Tại sao chứ chúng tim đen à?!

    -Tanako: Ko có

    -Takemichi: Izana giúp em

    Cô bị Izana giữ lại tiwf sau lưng, Rui cũng ko rãnh tay mà bị Kakuchou khóa tay lại Tenki và Mui vẫn đang bị anh em Haitani giữ tại đây:

    -Takemichi: Bị bắt lại rồi nhỉ

    -Tanako: RỪ...!!

    -Izana: Em mau mở mặt nạ của con nhỏ này ra đi

    -Takemichi: Em biết rồi

    Cậu mở chiếc mặt nạ của cô mới được đeo sộc sệt xong, mở nó ra cậu rất kinh ngạt vì người đó là cô em gái cậu ko gặp cả hơn 2 hay 3, 4 năm trước, cậu cằm chiếc mặt nạ mà rớt ngay tại chổ:

    -Takemichi: Là Ta...na...ko là em sao Tanako

    -Tanako: Ko... ko phải

    -Izana: Sao ậm ừ vậy

    -Tanako: Buôn buôn tôi ra

    _____ Còn tiếp _________

    Số tuổi của các nhân vật ở chap này như sau

    ( Đây là chuyện của tôi nên sẽ ko khớp với trong chuyện nha)

    -Takemichi: 24 tuổi

    -Izana: 27 tuổi

    -Sanzu: 27 tuổi

    -Kakuchou: 25 tuổi

    -Ran & Rindou: 26 tuổi

    -Mikey: 25 tuổi

    -Darken: 26 tuổi

    -Miko: 20 tuổi

    -Tanako: 22 tuổi

    -Mui: 23 tuổi

    -Shine: 25 tuổi

    -Tenki: 29 tuổi

    -Kenka: 28 tuổi

    -Hinode: 21 tuổi

    -Sasa: 20 tuổi

    -Mui: 22 tuổi

    Sửa thời gian ra chuyện là thích thì tui sẽ ghi nha xin cảm ơn

    Bye mọi người
     
    (Alltake)💮Em Sẽ Bảo Vệ Anh Thêm Một Lần Nữa Takemichi💮
    Chap 16: Tanako, Tanoko, ////


    Hi mọi người, đây là thứ tôi lượm được đây:

    Cho Tanako 1 tấm nha, cảm ơn nhiều :

    _______ Vô chuyện thôi ____

    -Tanako: " ho lớn"

    -Takemichi: Sao em ho vậy Tanako?!

    -Rui: Boss!!

    -Tanako: Ru...Rui mau mau lấy thuốc "ho lớn"

    -Rui: Tránh ra cho tôi mau lên!!

    -Kakuchou: Được được thôi ...

    -Rui: Thuốc của ngà..i

    -Tanako: ....

    -Tenki: Tanako em ho ra máu ư...

    -Takemichi: Anh gọi cấp cứu ngay đây em chờ một lát!!!

    Tiếng còi xe cấp cứu vang lên ko ngừng sau vài phút gọi, cô được đưa lên xe mà đưa đi tới.

    Các y tá và bác sĩ ở tại đó lập tức đưa em lên băng ca mà đưa vào phòng phẫu thuật, cái đèn đỏ đã được bật lên:

    -Hinode: Trong lúc tôi đang làm việc ở trụ sở thế

    -Shine: Boss sao rồi Rui!!!

    -Takemichi: Này Rui em tao bị lamg sao thế !!!

    -Rui: ....

    -Takemichi: Mày mau nói em tao bị gì thả !!!

    -Tenki: Em thôi đi Takemichi

    -Takemichi: Coi như mày may mắn đấy con ch*

    -Rui: Ngài ngài ấy ...

    -Takemichi: Ngài ấy bị làm sao rồi !!

    -Rui: Ngài ấy bị ung thư phổi giai đoạn cuối và ngài ấy đang phải chịu đau đớn từng ngày có lúc phải uống thuốc giảm đau mới cầm cự được

    ----- Tại tâm thức của Tanako-

    -Tanako: Lâu ko gặp lại chị Tanoko

    -Tanoko: Đúng vậy, cũng hơn 4 - 7 năm rồi mà

    -Tanako: Chị đã ko có dấu hiệu tỉnh lại suốt mấy năm qua

    -Tanoko: Mày cũng điều khiển cơ thể này rất tốt đó

    -Tanako: Ko phải tôi làm đó là //// làm đấy

    Cả hai đang nằm mà nhìn con người đang ngồi dưới gốc cây anh đào và xung quanh là bỉ ngạn xanh loài hoa cô yêu mến :

    -////: Hai người cũng dậy à

    Giọng nói trầm mà cất lên, cô ấy rất giống nhau về màu tóc vóc dáng nhưng khác nhau một điểm nếu ko ai để ý đó là màu mắt, Tanako có màu xanh của biển cả mênh mông sáng lạng, Tanoko thì là màu rượu đẹp đến mê người, //// là màu xanh đậm đến có thể nghĩ là đen tuyền nhưng lại vô hồn lạnh lẽo đến rợn người, cả ba ko nói gì thêm.

    Một lát sau, Tanako cất giọng trước để xóa bỏ tình hình này:

    -Tanako: Ai sẽ là người điều khiển cơ thể này tiếp theo đây

    -////: Mày đi Tanako

    -Tanoko: Chị đồng ý hai tay hai chân

    -Tanako: Được thôiii

    ---------- Hiện tại -------------

    Chiếc đền đỏ đã tắc cái đèn xanh chứa đựng sự hồi hợp cho nhiều người đang chờ đợi, bác sĩ bước ra vẻ mặt khá buồn rầu cất giọng hỏi:

    -Bác sĩ: Ai là người nhà của bệnh nhân?

    -Takemichi:Là tôi, em gái tôi có sao ko ạ?

    -Bác sĩ: Con bé bị ung phổi giai đoạn cuối và con bé sẽ ở lại đây vài hôm để quan sát

    -Takemichi: Tôi cảm ơn bác sĩ rất nhiều

    -Bác sĩ: Chắc giờ này bệnh nhân đã tỉnh rồi đấy

    -Rui: Tôi cảm ơn

    Cả bọn đi vào phòng bệnh của cô, khung cảnh đây là cô đang đang ngồi trên bệ cửa sổ, cô nhìn về phía sau lưng đôi mắt xanh đậm ảm đạm hôm nay lại tươi hơn sáng hơn mọi khi màu mắt xanh biển đẹp tựa như biển lại có hồn hơn mọi khi, thân ảnh đang ngồi trên bệ cửa sổ đôi chân buông thỏng bên ngoài:

    -Tenki: Tanako em mau vào đây cho anh

    -Takemichi: Em vào đây mau lên nguy hiểm lắm

    -Rui: Ngài đừng làm tôi lo lắng!!!

    -Tanako: Tôi vào ngay

    Cô đi vào bên trong, được Rui dìu lên giường bệnh mà nằm im ở đó, Take thấy vậy cũng ngồi cái ghế gần đó mà hỏi cô:

    -Takemichi: Em bị vậy lâu chưa?

    -Tanako: Anh biết rồi à

    -Takemichi: Mới đây nhưng em lại dấu anh

    -Tanako: Em ko muốn anh lo cho và em bị cũng được 3 năm trước rồi

    -Takemichi: Sao em ko lqij biến mất trong 1 khoqngr thời gian dài ?

    -Tanako: Bí mật, Rui tiển khách

    -Rui: Tuân lệnh thưa ngài

    -Takemichi: Em mau nói cho anh ngay tại sao lại làm thế với anh?!

    Cậu tức giận tới mức khi Rui đang tiếp cận thì cậu đã vung tay cho Rui 1 cú đấm đau điến cả người, cô ngơ ngác ko thôi nhưng lạ thay tim cô lại đau nhói vì do căn bệnh thì ko phải nhưng lại ko biết tại sao cả, tự dưng đầu cô đau điếng ko biết lí do tại sao cô ôm đầu khiến cho mọi người rất lo lắng :

    -Takemichi: Em sao vậy Tanako!!

    -Kakuchou: Con bé lại bị sao nữa!!

    -Tenki: En lại bị sao!!

    -Rui: Boss !!!

    Cô buôn thõng hai tay khuôn mặt thanh cao ngẩn đầu lên đôi mắt tựa như viên đá saphier quý giá giờ đây đã chuyển thành màu đỏ của ruby bí ẩn vô cùng nhưng lại có chút dã mang, cái miệng nở nụ cười khiêu khích, giọng nói cợt nhã của được cất lên:

    -Tanoko: Chào mọi người nha, anh hai lại nhuộm màu đen thế màu vàng đẹp hơn mà

    -Takemichi: Em là ai ?!!

    -Tanoko: Là em gái anh mà

    -Shine: Tanoko lại là cô à

    -Tanoko: Bị phát thiện dễ vậy sao, ko hổ danh là trưởng nhất phiên đội Shine

    -Hinode: Mau khiêu chiến với tôi đi

    -Tanoko: Tch!

    Phiền phức mau cút đ...

    Ư Ư lại nữa à!!!

    Cô lại gục mặt xuống thêm lần nữa và ngẩn lên đôi mắt đã thay đổi nó có màu xanh đậm như đen nhưng lại vô hồn đó là cô đã trở lại với bản chất hắc hóa của mình thêm lần nữa:

    -Tanako(////): Cút hết ra ngoài cho tôi...

    _______ Hậu trường _______

    -Nadehiko: Hôm nay kết thúc quay phim sớm nha anh em

    -Mọi người: Oke !!!

    -Hinode: Đi ăn khum

    -Takemichi: Ai bao nào??

    -Nadehiko: Đêm nay tôi khao

    -Tanako & Tanoko: Mẹ là tuyệt nhất!!!

    -////: Xoa đầu con

    -Nadehiko: Ừ

    -Izana: Ăn món gì?

    -Miko: Huhu bị mọi người coi phim ghét tao tức tao tức !!!

    -Mui: Tui về với Shine trước nhé hơi mệt

    -Mikey: Lẩu nha

    -Ran: Udon

    -Rindou: Buff phê

    -Kakuchou: Đồ nướng

    -Kenka: Cá viên chiên

    -Rui: Cho con xin Tanako về trước nha

    -Nadehiko: Đi đi, mẹ ko bận tâm đâu con rễ à

    -Rui: Dạ

    -Tenki: Má nó !!

    Em họ tao đấy mày làm nó cho cẩn thận vào nghe rõ chưa !!!

    -Rui: Dạ em biết rồi

    -Tanoko: Tiết ghê mất 1 tay ăn

    -Nadehiko: Ăn lẩu đi tao hơi thèm

    -Mấy đứa còn lại: Đi thôi!!!

    ________ Còn tiếp _________

    Bye mọi người nha chap sau gặp lại, thương cả nhà của tui nghe
     
    Back
    Top Dưới