Hài Hước [Alltake] 𝕃𝕦𝕧♡

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
285135842-256-k607693.jpg

[Alltake] 𝕃𝕦𝕧♡
Tác giả: sumegai
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

tên tiêu đề ngựa ngựa vậy thôi chứ truyện không có gì đặc biệt lắm.
nội dung truyện viết về những tên tội phạm nguy hiểm của Bonten. bọn hắn tương tư một chàng trai từ rất lâu và rồi một ngày nọ được gặp lại chàng trai đó. tội phạm? nguy hiểm? lạnh lùng? hừ. bỏ qua mấy tiểu tiết đi. theo đuổi crush thì cần đếch gì liêm sỉ. từ đó trở đi những ngày tháng theo đuổi crush từ nghĩa đen lẫn nghĩa bóng bắt đầu.



tr​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [AllTake] Bảo Vệ Một Vì Sao
  • [AllTake] Bảo Vệ Một Vì Sao
  • [AllTake] ┏ Vị Thần Lang Thang ┛
  • [Alltake] 𝕃𝕦𝕧♡
    Chương 1


    Chuyện về các thành phần tội phạm nguy hiểm theo đuổi một anh chàng làm ở tiệm bán đĩa CD (theo đuổi cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng:v)

    Mặc dù là Bontake nhưng chap này chủ yếu là nói về 4 ông tướng: Ran, Rin, Sanzu, Koko thôi nhe:'))

    warning😱oc, từ ngữ thô tục

    ____________________

    Một buổi sáng trời âm u, vài ba giọt nước mưa rơi lất phất trên thềm bê tông.

    Ở đâu đó trong khu biệt thự của Bonten....

    -trời mưa chán quá- Ran vẫn mặc bộ vest sọc thường ngày ngồi trên ghê sofa than thở

    -chán thì cút đi làm việc đi, đống giấy tờ của mày còn chưa xong đâu- Koko nghe lời than thở của Ran cáu bẳn đáp lại.

    Gì mà chán chứ?

    Đống giấy tờ, nhiệm vụ boss giao còn chưa hoàn thành cứ ngồi đó mà kêu trời, tao đợi ngày mày bị boss cho ăn dép.

    Rindou ngồi cạnh Ran gác cả 2 chân lên người anh mình rồi duỗi thẳng, lựa một tư thế dễ chịu nhất để mở tv lên.

    Ran cũng chiều chuộng em mình nhẹ nhàng tháo giày ra.

    Các bạn tưởng ổng sẽ đặt xuống ghế cho Rin ư?

    Không!

    Sau khi tháo giày ra, ổng cầm nó quăng thẳng về phía Sanzu đang bấm điện thoại.

    Cái giày của Rin cứ thế đáp xuống mặt Sanzu nằm yên vị ở đó.

    -mẹ chúng mày! thằng chó nào ném đây?- Sanzu tức mình gào ầm lên rồi cầm chiếc giày đó phi ra cửa sổ.

    Rin đưa chân lên đạp vào mặt người anh đáng kính của mình ngay sau khi thấy chiếc giày thân yêu đã bay ra ngoài cửa sổ

    -anh bị ảo à???

    Mắc gì ném giày em?

    -ai bảo mày gác chân lên người anh

    Koko nhìn về phía Haitanies đang cãi nhau chí chóe thì không khỏi nhíu mày lại.

    -thôi chúng mày ngưng hộ tao cái, nhà như cái chuồng chó.

    Tao ra tiệm cafe làm việc còn tụi mà cứ ngồi đó đợi boss về mà ăn đấm đi.

    -tiệm cafe à?

    Tao đi chung luôn, đằng nào ở nhà cũng chán muốn chết- Ran cầm chân đứa em mình quẳng ra chỗ khác rồi đứng bật dậy đi về phía Koko

    Rin cũng đứng dậy kiếm đôi giày khác rồi theo chân 2 người kia.

    Đi ra đến cửa thì cả 3 người nghe tiếng loẹt xoẹt ở phía sau, quay đầu lại thấy một Sanzu lê chân bước theo với cái mặt còn nguyên dấu giày.

    -mày định đi theo với cái dấu giày in trên mặt hả Sanzu?

    Dấu giày??

    Sanzu ngay lập tức lôi điện thoại ra ngắm nghía khuôn mặt mình và phát hiện cái dấu giày hồi nãy còn hằn ngay giữa mặt

    -mẹ kiếp- chửi thề một câu rồi Sanzu quay vào rửa mặt

    Trong lúc chờ Sanzu thì Koko đi lại chiếc Rolls Royce Phantom chuẩn bị khởi động bỗng có bàn tay kéo anh lại.

    -ê thôi đừng đi oto- Ran ở phía sau mặt hớn hở như đang định nói gì đó.

    -không đi oto chứ chẳng lẽ mày đạp xe tới đó hả?- Koko giật tay mình ra lườm Ran

    -ủa mày đọc được suy nghĩ của tao hả?

    -...- thế mày định đi xe đạp thật à?

    -kệ mẹ chúng mày, thích làm gì thì làm, tao đi oto cho nhanh để làm việc chứ ai rỗi hơi mà đạp xe ngắm cảnh với mày.

    Nói rồi Koko bỏ lên xe phóng đi, trước khi đi còn không quên nói địa chỉ quán cafe cho 2 anh em nhà nó nghe.

    Ran cũng mặc kệ Koko rồi đi lấy chiếc xe đạp ra.

    Chờ một lúc Sanzu cũng ra ngoài, thấy anh em nhà Haitani ngồi trên xe đạp còn thằng Koko thì bay màu?

    -Koko đâu?

    Chúng mày làm cái đéo gì kia?

    -nó đi trước rồi.

    Tụi tao đạp xe tới đó, đi chung không?- trông Ran bây giờ chẳng khác gì tên bắt cóc đang dụ dỗ trẻ em.

    -thế xe tao đâu?

    -kẹp 3

    -...- chơi luôn!

    Thế rồi 3 ông tướng người như khổng lồ kẹp nhau trên con xe đạp bé teo lóc cóc đạp về phía quán cafe.

    Ran ngồi yên trước, Rin ngồi giữa và Sanzu ngồi yên sau.

    Chân ba đứa nó chen nhau trên cái bàn đạp mà đạp.

    Đi được một lúc thì cái xe không chịu được sức nặng của bàn đạp rồi tuột cmn xích.

    Vì tuột xích nên Sanzu mất đà ngã ngửa về phía sau, trước lúc ngã còn kéo áo Rin, cùng lúc đó Rin cũng đang ôm Ran bị Sanzu kéo ngã theo.

    Bây giờ thì tất cả mọi người được chứng kiến cảnh 3 thằng tội phạm nguy hiểm có tiếng của yakuza ngã chồng lên nhau ngay giữa khu phố.

    - mẹ nó mày ngã một mình mẹ mày đi, kéo tao theo làm đéo gì?- Rindou nằm trên bụng Sanzu rướn người lên hét

    - mày cũng có quyền nói câu đó hả em?- Haitani-người bị kéo vô mớ bòng bong-Ran uất ức lên tiếng

    -chúng mày chưa nghe câu anh em sống chết có nhau à- Sanzu tự biện minh cho mình

    -tao với Rin còn nói được còn mày thì đéo!

    Anh em cái cù lôi.

    Người ta bảo 'em ngã anh nâng' thà chúng mày té mẹ đi rồi tao đỡ dậy cho.

    Lôi cả tao theo rồi cả đám nằm sml ở đây chó nó nâng mày lên à?

    -đệt.

    Còn nói được thì đứng dậy đi đm.

    Không thấy người ta nhìn mình như sinh vật lạ kia à?-Rindo ôm mặt lại nói.

    Hình tượng mất hết luôn rồi.

    Sau khi đứng dậy ổn định tinh thần thì cả 3 cùng nhìn qua chiếc xe đạp tội nghiệp: tuột xích, thủng lốp, vành lái bị méo do cú ngã hồi nãy, đứt phanh.

    Phía Koko, anh đang ngồi ngay quán cafe đối diện chỗ ba người kia vừa mới ngã.

    Ngồi không cũng chứng kiến được cảnh huy hoàng của ba ông tướng này, giải trí hết sức. trông có vẻ tội nên Koko quyết định đi ra.

    -chúng mày làm cái trò đéo gì đây?-Koko hét to từ quán đối diện

    ________________________

    22:19

    14-9-2021
     
    [Alltake] 𝕃𝕦𝕧♡
    Chương 2


    ____________________

    Ngay sau khi nghe thấy tiếng hét của Koko thì cả 3 người nhanh chóng bước lại với cái mặt khó ở hơn bao giờ hết.

    -chúng mày có màn đáp đất đẹp đấy-Koko không ngần ngại gì mà cười khẩy một cái

    -nín đê.

    Tao đục vô mỏ mày giờ-Sanzu đút tay vào túi quần vừa đi vừa liếc ngang liếc dọc.

    -rồi rồi.

    Đừng có phá máy tính của tao đấy

    -bố thèm vào

    Mặc kệ Koko và Sanzu đứng nói đểu nhau, anh em Haitani đã vào chỗ ngồi của Koko trước đó gọi cho mình một chiếc bánh kem dâu, một chiếc pudding và hai cốc capuchino.

    -ô?

    Đồ ở đây ngon đấy chứ nhỉ- Rindou vừa ăn một miếng pudding đã cảm thán.

    Ran phía đối diện cũng vừa ăn vừa gật gù như đồng ý với lời khen của đứa em.

    -ăn cho cố vô rồi đứa nào trả tiền?- Sanzu ngồi một bên Rindou vừa ăn kem vừa nói

    Cả 4 người nhìn nhau trong im lặng.

    -đéo đứa nào mang tiền à?- Koko

    -tao quên-Ran

    -như trên-Sanzu

    -té xe rớt tiền-Rindou

    -...- đéo đứa nào mang tiền mà cũng ăn ngon lành nhỉ?

    Sau đó Koko móc thẻ ra gọi nhân viên lại tính tiền.

    Nhưng....

    -xin lỗi quý khách, cửa hàng không thanh toán bằng thẻ ạ.

    Làm phiền quý khách thanh toán bằng tiền mặt.

    -thế mua cả cửa hàng luôn đi, đồ cũng ngon mà- Ran nở nụ cười biếng nhác nói hắng giọng.

    -ý hay đấy.

    Gọi ông chủ ra đây

    Nhân viên nghe vậy cũng chạy vội vào trong.

    ---tua đoạn mua lại cửa hàng đi nhá-----

    Sau khi mua được cái quán cafe ưng ý, Koko tiếp tục với mớ giấy tờ của mình mặc kệ ba đứa thiểu năng đang chửi lộn ngay trong quán.

    Cãi nhau chán chê, Ran ngồi phịch xuống ghế uống tiếp cốc capuchino đang dang dở, mắt đảo ngang đảo dọc dò xét.

    Được một lúc, hắn đứng phắt dậy đi vào bên trong-phòng chế biến ( đại khái là cái nơi pha caffe với làm bánh í, tên gì tôi quên mất tiêu rồi)

    Thấy anh mình rời đi, Rindou thắc mắc đi theo.

    Mới bước vào đã thấy cái đầu tím tím đang lúi húi làm gì đó.

    -anh làm gì vậy?

    -pha caffe

    Pha caffe?

    Ảo ma Canada quá.

    Ông tướng này nhác còn hơn cả heo mà lại lết vào đây pha caffe?

    Rindou trố mắt nhìn thằng anh mình vẫn đang loay hoay với cốc caffe nhìn không ra hình dạng gì.

    -tự dưng chui vào đây pha caffe làm gì?

    -chủ cửa hàng thì phải gương mẫu chứ

    Ừm...cũng đúng.

    Rindou ló đầu ra nhìn Sanzu.

    Gã ta phát hiện được ánh mắt đang nhìn mình thì ngước lên.

    Thấy Rindou đứng vẫy vẫy với gã.

    -làm cái vẹo gì thế?- Sanzu rời khỏi chỗ ngồi tiến lại phía Rindou khó chịu ra mặt

    Rindou không thèm trả lời kéo tay gã lôi vào chỗ Ran.

    Mới vào đã thấy Ran nhăn mặt nhìn cốc caffe kỳ quặc bên cạnh, Sanzu lại tiếp tục hỏi

    -nó làm gì đấy?

    - pha caffe

    -mắc gì chui vào đây pha caffe

    -ổng bảo chủ cửa hàng thì phải gương mẫu

    Rindou mắt cá chết nhìn Ran còn miệng thì cứ trả lời từng câu hỏi của Sanzu

    -nghe hay đấy, tao bỏ thuốc vào cốc của nó

    Rindou hiện đã hiểu được chút ít nỗi khổ của Koko và Kakuchou rồi.

    Phải quản cái đám thần kinh có vấn đề này thực sự rất mệt đấy.

    Thâm tâm Rindou đã tự động bật ngón tay cái cho 2 người kia.

    Đứng nhìn nhân viên xung quanh khổ sở với 2 tên này thấy cũng tội nên Rindou quyết định lôi về.

    Tiến lại phía đó, anh kéo cổ áo của Ran và Sanzu nói

    -Về!

    Boss đợi!

    Vừa nghe thấy từ 'boss' là Sanzu đã phóng thẳng ra ngoài, còn Ran thì để mặc kệ cho Rindou lôi ra.

    Đi ra ngoài thì thấy một Koko một Sanzu và một thằng tóc đen ngắn(?) đứng núp sau bụi cây gần tiệm.

    -làm gì đấy?

    Thằng nào đây?- Ran hết nhìn 3 chả rồi lại nhìn về hướng tụi nó chăm chăm nhìn theo.

    -Tachibana Naoto của sở cảnh sát-Naoto không nhanh không chậm đáp lại những mắt vẫn hướng về phía kia

    Nghe tới đây Koko và Sanzu mới giật bắn người nhảy ra xa với tư thế phòng bị.

    Bọn hắn thấy boss nên núp theo dõi chung thôi chứ ai biết tên này là cảnh sát đâu?

    -tạm bỏ qua chuyện tội phạm mấy người long nhong ngoài đường đi, tôi đang bận

    -vậy xí, hôm nay đình chiến- Ran nói rồi kéo theo Rindou núp xuống bụi cây nhìn về hướng kia- mày nhìn gì đấy?

    -bộ không thấy boss của mấy người à-Naoto quay lại đáp lộ rõ vẻ mặt khinh bỉ

    -kêu đình chiến mà lại theo dõi boss của tụi tao?- Ran ngả ngớn nói, tuy vẻ mặt không có gì là quan tâm nhưng người hắn đã căng lên để chuẩn bị sẵn sàng cho mọi cuộc chiến rồi.

    -chậc, nhìn cho kỹ đi-Naoto không thèm để tâm mà tiếp tục theo dõi

    Ran nghe lời nói của Naoto cũng nheo mắt nhìn về phía boss.

    Hiện tại Mikey đang ngồi ở quán nước đối diện cùng với...Hanagaki Takemichi và một cô gái nào đó.

    -con nào kia?- Sanzu không biết từ đâu bất thình lình nhảy ra chỗ Ran hỏi

    -chị tôi.

    Bả bảo hôm nay đi chơi với Takemichi-san và Mikey-kun nên tôi phải đi theo bảo vệ chị ấy

    -Takemichi?

    Hanagaki Takemichi???- gã kinh ngạc hỏi lại lần nữa.

    Sanzu pov:

    Takemichi vốn là mối tình đầu của gã nhưng năm đó vì phải diễn kịch thuận theo tên khốn Mucho kia nên mới phải bắt cóc ẻm.

    Vì thấy tội lỗi quá nên gã không dám gặp mặt ẻm thêm lần nào nữa.

    Giờ thì hay rồi, người ngay trước mắt thì còn chờ gì nữa mà không tóm lấy.

    Haitanies pov:

    Anh em Haitani vốn chưa bao giờ quan tâm đến ai hay thứ gì ngoài những cuộc ẩu đả thường ngày.

    Từ lúc lên làm chủ Roppongi, cả hai anh em cũng không bị ít gái gú vây quanh.

    Dù chẳng hứng thú gì nhưng anh em hắn vẫn qua lại cho đỡ chán.

    Lần đầu tiên Rindou thấy hứng thú với một người là ở trận huyết chiến Halloween.

    Là con trai.

    Cậu ta tên Hanagaki Takemichi.

    Một thằng nhóc yếu nhớt thuộc một phân đội của Touman lúc đó mà thôi.

    Tuy vậy nhưng lời nói của cậu nhóc đấy quả thực rất có trọng lượng, Mikey tôn trọng lời nói của cậu.

    Thậm chí hắn có thể thấy được rằng không chỉ tổng trưởng Touman mà cả phó tổng trưởng lẫn các phiên đội đều quan tâm Takemichi.

    Đó là một phần, phần khác là hắn bị cái nét đẹp của cậu thu hút, Takemichi không có làn da trắng hồng như những cô gái, da cậu hơi rám nắng và nhìn rất khỏe khoắn.

    Cái mái tóc vàng vuốt keo trông quê xệ nhưng vẫn có chút gì đó đáng yêu.

    Đặc biệt là đôi mắt xanh dương trong trẻo đó.

    Nó cứ như cây nam châm hút Rindou vào một nơi đầy nắng và gió vậy.

    Nét đẹp đơn thuần của Takemichi vô tình lọt vào mắt xanh của cậu em nhà Haitani

    Khác với cậu em trai của mình, tính cách của Ran có chút khác người.

    Hắn hứng thú với Takemichi như một trò tiêu khiển.

    Nhưng thời gian dần trôi hắn nhận ra ánh mắt mình luôn đuổi theo hình bóng của cậu nhóc tóc vàng kia.

    Tình cảm của hắn mang nhiều dục vọng hơn Haitani em....

    Sau biến cố vùng Kanto, anh em Haitani có ý định làm thân với cậu nhưng chính thức bị Mikey đá qua một bên rồi mang cậu giấu nhẹm đi.

    Bây giờ, sau 12 năm ròng rã, thì Takemichi lại xuất hiện trước mặt bọn bắn.

    Lần này chỉ trách Mikey giấu không kỹ rồi.

    _________________

    22:22

    14-9-2021
     
    [Alltake] 𝕃𝕦𝕧♡
    Chương 3


    Lần này chỉ trách Mikey giấu không kỹ rồi

    ------------

    Koko và Naoto đứng một bên nhìn 3 đứa kia cười một mình trông đến ngu mà có chút khinh bỉ.

    Mặc dù Koko đã từng làm việc dưới trướng của Takemichi thời em nó lên chức tổng trưởng Hắc Long đời thứ 11, nhưng đối với hắn mà nói thì lúc đó trong đầu chỉ có mỗi Akane và tiền.

    Koko hoàn toàn không để ý đến Takemichi nhiều như 3 tên kia.

    Khẽ thở dài một cái, Koko nhìn lên vị boss đang cùng Takemichi phía đối diện thì đập vào mắt anh chàng là cái lườm nguýt của boss.

    Koko đổ mồ hôi lạnh tiện chân đá một cái vào người Sanzu vẫn cười ngu phía dưới chân mình

    -cái đ-

    Chưa kịp chửi thì anh chàng cũng đã nhận thấy cái nhìn của 'vua' nên ngưng bặt.

    Còn đang định lấy lại sỹ diện của No.2 Bonten nên mới xoay qua toan giục giã tụi kia về, nhưng nhìn qua nhìn lại chỉ thấy mỗi Naoto vẫn đang bận núp lùm theo dõi.

    Còn Haitanies và Koko đã sủi đi từ lúc nào rồi.

    -bà mẹ cái đám mất nết này

    Thế mà lại chui lên xe đi luôn không thèm chờ hắn?

    Chúng mày có phải đồng nghiệp của tao không thế??

    Sau đó bạn lớn Sanzu lết cái thân về nhà còn không quên xách cái xe đạp bị hư hại kia theo về.

    "Biết vậy đéo đi xe đạp"

    (Ngoo thì chếc)

    [Flashback]

    Khoảng 1 tháng trước, Mikey rất thường xuyên ra ngoài.

    Chuyện boss của bọn hắn đi đâu thì chẳng ai biết, chỉ biết là cứ một tuần là Mikey sẽ đi một nơi nào đó rồi về với vẻ mặt hớn hở.

    Nhưng hôm nay Mikey về còn vác theo cái xe đạp cũ rích, trông thấy mà quê.

    Sanzu nó thắc mắc cái xe này của ai thì lại bị 'vua' lườm đến cháy cả mắt, bảo rằng đừng có phá hư cái xe đấy

    Ừm và nhìn đi?

    Cái xe nó không hư bình thường nữa mà nó sắp tàn luôn rồi.

    Về cứ đổ lỗi cho hai anh em nhà kia là được.

    [End Flashback]

    Về tới trước cửa biệt thự là đã nghe thấy tiếng càu nhàu quen thuộc.

    Sanzu cẩn thận đặt chiếc xe qua một bên rồi bước vào bên trong.

    Trong phòng khách, Koko, Ran, Rindou mỗi đứa nó ngồi một góc trong phòng còn Kakuchou thì đi đi lại lại trước ghế sofa làu bàu hết thứ này đến thứ kia.

    Nào là "công việc chất đống chưa xong mà đi chơi", rồi là "bày bừa một đống ra nhà mà đếch đứa nào thèm dọn" và "giờ thì ai sửa được chiếc xe đạp của Bakamichi?"

    Takemichi...

    ???

    XE ĐẠP CỦA TAKEMICHI?????

    Rồi xong, không cần nghe Kakuchou phàn nàn cũng biết là bọn nó sắp tới công chuyện với boss rồi.

    -chúng mày có biết cái Mikey thích cái xe đó lắm không???

    Kakuchou đứng giữa nhà gào ầm lên.

    Nếu để boss biết cái xe đó bị hư thì không chỉ mỗi mấy đứa phá tới công chuyện đâu, mà có khi là cả một thành phố diệt vong luôn không chừng đấy.

    Giỡn mặt nhau à???

    Koko thì trực tiếp bỏ qua lời phàn nàn của anh bạn lớn xác kia mà tiếp tục làm việc với đống giấy tờ của mình.

    Đằng nào cũng không phải mình phá.

    Trong khi Rindou căng thẳng đến mức cắn móng tay thì Ran vẫn ngồi bấm điện thoại với vẻ mặt 'không quan tâm'.

    Đó là vỏ bọc....trong điện thoại hắn đã sớm tràn ngập những câu hỏi nãy giờ ngồi search Google cách sửa xe đạp rồi.

    'Cạch'

    Và Mikey đã về....

    Mikey bước vào phòng với cái mặt còn đen hơn cả đít nồi, tay dắt theo một Takemichi đang shocku chưa lấy lại tinh thần.

    -cái xe mày để ở đâu- Ran nhẹ nhàng tiến lại chỗ Sanzu mà không hề gây ra một tiếng động, mấp máy miệng nói thầm với gã.

    -....trước cửa....-Sanzu phía bên kia cũng đang shocku không kém gì Takemichi.

    Hít oxi chưa chán mà đã sắp bị tiễn xuống mồ rồi à?

    Nguyên đám đứng như trời trồng tại chỗ mắt nhìn Mikey miệng niệm thần chú liên tục.

    Thử nhìn cái mặt Mikey ngay lúc này đi?

    Tới ma quỷ chắc nó cũng vãi ra cả quần đấy chứ đừng nói là bọn hắn.

    -...dọn dẹp cho đàng hoàng đi.

    Từ hôm nay Takemitchy sẽ sống ở đây.

    Còn tụi mày...lát nữa ra tao nói chuyện-Mikey nói một mạch rồi dắt Takemichi về phòng.

    Kakuchou khẽ thở dài rồi nhanh chóng giải tán cái đám đang hóa đá kia về phòng.

    ________________

    Chap hôm nay hơi ngắn nhỉ?

    Chưa tới 1000 từ luôn.

    Nhưng sợ m.n đợi lâu quá nên bắt tay vào viết nhanh một chút, bỏ bê bữa giờ rồi.

    Và có một vài chi tiết mình cần nói rõ nhé

    •Tất cả mọi người đều sống.

    •Baji, Chifuyu, Kazutora mở tiệm thú cưng

    •Inui, Draken tiếp quản tiệm motor của Shinichiro

    •Izana và Emma quản lý võ đường nhà Sano

    •Mitsuya và Hakkai hợp tác ( nhà thiết kế và người mẫu)

    •Pe và Pa làm ở công ty bất động sản của gia đình Pa (mình nhớ mang máng là thế)

    •anh em Kawata mở tiệm mỳ Song Ác

    •Hina không phải là bạn gái của Takemichi, hai người chỉ là bạn thân, Emma đang cố tán đổ cô nàng.

    •Kisaki và Hanma mở công ty và đang làm việc tại đó ( trở thành bạn bè thân thiết của Takemichi)

    -------------------

    Chắc là hết rồi nhỉ.
     
    [Alltake] 𝕃𝕦𝕧♡
    Ngoại Truyện


    *Đoản.

    Warning: ooc.

    Mitake và Bajifuyu (không thích xin clickback)

    Viết vu vơ cho đỡ chán đời thôiii.

    ___________________

    Một ngày nọ, đám thành viên cốt cán của Touman rủ nhau đi đến đền Musashi buôn chuyện.

    Mikey chở Takemichi còn Baji chở Chifuyu.

    Vừa đến nơi là đôi bạn trẻ Takemichi và Chifuyu đã tíu tít nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.

    Cũng vì chỉ tập trung vào đối phương để nói chuyện nên Chifuyu đã vấp phải cái bậc thang ngay trước đền.

    Baji đứng ở sau thấy Chifuyu té thì chạy lại, thẳng tay nã xuống bậc thang một cái rầm.

    -...- cả Chifuyu lẫn Takemichi

    đều cạn lời, đang yên đang lành tự nhiên phải chứng kiến cảnh cái cầu thang bị đấm nát 1 mảng.

    Mikey ở phía sau chứng kiến mọi việc không nhịn được mà cười lớn rồi lên tiếng trêu chọc Baji:

    -mày ngu thật đấy Baji, rõ ràng là Chifuyu tự té mà mày lại đi đấm cái cầu thang.

    Takemichi nghe Mikey nói xong cũng không nhịn được mà che miệng cười khúc khích.

    Khi nhận thấy ánh mắt lườm nguýt như muốn đánh chết người kia của Baji đang hướng về phía cậu người yêu nhỏ của mình.

    Mikey nhanh nhảu chạy lại ẵm Takemichi chạy mất.

    Trước khi đi còn không quên bồi thêm một câu:

    - này Baji, mày nhớ phải bắt cái cầu thang làm Chifuyu thân yêu của mày té xin lỗi nó đi nhá!!

    Chifuyu nhìn đôi tình nhân kia chạy mất người mất dạng rồi lại quay sang nhìn anh người yêu ngớ ngẩn của mình mà bất lực không nói nên lời.
     
    [Alltake] 𝕃𝕦𝕧♡
    Chương 4


    Hiện tại Haitani Ran và Haitani Rindou đang dành nhau bộ đồ bông hình Doraemon,phía trong góc là bộ Doraemi bị vứt xó không ai ngó ngàng tới, Sanzu thì bị úp một cái tóc giả nom y chang cái nồi, còn miễn phí thêm cái kính tròn không tròng.

    Koko đứng một bên nhìn mấy ông tướng này làm trò ôm bụng cười như điên.

    Tại sao lại thành ra thế này??

    2 tiếng trước......

    [Flashback]

    Haitaies và Sanzu đang đứng xếp hàng ngang nhìn vị boss kính yêu của mình ngồi chiễm chệ lên bàn.

    -cái xe đó là như thế nào?

    3 đứa nó mắt liếc lên liếc xuống muốn lé cả con mắt cũng không dám nhìn thẳng mặt Mikey.

    Koko thấy đám kia bị hỏi như ép cung trông thấy cũng tội nên lên tiếng trả lời thay.

    -tụi nó phá hư xe đấy boss.

    Sanzu:????

    Ran:?????

    Rindou:?????

    Tình huynh đệ where?

    Liếc qua nhìn 'người anh em tốt' Kokonoi Hajime.

    Ngắm nhìn khuôn mặt chuyển biến liên tục của ba ông tướng kia, từ ngỡ ngàng qua đỏ au hết cả mặt lên vì cáu sau đó lại chuyển qua cái mặt đen kịt, cuối cùng là xanh mặt nhìn lại vị tổng trưởng trước mắt.

    Koko thích thú bịt miệng lại cười thầm

    "Bà mẹ nó đồ Koko củ chuối!!!"

    -tụi mày....biết cái xe đó quan trọng như thế nào mà nhỉ?-Mikey

    -tất cả là tại Sanzu!- Rindou

    -đúng đúng!!

    Là tại Sanzu- Ran

    Sanzu ngơ ngác nhìn Haitanies đổ lỗi cho mình, mặt bừng bừng ý chí muốn giết người gào thét.

    -ĐỨA NÀO ĐÒI ĐI XE ĐẠP HẢ???

    -Im lặng chút đi Sanzu.

    Tao sẽ có hình phạt cho tụi mày-Mikey nói rồi nhìn vào điện thoại bấm, 30 phút sau đó, tên đàn em mang vào một cái hộp chứa đầy những bộ đồ như doraemon, doraemi, nobita, thủy thủ mặt trăng, công chúa Disney, miku và thêm ti tỉ những thứ khác.

    Cả 3 người ngơ ngác nhìn xuống hộp đồ rồi lại nhìn lên Mikey

    -nghe bảo mấy đứa bây mua lại quán caffe kia rồi nhỉ?

    Hôm sau bắt buộc tụi mày phải mặc những thứ này đến làm tại quán caffe đó cho Takemichi coi

    Mikey nói rồi bỏ lên phòng Takemichi đang ở.

    Rindou chớp chớp mắt khó hiểu.

    Ừ làm cho Takemichi vui thì dễ hiểu thôi nhưng bắt buộc phải mặc mấy bộ đồ củ chuối này hả?

    Bộ boss không lựa được cái hình phạt nào cho bọn nó giữ lại được miếng hình tượng xíu à....

    Rindou tiếp tục quay sang nhìn về phía Koko cùng với Kakuchou đang túm tụm lại thì thầm to nhỏ với nhau.

    Được một lúc, Koko cầm cái hộp bắt thăm tiến lại chỗ 3 đứa nó đang ngồi đờ người ra.

    -bắt thăm chọn đồ đi này-ném cái hộp đó vào người Ran, Koko cười đểu rồi đi lại loay hoay chuẩn bị thêm vài thứ dụng cụ gì đó.

    Sanzu cảm thấy nghi ngờ nhân sinh....hắn định thò tay vào cái hộp trong người Ran thì bị 2 cái tay khác chặn lại.

    -ai đầu?-Ran

    3 đứa nó nhìn chăm chăm vào nhau đến mức nhìn vào có thể thấy được tia lửa đang tóe ra ở giữa.

    Mặt ai cũng căng thẳng.

    -tù xì!-Sanzu

    Kết quả:

    Sanzu-bét

    Ran-nhì

    Rindou-nhất

    Rindou vừa thở phào nhẹ nhõm lại vừa căng thẳng.

    Tuy bốc đầu tiên thì sẽ có đáp án an toàn những nguy hiểm cũng đầy rẫy lắm.

    Đưa tay vào hộp bốc thăm, Rindou đảo qua đảo lại một lúc, cho đến khi Ran không chờ được nữa lên tiếng giục giã thì hắn mới cầm ra một mảnh giấy.

    Cả Rindou và 2 đứa bị phạt kia đều hồi hộp ló đầu vào xem mảnh giấy viết gì mặc dù không phải giấy của 2 đứa nó. ( cảm giác hồi hộp như chờ mẹ về từ buổi họp phụ huynh...).

    Trên tờ giấy viết chữ 'Doraemon'.

    Rindou ngay lập tức hú hét ầm lên sau khi thấy tờ giấy, thiếu điều muốn vác cả dàn loa lên cho cả thế giới biết.

    Đồ của Doraemon là thứ gì đó gọi là an toàn nhất trong cái đám đồ cosplay Miku rồi thủy thủ mặt trăng các thứ.

    Tiếp đến là tới Ran, gã nhanh chóng lấy ra một tờ giấy rồi giấu nhẹm đi không thèm mở, còn bảo là chờ Sanzu bốc xong rồi mới mở ra.

    Sanzu thì chẳng mấy quan tâm gì thẳng chả ngồi bên mình, cứ thế mở tờ giấy của mình ra.

    Gã đã hóa đá vài phút sau khi thấy tờ giấy mình ghi chữ 'Nobita'.

    Một thằng tội phạm giờ phải cos thằng đụt suốt ngày ăn trứng ngỗng vì lỡ làm hư đồ của boss.

    Sanzu đang cảm thấy cột sống thật bất ổn!

    Phía Ran, gã nhìn vào tờ giấy ghi chữ 'Doraemi' cầu mong thứ kỳ tích nào đó diễn ra ngay trước mắt như là: 'chúc mừng bạn đã thoát kiếp bị phạt' chẳng hạn....

    Ran liếc mắt qua thằng em đang tưng tửng của mình rồi lén lút lấy cây bút giấu trong túi áo ra, sửa lại chữ 'Doraemi' thành 'Doraemon'.

    Nhưng xui xẻo là trong lúc hí hoáy sửa lại tờ giấy Rindou đã vô tình xoay người và thấy màn chơi dơ của ông anh.

    Ngay sau đó, Rindou và Ran đã xông lên đánh nhau giành bộ đồ Doraemon.

    Còn Sanzu trong lúc hóa đá đã bị Koko mang đồ nghề tới hóa trang, gã còn đặc biệt tinh tế xóa nhẹm đi cái vết sẹo trên miệng Sanzu.

    Và thế là San-Nobita-zu đờ đẫn ngồi nhìn anh em Haitani đánh đấm nhau sứt đầu mẻ trán giành đồ Doraemon.

    [Flashback]

    Sau cuộc hỗn chiến thì Rindou chính thức giành được đồ Doraemon chỉ với một câu chốt

    -nói cho mà biết, Takemichi ghét nhất là mấy đứa không biết giữ lời đấy.

    Nghe vậy Ran cũng chỉ biết ngậm ngùi xách theo bộ đồ Doraemi đến bàn làm việc của Kakuchou nghe thông báo.

    -Mikey bảo ngày mai ai làm Takemichi cười nhiều nhất thì sẽ được miễn tội.

    Nếu không thì đi dọn nhà xí.

    Con mẹ nó cuộc đời thật trớ trêu!!

    Tội phạm đi làm ở tiệm caffe đã quá lắm rồi mà giờ còn phải kiêm luôn nghệ sĩ danh hài hả????

    ________

    22:03

    21-9-2021
     
    [Alltake] 𝕃𝕦𝕧♡
    Thông báo


    Hố mới đây😔
     
    [Alltake] 𝕃𝕦𝕧♡
    Chương 5


    Sáng hôm sau, trong căn biệt thự của Bonten, trong khi trên phòng ngủ Mikey và Takemichi vẫn đang ôm nhau say giấc nồng thì ở phía dưới phòng khách vẫn đang xảy ra hỗn chiến.

    -thằng Sanzu đâu???-Ran đã mặc đồ Doraemi đi lòng vòng khắp nhà gào thét tìm Sanzu trong thầm lặng ( sợ Takemichi tỉnh🙂)) )

    -gọi thằng em quý hóa của ông chui ra đây đi ông già- Rindou cũng đã mặc đồ Doraemon sẵn nói với Takeomi.

    -mày gọi tao ông già là tao bẻ cổ mày đó- Takeomi cáu kỉnh đi ra khỏi nhà.

    Vừa mới bước chân ra khỏi nhà thì gã gặp cái đầu hồng hồng đang trốn chui ngoài vườn, vẻ mặt có vẻ căng thẳng lắm.

    -....- Takeomi im lặng không lên tiếng gửi tin nhắn cho Koko rồi bỏ đi

    'Sanzu ở ngoài vườn'

    (Hảo anh em)

    Koko nhận được tin nhắn thì ngay lập tức tốc biến ra vườn lôi đầu Sanzu vào để hóa trang, tiện tay cầm bịch giấy nhét luôn vào họng gã cho đỡ ồn ào.

    Sanzu từ bỏ phản kháng, đối đầu với mớ đồ dụng cụ Koko chuẩn bị sẵn để cos gã thành Nobita.

    Gã đã sẵn sàng để làm nô lệ cho conditinhyeu....

    Hóa trang các thứ xong xuôi thì 4 đứa nó xách đít đến quán caffe chờ Takemichi đến.

    Nhưng sau đó có tin nhắn từ Mikey, gã nói Takemichi bị ốm nên hôm nay không đến quán caffe được.

    Sau khi nghe tin đó Haitanies và Sanzu đã nổi khùng lên suýt phá nát cái quán caffe nhưng lại bị Koko và Kakuchou lôi về với một nhiệm vụ cao cả.

    'Chăm sóc cho Takemichi bị ốm!'

    ___________________

    Khi tất cả mọi người đều đã tụ họp ở nhà để quyết định xem ai sẽ là người chăm sóc cho Takemichi, vì bọn nó đều đã dính phải conditinhyeu của Takemichi nên ai cũng muốn ở nhà nhưng Takeomi đã bảo rằng.

    -thế chúng mày định vứt công việc cho cảnh sát à?

    Và thế là bây giờ cả bọn đang túm tụm lại chuẩn bị bốc thăm part 2.

    Ai rút được quan tâm que ngắn sẽ được ở nhà chăm Takemichi.

    Có 5 người tham gia bốc thăm là Mikey, Kakuchou, Ran, Rindou và Sanzu, nhưng không hiểu sao lại có tới 6 que thăm nên Koko tham gia vào luôn cho vui.

    Khi mọi người đều đã chọn que thăm của mình rồi thì lúc này Koko mới định cầm lấy que còn lại.

    -ê thôi đổi que đó với tao đi- Ran

    Koko thì không quan tâm gì mấy chuyện này lắm nên đã đổi ngay tắp lự.

    Kết quả: Koko ở nhà chăm Takemichi.

    Khi biết được kết quả Ran đã gào khóc vì lỡ tay đổi que thăm, gã còn suýt chút nữa bỏ nhà ra đi vì thất vọng nhưng bị Rindou níu kéo lại

    -ông đi thì bớt 1 thằng địch

    Và thế là đéo đi nữa.

    Bây giờ căn nhà chỉ còn một mình Koko và Takemichi đang nằm sốt li bì trên phòng.

    Gã cứ nghĩ rằng chuyện này làm mất thời gian nhưng cuộc sống thì không có gì có thể lường trước được.

    Koko đâu biết sau ngày hôm nay thì gã sẽ chính thức trở thành nô lệ của conditinhyeu và cùng đám kia bày trò tán crush.

    Koko khẽ thở dài rồi nhanh chóng đi lên phòng.

    Vừa mở cửa phòng ra gã đã thấy có một mùi hương ngọt ngào nào đó xộc vào lá phổi gã.

    "Nó xịt nước hoa hả ta?"

    Koko lắc đầu khó hiểu rồi đi vào nhà tắm lấy 1 chậu nước ấm cùng với cái khăn ra tiến lại giường của Takemichi.

    Gã đỡ Takemichi đang mê sảng vì cơn sốt ngồi dậy, cả người cậu đổ dựa vào vai Koko.

    Lần này mùi hương ngọt ngào kia còn rõ hơn và điều đó khiến cho Koko thấy choáng váng.

    "Cứ như là pheromone vậy..."

    Gã lột phăng chiếc áo phông đẫm mồ hôi của Takemichi ra rồi nhẹ nhàng lấy khăn lau người cho cậu.

    Vừa mới lau chưa được 15 giây thì Koko đã đỏ mặt.

    Gã bán tín bán nghi tự hỏi cái người trước mắt mình có thật là con trai không?

    Tuy da của Takemichi không trắng hồng, hay thậm chí còn hơi rám nắng nhưng người thì rất thon gọn, cảm giác vòng nào ra vòng nấy.

    Vòng eo từ xưa vốn đã nhỏ rồi sao bây giờ thấy còn nhỏ hơn.

    Hồi trước là đi đánh nhau nhiều nên ít ra người của Takemichi còn có chút cơ săn chắc, nhưng đã nhiều năm trôi qua, nghe bảo cậu còn thiếu ăn nên người cứ gầy đi mãi.

    Koko khẽ nuốt nước bọt rồi lại tiếp tục lau người cho Takemichi.

    Mọi thứ sẽ rất bình thường nếu như gã không lỡ tay chạm phải hạt đậu nhỏ phía trước ngực Takemichi.

    Cái động chạm bất ngờ cộng với sự nhạy cảm đã tăng khi bị cơn mê sảng chiếm lấy làm cho cậu giật nảy người lên khi bị chạm vào nơi nhạy cảm.

    Takemichi kêu lên một tiếng rồi lại ngủ thiếp đi, bỏ lại một Koko mặt đỏ bừng bừng.

    Gã nhanh chóng mặc áo vào cho em rồi chạy tót ra khỏi phòng.

    -tai không nghe, mắt không thấy, tim không đau!

    Quên đi quên đi-Koko vừa đi vừa niệm thần chú để quên đi cái khung cảnh màu hồng ban nãy.

    Chỉ cần gã để lộ cái chuyện này chắc chắn sẽ bị 1 trong mấy đứa kia nhai đầu, à mà không....có khi mỗi đứa nhai 1 nơi cho nát người luôn ấy chứ.

    Thầm nghĩ đến cái thân tàn tạ của mình khi bị đám kia phát hiện chuyện này, Koko rùng mình đi vào bếp nấu cháo cho Takemichi.

    -mẹ nó, tội phạm mà lại đi nấu cháo thì ra thể thống gì?

    Đấy là nói thế, Koko vẫn nghiêm túc lật sách lật vở học cách nấu cháo cho người kia.

    Được crush....nhầm boss cũ ăn cháo do chính tay mình nấu thì cũng tự hào chán.

    Sau một hồi lục đục trong căn bếp thì Koko muốn tá hỏa khi nhìn lại nồi cháo của mình.

    "Nhìn như cám heo thế này sao mà đưa nó ăn được...."

    Koko bỏ cuộc, lấy điện thoại ra bấm một dãy số chờ cháo ship đến.

    Đã bảo mà, tội phạm mà nấu nướng thì ra thể thống gì nữa, vừa mất hình tượng vừa mất mặt. (Mất mặt vì cái nồi cám heo trong bếp=)) )

    ___________________

    Xin lỗi đã để m.n đợi lâu, vì tôi muốn đảm bảo độ dài chap truyện luôn dài hơn hoặc bằng 1000 từ nên cứ nghĩ mãi.

    14:05

    25-9-2021
     
    [Alltake] 𝕃𝕦𝕧♡
    tâm sự


    Ừ thì đây là chỗ để tôi cùng m.n tâm sự thôi ấy mà.

    Sau khi đọc xong chap 224 thì tôi đã suy nghĩ rất nhiều khi thấy đôi mắt vô hồn của Takemichi.

    Nói thẳng ra thì em mới chính là người mang nhiều nỗi đau nhất, kể cả là về thể xác hay tinh thần.

    Như mọi người biết thì Takemichi yếu, cũng không hẳn là yếu nhưng em luôn phải đối đầu với mấy kẻ như quái vật ấy.

    Đoán chắc rằng số lần Takemichi vào viện nằm cũng không ít đâu.

    Vì TR là truyện nói về cái Yankee thời xưa ấy (không biết là có đúng không) nên không kể nhiều về gia đình hay mấy chuyện khác không liên quan.

    Nhưng thử nghĩ mà xem, sau trận đánh nào Takemichi cũng bầm dập, ngất xỉu và ti tỉ các thứ khác.

    Mọi người nhớ cái chap mà em khuyên Mikey đừng đánh với Osanai không?

    Takemichi lúc đó mặc dù không bị thương gì nhưng đã ngất xỉu vì căng thẳng cực độ.

    Tại sao Takemichi lại là người đau khổ nhất TR?

    Về thể xác: ngoài những vết thương bầm dập sau các arc thì Takemichi còn có bị đâm vào bàn tay do Kyomasa, bị Kisaki bắn 1 phát đạn vào đùi ( time tương lai ở cuối s1 anime), Kisaki bắn 1 phát đạn vào bàn chân (arc Tenjiku), 1 phát đạn do Kakuchou ở time Izana còn sống (chap mấy và bị bắn vào đâu thì tôi không nhớ rõ), và gần đây nhất là 3 phát đạn của Mikey.

    Suy cho cùng Takemichi hiểu rất rõ cái ranh giới giữa sự sống và cái chết.

    Về tinh thần: Takemichi ở time đầu lúc chưa gặp Touman tâm lý vốn dĩ rất yếu, em chạy trốn và lúc nào cũng cúi đầu xin lỗi, sau khi quay lại cứu Hina thì chính mắt Takemichi phải chứng kiến cảnh:

    Hina chết

    Akkun chết

    Baji chết

    Chifuyu chết

    Mọi người trong Touman đều chết (time Mikey tóc đen)

    Ema chết

    Izana chết (tuy không thân thiết nhưng em đồng cảm cho hoàn cảnh của Izana).

    Và ti tỉ những điều khác mà tôi không thể nhớ ra hết được.

    Và sau chap 224 thì em lại phải chứng kiến Draken chết.

    Thành thật mà nói thì tôi muốn Mikey và Takemichi có thể ôm nhau khóc 1 trận đã đời, cả 2 người đều đã quá mệt mỏi.

    Còn nếu Wakui Ken có ý định cho Mikey đối đầu với Takemichi thì tôi mong Takemichi chết quách đi cho rồi.

    Chết có lẽ là sự giải thoát duy nhất cho cái trách nhiệm không tên của Takemichi.

    Đôi lời gửi đến tác giả: mong ông đừng hành hạ các đứa con của tôi nữa🙏.

    Mọi người có ý kiến gì cứ nói hết vào đây
     
    [Alltake] 𝕃𝕦𝕧♡
    hihi=))


    Lại chuyên mục quảng bá ạ

    Ngày mai sẽ đăng chap 7 nha👁️👄👁️💦
     
    [Alltake] 𝕃𝕦𝕧♡
    Chương 6


    Vẫn tiếp tục câu chuyện chăm người ốm=))

    Cảm ơn vì hơn 2k lượt đọc nhé, tôi yêu mấy bạn bình chọn cho tôi.

    Trù đọc chùa iar chayr

    --------------

    Koko nhận cháo từ shipper rồi mang vào bếp, cẩn thận đổ lại vào bát mang lên phòng Takemichi.

    Gã không gõ cửa mà trực tiếp mở cửa phòng đi vào.

    -Hanagaki, tỉnh dậy đi.

    Mau ăn cháo rồi uống thuốc này.

    Koko cứ í ới bên tai cậu làm khiến cho Takemichi không muốn cũng phải tỉnh dậy.

    Cậu ngồi dậy, áo được Koko thay ban nãy thì rộng thùng thình lệch qua một bên, bên dưới chỉ mặc mỗi chiếc underwear.

    Cả mặt đỏ bừng lên vì sốt, mắt nhắm mắt mở trông cứ như sắp gục tới nơi.

    Koko nuốt nước bọt nhìn một chiếc Takemichi ngon nghẻ, trong đầu đã gào rú 7749 thứ tiếng cầu trời khấn phật cho gã sớm qua cái kiếp sắp cháy quần tới nơi mà vẫn phải nhịn.

    -----tua ăn uống đi lười quá-----

    Sau một lúc bệnh tình của Takemichi đã đỡ hơn thì Koko đi xuống phòng làm việc tiếp.

    Còn chưa kịp làm ấm chỗ ngồi bên ngoài đã xuất hiện mấy tiếng ồn quen thuộc của bọn đồng nghiệp (thần kinh).

    -tại Sanzu không chịu làm cho sạch đấy- Ran hậm hực lau vết máu trên cây baton của mình làu bàu.

    -chứ đéo phải tại mày lo giỡn à?-Sanzu

    -mày bảo phải tấn nó còn đổ cho ai nữa-Rindou

    Koko bước ra ngoài nhìn 3 đứa nó cãi lộn với nhau.

    Trông cũng giải trí đấy nhưng đau đầu nha....

    Kakuchou hoàn toàn bỏ lơ đám nhốn nháo kia đi thẳng về phòng thay một bộ đồ mới sạch sẽ và thoải mái hơn.

    Sanzu thì thấy cãi nhau chán rồi nên gã cũng định bỏ lên phòng.

    Chỉ còn 2 bậc thang nữa là lên đến nơi, cùng lúc này gã ngước đầu lên thấy một Takemichi mặc áo xộc xệch, tay còn vén một bên áo lên xoa xoa bụng làm lộ cái underwear bên dưới.

    Mặt gã đỏ lựng lên, vì bối rối với cảnh xuân trước mắt nên Sanzu đã bước hụt cái bậc cầu thang.

    Gã trượt chân ngã lăn xuống, không may là Ran ở bên dưới chỉ cách gã có 3 bậc nên 2 đứa nó ôm nhau lăn bình bịch xuống dưới chân cầu thang.

    Rindou đang đứng bên dưới uống nước tự dưng lại được thấy cảnh thằng điên kia cùng anh mình ôm nhau té cười sặc cả nước ra ngoài.

    -đụ máaaaa, dơ vừa thôi thằng chóoooo

    Và tất nhiên người hứng mớ nước phọt từ trong miệng Rindou là Koko.

    -mày làm đéo gì mà nhảy xổ vào người tao thế thằng điên??

    -đụ má mày, tao bị trượt chân chứ mày làm như tao thèm nhảy vào người mày?

    -chứ mắc con mẹ gì mà té??

    -mày chột rồi đúng không??

    Sanzu và Ran ngồi dậy đấu võ miệng với nhau một lúc mới nhìn qua nguyên nhân làm mình lăn từ tầng 2 xuống.

    -à...ừm...mấy người làm gì vậy...

    -...-

    Đột nhiên nguyên cái nhà trở nên im ắng, mọi người đổ dồn ánh mắt vào Takemichi còn cậu thì đứng e thẹn nhìn xuống mớ hổ lốn ở dưới.

    -Bakamichi?

    Mày dậy rồi hả?-Kakuchou từ phía bên kia đi lại xoa đầu cậu

    -ừm...nhưng...mọi người làm cái gì mà máu dính đầy người thế?

    Takemichi vừa mới dứt lời thì anh em Haitani và Sanzu mới nhìn xuống đồ quần áo của mình rồi tức tốc bay vào phòng, tắm cho sạch sẽ thơm tho để ra trình diễn với crush

    -kệ chúng nó đi, xuống tao nấu cho mày ăn, đói rồi đúng không?

    -ừm cảm ơn nhé Kaku-chan

    Takemichi đang ăn thì đám kia đi ra, Haitanies đã nhanh chân dành được chỗ ngồi 2 bên.

    Sanzu cáu bẳn đi lại phía đối diện thì bị Koko 'lỡ chân' đạp ra.

    Sanzu:????

    Cái đéo gì vậy?

    -mày bảo không thích nó mà?

    -nhân cách thứ 13 của tao đấy, đừng tin.

    -....-

    -Michi-chan~ mày có nhớ tao không?-Ran thừa cơ hội vòng tay qua eo Takemichi kéo cậu sát lại bên mình.

    -....tôi không...

    *crack ( tiếng con tym Ran tan nát🙂))

    -tao là Haitani Rindou, ổng là Ran anh trai tao-Rindou tự véo tay mình để nhịn cười, gã cũng muốn cười cho ông anh trai đáng kính của mình bị quê chết nhưng nghĩ lại thì Take không nhớ anh trai gã khác gì không nhớ gã??

    Nín luôn cho đỡ quê.

    Kakuchou đi lại đưa bát cháo ra trước mặt Takemichi rồi quay lại đạp vào chân Ran- tránh ra cho cậu ấy ăn-

    -xì...

    Ran ngồi yên vị tại chỗ của mình bấm điện thoại, được một lúc thì Takemichi lên tiếng.

    -ngày mai mọi người rảnh không?

    -sao vậy?-Kakuchou

    -Mikey rủ tao lại quán caffe xxx chơi, nghe bảo ở đấy có hoạt động gì vui lắm, mọi người đi chung không?

    Takemichi à, hoạt động vui vui đấy là do tụi này bị phạt đấy, em có thể đừng xát muối vào nỗi đau của tụi này được không?

    Haitanies+Sanzu khóc trong lòng nhiều chút ngậm ngùi từ chối trong khi Kakuchou và Koko đồng ý đi ngay lập tức.

    Hiếm lắm mới có cơ hội cười vào mặt tụi nó thì ngại gì mà không đi?

    -Takemichi, mày vào tắm rồi đi ngủ sớm đi, mai còn có sức mà cười-Koko vừa nói với Takemichi vừa cười đểu 3 đứa kia

    -hả à ừ...

    Takemichi lên phòng lựa 1 cái áo phông trắng ngắn và 1 cái underwear đưa vào giỏ đựng đồ trong nhà tắm.

    "Đồ của mình không ở đây nên quần của bọn họ mình mặc không vừa rồi"

    Cậu nghĩ thầm trong bụng, cảm thán số cơ bắp và cái chiều cao khủng bố của đám người kia.

    -Michi-chan!

    Tao tắm chung với mày nhé?-Ran-không biết từ đâu ra tựa cằm lên đầu cậu

    -hả??

    -Đều là con trai cả mà, không sao.

    -----------------

    Thích đánh úp cơ=))

    Tôi kêu đăng chương 7 xong mới nhớ ra chưa đăng chương 6 ạ=)) giờ tôi đăng chương này lên mới hỏi ý kiến các cô là có thích húp H không?

    Tôi đang viết dở bên kia nhưng chỉ là R15 thôi, các cô mà đồng ý là tôi đẩy lên R18 luôn=)) vậy nhé nếu có kết quả sớm thì đăng sớm còn không ai bình luận gì thì đợi tâm trạng tôi tốt mới quyết định
     
    [Alltake] 𝕃𝕦𝕧♡
    Chương 7


    Lần đầu tập tành viết cảnh R16 nên các bạn có chê tôi cũng chịu đấy=)) tôi có biết viết đâu.

    Chap ngắn vì bí ý tưởng.

    ________________________

    -đều là con trai cả mà, không sao.

    Takemichi gật gù, nghe cũng hợp lý mà.

    Con trai thì ngại gì chứ?

    Nghĩ xong liền cởi đồ ra bước vào nhà tắm.

    -tao giúp mày kỳ lưng nhé?- Ran tươi cười đưa cái khăn lau lên trước mặt.

    -có được không??

    -không sao không sao.

    Gã xoay lưng Takemichi lại thưởng thức, khung xương là của con trai thật nhưng dáng người nhỏ nhắn, vòng 3 cũng đầy đặn.

    Ran đánh mắt nhìn lên cái gáy ướt nước, đưa ngón tay lên vuốt nhẹ xuống tận phần xương cụt làm Takemichi giật nảy lên quay người lại với cái mặt đỏ phừng phừng.

    -Đ-đừng làm vậy, nhột lắm

    Gã thích thú nhìn biểu cảm đáng yêu của người kia lại càng muốn trêu chọc tiếp nhưng tổ tiên mách bảo gã nên dừng lại trước khi ăn một cú đạp của Mikey.

    Ran tiếc nuối, nhưng lại nhanh chóng lấy lại tinh thần, trông còn gian hơn lúc nãy.

    Kỳ cọ một lúc thì cả 2 bước vào bồn tắm ngồi, gã bế Takemichi lại ngồi trên đùi mình ngay lúc cậu trở nên mơ màng vì độ ấm của nước.

    Takemichi bất chợt bị bế lên, có phần bối rối nên cựa quậy, chưa được mấy giây lại ngồi im thin thít.

    Cậu cựa quậy bao nhiêu là cái thằng nhỏ của Ran lại càng chà xát nhiều hơn.

    Bây giờ đạp gã ra khỏi nhà tắm còn kịp không?

    Không!

    -tao sợ mày ngủ quên thôi, đừng sợ

    Ran vuốt mái tóc ướt trước mặt của Takemichi qua một bên rồi vòng 2 tay ôm lấy người cậu sờ mó, một tay xoa xoa bụng dưới, tay còn lại 'vô tình' đụng nhẹ vào hạt đậu trên ngực cậu mấy lần liền.

    Thấy Takemichi ngại đến mức sắp khóc luôn rồi nên gã mới buông ra.

    Nhưng không biết là vô tình hay cố tình mà lại lỡ chạm vào cậu em của Takemichi làm cậu ré lên một tiếng, đột nhiên ngồi thẳng người lại.

    Do nghe thấy tiếng kêu của Takemichi cộng với cả mặt và gáy đang đỏ ửng lên vì ngại của cậu thì cái kia của Ran chính thức ngóc lên.

    Sau đó Takemichi đột nhiên ngồi thẳng dậy làm cho 1 phần đỉnh của cự vật đâm nhẹ vào hậu huyệt.

    -ah...-cậu vô thức rên nhẹ một tiếng rồi ngay lập tức bịt miệng lại.

    Toan bước ra khỏi bồn thì 2 tay của Ran bấu chặt vào hông cậu đẩy xuống.

    Dù bị lệch nên cự vật gã không đâm vào được nhưng cũng không sao, vì cứ thế đâm vào có khi lại làm bé cưng bị đau mất.

    Ran đưa một tay ra phía trước chơi đùa với cậu nhỏ của Takemichi, ngón tay gã xoa xoa nhẹ trên phần đỉnh rồi lại di chuyển xuống nắm hờ cậu nhỏ của cậu tuốt nhẹ vài ba cái.

    Tay kia cũng không yên mà lân la tới cửa miệng đang mấp máy bên dưới, đưa một ngón tay vào rồi đến ngón thứ 2.

    Gã khuấy đảo bên trong lần mò tìm điểm G của cậu, hoàn toàn không để ý đến Takemichi

    -Ah!

    "Tìm thấy rồi nhé"

    Gã cong tay đâm mạnh nhiều lần liên tiếp vào cùng 1 nơi.

    Bị kích thích từ 2 nơi, Takemichi ngửa người bắn ra dòng dịch trắng đục.

    Ran nhìn cậu èo uột nằm đè hẳn lên người gã thở dốc lại thấy có chút tội lỗi, dẫu sao thì bé nó cũng chỉ vừa mới khỏi ốm thôi.

    Gã nhìn xuống cự vật đang bán cương của gã thở dài, sau đó ẵm Takemichi ra khỏi nhà tắm lau người mặc đồ cho ẻm rồi lại phải tự thân vận động.

    (Mấy người nghĩ tôi sẽ viết R18 chứ gì=)) lầm rồi tôi không viết H đâu, cùng lắm là mấy cảnh R16 kích thích cho mấy cô cháy quần thôi👁️👄👁️💅✨)

    Ran vui vẻ đi xuống lầu, dù không được thịt ngay bây giờ nhưng ăn đậu hủ cũng no nê rồi.

    Tâm tư thoái mái gác chân lên bàn coi tv quên béng luôn chuyện ngày mai phải mặc đồ Doraemi diễn hài.

    --------------------

    Tôi thật sự bí rồi=))

    Đừng ai để ý đến 2 dòng này nha:

    +Quán caffe

    +Công viên

    Mà tôi không hiểu tại sao cái lượt xem và lượt bình chọn qua từng chap nó lệch một cách phi logic luôn.

    Là sao z trời=))?
     
    [Alltake] 𝕃𝕦𝕧♡
    Ngoại Truyện


    Viết cho vui thôi, đáng lẽ phần này là role văn nhưng tôi không có accrole=)))

    Em:Takemichi

    Tôi: (char các bạn thích)

    __________________

    "Nếu ngày mai là tận thế thì anh sẽ làm gì?"

    "Hả?

    Đương nhiên là sẽ làm điều mình thích rồi"

    Em chống hai tay lên bàn vui vẻ hỏi tôi một câu hỏi trừu tượng ngu ngốc mà trước đây chưa bao giờ em nghĩ đến.

    Ánh nắng đan xen chiếu rọi qua khung cửa sổ nhạt màu, sau khi nghe câu trả lời của tôi em còn cười tươi hơn cả.

    "Đúng nhỉ"

    […]

    Tôi chạy vội về phía cánh cửa đang sáng đèn.

    Hôm nay sẽ là một đêm đẹp trời cùng với vầng trăng sáng vằng vặc nếu như tôi không nhận được cuộc gọi từ bệnh viện, rằng em đang được cấp cứu trong tình trạng hấp hối.

    Tôi ngồi trước cửa phòng phẫu thuật, lồng ngực phập phồng lo sợ, cứ như có cả hàng trăm hàng ngàn loài bươm bướm đang vỗ cánh bên trong.

    Bây giờ là mấy giờ?

    Đã trôi qua bao nhiêu lâu?

    Tôi chẳng đủ tỉnh táo để nhận thức về điều đó nữa.

    Vị bác sĩ bước ra trầm ngâm nhìn tôi thương hại

    "Tôi rất tiếc"

    […]

    -"Nếu ngày mai là tận thế bạn sẽ làm gì?"

    đây là một chủ đề rất hot trong những ng-

    Tôi đưa tay tắt đi tiếng nói máy móc trên tv, 'ngày tận thế' mà bọn họ nói chắc phải còn lâu mới tới, hoặc có thể là nó không tồn tại.

    Thế giới của tôi, vốn đã kết thúc rồi.

    "...Nếu ngày mai là tận thế, tôi muốn ở cạnh em lâu hơn nữa, thêm một ngày, một giờ, một phút, một giây, một tích tắc...."
     
    [Alltake] 𝕃𝕦𝕧♡
    Chương 8


    Phần Ngoại Truyện này có liên quan đến cốt truyện, chủ yếu viết về lý do tại sao Takemichi lại chuyển đến sống chung với Bonten.

    Thích thì đọc không thích thì thôi.

    __________________

    Takemichi nhìn tình cảnh hỗn loạn trong nhà do mấy thằng tội phạm khét tiếng gây ra.

    Chúng nó có đúng là tội phạm không thế?

    Nếu không phải cậu biết đây là căn cứ của Bonten có khi còn nhầm qua cái rạp xiếc trung ương hoặc tưởng mình đi lộn vào trại tâm thần không đấy.

    Người nào quần áo cũng dính đầy máu me, nhìn thì trông có vẻ nguy hiểm đấy nhưng bọn họ lại ôm nhau lăn cầu thang...

    Sau đó thì tên Haitani Ran còn giở trò biến thái với cậu.

    Takemichi: muốn khóc quá!!

    Takemichi nằm lăn qua lộn lại trên giường, khóc không ra nước mắt

    "Rút cục mình phải ở đây bao lâu chứ?"

    Quay trở lại lý do tại sao Takemichi phải ở đây nào, chuyện bắt đầu từ khoảng 1 tháng trước.

    [Flashback]

    Dạo gần đây, Takemichi cảm thấy như có ai đó đang theo dõi mình, mỗi lần cậu ra ngoài đều cảm thấy có ai đó đang đi theo hay nhìn lén.

    Takemichi tự trấn an mình rằng là do cậu nghĩ quá nhiều thôi, một ông chú 26 tuổi nguyên trinh làm việc ở tiệm đĩa CD thì ai theo dõi làm gì.

    Nhưng đấy là chuyện 1 tháng trước, mấy ngày trở lại đây thậm chí lúc Takemichi ở trong nhà cũng có cảm giác lạnh gáy như bị nhìn trộm.

    Vì quá sợ hãi nên Takemichi đã qua nhà Chifuyu ở ké 2 ngày liền, thậm chí là lúc rảnh rỗi sẽ đến phụ y ở cửa hàng thú cưng.

    -nè Chifuyu- hình như tao bị theo dõi thì phải...

    -hả??

    Theo dõi mày làm cái gì cơ?

    Cậu bạn Chifuyu đang bưng bê đồ nghe Takemichi nói vậy thì ngừng hẳn công việc lại, giao cho Kazutora rồi tiếp tục nói chuyện với cậu.

    -mà sao lại thế?

    -tao không biết nữa nhưng tao có cảm giác bị theo dõi

    -chắc do mày nghĩ nhiều quá rồi-Chifuyu ngờ vực, chống tay xuống bàn nhìn Takemichi.

    Tuy là nói vậy nhưng khả năng Takemichi bị theo dõi cũng cao lắm.

    Từ xưa Chifuyu đã luôn chú ý đến cậu, cái thói thu hút ong bướm đấy không biết từ đâu mà ra.

    Điều này kể cả Baji, Kazutora hay những người còn lại của Touman đều đồng tình.

    Nhưng lạ một cái là Takemichi chỉ hút về mấy thằng không bình thường, thậm chí là có hơi thần kinh một chút(?).

    Sau khi nghe cậu nói vậy thì Chifuyu không còn cách nào khác ngoài việc chối bỏ nó còn không thì không thể trấn an tinh thần của thằng bạn mau nước mắt này đâu.

    -nhưng mà để đề phòng một chút thì mày cứ chuyển qua chỗ tao tạm đi.

    Takemichi nghe y nói xong thì cảm ơn tíu tít, nào là ôm cảm ơn, còn định hôn má nữa nhưng bị Baji ngăn lại.

    Cậu không biết rằng những hành động này là lý do khiến Takemichi phải chịu khổ từ giờ đến mãi về sau.

    Vui vẻ nhảy chân sáo về căn hộ của mình, Takemichi mở cửa ra và suýt bị sốc tinh thần.

    Căn hộ vốn đã nghèo nàn rồi mà còn bị cái gì thế này?

    Phòng khách thì không bị gì lắm nhưng cái phòng ngủ có vấn đề, quần áo bừa bãi ra cả, thậm chí cái tủ đựng underwear cũng bị lục tung lên hết là sao.

    Trong nhà không mất đồ gì (mà cũng không có gì để mất) thì chắc chắn là do stalker gây ra!

    Takemichi sợ hãi đang định bấm gọi Chifuyu đến ứng cứu thì có một bàn tay vỗ vào vai cậu.

    Quay lại với một mặt dàn dũa nước mắt, người kia hoảng hốt ôm cậu vào lòng vỗ về.

    -sao lại khóc hả Takemitchy, đứa nào làm mày khóc, tao đánh nó.

    -M-Mikey-kun?

    -tao đây?

    Xác định được người kia không phải địch, Takemichi nhào tới ôm bám cứng lấy Mikey gào khóc đủ các thứ về tên stalker vừa mới đột nhập nhà cậu mà quên mất bản thân Mikey đang là một tên tội phạm khét tiếng nhất Nhật Bản.

    Sau khi nghe rõ ngọn ngành câu chuyện, gã dỗ cậu nín khóc rồi nói

    -thế từ nay mày qua nhà tao đi, mày đâu thể làm phiền Chifuyu mãi được đúng không?

    Còn về tên stalker kia tao sẽ xử lý, nhé?

    Takemichi ậm ừ, ngoan ngoãn để Mikey dắt đi, chính cậu cũng không biết rằng từ nay về sau sẽ phải sống với một đám tội phạm thần kinh có vấn đề và phải giải quyết ti tỉ thứ rắc rối mà lũ chúng nó gây ra.

    Fact: tên stalker đó là Mikey

    ________________

    Ngày càng nhảm rồi, tôi bí quá😔
     
    [Alltake] 𝕃𝕦𝕧♡
    xin chào:Đ


    Sau khoảng thời gian gần nửa năm sủi acc như bọt biển thì mình lên đây ăn mừng cho 10,2k lượt view.

    Mặc dù cũng không to lớn lắm nhưng mình vô cùng vui mừng khi đống nhảm nhí mình viết ra để xả stress nó lại được view cao hơn mình tưởng.

    Và tiện đây là mình cũng thông báo luôn là chỉ tâm huyết ở acc leger000 và con acc này mình sẽ bỏ cộng với drop all fic, xin lỗi các bạn nhiều 🙏
     
    [Alltake] 𝕃𝕦𝕧♡
    Thông báo


    xin chào, xin chào.

    đánh úp đêm khuya vì có chuyện muốn thông báo tới các bạn đây. con fic này tôi sẽ dừng hẳn và không viết nữa, lý do đơn giản là nó ooc và hầu như là không có mấy phân cảnh alltake, toàn haitanies và sanzu không à=))).

    đọc vừa ooc vừa nhàm nên tôi sẽ dừng. sẽ không đăng bất kỳ một bộ fic nào bên acc này nữa mà chuyển qua acc khác để luyện tay:

    tôi sìn mitake hơn là alltake, sau khi lấp hố xong con fic mitake này tôi sẽ nghỉ 1 thời gian để lên ý tưởng cho con fic alltake khác. hãy đón chờ nhé. cảm ơn vì đã luôn ủng hộ, mà không biết chừng tôi lên cơn tôi viết tiếp bộ này ấy=)) đời đâu ai biết trước chuyện gì đâu nhỉ=))?
     
    Back
    Top Bottom