Cập nhật mới

Khác 《 Alltake // BDSM // Oneshot 》Sợi tơ duyên nghiệt ngã

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
288159769-256-k77154.jpg

《 Alltake // Bdsm // Oneshot 》Sợi Tơ Duyên Nghiệt Ngã
Tác giả: Pia_sau_rieng
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

một chiếc truyện bạo lực và ngược nặng

CHỈ ĐĂNG TẠI WATTPAD
CẤM REUP DƯỚI MỌI HÌNH THỨC



tokyorevenger​
 
《 Alltake // Bdsm // Oneshot 》Sợi Tơ Duyên Nghiệt Ngã
Hồi 1


" Takemichi ... mày chạy không thoát đâu ..

"

" Ở lại đây đi , mày sẽ an toàn "

" Tao yêu mày ... tao rất yêu mày mà ..

Takemichi "

Những lời hoa mỹ ấy cứ vang trong tai em ...

Lời nói dối ngọt ngào ?

Một tình yêu đẹp ?

Không .. chẳng có gì cả ...

* chát *

" AGHHH ...

HAH ...

HAH ..

"

* Bộp *

* lạch cạch *

" Takemichi ... hình phạt cho việc mày chạy trốn ..

"

" không ... không ..

Mikey .. tao .. tao sai rồi ..

đừng .. !!!

GAHHH "

Tiếng gào thét chói tai từ một căn phòng tối , nó đã bị khóa kín ...

" MIKEYYY !!

LÀ TAO THẢ NÓ RA !!!

ĐỪNG ĐÁNH NÓ NỮA !!

"

* RẦM RẦM *

* BỘP BỘP *

" Kentarou ..

đừng cố nữa , về phòng đi "

" Không ...

Draken , việc này là tao sai , tao kéo Takemichi ra ngoài ... hức .. mày bảo Mikey mau thả Takemichi ra đi , nó yếu lắm rồi , đánh nữa sẽ chết đấy !!

"

Cô nắm lấy tay anh , van xin anh , chỉ cần thả em ra , đánh cô , giết cô đều được , nhưng đừng hành hạ sinh mạng em ấy nữa ..

* Bốp *

" AHHH ..

AHHH ..

GAH ..

HAH .

"

" TAKEMICHI !!!

"

Nghe tiếng thét đau khổ của em , cô đập cửa mạnh hơn , mạnh hơn nữa , nhưng .. vô dụng cả .. sức cô là sao có thể đập đổ cánh cửa sắt đặc kiên cố này chứ ..

Đôi mắt màu đỏ đất của cô tối sầm , dưới khe cửa có máu lan ra , nó rất nhiều .

" MIKEYYY "

Cô điên cuồng đấm vào cánh cửa , anh bên cạnh vội vàng giữ cô lại nếu không bàn tay của cô sẽ bị đấm đến thịt nát xương tan .

" Kentarou !!

"

" RAN ??

MÀY MAU BẢO MIKEY , THẢ TAKEMICHI RA ĐI !!

"

Ran nghe xong chỉ lắc đầu , sếp của hắn đã nổi điên rồi , cô nửa đêm mở cửa cho em chạy mất , Mikey chưa lấy mạng cô đã là may rồi ..

* kẹtttt *

* sầm *

Cánh cửa sắt kia được kéo ra , Mikey gã một thân lấm lem máu bước ra ngoài .

" TAKEMICHI "

" Kentarou , nhớ lấy , nếu mày còn đưa em ấy trốn thoát , tao sẽ hành hạ em ấy gấp 5 lần hôm nay "

5 lần ?

Vậy chẳng phải mất mạng luôn rồi sao ?

Kentarou chạy vào trong phòng , em đang nằm vật trên nền nhà , máu chảy khắp nơi , dụng cụ tra tấn nhuốm máu bị ném vạ vật trên đất

" TAKEMICHI !!!

MÀY NGHE THẤY TAO NÓI GÌ KHÔNG ???

"

" Ken .. tao đau quá ..

"

" K..

Không sao đâu mà !

Tao sẽ xua tan cơn đau ngay thôi "

Cả căn phòng , tiếng kêu đau của em tiếng khóc của cô là rõ nhất .

Những tên kia trở về phòng rồi .. cả tầng 3 , chỉ còn cô và em ..

" Takemichi... tao sai rồi .. huh .. tao xin lỗi... lẽ ra tao không nên đưa mày ra ngoài .. tao xin lỗi..

"

Cô ôm em lên tay , cứ khóc rồi nói xin lỗi .

Em cười nhẹ , rồi xoa má cô , an ủi cô bạn đang run rẩy , tay bị đấm đến rách toác ra vẫn cố ôm em lên , không để em chịu đau thêm .

Cô bạn này .. sao vừa liều lĩnh , vừa ngốc nghếch thế này ..
 
《 Alltake // Bdsm // Oneshot 》Sợi Tơ Duyên Nghiệt Ngã
Hồi 2


Kentarou bế em vào phòng , băng bó vết thương , được phần nào hay phần nấy , không được thì cố cho được .

" Takemichi ... tao thật vô dụng , tao xin lỗi... tao đã có thể đưa mày ra khỏi nơi này ... nhưng lại bị kéo lại ..

"

Cô lẩm bẩm , em trông vậy , cũng chỉ cười , cô đã cố rất nhiều , tại sao lại luôn trách bản thân ?

" Takemichi... xin hãy chờ đến khi những vết thương lành lại .. tao sẽ đưa mày ra ngoài một lần nữa .. dù có chết , tao cũng sẽ trả lại tự do cho mày "

Cô ôm lấy em , hơi ấm từ người con trai dịu dàng ấy sưởi ấm cho trái tim này ...

" Tao sẽ chờ mày ...

"

" Xin mày , thời gian này đừng chống cự hay phản kháng , nó sẽ khiến thời gian bị kéo dài .

Khi chúng thấy mày yên phận , chúng sẽ ... thả lỏng cảnh giác "

Thật ra , Kentarou muốn giải phóng cho Takemichi , nhưng cũng muốn đám bạn đang vật vã trong tình yêu kia được hạnh phúc ...

Nhưng chúng không biết yêu là gì .. yêu sai cách , không biết thổ lộ ... không biết dịu dàng .

Phải làm sao để thỏa lòng cả hai bên đây ?

" Băng xong rồi , mày ngủ đi , có gì thì kéo chuông , tao sẽ qua ngay "

" Ừm , cảm ơn mày "

Cô kéo cửa lại , rồi gục đầu lên cánh cửa gỗ kia ... cô đang rất lo lắng , lo những tên khủng bố kia làm hại cậu .. lo cậu vì sợ hãi mà tổn thương trái tim của những tên kia .

" Phiền phức ... giá như mọi chuyện được thay đổi .. một cuộc sống hạnh phúc ... cả hai bên cùng hạnh phúc ..

Takemichi sẽ mặc áo cưới thật xinh đẹp tay cầm hoa ...

Mikey , Draken , Mitsuya , Chifuyu , Baji và đám kia sẽ mặc áo vest .

Chúng sẽ có một lễ cưới hạnh phúc , một đại gia đình vui vẻ , và mình ... sẽ mỉm cười , chúc phúc cho chúng ...

"

Những mộng tưởng này .. cô phải đem vào giấc mơ rồi , một giấc mơ hạnh phúc .

Kentarou quay người , lau đi những giọt nước mắt .

=== sáng hôm sau ===

" Takemichi , ăn sáng thôi ^^"

" ...

"

" Mày nên ngoan ngoãn ăn , nếu không , tao nhất định sẽ phạt nặng "

" Smiley , nó vừa tỉnh lại thôi , mày đừng có mà dọa nó "

" ...

Kentarou , sao mày cứ thích chen ngang thế nhỉ ?

"

Cô đứng dựa vào cửa , Smiley thấy vậy mà tức con mắt , đang vui thì phá .

" Kentarou ..

"

" Ngoan , ăn sáng đi "

Cô nháy mắt , em liền hiểu mà ngoan ngoãn ăn , miệng há to và ăn thật ngon .

Đồ ăn được làm cho em đều là thực phẩm tươi sạch , cách trang trí cũng bắt mắt , chỉ là trước giờ em bị ép nên chưa từng thực sự cảm nhận

" Mày ngoan hơn rồi... vậy tốt lắm "

Anh cười , nó không hề có ác ý , một nụ cười thật tâm chăng ?

" * nó rõ ràng rất yêu cậu ấy ..*"

Dòng suy nghĩ luôn hiện hữu trong đầu cô .

Họ luôn yêu em , yêu em hơn tất thảy mọi thứ ...

*Giá như chúng biết cách yêu ... *

Cô lắc đầu , rồi rời đi , không làm kỳ đà cản mũi cặp tình nhân này nữa .

Hôm qua cô mới làm loạn nên chắc Mitsuya không nấu phần cơm cho cô rồi , ra ngoài mua ăn thôi .

" Đi đâu đấy ?

Vào ăn mau lên "

Mitsuya gọi từ phòng ăn , anh đang nhìn cô , tay cầm 2 đĩa thức ăn .

" T ..

Thôi , tao có việc .

Smiley đang cho Takemichi ăn sáng "

" ..

Mày muốn tránh mặt tao à ?

"

Mikey bước ra , mặt gã đang tối sầm , phát điên à ?

" không hề , tao muốn ăn bánh mì salad vào bữa sáng nên muốn ra ngoài mua thôi "

Bánh mì salad là cái gì ?

Cô không biết , bịa ra mà .

Cô nói một cách dõng dạc, rồi rời đi .

" ..

Mày đừng có hằm hằm cái mặt thế , làm hết hứng ăn "

" Baji , mày ngứa đòn à ?

"
 
《 Alltake // Bdsm // Oneshot 》Sợi Tơ Duyên Nghiệt Ngã
Hồi 3


Baji ngó ra , hắn cười khẩy rồi lắc lắc, rồi đi vào phòng ăn .

Mitsuya và Mikey cũng đi vào , cuộc cãi vã nhanh chóng qua đi .

--

Kentarou đi đến tiệm thuốc , cô mua một liều thuốc mê loại nặng .

" Loại này uống 2 viên là ngủ sâu đến 23h .. vậy chỉ cần 3 viên thì sẽ nhập viện "

Cô cần túi thuốc đi , ánh mắt sắc lạnh toan tính nhiều thứ âm mưu .

Kentarou đi đến một tiệm tạp hóa khác , mua về một chai thủy tinh nước ép mâm xôi .

" Lần này ... mình sẽ làm liều và chúng sẽ phải biết quý trọng sinh mạng của cậu ấy "

Cô theo con đường cũ mà về dinh thự xa hoa .

Inui đang ở dưới sân để rửa xe .

" Mày về rồi à ?

Cái gì kia ?

"

" ..

Siro mâm xôi và thuốc cảm "

" Mau vào nhà đi "

Anh chỉ lướt mắt nhìn rồi lại chú tâm xịt xe .

Không hề biết , ánh mắt của người kia đang lăm lăm sát khí ...

* cạch *

" Takemichi, tao đây "

" K ..

Kentarou "

Em sợ hãi mà nhìn cô , rồi lao đến khóc lóc , cơ thể em run rẩy mà cứ nấc lên .

" Chúng nó làm gì mày !?

"

" T ..

Tao đau quá !!

"

Vết thương bị rỉ máu do tác động mạnh , Kentarou nhìn xong , trên mặt nổi gân nhiều đến lan cả vào mắt .

" ..

Kentarou, mày về rồi à ?

Ra ngoài đây , tao nói chuyện với mày chút "

Mikey đứng trước cửa, gã trợn mắt nhìn cô , dáng người gầy gò của hắn , lại tạo ra lực áp lên cô

___

" Kentarou , mày đang toan tính điều gì ?

"

" Mikey à , việc của mày đang làm không phải là yêu đâu !!

Nó chỉ khiến Takemichi sợ hãi mày thôi "

" Vậy mày bảo tao phải làm sao !!??

Em ấy đến liếc mắt nhìn tao cũng không muốn , tao bón cơm thì nhất quyết không ăn , nếu tao không làm thế , trong mắt em ấy sẽ không có tao "

Gã ghì cổ Kentarou vào tường mà thét lên , con tim gã đau quặn lên .

Cứ tưởng tượng em vui vẻ bên người khác là gã đã tức đến muốn xé xác kẻ đó rồi

Kentarou bị ghì đến khó thở , cô biết tất cả đều muốn chiếm hữu Takemichi , nhưng nếu cứ thế này , thứ họ có được , chỉ là cái xác của em thôi .

" Mikey * khụ * .. tao ... có thể khiến Take... michi tự nguyện ở bên bọn mày .. * ặc .. * "

" Mày nói thật sao !?

"

Gã nghe được, nhanh chóng bóp chặt cánh tay cô , đôi mắt như lóe lên hạnh phúc

Lừa được rồi ...

" Thật .

Nhưng bọn mày , tất cả bọn mày phải hợp tác với tao để có hiệu quả tốt nhất "

Cô cười khẩy , nhíu mày tạo vẻ thách thức .

Gã do dự , muốn chiếm hữu, nhưng phải hợp tác .

" ...

Được "
 
《 Alltake // Bdsm // Oneshot 》Sợi Tơ Duyên Nghiệt Ngã
Hồi 4


Thu xếp bên Mikey đã xong , giờ Kentarou phải chuẩn bị nốt phần của Takemichi.

" Takemichi...

"

Cô nhìn em , thân hình nhỏ bé đang co người nằm trên giường bên đống chăn .

Những vệt loang lổ của tinh dịch còn đọng lại .

" Takemichi, cầm lấy "

Kentarou đưa cho em một chai thủy tinh , bình siro mâm xôi bị cô đổ sạch sẽ.

" Chỉ sử dụng khi cần thiết thôi , biết chưa ?

Khi mày sử dụng các mảnh vỡ để đe dọa đám kia , tao sẽ nhanh chóng chuẩn bị để đưa mày đi ngay .

"

Cô ôm lấy em , thỏa thuận với Mikey chỉ là giả , lừa gã quy phục , buộc tất cả phải dịu dàng với em

Mắt cô lóe lên sát khí giết người , tay vò mái tóc rối của em

-o0o-

Kentarou bước khỏi phòng , Baji đã đứng trước cửa , hắn nghiêng đầu

" Mày ... có âm mưu gì ?

"

Hắn gằn giọng , nhìn Kentarou như thể hắn thấu xuyên cô vậy

" Mày không bao giờ bỏ qua nếu bọn tao bạo hành em ấy , nhẹ nhất cũng là Mikey bị đấm , giờ mày lại im lặng kỳ lạ "

" ... dù có dùng bạo lực, bọn mày cũng sẽ không bao giờ có được cậu ấy đâu "

Kentarou chẳng nói gì nhiều , dù có giải thích thì họ cũng chẳng tiếp thu được gì ..

Cô lướt qua Baji , hai khuôn mặt lạnh lẽo đáng sợ lướt qua nhau ...

==

* cạch *

" Em vẫn còn giận sao ?

Nhìn anh này !!

"

Draken mạnh tay kéo Takemichi dậy , anh gắt gỏng quát em .

Nhưng khi đôi mắt chứa cả đại dương ấy nhìn anh , anh lại mềm lòng mà nhẹ tay

Đôi mắt em như sắp khóc vậy ... khóe mắt đỏ hoe , chóp mũi và má cũng vậy ..

" Anh xin lỗi...

"

Xin em , đừng sợ hãi mà né tránh anh ... có thể cho anh thấy ánh mắt trước kia của em không ?

Draken thả lỏng tay ra , Takemichi thì vội thu mình lại , em run rẩy nhìn anh , ánh mắt đầy sự sợ hãi .

Xin đừng nhìn anh như thế mà em ơi ...

" Em ... anh xin lỗi , anh có làm em đau không ?

"

Anh ân cần ôm lấy em , cái ôm nhẹ nhàng như thể anh đang nâng niu trân bảo quý giá , xinh đẹp và mỏng manh ...

" Bỏ ra đi ..

"

Takemichi nhỏ giọng , em run rẩy nhìn anh, tại sao khi nhìn ánh mắt ấy , anh lại không kìm được muốn ôm chặt em , vĩnh viễn giữ em trong lòng .

=================

GÓC TÁC GIẢ

Toy đây !

Vẫn toy đây ^^

Cũng không có gì , chỉ là nhắc trước các cô , lo mua khăn giấy đi .

Takemichi sắp đập chai phản kháng rồi .

Spoil :

● Takemichi phản kháng thất bại

● Kentarou thuận lợi đưa em ra ngoài được nhưng không chạy kịp lại thêm phải che chắn nên bị Mikey bắn chết

● Takemichi gặp quân phản loạn và bị sát hại .

Xác chết không nguyên vẹn

● Mắt của em bị móc ra rồi gửi rồi gửi về nhà chính

● Phạm Thiên , Tenjiku , Hắc Long , và những người khác đi tìm xác của Takemichi

● Xác bị bẹp nát , phanh thây và rải rác ở nhiều khu vực

■ Các cô đau là tôy vui rồi ☺💔

Tôy cũng đau mà
 
《 Alltake // Bdsm // Oneshot 》Sợi Tơ Duyên Nghiệt Ngã
Hồi 5


Sự chịu đựng của em sắp vượt giới hạn rồi .. mấy ngày nay , chúng không bỏ thuốc thì cũng cưỡng hiếp em .

Nhẹ thì ân cần dịu dàng 2 , 3 hiệp ; nặng thì hội đồng bỏ thuốc , hoặc hành hạ phần dưới .

Căn bản chẳng ngày nào em được yên ổn .

" Takemichi , hôm nay em đã làm rất tốt ^^ ăn kẹo nào !

Ăn kẹo rồi thì tâm trạng em sẽ tốt hơn rất nhiều "

Kẹo gì chứ ... nó chỉ là hỗn hợp thuốc an thần với bột đường , thêm chút phẩm màu rồi hương kẹo thôi ...

" sao vậy ?

Em không thích kẹo này sao ?

Vậy viên khác nhé ?

"

Izana cười nhẹ , nụ cười nhìn thì ân cần nhưng lại mưu mô thâm hiểm đến đáng sợ .

Bản thân hắn thì đang rất tức giận , rõ ràng đã dỗ ngọt đủ kiểu , nhưng em vẫn nhất quyết không ăn đồ chúng đưa .

" Nào , nói a~ nghe lời anh chút đi nào ?

Em cần lấy lại tinh thần , và chăm uống thuốc hơn chút .

Sức khoẻ em rất yếu cơ mà ?

Ngoan ngoãn nghe lời có phải tốt không ?

"

Em ngần ngại , liệu có nên ăn viên kẹo kia không .

* cạch *

" hết giờ ăn kẹo rồi ,đi dạo nào "

Kentarou đẩy cửa vào , như đã toan tính mọi thứ .

" Izana à , mau ra ngoài đi , tao sẽ đưa Takemichi ra vườn "

" Mẹ kiếp .. mày toàn phá đám bọn tao "

Hắn tức giận , ném phăng viên kẹo trong tay rồi tức tối đóng sầm cửa .

Takemichi và Kentarou thì thở phù .

" Nào , tao sẽ bế mày lên xe lăn , chúng ta sẽ đi ngắm hoa nhé "

" Kentarou ... tao đau quá "

Em ôm bụng rồi với tay nhìn cô , cô biết chứ .. cô biết là em đau .

Nhưng .. có thể làm được gì bây giờ ?

" ...

Đi nào , nó sẽ hết ngay thôi .

"

= vườn sau =

Tại vườn sau , mảnh đất rộng lớn với trung tâm là một cây anh đào nở rộ , làn gió thổi cánh hoa bay tứ tung ..

" Kentarou này ...

đến bao giờ tao mới có thể tự ngắm nhìn hoa anh đào trên đôi chân của mình nhỉ ?

Ngay lúc này , tao chẳng thể cảm nhận gì cả "

Đương nhiên là không thể .. trong mấy viên kẹo em từng ăn , chứa không ít thuốc gây tê liệt .

Nhưng cái sự thật này , làm sao cô dám nói ra trước mặt em cơ chứ ...

Em cứ nghĩ do bị cầm tù , lại không vận động nên khớp mới bị cứng lại ...

" Takemichi , tối nay , hãy đập cái chai đi .

Tao đã thu dọn hết rồi .

Trong tối nay sẽ đưa mày đi "

" tao biết rồi ..

"

======= góc tác giả

Hi ^^

Chap này là báo hiệu sự kiện đổ máu sắp đến .
 
《 Alltake // Bdsm // Oneshot 》Sợi Tơ Duyên Nghiệt Ngã
Hồi 6


Ngắm hoa chán rồi thì lại đi vào trong nhà lớn .

Kentarou hiên ngang đẩy xe lăn qua phòng khách , đi qua những ánh mắt như chỉ muốn xé xác cô ra .

" Kentarou , đẩy Takemichi vào đây "

Hakkai theo sau Mitsuya bước ra từ phòng bếp .

" Takemichi không muốn ăn , tao sẽ đưa cậu ấy lên lầu "

Cô không thèm liếc mắt , vẫn một đường thẳng từ cửa đến thang máy .

" KENTAROU "

Một tiếng quát lớn ở tận cùng của phòng khách .

Mikey tức giận trừng mắt với Kentarou , cô lại không biết tốt xấu còn trừng to hơn

" Tao không điếc , mắt cũng kém đến độ không thấy mày "

Những người xung quanh cũng chẳng nói câu nào , chỉ lằng lặng đến bên xe lăn rồi xoa xoa , nắm nắm Takemichi .

Em chỉ im lặng ngồi , không phản kháng cũng không né tránh .

Mặc cho họ đang xoa nắm mình , em vẫn mặc kệ kéo tay Kentarou.

" Khi nào Takemichi muốn ăn thì tao sẽ xuống lấy , tránh ra "

" Kentarou , đừng thử thách giới hạn của tao .

Giao bình thủy tinh trong phòng của Takemichi ra đây "

Cô sững sờ , đồng tử thu bé lại , hoàn toàn không nghĩ Mikey hắn sẽ phát hiện ra .

Sau một hồi giằng co lý luận , cô vẫn không tình nguyện phải giao ra bình thủy tinh được giấu trong vách tường .

Nhưng cô lại không hề tiếc cái bình và cơ hội này .

Trong lòng chỉ lén cười , tiếp tục bước đi tiếp theo .

" Ken à ..

"

" haha ...

đừng lo , Takemichi .

Tao đã hứa sẽ giải phóng cho mày mà "

Cô cười trừ rồi kéo cửa ra ngoài .

Vẫn không kìm được mà thở dài một cái .

Cô bị mắc trong thế trung lập , muốn dạy cho lũ bạn hiểu tình yêu buộc phải phát ra từ hai bên , không thể một bên cưỡng ép , một bên chống cự được .

" Kentarou , Mikey gọi mày "

Draken từ phía xa hành lang thấy cô ra ngoài thì nhanh chóng lahi gần , chỉ đưa ra một chiếc khăn tay và bông băng .

" biết rồi "

Cô cầm khăn tay và bông băng đi xuống cầu thang .

* kẹtttt *

Cửa vừa mở , một cánh tay kéo Kentarou vào trong phòng , bên trong phòng rất rộng rãi .

Người kéo cô là Mikey , mặt hắn tỏ rõ chẳng phải chuyện tốt gì rồi.

* Rầm *

* bịch *

Hắn ném cô xuống đất rồi liên tục ra tay đấm mạnh vào mặt cô .

Hắn không hề nghĩ đến cô sẽ chết hay có thể bị vấn đề gì .

Càng không quan tâm cô là con gái .

Những cú đấm liên tiếp hạ xuống , khuôn mặt của cô bây giờ rất khó có thể nhìn thấy mặt mũi thế nào .

Máu đỏ tràn ra từ khóe miệng và mũi , những chỗ bầm dập trên mặt bị toác ra , máu theo đó đổ ra nhiều hơn .

Cơ thể của Kentarou là dạng đánh đấm lâu năm rồi , bị đấm vài cái cũng không tính nặng .

Nhưng kéo dài thì không được sẽ không chống nổi .

" MIKEY !!

ĐỦ RỒI , DỪNG TAY THÔI "

Ở bên cạnh có vài người đã đứng ra ngăn cản .

Tình thế hỗn loạn coi như cũng đỡ hơn .

Mikey với nắm tay đầy máu kia ngồi xuống ghế .

Chống mắt nhìn cô đang vật vã được người khác đỡ dậy.

" Tao ... từng hối hận khi đưa Takemichi ... vào nơi này ..

"

Cô gắng gượng nói thêm mấy câu , cố ý nói ra cảm giác của mình .

Người đưa tình thế đến nước này là cô , người hối hận cũng là cô .

Quả nhiên mọi việc cô làm , việc gì cũng hối hận.

" Nhưng ... tao chưa từng .. hối hận để cậu ấy gặp bọn mày "

Cô lấy khăn tay Draken đưa cho lau đi những vệt máu còn phủ trên mặt cô .

Với người khác thì thấy cô đang cố tình chọc điên Mikey.

Nhưng Mikey biết cô đang nói lại quá khứ .

Từ ngày họ gặp em trên sân trường , từng khoảnh khắc quen em , đến lúc trò chuyện.

" Vậy mày sẽ làm gì ?

"

" Tự sát cùng Takemichi "

Mọi người mở to mắt khi nghe cô nói sẽ tự sát cùng với ánh sáng của họ .

Đồng loạt nhìn cô .
 
《 Alltake // Bdsm // Oneshot 》Sợi Tơ Duyên Nghiệt Ngã
Hồi 7 - End - Chương 1


Nghe xong cô nói , không cần Mikey ra tay , Draken đã đủ tức giận để lao đến tấn công Kentarou

* soạt *

* bịch bịch *

" Mày biết mày nói gì không hả KENTAROU !!

"

" khụ ... không phải vì bọn mày ép sao ?

Nếu không phải tại bọn mày , bọn mày nghĩ tao đủ quyết tâm để chấm dứt mạng của cậu ấy sao !!!

"

Cô quát lớn , máu vừa lau thì lại có dòng máu khác chảy ra , đôi mắt của cô mở to , trừng Draken rồi quay đi .

Không ai đuổi theo cô , cô nhanh chóng đi lên phòng áp mái của nhà chính .

Bên trong phòng là những tấm ảnh được đóng khung thủy tinh đẹp mắt , còn có những lá thư được kê ở dưới .

Những bông hoa khô được cắm trong lọ hoa , gió thổi qua liền rung rinh theo gió .

Kentarou cầm một bức ảnh lên , khóe mắt cô chợt cay rồi hàng nước mắt chảy xuống .

" Quá khứ và tương lai ... sao lại khác thế này ..

"

Tấm ảnh mà cô cầm là tấm được được chụp lại khi tất cả tốt nghiệp sơ trung .

Bọn họ cùng cười rất vui vẻ , những nụ cười trong sáng thuần khiết và không như bây giờ.

Mặt kính áp bám đầy bụi bẩn , che lấp đi những nụ cười của quá khứ đó .

" ...

Tao xin lỗi ..

Takemichi "

Cô đặt bức ảnh lên lại kệ của nó , quay người rời khỏi phòng .

Trong tay là con dao và vỉ thuốc , cô bước xuống cầu thang , đứng trước phòng em .

Tay cô dù chỉ cầm con dao , nhưng nó lại nặng khiến cô không có sức vặn cửa nữa ..

* cạch *

" Kentarou ?

"

Em ở trong phòng đang nằm trên giường nhìn ra cửa sổ , ánh mắt vô tình nhìn ra cửa thì thấy cô đang cúi gằm mặt ở đó .

" Sao vậy ?

Sao lại máu me đầy mặt thế này "

Em vội vàng lấy chăn lau chùi mặt cô , trên mặt lộ ra vẻ lo lắng thấp thỏm.

" thuốc ... chúng ta sẽ cùng nhau rời khỏi đây "

Kentarou đưa ra vỉ thuốc , cô con dao sau lưng , miệng cười nhẹ .

" Khi nãy Mikey và vài người nữa có vào tìm mày , không thấy mày thì rời đi rồi "

" Ừm ... tao lại chọc điên chúng thôi "

Cô cười một cái , em thấy trên mặt cô có vẻ buồn , nhưng không dám hỏi .

" Thuốc có tác dụng rất nhẹ , mày muốn nhanh chóng có tác dụng thì uống nhiều chút , nhanh đi .

Chúng ta sẽ nhanh thôi ... cùng nhau chạy khỏi nơi đáng kinh tởm này "

Em ngần ngại vươn tay ra lấy thuốc , tiếng tách tách vỏ thuốc vang lên .

Em bóc một lúc 7 viên rồi cho vào miệng uống sạch .

Em rất tin cô , ở nơi này thì người em dám tin cũng chỉ có cô , nên chắc chắn , cô sẽ không hại em đâu .

Kentarou sau khi thấy Takemichi uống xong thì thở phào , run rẩy nhìn em rồi khóc lóc .

" Tao xin lỗi ...

Takemichi à ... tao không có đủ khả năng bảo vệ mày "

" heh ?

Không sao đâu mà ... mày sao vậy ... sao khóc rồi "

Em vỗ về lưng cô , cảm nhận được sự run rẩy của cô , em lại không khỏi lo lắng hơn .

* xoẹtttt *

Một tia máu bắn lên mặt em , em ngỡ ngàng không phản ứng kịp .

Lúc tỉnh táo thì thấy cô đã tự cầm dao rồi đâm vào phần bụng .

" ...

Ken ...

Ken ?

"

Em hoảng loạn sờ xuống bụng cô , máu me bê bết nhuốm đỏ tầm mắt của em .

Cô chỉ cười trừ rồi đếm nhẩm , đến số 38 thì em liền lên cơn co giật .

Toàn cơ thể em mất kiểm soát , liên tục giật lên giật xuống .

Nước mắt vì đau đớn mà chảy xuống , Kentarou cố dùng chút sức lực cuối cùng để ôm trọn em vào lòng .

.

.

.

Sau một lúc , Bonten và những bang phái khác đã mất đi hai người vào cùng một thời điểm .

Bọn họ đã mất đi ánh sáng của chính mình - người con trai quật cường Takemichi Hanagaki .

Cùng với một quân sư hiếu

chiến - Kentarou .

Trong đám tang của em và cô , không khí rất lạnh lẽo .

Người đến dự rất nhiều , từ những đối thủ cũ , những người đã bại trận dưới tay em , thua bởi mưu kế của cô .

Còn có những đồng minh của bang khác , họ trên mặt đều mang sắc mặt buồn bã , suy sụp .

Sanzu quỳ trước quan tài của Kentarou , hắn vừa buồn vừa tức , khóc lóc nhưng miệng vẫn chửi rủa cô .

" Mẹ kiếp ...

Kentarou , mau vác cái xác ra đây ... tao phải đánh mày cho mày rõ ra ...

"

" Sao lại tự tử với em ấy chứ ... muốn chết thì chết một mình đi ... kéo em ấy theo ... làm gì chứ ..

"

Hắn tức giận đập liên tục lên mặt hòm quan tài .

Những người khác cũng không đỡ hơn mấy phần , chỉ là không kích động đến mức đập quan tài người chết như Sanzu .

Sau tất cả , họ biết cái sai của bản thân .

Họ biết bản thân bạo lực và khiến cô nghi ngờ cách yêu này của họ , khiến cô không an tâm mà giao em ra .

Nhưng họ không dám mở miệng ra hỏi phương pháp , họ muốn được ngẩng đầu tỏ tình với em , nhưng chưa mua nhẫn đã mua quan tài .

Vậy là tấm chân tình này của họ đành chờ kiếp sau rồi trao lại , còn kiếp này chỉ có thể mang xuống mồ gặm nhấm .

Một thời gian sau , cả Nhật Bản kích động khi nghe tin cả băng tội phạm lớn nhất Nhật Bản đã được xác nhận là đã tử vong trong trụ sở chính , những bang phái liên quan khác như Thiên Trúc , Hắc Long cũng được ghi nhận là đã tử vong toàn bộ , không rõ lý do , chỉ ghi nhận là cả 3 trụ sở đều bị phóng hỏa , đốt cháy toàn bộ nội thất và cả người .

============================

Vậy là Chương 1 của [ Sợi tơ duyên nghiệt ngã ] đã được kết thúc .

Cảm ơn các bạn đã nén đau thương mà cố đọc.

Chương 2 sẽ đỡ lật xe hơn nên xin hãy chờ và ủng hộ mình nhé .
 
《 Alltake // Bdsm // Oneshot 》Sợi Tơ Duyên Nghiệt Ngã
Chương 2 -- hồi 1


Chốn đáy biển sâu thẳm , tăm tối và lạnh lẽo .

Nơi những thứ con người không thể trông thấy , lại tồn tại những thứ vốn nghĩ chỉ là tưởng tượng mà ra .

Người cá , dưới đáy vùng biển Yokai nằm xa đất liền xuất hiện 2 hai người cá bị những dòng thủy triều của biển cả cuốn đi , lạc khỏi tộc .

Cô là một người cá rèn vũ khí , Kentarou .

Cậu là bạn tốt của cô , một người cá vô công rồi nghề , cả ngày chỉ quanh quẩn cạnh cô , Takemichi Hanagaki .

Đuôi cá của cậu rất lớn , màu xanh lam rất đẹp , thuộc chủng cá tiên vây uốn .

Mái tóc màu đen tuyền của cậu cùng đôi mắt xanh tựa bầu trời ngát xanh .

Cậu tốt tính và dũng cảm , luôn bảo vệ những người cá khác .

Cô thì khác ngược với cậu , một người cá chủng cá voi sát thủ , cô có sự tồn tại khá mờ nhạt .

Mái tóc của cô cũng màu đen nhưng có ánh đỏ hắt lại , đôi mắt đỏ ngầu chứng kiến vô số sinh mạng bị bỏ lại .

Nhưng cô giỏi giang nhiều lĩnh vực , bù lại tính ương ngạnh

" Takemichi , có vẻ nơi này rất xa vùng biển mà chúng ta sống trước đâu "

" heh ?

Vậy phải làm sao ?

"

" Có lẽ tạm thời sống ở đây trước , chúng ta không rõ phương hướng , bất chấp đi sẽ chỉ lạc thôi .

Cô nhìn quanh , xác định gần đó không có một kẻ săn mồi nào mới dám tìm một vùng trống trải để sinh sống .

" Ken-chan , cậu nghĩ phải bao lâu về được làng ?

"

" ít thì vài ngày , nhiều thì vài năm , .... hoặc không bao giờ "

Kentarou nói , trên mặt không có biểu cảm gì rõ ràng .

Takemichi thấy vậy cũng chẳng bảo gì , có hỏi cũng chẳng có thêm thông tin .

" Ken-chan , kia ... là con người kìa "

Cậu kéo tay cô , chỉ về một phía xa , nơi đất liền với những đôi chân của con người .

" Họ sẽ không dám đến đây đâu , chúng ta sẽ tạm ở vùng này rồi lên đường sau .

Đừng lại gần đám con người đó , chúng lại gần thì chạy đi "

Cô cẩn thận nhắc nhở người bạn này của mình , không khỏi đề phòng thế giới trên mặt biển kia , sợ thứ gì đó sẽ làm hại đến hai người .

" Đi thôi , đi xa nơi này chút "

Cô quẫy đuôi , kéo cậu ra xa khỏi vùng đất liền .

" Ta nghe nói con người luôn có giới hạn với biển , tầm này có lẽ đã vượt ngoài khả năng của chúng rồi "

========

Một ngày , vì thiếu nguyên liệu nên Kentarou cần lên đất liền tìm , vì lo cho Takemichi nên cô dắt cậu theo luôn .

Lang thang giữa biển người khiến cậu có chút khó khăn , luôn rụt rè mà bám lấy góc áo của cô

" Sợ thì khoác áo vào , đừng lo .

Có ta ở đây , cậu sẽ không có chuyện gì đâu "

Cô choàng lên người cậu một lớp áo khoác , cẩn thận đóng từng cái khuy áo .

" Cảm ơn ..

"

" Ta thường lên đất liền , chúng ta chỉ đi chút rồi về , đừng chạy loạn nhé "

Đến trước một tiệm đồ cũ , cô để cậu đứng bên ngoài vì cậu sợ không gian hẹp .

Ở bên ngoài tấp nập người đi lại , mình cậu lạc lõng và run rẩy

" Ah ...

đẹp quá "

Một giọng nói nhẹ nhàng tràn đầy sự ngưỡng mộ được cất lên, cậu nhìn về phía phát ra .

Một chàng trai với mái tóc vàng sọc xanh đang mở to mắt nhìn chằm chằm cậu .

Đôi mắt dịu dàng bên dưới chiếc gọng kính tròn .

" Cậu .. ah !

"

" Rindou , đừng có nhìn cậu ấy như thế "

Chàng trai tính nắm tay cậu liền bị Kentarou từ bên trong tiệm đi ra , xách tai cậu lên rồi quát nhẹ .

Cô kéo anh ra chỗ khác rồi đến bên Takemichi, ân cần kiểm tra cậu rồi mới quay lại nhìn anh

" Rindou , đây là bạn tôi , đừng có động tay động chân .

Takemichi ,đây là khách của ta , cậu ta là Rindou Haitani , một tên cứng đầu khó ưa .
 
Back
Top Bottom