pernut only, một chút runut, 18+ anh em cân nhắc :3
1;
Park Dohyeon bỗng nhận ra, mình mãi mãi là kẻ đứng ngoài tình yêu của bọn họ.
Quay lại một đêm tháng mười hai trời lạnh ngắt, giữa mùa cao điểm chuẩn bị cho mùa lễ hội cuối cùng trong năm, tin nhắn của Han Wangho đến ngay lúc cậu cần một lí do để rời khỏi bữa tiệc khuya cùng đồng nghiệp, chỉ độc một dòng, rất đơn giản:
[có thể đưa anh về được không?]
Park Dohyeon ngẩng lên nhìn anh đang đứng giữa đám đông, Han Wangho cũng bắt được ánh mắt ấy, anh đáp lại cậu bằng một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh như ngưng tụ cả trời sao.
Thời gian như ngưng đọng lại khoảnh khắc ấy.
Mặc dù Park Dohyeon không rõ rằng nó đã diễn ra trong bao lâu, vì dù sao thì điều ấy cũng không quan trọng.
Cậu đã đồng ý đưa anh về.
Mặc dù bọn họ không thân thiết đến thế, mặc dù Park Dohyeon còn chẳng muốn dính dáng gì đến anh, mặc dù cậu có thể bịa ra hàng ngàn lí do để từ chối, Park Dohyeon vẫn quyết định đồng ý đưa anh về.
Bóng đêm rộng dài như biển cả, ngập ngụa trong thinh lặng và lạnh lẽo của một đêm đông yên ả như thường, cả hai chậm rãi bước đi trên con phố vắng tanh - dù đường vẫn sáng đèn.
Ánh đèn nhân tạo vàng vọt loang lổ trên nền đất, phủ lên cả người Han Wangho cảm giác trầm buồn ủ dột mà cậu chưa từng thấy.
Sự im lặng của đêm đen trong những ánh đèn mờ dễ gợi lại kí ức, Park Dohyeon nhớ lại mấy kí ức không tốt đẹp lắm về quá khứ của mình, lại lặng lẽ liếc nhìn người bên cạnh chậm rãi bước đi.
Đông chí chưa tới nhưng cái lạnh tàn hơi của mấy đêm buốt giá đã phủ lên đường phố Seoul một màu buồn xám xịt, len lỏi trong một bầu không khí ngột ngạt đến căng thẳng mà mãi đến sau này Park Dohyeon cũng chưa từng muốn nhớ lại, dù chỉ một lần.
Nhưng buổi đêm ngột ngạt ấy là điểm mở màn cho tất cả mọi thứ sau này.
Mọi thứ diễn ra như một lẽ tự nhiên, như thể mọi chuyện đã được sắp xếp từ trước.
Hai người nhanh chóng hoà hợp với nhau, còn chia sẻ mấy câu chuyện riêng tư vụn vặt về chính mình.
Khoảng cách giữa họ kéo ngắn lại nhanh đến độ chính Park Dohyeon còn thấy bất ngờ, đương nhiên, cả hai đều là những kẻ lí trí có cuộc sống của riêng mình, hơn ai hết, bọn họ biết cách kiểm soát bản thân mình.
2;
Thực ra cái gọi là biết cách kiểm soát bản thân ấy cũng khó nói cực kì.
Chính xác thì bọn họ không hề làm gì quá phận, cả hai không đi qua ranh giới mà bản thân đã đặt ra, nhưng ngoài những thứ ấy ra thì cái gì họ cũng làm.
Hôn môi, tán tỉnh, thuê phòng, đánh dấu giả, ngủ lại qua đêm, cái gì cũng có.
Han Wangho luôn biết cách mở đầu cho mỗi ý tưởng, mỗi câu chuyện bằng một nụ cười rất đỗi ngây thơ, cái điệu cười mà nếu chưa từng gặp anh, Park Dohyeon sẽ không bao giờ tin anh là một người như thế - một Han Wangho với ấn tượng đầu hoàn toàn xa lạ qua lời kể của Son Siwoo.
Anh hồn nhiên sai khiến cậu như thế Park Dohyeon bắt buộc phải nghe, hay đó là giá cậu phải trả cho hành động nhầm lẫn trước đây của mình.
Park Dohyeon hoàn toàn chào thua trước dáng vẻ ấy, một dáng vẻ đơn thuần chỉ thuộc về anh.
Có lẽ tất cả đã trở nên điên rồ từ khoảnh khắc Park Dohyeon nhìn thấy nụ cười của anh dưới ánh đèn chói sáng, chứ chẳng phải giây phút cả hai kéo nhau vào khách sạn gần trụ sở ngay sau khi rời khỏi bữa tiệc mấy tiếng đồng hồ.
Cậu đã không kì vọng về một đêm như thế này, chính xác là Park Dohyeon đã không kì vọng bất cứ điều gì, cậu chỉ mặc mọi thứ xảy ra như một lẽ đương nhiên, một chuyện chắc chắn sẽ xảy ra với cậu, xảy ra giữa hai người.
Mọi khoảnh khắc đã diễn ra đều được cậu khắc ghi sâu trong não bộ, không cần một đoạn film hay cuộn băng nào làm chứng, những hình ảnh tràn đầy hơi thở ấm vẫn lấp đầy trí óc, rõ ràng như một thước phim cận cảnh ghi hình tất cả những gì đã diễn ra.
Park Dohyeon nghĩ rằng mình cũng không say đến thế, hay có chăng thì là do hương cồn nồng đậm phả ra từ cổ họng Han Wangho cứ bám riệt lấy khoang mũi cậu, để rồi tất cả những gì Park Dohyeon có thể ngửi thấy sau đó chỉ còn có mùi rượu thơm anh đã uống tối hôm đó.
Mùi chardonney cứ luẩn quẩn mãi bên đầu mũi, còn cả thân thể mềm mại dịu dàng trượt trong lòng, Park Dohyeon không khỏi thổn thức, không biết nếu mình đến trước thì chuyện sẽ thế nào.
Thực ra Park Dohyeon không cho rằng mình không đoán được những gì sẽ xảy ra sau đó - ngay từ khoảnh khắc động lòng cậu đã biết, ngay từ giây phút lạc lối trong nụ cười rạng rỡ ấy cậu đã biết, Park Dohyeon chắc chắc mình đã tiên liệu được mọi thứ, thế nhưng khi chuyện thật sự ập đến, khi những tương tác xác thịt làm cậu mê muội, cậu vẫn bỡ ngỡ nhận ra vì sao mình lại như thế này.
Thà rằng đó là lần duy nhất giữa hai người thì Park Dohyeon nghĩ mình còn giữ được bình tĩnh.
Nhưng cái gì cũng có giới hạn.
Han Wangho là giới hạn của cậu.
Có làm gì đi chăng nữa thì cậu cũng không thắng được anh, cũng chẳng hoàn toàn là lỗi tại anh, Park Dohyeon nghĩ, nếu đã là cậu thích trước, thì không thể là vấn đề của đối phương được.
3;
Hãy luôn luôn trở nên chính mình, hãy là ông chủ và nhà điêu khắc để tạc nên chính mình.
Nói tóm lại, đừng nhắm mắt làm nô lệ kẻ khác, đừng để bảo sao làm vậy, phải có ý chí tự quyết, tự tìm lấy lối đi.
Tự quyết, tự chọn là những ý chí căn bản của cuộc hiện sinh.
Con người phải tự vượt mình.
Hơn hai thập kỉ trưởng thành giữa xã hội này, Park Dohyeon luôn giữ tư tưởng chi phối bản thân mình như thế.
Ai muốn sống cuộc hiện sinh của mình thì phải thoát ra ngoài cuộc sống vô hồn ấy, phải dám suy nghĩ lấy, không để cho ai nghĩ hộ, phải luôn luôn tìm cách vượt chính mình, phải tìm con đường đi của mình, sống phải sáng tạo, phải dám nghĩ những cái chưa ai nghĩ, phải tự giác và tự giải thoát ... không cảnh nô lệ nào nhục nhã bằng nô lệ tinh thần.
Kể cả nô lệ người thầy.
Nhưng cảm xúc thì khác, làm chủ cảm xúc không dễ như điều hướng lí trí của mình.
Con người trong xã hội được cấu thành từ hai phần - hay nói bản chất của con người được chia ra hai loại: con người sinh vật và con người lí trí.
Nếu đối với con người sinh vật, bản năng động vật thuần tuý - biểu hiện ở những nhu cầu cơ bản nhằm đảm bảo sự tồn tại của sinh vật, thì con người lí trí dùng tư duy để phán đoán và đưa ra những quyết định về việc cá thể sẽ thể hiện.
Về mặt lí thuyết, với bản chất con người sinh vật ăn sâu trong máu thịt, nhân loại trốn không khỏi bản năng sinh vật thuần tuý của mình - những biểu hiện thuộc về góc tối của tư duy và lí trí, nơi chỉ có cảm xúc thăng hoa mà lí trí không cách nào chạm đến.
Tình yêu cũng vậy, tình yêu không thuộc phạm trù lí trí.
Một người khi yêu sẽ yêu tất cả những gì về người mình yêu, chứ không bao giờ làm rõ được anh ta yêu người ấy vì lí gì.
Nếu anh ta có thể ngay tức khắc trả lời một câu hỏi khó như vậy, một là anh ta đang nói dối, hai là anh ta không yêu người kia.
Tình yêu cũng là sản phẩm thuộc vùng tối của lí trí, là đòi hỏi được thoả mãn nằm trong tầng sâu nhất của tâm thức một người, nó đòi hỏi lí trí phải tìm mọi cách để đáp ứng được nhu cầu của nó giữa ngàn vạn khuân khổ luật pháp đạo đức ngoài kia, tạo thành một vùng chắn ngăng giữa con người và sinh vật.
Vùng chắn đó được gọi là tư duy.
Và lớp vỏ vật chất của tư duy là ngôn ngữ.
Con người - bất kể là ai, vị trí xã hội ra sao hay tính cách thế nào, đều cần ngôn ngữ để phục vụ cho cuộc sống của chính mình.
Ngôn ngữ sẽ tạo ra một loại tương tác có tính tác động trực tiếp đến não bộ mà không cần thông qua những tiếp xúc thể chất hay những hình ảnh thu thập từ thị giác.
Con người dùng ngôn ngữ để tái cấu trúc đòi hỏi cần được thoả mãn của mình và dùng cái tôi của mình để thể hiện những ham muốn ấy ra xã hội - trong một mức được phép chấp nhận bởi xã hội ấy.
Suy cho cùng thì tình yêu cần ngôn ngữ để cất lời, Park Dohyeon không thể lặng im mãi mãi nếu như em đã biết mình thích Han Wangho.
Chữ thích của em thuộc về một phần nào đó nằm sâu trong bản năng con người, thứ trực tiếp tác động đến tâm lý của em, chứ không phải cái tư duy đầy lí tính mà em có khả năng kiểm soát.
Park Dohyeon không có nhu cầu kiểm soát hành vi phản chiếu nhu cầu tình ái của bản thân, em cúi đầu, chậm rãi liếm láp tuyến thể ẩn sâu sau gáy anh - đương nhiên chẳng có gì rõ ràng cả, nếu Han Wangho- ví dụ đi, là một Omega thơm tho mềm mại, có lẽ người bây giờ đè lên đã chẳng đến lượt em rồi.
- Anh ơi, anh có thấy thích không?
Vì thế cho nên điều này cũng chẳng sao, vì dù gì Park Dohyeon cũng đã có cơ hội được anh chú ý tới - nếu trong trường hợp giả sử anh không phải một beta, mà là alpha cường đại hay omega xinh đẹp ngoan ngoãn, thì Park Dohyeon biết cơ hội sẽ không đến với mình.
Park Dohyeon chạm vào anh từng chút từng chút một dưới lớp áo mặc nhà mềm mại, từ xương quai xanh đến núm vú rồi men theo vòng eo mảnh mai và sau đó trượt xuống cặp mông vểnh.
Anh ưỡn mình để mặc em làm loạn – đây là những gì anh đã đồng ý với em từ trước.
Han Wangho lọt thỏm trong lòng em, hõm cổ trắng muốt ẩn hiện dưới lớp áo mỏng tang, làn da mịn màng ửng hồng mấy dấu vết tình dục mà em để lại từ những đêm trước đây.
Hàm răng sắc nhọn của Park Dohyeon không nhớ từ lúc nào đã găm vào tuyến thể của anh, không ngừng gặm nhấm nơi em không thể xâm phạm ấy.
Cả người anh đã run lên vì đau đớn, thế mà vẫn mặc em làm loạn.
Ngón tay thon dài của em xạ thủ cứ nhịp nhàng nhảy múa khắp thân thể anh, không đâu là không để lại dấu vết.
Có vẻ Han Wangho không thích tư thế này, quá chiếm hữu, dù sao anh cũng không phải một Omega yếu đuối mỏng manh, cho nên ngay sau màn dạo đầu bằng mấy ngon tay thon dài xinh đẹp của cậu em, anh lật tức nắm vai em kéo xuống, cân bằng vị thế giữa mình với Park Dohyeon.
Thực ra Park Dohyeon biết rất rõ anh đang muốn gì.
Không cần Han Wangho phải mở lời, không cần anh phải diễn đạt, chỉ cần đôi mắt đó mở ra nhìn em như thế, Park Dohyeon lập tức biết anh muốn gì từ em.
- Anh ơi em cứng lên rồi.
Han Wangho hơi mất kiên nhẫn nhìn em, Park Dohyeon cũng nhìn lại anh, vành mắt đỏ ửng, đáng thương vô cùng.
Hai bên tai đã đỏ bừng lên, Park Dohyeon vờ như không biết ý anh, liền nắm cổ tay anh đặt lên ngực mình - nơi trái tim em như thể không còn nghe em điều khiển nữa, rung động mãnh liệt từng nhịp đập truyền máu đi.
- Sao mà tự dưng lại kích động thế?
Người đi rừng hiển nhiên thấy được suy nghĩ của em, nhưng không hành động, chỉ bật cười hỏi em.
- Em đang nghĩ đến anh.
Là của em.
Thuộc về em.
Một mình em.
Nhưng mấy lời sau em không dám nói, Park Dohyeon biết giới hạn của mình, ít nhất là em biết giới hạn của mình ở đây.
Han Wangho nghe xong thì bật cười trước lời em nói, anh ngẩng đầu, yết hầu rõ ràng chuyển động lên xuống, cả cần cổ được phủ một lớp mồ hôi mỏng, cơ thịt ẩn hiện rõ ràng đầy khoẻ khoắn - chắc chắn một điều, dù là alpha, Park Dohyeon cũng phải cảm thán rằng anh có một chiếc cổ tuyệt vời.
Anh nắm ngược lại bàn tay đang nắm lấy cổ tay anh, dùng lực đẩy em quỳ xuống sàn nhà.
Park Dohyeon gần như nín thở nhìn anh, Han Wangho vẫn cười - gần như đắc thắng, anh dạng chân, mắt khẽ liếc xuống như ám chỉ đến vật đang dựng thẳng dưới bụng, cười cười bảo Park Dohyeon:
- Thế thì bú đi.
Đôi mắt cậu em xạ thủ lập tức đỏ lên, nhưng không hề từ chối.
Park Dohyeon lập tức cúi đầu xuống, nhưng không vội vàng ngậm thứ kia vào miệng, mà mạnh bạo hôn lên bắp đùi anh.
Dục vọng và khoái cảm trong phút chốc bị đôi tay Park Dohyeon khống chế, Han Wangho luồn ngón tay mình vào trong tóc em, cố gắng điều khiển em làm theo ý mình, nhưng vô dụng.
Dù gì thì Park Dohyeon cũng là một alpha, so về thức mạnh thể chất, Han Wangho không phải đối tượng có thể đặt lên bàn cân để so sánh.
Cho nên khoảng khắc Park Dohyeon cuối cùng cũng chịu buông tha cho vùng đùi non đã sưng tấy mà ngậm lấy dương vật của anh, Han Wangho như vụn vỡ bởi khoái cảm mà em mang lại.
Han Wangho gần như bắn ra ngay lúc ấy, chỉ là Park Dohyeon không muốn buông tha cho anh.
Bàn tay em nắm ở gốc dương vật, nhịp nhàng di chuyển cùng với miệng của mình, tầng tầng lớp lớp khoái cảm cứ trào lên bao phủ, vẫn là không nhịn được mà bắn ra trong miệng người ta.
Ngay sau đó, Park Dohyeon ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt long lanh đầy chờ mong, Han Wangho chỉ thấy ánh nhìn ấy quá nóng bỏng, không nhịn được mà vươn tay che lại mắt em.
- Anh ra rồi.
Anh ơi?
Đây chỉ là một lời thông báo.
Park Dohyeon không biết vì sao anh lại che mắt mình, nhưng em muốn nhìn anh, cũng muốn anh nhìn mình, nhìn dáng vẻ này mà khắc ghi hình ảnh của mình mãi mãi.
Dù em biết không thể thông qua tình dục mà có được tình yêu, nhưng đây là cách duy nhất để em gần gũi anh hiện tại.
Hai chân Han Wangho đã mềm nhũn, vẫn vắt trên bả vai em, cả cơ thể anh run cầm cập, dường như chưa thể hồi phục sau mấy lần cao trào.
Park Dohyeon thấy anh không chịu trả lời thì cúi xuống khẽ hôn lên phần dưới đã bắn mềm nhũn của anh, chỉ để thấy Han Wangho kích động mà run rẩy một lần nữa.
- Anh ơi, còn em nữa...
Park Dohyeon đáng thương ngẩng đầu, áp má mình vào hai bàn tay anh, đôi mắt lấp lánh mong chờ.
Han Wangho cảm thấy mình sẽ chết chìm dưới ánh mắt này, không thể nói gì từ chối em, chỉ khẽ cười đáp lại:
- Không sướng thì nghỉ nhé?
Oài, Han Wangho chỉ muốn ngủ với em vì khoái cảm thôi hay sao.
Nhưng tình dục là nhu cầu bản năng của con người, cả anh - hay em điều không thể thoát khỏi cám dỗ từ nó, thì thôi, cứ để cảm xúc này, xuyên qua xác thịt mà truyền đến trái tim anh, đến cảm xúc và lí trí của anh.
Rồi một ngày nào đó anh sẽ cảm nhận được.
Rồi một ngày nào đó anh sẽ thật sự yêu em.
Park Dohyeon tin là vậy.
4;
Thế nhưng Park Dohyeon vẫn bất lực trong việc tìm ra một định nghĩa chính xác dành cho mối quan hệ của bọn họ vào ngay lúc này.
Han Wangho không có vẻ gì là muốn làm rõ mọi thứ, chính Park Dohyeon cũng muốn giấu anh những thứ này, lại vừa cảm thấy khó chịu với việc cả hai cứ mơ hồi mà dính lấy nhau mãi.
Rõ ràng là chỉ còn một chút nữa thôi.
Em chỉ cần cố gắng thêm một chút nữa.
Thế mà Park Dohyeon vẫn có cảm giác bản thân không làm được.
Rằng là em thì không đủ kiên nhẫn, và Han Wangho của em thì, ôi, quá đỗi đào hoa.
Nhưng Park Dohyeon nên chờ đợi gì từ anh?
Khi chính em, không mang nổi bóng mình?
Chờ đợi sự đồng cảm, một giọt lệ, cái quay đầu, lời thề hẹn, sự cam kết hay một tiếng yêu?
Những đòi hỏi xác thịt giữa hai người đã cuốn em đi quá xa, Park Dohyeon thậm chí cảm thấy hổ thẹn quá đỗi.
Cả cuộc đời em chưa một lần phải nói yêu ai, không biết thế nào để chủ động, cũng chẳng biết cách nắm lấy trái tim một người.
Không có kinh nghiệm, không dám nói tiếng yêu, Park Dohyeon ở cạnh bên anh mà dường như anh vẫn đang bên ai đó, hoàn toàn chẳng nổi tác động đến cuộc đời anh, dù lớn dù nhỏ.
Liệu em có thể làm gì cho anh chứ?
Han Wangho có một cuộc hẹn vào đêm hôm ấy với mấy người bạn cũ, Lehends hay Ruler.
Và dường như bọn họ không phải những người duy nhất.
Cuối cùng thì Park Dohyeon nói muốn trải qua khoảng thời gian này một mình (dù Han Wangho không chắc về chuyện có ai rủ cậu ấy ra ngoài hay không, nhưng chắc chắn cậu ấy không hề muốn ở nhà tuy nhiên có lẽ lời rủ rê có phần khiên cưỡng của Choi Hyunjoon và Kim Geonwoo đã khiến em ấy có chút chạnh lòng), Han Wangho rủ rê được mấy người bạn lâu năm của mình cùng ra ngoài đi ăn, còn Choi Hyunjoon thì đã biến mất cùng mid ngày xưa ngay từ buổi chiều.
Đúng như những gì Park Dohyeon dự đoán, đêm ấy anh không trở về.
Đương nhiên anh không phải người duy nhất.
Kim Geonwoo và Choi Hyunjoon cũng không về, hỗ trợ và huấn luyện viên khá bất ngờ với sự xuất hiện của em ở trước cửa vào lúc 11 rưỡi đêm.
Rõ là em có thể ở lại cùng bạn bè và mấy đứa sẽ có một đêm overnight vui vẻ bên nhau, Park Dohyeon không hiểu điều gì đã khiến mình đột nhiên muốn trở về kí túc xá và đối diện với sự thật rằng sau đêm đó quan hệ của em với đường trên xinh đẹp vẫn dừng ở con số 0 tròn trĩnh.
Em không biết rốt cuộc thì anh đang nghĩ gì.
Mùi chardonney ngọt lịm trong căn phòng này như liều thuốc an thần loại mạnh đưa em vào giấc mơ êm ái.
Kí ức về đêm đặc biệt ấy tràn về, bủa vây trí não không cho em một lối thoái lui.
Em nhìn thấy Han Wangho và những giọt nước mắt dường như bỏng rát hơn bao giờ hết.
Rõ ràng là em chỉ cần có mình anh, thế mà anh lại chẳng ở đây với em.
[về kí túc xá đi, em đợi anh.]
Park Dohyeon còn không thể biết được bản thân có thể bình tĩnh thêm bao lâu nữa.
Em biết rõ bản thân đang dần trở nên hoang dại và điên cuồng như con thú săn mồi bị xâm phạm lãnh thổ, nhưng không thể kiểm soát tâm trí của mình.
Park Dohyeon cho rằng bản thân đã quá quen với ánh sáng, danh vọng và tình yêu thương mà em vẫn luôn được nhận như một lẽ thường tình, sẽ không bao giờ có bất kì một ai ghét bỏ em cả, dù là Griffin 2018 hay EDG 2020, và hay kể cả giờ đây, dường như mọi thứ vẫn chẳng thay đổi gì và chính em không thể hiểu nổi tại sao mình có thể rung động với một người như thế.
Một người như Han Wangho.
Hoàn toàn sắt đá, không hề yêu thương em, ngủ với em như thế rồi mà vẫn không chịu cho em một danh phận chính thức.
Tiếng tin nhắn máy móc vang lên từ chiếc điện thoại đã bị em vứt ra xa nhanh chóng lôi kéo em trở về thực tại.
Người đi rừng xinh đẹp của em đã trả lời tin nhắn, ngắn gọn nhẹ nhàng, không mờ ám không thân mật.
[anh đang bên nhà anh Sanghyuk.]
Lee Sanghyuk à, lại là anh ta sao?
Chẳng hiểu vì sao mà Park Dohyeon thấy giận đến điên người, hàm răng đã nghiến đến tê tái, em khẽ cười, trào phúng câu chuyện mà chính bản thân em còn chẳng thấy khôi hài.
- Nhưng mà Wangho của em, đã là không thể là Omega của em rồi, đâu có thể làm Omega của người ta nữa?
Có là gì đi nữa, giờ phút này, anh ấy thuộc về em.
[anh không ở đây, em buồn muốn chết.]
[thôi mà, anh sẽ về sớm thôi.]
Nhưng cái sớm ấy sẽ chẳng phải đêm nay.
Park Dohyeon hoàn toàn hiểu rõ điều này.
[em chờ anh]
Đến chính Park Dohyeon cũng chẳng hiểu sao bản thân lại cố chấp đến vậy.
Dòng tin nhắn gửi đi như những nỗ lực cuối cùng để cứu rỗi lấy em trước khi bị cơn ghen tuông kinh hoàng của mình bao bọc, trước khi em hoàn toàn đắm chìm trong mộng tưởng đáng sợ mà em tự vẽ nên trong những ảo ảnh nửa đêm kéo em khỏi giấc trầm mê mà dường như vòng tay ai kia đã trở thành liều thuốc an thần duy nhất.
- Anh ơi, là anh cố tình mà, sao anh khiến em yêu anh rồi lại bỏ rơi em như thế?
Em nói, đầy bực tức và bất lực, em gục xuống giường như thể vừa trải qua cuộc hành trình mệt nhoài về thể xác khiến em không còn chút năng lượng.
Bàn tay em đưa lên, ôm lấy đỉnh đầu như muốn nổ tung trong những điên cuồng của tình ái ngay lúc này.
[em ở ngoài đợi anh nhé, lúc nào về là thấy em luôn.]
Phải rồi, hoá ra đến tận cùng của sự khao khát, tất cả những gì em cần và em muốn chỉ là Han Wangho mà thôi.
Park Dohyeon cáu kỉnh mở hộc tủ đầu giường lấy kẹo, nhưng đập vào mắt em lại là thứ khác.
Chiếc lắc bạc loé sáng mấy tia lạnh lẽo, thiết kế tinh tế, tỉ mỉ.
Viên thạch anh bé xíu khắc hình chim cánh cụt, ở ngay giữa bụng khắc ba chữ PJH nhỏ xíu, nằm lộn xộn trên tấm ảnh GenG nâng cúp vô địch LCK hè 2022.
Park Dohyeon lặng lẽ nhìn tấm ảnh được đặt trong ngăn kéo tủ đầu giường, sợi dây bạc lấp lánh dưới ánh sáng trong phòng, toàn bộ khung cảnh trong đó như hiện ra trước mắt em.
Những tiếng hò reo, màn pháo giấy, giọt nước mắt của Park Jaehyuk và ước nguyện đã đem Han Wangho trở lại với anh ta, một chiến thắng ngọt ngào mãn nguyện mà đến tận bây giờ kẻ xa xứ kia vẫn còn khắc ghi.
Khoảnh khắc đẹp đẽ đó đã diễn ra trong đời Han Wangho, một khoảnh khắc thiêng liêng, đẹp đẽ, quý giá, mà Park Dohyeon không bao giờ có thể bước vào.
Sợi lắc bạc kia là kỉ vật mà người ấy đã để lại cho anh.
Thời gian dài như thế, tình yêu của bọn họ đã từng tồn tại ở đây, trong trái tim Han Wangho, không một khoảng trống nào cho đến khi Park Jaehyuk rời đi cả.
Park Dohyeon đã đoán trật lất mọi chuyện về anh, đến tận bây giờ em mới hiểu lí do tại sao Choi Hyunjoon ngập ngừng đến thế khi nhắc về người kia.
Không phải Jung Jihoon, không phải Lee Sanghyuk, không phải bất cứ đáp án nào Park Dohyeon từng đưa ra.
Mà là Park Jaehyuk.
Một lớp nguỵ trang hoàn hảo dưới vỏ bọc bạn thân, hoàn hảo đến độ bây giờ Park Dohyeon mới biết.
Chỉ vì một chiếc vòng, một tấm ảnh, Park Dohyeon bỗng chốc nhận ra, bản thân mình mãi mãi đứng ngoài tình yêu của bọn họ.
Dù nó có còn tồn tại trên đời nữa hay không, em không thể biết, cũng không cách nào biết được, không có lý do để chạm tới cũng chẳng có cách gì để quên đi.
Kí ức đêm hôm đó lại trở lại với em, nhưng mùi chardonney không còn ngọt nữa, em chỉ thấy kinh hoàng.
Park Dohyeon nghĩ mình đã đoán được tất cả mọi thứ.
Nhưng kể cả thế thì sao?
Kể cả đó có là Park Jaehyuk thì sao?
Màn hình điện thoại lại sáng lên, tin nhắn Han Wangho báo anh đang trở về hiện ra trước mắt, Park Dohyeon như tìm thấy phao cứu sinh, thở hắt một hơi rồi ôm lấy điện thoại, chật vật rời khỏi kí túc xá đứng dưới đường đợi anh.
Em không tin là Han Wangho không hiểu trái tim em.
Em chỉ không biết anh ấy sẽ làm gì khi em cố tình phơi bày tất cả.
Nhưng có sao đâu, bọn họ còn cả quãng đời phía trước bên nhau, tương lai chưa ai có thể định đoạt, thực tại là tất cả những gì bọn họ có.
Han Wangho có từng yêu Park Jaehyuk đến mấy cũng chẳng thể ở bên anh ta nữa rồi.
Cho nên bên cạnh anh sẽ là em, AD cùng anh tiến bước, cùng anh cố gắng, gắn kết lấy cuộc đời của anh kể từ giờ sẽ là em.
Park Jaehyuk có nằm ở đâu trong trái tim anh đi nữa, cũng không quan trọng nữa rồi.
5;
Han Wangho vừa về đến gần khu kí túc đã thấy Park Dohyeon trầm lặng đứng đợi mình.
Chỉ là dường như cậu nhóc có chút khác lạ.
- Anh ơi, rốt cuộc là, anh có yêu em không?
Park Dohyeon thấy anh bước đến thì mở to mắt hỏi, vành mắt em đỏ ửng, cực kì đáng thương, đáng thương nến nỗi Han Wangho còn cảm thấy dường như mình đang quá đáng với em.
- Làm sao thế?
Giọng anh khàn khàn, có vẻ vừa mới uống rượu, nhưng lần này không còn hương chardonney nữa.
Anh ngẩng đầu kiên nhẫn chờ câu trả lời của em, Park Dohyeon đột nhiên cảm thấy không chịu nổi, các đốt ngón tay trắng bệch, nhưng ánh mắt dịu dàng của anh vẫn bao bọc lấy em như nước, chỉ là em vẫn thấy không đủ, em muốn trăng dưới nước, muốn sao trên trời.
Park Dohyeon đau đớn ngẩng đầu nhìn anh, nương theo khát khao mà xúc động mở miệng, lí trí đã không còn hoạt động nữa, em chỉ nghe tiếng tim mình loạn nhịp.
Han Wangho vẫn đứng đó kiên nhẫn chờ em, Park Dohyeon chịu thua ánh mắt dịu dàng của anh, em cúi đầu xuống, cả mặt chôn vùi trong hõm cổ sâu hoắm, thanh âm phát ra từ cổ họng đầy nghẹn ngào hờn tủi:
- Anh ơi, em yêu anh nhiều lắm.
- Được rồi, được rồi, anh thương.
Han Wangho mở rộng vòng tay ôm em trong lòng, còn dịu dàng vỗ về cảm xúc của em.
Trăng thanh gió mát, dưới bóng cây khuất lấp gần đó, Park Dohyeon cảm nhận được độ ấm trên môi mình, chầm chậm truyền đến trái tim, khuấy động thành sóng tình mãnh liệt chảy trong lòng.
Được anh cho phép, Park Dohyeon dường như không thèm nể nang gì nữa.
Vừa vào trong thang máy đã đè anh xuống hôn, cũng không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ hôn anh như thế.
Han Wangho cảm nhận được cảm xúc dồn nén tích tụ của em, không còn cách nào đành mặc em đem mình ra trút giận, thành ra một đêm Kim Geonwoo không về, lại thành cơ hội làm càn của Park Dohyeon.
6;
Vừa vào trong phòng, Han Wangho đã bị em đẩy lên giường mà hôn.
Nhưng nụ hôn không phải còn dịu dàng mềm mại, Park Dohyeon ác độc như muốn nuốt anh vào bụng, cuồng nhiệt liếm mút môi anh, chiếc lưỡi điên cuồng khuấy đảo khoang miệng, Han Wangho hơi khó chịu, không nhịn được mà đẩy em ra.
Park Dohyeon đêm nay quá mãnh liệt.
Sự phản kháng của anh chỉ khiến Park Dohyeon càng trở nên dữ tợn.
Em đè chặt anh xuống giường, gần như cưỡng ép bắt anh thừa nhận sự xâm lấn của mình, Han Wangho gần như không thở nổi, nước bọt cũng tứa ra ngoài, đôi tay muốn phản kháng đã nhanh chóng bị Park Dohyeon giữ chặt trên đỉnh đầu.
Anh không nhịn được mà khẽ rơi nước mắt, vốn dĩ một beta không cần phụ thuộc vào alpha để giải quyết nhu cầu sinh lí của mình.
Đúng là anh nhìn trúng Park Dohyeon, đúng là anh thật sự rất thích đứa nhỏ này, nhưng bây giờ là lúc để nghĩ đến chuyện này sao?
Đứa nhỏ ngoan ngoãn chẳng hiểu vì sao sau một chiều liền hoá thành động vật ăn thịt, trên điện thoại còn đáng thương khóc lóc, vừa nhìn thấy đã như muốn ăn tươi nuốt sống anh.
Lời còn chẳng nói được mấy câu, rõ ràng còn chưa được anh đồng ý đã bắt đầu giở trò quá phận.
Cuối cùng Park Dohyeon cũng dừng lại khi nhìn thấy mấy giọt nước mắt trên mặt anh, em vội vàng hôn lên khoé mắt, hoảng hốt thả tay anh ra, hai bàn tay cuống quýt lau nước mắt trên mặt anh đi.
- Anh ơi em xin lỗi, anh đừng khóc mà...
Han Wangho bỗng nhiên thấy tủi thân, anh hơi uất ức ngẩng đầu nhìn em, đáp lại:
- Em muốn cái gì thế?
Ý là sao?
Chỉ muốn lên giường với anh thôi đúng không?
Cảm xúc trong lòng dường như nghẹn lại, Han Wangho bỗng thấy khó chịu ghê gớm, anh nhìn thẳng vào mắt Park Dohyeon, nghiến răng nói từng chữ:
- Nếu gọi anh về chỉ để làm thế, thì cút ra ngoài, anh không cần kiểu bạn giường như em.
Park Dohyeon còn đang bị nhấn chìm trong cảm xúc, vừa nghe xong câu ấy liền thấy hối hận, cảm xúc như thuỷ triều nhanh chóng rút đi, cả người như mất hết sinh khí, em thở dài cuối cùng đáp lại anh:
- Em xin lỗi.
Park Dohyeon hối hận rồi.
- Nhưng em không gọi anh về... với mục đích đó, em chỉ muốn gặp anh thôi.
Ánh mắt em tối tăm kinh khủng, tựa như đã trôi lạc vào một tầng không gian nào khác không còn tồn tại ở đây.
Han Wangho chịu không nổi ánh mắt ấy, phẫn nộ trong lòng cũng dịu lại, chưa kịp mở lời lại nghe em nói:
- Em chỉ thấy... nhớ anh.
Em ghen tỵ, nên muốn anh về với em.
Em thật sự rất yêu anh, không phải vì muốn lên giường với anh hay gì cả, chỉ vì em yêu anh thôi.
Park Dohyeon biết rõ mình phải đối mặt với chuyện gì khi nói những lời này, nhưng em không thể không nói, dù là được ăn cả ngã về không, em cũng phải bước đi, không thể đứng mãi ở một điểm như thế này.
Nếu Park Dohyeon không tiến lên, mối quan hệ mập mờ kì dị này sẽ không bao giờ kết thúc, tình cảm của em cũng không bao giờ chấm dứt được.
- A-anh, làm sao bây giờ?
Anh cũng thích Dohyeonie lắm.
Lời này như nút thắt cuối cùng trong lòng Park Dohyeon, khi tất cả những khúc mắc đã được tháo gỡ, em mới có thể thở phào nhẹ nhõm mà bộc lộ tấm lòng mình.
- Em yêu anh nhất trên đời.
Park Dohyeon thủ thỉ, toả hương dẫn dụ rồi cắn sâu vào khu vực sau gáy anh.
Dù biết là không thể, nhưng em vẫn mong mình sẽ đánh dấu được anh.
Để anh là của em mãi mãi.
Han Wangho mềm mại như nước nằm trên giường của em, mặt mũi đỏ bừng, lồng ngực kịch liệt lên xuống, anh thở hổn hển trên vai Park Dohyeon, cao trào vẫn chưa qua đi mà sóng tình đã tiếp tục ập tới.
Park Dohyeon dường như không kiểm soát được chính mình, em phát ra mấy tiếng ậm ừ trong cổ họng, nghiêm túc nắm lấy eo anh ngang ngược tiến vào, chất lỏng nóng hổi chẳng mấy chốc đã trào ra.
Cuối cùng là một đêm hồ ngôn loạn ngữ, cả hai to gan bày ra đủ tư thế phóng túng điên cuồng, đều không quan tâm đến mặt mũi hay tương lai gì nữa, mặc cho tình dục nhấn chìm tất thảy.
Han Wangho cứ thế mặc kệ người ta làm gì mình đi nữa cũng cứ thế thuận theo, chỉ có ánh mắt lấp lánh ướt át mang theo ý cười cứ luôn luôn nhìn Park Dohyeon như một lời cổ vũ.
Cảm giác bị rút cạn đan xen trong khoái lạc, Park Dohyeon dường như chẳng còn nhìn thấy gì ngoài anh nữa, kể cả trong đêm tối thì Han Wangho cũng vẫn rực rỡ như vậy, cơ thể hoàn toàn bị ái tình thiêu rụi, Park Dohyeon nghĩ, nếu Han Wangho thực sự là mặt trời, có lẽ em sẽ hoá thành tro thàn dưới thân anh, hoà tan trong thế giới của người.
- Anh yêu em.
Em chưa bao giờ nghĩ rằng ngày này lại đến.
Hoang đường như một giấc mơ.
Thế nhưng có lẽ anh ấy không phải mặt trời, anh ấy là trăng sáng giữa trời thu, anh ấy là ánh trăng cao chót vót đã vì em mà hạ thế.
- Em yêu anh nhất, cũng chỉ yêu mình anh thôi.
Chẳng hiểu vì gì mà Han Wangho vô thức đưa tay che miệng em lại, một tay còn lại vòng qua cổ em, như thể đây là điểm tựa cuối cùng trước khi thế giới sụp đổ.
Nhưng thực ra cũng đâu có sao, vì anh đã có em ở bên rồi.
Park Dohyeon yêu Han Wangho, nồng nhiệt, cuồng dại, lại như thể đã vứt bỏ chính mình, yêu đến cái gì cũng không cần giữ lại.
Từ lần đầu gặp gỡ, em đã luôn ngẩng đầu dõi theo anh.
Ánh trăng sáng trong lòng em bấy lâu, cuối cùng cũng vì em mà rời bỏ trời cao, như một giấc mộng mà rơi xuống hạ giới, rơi xuống bên em.
Người em yêu, lời yêu em trao anh chẳng vấy chút hư không giả dối.
Chỉ mong mình mãi mãi hạnh phúc bên nhau.
Đường xưa lối cũ, mặc kệ anh có nhớ hay đã quên, chỉ cần anh biết có một người đã - đang yêu anh như thế, quá khứ có thế nào, cũng mong anh hãy nhìn về phía em.
Xin anh đừng nhớ mãi thời gian ấy.