Hài Hước [allpeanut] tha thiết tiếng yêu -1shot collection

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
363466755-256-k401095.jpg

[Allpeanut] Tha Thiết Tiếng Yêu -1shot Collection
Tác giả: chit_chit_
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tất cả tình yêu trên thế gian này đều đẹp đẽ, cho dù ấy có là một mối tình đơn phương, hay ngang trái đến nhường nào.

Vì tình là vô biên, chỉ có đời người hữu hạn, ta sống cả đời cũng không đếm hết được chữ yêu.

all for han wangho;

series 1shot tớ đã yêu anh rất nhiều.



runut​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Thiên Thần Nhỏ Của Em
  • Tân long thần ký
  • Áo Thuật Thần Toạ
  • Thái Cổ Thần Quyền
  • Mã Đao Thần Vũ
  • Thanh Mao Thiên Minh
  • [Allpeanut] Tha Thiết Tiếng Yêu -1Shot Collection
    intro;


    em biết đấy, nỗi khổ lớn nhất của tình yêu là nó không được chết.

    kể cả khi em không còn trên thế gian này.

    - tha thiết tiếng yêu / all x peanut.

    Thứ tự và lịch up các shots; anyway, chúc mọi người có một khoảng thời gian vui vẻ ở đây :3

    1. [chonut] kết thúc một giấc mơ - 1/3

    Jung Jihoon phải tỉnh dậy thôi, vì người em mơ đã đi mất rồi.

    2. [rasnut] khói - 2/3

    Khói bay trên nóc những toà nhà, Kim Quang Hy ngẩng đầu nhìn lên, chiến tranh đã cướp đi của anh quá nhiều thứ.

    3. [pernut] sao anh nhớ mãi quãng đời xưa?

    - 5/3

    Park Dohyeon bỗng nhận ra, mình mãi mãi là kẻ đứng ngoài tình yêu của bọn họ.

    4. [runut] giấc mộng đầu - 6/3

    Không nhất thiết cứ phải tình đầu, thì mới nhớ mãi không quên.

    Han Wangho đã nhớ Park Jaehyuk thật nhiều trong những đêm không còn anh bên cạnh.
     
    [Allpeanut] Tha Thiết Tiếng Yêu -1Shot Collection
    [chonut] kết thúc một giấc mơ


    highly recommend nghe cùng khi cơn mơ dần phai ạ

    1;

    Thế gian chẳng bao giờ thiếu vắng những mối tình dang dở, chỉ là Jung Jihoon chưa bao giờ nghĩ chuyện sẽ xảy đến với mình.

    Trời bên ngoài vẫn rả rích tiếng mưa, em tựa đầu vào cửa kính lim dim, hơi lạnh như xuyên qua lớp kính dày đâm vào da thịt, trời mưa không lạnh, nhưng em thấy lòng mình buốt giá.

    Ngọn đèn vàng sáng chói ngoài đường chiếu ngang sườn mặt người bên cạnh, Han Wangho không ngủ, cũng không nhìn em, chỉ lặng lẽ cúi đầu không biết đang nghĩ gì.

    Có lẽ đây là lần cuối họ bên nhau với tư cách là đồng đội.

    Mọi chuyện đã quá rõ ràng, giữa bọn họ đã chẳng còn gì nữa.

    Khi nói mấy tiếng "anh đi thật à" sao em lại buồn đến thế?

    Jung Jihoon như thấy thấm vào người tất cả nỗi buồn của thế gian.

    Em lặng người đi, xót xa vô vàn vì không thể tin rằng một câu nói cũng có thể khiến em buồn đến vậy.

    Đành rằng sẽ tốt hơn nếu em cứ hỏi thôi mà không cần gì cả.

    Nhưng ai đời lại có người không cần gì khi biết người mình yêu sắp chia xa?

    Jung Jihoon ngồi cùng anh trên chuyến xe về kí túc xá, em thậm chí còn chẳng đủ can đảm để trở về đó ngay lúc này.

    Trở về đối với em bây giờ cũng chỉ như ngồi đợi anh đi mất.

    Có lẽ vì thế nên em mới buồn khi hỏi anh có đi thật hay không.

    Ánh sáng chói loá chiếu từ mấy giọt nước mưa còn đọng trên cửa kính làm mắt em thấy khó chịu.

    Jung Jihoon thôi không nhìn anh nữa, em nhắm chặt mắt, rồi ngủ thiếp đi.

    Jung Jihoon biết mình đang mơ.

    Em gặp lại bản thân của hai năm trước, ngày còn bên anh, còn anh bên cạnh, bằng tất cả chân thành em có, nói với anh rằng, em muốn cùng anh viết nên huyền thoại, em muốn chiếc cúp ấy có tên chúng mình.

    Bọn họ sẽ là cặp mid - jung mạnh nhất.

    Sân khấu rực rỡ ánh đèn, em đã thiêu đốt tuổi xuân của mình trên sân khấu ấy vô số lần, cũng chấp nhận đánh đổi rất nhiều thứ, chỉ để có thêm thời gian bên anh.

    Chỉ là ngày tắt đên tàn, ánh sáng em theo đuổi chẳng lại được hiện thực tàn nhẫn.

    Điều ước năm ấy cũng trở thành viển vông, mặc cho em có u uất buồn đau đến mấy, cũng không đổi lại được những tháng ngày đã qua.

    Chiếc cúp khu vực đầu tiên cùng anh nâng lên hình như cũng trong một ngày rực rỡ như thế.

    Đã có những giọt nước mắt, đã có những nụ cười, khoảnh khắc vỡ oà trong chiến thắng cũng là khoảnh khắc cảm xúc chạm ngưỡng cao nhất - gần như vượt xa những gì em từng trải qua.

    Hình ảnh Han Wangho trong ánh sáng của một chiến thắng đã xa xôi lại hiện ra trước mắt em.

    Đầy chân thực, cũng nhạt nhoà.

    Chân thực vì tất cả đã thật sự xảy ra, nhạt nhoà vì chúng chỉ còn là quá khứ.

    Jung Jihoon biết em đang nhớ thương quá khứ của chính mình.

    Giấc mơ của em lại trôi đến một sân khấu khác, một quá khứ khác, có lẽ là một chức vô địch, một chiếc cúp thế giới khắc tên bọn họ, điều ước mà Han Wangho đã theo đuổi gần chục năm nay.

    Dưới khán đài, người hâm mộ liên tục gào thét tên bọn họ, ánh sáng trên sân khấu chỉ tập trung vào chỗ năm người, Han Wangho nắm chặt tay em, cảm ơn vì em mọi thứ.

    Ước mơ đã thiêu đốt tất cả tuổi xuân của bọn họ đang hiện ra trước mắt em, danh hiệu cao quý tóm tắt cả một đời sự nghiệp đang ở ngay trước mắt, ngay trong tầm tay của em.

    Trái tim của Jung Jihoon đập liên hồi, chưa bao giờ em phấn khích đến thế, ánh sáng từ chiếc cúp bạc hắt lên mắt em, chói loá thứ ánh sáng thuộc về hạnh phúc mà em chưa bao giờ chạm tay vào.

    Phải rồi, em sẽ chẳng bao giờ hạnh phúc nếu cứ đi tìm mãi xem hạnh phúc là gì.

    Những rung động ấy đã triệt để đánh thức tình cảm mãnh liệt trong em.

    Jung Jihoon quay sang nhìn người đi rừng đang khóc trong hạnh phúc, em vươn tay ra nắm chặt tay anh và kéo anh vào người.

    Jung Jihoon giữ chặt người anh trong tay mình và thấy anh đang nhắm mắt lại đợi em.

    Em nhìn rất lâu vào mắt anh và đột nhiên thấy bất ngờ vì tất cả những gì đang xảy ra trước mắt.

    - Đây là thật đúng không anh?

    Trong tận đáy lòng - Jung Jihoon muốn tin đây là sự thật.

    Câu hỏi cất lên không lời hồi đáp, sự tỉnh táo đến bất chợt khiến Jung Jihoon như vừa bị chơi xỏ một vố rất đau.

    - Thế anh xa em mới là thật đúng không anh?

    Em dò xem lòng mình sẽ xúc động ra sao khi nói thế, nhưng cuối cùng lại chỉ thấy bàng hoàng chứ chưa có gì rõ rệt cả, chỉ như choáng váng trước những gì mình đã nói ra.

    Thế là em lại mỉm cười.

    Nước mưa lạnh bỗng hắt vào má em, Jung Jihoon thấy mắt mình mờ hẳn đi, nhưng không biết vì nước mắt hay vì nước mưa.

    Cuối cùng em cũng phải mở mắt.

    Nỗi xúc động khiến em không thể kiểm soát được hành động, ngẩng đầu lên, em vẫn thấy sườn mặt nghiêng nghiêng của anh bên cạnh.

    Han Wangho không ngủ, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh em như thế.

    Da mặt anh trắng sáng, mịn màng dưới thứ màu sắc nhợt nhạt của điện đường, mọi người trong xe đã ngủ hết, em hơi ngần ngại, khẽ vươn tay mình gãi gãi ngón tay anh.

    Chẳng hiểu vì sao mà bỗng dưng em thấy ấm ức quá thể.

    Tình yêu trong lòng thì dồn dập như sóng biển ngày trở gió, thế mà em lại chỉ dám gãi gãi tay anh.

    - Anh phải đi thật à?

    Thế còn em thì sao?

    Em phải làm sao bây giờ?

    Nỗi niềm của em quá lớn, giấu không nổi mắt anh.

    Han Wangho quay sang nhìn em, Jihoon không đoán được anh đang giấu diếm điều gì dưới đáy mắt kia, em đoán không nổi nữa, em chỉ muốn được yêu anh thôi, nhưng khổ nỗi chuyện tình lỡ dở, cả hai đứa đều có tương lai của riêng mình.

    - Dù thế nào đi chăng nữa, anh vẫn sẽ yêu em.

    Han Wangho đã đáp lời em như vậy, không đồng ý, không từ chối, không hứa hẹn ngày về, cũng chẳng an ủi em, chỉ nói một lời như thế rồi im lặng.

    Jung Jihoon vẫn run rẩy, em cứ thì thầm mãi rằng "anh ở lại với em được không".

    Dù biết rằng những lời ấy chỉ là viển vông, hay lí trí vẫn bảo em rằng hành xử như vậy chỉ khiến mọi chuyện thêm tệ hại, thì Jung Jihoon, vẫn để tình yêu lấn át tất cả, muốn anh ở lại với thanh âm dường như van nài.

    Từ đầu đến cuối Han Wangho vẫn không nói thêm một lời.

    Anh không biết nói gì cả.

    Tình yêu với cậu không chiến thắng được lí trí trong anh, Han Wangho biết điều gì là tốt nhất cho hai đứa, mặc dù điều ấy cũng làm anh đau.

    Thôi thì, cứ vậy đi.

    Mặc kệ một nền trời ủ dột đơn côi, tô lên màu tình buồn tủi cằn cỗi.

    - Wangho hết thương em rồi à?

    Trước một câu hỏi như thế, Han Wangho chỉ biết cách thở dài, ngón tay anh khẽ đan vào tay em, hơi lạnh từ đầu ngón tay truyền đến làm Jung Jihoon thấy lạnh, em ngẩng đầu lên, chỉ thấy ánh mắt anh vẫn dán chặt vào em, nhưng em vẫn không biết anh đang nghĩ gì.

    Cũng dường như chưa từng hiểu được lòng anh.

    2;

    Về đến nơi cũng đã muộn lắm rồi, Jung Jihoon vẫn không thể ngủ được.

    Khung ảnh đặt ngay ngắn trên kệ tủ đầu giường, còn mấy món đồ đôi bọn họ tặng nhau sau ngày vô địch nữa.

    Trong một đêm nào đó, Jung Jihoon nhớ mình đã từng hôn lên đỉnh đầu Han Wangho mà cảm thán về tình yêu của họ, rằng anh là người em yêu nhất trên đời.

    - Bọn mình cứ như bây giờ mãi mãi thì tốt nhỉ?

    Em cũng đã từng cho rằng, rằng bọn họ có thể bên nhau mãi mãi.

    Cho đến ngày tình yêu đổ vỡ.

    Viên kẹo đường lấp lánh vỡ vụn trong chiếc vỏ giấy trên đầu giường, Jung Jihoon nhìn xuống, lại bất chợt nhớ về mấy ngày hai đứa còn hạnh phúc bên nhau.

    Em nhớ những đêm đông se lạnh, mười hai rưỡi đêm anh đứng dưới ánh đèn nhập nhòe gần gaming house, hai tay xoa xoa cố xua đi cái lạnh, nhưng túi đồ ăn nóng hổi vẫn được anh ôm trong lòng.

    Nhớ những con đường, những đại lộ mờ sương hai đứa từng ôm nhau rồi thì thầm mấy điều ấm áp.

    Em nhớ nụ cười của anh mỗi ban mai thức giấc, dù nắng có chói chang thì trời vẫn lạnh, em sẽ mân mê vạt áo dạ của anh trong lúc lái xe đi làm.

    Em nhớ những đớn đau anh từng mang đến, nhớ những điều nho nhỏ ấm áp anh dành cho em, nhớ cả những thói quen, sở thích, hay vả những bí mật nhỏ của riêng hai đứa.

    Em chỉ thấy nhớ anh.

    Jung Jihoon thật sự nuối tiếc quá khứ của chính mình.

    20/08/2023, chiến thắng thứ 3 liên tiếp của GenG xuyên suốt ba mùa giải.

    Han Wangho vui vẻ mỉm cười, dưới tiếng reo hò rộn rã, dưới sân khấu lấp lánh ánh sáng đủ loại màu.

    Khoé mắt anh lung linh, có thể chỉ là ánh đèn phản chiếu, nhưng Jung Jihoon thấy ánh sáng lấp lánh, lại nghĩ ấy là sao trời.

    Mấy kẻ bọn họ thành công trụ hạng mùa giải này, hạng nhất.

    Xúc động trong cõi lòng không cách nào vơi đi, Jung Jihoon cứ nhìn Han Wangho mãi, ngập ngừng rồi lại thôi.

    Chuyện cũng quen thuộc như bao nhiêu lần trước.

    Quậy phá suốt một ngày rồi đêm cũng đến.

    Mấy đứa nhóc say khướt còn chẳng thèm nghe lời các anh, uống đến không biết trời đất trăng sao thế nào.

    Không cần phải nói cũng biết, em cũng góp phần.

    Em không nhớ mình về bằng cách nào, chỉ nhớ anh Wangho đã dỗ dành em suốt cả một đêm, bây giờ em tỉnh dậy vẫn thấy anh nằm cạnh.

    Jung Jihoon không khỏi nao lòng, em nhớ lại cơn mê man ban nãy em ôm lấy anh mà khóc lóc không rời, em bảo là:

    - Em ở bên anh lâu như thế, anh đã thích em chưa?

    Luyến lưu từ đầu môi đuôi mắt, em đã thương anh đến thế mà anh còn chẳng tỏ lòng em.

    Ngày em nhớ ngày, đêm em mơ đêm.

    Han Wangho nhốt em dưới trời sao trong đáy mắt, không để cho em một đường lui, thế mà vẫn nỡ vô tình mặc em cho em tìm đường trốn thoát.

    - Em vừa đi Mid giỏi, lại chung thuỷ với anh, còn dễ thương thế này, có phải anh nên cho em cơ hội không?

    Thế mà anh đồng ý thật.

    Lời đồng ý ấy cũng là công tắc mở màn cho tất cả mọi thứ sau này.

    3;

    Đêm mỏng tan trong từng phiến mây trắng đục.

    Hàng phố đã chìm ngợp trong giấc ngủ nặng.

    Sau một ngày vật lộn mưu sinh.

    Cái êm ắng đầm mát của một mùi hương đêm nhẹ nhàng, loãng loãng.

    Những thân nhân còm cõi, èo uột, lay động những cành khô rụng lá.

    Trời sáng từng phiến trên cao, ở một góc mắt nhìn.

    Trên nền gạch lát mát lạnh, Jung Jihoon thấy hắt lên một chiếc bóng nhỏ, di động nặng nề, chậm chạp.

    Chiếc bóng quen thân đã đồng thời thắp lên trong em một lo sợ khiến em muốn lẩn trốn tức khắc, vừa muốn lại gần mặc cho có chuyện gì xảy ra.

    Han Wangho lại gần, cũng nhìn ra được những xáo động cảm xúc dưới đáy mắt nâu trong vắt của em, nhưng anh không nói, chỉ lặng lẽ ôm em vỗ về.

    - Rồi bọn mình sẽ ổn thôi.

    Lúc hai người yên vị trên giường đã là chuyện của hai tiếng sau, Han Wangho có đề nghị hai đứa ra ngoài tìm khách sạn hay một nhà nghỉ nhỏ dừng chân cũng được, nhưng Jung Jihoon không đồng ý, em bảo cứ phải là phòng anh thì em mới ngủ được, nơi khác em nằm không quen, không ngủ nổi, anh muốn em thức cả đêm hay sao.

    - Em thương anh nhất, hơi muộn nhưng mà em vẫn muốn nói với anh.

    Jung Jihoon ôm Han Wangho trong lòng, cúi đầu thủ thỉ vào tai anh mấy lời ấm áp.

    Trong lòng anh trai có một trời xuân nở rộ, ấm áp nhưng không phới màu hoa, anh đào hôm nay không nở nữa, nhưng lồng ngực của Han Wangho vẫn rung lên những phấn khích mà anh đã quên ngày nào.

    Một đêm thôi, dù sao cũng là lần cuối họ ở bên nhau thế này.

    Không phải sau này không thể gặp lại, mà dù có gặp lại cũng không thể như xưa, kể cả cảm xúc có vẹn nguyên, thì cả hai đã không còn bên nhau như đồng đội nữa.

    Không còn chung một số phận, một con đường.

    Chấp nhận xa cách nghĩa là họ chấp nhận chia đôi nẻo đường, sân khấu rực rỡ ấy chỉ ưu ái một người, dù ai chiến thắng thì người bên cạnh cũng không còn là đối phương.

    Bắt đầu từ Jung Jihoon, truyền tới Han Wangho, bằng tất cả ngọt nồng và mê đắm tuổi xuân, lửa tình nhuốm màu dục vọng bừng lên, đốt cháy hai linh hồn một cô đơn một lạc lối.

    Han Wangho nhướn người lên, đặt lên môi em trai nhỏ một nụ hôn khẽ, như cánh bướm xinh lướt qua một nhành hoa đã cuối mùa lấy mật.

    Giọt tinh thể trong suốt dưới ánh trăng xinh loé lên ánh bạc, lấp lánh như tấm lụa satin trắng vùng Địa Trung Hải mặn chát màu nắng.

    Trăng rơi lên má Jung Jihoon, chảy thành dòng long lanh tinh khiết, đẹp xinh như những viên đá trắng của thánh thần đỉnh Olympe.

    Luồn tay vào mớ tóc mềm mượt dịu mùi trà của Han Wangho, Jihoon kéo anh lại gần mình, rồi lại say trong mấy cái hôn dài thiếu những hơi thở.

    Jung Jihoon đưa tay xuống áo anh, bàn tay lạnh lẽo mân mê khung xương tinh xảo và vòng eo mềm mịn.

    - Anh chắc chưa?

    Thực ra Han Wangho không biết mình có chắc không, nhưng anh vẫn gật đầu.

    Cần cổ tinh xảo ướt đẫm nước mắt, lấp lánh dưới ánh sáng bạc dịu dàng của nàng trăng.

    Jung Jihoon dịu dàng vuốt ve gò má anh lau đi những giọt lệ ấm.

    Những cái hôn chậm chạp đáp lên hõm cổ, lên khoé mi, xương quai xanh rồi trải dài tới tận rốn.

    Cơ thể Han Wangho run rẩy, anh nhắm chặt mắt mặc cơn sóng của ái tình dồn dập bủa vây.

    Bọn họ đều không rõ những mê say lưu luyến lần này sẽ đưa họ đến đâu, nhưng một kẻ nguyện hiến dâng và người còn lại nguyện chìm đắm, thì, còn gì để họ từ chối lẫn nhau?

    Vòng chân thon gọn của Han Wangho vòng ra sau thắt lưng Jung Jihoon, nỉ non rên rỉ mấy âm thanh vỡ vụn trong khoang miệng.

    Từng nhịp sóng tình đẩy không khí trong căn phỏng nhỏ tăng cao, mồ hôi đã rỉ chảy ướt đẫm ga giường mỏng dính, hương tình kiều diễm cuốn quanh hai thân thể còn chìm trong khoái cảm ái ân, sắc tình dâng tới cực điểm.

    Dịch thể trắng đục tràn xuống giường, ngai ngái thứ mùi đặc trưng, Jung Jihoon bế Han Wangho ra khỏi giường, chậm rãi bước về phía phòng tắm nhỏ.

    Hơi nước trong nhà tắm đã bốc lên kín mít, nhưng Jung Jihoon thử nước mãi rồi mới dám thả anh xuống, dịu dàng giúp anh lau sạch mọi thứ.

    Đêm nay là một đêm tuyệt diệu, một đêm đầy trăng sao sáng chói cả một vùng và những đêm trăng tươi đẹp thế, chỉ tổ làm người ta thêm ngờ nghệch về những đúng sai ở thực tại.

    Đêm tình tuổi trẻ như ảo mộng, ngắn ngủi mà hạnh phúc đã khiến Jung Jihoon tưởng rằng sẽ kéo dài mãi mãi ấy, kết thúc ngay trước khi em kịp cất lời.

    Đêm mơ.

    Jung Jihoon mơ một hạnh phúc, Han Wangho mơ một tương lai.

    Cùng đắm chìm, cùng say trong những mộng mơ tuổi trẻ.

    Dù biết tất cả sẽ không thành hiện thực.

    4;

    Ngày anh đi, mưa không buồn rơi mà mây cũng chẳng trôi nữa, nhìn quanh khắp nền trời chỉ còn cái nắng chói loá làm bỏng rát tim em.

    Kim Soohwan còn chúc anh thi đấu tốt, Jung Jihoon đứng cạnh em nhìn mấy người rời đi khẽ thở dài.

    Em không muốn chúc gì Han Wangho cả.

    Thậm chí còn không muốn biết anh sẽ sánh vai cùng ai.

    Dù sao cũng không phải em, không còn là em nữa.

    Thế mà Han Wangho lại bảo em rằng, thương mến của anh, chúc em một đời hạnh phúc.

    Jung Jihoon chỉ đáp, anh đi rồi, nắng kia mãi mãi chẳng với tới em.
     
    [Allpeanut] Tha Thiết Tiếng Yêu -1Shot Collection
    [rasnut] khói


    Kim Quang Huy thấy khói xám đục bay lên từ nhà xác, anh thở dài, chiến tranh đã cướp đi của anh quá nhiều thứ.

    hậu chiến tranh, major character death, necrophilia (ái tử thi);

    rồi tình mình sẽ đi về đâu em hỡi, khi người chẳng còn kề cận bên anh?

    đến khi cái chết ập xuống, mình cũng chẳng chia xa.

    • warning: như đã nói ở đầu, nội dung fic xoay quanh tình yêu của rascal sau khi peanut mất. nội dung cực kì gây khó chịu nên không hợp thì mọi người skip nhé.

    1;

    Đêm thu, tiết trời se lạnh, Kim Quang Huy nằm yên trên phản, tấm chăn mỏng vẫn quấn quanh người, mấy ngày nay người chết vô số kể.

    Có những ám ảnh bám lấy con người ta lâu đến bất ngờ.

    Chỉ là thấm thoát cũng đã tám năm.

    Không khí trong nhà đã lạnh lẽo đến độ Huy còn chẳng nhớ nổi mình đã từng sống với ai.

    Hoặc có lẽ anh cũng chưa từng sống với ai.

    Từ cửa sổ phòng ngủ nhìn ra một vùng trời xám xịt trong khói sương, Huy chợt nghĩ đến những dĩ vãng xa xưa.

    Ký ức - theo anh - là một lời nguyền của tạo hoá, nó làm đầu óc anh nặng nề và choáng váng, chẳng khác gì anh đang nhìn xuống mặt đất từ một độ cao chót vót, từ trên một toà tháp nào đỉnh đã chìm khuất trong mây.

    Nhạt nhoà đầy trân thực.

    "Loài người vốn dĩ đã là một sinh vật đáng bị nguyền rủa, và ngay kể cả khi chúng mới thành hình, chúng đã mang trên mình tội lỗi."

    Ấy là một đêm tháng mười hai trời lạnh ngắt, chiến sự ở bờ Đông bước vào thời kì căng thẳng nhất.

    Quân đội đế quốc không cho bọn họ cơ hội thoái lui, mười ngày đêm liên tiếp thả bom xuống chiến địa, mong muốn phá vỡ rào chắn cuối cùng của thành phố.

    Trung đoàn chỉ còn 12 người duy nhất, không còn đủ đạn để kích hoạt pháo, Kim Quang Huy cùng Hàn Vương Hạo nấp dưới chiến địa, mắt ngước lên bầu trời chỉ toàn những đám khói đen ngòm.

    Chiến tranh đã cướp đi của họ quá nhiều thứ.

    Kim Quang Huy bảo với Hàn Vương Hạo rằng, em không bao giờ tìm được một nơi nào có con người mà không có chiến tranh.

    Ngay cả khi em đang đứng ở một nhà tang lễ.

    - Thế thì cái chết nói lên điều gì hả anh?

    Hàn Vương Hạo ngồi xuống, cố gắng vùi mình dưới chiến hào.

    Bom đạn chiến tranh vẫn rơi xuống, triền miên, không ngừng nghỉ.

    Nhưng cậu đã mệt rồi.

    Kim Quang Huy không nhìn cậu, mắt anh sáng chói, vẫn nhìn chằm chằm khói lửa nhân gian, siết chặt báng súng trong lòng mình.

    - Từ những ngày đầu đứng đây, anh đã nghĩ mình đang dần mất đi nhân tính.

    Hàn Vương Hạo ngước mắt nhìn anh, dưới bầu trời chỉ toàn khói xám của bom đạn, khuôn mặt góc cạnh xanh xao khắc khổ, đôi mắt anh nhìn về bầu trời, vẫn kiên định, nhưng không còn hy vọng nữa.

    Hình như cậu đã từng nhìn thấy những ánh sáng của niềm tin trong đôi mắt ấy, nhưng giờ đã mất hẳn.

    Hàn Vương Hạo lắc đầu, còn nhớ Kim Quang Huy từng nói thế này:

    "Lý tưởng của con người luôn luôn cao đẹp, vì nó là thứ không thể chạm đến."

    Ngày ấy, cũng như bây giờ, Huy không nhìn mọi người, chỉ chăm chú ngước lên bầu trời, bảo rằng "cái chết cũng vậy".

    Nếu lý tưởng là thứ có thể chạm đến, nó không còn là lý tưởng nữa, đối với con người mà nói chỉ còn là sự lựa chọn có hoặc không.

    Cũng như việc chiến tranh có thể cướp đi của anh mọi thứ, nhưng anh cũng có thể từ bỏ nó để rời khỏi chiến tranh.

    Và cái chết cũng vậy.

    Nếu cái chết quá dễ dàng chạm đến, nó không phải là cái chết của một người, con người ta không sinh ra chỉ để chết đi như vậy.

    Chết cũng cần một lý tưởng, chết cũng cần có ý nghĩa, chết cũng gần có giá trị, và trên hết, là sự tưởng nhớ, là những giọt nước mắt xót thương từ những người ở lại.

    Một cái chết thực sự chỉ đến khi người ấy đã làm tròn bổn phận của mình, và thì thầm với Chúa của anh ta rằng, đã đến lúc người phải đón con đi.

    Thượng Đế luôn có hàng ngàn lựa chọn đúng đắn, nhưng cuối cùng, sau tất cả, ngài lại đưa ra một quyết định sai lầm.

    Thần chết đã mang cậu đi.

    Vào một chiều mưa lạnh buốt da buốt thịt, hắn, đã xuyên qua những nẻo đường, những mặt trận, những xác người và khói bay trên những nóc nhà, mang theo lưỡi hái của mình và đưa cậu về với đất mẹ.

    Lưỡi hái sắc lẻm của hắn dường như thèm thuồng linh hồn thánh khiết ấy, nó chạm tới và cướp cậu khỏi tay anh nhanh như cách viên đạn kia trật hướng và xuyên vào tim cậu.

    Hàn Vương Hạo đã chết.

    Không một ai có thể mang cậu trở lại.

    Kể cả Kim Quang Huy.

    Tuyệt vọng làm sao.

    2;

    Khói từ nhà xác vẫn bay nghi ngút trên những nóc nhà.

    Kim Quang Huy không thể ngăn bản thân mình nhìn nó, chỉ trách sao trời đưa mây đi, lại mang khói bay qua nhà mình.

    Anh không muốn thấy bất cứ thứ gì gợi nhớ về chiến tranh nữa.

    Nó chỉ khiến anh nhớ Hàn Vương Hạo hơn thôi.

    Con bức bối khiến Kim Quang Huy không thể làm gì khác ngoài việc đi ra khỏi nhà.

    Anh chỉ muốn đi đâu đó cho khuây khoả, anh muốn tránh xa đám khói kia ra.

    Anh ghét phải nhớ về việc mình đã mất đi Hàn Vương Hạo mãi mãi.

    Thế mà trời lại đổ mưa.

    Có lẽ Thượng Đế vẫn luôn ghét anh như vậy, có lẽ chính người mới là kẻ muốn dày vò anh.

    Kim Quang Huy lê từng bước trên con đường đẫm nước về nhà, mãi mới đặt được lưng lên chiếc giường cũ kỹ, nhắm mắt nghĩ ngợi vài điều linh tinh.

    Anh nên làm gì bây giờ nhỉ?

    Tiếp tục nguyện ước của người thương hay buông xuôi tất cả tại thời điểm mọi thứ còn trong tầm kiểm soát?

    Nhưng người thương đã ra đi và bỏ lại mình anh nơi tận cùng của sự sống.

    Bỏ lại mình anh với thân xác héo rũ theo tháng ngày và một tâm hồn chỉ mỏi mòn chờ chết.

    Nhưng vì lời cậu ban xuống là thánh nguyện, vì mấy câu trăng trối ấy là tất cả tình yêu của bọn họ, là tất cả những gì còn lại trong mối tình ấy, cho nên, gần chục năm nay Kim Quang Huy vẫn không dám trái lời.

    Dù anh đang sống chẳng khác gì đã chết.

    Anh cứ ở mãi nơi này, không làm gì, không buồn thương cũng chẳng hạnh phúc, cảm xúc đã héo mòn và nguội lạnh mãi kể từ ngày cậu đi, cho nên cũng chẳng cảm thấy gì nữa.

    Anh cứ vật vờ trong căn nhà như một bóng ma trú ngụ trong một khu nhà cổ đổ nát.

    Sự chán chường khiến Kim Quang Huy cứ nằm nhìn trần nhà mãi.

    Anh thấy bất bình với cuộc đời này, với thời cuộc và với số phận của mình.

    Hình thức tuyệt vọng thường thấy nhất là không được làm chính bản thân, cũng như anh, còn sống, mà tâm hồn như đã chết.

    Thực ra Kim Quang Huy cũng cách cái chết không xa.

    Anh chết lúc nào mà chẳng được?

    Không người thân, không gia đình, không lí tưởng, không mục đích, vất vưởng qua ngày như một linh hồn lang thang còn lạc lại trần thế, chỉ vì một lời hứa với người mình yêu.

    Nhưng trong một giây phút chán chường ấy, Kim Quang Huy bỗng nảy ra một ý tưởng điên rồ.

    Cảm giác tội lỗi nhanh chóng dâng lên, giày vò linh hồn cựu chiến sĩ.

    Thế nhưng nỗi nhớ thương khắc khoải chẳng cho phép anh dừng lại suy nghĩ của mình.

    Kim Quang Huy muốn đưa Hàn Vương Hạo trở lại bên mình, anh muốn mang cậu lại với sự sống, đưa Hàn Vương Hạo từng tươi sáng hồn nhiên về lại vùng đất của yêu thương và hạnh phúc, nơi mà một lần nữa, anh có thể cất giọng hát lên khúc tình ca người từng lưu luyến một thời.

    Dù sao cũng chỉ một sự đánh đổi, một canh bạc, một lần cược thắng thua.

    Mà lỡ thua, thì anh sẽ mất trắng.

    Nhưng vốn dĩ anh đã chẳng còn gì.

    Còn nếu như mọi sự trót lọt, anh sẽ có người thương ở bên mãi mãi, nên một lần duy nhất, anh cho phép mình được chiến đấu vì tình yêu.

    Kể cả thứ tình yêu ấy có méo mó và điên cuồng đến đâu, có sai trái với lương tâm thế nào.

    Kim Quang Huy không muốn biết.

    Không mất nhiều thời gian để suy nghĩ kĩ càng và lên kế hoạch tỉ mỉ.

    Sau khi gặp người trông coi khu nghĩa trang về, chính xác là hơn bốn tiếng, anh đã có một bản kế hoạch hoàn hoàn hảo để đưa người mình yêu về nhân thế, chỉ một lát nữa thôi, Hạo sẽ lại trở về với anh, với vòng tay ấm áp và tình yêu mãnh liệt này.

    em ơi, rồi tình mình sẽ lại đơm hoa, trong tột cùng lặng lẽ.

    3 giờ sáng, cả khu nghĩa trang vắng tanh không một bóng người, đến một hơi thở vương bên mộ cũng chẳng lấy.

    Giữa mảnh đất tối tăm lạnh lẽo ấy, thấp thoáng bóng dáng thon gầy nhẹ nhàng đào lên từng lớp đất, chiếc quan tài cẩm thạch được điêu khắc đẹp đẽ cùng với bùn đất xuất hiện giữa nghĩa địa vắng ngắt lúc nửa đêm.

    Kim Quang Huy chậm rãi mở quan tài đá, dịu dàng và cẩn thận, cho đến khi nhìn thấy thân xác mà gã vẫn hằng mong ngóng nằm giữa đá trắng lạnh lẽo, ngoan ngoãn ngủ yên.

    Huy nâng đầu em lên, và khẽ đặt lên đôi môi nhợt nhạt một nụ hôn, trân trọng và thành kính.

    em ơi, giây phút này người sẽ hồi sinh, hồn anh vĩnh viễn trao người từ đây .

    rồi tình mình cũng vĩnh hằng, kể cả khi cái chết chia lìa đôi ta.

    Khu nghĩa trang thì đầy bùn đất mà tay anh cũng chẳng khác gì.

    Kim Quang Huy ôm xác người ra khỏi quan tài lạnh lẽo, anh đành đặt cậu trên nền đất bẩn để lấp lại ngôi mộ đá đã bị xới tung.

    Từ ngày Hàn Vương Hạo mất, Kim Quang Huy chỉ liên tục rót tiền vào mấy dự án nghiên cứu hồi sinh, dù biết chẳng có kết quả.

    Căn biệt thự cổ của anh đã suy sụp qua bao nhiêu năm bỏ hoang, nhưng tất cả tiền bạc mình có, Huy đều dồn vào việc làm thế nào để bảo quản xác Hạo, hay làm sao để cậu có thể hồi sinh.

    Đức tin là trông vào những điều không chắc chắn với niềm tin sâu sắc.

    Kim Quang Huy không muốn tin rằng Hàn Vương Hạo đã thật sự rời xa.

    Anh lấy khăn ướt lau qua thân thể cậu một lượt.

    Bằng một phép diệu kỳ nào đó, làn da ấy vẫn trắng trẻo mịn màng.

    Thân thể trắng bóc hoàn toàn chẳng xuất hiện vết hoen tử thi hay bất kỳ hiện tượng phân hủy nào khác.

    Anh gần như nín thở, chưa bao giờ Kim Quang Huy thấy phấn khích như thế này.

    Tuyệt vời làm sao, khi mà chẳng có lấy một dấu hiệu gì để thể hiện rằng sự mục ruỗng và cái chết đang đày đoạ lên thân xác cậu, cũng giống như, ngầm khẳng định rằng tình yêu của anh vẫn còn nơi đây, có khi, chỉ đang say trong một giấc mơ dài chờ ngày được đánh thức.

    vậy thì, phải chăng em vẫn sống, vẫn luôn bên tôi, yêu thương tôi trong tột cùng câm lặng vì đôi môi chẳng còn thể cất lời ?

    Kim Quang Huy gục mặt vào hõm cổ vừa mềm vừa lạnh kia mà khóc, em ơi, từ giờ mình sẽ không xa nhau nữa nhé?

    4;

    góc nhìn của kim quang huy;

    Tôi chẳng mong được mãi bên em bình yên phẳng lặng.

    Trước mắt chúng mình vẫn luôn hiện hữu những bất lực vô hình của cuộc sống, hàng tá những trắc trở ngăn chúng mình bên nhau.

    Tôi cũng hiểu, rằng là tình mình đã chẳng còn vẹn nguyên như ngày nắng tháng ba với đoá mimosa mỉm cười rực rỡ trước nắng mai khi em nằm yên trong vòng tay tôi ấm áp.

    Và giờ, em vẫn nơi đây, nhưng nắng đã tàn và tim em ngừng đập.

    Em muốn sống mà thần chết lại nỡ đem em đi,

    xa đến độ tôi với em chỉ cách nhau có 2 tuổi, đã cách xa cả một cuộc đời.

    Mà cả cuộc đời còn lại của tôi, sẽ không bao giờ gặp được em được nữa.

    Không còn cách nào nhìn thấy em được nữa.

    Tôi biết mình đã mất quá nhiều thời gian, chỉ để tưởng niệm về em và những gì chúng ta từng có.

    Nhưng em ơi, nói tôi nghe tôi phải làm gì khi những u uất ấy cứ bám chặt hồn tôi như bóng ma bám chặt tình ta ngày giông bão.

    Rồi bất chợt, em rời xa tôi, vào một ngày trời chợt rơi nước mắt, khi mưa giăng kín lối em về, lấp kín trái tim tôi bằng tro tàn vụn vỡ, từng cơn thổn thức như thuốc an thần quá liều lượng nhấn tôi chìm sâu trong mộng mị, về những ngày còn có em bên đời.

    Thế giới của tôi là một màu xám nhạt nhoà u ám, hoàn hảo, trải dài đến tận chân trời.

    Nhưng em đã đến, mang ánh nắng vàng dát bỏng hồn tôi, vùi đi thứ màu xám tối tăm lạnh lẽo cùng chuỗi ngày đơn côi u ám chẳng lối về.

    Hôm ấy tôi ôm xác em trong lòng, ngân nga khúc tình ca da diết em hằng yêu thích.

    Nhưng tai em có còn nghe được mỹ giọng này không?

    Bức tranh tôi hết lòng phác hoạ, dùng toàn bộ ái tình chân thật nhất dâng hiến cho em, em nhìn được chứ?

    Ánh trăng treo chênh vênh giữa trời sao lấp lánh, đêm diệu huyền đẹp tuyệt cạnh ánh nến lãng mạn và bản tình ca nao nức cõi lòng, em liệu có cảm nhận được không, rằng trái tim này vẫn luôn vì em mà đập, vẫn luôn vì em mà rạo rực ngọn lửa ái tình?

    Đêm nay, tôi đưa em về, mình cùng ngồi đây dưới trời sao huyền ảo, với khuôn mặt hồng hồng ánh nến, em hiện lên đầy kiêu sa lộng lẫy, dẫn bước kẻ si tình chìm trong say đắm chẳng đường thoái lui.

    Tay trong tay, tôi kéo em hoà vào bản nhạc.

    Đôi chân mỏng manh của em có run rẩy trước sức nặng bất ngờ, thì cũng không sao, chân em có yếu, thì tôi sẽ đỡ cho.

    Kể cả khi tai em không còn nghe được nữa, cứ lấy tai tôi thay vào, hay đôi mắt đã mất đi ánh sáng, tôi cũng sẵn sàng san sẻ cho em.

    Bởi chúng mình, đã đi đến giới hạn của tình yêu.

    Tôi vẫn sẽ yêu em, kể cả khi cái chết muốn chia tách đôi mình.

    thân xác dù có điêu tàn, thì tình yêu vẫn luôn là bất tử.
     
    [Allpeanut] Tha Thiết Tiếng Yêu -1Shot Collection
    [pernut] sao anh nhớ mãi quãng đời xưa?


    pernut only, một chút runut, 18+ anh em cân nhắc :3

    1;

    Park Dohyeon bỗng nhận ra, mình mãi mãi là kẻ đứng ngoài tình yêu của bọn họ.

    Quay lại một đêm tháng mười hai trời lạnh ngắt, giữa mùa cao điểm chuẩn bị cho mùa lễ hội cuối cùng trong năm, tin nhắn của Han Wangho đến ngay lúc cậu cần một lí do để rời khỏi bữa tiệc khuya cùng đồng nghiệp, chỉ độc một dòng, rất đơn giản:

    [có thể đưa anh về được không?]

    Park Dohyeon ngẩng lên nhìn anh đang đứng giữa đám đông, Han Wangho cũng bắt được ánh mắt ấy, anh đáp lại cậu bằng một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh như ngưng tụ cả trời sao.

    Thời gian như ngưng đọng lại khoảnh khắc ấy.

    Mặc dù Park Dohyeon không rõ rằng nó đã diễn ra trong bao lâu, vì dù sao thì điều ấy cũng không quan trọng.

    Cậu đã đồng ý đưa anh về.

    Mặc dù bọn họ không thân thiết đến thế, mặc dù Park Dohyeon còn chẳng muốn dính dáng gì đến anh, mặc dù cậu có thể bịa ra hàng ngàn lí do để từ chối, Park Dohyeon vẫn quyết định đồng ý đưa anh về.

    Bóng đêm rộng dài như biển cả, ngập ngụa trong thinh lặng và lạnh lẽo của một đêm đông yên ả như thường, cả hai chậm rãi bước đi trên con phố vắng tanh - dù đường vẫn sáng đèn.

    Ánh đèn nhân tạo vàng vọt loang lổ trên nền đất, phủ lên cả người Han Wangho cảm giác trầm buồn ủ dột mà cậu chưa từng thấy.

    Sự im lặng của đêm đen trong những ánh đèn mờ dễ gợi lại kí ức, Park Dohyeon nhớ lại mấy kí ức không tốt đẹp lắm về quá khứ của mình, lại lặng lẽ liếc nhìn người bên cạnh chậm rãi bước đi.

    Đông chí chưa tới nhưng cái lạnh tàn hơi của mấy đêm buốt giá đã phủ lên đường phố Seoul một màu buồn xám xịt, len lỏi trong một bầu không khí ngột ngạt đến căng thẳng mà mãi đến sau này Park Dohyeon cũng chưa từng muốn nhớ lại, dù chỉ một lần.

    Nhưng buổi đêm ngột ngạt ấy là điểm mở màn cho tất cả mọi thứ sau này.

    Mọi thứ diễn ra như một lẽ tự nhiên, như thể mọi chuyện đã được sắp xếp từ trước.

    Hai người nhanh chóng hoà hợp với nhau, còn chia sẻ mấy câu chuyện riêng tư vụn vặt về chính mình.

    Khoảng cách giữa họ kéo ngắn lại nhanh đến độ chính Park Dohyeon còn thấy bất ngờ, đương nhiên, cả hai đều là những kẻ lí trí có cuộc sống của riêng mình, hơn ai hết, bọn họ biết cách kiểm soát bản thân mình.

    2;

    Thực ra cái gọi là biết cách kiểm soát bản thân ấy cũng khó nói cực kì.

    Chính xác thì bọn họ không hề làm gì quá phận, cả hai không đi qua ranh giới mà bản thân đã đặt ra, nhưng ngoài những thứ ấy ra thì cái gì họ cũng làm.

    Hôn môi, tán tỉnh, thuê phòng, đánh dấu giả, ngủ lại qua đêm, cái gì cũng có.

    Han Wangho luôn biết cách mở đầu cho mỗi ý tưởng, mỗi câu chuyện bằng một nụ cười rất đỗi ngây thơ, cái điệu cười mà nếu chưa từng gặp anh, Park Dohyeon sẽ không bao giờ tin anh là một người như thế - một Han Wangho với ấn tượng đầu hoàn toàn xa lạ qua lời kể của Son Siwoo.

    Anh hồn nhiên sai khiến cậu như thế Park Dohyeon bắt buộc phải nghe, hay đó là giá cậu phải trả cho hành động nhầm lẫn trước đây của mình.

    Park Dohyeon hoàn toàn chào thua trước dáng vẻ ấy, một dáng vẻ đơn thuần chỉ thuộc về anh.

    Có lẽ tất cả đã trở nên điên rồ từ khoảnh khắc Park Dohyeon nhìn thấy nụ cười của anh dưới ánh đèn chói sáng, chứ chẳng phải giây phút cả hai kéo nhau vào khách sạn gần trụ sở ngay sau khi rời khỏi bữa tiệc mấy tiếng đồng hồ.

    Cậu đã không kì vọng về một đêm như thế này, chính xác là Park Dohyeon đã không kì vọng bất cứ điều gì, cậu chỉ mặc mọi thứ xảy ra như một lẽ đương nhiên, một chuyện chắc chắn sẽ xảy ra với cậu, xảy ra giữa hai người.

    Mọi khoảnh khắc đã diễn ra đều được cậu khắc ghi sâu trong não bộ, không cần một đoạn film hay cuộn băng nào làm chứng, những hình ảnh tràn đầy hơi thở ấm vẫn lấp đầy trí óc, rõ ràng như một thước phim cận cảnh ghi hình tất cả những gì đã diễn ra.

    Park Dohyeon nghĩ rằng mình cũng không say đến thế, hay có chăng thì là do hương cồn nồng đậm phả ra từ cổ họng Han Wangho cứ bám riệt lấy khoang mũi cậu, để rồi tất cả những gì Park Dohyeon có thể ngửi thấy sau đó chỉ còn có mùi rượu thơm anh đã uống tối hôm đó.

    Mùi chardonney cứ luẩn quẩn mãi bên đầu mũi, còn cả thân thể mềm mại dịu dàng trượt trong lòng, Park Dohyeon không khỏi thổn thức, không biết nếu mình đến trước thì chuyện sẽ thế nào.

    Thực ra Park Dohyeon không cho rằng mình không đoán được những gì sẽ xảy ra sau đó - ngay từ khoảnh khắc động lòng cậu đã biết, ngay từ giây phút lạc lối trong nụ cười rạng rỡ ấy cậu đã biết, Park Dohyeon chắc chắc mình đã tiên liệu được mọi thứ, thế nhưng khi chuyện thật sự ập đến, khi những tương tác xác thịt làm cậu mê muội, cậu vẫn bỡ ngỡ nhận ra vì sao mình lại như thế này.

    Thà rằng đó là lần duy nhất giữa hai người thì Park Dohyeon nghĩ mình còn giữ được bình tĩnh.

    Nhưng cái gì cũng có giới hạn.

    Han Wangho là giới hạn của cậu.

    Có làm gì đi chăng nữa thì cậu cũng không thắng được anh, cũng chẳng hoàn toàn là lỗi tại anh, Park Dohyeon nghĩ, nếu đã là cậu thích trước, thì không thể là vấn đề của đối phương được.

    3;

    Hãy luôn luôn trở nên chính mình, hãy là ông chủ và nhà điêu khắc để tạc nên chính mình.

    Nói tóm lại, đừng nhắm mắt làm nô lệ kẻ khác, đừng để bảo sao làm vậy, phải có ý chí tự quyết, tự tìm lấy lối đi.

    Tự quyết, tự chọn là những ý chí căn bản của cuộc hiện sinh.

    Con người phải tự vượt mình.

    Hơn hai thập kỉ trưởng thành giữa xã hội này, Park Dohyeon luôn giữ tư tưởng chi phối bản thân mình như thế.

    Ai muốn sống cuộc hiện sinh của mình thì phải thoát ra ngoài cuộc sống vô hồn ấy, phải dám suy nghĩ lấy, không để cho ai nghĩ hộ, phải luôn luôn tìm cách vượt chính mình, phải tìm con đường đi của mình, sống phải sáng tạo, phải dám nghĩ những cái chưa ai nghĩ, phải tự giác và tự giải thoát ... không cảnh nô lệ nào nhục nhã bằng nô lệ tinh thần.

    Kể cả nô lệ người thầy.

    Nhưng cảm xúc thì khác, làm chủ cảm xúc không dễ như điều hướng lí trí của mình.

    Con người trong xã hội được cấu thành từ hai phần - hay nói bản chất của con người được chia ra hai loại: con người sinh vật và con người lí trí.

    Nếu đối với con người sinh vật, bản năng động vật thuần tuý - biểu hiện ở những nhu cầu cơ bản nhằm đảm bảo sự tồn tại của sinh vật, thì con người lí trí dùng tư duy để phán đoán và đưa ra những quyết định về việc cá thể sẽ thể hiện.

    Về mặt lí thuyết, với bản chất con người sinh vật ăn sâu trong máu thịt, nhân loại trốn không khỏi bản năng sinh vật thuần tuý của mình - những biểu hiện thuộc về góc tối của tư duy và lí trí, nơi chỉ có cảm xúc thăng hoa mà lí trí không cách nào chạm đến.

    Tình yêu cũng vậy, tình yêu không thuộc phạm trù lí trí.

    Một người khi yêu sẽ yêu tất cả những gì về người mình yêu, chứ không bao giờ làm rõ được anh ta yêu người ấy vì lí gì.

    Nếu anh ta có thể ngay tức khắc trả lời một câu hỏi khó như vậy, một là anh ta đang nói dối, hai là anh ta không yêu người kia.

    Tình yêu cũng là sản phẩm thuộc vùng tối của lí trí, là đòi hỏi được thoả mãn nằm trong tầng sâu nhất của tâm thức một người, nó đòi hỏi lí trí phải tìm mọi cách để đáp ứng được nhu cầu của nó giữa ngàn vạn khuân khổ luật pháp đạo đức ngoài kia, tạo thành một vùng chắn ngăng giữa con người và sinh vật.

    Vùng chắn đó được gọi là tư duy.

    Và lớp vỏ vật chất của tư duy là ngôn ngữ.

    Con người - bất kể là ai, vị trí xã hội ra sao hay tính cách thế nào, đều cần ngôn ngữ để phục vụ cho cuộc sống của chính mình.

    Ngôn ngữ sẽ tạo ra một loại tương tác có tính tác động trực tiếp đến não bộ mà không cần thông qua những tiếp xúc thể chất hay những hình ảnh thu thập từ thị giác.

    Con người dùng ngôn ngữ để tái cấu trúc đòi hỏi cần được thoả mãn của mình và dùng cái tôi của mình để thể hiện những ham muốn ấy ra xã hội - trong một mức được phép chấp nhận bởi xã hội ấy.

    Suy cho cùng thì tình yêu cần ngôn ngữ để cất lời, Park Dohyeon không thể lặng im mãi mãi nếu như em đã biết mình thích Han Wangho.

    Chữ thích của em thuộc về một phần nào đó nằm sâu trong bản năng con người, thứ trực tiếp tác động đến tâm lý của em, chứ không phải cái tư duy đầy lí tính mà em có khả năng kiểm soát.

    Park Dohyeon không có nhu cầu kiểm soát hành vi phản chiếu nhu cầu tình ái của bản thân, em cúi đầu, chậm rãi liếm láp tuyến thể ẩn sâu sau gáy anh - đương nhiên chẳng có gì rõ ràng cả, nếu Han Wangho- ví dụ đi, là một Omega thơm tho mềm mại, có lẽ người bây giờ đè lên đã chẳng đến lượt em rồi.

    - Anh ơi, anh có thấy thích không?

    Vì thế cho nên điều này cũng chẳng sao, vì dù gì Park Dohyeon cũng đã có cơ hội được anh chú ý tới - nếu trong trường hợp giả sử anh không phải một beta, mà là alpha cường đại hay omega xinh đẹp ngoan ngoãn, thì Park Dohyeon biết cơ hội sẽ không đến với mình.

    Park Dohyeon chạm vào anh từng chút từng chút một dưới lớp áo mặc nhà mềm mại, từ xương quai xanh đến núm vú rồi men theo vòng eo mảnh mai và sau đó trượt xuống cặp mông vểnh.

    Anh ưỡn mình để mặc em làm loạn – đây là những gì anh đã đồng ý với em từ trước.

    Han Wangho lọt thỏm trong lòng em, hõm cổ trắng muốt ẩn hiện dưới lớp áo mỏng tang, làn da mịn màng ửng hồng mấy dấu vết tình dục mà em để lại từ những đêm trước đây.

    Hàm răng sắc nhọn của Park Dohyeon không nhớ từ lúc nào đã găm vào tuyến thể của anh, không ngừng gặm nhấm nơi em không thể xâm phạm ấy.

    Cả người anh đã run lên vì đau đớn, thế mà vẫn mặc em làm loạn.

    Ngón tay thon dài của em xạ thủ cứ nhịp nhàng nhảy múa khắp thân thể anh, không đâu là không để lại dấu vết.

    Có vẻ Han Wangho không thích tư thế này, quá chiếm hữu, dù sao anh cũng không phải một Omega yếu đuối mỏng manh, cho nên ngay sau màn dạo đầu bằng mấy ngon tay thon dài xinh đẹp của cậu em, anh lật tức nắm vai em kéo xuống, cân bằng vị thế giữa mình với Park Dohyeon.

    Thực ra Park Dohyeon biết rất rõ anh đang muốn gì.

    Không cần Han Wangho phải mở lời, không cần anh phải diễn đạt, chỉ cần đôi mắt đó mở ra nhìn em như thế, Park Dohyeon lập tức biết anh muốn gì từ em.

    - Anh ơi em cứng lên rồi.

    Han Wangho hơi mất kiên nhẫn nhìn em, Park Dohyeon cũng nhìn lại anh, vành mắt đỏ ửng, đáng thương vô cùng.

    Hai bên tai đã đỏ bừng lên, Park Dohyeon vờ như không biết ý anh, liền nắm cổ tay anh đặt lên ngực mình - nơi trái tim em như thể không còn nghe em điều khiển nữa, rung động mãnh liệt từng nhịp đập truyền máu đi.

    - Sao mà tự dưng lại kích động thế?

    Người đi rừng hiển nhiên thấy được suy nghĩ của em, nhưng không hành động, chỉ bật cười hỏi em.

    - Em đang nghĩ đến anh.

    Là của em.

    Thuộc về em.

    Một mình em.

    Nhưng mấy lời sau em không dám nói, Park Dohyeon biết giới hạn của mình, ít nhất là em biết giới hạn của mình ở đây.

    Han Wangho nghe xong thì bật cười trước lời em nói, anh ngẩng đầu, yết hầu rõ ràng chuyển động lên xuống, cả cần cổ được phủ một lớp mồ hôi mỏng, cơ thịt ẩn hiện rõ ràng đầy khoẻ khoắn - chắc chắn một điều, dù là alpha, Park Dohyeon cũng phải cảm thán rằng anh có một chiếc cổ tuyệt vời.

    Anh nắm ngược lại bàn tay đang nắm lấy cổ tay anh, dùng lực đẩy em quỳ xuống sàn nhà.

    Park Dohyeon gần như nín thở nhìn anh, Han Wangho vẫn cười - gần như đắc thắng, anh dạng chân, mắt khẽ liếc xuống như ám chỉ đến vật đang dựng thẳng dưới bụng, cười cười bảo Park Dohyeon:

    - Thế thì bú đi.

    Đôi mắt cậu em xạ thủ lập tức đỏ lên, nhưng không hề từ chối.

    Park Dohyeon lập tức cúi đầu xuống, nhưng không vội vàng ngậm thứ kia vào miệng, mà mạnh bạo hôn lên bắp đùi anh.

    Dục vọng và khoái cảm trong phút chốc bị đôi tay Park Dohyeon khống chế, Han Wangho luồn ngón tay mình vào trong tóc em, cố gắng điều khiển em làm theo ý mình, nhưng vô dụng.

    Dù gì thì Park Dohyeon cũng là một alpha, so về thức mạnh thể chất, Han Wangho không phải đối tượng có thể đặt lên bàn cân để so sánh.

    Cho nên khoảng khắc Park Dohyeon cuối cùng cũng chịu buông tha cho vùng đùi non đã sưng tấy mà ngậm lấy dương vật của anh, Han Wangho như vụn vỡ bởi khoái cảm mà em mang lại.

    Han Wangho gần như bắn ra ngay lúc ấy, chỉ là Park Dohyeon không muốn buông tha cho anh.

    Bàn tay em nắm ở gốc dương vật, nhịp nhàng di chuyển cùng với miệng của mình, tầng tầng lớp lớp khoái cảm cứ trào lên bao phủ, vẫn là không nhịn được mà bắn ra trong miệng người ta.

    Ngay sau đó, Park Dohyeon ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt long lanh đầy chờ mong, Han Wangho chỉ thấy ánh nhìn ấy quá nóng bỏng, không nhịn được mà vươn tay che lại mắt em.

    - Anh ra rồi.

    Anh ơi?

    Đây chỉ là một lời thông báo.

    Park Dohyeon không biết vì sao anh lại che mắt mình, nhưng em muốn nhìn anh, cũng muốn anh nhìn mình, nhìn dáng vẻ này mà khắc ghi hình ảnh của mình mãi mãi.

    Dù em biết không thể thông qua tình dục mà có được tình yêu, nhưng đây là cách duy nhất để em gần gũi anh hiện tại.

    Hai chân Han Wangho đã mềm nhũn, vẫn vắt trên bả vai em, cả cơ thể anh run cầm cập, dường như chưa thể hồi phục sau mấy lần cao trào.

    Park Dohyeon thấy anh không chịu trả lời thì cúi xuống khẽ hôn lên phần dưới đã bắn mềm nhũn của anh, chỉ để thấy Han Wangho kích động mà run rẩy một lần nữa.

    - Anh ơi, còn em nữa...

    Park Dohyeon đáng thương ngẩng đầu, áp má mình vào hai bàn tay anh, đôi mắt lấp lánh mong chờ.

    Han Wangho cảm thấy mình sẽ chết chìm dưới ánh mắt này, không thể nói gì từ chối em, chỉ khẽ cười đáp lại:

    - Không sướng thì nghỉ nhé?

    Oài, Han Wangho chỉ muốn ngủ với em vì khoái cảm thôi hay sao.

    Nhưng tình dục là nhu cầu bản năng của con người, cả anh - hay em điều không thể thoát khỏi cám dỗ từ nó, thì thôi, cứ để cảm xúc này, xuyên qua xác thịt mà truyền đến trái tim anh, đến cảm xúc và lí trí của anh.

    Rồi một ngày nào đó anh sẽ cảm nhận được.

    Rồi một ngày nào đó anh sẽ thật sự yêu em.

    Park Dohyeon tin là vậy.

    4;

    Thế nhưng Park Dohyeon vẫn bất lực trong việc tìm ra một định nghĩa chính xác dành cho mối quan hệ của bọn họ vào ngay lúc này.

    Han Wangho không có vẻ gì là muốn làm rõ mọi thứ, chính Park Dohyeon cũng muốn giấu anh những thứ này, lại vừa cảm thấy khó chịu với việc cả hai cứ mơ hồi mà dính lấy nhau mãi.

    Rõ ràng là chỉ còn một chút nữa thôi.

    Em chỉ cần cố gắng thêm một chút nữa.

    Thế mà Park Dohyeon vẫn có cảm giác bản thân không làm được.

    Rằng là em thì không đủ kiên nhẫn, và Han Wangho của em thì, ôi, quá đỗi đào hoa.

    Nhưng Park Dohyeon nên chờ đợi gì từ anh?

    Khi chính em, không mang nổi bóng mình?

    Chờ đợi sự đồng cảm, một giọt lệ, cái quay đầu, lời thề hẹn, sự cam kết hay một tiếng yêu?

    Những đòi hỏi xác thịt giữa hai người đã cuốn em đi quá xa, Park Dohyeon thậm chí cảm thấy hổ thẹn quá đỗi.

    Cả cuộc đời em chưa một lần phải nói yêu ai, không biết thế nào để chủ động, cũng chẳng biết cách nắm lấy trái tim một người.

    Không có kinh nghiệm, không dám nói tiếng yêu, Park Dohyeon ở cạnh bên anh mà dường như anh vẫn đang bên ai đó, hoàn toàn chẳng nổi tác động đến cuộc đời anh, dù lớn dù nhỏ.

    Liệu em có thể làm gì cho anh chứ?

    Han Wangho có một cuộc hẹn vào đêm hôm ấy với mấy người bạn cũ, Lehends hay Ruler.

    Và dường như bọn họ không phải những người duy nhất.

    Cuối cùng thì Park Dohyeon nói muốn trải qua khoảng thời gian này một mình (dù Han Wangho không chắc về chuyện có ai rủ cậu ấy ra ngoài hay không, nhưng chắc chắn cậu ấy không hề muốn ở nhà tuy nhiên có lẽ lời rủ rê có phần khiên cưỡng của Choi Hyunjoon và Kim Geonwoo đã khiến em ấy có chút chạnh lòng), Han Wangho rủ rê được mấy người bạn lâu năm của mình cùng ra ngoài đi ăn, còn Choi Hyunjoon thì đã biến mất cùng mid ngày xưa ngay từ buổi chiều.

    Đúng như những gì Park Dohyeon dự đoán, đêm ấy anh không trở về.

    Đương nhiên anh không phải người duy nhất.

    Kim Geonwoo và Choi Hyunjoon cũng không về, hỗ trợ và huấn luyện viên khá bất ngờ với sự xuất hiện của em ở trước cửa vào lúc 11 rưỡi đêm.

    Rõ là em có thể ở lại cùng bạn bè và mấy đứa sẽ có một đêm overnight vui vẻ bên nhau, Park Dohyeon không hiểu điều gì đã khiến mình đột nhiên muốn trở về kí túc xá và đối diện với sự thật rằng sau đêm đó quan hệ của em với đường trên xinh đẹp vẫn dừng ở con số 0 tròn trĩnh.

    Em không biết rốt cuộc thì anh đang nghĩ gì.

    Mùi chardonney ngọt lịm trong căn phòng này như liều thuốc an thần loại mạnh đưa em vào giấc mơ êm ái.

    Kí ức về đêm đặc biệt ấy tràn về, bủa vây trí não không cho em một lối thoái lui.

    Em nhìn thấy Han Wangho và những giọt nước mắt dường như bỏng rát hơn bao giờ hết.

    Rõ ràng là em chỉ cần có mình anh, thế mà anh lại chẳng ở đây với em.

    [về kí túc xá đi, em đợi anh.]

    Park Dohyeon còn không thể biết được bản thân có thể bình tĩnh thêm bao lâu nữa.

    Em biết rõ bản thân đang dần trở nên hoang dại và điên cuồng như con thú săn mồi bị xâm phạm lãnh thổ, nhưng không thể kiểm soát tâm trí của mình.

    Park Dohyeon cho rằng bản thân đã quá quen với ánh sáng, danh vọng và tình yêu thương mà em vẫn luôn được nhận như một lẽ thường tình, sẽ không bao giờ có bất kì một ai ghét bỏ em cả, dù là Griffin 2018 hay EDG 2020, và hay kể cả giờ đây, dường như mọi thứ vẫn chẳng thay đổi gì và chính em không thể hiểu nổi tại sao mình có thể rung động với một người như thế.

    Một người như Han Wangho.

    Hoàn toàn sắt đá, không hề yêu thương em, ngủ với em như thế rồi mà vẫn không chịu cho em một danh phận chính thức.

    Tiếng tin nhắn máy móc vang lên từ chiếc điện thoại đã bị em vứt ra xa nhanh chóng lôi kéo em trở về thực tại.

    Người đi rừng xinh đẹp của em đã trả lời tin nhắn, ngắn gọn nhẹ nhàng, không mờ ám không thân mật.

    [anh đang bên nhà anh Sanghyuk.]

    Lee Sanghyuk à, lại là anh ta sao?

    Chẳng hiểu vì sao mà Park Dohyeon thấy giận đến điên người, hàm răng đã nghiến đến tê tái, em khẽ cười, trào phúng câu chuyện mà chính bản thân em còn chẳng thấy khôi hài.

    - Nhưng mà Wangho của em, đã là không thể là Omega của em rồi, đâu có thể làm Omega của người ta nữa?

    Có là gì đi nữa, giờ phút này, anh ấy thuộc về em.

    [anh không ở đây, em buồn muốn chết.]

    [thôi mà, anh sẽ về sớm thôi.]

    Nhưng cái sớm ấy sẽ chẳng phải đêm nay.

    Park Dohyeon hoàn toàn hiểu rõ điều này.

    [em chờ anh]

    Đến chính Park Dohyeon cũng chẳng hiểu sao bản thân lại cố chấp đến vậy.

    Dòng tin nhắn gửi đi như những nỗ lực cuối cùng để cứu rỗi lấy em trước khi bị cơn ghen tuông kinh hoàng của mình bao bọc, trước khi em hoàn toàn đắm chìm trong mộng tưởng đáng sợ mà em tự vẽ nên trong những ảo ảnh nửa đêm kéo em khỏi giấc trầm mê mà dường như vòng tay ai kia đã trở thành liều thuốc an thần duy nhất.

    - Anh ơi, là anh cố tình mà, sao anh khiến em yêu anh rồi lại bỏ rơi em như thế?

    Em nói, đầy bực tức và bất lực, em gục xuống giường như thể vừa trải qua cuộc hành trình mệt nhoài về thể xác khiến em không còn chút năng lượng.

    Bàn tay em đưa lên, ôm lấy đỉnh đầu như muốn nổ tung trong những điên cuồng của tình ái ngay lúc này.

    [em ở ngoài đợi anh nhé, lúc nào về là thấy em luôn.]

    Phải rồi, hoá ra đến tận cùng của sự khao khát, tất cả những gì em cần và em muốn chỉ là Han Wangho mà thôi.

    Park Dohyeon cáu kỉnh mở hộc tủ đầu giường lấy kẹo, nhưng đập vào mắt em lại là thứ khác.

    Chiếc lắc bạc loé sáng mấy tia lạnh lẽo, thiết kế tinh tế, tỉ mỉ.

    Viên thạch anh bé xíu khắc hình chim cánh cụt, ở ngay giữa bụng khắc ba chữ PJH nhỏ xíu, nằm lộn xộn trên tấm ảnh GenG nâng cúp vô địch LCK hè 2022.

    Park Dohyeon lặng lẽ nhìn tấm ảnh được đặt trong ngăn kéo tủ đầu giường, sợi dây bạc lấp lánh dưới ánh sáng trong phòng, toàn bộ khung cảnh trong đó như hiện ra trước mắt em.

    Những tiếng hò reo, màn pháo giấy, giọt nước mắt của Park Jaehyuk và ước nguyện đã đem Han Wangho trở lại với anh ta, một chiến thắng ngọt ngào mãn nguyện mà đến tận bây giờ kẻ xa xứ kia vẫn còn khắc ghi.

    Khoảnh khắc đẹp đẽ đó đã diễn ra trong đời Han Wangho, một khoảnh khắc thiêng liêng, đẹp đẽ, quý giá, mà Park Dohyeon không bao giờ có thể bước vào.

    Sợi lắc bạc kia là kỉ vật mà người ấy đã để lại cho anh.

    Thời gian dài như thế, tình yêu của bọn họ đã từng tồn tại ở đây, trong trái tim Han Wangho, không một khoảng trống nào cho đến khi Park Jaehyuk rời đi cả.

    Park Dohyeon đã đoán trật lất mọi chuyện về anh, đến tận bây giờ em mới hiểu lí do tại sao Choi Hyunjoon ngập ngừng đến thế khi nhắc về người kia.

    Không phải Jung Jihoon, không phải Lee Sanghyuk, không phải bất cứ đáp án nào Park Dohyeon từng đưa ra.

    Mà là Park Jaehyuk.

    Một lớp nguỵ trang hoàn hảo dưới vỏ bọc bạn thân, hoàn hảo đến độ bây giờ Park Dohyeon mới biết.

    Chỉ vì một chiếc vòng, một tấm ảnh, Park Dohyeon bỗng chốc nhận ra, bản thân mình mãi mãi đứng ngoài tình yêu của bọn họ.

    Dù nó có còn tồn tại trên đời nữa hay không, em không thể biết, cũng không cách nào biết được, không có lý do để chạm tới cũng chẳng có cách gì để quên đi.

    Kí ức đêm hôm đó lại trở lại với em, nhưng mùi chardonney không còn ngọt nữa, em chỉ thấy kinh hoàng.

    Park Dohyeon nghĩ mình đã đoán được tất cả mọi thứ.

    Nhưng kể cả thế thì sao?

    Kể cả đó có là Park Jaehyuk thì sao?

    Màn hình điện thoại lại sáng lên, tin nhắn Han Wangho báo anh đang trở về hiện ra trước mắt, Park Dohyeon như tìm thấy phao cứu sinh, thở hắt một hơi rồi ôm lấy điện thoại, chật vật rời khỏi kí túc xá đứng dưới đường đợi anh.

    Em không tin là Han Wangho không hiểu trái tim em.

    Em chỉ không biết anh ấy sẽ làm gì khi em cố tình phơi bày tất cả.

    Nhưng có sao đâu, bọn họ còn cả quãng đời phía trước bên nhau, tương lai chưa ai có thể định đoạt, thực tại là tất cả những gì bọn họ có.

    Han Wangho có từng yêu Park Jaehyuk đến mấy cũng chẳng thể ở bên anh ta nữa rồi.

    Cho nên bên cạnh anh sẽ là em, AD cùng anh tiến bước, cùng anh cố gắng, gắn kết lấy cuộc đời của anh kể từ giờ sẽ là em.

    Park Jaehyuk có nằm ở đâu trong trái tim anh đi nữa, cũng không quan trọng nữa rồi.

    5;

    Han Wangho vừa về đến gần khu kí túc đã thấy Park Dohyeon trầm lặng đứng đợi mình.

    Chỉ là dường như cậu nhóc có chút khác lạ.

    - Anh ơi, rốt cuộc là, anh có yêu em không?

    Park Dohyeon thấy anh bước đến thì mở to mắt hỏi, vành mắt em đỏ ửng, cực kì đáng thương, đáng thương nến nỗi Han Wangho còn cảm thấy dường như mình đang quá đáng với em.

    - Làm sao thế?

    Giọng anh khàn khàn, có vẻ vừa mới uống rượu, nhưng lần này không còn hương chardonney nữa.

    Anh ngẩng đầu kiên nhẫn chờ câu trả lời của em, Park Dohyeon đột nhiên cảm thấy không chịu nổi, các đốt ngón tay trắng bệch, nhưng ánh mắt dịu dàng của anh vẫn bao bọc lấy em như nước, chỉ là em vẫn thấy không đủ, em muốn trăng dưới nước, muốn sao trên trời.

    Park Dohyeon đau đớn ngẩng đầu nhìn anh, nương theo khát khao mà xúc động mở miệng, lí trí đã không còn hoạt động nữa, em chỉ nghe tiếng tim mình loạn nhịp.

    Han Wangho vẫn đứng đó kiên nhẫn chờ em, Park Dohyeon chịu thua ánh mắt dịu dàng của anh, em cúi đầu xuống, cả mặt chôn vùi trong hõm cổ sâu hoắm, thanh âm phát ra từ cổ họng đầy nghẹn ngào hờn tủi:

    - Anh ơi, em yêu anh nhiều lắm.

    - Được rồi, được rồi, anh thương.

    Han Wangho mở rộng vòng tay ôm em trong lòng, còn dịu dàng vỗ về cảm xúc của em.

    Trăng thanh gió mát, dưới bóng cây khuất lấp gần đó, Park Dohyeon cảm nhận được độ ấm trên môi mình, chầm chậm truyền đến trái tim, khuấy động thành sóng tình mãnh liệt chảy trong lòng.

    Được anh cho phép, Park Dohyeon dường như không thèm nể nang gì nữa.

    Vừa vào trong thang máy đã đè anh xuống hôn, cũng không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ hôn anh như thế.

    Han Wangho cảm nhận được cảm xúc dồn nén tích tụ của em, không còn cách nào đành mặc em đem mình ra trút giận, thành ra một đêm Kim Geonwoo không về, lại thành cơ hội làm càn của Park Dohyeon.

    6;

    Vừa vào trong phòng, Han Wangho đã bị em đẩy lên giường mà hôn.

    Nhưng nụ hôn không phải còn dịu dàng mềm mại, Park Dohyeon ác độc như muốn nuốt anh vào bụng, cuồng nhiệt liếm mút môi anh, chiếc lưỡi điên cuồng khuấy đảo khoang miệng, Han Wangho hơi khó chịu, không nhịn được mà đẩy em ra.

    Park Dohyeon đêm nay quá mãnh liệt.

    Sự phản kháng của anh chỉ khiến Park Dohyeon càng trở nên dữ tợn.

    Em đè chặt anh xuống giường, gần như cưỡng ép bắt anh thừa nhận sự xâm lấn của mình, Han Wangho gần như không thở nổi, nước bọt cũng tứa ra ngoài, đôi tay muốn phản kháng đã nhanh chóng bị Park Dohyeon giữ chặt trên đỉnh đầu.

    Anh không nhịn được mà khẽ rơi nước mắt, vốn dĩ một beta không cần phụ thuộc vào alpha để giải quyết nhu cầu sinh lí của mình.

    Đúng là anh nhìn trúng Park Dohyeon, đúng là anh thật sự rất thích đứa nhỏ này, nhưng bây giờ là lúc để nghĩ đến chuyện này sao?

    Đứa nhỏ ngoan ngoãn chẳng hiểu vì sao sau một chiều liền hoá thành động vật ăn thịt, trên điện thoại còn đáng thương khóc lóc, vừa nhìn thấy đã như muốn ăn tươi nuốt sống anh.

    Lời còn chẳng nói được mấy câu, rõ ràng còn chưa được anh đồng ý đã bắt đầu giở trò quá phận.

    Cuối cùng Park Dohyeon cũng dừng lại khi nhìn thấy mấy giọt nước mắt trên mặt anh, em vội vàng hôn lên khoé mắt, hoảng hốt thả tay anh ra, hai bàn tay cuống quýt lau nước mắt trên mặt anh đi.

    - Anh ơi em xin lỗi, anh đừng khóc mà...

    Han Wangho bỗng nhiên thấy tủi thân, anh hơi uất ức ngẩng đầu nhìn em, đáp lại:

    - Em muốn cái gì thế?

    Ý là sao?

    Chỉ muốn lên giường với anh thôi đúng không?

    Cảm xúc trong lòng dường như nghẹn lại, Han Wangho bỗng thấy khó chịu ghê gớm, anh nhìn thẳng vào mắt Park Dohyeon, nghiến răng nói từng chữ:

    - Nếu gọi anh về chỉ để làm thế, thì cút ra ngoài, anh không cần kiểu bạn giường như em.

    Park Dohyeon còn đang bị nhấn chìm trong cảm xúc, vừa nghe xong câu ấy liền thấy hối hận, cảm xúc như thuỷ triều nhanh chóng rút đi, cả người như mất hết sinh khí, em thở dài cuối cùng đáp lại anh:

    - Em xin lỗi.

    Park Dohyeon hối hận rồi.

    - Nhưng em không gọi anh về... với mục đích đó, em chỉ muốn gặp anh thôi.

    Ánh mắt em tối tăm kinh khủng, tựa như đã trôi lạc vào một tầng không gian nào khác không còn tồn tại ở đây.

    Han Wangho chịu không nổi ánh mắt ấy, phẫn nộ trong lòng cũng dịu lại, chưa kịp mở lời lại nghe em nói:

    - Em chỉ thấy... nhớ anh.

    Em ghen tỵ, nên muốn anh về với em.

    Em thật sự rất yêu anh, không phải vì muốn lên giường với anh hay gì cả, chỉ vì em yêu anh thôi.

    Park Dohyeon biết rõ mình phải đối mặt với chuyện gì khi nói những lời này, nhưng em không thể không nói, dù là được ăn cả ngã về không, em cũng phải bước đi, không thể đứng mãi ở một điểm như thế này.

    Nếu Park Dohyeon không tiến lên, mối quan hệ mập mờ kì dị này sẽ không bao giờ kết thúc, tình cảm của em cũng không bao giờ chấm dứt được.

    - A-anh, làm sao bây giờ?

    Anh cũng thích Dohyeonie lắm.

    Lời này như nút thắt cuối cùng trong lòng Park Dohyeon, khi tất cả những khúc mắc đã được tháo gỡ, em mới có thể thở phào nhẹ nhõm mà bộc lộ tấm lòng mình.

    - Em yêu anh nhất trên đời.

    Park Dohyeon thủ thỉ, toả hương dẫn dụ rồi cắn sâu vào khu vực sau gáy anh.

    Dù biết là không thể, nhưng em vẫn mong mình sẽ đánh dấu được anh.

    Để anh là của em mãi mãi.

    Han Wangho mềm mại như nước nằm trên giường của em, mặt mũi đỏ bừng, lồng ngực kịch liệt lên xuống, anh thở hổn hển trên vai Park Dohyeon, cao trào vẫn chưa qua đi mà sóng tình đã tiếp tục ập tới.

    Park Dohyeon dường như không kiểm soát được chính mình, em phát ra mấy tiếng ậm ừ trong cổ họng, nghiêm túc nắm lấy eo anh ngang ngược tiến vào, chất lỏng nóng hổi chẳng mấy chốc đã trào ra.

    Cuối cùng là một đêm hồ ngôn loạn ngữ, cả hai to gan bày ra đủ tư thế phóng túng điên cuồng, đều không quan tâm đến mặt mũi hay tương lai gì nữa, mặc cho tình dục nhấn chìm tất thảy.

    Han Wangho cứ thế mặc kệ người ta làm gì mình đi nữa cũng cứ thế thuận theo, chỉ có ánh mắt lấp lánh ướt át mang theo ý cười cứ luôn luôn nhìn Park Dohyeon như một lời cổ vũ.

    Cảm giác bị rút cạn đan xen trong khoái lạc, Park Dohyeon dường như chẳng còn nhìn thấy gì ngoài anh nữa, kể cả trong đêm tối thì Han Wangho cũng vẫn rực rỡ như vậy, cơ thể hoàn toàn bị ái tình thiêu rụi, Park Dohyeon nghĩ, nếu Han Wangho thực sự là mặt trời, có lẽ em sẽ hoá thành tro thàn dưới thân anh, hoà tan trong thế giới của người.

    - Anh yêu em.

    Em chưa bao giờ nghĩ rằng ngày này lại đến.

    Hoang đường như một giấc mơ.

    Thế nhưng có lẽ anh ấy không phải mặt trời, anh ấy là trăng sáng giữa trời thu, anh ấy là ánh trăng cao chót vót đã vì em mà hạ thế.

    - Em yêu anh nhất, cũng chỉ yêu mình anh thôi.

    Chẳng hiểu vì gì mà Han Wangho vô thức đưa tay che miệng em lại, một tay còn lại vòng qua cổ em, như thể đây là điểm tựa cuối cùng trước khi thế giới sụp đổ.

    Nhưng thực ra cũng đâu có sao, vì anh đã có em ở bên rồi.

    Park Dohyeon yêu Han Wangho, nồng nhiệt, cuồng dại, lại như thể đã vứt bỏ chính mình, yêu đến cái gì cũng không cần giữ lại.

    Từ lần đầu gặp gỡ, em đã luôn ngẩng đầu dõi theo anh.

    Ánh trăng sáng trong lòng em bấy lâu, cuối cùng cũng vì em mà rời bỏ trời cao, như một giấc mộng mà rơi xuống hạ giới, rơi xuống bên em.

    Người em yêu, lời yêu em trao anh chẳng vấy chút hư không giả dối.

    Chỉ mong mình mãi mãi hạnh phúc bên nhau.

    Đường xưa lối cũ, mặc kệ anh có nhớ hay đã quên, chỉ cần anh biết có một người đã - đang yêu anh như thế, quá khứ có thế nào, cũng mong anh hãy nhìn về phía em.

    Xin anh đừng nhớ mãi thời gian ấy.
     
    [Allpeanut] Tha Thiết Tiếng Yêu -1Shot Collection
    [runut] giấc mộng đầu


    Không nhất thiết cứ phải tình đầu, thì mới nhớ mãi không quên.

    Han Wangho đã nhớ Park Jaehyuk thật nhiều trong những đêm không còn anh bên cạnh.

    s🐸, eabo, dưới 18 thì mọi người cân nhắc nhé.

    1;

    Màn hình điện thoại loé sáng, 3 rưỡi sáng, Park Jaehyuk gửi tin nhắn thoại, hỏi anh có thể tới đón gã về được không.

    Han Wangho hơi do dự, còn ngẩn người một lúc, cuối cùng vẫn chọn lạnh nhạt từ chối, mặc dù lời từ chối này phải mất rất lâu mới có thể nói ra, cũng tốn của anh rất nhiều công sức.

    Không biết từ bao giờ, mối quan hệ này trở thành một lãnh địa cấm kỵ trong trái tim của anh, nhấn chìm tất cả kỳ vọng và xúc cảm Han Wangho từng dành cho Park Jaehyuk dưới hàng ngàn lớp đất, dù anh có trầy da tróc thịt cũng chẳng thể đào lên.

    Em trai đi đường dưới ở đội tuyển mới đã an yên say giấc ngay bên cạnh, Han Wangho hơi nheo mắt nhìn em, ghen tị không hiểu sao đến giờ này rồi bản thân vẫn còn trằn trọc mãi không thể ngủ.

    Anh không thể đổ lỗi cho Park Jaehyuk, tin nhắn được gửi đến quá muộn, chắc chắn không hề cố ý làm phiền anh, vấn đề của Han Wangho hoàn toàn nằm ở bản thân anh.

    [nhất định không muốn đón tao à?]

    [vậy tao về chỗ Jeongmin nhé?]

    Chỉ trách Park Jaehyuk đã quá hiểu lòng anh.

    Han Wangho cau có cắn môi, pheromone trong phút tức tối có chút mất kiểm soát mà trào ra, khiến người đang yên say trong mộng đẹp bên cạnh cũng phải cựa mình thức giấc.

    Cho dù Han Wangho có là một đồng đội vô tâm đến mấy - thì anh cũng không xấu xa đến độ để người nằm cạnh mình phải tỉnh giấc vì mùi pheromone giữa đêm.

    Chậm rãi điều chỉnh lại nhịp thở của mình, Han Wangho lắc đầu ngao ngán, cuối cùng vẫn phải đứng dậy với lấy áo khoác bước ra ngoài, dù nhiệt độ đã giảm xuống chẳng còn bao nhiêu.

    [mày đang đâu?]

    Không ngoài dự đoán của anh, đối phương rất nhanh đã xem tin nhắn, nhưng mấy phút sau mới ngập ngừng trả lời:

    [nhà anh Kwanghee á]

    Dù độ sáng màn hình đã được giảm xuống tối thiểu, ánh sáng từ dòng chữ sáng chói hắt lên giữa bóng tối dày đặc trong phòng vẫn khiến anh đau mắt.

    Han Wangho khẽ chửi thề một tiếng, vội vàng khoác áo rồi bước ra ngoài.

    Trời về đêm càng ngày càng lạnh, nhiệt độ giảm thấp như muốn đông cứng anh trong mấy cơn gió lạnh lẽo cuối mùa.

    Ngón tay lạnh cóng lướt trên điện thoại, trời lạnh khiến hiệu suất của Han Wangho trong mọi việc đều giảm sút.

    Anh mấy đến gần mười phút mới đặt được xe trên ứng dụng, sau khi xác nhận tài xế đang trên đường đến mới thở dài mở lại khung chat giữa mình và Park Jaehyuk.

    [?]

    [ở yên đấy đợi tao]

    [tao có bao giờ không đợi Wangho đâu.]

    Han Wangho còn chưa kịp nhắm mắt lại, tiếng chuông thông báo từ điện thoại tiếp tục vang lên, Park Jaehyuk lại gửi thêm cho anh một tin nhắn nữa.

    Là ảnh chụp màn hình hoá đơn thanh toán phòng một khách sạn gần đây.

    Cảm xúc trong mắt lập tức trở nên phức tạp, Han Wangho nặng nề thở một hơi, vị trí phập phồng nơi lồng ngực nhanh chóng trở nên mất kiểm soát, mùi pheromone trong phút chốc lấp kín cả không gian.

    Anh rít lên một tiếng chửi thề, vị tài xế trước mặt là một beta lớn tuổi, bình thường Han Wangho sẽ không để lộ cảm xúc tiêu cực trước mặt người khác, nhưng Park Jaehyuk là ngoại lệ.

    Là ngoại lệ khiến anh phá vỡ quy tắc, cũng là ngoại lệ khiến anh phản bội chính mình.

    Không phải mặc cảm tự ti, Han Wangho nhận thức rõ được cảm giác yêu đương của bản thân.

    Thế giới của Park Jaehyuk có thể không có Han Wangho hay không, nhưng anh thật sự không nghĩ mình có thể sống mà quên đi sự tồn tại của gã trong cuộc đời của mình.

    Chiếc xe dừng lại trước lối vào sảnh khu căn hộ Kim Kwanghee đang sống.

    Han Wangho không thèm xuống xe đón đợi, lạnh nhạt gửi một tin nhắn thông báo cho Park Jaehyuk rồi đưa địa chỉ khách sạn cho tài xế taxi.

    2;

    Park Jaehyuk vừa xuống đến nơi, thấy Han Wangho đang nâng má nhìn mình, nhịn không nổi vui vẻ trong lòng mà vươn tay sờ sờ má anh, nhiệt độ từ đầu ngón tay lạnh buốt của gã thấm vào da thịt Han Wangho, chẳng hiểu sao lại khiến anh rùng mình.

    Rõ ràng là Han Wangho không thấy lạnh, nhưng vẫn cố tình hất tay gã ra.

    Ý cười trên mặt gã nhạt dần, cảm xúc cũng trùng xuống, nhưng chung quy lại không bày ra biểu cảm gì kì lạ, chỉ ngoan ngoãn ngồi xuống cạnh anh.

    Han Wangho dịch hẳn người sang phía còn lại, né tránh bất kỳ tiếp xúc thân mật nào có thể xảy ra với Park Jaehyuk.

    Chỉ là Park Jaehyuk sẽ không vì thế mà buông tha cho anh.

    Gã xạ thủ lợi dụng không gian chật hẹp của chiếc xe bé tẹo, còn cả bóng tối đang phủ lấy hai người như âm thầm tạo điều kiện cho mấy trò đùa hư hỏng mà kéo lại khoảng cách chẳng mấy xa.

    Không gian trong chiếc hộp cũng chỉ có đến thế, Han Wangho trốn không nổi móng vuốt của kẻ bên cạnh, đành chửi thề một tiếng bé xíu trong miệng rồi bóp lấy cổ tay uyển chuyển của Park Jaehyuk, hiền từ cảnh cáo:

    - Giữ cho cẩn thận chứ?

    Còn hầu hạ tao?

    Park Jaehyuk nghe tiếng anh thì khẽ bật cười, vành mắt xinh cong cong một nụ cười trìu mến, gã gật đầu, dịu dàng cúi đầu xuống cắn nhẹ lên khớp ngón tay anh, nhiệt độ ấm nóng ẩm ướt từ đầu lưỡi ấy như xuyên qua từng lớp tế bào trên cơ thể anh.

    Đương nhiên, ngón tay trong miệng Park Jaehyuk khẽ run rẩy.

    - Ah?

    Wangho à?

    Hơi thở của Park Jaehyuk tràn ra khắp mu bàn tay anh, Han Wangho lại rùng mình, còn chưa kịp thu tay về đã bị Park Jaehyuk giữ lại, chút lí trí kìm nén cuối cùng cũng bị đốt sạch, ngay trong khoảnh khắc gã dịu dàng điểm lưỡi lên mu bàn tay anh.

    - Tốt nhất là mày hầu hạ được tao, còn không thì cút mẹ mày đi.

    Han Wangho hơi gằn giọng, hoàn toàn bị kích thích bởi mấy hành động mờ ám của người đối diện.

    Park Jaehyuk cong cong khoé mắt, vui vẻ đốt một điếu nhét cho Han Wangho, cảm nhận đôi môi mềm dịu dàng lướt qua ngón tay, cảm xúc trong tim gã không cách nào vơi đi.

    Điếu thuốc đầu tiên mà Han Wangho biết hút, cũng là gã dạy cho anh.

    - Tao nhớ Han Wangho lắm đấy.

    Người đầu tiên dụ được Han Wangho làm mấy trò đồi bại của người trưởng thành, cũng là gã.

    - Mày ăn phải bả à?

    Alpha xinh đẹp mím môi hít một hơi, khói thuốc tản ra loãng dần trong không khí, mùi gỗ bách nhàn nhạt cũng bị khói thuốc cuốn đi mất, cả không gian nhỏ hẹp chỉ còn lai thoang thoảng mùi thuốc lá, một mùi rất đặc trưng, một mùi như chỉ thuộc về Park Jaehyuk.

    - Không có, tao chỉ không muốn người khác ngửi thấy mùi dẫn dụ của mày.

    Quyến rũ như thế, Park Jaehyuk nghĩ, bản thân không đủ rộng lượng để san sẻ cho ai đó ngửi cùng.

    Dù kẻ đó có là ai, có đánh dấu Han Wangho được không cũng không quan trọng, gã chỉ muốn mùi hương ngọt ngào ấm áp ấy thuộc về bản thân - một mình gã.

    - Wangho nhớ không?

    - Cái gì?

    Dáng vẻ cáu kỉnh này hình như cũng chỉ bày ra với gã, Park Jaehyuk bật cười, ánh mắt nhìn Han Wangho lại dịu dàng hơn một chút.

    - Lần đầu tiên của bọn mình.

    Âm lượng của câu nói không lớn, chỉ đủ cho hai người nghe, mấy âm cuối gần như Park Jaehyuk chỉ khẽ gằn trong cổ họng, nhưng Han Wangho ngửi được mùi dẫn dụ thoang thoảng tuôn ra.

    Nhưng mùi cồn nồng đậm, hoàn toàn lấn át hương gỗ bách thoang thoảng trong không gian.

    Mùi dẫn dụ của Enigma trưởng thành vừa nặng nề vừa khó chịu, Han Wangho bị áp chế bởi cảm giác lạnh lẽo đến buốt da nhói thịt, anh tặc lưỡi, lặng lẽ dí đầu lọc thuốc còn đang cháy dở trên miệng lên đốt sống cổ gã đàn ông trước mặt.

    - Đừng có nhờn với tao.

    Park Jaehyuk khẽ rên một tiếng, còn chưa kịp mở miệng đã thấy tài xế dừng lại trước địa điểm mình chọn.

    Lần này quay về nước, gã thật sự muốn xác định quan hệ với Han Wangho.

    - Wangho ơi sao mày lại làm thế?

    Wangho ghét tao rồi à?

    Han Wangho khẽ nhếch mép mỉa mai, cũng không ngờ rằng Park Jaehyuk sẽ nói thế.

    Gã xạ thủ còn ngồi trên xe, nhìn theo bóng lưng anh lặng lẽ bước ra ngoài, còn cau có vòng lại kéo gã ra cùng, Park Jaehyuk không thể kiềm chế được ham muốn trêu chọc anh, bắt nạt anh, mặc dù anh chẳng làm gì gã cả.

    Dường như chẳng có một thứ gì có thể giúp Park Jaehyuk mô tả được những gì bản thân đang cảm nhận, nói rằng loài người quá phức tạp, có chi cũng chỉ là chẳng ai hiểu hết được cảm xúc của chính mình.

    Ánh đèn nhoè mờ dưới nền trời đầy sao, sao hôm nay sáng nhưng trời không trăng, có sáng mấy cũng không xua nổi cảm giác bí bách cô đơn.

    Park Jaehyuk cảm giác như bản thân đang bị màn đêm bao la kia nuốt chửng, mà cũng phải thôi, đứng trước vĩnh hằng bao la của đêm tối, con người chỉ là sinh vật hèn mọn bé đang cố gắng giãy giụa trong thứ ánh sáng nhân tạo bé nhỏ yếu ớt.

    Nhiệt độ lạnh lẽo của mùa đông khiến chóp mũi Han Wangho đỏ ửng.

    Thi thoảng anh khẽ rùng mình vì lạnh, sau đó lại cố gắng thu mình vào trong chiếc áo phao to sụ - mặc dù người anh đã nhỏ lắm rồi.

    Rồi từ tay Park Jaehyuk, bùng nổ cảm giác ngứa ngáy muốn chạm vào khoé mắt anh, trái tim bắt đầu kịch liệt đè nén cảm giác khó chịu như muốn nổ tung, và lý trí liên tục rung chuông, nhưng Park Jaehyuk lại quyết định vứt nó ra sau đầu.

    Những xúc động này diễn ra quá nhanh, Park Jaehyuk biết thừa rằng bản thân chỉ đang bị chi phối bởi bản năng động vật tiềm ẩn trong huyết quản của loài người, nhưng lại không muốn kìm nén nó.

    Thực ra việc để mọi thứ diễn ra tự nhiên trong một đêm như này - có khi cũng là ý hay, hoặc không, nhưng Park Jaehyuk không phải kiểu người sống chắc chắn đến thế.

    Rõ là gã không cần, mà cũng chẳng thích thế.

    - Wangho không thích Dohyeon à?

    Park Jaehyuk vừa nói vừa khẽ luồn tay vào gáy anh.

    Han Wangho đứng khựng lại, cả người anh khẽ run, nhiệt độ lạnh lẽo từ mấy ngón tay khẽ áp lên cổ anh truyền thẳng vào não, Han Wangho thậm chí còn không kịp phản ứng ngay khi Park Jaehyuk nhấn tay khẽ bóp lấy phần cơ gối cổ của anh.

    Phản ứng không điều kiện của cơ thể khiến Han Wangho run rẩy, Park Jaehyuk cúi xuống nhìn anh đầy ẩn ý, miệng vẫn mỉm cười.

    - Sao trước đây tao không biết mày là người thế này nhỉ?

    Ồ?

    Người như thế nào?

    - Ý mày sao?

    Han Wangho ngẩng đầu lên nhìn gã, đồng tử lấp lánh ánh sáng, Park Jaehyuk nghĩ thầm, quả là Alpha xinh đẹp nhất cái giới này.

    - Không sao, chỉ không biết Wangho xinh đẹp như này thì bao giờ tao mới dừng lại được.

    Không biết Park Jaehyuk có uống rượu hay không, nhưng biểu hiện của gã cả đêm nay chẳng khác gì một tên yêu râu xanh đồi bại muốn làm hại gái nhà lành.

    Nhưng mà ấy không phải Han Wangho.

    - Được mà.

    Trước khi đi mày cũng nói thế mà.

    Lời vừa tuôn ra chứa quá nhiều cảm xúc, Han Wangho vừa nói xong liền thấy Park Jaehyuk khựng lại, nụ cười trên mặt đã tắt ngấm.

    Gã không vội đáp lời, một mực kéo anh vào checkin phòng đã đặt.

    - Thì đúng rồi, là Wangho bảo tao cứ đi đi mà.

    Rõ ràng là anh bảo gã cứ đi đi, thế mà giờ lại đổ lỗi ngược lại.

    Lúc ấy Park Jaehyuk còn nghĩ rằng mình có ở đâu thì cũng không quan trọng nữa.

    Ít nhất là đối với Han Wangho.

    Nếu thật sự quan trọng với nhau đến thế, người ta đã chẳng để gã dễ dàng ra đi như vậy.

    - Tao thật sự chỉ lo cho tương lai của mày.

    Ánh mắt anh thản nhiên như đang kể một câu chuyện cũ, Park Jaehyuk không đoán được cảm xúc dưới đôi mắt ấy, chỉ là sự bình tĩnh quá đỗi ấy nhắc gã nhớ về một ngày anh cũng từng nhìn gã thế này.

    Vào giây phút quyết định mọi thứ, Park Jaehyuk hỏi người ấy rằng, mày thật sự không muốn giữ tao ở lại sao, người ấy không đau khổ, cũng chẳng sầu lo, chỉ bảo, mày nên đi tìm một tương lai tốt đẹp cho mình.

    Kể cả tương lai ấy không có anh.

    - Đừng tự cho mình là đúng như thế, tao bảo điều ấy tốt cho tương lai của tao đến thế à?

    Chỉ là lí trí lên thì, ấy là sự thật.

    Han Wangho thật sự rất lo cho tương lai của gã.

    Về cơ bản thì, bọn họ đều cần tiền, cần danh hiệu, cần tiếp tục sự nghiệp của mình.

    Những thứ đó thỏa mãn bọn họ một số nhu cầu, nó cần thiết vì đem đến ít nhiều khoái lạc nhục thể, nhưng tiền bạc vật chất không thể làm lớn dậy con người.

    Gã vẫn còn cần đến vòng tay của mẹ, đến mắt trìu mến, đến những vuốt ve an ủi của những người thân yêu.

    Gã chưa thể coi thường những thứ đó.

    Park Jaehyuk biết mình khát khao nó, gã còn mơ ước nó, còn tủi thân, còn nước mắt, còn thèm những buổi tối trở về nhìn thấy đủ mặt những người thân yêu.

    Thế mà chỉ khi gã đi xa rồi, mất đi tất cả những điều ấy, mới bàng hoàng nhận ra.

    Bây giờ gã đã biết.

    Gã biết mình đã mất cả những thứ đó.

    Lúc này Park Jaehyuk mới thèm, nhớ tiếc đến cả những ánh mắt trừng trừng đe dọa của Son Siwoo, những cú đạp, những cái cốc đầu, những câu nhiếc móc mà ngày nào Han Wangho cũng nói với gã.

    Người ta chỉ nhìn ra hạnh phúc, một khi nó đã mất đi.

    - Xin lỗi.

    Tao chỉ thấy nhớ Wangho thôi.

    Vị Alpha trước mặt lặng người đi từ khoảnh khắc nghe thấy câu hỏi đầy oán thán của gã.

    Park Jaehyuk thấy không ổn, gã cúi đầu xuống, lại nũng nịu dụi mớ tóc rối xù xuống cổ anh, thanh âm tuôn ra cũng rất đỗi đáng thương:

    - Tao thấy bất an lắm, Wangho của tao xinh đẹp thế này, trong lúc tao đi có ai cướp mày đi mất thì sao?

    - Mày tưởng ai cũng có mấy cái răng chó sâu hoắm như thế à?

    Ừ.

    Park Jaehyuk không nói, chỉ tủi thân gật đầu ôm lấy Han Wangho.

    Người đi rừng của gã vẫn luôn như thế, cứ mảy may mặc gã đắm chìm trong câu chuyện tình không hồi kết, cũng chẳng nói gã biết lòng cậu đến đâu.

    3;

    Nếu hỏi Han Wangho rằng hành vi tình dục phóng túng có thể giải toả được cảm xúc tiêu cực không, thì đáp án là không, nhưng dừng cuộc cãi vã lại thì có.

    Park Jaehyuk chưa bao giờ phật ý anh trong thứ hành vi thuộc về bản năng này.

    Dù cho gã có phải kiềm nén đến mấy, cũng chưa một lần đối xử tệ với Han Wangho.

    Park Jaehyuk vừa đẩy cửa phòng tắm bước ra đã ngửi thấy mùi phermone nồng nặc.

    Hương bách tự nhiên thanh khiết xâm nhập qua hơi thở của gã, Park Jaehyuk có chút mất khống chế, nhịn không được mà đè Han Wangho xuống giường hôn.

    Cho dù đã làm điều này rất nhiều lần, Han Wangho vẫn cảm thấy bản thân không chịu nổi sự mất kiểm soát của Park Jaehyuk.

    Gã Enigma từ từ nhả ra pheromone mùi cồn đầy áp bức, dáng vẻ lúc giữ eo Han Wangho cực kỳ dịu dàng, nhưng lực tay lại không hề mềm mại.

    Han Wangho bị mùi dẫn dụ của Park Jaehyuk khiêu khích đến bắn ra, cả người mềm nhũn mông lung nằm trong lòng gã, tinh dịch trắng đục chảy đầy trên bụng, hai chân thon thả bị Park Jaehyuk tách ra, sớm đã bị tình dục hun đến đỏ ửng từng mảng da thịt.

    Cơ thể trong cơn cao trào nhạy cảm không tả nổi, Han Wangho bị khoái cảm do chính bản thân thèm khát đánh đến tan nát cõi lòng, chẳng hiểu vì sao mà không nhịn được rơi nước mắt, miệng nhỏ chỉ biết cau có chửi Park Jaehyuk không biết điều.

    Chỉ là đêm nay Park Jaehyuk dữ tợn đến kì lạ, cũng không còn săn sóc như mọi khi, miệng thì vẫn không dỗ dành nhưng lại hành hạ anh không sao thở nổi.

    - Sao Wangho là Alpha mà vừa thơm vừa mềm thế?

    Mười đầu ngón tay mềm mại của gã cắm vào mông thịt trắng mềm của anh, tàn nhẫn ra vào kéo căng từng thớ da thịt, mặc kệ Han Wangho đã khóc đến khản cả tiếng, không ngừng bảo gã nếu còn không cắm vào thì cút mẹ mày đi.

    Lối vào cuối cùng cũng bị Park Jaehyuk dùng phần dưới chiếm dụng làm của riêng, dương vật không chút kiểm soát mà ra vào lung tung trong huyệt.

    Han Wangho túm chặt vai gã, nước mắt đã tưới ướt đẫm má hồng, Park Jaehyuk mủi lòng cúi xuống liếm liếm mấy giọt đang chảy trên gò má, giọng nói trầm khàn hoàn toàn đã bị nhấn chìm trong dục vọng:

    - Ngoan nào, em bé cố thêm một chút thôi nhé.

    Hai chữ "em bé" tuôn ra khỏi miệng Park Jaehyuk hoàn toàn đánh gục Han Wangho.

    Lối vào giữa hai cánh mông bị chịch đến mềm nhụn, Han Wangho hoàn toàn buông xuôi bản thân mặc cho Park Jaehyuk điều khiển, mùi gỗ bách tuôn ra toán loạn khắp căn phòng.

    Người phía trước dường như đã phát điên, mỗi lần đi vào đều dùng lực mạnh nhất, trọn vẹn đâm vào, không thèm để ra một khe hở nào cho anh.

    Cơ thể đã hoàn toàn mất đi khống chế, Han Wangho bỗng tủi thân rơi nước mắt, giữa mấy tiếng rên rỉ vô nghĩa nhuốm mùi tình dục còn nghe rõ ràng tiếng nức nở đầy bất an.

    Anh vô lực vòng tay lên cổ Park Jaehyuk như thể đây là điểm tựa cuối cùng trước khi thế giới sụp đổ, lời nói tuôn ra đầy ấm ức:

    - Sao lại làm thế với tao?

    Park Jaehyuk cuối cùng cũng nhận thấy sự bất ổn của anh, không kìm được hoảng loạn mà cúi đầu xuống, vòng tay vững chãi ôm chặt lấy lưng anh.

    Âu yếm dịu dàng trở lại trong phút chốc, nước mắt Han Wangho vẫn ướt đẫm hàng mi dày, nhịp tim tăng cao đến chóng mặt, anh ngẩng đầu khẽ hôn lên trán đối phương.

    Dường như đồng ý cho tất cả những hoang đường diễn ra sau đó.

    Park Jaehyuk biết bản thân đêm nay quá đáng không chịu được, nhưng toàn bộ lí trí của gã đã bị Han Wangho nhấn chìm dưới cái hôn đầy âu yếm kia.

    - Của tao.

    Park Jaehyuk chỉ tay xuống lồng ngực của anh, mặc kệ Han Wangho có hiểu được hay không, cúi đầu thành kính hôn lên thớ cơ vẫn đang phập phồng nhịp đập.

    - Wangho à, tao yêu mày lắm đó.

    Han Wangho nghe xong mấy lời này, chẳng hiểu vì sao mà ngoan ngoãn kì lạ, mặc kệ Park Jaehyuk có quá phận đến đâu cũng cố gắng dạng chân ưỡn eo nghe theo lời gã, còn không ngừng đòi ôm hôn, Park Jaehyuk buông tay ra một giây thôi cũng không được.

    Gã Enigma đêm nay lại chiếm hữu cực kỳ, cứ ra vào mãi mặc kệ anh đã xụi lơ trong lòng mình, đến khi cắn được lên tuyến thể ấm nóng non mềm trên cổ anh mới hoàn toàn thoả mãn mà bắn ra.

    Hai mùi dẫn dụ trong giây phút như hoà vào làm một, Park Jaehyuk không nén nổi xúc động khi ngửi thấy mùi pheromone của mình trên người Han Wangho, quyết định bắn thêm lần nữa.

    Lúc Park Jaehyuk rút ra cả người Han Wangho đã mềm nhũn.

    Cả thân trên trải đầy dấu vết tình dục, còn dấu hôn và mấy vết bầm tím nông sâu chi chít trên làn da trắng hồng.

    Chất lỏng đục màu tung toé dưới lối vào, còn chưa chảy ra hết, cả người từ trên xuống dưới bộ dạng thất thần say cơn say.

    Say tình.

    Cảm xúc của Park Jaehyuk như dâng đến đỉnh điểm khi nhìn thấy cảnh này.

    Gã đau đớn cúi xuống ôm chặt anh trong lòng, dịu dàng vuốt lại mái tóc đã rối tung, dịu dàng vỗ về tấm lưng còn run rẩy sau khoái lạc.

    - Hôm nay mày làm sao thế?

    Han Wangho không đáp lại lời này, chỉ khẽ vươn tay ôm lại gã, cả khuôn mặt vùi vào lồng ngực ấm áp, yên lặng không nói gì.

    - Xin lỗi, tao quá đáng rồi.

    Người trong lòng vẫn dịu yên không đáp, Park Jaehyuk cũng không cố hỏi làm gì, cúi đầu xuống hôn lên vành tai anh, lại hôn lên vai, lên cổ, thì thầm:

    - Wangho không thể yêu tao được sao?

    Mối quan hệ bạn bè nhưng vẫn thoải mái lên giường với nhau lúc nào cũng khiến Park Jaehyuk thấy họng mình nghẹn ứ.

    Rõ ràng là gã chỉ yêu mình Han Wangho, rõ ràng là gã đã sẵn sàng cho mọi thứ, thế mà anh vẫn khước từ.

    Chẳng vì một lý do gì hết.

    Còn bảo với gã rằng lên giường không phải chỉ cần sướng là được rồi sao.

    - Mày thật sự không biết sao?

    - Tao thật sự không biết.

    Park Jaehyuk bỗng thấy tủi thân đến xấu hổ.

    - Tao vẫn luôn không biết.

    Tao không biết mày có yêu tao không, nhưng tao yêu mày rất nhiều, không phải kiểu xúc động thời niên thiếu mà tao vẫn nói, là tao nghiêm túc yêu mày.

    Gã thật sự rất bất mãn với điều này.

    Một năm qua ở Jindong Gaming, gã quen hết từ người này đến người khác, còn nhìn thấy đủ thể loại yêu đương trên đời, chung quy lại vẫn xác định được rằng mình thích Han Wangho.

    Nhưng nếu hỏi rằng anh thích ai thì Park Jaehyuk thật sự không biết.

    - Cho nên?

    Cho nên gã không dám đoán, cũng chẳng dám nói ra.

    Gã sợ trong lòng anh là một cái tên khác.

    - Cho nên không nói với mày, tự ghen tuông ảo tưởng, nhưng mà cũng đâu phải lỗi của tao?

    Park Jaehyuk thấy rất ấm ức, chính Han Wangho là người khiến cho gã như đi trên băng mỏng, bước một bước lại lo được mất một lần, tâm lí lúc nào cũng như ngàn cân treo sợi tóc, được ăn cả ngã về không.

    - Tao thật sự chỉ muốn mày rung động.

    Thực ra chuyện yêu đương trong đội là cái gì rất khó nói từ phía một người.

    Park Jaehyuk không thể nhớ rằng ngày đầu tiên trong hơn một nghìn bảy trăm ngày vừa rồi bản thân đã ra sao, chỉ biết đến giờ, mọi thứ dường như đã trở thành một thói quen, hi vọng cũng dần dần biến mất.

    Gã càng yêu Han Wangho, càng hiểu rằng chính mình không có cơ hội, càng khao khát lại càng tuyệt vọng.

    Sự tuyệt vọng khốn cùng nói với gã rằng bản thân nên từ bỏ, lại đồng thời không đủ can đảm để từ bỏ mọi thứ.

    Nếu Han Wangho biết được cảm giác rung động này không phải mới đây, mà đã từ rất lâu, rất lâu về trước.

    Nếu anh biết nỗi nhớ nhung mòn mỏi này đã giày vò Park Jaehyuk không phải bảy trăm mà là hơn một nghìn bảy trăm ngày đêm, anh sẽ cho rằng gã là kẻ thích bị hành hạ điển hình.

    - Không phải mày nên nói ra sớm hơn à?

    Giọng nói của Han Wangho quá đỗi dịu dàng, Park Jaehyuk còn tưởng bản thân đang lầm tưởng cái gì.

    - Nếu mày nói ra sớm hơn, bản thân mày đã chẳng phải đau khổ như thế.

    - Han Wangho nhếch mép, anh khẽ bật cười, cúi đầu nhìn xuống thân thể ngập tràn dấu vết tình dục của bản thân, mỉa mai nói tiếp.

    - Có khi cũng không khiến tao ra nông nỗi này.

    Mấy lời này trực tiếp đánh vào lòng tự trọng của gã, Park Jaehyuk tủi thân dụi đầu vào hõm cổ anh, hờn dỗi đáp:

    - Còn không phải do mày quá lí trí sao?

    Tình cảm không chắc chắn cuối cùng cũng được đảm bảo, Park Jaehyuk vứt bỏ hoàn toàn dáng vẻ cợt nhả bông đùa mọi khi, lại nâng tay Han Wangho lên mà hôn xuống từng đốt xương tinh xảo.

    - Wangho làm người yêu tao nhé?

    Câu hỏi khiến Han Wangho bật cười, anh nhìn thấy sự dung túng dưới đáy mắt kia, chẳng hiểu sao lại nhớ về quá khứ của hai người.

    Thì ra Park Jaehyuk đã thích anh lâu đến thế.

    Thì ra không phải con cún bự gặp ai cũng vẫy đuôi chào đón, ai làm gì cũng dung túng che đậy cho, thì ra không phải Park Jaehyuk gặp ai cũng như thế, mà vì quá thích anh nên mới biến mấy thứ đó trở nên bình thường.

    - Còn phải hỏi.

    Park Jaehyuk mĩ mãn ôm người trong lòng, lưu luyến không thôi mà cúi đầu xuống tiếp tục mấy cái hôn ướt át.

    Trong lòng thoả mãn kinh khủng, cuối cùng cũng có được cậu ấy trong lòng.

    Tiếng cười của cậu ấy, thanh âm của cậu ấy, khoé mắt, viền môi, nụ cười hay cái cau mày của cậu ấy, tất cả đều mang lại một cảm giác rung động khác nhau mà cho đến mãi về sau Park Jaehyuk cũng không thể giải thích.

    Thích ngoại hình của cậu ấy, thích năng lực của cậu ấy, thích sự dịu dàng mà chưa một lần cậu ấy dành cho mình, kể cả cách cậu ấy trêu chọc mọi người, cái gì cũng thích.

    Nói tóm lại, Park Jaehyuk thích mọi thứ thuộc về Han Wangho, không kể tốt xấu sang hèn, chỉ cần gắn liền với tên anh, Park Jaehyuk nhất định sẽ thích.

    Gã thật sự rất yêu Han Wangho.
     
    Back
    Top Bottom