" Bé An"
Một tiếng bé An được thốt ra từ người thanh niên đã mở cánh cửa một cách 'mạnh bạo', giọng anh trầm nhưng xen vào đó là một chút dịu dàng khi gọi tên của một cậu nhóc.
Ánh mắt anh từ lúc bước vào căn phòng chỉ dán chặt vào thân ảnh nhỏ bé đang ngồi trên giường trong lòng là chú mèo.
Hai người anh thanh niên nhẹ nhàng đóng cánh cửa phòng bệnh lại, chẳng biết làm gì ngoài đứng chết chân tại chỗ cánh cửa, ánh mắt hai người thanh niên dịu dàng nhìn cậu nhóc trên giường.
Cảm xúc của họ đang rất rối.
Họ có vẻ đã làm em nhỏ sợ mất rồi.
Thành An ôm chặt chú mèo vào trong lòng mình, cảm giác bất an ngày một lớn trong lòng bé.
Đôi mắt chẳng còn lóe lên tia vui mừng như vừa nãy, bây giờ chỉ còn lại sự sợ hãi, dè chừng trước hai người lạ mặt bước vào phòng em.
Đôi môi nhỏ bặm lại.
Cố gắng tìm cho mình con đường thoát thân, nhưng cánh cửa duy nhất trong phòng đã đóng và bị chặn lại.
Chẳng còn bác sĩ, y tá hay chăm sóc, hỏi chuyện em, chẳng còn anh quản lí hay đưa đồ ăn đến cho em.
Chẳng có chú Thành ở đây và chẳng có ba mẹ.
Thật giống với khung cảnh trước đó làm sao, chẳng có ai bên em lúc đó.
Cánh cửa cũng đóng im lìm như bây giờ vậy.
" Chào em.
Anh là-"
" Hức...hic..Ah-"
Thành An trợn tròn mắt nhìn hai chiếc vali to đùng được để bên cạnh hai thanh niên, giọt nước mắt chẳng thể kiềm nén lại nữa.
Kí ức về một ngày không xa trước đây bỗng ùa về trong tâm trí non nớt của một đứa trẻ, kỉ niệm đã xây dựng nên cơn ác mộng sau này của em.
Tai em ù đi chẳng thể nghe rõ lời dỗ dành của hai người, cơ thể chẳng dám để họ động vào mà ra sức né tránh.
" Cứu-..A-An sợ..hức..hic..C-Chú T-Thành..hức..ơi"
"M-Mẹ ơi...hức Ah-"
Bàn tay nhỏ bé thả chú mèo trong lòng ra, đôi tay đập mạnh vào chiếc đầu nhỏ để gạt bỏ đi những kí ức chẳng mấy vui vẻ nào ra khỏi đầu.
" Dừng lại, An.
Nghe anh bình tĩnh lại nào" Anh nhẹ nhàng bước lại gần, dùng sức để giữ chặt hai cánh tay mặc cho em dãy dụa, né tránh.
Anh thật sự không biết điều gì đã làm em kích động đến như vậy, có lẽ là do anh.
" Hức...Hong...c--cứu..An.hic-" Miệng nhỏ lại kêu cứu, tiếng khóc thét của em vang vọng cả căn phòng bệnh mới phút trước còn đầy yên bình.
Em muốn thoát khỏi kí ức này, nhưng em lại chẳng biết cách.
/./
Trên dãy hành lang vang lên những tiếng ma sát của da thịt với thềm nhà.
Một lớn một nhỏ đi trên hành lang, không đúng, phải là một lớn kéo lê thân thể ma dại của đứa nhỏ.
Chẳng biết trước lúc hình ảnh này diễn ra đã có chuyện gì khiến đôi chân lành lặn bây giờ đã chi chít những vết thương lớn nhỏ.
Thân thể nhỏ chẳng lấy một sức lực mặc cho người kéo lê trên dãy hành lang.
Vết thương chưa lành mới chốc đã rách toạc khiến máu túa ra trên dãy hành lang lạnh lọe, miệng nhỏ không ngừng vang lên những tiếng nấc nghẹn.
Cảm giác sợ hãi bủa vây lấy thân thể nhỏ bé không ngừng run rẩy vì đau kia.
Muốn chống cự, muốn kêu cứu, muốn thoát khỏi đây nhưng lại chẳng thể.
Chỉ có thể bất lực ở lại chịu đựng cơn đau từng ngày một lớn.
Chẳng biết thời gian đã trôi qua bao lâu, đã đi đến căn phòng nào trong nhà.
Chỉ biết bước chân của người kia dừng lại trước một căn phòng nhỏ đầy bụi bặm, thân thể nhỏ bị thả một cái mạnh xuống nền nhà, cánh tay do bị kéo đã tê rần và hằn lên vết đỏ, tím trông thấy.
Đôi mắt khẽ động rồi lồm cồm bò dậy, đôi chân run lẩy bẩy chẳng lấy cảm một giác khiến đứa trẻ sợ hãi.
Đôi tay muốn chạm vào đôi chân của mình nhưng nhanh chóng cả cơ thể bỗng bị nhấc lên một cái mạnh khiến cậu bé lảo đảo một phen chóng mặt.
" Mày cút vào đây đi"
" Chết luôn trong đó cũng được!!"
Đôi tai chỉ nghe vỏn vẹn hai câu nói đầy ý ác độc.
Cậu bé ngờ nghệch hay ngây thơ đến nỗi chẳng biết 'chết' trong lời nói của người lớn là gì.
Chỉ biết rằng hai câu nói chẳng mang thiện ý.
Chỉ biết rắng đến khi bình ổn lại cậu bé đã nằm gọn trong một chiếc vali cỡ to, chỉ biết rằng đến khi chiếc khóa của vali khép lại, cơ thể nhỏ bé đã nằm gọn trong đó với đôi chân chẳng thể quẫy đạp, với đôi tay chẳng thế vươn lên.
" D-Dì hức...ơi...A-An xin...lũi..hức..thả..Cứu A-An với...hic"
" An xin lỗi...hức..hic"
" An..sợ..q-quá..dì..ơi..hức"
Miệng nhỏ kêu gào đến nghe mà sợ hãi, bây giờ chẳng thể diễn tả nổi lỗi sợ hãi trong lòng nữa.
Cổ họng khô khốc, đau nhói nhưng chẳng thể tắt đi tiếng kêu cứu vang vọng trên dãy hành lang vắng tanh.
Trong chiếc vali chẳng phải rỗng rãi với một cậu bé, bóng tối, không gian hẹp bên trong khiến đứa trẻ nằm trong đó phải chịu đựng khoảng thời gian khủng khoảng, kinh khủng đến chẳng muốn nhớ lại khoảng khắc đó.
" A-An..s-sợ...hức..hic..ức-"
"Ah-...ức..hức"
Dãy hành lang yên lặng bây giờ chỉ còn vang lên những tiếng thút thít như mèo kêu, chẳng còn lời kêu cứu nào nữa, chỉ còn lại những tiếng nấc nghẹn, những giọt nước mặt ấm ức, sợ hãi tràn lan.
Phải biết rằng đau khổ, sợ hãi, tuyệt vọng đều được tiếng khóc kia nói ra tất cả.
Nhưng con người kia vẫn trơ mắt đứng đó, vẫn chẳng lẫy một chút thương cảm nhỏ nhoi dành cho thân thể bé nhỏ kia.
Đôi mắt của người bảo mẫu mới đáng sợ làm sao, ước gì em đừng nhìn thấy ánh mắt gian ác đó thì hay biết mấy.
Chẳng biết thời gian đã trôi qua bao lâu, tiếng thút thít đã dần nhỏ lại.
Trong không gian vali đã chẳng còn mấy không khí để thân thể nhỏ kia hít thở nữa, khuôn mặt đã mệt mỏi đến nỗi chẳng lấy một cảm xúc, thân thể bất động nằm trong vali.
Nếu không phải còn nghe thấy tiếng thở yếu ớt thì chắc rằng đây chính là một thân thể nhỏ đã chết.
" Còn sống à?
Cũng dai đó"
Tiếng nói chua chát kia lại vang lên, khóa chiếc vali lại được kéo ra, giải cứu đứa bé đã suýt bị ngợp chết vì thiếu không khí.
Đôi tai đã ù chẳng thể nghe gì nữa.
" Đây sẽ là bài học cho mày về sau"
Cơ thể nhỏ lại một lần nữa được nhấc lên rồi thả mạnh xuống nền nhà lạnh lõe.
Chẳng dãy dụa, phản kháng nữa vì trong thâm tâm đứa trẻ đó hiểu rằng giờ phút này cũng không có ai cứu em.
Đôi mắt lại chẳng nghe lời chủ nhân mà tiếp tục rơi những giọt nước mắt tủi thân, đôi môi khô khốc nhấp nháy theo khẩu hình miệng, nhưng cuối cùng chỉ vang lên những tiếng thì thào như tiếng gió kêu.
"Cứu với..."
Tiếng ma sát lúc ban đầu lại tiếp tục vang lên.
Khác là lần này đi ngược theo hướng máu đã khô trên dọc hành lang.
Một đứa bẻ với tuổi đời chỉ đếm trên đầu ngón tay đã hiểu nghĩa của chữ 'cứu' là gì.
Niềm hy vọng được ấp ủ trong lòng với đầy vết thương.
Hai bóng hình một lớn một nhỏ lại khuất dần theo dãy hành lang, chẳng biết người lớn kéo thân thể ma dại đó đi đâu.
Chỉ biết rằng ngày hôm đó chính là ngày bắt đầu những cơn ác mộng của em.
Của Đặng Thành An bé nhỏ...
__________________________________
9/1/2025