Cập nhật mới

Khác AllKresh - Khúc Ca Chuộc Tội

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
397258112-256-k527328.jpg

Allkresh - Khúc Ca Chuộc Tội
Tác giả: MieCrayz
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

AllKresh - Khúc Ca Chuộc Tội

______

"Hãy đón lấy nổi ám ảnh kinh hoàng của đêm đen tăm tối .

Hãy cảm nhận sự sợ hãi bủa vây tâm hồn và thể xác .

Để rồi khi lí trí vỡ vụn phải quỳ xuống thú tội với quỷ dữ...!"

______

AllKresh - Khúc Ca Chuộc Tội , được sáng tác bởi Furly/Helen tại hai nền tảng ( Wattpad và Manga/Novel Toon )

Tác phẩm được xây dựng theo motip kinh dị giật gân , hiện tượng siêu nhiên và một chút...18+?

Có lẽ vậy..

Mặc dù tôi không có quá nhiều kinh nghiệm về thể loại truyện kinh dị với yêu cầu logic cao nhưng đây là một ý tưởng táo bạo vô tình nảy ra nên tôi cũng muốn thử sức với nó một chút .

Nếu trong quá trình đọc các độc giả có cảm thấy sạn hay tình tiết phi logic xin thông cảm và bỏ qua cho sai sót của kẻ tay mơ này.

Mặc dù văn phong tôi kém nhưng ý tưởng này là của tôi nên tôi mong rằng bộ truyện tâm huyết này không bị reup trên bất kì một nền tảng nào khác ngoài Wattpad và Manga/Novel Toon tại hai tài khoản Helen và Furly .

Rất chân thành cảm ơn

Sau sự kết thúc đột ngột của tác phẩm Một Thời Vang Bóng thì đây là tác phẩm khá tâm huyết của tôi , rất mong sẽ nhận được nhiều góp ý hữu ích và sự đón nhận của các độc giả thân mến

Cảm ơn và chúc các bạn xem truyện vui vẻ..!



youtuber​
 
Allkresh - Khúc Ca Chuộc Tội
1. Hồi Ức..


Chương 1 :

"Xin chào , tôi là...Kresh"

___

5:30 a.m

Đón ngày mới bằng một cơn mưa tầm tã , tôi thức giấc trên chiếc giường nhỏ của bản thân .

Nằm thất thần một lúc tôi bật dậy khỏi giường .

Làm những công việc vệ sinh cá nhân thường ngày xong , tôi khoác lên mình chiếc áo đồng phục quen thuộc rồi xách cặp ra khỏi phòng .

Vớ tạm chiếc bánh mì lạt nhách cho vào miệng coi như qua bữa sáng .

Tôi cầm theo chiếc ô rời khỏi nhà

Những ngày đầu mùa thu luôn chào đón tôi bằng những cơn mưa lạnh lẽo , cái sắc trời âm u của ngày mưa khiến tôi cảm thấy chán ghét đến cùng cực , cảm xúc tôi những lúc này thật ảm đạm đến khó chịu .

À đúng rồi...tên tôi là Kresh , một học sinh lớp 11 đang sinh sống tự lập tại một ngôi nhà trọ nhỏ thuộc thành phố Arntem .

Hiện tại tôi vừa học vừa làm thêm một số công việc bán thời gian để lo liệu chi phí sinh hoạt và học tập cho bản thân trong khoảng thời gian học cấp 3 .

Cuộc sống của tôi thì không quá dễ dàng nhưng cũng có thể nói là tạm ổn và tôi khá hài lòng với nó .

Hiện tại tôi đang trên đường đến trường học của mình và vô tình bắt gặp một người quen cũng đang đi đến trường .

Người đó là Kuro - một người bạn thân của tôi tại lớp học .

Tôi bước nhanh đến cạnh cậu bạn để chào hỏi , tiện thể cùng nhau đi đến trường luôn.

_____

"A..chào buổi sáng Kuroo!!"_Kresh bước tới chỗ Kuro , vỗ vỗ vai cậu bạn

"Ồ là Kresh à , chào buổi sáng..!"_Kuro thấy người bạn thân cũng vui vẻ chào hỏi đối phương

" Ông cũng đang đến trường nhỉ , vậy mình đi cùng nhau nhá?"_Kresh

"Ừm , không thành vấn đề"_Kuro dơ ngón like biểu thị đồng ý , cả hai cùng dạo bước đến trường dưới cơn mưa buổi sớm .

Vừa đi vừa nói với nhau đủ thứ trên đời , cả hai thoáng đi ngang qua một khu đất trống rộng lớn , từ nơi đó thoáng có thể cảm nhận tử khí nồng nặc toả ra , đất đai nhuốm một màu đen tuyền như bị cháy khét , phía xa còn có một cái đền thờ nhỏ với vài nén hương đã tàn từ lâu

Kresh khựng lại , vô thức nhìn khu đất rộng rãi u uất đó đến thất thần .

Dòng kí ức cũ kĩ từ quá khứ lần nữa chạy nhanh qua đại não khơi lại những thứ năm xưa .

Hôm nay vì trời mưa khá to nên Kuro đã đề nghị cả hai đi đường tắt đến trường , bất ngờ là nó lại dẫn cả hai đi ngang qua nơi này .

Một nơi tưởng như lạ lẫm nhưng lại quá đổi quen thuộc với cậu-Kresh .

Nơi mảnh đất khô tàn không còn chút sự sống đó khi xưa chính là nhà của cậu .

Là nơi mà một gia đình 3 người từng sinh sống hạnh phúc trong toà chung cư đẹp đẽ .

Và cũng là nơi mà 10 năm trước tước đi sự hạnh phúc của đứa trẻ 6 tuổi-Kresh , là nơi mà cậu bé chính thức trở thành một đứa trẻ mồ côi...

_____

Ngày 27 tháng 8 năm X ( 10 năm trước )

"..C-Cháy rồi!!!

Mọi người mau chạy!!"_một cư dân sống cùng toà nhà hét lên

Sau tiếng hét là sự hỗn loạn , mọi người vội vàng chạy khỏi toà chung cư đang dần bốc cháy dữ dội .

Kresh đang ngủ trên giường bị đánh thức bởi những tiếng động lớn phát ra từ bên ngoài , sức nóng bao trùm cả căn phòng khiến cậu sợ hãi .

Cậu vội vàng rời khỏi giường chạy ra ngoài tìm ba mẹ , vừa bước xuống giường cánh cửa phòng cậu đã bật mở , mẹ cậu bước vào vội vàng ôm lấy cơ thể nhỏ bé của đứa con trai vào lòng thật chặt , bà run rẩy kéo cậu ra khỏi phòng , đứng ngay đó là bố của cậu đang vội vã làm ướt những chiếc khăn tay nhỏ

"Được rồi , cả nhà ta mau chóng chạy khỏi đây nhanh!"_Bố cậu đưa cho hai mẹ con hai chiếc khăn tay đã ướt đẫm .

Ông bế bổng cậu lên kéo tay vợ mình chạy ra khỏi căn hộ , thang máy trong lúc hoả hoạn đã gần như hỏng hoàn toàn , xung quanh là những ngọn lửa đang cháy dữ dội , khói đen bao trùm cả tầng toà chung cư rộng lớn .

Cả nhà 3 người dốc sức chạy thật nhanh bằng thang bộ từ tầng 15 xuống mặt đất .

Nhưng ngọn lửa đã lan rộng khắp nơi trong toà nhà .

Chạy cùng bên cạnh gia đình cậu cũng có vài người khác đi cùng , ngọn lửa lớn bùng lên chắn ngang con đường đi xuống cầu thang .

Trên đường họ đi qua vẫn còn vang vọng những âm thanh kêu cứu tuyệt vọng từ nhiều căn hộ khác , những người đó đã không may mà bị mắt kẹt bên trong chính ngôi nhà của mình .

Chỉ biết vùng vẩy mà khóc trong tuyệt vọng .

Không ai có thời gian để quan tâm đến những việc đó , việc bảo toàn mạng sống khi ở ngoài thậm chí còn tuyệt vọng hơn khi ngọn lửa lớn đã lan ra đến mọi ngóc ngách .

Có vài người vì hít quá nhiều khói mà không thể thở nổi , quằn quại đau đớn đón chờ cái chết dần bòn rút sự sống của cơ thể .

Bên ngoài tiếng còi cứu hoả đã hú lên inh ỏi , công tác dập lửa được tiến hành nhanh nhất có thể nhưng chỉ mới dập được một phần nhỏ ngọn lửa ở tầng 1 và sự sống của những người đang mắc kẹt tại tầng 10 như gia đình cậu gần như rơi vào tuyệt vọng .

Bất chợt bố của cậu nhấc bổng người vợ đang đứng cạnh lên , ôm chặt cậu và mẹ vào lòng rồi lao qua biển lửa .

Ngọn lửa bám víu và da thịt làm da ông bỏng rát , mặc cho đau đớn bao nhiêu ông vẫn cứ thế mà chạy thật nhanh .

Trên vai là sự sống của cả gia đình , ông không có lựa chọn .

Khi đối mặt trước cái chết kề cận , con người ta thường có thêm một thứ sức mạnh phi thường .

Chẳng mấy chốc cả ba đã đến tầng 5 của toà nhà .

Người bố gần như đã đến giới hạn của bản thân , cơ thể ông bỏng nặng , da rách ra và rỉ máu .

Suốt quá trình băng qua 5 tầng của toà nhà ông không ngần ngại băng thẳng qua biển lửa dữ dội .

Liều mạng lấy thân mình che chở cho hai người quan trọng của mình trong lòng đến được tầng 5 an toàn , thật may khi cả vợ và con trai ông đều an toàn dưới sự che chở của mình .

Ông gục xuống nền đất nóng ran , giao lại đứa con trai cho vợ mình .

Ông xoa đầu cậu bé rồi mỉm cười..

"Kresh ngoan...sau này phải nghe lời mẹ nhé.."_Ông vuốt ve mái tóc hồng nhạt màu của cậu bé .

Mỉm cười âu yếm dặn dò

"Ba..."_Kresh không hiểu ba mình đang nói gì cả , cậu không hiểu , càng không muốn hiểu

"Kh-không , anh nói gì vậy chứ!?

Ch-chúng..chúng ta vẫn sẽ thoát được mà...!!"_Mẹ cậu bật khóc , cầm lấy đôi tay của người đàn ông đang dần mất đi sự sống

"Anh...anh không thể cầm cự được thêm nữa...e-em và con..phải sống sót ra khỏi đây..đi đi..nhanh...nhanh lên!!"_Ông run rẩy cầm lấy đôi tay của vợ mình mà rơi nước mắt .

Ông muốn sống chứ , muốn ra khỏi đây lắm chứ .

Nhưng ông không thể để vợ con mình ở lại .

Ông không thể bỏ mặc họ

"Ba..ba ơi...Kresh không đi đâu..Kresh không bỏ ba ở lại đâu..!"_Kresh đang ở trong lòng người mẹ bật khóc , cậu với tay cố gắng chạm vào người bố dần bất động dưới sàn

Mẹ cậu nén nước mắt vào trong , vội vàng bế cậu chạy đi thật nhanh .

Tiếng khóc ai oán của đứa trẻ làm lòng bà đau đớn dữ dội , bà cũng đau chứ .

Nhưng lúc này tính mạng đứa con trai của họ là quan trọng nhất

"Khôngg...ba ơi , ba ơi!!

Mẹ làm gì vậy...ba vẫn còn ở đó mà!!

Hức...ba ơi.."_Kresh vươn tay về phía bóng dáng người đàn ông nằm dưới sàn , mỗi lúc một xa dần rồi biến mất khỏi tầm mắt .

Cậu bé oà khóc trong tuyệt vọng

Người mẹ ôm con mình vào lòng , một lần nữa ôm chặt cậu bé trong vòng tay .

Bà dùng thân mình che chắn cho đứa trẻ , điên cuồng lao qua đám lửa chạy thật nhanh xuống tầng 1 .

Bà chạy , chạy thật nhanh , đến khi nhìn thấy những bóng dáng phía xa với bộ đồ bảo hộ quen thuộc .

Bà bật khóc , dùng chút sức lực cuối cùng mang đứa con trai mình đến bên cạnh họ .

Trước khi ngã gục xuống bà đã lẩm bẩm nói với họ rất nhiều lần "cứu thằng bé..xin-xin các anh đưa nó ra khỏi đây..thằng bé phải sống..." .

Kresh được bà trao vào tay người lính cứu hoả lúc này đã ngất lịm do bị ngạt khói .

Họ vội vàng đưa cậu và người mẹ đã bị bỏng nặng đến không còn nguyên vẹn ra khỏi toà nhà .

Cả hai được đưa đến bệnh viện cấp cứu ngay lập tức , Kresh bằng một cách thần kì chỉ bị bỏng nhẹ ở tay và ngạt khói nên đã an toàn sau vài ngày điều trị .

Nhưng mẹ cậu thì không may mắn như vậy...bà qua đời ngay trên đường được đưa đến bệnh viện vì bị bỏng quá nặng và không còn dấu hiệu của sự sống

____

Suốt liên tục một ngày một đêm thì ngọn lửa đã dần được dập tắt hoàn toàn , nguyên nhân vụ cháy xảy ra là do rò rỉ điện từ hệ thống điện chung của cả toà chung cư .

Sau đó cảnh sát điều tra được thêm và được biết rằng người chủ thầu xây dựng toà chung cư này đã tham ô một khoảng lớn chi phí đầu tư của căn chung cư .

Nhiều cánh cửa chính của những căn hộ ở đây bằng những loại cửa kém chất lượng , ngoài ra hệ thống chuông báo cháy cũng chỉ được lắp đặt ở tầng một và hệ thống chữa cháy hoàn toàn không đạt đủ tiêu chuẩn an toàn .

Đó cũng là lí do khi ngọn lửa bùng lên ở khu vực tầng 20 thì phải rất lâu sau mới được phát hiện và cũng như là lời lí giải cho những người bị mắc kẹt bên trong nhà không thể ra ngoài .

Vụ hoả hoạn ở toà chung cư Ashten trở thành vụ án chấn động cả nước một thời lúc bấy giờ .

Với tổng cộng 128 người thiệt mạng và 45 người bị thương nặng / trong tình trạng nguy kịch .

Người chủ thầu xây dựng toà nhà bị bắt giữ và kết án 15 năm tù giam , tịch thu toàn bộ tài sản và phải đền bù cho thiệt hại gây ra .

Một làn sóng phẫn nộ bùng lên khi kẻ gián tiếp gây nên tai nạn kinh hoàng ấy chỉ lãnh nhận một bản án quá nhẹ nhàng , hàng trăm sinh mạng chỉ được đền đáp bằng 15 năm và những đồng tiền bẩn liệu có đáng?

Sau đó Kresh được gửi vào trại trẻ mồ côi và được nuôi dưỡng đến khi đủ 16 tuổi .

Vụ án kết thúc và cũng dần chìm vào quên lãng sau vài năm .

Kết thúc một quá khứ của đứa trẻ 6 tuổi chỉ vì một vài đồng tiền không chính đáng của kẻ khác mà mất đi cả gia đình hạnh phúc ...

( Kết thúc hồi tưởng về quá khứ của Kresh )

______

Chương 1 : End
 
Allkresh - Khúc Ca Chuộc Tội
2. Khóc..?


Chương 2 :

____

Kresh đứng khựng lại trước mảnh đất hoang tàn , những nổi đau từ quá khứ tưởng chừng đã nguội lạnh nay trỗi dậy mạnh mẽ , cuộn trào thành một mớ hỗn độn trong nội tâm cậu thiếu niên .

Từng hạt mưa nặng nề trĩu xuống chiếc ô trên tay Kresh , ánh mắt cậu trai ảm đạm đi rõ rệt , nụ cười trên môi cũng dần phai nhạt chỉ còn lại nỗi buồn thoáng qua .

Nơi mảnh đất hoang tàn này từng là hạnh phúc , từng là tất cả , từng là nơi để trở về...và cũng từng là nổi sợ hãi , từng là nổi ám ảnh kinh hoàng , là cơn ác mộng bủa vây trong tâm trí Kresh hằng đêm .

Là thứ mà cậu vừa muốn quên đi cũng vừa muốn giữ lại , quên đi những đau đớn mà ngọn lửa rực cháy để lại và giữ lại những hạnh phúc ngắn ngủi trong tim

____

"Kresh...Kresh..KRESH!!"

Những suy tư thoáng vụt tắt , Kresh bừng tỉnh khỏi hồi ức đau thương của quá khứ .

Vừa rồi là giọng của Kuro , có lẽ anh ta đã gọi tên cậu rất nhiều , nét mặt của chàng trai với mái đen từ lâu đã ánh lên sự lo lắng khó tả dành cho cậu .

Vội bước đến bên Kresh , Kuro khẽ đặt tay mình lên bờ vai đối phương .

Cậu lúc nảy có lẽ đã nghe thấy anh gọi tên mình nhưng mái đầu hồng xinh đẹp ấy vẫn cúi gằm xuống không muốn ngẩn lên nhìn anh lấy một lần .

Kuro nhận thấy bờ vai Kresh đang khẽ run lên từng đợt và anh đoán chắc rằng cậu đang khóc .

Vì chơi thân với nhau nên Kuro cũng biết được những gì đã xảy ra trong quá khứ của Kresh , anh biết việc mất đi người thân đối với cậu đau đớn đến nhường nào nhưng không ngờ rằng bản thân mình lại làm khơi lại những kí ức đau đớn đó..

Kuro đưa tay nâng mặt cậu lên , để người kia nhìn thẳng vào mắt mình .

Đôi mắt của Kresh sớm đã đỏ hoe vì khóc , nước mắt cũng không tự chủ mà lăn dài trên má .

Giờ đây trông cậu thiếu niên vốn luôn tràn đầy sức sống và vui vẻ ngày nào đã biến mất .

Chỉ để lại một Kresh đã vụn vỡ vì quá khứ kinh hoàng .

Kuro khẽ lau đi từng giọt nước mắt đang rơi xuống của Kresh , anh nhẹ nhàng xoa nhẹ mái tóc màu anh đào của đối phương rồi đưa tay ôm đối phương vào lòng như muốn che chở .

Kresh không phản kháng , không đẩy anh ra xa .

Chỉ lặng lẽ dựa vào vai người kia mà bật khóc .

Kuro không nói gì , chỉ im lặng vỗ về tấm lưng của người trong lòng .

___

"....ờm.."_Kresh gãi má nhìn về một bên vai áo của Kuro từ lâu đã ướt đẫm do nước mắt của mình .

Sau một lúc vỗ về thì Kuro đã thành công làm Kresh nín khóc .

Nhưng để lại cho anh là một bờ vai ướt át do nước mắt của ai đó để lại .

Kresh lúc này đã ngượng đến bốc khói , bắt người ta dỗ mình nín khóc rồi còn khóc ướt cả áo của người ta...thật là muốn tìm một cái lỗ để chui xuống quá đi..

"Hazz...chỉ là ướt một tí , lát sẽ khô thôi .

Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt tội lỗi như vậy nữa Kresh.."_Kuro bất lực thở dài , chỉ là ướt một chút thôi mà có cần phải khách sáo vậy không chứ

"Nhưng...nhưng.."_Kresh ấp úng , không biết phải nói gì .

Kuro cũng chỉ biết cười trừ rồi khẽ cúi xuống nhìn Kresh

"S-sao vậy..A—"_Kresh vừa nói dứt câu thì Kuro bất ngờ đứa tay lên vuốt nhẹ mi mắt cậu , có lẽ nó vẫn còn đọng lại chút nước mắt từ lúc nảy .

Kuro lau đi hết những giọt nước từ mắt của người kia , xong anh cũng đứng thẳng người lại , lần nữa xoa nhẹ mái tóc Kresh an ủi

"Đừng bận tâm nhiều đến cái áo , tôi đáng ra phải là người cảm thấy có lỗi mới đúng"_Kuro

"Hả..hả??

Tại sao..?"_Kresh

"Vì tôi đã dẫn ông đến đây...nơi mà ông không muốn thấy nhất"_Kuro nói , giọng hơi nhỏ vì cảm giác tội lỗi

"Con đường này là tôi được một người bạn chỉ cho , không ngờ là nó lại dẫn ta đi ngang qua chỗ này.."_Kuro gãi đầu , ánh mắt khẽ liếc nhìn sang một hướng khác , thật sự thì anh không biết nên nói thế nào với cậu

"Ah..chuyện đó thì không sao đâu , dù gì ông cũng không biết nó dẫn đến đây mà"_Kresh xua tay ý bảo không nên bận tâm quá nhiều .

Dù gì chuyện trong quá khứ đã qua từ lâu

"Ừm.."_Kuro

"Giờ thì ta nên đi thôi , lúc nãy tôi khóc lóc cũng mất một lúc...sẽ trễ mất"_Kresh thúc giục

"Không sao...vẫn còn khá sớm "_Kuro liếc nhìn đồng hồ trên tay rồi khẽ nói với Kresh .

Cả hai tiếp tục dạo bước đến trường dưới cơn mưa dần thêm nặng hạt .

Hôm nay đúng là một ngày khiến tâm trạng người ta dễ sầu não

"Nghĩ lại thì Kresh nhà ta mít ướt thật ha.."_Kuro mỉm cười tủm tỉm khẽ trêu chọc người kế bên

"Ê ??

Tôi không có mít ướt nhaa!!"_Kresh bĩu môi , huýt nhẹ cánh tay Kuro

"Hahaha...Kresh là đồ mít ướt!"_Kuro

"Không có!!!"_Kresh

____

6:40 a.m

Bước vào lớp cùng Kuro , Kresh ngồi xuống bàn của mình rồi ngó nghiêng xung quanh , mọi người đã đến khá đông và Kresh không đến muộn .

Phía trước là bàn của Kuro và anh cũng ngồi xuống ngay sau đó , bên cạnh Kresh là một cậu trai cũng có mái tóc đen đang gục xuống bàn mà ngủ

"Kira lúc nào cũng ngủ nhỉ..?"_Kresh hỏi vu vơ

"Hừm...tên này đúng là lười chúa.."_Kuro quay xuống , tay khẽ gõ nhẹ trên mặt bàn của Kresh

"Nói ai lười đấy?"_Kira bên cạnh Kresh tưởng chừng đang ngủ say đã thức giấc , đôi đồng tử mang sắc đỏ khẽ liếc nhìn Kuro rồi chuyển hướng sang cậu bạn bên cạnh đang chăm chăm nhìn mình

"Ai cha...Kira dậy rồi đó hả.."_Kuro khúc khích

Kira không đáp , nhìn Kresh đăm chiêu rồi chợt cất giọng lười biếng

"Khóc à..?"_Kira

"H-hả..???"_Kresh nghệch mặt ra

"Tôi hỏi ông khóc à?

Mắt sưng lên rồi kìa"_Kira nói nhưng vẫn không có ý định sẽ chia tay với cái bàn , anh ta vẫn nằm ườn ra còn tay khẽ chỉ vào mắt Kresh .

"À...không có gì đâu..chỉ là chút chuyện thôi"_Kresh xua tay không muốn giải thích , giờ mà khai ra mình vừa khóc ầm lên thì có nước mà tìm cái quần đội vào mất

"Ừ..vậy thôi"_Kira thấy vậy cũng không hỏi thêm , lười biếng gục đầu xuống bàn thở dài .

Trông có vẻ khá mệt mỏi

"Nay trông Kira như sắp chết vậy ta.?"_Kuro

"Chết cái đầu mày"_Kira

______

'...lộp....cộp..."

Tiếng giày cao gót vang vọng bên ngoài hành lang trường một lúc rồi dừng lại trước của phòng học 11A2 .

Một người phụ nữ tóc xoã dài ngang vai chầm chậm bước vào .

Trên người là một chiếc áo sơ mi trắng cùng chân váy đen bó sát , từ người cô ta có thể cảm thấy sự kì bí khó nói toả ra .

Người phụ nữ bước đến bên bục giảng , gõ nhẹ lên bề mặt gỗ của chiếc bục phát ra tiếng cộp cộp .

Cô ta ngẩn đầu lên khẽ phát ra nụ cười bí hiểm

"Haha..xin chào các học sinh yêu dấu của tôi~"_???

"!!?"

_____

Chương 2 : End
 
Allkresh - Khúc Ca Chuộc Tội
3. Game of Death?


Chương 3

____

Người phụ nữ ngẩn mặt lên nhìn những học sinh phía dưới , miệng nở nụ cười tà ác .

Kresh cùng tất cả mọi người ở dưới kinh ngạc , không phải vì gọng điệu quái gở của cô ta mà là vì..khuôn mặt cô ta toàn là máu.!

Mái tóc màu bạch kim của người phụ nữ đã lấm lem một mảng sắc đỏ máu , từ trán những dòng máu từ từ úa ra chảy dọc đến gò má , ánh mắt đen tuyền ánh lên sự thích thú đối với những đứa trẻ trước mặt , cô ả che miệng cười khúc khích

.

"A..này cô ơi , cô có ổn không vậy..?"_Một bạn học ở phía dưới cất giọng hỏi , tay khẽ chỉ về cái trán đầy máu của người kia

Tất cả cũng theo đó mà đưa ánh mắt dò hỏi nhìn người đàn bà kì lạ đang đứng trước mặt họ ,im lặng chờ đợi câu trả lời

"Người phụ nữ này có gì đó rất kì lạ.."_Kresh ngồi phía dưới trầm ngâm suy nghĩ , ánh mắt chăm chăm nhìn về người trên bục đang đăm chiêu nhìn đám trẻ phía dưới

.

"Ahaha..tôi không sao , cảm ơn bạn học đã hỏi thăm..~"_Cô ả chợt cười rộ lên , cất giọng đáp lại người bạn học vừa hỏi

"Nhân tiện tôi có một món quà..."_Cô ả khoanh tay liếc mắt xung quanh_"Dành tặng cho các học sinh đáng yêu của tôi.."

"!!!"

____

Bóng tối dần bao trùm lấy mọi thứ , không chỉ lớp học 11A2 mà cả ngôi trường đã bị đêm đem nhấn chìm .

Tất cả rơi vào giấc ngủ sau lời nói của người phụ nữ bí ẩn , chẳng ai biết điều gì đang xảy ra với ngôi trường này và cũng chẳng ai biết liệu điều gì đang chờ đợi họ lúc thức giấc..

____

"Ư..."_Kresh ôm đầu mở mắt ra , cậu đã tỉnh lại sau một giấc ngủ dài nhưng lại mệt mỏi một cách khó hiểu , cổ cậu đau nhức dữ dội và thần trí đang không được ổn định cho lắm .

Mất một lúc sau Kresh mới ổn định lại tâm trí đảo mắt nhìn xung quanh .

Mọi người vẫn nằm yên bất động trên bàn và có lẽ cậu là người tỉnh dậy sớm nhất

"Kira , dậy đi Kira..!"_Kresh vỗ vỗ vai người kế bên , rất nhanh người đó cũng lờ mờ mở mắt tỉnh dậy .

Kira mơ mang ngồi dậy , ôm đầu khó chịu .

Trông có vẻ anh ta cũng không thoải mái gì với giấc ngủ bất chợt này .

Kresh và Kira sau đó gọi Kuro cùng những người khác thức giấc để tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra với họ

.

"Chậc..mới nãy vẫn còn sáng trưng kia mà?"_Kira liếc nhìn bầu trời xám xịt ngoài cửa sổ mà tặc lưỡi chán nản

Kuro nghe vậy cũng liếc nhìn về phía của sổ , nhưng vẻ mặt có phần khác lạ_"Cái...cái gì vậy!?"

Kresh đứng không xa đang gọi những người kia dậy cũng nghe thấy lời Kuro , cậu ngẩn đầu lên nhìn anh đang hoá đá bên cửa sổ có chút khó hiểu

"Có chuyện gì vậy Kuro?"_Kresh đi tới gần , chạm vào vai Kuro

Kuro khẽ chỉ tay về phía không xa ngoài cửa sổ , nơi mà những đám mây đen đậm đặc đang cuồn cuộn bao phủ một khoảng trời .

Mặt trời đã chuyển đỏ , xung quanh là những mảnh đá vụn to lớn đang bao quanh nó như một cái triều thiên khổng lồ ( có thể tưởng tượng hình ảnh mặt trời giống Sao Thổ với nhiều vành đai bao phủ ) .

Phía dưới của vòng mặt trời kì lạ xuất hiện hai bàn tay tựa quỷ dữ đang nâng đỡ một bức tượng với hình thù kì lạ

"Chuyện quái quỷ gì đang diễn ra đây??"_Kuro

"Đây...đây có phải là mơ không vậy?"_Kresh khó tin nhìn cảnh tượng trước mắt , đưa tay vỗ vỗ vào má như thể cậu đang thực sự mơ thấy một điều kì bí quái dị

.

Những người khác cũng nhìn thấy cảnh tượng này và ai cũng bàng hoàng kinh ngạc , không ai muốn tin vào mắt mình cả vì những thứ đang diễn ra quá đỗi kì lạ .

Có một số người bắt đầu sợ hãi muốn chạy đi nhưng cánh cửa lớp học không tài nào mở được , một số người thì quay chụp lại cảnh tượng mặt trời chuyển đỏ và một số thì chỉ im lặng chờ đợi

"Có lẽ các em học sinh đã tỉnh lại rồi nhỉ?"_Một giọng nói cất lên từ phía không xa nơi bục giảng , là người phụ nữ đó , người đã ru họ rơi vào giấc ngủ lúc bình minh

"Cái gì chứ..không thể nào!?"_Kresh kinh ngạc , làm cách nào cô ta lại xuất hiện ở đây .

Rõ ràng khi cậu tỉnh dậy cô ta đã biến đi đâu mất , lúc cậu gọi mọi người dậy cô ta cũng không hề ở đây nhưng từ lúc nào cô ta đã ngồi chễm chệ trên bục giảng mà không ai để ý

"Ahaha...các em học sinh bình tĩnh và ngoan ngoãn về chỗ nào .

Đừng phản kháng, tôi không thích những đứa trẻ không nghe lời đâu.."

.

Giọng nói vừa dứt thì tất cả đều di chuyển về đúng vị trí của bản thân , như có một thứ gì đó thao túng hành vi họ khiến họ tuân theo lời người phụ nữ kia yêu cầu vậy

__

"Rất tốt , tôi thích sự ngoan ngoãn này và bây giờ hãy im lặng lắng nghe tôi nói nhé..."_Cô ả đưa ngón tay lên che miệng ra hiệu im lặng , rồi chậm rãi bước đến bên bục giảng

"Hahaha...chào mừng các em đến với Game of Death , Thế Giới Ác Mộng~"Cô ả khẽ dang tay ra như một cách chào mừng nói với lũ nhóc phía dưới

"Thế Giới Ác Mộng ?

Chuyện quái gì đây?"_Kresh trầm ngâm suy nghĩ

"Game of Death...nghĩa là trò chơi sinh tử..?

Chuyện gì vậy chứ!?"_Kuro ngồi ở trên cũng suy nghĩ một cách rối bời , những điều người phụ nữ đó nói nghĩa là gì ?

Chuyện gì đang xảy ra với họ và tất cả mọi người đây chứ ?

.

"Việc tôi đưa các em học sinh thân mến đây vào giấc ngủ là để đưa các em bước vào đây , một trò chơi...trò chơi sinh tử~"

"Có lẽ các em đã thấy những thứ ngoài kia rồi nên bây giờ tôi sẽ giải thích thêm cho các em hiểu"

"Ở đây không phải là hiện thực , các em hiện đang bị cuốn vào một chiều không gian khác , nơi này gọi là Thế Giới Ác Mộng .

Và các em ở đây sẽ—"

'...RẦM..!!'

Lời người phụ nữ bị cắt ngang bởi tiếng đập bàn lớn , một học sinh phía dưới đập bàn đứng dậy .

Cậu ta chỉ thẳng tay về phía người trên bục giảng rồi la hét

"Thế Giới Ác Mộng rồi Game of Death cái quái gì chứ !!?

Đúng là một con mụ điên rảnh rỗi đi lừa người , tôi không quan tâm cái chỗ này là ở đâu .

Mau đưa tôi quay về trường học đi !!

Tôi không rảnh để ở đây chơi game show thực tế với mấy ng—!!"

'..Đoàng..!"

Tiếng súng nổ vang lên , cậu học sinh chưa kịp nói hết đã bị một viên đạn ghim thẳng vào giữa trán .

Máu tươi từ lổ đạn ồ ạt chảy xuống , cậu bạn ngã gục xuống nền đất lạnh lẽo của lớp học dưới ánh mắt kinh hoàng của mọi người

"Một đứa trẻ ngoan sẽ không chen vào lời người khác như cậu.."

"Đó là cái kết đáng phải nhận cho việc không nghe lời~" Người đàn bà ôm mặt cười điên loạn , mùi thuốc súng toả ra từ phát bắn vừa rồi dần bao trùm căn phòng và đó là sự khởi đầu cho cơn ác mộng kinh hoàng về sau...

_____

Chương 3 : End
 
Allkresh - Khúc Ca Chuộc Tội
4. Khởi Đầu


Chương 4

____

"Nào nào...bây giờ hãy tập trung lắng nghe những điều tôi sắp nói nhé"_Người phụ nữ kia gõ gõ tay trên mặt bàn gỗ

"Như tôi vừa đề cập lúc nảy thì nơi mà các em đang ở là Thế Giới Ác Mộng , một chiều không gian song song với thế giới thực và ở đây các em phải giẫm đạp lên nhau..để tồn tại"

Câu nói cuối cùng vừa dứt đã làm đám trẻ ở dưới đóng băng , cái gì mà 'giẫm đạp để tồn tại?' , 'một chiều không gian song song?'.

Hoang đường!?

Thật sự quá hoang đường!!

"Và thật may mắn khi ngôi trường xinh đẹp Brekham cùng tất cả các em học sinh của nó lại là những người được chúng thần chọn lựa cho trò chơi lần này..haha~.

Sau đây hãy lắng nghe thật kĩ những điều tôi chuẩn bị nói nhé , tôi sẽ không lặp lại nó lần thứ hai đâu."

.

"Ở Thế Giới Ác Mộng các em học sinh sẽ được nhận một vai trò và nó sẽ là thân phận của các em trong suốt quá trình tham gia .

Trường học Brekham có tổng cộng 452 học sinh và 467 nếu tính cả giáo viên .

Chúng ta có 52 vai trò chức năng và 415 vai trò vô năng .

Sau khi trò chơi bắt đầu các vai trò sẽ được phân phát ngẫu nhiên cho từng học sinh cũng như giáo viên trường .

Sau khi tham gia vào trò chơi việc duy nhất cần làm chính là sống sót...~.

Chỉ cần sống sót đến cuối cùng sau khi trò chơi kết thúc thì các em sẽ được an toàn trở về thế giới thực .

Ờ Thế Giới Ác Mộng không chỉ có các người chơi mà còn tồn tại nhiều thực thể không xác định , nó có thể cung cấp thông tin , có thể vô hại , cũng có thể là nguy hiểm..Hãy luôn cẩn trọng trong mọi việc làm của bản thân , và không chỉ đối phó với quái vật hay ma quỷ mà các em còn phải đối mặt với cả con người~"

.

"Nếu như các em đã biết đến trò chơi Ma Sói thì hệ thống phân bố vai trò của chúng tôi cũng giống như vậy .

Có kẻ ác , và kẻ thiện , các vai trò phân bố thành 4 phe .

Chúng tôi gọi nó lần lượt là Malicious , Righteous, Ambiguous , Psychopath"

"Malicious : Đồng nghĩa với cái ác , bao gồm 14 vai trò chức năng và 120 vai trò vô năng"

"Righteous : Chính nghĩa , bao gồm 16 vai trò chức năng và 135 vai trò vô năng"

"Ambiguous : Mơ Hồ , phe phái này không rõ thiện ác .

Những người thuộc phe này có thể chọn theo bất kì một phe phái nào khác .

Bao gồm 9 vai trò chức năng và 65 vai trò vô năng"

"Psychopath : Rối Loạn , bao gồm 12 vai trò chức năng và 95 vai trò vô năng"

"Nghe sơ lược có lẽ các em cũng có thể đoán được đại khái về xu hướng phát triển của từng phe phái .

Tôi sẽ không giải thích rõ ràng về đặc tính của nó vào lúc này .

Thế Giới Ác Mộng cũng có chu kì ngày đêm như bình thường và mỗi phe phái sẽ có những nhiệm vụ riêng biệt để hành động vào ban đêm cũng như lúc bình minh .

Vào ban đêm lúc 9 giờ đến 10 giờ 30 phút sẽ là thời gian họp bàn của các vai trò chức năng của mỗi phe phái và những vai trò vô năng không được phép tham gia họp bàn .

Sau khoảng thời gian họp 30 phút tức 11 giờ sẽ là giờ hành quyết , đó là lúc mà các nhiệm vụ về đêm được tiến hành cũng như là giờ mà các vai trò phán xét sẽ tiến hành làm việc .

Giờ hành quyết sẽ kéo dài đến 5 giờ sáng , sau đó là khoảng thời gian giới nghiêm , bắt đầu từ 5 giờ 15 phút sáng đến 8 giờ 30 phút sáng .

Trong thời gian giới nghiêm tất cả người chơi cần ở yên trong phòng của bản thân ( phòng sẽ được chỉ định sau khi trò chơi bắt đầu ) và tuyệt đối không ra ngoài .

Sau thời gian giới nghiêm là lúc bình minh , tất cả có thể sinh hoạt bình thường và làm nhiệm vụ được chỉ định cho buổi sáng .

Đến hết thời gian bình minh là 4 giờ chiều , từ 4 giờ chiều đến 8 giờ 45 phút tối là lúc các người chơi được nghỉ ngơi"

.

" Ngoài ra , các phe phái không thể biết được những ai thuộc phe của mình và những ai thuộc phe phái khác ( ví dụ như nếu bạn thuộc Righteous thì bạn chỉ biết bản thân thuộc phe phái đó và không biết được danh tính những đồng minh khác cũng như kẻ thuộc về phe phái khác ) .

Các vai trò chức năng khi họp bàn cũng không thể thấy mặt nhau hay nghe giọng nhau .

Mọi thông tin đều cần được tìm hiểu và khai mở , giống với trò Ma Sói , các phe phái phân chia thiện ác rõ ràng .

Cứ mỗi 2 ngày sẽ có một cuộc họp bàn tròn diễn ra , hội tụ tất cả các người chơi từ tất cả các phe phái tham gia , ở đó tất cả cần thảo luận và chọn ra một người để lãnh nhận sự phán quyết ( tương tự việc bỏ phiếu treo cổ ) tất cả người tham gia họp bàn tròn có thể chọn bỏ phiếu cho ai đó hoặc bỏ phiếu trắng .

Số phiếu tối đa cần để chọn một người chơi lãnh nhận sự phán quyết là 25 phiếu và về sau sẽ có sự thay đổi .

Nếu một người chơi được bầu chọn có số phiếu bầu dưới 25 thì người chơi đó sẽ không phải lãnh nhận sự phán quyết và cuộc họp bàn tròn sẽ kết thúc"

.

"Đó là sơ lược về trò chơi này và những điều các em cần hiểu , tôi không nói thêm gì sâu xa vì nó sẽ được đề cập rõ ràng hơn sau này .

Bây giờ thì có ai muốn đặt câu hỏi gì với tôi trước khi bắt đầu trò chơi không nào..~?"_Người phụ nữ đưa tay nghịch lọn tóc dài của bản thân , nghiên đầu cười thích thú nhìn đám trẻ đang hoang mang tột độ phía dưới

.

Đáp lại cô ả chỉ là sự im lặng của đám nhóc , sau cái bóp cò của ả với cậu học sinh kia đã làm tất thảy sợ hãi .

Bọn chúng chỉ im lặng không dám hé răng nửa lời sợ bản thân lại nói điều gì đắc tội với ả

"Haha..vậy là không ai muốn hỏi tôi điều gì nữa à .

Nếu vậy thì chúng ta bắt đầu vào việc nhé"_Cô ta búng tay tạo ra một tiếng 'tách' .

Mọi thứ xung quanh dần mờ đi và trước mắt chỉ còn lại một mảng tối tăm bao phủ .

Kresh lần nữa mở mắt ra và thấy bản thân đang ở trong một căn phòng xa lạ , trước mắt là một tấm thẻ bài đang lơ lửng trên không trung , voi thức cánh tay Kresh liền vươn tới cầm lấy nó .

Nhìn vào dòng chữ được in trên tấm thẻ cậu mới ngờ ngợ nhận ra đây chính là vai trò mà bản thân sẽ nhận được trong cái trò chơi quái đản này

.

"Hừm...vai trò của mình là...!??"_Kresh

_____

Chương 4 : End

_____

Dạo này tôi bận bịu khá nhiều nên không cập nhật truyện quá thường xuyên được .

Hiện tại thì tôi đang có ý định lên một bản thảo về nội dung cũng như cốt truyện sao cho chỉnh chu nhất nên cũng mất kha khá thời gian ( mặc dù tôi flop ẻ nhưng không sao hẹ hẹ ) .

Vậy nên là thời gian tới nếu truyện có bị chậm tiến độ quá thì mong các độc giả thông cảm , ngoài làm bản thảo ra tôi còn bị lười :v

Còn một vấn đề là trong chương này tôi viết với tình trạng là nghĩ gì viết đó vì hiện tại tôi chưa có làm bản thảo...nên là nếu có chi tiết nào khó hiểu , sạn hay gì gì đó có thể góp ý cho tôi .

Tôi sẽ luôn tiếp thu những ý kiến của các bạn và sẽ cố gắng cải thiện tốt hơn !!

Chân thành cảm ơn

.
 
Allkresh - Khúc Ca Chuộc Tội
5. Thân phận.


Chương 5 :

_____

"Hm...vai trò của mình là..Đoạt Hồn Giả?"_Kresh thoáng ngẩn ngơ trước tấm thẻ thân phận vừa nhận được

.

Soul Reaper : Đoạt Hồn Giả/Kẻ Đoạt Hồn

Phân loại : Vai trò chức năng

Phe phái : Righteous ( Chính Nghĩa )

Chức năng : 3 lần trong trò chơi , bạn có thể sử dụng quyền năng của Đoạt Hồn Giả để tiễn đưa một linh hồn của kẻ thuộc phe phái khác xuống vực sâu vạn dặm vào giờ Phán Xét , khiến họ ngay lập tức bị loại khỏi trò chơi , quyền năng của Đoạt Hồn Giả chỉ có thể sử dụng một lần trong mỗi đêm Phán Xét .

Quyền năng của Đoạt Hồn Giả chỉ có thể áp dụng lên một người thuộc phe phái khác với bản thân , nếu sử dụng với một ai đó cùng phe thì Đoạt Hồn Giả và người được chọn để tiễn đưa sẽ cùng bị loại .

Hãy cẩn trọng trong hành động của bản thân.

Lưu ý : Mỗi phe phái đều có một Đoạt Hồn Giả

.

"Mọi thứ đến bây giờ vẫn thật khó tin.."_Kresh khẽ vuốt ve tấm thẻ vai trò trong tay , miên man suy nghĩ về những chuyện đang diễn ra , đến tận bây giờ cậu vẫn khó lòng mà tin được bản thân lại rơi vào cái trò chơi kì dị này .

Một thứ vô lí tưởng chừng như chỉ có trong phim ảnh , truyện tranh hay tưởng tượng lại thật sự đang diễn ra và Kresh cậu đang tham gia vào nó với tư cách một người chơi .

Tâm lí cậu giờ đây cũng không hoàn toàn ổn , một thứ cảm giác lo lắng và bất an kì lạ cứ cuộn trào trong thâm tâm , cảm giác như bản thân đang chơi một ván bài vậy..một ván bài cược mạng.

.

Mãi chìm đắm trong dòng suy nghĩ nên Kresh không nhận ra trên tay mình từ khi nào đã xuất hiện một mảnh giấy , trên mảnh giấy có vài dòng chữ màu đỏ nổi bật ghi chú về điều gì đó .

Cảm giác nhám nhám từ mẫu giấy trên tay truyền tới kéo Kresh khỏi những suy nghĩ vừa rồi .

Cậu cầm lấy mảnh giấy trên tay đưa lên nhìn chăm chú , từng dòng chữ đỏ dần rõ ràng trong tầm mắt

"Quy tắc và những điều cần lưu ý?"_Kresh chăm chú đọc từng dòng chữ đỏ .

Từng dòng từng dòng thu vào mắt làm Kresh nhíu mày

.

Quy Tắc :

1.

Các người chơi cần tuân thủ quy luật giờ giấc của Thế Giới Ác Mộng :

Ban Đêm :

_9 giờ đến 10 giờ 30 phút : thời gian họp bàn của các vai trò chức năng

_11 giờ đến 5 giờ sáng : giờ hành quyết

_5 giờ 15 phút sáng đến 8 giờ 30 phút sáng : giờ giới nghiêm

_8 giờ 30 phút sáng đến 4 giờ chiều : bình minh , giờ sinh hoạt bình thường

_4 giờ chiều đến 8 giờ 45 phút tối : giờ nghỉ ngơi của các người chơi

2.

Trong thời gian giới nghiêm tuyệt đối không ra ngoài , nếu vi phạm thì hãy sẵn sàng cho một cái kết tồi tệ nhất

3.

Không tấn công bất kì người chơi nào khác trong thời gian bình minh và thời gian nghỉ ngơi trừ khi có thông báo đặc biệt .

Nếu vi phạm sẽ bị loại ngay lập tức

4.

2 ngày một lần , ngẫu nhiên chọn ra 4-10 người chơi tham gia trò chơi phụ

5.

Đặc biệt lưu ý , không chạm vào 'cấm kị' của thần

'Quy tắc vẫn chưa dừng lại , xin hãy cẩn trọng'

.

"Quy tắc kì quặc gì đây trời?"_Kresh giật giật khoé môi nhìn những dòng quy tắc trên giấy mà lòng chỉ muốn chửi cho nó vài cái

.

Một lúc sau đó Kresh đứng dậy chầm chậm quan sát xung quanh căn phòng , bố trí phòng khá giống với phòng ngủ bình thường , rộng rãi và đầy đủ tiện nghi .

Vô tình Kresh liếc thấy một cánh cửa nằm cạnh kệ đồ trong phòng .

Cánh cửa gỗ nặng trịch gần như bị khoá lại khiến cậu không tài nào mở được .

Chật vật một lúc Kresh quyết định từ bỏ cố chấp với cánh cửa .

Cậu nhét tấm thẻ vai trò của bản thân vào túi quần rồi bước về phía cánh cửa chính của phòng ngủ .

Tiếng ổ khoá vang lên lạch cạnh , cánh cửa bật mở .

Bên ngoài là một không gian giống như phòng khách , có sofa và bàn ăn cùng vài cái kệ linh tinh .

Đối diện cánh cửa phòng Kresh là hai cánh cửa khác , trên mỗi cánh cửa đều treo một tấm bảng gỗ cùng vài con số , có lẽ là số thứ tự hay gì đó khác và Kresh biết rằng bản thân mình không quá cô đơn .

Chợt từ phía sau có giọng nói cất lên , giữa không gian yên lặng tiếng nói ấy như một tiếng chuông vang làm Kresh thoáng giật nảy mình .

Vội quay đầu về phía âm thanh vừa phát ra Kresh liền nhìn thấy một bóng hình quen thuộc , mái tóc đen và giọng nói trầm ấm đặc trưng..người đó là Kuro!

.

"A..Kuro!!"_Kresh gần như hét lên , thật vui khi người bạn cùng phòng với mình lại là cậu bạn thân Kuro , gặp người quen là tâm trí dễ chịu đi hẵng

"Ồ..ông cứ nhìn phòng tôi mãi .

Chẳng để ý tôi đang ngồi kế bên"_Kuro bật cười trước phản ứng Kresh dành cho mình , không quên giả bộ buồn bã vì người bạn thân đã chẳng để tâm đến sự hiện diện của mình

"Vậy ra ông ở trong phòng 602 đó hả?"_Kresh hỏi

"Nó đó"_Kuro đáp

"Ồ..vậy còn người ở phòng 603 kia sẽ là ai nhỉ ?

Tò mò ghê"_Kresh nói , mắt khẽ liếc nhìn cánh cửa căn phòng 603 đang đóng chặt

"Không biết nữa , từ lúc tỉnh dậy tới giờ đầu tôi cứ đau mãi .

Khó chịu.."_Kuro đưa tay xoa trán , mệt mỏi than phiền với cục hồng hồng bên cạnh

"Ông nói mới để ý , đâu tôi cũng hơi nhức"_Kresh

.

'..cạch..'

Tiếng mở cửa cắt ngang câu chuyện của cả hai , căn phòng 603 đã có động tĩnh .

Cánh cửa 603 dần hé mở và từ bên trong có một cậu trai bước ra .

Vừa đặt chân ra khỏi cửa thì cậu ta chợt khựng lại , bốn con mắt và hai cái đầu đen - hồng đang nhìn chằm chằm làm cậu trai có chút ngượng ngùng .

Kresh và Kuro không kiên dè gì mà nhìn chăm chú người kia , như thể muốn khoan một cái lổ trên mặt người ta vậy .

"Ờm...hai ông sao cứ nhìn tôi mãi thế..?"_ Thiếu niên kia dè dặt hỏi , trên mặt thoáng đã hiện rõ sự lúng túng khi bị nhìn chăm chăm

____

Chương 5 : End
 
Allkresh - Khúc Ca Chuộc Tội
6. Enkvard?


Chương 6

_____

"Ây...nhìn chằm chằm như vậy .

Tụi này thất lễ rồi"_Kresh gãi đầu giải thích , Kuro bênh cạnh cũng gật đầu phụ hoạ

"Ồ , không vấn đề gì .

Giới thiệu chút nhỉ , tôi tên Ken , 11A4 .

Rất vui được gặp"_Thiếu niên tóc cam đứng bên cửa phòng 603 , chậm rãi giới thiệu bản thân .

Mái tóc cam sáng cùng đôi mắt sẫm màu hổ phách khẽ đảo quanh Kuro và Kresh , ngầm ý nói tới lượt họ

"Tôi là Kresh , đây là Kuro , 11A2 .

Rất vui được gặp cậu , Ken."_Kresh mỉm cười , chỉ tay vào bản thân và Kuro giới thiệu .

Kuro bên cạnh cũng gật nhẹ đầu tỏ ý chào hỏi cậu bạn kia

"Ồ.., xem ra phòng này chỉ có ba chúng ta.."

Ken cất giọng cảm thán nhìn căn phòng trông giống ký túc xá , dòm ngó xung quanh .

Kresh cũng không quá để tâm , chợt Kuro cất giọng

"Đến bây giờ tôi vẫn đang rất hoang mang về những việc diễn ra với chúng ta hiện tại.."_Kuro trầm mặt , giọng thoáng chút nghi hoặc

"Ừ..nghe cũng quá hoang đường"_Ken tiếp lời

"Ken này , cậu ở lớp 11A4 .

Bên đấy cũng có một người phụ nữ kì lạ xuất hiện ư?"_Kresh đặt câu hỏi

"Đúng vậy , là một ả kì lạ với khuôn mặt quái dị "_Nhắc đến người phụ nữ bí ẩn kia Ken không khỏi cau có , nhớ lại cái khuôn mặt và hành vi quái đản ả bày ra trong lớp học làm cậu rùng mình

"Lúc trong phòng tôi định gọi báo cảnh sát , nhưng phát hiện ra nơi này hoàn toàn không có sóng .

Điện thoại cũng xuất hiện một ứng dụng kì lạ , không thể xoá..?"_Kuro tặc lưỡi , nhìn về màn hình điện thoại

"Hể...ứng dụng kì lạ?"_Kresh nghe vậy cũng lấy điện thoại trong túi áo ra xem , đúng như lời Kuro nói trên màn hình xuất hiện một ứng dụng kì lạ vốn chưa từng có trong máy .

'Nightmare Software'

"Còn đề tên bằng Tiếng Anh , khoa trương quá rồi..."_Ken bĩu môi , cái phần mềm này cứ thích làm cho sang chảnh lên quá mức

.

"Mà trải qua chuyện phi lí thế này trông hai người vẫn bình thản quá nhỉ?"_Ken khoanh tay , ánh mắt vẫn mang nhiều ý dò xét nhìn hai người trước mặt

Kresh và Kuro cũng thoáng im lặng trước lời nói của Ken , đúng thật việc đang diễn ra quanh họ quá mức kì quặc .

Không hoảng sợ thì ít nhất cũng nên có chút ảnh hưởng sót lại

"Hah..cậu cũng đâu thể nhắm một mắt mà soi lòng người .

Bên ngoài yên ắng nhưng ai biết bên trong đang cuộn sóng chứ"_Kuro nhếch môi , giơ một tay tạo thành hình đôi mắt chỉa về Ken đang dựa vào khung cửa

Ken không nói thêm gì rồi quay lưng bước về lại căn phòng 603 , cánh cửa đóng kín để lại khoảng không im lặng .

Kuro và Kresh nhìn nhau , anh và cậu như có cùng một suy nghĩ , ngầm hiểu ý nhau mà bước vào phòng Kresh .

Ngồi trên ghế sofa nhỏ trong phòng , cả hai bắt đầu trò chuyện

.

"Người đó.."_Kresh mấp máy môi , hơi cau mày

"Ken Enkvard.."_Kuro

"Không ngờ lại chung phòng với cậu ta , vận may này không tốt lắm"_Kresh day day thái dương , tay kia chống lên thành sofa

"Một kẻ mang đầy tiếng xấu , không nói đến cái trò chơi quái quỷ kia thì việc ở cùng một người như vậy cũng không mấy vui vẻ ."_Kuro thở dài chán nản

"Cậu ta trông cũng không đơn giản , bình tĩnh đến bất thường .

Thậm chí còn có tâm trạng truy hỏi người khác , rắc rối ghê.."_Kresh ngửa đầu lên sofa , phàn nàn về 'người bạn' không mấy thân thiện của cả hai

.

'Ting...ting..'

"Hiện tại là bốn giờ chiều - giờ nghỉ ngơi .

Ngày đầu tiên sẽ luôn nhẹ nhàng với các bạn , hãy nghỉ ngơi thật tốt để chuẩn bị cho thời gian họp bàn và giờ hành quyết sắp tới nhé.."

Âm thanh từ khoảng không vang vọng khắp nơi , như một chiếc loa phát thanh vô hình đang hiện diện ngay cạnh , thật khiến người ta rợn tóc gáy

.

"Hừm , quái thật.."_Kuro

"Mà này , vai trò của ông là gì—ưm.."_Kresh quay sang định hỏi Kuro gì đó , nhưng một thứ gì đó như nghẹn lại ở cổ họng khiến cậu chỉ có thể ư a không nói thành lời .

"Ể..??

Sao đấy"_Kuro bênh cạnh cũng hoang mang trước cảnh tượng đang diễn ra , Kresh thì ôm cổ bất lực không thể phát ra âm thanh dù cho miệng vẫn mấp máy không ngừng

Kresh đứng dậy đến bên bàn nhỏ gần giường , cậu vớ lấy cây viết và cuốn sổ nhỏ trên bàn viết gì đó .

Đến lúc đưa đến cho Kuro thì mảnh giấy liền bốc cháy thành tro bụi.

Viết lên giấy thì cháy , viết lên điện thoại thì điện thoại vô cớ tắt nguồn , nói thì không nói được , Kresh giờ thì thật sự là không hiểu!

"Xem ra việc thảo luận về vai trò gần như bất khả thi.."_Sau loạt sự việc vừa diễn ra Kuro cũng đã nhanh chóng sâu chuỗi lại được tình hình , việc trao đổi về vai trò và phe phái với nhau là hoàn toàn không thể .

Giống như một quy tắc vô hình vậy

"Lần này thì tôi sợ rồi đấy , cái cảm giác nghẹt thở khi cố nói về nó...khỉ thật!"_Kresh đưa tay sờ sờ vùng cổ bản thân , hồi tưởng lại cảm giác bị bóp nghẹt đến không thể thở nổi thật cũng quá kinh khủng đi

"Thôi..dẹp chuyện này qua một bên đi .

Tôi về phòng trước , tối nay thật sự mới là rắc rối.."_Kuro đứng dậy rời đi , anh dặn dò Kresh vài điều rồi khép cửa để lại Kresh vẫn trầm ngâm suy nghĩ.

_____

Chương 6 : End

.

Hồ sơ nhân vật : Ken Enkvard

Tuổi : 17 ( học muộn 1 năm )

Sơ lược :

- Con thứ trong một gia đình chính trị lâu đời tại thành phố Arntem , dựa vào gia thế hiển hách .

Ken Enkvard trở thành một kẻ bắt nạt nổi tiếng tại trường học .

Từng suýt vào trại cải tạo vì đánh một nam sinh tàn phế , Ken Enkvard được xác định là một người có tâm lí vặn vẹo , khuynh hướng bạo lực

[...]

.
 
Allkresh - Khúc Ca Chuộc Tội
7. Thời khắc đầu tiên


Chương 7 :

____

8:45 p.m

.

Màn đêm buông xuống , xoá tan ánh sáng cứu rỗi để mang đến cơn ác mộng mới .

Âm thanh máy móc vang lên trong căn phòng tĩnh lặng , ngầm báo hiệu cho thời khắc đầu tiên

"Sắp đến thời gian họp bàn của vai trò chức năng , người chơi Kresh Fergal - số hiệu 012 xin hãy chuẩn bị hành trang , lối đi sẽ được mở trong 3 phút nữa"

.

Giọng nói kết thúc , Kresh đang nằm trên giường lập tức bật dậy , ánh mắt mơ hồ chao đảo .

Liếc mắt liền thoáng thấy trên bàn nhỏ từ lúc nào đã đặt ngay ngắn một khối vải đen gọn gàng , bên cạnh là mảnh giấy nhỏ ghi vài dòng ngắn gọn

'Khoác áo khi bước đi , bỏ lại khi trở về'

Kresh gật gù liếc nhìn lên tấm áo choàng được xếp gọn gàng bên cạnh , áo choàng được làm từ vải đen mềm mại , trước ngực trái là số hiệu 012 , sau lưng là hình ảnh đôi cánh cùng hai thanh kiếm vắt chéo , bên trong là lớp vải lót màu nâu sẫm pha chút đỏ .

Thoạt nhìn trông khá bắt mắt , Kresh trầm trồ cầm tấm áo lên ngắm nghía đủ chỗ , mắt cậu sáng trưng nhìn chiếc áo như thể nó là thứ gì đó lạ lẫm .

Khoác lên mình tấm áo choàng Kresh thích thú xoay qua xoay lại mấy vòng mà ngắm nghía , miệng không khỏi trầm trồ cảm thán

"Vậy là mình không phải Muggle , nhìn như phù thuỷ Hogwarts luôn nè..!

Ngầu bá cháyy.."_Kresh

.

Đang mải mê làm trò với bộ áo choàng mới , Kresh hoàn toàn không để ý tới thứ vừa xuất hiện trước mặt không xa .

Một cánh cổng mờ ảo hiện ra , hình thù được tạo dựng giống với dòng xoáy vô tận , sâu thẳm tăm tối nhưng cũng rực sáng chói mắt .

Từ hư vô , âm thanh máy móc lại vang vọng kéo Kresh trở về lại thực tại

"Cổng dẫn đến sảnh họp bàn đã mở , người chơi chức năng số 012 thuộc Righteous xin hãy sẵn sàng .

Khoác áo choàng , tay thắp nến , bước đến bàn tròn định mệnh"

.

Kresh đứng trước cánh cổng hư ảo , cảm giác hồi hộp phút chốc bùng lên mạnh mẽ .

Lo lắng đan xen , sợ hãi len lỏi khắp tâm can thoáng làm Kresh lùi bước , nhưng số phận đã an bài , chân vẫn phải bước , đầu vẫn phải ngẩn nhìn .

Bước xuyên qua cánh cửa , khung cảnh trước mắt dần tối đi trong giây lát , ánh mắt Kresh chói loà rồi dần hiện rõ .

Hành lang dài âm u gợi lên sự rùng rợn kinh người , sảnh dài đông đúc nhiều kẻ mặc áo choàng với những kí hiệu khác nhau biểu trưng cho phe phái của riêng họ , tất cả đối với sự xuất hiện của Kresh không có gì quá ngạc nhiên , chỉ là vài ánh mắt nhìn lướt qua rồi lờ đi .

Kresh liếc nhìn những kẻ giấu mặt dưới lớp áo choàng dài kín đáo , chậm rãi quan sát những kí hiệu khác nhau sau lưng áo họ , rồi lại đảo mắt nhìn xung quanh dãy hành lang dài bất tận , chúng kéo dài như thể chẳng có điểm cuối cùng , nhưng khắp cung đường dài chỉ có 4 cánh cửa gỗ được khắc lên những hoa văn đặc trưng , biểu tượng của 4 phe phái tồn tại trong ván cờ sinh tử.

"Kì lạ , quá sức kì lạ!

Trò chơi quái đản!"_Kresh trong lòng cuộn sóng , sớm đã sắp đem mình cho nổ tung

.

Thông qua tấm áo choàng Kresh tìm thấy cánh cửa khắc hình đôi cánh lớn cùng song kiếm bắt chéo .

Lướt qua đám người ngoài hành lang Kresh bước đến trước cánh cửa lớn , chậm rãi đẩy nhẹ rồi bước vào .

Bên trong sớm đã có vài bóng người ngồi , họ lặng lẽ yên vị quanh bàn tròn không quá lớn đặt giữa căn phòng , không khí thoang thoảng mùi trầm hương dịu nhẹ , hoà cùng ánh nến xanh kì dị làm mọi thứ như khoác lên mình màu đen huyền bí .

Kresh không có ý định sẽ chào hỏi , cậu lặng lẽ rảo bước qua bàn tròn , chọn một góc yên ắng rồi ngồi xuống .

Dưới lớp áo choàng chẳng ai thấy mặt nhau , như thể một thế lực vô hình đã che đậy danh tính của tất cả , thứ duy nhất để họ nhận biết nhau là những con số trên ngực áo .

Bàn tròn rộng lớn được xếp 16 chiếc ghế xung quanh , hiện tại tính luôn cả Kresh thì đã có 10 chiếc ghế có người ngồi , chỉ còn lại 6 người nữa đến thì họ sẽ bắt đầu cuộc họp .

.

"Nói là họp nhưng liệu sẽ họp cái gì..?

Ngày đầu tiên thì làm gì có thông tin gì mà họp??"_Kresh yên lặng nghĩ ngợi , nhưng nghĩ mãi vẫn không ra nên thôi chẳng thèm nghĩ nữa .

Để chút nữa rồi tính

.

Cánh cửa phòng lần nữa bật mở , tất cả những người còn lại lần lượt tiến vào , trên tay cũng là ngọn nến xanh ảm đạm .

Khi tất cả đã yên vị quanh bàn tròn cũng là lúc giờ họp bắt đầu , âm thanh kẽo kẹt rè rè của máy móc vang lên trong không gian lặng thinh , giữa bàn tròn loé sáng một khắc rồi hiện ra một vật trông như quả cầu nhỏ đang phát sáng .

Nó quay vòng tròn hai ba lần rồi cất giọng máy móc .

"Xin chào , tôi là trí tuệ nhân tạo RTX-022 , đảm nhận vai trò chủ trương cuộc họp bàn tròn chức năng trong đêm đầu tiên của Righteous"

"..."

____

Chương 7 : End

.

Hồ sơ nhân vật : Kresh Fergal

Tuổi : 16

Sơ lược : Là trẻ mồ côi lớn lên ở viện phúc lợi Anatole , hiện đang sống tự lập .

Kresh là một người có tính tình ôn hoà và gần gũi , cậu dễ có được thiện cảm từ mọi người và biết cách giao tiếp khéo léo .

Xét về một mặt khác Kresh là người sống nội tâm , cậu khá khép kín và thường không chia sẻ về bản thân với nhiều người .

Ngoài ra , Kresh mắc chứng rối loạn tâm lí lưỡng cực mức độ nhẹ

.

Fergal : Người can đảm
 
Allkresh - Khúc Ca Chuộc Tội
.


Thông Báo : Tái Sáng Tác

.

Xin chào !

Mình là tác giả của "AllKresh - Khúc Ca Chuộc Tội".

Đầu tiên mình rất cảm ơn các độc giả đã ghé qua và ở lại với mình trong những chương truyện ngắn ngủi vừa qua , sự ủng hộ không quá lớn nhưng đối với mình là một niềm vui rất to bự và mình rất trân trọng điều đó .

Nhưng do vài lí do mà tác phẩm đã ngừng cập nhật một khoảng thời gian và hiện tại có lẽ sẽ không tiếp tục cập nhật nữa .

Hiện tại mình đang bước vào giai đoạn quan trọng của bản thân và mình cần nhiều thời gian để trau dồi tri thức nhằm hướng tới mục tiêu cá nhân đã đề ra .

Vậy nên mình xin nói lời chia tay với các độc giả thân mến đã ủng hộ , mình sẽ trở lại và tiếp tục sáng tác khi cảm thấy bản thân đã đủ vũng chắc với tương lai phía trước .

Vì vậy khi chương này biến mất thì sẽ là lúc mình trở lại với đam mê sáng tác !!

Hẹn gặp lại khi mình thành công ở chân trời của bản thân .

Một ngày tốt lành !!
 
Back
Top Bottom