Trong không gian tĩnh mịch của căn cứ ngầm, hôm nay bỗng dưng có chút hơi ấm khác lạ.
Đó là sinh nhật của Juhoon.
James đã dành cả buổi chiều loay hoay trong căn bếp cũ kỹ, cố gắng nướng một chiếc bánh ngọt tử tế nhất giữa thời buổi loạn lạc.
Để có được đống nguyên liệu ấy anh đã phải nài nỉ Rxal_h tạo ra, đổi lại James sẽ để cô xoa đầu.
Anh nâng niu nó như nâng niu chút tình cảm thầm kín dành cho cậu thiếu niên có khuôn mặt lạnh lẽo như tượng kia.
Thế nhưng, khi vừa bước ra hành lang, chiếc bánh trên tay anh suýt chút nữa đã rơi xuống sàn.
Dưới ánh sáng xanh lập lờ, Juhoon đang đứng đó.
Đối diện cậu là một chàng trai, một người đồng đội cũ mà Juhoon vô tình cứu giúp từ thời đầu.
"Juhoon, mình vẫn luôn tìm cậu..."
Chàng trai kia nghẹn ngào, bàn tay chạm vào vai Juhoon đầy luyến tiếc.
"Đi cùng mình nhé?
Mình...mình thực sự yêu cậu."
James đứng chết lặng trong bóng tối.
Từ góc độ này, anh thấy Juhoon không hề đẩy ra.
Trái tim James thắt lại, một cảm giác chua chát lan tỏa khiến anh choáng váng.
Anh quay lưng đi, bước chân vội vã như muốn chạy trốn khỏi sự thật rằng mình chỉ là một kẻ dư thừa trong thế giới quái dị này.
Chưa kịp đi xa, một bàn tay lạnh toát đã nắm chặt lấy cổ tay anh.
Lực nắm mạnh mẽ và đầy tính chiếm hữu.
"Anh đi đâu?"
Giọng Juhoon vang lên, không còn là âm thanh của một cậu nhóc 16, 17 tuổi thường ngày, mà trầm đục và đầy áp chế như tiếng vọng từ vực thẳm.
James chưa kịp định thần, từ dưới gấu áo và dọc theo cánh tay của Juhoon, những sợi dây leo xanh thẫm, xù xì bỗng trườn ra như những con rắn săn mồi.
Chúng lao tới, quấn chặt lấy hông James, siết mạnh đến mức khiến anh thốt lên một tiếng nghẹn ngào.
James không nhìn cậu, anh cố vùng ra, giọng nói nghẹn lại vì tủi hờn: "Về phòng!
Chúc mừng sinh nhật, có vẻ tôi không cần phải tặng quà nữa rồi."
James bị kéo giật ngược trở lại, tấm lưng đập mạnh vào lồng ngực vững chãi của Juhoon.
Những chiếc gai nhỏ trên dây leo khẽ cạ vào lớp áo.
Anh bàng hoàng nhìn xuống, là dị năng của Juhoon.
"Em...em làm cái gì thế này?"
James lắp bắp, đôi chân anh run rẩy khi cảm nhận được sức mạnh của những sợi dây leo đang không ngừng siết chặt.
Juhoon không trả lời ngay.
Cậu vùi mặt vào hõm cổ anh, hít hà mùi hương quen thuộc.
Đôi mắt cậu lúc này rực lên một sắc sẫm tối tăm, hoàn toàn mất đi vẻ ngây thơ vốn có.
"Em đã bảo rồi mà..."
Juhoon thì thầm, giọng nói sát bên tai khiến James rùng mình.
"Đã lọt vào tầm mắt của em, thì cho dù là hơi thở này, anh cũng không được phép mang đi đâu cả.
Ở yên đây, hoặc để những sợi dây này bóp nghẹt anh, chọn đi Angle?"
Juhoon xoay người anh lại, ép James vào bức tường đá lạnh lẽo.
Ánh mắt cậu rực lên một thứ tình cảm cuồng nhiệt, si mê đến mức cực đoan.
Cậu chẳng quan tâm đến người kia đang đứng ngẩn ngơ đằng xa, trong mắt cậu lúc này chỉ phản chiếu duy nhất hình ảnh người đàn ông đang run rẩy vì ghen tuông trước mặt.
"Anh đang giận vì chuyện gì?"
Juhoon thì thầm, hơi thở cậu phả vào tai James.
"Không gì."
James trả lời.
"Nói!"
Juhoon gằn giọng.
"Tôi thấy rồi, cậu ấy tỏ tình với em!"
James quát lên, đôi mắt đỏ hoe vì uất ức.
"Và...em không từ chối."
Juhoon im lặng nhìn anh.
"Cậu ấy...là gì của em?"
James hỏi khẽ, anh không dám chắc mình có muốn nghe câu trả lời hay không.
Juhoon nhìn sâu vào đôi mắt James, một nụ cười nửa miệng đầy tà mị hiện lên.
Cậu ghé sát môi mình vào môi anh, chỉ cách một hơi thở:
"Người yêu em."
James sững sờ, cảm giác như cả thế giới sụp đổ dưới chân.
Anh định đẩy cậu ra nhưng lời tiếp theo của Juhoon đã khiến anh ngơ ngác:
"Vậy còn anh?" – James run rẩy hỏi, giọng nói lạc đi.
"Là người em yêu."
Juhoon siết chặt eo James, kéo anh lại gần.
"Người yêu chỉ là một danh xưng của một kẻ không danh phận, là kẻ đơn phương đuổi theo em."
Juhoon lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm.
"Nhưng anh là người duy nhất sở hữu trái tim này.
Angel của em, đừng bao giờ nghi ngờ sự si mê của em dành cho anh.
Nó còn đáng sợ hơn cả cái thế giới ngoài kia đấy."
"A..um...
Juhoon..?"
Giọng nói ngập ngừng phá vỡ sự tĩnh lặng, như tiếng lá khô bị giẫm nát dưới chân.
Kẻ kia run rẩy lên tiếng, cố gắng khơi gợi chút sự chú ý từ đôi mắt vốn dĩ từ lâu đã chẳng còn đặt thế gian vào trong đó.
Juhoon nhìn sang, ánh mắt chứa đầy sự chán ghét.
Như thể cậu đang nhìn thấy một thứ rất bẩn mắt.
"Biến đi," Hai từ ngắn cũn phát ra từ miệng Juhoon.
"Nhưng.."
Có vẻ như kẻ kia vẫn cố chấp nán lại.
"Biến hoặc chết!"
Giọng Juhoon không lớn như mang lại sự lạnh lẽo không thôi.
Nỗi sợ hãi tột cùng đánh gục mọi sự cố chấp, khiến hắn tháo chạy trối chết khỏi đây, không dám một lần ngoảnh đầu lại.
Juhoon không mảy may quan tâm, cậu khẽ nâng cằm anh lên, rồi bất ngờ ép nụ hôn xuống bờ môi đang mím chặt đầy bướng bỉnh kia.
James kinh ngạc, anh nghiến răng cự tuyệt, cố ngăn không cho cậu tiến sâu hơn vào lãnh địa của mình.
Cái nhíu mày sắc lẹm hiện rõ trên gương mặt Juhoon.
Không chút kiên nhẫn, cậu bóp mạnh hai bên má anh, ép anh phải đối mặt với sự tàn nhẫn xen lẫn si mê của mình.
Juhoon ghé sát tai anh, thì thầm bằng chất giọng trầm khàn đầy nguy hiểm:
"Một là anh tự mở miệng ra."
"Còn hai, là tôi đè anh ra tại đây."
"E...em dám...!?"
James lắp bắp, không giấu nổi sự bất ngờ.
"Đừng quên em đủ tuổi để làm bất cứ điều gì em muốn, Angel à~"
Khi đã thành công đe dọa người lớn hơn, Juhoon không đợi thêm một giây nào, cậu lập tức chiếm lấy đôi môi vừa hé mở, thực hiện một cuộc càn quét đầy tham lam và mãnh liệt.
Cậu nhóc nhỏ hơn không chút do dự tiếp tục khám phá, không quá mãnh liệt.
James cảm thấy như không khí xung quanh bị rút cạn, anh bấu chặt vào áo của Juhoon để tìm một điểm tựa.
Trong không gian tĩnh mịch, chỉ còn nghe tiếng thở dốc và tiếng hôn ái muội vang lên.
James cảm thấy hơi choáng váng, nhưng ánh mắt của Juhoon lại khiến anh không thể rời đi.
Bàn tay của Juhoon từ từ di chuyển lên gáy anh, giữ chặt để nụ hôn thêm sâu.
James khẽ rên rỉ, âm thanh đó nhanh chóng bị Juhoon nuốt chửng.
Khi Juhoon lùi lại một chút để lấy hơi, một sợi chỉ bạc kéo dài giữa hai đầu môi trước khi cậu lại tiếp tục vồ vập lấy anh.
Trong bóng tối của hành lang, chiếc bánh sinh nhật bị bỏ quên trên chiếc bàn đá, còn James thì hoàn toàn chìm đắm trong sự chiếm hữu ngọt ngào và đầy nguy hiểm của "con quái vật" mang tên Juhoon.
_____________________
Phần này là một mạch truyện nhỏ của cốt truyện chính.
Nên có nhiều phần mọi người sẽ khó hiểu, tại sao lại xuất hiện sự có mặt của những kẻ bên lề.
Nếu bộ truyện này viết tới lúc đó mọi người sẽ được giải đáp thắc mắc nha.
Mọi người đọc hoan hỉ thôi.
Maiiu 🫶