Khác AllJames | Cortis | Thời Không Vô Thực

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
404913813-256-k962516.jpg

Alljames | Cortis | Thời Không Vô Thực
Tác giả: Rxal_h
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện có yếu tố kinh dị, mang phong cách dark-fantasy, cosmic horror.



seonghyeon​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy
  • |Edit:Elice| - Cô gái sunflower
  • BANGPINK | XUYÊN KHÔNG
  • Taehyung | Anh Đào Tuyệt Sắc
  • Chồng Em Là Chủ Tịch | Taekook
  • |[ CUNG ĐẤU - KỲ LAN HOÁN PHỤNG ]|
  • Alljames | Cortis | Thời Không Vô Thực
    Chương 01: Lạc


    Cơn gió lạnh trườn qua những tán cây cổ thụ, lay rắc xuống mặt đất hơi ẩm và thứ mùi tanh hăng như tử khí.

    James giật bắn người tỉnh dậy giữa khoảng rừng chìm trong sương tối.

    Dồn dập!

    Tiếng tim đập như thể anh vừa được kéo lên từ đáy biển sâu.

    Trên người anh chỉ vắt vẻo một chiếc áo khoác sờn rách, đong đưa theo từng nhịp gió như một mảnh da chết bị thời gian bỏ quên.

    James đưa tay lên chạm vào thái dương mình và ngay khoảnh khắc đó, một sự rùng mình chạy dọc sống lưng anh.

    Đôi bàn tay anh đầy những mảng máu khô, nứt lại thành từng đường sẫm màu.

    Những vệt máu loang lổ ấy bị oxi hóa đến mức chuyển sang một sắc đỏ thẫm kì quái.

    Một màu đỏ thẫm quá chói mắt, nhưng anh không tài nào nhận ra được nó đến từ đâu và vì sao nó lại ở đó.

    Vài mảnh kí ức rời rạc trong đầu không giúp James hiểu được một loạt điều bất thường tại nơi đây.

    Tiếng gió rít vẫn đều đều xen qua tầng lá mục và mùi ẩm mốc cũ kỹ, lạ lùng như đang mục ruỗng từ lòng đất, vây lấy anh trong tấm màn sương lạnh ngắt.

    Bất chợt, ngay dưới lòng bàn tay anh, một cảm giác dị thường lan lên.

    Mặt đất mềm nhũn, âm ấm như thể đang thở.

    James giật nảy người, hấp tấp rụt tay lại.

    Lớp đất dưới chân run lên khe khẽ, rồi chuyển động chậm rãi...như có một thứ gì đó đang xoay mình, cựa quậy trong tầng đất mỏng, tựa sinh vật bị chôn vùi vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài.

    "Mặt đất...vừa chuyển động sao?"

    James khẽ lẩm bẩm.

    Giọng anh run lên như có gió xuyên qua, chẳng rõ anh đang hỏi rừng hay đang tự vật lộn với nỗi nghi hoặc trong chính lòng mình.

    Một tiếng "Crắc..." ghê rợn bật ra, tựa tiếng sỏi bị nghiến dưới bánh xe, nhưng ẩm ướt và mềm nhũn hơn-rõ ràng là tiếng xương người vừa bị bẻ gãy.

    Gần như ngay lập tức James quay phắt người lại hướng âm thanh phát ra.

    Giữa rừng những thân cây cao nghều ngoạc như những cột xương khổng lồ của một con thú đã chết từ thuở nào, James chợt nhận ra...có thứ gì đó đang đứng giữa khoảng tối.

    Không phải người!

    Không bao giờ là người!

    Một hình dáng dài ngoằng, méo mó, bất động đến bất thường.

    Như bị đóng đinh vào màn đêm, thứ sinh vật kì dị ấy đang lặng lẽ hướng mặt về phía anh.

    Dưới ánh sương lạnh, thân nó vặn vẹo như bị ai bẻ gãy rồi gắn lại sai vị trí, cái bóng đổ ra sau lưng thì dài đến mức không thể xuất phát từ chính hình hài đó.

    Cổ nó gập sang một bên, gãy góc đến mức James tưởng như có thể nghe được tiếng xương rốp rắc còn vang vọng đâu đó trong gió.

    Hai hốc mắt sâu hoắm, rỗng đặc như đáy giếng cổ, lại tỏa ra cảm giác nó đang nhìn xuyên qua da thịt anh.

    Và khuôn miệng...khuôn miệng ấy ngoác rộng ra, nứt sang hai bên như bị kéo mạnh bằng móc thép, để lộ một nụ cười dài vô tận.

    Kinh khủng hơn cả...nó không hề chạm đất.

    Đôi chân sinh vật lơ lửng cách mặt đất vài phân - bất động, nhẹ bẫng như bị treo giữ bởi một sợi dây vô hình.

    James hoảng hốt lùi lại một bước.

    Và ngay khoảnh khắc gót chân anh chạm đất, sinh vật kia...cũng lùi lại một bước, khớp từng nhịp đến rợn người.

    Anh thử lùi thêm.

    Hai bước.

    Nó cũng trượt lùi theo hai bước, cái cổ gãy nghiêng rung nhẹ như một con rối bị kéo bằng sợi dây đứt nửa.

    Không khí quanh họ bỗng trở nên đặc quánh, nặng đến mức James cảm giác như phổi mình đang bị bóp lại.

    Tiếng gió rít giữa tán cây biến dạng, xoắn vào nhau thành vô số tiếng thì thầm vỡ vụn - không lời, không nghĩa, nhưng rõ ràng đang nhắm vào anh.

    Rồi cái bóng ấy...biến mất.

    Không phải bỏ chạy.

    Không phải hòa tan vào bóng tối.

    Không hề di chuyển.

    Chỉ đơn giản...không còn tồn tại nữa, như thể nó chỉ là một vệt sai lệch trong cấu trúc của thế giới vừa được ai đó xóa sạch bằng một đường bút lạnh lẽo.
     
    Alljames | Cortis | Thời Không Vô Thực
    Chương 02: Hãi


    Không để anh kịp lơ là, một hơi thở nặng nề bất chợt phả sát bên tai — lạnh đến mức da gáy anh dựng đứng.

    Lại là thứ gì đó ngay phía sau lưng.

    James xoay người thật nhanh, nhưng chân anh mắc vào rễ cây ngoằn ngoèo khiến cả cơ thể chúi về phía trước.

    Ngay khoảnh khắc ấy, một bàn tay lạnh toát, khô quắt, chụp lấy cổ chân anh.

    Cảm giác lạnh buốt xuyên thẳng vào da thịt khiến James rùng mình.

    Anh hoảng loạn đá loạn xạ vào thứ đang bám chặt mình rồi vùng dậy.

    Bàn tay ấy rụt xuống lòng đất nhanh như cắt — như thể chưa từng xuất hiện.

    Nhưng mặt đất để lại những vệt cào dài, sâu, ngoằn ngoèo…như dấu móng của một sinh vật đang bò dưới lớp đất mỏng.

    Thứ gì đó dưới chân anh…đang cố lôi anh xuống.

    Chỉ có một từ bật ra trong đầu anh:

    Chạy!

    James lao đi, xuyên qua những thân cây đen sẫm như tro cháy.

    Hơi thở anh đứt quãng, nặng như bị ai bóp nghẹt.

    Mỗi bước chân giẫm xuống, mặt đất lại lún nhẹ — mềm như một lớp da căng phồng đang thở.

    Phía sau lưng, trong bóng tối, những âm thanh bắt đầu vang lên.

    "Cạch…cạch…cạch"

    Nhịp điệu méo mó, như có thứ gì bước đi bằng móng, tiếng xương khô va vào nhau.

    Lặp đi lặp lại.

    Bám theo anh.

    Không nhanh.

    Không chậm.

    Mà chính xác theo từng bước chân anh chạy trốn.

    "Chết tiệt!

    Bám dai thật đấy!"

    James chửi đổng trước việc thứ quái quỷ kia cứ bám riết, dai dẳng đến mức khiến từng thớ thần kinh anh căng như sợi dây sắp đứt.

    Một âm thanh khẽ động.

    Rồi đột ngột — một bàn tay lạnh ngắt chộp lấy cánh tay anh.

    James chưa kịp phản ứng thì cả cơ thể đã bị kéo giật vào sau một gốc cây phủ rêu đen sẫm.

    Mọi thứ diễn ra nhanh, các phản xạ như đều bị đánh cắp, anh đâm sầm vào bóng tối đặc quánh.

    Không còn lối thoát.

    Cái chết kề sát cổ anh, cảm giác như một con rắn cổ đại, vặn xoắn quanh khí quản anh bằng sự nhẫn nại của loài sinh vật biết rõ mình sắp được hưởng bữa tiệc.

    Trong khoảnh khắc ấy, giữa hơi ẩm bốc lên từ lòng đất.

    Anh nhắm tịt mắt lại.

    |Kết thúc rồi.|

    Khu rừng đã chọn anh làm vật hiến tế tiếp theo.

    "Im lặng!"

    Giọng nói trong trẻo đến mức lệch hẳn khỏi cái u ám đang bủa vây.

    Giọng nói trong trẻo — quá trong trẻo, đến mức chói tai trong hoàn cảnh này — trượt qua vành tai anh như một mũi kim băng giá.

    James mở choàng mắt, bản năng vùng ra, nhưng ánh nhìn của cô gái trước mặt khiến anh khựng lại.

    Đôi mắt ấy sắc như lưỡi dao tỏa sáng trong ánh trăng, lại chất chứa một nỗi căng thẳng không thuộc về con người bình thường…

    |Không có sát ý.| James thầm nghĩ

    Cô giữ chặt lấy vai anh, hơi thở mỏng như khói sương:

    "Đừng động."

    "Nó đang lần theo mùi máu trên người anh."

    "Nó l–" James chưa kịp nói hết.

    "Câm mồm!"

    Âm cuối rơi vào khoảng không lạnh buốt, khiến cả khu rừng như nín thở cùng họ.

    "Nếu anh phát ra thêm một âm thanh, nó sẽ xé toạc cổ họng anh trước cả khi anh kịp thấy nó."

    Cô gái buông lời đe dọa.

    Bên ngoài, trong màn sương đông, thứ gì đó…đang hít vào.

    Hai người càng nép sát sâu hơn vào thân cây phủ rêu.

    Âm thanh “Cạch…cạch…” vang lên từng nhịp một, đều đặn như ai đó đang gõ móng tay lên mặt gỗ mục.

    Mỗi lần âm thanh ấy vọng lại, không khí trong rừng lại đặc quánh thêm một tầng.

    Rồi từ sau tán cây, một sinh vật khổng lồ trườn ra.

    Thân thể nó...tựa một khối thịt dị dạng được chắp vá từ vô số cánh tay người —những cánh tay dính chùm, ngoằn ngoèo, những đoạn xương lồi ra như móc câu buộc chúng phải thống nhất thành một hình thù tạm bợ.

    Chỉ nhìn thôi đã có cảm giác nó có thể rã ra thành một đống chi thể bất cứ lúc nào.

    Nó không có mặt, không có đầu.

    Chỉ duy nhất một cái miệng — nằm bất hợp lý ngay giữa khối cơ thể, dài ngoằng và há rộng như bị xé toạc.

    Bên trong là những tầng răng sắc nhọn, lởm chởm, phản chiếu ánh sáng mờ của rừng đông như thủy tinh vỡ trộn với máu khô.

    Sinh vật mở cái miệng đen hút ấy to hơn nữa, hít không khí bằng chính cái hố tử thần đó.

    Một luồng hơi lạnh phả ra, khiến James run bắn.

    Anh nín thở đến mức lồng ngực đau nhói như sắp nổ tung.

    Sinh vật quờ quạng, rồi quay sang hướng khác.

    "Thứ đó..."

    Cô gái khẽ nhíu mày, ánh mắt dừng lại trên thân hình méo mó của con quái vật kia.

    James vừa kịp thở một hơi thật khẽ thì...

    Một cánh tay lủng lẳng trên cơ thể sinh vật giật lên, duỗi thẳng, chỉ đúng vào nơi hai người đang ẩn nấp.

    "Mẹ kiếp!" cô gái nghiến răng, giật mạnh James và lao đi.

    Con quái vật gào lên — âm thanh hỗn loạn như hàng ngàn tấm kim loại va vào nhau, chói gắt đến mức lá cây trên cao rung bần bật.

    Các cánh tay phía dưới đập mạnh xuống mặt đất:

    Rầm…RẦM…RẦM…

    Mặt đất rung chuyển như có thứ gì khổng lồ đang cố xé toạc lòng rừng.

    "Nó là thứ quái gì vậy!?"

    James hét lên giữa nhịp thở hỗn loạn.

    "Draelok."

    Cô gái đáp, giọng run vì tốc độ nhưng ánh mắt không mấy dao động, cô lia nhanh mắt xác định chỗ an toàn để trốn.

    Chỉ thế, đủ để James cảm thấy từ ấy lạnh hơn cả khí rừng đông đang vây lấy hai người.
     
    Alljames | Cortis | Thời Không Vô Thực
    Chương 03: Lạ


    Họ lao vào khe đá hẹp nằm giữa hai tảng đá dựng đứng.

    Cô gái lách qua trước, James trườn vào ngay sau lưng, vừa kịp lúc một cánh tay khổng lồ vụt tới, sượt qua lưng anh.

    Luồng gió sắc khiến anh rùng mình.

    Bên ngoài, Draelok điên cuồng cào cấu mặt đất.

    Những cánh tay chồng chéo đập vào đá, tạo thành những âm vang nén như dội từ lòng đất lên.

    Nó cố ép thân mình vào chui khoảng trống nhỏ bé ấy, những khối thịt bện vào nhau căng phồng lên, khe đá nứt ra ở vài chỗ, nhưng vẫn quá chật để cho phép nó lọt qua.

    Chỉ còn tiếng thịt va vào đá, từng hồi nôn nao.

    Trong khoảng tối ít ỏi của khe đá, hơi thở James vẫn còn chưa ổn định thì cô gái — người vừa kéo anh vào khỏi ngưỡng cửa mong manh của sống và chết — đưa tay về phía anh.

    Mắt cô ấy không biểu lộ nhiều cảm xúc, chỉ là một sự bình lặng khó đoán, như thể nỗi kinh hoàng ngoài kia chẳng thể chạm đến cô.

    "Đi thôi," cô nói, giọng trầm lại — như thể mọi âm thanh bên ngoài chẳng thể chạm đến cô.

    "Tôi là Rxal_h.

    Muốn sống thì đừng tách khỏi tôi."

    Cách cô nói về sự sống chết...nhẹ hẫng, lạnh lẽo, như thể thứ đang gào thét ngoài kia chưa bao giờ là điều đáng sợ nhất trong thế giới này.

    Khe đá dẫn họ vào một đường hầm tối om, chỉ đủ rộng để hai người đi sát vách mà không thể đứng thẳng hoàn toàn.

    Không khí bên trong nặng như lớp tro lạnh, đặc quánh mùi đá ẩm.

    Càng đi, không khí càng lạnh, không phải cái lạnh của gió rừng mà là thứ hơi lạnh gợi cảm giác không thuộc về sinh giới, một kiểu lạnh len vào tận thớ thịt và bám chặt lấy xương.

    James bước theo sau Rxal_h, chỉ nghe thấy tiếng thở của chính mình vang giữa vòm đá hẹp.

    Ánh sáng mờ mờ lọt vào từ sau lưng họ nhạt dần, rồi tắt hẳn khi con quái vật ngoài kia gào lên lần cuối và bỏ đi, để lại một khoảng im lặng sâu đến mức tưởng như không còn âm thanh tồn tại trong thế giới này.

    Mỗi âm vang nhỏ đều khiến anh tưởng như có thứ gì đó đang bước theo, sát ngay sau lưng, nhưng khi quay lại thì chỉ có khoảng trống tối đen, đủ để tạo ra một loại im lặng khiến đầu óc bắt đầu tự bịa ra những hình thù không nên có.

    Khe đá dần mở rộng thành một đường hầm tự nhiên.

    Trần đá bên trên loang lổ những mạch khoáng chất trắng bạc, uốn lượn như những mạch máu đông cứng.

    James lặng lẽ bước tiếp, cố giữ ánh mắt trên người cô.

    Bàn tay anh vô thức chạm vào bề mặt đá lạnh ngắt — nhưng ngay lập tức rụt phắt lại.

    Đá không chỉ lạnh.

    Nó đập nhịp, rất nhẹ.

    Một nhịp...không giống nhịp tim người.

    "Rxal_h..."

    James nuốt khan.

    "Bức tường này...đang–"

    "Đập?"

    Cô nói tiếp lời anh, giọng không biểu lộ cảm xúc gì.

    "Ừ.

    Đừng chạm vào nữa.

    Nó không thích bị để ý."

    |Không thích?|

    James cảm thấy gáy mình lạnh buốt.

    "Nếu tôi hỏi cô…phía trước có gì…cô có trả lời không?" anh hỏi, giọng lạc đi vì hồi hộp.

    Rxal_h dừng bước.

    Trong bóng tối, đôi mắt cô lóe lên ánh sáng mờ — như ánh của một loài sinh vật đã quen tồn tại trong những nơi không có mặt trời.

    Cô nghiêng đầu, lắng nghe những âm thanh mà James không thể nghe được

    "Hầm trú ẩn, ta sẽ đến chỗ những người còn lại" Cô nói rồi lại đi tiếp.

    Đường hầm dẫn họ vào một khoảng trống rộng hơn — một hang đá chìm trong ánh xanh nhạt như ánh trăng chết.

    Không có nguồn sáng nào rõ rệt.

    Ánh sáng ấy...hiện ra như được rỉ ra từ chính những lớp đá, như thể chúng đang thở ra ánh sáng.

    Ở giữa hang là một khoảng đất trũng xuống, đầy những hoa văn xoáy tròn như ai đó đã khắc lên đá từ rất lâu, đến mức phần lớn đã mờ đi.

    Nhưng điều khiến James nghẹn họng chính là:

    Những xoáy tròn ấy…có vô vàn con mắt lớn nhỏ nhìn chằm chằm vào hai người.

    "Không sao đâu, chúng sẽ không hại anh."

    Rxal_h không quay lại, nhưng như biết nỗi bất an trong anh mà lên tiếng trấn an.

    "Nó...là thứ gì vậy?"

    James cẩn trọng hỏi khi nhìn sang cô để tránh những ánh mắt của thứ kia.

    "Là Oversight, hoặc anh có thể coi nó là máy giám sát"

    "Chúng thực hiện giám sát cho căn hầm này"

    Rxal_h giải thích.

    Nói rồi cô bước xuống miệng hố, ánh mắt lướt qua những ký hiệu sống ấy, động tác thuần phục mở ra một lối đi khác.
     
    Alljames | Cortis | Thời Không Vô Thực
    Chương 04: Diện


    THÔNG BÁO:

    Chuyện là tui thấy AllJames nó cuốn quá, kiểu ảnh như bạch nguyệt quang của mấy đứa nhỏ ấy.

    Nên tui xin đổi thành AllJames nha, nếu bạn nào không thích all thì chắc chuyện mình không còn hợp nữa rồi.

    Mà...chắc gì tụi nhỏ còn sống để đến được với nhau. ☺

    Mọi người bình luận nhiều nhiều cho tui đọc với. 👉👈

    _____________________

    Cánh cửa đá mà Rxal_h vừa mở ra, không kêu, không rung, không tạo tiếng động nào như vật chất vô tri.

    Nó trượt sang bên một cách ơn ả đến mức James cảm giác như tảng đá ấy…giống như người canh cửa vậy.

    Một làn khí ấm hơn từ bên trong tràn ra, khiến cho James cảm thấy dễ chịu hơn so với nhiệt độ phía trên.

    Bên dưới là một cầu thang xoắn, hẹp đến mức hai người khó có thể đứng cạnh nhau.

    Những bậc đá được khắc những đường rãnh giống lúc bên ngoài căn hầm, chúng chạy ngoằn ngoèo như mạch máu bị hóa thạch.

    Khi Rxal_h bước qua, từng đường rãnh ấy khẽ phát sáng bằng thứ ánh sáng xanh biển nhợt, đủ để soi đường nhưng lại khiến màu da James trở nên tái xanh, như thể bị rút sạch hơi ấm.

    Tới cuối các bậc thang, hiện ra không gian rộng một cách khó hiểu — lớn hơn nhiều so với kích thước bên ngoài tảng đá có thể chứa.

    Những cột đá uốn cong như những sống sườn khổng lồ chống đỡ cả căn phòng, tạo cảm giác họ đang ở bên trong cơ thể của một thứ gì đó đã chết, nhưng chưa mục rữa hoàn toàn.

    Những vệt sáng xanh biển lung linh chạy dọc các khe nứt trên tường, như sinh vật ánh sáng đang bơi chậm chạp dưới lớp đá.

    Ở giữa căn hầm, bốn người đang đứng quanh một vòng tròn được khắc sâu xuống nền.

    Họ không giật mình khi James và Rxal_h xuất hiện — trái lại, như thể đã biết họ sẽ đến ngay chính khoảnh khắc cánh cửa mở ra.

    Người cao nhất trong nhóm khẽ nhấc cằm, giọng hắn vang lên, trầm ấm nhưng thứ hắn nói nghe không lọt tai chút nào:

    "Rxal_h…tôi tưởng cô nói mang về hai kẻ mới."

    Hắn liếc nhanh qua James, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười châm chọc.

    "Cô mà cũng sai sót sao?"

    "Không."

    Rxal_h đáp, ngón tay đặt lên thái dương như thể cơn đau đầu kia chẳng bao giờ rời khỏi cô.

    "Kẻ còn lại không qua được."

    "Ồ…"

    Hắn kéo dài âm thanh, cố ý cường điệu, vang lên như tiếng vọng rỗng trong hang đá.

    Người đứng cạnh hắn nghiêng đầu, giọng trầm thấp, ít cảm xúc đến mức khó phân biệt là tò mò hay thờ ơ:

    "Nguyên nhân?"

    Rxal_h thở ra một hơi mệt mỏi, đôi mắt mất kiên nhẫn khẽ đảo đi nơi khác.

    "Draelok."

    "Sao chị biết?"

    Một người khác lên tiếng, tay nhóc ta đầy những vết nứt phát ra thứ ánh sáng mờ nhạt.

    "Hắn ta bị con quái vật kia khâu lại thành một thể rồi."

    Rxal nhàn nhạt đáp.

    Sự im lặng sau lời đó đặc quánh lại — như thể chính cái lý do vừa được thốt ra đã làm không khí trong căn hầm trở nên đặc hơn, nặng hơn.

    James đứng giữa họ, không hiểu nửa câu.

    Mỗi chữ họ nói như một mảnh đá khắc lên hộp sọ anh, khiến đầu anh nhói lên từng đợt — cái kiểu đau đặc trưng của người lạc vào một nơi vốn không dành cho mình.

    Cả căn hầm bỗng chốc trầm xuống.

    Không ai nói thêm lời nào, nhưng James cảm nhận rõ không khí vừa đổi hướng —như thể có thứ vô hình đang liếm dọc tâm trí anh, dò xét từng mảnh ký ức vụn.

    Người cao nhất tiến một bước.

    Hắn nhìn James như thể đang xem xét độ bền của một món đồ vừa nhặt được:

    "Chà~ Anh đẹp thật đấy."

    Hắn ta cảm thán, ánh mắt không giấu được sự hứng thú.

    "Mũi cao này!

    Thân hình vừa tay nữa~" Tự nhiên soi xét James như thể anh không có ở đây.

    "..?"

    Tất cả những lời đấy chỉ đổi lại cái nhíu mày của anh.

    "Martin!

    Đừng dùng cái giọng đểu cán đấy nữa."

    Một người lên tiếng giải vây cho James.

    "Rồi rồi~" Kẻ kia thỏa hiệp.

    "Lại thêm một kẻ lạc tới," Hắn nói, giọng trầm nhưng không hề ác ý.

    "Anh còn thở được là giỏi rồi."

    James nuốt khan.

    “Tôi…không có ý định tới đây.”
     
    Alljames | Cortis | Thời Không Vô Thực
    Chương 05: Nghịch


    Một tiếng cười khẽ vang lên từ góc tối.

    Một chàng trai nhìn có vẻ nhỏ nhất, bàn tay đầy những vệt nứt phát ra thứ ánh sáng mờ lên tiếng.

    "Không ai có ý định cả," Nhóc nói "Chỉ là...tất cả đều bị cưỡng ép đến đây."

    "Cưỡng ép?"

    James khó hiểu.

    "Giống như anh vậy, chúng tôi đều không nhớ kí ức vì sao mình lại ở đây" Rxal_h giải thích.

    "Mọi người giới thiệu tên tuổi cho anh ấy đi," Như nhớ ra điều gì đó, cô nói tiếp "À...và cả dị năng của bản thân đấy."

    Nói xong cô dựa vào góc tường, miệng ngân nga một giai điệu không rõ.

    Hoàn toàn không để ý đến mọi người xung quanh.

    | Dị năng? | James trầm ngâm.

    Lời nói của Rxal_h chìm vào thinh không, để lại một khoảng lặng đầy sức nặng.

    Không gian như đặc quánh lại bởi sự hồ nghi.

    Ánh mắt những người xung quanh dán chặt vào anh, thăm dò, đánh giá.

    Họ chưa sẵn sàng mạo hiểm, chưa đủ tin tưởng để mở lòng, lòng tin là một thứ xa xỉ ở nơi này.

    Tiết lộ thông tin, là một ván cược.

    Rõ ràng, để có được sự hợp tác, Rxal_h cần một động thái thuyết phục hơn nữa.

    Hiển nhiên Rxal_h không bình luận gì thêm.

    Tôi là Martin, khoảng mười bảy hay mười tám gì đó," hắn buông lời thong thả, đôi mắt thoáng nheo lại như đang lục tìm một con số chính xác trong ký ức mờ mịt.

    "Dị năng của tôi là chi phối vạn vật trong tầm mắt.

    Và hiện tại..."

    Hắn dừng lại, quét mắt một vòng về những thành viên khác "tôi là kẻ dẫn dắt đội này."

    Ngay sau đó lần lượt những người khác tiếp lời.

    "Juhoon."

    Cái tên thoát ra từ đôi môi tái nhợt.

    Cậu không nhìn ai, chỉ khẽ hướng con ngươi về phía Martin-một cái liếc xéo thay cho lời xác nhận về tuổi tác.

    "Điều khiển thực vật."

    Vừa dứt lời, một sợi dây leo sần sùi như gân máu đột ngột trồi lên từ kẽ móng tay cậu, quấn quýt lấy cổ tay như một loài ký sinh đói khát.

    James rùng mình nhìn chằm chằm vào cái cổ họng khô khốc của Juhoon mỗi khi cậu ta phát âm.

    Cách cậu ta kiệm lời khiến James nảy ra một ý niệm kinh tởm: Trông Juhoon không giống đang nói, mà giống như đang cố nén lại một thứ gì đó đang bò lổm ngổm bên trong thực quản, và chỉ cần cậu ta hở môi thêm một giây nữa thôi, một cái thòng lọng bằng rễ cây sẽ siết nát cổ họng cậu ta từ bên trong.

    "Tôi là Keonho.

    Đừng nhìn cái mặt non choẹt này mà lầm, tôi mười sáu rồi đấy."

    Cậu bé cười hì hì, rồi đột ngột chìa bàn tay đầy những vết chai sạn, dấu tích của những lần đối mặt với hiểm nguy cho James xem.

    "Phải trải qua kha khá thứ mới có được đôi tay này đấy.

    Anh nhìn mấy vệt này xem, trông giống một bức vẽ nhỉ?"

    James lắp bắp, không thốt nên lời.

    Chỉ còn lại cậu trai vẫn giữ im lặng quan sát mọi chuyện từ đầu.

    Bất ngờ, mọi thứ trong tầm mắt James thay đổi.

    Khung cảnh trước mắt từ căn hầm tối chuyển sang một cắt đứt họ khỏi thế giới bên ngoài.

    "Seonghyeon là tên em.

    Rất vui được gặp anh trong hoàn cảnh...đặc biệt này."

    Em ấy đáp, giọng nói trong trẻo và dễ chịu lạ thường.

    Seonghyeon khẽ nghiêng đầu, đôi mắt cậu sáng lên một thứ ánh sáng xanh huyền ảo, trông như thể chứa đựng cả một dải ngân hà đang xoay vần.

    Cậu không nói nhiều, chỉ chậm rãi đưa bàn tay lên, thực hiện một động tác tựa như đang xé toạc hư không.

    "Đây là cách em vận hành thế giới này," Seonghyeon thì thầm, giọng nói mang theo một độ rung kỳ lạ.

    Ngay lập tức, không khí trước mặt James bắt đầu vặn xoắn lại, tạo thành những vòng xoáy đen đặc với phần rìa phát ra tia lửa điện li ti.

    Một cánh cổng không gian hiện ra, sâu thẳm và hút mắt như một hố đen thu nhỏ.

    James có thể cảm nhận được luồng gió lạnh buốt từ một nơi xa xăm nào đó thổi xuyên qua cánh cổng, mang theo cả mùi của cỏ dại và sương đêm, dù họ đang đứng giữa căn cứ ngầm ngột ngạt.

    "Cổng dịch chuyển," Seonghyeon thu tay lại, nụ cười trên môi cậu vừa ngây thơ vừa đáng sợ.

    "Chỉ cần em muốn, khoảng cách giữa sự sống và cái chết, giữa nơi này và bất cứ đâu trên trái đất...cũng chỉ cách nhau một bước chân.

    Anh muốn thử bước vào xem nơi đó là thiên đường hay địa ngục không?"

    James nhìn chằm chằm vào cái hố đen đang lơ lửng, cảm giác rợn ngợp xâm chiếm tâm trí.

    Năng lực của đứa trẻ này không chỉ là dịch chuyển, mà là khả năng thao túng cả không gian và thời gian theo ý muốn của mình.

    "Rxal_h này, chút nữa chị tự giới thiệu nhé?"

    Seonghyeon nhìn cô mỉm cười.

    "Sẵn tiện, chị dẫn anh ấy đi tham quan một vòng luôn đi."

    James đứng chôn chân tại chỗ.

    Thứ khiến anh kinh ngạc chẳng phải là những dị năng quái đản mà Rxal_h vừa nhắc tới, mà là gương mặt của những kẻ đứng trước mặt mình.

    Chúng quá trẻ, quá trẻ để phải lăn lộn sinh tồn trong cái thế giới tàn khốc này.

    Thế nhưng, nhìn cái cách đám nhỏ bình thản đối mặt với hiểm nguy, anh cay đắng nhận ra chúng đã bị sự khắc nghiệt ấy mài mòn đến chai sạn.

    "Khoan đã," Keonho lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của James khi anh định cất bước.

    "Để anh ấy giới thiệu về mình trước đi chứ!"

    _____________________

    Happy New Year 2026 🎉

    Halo halo, các độc giả xinh yêu oiii.

    Tui có điều muốn nói, là vào ngày 03/01 là sinh nhật Juhoon và tui định viết chương cho riêng HoonJames.

    Thì mọi người muốn nó sẽ là một oneshot lẻ hay nằm trong mạch truyện chính luôn?

    Spoil tí phần này sẽ có chu chu nhe, mong các yêu bình luận. 🫶
     
    Alljames | Cortis | Thời Không Vô Thực
    Chương 06: Ngạt


    "Đúng đấy," Juhoon lên tiếng, giọng cậu lạnh lẽo như mặt hồ đêm đông.

    "Chúng tôi đã nói ra thông tin của mình, thì anh cũng thế.

    Nếu không anh cũng chẳng sống được qua đêm nay."

    James đứng khựng lại, hơi thở nghẹn nơi lồng ngực.

    Không phải anh đang cố che giấu một âm mưu động trời nào, mà bởi chính anh cũng đang lạc lối trong sự trống rỗng của bản thân.

    Anh nên bắt đầu từ đâu?

    Từ những ký ức vụn vỡ hay từ sự thật trần trụi rằng anh chẳng thấy mình có chút "dị lực" nào để sinh tồn giữa những đứa nhỏ này.

    "Tôi...tôi thật sự không biết," James lắp bắp, giọng anh run lên trong không gian đặc quánh mùi ozone.

    "Nếu có dị năng, có lẽ tôi đã không thảm hại thế này khi gặp các cậu."

    Keonho khẽ khịt mũi, những vệt nứt trên tay cậu chợt rực sáng lên như những con rắn điện đang giận dữ.

    "Không biết?

    Hay là đang che giấu một thứ gì đó kinh tởm hơn?"

    Bầu không khí bỗng chốc đặc quánh lại, đặc nghẹt sự đe dọa như một cơn bão sắp bùng phát.

    Để phá vỡ sự căng thẳng đang leo thang đến cực độ, Seonghyeon khẽ bước ra giữa phòng.

    Dưới ánh sáng nhợt nhạt trôi lơ lửng trên trần đá, James lần đầu tiên có cơ hội nhìn Seonghyeon thật kỹ.

    Em sở hữu một gương mặt thanh tú đến mức phi thực.

    Những đường nét cân đối, mảnh mai, hoàn hảo một cách lạnh lùng - không quá chu ngoa khi nói đó là một khuôn mặt như được tạc ra bởi một nghệ sĩ đã đánh đổi cả linh hồn mình để đạt đến vẻ đẹp tuyệt đối.

    Nhưng chính sự hoàn mỹ ấy lại khiến James bất an, bởi nó thiếu đi hơi ấm của một con người bình thường, như một bức tượng sống sót lại sau tận thế.

    Song, tất cả những điều đó chỉ là lớp vỏ.

    Tâm điểm thực sự nằm ở đôi mắt.

    Đôi mắt Seonghyeon sâu và tối, đẹp đến mức khiến người ta rùng mình.

    Chúng không phản chiếu thế giới bên ngoài, mà hấp thụ nó - tựa như hố đen im lặng, kiên nhẫn chờ đợi khoảnh khắc nuốt chửng bất cứ linh hồn nào dám chạm phải.

    Trong khoảnh khắc, James chợt hiểu vì sao người ta gọi ánh mắt ấy là "cướp hồn".

    Không cần lời đe dọa, không cần cử động dư thừa, chỉ riêng sự hiện diện của Seonghyeon cũng đủ khiến không gian trở nên ngột ngạt, như thể mọi lối thoát đều đã bị khóa chặt.

    Anh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực, nhịp tim chậm lại một cách bất thường, còn cơ thể thì đứng yên theo bản năng sinh tồn cổ xưa nhất: đừng nhìn lâu hơn nữa.

    Cái nhìn của em không mang theo sự thù địch, nhưng lại khiến James có cảm giác như mọi bí mật thầm kín nhất trong tâm khảm đang bị phơi bày dưới ánh sáng lạnh lẽo.

    Em nghiêng đầu, một lọn tóc rủ xuống che đi một phần ánh nhìn mê hồn ấy, môi khẽ nở một nụ cười nhạt nhòa nhưng đủ để khiến da gà người đối diện phải nổi lên.

    "Để em giúp anh thấy rõ hơn về 'giá trị' của chúng em nhé," Seonghyeon nheo mắt, một nụ cười nhạt hiện lên, em thì thầm bên tai James.

    Cậu nhóc đưa tay ra, những ngón tay thon dài khẽ vặn xoắn lại như đang túm lấy một tấm màn tàng hình.

    Ngay lập tức, không gian trước mặt James bắt đầu rung động dữ dội.

    Một tiếng xoẹt khô khốc vang lên, thực tại như bị xé toạc ra, để lộ một vòng xoáy đen kịt với những tia sáng xanh tím nhảy múa quanh rìa.

    Đó là một cổng dịch chuyển không gian.

    James có thể cảm nhận được luồng gió buốt giá từ một nơi xa xăm nào đó tràn qua khe nứt, mang theo mùi của sự hư vô.

    "Chỉ cần một ý nghĩ, em có thể đưa anh đến bất cứ đâu, hoặc...để anh lạc mãi mãi trong kẽ hở của thực tại," Seonghyeon nghiêng đầu nhìn James, nụ cười vẫn hiện hữu nhưng ánh mắt lại lạnh thấu xương.

    "Năng lực của em là kết nối các điểm không gian.

    Còn anh, James?

    Anh sẽ dùng thứ gì để đổi lấy chiếc vé thông hành trong thế giới này?"

    James nhìn chằm chằm vào cái hố đen đang xoáy tít nãy giờ, mồ hôi lạnh chảy dài dọc sống lưng.

    Anh nhận ra mình không chỉ đang đối mặt với những đứa trẻ có siêu năng lực, mà là những kẻ có thể bẻ cong quy luật của vũ trụ chỉ bằng một cái búng tay.

    Rxal_h tiến lên giải vây cho James, cô chạm nhẹ tay vào vai James, hơi lạnh từ bàn tay cô khiến anh rùng mình.

    "Đi thôi, James.

    Để tôi dẫn anh đi tham quan nơi này.

    Hy vọng là trước khi chuyến tham quan kết thúc, anh sẽ nhớ ra mình là cái thứ gì.

    Nếu không..."

    Cô không nói hết câu, nhưng tiếng cười khúc khích của Seonghyeon ở phía sau cùng tiếng sấm sét nổ lách tách trên tay Keonho đã hoàn thiện nốt bản án tử hình lơ lửng trên đầu anh.

    James bước đi, đôi chân nặng trĩu, anh nhận ra mình không phải được mời vào một đội cứu thế, mà vừa bước chân vào một hang ổ của những con quái vật mang gương mặt thiên thần.

    ___________________

    Thông báo:

    Hihi lại sắp tới sinh nhật Seonghyeon rồiii, giống như đợt trước các độc giả muốn truyện lẻ hay mạch khác của bộ này ạ?

    Có thể tui sẽ đăng sớm hơn hoặc trễ hơn sinh nhật của ẻm vì tui phải học nội trú và tui không được sài điện thoại. 😿

    Mấy nay bị ghiền Seonghyeon ý...

    Đọc mấy bộ khác toàn thấy Seonghyeon là nam phụ si tình không à.

    Và với quyết tâm thiên vị em hơn thì ẻm sẽ được đẩy nhanh tuyến tình cảm hơn so với các thành viên khác nheee.
     
    Alljames | Cortis | Thời Không Vô Thực
    Juhoon


    Trong không gian tĩnh mịch của căn cứ ngầm, hôm nay bỗng dưng có chút hơi ấm khác lạ.

    Đó là sinh nhật của Juhoon.

    James đã dành cả buổi chiều loay hoay trong căn bếp cũ kỹ, cố gắng nướng một chiếc bánh ngọt tử tế nhất giữa thời buổi loạn lạc.

    Để có được đống nguyên liệu ấy anh đã phải nài nỉ Rxal_h tạo ra, đổi lại James sẽ để cô xoa đầu.

    Anh nâng niu nó như nâng niu chút tình cảm thầm kín dành cho cậu thiếu niên có khuôn mặt lạnh lẽo như tượng kia.

    Thế nhưng, khi vừa bước ra hành lang, chiếc bánh trên tay anh suýt chút nữa đã rơi xuống sàn.

    Dưới ánh sáng xanh lập lờ, Juhoon đang đứng đó.

    Đối diện cậu là một chàng trai, một người đồng đội cũ mà Juhoon vô tình cứu giúp từ thời đầu.

    "Juhoon, mình vẫn luôn tìm cậu..."

    Chàng trai kia nghẹn ngào, bàn tay chạm vào vai Juhoon đầy luyến tiếc.

    "Đi cùng mình nhé?

    Mình...mình thực sự yêu cậu."

    James đứng chết lặng trong bóng tối.

    Từ góc độ này, anh thấy Juhoon không hề đẩy ra.

    Trái tim James thắt lại, một cảm giác chua chát lan tỏa khiến anh choáng váng.

    Anh quay lưng đi, bước chân vội vã như muốn chạy trốn khỏi sự thật rằng mình chỉ là một kẻ dư thừa trong thế giới quái dị này.

    Chưa kịp đi xa, một bàn tay lạnh toát đã nắm chặt lấy cổ tay anh.

    Lực nắm mạnh mẽ và đầy tính chiếm hữu.

    "Anh đi đâu?"

    Giọng Juhoon vang lên, không còn là âm thanh của một cậu nhóc 16, 17 tuổi thường ngày, mà trầm đục và đầy áp chế như tiếng vọng từ vực thẳm.

    James chưa kịp định thần, từ dưới gấu áo và dọc theo cánh tay của Juhoon, những sợi dây leo xanh thẫm, xù xì bỗng trườn ra như những con rắn săn mồi.

    Chúng lao tới, quấn chặt lấy hông James, siết mạnh đến mức khiến anh thốt lên một tiếng nghẹn ngào.

    James không nhìn cậu, anh cố vùng ra, giọng nói nghẹn lại vì tủi hờn: "Về phòng!

    Chúc mừng sinh nhật, có vẻ tôi không cần phải tặng quà nữa rồi."

    James bị kéo giật ngược trở lại, tấm lưng đập mạnh vào lồng ngực vững chãi của Juhoon.

    Những chiếc gai nhỏ trên dây leo khẽ cạ vào lớp áo.

    Anh bàng hoàng nhìn xuống, là dị năng của Juhoon.

    "Em...em làm cái gì thế này?"

    James lắp bắp, đôi chân anh run rẩy khi cảm nhận được sức mạnh của những sợi dây leo đang không ngừng siết chặt.

    Juhoon không trả lời ngay.

    Cậu vùi mặt vào hõm cổ anh, hít hà mùi hương quen thuộc.

    Đôi mắt cậu lúc này rực lên một sắc sẫm tối tăm, hoàn toàn mất đi vẻ ngây thơ vốn có.

    "Em đã bảo rồi mà..."

    Juhoon thì thầm, giọng nói sát bên tai khiến James rùng mình.

    "Đã lọt vào tầm mắt của em, thì cho dù là hơi thở này, anh cũng không được phép mang đi đâu cả.

    Ở yên đây, hoặc để những sợi dây này bóp nghẹt anh, chọn đi Angle?"

    Juhoon xoay người anh lại, ép James vào bức tường đá lạnh lẽo.

    Ánh mắt cậu rực lên một thứ tình cảm cuồng nhiệt, si mê đến mức cực đoan.

    Cậu chẳng quan tâm đến người kia đang đứng ngẩn ngơ đằng xa, trong mắt cậu lúc này chỉ phản chiếu duy nhất hình ảnh người đàn ông đang run rẩy vì ghen tuông trước mặt.

    "Anh đang giận vì chuyện gì?"

    Juhoon thì thầm, hơi thở cậu phả vào tai James.

    "Không gì."

    James trả lời.

    "Nói!"

    Juhoon gằn giọng.

    "Tôi thấy rồi, cậu ấy tỏ tình với em!"

    James quát lên, đôi mắt đỏ hoe vì uất ức.

    "Và...em không từ chối."

    Juhoon im lặng nhìn anh.

    "Cậu ấy...là gì của em?"

    James hỏi khẽ, anh không dám chắc mình có muốn nghe câu trả lời hay không.

    Juhoon nhìn sâu vào đôi mắt James, một nụ cười nửa miệng đầy tà mị hiện lên.

    Cậu ghé sát môi mình vào môi anh, chỉ cách một hơi thở:

    "Người yêu em."

    James sững sờ, cảm giác như cả thế giới sụp đổ dưới chân.

    Anh định đẩy cậu ra nhưng lời tiếp theo của Juhoon đã khiến anh ngơ ngác:

    "Vậy còn anh?" – James run rẩy hỏi, giọng nói lạc đi.

    "Là người em yêu."

    Juhoon siết chặt eo James, kéo anh lại gần.

    "Người yêu chỉ là một danh xưng của một kẻ không danh phận, là kẻ đơn phương đuổi theo em."

    Juhoon lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm.

    "Nhưng anh là người duy nhất sở hữu trái tim này.

    Angel của em, đừng bao giờ nghi ngờ sự si mê của em dành cho anh.

    Nó còn đáng sợ hơn cả cái thế giới ngoài kia đấy."

    "A..um...

    Juhoon..?"

    Giọng nói ngập ngừng phá vỡ sự tĩnh lặng, như tiếng lá khô bị giẫm nát dưới chân.

    Kẻ kia run rẩy lên tiếng, cố gắng khơi gợi chút sự chú ý từ đôi mắt vốn dĩ từ lâu đã chẳng còn đặt thế gian vào trong đó.

    Juhoon nhìn sang, ánh mắt chứa đầy sự chán ghét.

    Như thể cậu đang nhìn thấy một thứ rất bẩn mắt.

    "Biến đi," Hai từ ngắn cũn phát ra từ miệng Juhoon.

    "Nhưng.."

    Có vẻ như kẻ kia vẫn cố chấp nán lại.

    "Biến hoặc chết!"

    Giọng Juhoon không lớn như mang lại sự lạnh lẽo không thôi.

    Nỗi sợ hãi tột cùng đánh gục mọi sự cố chấp, khiến hắn tháo chạy trối chết khỏi đây, không dám một lần ngoảnh đầu lại.

    Juhoon không mảy may quan tâm, cậu khẽ nâng cằm anh lên, rồi bất ngờ ép nụ hôn xuống bờ môi đang mím chặt đầy bướng bỉnh kia.

    James kinh ngạc, anh nghiến răng cự tuyệt, cố ngăn không cho cậu tiến sâu hơn vào lãnh địa của mình.

    Cái nhíu mày sắc lẹm hiện rõ trên gương mặt Juhoon.

    Không chút kiên nhẫn, cậu bóp mạnh hai bên má anh, ép anh phải đối mặt với sự tàn nhẫn xen lẫn si mê của mình.

    Juhoon ghé sát tai anh, thì thầm bằng chất giọng trầm khàn đầy nguy hiểm:

    "Một là anh tự mở miệng ra."

    "Còn hai, là tôi đè anh ra tại đây."

    "E...em dám...!?"

    James lắp bắp, không giấu nổi sự bất ngờ.

    "Đừng quên em đủ tuổi để làm bất cứ điều gì em muốn, Angel à~"

    Khi đã thành công đe dọa người lớn hơn, Juhoon không đợi thêm một giây nào, cậu lập tức chiếm lấy đôi môi vừa hé mở, thực hiện một cuộc càn quét đầy tham lam và mãnh liệt.

    Cậu nhóc nhỏ hơn không chút do dự tiếp tục khám phá, không quá mãnh liệt.

    James cảm thấy như không khí xung quanh bị rút cạn, anh bấu chặt vào áo của Juhoon để tìm một điểm tựa.

    Trong không gian tĩnh mịch, chỉ còn nghe tiếng thở dốc và tiếng hôn ái muội vang lên.

    James cảm thấy hơi choáng váng, nhưng ánh mắt của Juhoon lại khiến anh không thể rời đi.

    Bàn tay của Juhoon từ từ di chuyển lên gáy anh, giữ chặt để nụ hôn thêm sâu.

    James khẽ rên rỉ, âm thanh đó nhanh chóng bị Juhoon nuốt chửng.

    Khi Juhoon lùi lại một chút để lấy hơi, một sợi chỉ bạc kéo dài giữa hai đầu môi trước khi cậu lại tiếp tục vồ vập lấy anh.

    Trong bóng tối của hành lang, chiếc bánh sinh nhật bị bỏ quên trên chiếc bàn đá, còn James thì hoàn toàn chìm đắm trong sự chiếm hữu ngọt ngào và đầy nguy hiểm của "con quái vật" mang tên Juhoon.

    _____________________

    Phần này là một mạch truyện nhỏ của cốt truyện chính.

    Nên có nhiều phần mọi người sẽ khó hiểu, tại sao lại xuất hiện sự có mặt của những kẻ bên lề.

    Nếu bộ truyện này viết tới lúc đó mọi người sẽ được giải đáp thắc mắc nha.

    Mọi người đọc hoan hỉ thôi.

    Maiiu 🫶
     
    Alljames | Cortis | Thời Không Vô Thực
    Seonghyeon


    Ánh đèn vàng mờ ảo trong căn hộ nhỏ không xua đi được cái không khí đặc quánh sự phóng khoáng và men say.

    Trên bàn, những lon bia rỗng nằm lăn lóc cạnh chiếc bánh kem nhỏ đã cắt dở, xen lẫn với vài mảnh giấy ghi những thử thách quái đản mà cả hai đã thực hiện từ đầu buổi đến giờ.

    Hôm nay, Seonghyeon chính thức bước sang tuổi 20 — cái tuổi mà theo cách nói của cậu là "đủ tư cách để chịu trách nhiệm cho mọi sai lầm của trái tim mình."

    James, người anh thân thiết luôn bao bọc cậu, lúc này đã ngà ngà say.

    Gương mặt anh đỏ bừng, đôi mắt thường ngày tinh anh giờ phủ một tầng sương mờ mịt.

    Anh đặt tay vào vai Seonghyeon, cười cười.

    Khuôn mặt vốn dĩ sắc sảo với những đường nét thanh tú của anh giờ đây đỏ ửng lên vì hơi men, tạo nên một sự tương phản đầy quyến rũ với làn da trắng sứ.

    Mỗi khi James bật cười khúc khích trước một câu nói đùa của Seonghyeon, cơ mặt anh lại giãn ra, làm lộ rõ những vệt "râu mèo" nhỏ xíu hiện lên nơi khóe miệng và gò má.

    Hình ảnh ấy khiến vẻ ngoài sắc sảo, lạnh lùng thường ngày bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một vẻ đẹp mĩ miều, có chút ngây ngô của một kẻ say.

    Anh nghiêng đầu, mái tóc hơi rối rủ xuống trán, bàn tay cầm lon bia đung đưa không vững.

    James cứ thế vừa cười vừa lẩm bẩm những câu chữ không rõ nghĩa, đôi gò má hồng rực cùng nụ cười râu mèo đặc trưng ấy khiến anh trông giống như một chú mèo nhỏ, đẹp đến mức khiến người đối diện phải nín thở vì lo sợ chỉ cần chạm nhẹ vào, vẻ đẹp ấy sẽ tan biến mất.

    Seonghyeon ngồi đối diện, hoàn toàn bị đóng đinh trước vẻ mĩ miều ấy, trái tim cậu lỗi nhịp trước một James vừa quen thuộc.

    "Này...Seong..hyeon...em uố..uống chậm quá đấy!

    Đã bảo hôm nay...anh em mình phải 'tới bến' mà.

    Em mà không uống hết chỗ này...ah..anh sẽ phạt em thêm một thử thách nữa!"

    Seonghyeon khẽ mỉm cười, đôi mắt cậu vẫn giữ được sự tỉnh táo lạ kỳ dù đã uống không ít.

    Cậu lặng lẽ quan sát James — người đàn ông mà cậu đã thầm yêu suốt những năm tháng niên thiếu, người đã luôn đứng đó như một bến đỗ an yên nhưng lại quá vô tâm để nhận ra tình cảm đang lớn dần trong lòng "cậu em trai" nhỏ.

    Cậu cầm lon bia, khẽ cụng vào lon của James, tạo nên một tiếng "cộp" khô khốc giữa không gian tĩnh lặng.

    "Hyung, anh say rồi đấy."

    Seonghyeon bật cười, giọng trầm thấp và có chút khàn đặc vì cồn.

    "Từ nãy đến giờ anh thua toàn những trò lăng nhăng thôi.

    Nào là nhảy lò cò, nào là gọi điện cho số lạ...Anh không thấy chán à?"

    "Chán sao?

    Không hề!"

    James huých vai cậu nhóc, mái tóc rối bời quệt qua má Seonghyeon.

    "Chơi tiếp...phải chơi tiếp.

    Thật hay Thách tiếp đi!

    Anh đang thắng thế mà..."

    Anh chỉ tay về phía Seonghyeon, ánh mắt tinh nghịch: "Anh thách em...đi tỏ tình với người em thích nhất.

    Và..và...phải hôn người đó một cái thật nồng cháy!

    Làm được không?

    Đàn ông 20 tuổi?"

    Dứt lời, James dường như đã dùng hết chút sức lực cuối cùng.

    Anh gục đầu xuống bàn, tiếng thở đều đặn vang lên ngay lập tức.

    Men bia đã kéo anh vào một giấc ngủ sâu, để lại một khoảng lặng mênh mông trong căn phòng.

    Seonghyeon sững sờ trong giây lát, rồi một nụ cười chua chát hiện lên trên môi.

    Cậu khẽ với tay, chạm nhẹ vào những sợi tóc rối của James.

    | Thách em tỏ tình sao? | Seonghyeon thì thầm, giọng cậu run rẩy nhưng chứa chan sự si mê bấy lâu nay.

    "James à, người em thích nhất...vốn dĩ đang ngủ gục ngay trước mặt em đây này."

    Cậu quỳ xuống sàn để gương mặt mình ngang tầm với James.

    Dưới ánh đèn nhạt nhòa, James trông bình yên và dịu dàng đến lạ.

    Seonghyeon khẽ khàng nắm lấy bàn tay đang buông thõng của anh, đan những ngón tay mình vào đó.

    "Anh vốn chẳng biết gì cả.

    Anh dạy em cách lớn lên, nhưng lại không dạy em cách ngừng yêu anh."

    Seonghyeon nghẹn ngào, đôi mắt rực lên niềm khát khao xen lẫn đau đớn.

    "Anh thử thách em...vậy thì em sẽ thực hiện nó, dù anh sẽ chẳng bao giờ hay biết."

    Seonghyeon chầm chậm tiến sát lại, hơi thở cậu nóng hổi hòa cùng mùi bia nồng đượm từ phía James.

    Cậu đặt một nụ hôn nhẹ lên trán, rồi lướt xuống sống mũi, và cuối cùng dừng lại trên đôi môi mềm mại của người anh đang say ngủ.

    Đó không phải là một nụ hôn chớp nhoáng, mà là một sự bày tỏ mãnh liệt, nồng cháy và tràn đầy chiếm hữu mà Seonghyeon đã kìm nén suốt nhiều năm qua.

    Khi đôi môi rời đi, Seonghyeon khẽ tựa trán mình vào trán James, mỉm cười trong nước mắt:

    "Tỏ tình xong rồi, hôn cũng xong rồi.

    James, sinh nhật năm 20 tuổi này, em đã chính thức cướp lấy anh."

    Trong cơn mơ màng, James chỉ thấy một luồng điện xẹt qua môi mình, ấm nóng và ngọt ngào.

    Anh không hề biết rằng, "cậu em trai" của mình vừa chính thức hạ quyết tâm, bắt đầu một cuộc hành trình theo đuổi điên rồ mà anh chính là đích đến duy nhất.

    ____________________

    Hihi, vừa chạy deadline cho lớp vừa viết nên hơi sơ sài.

    Tui sẽ bù cho các độc giả sau nheee.

    Maiiu
     
    Alljames | Cortis | Thời Không Vô Thực
    Chương 07: Chiêm


    Rxal_h ra hiệu cho James đi theo mình.

    Bước chân cô gần như không phát ra tiếng động, nhưng mỗi lần đế giày chạm xuống sàn đá, James lại cảm thấy một luồng áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực, như thể không gian xung quanh đang bị nén chặt lại.

    "Đừng nhìn, cũng tuyệt đối đừng chạm vào những phiến đá đó," Một lần nữa, cô nhắc anh về vấn đề này mà không quay đầu lại "Chúng có trí nhớ.

    Chúng sẽ tạc lại hình hài của kẻ lướt qua, "Cô dừng lại một lúc, nói "Và nếu anh chạm vào — chúng sẽ thay thế anh."

    James nhíu mày.

    Anh nhìn sang bên phải theo phản xạ, và lập tức anh nhận ra điều cô vừa nói không phải ẩn dụ.

    Các vết nứt chằng chịt trên vách đá bắt đầu chuyển động một cách rùng rợn.

    Chúng không nứt thêm, mà là hòa hợp lại — âm thầm và nhầy nhụa như những thớ cơ đang hình thành.

    Dưới ánh đèn lờ mờ, chúng dần tụ lại, tạo nên những khuôn mặt méo mó, quằn quại như thể đang cố thoát ra khỏi ngục tù đá tảng nhưng lại bị mắc kẹt vĩnh viễn bên trong.

    James chớp mắt thật nhanh, và trong tích tắc, mọi thứ lại trở nên im lìm như chưa từng có gì xảy ra.

    Nhưng James biết nó đã ở đó.

    "Ở đây," Rxal_h tiếp lời "quy tắc chỉ tồn tại khi ta tin vào nó.

    Chỉ cần lơ là một giây, nơi này sẽ chọn một quy tắc khác để nuốt chửng anh."

    Họ băng qua một hành lang hẹp.

    Nhịp bước chân anh và cô không trùng nhau, không phải vì họ đi ở hai tốc độ khác nhau.

    Mà bởi...sàn đá dưới chân mỗi người dường như đang co dãn ở những chiều không gian khác biệt.

    James cố gắng hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh, nhưng rồi anh rùng mình nhận ra lồng ngực phập phồng của mình lại không có lấy một tiếng động nào phát ra.

    Không gian như đã tước đoạt đi âm thanh của anh, để lại một sự im lặng chết chóc đến lạnh người.

    Rxal_h mấp máy môi, nói bằng khẩu hình miệng.

    James chỉ hiểu đại khái là "Âm thanh, giữ lại — đoạn này.

    Nó, trả lại."

    "Trả...lại?"

    James hỏi, nhưng không có tiếng động nào thoát ra.

    Lời nói rời khỏi môi anh như một hơi thở trống rỗng, vô trọng lượng.

    Họ tiếp tục bước đi vài nhịp.

    Ngay sau đó, tiếng "Trả...lại?" của chính James đột nhiên vọng lên từ phía sau lưng anh, méo mó, chậm hơn nửa khắc, như một chiếc bóng âm thanh vừa vặn đuổi kịp chủ nhân của nó.

    Anh rùng mình, cảm giác sởn gai ốc chạy dọc sống lưng.

    Rxal_h ngoái nhìn anh, ánh nhìn xác nhận: Đúng, đó chính là sự quái dị đang diễn ra tại nơi này.
     
    Alljames | Cortis | Thời Không Vô Thực
    Chương 08: Ảo


    Họ dừng trước một căn phòng rộng hơn.

    Không gian bên trong lộ rõ sự...dị thường.

    Một chiếc bàn bị bẻ cong theo một góc không thể tồn tại – hai chân trước chạm đất, hai chân sau lại dựng lên tường mà không rơi.

    Những đồ vật nhỏ trôi lơ lửng không theo quỹ đạo nào có thể đoán được – thỉnh thoảng đổi hướng giữa chừng, như bị kéo bởi những lực vô hình thay đổi mỗi giây.

    Một giọt nước rơi từ trần xuống.

    Cứ ngỡ sẽ có tiếng tách, nhưng không.

    Nó không bao giờ vang lên.

    Giọt nước treo giữa không trung, rung khẽ, rồi...chảy ngược lên.

    Anh lùi nửa bước theo bản năng.

    Rxal_h đặt tay lên vai anh, không đè lực, cũng không ép buộc.

    Chỉ là một cái chạm để giữ anh lại, như nói rằng: điều này bình thường...tại nơi đây.

    "Có những góc," cô nói, "nơi thời gian không chịu đi thẳng.

    Có nơi trọng lực chỉ nhớ ra mình tồn tại khi có người nhìn nó.

    Đừng cố sửa nó trong đầu.

    Cứ để nó sai."

    James nuốt khan.

    "Làm sao...mọi người sống được trong chỗ thế này?"

    Lần này, tiếng nói của anh vang ra đúng lúc, như thể căn hầm đã thôi trêu đùa anh trong một khoảnh khắc hiếm hoi.

    Rxal_h im lặng vài giây.

    "Bằng cách không quên mình vẫn là con người," cô đáp.

    Rồi sau đó, chậm rãi thêm: "Và bằng cách chấp nhận...rằng nơi này không phải là nhà."

    Một cánh cửa khác nằm ở mé trái căn phòng – nhưng nó không nằm thẳng trên tường.

    Nó cắm vào không gian theo góc xiên, như thể ai đó đã đóng nó vào nhầm chiều của thực tại.

    Rxal_h bước đến gần, khẽ nói:

    "Phía sau cánh cửa này...là nơi anh sẽ hiểu vì sao chúng tôi không bao giờ gọi đây là nơi trú ẩn."

    Bàn tay cô chạm vào tay nắm.

    Không gian xung quanh họ khẽ cong lại – như mặt nước bị một hòn đá vô hình chạm vào.

    "Anh sẵn sàng chưa?"

    Giọng cô không hẳn là câu hỏi.

    Nó giống như một lời cảnh báo cuối cùng – trước khi những quy tắc cuối cùng mà James tin vào...sẽ ngừng tồn tại.

    Cánh cửa khẽ xoay, không phải theo bản lề – mà theo một trục vô hình đâu đó giữa không trung.

    Như trong những bộ phim viễn tưởng nào đó anh từng xem...

    Chắc vậy, James cũng không biết đó liệu có phải mảnh kí ức vụn vặt của mình không.

    Vì sao cảm giác anh đã từng thấy ở đâu rồi?

    Khi khe hở mở đủ rộng, bóng tối bên trong đặc quánh như một chất lỏng đen không có tên.

    James bước theo Rxal_h.

    Ngay khi anh đặt chân qua ngưỡng cửa, thế giới bên trong không tiếp nhận anh ngay lập tức.

    Cơ thể anh như bị chia tách thành nhiều lớp – một phần bước tới, một phần vẫn còn ở lại phía sau, và tất cả chỉ kịp ghép lại với nhau khi anh thở hắt ra, nặng nề.

    Không gian này rộng lớn hơn bất kì căn hầm nào anh từng tưởng tượng.

    Trần không phải trần, nền không phải nền – tất cả là một khoảng không vô định, nơi các khối đá, hành lang, cầu thang gãy vụn và những mảnh cấu trúc treo lơ lửng, liên kết với nhau bằng những quy luật chỉ nơi này hiểu.

    Ở góc xa, có những cánh cửa không dẫn tới tường mà dẫn ra khoảng trống.

    Có cánh cửa mở ra bên trong cánh cửa khác, như một tổ kén vô tận.

    "Chúng tôi gọi nơi này là Tầng Trong," Rxal_h nói, giọng cô trầm xuống.

    "Nó không được tạo ra...nó tự lớn lên."

    Gần đó, một đoạn cầu thang quay ngược lên phía trên trần, như thể điểm đúng mới là cấu trúc không gian phía trên.

    "Đi thôi!"

    Rxal_h khẽ nói, cô bước đi tự tin đến thế không phải vì không sợ.

    Mà là vì nếu không chúng tồn tại thì chúng sẽ không bao tồn tại dù chúng có đang xuất hiện ngay trước mắt đi nữa.

    "Anh phải tin là chúng đang hiện hữu ở đó để đỡ lấy anh."

    Cô quay lại, như đang khích lệ anh hãy tiến lên.

    Thế nhưng sự hồi hộp trong James vẫn không thôi, khi anh bước lên bậc thứ nhất, may mắn chân anh vẫn có điểm tựa, như thể bậc thang nhớ ra mình phải tồn tại đúng lúc anh cần nó.

    Ở một góc khuất, những ký hiệu lạ được khắc vào đá – vừa như ngôn ngữ, vừa như vết thương cũ.

    Chúng giật mình co rút khi James bước tới gần, rồi nằm im, giả vờ vô tri.

    "Đừng chạm vào chúng," Rxal_h nói khẽ.

    "Nó là lời nguyền."

    Một âm thanh vang lên – không lớn, nhưng trượt dài vào óc, như tiếng kim loại cào vào một giấc mơ.

    James quay đầu.

    Ở phía xa, một hành lang co giãn theo nhịp hô hấp của ai đó.

    Những bóng người mờ nhạt đi qua rồi biến mất ngay khi anh cố nhìn rõ hơn – như thể chính không gian này đang rehearsal những điều nó chưa kịp thành hình.

    "Ở đây," Rxal_h tiếp lời, "có những thứ không phải đồng minh, cũng không hẳn là kẻ thù.

    Chúng chỉ...tồn tại song song, như ký ức của thế giới này."

    "Và nếu chúng nhận ra anh," cô nói thêm, "chúng sẽ muốn biết anh có phải...phần tiếp theo hay không."

    James thấy lạnh dọc sống lưng.
     
    Alljames | Cortis | Thời Không Vô Thực
    Chương 09: Khiếp


    Một cơn gió không biết từ đâu thổi qua, nhưng thay vì lướt trên da, nó đi xuyên vào suy nghĩ của anh, chèn lên trên những suy nghĩ ngổn ngang trong anh và cuốn nó đi mất.

    Bỗng, từ phía dưới.

    Rất xa, vang lên tiếng bước chân.

    Không phải của họ.

    Bước chân không vội vã, không hấp tấp cứ như tiếng bước chân ấy chỉ đang lập lại một thói quen hằng ngày.

    Rxal_h nghiêng đầu lắng nghe.

    Gương mặt cô thoáng cứng lại.

    "…Không phải người của chúng ta," cô nói chậm rãi.

    "Và không phải thứ anh đã gặp ngoài kia."

    Cô siết nhẹ cổ tay anh.

    Lần đầu tiên, trong ánh mắt cô không còn sự bình thản.

    "Sao chúng lại xuất hiện vào lúc này chứ..?"

    "Đi sát tôi.

    Ở Tầng Trong, những gì anh nhìn thấy…không phải lúc nào cũng là thứ đang nhìn anh."

    Âm thanh tiến gần hơn.

    Không gian rung lên rất khẽ.

    Ở đâu đó trong bóng tối của tầng sâu hơn, một điều gì đó đã thức giấc.

    Chợt ở phía hành lang khi nãy hai người vào những bóng đen trước đó anh thấy lướt nhanh qua, tần suất dày đặc hơn và có vẻ như những cái bóng ấy không chỉ dừng ở việc lượn lờ bên ngoài hành lang, chúng đang dần tiến vào căn phòng James với Rxal_h đang trốn.

    Lẫn trong những bóng đen mờ nhạt ấy Rxal_h thấy một thân ảnh đứng đó.

    Bất động, nhìn chằm chằm vào cả hai.

    Điểm khác biệt là thứ nhìn giống người ấy lại không có ngũ quan mà chỉ có một con mắt to chính giữa khuôn mặt.

    Con mắt ấy mở to, đồng tử giãn ra nhưng vẫn không che khuất được hết những tơ máu đỏ sẫm chằng chịt bên trong con ngươi kia.

    "Chết tiệt!"

    Rxal_h chửi đổng, "Tại sao thứ đó lại xuất hiện bây giờ chứ?!", "Mấy người đâu rồi, tới nhanh đi!!"

    Cô gằn giọng thì thầm, nhưng từ biểu cảm trên khuôn mặt ấy, cô như đã muốn thét lên.

    Sự xuất hiện của những chiếc bóng kia đã khiến từng thớ thần kinh của James lại vào trạng thái căng thẳng cực độ và càng hoang mang hơn nữa khi cô thốt lên câu vừa nãy.

    |Làm gì có ai ở đây nữa?

    Cô ấy đang nói cái quái gì vậy?!| Dòng duy nghĩ chưa kịp dứt ra, James thất kinh, đôi đồng tử của anh co rút lại.

    Ngay trước mắt anh, đúng hơn là chỉ cách khuôn mặt anh vài xăng–ti.

    Con mắt đen ngòm mới giây trước còn cách anh một đoạn giờ đã phóng to, cái thứ sinh vật kia nhanh như chớp siết lấy cần cổ trắng ngần của James, sinh vật ấy nhấc bổng anh ra khỏi mặt đất.

    James cảm giác không khí đang bị tước đoạt khỏi anh, dù cố vùng vẫy thì sức anh cũng không sao đọ lại thứ kia.

    Càng vùng ra thứ kia càng siết chặt lấy cổ anh hơn.

    Cùng lúc đó những bóng đen mờ nhòe khi nãy xông vào bao vây lấy Rxal_h, không chừa cho cô đường lui

    "Xoẹt!!"

    Âm thanh lớn phát ra như có thứ gì bị xé toạc và kéo hết sự chú ý của mọi người vào đó.

    James hoảng sợ lia mắt theo.

    |Lại có thứ gì kéo tới nữa?| Cái suy nghĩ ấy lướt nhanh qua não bộ của James khiến anh càng thêm rùng mình.
     
    Alljames | Cortis | Thời Không Vô Thực
    Keonho


    Dưới lòng trú ẩn, sinh nhật không bao giờ là một ngày trọn vẹn.

    Nó chỉ là một khoảnh khắc tạm thời mà con người cố níu lại, trước khi thế giới mục ruỗng này nhớ ra họ vẫn còn tồn tại.

    Buổi sinh nhật của Keonho diễn ra trong phòng sinh hoạt chung của khu hầm.

    Lạnh lẽo, thiếu ánh sáng nhưng Juhoon và Seonghyeon vẫn xoay xở được một chiếc bánh nhỏ làm từ khẩu phần nén, trên cắm một mẩu nến cong queo.

    Martin đang cố tận dụng chiều cao của gã mà treo tấm vải rách lên trần, gã tự hào khoe thành tích của mình khiến Keonho ngứa mắt mà muốn đá xéo gã mấy câu.

    Và Rxal_h lay hoay tạo ra những món đồ nhỏ để nhìn nơi này giống một buổi tiệc sinh nhật hơn, còn James thì đến muộn hơn tất cả.

    Keonho đứng giữa họ, lắng nghe những lời chúc ngắn ngủi.

    Cậu mỉm cười, nhưng ánh mắt chỉ lướt qua mọi người rồi dừng lại ở James trong một khoảnh khắc rất ngắn trước khi quay đi.

    James nhận ra điều đó nhưng anh không đáp lại hay nói gì cả.

    Lần lượt các thành viên tặng quà cho Keonho, cậu cười rất tươi và đón nhận những món quà ấy.

    "Chúc mừng sinh nhật," James nói, đưa cho Keonho một con dao gấp đã được mài lại cẩn thận.

    "Anh nghĩ…em sẽ cần nó."

    Keonho nhận lấy, ngón tay khẽ chạm vào tay anh.

    Cậu cười, nhưng nụ cười không kéo dài.

    "Anh tránh em cả tối," Keonho nói nhỏ, đủ để chỉ James nghe.

    James định đáp, nhưng Martin đã reo lên kéo mọi người lại gần bánh.

    Tiếng hát mừng sinh nhật vang lên lạc nhịp, vụng về, nhưng thật.

    Keonho nhắm mắt thổi nến.

    Khi mở mắt ra, cậu tìm James theo phản xạ — và chỉ thấy anh đang đứng lệch sang một bên, giữ khoảng cách như thể giữa hai người có một bức tường vô hình.

    Niềm vui tắt nhanh như ngọn nến vừa rồi.

    Suốt thời gian sau đó tuyệt nhiên Keonho không còn cười với James một lần nào nữa, có lúc James vẫn thấy ánh mắt của cậu nhóc ấy hướng về phía mình nhưng nhanh chóng rời đi khi bị anh phát hiện.

    Sau khi mọi người giải tán, Keonho bỏ về phòng mình trước.

    James đứng lại lâu hơn cần thiết, cho đến khi Rxal_h lướt qua, liếc anh một cái rất nhẹ.

    "Em ấy để ý," cô nói.

    "Và không giỏi giấu cảm xúc."

    James biết.

    Khi anh đi qua khúc hành lang khuất sáng, bỗng có bàn tay vươn ra kéo anh vào.

    "!?"

    "Nói chuyện với tôi một lát."

    Không kịp để James trả lời Keonho đã kéo anh đi.

    Động tác nhanh, dứt khoát nhưng không dùng quá nhiều lực vì sợ người lớn hơn đau.

    Keonho kéo James vào phòng mình rồi khóa trái cửa không cho James cơ hội trốn.

    "Anh tránh tôi."

    James giật mình.

    "Không, không phải–"

    Đứa nhỏ này khi giận anh thì sẽ luôn đổi cách xưng hô với anh.

    "Có!"

    Keonho nói ngay, không cho anh hoàn thành câu.

    Giọng cậu thấp, hơi gắt, nhưng có gì đó rất trẻ con bị kìm lại.

    "Cả ngày nay."

    James im lặng.

    Và chính sự im lặng ấy khiến Keonho quay đi.

    "Thôi," cậu nói, vai căng cứng.

    "Coi như tôi chưa nói gì đi."

    "Không phải vậy," James nói khẽ.

    "Anh chỉ…không muốn làm em gặp nguy hiểm."

    Keonho quay lại, nhìn thẳng vào anh.

    Ánh mắt cậu tối đi một khắc.

    "Anh nghĩ tôi sợ à?"

    Rồi giọng cậu chùng xuống.

    "Hay là…anh không muốn ở gần tôi nữa?"

    Câu hỏi ấy không cần câu trả lời.

    Keonho tiến lên một bước, gần đến mức James phải tựa lưng vào tường.

    Cậu nhóc này đã lớn hơn James rất nhiều so với lần đầu anh gặp cậu.

    Keonho nghiêng đầu, giọng nũng nịu rất cố ý, như một đứa trẻ biết rõ mình đang làm gì.

    "Anh làm tôi buồn."

    Cậu nói "Bắt đền đi!"

    James bật cười khẽ, bất lực "Keonho, em đã 17 rồi."

    "Biết."

    Cậu đáp ngay.

    "Và tôi biết mình muốn glên

    James chưa kịp phản ứng thì Keonho đã bế xốc anh lên.

    Động tác nhanh, chắc, không chút do dự.

    Bàn tay Keonho đặt lên eo anh, giữ chặt, chắc chắn, như thể đó là vị trí vốn dĩ thuộc về cậu từ trước.

    James hít một hơi ngắn vì bất ngờ.

    Bàn tay vô thức bám chặt áo của Keonho.

    "Keonho–"

    "Im."

    Giọng cậu run rất nhẹ, gần như không nhận ra.

    "Sinh nhật tôi."

    Nụ hôn đến bất ngờ, mãnh liệt.

    Ban đầu chỉ là một cái chạm, nhưng đối với cậu nhóc mới lớn thì không có gì là đủ cả.

    Nụ hôn ấy bị kéo dài hơn khi James hé miệng muốn ép Keonho đừng lại thì cậu nhóc đã nhanh cơ hội luồng lưỡi của mình vào và hiên ngang chiếm tiện nghị bên trong miệng James.

    "Ư–um..."

    Một nụ hôn vụn về nhưng đầy sự khát khao chiếm hữu anh làm của riêng.

    James phản kháng muốn đẩy Keonho ra nhưng lại bị cậu nhóc đưa tay ra phía sau gáy.

    Cậu nghiêng đầu để nụ hôn sâu hơn, lưỡi cậu quấn lấy cái lưỡi rụt rè của James mà ra sức trêu đùa.

    James theo phản xạ mà nhắm tịt mắt lại, còn Keonho thì đã thu hết phản ứng của anh vào đáy mắt.

    Khi Keonho rời đi đã để lại một sợi chỉ bạc lóng lánh.

    "Nhìn em này," Keonho thì thầm giữa khoảng hở rất ngắn.

    "Đừng nghĩ đến việc trốn nữa."

    Cậu đặt trán lên trán James, nhưng tay vẫn không buông.

    Vòng tay săn chắc siết chặt hơn quanh eo anh, mang theo một sự chiếm hữu rõ ràng

    James khẽ thở ra, giọng trầm xuống.

    "Em thật lì."

    Keonho cười rất khẽ, môi vẫn kề sát môi anh.

    "Vì anh cho phép."

    Cậu hôn anh thêm lần nữa, chậm hơn nhưng không kém phần quyết liệt, như một lời khẳng định âm thầm.

    Khi Keonho cuối cùng cũng rời ra, James vẫn bị giữ chặt trong vòng tay ấy, không còn khoảng trống để biến mất.

    "Đêm nay," Keonho nói nhỏ, nhưng chắc nịch, "anh ở lại đây."
     
    Back
    Top Dưới