Khác [Allisagi] Ngẩng đầu nhìn trăng sáng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
407211294-256-k661528.jpg

[Allisagi] Ngẩng Đầu Nhìn Trăng Sáng
Tác giả: Vorschule1011
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Đây là phần chương mới của Isagi Yochi của dòng thời gian đen tối xuyên đến, một thế giới không có hệ thống nhưng lại tồn tại dị năng.



isagi​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [Fanfic][Allisagi] 2 tay 20 anh!?
  • [Allisagi] Zombie World.
  • [Allisagi][Collapse]
  • [Allisagi] (DROP) Showbiz hỗn loạn ?!
  • [Allisagi] Ngẩng Đầu Nhìn Trăng Sáng
    Chương 1


    Tít...tít...

    ..

    " Bệnh nhân số 11, Isagi Yoichi."

    " Chấn thương vùng đầu do bị một vật sắt nhọn va chạm.

    Khả năng hồi phục dưới 50%."

    Ai vậy...

    " Còn vấn đề tỉnh lại tuỳ thuộc vào ý chí sinh tồn của cậu bé."

    " Mong người nhà chuẩn bị tinh thần trước."

    Người nhà?....

    "Không biết ai ra tay nặng vậy.

    Thằng bé nằm trong đó gần tuần rồi."

    Đau quá..

    "Tội nghiệp thằng bé, mới có 15 tuổi."

    Ai đang nói vậy...

    " Nhìn gia đình nạn nhân tội nghiệp quá.

    Khóc đến ngất rồi."

    Ồn quá..

    " Yochan- Yochan của mẹ- đừng như vậy chứ hu hu hu."

    " Mình à, đừng khóc nữa thằng bé không muốn thấy em như vậy đâu."

    " Hức-.."

    Ai đang khóc vậy.

    Đau quá...

    Đầu mình như muốn nổ tung ra vậy.

    "Yo-chan...

    Yo-chan của mẹ!

    Đừng bỏ mẹ mà, làm ơn tỉnh lại đi con ơi!"

    "Mình à, bình tĩnh lại đi.

    Isagi là một đứa trẻ mạnh mẽ mà..."

    Tiếng khóc nghẹn ngào, tiếng an ủi trầm thấp của hai người nào đó khiến cảm xúc của em dao động.

    Em muốn lên tiếng, muốn bảo người phụ nữ kia đừng khóc nữa, nhưng cổ họng như bị lấp đầy bởi cát nóng, không tài nào phát ra âm thanh.

    BÍP— BÍP— BÍP!!!

    "Bác sĩ!

    Bác sĩ đâu rồi?

    Bệnh nhân có phản ứng!

    Nhịp tim đang tăng vọt!"

    "Mau!

    Chuẩn bị máy kích tim và kiểm tra đồng tử ngay!"

    Ồn quá...

    Để tôi yên...

    Isagi nhíu mày, nỗ lực đấu tranh với bóng tối đang bủa vây.

    Đôi mắt vốn nhắm nghiền bấy lâu nay run rẩy, rồi chậm chạp hé mở.

    Luồng ánh sáng trắng lóa từ bóng đèn trên trần nhà đâm thẳng vào tròng mắt khiến em đau nhói.

    "Chói... quá..."

    Giọng nói thào thào, khản đặc vang lên giữa phòng cấp cứu đang hỗn loạn.

    Mọi chuyển động dường như khựng lại trong giây lát.

    "Yo-chan?"

    Người phụ nữ kia lao đến bên giường, gương mặt hốc hác vì thức trắng đêm giờ đây đẫm nước mắt nhưng ánh lên tia hy vọng mãnh liệt.

    "Bác sĩ, con tôi tỉnh rồi!

    Thằng bé vừa nói!"

    Vị bác sĩ nhanh chóng dùng đèn pin nhỏ kiểm tra phản xạ của Isagi.

    Ông thở phào, một nụ cười hiếm hoi xuất hiện sau lớp khẩu trang: "Đúng là phép màu.

    Ý chí của cậu bé này thật sự rất đáng kinh ngạc."

    Isagi cố gắng định thần.

    Trong cơn đau đầu như búa bổ, những mảnh ký ức vụn vỡ bắt đầu hiện về.

    Một con hẻm tối, hơi lạnh của kim loại, và một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn chằm chằm vào em trước khi bóng tối sụp xuống.

    Em nhìn xuống bàn tay gầy gò đang cắm đầy dây truyền dịch của mình.

    Rồi lại nhìn hai người kia, một cảm giác quen thuộc đến lạ thường bao phủ lấy cơ thể em.

    Không có sự thông báo trước, môi nhỏ hé mở rồi giọng nói khàn đến bất ngờ vang lên.

    " Mấy người .... là ai..

    Đây là ..

    đâu?

    "

    Ánh mắt vốn đờ đẫn bỗng trở nên sắc lạnh, luồng áp bức vô hình đè lên khắp căn phòng.

    Những người ở đó như bị một áp lực nào đó đè chặt xuống không dám thở mạnh.

    " Cái-..!"

    Bàng hoàng trước người nhỏ con đang yên tĩnh trên giường bệnh kia.

    Sự sợ hãi vô hình đi dọc sống lưng của mỗi con người ở đó.

    Như thể chỉ cần nói sai thì tức khắc đầu họ sẽ rơi xuống.

    Một bàn tay ấm nóng khẽ chạm lên gò má, giật mình trước hành động của người phụ nữ.

    Isagi Yoichi như có như không, bất giác thu hồi sát khí của mình.

    Dường như em không muốn tổn thương người trước mắt.

    "Yochan, bình tĩnh lại nào.."

    Nhóc con, bình tĩnh lại đi

    Người phụ nữ run rẩy, đôi bàn tay ấm áp vẫn kiên trì áp vào gò má em dù Isagi vừa mới tỏa ra hơi thở đầy nguy hiểm.

    Cảm giác ấm nóng ấy như một dòng nước mát rót vào bộ não đang bốc hỏa của em, khiến luồng sát khí vừa bùng lên bỗng chốc tan biến sạch sẽ.

    Isagi ngơ ngác, em không hiểu tại sao cơ thể mình lại tự động phản ứng như một bản năng sinh tồn cực hạn.

    "Bà.. là ai?"

    Em hỏi nhưng người đó lại khóc.

    Quen thuộc, nhưng cũng thật xa lạ.

    "Hức...

    Yo-chan, mẹ đây mà...

    Đừng nhìn mẹ bằng ánh mắt đó, mẹ sợ lắm..."

    Tiếng nấc nghẹn ngào của người phụ nữ khiến trái tim Isagi thắt lại một nhịp.

    Một cơn đau âm ỉ không phải đến từ vết thương trên đầu, mà đến từ một nơi nào đó sâu thẳm trong lồng ngực.

    Em nhìn chằm chằm vào những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt khắc khổ của bà.

    Bản năng – hay thứ gì đó tương tự vừa bùng phát trong em – bắt đầu rút lui như thủy triều, để lại một Isagi Yoichi hoang mang và vụn vỡ.

    "Tôi... con..."

    Em ngập ngừng, lưỡi như líu lại.

    Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay bà vẫn còn đó, nó thật đến mức khiến em muốn tựa đầu vào để tìm kiếm sự che chở.

    Nhưng những mảnh ký ức về một "Isagi Yoichi" 15 tuổi hiền lành, hiếu thảo trong trí nhớ của bà lại hoàn toàn lệch pha với sự lạnh lẽo đang chảy trong huyết quản em lúc này.

    Vị bác sĩ đứng cạnh đó, sau khi hít một hơi thật sâu để xua tan cảm giác ớn lạnh vừa rồi, liền tiến lại gần, giọng run run:

    "Cậu Isagi, đây là ông bà Isagi, cha mẹ ruột của cậu.

    Có lẽ do chấn thương quá nặng gây ảnh hưởng đến thùy thái dương, khiến nhận thức của cậu tạm thời bị xáo trộn.

    Đừng ép bản thân phải nhớ quá mức, điều đó sẽ khiến não bộ bị tổn thương thêm."

    Isagi im lặng.

    Em nhìn sang người đàn ông đứng phía sau – cha em.

    Ông ấy không khóc thành tiếng như mẹ, nhưng đôi mắt đỏ hoe và bàn tay nắm chặt lấy vạt áo đã tố cáo tất cả.

    Sự chân thành và tình yêu thương từ họ là thứ không thể làm giả.

    " Xin lỗi..."

    Isagi thào thào, giọng nói đã dịu đi rất nhiều nhưng vẫn còn ngậm ngừng , "Chỉ là...

    "

    "Con... không... cố ý làm mọi người... sợ."

    Mẹ em nghe vậy liền lắc đầu lia lịa, ôm chặt lấy đôi bàn tay gầy gò của em.

    Isagi nhắm mắt lại, cố gắng lục tìm trong đại não vốn đã nứt vỡ những mảnh ký ức về "cha" và "mẹ".

    Nhưng vô ích.

    Đúng vậy, em của trước đây không còn cha mẹ.

    Cuộc sống của em trước giờ chỉ có sự cô độc.

    "Con muốn soi gương."

    Isagi thì thào, cắt ngang tiếng nấc cụt của người phụ nữ.

    Người đàn ông – cha của em – vội vàng lấy một chiếc gương nhỏ từ túi xách của vợ đưa cho em.

    Khi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu, Isagi sững sờ.

    Trong gương là một khuôn mặt xanh xao, mái tóc xanh đen bù xù và vầng trán quấn băng trắng xóa.

    Đôi mắt em to tròn, trong trẻo nhưng sâu thẳm trong đồng tử lại ánh lên một tia nhìn sắc sảo, già dặn đến rợn người.

    Đây là mình?

    Một đứa trẻ yếu ớt?

    Bỗng nhiên, một cơn đau nhói từ vết thương khiến Isagi đánh rơi chiếc gương xuống tấm chăn trắng.

    Em thở dốc, ký ức về "vật sắc nhọn" kia lại hiện về rõ nét hơn.

    Không phải là một vụ tai nạn ngẫu nhiên.

    Em cảm nhận được điều đó.

    Cú đánh đó mang theo sự căm thù.

    "Yo-chan, con thấy đau ở đâu à?

    Bác sĩ!

    Mau kiểm tra cho thằng bé!"

    Nhìn sự lo lắng tột cùng của hai người tự xưng là cha mẹ, tâm trí Isagi đấu tranh dữ dội.

    Bản năng mách bảo em rằng họ là người thân duy nhất em có thể tin tưởng lúc này, nhưng một phần khác trong em lại đang gào thét, nhắc nhở em phải cảnh giác với tất cả mọi thứ.

    Bàn tay gầy gò bất chợt nắm chặt cổ tay người mẹ, lắc đầu ra hiệu không sao.

    " Tô-.. muốn về ...nhà."

    Đôi môi mấp máy, gương mặt em không thay đổi.

    " Nhưng con-,,"

    " Không sao."

    Em cắt ngang, thấy gương mặt người phụ nữ biến đổi liền vội vã bồi thêm: " Chỉ cần ..nghỉ ngơi... là được."

    "Nhưng Yo-chan, con vừa mới tỉnh lại thôi mà!

    Bác sĩ nói con cần phải theo dõi thêm..."

    Mẹ em hốt hoảng, định vươn tay ấn em nằm xuống nhưng lại khựng lại trước cái nhìn kiên định của đứa con trai.

    Isagi không trả lời, em chỉ lặng lẽ nhìn vào khoảng không.

    Trong thâm tâm, em biết rõ bệnh viện không phải nơi an toàn.

    Em ghét nó, cực kì ghét.

    Vị bác sĩ bước lên, thở dài đầy vẻ thỏa hiệp: "Về lý thuyết, bệnh nhân tỉnh lại là một dấu hiệu cực kỳ tốt, nhưng chấn thương vùng đầu không thể xem thường.

    Tuy nhiên... nếu ý chí của cậu bé đã quyết như vậy, việc cưỡng ép ở lại trong trạng thái tâm lý bất ổn cũng không có lợi."

    Sau một hồi thảo luận và thực hiện một vài bài kiểm tra phản xạ cơ bản, gia đình Isagi cũng làm xong thủ tục xuất viện tạm thời với điều kiện phải quay lại tái khám mỗi tuần.

    Chiếc xe hơi lăn bánh trên những con phố quen thuộc mà với Isagi lại đầy xa lạ.

    Em tựa đầu vào cửa kính, đôi mắt xanh thẳm quan sát từng ngã rẽ, từng biển báo với một sự phân tích tỉ mỉ đến đáng sợ.

    Và rồi, chiếc xe dừng lại trước căn biệt thự không lớn cũng không nhỏ, có lẽ em của nơi đây là một vị thiếu gia được chiều chuộng.

    Thật nhỏ, nhỏ hơn nơi trước đây em ở.

    Khi bước chân vào ngôi nhà của gia đình Isagi, một mùi thơm nhẹ nhàng của trầm hương xộc vào mũi.

    " Yo-chan.

    Để mẹ dìu con lên phòng nghỉ nhé?"

    "Con tự đi được."

    Isagi trầm giọng, bước chân em dù còn hơi loạng choạng nhưng từng bước đều rất vững chãi.

    Lặng lẽ né tránh cánh tay đang vươn tới.

    Ngôi nhà thật quen cũng thật xa lạ, bước chân như có như không đi qua một dãy hàng lang trên lầu ròi đứng trước một căn phòng.

    Cánh cửa mở ra, một không gian yên tĩnh và có phần hơi tách biệt với sự ấm cúng phía dưới lầu hiện ra.

    Căn phòng khá rộng nhưng được sắp xếp một cách ngăn nắp với tông chủ đẹp là xanh navi và đen..

    Khác với những gì em nghĩ, hình ảnh căn phòng đầy những tấm ảnh của nhiều con trai khác nhau.

    Được sắp xếp và trang trí rất khó hiểu,có lẽ " em" là một kẻ kì dị.

    "Con nghỉ ngơi đi nhé."

    Bà Isagi khẽ nói, ánh mắt vẫn không giấu nổi sự bất an trước sự lột xác lạnh lùng của con trai mình.

    Khi tiếng bước chân của bà xa dần, Isagi mới khép cửa lại.

    Em không nằm xuống giường ngay mà chậm rãi đi tới bàn học. tầm mắt hướng về phía ngăn kéo bàn bị khóa chặt.

    Không cần chìa khóa, em dùng một cây kẹp giấy nhỏ trên bàn, tra vào ổ khóa với một sự thuần thục đáng kinh ngạc.

    Cạch.

    Ngăn kéo bật ra..

    Đó là một xấp ảnh chụp lén một nhóm người thiếu niên trạc tuổi em, trên mỗi tấm hình đều có những ghi chú chi tiết về điểm yếu, thói quen và cả... lịch trình sinh hoạt của họ và ... một quyển nhật ký.

    Isagi khẽ nheo mắt, đôi đồng tử xanh sẫm rực lên một tia sáng quỷ dị.

    Em bước đến bên gương lớn, nhìn vào vết thương còn rỉ máu trên đầu mình qua lớp băng mới thay.

    " Là một 'con cừu non' bị bắt nạt."

    Em tựa lưng vào cạnh bàn, cảm nhận dòng máu trong cơ thể đang chảy nhanh hơn.

    Em của nơi này vốn dĩ đã là một kẻ bị cô lập.

    Từ dưới chân Isagi Yoichi, những cái bóng trồi lên,bắt đầu ngoe nguẩy rồi từ từ tách ra thành nhiều sợi.

    Vươn ra mà xé rách những thứ lạc loài trong căn phòng .Căn phòng vốn dĩ ngăn nắp giờ đây chìm trong một bầu không khí quỷ dị.

    Isagi đứng đó, bình thản nhìn những "đứa con" của bóng tối đang cuồng loạn tàn phá những dấu vết của em trước đây.

    Cốc!

    Cốc!

    "Yo-chan? mẹ vào nhé?"

    Tiếng gọi của bà Iyo từ sau cánh cửa vang lên, khiến những sợi bóng tối ngay lập tức rụt lại, biến mất vào trong cái bóng của Isagi như chưa từng tồn tại.

    Em nhanh chóng ném cuốn nhật ký trở lại ngăn kéo, khóa lại bằng một cái chạm tay nhẹ.

    "Vâng."

    Cánh cửa mở ra, bà Iyo bước vào, nhưng bà chợt khựng lại.

    Bà cảm thấy căn phòng dường như lạnh hơn lúc nãy, và đứa con trai của bà... dù vẫn gương mặt ấy, nhưng khí chất tỏa ra lại khiến bà có cảm giác đang đối diện với một kẻ cô độc.

    Đánh mắt khắp căn phòng, thấy những thứ mà trước đây đứa con của mình nâng niu như trân bảo bây giờ đã biến mất,.Cô không khỏi không chắc chắn với suy đoán của mình.

    " Mẹ.. có thể nói chuyện với con một chút được không."

    Isagi Iyo ngập ngừng nhìn đứa con mình nuôi lớn,giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng.

    Nghe giọng điệu ngập ngừng của người trước mắt.

    Isagi Yoichi cũng đã đoán ra đôi phần.

    " Vâng ạ."

    Nhẹ nhàng gật đầu, dù gì em cũng không có quyền ngăn cản.

    Trong căn phòng đầy ánh sáng nhưng cũng lạnh lẽo, hai con người mang hai tâm trạng khác nhau ngồi đối diện.

    Màng của tung bay trong gió sau những lời qua đáp lại.

    Gương mặt em vẫn không cảm xúc trả lời nhưng trong lòng đã rối bời.

    Người phụ nữ vẫn mỉm cười mà hỏi, chỉ là những giọt lệ trên mặt ngày càng nhiều.

    Isagi Iyo bụm miệng rồi bật khóc.

    Hình ảnh người phụ nữ cúi người khóc nấc trước người con trai khiến mọi thứ như bị xoá nhoà.

    Ngoài cửa sổ, vườn diên vĩ rùng mình trong gió.

    Những cánh hoa mang sắc xanh chao nghiêng, rồi lìa cành, bay lên cao như một khúc tiễn biệt cuốicùng dành cho linh hồn thuần khiết vừa tan biến.

    Isagi Iyo nhìn vào khoảng không trước mặt, đôi mắt đẫm nước cay đắng.

    Bà biết, đứa con trai với nụ cười rạng rỡ như nắng ban mai, người luôn là hơi ấm duy nhất xua tan mùa đông của ngôi nhà này, giờ đây chỉ còn là một mảnh ký ức vất vưởng.

    Đứa trẻ đang ngồi trước mặt bà có nhân dạng của con bà, nhưng đôi mắt ấy lại chứa đựng cả một vực thẳm tâm sự mà bà không cách nào chạm tới.

    Trong giây phút ấy, dường như có một sợi dây vô hình vừa đứt đoạn.

    Người con trai mang nụ cười ấm áp của quá khứ đã thực sự nằm lại trong bóng tối của con hẻm định mệnh đó.

    Còn người vừa tỉnh dậy, chỉ là một thực thể tái sinh từ sự tàn khốc, mang theo hơi thở của sự hủy diệt.

    Gió lại thổi, cánh hoa diên vĩ cuối cùng cũng rơi xuống.

    Một đời bình yên đã khép lại.

    —-------------------------------------------------------------------------

    " Con từ đâu đến vậy."

    " Là ở một nơi rất xa."

    " Con tên gì."

    "Isagi...

    Yoichi."

    " Con-.. lúc trước có sống tốt không."

    ".."

    " Từ lúc có nhận thức thì họ đã không còn."

    " Vậy à."

    " Giờ con cảm thấy thế nào."

    " Lạ lẫm-.. nhưng...

    sẽ cố quen."

    " Thằng bé giờ sao rồi."

    " Con không biết."

    " Nó là đứa con ta nhìn từ bé cho tới bây giờ."

    "Con biết."

    " Giờ chắc nó đang vui vẻ ở một nơi rất xa nhỉ."

    " Có lẽ là vậy."

    " Ta.. rất nhớ nó.. nhưng ta cũng không trách con."

    "!!"

    " Hãy coi như là một sự giải thoát cho thằng bé.

    Nó đã chịu quá nhiều đau khổ rồi."

    ".."

    " Con có đồng ý ở lại với chúng ta không."

    " Để ta có một cơ hội làm mẹ một lần nữa, và con cũng vậy."

    " Được không?"

    "..."

    " Vâng."

    ".."

    "..

    Thật sự.. cảm ơn."

    " Cảm ơn con."

    ***********************************************************************************************
     
    Back
    Top Bottom