Tách tách.
Isagi chán nản ngồi dưới một hốc cây to nhìn những hạt mưa nặng nề rơi xuống những tán lá to.
Cậu vốn nghĩ sẽ có một trải nghiệm đáng nhớ khi quyết định khăn gói du lịch để lấy ý tưởng sáng tác.
Xin giới thiệu Isagi Yoichi,một nhạc sĩ đầy nhiệt huyết và đam,tuy âm nhạc của cậu luôn được đón nhận nhưng Isagi không nổi tiếng cho lắm hôm nay là ngày nghỉ lễ Isagi quyết định đi gặp bà ngoại,bà cậu là chủ nhân của một ngôi chùa lâu đời trên núi,ngày xưa cậu cũng hay đến đây.
Do một số phong tục mà hồi đó cậu phải nuôi tóc dài mặc đồ vu nữ,tuy đã được cho cắt tóc nhưng mà bộ đồ vu nữ đó vẫn phải mặc,và giờ đây cậu đang mặc nó,cố gắng thu vạt áo lại để không làm dơ đồ.
Cậu ngả người ra phía sau muốn làm gì đó giết thời gian thì hụt một cái cậu lăn xuống một cái hố.
Isagi thề rằng cậu đã đi qua nơi này rất nhiều lần rồi mà chưa bao giờ gặp phải cái hố này cả.
Isagi co người lại bảo vệ đầu cho đến khi cậu lao xuống một đống gì đó mềm mại.
Bụp!
Không đau lắm,Isagi hé đôi mắt xanh Navy ra thăm giò.
Rồi cậu khựng lại.
Trước mặt cậu có rất nhiều người,họ mặc trang phục trông như người của trời Mạc Phủ Kamakura, không đúng lắm vì có một số hoạ tiết lạ mà cậu chưa thấy bao giờ giống như được hoà trộn lại từ nhiều kiểu trang phục trong các mốc thời khác nhau của nước của nước Nhật
Những người này cũng có vẻ ngoài trông...nửa người nửa thú.
Một vài người có sừng,một vài người có lông vũ, hoặc một số đặc điểm của động vật ,nhưng phần lớn họ trông rất giống con người.
Rồi một tràng hò reo bất ngờ vang lên ,một số người hào hứng,tò mò nhìn cậu,một số người thì thèm thuồng.
Nhưng mà thứ mà Isagi quan tâm nhất lại là người đứng đối diện cậu người đang nhận được biết bao nhiêu ánh mắt ghen tị,một tràng trai tóc cam,đồng tử hổ phách giống như của mấy con sư tử mà cậu thấy trong sở thú.
Anh ta mặc bộ đồ giống như của mấy hoàng tử trong phủ thời đó lộng lẫy và đầy trang trọng.
Ánh mắt người đó nhìn cậu chứa đầy sự bất ngờ và có chút gì đó...xúc động.
Rồi tiếng trống từ hai bên vang lên cậu hiểu họ đang nói gì chỉ là âm thanh chồng chéo lên nhau tạo sự hỗn tạp, cậu chỉ nghe loáng thoáng mấy câu "thật may mắn", "con sư tử khốn kiếp" , "Đẹp quá",tiếng chuông ,kèn trống náo nhiệt vô cùng,rồi người con trai kia đứng dậy đến trước mặt cậu,rồi nhẹ nhàng nhấc bổng cậu lên.
Bộ đồ vu nữ đơn giản trên người cậu sau pha lăn lộn ở hang động vừa nãy không dính chút bụi bẩn nào,sạch sẽ như mới.
Isagi cũng không phải kiểu con trai thô thiển gì,được sinh ra và nuôi dưỡng trong môi trường nghiêm khắc,sống có kỉ luật còn là sinh viên đại học danh tiếng ,thừa hưởng một ưu điểm của cha mẹ,đôi mắt xanh xinh đẹp,làn da trắng trẻo,xinh đến mức trai gái đều phải đổ.
Tấm lụa đào óng ánh dưới ánh lửa bập bùng từ những ngọn đuốc xung quanh càng tôn lên sự xinh đẹp của cậu.
Và rồi trước ánh mắt ngạc nhiên của bao người, cậu trai kia trao cho Isagi nụ hôn...
* WTF!!
Cái gì vậy nụ hôn đầu của mình!!!*.
Isagi không ngờ rằng nụ hôn đầu đời của mình không phải dành cho người con gái cậu thầm thương trộm nhớ mà lại dành cho một cậu trai tuấn tú đẹp trai ngời ngời.
Rồi bỗng anh ta cất tiếng.
— Anh là Kunigami Rensuke.
Isagi không nghĩ những người ở đây lại nói tiếng Nhật,nhưng theo phép lịch sự cậu vẫn đáp lại,có lẽ do vẻ ngoài của Kunigami trưởng thành hoặc do cách xưng hô nên Isagi vô thức dùng kính ngữ.
— Em là Isagi Yoichi.
Giọng nói trong trẻo do được luyện giọng hằng ngày mềm mại mà ấm áp,thế rồi trong sự ngỡ ngàng của Isagi Kunigami bất ngờ nhấc bổng cậu lên lần nữa giọng vui mừng tràn ngập hạnh phúc.
— Cảm ơn Antara đã mang em đến với anh!
Antara?
Là ai,mang tới?!
Không lẽ là người mang cậu đến đây?!
Isagi muốn hỏi rõ nhưng mà âm thanh ồn ào quá không chen lời được,với lại nhìn những người có ngoại hình kì lạ cùng những cử chỉ lời nói không giống như người bình thường Isagi vô cùng đề phòng.
— Đây là đâu v..vậy?
Em có thể về nhà chứ?
Isagi rụt rè hỏi người con trai tóc cam tên Kunigami kia,trông anh ta có vẻ vô hại chắc chắn sẽ không làm gì cậu đâu nhỉ.
Người kia vừa bất ngờ vừa vui mừng gật đầu lia lịa.
— Được chứ,anh sẽ đưa em về.
Isagi sau đó được Kunigami dẫn về "nhà",anh ta cho cậu cưỡi lên một con gì đó rất giống mấy con bò sát có cánh kiểu dơi,cụ thể hơn thì nó giống một con rồng phương tây.
Trong quãng thời gian được Kunigami cho lượn lờ trên trời Isagi được anh giới thiệu về nơi này.
Đây là Adoru một nơi được bao bởi những rừng cây ngập tràn sự sống,tài nguyên dồi dào,thời tiết ôn hoà.
Nơi sinh sống của tộc nửa người nửa thú Kemonuhito.
Theo quan sát của Isagi những người ở đây chủ yếu là người lai động vật có vú.
Căn cứ vào lời giới thiệu của Kunigami thì Isagi suy đoán rằng những người có lông vũ giống như chim kia là những người di cư hoặc là du nhập vào theo sự mở rộng của Adoru.
Cậu cũng biết Antara là một vị thần được người dân nơi đây tín nghiệm,người tạo ra sự sống,người tạo ra Adoru.
"Nhà" mà Kunigami đưa cậu đến giống một kiểu biệt phủ của Nhật,cổ kính và gần gũi, có lẽ do sợ Isagi không quen Kunigami cũng nhiệt tình giới thiệu từng ngóc ngách trong biệt phủ và giải thích mọi thắc mắc của cậu.
Ờm...
"nhà" mà Isagi muốn về là nhà của cậu chứ không phải là nhà của anh ta, cậu cũng muốn ở lại nơi này lâu dài.
— Ờm...anh Kunigami...
— Anh đây em sao vậy?
Kunigami nhìn sang Isagi,đôi mắt anh vẫn long lanh nhưng lúc bế bồng cậu lên.
Isagi tự nhiên sượng ngang,cậu không biết nên mở lời như thế nào nữa.
Nhưng mà cậu không thể từ bỏ tương lai tươi sáng của mình được, cậu còn gia đình,còn ông bà ,còn crush.
Rồi Isagi Hít sâu một hơi lấy tinh thần.
— Em có thể tham quan nơi này chứ?
— Được!
Kunigami phấn khởi vô cùng,anh quả thực may mắn, không ngờ lần đầu tiên tham gia vào lễ hội lại thành công được Antara ban tặng thứ quý giá như vậy.
Nếu như những người trước đó chỉ nhận được lời từ chối hoặc may mắn hơn thì nhận được những viên kim cương hay ngọc quý,đằng này anh còn nhận được cả một người bạn đời xinh đẹp.
Anh hào hứng muốn bế cậu lên nhưng Isagi ngại muốn độn thổ ra tín hiệu không cần.
— Đúng rồi sắp đến lúc trời tối rồi,em nhớ bám sát vào anh nhé đêm tối lạnh lắm.
— Dạ...vâng ạ.
Isagi ngước lên nhìn bầu trời chuyển sang màu cam đậm ,chắc tầm chiều tối rồi.
...Vù...Vù...Vù.
Isagi được Kunigami khoác lên người một tấm áo choàng bông ấm áp ,cưỡi trên lưng mấy con rồng phương Tây được gọi là motano bay lượn trên bầu trời Adoru.
Isagi nhìn đến cái hang ,nơi mà cái hang đất đưa cậu rơi xuống.
Nhận ra ánh mắt của Isagi ,Kunigami
không chần chừ gì mà giải thích.
— Đó là hang Datot nơi hằng năm tổ chức lễ hội Suru,người tham gia chủ yếu là các Kemonuhito đến tuổi trưởng thành.
— Họ sẽ đi săn và mang theo chiến lợi phẩm trở về,ai săn được con thú mạnh nhất sẽ nhận được sự ban phước từ Antara,nhưng đôi lúc sẽ bị ngài từ chối.
— Tại sao vậy ạ?
— Họ đã gian lận hoặc là vô tình ăn may khi gặp được xác của mấy con thú mới chết rồi mang về nên không được chấp nhận.
Hai người đáp xuống trước cửa hang,Isagi muốn tìm ra sự sơ hở để trốn khỏi nơi này nên đã xin Kunigami xuống đây.
Khác với sự náo nhiệt lúc tổ chức lễ hội,bây giờ không gian dường như trở nên yên tĩnh ,Isagi hướng mắt về nơi cậu rơi xuống tìm kiếm xem ở đây có cái lỗ nào trên đó không.
Isagi nhìn bình tĩnh vậy thôi chứ trong lòng đang rối như tơ vò.
Cậu đang hoảng loạn vô cùng khi phải đối mặt với một tình huống phi khoa học này rồi.
Chỉ là dù có căng mắt ngó nghiêng xung quanh thì cũng không thấy gì cả dù chỉ là một khe nứt.
Isagi loạn não, không lẽ lúc đi rừng bị trúng độc rồi đi ra ảo giác!
Nhìn Isagi đứng chôn chân tại chỗ làm Kunigami hơi tò mò nhưng nghĩ thầm Isagi đang cảm thấy mới lạ nên Kunigami quyết định đưa Isagi đi khám phá nơi này.
Có lẽ cậu là do Antara tạo ra theo hình mẫu của ngài nên trông cậu chẳng có đặc điểm của người Kemonuhito gì cả.
Nhưng không sao cả Kunigami yêu và chấp nhận mọi thứ,nhưng Isagi thì không.