Khác [ Allisagi]: Hiến tế

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406242310-256-k372808.jpg

[ Allisagi]: Hiến Tế
Tác giả: Lnh8913
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Isagi lúc sơ xuất vô tình bị vướng phải một rắc rối ở một nơi mà cậu không hề hay biết.



snuffyisa​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Trả test [Peach_Milk-Team]
  • [ Dã Sử Tự Viết] Vì Người
  • [REUP] Hoàng Thượng Thay Tôi Đấu Trí Trong Hậu Cung
  • [KHR] Tuyệt Vọng Chi Cương?
  • [Edit] Cùng Anh Ngắm Hoa Sơn Tra
  • [HOÀN] CHÚ RỂ CỦA TÔI BỎ TRỐN RỒI
  • [ Allisagi]: Hiến Tế
    Không!


    Tách tách.

    Isagi chán nản ngồi dưới một hốc cây to nhìn những hạt mưa nặng nề rơi xuống những tán lá to.

    Cậu vốn nghĩ sẽ có một trải nghiệm đáng nhớ khi quyết định khăn gói du lịch để lấy ý tưởng sáng tác.

    Xin giới thiệu Isagi Yoichi,một nhạc sĩ đầy nhiệt huyết và đam,tuy âm nhạc của cậu luôn được đón nhận nhưng Isagi không nổi tiếng cho lắm hôm nay là ngày nghỉ lễ Isagi quyết định đi gặp bà ngoại,bà cậu là chủ nhân của một ngôi chùa lâu đời trên núi,ngày xưa cậu cũng hay đến đây.

    Do một số phong tục mà hồi đó cậu phải nuôi tóc dài mặc đồ vu nữ,tuy đã được cho cắt tóc nhưng mà bộ đồ vu nữ đó vẫn phải mặc,và giờ đây cậu đang mặc nó,cố gắng thu vạt áo lại để không làm dơ đồ.

    Cậu ngả người ra phía sau muốn làm gì đó giết thời gian thì hụt một cái cậu lăn xuống một cái hố.

    Isagi thề rằng cậu đã đi qua nơi này rất nhiều lần rồi mà chưa bao giờ gặp phải cái hố này cả.

    Isagi co người lại bảo vệ đầu cho đến khi cậu lao xuống một đống gì đó mềm mại.

    Bụp!

    Không đau lắm,Isagi hé đôi mắt xanh Navy ra thăm giò.

    Rồi cậu khựng lại.

    Trước mặt cậu có rất nhiều người,họ mặc trang phục trông như người của trời Mạc Phủ Kamakura, không đúng lắm vì có một số hoạ tiết lạ mà cậu chưa thấy bao giờ giống như được hoà trộn lại từ nhiều kiểu trang phục trong các mốc thời khác nhau của nước của nước Nhật

    Những người này cũng có vẻ ngoài trông...nửa người nửa thú.

    Một vài người có sừng,một vài người có lông vũ, hoặc một số đặc điểm của động vật ,nhưng phần lớn họ trông rất giống con người.

    Rồi một tràng hò reo bất ngờ vang lên ,một số người hào hứng,tò mò nhìn cậu,một số người thì thèm thuồng.

    Nhưng mà thứ mà Isagi quan tâm nhất lại là người đứng đối diện cậu người đang nhận được biết bao nhiêu ánh mắt ghen tị,một tràng trai tóc cam,đồng tử hổ phách giống như của mấy con sư tử mà cậu thấy trong sở thú.

    Anh ta mặc bộ đồ giống như của mấy hoàng tử trong phủ thời đó lộng lẫy và đầy trang trọng.

    Ánh mắt người đó nhìn cậu chứa đầy sự bất ngờ và có chút gì đó...xúc động.

    Rồi tiếng trống từ hai bên vang lên cậu hiểu họ đang nói gì chỉ là âm thanh chồng chéo lên nhau tạo sự hỗn tạp, cậu chỉ nghe loáng thoáng mấy câu "thật may mắn", "con sư tử khốn kiếp" , "Đẹp quá",tiếng chuông ,kèn trống náo nhiệt vô cùng,rồi người con trai kia đứng dậy đến trước mặt cậu,rồi nhẹ nhàng nhấc bổng cậu lên.

    Bộ đồ vu nữ đơn giản trên người cậu sau pha lăn lộn ở hang động vừa nãy không dính chút bụi bẩn nào,sạch sẽ như mới.

    Isagi cũng không phải kiểu con trai thô thiển gì,được sinh ra và nuôi dưỡng trong môi trường nghiêm khắc,sống có kỉ luật còn là sinh viên đại học danh tiếng ,thừa hưởng một ưu điểm của cha mẹ,đôi mắt xanh xinh đẹp,làn da trắng trẻo,xinh đến mức trai gái đều phải đổ.

    Tấm lụa đào óng ánh dưới ánh lửa bập bùng từ những ngọn đuốc xung quanh càng tôn lên sự xinh đẹp của cậu.

    Và rồi trước ánh mắt ngạc nhiên của bao người, cậu trai kia trao cho Isagi nụ hôn...

    * WTF!!

    Cái gì vậy nụ hôn đầu của mình!!!*.

    Isagi không ngờ rằng nụ hôn đầu đời của mình không phải dành cho người con gái cậu thầm thương trộm nhớ mà lại dành cho một cậu trai tuấn tú đẹp trai ngời ngời.

    Rồi bỗng anh ta cất tiếng.

    — Anh là Kunigami Rensuke.

    Isagi không nghĩ những người ở đây lại nói tiếng Nhật,nhưng theo phép lịch sự cậu vẫn đáp lại,có lẽ do vẻ ngoài của Kunigami trưởng thành hoặc do cách xưng hô nên Isagi vô thức dùng kính ngữ.

    — Em là Isagi Yoichi.

    Giọng nói trong trẻo do được luyện giọng hằng ngày mềm mại mà ấm áp,thế rồi trong sự ngỡ ngàng của Isagi Kunigami bất ngờ nhấc bổng cậu lên lần nữa giọng vui mừng tràn ngập hạnh phúc.

    — Cảm ơn Antara đã mang em đến với anh!

    Antara?

    Là ai,mang tới?!

    Không lẽ là người mang cậu đến đây?!

    Isagi muốn hỏi rõ nhưng mà âm thanh ồn ào quá không chen lời được,với lại nhìn những người có ngoại hình kì lạ cùng những cử chỉ lời nói không giống như người bình thường Isagi vô cùng đề phòng.

    — Đây là đâu v..vậy?

    Em có thể về nhà chứ?

    Isagi rụt rè hỏi người con trai tóc cam tên Kunigami kia,trông anh ta có vẻ vô hại chắc chắn sẽ không làm gì cậu đâu nhỉ.

    Người kia vừa bất ngờ vừa vui mừng gật đầu lia lịa.

    — Được chứ,anh sẽ đưa em về.

    Isagi sau đó được Kunigami dẫn về "nhà",anh ta cho cậu cưỡi lên một con gì đó rất giống mấy con bò sát có cánh kiểu dơi,cụ thể hơn thì nó giống một con rồng phương tây.

    Trong quãng thời gian được Kunigami cho lượn lờ trên trời Isagi được anh giới thiệu về nơi này.

    Đây là Adoru một nơi được bao bởi những rừng cây ngập tràn sự sống,tài nguyên dồi dào,thời tiết ôn hoà.

    Nơi sinh sống của tộc nửa người nửa thú Kemonuhito.

    Theo quan sát của Isagi những người ở đây chủ yếu là người lai động vật có vú.

    Căn cứ vào lời giới thiệu của Kunigami thì Isagi suy đoán rằng những người có lông vũ giống như chim kia là những người di cư hoặc là du nhập vào theo sự mở rộng của Adoru.

    Cậu cũng biết Antara là một vị thần được người dân nơi đây tín nghiệm,người tạo ra sự sống,người tạo ra Adoru.

    "Nhà" mà Kunigami đưa cậu đến giống một kiểu biệt phủ của Nhật,cổ kính và gần gũi, có lẽ do sợ Isagi không quen Kunigami cũng nhiệt tình giới thiệu từng ngóc ngách trong biệt phủ và giải thích mọi thắc mắc của cậu.

    Ờm...

    "nhà" mà Isagi muốn về là nhà của cậu chứ không phải là nhà của anh ta, cậu cũng muốn ở lại nơi này lâu dài.

    — Ờm...anh Kunigami...

    — Anh đây em sao vậy?

    Kunigami nhìn sang Isagi,đôi mắt anh vẫn long lanh nhưng lúc bế bồng cậu lên.

    Isagi tự nhiên sượng ngang,cậu không biết nên mở lời như thế nào nữa.

    Nhưng mà cậu không thể từ bỏ tương lai tươi sáng của mình được, cậu còn gia đình,còn ông bà ,còn crush.

    Rồi Isagi Hít sâu một hơi lấy tinh thần.

    — Em có thể tham quan nơi này chứ?

    — Được!

    Kunigami phấn khởi vô cùng,anh quả thực may mắn, không ngờ lần đầu tiên tham gia vào lễ hội lại thành công được Antara ban tặng thứ quý giá như vậy.

    Nếu như những người trước đó chỉ nhận được lời từ chối hoặc may mắn hơn thì nhận được những viên kim cương hay ngọc quý,đằng này anh còn nhận được cả một người bạn đời xinh đẹp.

    Anh hào hứng muốn bế cậu lên nhưng Isagi ngại muốn độn thổ ra tín hiệu không cần.

    — Đúng rồi sắp đến lúc trời tối rồi,em nhớ bám sát vào anh nhé đêm tối lạnh lắm.

    — Dạ...vâng ạ.

    Isagi ngước lên nhìn bầu trời chuyển sang màu cam đậm ,chắc tầm chiều tối rồi.

    ...Vù...Vù...Vù.

    Isagi được Kunigami khoác lên người một tấm áo choàng bông ấm áp ,cưỡi trên lưng mấy con rồng phương Tây được gọi là motano bay lượn trên bầu trời Adoru.

    Isagi nhìn đến cái hang ,nơi mà cái hang đất đưa cậu rơi xuống.

    Nhận ra ánh mắt của Isagi ,Kunigami

    không chần chừ gì mà giải thích.

    — Đó là hang Datot nơi hằng năm tổ chức lễ hội Suru,người tham gia chủ yếu là các Kemonuhito đến tuổi trưởng thành.

    — Họ sẽ đi săn và mang theo chiến lợi phẩm trở về,ai săn được con thú mạnh nhất sẽ nhận được sự ban phước từ Antara,nhưng đôi lúc sẽ bị ngài từ chối.

    — Tại sao vậy ạ?

    — Họ đã gian lận hoặc là vô tình ăn may khi gặp được xác của mấy con thú mới chết rồi mang về nên không được chấp nhận.

    Hai người đáp xuống trước cửa hang,Isagi muốn tìm ra sự sơ hở để trốn khỏi nơi này nên đã xin Kunigami xuống đây.

    Khác với sự náo nhiệt lúc tổ chức lễ hội,bây giờ không gian dường như trở nên yên tĩnh ,Isagi hướng mắt về nơi cậu rơi xuống tìm kiếm xem ở đây có cái lỗ nào trên đó không.

    Isagi nhìn bình tĩnh vậy thôi chứ trong lòng đang rối như tơ vò.

    Cậu đang hoảng loạn vô cùng khi phải đối mặt với một tình huống phi khoa học này rồi.

    Chỉ là dù có căng mắt ngó nghiêng xung quanh thì cũng không thấy gì cả dù chỉ là một khe nứt.

    Isagi loạn não, không lẽ lúc đi rừng bị trúng độc rồi đi ra ảo giác!

    Nhìn Isagi đứng chôn chân tại chỗ làm Kunigami hơi tò mò nhưng nghĩ thầm Isagi đang cảm thấy mới lạ nên Kunigami quyết định đưa Isagi đi khám phá nơi này.

    Có lẽ cậu là do Antara tạo ra theo hình mẫu của ngài nên trông cậu chẳng có đặc điểm của người Kemonuhito gì cả.

    Nhưng không sao cả Kunigami yêu và chấp nhận mọi thứ,nhưng Isagi thì không.
     
    [ Allisagi]: Hiến Tế
    Tôi là đàn ông!


    Isagi thất vọng vô cùng, cậu không hiểu nổi tại sao người bị đày xuống đây lại là cậu chứ?

    Nhưng cái kéo tay của Kunigami cắt ngang suy nghĩ của cậu.

    — Trời sắp tối rồi Gizat sắp tỉnh rồi,chúng ta về thôi.

    —Dạ...?

    Gizat?

    Isagi tuy không hiểu rõ về Giza trong miệng của Kunigami là gì nhưng có lẽ nó rất nguy hiểm.

    Hai người mau chóng rời khỏi hang con motano bên ngoài đang co người lại đề phòng,nó phát giác ra sự xuất hiện của thứ gì đó.

    Kunigami nhìn ánh mắt láo liên của motano lập tức nhận ra điều không ổn, không ổn thật motano lập tức vào thế hèn chui tọt vào góc hang mặc kệ chủ của nó.

    —...

    — Đây không phải thú cưỡi của người Kemonuhito sao?

    — Ờm... motano không phải loại phục tùng,tụi nó không phải kiểu mạnh mẽ để hỗ trợ chiến đấu nên rất nhát gan.

    — Với lại bọn này rất nhạy cảm với nguy hiểm nên tốt nhất chúng ta cứ ở yên đây chờ đến khi nó bình tĩnh lại.

    — Em yên tâm đi đền thờ của Antara mấy con Gizat không dám vào đâu.

    Kunigami khẳng định chắc nịch,Isagi không hiểu rõ về nơi này cho lắm nên rất tin tưởng vào lời nói của Kunigami.

    Thế là hai người vào sâu bên trong một chút tránh sự chú ý của Gizat.

    Isagi rất rò mò về nơi này,nhất là mấy loại thực vật kì lạ ở đây.

    — Có lẽ em thấy nơi này rất mới lạ nhỉ?

    Kunigami lên tiếng hỏi trước,Isagi thật thà gật đầu nhìn anh, cậu rất muốn được giải đáp về nơi này,và cả lý do bản thân mình ở đây.

    Kunigami nhìn cậu phì cười rồi chốt một câu làm Isagi chết chân.

    — Được rồi em bây giờ là vợ anh nên anh sẽ cẩn thận giải thích cho em biết.

    — ....v..vợ!?

    — Ừ sao thế?

    Kunigami nhìn Isagi,ánh mắt anh ngập tràn yêu thương,nhưng Isagi thì đang hoang mang tột độ.

    Não bộ của cậu như cái tivi nhiễu sóng,cố gắng tiếp nhận câu nói của Kunigami.

    — Nhưng t...ôi tôi là đàn ông mà!

    — Anh biết mà.

    Hả?

    Gì cơ?!

    Kunigami xoa đầu cậu dịu dàng vô cùng,yêu thương vô cùng.

    — Anh không thích phụ nữ, anh không hứng thú với điều đó,mọi người không ai biết điều này.

    — Có lần anh thắc mắc về cảm xúc của mình...nên anh đã tới đây và cầu nguyện với Antara...và anh bắt đầu mơ.

    — Mơ?

    — Ừ...anh mơ thấy một người con trai nhỏ nhắn hơn anh, có mái tóc xanh...lúc đó anh mơ nó rất nhiều và...và anh nhận ra mình thích đàn ông!

    Kunigami đỏ mặt luống cuống diễn đạt câu chuyện cho Isagi.

    — Và khi anh đứng trước nơi này chờ sự ban phước của Antara thì em xuất hiện.

    — Và anh đã chắc chắn rằng em đến đây vì lời khẩn cầu của anh...

    Isagi ngơ ngác, cậu không nghĩ rằng mình sẽ đối mặt với tình cảnh này...nếu cậu nói sự thật thì chắc chắn rằng Kunigami sẽ rất buồn,nhưng...cậu không biết nên giải thích thế nào nữa.

    Cậu muốn nói cậu không đến đây vì anh, cậu không phải sự ban phước của Antara,đây chỉ là sự tình cờ,một tai nạn phát sinh.

    Cậu rất muốn nói cho Kunigami nhưng không hiểu sao lại không nói ra được...

    Nhưng cậu không muốn kẹt ở nơi này cậu muốn về nhà, cậu muốn quay lại thế giới của mình.

    — Kunigami...thực ra thì...

    Isagi dè dặt nhìn gương mặt đẹp không góc chết trước mặt mà lòng thắt lại như vừa làm chuyện gì đó tội lỗi.

    Cậu vội nhắm mắt không được,không được mềm lòng!

    Nếu không nói thì cậu phải sống ở nơi xa lắc xa lơ này đến hết đời mất!

    "Tôi.Không.Phải.Là.Sự.Ban.Phước.Từ.Antara."

    Isagi nói lớn thời gian như ngưng lại,Isagi tranh thủ thời gian yên tĩnh này mà nói tiếp.

    — Tôi không thuộc về nơi này, không phải là món quà hay là sự ban phước của vị thần Antara,cũng không thích đàn ông,t...tôi đến đây chỉ do một tai nạn...

    — Tôi không muốn ở lại nơi này "nhà" mà tôi nói đến là nhà của tôi không phải của anh,t...tôi...

    Giọng Isagi nghẹn lại, cậu thấy sợ quá,mọi dũng khí để nói chuyện với Kunigami còn khó khăn hơn cả việc nói chuyện với Crush.

    Cậu len lén nhìn Kunigami,mong anh sẽ không tức giận mà biến thành con sư tử hung dữ ăn thịt cậu.

    Nhưng sự tức giận và thất vọng mà cậu tưởng tượng không đẩy ra,Kunigami im lặng "vậy sao?"

    Anh nhìn cậu mỉm cười.

    — Không sao...

    Không có chút buồn bã hay tiêu cực nào trông anh cũng không bất ngờ lắp, cậu loáng thoáng nghe được câu "biết ngay mà" phát ra từ miệng anh.

    — Không sao, Không sao,anh có thể sẽ giúp em trở về thế giới của mình...

    Anh trấn an xoa đầu cậu nghịch ngợm hai lá mầm trên đầu cậu,miệng anh cười tươi roi rói chấp nhận rất nhanh thông tin vừa nhận được.

    — A...anh không giận sao?

    — Tại sao phải giận?

    Isagi ấp a ấp úng,biểu cảm từ trắng chuyển sang đỏ,ngại vô cùng,hình như cậu nghĩ nhiều quá rồi,thậm chí còn tưởng mình sẽ bị ăn thịt nữa chứ.

    — T...tôi nghĩ anh sẽ...thất vọng hoặc...tức giận...hay ăn thịt tôi.

    Phifff!

    Kunigami không nhịn được nữa,anh bật ra tiếng cười khe khẽ,nhìn cậu như nhìn sinh vật lạ.

    — Nghĩ nhiều quá...

    — Em không phải là người đầu tiên đến đây đâu.

    — Hả?

    Kunigami nhìn Isagi kể cho cậu nghe về một người từng đến nơi này.

    — Anh không nhớ rõ mặt của người phụ nữ đó,chỉ biết rằng cô ta khăng khăng nói rằng mình không phải là người ở thế giới này,cô ta là người đã cứu dân kemonuhito khỏi cảnh nghèo đói ,dậy chữ ,dạy sử dụng vũ khí.

    — Nhưng rồi sau đó một thời gian ở đây cô ta biến mất chỉ để lại cho mọi người một lá thư,chỉ tiếc rằng nó được cất ở đâu đó mà anh và những người kemonuhito khác không biết.

    Isagi ngờ ngợ ra gì đó,nhìn về phía điện thờ Antara,Kunigami cũng nhìn theo.

    — Antara không phải một vị thần...đó từng là người đứng đầu dẫn dắt sự phát triển của nơi này,là người đã tạo nên Adoru.
     
    [ Allisagi]: Hiến Tế
    Niềm vui khi có vợ.


    Isagi bị cuốn hút bởi câu chuyện của Kunigami,cậu lắng nghe anh kể chuyện mà quên cả việc mình đang ở một nơi xa lạ.

    Kunigami kể về gia đình anh,cha là một chiến binh Kemonuhito ,mẹ là dược y ở nơi này.

    Anh kể cho Isagi về những kí ức được ngao du trên khắp mảnh lục địa đầy thú vị.

    Những hành trình khám phá qua những nơi xa lạ,những loài động vật và con người kì thú.

    — Vậy Gizat là gì thế?

    Isagi đặt câu hỏi, cậu rất tò mò,Kunigami nói Nó đã thức dậy nhưng mà cậu chẳng nghe thấy âm thanh gì cả con motano ngủ vắt lưỡi ở góc hang, không thể quan sát phản ứng của nó cậu cũng không biết bên ngoài có gì.

    Kunigami mỉm cười,anh kể cho cậu nghe.

    Trên Adoru có rất nhiều loại sinh vật và thực vật đa dạng,những con motano là một trong những cá thể được thuần hoá để phục vụ cho việc phát triển của người dân nơi đây.

    Ngoài motano ra còn có rất nhiều cá thể khác,nhưng cá sấu đỏ,rùa mai xanh hay thậm chí còn có những con có độc như rắn quỳnh tím,nhện than.

    Đấy là các cá thể dễ bắt gặp trong rừng,còn rất nhiều nhưng Kunigami không thể kể hết ra được.

    Nhưng mà có những sinh vật chỉ lộ diện khi ánh sáng biến mất,những con Gizat,cách gọi chung tất cả những sinh vật mở mắt đáng bừng trong màn đêm,nó hung bạo và khát máu,nó đã từng là cơn ác mộng kinh hoàng của người dân Adoru cho đến khi mọi người nhận ra rằng nó không dám đến gần hang động thờ phụng thần Antara và sợ hãi trước những đám lửa bập bùng.

    Và khi mọi người quen thuộc với sự hiện diện của Gizat thì điều này không quá đáng sợ lắm.

    — Ùm~

    Isagi ngước lên nhìn hang động, cậu Nhật ra có lẽ đây không phải một cái hang bình thường vì nhìn trần hang cao vút do thiếu sáng mà trông như một cái hố đen khổng lồ.

    Có lẽ do môi trường và khí hậu ở Adoru có sự khác biệt vô cùng lớn đối với nơi cậu từng sống nên sự trênh lệch củ nhiệt độ và khí hậu rất cao, cậu cuộn người lại vào chiếc áo bông ấm áp nhưng vẫn thấy hơi lành lạnh.

    Kunigami nhìn Isagi cuộn lại một cục thì chắc rằng cậu đang lạnh,sự trênh lệch của Adoru rất lớn,Isagi trông nhỏ bé và vô cùng yếu ớt,cũng không có lông hay lông vũ dữ ấm.

    Kunigami từ từ tiến sát lại phía Isagi,từng lớp áo được anh cởi ra,trong chớp mắt chàng trai vẻ ngoài vạm vỡ to lớn biến mất thay vào đó là một con sư tử hai đuôi với kích thước phải hơn năm lần bình thường.

    Isagi không kịp sử lý thông tin thì lập tức cả cơ thể cậu được bao bọc trong sự ấm áp của cơ thể to lớn kia.

    Rất đễ chịu,ít sương mỏng dọng lại bên ngoài có cảm giác hơi lành lạnh,nhưng điều đó không ngăn được cơn buồn ngủ của Isagi, cậu như đang ôm một con mèo lớn vùi mặt vào sự ấm áp đấy mà thiếp đi.

    Kunigami nhìn vợ ngủ ngoan trong lòng cũng cuộn người lại bao bọc lấy cậu anh cảm thấy sự hạnh phúc nhen nhóm trong lòng cùng một chút cay đắng.

    Hạnh phúc vì anh gặp được cậu người con trai dịu dàng chẳng rè bỉu về sự kì lạ của anh,là hơi ấm xoa dịu anh mỗi đêm cô đơn buồn tẻ dù rằng đó chỉ là một giấc mơ.

    Cay đắng vì cậu không phải của anh,cậu có thể tới cũng có thể đi,cậu không phải định mệnh cũng không phải phần thưởng thiêng liêng gì.

    Cậu chỉ là tràng trai xấu số không may đến đây mà thôi,có lẽ cậu còn gia đình còn người thân thậm chí còn có người mình yêu.

    Anh không có quyền bắt cậu ở lại nơi này nhưng anh lại muốn có thể bên cậu mãi mãi.

    Trong khi hai người đang ôm nhau ngủ thì cách đây vài trăm dặm cụ thể là bên kia lục địa ,một hòn đảo to lớn với nhiều hòn đảo nhỏ lơ lửng xung anh, vùng đất Blouse.

    Michael Kaiser,một hoàng tử kiêu ngạo đang thích thú nghe những gì mà hầu cận trung thành Alexit Ness nói.

    Gã trước giờ không quan tâm đến mấy cái vùng phương đông nhạt nhẽo ở cách gã hẳn nửa tầng đại dương đấy,một đám tín ngưỡng tin vào thứ tâm linh tầm thường.

    Tuy rằng ở các lần giao thương trước đó Blouse đã thu được không ít thứ quý hiếm,gã từng nghĩ rằng bọn phương đông đông đó đang lấy cái cớ "phước lành của thần linh" hay là "món quà của thần" để che giấu một hầm mỏ đá quý ở đó khỏi sự dòm ngó từ các nơi khác nhưng giờ gã sẽ phải suy nghĩ lại.

    Một con điều hâu kiêu hãnh như gãy sẽ không đời nào hạ mình lấy cái cớ đi "thăm" để xem mấy con "bùn đất" đấy diễn trò rồi.

    Nhưng gã lại rất tò mò xem cái người được vị thần gì đó của bọn phương đông trông như thế nào.

    Rồi gã nhìn về phía Ness con bạch tuộc được gã thu nhận đang mỉm cười đối diện rồi ra lệnh :

    — Ngày mai khi mặt trời chạm nước ta và ngươi sẽ đi đến đó.

    — Vâng thưa ngài.

    Ness chuyên nghiệp vô cùng liền bất đầu chuẩn bị.

    * chú giải: "mặt trời chạm nước" mà Kaiser nhắc đến là khi mặt trời hoàn toàn lộ diện hoàn hảo trên đường chân trời,dưới góc nhìn hướng biển thì đây ám chỉ hình ảnh mặt trời nằm trên mặt biển,tuy là vùng đất phát triển thuộc phía Tây nhưng đồng hồ không thịn hành và họ dựa vào hướng của mặt trời để xác định thời gian.

    Kaiser ngả người ra chiếc ghế mềm mại,chán ghét ánh trăng hắt mạnh lên làm gã khó chịu.

    Kéo rèm lại Kaiser ngồi mân mê chiếc nhẫn hoa hồng được trạm khắc tinh sảo của mình nên suy nghĩ.

    Gã là hoàng tử của cả một lục địa rộng lớn phồn thịnh,nơi bộ tộc Vogel sinh sống ,ở đây không thiếu phụ nữ có vẻ ngoài sinh đẹp,đặc điểm giới tính trước sau rất rõ nhưng chẳng bao giờ gã động lòng.

    Qua bọn "bùn đất" đó càng tẻ nhạt hơn đống phong tục rườm rà và vẻ ngoài nhiệt đới trông thật khó lọt vào mắt thậm chí mấy đặc điểm thú vật cũng trướng mắt không kém,nếu không phải vì nơi này tài nguyên dồi dào thì gã cũng chẳng muốn giao thương.

    Nhưng gã muốn xem xem cái kẻ được thần ban tặng đấy trông như thế nào.
     
    [ Allisagi]: Hiến Tế
    Hình như mình sắp mất vợ


    Sự xuất hiện của Isagi như một làn gió mới tại Adoru.

    Ai nấy ở đây cũng tò mò muốn tiếp xúc thử với cậu.

    Isagi tuy hơi hướng nội một chút nhưng mà lại có một sự quan tâm cảm xúc vô cùng tinh tế.

    Đương nhiên với gương mặt dịu dàng ngọt ngào của mình cậu được lòng rất nhiều người dân ở đây,mấy cô nàng người kemonuhito bị thu hút bởi việc cậu có thể tết những búi tóc xinh xắn,mấy đứa nhỏ hơn thì thích mấy cái món thủ công từ lá cây do cậu làm,còn mấy cậu trai mới lớn thì thích cậu ra mặt,nhưng Kunigami đâu có mù mà để yên cho mấy kẻ đó tán tỉnh dòm ngó vợ mình chứ.

    Kunigami cứ kè kè bên Isagi ,hận không thể ôm chặt cậu vào lòng mà bảo vệ,nhưng mà Isagi có lẽ không nhận ra điều đó,nhưng mà cũng không có lẽ là cậu không nhận ra được ánh mắt của mấy kẻ kia.

    Cậu cũng rất dựa dẫm vào Kunigami,nhất là khi có mấy tên từ đâu đó xuất hiện lôi ra máy bông hoa lấp lánh sặc sỡ hay châu báu vàng bạc để tán tỉnh cậu,Kunigami không vui đương nhiên không ai vui khi thấy vợ mình bị người khác tán tỉnh cả.

    Và bây giờ Kunigami đang ngồi ở một nơi không xa quan sát Isagi nhằm tránh mấy tên có ý không lành mạnh đến ve vãn cậu.

    Và Isagi đang hết sức tỉ mỉ giúp tạo kiểu tóc cho các cô gái ở đây ,dây buộc tóc ở đây chủ yếu là từ các sợi dây leo mảnh từ thực vật nên sẽ có thể thắt nơ,mấy cô nàng chủ yếu thích được tết hoặc buộc hai sừng.

    Có mấy cô chắc thuộc loại dê cừu nên không buộc bình thường được,nhưng không sao là một người có trách nhiệm Isagi sẽ cố hết sức ,tuy người dân ở đây không có mấy kiểu tóc cầu kì,chỉ đơn giản là chải mượt rồi buông xoã.

    Isagi nhìn qua cách ăn mặc đậm chất châu Á,cụ thể là Nhật bản thì đang tự hỏi xem nếu đường đến Adoru duy nhất là từ cái hố kia thì không biết người từng đến đây có phải là người bản địa ở đó hay không.

    Nhưng vừa thắt xong bím tóc cho một cô bé thì mọi người bắt đầu ồn ào,trên đầu họ xuất hiện những con diều khổng lồ,không đúng lắm nó giống những cái khinh khí cầu hơn.

    Isagi nhì thấy rõ từ trên đó lao xuống những người có cánh đúng hơn là nửa người nửa chim,họ cầm lấy những sợi dây rồi dùng tốc độ của mình mà lao xuống bên dưới rút ngắn khoảng cách giữa chiếc khinh khí cầu và mặt đất.

    — Anh muốn đi xem không?

    Một cô bé níu tay áo cậu ngỏ ý muốn dẫn cậu đi xem,Isagi mới tới trong lòng không thể không tò mò nên đi theo ,mọi người đều đang có mặt ở đây,tên khinh khí cầu có một vài người bước xuống,có một người giống như phiên dịch viên mà bắt đầu nói chuyện với tộc trưởng,Isagi với chiều cao khiêm tốn không nhìn rõ mặt tộc trưởng chỉ biết người này là một con sói có đôi mắt dị tật.

    Họ thảo luận một lúc thì tộc trưởng Ego Jinpachi,ra hiệu cho những người phía sau mang đồ lên.

    Những thứ được mang lên là các loại đá khoáng sản hiếm có.

    Bạc,Vàng,Đồng,thậm chí là pha lê hay kim cương các loại.

    Cũng có vài viên ngọc trai đủ màu,những người trên khinh khí cầu cũng mang xuống rất nhiều đồ để trao đổi,đa số hình như là các loại như màu bột,thậm chí còn có cả vũ khí ,nổi bật hơn thì có bột màu,màu vẽ,trang sức hay các loại vải chỉ cao cấp,Isagi ban đầu nghĩ rằng nếu người dẫn dắt những người kemonuhito là người Nhật thì các loại lợi thế trong chính trị sẽ giống nước Nhật,ai ngờ đâu ngoài việc có lợi thế khoáng sản và khai thác hay các loại hình trồng trọt chăn nuôi thì các lợi thế trong vải vóc hay chế tác nghệ thuật không có chút sâu sắc nào.

    Các loại vải lụa trang phục đa số là du nhập và buôn bán ngoại dao mà có,Isagi quan sát đám người trên khinh khí cầu kia vừa cảm thán,đậm chất phương Tây.

    Rồi trong chớp mắt Isagi cảm thấy như có ai đang nhìn mình,nhưng dù ánh mắt có tinh tường đến đâu thì Issgi cũng không nhìn ra nguồn gốc cảm giác kì cục ấy.

    — Đó là người của bộ tộc Vogel thuộc Blouse ở phía Tây.

    — Kunigami?

    Isagi nhìn con sư tử thình lình xuất hiện cũng không bất ngờ lắm có lẽ cậu quen cảm giác bất ngờ này rồi.

    Isagi ghé sát lại muốn nghe chi tiết nhưng mau chóng bị âm thanh lớn làm giật mình ,một người đi xuống từ chiếc khinh khí cầu,kẻ mang trên lưng đôi cánh dũng mãnh của diều hâu nhưng lại có đôi mắt xanh ngọc đẹp như đá quý.

    Anh ta sải bước mạnh mẽ đến chỗ Isagi trước ánh mắt bao người,gã bóp cằm nâng mặt cậu lên,ánh mắt đầy thích thú chăm chú nhìn từng đường nét trên khuôn mặt cậu.

    Sự mềm mại tinh tế, cậu có làn da trắng hồng ấm áp đang đôi mắt xanh sâu thẳm như đang kéo gã vào trong ,mái tóc bồng bềnh mềm mại ánh lên lớp màu xanh mỏng dưới ánh nắng mặt trời.

    Từ góc nhìn từ trên xuống con ngươi của Kaiser bao trọn Isagi từ đầu đến chân,không sót chi tiết nào.

    Trông vừa say mê vừa bệnh hoạn,được cái Kaiser chưa kịp tận hưởng xong đã bị một cánh tay to khoẻ gạt ra.

    Là một loài chim khả năng dữ thăng bằng của Kaiser rất tốt,không cần để kẻ vừa động thủ kia kịp nói tiếng nào Kaiser liền thành thạo lên tiếng.

    — Tôi là Michael Kaiser,là người Vogel thuộc Blouse ở phía Tây xa xôi,rất hân hạnh được gặp cậu.

    Gã cười thiện chí nhìn Isagi,không gian xung quanh cũng có vài tiếng xì xào khe khẽ vang lên,nhưng chủ yếu đều có chung một nghĩa rằng Kaiser > Kunigami và chắc chắn Isagi sẽ thích Kaiser hơn.

    Tức không cơ chớ.

    Mà Isagi được giáo dục đàng hoàng cũng rất lịch sự đáp lại.

    — Tôi là Isagi Yoichi...chào anh.

    Thế là xong.

    Kunigami lập tức nhận ra được thằng cha này không đơn giản ,Isagi nhìn gã ta lâu như thế chắc chắn đã bị thu hút rồi!!!

    Kaiser nhìn ra ánh mắt Isagi cũng tự mãn không hay biết rằng Isagi chỉ đang tò mò tại sao trông gã giống vẹt như thế mà lại là diều hâu
     
    [ Allisagi]: Hiến Tế
    Bọn không biết xấu hổ


    Kaiser chính thức định cư ở đây lâu dài,Kunigami ghét điều đó,Isagi thì không quan tâm đến điều đó,tất cả mọi người cũng không để tâm.

    Người dân ở đây sống có hệ thống xã hội đàng hoàng,một vợ một chồng là điều thường thấy , nhưng mà Isagi Yoichi chưa được xác nhận là vợ hợp lệ của Kunigami,điều này là do một phong tục ở nơi này.

    Cụ thể là nếu muốn xác minh vợ chồng thì phải có một vật liên kết giữa hai người,giống với nhẫn thời hiện đại,ở đây họ dùng một loại vòng tay đang từ vỏ một loại cây thuốc đặc biệt tên là SUNA.

    Khổ nỗi cái cây này chỉ mọc vào mùa đông và chết vào mùa xuân nên Isagi và Kunigami bây giờ vẫn chỉ cùng lắm ở mối quan hệ bạn bè hay người yêu.

    Mà người yêu thì không cố định nên mấy tên đực rựa kia vẫn còn cơ hội nếu như khiến Isagi ấn tượng và bỏ Kunigami đi.

    Và không phải để Kunigami thấp thỏm lo lắng,những tên "không biết xấu hổ" đã xuất hiện.

    CHIGIRI HIOMA.

    Con báo săn với gương mặt kiều diễm nhưng tính tình thì lại chảnh troẹ ,bao nhiêu thiện cảm do gương mặt mang lại đều bị cái mồm của cậu ta đuổi đi hết.

    Và bây giờ Isagi của chúng ta đang chết mê chết mệt nhìn gương mặt không tì vết đấy mà ngẩng tò te.

    Từ khi thấy Isagi nhìn Kaiser thì Chigiri đã xác định được cậu bị thu hút bởi vẻ ngoài,mà vẻ ngoài lại là lợi thế của Chigiri.

    — Chào em là Isagi Yoichi nhỉ?

    — A...ùm... anh là...?

    — Anh là Chigiri Hioma,gọi anh là Chigiri hay Hioma đều được.

    Nụ cười ánh đánh gục con tim của bao trái tim thiếu nữ khiến Isagi loá hết cả mắt.

    Trời ơi tuyệt sắc mĩ nhân,Isagi sắp gục rồi nhìn Isagi ngẩn ngơ trước Chigiri,Kunigami thực sự không thể nuốt trôi cục tức này,thằng ẻo lả ngoài cái chân chạy nhanh ta thì kĩ năng chiến đấu chẳng có gì,đến miếng mồi cũng bị bọn cá sấu hốt mất.

    Isagi sau đó được Kunigami kéo ngược lại vào lòng, cậu không nhìn ra cái liếc mắt khinh thường của Kunigami dành cho Chigiri, cậu bận đi theo Kunigami ra biển chơi rồi.

    ————-

    — Biển ở Adoru chủ yếu là nơi để khai thác san hô và nuôi trồng rong tảo bẹ,là nguồn cung cấp cá và hải sản tươi.

    — Cũng là một nguồn kinh tế chủ lực do có số lượng ngọc trai quý được khai thác.

    — Ồ.

    Isagi trầm trồ cảm thán trong lòng ,nơi này có nền kinh tế phát triển,hệ thống xã hội và chính sách pháp luật rõ ràng,phát triển đến mức vượt xa trí tưởng tượng của cậu.

    Hai người đáp xuống một khu vực trống trải,Isagi nhìn những người dân ở vùng ven biển Adoru ngầm so sánh với làng chài ở thế giới hiện đại,giống thú ở đây chủ yếu là rái cá biển,thậm chí còn có cả hải li ,không nghĩ rằng các cư dân gặm nhấm này phải ở các vùng sông suối chứ nhỉ?

    Mọi người rất nhiệt tình,họ chào hỏi hai người và rất cởi mở ,thính cách phóng khoáng y như nơi này vậy.

    Hai người đi dạo trên bờ biển hưởng thụ những cơn gió và ánh nắng.

    Isagi thích thú nhìn những hàng cua bò ngang theo hàng,con nào con nấy đều có màu đỏ cam chói mắt vô cùng nổi bật.

    — Nói là Natsu Kani.

    — Em muốn ăn thử không?

    — À thôi không cần đâu tụi nó đang đi đẹp mà.

    Isagi nhìn hàng cua đều tăm tắp rời đi,ánh mắt tò mò như đứa trẻ con,thấy gì cũng thắc mắc,cái gì cũng hỏi,Kunigami cảm thấy cậu dường như phụ thuộc vào anh,nhưng mà không có sao hết.

    Con sư tử này rất hưởng thụ điều đó,giống như bản thân là trụ cột vững chắc cho Isagi dựa vào vậy.

    Nhưng cảm xúc hân hoan đấy không được bao lâu ,hai tên người Vogel phương Tây kia đi tới, không hẳn ,chỉ có tên tóc xanh vàng là Vogel còn tên kia thì không phải.

    — Xin chào không ngờ lại gặp hai người ở đây.

    Kaiser bước tới mỉm cười trông chẳng chút thiện trí,nhận thấy ánh mắt Isagi vẫn rơi lên người mình thì càng đắc ý hơn.

    Isagi thì đang suy đoán xem người Vogel phương Tây có mũi to là do gen giống như ở thế giới của cậu hay là do sự phát triển của mỏ nên trong dạng người nó mới to lên
     
    Back
    Top Dưới