Cập nhật mới

Khác [AllIsagi/ Blue Lock] Giác ngộ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
341702105-256-k947484.jpg

[Allisagi/ Blue Lock] Giác Ngộ
Tác giả: YukimotoKurokawa
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Isagi không phải thần thánh để mà không có cho mình một bước đi sai lầm trong một kiếp làm người, nhưng đồng thời em cũng không phải tên ngốc để đi vào những ô mang tính tự hủy bản thân.

Nhưng chỉ lần này thôi, Isagi thề đó là quyết định ngu xuẩn nhất đời mình.

Em không phải thiên tài, em không phải thần thánh, lại càng không phải một nhân vật chính mang tài năng chói mắt hay "bàn tay vàng" đa di năng.

Em là một con người, tầm thường và nhạt nhòa.

Em chỉ đơn giản là Isagi Yoichi, là một con rối có được chút ưu ái của Chúa.



manga​
 
[Allisagi/ Blue Lock] Giác Ngộ
Văn án (maybe?)


"Cậu có phải thần không Isagi?!

Vì tớ thấy những việc cậu có thể làm đều thật kì diệu!"

"Không có, tôi chỉ là một con người bình thường thôi"

"Cậu giống như một thiên thần vậy, xinh đẹp đến khó tin...."

"Tôi cảm thấy tôi rất bình thường, con người nào mà chẳng có nét đẹp riêng?"

"Isagi, cậu giỏi thật đó, cậu rốt cuộc là thứ sinh vật thần thánh gì vậy hả!?"

"Tôi giống cậu thôi, chúng ta đều là con người?"

"Tuyệt quá đi!

Sao cậu làm được hay vậy Isagi!?"

"Thật tàn nhẫn....sao cậu có thể làm thế chứ!!",

"Vì tôi là con người"

Phải, chỉ là một con người bình thường mà thôi.

Những việc tôi làm được người khác đều làm được, những việc tôi làm tốt người khác vẫn có thể làm tốt hơn tôi.

Họ thán phục tôi, đơn giản vì họ không đến từ nơi tôi ở, nếu không chắc chắn họ sẽ không ca ngợi tôi thế này đâu.

Tôi nổi bật ở nơi này, nhưng ở nơi cũ tôi cũng chỉ nhạt nhòa như làn khói mà thôi.

Muốn có lửa?

Tôi tạo ra lửa cho cậu bằng bật lửa.

Muốn có thức ăn?

Tôi có đồ ăn đống hộp và khả năng nấu các món cơ bản.

Muốn học giỏi?

Học nhiều vào là giỏi thôi.

Muốn thon gọn?

Đừng có ăn uống vô tổ chức và hoạt động nhiều vào đi

Muốn nhảy cao?

Làm như tôi, ngày nhảy vài chục - vài trăm lần là tự khắc làm được.

Muốn xinh đẹp?

Hỏi người ta ấy, tôi có đẹp quái đâu?

Muốn được chú ý?

Nhiều cách lắm, nhưng cậu nên suy nghĩ kỹ mình muốn được chú ý vì điều gì và được chú ý như vậy thì có ích gì trước đã.

Các cậu có thể gọi tôi là thánh thần hay bất cứ điều gì khác, tôi căn bản là không quan tâm.

Nhưng khắc ghi thật kĩ vào đầu, tôi và các cậu cùng một giống loài, ta đều là con người.

-------------------------

Isagi tôi không phải thần thánh có thể mang đến những điều kì diệu, những gì tôi có là do đời trước bỏ công tạo ra, tôi chỉ việc mang theo và dùng mà thôi.

Tôi không phải thiên tài mà cái gì cũng biết, cái gì cũng giỏi.

Ai cũng chỉ có một tài năng nổi trội, còn những cái kia chỉ là kỹ năng cơ bản tôi được dạy.

Tôi không phải thiên thần, ngoại trừ đôi mắt này ra, tôi không nghĩ bản thân có thứ gì thu hút người khác.

Tôi không phải là Thánh Mẫu để mà cái gì cũng có thể bỏ qua, ai cũng có thể giúp đỡ, cũng chẳng dễ dãi đến nổi ai cũng trao thân được.

Tôi có định kiến của riêng mình, các chàng trai à.

*

Not a genius

"Tôi chỉ là một con người bình thường và nhám chán"

-------------------------------

*

Not an idiot

"Bộ não của tôi, mọi người gọi nó là tuyệt tác của Chúa."

------------------------------

*

Not a Holy Mother

"Tôi không phải Thánh Mẫu, vậy nên chẳng giàu lòng vị tha đâu"

-------------------------------

*

Not an angel

"Hình như có hiểu lầm gì đó ở đây rồi, tôi không tốt bụng đến mức đấy đâu"

-------------------------------

*

Not a devil

"Đừng sợ, có tôi ở đây rồi, anh sẽ không phải cô đơn đâu"

------------------------------

*

Not a god

"Tôi không phải thần, cậu biết rõ điều đó mà, phải không?

------------------------------

*

Just human, only human

"Tôi là con người và chỉ là con người mà thôi, không thể là thực thể gì cao siêu hơn cả"

--------------------------

Kiêu ngạo, tham ăn, tham lam, dục vọng, lười biếng, đố kị và phẫn nộ.

Isagi mang trong mình tất cả những đặc điểm đó, nhưng em lại chẳng ghét bỏ gì bản thân mình, tại sao ư?

Đơn giản thôi, vì chúng đều là bản chất của một con người

Em là một con người bình thường, nhàm chán và nhạt nhòa.

Em chỉ đơn giản là Isagi Yoichi, là một con rối may mắn nhận được một chút sự ưu ái của Chúa.

-----------------------------

Đào hố truyện về OTP là một cái gì đó rất chi là thú vị mà tôi đam mê 😔🤘
 
[Allisagi/ Blue Lock] Giác Ngộ
Chap 1: Chuyện gì?


"Này cô bé đáng yêu, mau lại đây mua truyện đi!"

Một ông lão ngồi trên vệ đường với vẻ ngoài nghèo túng, bên cạnh có trải một tấm thảm rách và trên đó là vài quyền sách không rõ tác giả.

Ông ta kêu một cô bé với một vẻ ngoài ưa nhìn đang đi trên đường lại, có vẻ là muốn mời gọi cô ấy đến mua truyện.

".......Ông tư vấn thử cho cháu một quyển nhé?"

Cô gái nhìn ông vài giây rồi sau đó liền tiến lại, chậm rãi khụy chân xuống mà hỏi ông lão.

"Được!

Được chứ!

Cháu thích thể loại nào, ta sẽ tư vấn cho!"

Ông lão nghe cô gái nói vậy thì rất vui vẻ và hào hứng giới thiệu các loại truyện mà ông có

"Ông lão ơi, cuốn sách kia là thể loại gì thế ạ?"

Cô gái liền bị thu hút bởi quyển sách màu hồng pastel ở cách cô chưa đến một gang tay, có vẻ cô gái đã bị sự đơn giản đến kì lạ của nó thu hút.

"Chà, nó là một quyển sách thuộc thể loại tình yêu viễn tưởng cháu ạ.

Nội dung của nó khá là thú vị đấy, còn có cả phần hai cơ"

Ông lão vui cười cầm hai quyển sách giống hệt nhau, chỉ khác phần số được đề mà đưa đến cho cô xem.

*"Nhật kí tình đầu" ?

Có vẻ là một cuốn truyện ngọt ngào*

Cô gái nghiêng đầu nhìn cuốn truyện, suy nghĩ chút gì đó rồi nhanh chóng mua nó.

---------------------------

Isagi Yoichi, 23 tuổi, là sinh viên năm ba của ngành kỹ thuật chế tạo máy.

Em là một người có điểm đầu vào tương đối ổn, xem đâu thì cao hơn được các bạn học lực khá một chút.

Em có vẻ ngoài ưu nhìn, mái tóc dài, khá dày và đen mượt luôn được thắt bím lỏng, làn da trắng hồng cùng cơ thể mảnh mai, điểm nhấn của em chính là đôi mắt xanh đại dương luôn khép hờ khiến kẻ khác bị hút hồn ngay từ ánh nhìn đầu tiên

Em không đặc biệt, cũng chẳng nổi trội.

Giống như một nhân vật phụ, em mờ nhạt, cứ thoắt ẩn thoắt hiện như ma, cũng vì vậy mà doạ sợ không ít bạn học.

Trở về nhà sau buổi học chế tạo tăng cường, Isagi nhanh chóng giải thoát bản thân khỏi bộ đồng phục đang ép chặt ngực mình rồi phóng lên sofa.

*Hy vọng sẽ thật ngọt ngào......*

Nhìn hai cuốn truyện vừa mua, gò má em đỏ nhẹ lên.

Vừa nhìn có thể thấy, Isagi rất thích những câu truyện tình yêu ngọt ngào, cũng phải thôi, nữ sinh tuổi mới lớn mà.

Em chầm chậm mở quyển sách ra, ánh mắt lấp lánh chứa đầy sự hồi hộp.

--------------------------------

"..............."

- Isagi.

Isagi ôm hai cuốn truyện nằm ngửa trên sofa, đôi mắt vô cảm đang chảy nước ròng ròng.

Ừ thì bộ truyện này cũng là ngọt, nhưng là ngọt TRÁ HÌNH!!

"Trời ơi....."

- Isagi.

Isagi cảm thấy thế giới quan của mình dường như sụp đổ ngay trước mắt, trái tim em cảm thấy vô cùng đau đớn.

Em thề rằng từ sau sẽ không bao giờ mua truyện linh tinh nữa.

*Đi ngủ đi ngủ, mình phải quên đi chuyện này*- Isagi.

Isagi úp mặt vào gối, cố khiến bản thân ngủ sâu để quên đi những điều tồi tệ mà cuốn truyện ác mộng kia mang lại.

Cơ mà có vẻ chẳng thành công là mấy, em vẫn là chưa ngủ được.

Lia mắt đến lọ thuốc ngủ trên bàn, Isagi suy nghĩ gì đó rồi ngồi dậy lấy hai viên uống vào.

Sau đó nhanh chóng nằm lại lên sofa ngủ tiếp.

-------------------------------

Isagi

Isagi?

Isagi Yoichi!!!!!

"!!!!!!"

- Isagi

Em giật mình mở to mắt khi có một âm thanh với tần số cực cao gọi tên mình.

Em toan ngồi dậy, cơ mà bổng dưng bị cái gì đó đè xuống.

*G...Gì vậy!?* - Isagi.

Em hoảng loạn nhìn qua bên cạnh và bất ngờ chưa!

Thằng ất ơ nào nằm cạnh em thế này?!

Lại còn không mặc áo!

"Ưm....chào buổi sáng Yoichi"

Người kia dụi mắt, mơ màng gọi tên em.

Còn Isagi, em chỉ vừa nhìn thấy mặt anh ta thôi đã liền trực tiếp ngất xỉu.

"Em làm sao vậy?!

YOICHI!"

Người kia hoảng hốt đỡ em dậy, ánh mắt lo lắng cùng sợ hãi khi thấy cô gái bổng dưng ngất xỉu.

_______________________

Isagi mở mắt ra lần nữa thì thấy bản thân đang ở trong một khoảng không tối mịt.

Em nhìn quanh, xong lại từ từ đứng dậy.

"Nơi nào nữa vậy?

Hôm nay mình toàn mơ cái quái gì không thế này" - Isagi

[Ting, xin chúc một buổi sáng tốt lành Isagi Yoichi]

Trong không trung bất chợt xuất hiện một cái bảng điện từ màu xanh lam.

Nó chạy ra dòng chữ đen, có vẻ là đang muốn trò chuyện với em nhỉ?

Em im lặng quan sát nó vài giây, sau lại nghiêng đầu hỏi:

"Là ngươi sao Jessica?"

- Isagi

Isagi tất nhiên nhận ra thứ trước mặt, đây chẳng phải là hệ thống AI dạng ảo ảnh 3D mà em tạo ra để chuẩn bị cho đồ án tốt nghiệp sao?

[Ting ting, rất vui vì chị nhận ra em, cô chủ!]

".....Được rồi, chuyện này rốt cuộc là thế nào?

Cậu chủ lại lôi tôi vào thế giới giả tưởng nào của ngài ấy à?"

- Isagi.

Isagi nhanh nhạy nên lập tức phát hiện ra vấn đề, Jessica không thể xuất hiện ở trong giấc mơ mà trò chuyện với em như vầy được, chỉ có thể là do em đang ở trong một không gian ảo nào đó mà thôi.

[Không thưa cô chủ, đây chẳng phải thế giới giả tưởng gì cả đâu ạ, ngài ấy cũng không liên quan đến vụ này, ít nhất thì em nghĩ thế]

Nghe Jessica nói vậy thì Isagi không khỏi nhíu mày, nếu đây không phải do cậu chủ bày trò trêu em, vậy vì lý do gì mà em vừa rồi lỡ chạm vào da người kia cảm giác lại chân thật đến rùng mình như vậy?

"Tsk, được rồi, ta sẽ điều tra thêm về vụ này sau.

Còn về phần ngươi, sao lại ở đây?"

- Isagi.

[Chị ở đâu thì em ở đó, thật lòng không biết gì cả ạ]

*Jessica mà cũng không biết gì sao?

Phiền phức thật* - Isagi.

Em tặc lưỡi mà xoa đầu, hai lá mầm nhíu vào nhau thành một cái ngã tư, thể hiện sự rõ tâm trạng đang không vui của em.

[Xin chị bình tĩnh lại, tuy em không biết ta đang ở đâu nhưng chỉ cần cho em vài ngày, em sẽ cố đem thông tin về cho chị!]

Em ngước đầu nhìn hệ thống của mình, hai lá mầm cũng sớm trở lại hình dáng ban đầu.

"Vậy nhờ ngươi, giờ thì đưa ta ra khỏi đây đi" - Isagi

[Yare, em không phải chủ của nơi này, vậy nên không hề biết cách thoát ra nha.

Hồi nãy chị vào đây như nào, giờ thử làm y hệt lại đi?]

Isagi suy nghĩ một chút, xong lại nằm xuống nhắm mắt ngủ.

Ừ thì em nghĩ đó là cách để ra khỏi nơi này, còn có hiệu quả không thì em không biết.

___________________

Khi tỉnh dậy, Isagi phát hiện mình đã trở lại căn phòng khi nãy.

Lần này bình tĩnh được hơn chút, em lại dành chút thời gian ngó nghía căn phòng.

Đẹp ghê, lại còn trông rất giống cái thời gì mà....còn có vua chúa ngự trị đồ ấy.

Cơ mà nhìn đi nhìn lại kiểu gì, sao mà vẫn thấy có chút quen mắt vậy?

*Giống phòng của--* - Isagi.

Cạch

"Yoichi!

Em ổn chứ!"

"Cậu.....chủ?"

- Isagi

"Hả?

Cậu chủ!?"

- Reo

Nói về vấn đề "cậu chủ" này, chuyện là hồi năm nhất, Isagi đã đi làm giúp việc cho nhà Mikage để kiếm tiền trả học phí.

Như một lẽ hiển nhiên, Reo chính là cậu chủ của em.

Cậu học cùng khoa, cùng ngành nên em vô cùng quen thuộc với khuôn mặt hái ra tiền này.

Quay lại hiện tại, kẻ này chẳng biết do trùng hợp hay sao mà lại trông giống hệt Reo.

"A, cái đó em...."

- Isagi

"Lại còn xưng em!

Yoichi à, em cuối cùng cũng chịu chấp nhận tôi rồi phải không!?

Tôi vui lắm Yoichi!"

- Reo.

Reo chẳng biết vì gì lại nhào đến ôm em trong sự vui mừng.

Ngược lại với Reo, Isagi đang cảm thấy vô cùng hoảng loạn.

Thú thật, sống ở đời hai mấy năm Isagi chưa tiếp xúc gần thế này với người khác giới.

Tay còn anh ta đang đặt trên eo em, có phải quá kì quái rồi không?!

"Mikage - sama, có gì từ từ nói, ngài thả em ra trước đã" - Isagi.

Dù em biết đây rất có thể không phải Reo của em nhưng biết sao đây, em quen miệng rồi, không thể gọi thẳng tên Reo được.

"Sao em lại xưng hô xa cách quá vậy, gọi Reo chẳng phải hay hơn sao?"

- Reo.

Isagi nghe vậy thì giật cả mình, em chưa bao giờ gọi thằng tên cậu chủ cả, dù gì thì như vậy cũng không phải phép mà.

"Ngài thả em ra đã, em không thở được...."

- Isagi.

Reo này giống cậu chủ bên em, cao hơn em gần cả cái đầu.

Thân hình cao lớn ôm chặt em, cơ thể ép chặt ngực em khiến Isagi không thở được.

"Gọi Reo......"

- Reo.

Giọng Reo bất chợt trầm thấp một cách lạ thường, điều đó khiến cơ thể em run lên dữ dội.

Isagi không biết mình bị làm sao, rốt cuộc vì thiếu thông tin nên chẳng dám làm liều, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời.

"Reo - sama?"

- Isagi

"Bỏ chữ "sama" đi, gọi Reo thôi!"

- Reo thấy em nghe lời vậy liền được nước lấn tới.

Isagi nắm chặt tay, mặt tối sầm, hai lá mầm lại lần nữa tạo thành một ngã tư nhỏ.

Em không thích kẻ này, kiểu người kiểm soát chết tiệt gì đây chứ!

Nhưng nhìn khuôn mặt tối sầm của Reo, trong đầu em bất chợt chạy qua một hình ảnh lạ, một cây......roi da!?

Em sợ hãi mở to mắt nhìn hắn khi hình ảnh chiếc roi kia hiện lên trong đầu, em run run, sau lại cười gượng mà nắm lấy tay hắn, xoa nhẹ lên những đường gân xanh đang nổi lên kia.

"Reo...cho em xin lỗi, xin ngài đừng giận mà" - Isagi.

"Được!

Em ngoan ngoãn liền không giận em!"

- Reo hài lòng ôm lấy em.

Reo trong phút chốc cười tươi trở lại, dáng vẻ thân thiện xuất hiện chỉ sau một giây lời em thốt ra này liền khiến Isagi rùng mình.

Cái tên này....không được bình thường!!!

*Đành đợi Jessica đem thông tin về, hiện tại chỉ có thể nghe lời tên này thôi....* - Isagi.

Isagi chầm chậm ôm lại Reo, tay đưa đến vỗ vỗ nhẹ hắn như đang cố làm dịu hắn.

Từ giờ cho tới lúc nắm được thông tin cơ bản, em chỉ có thể tạm thời thuận theo tên này thôi.

--------------------------

Nay sinh nhật tui mấy ní ơi✨
 
[Allisagi/ Blue Lock] Giác Ngộ
Chap 2: Hiểu


Đã ba ngày từ khi em ở đây.

Tuy Jessica chưa trở về, nhưng qua lời nói của một số người làm thì em cũng biết được một chút thông tin về bản thân rồi.

"Em" là Isagi Yoichi, 17 tuổi, "em" bị Mikage Reo bắt về đây, ép làm việc cho hắn.

Ban đầu có vẻ hắn chỉ định lợi dụng hay sao đó thôi, cuối cùng lại chuyển sang yêu luôn chủ thể này.

Thế là hắn dùng mọi cách, từ dụ dỗ đến đe dọa rồi cưỡng ép, tất cả chỉ để chủ thể này đồng ý ở bên hắn.

*Cái tình yêu kiểu giam cầm ngang ngược này, sao lại có chút giống.....* - Isagi.

Không biết có phải trùng hợp không, Isagi thấy nó lại cứ giống giống nhân vật trong cái cuốn truyện em đọc thế nào ấy.

{Về cốt truyện: Đây là một thế giới phép thuật, truyện kể về cuộc sống học đường của nữ chính Malyana Jennifer, song song với đó hành trình giải cứu người chị kết nghĩa.

Để cứu được chị gái, nữ chính đã kết bạn với những người bạn của tên thiếu gia bắt cóc chị mình, đồng thời những người bạn đó cũng là các nam chính.

Cơ mà sau lại vì quá xinh đẹp và thánh thiện, cổ lỡ hớp hồn luôn mấy tên đấy.

Trải qua bao nhiêu gian lao, khổ nhọc cùng một mớ kế hoạch và bị hàng tá sự hành hạ, cưỡng bức từ mấy tên nam chính.

Cuối cùng cái kết lại là nữ chính bị mấy tên kia bị bắt nhốt, một đời làm chú chim Hoành Yến bị mắc kẹt trong chiếc lòng vàng như cô chị kết nghĩa của mình}

Nói chung là chuyện cũng hay nhưng ngược nhiều quá, thành ra trái tim thiếu nữ mỏng manh của Isagi chịu hổng nổi.

Anyway, mặc dù là trừ nữ chính ra em không nhớ tên nhân vật nào khác cơ mà em thấy tình cảnh của mình hiện tại cứ bị giống cái người "chị em kết nghĩa" kia kiểu quái nào ấy.

Ừ thì cũng là một tiểu thư của gia đình khá giả bị một tên thiếu gia nhà giàu biến thái bắt về cưỡng cung nè.

Cũng có mái tóc đen dài sắp chạm eo được xõa ra cùng đôi mắt xanh đại dương nè.

Má nó mặc dù chỉ có vài điểm đó thôi nhưng giống vẫn là giống, hãi quá!

"Yoichi?

Yoichi à....

- Reo

Reo thấy Isagi đang đứng đút trái cây cho mình mà tự nhiên đờ người ra đấy, sắc mặt thì chuyển từ hồng sang xanh rồi bay hẳn cái màu luôn, điều đó khiến hắn không vui.

Hắn lo nếu Isagi nghĩ đến một tên đàn ông nào đó khác ngoài hắn.

Nghĩ tới đây, Reo liền đứng dậy vòng tay qua eo kéo Isagi lại rồi ôm vào lòng.

"Cậu chủ cần gì sao?"

- Isagi.

Isagi bị Reo kéo người mới giật mình thoát ra khỏi suy nghĩ của bản thân, sau liền quay người sang hỏi hắn.

"Không có gì a, em đang nghĩ về chuyện gì đấy?"

- Reo.

Hắn cười gằng mà hỏi em, chỉ cần em buột miệng nói ra chút thông tin nào về kẻ khác thôi, hắn sẽ cho người xử lí ngay.

"Nếu em nói em đang nghĩ về cậu chủ thì sao?"

- Isagi.

Isagi quay hẳn người sang ôm lấy cổ Reo, dùng ánh mắt cún con chân thành nhìn hắn.

*Đáng yêu quá ♡* - Reo

Reo hài lòng gục đầu vào cổ em mà dụi, em thì cũng xoa đầu hắn.

Isagi dù gì cũng phục vụ cho "Reo" được mấy năm bên kia rồi, tất nhiên rất biết cách làm dịu đi sự ghen tuông thất thường của cậu chủ nhà mình.

"Yoichi à, em thay đổi chỉ sau một cú ngất đấy, nếu cứ thế này mãi thì thật tốt" - Reo

"Này Yoichi, em sẽ mãi như thế này đúng không?

Mãi mãi ngoan ngoãn làm theo mọi mệnh lệnh của anh....."

- Reo

Em im lặng nhìn hắn, ánh mắt có chút tối lại.

Em suy nghĩ gì đó, xong, lại đẩy hắn ngồi lại xuống ghế.

Em từ từ đi đến chống hai tay lên thành ghế, một thân chỉ m75 đè hắn xuống, tạo ra tư thế ám muội.

"Cậu chủ không phải lo về việc đó, một khi tôi đã đồng ý phục vụ, nhất định sẽ nghe lệnh cậu cả đời" - Isagi.

"Tuy nhiên, việc tôi tuân theo cậu đồng nghĩa với việc cậu sẽ phải bảo đảm cho tôi một cuộc sống đầy đủ từ vật chất đến tinh thần, nhé Reo?"

- Isagi.

"!!!!!"

- Reo.

Cả người Reo nóng ran khi khuôn mặt Isagi được đưa đến sát gần hắn.

A, Yoichi của hắn mới ngất có chút liền thay đổi chóng mặt.

Thế này thật lạ, nhưng cũng thật thích~

"Được, chỉ cần em ngoan ngoãn ở bên tôi, muốn thứ gì tôi cũng cho em tất...."

- Reo

"Tốt thôi, tôi hy vọng ngài có thể giữ lời.

Còn nếu không, tôi bảo đảm ngài sẽ thấy tôi phục vụ cho kẻ khác đấy.

Ngài đâu thích thế, phải không?"

- Isagi

Isagi là kẻ đơn giản, em sẽ ngoan ngoãn và luôn an phận nghe lời chủ nhân mình.

Tuy vậy em cũng chỉ là con người mà thôi, vẫn sợ chết lắm chứ, vậy nên làm gì cũng đều phải đặt an toàn của bản thân lên hàng đầu thôi.

Em có thể làm mọi thứ, tuân theo mọi mệnh lệnh của chủ nhân, miễn là nó bảo đảm cho bản thân em có một cuộc sống nhàn hạ và bình yên đến hết đời.

"Được được, tất cả đều chiều theo ý em hết, em khí chất quá đó Yoichi~" - Reo.

Reo chưa bao giờ nghĩ bản thân sẽ bị ra điều kiệu thế này.

Cảm giác bị người thương đe dọa thế này....sao mà kích thích quá~

"........Cậu chủ à, như này là không được đâu, lát cậu có bạn đến nhà chơi nhỉ?

Tôi chuẩn bị đồ mới cho cậu nhé?"

- Isagi.

Isagi liếc mắt xuống túp lều phía dưới, sau lại nhướng mày hỏi Reo, tất nhiên là chỉ cho có lệ thôi.

Hỏi xong em liền lập tức đứng dậy đi ngay mà.

Tất nhiên, lấy đồ chỉ là một cái cớ, chẳng qua là em có việc cần làm.

Em rời đi để chuẩn bị đồ, bỏ lại Reo ngồi đó nhìn theo.

Khuôn mặt hắn giờ đỏ bừng, ánh mắt si mê nhìn theo em.

Hiếm khi Isagi thế này, hắn có lẽ nên cảm thấy biết ơn cái lần bị ngất đó, nó biến Isagi thành một cô gái quyến rũ thế mà.

"Yêu em quá, mommy~" - Reo.

Reo trong tâm gào thét một ham muốn được chà đạp.

Chết mất, thế này thích quá đi!

*Hy vọng em ấy có thể như thế này mãi* - Reo.

Hắn hạnh phúc ngã người ra ghế, tay với lấy Isagi bằng bông lớn bên cạnh, úp mặt vào nó mà thét lớn vang dội cả phòng ăn, vô tình dọa sợ luôn mấy cô hầu đi ngang qua.

-------------------------------

Phía bên này, Isagi trầm ngâm lướt xem những thông tin mà bản thân có được.

Jessica đã về, mang theo đó tất nhiên là mớ thông tin vô cùng hữu ích, cũng vô cùng.....nghiệt ngã.

"Vậy đây thật sự là cái thế giới trong truyện đó sao?

Ôi lạy Chúa tôi...."

Isagi

Isagi gần như trầm cảm sau khi đọc xong những thông tin bổ ích mà Jessica thu thập được sau khi bay khắp nơi để tìm kiếm.

Và thật chẳng bất ngờ khi nó trùng khớp với những miêu tả Isagi nhớ về thế giới trong truyện.

"Ôi, mình ghét chuyện này, còn gì có thể tệ hơn được nữa không vậy?"

- Isagi.

[À vâng có đó chị, tin xấu là nếu chị không nhanh lên là sẽ không kịp đưa đồ cho cậu "Mikage" đâu đấy]

"Aisss, quên mất tiêu, thôi chị đi đã nhé!"

- Isagi.

Isagi nghe vậy thì liền vắt chân lên cổ mà chạy như điên, Jessica nhìn theo bóng lưng em mà ngán ngẫm không thôi.

Màn hình lắc lắc cơ thể mấy cái để bày tỏ sự bất lực của bản thân, xong cũng liền biến mất.

"Cô ta là ai vậy nhỉ?"

Mà không hề hay biết rằng đã có người vừa chứng kiến và nghe hết mọi thứ.

"Phiền phức ghê, mình sẽ giấu Reo chuyện này vậy, lười nói quá..."

Cậu ta xoa gáy mấy cái, sau lại liền tan biến thành những làn khói đen rồi hòa vào không khí mà biến mất một cách hết sức là ảo diệu.
 
[Allisagi/ Blue Lock] Giác Ngộ
Chap 3: Nhiệm vụ và hình phạt


Cạch

"Reo, tớ tới rồi...."

"Nagi?

Mau vào đây ngồi đi, chúng ta có nhiều dự án cần bàn lắm đấy" - Reo

"Phiền ghê..."

- Nagi

Nagi đi đến ngồi xuống ghế sofa, ánh mắt cậu ta vô tình đặt lên người Isagi, lại có chút bất ngờ với sự có mặt của em tại đây

*Cái cô gái đó....là người làm của Reo sao?* - Nagi

*Hửm?* - Isagi

Isagi tất nhiên phát hiện được ánh mắt đang nhìn về phía mình, liền cúi nhẹ người chào hắn.

Thực lòng mà nói, Isagi tựa hồ cảm nhận được sự kì lạ từ phía kẻ kia nhưng cư nhiên không thể đoán bừa chuyện gì.

*Tên đó có cái gì đó vừa lạ vừa quen, mình đề phòng hắn một chút không nhỉ?* - Isagi.

Em chẹp miệng một cái, trong lúc Reo không để ý thì em liền âm thầm rời đi, tất nhiên là mọi thứ đều được thu vào tầm mắt của Nagi.

Nói đến Nagi, cậu ta biết Isagi có vấn đề nhưng vì lý do nào đó mà lại không nói với Reo, bất ngờ tình nguyện để bạn mình bị lừa trắng trợn như thế.

"Hừm......"

- Nagi

Nhìn cái bộ dáng lén rời đi của Isagi, cậu ta biết em đang cố làm một việc gì đó thật lén lút.

Bất quá, cậu ta lại lười, dù cho rất muốn biết cũng chẳng chịu tự mình tìm ra.

------------------------------

"Vậy là nếu muốn về ta bắt buộc phải xử lý phản diện của bộ truyện này là Reo sao?"

[Không hẳn ạ, chị chỉ cần không để hắn làm hại đến nữ chính và nhân tiện thì cũng khiến cho lũ nam chính không giam cầm nữ chính là được]

"Chẳng phải điều đó là đồng nghĩa với việc....đảm bảo cho nữ chính có một cuộc sống học đường yên bình hay sao?"

- Isagi

[Vâng, đại khái là thế ạ]

".....Phiền phức quá...."

- Isagi.

Bảo vệ nữ chính?

Isagi không muốn vậy, để có một cuộc sống bình yên chính là không để mình liên quan đến các nhân vật trong truyện, dù là nhân vật phụ đi nữa.

Đằng này đã dính phải Reo - phản diện chính và bị cả Nagi - một nam chính biết mặt, không thể gặp thêm bất kì nhân vật chính nào nữa!

[Em biết chị lo cho tính mạng mình, nhưng chị không muốn về nhà sao?]

"......Tất nhiên là phải về, chị còn chưa báo hiếu gì cho cha mẹ mà...."

- Isagi

Isagi thở dài một hơi, em đối với những nhiệm vụ đặt cược mạng sống thế này có chút rối ren.

Phải nói, nếu muốn tiếp cận nữ chính thì phải qua được một chướng ngại khó nhằng, là cậu chủ có tính chiếm hữu cao quá thể của em - Mikage Reo.

*Mình có nên đánh lén ngài ấy không?

Như vậy thì ngài ấy sẽ ngất đi và mình sẽ có cơ hội để tiếp cận cô ta, nếu ngài ấy tỉnh dậy mà hỏi thì mình sẽ--*

"Sẽ làm gì cơ?"

"Cậu chủ!?"

- Isagi.

Isagi giật mình quay lại, Reo?

Hắn ta làm gì ở đây?

Chẳng phải 30p trước còn đang bận bàn việc với Nagi sao?

Chẳng lẽ lại xong nhanh vậy!!!

"Sao?

Em định sẽ làm gì nào, biện hộ à?

Hay bảo có thể có kẻ đánh ngất tôi và em?"

- Reo

"Cậu chủ nói gì thế?

Tôi chẳng hiểu gì cả" - Isagi cố gắng giữ cho mình bình tĩnh mà hỏi hắn.

Reo nghe em hỏi vậy thì không khỏi nhếch mép, con mèo con này ngất xong liền dễ quên như vậy sao?

"Tôi có thể đọc được suy nghĩ, em quên à?"

- Reo.

Nghe đến đây, Isagi trong lòng bất ngờ vô cùng.

Đọc suy nghĩ người khác?

Kiểu hack game biến thái gì thế này!?

"C--Cậu chủ, có gì ta từ từ nói được không?!"

- Isagi.

Isagi đổ mồ hôi nhìn hắn, chết tiệt, Reo này tại sao lại đáng sợ như vậy?

Isagi tựa hồ cảm thấy khó thở như bị bóp cổ bởi thứ sát khí hắn ta thả ra lúc này.

"Từ từ?

Em là muốn từ từ như nào?

Tôi cứ nghĩ em đã trở nên ngoan ngoãn hơn, hóa ra vẫn cứng đầu vậy à?"

- Reo

Nói đoạn, Reo bước đến túm chặt lấy tóc em mà giật lên khiến Isagi vô cùng đau đớn.

Em đưa tay nắm lấy cổ tay hắn như muốn lôi nó ra.

"Quỳ xuống Isagi Yoichi" - Reo

Isagi đối với mệnh lệnh của Reo lúc này chẳng dám phản kháng, em cắn răng mà ngoan ngoãn quỳ xuống, chỉ mong hắn nhẹ tay lại.

Reo đối với sự ngoan ngoãn này của em liền cười khẩy, lực tay không những không giảm đi mà còn siết chặt hơn khiến Isagi phải hét lên vì đau.

Isagi vì cơn đau đột ngột mà mắt rưng rưng, đau quá, chưa bao giờ Isagi trải qua cảm giác đau nhường này!!

"Còn biết sợ cơ đấy?

Em nay đúng là ăn gam hùm rồi, dám bày mưu tính kế tôi?"

- Reo

"T...Tôi không có, xin cậu chủ nhẹ tay lại với..."

- Isagi.

"Câm miệng!

Em nghĩ mình còn có thể bao biện vào lúc này hay sao!?

Nói, em làm vậy để đi lén phén với đứa nào, NÓI!!!"

- Reo.

Reo như phát điên, giật mạnh tóc em đến độ Isagi tưởng như mình sắp bị hắn làm cho hói luôn vậy.

Em dù không phải lần đầu trải qua cảm giác bị túm đầu nhưng thật sự là lực tay của Reo làm em đau đến khiếp vía.

"Hức...cậu chủ tha cho tôi, tôi không có ý định gì cả.."

- Isagi.

Reo trừng mắt nhìn em, dù chẳng biết mục đích đằng sau cái kế hoạch em yêu bày ra là gì nhưng hắn kiên quyết không tin vào lời em nói lúc này!

"Cố chấp quá nhỉ?

Không nói đúng không?

Được, vậy tôi sẽ ép em phải nói!!!"

- Reo.

Vút

Âm thanh xé gió vang lên khiến Isagi cứng người lại, cái âm thanh đó....roi--roi da!!!

"Không....không mà, xin cậu chủ tha cho tôi!

Tôi thật sự không có ý định gì cả!!"

- Isagi.

Isagi nhìn cây roi trên tay Reo mà kinh hãi tột độ, cái đó không phải được dùng để đánh em đó chứ?.....Có cái *beep*!

Isagi chắc chắn nó sẽ được dùng để đánh em đó!!!

"Suỵt, ngoan nào, hình phạt nhỏ thôi, sẽ không đau đâu nha, ngoan....."

- Reo.

Reo híp mắt nhìn em mà nở nụ cười dịu dàng, giây sau hắn liền giơ cao cây roi da trong tay rồi quật về phía em.

Khoảng khắc thân roi quất vào da thịt em, Isagi đã thét lên một tiếng vang khắp biết thự.
 
[Allisagi/ Blue Lock] Giác Ngộ
Chap 4: Bất lợi, cách khắc phục tạm thời


"Ư...hức--ực" - Isagi

Isagi đau đớn nằm gục trên mặt đất, em mệt đến mức không nói nổi lời nào, ý thức cũng đang rất mơ hồ vì mất quá nhiều máu.

"Không sao hết, xong cả rồi, không khóc nữa nhá" - Reo.

Reo thả cây roi trên tay ra rồi khụy gối xuống ôm lấy em.

Cơ thể Isagi giờ chi chít các vết roi đang rỉ máu, em thì đang sợ hãi đến không nói nên lời.

"Ngoan nào, không khóc nữa, anh thương em mà" - Reo

"Th...Tha cho tôi, tôi không có, tôi xin lỗi, đau quá..."

- Isagi.

Reo thấy em như vậy thì nở nụ cười hài lòng, hắn xoa nhẹ lên các vết thương của em mà ngọt ngào nói.

"Coi kìa, em sợ lắm phải không?

Không sao cả, kết thúc rồi, anh đưa em đi bôi thuốc mỡ nhé?"

- Reo.

Isagi nhẹ gật đầu.

Reo thấy em ngoan ngoãn như vậy thì vui lắm, lập tức đỡ em dậy rồi hôn lên má em.

Isagi vì những vết roi kia mà chân run rẩy đến đứng còn chẳng vững nổi, Reo thấy vậy thì liền trực tiếp bế em lên, vui vẻ trở về phòng lấy thuốc bôi cho em.

[Isagi!

Chị không sao chứ!?]

Isagi dù nghe được Jessica đang gào thét bên tai nhưng lại chẳng dám trả lời, chỉ sợ Reo hiểu lầm điều gì lại cho em một trận sống dở chết dở nữa thôi.

[Đáng ghét, tên Mikage Reo này vậy mà có khả năng đọc suy nghĩ, hiệu ứng buff gì mà ảo quá vậy!!!]

Isagi thật muốn tắt khả năng nói chuyện của Jessica ngay lúc này.

Em hiện tại rất mệt, cô ấy không thể cứ gào lên bên tai em mãi như thế được.

*Đau quá...ồn quá...* - Isagi.

"Ồn sao?

Anh đâu có nghe thấy gì đâu nhỉ?"

- Reo

Isagi nghe Reo hỏi vậy thì giật mình, mém tí nữa thì em quên mất tên này đọc được suy nghĩ.

"Không...không có gì" - Isagi.

Isagi cố gắng thả lỏng cơ thể, đưa những ngón tay đến xoa nhẹ lên các vết thương trên cánh tay.

Đáng ghét, rát hơn em tưởng...

"Đau lắm phải không?

Nhưng người ta hay nói "thương cho roi cho vọt", vậy nên nó có nghĩa rằng anh rất chi là thương em đó ♡" - Reo.

Isagi nghệch mặt nhìn bộ dạng vui vẻ đến đáng ghét của Reo, tên chết tiệt này....thương thương cái rắm ấy!!

".......Xin lỗi cậu chủ, chuyện như này sẽ không bao giờ xảy ra nữa đâu..."

- Isagi.

"Haha, vậy thì tốt.

Nhớ, phải là trẻ ngoan anh mới thương nghe chưa" - Reo cười tươi nói.

Isagi mắt cá chết nhìn hắn, cái tên trẻ con đang bế em này có thật là cái kẻ vừa đánh cho em thừa sống thiếu chết không vậy?

Isagi nhìn hắn một lúc, sau đó lại thở dài mà lờ đi.

Giờ thì em hiểu vì sao "Isagi" kia không thể thoát khỏi hắn rồi, hiệu ứng buff của tác giả ảo quá mà.

Nhưng tại sao em đọc hết truyện rồi lại chẳng biết Reo có cái buff to thế này?

Aisss, thật sự là một cái vấn đề siêu to không lồ mà, bình thường em toàn dùng suy nghĩ để giao tiếp với Jessica, Reo mà như này thì chẳng phải Jessica vô dụng rồi sao?

Tuy vậy Isagi tin rằng là vẫn có cách nào đó để khắc chế Reo, em không tin có một thứ năng lực nào là hoàn hảo cả, chắc chắn sẽ có cách để lách qua nó.

Ừ thì đó là cách gì thì em tạm thời chưa tìm ra được.

*Ưm....* - Isagi.

"Sao cậu chủ luôn gọi tôi là Yoichi thay vì Isagi vậy?"

- Isagi

"Hửm?

Tại sao tôi phải gọi em là Isagi nhỉ?

Tên của em là Mikage Yoichi cơ mà ♡" - Reo

"????"

- Isagi hoang mang nhìn chằm chằm Reo.

Ồ wow, tên này tồi hơn em tưởng, đã bắt cóc con gái nhà người ta thì thôi đi, còn ngang ngược đổi luôn họ, quá đáng khiếp ấy!!

Và như thế, trong suốt quãng đường đến phòng Reo lấy thuốc bôi, thay đồ, ăn nhẹ, lên giường ngủ Isagi đã luôn nhìn Reo bằng ánh mắt em thường dùng để nhìn mấy tên biến thái.

Tuy vậy, bản thân Reo bằng một thế lực kì lạ nào đó mà hoàn toàn không nhận ra ánh mắt khinh bỉ ấy, vẫn hạnh phúc đắm chìm trong cảm giác chăm sóc người thương.

"Ngủ ngon nhé, ngày mai là em chính thức được đến trường rồi, chúng ta sẽ được học cùng nhau, em có vui không?"

- Reo hạnh phúc hỏi.

"....Vâng, tất nhiên rồi ạ" - Isagi cười nhạt đáp.

Reo hoàn toàn bỏ qua mọi sự kì lạ của Isagi mà hôn lên má em, sau đó mới tung tăng rời đi (hắn bảo là đi chuẩn bị đồ).

Isagi im lặng nằm nhìn chăm chăm vào trần nhà, tự hỏi liệu mình có thể trở về hay không?

Nếu có thể, em muốn tìm lại ông lão bán sách kia để hỏi rõ mọi chuyện.

*Ông lão kì lạ đó...chắc chắn ông ấy không bình thường* - Isagi.

Isagi thở ra một hơi dài như cố trút bỏ sự mệt mỏi, em nhắm mắt mà chìm vào giấc ngủ sâu.

Ở bên ngoài, Reo đứng dựa lưng vào cửa mà suy ngẫm.

*"Ông lão kì lạ đó"?

Đáng nghi thật, mình từng cho em ấy gặp ông lão nào sao?* - Reo.

Reo nghi ngờ "ông lão kì lạ" kia chính là lý do cho sự thay đổi của người thương.

Nếu như sự thật đúng là vậy, thế hắn muốn tìm ông lão đó để nhờ ông ta làm phép gắn kết linh hồn họ lại với nhau.

"Baya, điều tra tất cả những kẻ em ấy từng gặp từ khi đến đây, tôi phải tìm ra kẻ đó" - Reo.

"Rõ cậu chủ" - Baya

Bà quản gia bên cạnh cúi người tuân lệnh, Reo trầm ngâm nhìn em qua mắt mèo của cửa.

Em yêu của hắn, hắn nhất định sẽ làm mọi cách để em sống hạnh phúc bên mình, mãi mãi.

------------------------------

"Ôi trời, trông Yoichi đáng yêu quá đi mất!!"

- Reo

Reo hài lòng nhìn bộ dạng của em hiện tại.

Hắn đã đặc biệt dặn thợ may tay áo dài ra một chút, giờ nó có thể bao trọn gần hết các ngón tay của Isagi, trông rất đáng yêu.

*Tay áo dài quá thế này có chút bất tiện...* - Isagi.

"Nào nào, bất tiện cái gì chứ, rõ ràng là đáng yêu chết đi được thế này!!"

- Reo.

Hắn hào hứng nhào đến ôm trọn em vào lòng, Isagi nhất thời không phản ứng kịp nên chỉ đành để yên cho hắn ôm rồi thương thương khắp mặt.

"Cậu chủ à...."

- Isagi bất lực.

Sau một hồi vật lộn với Reo thì cuối cùng Isagi cũng đã được lên xe đến trường.

Ok, theo thông tin Reo cho thì đây là sau Tết, tức là kì hai rồi, Isagi được (bị ép) chuyển sang trường này trễ một kì học.

*Không biết có theo kịp bạn học không nữa, dù sao mình cũng chẳng phải loại thông minh gì* - Isagi lo lắng.

"Đừng vậy bé cưng, em lo cái gì chứ?

Dù sao cũng là tôi học với em, nếu em không biết gì đều có thể hỏi tôi!!"

- Reo khoát vai em hào hứng nói.

Isagi bất lực nhìn Reo, "Reo" ở thế giới cũ của em vốn đã dư năng lượng, Reo này hình như còn dư nhiều hơn.

"Cậu chủ cứ đọc suy nghĩ của tôi như vậy làm tôi cảm giác mình mất quyền riêng tư quá" - Isagi

"Chịu thôi, chỉ có vậy mới bảo đảm em không ngoài tầm kiểm sát của tôi chứ" - Reo cười nói.

"Ồ vâng..."

- Isagi

Có vẻ em không thể dựa vào việc khuyên nhủ rồi, mà hình như vốn dĩ từ đầu nó đã không khả thi rồi mà ha?

A a, nói vậy có khi nào khiến Reo nghi ngờ em hơn không?

"Hưm....."

- Isagi.

Isagi đặt tay lên chỗ để tay của chế ngồi của xe, sau đó cẩn thận gõ mã morse để ra hiệu cho Jessica.

[Chị!

Gõ mã morse lộ liễu như vậy lỡ chúng ta bị phát hiện thì sao!?]

[Chị nghĩ là sẽ ổn, chị đoán tên này không hiểu đâu]

[Chị tự tin quá ha?]

"Em gõ gì đấy Yoichi?"

- Reo.

"Không có gì ạ, tôi chỉ ngứa tay chút thôi" - Isagi lo lắng đáp lại.

"Được rồi nhưng mà nếu đau tay là phải dừng ngay đó" - Reo yêu chiều hôn lên má em.

"Vâng..."

- Isagi.

[Thật sự không biết kìa!

Sao mà chị đoán được hay vậy?]

[Đoán đại, chắc hên thôi]

[Vậy thì quả là may mắn, chúng ta đã có một phương thức liên lạc rồi!]

[Có lẽ vậy, nhưng tốt nhất là không nên lạm dụng, ngộ nhỡ hắn nhận ra gì đó thì phiền lắm]

[Đã rõ ạ]

Isagi thở phào khi người trong tiểu thuyết này không biết mã morse, hên sao đây là một tiểu thuyết về thế giới ma thuật nên may mắn có nhiều thứ bọn họ chưa thấy bao giờ.

Nhưng Isagi không hề muốn sử dụng mã morse này thường xuyên, bởi nếu Reo nhìn thấy quy luật của mã morse thì em sẽ chết chắc.

*Nếu là gõ ngẫu nhiên, sao mình lại có cảm giác có gì đó sai sai nhỉ?* - Reo.

Và sự thật đã chứng minh rằng suy nghĩ của Isagi là đúng, Reo là phản diện chính của cả bộ truyện - là kẻ có IQ cao ngất ngưỡng - thế nên hắn rất nhanh nhận thấy sự bất thường ở những nhịp gõ kia.

*Mình ảo giác?

Không, mình sẽ điều tra thử xem, phải bịt hết mọi khả năng trốn thoát của em ấy* - Reo trầm mặt

Không gian trong xem chìm vào yên lặng, mỗi người một suy tính nên chẳng có thời gian nói với nhau lời nào, tới cả tài xế cũng rùng mình vì sự im lặng đến kì dị của hai người.

Isagi nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ, nếu trí nhớ của em đúng (Isagi không chắc) thì đây chính là đoạn đường nữ chính hay đi, nên có lẽ sắp đến trường rồi.

Isagi không biết liệu bản thân có sống sót được đến khi tìm ra cách trở về không nhưng trên một phương diện nào đó, em lại không muốn trở về cuộc sống nhàm chán ngày trước.

*Liệu mình có đủ khôn ngoan hay không?* - Isagi.

Suy nghĩ trống không đó của Isagi khiến Reo khó hiểu, hắn tự hỏi em thắc mắc mình có đủ khôn ngoan để tồn tại trong ngôi trường hay.....để bỏ trốn khỏi hắn?

Trên thực tế, không cái nào khả thi, Reo liếc thấy một loại khát vọng kì lạ nào đó trong mắt em.

*Yoichi, rốt cuộc em đang toan tính điều gì?* - Reo
 
[Allisagi/ Blue Lock] Giác Ngộ
Chap 5: Kẻ sở hữu kiến thức về dị cụ


"Được rồi, mình đã nghĩ rằng chuyện này đáng lẽ phải tốt hơn những gì mình có thể tưởng tượng ra" - Isagi.

Và rằng đáng lẽ em phải đang ngồi nghe khai giảng cùng Reo chứ không phải bị nhốt trong kho dụng cụ tổng hợp thế này, phải không?

"Tuyệt, giờ mình không còn bị Reo kiểm soát và cũng chẳng thể làm gì nốt luôn" - Isagi.

Em chán nản ngã người dựa vào tường, mắt nhìn trần nhà, xong lại đánh mắt sang phía bên cạnh mình.

*Và còn là bị nhốt cùng với một anh chàng đẹp trai nào đó nữa chứ, quả là sướng đến rùng mình ha?* - Isagi

Bên cạnh em là một chàng trai với mái tóc màu nâu đỏ đang ngủ say.

Được rồi, người trong quyển tiểu thuyết này cũng thật thú vị, ngủ trong kho để đồ sao?

Lần đầu em thấy đấy.

"Này, tôi biết anh đang giả vờ ngủ đấy, sao anh lại ở đây?"

- Isagi hỏi nhỏ.

Người kia bị em vạch trần thì chầm chậm mở mắt ra, xong lại quay sang dùng đôi mòng két lạnh lẽo nhìn em.

"Đừng nhìn tôi như vậy, anh là học sinh ở đây mà phải không?

Anh biết cách để ra khỏi căn phòng này chứ?"

- Isagi

Người kia đối với câu hỏi của Isagi thì lại chỉ nhìn em với ánh mắt dò xét, sau lại hờ hững nói:

"Không biết"

"..........."

- Isagi.

Isagi mắt cá chết nhìn người kia, em thấy căn phòng này khá bụi, có lẽ do đã lâu rồi không được dùng đến nên có nguy cơ em sẽ bị nhốt lại đây dài, thật không ổn lắm.

*Ok, rõ là không thể trông chờ gì ở cậu ta rồi, phải nghĩ cách thôi* - Isagi

Em đứng dậy rồi chầm chậm đi quanh căn phòng, tìm kiếm xem liệu có thứ gì có thể giúp em ra khỏi đây không.

*Cái này- !?* - Isagi

Em run rẩy nhìn bao bột đen kịt mình tìm thấy trong góc nhà kho, một thứ đáng lẽ không nên ở nơi như này.

"Thuốc súng!?"

- Isagi.

"Thuốc súng là cái gì?

Cô biết cách dùng cái bột đó?"

Người kia khó hiểu lặp lại lời của em, giọng điệu tựa như muốn hỏi "Thuốc súng là cái gì?"

"Anh không biết thuốc súng?"

- Isagi ngỡ ngàng nhìn.

Thế quái nào có thuốc súng ở đây mà anh ta không biết đến nó là sao?

"Trường này biết cách chế tạo mà không biết cách dùng?

Thứ nguy hiểm như này sao có thể để ở đây chứ, muốn bị nổ chết sao?!"

- Isagi nhíu mày nói.

"Nổ?

Thứ này có thể gây nổ?"

"Chứ anh nghĩ nó được chế tạo ra để làm gì chứ!!!"

- Isagi hét lên trong sự hoang mang.

"Bọn tôi vô tình đào được nó dưới đất, hoàn toàn không nghiên cứu ra tác dụng của nó"

Isagi nghe người kia nói vậy thì đỡ trán bất lực, má nó chứ cái thế giới tiểu thuyết ảo ma ảo quỷ chết tiệt, đào ra thuốc súng?

Con mẹ nó ảo chết mất!

"Anh!-- Cmn, thôi bỏ đi" - Isagi day trán

*Haizzzz, nhưng cũng coi như là may khi tìm được nó, nếu không cũng thật không biết cách nào thoát ra* - Isagi thở dài đầy bất lực.

Em cẩn thận cầm lấy bịch thuốc súng, đi đến phía cái cửa rồi chậm rãi để nó ở sát cửa.

Sau đó, em lui về sau rồi cầm lấy hòn đá ở góc phòng, nhìn bịch thuốc nổ đầy đề phòng.

"Cậu đang cố là--"

ĐÙNG

"!!!!!"

Không để người kia nói hết câu Isagi đã ném mạnh cục đá lên đống thuốc, tia lửa tạo nên từ va chạm khiến cho nó phát nổ và thế là cánh cửa...bị phá.

*Cái quái gì...* - Người kia kinh hoàng nhìn cánh cửa

Cánh cửa của các nhà kho của trường đều là loại chống dị năng và dị cụ, vì cớ gì thứ kia có thể phá huỷ nó được?

Trừ khi...nó không phải dị cụ hoặc đơn giản là một thứ ngoài tầm hiểu biết của thế giới nhưng lại trong tầm hiểu biết của học sinh mới này.

"Anh đừng nói với ai tôi là người đã phá huỷ nó nhé, dù sao tôi cũng đã giúp anh ra ngoài mà" - Isagi cười nhẹ

Người kia quay sang nhìn Isagi và nụ cười của em, nó có cái gì đó rất dị hợm và nguy hiểm.

Một thứ gì đó tựa như sát khí, có khả năng đe doạ đối tượng dù đó có là hắn.

"Anh ổn chứ?"

- Isagi nhìn chằm chằm vào người kia

Con mắt xanh hiện lên các vệch trắng tựa như lưới nhện, nó khiến cho người kia có cảm giác như bản thân là con mồi đã mắc bẫy của một con nhện lớn và sắp bị làm thịt vậy.

"...Được" - Người kia đề phòng nói.

"Cảm ơn nhé, tôi tên Isagi Yoichi, nếu anh muốn tìm, tôi thường ở cạnh Mikage Reo, tạm biệt" - Isagi cười mỉm rồi bước ra khỏi cửa.

Ngay khi Isagi đặt chân ra khỏi cửa, khói bất chợt từ đâu xuất hiện che mù tầm mắt của người kia và khi làn khói tan đi, Isagi đã biến mất một cách kì lạ.

*Cậu ta...rốt cuộc là sinh vật gì?* - Người kia ngở ngàng

*Thú vị, thú vị lắm Isagi Yoichi!*

Hắn cảm thấy vô cùng hứng thú, hứng thú về một sinh vật dù không có thức lực lại có thể làm nên những điều kì lạ và hiểu biết về những dị cụ không thể xác định thông tin này.

"Itoshi Sae, nếu cậu còn quanh quẩn ở đây thì hẹn gặp lại" - Sae

Hắn nói rồi liền bỏ đi và ở một góc khuất gần nhà kho, Isagi âm thầm nhìn theo hắn.

*Đá khô khi tiếp xúc với nước, nó sẽ cô đặc và tạo thành một dạng sương mù trắng dày* - Isagi nhìn vào thứ trong tay mình

*Vài thứ bổ ích vầy đang nằm trong cái nhà kho này, xem bộ mình phải đến đây nhiều rồi* - Isagi thở dài cất vài cục đá khô vào túi

Em nhanh chóng rời đi để đi tìm Reo, em phải trở lại bên cạnh hắn nhanh nhất có thể, trước khi hắn ta phát điên, nghĩ rằng em đang cố trốn thoát và lên kế hoạch giết để độc chiếm cơ thể em.
 
[Allisagi/ Blue Lock] Giác Ngộ
Chap 6: Why?


"Em đâu rồi?"

"Sao em không ở bên cạnh tôi?"

"Tôi không thấy em đâu cả."

"Đừng rời xa tôi..."

"Em bảo em sẽ không chạy trốn nữa?

Em lừa tôi sao?!

"

"Khốn khiếp!

Tại sao em không bao giờ chịu ngoan ngoãn ở bên tôi!"

"Có phải ngay từ đầu tôi nên chặt đi đôi chân đó không?

Em không xứng đáng với nó, nếu em dùng đôi chân ấy để rời xa tôi, em không xứng với sự tự do!"

----------------------------------

Mikage Reo là kẻ cô độc nhất trên đời.

Bạn bè xung quanh hắn toàn những kẻ dối trá, chẳng ai thật lòng coi trọng hắn nếu hắn không phải thiếu gia Mikage.

Cha mẹ lạnh nhạt, sự khôn ngoan và sự toàn diện là thứ duy nhất khiến anh có giá trị trong mắt họ

Bản thân Reo hiểu tất cả những điều đó từ khi rất nhỏ, vô cùng rõ là đằng khác.

Hắn không thấy buồn, cũng chẳng thấy bất lực, Mikage Reo độ đó là 10 tuổi, chưa bao giờ hiểu cảm xúc thật sự là gì, đó là cho tới ngày hôm đó...

Hắn gặp được người con gái ấy, cô bé 10 tuổi với nụ cười xinh đẹp giữa cánh đồng Diên Vĩ xanh.

Hôm đó là sinh nhật tròn 12 tuổi của Mikage Reo và khoảng khắc nhìn nàng vui chơi, Reo biết rằng Chúa đã tặng hắn món quà tuyệt vời nhất trong đời.

"Anh ơi?

Anh đang làm gì ở trong bụi rặm thế ạ?"

Cô bé đi lại gần hắn với những cái vòng hoa trên tay, cô bé nhìn Reo đang núp trong bụi mà không khỏi khó hiểu.

"A!

Anh--Anh chỉ lo mình sẽ làm phiền em..."

- Reo

"Làm phiền ạ?

Không có đâu, anh ra đây chơi cùng em đi!"

Cô bé cười tươi cầm ta anh kéo ra, rũ anh chơi cùng mình.

"Em là Isagi Yoichi, năm nay 10 tuổi, rất vui được gặp anh ạ" - Isagi

Nụ cười của em làm trái tim Reo tan chảy, khuôn mặt hắn đỏ bừng như trái cà chua, ánh mắt tối sầm, bộ dáng hệt như một tên biến thái chứ chẳng phải một cậu thiếu niên chưa dậy thì.

"Anh ơi, em có thể biết tên anh không ạ?"

- Isagi đội chiếc vòng hoa trên tay mình lên đầu Reo

"....Xin lỗi nhé, có lẽ anh không nói được rồi, nhưng em có thể gọi anh là Sors" - Reo cười nhẹ

"Sors?

Tên anh lạ quá, lần đầu em nghe luôn!"

- Isagi sáng mắt nhìn

"Rất hay phải không?

Anh đặt nó vì em đấy" - Reo

"Là sao ạ?

Em chưa có hiểu?"

- Isagi khó hiểu

"Hừm, em còn nhỏ lắm, chưa đủ tuổi để biết đâu" - Reo cười nhạt

(Sors dịch ra nghĩa là định mệnh trong tiếng Hungary)

Hôm đó có lẽ là ngày hạnh phúc nhất đối với Reo, hắn được chơi đùa, được trò chuyện, được cười với cảm xúc thật chứ chẳng phải sự dối trá.

Hắn hạnh phúc vô cùng, sự trong sáng của cô bé khiến hắn lần đầu được sống đúng với con người thật của mình.

Hắn đắm chìm vào cái hạnh phúc ấy mà chẳng hề hay biết rằng hôm nay sẽ là ngày cuối hắn được trò chuyện với cô bé trong sáng đó....

--------------------------------

CHOANG

Chẳng hiểu vì lý do gì mà vào lúc này đoạn kí ức nhỏ kia lại chạy ngang qua đầu hắn, Reo đập mạnh đầu vào tắm kính trong phòng vệ sinh.

Hắn ngước mắt nhìn bản thân trong gương, hắn của bây giờ, tóc tai rủ rượi, đầu chảy ra dòng máu đỏ, nước mắt thành hàng trông thê thảm vô cùng.

Hắn trừng lớn mắt trước hình ảnh mờ ảo trong gương, hình ảnh mờ nhạt của cô bé ấy và Isagi đè lên nhau khiến Reo như muốn phát điên mà không ngừng trút giận lên chiếc gương bất chấp bản thân đang chảy máu.

"Cậu chủ, ngài có ở đây không?!"

Isagi chẳng biết bằng cách nào tìm được Reo, thậm chí là cả gan vào nhà vệ sinh nam dù đã biết là có lệnh cấm.

".....Reo?"

- Isagi

Em nhìn thấy bộ dạng của hắn thì vô cùng kinh hoàng, Mikage Reo trong kí ức của em chưa bao giờ trông thảm hại đến thế, cớ gì--

"Tại sao..."

- Reo

"Reo, ngài đừng khóc!

Em xin lỗi vì đã rời xa ngài" - Isagi chậm rãi bước lại gần hắn

"Mẹ kiếp..."

- Reo cắn răng nói

"Là lỗi của em, bình tĩnh đi" - Isagi nhẹ nhàng ôm lấy hắn.

Hắn ngước mặt lên nhìn em, khuôn mặt lo lắng của em khiến trái tim hắn như được sưởi ấm một lần nữa.

Hắn cảm thấy nghẹn ngào, cảm giác ấm nóng chảy dọc má hắn.

"Chết tiệt, đáng lẽ em luôn phải ở bên tôi, em là của tôi kia mà!

Tại sao em luôn xa lánh tôi bất chấp tôi đã yêu em đến độ này!"

Và rồi, Reo bật khóc.

Thứ kí ức luôn ám ảnh hắn, hắn đã mất 6 năm để tìm em và chịu đựng gần 1 năm bị em ghẻ lạnh, Reo đã trải qua 7 năm bị thứ tình yêu của chính hắn gặm nhắm, vậy nên hắn mới kiên quyết giam cầm Isagi như thế.

Cứ ngỡ bản thân sẽ không bao giờ cảm nhận lại được cái hơi ấm này nữa nhưng hoá ra ông trời vẫn chưa bỏ quên hắn, lão vẫn nhớ đến thứ hạnh phúc vốn thuộc về hắn và giờ đây lão trả nó cho hắn, ngay cái thời điểm hắn suy sụp nhất.

"...Ngài đã chịu đựng rất nhiều, nhưng mọi chuyện có lẽ đã chẳng còn quá tệ nữa.

Tôi ở đây, tôi hối lỗi vì đã rời xa ngài và tôi đã nguyện trở về bên ngài sau tất cả" - Isagi ôn tồn an ủi

"Ngài có bạn bè, có danh vọng và giờ là có cả tôi, ngài đâu cô đơn?

Ngài đã có tất cả rồi" - Isagi

Reo ngạc nhiên nhìn em.

A a, cái nụ cười ấm áp đó, hắn đã chờ bao lâu để lại được thấy nó nhỉ?

Hắn chẳng nhớ nổi, chỉ nhớ cái cảm giác này đã từng khiến trái tim hắn tan chảy trong hạnh phúc và kể cả bây giờ vẫn vậy.

"Anh yêu em, anh yêu em, đừng rời xa anh nữa, đừng bỏ rơi anh, anh sẽ chết mất..."

- Reo run rẩy ôm lấy em mà nức nở cầu xin

"Ngài đừng sợ, em ở đây rồi, em sẽ không bỏ rơi ngài đâu, ngài đã chịu khổ nhiều rồi Mikage Reo của em" - Isagi cười nhẹ nhìn hắn

"Isagi Yoichi, anh xin lỗi, anh có lỗi với em, đáng lẽ anh không nên làm thế, anh đã sai?

Nhưng anh không chịu được cảm giác xa em!"

- Reo

Tâm lý hắn giờ đang chia làm nhiều hướng, hắn mất kiểm soát, miệng nói ra những điều không rõ.

Isagi im lặng nhìn hắn, trái tim em THỊCH mạnh một tiếng.

Em không muốn thấy hắn như vậy, em không thích điều đó.

Isagi đưa tay nâng mặt hắn lên, nhìn vào đôi mắt ngấn nước của hắn và rồi..

"!!!!"

- Reo

Cảm giác ấm nóng và ngọt ngào tràn ngập khoang miệng hắn, Reo ngỡ ngàng nhìn em, Isagi...đang hôn hắn!?

"Ngài không cần xin lỗi, dù sao mọi chuyện cũng đã không thể cứu rỗi nữa.

Ngài quên rồi sao?

Tôi bây giờ trên giấy tờ là Mikage Yoichi chứ không phải Isagi Yoichi" - Isagi trầm mặt nói

Bất chợt, em hạ tay xuống rồi bóp chặt cổ hắn khiến Reo hoảng hốt, sắc mặt em tối sầm, mắt trừng lớn trông đáng sợ tựa như ác quỷ.

"Ngài đã cướp đi tự do của tôi và giờ ngài lại trốn tránh trách nhiệm à?

Đừng khiến tôi phát điên Mikage Reo, tôi có thể giết ngài nếu tôi muốn đấy!"

- Isagi lạnh giọng

Trái tim của Reo như ngưng đập trong vài tích tắc, hắn cảm thấy kì lạ, sợ hãi là một phần nhưng phần còn lại...cứ như đang được yêu?

"Ngài cứ từ từ suy nghĩ đi, tôi sẽ đợi bên ngoài" - Isagi thả tay ra khỏi cổ hắn rồi bỏ đi

Reo ngơ ngác nhìn theo bóng dáng em rời đi, hắn đưa tay sờ vết thương trên cổ mình.

Đau quá.....nhưng mà sướng quá?

Đây rốt cuộc là cái cảm giác biến thái gì thế chứ?

Hắn rốt cuộc đang bị làm sao vậy?!

-----------------------

Lúc này bên ngoài, trên hành lang vắng vẻ Isagi ngồi thụp xuống bên cạnh cửa nhà vệ sinh.

Tay em trược xuống chạm vào phần váy bị áo che mất.

A, ướt mất rồi?

"Lạy chúa, mình đã luôn muốn làm việc này, ngài ấy trông.....ôi, khiến mình chảy cả nước miếng!"

- Isagi ôm mặt

Khuôn mặt em đỏ bừng, bên trong đôi đồng tử đang co rút vì phấn khích lấp ló hiện lên một hình trái tim nhỏ cùng nụ cười phấn khích đến lạ.

Em đã luôn muốn một lần được làm thế với "Reo" khi em vẫn còn ở thế giới kia và quả thật cảm giác khiến em sướng đến run người!

"Ghét quá đi mất~ đáng lẽ mình phải đang ở dưới sân khai giảng chứ?

Cứ có cảm giác như mình là kẻ biến thái vậy, trời ạ..."

- Isagi

Isagi cười khúc khích, em kéo nhẹ chiếc áo khoát che đi phần váy của mình và vòng nhẹ hai tay qua ôm bụng đợi Reo.

Có lẽ trong "cuộc tình" này, không chỉ có một kẻ tâm thần...
 
[Allisagi/ Blue Lock] Giác Ngộ
Chap 7: Bạn mới?


"Mẹ nó ông định quỵt tiền à!?

Chẳng phải đã thoả thuận trước đó rồi sao!"

- Reo túm cổ áo ông hiệu phó mà điên tiết hét lên

"T...Tôi thật sự không biết!

Rõ ràng tôi đã bàn với hiệu trưởng và ông ta đã nói đồng ý rồi!"

- Tên hiệu phó sợ hãi nói

Reo trừng lớn mắt nhìn tên hiệu phó.

Chết tiệt, hắn đã bỏ ra cả trăm triệu để được xếp cùng lớp với Isagi nhưng cuối cùng thì sao?

"Mikage Yoichi lớp 11A2, Mikage Reo lớp 11A1" - Hiệu trưởng nói

Con mẹ nó chứ, đây chẳng phải nhận tiền rồi trở mặt sao!?

Giỡn mặt với hắn đó hả!

"..........."

- Isagi dùng ánh mắt cá chết nhìn Reo

Ừ thì em muốn nói với hắn là hiệu trưởng mới thông báo lại đó chỉ là nhầm lẫn, cơ mà Reo lại bận đi đường quyền với tên hiệu phó đến độ chẳng nghe thấy em nói gì luôn.

"Lão già chết dẫm--!"

- Reo

"Reo?

Hiệu trưởng bảo là em có thể chuyển qua lớp ngài, ta nên dừng lại và về lớp thôi" - Isagi bất lực thở dài.

"Hả?"

- Reo cuối cùng cũng đã nghe thấy em nói mà hoang mang quay sang.

"Hiệu trưởng bảo đó là nhầm lẫn, ta mau về lớp thôi" - Isagi nhắc lại

Reo nhìn vẻ mặt mệt mỏi của Isagi thì muốn nói gì đó mà lại thôi, anh lập tức thả cổ áo tên hiệu phó ra mà lao đến ôm lấy eo Isagi.

"Yoichi, cục cưng, mình đi về lớp nhanh nào, ta học lớp nào ấy nhỉ?"

- Reo cười nụ cười tiêu chuẩn của trà xanh mà hỏi.

Isagi nhìn sự thay đổi nhanh chóng của Reo mà đổ mồ hôi trán, ây trời, có cần thảo mai đến vậy không men?

"Là 11A1, em chuyển tới lớp của ngài" - Isagi.

"Tuyệt!

Ta mau về lớp nhanh thôi nào, chắc cũng sắp đến giờ điểm danh rồi đó!"

- Reo

Reo gạt chân em, dùng tay đỡ lấy gáy và mông của Isagi rồi bế em chạy vụt đi trong sự ngỡ ngàng của cả em và ông hiệu phó.

"Ch...Chậm thôi Reo!"

- Isagi run rẩy ôm chặt cổ Reo.

Isagi không thích cái cảm giác như có thể ngã bất cứ lúc nào này, đau tim lắm!

Trong khi Isagi đang lo sợ thì Reo lại đang rất tận hưởng khi được ôm em trong lòng, phê méo chịu được.

*Mình ghét điều này!* - Isagi

"Nếu ghét thì anh buông tay thả em xuống nhé" - Reo cười de dọa.

Thế là cả chặng đường Isagi phải ôm chặt lấy cổ Reo để đề phòng hắn ta thả cho em té, đồng thời em cũng chẳng dám hó hé gì nữa luôn.

--------------------------

Sau khi về lớp và điểm danh các thứ thì cuối cùng Isagi cũng có thể thở phào một hơi cho nhẹ lòng, trong khi đó Reo đang tỏa sát khí nhìn giáo viên vì xếp em ngồi xa hắn tận 5 bàn.

*Ôi trời....* - Isagi đổ mồ hôi khi cảm nhận được sát khí của Reo đang quấn quanh em như đánh dấu chủ quyền.

"Này, cậu có ổn không?

Đó là sát khí của Reo nhỉ?"

Người ngồi cạnh em lên tiếng hỏi thăm, có vẻ như cậu ta cũng nhận ra được làn khí đen vô cùng mờ ảo đang quấn lấy Isagi.

"....Tôi ổn, cảm ơn vì đã quan tâm" - Isagi cười nhẹ, em thích những người ấm áp, hay quan tâm bạn bè như này.

"Dù sao cũng sẽ ngồi cạnh nhau một thời gian, ta làm quen đi!"

"......Cũng được thôi, tên tôi là Isag-- Mikage Yoichi" - Isagi bẽn lẽn trả lời.

"Tên cậu hay thật đó, mà cậu chắc là biết tôi chứ nhỉ?"

(Đây là kiểu xưng hô: "Cậu - tôi", giống kiểu "cậu - tớ" chứ không hề liên quan đến giới tính của Isagi)

Nụ cười trên môi Isagi trong vòng vài giây trở nên cứng ngắt, sau đó lại tươi vui như cũ.

"Xin thứ lỗi, tôi mới chuyển đến nên chẳng biết ai ngoài Reo" - Isagi

Người kia nhìn em mà nhướng mày, bộ dạng có vẻ rất thích thú, anh ta hình như rất hoài nghi về việc có một cô gái không biết tới anh ta.

"Chà, vậy cậu biết ông chủ của hãng mỹ phẩm chăm sóc cơ thể RP không nhỉ?"

Isagi nghi hoặc nhìn người kia, sau đó lại vận dụng trí nhớ của mình để nhớ về hãng nổi bật trong truyện và chủ nhân của chúng.

"Hình như hãng đó thuộc nhà Chigiri, ưm...của Chigiri Hyoma phải không?"

- Isagi chần chừ đáp

"Ừ đúng rồi, vậy cậu có biết ông chủ đó trông như thế nào không?"

Isagi nhíu nhẹ mày khi nghe người bạn kia hỏi vậy, nói thật là ngoài nữ chính và chị cổ (là em) ra thì em chẳng nhớ ngoại hình của nhân vật nào cả, hỏi như thế là đang làm khó em đấy.

"Sao lại hỏi tôi về anh ta?

Thông tin thì tôi biết sơ sơ chứ ngoại hình thì không nhớ đâu" - Isagi

Người kia thấy em hoàn toàn không nhớ được ngoại hình của người kia thì cười khúc khích, sau đó liền quay đầu lên bảng nghe giảng tiếp, bỏ lại em hoang mang nhìn theo.

*Là sao?

Chigiri Hyoma trông ra sao thì liên quan gì?* - Isagi

Em cảm thấy người này thật khó hiểu, chẳng lẽ đó là thần tượng của cậu ta?

Thấy em không biết nên bỏ ý định làm quen luôn à?

*Ôi, đàn ông đúng là khó hiểu mà* - Isagi thở dài bất lực, sau đó cũng quay lại với việc học.

Phía dưới cách em 5 bàn, Reo đang trừng mắt nhìn hai người, sát ý của hắn không nhắm vào em mà là kẻ vừa bắt chuyện với em.

*Đừng có mà tiếp cận người của tao, thằng trapboy chó chết!* - Reo tức giận nghĩ

Sát khí của hắn nhanh chóng bao bọc lấy em, ngụ ý muốn ngăn cản tất cả mọi người trừ chủ nhân nó đến gần Isagi Yoichi.

*Sao mà khi không...lạnh quá?* - Isagi tự nhiên cảm thấy bất an.

---------------------------

"Sách của em đây Mikage, ông bà Mikage đã dặn thầy đặc biệt chuẩn bị cho em đấy"

Reo giờ ra chơi bị thầy giáo gọi đi theo thầy để lấy sách dành cho đội chuyên hóa mà Reo đã đậu vào, đến lúc về lớp thì đã thấy Isagi ngại ngùng ngồi trong lòng cậu bạn bàn bên khi nãy.

"B...Bạn học à, cậu có thể thả tôi ra không?"

- Isagi lúng túng nói.

"Sao vậy?

Dù gì cũng là nữ giới với nhau, cậu sợ gì chứ?"

"Tôi không có bị mù đâu, tôi biết cậu là con trai đấy!

Đừng có mà lừa tôi!"

- Isagi

"Ôi chà, hiếm ai không biết đến tôi mà lại nhận ra tôi là con trai đấy, họ thường nghĩ tôi là nữ nhân cơ, cậu rất đặc biệt đấy bạn học nữ à" - Bạn kia khúc khích nói.

"Nói gì vậy chứ!?"

- Isagi bị chọc cho đỏ hết cả mặt

*Ch..

Chết tiệt, sao mà cậu ta xinh quá vậy!?* - Isagi

Isagi là Bisexual, bị thu hút bởi sắc đẹp của cả nam giới và nữ giới, người này lại mang nét đẹp của cả hai giới tính nên khiến cho Isagi chẳng thể (nỡ) phản kháng.

"Cậu ngại sao?

Đáng yêu thậ--"

"Ai đáng yêu cơ?"

Reo từ phía sau đi đến đặt tay lên vai bạn học kia, ánh mắt đáng sợ trừng lớn nhưng mà người kia có vẻ chẳng sợ hãi gì cho cam.

"Ai đáng yêu cơ Chigiri Hyoma?"

- Reo bóp chặt vai Chigiri.

"Nào nào Reo, cậu bóp chặt vai tôi như vậy làm tôi đau đó, nhỡ đâu Mikage - chan sót thì biết sao~" - Chigiri.

Chigiri nắm nhẹ lấy vai Isagi mà kéo sát lại gần mặt mình, bộ mặt vô cùng đáng thương và thiệt thòi.

"Bạn học Mikage - chan à, cậu có phải nên đòi lại công bằng cho tôi không?

Bạn của cậu bóp tôi mạnh lắm này, sẽ để lại dấu tay mất thôi" - Chigiri.

"Ơ?

Tô...Tôi..."

- Isagi lúng túng.

Em giờ cứ như quả cà chua chín vậy, cả cơ thể nhuộm một màu đỏ chót, cơ thể em mềm nhũn, miệng nói không thành lời sau khi bị công kích tinh thần bởi thứ nhan sắc kia.

*Heeeee, đẹp quá!

Mình không có mê trai nhưng thế này thì quá sức chịu đựng của mình rồi, nghị lực là cái méo gì chứ!!!* - Isagi.

Reo đọc được suy nghĩ của Isagi thì nhíu mày, xem bộ Isagi không thể chóng lại những người có vẻ đẹp phi giới tính như Chigiri rồi.

Reo nghiến răng, hắn lập tức đưa tay đến cướp lấy Isagi khỏi vòng tay của Chigiri.

"Tránh xa người của tao ra, không thì đừng trách!!"

- Reo

Nói xong Reo liền bế Isagi rời đi, Chigiri thì vẫn dửng dưng, trong đầu không hề có lời cảnh báo của Reo mà chỉ có Isagi mà thôi.

"Đáng yêu đấy chứ?"

- Chigiri.

Chigiri thích các cô gái dễ ngại như Isagi, biểu cảm khi bị trêu chọc của họ vô cùng đáng yêu đó.

Mà Chigiri cũng không phải là chưa từng thả thính cô gái nào kiểu vậy, chỉ là những kẻ trước không ảo tưởng thì cũng vờ đanh đá để gợi lên sự thích thú cho anh ta, Isagi là người đầu tiên ngại ngùng đến cái mức không phản kháng nổi như vậy.

Không dại trai nhưng lại dại anh ta, cố gồng nhưng vẫn cứ là không phản kháng nổi thứ sắc đẹp phi giới tinh này.

Đối với Chigiri thì kiểu người đó quả đúng là...

"Chuẩn gu~" - Chigiri.

Xem bộ Reo sắp tới gặp sẽ phải khá nhiều khó khăn và phiền phức rồi đây, vì Chigiri coi vậy mà cũng hơi bị nhiều chuyện đó nha~
 
[Allisagi/ Blue Lock] Giác Ngộ
Chap 8: Năng lực


"Tỉnh đi Yoichi" - Reo.

Reo nhíu mày búng trán em, nhìn em người thương vẫn đang ngơ ngơ ngác ngác thì liền cảm thấy nhiều thêm ngàn phần khó chịu.

"Reo?"

- Isagi ngu ngơ đáp lại.

"Còn nhớ tôi là ai cơ đấy, giải thích đi!

Chuyện khi nãy là sao!?"

- Reo.

"Cái này....cậu chủ à, ngài phải thông cảm cho em, cậu ta bảo muốn hỏi chút bài, khi em đến gần thì liền kéo em vào lòng luôn" - Isagi gượng cười.

Vế sau thì khỏi phải kể, Isagi vì nghị lực yếu vl nên bị cái vẻ đẹp kia hút mất hồn.

Dù cảm giác cứ như bị thôi miên ấy, nhưng Isagi nghĩ chỉ đơn giản là do bản thân quá mê cái đẹp thôi.

"...Mắt của cậu ta lúc đó trông như thế nào?"

- Reo.

"A!

Đẹp lắm, màu đỏ như rượu vang khiến người ta mê mệt, hình như tôi còn thấy hình trái tim trong đó nữa thì phải..."

- Isagi ngại ngùng đáp.

*Tsk, lại là cái trò dơ bẩn đó!!* - Reo siết chặt tay.

Reo nghe đến đây thì liền hiểu rằng đó không phải lỗi do em, rõ ràng là em bị năng lực của Chigiri tác động lên, Isagi ngay từ đầu vốn đã không có khả năng phản kháng lại kẻ kia rồi.

*Mẹ nó, thằng chó chết Chigiri!!!* - Reo nghiến răng tức giận.

"Reo....."

- Isagi thấy biểu cảm như sắp phát điên của Reo thì rất lo lắng, liền nhẹ giọng kêu.

"Reo đừng giận, nếu ngài muốn, em sẽ không bao giờ lại gần cậu ta nữa" - Isagi nắm lấy tay Reo mà nhỏ giọng nói.

Rep nhìn Isagi với ánh mắt phức tạp, dù rằng việc chống lại năng lực của Chigiri khá bất khả thi nhưng Reo vẫn rất vui khi em vì hắn mà muốn tránh xa Chigiri.

"Được thì được, nếu khó quá cũng đừng cưỡng ép bản thán" - Reo nhẹ nhàng ôm lấy Isagi, khuôn mặt loáng thoáng vài vệt đỏ.

"Em hiểu rồi!"

- Isagi cũng không do dự mà đáp lại cái ôm ấy.

Khung cảnh hai người ôm nhau trong thật yên bình và ngọt ngào, là kiểu nhìn vào sẽ khiến người ta phải thốt lên hai chữ "Đáng yêu".

Ừ thì đó là Reo nghĩ như thế thôi, còn Isagi thì tiếc là không vui vẻ được như hắn rồi.

Học sinh ở trong ngôi trường này phần lớn đều là những kẻ có siêu năng lực, điều này chắc chắn sẽ gây cản trở Isagi rất nhiều trong quá trình tìm kiếm cách thoát ra khỏi cuốn truyện này.

Nên xem ra, Isagi vẫn là nên bàn giao lại cho Jessica thăm dò thêm về thế giới này trong khoảng thời gian em không thể làm gì.

[Điều tra mọi thứ có thể, hiện tại ta không tiện lắm]

[Đã rõ ạ!]

Bị hạn chế về ngôn từ kể cả khi dùng mật mã, Isagi đã rất cố gắng rút gọn câu sao cho Jessica vẫn hiểu để che giấu Reo.

*Khó khăn thật đấy* - Isagi thầm nghĩ trong đầu.

Thật lòng mà nói, cách giải quyết đơn giản nhất có lẽ là "giải quyết" Mikage Reo, năng lực của hắn không thuộc hàng chiến đấu, vậy nên với tư cách là một "vệ sĩ" của Reo kiếp trước, Isagi chắc chắn bản thân dư hái cái mạng hắn.

Chỉ tiếc......đó là Isagi của kiếp trước, còn cái cơ thể này thì vừa yếu vừa cứng nhắc, lại dễ run sợ khi đối diện với Reo, điều đó khiến em không thể làm gì được.

Mà nói đến năng lực mới nhớ, Isagi có chút tò mò liệu bản thân có dị năng nào không, chứ nếu cái đó cũng không thì chẳng có tí vốn liếng làm ăn gì luôn.

"Reo, tôi có năng lực gì không?"

- Isagi ngước đầu lên hỏi.

Reo nghe Isagi hỏi vậy thì khúng người, cánh tay đang ôm em vô thức siết chặt, sau đó liền nhanh chóng thả lỏng.

"Tôi không chắc, suốt khoảng thời gian tôi ở cạnh em chẳng bao giờ thấy em dùng năng lực cả" - Reo.

"Nhưng sao em lại muố--"

Reo chưa dứt câu đã bắt gặp ánh mắt dò xét của Isagi.

Đồng tử của Isagi co lại như một chú mèo, ánh nhìn như muốn xuyên thấu cơ thể mình của Isagi khiến Reo cảm nhận được một cổ quỷ dị khó nói, không khỏi lạnh sống lưng.

Nếu để so sánh, mọi khi thì mắt Isagi trong suốt như mặt biển khi đứng trên bờ nhìn, nó mang lại cho người ta cảm giác dễ chịu, yên bình và muốn yêu thương.

Thế nhưng giờ đây, nó đục ngầu và mang đến cho Reo một loại cảm giác ngột ngạt tựa như đang chìm sau xuống đáy biển mà không có đồ bảo hộ.

"Yoichi, em làm sao vậy?"

- Reo có chút kinh hồn nhìn Isagi.

"Xin lỗi, em đang suy nghĩ chút chuyện, dọa sợ ngài rồi" - Isagi mỉm cười hiền lành.

Khả năng lật mặt 360° chỉ trong vài giây hết sức tự nhiên của Isagi khiến Reo có chút quan ngại.

Reo không hiểu, rốt cuộc là ai có thể khiến Isagi thay đổi đến mức này?

Đó chắc chắn không phải kẻ tầm thường, vì đến tận hiện tại thuộc hạ của nhà Mikage vẫn chưa tra được chút dáu vết nào của lão.

Reng rengggg

"Cậu chủ à, ta mau về lớp thôi" - Isagi nắm lấy cánh tay Reo rồi kéo đi, lực kéo thậm chí đủ mạnh để khiến Reo mém hụt chân.

Xem ra....năng lực thể chất của "Isagi" cũng không tệ như em nghĩ nhỉ?

Mà em còn chẳng nhận ra chuyện này luôn.

Còn Reo thì có.

*Từ bao giờ mà sức của Yoichi mạnh đến vậy?!* - Reo dùng ánh mắt hoang mang nhìn Isagi.

-----------------------------

Được rùi, tui xin lỗi vì dạo này ít ra chap, tại cái chap này nó cứ cấn cấn nên tui cứ chỉnh đi chỉnh lại mới đăng được, nhưng yên tâm là qua được chap này là không bị tắc nghẽn nữa rồi nhe.
 
[Allisagi/ Blue Lock] Giác Ngộ
Chap 9: Kiểm tra


Chigiri công nhận bản thân khá là thích Isagi, thật sự đấy.

Em hợp gu cậu ta, với cả lại còn là một bạn nữ vô cùng thú vị nữa, chỉ có một vấn đề là.....

"Mikage - chan, cậu có muốn lập nhóm với--" - Chigiri.

"Reo!"

- Isagi lập tức đứng bật dậy, chạy lại chỗ Reo.

"..........."

- Chigiri.

-------------------------

"Mikage - chan, bài này tôi không hiểu lắm, cậu có phiền--" - Chigiri

"Phiền" - Isagi thờ ơ đáp, mắt không rời bảng lấy một chút.

*Tsk, rốt cuộc cô ấy bị gì vậy chứ?* - Chigiri khó chịu ngồi lại chỗ

Sau giờ ra chơi Isagi cứ liên tục bơ Chigiri, cậu ta thật sự không hiểu Reo đã làm cách nào mà khiến em thay đổi 180° như vậy.

----------------------------

"Yoichi à, tiết tiếp theo là thể dục, sức bền của em không tốt, nếu mệt quá thì không cần phải cố gắng quá đâu" - Reo.

Isagi liếc mắt nhìn Reo, sau lại chẳng biết nghĩ gì mà lại im lặng không đáp.

Lời quan tâm của Reo nghe cảm động thật đấy, nhưng thật lòng Isagi không nghĩ ba cái bài thể dục kia có thể bào mòn sức lực hơn mấy trò trừng phạt biến thái của Reo đâu, nên em nghĩ bản thân sẽ ổn thôi ấy mà.

"Các em, hôm nay chúng ta sẽ có một buổi kiểm tra thể chất.

Vẫn như mọi năm, không dùng dị năng mà là sức mạnh thuần túy của bản thân"

Isagi hơi nghiêng đầu, em khá mừng vì họ không kiểm tra dị năng, tại về cơ bản thì Isagi đâu biết dị năng của mình.

Bài thi gồm ba phần: Thi chạy, bật cao và lực.

Thi chạy sẽ kiểm tra tốc độ chạy trong khoảng 100m (có bao gồm chướng ngại vật), bật cao thì bật nhảy tại chỗ, lực thì đơn giản là kiểm tra lực tay và lực chân bằng máy.

Đối với Isagi mấy bài kiểm tra này không khó, với cả em nhớ sách bảo học sinh của trường này đều rất mạnh, thế nên Isagi chỉ cần giữ cho thành tích ở tầm trung là được, như vậy sẽ ít bị để ý hơn.

Bởi vì lớp của nữ chính và không ít nam chính đang học ngay cạnh lớp em, Isagi cảm thấy không an tâm nếu bản thân gây ra sự chú ý không đáng có, thế nên em không được đứng hạng cao, mà cũng không được đứng hạng quá thấp, chỉ cần tầm trung là được

*Quả là ý tường hay, vả lại thì chuyện này cũng dễ thôi* - Isagi gật gù suy nghĩ.

Ừ, đó là em nghĩ thế, cho tới khi...

"Nay tôi gọi ngẫu nhiên, bạn đầu tiên....Mikage Yoichi!"

*Hình như có gì đó hơi sai?

Đáng lẽ mình phải giữa danh sách chứ, đi đầu thế này thì sao mình ước chừng được!* - Isagi hoảng hốt.

*À mà khoang, họ đều rất mạnh mà, dùng phần sức chắc đủ để mình đứng giữa bảng rồi* - Isagi tự chắn an bản thân rồi nhanh chóng tiến lên làm kiểm tra.

---------------------------------

"C..Cái này...."

- Isagi.

Isagi xịt keo nhìn tờ giấy đánh giá thể chất trong tay, ngoại trừ tốc độ hạng 10 thì còn lại đều hạng 2.

*Sao mà cao quá vậy!?* - Isagi kinh hãi, em nào có ngờ đâu những người kia sức mạnh thuần túy lại kém đến thế, toang rồi!

"Yoichi à, em từ khi nào....mạnh đến vậy?"

- Reo khó hiểu hỏi

*Mình không biết em ấy khi dùng hết sức lại mạnh thế, không đúng!

Thế sao trước giờ sức phản kháng của em ấy lại kém đến thế!?* - Reo hoài nghi nhìn em.

Còn may là khi nãy Reo không đọc suy nghĩ của em, nếu không biết em chỉ mới dùng một phần sức mạnh, chắc giờ đã đè em ra tra khảo danh tính rồi.

Èo, nhắc đến chuyện này khiến mầy vết roi ẩn dưới đồng phục của Isagi đau nhức bất thường, có vẻ bài kiểm tra ảnh hưởng đến vết thương của em rồi.

"Em cũng không biết, có khi đó là dị năng của em?"

- Isagi.

Isagi vờ tỏ ra kinh ngạc và khó tin, còn trong lòng chỉ chờ Reo không đọc suy nghĩ để tuôn ra ngàn lời hoa lệ để chửi đời.

*Quan hệ mẫu hậu!!* - Isagi

*Ý của ẻm là đm hả?

Từ bao giờ mà Yoichi hỗn vậy?* - Reo hoang mang nhìn Isagi.

Không chỉ Reo mà Chigiri hay tất cả người chứng kiến đều rất bất ngờ.

Một cô gái mảnh khảnh, trông mỏng manh đến mức tưởng chừng bóp một chút là vỡ lại có lực tay 280kg và lực đá 250kg.

Thật ra Isagi đã dùng rất nhiều sức bởi vì phần thi chạy của em không tốt, em sợ nó ảnh hưởng đến kết quả chung nên đã mạnh tay hết cỡ vào phần thi lực, ngờ đâu nó lại thành ra như này.

"Mikage - chan, em rất có triển vọng đấy, cứ thế phát huy" - Thầy giáo vui vẻ động viên.

*Không!

Không tốt chút nào cả!?* - Isagi gài thét trong lòng.

Trong lúc mọi thứ bên Isagi đang dần trở nên hỗn loạn, lớp đang học gần đó (lớp của nữ9) cũng đang nghe ngóng chuyện.

"Bạn nữ đó mạnh thật đấy!"

"Không phải ăn gian dùng năng lực đó chứ?"

"Mày ngu à?

Giáo viên ở ngay đấy chẳng lẽ không biết sao?"

"Bạn đó tên gì ấy nhỉ?"

"Hình như là Mikage Yoichi"

"Thuộc gia tộc Mikage?

Tôi nhớ nhà đó chỉ có mình Reo là con trai thôi mà?"

"Vậy một là có quan hệ vợ chồng, hai là người kia là "tài sản riêng", của Reo rồi"

Nữ chính - Malyana Jennifer nhìn chằm chằm Isagi, cô có cảm giác rất quen thuộc, người con gái kia thật sự rất giống cô chị họ mà cô luôn tìm kiếm.

Jennifer nhớ rõ chị mình tuy mang dị năng hộ trợ nhưng lại có sức mạnh thuần túy thuộc hàng top, chị ấy còn giải thích rằng đó là do khung xương chị rất cứng nên lực đánh sẽ rất mạnh, tiếc là chị lại là kiểu người nhu nhược nên nó chẳng có tác dụng lắm.

Và cả tên, cô gái kia cùng tên với chị họ của mình, nó càng khiến Jennifer có cảm giác đó chính là người mà cô vẫn luôn tìm kiếm.

Bachira hơi nghiêng đầu nhìn Jennifer, cậu ta dường như nhận ra thái độ kì lạ của cô bạn này.

Ánh mắt Bachira tối đi, lẳng lặng đi đến đứng cạnh cô nàng, theo ánh mắt Jennifer mà chuyển tầm nhìn về phía Isagi.

Isagi bên này thì cảm thấy vô cùng hoảng loạn, em không biết bản thân phải làm gì khi càng ngày càng có nhiều người để ý đến em.

Điều này thật sự rất tệ, nó sẽ tạo ra lỗ hổng lớn cho quá trình trốn thoát của em.

"Đủ rồi đấy, nhìn gì mà nhìn lắm vậy?

Cút xa ra!!"

- Reo khó chịu đứng chắn trước Isagi.

Quá nhiều, quá nhiều người muốn tìm hiểu về bé yêu của hắn, Reo nào có chấp nhận nổi chuyện này.

Reng reng

Chuông vừa vang lên, Reo liền lập tức kéo Isagi rời đi ngay lập tức.

Hắn cứ nghĩ là chẳng chuyện gì có thể xảy ra khiến Isagi bị chú ý cả, nhưng có vẻ hắn đã sai.

Tâm trạng hắn không tốt, hắn cần không gian riêng cùng Isagi để thư giản đầu óc, nếu không hắn sẽ phát điên mất.

Isagi bước nhanh chân theo sau Reo, ánh mắt em nhìn chằm chằm vào tấm lưng hắn.

Ở một thời điểm khi cả hai đi vào góc khuất, không ai nhìn thấy, Isagi đã mỉm cười một cách kì lạ.

Em...đang toan tính điều gì?
 
[Allisagi/ Blue Lock] Giác Ngộ
Chap 10: Sân thượng và ký ức


Đó là chuyện từ năm 10 tuổi của Isagi hồi còn ở kiếp trước, em nhớ rõ hồi đó bản thân là một đứa trẻ được dạy dỗ để trở thành một giáo dân trung thành.

Từ nhỏ em đã sống với cô chú vì cha mẹ bị bệnh, họ là những tín đồ cuồng tín đến đáng sợ, họ tiêm nhiễm vào đầu em đủ hết thảy những điều vô lý về sự kì diệu của "tín ngưỡng" của họ.

Isagi đã sống những ngày tháng khắc nghiệt và chứa đầy những nghi ngờ về hiện thực và tam quan của bản thân.

Em biết đó là một dị giáo và rằng em chẳng nên day vào, nhưng áp lực từ người nuôi dưỡng khiến Isagi có một tuổi thơ kinh hoàng.

Isagi còn nhớ cái năm mình 12 tuổi, chứng kiến cô chú giết một người đàn ông trung niên bằng cách mỗ bụng và lý do duy nhất họ đưa ra là ông ấy đã nhạo bán tín ngưỡng của họ.

Isagi thật sự bị kinh hãi tột độ khi phải chứng kiến mọi thứ và phải nghe họ luyên thuyên về việc tín ngưỡng của họ tuyệt diệu đến như thế nào và lão già kia đã hỗn xược ra sao khi dám cười nhạo vào sự tuyệt diệu đó và rằng hắn xứng đáng nhận cái chết đau đớn hơn là chủ bị mỗ bụng rồi chòe đến khi chết vì mất máu.

Isagi cảm giác như mình có một loại tuổi thơ ám ảnh và đen tối hơn hàn ngàn người bạn đồng chang lứa ngoài kia trên cái đất Nhật Bản này.

Isagi đã phải sống trong cái địa ngục trần gian đó đến tận khi em 17 tuổi.

Cái năm thứ hai của THPT, Isagi gặp gỡ cậu thiếu niên đã cứu vớt cuộc đời cứ ngỡ đã sớm lụi tàn của em - "Mikage Reo".

"Này, trông cậu có vẻ khá căng thẳng và cô đơn, có muốn làm bạn với tôi không?"

- "Reo"

"A?"

- Isagi

Thiếu nữ lạc lõng trong cái cuộc đời mà nàng cho là vô nghĩa, lần đầu tiên cảm nhận được ánh nắng chiếu rọi xuống nơi trái tim.

Có một người con trai hiếm hoi không coi em là đồ kì dị, chủ động làm quen và đối xử tốt với cô khiến Isagi cảm thấy thế giới này hóa ra cũng không quá tệ.

Và rồi em đồng ý làm việc cho cậu, trở thành một cặp vừa là chủ tớ, vừa là bạn thân.

"Reo" trở thành ánh sáng dẫn lối cho Isagi, trở thành phần đẹp nhất trong tuổi thanh xuân nàng thiếu nữ.

Cả hai đã có một thời cắp sách đến trường đầy niềm vui và tiếng cười, cho đến khi "Reo" nhảy lầu tự vẫn từ sân thượng xuống vì áp lực phải nối nghiệp từ gia đình....

"Reo!

Đừng dọa tớ mà, làm ơn!

Xin cậu đừng vậy!

KHÔNG CÓ CẬU TÔI BIẾT SỐNG SAO!!!"

- Isagi kinh hãi ôm lấy thân thể đầy máu của "Reo" mà gào khóc.

Chưa bao giờ Isagi thấy xe cấp cứu lại đến chậm như thế, Isagi chẳng thể làm hơn ngoài cố dùng khăn tay của mình cầm máu cho "Reo", em thậm chí còn định lấy máu truyền cho cậu ngay tại chỗ nhưng bị mọi người ngăn lại.

Dù tình huống vô cùng nguy hiểm những may sao sân thượng không quá cao, "Reo" lại còn rơi vào bụi cỏ nên sát thương giảm đi kha khá, bác sĩ vẫn cứu được cậu.

Kể từ đấy Isagi đã có một nỗi ám ảnh khổng lồ đối với sân thượng, chỉ cần "Reo" mở miệng nhắc đến sân thương hay mấy chỗ cao cao ít người là Isagi lại phát hoảng lên rồi dùng mọi cách, mọi lý do để giữ không cho "Reo" đi.

--------------------------

Isagi đứng trên sân thượng của trường, ngó nhẹ sang Reo đang trò chuyện với Nagi bên cạnh mà không khỏi bồn chồn.

Kể cả nó đã là chuyện của kiếp trước và em chắc chắn Reo này sẽ không có vụ nhảy lầu, nhưng em vẫn không khỏi thầm lo.

Isagi ấy à, em yêu "Mikage Reo" lắm, vậy nên dù cho có chút khác lạ, dù cho có chút kì cục thì Reo vẫn là một cái gì đó quá đỗi quan trọng mà Isagi không thể không nghĩ đến mỗi ngày.

Chính vì em luôn suy nghĩ đến "Reo", về cái lần mà thần chết gần như hái được cái mạng anh khiến Isagi có không ưa Reo này vì hành vi của hắn đến mấy cũng chẳng nỡ làm hại hắn.

Nhưng cũng vì luôn nghĩ đến "Reo" nên Isagi càng không cam tâm ở lại nơi này, em phải quay về, quay về để bảo vệ "Reo" của em chứ không phải ở đây chơi trò giam cầm với tên tâm thần này.

*Em nhớ anh, Reo* - Isagi buồn bã nhìn về khoảng trời xa xăm.

Isagi nhớ có một lần "Reo" từng dẫn em lên sân thượng để thuyết phục rằng anh sẽ không làm ra hành vi ngu ngốc kia nữa, khung cảnh lúc đó thật sự rất đẹp.

Giờ nghĩ lại, nó khiến Isagi rưng rưng nước mắt vì quá nhớ "Reo".

"Yoichi, anh đang ở ngay cạnh mà em cũng nhớ được à?

Đáng yêu quá đó!"

- Reo phì cười khi vô tình đọc được suy nghĩ này của em.

"Hả?

À ờm....cái này thì...."

- Isagi bối rối xoa gáy, tự nhiên có chút không biết giải thích sao.

"Nào nào, lại đây ôm anh!"

- Reo chẳng biết gì, chìa tay ôm ngang eo Isagi kéo em vào lòng mình rồi vui vẻ hôn má em.

"Này..."

- Mặt Isagi đỏ nhẹ, em nhanh chóng dùng tay đẩy mặt Reo ra (Ờ hờ, có phản kháng nhưng không đáng kể).

"Reo, xấu tính" - Nagi ngồi đối diện bị thồn cho tô cơm chó to như cái nồi canh thì cay phải biết.

"Ghen tị thì đi kiếm người yêu đi" - Reo nhếch môi khiêu khích.

"Phiền quá, chẳng muốn...."

- Nagi nghe đến "tìm người yêu" thì lập tức lăn ra ghế từ chối.

"Đúng là đồ con lười, thế thì cứ ở đó ăn cơn chó đi hehe" - Reo cười ngốc rồi quay sang tiếp tục hôn má Isagi điên cuồng.

*Lại nữa* - Isagi bất lực cố chặn lại cái bờ môi quyến's rũ's của Reo.

Nagi ngẩng đầu lên nhìn hai con người tàn ác kia bán cơm chó từ thiện mà không khỏi thở dài, xong, lại liếc qua nhìn Reo bằng ánh mắt thương hại.

Năng lực của Nagi là "ảo mộng", nó cho phép cậu ta nhìn ra mong muốn thầm kín có khả năng thành hiện thực tương đối thấp của ai đó rồi tạo ra một giấc mơ biến nó thành sự thật để giam cầm họ trong đó, sau đấy tâm trí họ sẽ dần bị ăn mòn rồi trở thành con rối của Nagi.

Với năng lực như thế, tuy hiện tại cậu chưa thể ra tay dùng "cưỡng chế vào giấc mơ" lên Isagi nhưng cũng nhìn ra chút bí mật ở em.

Rằng Isagi muốn ở bên "Reo", nhưng Reo này lại không phải thằng bạn thân của cậu ta mà là một ai đó khác.

Nagi đoán có thể Isagi đang coi Reo như một thế thân hay có thể là một loại tình tiết bí ẩn nào đấy mà cậu ta không đoán ra được.

Dù sao, theo lẽ thường thì đáng lẽ Nagi nên nói với Reo về chuyện này (trên cương vị là một người bạn thân đang giúp bạn mình không bị lừa tình) nhưng Nagi lại không có ý định làm thế, hắn tuy lười nhưng được cái ham vui nha.

*Có thứ gì đó mới lạ cũng khiến cuộc sống thường nhật của mình bớt nhàm chán* - Nagi gật gù, thế là cậu ta mặc kệ Reo luôn.

Chà, thật là một tình bạn ấm áp như nồi nước sôi.....
 
Back
Top Bottom