Chiều ngày thứ 2 - Chính là lúc cậu và Jungwon lên tầng 4 kiểm tra căn phòng bí mật đó.
Điều cậu vẫn luôn thắc mắc là vì sao Jungwon lại nghe được tiếng bước chân của ông quản gia trong khi cậu với hắn ở ngay cạnh nhau mà cậu thì không nghe được?
Thứ hai, lúc gặp ông ta ở cầu thang tầng 3 cậu cũng chưa hề nghe thấy tiếng bước chân của ông ta dù đi ngang qua - nghĩa là ông ta đi rất nhẹ và khẽ có thể nói là không có tiếng động luôn.
Thứ ba, tại sao trong căn phòng bí mật lại có tiếng chuông reo lên trong khi cậu vào kiểm tra thì lại chả có thiết bị nào có thể phát ra tiếng trừ chiếc đàn piano - điều này có nghĩa đã có người ở trong đó và tiếng chuông đó có thể là gọi hay truyền tín hiệu cho ai khác.
Thứ tư, trước lúc cậu đi về sảnh chính một mình để nói chuyện với William thì phát hiện ra ở dưới cửa sổ của căn phòng tầng 4 có một sợi dây thừng đã được cắt ngắn × như để xóa tan chứng cứ × được giấu ở trong bụi cỏ - nghĩa là có người đột nhập vào căn phòng đó.
Cuối cùng, có điểm bất thường cậu phát hiện ra trong cuốn nhật kí cậu tìm được ở trong căn phòng tối đêm qua đó là mực bút.
Nếu theo thời gian của nơi này thì màu mực cũng đã bị phai mờ hoặc có chút không rõ nét nhưng mà nó chỉ có ở khoảng những trang đầu còn những trang về sau thì mực bút có thể nói là mới chỉ khô được 1 - 2 ngày gì đó nên trông rất mới và khác.
Cùng với đó là có sự tác động lên cuốn nhật kí khi cậu phát hiện có vết xé giấy bên trong cuốn nhật kí.
Có nghĩa là có người đã đánh tráo hay thêm bớt vào cuốn nhật kí.
Cũng có nghĩa là sự việc cho tới lúc bố nuôi của Eliza c.h.e.t là thật còn từ đoạn hai người kia cưới nhau và h.a.n.h h.a cô bé kia là sai.
Quả nhiên
-Có những thứ tưởng chừng như là sự thật.....nhưng thật ra lại là giả dối-
Thì ra ý của anh ta là như vậy.
Không phải là cốt truyện giả.
Mà là diễn biến truyện bị làm giả.
______________
Sunghoon liếc mắt nhìn từng người một trong số bọn họ đặc biệt là dừng rất lâu ở Jungwon và William.
Một người là người em thân thiết mà mình yêu quý thì ra cũng giấu mình.
Một người tưởng chừng vô hại và đáng tin hơn người em mình hóa ra lại mưu mô không kém.
_"Khá lắm!
Ta ghim rồi!"
Sunghoon thở hắt một hơi rồi cúi đầu nhìn xuống chân mình rồi nói.
_Có điều tôi vẫn không hiểu.....vì sao hai người lại cho tôi biết kế hoạch?
Vì sao lại không phải là tôi sẽ c.h.e.t ngay từ đầu?
Và vì sao......lại gợi ý như vậy?
Mỗi câu hỏi cậu lại di dời ánh mắt của mình sang từng người.
Đầu là Jake, Jungwon và Jay; tiếp là Ni-ki và William; cuối cùng là Evan.
_Người thông minh như cậu...
Evan tiến lại gần Sunghoon rồi cúi xuống cười nhếch nói.
_Đáng ghét thật đấy.
Sunghoon nghe xong nhíu mày rồi lại bật cười.
Đáng ghét?
Người như hắn mới đáng ghét!
Evan nhìn cậu xù lông nên cũng cười nhẹ rồi tránh sang bên cạnh.
Cùng với đó Jake cũng lên tiếng.
_Không ngờ sẽ có ngày bị phát hiện.
Cậu thông minh thật đấy.
Sunghoon không nói chỉ cười nhạt rồi nhìn thẳng vào mắt Jake.
_Việc bọn tôi lừa cậu đương nhiên là vì bọn tôi thích.
Jay đằng sau Jake lên tiếng rồi đảo mắt tới cậu nhìn một lúc như đang đánh giá từ trên xuống.
_Còn việc bọn tôi chia sẻ kế hoạch hay gợi ý cho cậu đương nhiên cũng vì bọn tôi thích.
Ni-ki im lặng suy nghĩ một hồi rồi bổ sung thêm vào.
_Còn vì sao chưa g.i.e.t anh là bởi vì có người sẽ đau lòng lắm.
Ni-ki hướng mắt về phía con người một mực im lặng nãy giờ mà trêu chọc.
Jungwon nghe vậy cũng liếc mắt đáp lại.
Sunghoon khẽ nhíu mày nhìn Jungwon rồi lại tối sầm mặt im lặng.
Cậu hít một hơi rồi quyết định hỏi.
_Rốt cuộc mục đích của các anh là gì?
Ngay từ đầu các anh đã biết cốt truyện và cách ra của phó bản này rồi đúng ko?
Tại sao không nói cho mọi người biết mà còn đi hại người ta như vậy?
Evan cười khẽ rồi cũng bâng quơ trả lời cậu với cái thái độ dửng dưng đáng ghét.
_Đúng là bọn tôi đã biết cách kết thúc cốt truyện này ngay từ đầu.
Nhưng bọn tôi không muốn nói và cũng không thể nói.
_"Không thể nói?"
Evan thấy cậu nhướng máy nghi ngờ nhìn về phía mình cũng nhếch nhẹ môi rồi nói tiếp.
_Còn vì sao lại hại người....đương nhiên đều có nguyên do.
Còn mục đích của bọn tôi......là gì nhỉ?
Evan hắn ta cố tình kéo dài giọng ở câu cuối như kiểu thách thức cậu vậy.
Cậu lật tẩy được bọn họ thì sao?
Biết được sự thật thì sao?
Suy cho cùng cậu cũng chẳng thể làm gì bọn họ.
Bởi vì ngay từ đầu, họ đã là những người được mọi người vô cùng tin tưởng.
Sunghoon khẽ hít sâu như đang kiềm chế cơn nóng giận của mình lại.
Cậu sải bước đi khỏi nhà bếp để giải tỏa bực bội, lúc đi qua Jungwon thì bỗng hắn nói thầm.
_'Anh đừng vội, sắp kết thúc rồi'.
Cậu liếc mắt nhìn Jungwon không nói gì rồi đi thật nhanh ra khỏi đây.
Cậu cảm giác chỉ cần đối mặt với bọn hắn thêm một lúc nữa thì chắc đánh nhau mất.
________________
Sunghoon đi ra đài phun nước để ngồi hóng gió cho khuây khỏa bớt sự nóng tính trong mình.
Nhưng mà cậu sao mà bớt nổi??????
Lúc đầu gặp mát thấy đẹp trai sáng láng, trầm tính, tốt bụng ai ngờ đâu lại là một bầy cáo già chờ thời cơ liền h.ạ.i người.
Đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.
Càng đẹp càng ác.
Sunghoon càng cố lảng sang chuyện khác để không nhớ tới họ thế nhưng cậu lại cứ nhớ đến cái thái độ dửng dưng coi mạng người là r.á.c của họ.
Còn cậu em thân thiết của cậu Jungwon không hiểu vì sao lại đi theo họ để làm b.ẩ.n tay mình nhỉ.
Jungwon nhà cậu đúng là quá ngây thơ rồi.
Nhưng làm sao để cứu Jungwon ra đây??????
______________
Nhà bếp trở lại với sự im lặng lạ thường từ sau khi cậu rời đi.
_Mau chóng kết thúc chuyện của các anh đi, sắp hết thời gian rồi.
Jungwon thờ dài lên tiếng để cảnh báo họ.
_Chuyện của các anh?
Jake sau khi nghe Jungwon nói câu đó liền nhíu mày rồi lại đảo mắt k.h.i.n.h thường.
_Nè Johnny à....từ đầu tới cuối đều là kế hoạch của cậu.
Giờ lại bảo chuyện của bọn tôi?
Vô trách nhiệm quá đấy.
Đúng vậy.
Từ đầu tới giờ tất cả các sự kiện từ lừa Sunghoon hay g.i.e.t người đều là kế hoạch của cậu đề ra.
Chỉ duy nhất cách thức là bọn họ tự làm.
Sunghoon tin sai người rồi.
Jungwon nghe Jake nói xong cũng nhíu mày rồi liếc qua nhìn.
_Đúng là kế hoạch của tôi.
Nhưng cách chơi là của các anh, làm cho xong chuyện đi.
William nãy giờ im lặng giờ đây cười lạnh rồi đáp.
_Tôi đang thắc mắc....anh quý anh ấy tới vậy thì lừa anh ấy làm gì?
William dừng lại một chút rồi lại cười xòa nói.
_Hay là....anh sợ rằng mình sẽ bị bỏ rơi?
Johnny mạnh mẽ của chúng ta lại yếu mềm vậy sao?
Jungwon nghe nói vậy như bị trúng tim đen liền trừng mắt mèo lên cảnh cáo đôi mắt cáo ranh mãnh kia.
Hai người liếc nhau như có tia sét sẹt qua vậy.
Đúng là Jungwon sợ bị bỏ rơi.
Vì Sunghoon từng nói với hắn rằng những kẻ giết người đều làm cậu cảm thấy ghét bỏ và muốn tránh xa ngay lập tức.
Evan im lặng coi màn đấu võ giữa mèo và cáo này rồi lại thở dài.
_Đừng có mà ở đây khiêu khích nhau nữa.
Nhanh chóng làm nốt cái cuối đi, tối nay ta sẽ quay về.
________________
Sunghoon bực dọc một mình cũng không cảm thấy có ích gì nên đã chán nản quay về phòng ngủ của mình để nghĩ cách thoát khỏi nơi này và nên nói chuyện với Jungwon ra sao.
Đang suy nghĩ thì bỗng có tiếng gõ cửa.
Sunghoon lười biếng đi ra mở xửa thì gặp cậu em của mình.
_"Cũng biết vác thân sang đây đấy".
Sunghoon nhìn chằm chằm vào người ngoài cửa như thể sắp ăn tươi nuốt sống người ta vậy.
Jungwon nhìn gương mặt giận dỗi của người bên trong chỉ dịu dàng cười nhẹ nhưng thật ra cũng đang toát hết mồ hôi lạnh rồi.
Jungwon không nói gì mà đẩy người vào bên trong phòng rồi đóng cửa lại.
_Anh ơi.....
Sunghoon nghe xong giả điếc giả mù không thèm đếm xỉa tới người em của mình.
Jungwon thấy vậy liền bày ra chiêu cuối.
Hắn lao vào lòng cậu mà rúc rúc như chú mèo nhỏ rồi lại ngước đôi mắt mèo long lanh 'vô tội' của mình lên làm nũng.
Sunghoon phớt lờ đi ánh mắt của cậu em mà quay sang nhìn cửa sổ.
Jungwon thấy vậy thì tủi thân mà rúc đầu vào lòng Sunghoon thủ thỉ.
_Anh ơi....em sai rồi.
Người bên trên vẫn không có hồi âm gì cả.
_Anh ơi, đợi lúc về chúng mình nói chuyện nhé?
_Bao giờ thì mới về?
Sunghoon nghe Jungwon nói vậy liền quay đầu hỏi.
Còn hắn thấy cậu hồi âm cũng đã bớt lo hơn chút mà cất giọng như đang dỗ dành trẻ con vậy.
_Đến tối nay ta có thể về, chờ em nhé.
_Em lại tính làm việc gì cho họ?
Em có biết h.ạ.i người khác vô cùng xấu hay không?
Tại sao em lại nghe lời họ làm việc xấu như vậy?
Sunghoon tức giận xả một hơi vào người đang ôm mình chặt cứng.
Cậu vô cùng khó chịu!
Đứa em mà cậu yêu thương, đứa em ngoan ngoãn và thông minh của cậu hà cớ gì phải đi theo con đường h.ạ.i người của bọn họ?
Jungwon nghe Sunghoon nói vậy thì đơ một lúc rồi cười thầm trong lòng.
_"Thì ra anh vẫn tin tưởng em như vậy.....ngây thơ thật".
Jungwon bây giờ mới nâng người lên ôm trọn Sunghoon vào lòng mình rồi lại cất giọng dỗ dành.
_Em xin lỗi vì đã khiến anh lo lắng.
Anh yên tâm, sau này em sẽ dè chừng họ hơn.
Sunghoon nghe vậy thì cũng bớt giận hơn nhưng suy cho cùng thì cậu cũng không dễ bỏ qua đâu nha.
Nhưng cậu đâu biết được vẻ mặt Jungwon bây giờ vừa có chút thỏa mãn vì cậu vẫn ngây thơ tin tưởng hắn nhưng lại có chút trầm mặc vì sợ sự ngây thơ này sẽ biến mất.
_"Hãy cứ như này được ko Sunghoon hyung?"
______________
Tối hôm đó.
Sau khi tất cả ăn xong cũng là lúc ông quản gia tập hợp tất cả mọi người vào sảnh chính.
_Hôm nay tập hợp các vị tới đây để thông báo với các vị rằng nếu như trong đêm nay các vị không hoàn thành nhiệm vụ của mình......thì đừng hòng ra khỏi đây.
Ông ta liếc từng người có trong đại sảnh rồi nhếch môi rời đi.
Mọi người trong sảnh thì vô cùng hoang mang và lo lắng cho chính bản thân mình nhưng may họ vẫn đủ lí trí và can đảm để tiếp tục đi điều tra và cố gắng tìm được ra cốt truyện trong đêm nay.
Đúng 23h00
Một nhóm năm người đàn ông đứng ngay trước cửa phòng của tên quản gia như đang chuẩn bị làm một điều gì đó.
Nhưng có lẽ chưa đủ người nên chưa làm.
Và họ thiếu Jungwon.
Jungwon giờ đang ở trước cửa phòng của Sunghoon.
Ngay lúc cậu vừa mở cửa ra đã ngay lập luận bị kéo đi dù chưa hiểu chuyện gì.
Cậu hỏi người em chỉ nhận lại được câu.
_Anh sẽ biết ngay thôi.
Sunghoon một mặt hoang mang không biết đứa em của cậu lại định làm gì.
Chưa kịp dứt ra khỏi cái kéo tay thì cậu em đã buông trước.
Jungwon dẫn Sunghoon đến chỗ của nhóm người kia.
_"Gì đây?
Định đấm nhau với mình hay gì?"
Nhìn Sunghoon đang hoang mang đứng đờ ra một góc bọn họ chỉ cười nhạt không rõ ý tứ gì rồi đạp cửa xông vào phòng của tên quản gia.
Tên quản gia trong phòng đang trầm tư ôm bức tranh người phun nữ quen thuộc kia thì bỗng tiếng đạp cửa làm cho giật mình.
Ông ta tức giận quát.
_Các người còn biết ý tứ gì không hả?
Jake cười lạnh một tiếng rồi rũ mắt nói.
_Giờ này rồi cần gì phải ý với tứ.
Bọn tôi đã làm xong nhiệm vụ rồi.
Tên quản gia nghe xong liền bất ngờ rồi lại trầm ngâm im lặng.
_Vậy bọn tôi xin phép nói ra nhé.
End.