Cập nhật mới

Khác [Allhoon]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
398788495-256-k513089.jpg

[Allhoon]
Tác giả: Hoshiamayumi08
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ở đây ship allhoon ạ (Sunghoon thụ)

Truyện có yếu tố : linh dị, vô hạn lưu, tương ái tương sát, đam mỹ, hiện đại.



sunsun​
 
[Allhoon]
Chương 1: Lâu Đài Cổ (1)


Nay là một ngày vô cùng tuyệt vọng với Park Sunghoon.

Vì sao?

Bởi vì cậu vừa chính thức bị đuổi việc.

1 tiếng trước tại công ty.

_Sếp ơi em đã cố hết sức mình rồi ạ.

Thành quả như này đã là tốt hơn so với trước, cũng có nhiều người biết tới và tin tưởng công ty mình hơn sau dự án này rồi.

Vậy là em đạt đủ KPI rồi mà?

Sao giờ sếp lại bảo em không đủ chỉ tiêu?

_Thế nào là đạt đủ KPI hả?

Cậu làm ăn như này chỉ có lợi cho công ty lúc đầu thôi còn về sau thì ai biết được nó còn hữu dụng nữa hay không?

Nếu chỉ có dự án này của cậu thì vẫn chưa đủ điều kiện để thăng chức hay tăng lương được.

_Thế sao lúc đầu sếp ko nói là ko đủ đi?

Bây giờ sếp được ghi nhận được vinh danh sau dự án này thì lại trở mặt ghi công một mình còn em thì chả nhận lại được gì?

_Bây giờ cậu thích cãi tôi đúng không?

Bây giờ tôi cứ không tăng lương hay thăng chức cho cậu đấy.

Không làm được thì nghỉ việc đi!

_Khỏi cần ông đuổi.

Tôi tự cút.

Dứt lời cậu tháo thẻ nhân viên ra đáp lên bàn người sếp (cũ) rồi dứt khoát bước đi không quay đầu để lại người trong phòng tức hộc máu.

Gì chứ?

Người tức phải là cậu mới đúng.

Mất ăn mất ngủ để làm việc rồi giờ thành công cốc đã vậy còn bị mắng nữa chứ.

Hỏi ai ko tức?

Thế là hình ảnh người con trai lặng lẽ đi bộ về nhà với chai nước trên tay trông vô cùng tuyệt vọng và hậm hực.

Người khác nhìn thấy còn tưởng cậu bị bồ đá hay bị ăn trộm nên mới hầm hầm như vậy nên không dám đi gần cậu.

Về đến nhà cậu liền ngã lăn vào chiếc ghế sô pha mềm mại.

Cảm giác đàn hồi và mềm mại của ghế sô pha làm cậu bớt áp lực đi chút.

_Anh về rồi ạ?

Cậu nghe thấy giọng nói quen thuộc liền quay đầu ngước lên nhìn.

Đó là Yang Jungwon là đàn em thân thiết của cậu từ hồi đại học.

Sau này cậu ra trường rồi vẫn giữ mối quan hệ thân thiết này nên thấy cậu em mình yêu quý sau tốt nghiệp ko nơi cư trú liền ngỏ lời ở cùng.

Và trộm vía may mắn cũng ở với nhau được 2 năm rồi mà hai anh em vẫn hòa thuận như lúc đầu.

Nói về cậu em này sau khi đến ở cùng cậu rất ngoan và chăm chỉ.

Hằng ngày đều nấu ăn dọn nhà và đợi cậu về giống như chú mèo chăm chỉ vậy nên cậu cưng nó lắm.

Có điều cậu thắc mắc là cậu em này dù chỉ ở nhà nhưng sao chưa lúc nào xin tiền cậu thậm chí trong người có nhiều tiền hơn cả cậu nữa?

Và dạo gần đây thi thoảng cũng hay xuất hiện vài ba vết thương nhẹ và nặng đều có.

Khi hỏi đến thì chỉ bảo vô tình......nhưng cái vô tình này nó cứ sai sai.

_Anh đói không em có làm bánh cho anh này.

_À được cảm ơn em.

Cậu nghe xong liền thoát khỏi suy nghĩ của mình rồi chậm rãi ngồi dậy thưởng thức bánh.

_Wonie à....anh bị đuổi việc rồi.

Nên chắc giờ phải chịu khổ vài bữa để anh đi kiếm việc thôi.

_Sao bị đuổi vậy anh?

Cậu nghe xong liền uống ngụm trà rồi lấy hơi kể hết sự việc sáng nay cho Jungwon nghe với giọng điệu bực bội như chỉ cần ông sếp đó ở đây là có án mạng xảy ra luôn ấy.

_Thôi anh bình tĩnh uống nước đi.

Bớt nóng bớt nóng.

Cái này không trách anh được rồi với cả anh cũng không phải vội đi tìm việc đâu.

Yên tâm đi em nuôi anh được.

_Em lấy tiền đâu ra mà nuôi anh?

_Quên mất chưa nói dạo này em có làm thêm bên ngoài vào buổi đêm nên thu nhập cũng kha khá.

Nói chung là cũng thừa sống.

_Làm đêm sao?

Không nguy hiểm chứ?

_Dạ không.

Anh yên tâm nhé.

Lời vừa dứt cậu bé đã nhìn anh với ánh mắt đầy dịu dàng và an ủi làm cậu cũng bớt lo đi.

Nhưng tầm mắt cậu lại rơi vào vết thương mới trên tay Jungwon.

_Tay em lại làm sao vậy?

_À....cái này lúc cắt bánh bị cứa vào thôi ạ.

_Phải cẩn thận chứ em.

Lại đây anh xem nào.

Cậu nhóc nghe vậy liền đưa tay ra cho cậu xem.

Cậu nhẹ nhàng cầm lấy tay của cậu bé lên xem.

May là vết thương ngoài da đã được xử lí rồi nên không sao.

_Không sao là may rồi.

Lần sau cẩn thận nhé.

Anh lên tắm đã.

_Vâg.

__________________

Mọi chuyện đều diễn ra rất bình thường cho tới đêm hôm đó.

Chuyện sẽ chẳng có gì nếu như nửa đêm Sunghoon không khát nước.

Sau khi xuống nhà uống nước xong cậu đi lên lầu.

Trước khi tới phòng cậu thì phải đi qua phòng của Jungwon.

Điều kì lạ ở đây là JungWon bảo là đi làm đêm thì lẽ ra bây giờ phải đi làm rồi chứ?

Tại sao phòng vẫn sáng.

Mà ánh sáng này rất lạ, nó sáng và chói hơn ánh sáng phòng bình thường.

Dự cảm không lành kéo tới.

Cậu vừa mở cửa ra liền bị ánh sáng chói mắt đó nuốt chửng.

Lúc mở mắt ra thì cậu đã tới một nơi hoàn toàn khác.

Nơi này rất kì lạ.

Nó thật sự quỷ dị đến kì lạ.

Xung quanh là bóng tối bao trùm chỉ còn lẻ loi chút sáng từ trăng soi vào.

Dưới ánh trăng ấy là một tòa lâu đài cổ kính trông khoảnh khắc này thì nó chả khác nào chơi game kinh dị cả.

Dọc đường tới trước cổng lâu đài bên phải là n.g.h.ĩ.a đ.ị.a bên trái là một vườn cây vô cùng lớn.

Cậu theo quán tính bước chậm rãi từ từ quan sát xung quanh cho tới khi đến cửa chính của lâu đài.

Cậu đang phân không biết có nên vào không thì bên trong vang lên tiếng khóc của cô gái, tiếng mắng chửi của 2 người 1 nam 1 nữ, tiếng giải vây của người con trai nào đó.

Cậu nghĩ một hồi liền quyết định mở cửa bước vào.

Cậu đẩy cửa bước vào.

Đập vào mắt cậu là sảnh chính vô cùng nguy nga tráng lệ khác xa với vẻ quỷ dị bên ngoài.

Cùng với đó là sự xuất hiện của 12 người (tính cả cậu) già trẻ gái trai có hết.

12 người tách thành hai thế giới đối lập nhau.

Bên trái thuộc tuýp người ồn ào tiếng khóc, chửi, giải vây, dò hỏi, lo lắng,....v...v đều có.

Bên phải là 6 người đàn ông trông vô cùng đẹp trai và mỗi người đều mang vẻ đẹp khác nhau.

Ở họ toát ra vẻ lười biếng, thư thái dường như đang đi chơi vậy.

Họ im lặng quan sát mọi thứ rồi ngán ngẩm quay đầu đi.

Và trong đó có một người cậu rất quen.

Quen Vô Cùng.

Cậu nhướng mày đến chỗ người con trai cao gầy đang đứng dựa vào chân cầu thang.

Ánh mắt người con trai đó cũng vô cùng ngạc nhiên khi thấy cậu nhưng rồi nhanh trí đặt ngón trỏ lên môi như tín hiệu bảo cậu đừng nói gì cả.

Và vâng đó là Yang Jungwon.

Thấy vậy cậu cũng liền lảng tránh ánh mắt rồi đi gần về phía chiếc sô pha đối diện cậu nhóc.

_Dường như đã đủ người rồi.

Vậy tôi xin phép giới thiệu và phổ biến một chút nhé.

Người đàn ông giây trước còn đang giải vây cho 2 thanh niên cãi nhau um xùm mãi không được liền quay qua nói với mọi người.

_Đầu tiên mọi người đang tiến tới một trò chơi sinh tử.

Nơi đây tất cả quy tắc và cách vận hành của mỗi phó bản đều không liên quan tới nhau nhưng có một điểm chung là ai vi phạm quy tắc ẩn đều sẽ ch.ết.

Vì thế cho nên muốn thoát ra khỏi trò chơi này cần tìm ra cốt truyện và quy tắc ẩn của mỗi phó bản thì mới có thể ra được.

Còn không thì mãi mãi ở nơi này.

_Mỗi phó bản đều sẽ có quy định ngày khác nhau hay thậm chí là không có nên phải hết sức lưu ý.

_Thứ hai, xin giới thiệu với mọi người tôi ở thế giới thực là bác sĩ lần này là phó bản thứ 3 của tôi.

Cứ gọi tôi là Kane.

_"Sinh tử?".

("): suy nghĩ

Cậu nghĩ thầm rồi cười khẩy.

Thì ra những vết thương mà Jungwon có không phải là do bất cẩn mà là do chơi phó bản sinh tử này.

Hay lắm...

Dám lừa cả cậu.

Mặt câu bây giờ hầm hầm như thiếu điều muốn đánh cả sét trên đầu vậy.

Nhưng nhanh sau đó cậu mới nhớ ra mình đang chơi phó bản nên có gì phải để giải quyết sau rồi.

_Được rồi mọi người giới thiệu tên mình đi.

Mọi người lần lượt giới thiệu về bản thân mình.

Nhóm 6 người thư thái mà cậu nói lúc đầu có những cái tên cũng vô cùng đẹp.

Người đang ngồi chống cằm là Evan.

Người này dễ nhận dạng vì mái tóc đỏ rực như lửa và đôi mắt to tròn trông giống mấy anh zai hư vô cùng (hoặc chỉ có cậu nghĩ vậy).

Nhìn giống kiểu người dễ quen nhưng ko dễ thân.

Người ngồi ở tay ghế bên trái Evan là Jay người này nhìn lịch thiệp và nho nhã nhưng lại trái ngược với tên tóc đỏ thì người này mang cảm giác tiêu chuẩn kép.

Giống kiểu chỉ người nào thực sự hứng thú thì mới có thể nói chuyện còn ko thì ko thèm liếc.

Người ngồi bên phải Evan là chàng trai với đôi mắt sói sắc lạnh nhưng miệng lại luôn nở nụ cười nhẹ nhàng.

Người này là Jake, với vẻ ngoài tinh nghịch nhưng lại vô cùng thông minh không thể xem thường.

Tiếp theo là 2 chàng trai đứng cạnh Jungwon.

Một người là William nổi bật với đôi mắt cáo nhưng vẻ ngoài toát ra lại khiến người khác muốn chở che.

Trông giống mấy bé cáo nhỏ đáng yêu ấy (nhưng mà nếu cùng hội này thì chắc ko đùa đc đâu).

Người còn lại là Ni-ki cao ráo với mái tóc bạch kim nổi bật ko kém Evan.

Vẻ người điển trai nhưng lại trông rất nguy hiểm.

Tiếp tới Jungwon hay giờ là Johnny khác với cậu em dễ thương hàng ngày thì giờ đây cậu toát ra vẻ mưu mô khó lường trước được với cặp mắt mèo tinh ranh và cậu cũng chắc một điều nhóc này rất thông minh.

Còn phía bên kia thì tóm gọn lại thoi.

Cô gái khóc nức nở tên Sim.

Hai người nam nữ chửi nhau tên là Ron và Rin, hai người là anh em ruột.

Cô gái với vẻ lo lắng hỏi han đủ điều tên Tim.

Và người giải vây là Kane.

_Còn cậu tên gì?

Cậu ngẩng đầu lên theo quán tính định nói tên thật thì sựng lại nhớ ra nếu ko có gì ảnh hưởng thì Jungwon đã ko đổi tên.

Nên cậu nghĩ một lúc rồi đáp.

_Benjamin.

Vừa giới thiệu xong thì quản gia tới.

Ông ta đứng trên lan can nhìn xuống quét qua từng người rồi nói.

_Chào mừng mọi người đã tới với tòa lâu đài của ta.

Bây giờ hãy nghe ta đọc lệnh.

1.

Không được ra khỏi phòng lúc 0h.

2.

Không được đổi phòng.

3.

Không được vào căn phòng cấm trên tầng 4.

Còn lại đi đâu thì tùy.

4.

Không nên đi nhiều người vào buổi tối.

5.

Tuyệt đối phải nhanh chóng di chuyển khi ta gõ chuông.

Ông ta nói xong liền liếc mắt thêm một vòng rồi cười khẩy nói.

_Tôi khuyên mọi người tuyệt đối đừng tin bất kì ai.

Lời vừa dứt ông ta cũng cúi đầu rời đi để lại khoảng không im lặng.

Câu cuối có ý gì chứ?

Những điều luật trên có phải quy tắc ẩn không?

Tại sao ko được vào phòng cấm tầng 4?

Cậu nghĩ một hồi liền quyết định tự mình phải tìm hiểu r.

End

*Lời tác giả:

_Mình đang phân vân tên tiếng anh của Sunghoon nên đặt là Steve hay Benjamin nhỉ?

Còn lí do mình chọn Benjamin vì mik cảm thấy tên này hay thoi nếu m.n thấy ko ổn thì góp ý mình đổi nhé.
 
[Allhoon]
Lâu Đài Cổ (2)


Tối đó sau khi phân chia phòng xong thì ai về phòng nấy.

Về phòng cậu liền bay vào phòng tắm để tắm rửa rồi ra ngoài suy nghĩ một lúc lâu về việc tại sao Jungwon lại vào được đây?

Tại sao phó bản này lại có?

Có khi nào?

Suy nghĩ nhức nhối hồi lâu thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Cậu nhẹ nhàng đi ra mở cửa.

Quả nhiên bên ngoài là cậu nhóc nhà cậu đang tự tìm đường ch.ết mà tới tìm cậu.

_Anh à....

_Cút vào trong rồi nói rõ chuyện này cho anh.

Cậu nhóc nghe giọng điệu là biết anh nhà đang giận rồi liền ngoan ngoãn đóng cửa rồi bẽn lẽn theo sau cậu đi vào.

_Anh ơ-

_Đừng có gọi anh ơi anh à.

Nói rõ chuyện này là sao?

Bắt đầu khi nào?

Jungwon nghe xong liền thở dài một hồi rồi khai rõ cho anh nghe.

Chuyện là sau khi chuyển tới nhà cậu ở được 1 năm thì thấy cậu khổ và khó khăn quá.

Ngày nào cũng sáng đi tối về thậm chí có hôm tăng ca không về nhà nên cảm thấy thương vô cùng.

Sau đấy Jungwon tìm được việc ở một quán game làm buổi chiều.

Mọi chuyện chả có gì cả cho đến một ngày có một người mang một cái game thực tế đến chơi.

Lúc đầu anh cũng ko quan tâm lắm nhưng bỗng không hiểu vì sao tự dưng bị lôi vào chơi.

Tưởng chỉ là chơi xong rồi thôi thì đêm ấy về nhà đang ngủ trong phòng bỗng dưng thấy phòng vệ sinh bỗng sáng lên.

Anh thắc mắc không biết là tại sao lại vậy liền mở cửa ra rồi bị cuốn vào trò chơi này đến giờ là được 10 tháng rồi và anh cũng trải qua được 2 phó bản và lần này là phó bản 3.

Cậu sau khi nghe xong liền không biết nên bày ra cảm xúc gì.

Đứa em cậu thương lúc nào cũng lặng lẽ âm thầm lo lắng quan tâm cậu như vậy làm cậu thương nó lắm.

Nhưng sao lại vì thế mà đưa mình vào thế khổ rồi?

Tham gia trò chơi sống nay ch.ết mai như vậy làm cậu vô cùng tức nhưng lại không nỡ trách mắng.

_Tại sao không nói cho anh biết?

_Em sợ anh lo cho em quá mà ảnh hưởng tới bản thân.

_Anh không đủ tốt cho em tin tưởng hay sao?

Chuyện này vì sao không nói cho anh mà tự làm mình bị thương như vậy hả Yang Jungwon?

_Anh ơi.

Em xin lỗi mà, anh đừng mắng em.

Từ giờ em không giấu anh gì đâu.

_Tới giờ mới nói vậy thì còn ích gì?

Có giấu anh hay không thì giờ cả hai cũng vào phó bản rồi.

Cậu nhóc cúi đầu im lặng không nói gì cũng không dám ngước lên nhìn cậu nữa rồi.

_Thế em lấy tiền ở đâu?

Jungwon im lặng hồi lâu rồi nói.

_Mỗi lần hoàn thành phó bản sẽ nhận được số tiền tương ứng với bản thân khi chơi phó bản.

Cậu nghe xong thì im lặng nhìn nhóc em hồi lâu rồi thở dài thườn thượt.

_Từ giờ có gì cũng không được giấu anh.

Có gì cũng ko đc im lặng rồi ôm một mình nghe chưa?

Nhóc em nghe xong liền ngẩng lên nhìn cậu hồi lâu rồi nhẹ nhàng gật đầu một cái.

_Được rồi về nghỉ đi có gì mai tính tiếp.

_Khoan đã.....tại sao anh vào được đây?

_Anh nửa đêm đi uống nước, lúc qua phòng em thì thấy có luồng sáng nên mở cửa vào xem ai ngờ bị lôi vào đây.

Cậu nhóc im lặng nhìn anh rồi vâng một cái bảo anh nghỉ ngơi rồi mình về phòng.

______________

Về đến trước cửa phòng mình liền gặp người không muốn gặp lắm.

_Ểh anh em một nhà sao nhìn nhau xa lạ vậy?

_Không thân về đi.

_Thôi nào anh em đi với nhau cũng gần 1 năm rồi thoải tí đi nhỉ?

Jungwonie.

_Thân chưa mà gọi tên vậy Sim Jaeyun?

_Hửm......này nhóc anh lớn hơn chú mày đấy.

_Thì?

_Thôi được rồi vào vấn đề chính.

Qua phòng Heeseung hyung đi có việc cần bàn.

Dứt lời cả hai liền sánh vai đi về phòng của người tên Heeseung.

____________

6h00 Sáng

Keng.......keng........

Cậu lờ mờ tỉnh dậy sau tiếng chuông kêu.

Mở mắt nhìn xung quanh thấy trời còn chưa sáng hẳn mà đã bắt dậy làm cậu cũng hơi khó chịu chút.

Nhưng thôi nhớ lại quy tắc đã giao cậu liền nhanh chóng đi vscn rồi xuống sảnh chính tập hợp.

Lúc đi ngang qua ngã rẽ cầu thang cậu bớt chợt thấy ông quản gia đang ngồi mân mê bức ảnh của một người phụ nữ.

Người phụ nữ trong bức ảnh vô cùng xinh đẹp.

Là vẻ đẹp kiều diễm sắc sảo thông minh khiến người ta say mê từ lần đầu gặp.

Cậu lặng lẽ đứng sau góc khuất nhìn từng hành động của ông ta.

Ông quản gia mân mê gương mặt từ ánh mắt di chuyển dần tới môi và dừng lại ở đó.

Cậu loáng thoáng nghe được câu nói thầm thì của người quản gia.

_Siza à, sắp tới rồi.

Chờ ta nhé.

Sắp?

Chờ ?

Mà chờ cái gì và sắp có gì?

Ông ta định làm gì vậy?

Cậu nghe xong liền đứng đờ ra suy nghĩ không biết bên cạnh mình từ lúc nào đã xuất hiện bóng dáng của người đàn ông khác.

Đến khi cả người cậu bị cái bóng của người kia bao trùm cậu mới giật mình quay lại.

_Ồ...Benjamin nhỉ?

Anh đứng đây làm gì?

Cậu quay lại nhìn người đàn ông một lúc để cố nhớ lại tên của người này.

_À...William đúng ko?

Không có gì tôi định xuống lầu đây.

_Oh...đi cùng nhé.

Bé cáo nghiêng đầu làm nũng.

Cái đôi mắt cáo long lanh tròn xoe đấy làm cậu có chút rung rinh.

_À được...

Cậu cùng với William cùng nhau đi xuống sảng chính.

Hiện giờ mọi người đã có mặt gần như làđông đủ rồi chỉ còn thiếu 1 người thôi.

Là người phụ nữ với vẻ lo lắng hôm qua - Tim.

Còn chưa kịp mở lời hỏi thì ông quản gia đã xuất hiện.

Ông quét mắt một vòng rồi mỉm cười nói.

_Đủ rồi.

Mời mọi người theo tôi vào nhà ăn.

_"Đủ rồi?

Ý gì chứ?"

Cậu không khỏi nghi ngờ ông quản gia.

Rõ ràng là thiếu một người mà?

Trừ phi cô gái kia e là.....

_"Không được.

Tí phải kiểm tra mới được".

Mọi người lần lượt đi theo ông quản gia tới nhà ăn.

Dọc đường đi bỗng dưng Jungwon tiến lên rồi đưa tay ra.

_Làm quen nhé.

Cậu khó hiểu ngước lên nhìn thì thấy cậu bé nháy mắt với mình.

Tình anh em bao lâu chả lẽ không hiểu nhau?

Cậu liền mỉm cười đưa tay ra.

_Ừm rất hân hạnh.

Jungwon mỉm cười gật đầu rồi buông tay ra.

Cậu kéo nhẹ bảo Jungwon cúi người xuống để thì thầm.

_'Nek vừa nãy ở góc khuất cầu thang anh thấy ông ta cầm ảnh của người phụ nữ nào đó rồi thì thầm bảo sắp rồi, hãy chờ ta'.

_'Hử?

Ý gì đây?'

_'Không biết.

Nhưng e ko phải điều tốt.

Cẩn trọng.'

_'Anh cũng v.'

('): nói thầm.

Cậu nghe vậy liền gật đầu rồi hai người tách nhau ra.

Đến nhà ăn.

Mọi người ngồi xuống bàn bắt đầu thưởng thức món ăn.

Điểm kì lạ duy nhất ở trên bàn ăn này là tất cả mọi thứ đều là rau quả.

Chỉ duy nhất giữa bàn ăn lại bày một đĩa thịt trông rất ngon mắt.

Nhưng không hiểu sao càng nhìn cậu càng thấy lạnh sống lưng.

Vì vậy nên cậu không đụng đũa vào thịt mà chỉ ăn rau quả.

Mà không chỉ cậu mà cả sáu người con trai kia cũng chỉ ăn rau quả.

Điều này làm cậu chỉ muốn lao ngày ra khỏi bàn và đi kiểm tra xem rốt cuộc đó là thịt gì?

Từ đâu?

______________

Kết thúc bữa ăn sáng.

Mọi người nhanh chóng tản nhau ra để tìm manh mối.

Người thì đi vào vườn.

Người thì tìm xung quanh lâu đài.

Người thì về phòng mà không làm gì cả.

_Anh định làm gì đầu tiên?

Jungwon đứng bên cạnh cậu nghiêng người hỏi.

_Tìm xem cô gái kia ở đâu?

Và cả đĩa thịt kia nữa....Anh thấy nó không ổn.

_Được.

Em đi cùng anh.

Sunghoon định nói gì đó thì phía sau hai người truyền tới tiếng bước chân.

_Định đi điều tra cô gái kia sao?

Cho bọn này đi cùng với.

Người vừa nói vừa cười kia chính là Jake.

Anh đang khoác vai thằng bạn của mình là Jay - người đang có gương mặt không mấy vui vẻ khi thk bạn khoác vai mình.

Những người còn lại thì không có ý kiến gì nên cậu cũng đồng ý cho theo.

Tới phòng của Tim.

Chàng trai tên Evan bước lên trước tiên phong để gõ cửa.

Nhưng gõ mãi vẫn chẳng thấy tiếng động gì.

Cuối cùng Evan ra hiệu cho Ni-ki bên cạnh phá khóa cửa.

_Các anh còn biết cả trò này?

_Bất đắc dĩ thôi.

Ni-ki vừa bẻ khóa vừa quay sang nhìn cậu cười nói.

Còn cậu thì thấy cái bất đắc dĩ này nó hơi lạ.

Phá được khóa cửa xong cả đám cùng đi vào.

Đập vào mặt họ là hình ảnh người con gái bị trói trên chiếc ghế gỗ cùng với đó là chiếc váy trắng tinh khôi nhuốm vào đỏ tươi và mùi tanh nồng của nó đã lan ra khắp phòng.

Nhìn thấy cảnh này cậu hơi hoảng mà giật mình.

Lần đầu tiên cậu thấy người ch.ết nên sốc lắm đã vậy còn ch.ết một cách rất kì dị nha.

Kì dị ở đâu á?

Ở chỗ cho dù đầu cúi xuống nhưng vẫn thấy người đó cười mãn nguyện.

Jay đeo bao tay đã chuẩn bị rồi tiến tới ngẩng đầu cô ta lên.

Cô ta bị m.o.c m.a.t và bị siết cổ bằng đường chỉ trong suốt cho tới chet.

Mặc dù không phải c.ở.i đồ cô ta ra thì ai cũng đoán được đằng sau chiếc váy cô ta đã bị gì bởi vì có những mảnh t.h.i.t vụn còn vương vãi trên sàn.

_Khốn nạn thật đấy.

Cậu thốt lên một câu dường như đang tiếc thương cho số phận của cô gái trẻ trước mặt.

_Dần quen đi.

Bọn tôi còn gặp những cách thức ki.nh t.o.m hơn nhiều.

Evan đứng cạnh cậu nhẹ giọng nói như kiểu đã quen với việc nhìn những thứ như vậy hàng ngày vậy.

Cậu ngước lên nhìn hắn một lúc rồi nhanh chóng quay mặt đi.

Cậu nhìn ngắm xung quanh rồi khựng lại ở chiếc tủ gỗ cạnh dường.

Tủ có 2 ngăn 1 to và 1 bé.

Cậu đi lại gần chiếc tủ đó mở từng ngăn một.

Tới ngăn thứ 2 thì thấy một quyển sổ tay cũ kĩ.

Mở ra đọc tất cả các trang giấy đều chỉ ghi một từ H.Ậ.N bằng m.a.u tươi.

Cậu đưa cuốn sổ cho Jungwon rồi đi thám thính những chỗ khác.

Tất cả đều không có gì bất thường cả.

Đây chỉ là một căn phòng bình thường.

Bỗng dưng ở dưới nhà vang lên tiếng hét thất thanh của người con gái.

Thấy vậy tất cả đều nhanh chóng chạy xuống xem có chuyện gì xảy ra.

Sau khi xuống lầu thì thấy Sim đang khóc lóc rồi nhìn chằm chằm vào trong căn phòng nào đó.

Mọi người chạy lại nhìn vào căn phòng đó.

Trong đó là t.h.i t.h.e của một người con gái khác đang bị t.r.e.o lơ lửng giữa căn phòng tối.

Làn da trắng xanh xao cùng với váy trắng tinh làm cô nổi bật giữa căn phòng tối đấy.

Ai nhìn xong cũng đều sởn da gà vì nó quá đỗi k.i.n.h h.o.a.n.g.

_Đây hình như không phải người trong đoàn mình.

Kane lên tiếng sau khi cố quan sát kĩ người trong phòng.

_Vậy thì là ai cơ chứ?

Chả lẽ lại là Tim?

_Không phải.

X.a.c cô ta trong phòng.

_Cô ấy.....ch.et rồi?

Cậu quay đầu nhìn về phía Kane rồi gật đầu.

_Không lâu.

Theo như tôi thấy chắc cũng chỉ khoảng trước khi bọn mình ăn sáng.

Cậu nói xong liền nhớ tới cảnh góc khuất cầu thang kia.

Thầm nghĩ liệu có phải ông quản gia đã làm ko?

Nhưng cô ta đã phạm phải điều gì vậy chứ?

_Cho hỏi trong các phó bản này NPC có được tự tiện ra tay hay ko?

_Không đâu.

Chỉ có ai phạm phải quy tắc thì NPC mới được phép.

Cậu nghe Jungwon trả lời rồi lại trầm mặc nghĩ.

_Vậy....tối qua Tim có hành động gì ko?

Đáp lại cậu chỉ là khoảng không yên lặng.

Lúc đang định quay đi thì Sim mới bình tĩnh nhớ ra gì đó rồi nói.

_Khoan hình như hôm qua cô ta có đi ra ngoài một mình.

_Lúc nào vậy?

Sao cô biết?

_Lúc đó khoảng 1g sáng.

Tôi vì sợ nên mới không ngủ được thì nghe bên ngoài có tiếng động.

Lúc mở cửa sổ ra thì thấy cô ấy như bị thôi miên vậy.

Cô ta cứ đi cứ đi thôi.

Tôi vì sợ quá liền đóng cửa lại nên về sau không biết đã xảy ra chuyện gì.

_Vậy là phạm phải quy tắc 4 sao.

_"Mik cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy".

End
 
[Allhoon]
Lâu Đài Cổ (3)


Mọi người sau một hồi náo loạn dưới đại sảnh thì giờ cũng tập trung đông đủ tại nhà ăn để ăn trưa.

Nhưng không ai thấy ngon miệng nổi vì một phần do cái x.a.c kia còn một phần vì lo lắng không biết sẽ còn xảy ra chuyện gì nữa.

Ăn trưa xong mọi người đều ai về phòng để nghỉ ngơi.

Chỉ còn mình cậu một mình đi tham quan khắp lâu đài này.

Hôm qua tối nên cảm giác lâu đài có vẻ đáng sợ nhưng giờ là buổi sáng nên lâu đài đã không còn âm u nữa mà thậm chí có phần thơ mộng.

Đầu tiên cậu đi lên lầu 3 để kiểm tra trước.

Lầu này chỉ đơn giản là một dãy hành lang bình thường và được trưng bày các bức tranh và ảnh trên tường.

Cậu đi xem một lượt tất cả các bức thì đều không thấy có gì đặc biệt.

Cho tới khi đi đến bức ảnh được treo cuối hành lang.

Đó là một bức ảnh to lớn chụp cho một gia đình nhỏ hạnh phúc khi ai trong ảnh cũng cười tươi.

Trong ảnh có mặt của ông quản gia và một người phụ nữ giống với người phụ nữ trong chiếc ảnh ông ta cầm lúc ở góc khuất cầu thang.

Hai người họ đứng cạnh nhau trông vô cùng hạnh phúc nhưng điều kì lạ ở đây chính là cô bé ở giữa ảnh.

Mặt cô bé bị những nét bút màu vẽ mờ đi để che mặt chỉ để lại nụ cười tươi rói.

Mặc dù không nhìn mặt nhưng chỉ cần nhìn qua thôi cũng sẽ đoán cô bé này thật sự rất đẹp.

Cái đẹp của thiếu nữ tuổi trăng tròn.

Nhưng để ý kĩ bên góc phải của bức ảnh này dường như còn có một bóng người nhỏ bé khác.

Cũng là một cô bé nhỏ nhắn nhưng lại quay lưng về phía ba người kia.

Bóng lưng ấy làm cậu cảm thấy có chút lạ.

Nhìn thì có thẻ toát ra vẻ cô đơn, buồn tủi nhưng nhìn kĩ lại thì có cảm giác như đang ấp ủ một điều gì đó vậy.

_Cô gái này thật sự là ai vậy?

Tại sao không chụp chung với họ?

_"Chả lẽ lại có mâu thuẫn gia đình?"

Sunghoon đứng nhìn chằm chằm vào bóng lưng nhỏ bé kia và nụ cười của cô bé che mặt một lúc thì sau lưng phát ra tiếng bước chân nhẹ nhưng đủ để làm cậu để ý tới.

Người đó bước đến bên cạnh cậu rồi nhẹ nhàng cất giọng.

_Đang ngắm ảnh sao?

Cậu ngước lên nhìn người kia.

Đó là Evan nhưng trông hắn ta không còn vẻ lười biếng tùy ý như hôm qua nữa mà thay vào đó là vẻ lịch thiệp chỉnh chu hơn với áo sơ mi đen, quần tây và mái tóc đỏ được chải chuốt.

Điều này làm hắn đẹp hơn nhiều.

_Không.

Đang suy nghĩ.

_Về điều gì?

Cậu không nói gì mà chỉ nghiêng đầu bảo hắn nhìn vài bức ảnh trước mặt rồi nói.

_Tưởng chừng là một gia đình nhỏ hạnh phúc nhưng sao lại xuất hiện bóng lưng bị bỏ rơi?

Evan nhìn lên bức ảnh một hồi rồi cất giọng đáp lại.

_Cũng chưa chắc đã là bỏ rơi.

Cậu khó hiểu quay sang nhìn hắn như kiểu muốn nói hắn còn có thể nghĩa ra điều gì nữa vậy?

Evan nhìn ánh mắt khó hiểu của cậu chỉ cười nhẹ rồi quay đi chỗ khác.

_Tới một lúc, cậu sẽ biết được sự thật.

_Không phải ở ngay trước mắt sao?

_Có những điều tưởng chừng là sự thật.....nhưng thật ra lại là giả dối.

Evan nói xong thì quay người rời đi để lại cậu sự khó hiểu bao trùm.

Hắn đi tới đoạn rẽ cầu thang thì bắt gặp Jungwon đang đi lên.

Như thường lệ chỉ mỉm cười thay cho lời chào hỏi.

_Anh đã làm gì anh ấy?

_Đừng vậy chứ....tôi thì dám làm gì nào?

_Đừng động tới anh ấy.

Còn lại tùy anh.

Evan mỉm cười bước xuống bậc thang Jungwon đang đứng rồi nhẹ giọng nói.

_Nếu được thì cứ giữ cho kĩ.

Cẩn thận.

Nói rồi nhẹ nhàng bước đi.

Jungwon nghe xong liền tay siết chặt thành quyền nhưng rồi phải bình tĩnh lại để đi gặp Sunghoon.

Bước đến cạnh bên Sunghoon vẫn đang khó hiểu nhìn đi nhìn lại bức ảnh trên tường làm Jungwon cảm thấy giống như cún con tìm đồ vậy.

_Anh đang nhìn gì vậy?

_Nhìn bức ảnh.

_Có gì kì lạ sao?

_Lúc đầu thì không nhưng về sau tên đầu đỏ nói không đơn giản như vậy làm anh hơi nhức não.

Jungwon nghe xong liền nhíu mày nhìn lên ảnh rồi thầm hiểu tên đầu đỏ trong lời Sunghoon nói đã nói những lời như nào.

Hắn là người như vậy đấy.

Cứ thích mập mập mờ mờ không rõ ràng để người ta bị tâm lý rồi phải quỳ xuống cầu xin hắn.

Một tên điên!

Jungwon thầm mắng trong lòng tên điên đó lại đi chơi đòn tâm ký với Sunghoon để cậu phải nhức óc ở đây.

_Anh không cần nghĩ nhiều đâu.

Anh muốn tham quan tiếp không?

_Ừm đi thôi.

_Anh đi đi đâu?

Sunghoon nhìn về phía cầu thang tầng 4 âm u kia rồi quay sang nhìn cậu em mình.

_Lên tầng.

Jungwon nghe vậy cũng không cản mà đồng ý theo cậu lên tầng.

Đi hết cầu thang nhỏ hẹp của tầng 4 thì chí có duy nhất một cánh cửa bị những dây sắt chằng chịt cuốn lại và khóa bằng chiếc khóa sắt to.

Sunghoon và Jungwon nhìn một lượt rồi lặng lẽ nhìn nhau.

Chưa kịp cất lời thì

Reng......reng.....reng......

Đây không phải là tiếng chuông mà quản gia gọi mọi người mà là tiếng chuông phát ra biên trong căn phòng.

Sunghoon định tới gần hơn thì bị Jungwon kéo lại.

_Nguy hiểm.

Để sau đi, giờ chúng ta đi nơi khác.

Sunghoon không hiểu vì sao lại phải đi nơi khác thì đã bị cậu nhóc kéo đi.

Đến cầu thang từ tầng 3 xuống thì bắt gặp quản gia đi lên.

_Hai người lên đây làm gì?

Jungwon nhanh nhạy trả lời.

_Không có gì chỉ là trên này nhiều tranh ảnh đẹp nên lên ngắm thôi.

Quản gia nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Jungwon tựa như đang nghi ngờ đối phương nhưng lại ko thấy thay đổi gì nên mới gật đầu rồi đi lướt qua họ.

_Tôi mong các bạn sẽ đúng luật.

_Tất nhiên rồi.

___________________

Jungwon và Sunghoon sau khi thoát nạn thì hiện đang ở sảnh chính của lâu đài.

_Sao em phát hiện ra ông ta vậy?

_Em nghe thấy tiếng bước chân.

Tiếng bước chân?

Rõ ràng cậu với Jungwon gần nhau mà sao cậu không nghe được vậy?

_Tai em thính thật đó.

Jungwon nghe vậy chỉ mỉm cười không nói gì.

Rồi bỗng ánh mắt anh lại rơi vào căn phòng chứa cái x.a.c sáng nay.

_Mất rồi.

_Mất rồi?

Cậu nghe vậy cũng đánh mắt về phía căn phòng.

Đúng là mất rồi, cái x.a.c đã không còn nữa mà giờ chỉ còn mỗi căn phòng trống tối om.

Cả hai cùng trầm mặc một lúc rồi quay ra nhìn nhau.

_Đi thôi.

Ra ngoài xem.

Jungwon gật đầu đồng ý với anh.

Cả hai cùng đi ra ngoài xem tình hình.

Ra bên ngoài khung cảnh vẫn vậy chỉ là màu sắc đã được tươi mới hơn rồi thôi.

Lượn một vòng quanh tòa lâu đài cũng chưa phát hiện được điều gì bất thường cả nhưng cả hai vẫn lại tiếp tục đi mà chẳng hề dừng lại.

_Jungwon à.

_Dạ?

_Sao anh cảm thấy.........

_"Em đang giấu anh điều gì vậy?"

_Cảm thấy sao ạ?

Sunghoon trầm lặng ngước lên nhìn Jungwon một lúc rồi lắc đầu cười bảo.

_Không có gì.....chỉ cảm thấy Jungwon ở trong này và ngoài đời giống hai người khác nhau.

_Khác nhau chỗ nào vậy?

_Jungwonie ở trong này có vẻ trưởng thành hơn còn ở ngoài trông giống bé mèo con hơn.

_Ồ.....vậy anh thích Jungwon nào hơn?

_Đã là Jungwonie thì anh đều thích.

Jungwon nghe vậy trong lòng nở hoa mặt mày còn tươi tắn hẳn lên.

Sunghoon của Jungwon thích Jungwon ở mọi phiên bản.

Đây có giống lời tỏ tình ko?

Đang trêu đùa với nhau thì cả bắt gặp bóng dáng hai người đàn ông khác dường như cũng đang đi kiểm tra giống họ.

_Kia là Jake và Jay nhỉ?

_Chính họ.

_Có nên chào hỏi không?

Jungwon nhìn hai người kia rồi nhìn lại Sunghoon.

_Em nghĩ mình n-

_Yo chào nha đang đi kiểm tra à?

Chưa kịp để Jungwon nói xong thì Jake đã nhanh nhảu chạy đến chào hỏi hai người.

_Ừm, các anh cũng vậy à?

_Hừm....không.

Sunghoon còn tưởng anh ta bảo đúng nhưng lại không phải vậy.

Thế hai người họ ở đây làm gì?

Jake trả lời Sunghoon xong liền quay ra nhìn Jay thấy người anh em hất mày như bảo hắn muốn làm gì thì làm thì Jake lại quay ra nhìn Jungwon.

Thấy Jungwon cũng chẳng thèm quản liền quay lại nói với Sunghoon.

_Nek.....muốn xem cái này ko?

_Cái gì?

_Một kế hoạch nhỏ của bọn tôi thôi.

_Thế sao cho tôi xem.

Jake trầm ngâm một lúc rồi cười nói.

_Vì cậu.....đáng tin?

Sunghoon nghe vậy liền cảm thấy mặt mình hơi nóng liền nghiêng đầu quay đi.

Jake nói xong cũng chỉ cười rồi bảo cậu đi theo hắn.

Cả 4 người cùng đi đến một cái đài phun nước.

Đài phun nước này nằm phía sau tòa lâu đài dù không mấy ai để ý tới nó nhưng thật sự thì nó vẫn rất lung linh.

Cậu nhìn ngắm xung quanh cái đài phun nước đấy cũng chẳng phát hiện ra được gì.

Vậy kế hoạch của họ là gì vậy?

_Kế hoạch của các anh là gì?

_Bọn tôi đặt thiết bị quay lén tại kia.

Jake chỉ về phía góc tường đối diện với đài phun nước.

Tại đây thiết bị quay lén dù chỉ nhỏ xíu và được lấp đi nhưng có thể quay bao quát toàn bộ khu vực này.

_Tại sao lại đặt ở đây.

_Bọn tôi cảm thấy đêm nay có người sẽ c.h.e.t.

Sunghoon nghe vậy đưa đôi mắt hiếu kì nhìn họ.

_Như Sim đã nói sáng nay, chuyện cô ta nhìn thấy Tim như bị thôi miên đi một mình trong đêm khuya khả năng cao là do có thế lực nào đó đang thôi miên cô ta để đoạt m.a.n.g.

_Bọn tôi lúc đầu cũng không nghĩ sẽ đặt ở đây bởi vì cũng có thể cô ta sẽ đi ra vườn hoặc nơi nào đó khác.

Nhưng....

Jake đưa tay chỉ lên trên tầng.

_Đây chính là phòng của Tim.

Cạnh phòng đó chính là phòng của Sim cô ta thấy Tim đi trong đêm khuya thì chỉ có khả năng đi đến nơi này bởi tại đây thì Sim mới có thể nhìn được cô ta.

Sunghoon đang cảm thấy trình độ quan sát và phân tích của tên này rất tốt.

Nhưng mà.....

_Đã là thế lực siêu nhiên thì làm sao có thể không phát hiện ra cho vặt này chứ?

_Bởi vì đó chỉ là phỏng đoán thôi.

Jay tiếp lời nói

_Bọn tôi còn nghĩ đến trường hợp thứ hai.

_Là gì?

_Chưa chắc Tim đã bị thôi miên bởi thế lực ngầm mà có thể bị hại.

Sunghoon nghe lời Jay nói xong liền hốt hoảng rồi thầm nghĩ lại những sự kiện mà Sim đã kể.

_Hiểu rồi.

_Các anh đang nghi ngờ Sim hại Tim bởi vì nếu như đêm qua cô ta thấy Tim bị thế lực nào thôi miên thì chắc chắn cô ta cũng sẽ bị liên lụy.

_Đằng này thì cô ta không những không bị gì thậm chí còn sống rất an ổn cho tới thời điểm hiện tại thì đúng là không hợp với logic trong cái phó bản này tí nào.

Jake vac Jay nhìn nhau rồi cười thầm dường như đang khen cậu thông minh vậy.

_Nhưng còn trường hợp khác thì sao?

End
 
[Allhoon]
Lâu Đài Cổ (4)


Cậu ngước lên nhìn ba người rồi nói.

_Lỡ có trường hợp khác thì sao?

Jay dường như có hứng thú với đề tài này nên mở lời đầu tiên.

_Nói nghe xem?

_Nếu như ngày từ đầu đã có người bị thôi miên thì sao?

Jungwon nghe Sunghoon nói vậy liền lóe ra một tia bất ngờ.

_Ý anh là....?

_Ừm.

Ngay từ đầu khi tới đây đã có người bị thôi miên rồi.

_Người này sẽ được giao nhiệm vụ hàng ngày có thể là lừa người hay g.i.e.t hay lôi kéo họ chỉ để đáp ứng "nó" vì mỗi lần như vậy 'hắn' sẽ được một phần thưởng tương xứng hay chỉ đơn giản là sẽ được bảo vệ tới cuối.

Ba người nghe cậu nói vậy liền cảm thấy rất hứng thú với lối suy nghĩ này và đương nhiên là bởi vì nó rất có khả năng.

_Có điều đó chưa chắc đã là Sim mà có thể là bất cứ ai trong này.

Jay nghĩ một hồi rồi cũng tiếp lời.

_Nhưng có khả năng là nhiều hơn 1 người.

Tất cả nghe xong liền trầm mặc suy nghĩ một lúc rồi Jungwon lên tiếng cắt ngang sự yên lặng này.

_Trước mắt cứ phải xem xem đêm nay sẽ như thế nào rồi chúng ta mau chóng tìm ra kẻ phản và kết thúc phó bản này thôi.

_"Và chắc chắn sẽ không để 'hắn' làm hại ai".

Tất cả nghe xong đều đồng ý với Jungwon.

_____________

Sunghoon đang định bảo Jungwon cùng về sảnh chính thì cậu nhóc bảo có việc cần nói với hai người kia nên cậu đã về trước.

Bây giờ chỉ còn ba người nên cũng chả cần phải diễn làm gì.

_Thông minh hơn anh mày nghĩ đấy Jungwon à.

Jay mỉm cười nói với Jungwon đối diện mình mặc kệ ánh mắt sắc lạnh của cậu em.

_Mới gợi ý như vậy thôi mà đã đoán ra được trường hợp đó.

Hay là....

Jake nghi ngờ nhìn Jungwon.

_Không có chuyện đó đâu.

_Vậy sao.

Vậy thì khả năng phải thay đổi tí rồi.

_Đừng có hại anh ấy.

Jake và Jay nghe vậy chỉ mỉm cười thôi.

Ba người sáu cặp mắt nhìn nhau chằm chằm.

_Đôi lúc hại người lại chính là cứu người đó nhóc con.

_Tôi quan ngại cái cứu người của các anh đấy.

Jake cười ha hả vài tiếng rồi nói.

_Có vẻ Jungwon nhà ta rất nghiêm túc với người đó nhỉ.

_Hừm....nghĩ sao thì tùy các anh.

Nên nhớ làm gì thì làm đừng hại anh ấy.

_Được thôi.

Jake và Jay ngầm đồng ý (mặc dù chả biết tâm họ như nào).

_Giờ thì làm việc đi.

_________________

Quay về phía Sunghoon.

Cậu về đến sảnh chính thì cảm thấy khát nước nên vào nhà ăn để uống nước.

Tại đây cậu lại gặp người hôm trước bắt gặp cậu tại góc cầu thang

William.

_Anh tìm gì sao?

_À không tôi vào uống nước thôi.

Người kia nghe vậy thì cũng không nói gì mà tập trung vào việc của mình.

_Cậu đang làm gì vậy?

_Làm bánh đó.

Anh muốn thử ko?

_Được sao?

_Được chứ.

Tôi định làm để tặng mọi người mà.

Sunghoon nghe vậy liền mỉm cười gật đầu.

Đúng là so với những tên kia thì nhóc này dễ gần hơn hẳn.

William mang lại cảm giác giống như một đứa em ngoan hiền, dễ bảo vậy.

Chắc bởi ngoại hình của cậu nhóc rất ưa nhìn.

Da trắng mịn và người cao gầy, gương mặt nhỏ dễ thương còn có hai má phúng phính trông vô cùng yêu.

Sunghoon nhìn cậu nhóc xong cũng phải thừa nhận rằng nhóc này còn dễ thương và đáng tin hơn cả Jungwon nhà mình.

Sunghoon lựa chỗ ngồi đối diện với William để xem cậu làm bánh.

Dường như cậu nhóc rất quen thuộc với việc này nên tay nhanh thoăn thoắt nhưng cũng cực kì tỉ mỉ.

Chẳng bao lâu sau cũng đã có bánh ăn.

William làm bánh brownie socola thơm ngon.

Mặc dù cậu không phải người ăn bánh nhiều nhưng chắc chắn đây là chiếc bánh ngon nhất cậu từng ăn.

Bánh có độ mềm xốp vừa phải lại còn thơm mùi socola mà không bị ngọt ngắt.

Chiếc bánh ngon làm tâm trạng của Sunghoon trở nên tốt hơn hẳn.

Cậu từ từ thưởng thức bánh ngon mà hài lòng.

_Anh thấy ổn chứ?

_Rất ngon đó.

Cậu là thợ làm bánh à?

_Không, chỉ là người bình thường thôi chẳng qua rảnh rỗi hay làm bánh.

_Oh.....tôi nghĩ cậu nên đi làm thợ đi có khi tôi sẽ thành khách quen quán cậu.

_Anh nói thật sao?

Vậy thì cảm ơn anh nhé.

Dường như William rất vui.

Cậu nhóc cười tít mắt trông vô cùng đáng yêu.

Sunghoon đang thầm nghĩ một người đáng yêu như vậy mà bị lôi vào phó bản này thật sự quá tiếc.

*Có lí do cả á anh ơi*

(*): lời tác giả

Nhưng nghĩ lại người đẹp trai như cậu còn bị chứ đừng nói là người khác.

_______________

Hàn huyên một lúc cùng với William thì cậu cũng biết được nhóc này kém cậu một tuổi, độc thân còn nghề nghiệp gì thì lại nói là không muốn cho cậu biết nên cậu cũng ko hỏi gì nhiều.

Cậu nhóc William này và cậu thực sự rất hợp nhau nên cả hai nói chuyện với nhau rất lâu.

William thật sự rất khéo ăn nói và lễ phép nên cậu thực sự rất quý.

Mãi về sau khi ngoài sảnh có tiếng người thì cả hai mới dừng lại rồi cầm bánh ra cho mọi người ăn.

Sunghoon ngỏ lời muốn giúp William thì cậu nhóc bảo không cần rồi bảo cậu ra trước rồi mình ra sau tại muốn trang trí bánh cho đẹp mắt hơn.

Sunghoon cũng không nghi ngờ gì mà đi ra ngoài trước để William ở lại bên trong.

Ngoài sảnh.

Mọi người cũng đã tập hợp đông đủ dưới sảnh và chuẩn bị thảo luận với nhau.

_Benjamin đến rồi vậy còn William đâu?

Sunghoon đang định mở lời thì William đã cất bước từ đằng sau tới.

_Tôi đây.

Tôi có làm cho mọi người ít bánh để ăn, mong mọi người không chê.

Tất cả thấy William mang bánh ra thì đều bất ngờ vì cậu nhóc làm bánh rất đẹp mắt nên mọi người cũng an tâm đi lại thưởng thức bánh mà không nghi ngờ gì.

Tại vẻ ngoài cậu dễ thương nữa nên người ta càng tin.

Mọi người vừa thưởng thức bánh vừa bắt đầu thảo luận xem cả ngày nay đã thu thập được những thông tin gì bổ ích.

Nhưng mãi cũng chả có ai có thông tin gì ngoài cái x.a.c lúc sáng ở căn phòng tối kia cùng việc Tim đã c.h.e.t.

Mọi người đã bắt đầu cảm thấy lo lắng hơn vì hôm nay không có manh mối gì và cũng không biết đêm nay ai sẽ bị h.ạ.i nữa.

_Hay là tối nay chúng ta tập hợp ở phòng Sim đi, phòng trường hợp có ai xấu số tiếp theo.

Ron lên tiếng cắt ngang sự yên tĩnh của mọi người.

Lúc đầu có người định phản đối thế nhưng nghĩ tới an nguy của bản thân nên thôi mọi người cũng ngầm đồng ý.

____________

Đêm đến tất cả cũng ăn uống tắm rửa xong và đang tập hợp lại ở phòng Sim.

_Liệu có ổn ko vậy?

Sim lo lắng lên tiếng hỏi.

_Yên tâm bọn mình ở đây để bảo vệ nhau.

Sim nghe vậy liền cảm thấy an tâm hơn phần nào.

Nhưng hiện giờ chỉ còn đúng hai người con gái sống giữa nhóm đàn ông cao to nên cũng hơi ái ngại.

_Nếu các cô mệt thì ngủ trước, bọn tôi sẽ thay phiên nhau canh, không ai làm gì các cô đâu.

Sunghoon nhìn thấy vẻ mệt mỏi trên người hai cô gái nên lên tiếng bảo các cô nghỉ ngơi.

Hai cô gái nghe vậy cũng gật đầu quyết định đi ngủ trên giường mặc kệ họ.

Sunghoon thấy vậy thì cũng cười nhẹ rồi thôi.

Bỗng tầm mắt của cậu lại rơi vào chiếc cửa sổ to ngay cạnh giường.

Cậu bước đến bên cửa sổ ngó ra ngoài xem.

Quả nhiên như lời Jake nói nhìn từ đây có thể thấy được người khác đang đi về phía chiếc đài phun nước kia.

Cậu đứng trên này xem xét tình hình bên ngoài.

Bỗng cảm thấy có gì đó vừa lạ vừa quen.

Chiếc đài phun nước này dường như là một trong những bức tranh ở tầng ba.

Theo cậu nhớ không nhầm thì nó ngay gần bức ảnh gia đình kia.

Bức tranh này là hình ảnh người thiếu nữ tuổi mới lớn đang chơi đùa một mình dưới đài phun nước.

Nhưng tiếc thay người đó lại quay lưng lại.

Nếu như đài phun nước này có liên quan tới cô gái kia.....

Liệu cô ta rốt cuộc đã bị gì?

Và người con gái quay lưng trong bức tranh gia đình kia là người như nào?

Và còn căn phòng cấm kia đang ẩn chứa bí mật gì nữa?

Sunghoon cảm thấy mơ hồ vô cùng.

Bỗng William và Jungwon bước đến bên cạnh cậu.

_Có chuyện gì sao Benjamin?

Jungwon cúi đầu xuống hỏi Sunghoon như một thói quen.

Sunghoon thấy vậy thì chỉ quay nhẹ đầu sang cười bảo không có gì.

_Vậy anh đang ngắm gì vậy?

William ngây ngô nghiêng đầu hỏi cậu.

Sunghoon chỉ mỉm cười rồi nhẹ giọng nói.

_Chỉ là cảm thấy đài phun nước kia rất đẹp.

Cả hai nghe cậu nói vậy cũng quay qua nhìn chiếc đài phun nước.

Nhưng thâm tâm của cả hai nghĩ gì thì không một ai đoán được.

Sunghoon nhìn mãi cũng chán liền quay lại chiếc ghế sô pha ở trong phòng rồi ngồi xuống mà không để ý bên cạnh lại là Evan, Jake, Jay đang ngồi gần mình.

Sunghoon đánh mắt qua nhìn ba người bên cạnh một hồi rồi thầm nghĩ.

_"Quả nhiên mắt nhìn và bộ não của ba người này rất nguy hiểm".

*Đang nói ba anh lớn á*.

_"Nhưng cũng chưa chắc ba người kia đã kém cạnh".

Cậu nhìn ba người gần mình rồi đánh mắt tới ba người đối diện rồi nghĩ.

Trong đó bao gồm cả người em cậu tin tưởng nhất.

_"Và cả 'hắn' nữa".

Nghĩ rồi cậu đánh mắt sang nhìn hai người đàn ông còn lại đặc biệt nhìn rất lâu về phía Kane.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của cậu mà chột dạ quay lại.

Đối mặt nhau cả hai chỉ cười nhẹ như lời chào.

_Có chuyện gì sao?

Kane cười cười hỏi Sunghoon đang nhìn mình chằm chằm.

_Chỉnh cổ áo.

Sunghoon cũng nhẹ nhàng đáp lại anh ta.

_Cảm ơn.

Cả hai dù nói chuyện rất nhẹ nhàng nhưng ý vị trong giọng điệu thì như đang tra khảo nhau vậy.

Sunghoon chuyển mắt về phía đồng hồ ở tủ cạnh giường.

23h50

_"Còn 10p nữa".

Cậu lặng lẽ nhắm mắt như đang nghỉ ngơi nhưng thật ra đang suy nghĩ về rất nhiều thứ có thể xảy ra.

_____________

00h00

Sunghoon bằng cách thần kì nào đó lại mở mắt rất đúng giờ dường cậu cảm nhận được nó vậy.

Hiện giờ trong phòng tất cả mọi người đều đã ngủ.

Chỉ còn cậu là tỉnh táo.

Cậu lặng lẽ đi về phía cửa sổ và nhấc nhẹ góc rèm cửa lên một khoảng đủ để nhìn thấy cảnh bên ngoài.

Bên ngoài vẫn vậy, không có gì thay đổi cả.

Sunghoon suy tính điều gì đó, đang định đóng rèm thì bỗng nhiên một cái bóng xuất hiện.

'Nó' đang đi lững thững đến bên đài phun nước kia như một thói quen hàng ngày.

'Nó' ngồi lên thành của đài phun nước mà vuốt ve mái tóc.

'Nó' dường như đang ngân nga một khúc nhạc gì đó mà lắc lư theo nhịp.

Và 'nó' vẫn đang quay lưng lại với cậu.

Cậu nhận ra 'nó' - người thiếu nữ chơi đùa trong bức ảnh tại đài phun nước và đồng thời cũng là người con gái bị che mặt chỉ để lại nụ cười ở bức ảnh gia đình.

Cậu nhìn một lúc lâu liền cảm thấy lạnh sống lưng.....rồi bỗng nhớ lại một điều.

Chiếc váy trắng tinh khôi đó.

Là 'nó' - cái bóng trong căn phòng tối đã biết mất sáng nay.

Vậy tại sao 'nó' lại xuất hiện trong phòng tối đấy?

Tại sao 'nó' lại t.r.e.o mình lên?

Sunghoon đóng rèm lại suy nghĩ một hồi nhưng rồi cậu vẫn chắc chắn với suy đoán của mình.

Chiếc váy trắng và thân hình nhỏ bé ấy thật sự là 'nó'.

Lúc cậu đang định mở rèm ra một lần nữa để theo dõi cái bóng kia thì một bàn tay chặn cậu lại.

_Nguy hiểm.

Đừng để 'nó' thấy mình.

Cậu giật mình quay đầu lại....

Là Evan.

Đằng sau là năm người khác đang lần lượt tỉnh dậy.

End
 
[Allhoon]
Lâu Đài Cổ (5)


Cậu nhìn những người kia lần lượt dậy thì cũng thôi không hỏi vì sao hắn ngăn mình nữa.

Sunghoon nói cho họ những gì mình vừa đúc kết được.

Bọn họ nghe xong cũng gật gật đầu và rồi lại rơi vào khoảng không im lặng.

Và điều này...

Làm cậu tức c.h.e.t.

Nghĩ sao nghe người ta suy luận xong chỉ ậm ừ cho qua rồi ngồi yên như tượng vậy???

Mất công vừa bảo bộ não của họ rất thông minh.

Sunghoon yên lặng thở hắt để giải tỏa cơn tức.

Bỗng dưng những người còn lại cũng bật dậy.

Và cậu lại phải kể cho họ thêm lần nữa và rồi đáp lại cậu vẫn là cái yên lặng c.h.e.t tiệt đó.

_"Má biết vậy im bà nó cho rồi.

Tôi độc thoại hay gì???"

Sunghoon lần này không thèm thở nữa mà một phát quay đầu mở tung rèm cửa ra như một cách hả giận.

Nhưng 'nó' đã biến mất......

Không một tiếng động.

Không để lại tí manh mối gì.

Nhưng cái cậu để ý tiếp theo đó chính là ánh sáng của trăng.

Nó không như ban đầu chiếu vào con đường để vào tòa lâu đài.

Mà nó chiếu thẳng vào khu vực giữa vườn như có thứ thu hút nó.

Và đứng từ trên cao nhìn xuống thì thấy rất rõ.

Đó là n.g.ô.i m.ộ to nhất và được đặt cách ở chính giữ khu vườn nơi các loài hoa tuyệt đẹp nở rộ.

Trên đó khắc một cái tên:

Zinnies Dircash Siza

*Tên tui tự chế á*.

_"Siza??"

Là cái tên mà ông quản gia cất lên trong lúc cầm bức ảnh người con gái xinh đẹp kia.

_"Rốt cuộc gia đình này là sao vậy chứ?

Mà họ có phải gia đình ko?"

Tất cả mọi người thấy cậu đứng đờ người nhìn ngắm phái bên ngoài làm cho họ thấy tò mò nên cũng tiến tới xem.

Họ thấy bất ngờ vì có n.g.ô.i m.ộ nằm ở đó.

Nó luôn nằm ở đó à?

Tại sao không một ai phát hiện ra?

_Sáng nay ai đã đi vào vườn vậy?

Sunghoon cất giọng hỏi.

Một khoảng trầm lặng lại một lần nữa đáp lại cậu.

Lúc cậu đang tức điên định quay lại quát đám người kia thì cuối cùng cũng có người nhận.

_Là tôi và Rin.

Ron cất giọng thừa nhận bản thân cùng em gái đã đi vào vườn để thám thính tình hình.

_Tại sao không phát hiện ra nó.

_Khu vườn rất rộng bọn tôi đi một hồi mãi chả thấy gì mà lại còn sắp giờ trưa nên đã nhanh chóng đi về.

N.g.ô.i m.ộ kia ở giữa vườn cách chúng tôi cũng cả trăm mét nữa nên bọn tôi không thấy.

Rin cất giọng trả lời cậu.

Nhưng đúng như lời Rin nói, khu vườn này rất to và rộng nên cậu cũng không thể trách được.

Một lần nữa tất cả đều rơi vào suy nghĩ của riêng mình.

Sunghoon không tìm thêm được manh mối nào liền ngả người ngồi xuống ghế.

Jungwon thấy vậy bước tới ngồi cạnh anh rồi nói thầm.

_'Anh sao vậy?'

_'Còn không phải do phó bản này rắc rối?'

Jungwon nghe vậy thì cười nhẹ rồi nói.

_'Anh cứ bình tĩnh mà suy nghĩ, thời gian vẫn còn dài với cả....'

_'Với cả gì?'

Jungwon rũ mắt nhìn anh rồi nhẹ giọng nói, chất giọng tựa như lời cảnh báo tựa như lời gợi ý.

_'Đã là sự thật.....không khó để tìm nhưng không dễ để trúng'.

Sunghoon nghe xong liền cảm thấy khó hiểu.

Sao cái gì cũng muốn đánh đố cậu vậy trời?

_'Nói như kiểu em đã biết hết từ lâu vậy....'

Jungwon nghe cậu nói vậy không phản bác cũng không thừa nhận mà chỉ cười nhẹ.

_'Thật đấy à?'

Sunghoon dường như thấy hơi bất ngờ với việc Jungwon đã tìm ra sớm như vậy.

_'Không hẳn.'

_'Nói nghe xem?'

_'Đợi em tìm kĩ rồi sẽ nói cho anh'.

Sunghoon nghe vậy liền làn nữa ngả mình rồi phụng phịu trách móc.

_'Thần thần bí bí nữa chứ'.

Trước điệu bộ trách móc của cậu Jungwon chỉ biết cười bất lực.

Sunghoon của hắn là vậy đấy, luôn tôn trọng và chưa ép buộc người khác bao giờ.

________________

Ngày thứ 3.

Một đêm nữa lại trôi qua.

Ngoài việc phát hiện ra m.ộ của người phụ nữ xinh đẹp và chiếc bóng của người thiếu nữ kia thì chả còn gì cả.

Sáng nay cả bốn người hôm qua vừa bàn kế hoạch tại đài phun nước đã tập hợp lại ở chỗ cũ và bắt đầu xem đoạn video quay lén.

Trong đoạn video quay rất rõ đoạn 'nó' đang ngồi trên đài phun nước.

Nửa gương mặt đã bị che bởi mái tóc đen tuyền tuyệt đẹp chỉ để lại nụ cười nhẹ nhàng tươi tắn.

Vẫn là cái nụ cười đó.

Ngồi được một lúc thì 'nó' bỗng bật dậy đi vào khu vườn để đến bên ngôi mộ kia.

Khoảnh khắc 'nó' quỳ xuống trước b.i.a m.ộ và vươn tay vuốt ve như thể báu vật của mình.

Xong sau đó thì biến mất chỉ để lại b.i.a m.ộ được ánh trăng soi sáng.

Sunghoon xem đoạn video xong trở nên mông lung hơn.

Mối quan hệ của họ là mẹ con à?

Bỗng video chuyển cảnh tới đoạn cuối sau khi 'nó' biến mất.

Là ông quản gia đi tới bên b.i.a m.ộ rồi ngồi thơ thẩn như đang nói chuyện một mình vậy.

Ông ta khóc!

Đúng, lần đầu tiên thấy ông ta khóc một cách đầy đau khổ như vậy.

Rồi ông ta bắt đầu lơ mơ nói chuyện một mình.

Và rồi sắc mặt dần trở nên lạnh băng.

_Đợi ta Siza, ta sẽ khiến 'nó' phải trả giá.

Dù ở khoảng cách khá xa nhưng thiết bị này vẫn có thể thu âm được câu nói của ông ta.

_"Trả giá?

'Nó' là cái bóng kia hay là ai?

Tại sao lại phải trả giá?"

Một loạt câu hỏi hiện lên trong đầu cậu làm cậu hơi nhức óc.

Một chút manh mối nhỏ này vẫn chưa thể làm cậu suy ra được sự thật của gia đình này là gì?

Đang nhắm vào ai?

Là ai thù ai?

_Có vẻ như ông ta rất yêu người phụ nữ này và hận 'nó'.

Nhưng muốn tìm ra sự thật thì phải biết được nguyên nhân người phụ nữ kia c.h.e.t.

_Nhưng manh mối quá ít vẫn chưa thể tìm ra nguyên nhân được.

Jay, Jungwon và Jake im lặng hồi lâu rồi nhìn nhau như đang nói chuyện gì đó.

_Nhưng tại sao cả gia đình 2 người phụ nữ đều c.h.e.t còn ông ta thì vẫn sống cho tới giờ?

Và còn người con gái kia nữa.

Mọi chuyện ngày càng trở nên rối rắm hơn cậu nghĩ rồi.

______________

Sunghoon trở về phòng mình để nghỉ ngơi nhưng cậu làm sao mà nghỉ cho nổi khi nhưng thông tin kia đang đánh đố cậu như vậy.

Sunghoon nằm trên giường rồi nghĩ đi nghĩ lại từng chi tiết một.

Cái c.h.e.t Tim là bị người ta hại hay là bị thôi miên?

Chiếc bóng lơ lửng trong căn phòng tối là của 'nó' hay ai?

Tại sao nụ cười tươi đó lại giả tạo tới vậy?

Cuốn sổ mang đầy chữ h.ậ.n được ghi bằng máu đỏ kia là của ai?

Sunghoon nhắm mắt nghĩ đi nghĩ lại mãi không thể thông được.

Nhưng rồi cậu lại nghĩ ra một điều.

'Nó' và người con gái quay lưng trong ảnh rất có thể là hai chị em sinh đôi bởi vì hai đứa rất giống nhau từ vóc dáng tới mái tóc.

Nếu đã như vậy thì người bị bỏ lại phía sau kia chắc chắn bị phân biệt đối xử rất tệ nên mới toát ra vẻ mù mịt như vậy.

Vậy chả phải người con gái đó đã g.i.ế.t hai người phụ nữ kia?

Thế tại sao lại bỏ lại ông quản gia kia?

Chả lẽ có tình cảm đặc biệt?

Hay là tình cha con?

Sunghoon cảm thấy đầu mình hơi ong ong và rồi cậu quyết định đi lên căn phòng cấm ở tầng 4 một mình.

Chắc chắn trên đó sẽ có thứ gì đó làm sáng tỏ chuyện này.

_____________

Đêm đó lúc 00h00

Là giờ theo quy tắc không được ra ngoài.

Nhưng những gì nguy hiểm nhất thì luôn có sự thật đằng sau.

Cậu đi từng bước nhẹ nhàng lên trên tầng 4.

Đứng trước cảnh cửa khóa kia cậu chỉ bình tĩnh quan sát và nghe xem có tiếng động gì ở bên trong hay không.

Xác nhận không có gì cậu liền dùng kẹp tăm mà cậu đã xin được của Sim vào bữa cơm chiều nay để mở khóa.

Cạch......

Sunghoon sau khi mở được khóa xong liền nhẹ nhàng đẩy cửa đi vào.

Bên trong là một nhà kho cũ kĩ đã lâu không được lau dọn nên toàn mạng nhện và bụi bặm.

Cậu bước vào trong phòng quan sát một lúc.

Trong này chỉ có hai kệ sách bà một chiếc đàn piano cũ kĩ được đặt cạnh chiếc cửa to lớn ra bên ngoài ban công.

Cậu nhẹ nhàng đi nhìn ngắm những cuốn sách có trên kệ.

Có rất nhiều loại sách ở nhiều những lĩnh vực khác nhau như âm nhạc, chính trị,...

Bỗng cậu vấp chân vào một cái gì đó ở dưới đất khiến cậu đập người vào kệ sách nhưng may là sách không rơi xuống.

Nhưng có một cuốn sổ nhỏ rơi xuống và nó đã thu hút sự chú ý của cậu.

Là cuốn nhật kí cũ.

Cậu đi lại nhặt nó lên rồi mở từng trang ra đọc.

Ngày 1/7/XXX

Hôm nay tôi rất vui.

Sau bao nhiều ngày tháng trong trại trẻ mồ côi thì tôi đã được nhận nuôi bởi một gia đình giàu có và hạnh phúc.

Bố mẹ nuôi của tôi đẹp lắm......

Tôi muốn được xinh đẹp giống họ.....

-----------------

Tiếp sau đó cuốn nhật kí chỉ nó về những ngày tháng hạnh phúc của cô bé khi được sống tại đây.

Cô bé tên là Mophena Eliza, một cô bé mồ côi sống trong trại trẻ đến tận năm 10 tuổi thì được nhận nuôi bởi gia đình nhà Christa.

Viễn tưởng cuộc sống của cô bé sẽ vô cùng hạnh phúc cho tới năm cô 15 tuổi.

---------

Ngày 20/8/XXX

Nay là sinh nhật tuổi 15 của tôi.

Mong tuổi mới nhận được nhiều hạnh phúc mới.

----------

Ngày 21/8/XXX

Hôm nay là ngày tồi tệ.

Tôi phát hiện bố nuôi của tôi bị u.n.g t.h.ư giai đoạn cuối chỉ còn sống được vài tháng nữa.

Phải làm sao đây?

Tôi yêu bố lắm!

-----------

Ngày 21/8/XXX

Không hay rồi.

Tôi phát hiện ra mẹ nuôi đang ngoại tình với tên quản gia háo sắc kia ngay sau lưng bố tôi.

Không, tôi không thể để bố biết được chuyện này.

Thật k.i.n.h t.ở.m.

-------------

Ngày 23/8/XXX

Bố tôi......m.ấ.t rồi.

Buồn thật đấy.....

Bố đã hứa sẽ ở bên tôi đến khi tôi trưởng thành mà?

-------------

Ngày 30/8/XXX

Hay lắm hai cái người k.h.ố.n n.ạ.n và k.i.n.h t.ở.m kia dám mang đứa con của họ về đây và bảo đây là chị gái của tôi.

Đã vậy cô ta chỉ hơn tôi 1 tuổi.

Họ tổ chức đám cưới ngay sau đó mặc dù bố tôi còn chưa nhắm mắt được bao lâu.

Đồ K.h.ố.n N.ạ.n.

--------------

Sau đó là ngày tháng mà Eliza bị hành hạ và phân biệt đối xử một cách tồi tệ bởi gia đình ba người kia.

Hằng ngày bị người cha đánh đập và hành hạ.

Hằng ngày bị mẹ nuôi người mình từng yêu thương lăng mạ, sỉ vả, coi thường.

Hằng ngày đều bị chị gái sai bảo, sỉ vả, coi thường.

Eliza phải sống trong sự đ.à.y đ.ọ.a cho tới khi cô bé 17 tuổi.

------------

Ngày 1/7/XXX

Hôm nay cả nhà bọn họ đã chụp ảnh gia đình với nhau để chuẩn bị chúc mừng sinh nhật cho đứa con gái họ ở tuổi 18.

Bao gồm cả bức ảnh đó.

------------

Ngày 9/7/XXX

Nay là sinh nhật tuổi 18 của chị gái Bries.

Cùng nhau mở một bữa tiệc "nảy lửa" nào.

------------

Ngay chiều hôm đó bọn họ đã tổ chức tiệc sinh nhật cho đứa con gái của họ ở ngay khu vườn kia.

Trong lúc họ đang ăn mừng vui vẻ vì đứa con gái của họ đã trưởng thành thì họ cũng đâu có biết được Eliza đã bày sẵn kế hoạch từ trước.

Cô bé trước đấy đã đào đất và đặt một quả bom nhỏ nhưng đủ để đốt cháy toàn bộ khu vườn nơi họ tổ chức sinh nhật.

Và ngay khi bữa tối kết thúc.....

HỌ SẼ PHẢI TRẢ GIÁ.

Eliza đi xung quanh tòa lâu đài như một cách để chào tạm biệt vì sau hôm nay cô sẽ đi khỏi nơi này.

Đi lên tầng 3 để ngắm toàn bộ những bức ảnh đầy sự k.h.ố.n n.ạ.n của họ và đặc biệt là bức ảnh chụp gia đình ba người.

Cô bé cảm thấy ghét bỏ người chị gái kia nên đã lấy màu vẽ của mình tô đè lên gương mặt đó mà chỉ để lại nụ cười tươi kia như một cách gợi ý.

Xong sau đó nhà ba người cũng đã ăn xong.

Ông quản gia phụ trách dọn dẹp nên đã mang bát đũa vào để rửa xong sau đó đã lẻn ra ngoài mua quà tặng con gái.

Cho tới khi ông trở về thì chỉ còn lại một khu vườn sặc sỡ màu đỏ của ánh lửa.

Ông ta hoảng hốt gọi hai mẹ con họ nhưng không một ai đáp lại và cũng không thể tìm thấy nữa....

Ông ta đoán được là do cô bé kia làm nên đã tức tốc đi tìm cô nhưng vừa vào nhà đã thấy một tờ note.

Chúc mừng sinh nhật.

Liệu có thích món quà của tôi chứ?

Và cũng đừng tìm tôi.

Đây là CÁI GIÁ PHẢI TRẢ.

------------

Từ sau hôm đấy ông quản gia bị t.â.m t.h.ầ.n.

Ông ta hay nói chuyện với n.g.ô.i m.ộ vào ban đêm và rồi lại khóc lóc xin lỗi như đứa trẻ.

Sunghoon đọc từng trang nhật kí mà vừa cảm thấy thương xót cho Eliza lại vừa cảm thấy cô bé thật sự đã bị hận th.ù lấn át lí trí.

Vậy cô ta đáng trách hay đáng thương đây?

Sunghoon yên lặng cất nhật kí vào túi áo mình rồi ngấm ngầm phân tích lại mọi thứ.

Vậy hóa ra chiếc bóng kia là của cô chị và n.g.ô.i m.ộ kia chính là người mẹ.

Ông quản gia chỉ là may mắn sống sót được nhờ đi mua quà cho con gái mình.....nhưng cũng thật xui xẻo vì không cứu được gia đình mình.

Nếu vậy thì cái chết của Tim là sao?

Gián điệp thật ra là ai?

End.
 
[Allhoon]
Lâu Đài Cổ (6)


Cái c.h.e.t của Tim là sao?

Gián điệp là ai?

Khoan.......

Hình như trước khi Tim c.h.e.t cô ta tiếp xúc rất gần với một người.

Và người này.......

Ha....Hiểu rồi.

_"Kết thúc tại đây thôi".

_____________

Ngày thứ 4.

Sau khi ăn sáng xong như thường lệ lại tách nhau ra để tham dò tình hình.

Nhưng lại thiếu mất Sim rồi.....

_"Lại thêm một người c.h.e.t rồi?

Nhanh thật đấy".

Sunghoon đếm người trong sảnh rồi chỉ cười thầm trong lòng.

Quả nhiên tên này ra tay rất nhanh.

Như thường lệ sau khi ăn sáng xong nhóm bảy người lần trước lại lên phòng Sim để xem tình hình.

Nhưng lần này lại có thêm ba người kia nữa.

Mở cửa bước vào phòng một mùi tanh nồng đập thẳng vào mũi khiến người ta có cảm giác buồn n.ô.n vô cùng.

Cách thức lần này khác so với lần trước.

Lần trước Tim bị trói vào ghế thì lần này Sim lại bị treo c.ổ lên và phía dưới chính là chiếc giường đẫm màu đỏ tươi.

M.á.u từ người cô vẫn không ngừng nhỏ xuống tí tách.

Nhưng lạ, bình thường treo cổ chỉ bị ngạt thở và c.h.e.t nhưng lần này lại có máu.

Nghĩa là cô ta lại bị m.o.i t.ạ.n.g rồi mới bị treo lên như vậy.

_"Tàn ác thật đấy".

Ba người kia thấy cảnh tượng này mặt mày đều biến sắc.

Cách thức g.i.e.t người này cũng thật quá đáng rồi.

Evan và Jay đi xung quanh căn phòng nhưng không ai đưa ra được manh mối gì hữu ích cả.

Tất cả đều trống không chỉ có mỗi khu vực giường ngủ là có á.n m.ạ.n.g ra thì còn lại không có gì.

_____________

Sau một hồi tìm kiếm không được gì thì cũng đã giờ trưa.

Mọi người đều đi ăn rồi lại tách nhau ra mỗi người một nơi.

Lúc đầu cậu cũng định rủ Jungwon đi thám thính cùng nhưng quay đi quay lại thì cũng chỉ còn mình cậu ở cuối cùng trong phòng bếp.

Chán nản cậu liền quyết định đi vào khu vườn thử xem có gì khác biệt không.

Khu vườn này rộng, phải nói là cực kì rộng.

Buổi đêm đứng ở trên cao đã thấy nó rộng lớn rồi nhưng khi đứng trước nó vẫn cảm thấy mình thật nhỏ bé.

Sunghoon chậm rãi đi từng khu vực có trong vườn.

Tất cả đều rất bình thường không có điểm gì lạ.

Thậm chí có những khu còn trồng cả hoa nên rất thơm mát và dễ chịu.

Đi một hồi cũng chả biết mình đã đến gần m.ộ từ bao giờ.

Sunghoon thấy n.g.ô.i m.ộ lấp ló phía sau nhánh cây liền bất ngờ vì không nghĩ mình đã đi xa tới như vậy.

Cậu tiến lại gần hơn để nhìn n.g.ô.i m.ộ đó.

Phải nói là nó được chạm khắc và trang trí tỉ mỉ và dường như ngày nào cũng có người lau dọn cho nên trông rất mới và sạch.

Sunghoon đi qua đi lại một vòng xung quanh n.g.ô.i m.ộ vẫn không tìm thấy điểm bất thường.

Bỗng cậu thấy có một cuốn sổ tay khác được giấu dưới bụi cỏ gần đó.

Cậu tiến tới nhặt nó lên rồi mở ra theo bản năng.

Cuốn sổ tay là những lời ngọt ngào đầy yêu thương của ông quản gia cùng với đó là sự trách móc bản thân.

Và thậm chí là những lời chửi r.u.ả Eliza vì đã s.á.t h.ạ.i gia đình của ông.

_"Các người làm tổn thương đến cô bé trước....hà cớ gì đổ hết tội lỗi lên đầu cô bé như vậy?"

Nghĩ xong cậu chỉ lắc đầu đầy chua xót cho cuộc đời của cô bé.

Nhưng rồi bỗng một câu nói lóe lên trong đầu cậu là cậu phải khựng lại một chút.

_Có những điều tưởng chừng là sự thật.....nhưng thật ra lại là giả dối_

.....

_"Liệu đây đã có phải sự thật chưa?

Hay còn điều gì uẩn khúc nữa?"

_____________

Nhà bếp.

_Các anh có vẻ thích nhắm đến anh ấy nhỉ?

Jungwon liếc mắt nhìn những người xung quanh mình rồi lên tiếng nói với giọng điệu khó chịu.

Evan nghe vậy lắc đầu cười nhẹ rồi nhìn thẳng vào mắt của Jungwon.

_Bọn tôi chỉ muốn xem người Jungwon đây chọn sẽ như nào thôi mà...

_Với cả cậu ta rất thông minh đó chứ.

Rất thú vị.

Jake bồi thêm vào sau Evan ngay sau đó.

Một lời nói tựa như khiêu khích tựa như lời khẳng định.

_Tôi nói rồi!

Đừng động vào anh ấy.

Jungwon dường như ngào lên cảnh cáo những người trước mắt.

Tại sao cậu luôn nhắc nhở họ như vậy?

Tại vì họ luôn thẳng tay g.i.e.t những ai họ ghét hay cản bước họ trong những phó bản.

Họ cũng là những người ích kỉ chỉ muốn bản thân là người chiến thắng duy nhất.

Mặc dù không thẳng tay cầm đ.a.o hay v.ũ k.h.í nhưng những cái bẫy hay cách họ xử lí đều vô cùng.....

Vô cùng tàn nhẫn và đáng sợ.

_Cậu cũng nên nhớ bọn mình chung thuyền.

Bọn tôi đáng sợ còn cậu thì ko?

Jay nhíu mày lười biếng lên tiếng.

Lời nói như đánh thẳng vào mặt Jungwon vậy.

Đúng anh cũng giống họ.

Đều là những người tàn ác như vậy đấy nhưng với Sunghoon thì không.

Riêng với Sunghoon thì Jungwin chính là thật lòng muốn bảo vệ anh dù cho có hi sinh cả bản thân mình đi chăng nữa.

Không khí bỗng dưng yên và đáng sợ vô cùng sau khi lời nói đó thốt lên.

_Không hại cũng được nhưng em thấy anh ấy hợp ý đó.

Ni-ki bỗng dưng lên tiếng cắt ngang sự yên tĩnh ấy với giọng điệu cợt nhả nửa đùa nửa thật.

_Đúng vậy, anh ấy rất khác những người khác và cũng rất lôi cuốn bọn mình.

William cũng bật cười lên tiếng đáp lại.

Nhưng quả nhiên cậu nói đúng, tất cả bọn họ đều bị Sunghoon hấp dẫn một cách kì lạ.

Evan - một người có thể đặt bẫy hay g.i.e.t ngay từ lần đầu nhưng tới bây giờ vẫn chưa có động tĩnh gì đối với cậu.

Jake và Jay - người luôn quan sát tỉ mỉ để bắt kịp khoảng khắc á.m s.á.t nhưng vẫn mãi không ra tay.

Ni-ki và William - người có thể hạ độc hay thao túng, thôi miên hay điều khiển cậu ngay từ đầu nhưng mãi không làm.

Jungwon - người trước giờ chưa bao giờ để ý đến người khác hay còn gọi là vô cảm thì giờ luôn để ý và âm thầm bảo vệ cậu.

Cái đặc biệt ở đây là bọn họ sẽ luôn g.i.e.t những người thông minh như cậu đầu tiên rồi mới tới những người vô dụng khác nhưng đến giờ cậu vẫn an toàn.

Thậm chí còn được họ bảo vệ.

______________

Sunghoon trở về lâu đài sau một khoảng thời gian trong vườn.

Cậu hiện giờ đang vô cùng khát nước nên đi thẳng một mạch vào nhà bếp uống nước.

Vừa vào bếp gặp ngay bảy con ma đang liếc nhau với sát khí đằng đằng bao quanh cả nhà bếp.

_"Mấy tên này mất sổ gạo à???"

Sunghoon lặng lẽ thầm cầu nguyện cho bản thân.

Hiện giờ cậu chỉ muốn mik tàng hình thôi.

Nhưng đời đâu như mơ, cậu vừa đụng vào cốc nước thì đằng sau vang lên tiếng nói.

_Anh vừa đi đâu về à?

Jungwon thu lại ánh mắt g.i.e.t người của mình thay bằng vẻ dịu dàng hàng ngày quay ra hỏi cậu.

Sunghoon nghe thấy có người gọi mình thì giật nảy mình suýt rơi cốc nước nhưng may cậu bình tĩnh kịp chứ không có lẽ giờ cốc đã vỡ rồi.

_À anh vừa đi vào vườn kiểm tra thôi.

_Anh đi một mình?

Có gì nguy hiểm ko?

Jungwon nghe vậy liền lo lắng hỏi anh.

_Anh không sao cả.

Sunghoon cười hiền trả lời lại rồi lấy quyển sổ tay mình vừa lấy được trong vườn đưa cho Jungwon.

_Anh vừa tìm thấy cuốn sổ này trong vườn.

Bọn hắn nghe vậy cũng tiến lại gần để xem cuốn sổ đó viết những gì.

Sunghoon nhìn bọn hắn chăm chú vào cuốn sổ ghi chép liền cười thầm trong lòng rồi đảo mắt đánh giá từng người một.

Ai cũng đẹp và ai cũng độc.

Kết luận trong lòng xong liền đảo mắt đi chỗ khác và uống nốt cốc nước trên tay.

_Đây là cuốn sổ tay của ông quản gia.

Ni-ki lên tiếng sau một hồi đọc những lời trong lòng của ông quản gia kia.

_Đúng vậy.

Sunghoon nhẹ nhàng đặt ly nước xuống bàn và trả lời.

_Đến bao giờ thì mới kết thúc đây.

Ni-ki nhìn vào cuốn sổ tay rồi nói.

Sunghoon khi nghe xong chỉ cười nhẹ rồi trả lời.

_Không phải các anh rất rõ sao?

Bọn hắn nghe cậu nói vậy liền ngước mắt lên nhìn cậu.

_Ý cậu là sao?

Jake nhếch môi nhìn cậu rồi hỏi.

_Ý trên mặt chữ.

Sunghoon nhẹ nhàng đáp lại ánh mắt của Jake rồi đảo mắt qua từng người rồi dừng lại....

Nơi William và Ni-ki đang đứng.

_Phải không?

Hai người thấy cậu nhìn chằm chằm mình thì cũng đoán được ý của cậu.

Nhưng họ không thừa nhận vội.

_Bọn em làm gì nào?

_Làm gì thì các cậu phải biết rõ chứ nhỉ kẻ g.i.e.t người?

_Sao anh lại nghĩ như vậy về bọn tôi?

Ni-ki không ngăn được ý cười nơi đuôi mắt mà hướng lên nhìn cậu hỏi.

Sunghoon im lặng rồi nói ra những phán đoán của mình về họ.

______________

Buổi tối ngày 1.

Trong bữa ăn mọi người vô cùng yên lặng để thưởng thức bữa ăn của mình.

Không khí yên tĩnh đến nhạt nhẽo.

Bỗng Tim không biết vì lo lắng hay sợ hãi quá độ mà đánh rơi đôi đũa xuống đất.

Cô ta thấy vậy liền giật mình rồi ái ngại ngước lên xin lỗi mọi người.

Đang định đi lấy một đôi mới để dùng thì bỗng có người đã lấy sẵn và đưa ra trước mắt cô.

Đó là William.

Cô ta bất ngờ ngước lên cảm ơn hắn rồi lấy đôi đũa về chỗ của mình để ăn.

Ăn xong thì mọi người ai nấy đều về phòng để nghỉ ngơi và chuẩn bị cho ngày mai.

Sunghoon đi được gần tới phòng thì chợt thấy khát nước nên đành quành lại để uống nước.

Đến gần nhà ăn thì cậu thấy William đang pha hai cốc nước cam thoạt nhìn chẳng có gì mờ ám cả nếu cậu không nhìn thấy hắn ta cho thêm một thìa bột gì đó.

Nhưng vì đứng xa và cái bột đó trông khá giống đường nên lúc đó cậu chỉ nghĩ là đường bình thường thôi.

Sau đó cậu thấy William mang hai cốc nước cho mình và Tim uống.

Sunghoon nghĩ hai người họ chắc là quen nhau nên đi vào uống nước và chào hỏi rồi lên phòng.

Ngẫm tưởng chuyện chẳng có gì xảy ra cho tới sáng hôm sau thì nghe tin Tim c.h.e.t.

Lúc đó cậu cũng khá bất ngờ và rồi dần chuyển sang nghi ngờ người kia nhưng theo lời Sim nói thì cậu lại không nghi ngờ gì hắn nữa.

______________

Buổi tối trước khi Sim c.h.e.t.

Ăn cơm xong mọi người đều tách nhau ra đi thám thính tình hình.

Còn cậu thì đợi tới nửa đêm rồi lẻn vào phòng kho kia kiểm tra nên giờ cậu ung dung lắm.

Cậu đi dạo một vòng nữa quanh lâu đài phát hiện chưa có dấu hiệu gì thay đổi thì đi xuống dưới đại sảnh.

Khúc cua từ cầu thang ra tới đại sảnh có một góc khuất nhỏ vừa đủ kín đáo để thảo luận riêng với nhau.

Cậu thấy Sim và Ni-ki đang nói chuyện gì ở đó và vẻ mặt của cô ta như đang thành khẩn cầu cứu vậy.

_Làm ơn hãy bảo vệ tôi.

_Vì sao?

_Tôi....tôi biết người g.i.e.t Tim là ai.

_Thì?

_Nếu như anh muốn tôi sẽ nói cho anh biết và hơn nữa...

Sim yên lặng hồi lâu rồi thở dài nói.

_Nếu anh bảo vệ tôi thì tôi cũng sẽ đáp lại mọi yêu cầu anh muốn.

Ni-ki nghe đến đây thì cười nhẹ.

_Một người như cô có thể làm gì cho tôi nào?

Sim yên lặng rồi ghé sát vào tai Ni-ki nói thầm.

_'Tôi có thể giúp anh g.i.e.t hết những người còn lại'.

Ni-ki nghe vậy liền cười thầm, một nụ cười không biết mang ý gì rồi nói.

_'Để xem'.

Ni-ki nhếch môi nhẹ rồi rời đi bỏ lại cô gái ở lại một mình.

Sunghoon không biết hai người họ thì thầm gì với nhau nhưng linh cảm cậu mách bảo rằng không có chuyện gì tốt cả.

______________

Quay lại hiện tại.

Bọn hắn bây giờ đang cảm thấy phấn khích vô cùng.

Không phải lo lắng khi bị phát hiện ra mục đích mà còn ung dung phấn khích với người sắp lật đổ bộ mặt của họ.

Nhưng họ cảm thấy rất phấn khích.

Một phần vì cậu rất biết quan sát và dùng não.....

Một phần vì......thích?

Bọn hắn nghe cậu nói xong ai nấy đều cười thầm tỏ vẻ rất hài lòng như kiểu tuyển được nhân viên hợp ý mình vậy.

Trông rất đáng ghét.

_Nhưng như vậy thì sao?

Đâu đủ bằng chứng để chứng minh hại người?

Sunghoon nghe Ni-ki nói vậy cũng chỉ cười rồi nhìn thẳng vào ánh mắt khiêu khích của hắn để khích lại.

_Đương nhiên là chưa đủ.

Vì tôi đã nói xong đâu?

Sunghoon nhếch môi cầm cốc nước lên rất nhẹ nhàng thưởng thức nó rồi bỗng hất đổ cả cốc nước vào bồn rửa ngay cạnh và úp mạnh cốc nước lại.

Cậu nhìn thẳng vào bọn họ rồi nói đến ý chính của câu chuyện này.

Là vào ngày thứ 2.

End
 
[Allhoon]
Lâu Đài Cổ (7)


Chiều ngày thứ 2 - Chính là lúc cậu và Jungwon lên tầng 4 kiểm tra căn phòng bí mật đó.

Điều cậu vẫn luôn thắc mắc là vì sao Jungwon lại nghe được tiếng bước chân của ông quản gia trong khi cậu với hắn ở ngay cạnh nhau mà cậu thì không nghe được?

Thứ hai, lúc gặp ông ta ở cầu thang tầng 3 cậu cũng chưa hề nghe thấy tiếng bước chân của ông ta dù đi ngang qua - nghĩa là ông ta đi rất nhẹ và khẽ có thể nói là không có tiếng động luôn.

Thứ ba, tại sao trong căn phòng bí mật lại có tiếng chuông reo lên trong khi cậu vào kiểm tra thì lại chả có thiết bị nào có thể phát ra tiếng trừ chiếc đàn piano - điều này có nghĩa đã có người ở trong đó và tiếng chuông đó có thể là gọi hay truyền tín hiệu cho ai khác.

Thứ tư, trước lúc cậu đi về sảnh chính một mình để nói chuyện với William thì phát hiện ra ở dưới cửa sổ của căn phòng tầng 4 có một sợi dây thừng đã được cắt ngắn × như để xóa tan chứng cứ × được giấu ở trong bụi cỏ - nghĩa là có người đột nhập vào căn phòng đó.

Cuối cùng, có điểm bất thường cậu phát hiện ra trong cuốn nhật kí cậu tìm được ở trong căn phòng tối đêm qua đó là mực bút.

Nếu theo thời gian của nơi này thì màu mực cũng đã bị phai mờ hoặc có chút không rõ nét nhưng mà nó chỉ có ở khoảng những trang đầu còn những trang về sau thì mực bút có thể nói là mới chỉ khô được 1 - 2 ngày gì đó nên trông rất mới và khác.

Cùng với đó là có sự tác động lên cuốn nhật kí khi cậu phát hiện có vết xé giấy bên trong cuốn nhật kí.

Có nghĩa là có người đã đánh tráo hay thêm bớt vào cuốn nhật kí.

Cũng có nghĩa là sự việc cho tới lúc bố nuôi của Eliza c.h.e.t là thật còn từ đoạn hai người kia cưới nhau và h.a.n.h h.a cô bé kia là sai.

Quả nhiên

-Có những thứ tưởng chừng như là sự thật.....nhưng thật ra lại là giả dối-

Thì ra ý của anh ta là như vậy.

Không phải là cốt truyện giả.

Mà là diễn biến truyện bị làm giả.

______________

Sunghoon liếc mắt nhìn từng người một trong số bọn họ đặc biệt là dừng rất lâu ở Jungwon và William.

Một người là người em thân thiết mà mình yêu quý thì ra cũng giấu mình.

Một người tưởng chừng vô hại và đáng tin hơn người em mình hóa ra lại mưu mô không kém.

_"Khá lắm!

Ta ghim rồi!"

Sunghoon thở hắt một hơi rồi cúi đầu nhìn xuống chân mình rồi nói.

_Có điều tôi vẫn không hiểu.....vì sao hai người lại cho tôi biết kế hoạch?

Vì sao lại không phải là tôi sẽ c.h.e.t ngay từ đầu?

Và vì sao......lại gợi ý như vậy?

Mỗi câu hỏi cậu lại di dời ánh mắt của mình sang từng người.

Đầu là Jake, Jungwon và Jay; tiếp là Ni-ki và William; cuối cùng là Evan.

_Người thông minh như cậu...

Evan tiến lại gần Sunghoon rồi cúi xuống cười nhếch nói.

_Đáng ghét thật đấy.

Sunghoon nghe xong nhíu mày rồi lại bật cười.

Đáng ghét?

Người như hắn mới đáng ghét!

Evan nhìn cậu xù lông nên cũng cười nhẹ rồi tránh sang bên cạnh.

Cùng với đó Jake cũng lên tiếng.

_Không ngờ sẽ có ngày bị phát hiện.

Cậu thông minh thật đấy.

Sunghoon không nói chỉ cười nhạt rồi nhìn thẳng vào mắt Jake.

_Việc bọn tôi lừa cậu đương nhiên là vì bọn tôi thích.

Jay đằng sau Jake lên tiếng rồi đảo mắt tới cậu nhìn một lúc như đang đánh giá từ trên xuống.

_Còn việc bọn tôi chia sẻ kế hoạch hay gợi ý cho cậu đương nhiên cũng vì bọn tôi thích.

Ni-ki im lặng suy nghĩ một hồi rồi bổ sung thêm vào.

_Còn vì sao chưa g.i.e.t anh là bởi vì có người sẽ đau lòng lắm.

Ni-ki hướng mắt về phía con người một mực im lặng nãy giờ mà trêu chọc.

Jungwon nghe vậy cũng liếc mắt đáp lại.

Sunghoon khẽ nhíu mày nhìn Jungwon rồi lại tối sầm mặt im lặng.

Cậu hít một hơi rồi quyết định hỏi.

_Rốt cuộc mục đích của các anh là gì?

Ngay từ đầu các anh đã biết cốt truyện và cách ra của phó bản này rồi đúng ko?

Tại sao không nói cho mọi người biết mà còn đi hại người ta như vậy?

Evan cười khẽ rồi cũng bâng quơ trả lời cậu với cái thái độ dửng dưng đáng ghét.

_Đúng là bọn tôi đã biết cách kết thúc cốt truyện này ngay từ đầu.

Nhưng bọn tôi không muốn nói và cũng không thể nói.

_"Không thể nói?"

Evan thấy cậu nhướng máy nghi ngờ nhìn về phía mình cũng nhếch nhẹ môi rồi nói tiếp.

_Còn vì sao lại hại người....đương nhiên đều có nguyên do.

Còn mục đích của bọn tôi......là gì nhỉ?

Evan hắn ta cố tình kéo dài giọng ở câu cuối như kiểu thách thức cậu vậy.

Cậu lật tẩy được bọn họ thì sao?

Biết được sự thật thì sao?

Suy cho cùng cậu cũng chẳng thể làm gì bọn họ.

Bởi vì ngay từ đầu, họ đã là những người được mọi người vô cùng tin tưởng.

Sunghoon khẽ hít sâu như đang kiềm chế cơn nóng giận của mình lại.

Cậu sải bước đi khỏi nhà bếp để giải tỏa bực bội, lúc đi qua Jungwon thì bỗng hắn nói thầm.

_'Anh đừng vội, sắp kết thúc rồi'.

Cậu liếc mắt nhìn Jungwon không nói gì rồi đi thật nhanh ra khỏi đây.

Cậu cảm giác chỉ cần đối mặt với bọn hắn thêm một lúc nữa thì chắc đánh nhau mất.

________________

Sunghoon đi ra đài phun nước để ngồi hóng gió cho khuây khỏa bớt sự nóng tính trong mình.

Nhưng mà cậu sao mà bớt nổi??????

Lúc đầu gặp mát thấy đẹp trai sáng láng, trầm tính, tốt bụng ai ngờ đâu lại là một bầy cáo già chờ thời cơ liền h.ạ.i người.

Đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.

Càng đẹp càng ác.

Sunghoon càng cố lảng sang chuyện khác để không nhớ tới họ thế nhưng cậu lại cứ nhớ đến cái thái độ dửng dưng coi mạng người là r.á.c của họ.

Còn cậu em thân thiết của cậu Jungwon không hiểu vì sao lại đi theo họ để làm b.ẩ.n tay mình nhỉ.

Jungwon nhà cậu đúng là quá ngây thơ rồi.

Nhưng làm sao để cứu Jungwon ra đây??????

______________

Nhà bếp trở lại với sự im lặng lạ thường từ sau khi cậu rời đi.

_Mau chóng kết thúc chuyện của các anh đi, sắp hết thời gian rồi.

Jungwon thờ dài lên tiếng để cảnh báo họ.

_Chuyện của các anh?

Jake sau khi nghe Jungwon nói câu đó liền nhíu mày rồi lại đảo mắt k.h.i.n.h thường.

_Nè Johnny à....từ đầu tới cuối đều là kế hoạch của cậu.

Giờ lại bảo chuyện của bọn tôi?

Vô trách nhiệm quá đấy.

Đúng vậy.

Từ đầu tới giờ tất cả các sự kiện từ lừa Sunghoon hay g.i.e.t người đều là kế hoạch của cậu đề ra.

Chỉ duy nhất cách thức là bọn họ tự làm.

Sunghoon tin sai người rồi.

Jungwon nghe Jake nói xong cũng nhíu mày rồi liếc qua nhìn.

_Đúng là kế hoạch của tôi.

Nhưng cách chơi là của các anh, làm cho xong chuyện đi.

William nãy giờ im lặng giờ đây cười lạnh rồi đáp.

_Tôi đang thắc mắc....anh quý anh ấy tới vậy thì lừa anh ấy làm gì?

William dừng lại một chút rồi lại cười xòa nói.

_Hay là....anh sợ rằng mình sẽ bị bỏ rơi?

Johnny mạnh mẽ của chúng ta lại yếu mềm vậy sao?

Jungwon nghe nói vậy như bị trúng tim đen liền trừng mắt mèo lên cảnh cáo đôi mắt cáo ranh mãnh kia.

Hai người liếc nhau như có tia sét sẹt qua vậy.

Đúng là Jungwon sợ bị bỏ rơi.

Vì Sunghoon từng nói với hắn rằng những kẻ giết người đều làm cậu cảm thấy ghét bỏ và muốn tránh xa ngay lập tức.

Evan im lặng coi màn đấu võ giữa mèo và cáo này rồi lại thở dài.

_Đừng có mà ở đây khiêu khích nhau nữa.

Nhanh chóng làm nốt cái cuối đi, tối nay ta sẽ quay về.

________________

Sunghoon bực dọc một mình cũng không cảm thấy có ích gì nên đã chán nản quay về phòng ngủ của mình để nghĩ cách thoát khỏi nơi này và nên nói chuyện với Jungwon ra sao.

Đang suy nghĩ thì bỗng có tiếng gõ cửa.

Sunghoon lười biếng đi ra mở xửa thì gặp cậu em của mình.

_"Cũng biết vác thân sang đây đấy".

Sunghoon nhìn chằm chằm vào người ngoài cửa như thể sắp ăn tươi nuốt sống người ta vậy.

Jungwon nhìn gương mặt giận dỗi của người bên trong chỉ dịu dàng cười nhẹ nhưng thật ra cũng đang toát hết mồ hôi lạnh rồi.

Jungwon không nói gì mà đẩy người vào bên trong phòng rồi đóng cửa lại.

_Anh ơi.....

Sunghoon nghe xong giả điếc giả mù không thèm đếm xỉa tới người em của mình.

Jungwon thấy vậy liền bày ra chiêu cuối.

Hắn lao vào lòng cậu mà rúc rúc như chú mèo nhỏ rồi lại ngước đôi mắt mèo long lanh 'vô tội' của mình lên làm nũng.

Sunghoon phớt lờ đi ánh mắt của cậu em mà quay sang nhìn cửa sổ.

Jungwon thấy vậy thì tủi thân mà rúc đầu vào lòng Sunghoon thủ thỉ.

_Anh ơi....em sai rồi.

Người bên trên vẫn không có hồi âm gì cả.

_Anh ơi, đợi lúc về chúng mình nói chuyện nhé?

_Bao giờ thì mới về?

Sunghoon nghe Jungwon nói vậy liền quay đầu hỏi.

Còn hắn thấy cậu hồi âm cũng đã bớt lo hơn chút mà cất giọng như đang dỗ dành trẻ con vậy.

_Đến tối nay ta có thể về, chờ em nhé.

_Em lại tính làm việc gì cho họ?

Em có biết h.ạ.i người khác vô cùng xấu hay không?

Tại sao em lại nghe lời họ làm việc xấu như vậy?

Sunghoon tức giận xả một hơi vào người đang ôm mình chặt cứng.

Cậu vô cùng khó chịu!

Đứa em mà cậu yêu thương, đứa em ngoan ngoãn và thông minh của cậu hà cớ gì phải đi theo con đường h.ạ.i người của bọn họ?

Jungwon nghe Sunghoon nói vậy thì đơ một lúc rồi cười thầm trong lòng.

_"Thì ra anh vẫn tin tưởng em như vậy.....ngây thơ thật".

Jungwon bây giờ mới nâng người lên ôm trọn Sunghoon vào lòng mình rồi lại cất giọng dỗ dành.

_Em xin lỗi vì đã khiến anh lo lắng.

Anh yên tâm, sau này em sẽ dè chừng họ hơn.

Sunghoon nghe vậy thì cũng bớt giận hơn nhưng suy cho cùng thì cậu cũng không dễ bỏ qua đâu nha.

Nhưng cậu đâu biết được vẻ mặt Jungwon bây giờ vừa có chút thỏa mãn vì cậu vẫn ngây thơ tin tưởng hắn nhưng lại có chút trầm mặc vì sợ sự ngây thơ này sẽ biến mất.

_"Hãy cứ như này được ko Sunghoon hyung?"

______________

Tối hôm đó.

Sau khi tất cả ăn xong cũng là lúc ông quản gia tập hợp tất cả mọi người vào sảnh chính.

_Hôm nay tập hợp các vị tới đây để thông báo với các vị rằng nếu như trong đêm nay các vị không hoàn thành nhiệm vụ của mình......thì đừng hòng ra khỏi đây.

Ông ta liếc từng người có trong đại sảnh rồi nhếch môi rời đi.

Mọi người trong sảnh thì vô cùng hoang mang và lo lắng cho chính bản thân mình nhưng may họ vẫn đủ lí trí và can đảm để tiếp tục đi điều tra và cố gắng tìm được ra cốt truyện trong đêm nay.

Đúng 23h00

Một nhóm năm người đàn ông đứng ngay trước cửa phòng của tên quản gia như đang chuẩn bị làm một điều gì đó.

Nhưng có lẽ chưa đủ người nên chưa làm.

Và họ thiếu Jungwon.

Jungwon giờ đang ở trước cửa phòng của Sunghoon.

Ngay lúc cậu vừa mở cửa ra đã ngay lập luận bị kéo đi dù chưa hiểu chuyện gì.

Cậu hỏi người em chỉ nhận lại được câu.

_Anh sẽ biết ngay thôi.

Sunghoon một mặt hoang mang không biết đứa em của cậu lại định làm gì.

Chưa kịp dứt ra khỏi cái kéo tay thì cậu em đã buông trước.

Jungwon dẫn Sunghoon đến chỗ của nhóm người kia.

_"Gì đây?

Định đấm nhau với mình hay gì?"

Nhìn Sunghoon đang hoang mang đứng đờ ra một góc bọn họ chỉ cười nhạt không rõ ý tứ gì rồi đạp cửa xông vào phòng của tên quản gia.

Tên quản gia trong phòng đang trầm tư ôm bức tranh người phun nữ quen thuộc kia thì bỗng tiếng đạp cửa làm cho giật mình.

Ông ta tức giận quát.

_Các người còn biết ý tứ gì không hả?

Jake cười lạnh một tiếng rồi rũ mắt nói.

_Giờ này rồi cần gì phải ý với tứ.

Bọn tôi đã làm xong nhiệm vụ rồi.

Tên quản gia nghe xong liền bất ngờ rồi lại trầm ngâm im lặng.

_Vậy bọn tôi xin phép nói ra nhé.

End.
 
[Allhoon]
Lâu Đài Cổ (8)


Monepha Eliza - một cô bé mồ côi từ nhỏ.

Eliza với nét đẹp trong sáng và thuần khiết nhưng lại bị bỏ rơi từ nhỏ mà không ai hay cả.

Cô bé được nhận nuôi vào năm 2 tuổi khi có người trong trại trẻ phát hiện cô ở gần khu phế liệu.

Cô bé sống ở trại trẻ cho tới năm cô 10 tuổi.

Vì được chăm sóc chu đáo nên Eliza lúc này trông có da có thịt nên nét đẹp của bé của đáng yêu hơn.

Viễn tưởng cô bé chỉ sống mãi ở trại trẻ này cho đến một ngày trại trẻ bỗng có sự xuất hiện của một gia đình quý tộc - Christa.

Gia đình quý tộc Christa đã nhận nuôi cô bé về.

Kể từ đó Eliza được họ cưng chiều và chăn sóc như một cô công chúa nhỏ - một điều cô chưa từng có.

Dần dà cô đã quen với việc được cưng chiều.

Cho tới sinh nhật năm 15 tuổi đã có hai cú sốc lớn dành cho cô bé.

Trước sinh nhật 15 tuổi 2 ngày.

Cô bé thức dậy từ sáng sớm để đọc sách trong phòng.

Đọc được một lúc liền chán nản mà đi tìm cha mẹ của mình.

Vừa đứng trước cửa phòng làm việc của bố đã nghe thấy có người nói chuyện

_Ngài Christa đã tỉnh dậy rồi.

Bây giờ ông không cần phải giả làm ngài ấy nữa.

Nhiệm vụ coi như kết thúc.

_Được.

Trong chiều nay tôi sẽ chuyển đi.

Nhưng mà....

_Yên tâm con bé sẽ quen thôi.

Eliza nghe xong thì hoảng hốt.

Không ngờ người cô bé coi là cha ruột lại không phải là chủ nhân của nhà Christa mà chỉ là người thế thân cho ngài trong lúc ngài bất tỉnh.

Eliza vẫn chưa thể hết sốc được.

Tại sao lại như vậy?

Vậy giờ người cha kia sẽ đi đâu về đâu?

Và người cha thật sự sẽ còn yêu thương cô như này không?

Bỗng nhiên bao nhiêu kí ức về sự cô độc, những ngày tháng cô sống trong bóng tối một lần nữa tái hiện lại trong đầu cô bé.

Cô bé đứng ngơ ra đó một lúc lâu rồi chạy về phòng để tự ôm lấy bản thân mình trong mớ hỗn độn cô bé tự tạo ra.

Ngày sinh nhật

Lẽ ra là ngày cô bé vui nhất nhưng bé không thể vui nổi bởi vì hôm nay là ngày đầu cô gặp mặt "cha" mình.

Tại sân sau toàn lâu đài.

Hiện giờ đang vô cùng khang trang lộng lẫy.

Những quả bóng bay sặc sỡ màu sắc, bàn tiệc dài với đầy món ngon từ mặn đến tráng miệng.

Cô bé cũng đang ướm lên mình bộ váy lung linh để chuẩn bị đón bữa tiệc sinh nhật của mình.

Nhưng chỉ cô bé mới biết hiện giờ cô đang lo lắng cỡ nào.

Lúc cô bé ngồi xuống bàn ăn để đợi mình.

Cô bé ngước lên nhìn mẹ.

Mẹ hôm nay còn xinh hơn mọi ngày và vẻ mặt cũng trông tươi tỉnh hơn hẳn.

Dường như đã mong chờ chồng mình về lâu lắm rồi.

Khoảng một lúc sau thì ngài Christa thực sự cũng bước ra ngoài.

Gương mặt trắng trẻo, thuần khiết nhưng dáng dấp cao ráo, khí chất tao nhã không kém phần lạnh lùng của ngài đã thu hút cô bé.

Điều đầu tiên cô bé nghĩ tới khi chứng kiến cha mình là : Đẹp.

Người cha ngồi xuống bàn ăn và bữa tiệc thật sự được bắt đầu.

Như bao bữa tiệc sinh nhật khác.

Cô bé ăn xong liền đi cắt bánh và nhận quà.

Chỉ có điều cô bé chưa thật sự gần cha mình một lúc nào.

Cô bé muốn gần cha của mình hơn nữa.

Vì cô cảm thấy cô và người này rất quen thuộc.

Tiệc tàn, mọi người bắt đầu cũng thấm mệt.

Bỗng nhiên người cha kia lại gọi cô bé và mẹ lại để nói chuyện.

Cô bé tưởng rằng ngài đã chấp nhận và chuẩn bị chúc mừng mình nhưng không phải.

_Ta nói thẳng với nhà ngươi.

Ta không chấp nhận ngươi ở trong này.

Nhưng không phải vì nể tình người mang mày về thì tao đã đáp mày đi lâu rồi.

Biết điều thì ngoan ngỡ mà ở.

Câu nói như sét đánh ngang tai cô bé khiến cô đứng đờ ra.

Dường như không tin vào những gì mình đã nghe được.

Sau hôm ấy cô bé đã cảm thấy được sự xa cách của bọn họ.

Kể cả người mẹ mà cô bé yêu thương nhất cũng không còn quan tâm cô bé nữa.

Eliza cứ như vậy mà sống dưới cái sự ghẻ lạnh của người từng yêu thương cô bé và sự ghét bỏ của người cha nuôi.

Cho đến ngày cô bé nghe tin mẹ cô có thai.

Cô bé sốc lắm vì cô không nghĩ sẽ nhanh tới vậy mà đã có thêm thành viên mới.

Vậy từ giờ bé phải sống sao đây?

Eliza nằm trằn trọc trên giường hướng mắt qua cửa sổ ngắm nhìn màn đêm u tối được ánh trăng mờ nhạt soi sáng một vùng nhỏ.

Trong lúc đó cô đã quyết định sẽ yêu thương và chăm sóc đứa nhỏ kia để ít nhất cha mẹ sẽ thấy cô bé ngoan và yêu thương cô bé hơn nhỉ?

Sau khoảng thời gian dài dưỡng thai cuối cùng hôm nay em bé đã được chào đời.

Cô bé biết mình không nên xuất hiện trước mặt cha mẹ nên chỉ lẳng lặng lại gần em bé khi không có ai ở đây và mẹ cô đã ngủ say.

Em bé đẹp lắm!

Ngay khoảng khắc cô nhìn thấy em đã phải thốt lên từ khen ngợi trước sự mềm mại, bầu bĩnh của đứa bé.

Cô cứ nhìn ngắm một lúc như vậy mà không biết rằng cha cô đã vào từ lúc nào.

_Làm gì vậy?

Eliza giật mình quay đầu lại thì thấy cha đang đứng khoanh tay giương đôi mắt sắc lạnh về phái cô bé.

Ông ta bảo cô bé ra ngoài để nói chuyện.

Khi cánh cửa phòng vừa khép lại, ông ta đã ngay lập tức hạ giọng chê bai và cảnh cáo cô tránh xa đứa con gái của ông ra.

Cô bé chỉ dạ vâng nhẹ nhàng rồi đi thẳng về phòng bật khóc nức nở.

Tại sao lại ghét cô đến vậy?

Nhưng từ sau hôm đó.

Eliza vẫn luôn thầm lặng chăm sóc và bảo vệ cho đứa bé xinh đẹp kia.

Cho tới khi nó được 10 tuổi.

Không hiểu vì sao trước kia nó vẫn luôn vui vẻ khi thấy cô nhưng từ khi 10 tuổi nó dần xa cách cô hơn.

Và có điều cô không ngờ tới nữa là.....

Hai chị em hoàn toàn giống hệt nhau chỉ trừ màu mắt.

Một người thì có đôi mắt nâu hổ phách giống cha.

Một người có đôi mắt nâu hạt dẻ giống mẹ.

Điều này lại làm cô có thêm điều nghi ngờ nữa nhưng vẫn chưa chắc chắn.

Năm Eliza 18 tuổi.

Trong đêm tuổi 18 cô bé đã lẻn vào phòng cha để lấy vài sợi tóc lấy mẫu xét nghiệm.

Ngay sáng hôm sau khi mọi người vẫn còn ngủ thì cô bé đã đi đến viện để xét nghiệm ruột thịt.

Kết quả y như những gì cô đã đoán.

Cô với họ chính là quan hệ huyết thống cùng cha khác mẹ.

Đây là lí do mà người cha kia ghét cô tới vậy?

Nhưng cô nào đã làm gì họ chứ?

Chưa ai giải đáp được thắc mắc nên cô quyết định đi tới nhà người đàn ông đã thay thế cha cô.

Khi tới cô bé đi thẳng vào vấn đề.

Rồi mới biết được sự thật bàng hoàng hơn.

Cô chính là kết quả của cha và người phụ nữ vì si mê mà làm điều dại dột.

Mẹ cô là người yêu cha cô say đắm dù biết cha cô đã có vợ và yêu vợ rất nhiều.

Điều này làm cha cô cảm thấy kinh tởm khi mẹ cô dám chuốc thuốc ông để được lên giường.

Ông ta tức giận bỏ mặt mẹ cô một khoảng thời gian thì mẹ cô lại tìm đến báo rằng mình đã có thai.

Lúc đó ông ta hoàn toàn phát điên bảo mẹ cô phá đi nhưng mẹ cô nhất quyết không làm vì nghĩ chỉ có đứa bé này thì ông ta sẽ yêu thương mình hơn.

Nhưng hoàn toàn không phải vậy.

Ông ta nhốt mẹ cô vào trong ngục tối.

Hằng ngày chỉ sai người đến cho ăn đủ ba bữa mặc kệ sự hét gào tuyệt vọng của người đàn bà yêu ông.

Cứ như vậy cho đến khi mẹ cô đẻ nhưng vì đẻ khó nên đã ra đi.

Còn cô bé thì được vứt ra ngoài bãi rác đến khi người ở trong trại trẻ nhặt nuôi.

Cô bé thẫn thờ khi biết được sự thật.

Thì ra họ đã biết ngay từ đầu.

Thì ra họ biết mà không nói để cô phải chịu sự ghẻ lạnh và ghét bỏ này.

Hay.....Hay lắm!

Cô bé cay đắng khóc thút thít trên đường về nhà.

Khi về nhà cô bé không chịu nổi mà đi thẳng lên phòng cha nói chuyện.

Đáp lại cô bé là sự thờ ơ, vô cảm và câu nói xé toạc niềm tin của cô.

_Mày và con đ.ĩ đó làm tao cảm thấy thật ghê t.ở.m.

Chúng mày vốn dĩ không bao giờ được ai yêu thương.

Còn tao cho mày ở đây đương nhiên là muốn xem cái bản mặt thảm hại của mày khi đối mặt với sự ghẻ lạnh của người khác.

_Gương mặt đáng thương của mày.

Chính là niềm vui của tao đấy.

Còn giờ mày đã biết rồi.

Tao sẽ cho mày thăm mẹ mày.

Dứt câu ông ta liền sai người lôi cô bé vào ngục tối.

Mở ra tháng ngày bị đày đọa về cả thể xác lẫn tinh thần.

Tại đây cô bé còn thảm hơn ai hết.

Ngày ngày phải làm quen với những trận đòn đau điếng người.

Đã thế còn phải hứng chịu cả cơn đói khát và ánh mắt tàn ác của họ.

Những ngày tháng như vậy cứ tiếp diễn.

Sự hận thù vương vấn trong lòng ngày càng trở nên to hơn.

Cô quyết định g.i.ế.t họ.

Cô bé trốn thoát ra ngoài và rồi đến sinh nhật của đứa bé cô từng yêu thương cũng chính là ngày tàn của gia tộc.

Brista - thật ra là cô em gái của cô năm nay mới tròn 16 tuổi.

Lẽ ra sẽ được đón ngày sinh nhật hạnh phúc nhưng không.

Sau bữa tiệc sinh nhật đó chính là sự d.i.ệ.t v.o.n.g của cả gia tộc này.

Sau khi họ c.h.ế.t thì người mà cô xem là cha thật đã tới.

Sau khi thấy họ nằm gục dưới nền đất lạnh ông liền hóa điên mà đi tới quỳ xuống trước người con gái ông yêu đó là Siza cũng là người mẹ của cô.

Cô bé cứ tưởng ông sẽ ủng hộ mình nên xuất hiện trước mắt ông.

Để rồi đáp lại cô bé chính là sự uất hận trong ánh mắt.

Nói rồi ông với lấy cái dao ngay cạnh bàn tiệc rồi đi thẳng tới đ.â.m Eliza.

Cô bé vừa sốc vừa đau nhưng rồi khoảnh khắc cô nằm xuống mới chợt cười khẩy và nhớ ra...

Làm gì có ai yêu mình?

Sau đó ông ta sống dưới thân phận quản gia của tòa lâu đài.

Còn linh hồn của cô thì vương vấn trong đây.

Cũng chính là "nó".

_______________

Sau khi bị nắm thóp được sự thật.

Ông quản gia liền cười khẩy rồi gật gật đầu khen ngợi cho những người trước mắt.

_Khá lắm....nhưng biết được sự thật thì sao chứ?

Ta sắp được gặp người ta yêu rồi thì các người nhất định cũng phải gặp.

Nói rồi ông ta cười như điên như dại rồi trừng mắt lên nhìn họ như thể săn được mồi ngon.

Evan và Jake không nói gì chỉ im lặng liếc nhau rồi cười khẩy song Jake liếc mắt về phía William ý bảo đưa cậu ra ngoài để giải quyết.

Cậu được William đẩy ra ngoài trong sự khó hiểu.

Chưa kịp nói gì thì cậu bé đã giơ tay bịt tai cậu.

Cậu ghét bỏ muốn đẩy tay ra thì người kia giữ chặt lại rồi nhìn thẳng vào đôi mắt như muốn ăn tươi nuốt sống mình kia mà nở nụ cười dịu.

Sunghoon nhìn nụ cười trước mắt rồi lại nghĩ tới đứa em mình.

Chả lẽ nó bị nụ cười này mê hoặc à????

Không phải chứ Jungwon cũng có thể bị mê hoặc luôn á??????

Bao nhiêu câu hỏi tự dưng chạy trong đầu cậu.

Mãi tới khi người nọ bỏ tay ra thì cậu mới hoàn hồn lại.

_Về thôi.

Mọi chuyện xong rồi.

_Xong rồi?

Các anh đã làm gì?

William chỉ cười dịu dàng rồi đáp.

_Nếu được thì mong anh đừng thắc mắc về chúng tôi quá.

Hại mình đấy.

Nói rồi William liền nắm tay cậu bước vào phòng.

Trong bây giờ chỉ còn mỗi bọn họ đang đứng mỗi người một góc như thể đang chờ ai đó.

_Lâu quá đó nhóc.

Jake lên tiếng khi hai người vừa bước vào trong.

Sau đó Evan liền đưa viên pha lê nhỏ lên rồi vứt nó xuống đất.

Bỗng viên pha lê ấy chiếc lên một vòng xoáy đen mê hồn người.

Thì ra cánh cửa mà họ nói tới lại là vòng xoáy này.

Sunghoon lúc này bỗng liếc mắt về phía tủ đồ bé nằm ngay cạnh bàn làm việc của tên quản gia.

Không hiểu vì sao....cậu cảm thấy nơi đó có vẻ không ổn lắm.

Ni-ki nhìn thấy liền chắn ngang tầm mắt cậu rồi mỉm cười bảo về thôi thật nhẹ nhàng.

Sunghoon ngước lên nhìn cậu ta rồi lại quay ra nhìn vòng xoáy trước mặt khẽ thở phào vì cuối cùng cũng được về.

Jungwon bước tới đặt tay lên vai cậu nhẹ nhàng rồi nói.

_Mình về thôi anh.

Sunghoon gật đầu đồng ý.

Cậu bước nhanh tới cánh cửa kia.

Lúc đi qua Evan chợt hắn nói.

_Gặp lại sau nhé người đẹp.

Cậu liếc mắt nhìn người đàn ông đang híp mắt cười với cậu đồng thời giơ tay chào tạm biệt cậu.

Sunghoon khẽ liếc qua rồi nhíu mày quay đi.

_Tốt nhất đừng gặp.

Tại vì cậu cảm giác hắn còn đáng sợ hơn những người còn lại gấp 10 lần.

Nói rồi liền bước thằng qua cánh cửa kia.

End.
 
[Allhoon]
Thực Tại (1)


Sunghoon trở về căn phòng của Jungwon - nơi cậu vừa mới đi vào thế giới kia.

Cậu ngước mắt nhìn đồng hồ mới ngớ người ra vì mới chỉ có 00:15.

Nghĩa là mới qua được 15 phút????

Ngay sau cậu Jungwon cũng đã trở về.

Thấy anh mình đứng thẩn ra liền đi lại hỏi chuyện.

_Anh sao vậy?

_Mọi chuyện mới chỉ diễn ra trong 15 phút thôi á?

_À quên mất chưa nói anh biết, mọi chuyện diễn ra trong thế giới kia dù có bao lâu thì thực tế cũng chỉ mất 15 phút thôi.

Sunghoon khá bất ngờ khi nghe được thông tin này.

Cậu nghĩ ra thời gian giữa hai thế giới tương đương nhau nhưng không ngờ lại cách xa nhau đến vậy.

Sunghoon gật gù ra hiệu mình đã hiểu rồi lại ngước lên nhìn Jungwon một hồi.

Không hiểu sao thấy ngứa mắt liền dơ tay véo má cậu em thật mạnh.

Jungwon bất ngờ bị kéo căng má phải liền kêu oai oái khi thấy cơn đau nhói lập tức ập tới.

_Sao anh lại véo má em mạnh vậy??

_Còn hỏi?

Anh mày vẫn chưa xong chuyện mày vào đó một mình mà giấu anh đâu.

_Em xin lỗi mà.....không bao giờ giấu anh nữa đâu....

Jungwon ngước đôi mắt long lanh nước vì bị đau lên nhìn Sunghoon làm nũng với anh.

Sunghoon thấy vậy liền nhíu mày thở dài rồi bỏ tay ra.

_Được rồi em ngủ đi.

Jungwon im lặng một hồi vòng tay ôm cậu.

_Anh ơi, ngủ với em hôm nay đi.

Sunghoon mặt ngơ ngác đầy dấu hỏi trước câu nói của Jungwon.

Sao nay em cậu có vẻ thích làm nũng hơn mọi ngày.

_Sao nay lại đòi ngủ cùng vậy?

_Em sợ.......

_Sợ?

Sợ thế giới kia á?

Thế sao vẫn vào?

_Em bị ép mà....anh ơi....

Sunghoon thấy tim mình mềm nhũn khi Jungwon dụi dụi đầu vào vai cậu rồi cất giọng trầm khàn để làm nũng.

Thôi vậy ở một hôm không sao đâu.

Và sau này cậu mới thấy mình quyết định sai rồi!!!

Sunghoon đồng ý ở lại vs Jungwon đêm nay.

Khi vừa bước lên giường thì thông báo từ điện thoại tới.

Mở ra là thấy ngay tài khoản mình được nạp tiền.

Đùa chứ???

Thật luôn à?????

Đã nhận tiền thì thôi đi, thậm chí số tiền còn hơn tiền lương cậu làm 2 tháng mới có được nữa.

Thấy cậu trố mắt nhìn tài khoản mình được cộng tiền Jungwon liền cười thầm bất lực.

_Em nói rồi mà.

Sunghoon thấy tiền nhiều như vậy tâm trạng trở nên tốt hơn rất nhiều.

Thậm chí còn quên mất cánh cửa thế giới bên kia có thể đáng sợ hơn theo thời gian.

Nhưng kệ chuyện trước mắt là phải vui trước.

Sunghoon vui vẻ nằm xuống cạnh Jungwon.

Đêm đó bảo là ngủ lại nhưng thật ra hai anh còn chẳng ngủ được khi cứ người này khơi chuyện thì người kia đáp lại.

Kết quả là 3 giờ sáng hai anh em mới ngủ được.

___________

9:30 Sáng.

Lúc này cậu mới tờ mờ tỉnh dậy vì nghe tiếng nói chuyện dưới phòng khách.

Cậu mở mắt quay sang cũng không thấy Jungwon đâu cả.

Lạ nhỉ?

Bình thưởng có thấy em cậu dẫn ai về nhà đâu?

Đã thế còn là sáng sớm nữa.

Sunghoon không nói gì mà tỉnh dậy đi vscn rồi nhanh chóng xuống phòng khách xem là ai đến.

Điều cậu không ngờ là trước mắt cậu hội tụ nhưng người cậu không muốn gặp nhất.

Đủ wao rồi nha!

Lông mày cậu lúc này nhíu chặt lại khi nhìn đám người trước mắt.

_Wao....cơn gió độc nào đưa các anh đến đây vậy?

Với cả sao các anh biết nhà tôi?

_Đơn giản vì bọn tôi chính là "bạn" của Jungwon.

Lông mày cậu lúc này nhíu chặt hơn vừa nãy nữa.

Cậu liếc mắt sang Jungwon đứng bên cạnh.

_Ừm thì.....dù gì thì họ cũng giúp mình mà anh.

Cậu nghe vậy liền thở dài bất lực rồi đi tới ghế trước mặt họ mà ngồi xuống.

_Đến đây để làm gì?

_Vào thẳng vấn đề.

Chúng tôi muốn chiêu mộ cậu về với tổ chức của chúng tôi tên là ENHYPEN.

_Tổ chức?

_Đúng nhưng cậu cũng đừng lo bởi vì chúng tôi là tổ chức bình thường chưa bao giờ dính vào vòng pháp luật.

Bọn tôi thành lập tổ chức để liên kết những người có ích giúp tổ chức phá đảo được trò chơi của thế giới bên kia cũng như là để hợp tác giúp đỡ những người mới hay khách hàng muốn qua cửa.

Sunghoon ngước mắt lên nhìn người đàn ông giải thích cho cậu nãy giờ.

Đó là Jake.

Giờ mới để ý, trong thế giới kia nét đẹp của họ dù sắc nhưng vẫn có nét dịu dàng còn ở ngoài đời thực nét đẹp của họ càng bộc lộ ra sự sắc lạnh và quyến rũ mà ít ai có được.

Nét đẹp thu hút khiến họ càng trở nên kiêu ngạo và đáng sợ hơn rất nhiều.

Cậu đối mắt với hắn một lúc rồi cười khẩy nói.

_Tôi dựa vào đâu mà phải tin các anh?

Hay dựa vào những việc các anh làm trong cửa?

_Chúng tôi chỉ muốn thân thiết hơn thôi mà.

Với cả đã có em rồi thì phải có anh vào cho đủ bộ chứ nhỉ?

Sunghoon nghe vậy liền liếc mắt sang Jungwon lần nữa.

Sao chưa gì Jungwon đã là thành viên của tổ chức đó rồi?????

_Em chưa có thời gian nói với anh.

_Hay quá ha?

Giờ cậu mới nhận ra, có vẻ cậu thương hắn quá nên hắn mới có gan như vậy.

Đã vậy những người kia cũng nắm bắt điểm yếu của cậu rất tốt.

Sunghoon không biết lần thứ mấy nhưng vẫn thở dài một hơi rồi ngước mặt lên nhìn.

_Vào rồi thì tôi có lợi gì?

_Cậu sẽ được đảm bảo về tính mạng và kĩ năng.

Sunghoon nghe vậy còn cảm thấy hoang đường hơn nữa.

Cái sau còn nhắm mắt cho là hợp lý nhưng cái đầu dựa vào đâu mà tự tin vậy.

_Các anh còn không đảm bảo được cho bản thân thì sao tôi có phước phần đấy.

_Cậu chỉ cần tin lời của bọn tôi thôi.

Còn như William đã nói đừng cố hiểu sâu về bọn tôi.

Sunghoon trầm mặc trong giây lát.

Nhưng bằng phép thần kì nào đó cậu lại gật đầu đồng ý một cách nhanh chóng.

Linh cảm của cậu mách bảo rằng những người này sẽ không hại mình.

Và ít nhất cho tới bây giờ linh cảm của cậu chưa bao giờ sai.

______________

Buổi trưa 12:20

_Các anh thật sự không thể để tôi ở đây quá trưa nay à?

Sunghoon khóe mắt giật giật khi nhìn từng người một di chuyển đồ mình lên xe chở hàng.

_Phòng trường hợp cậu đổi ý thôi.

Jake nháy mắt nói với giọng điệu thản nhiên chỉ khiến cậu muốn nổi khùng hơn thôi.

_Nhìn tôi giống người dễ thay đổi à?

_Biết đâu.

Đang định quay ra cãi thêm thì nhận được lệnh lên xe từ phía những người kia nên cậu cũng đành ngậm cục tức vào lòng rồi lên xe.

____________

Trước mắt cậu bây giờ là ngôi nhà...

À không biệt phủ mới đúng.

Sunghoon đứng ngơ ra một lúc để nhìn căn biệt phủ trước mắt rồi thầm nghĩ.

"Bao giờ mới có được vậy?"

Thấy cậu ngẩn người ra Jungwon liền cất bước tới lấy đồ trên tay cậu rồi mỉm cười nói.

_Mình vào thôi anh.

Sunghoon gật đầu rồi cùng hắn tiến vào bên trong.

Bên trong căn biệt phủ là nội thất lấy tông chủ đạo là màu đen pha trắng xám khiến cho căn nhà trở nên u tối hơn, nhờ có ánh đèn vàng nên không gian cũng trở nên ấm áp hơn hết.

Sunghoon được Jay dắt đi dạo một vòng quanh căn biệt phủ.

Lúc được Jay dắt đi cậu cũng được xem qua phòng của mình cũng như biết thêm phòng của mọi người.

Nhìn bề ngoài thì không có gì khác biệt mà chỉ là căn biệt phủ bình thường nhưng Sunghoon luôn có cảm giác căn biệt phủ này có điều gì đó rất khác nhưng nhìn mãi cậu vẫn chưa thể nhìn ra được.

Đi một vòng quanh căn biệt phủ xong thì cả hai về sảnh chính để tập hợp.

Định là ngồi kế Jungwon nhưng bỗng dưng có bàn tay thần kì nào đó kéo cậu ngồi đối diện với hắn.

Cậu quay lại định chửi thì gặp ngay gương mặt đẹp trai nhưng nguy hiểm nhất đám kia liền im lặng nhịn.

Evan thấy cậu đang định mắng mình giây sau liền ngoan ngoãn lại liền cười phì.

_Sau khi ra cửa chắc cậu có nhiều thắc mắc nhỉ?

Hỏi đi, chúng tôi sẽ giải đáp cho cậu.

Sunghoon nghe xong chỉ muốn cả một ngàn câu hỏi vì sao nhưng lại thấy không cần thiết lắm nên suy nghĩ lại.

_Vì sao thế giới đó lại xuất hiện?

_Không ai biết cả....chỉ là tự nhiên xuất hiện thôi.

William mỉm cười trả lời câu hỏi đầu tiên của cậu.

_Vậy quy tắc và cách chơi của thế giới đó là như nào?

_Tùy mỗi cửa, không theo quy tắc chung.

Mỗi cửa đều có cách thức ra cửa khác nhau chỉ duy một điểm là phải hiểu được tâm lý của chủ phòng thì mới lấy được chìa khóa thôi.

_Vậy trong trường hợp chủ phòng không có quá khứ hay tâm lý bất ổn không đoán được mà hết hạn thời gian thì phải làm sao?

_Tùy cơ ứng biến, mỗi cửa có một cách thức khác nhau.

Jake trả lời câu hỏi của cậu bằng giọng hờ hững như thể việc này chẳng quan trọng.

_Thế có xét theo cấp độ ko?

_Đương nhiên là có.

Mỗi người sẽ có 13 cánh cửa cho riêng mình, càng về sau thời gian trước khi vào cửa sẽ dài hơn.

_Trong khoảng thời gian chờ cửa cậu có thể ăn gian vào cửa của người khác để chơi cùng.

_Còn có thể chơi như vậy?

_Có thể, nhưng cậu thắng thì không sao còn thua trong cửa của người khác sẽ đau đớn gấp mười lần.

_Trước nay đã có ai đi qua 13 cánh cửa chưa?

_Nghe nói trước đây đã có người qua được 13 cánh cửa nhưng hiện giờ tung tích của hắn vẫn còn là ẩn số.

Còn hiện tại người qua cửa nhiều nhất là người ngồi cạnh cậu kìa.

Sunghoon nhìn qua người đàn ông mang nụ cười nhởn nhơ trên mặt để nhìn lại cậu liền nghĩ.

_"Cũng đúng, trông mặt mưu mô vậy mà".

_Sắp tới khoảng 1 tháng sau thì cửa thứ 2 của cậu sẽ được mở ra.

Cứ chuẩn bị tâm lý đi Sunghoon.

Cậu gật gù như đã hiểu rồi chợt nhận ra có điều không đúng.

_Sao các anh biết tên tôi?

_Việc biết tên của người mới là chuyện bình thường mà.

_Không công bằng, tôi còn chưa biết tên các anh mà?

_Dần dần sẽ nói cho cậu biết.

Nói rồi tất cả cũng di tản không ai ở lại nữa.

Sunghoon thì cứ ngồi đần ra đó nghĩ vu vơ gì đó.

Jungwon thấy vậy liền đi lại ngồi cạnh anh rồi lay nhẹ.

_Sao vậy anh.

_Anh cảm thấy tất cả những gì liên quan tới họ đều kì lạ.

Họ không giống vẻ bề ngoài thậm chí còn đáng sợ hơn anh tưởng nữa.

Sunghoon nói xong liền quay lại Jungwon.

_Em phải cẩn thận họ đó.

Nhất là cái tên đầu đỏ kia kìa, hắn ta còn nguy hiểm hơn tất cả.

Jungwon nghe xong chỉ biết an ủi Sunghoon bớt lo lắng lại rồi hứa sẽ cùng anh cảnh giác họ.

Nhưng cậu đâu biết được.....Jungwon cũng là một trong số đó đâu.

End
 
[Allhoon]
Thực tại (2)


Tối đến mọi người đều có mặt ở bàn ăn.

Trên bàn ăn có rất nhiều món ngon và đẹp mắt khiến Sunghoon có phần bất ngờ.

_Sao trông ngon lắm hả?

Là Jay làm hết đó.

Sunghoon nghe vậy còn bất ngờ hơn song quay sang nhìn người tên Jay kia.

Người đàn ông trầm tính nhất ở đây lại nấu ăn giỏi đến vậy và điều đó làm cậu vô cùng nghi hoặc.

_"Có độc ko ta???"

Nhìn vẻ mặt Sunghoon như vậy Ni-ki liền bật cười.

_Chúng tôi chưa tàn nhẫn tới mức hại người ở ngoài.

_Vậy người ở trong đó thì không phải người à???

Sunghoon nghe cậu nhóc nói vậy liền khinh bỉ đáp.

_Đương nhiên là phải nhưng chúng tôi hại người có lí do chính đáng.

_Ồ....'thích' là cái lí do chính đáng của các anh à??

Tất cả nghe vậy chỉ cười mỉm.

_Chí ít thì bây giờ bọn tôi không hại cậu.

Ăn đi người đẹp.

Jake nháy mắt đáp lại.

Con ngươi xinh đẹp của Sunghoon lướt qua bàn ăn rồi nhìn lướt qua bọn họ.

_"Chắc cũng không sao đâu".

Quả nhiên là không sao mà còn rất ngon là đằng khác.

Vậy là cả buổi cậu chỉ chăm chú ăn uống mặc kệ bọn hắn nói chuyên với nhau.

Mãi cho đến khi có người nhắc tên cậu mới ngưng lại.

_Sunghoon, sắp tới cậu vào cửa của William cùng bọn tôi đi.

Hiện tại nhóc đó mới cửa 4 thôi.

_Mắc gì?

Các anh để một người mới qua 1 cửa đi cùng người 4 cửa???

_Bọn tôi có thể đảm bảo an toàn cho cậu.

Với cả đi như cùng như vậy cũng có lợi cho cậu mà.

Cậu tự nhiên thấy cũng đúng, định lên tiếng thì bị chặn lại bởi câu nói không thể nào muốn chửi hơn.

_Với điều kiện gọi tôi là anh đi.

Jake thích thú nhìn gương mặt như đang muốn ăn tươi nuốt sống mình vậy.

_Anh có vẻ thích đùa nhỉ.

_Không hẳn, tùy nữa.

_Vậy khi nào vào đây.

_Tuần sau.

Chuẩn bị đi.

Sunghoon gật đầu đã hiểu rồi lại yên tĩnh ăn cơm.

Cơm xong tất cả lại tụ họp tại sảnh chính.

_Giấy mời tiếp theo có nội dung gì?

Evan mở miệng hỏi William đang ngồi trước mặt.

_Giấy phép?

_Ừm.

Người tìm ra chìa khóa đầu tiên sẽ được phát giấy mời ghi gợi ý của cửa tiếp để tìm hiểu.

_Vậy....

_Cửa vừa rồi giấy mời nằm trong tay tôi rồi, yên tâm.

Sunghoon nghe vậy thì yên lòng gật đầu.

Evan thấy vạy cũng đánh mắt sang William.

_Gương Oán.

_Chỉ có hai từ vậy thôi à?

William gật đầu rồi lại nói.

_Nó liên quan tới truyền thuyết đô thị trường học.

_Là?

_Truyền thuyết kể về người mẹ bị chính đứa con trai của mình hại c.h.e.t trong nhà vệ sinh trường học.

Có người nói rằng do người con có vấn đề tâm lý nên mới làm vậy nhưng có người lại cho rằng người con làm vậy là do hai người có xích mích với nhau.

_Nhiệm vụ của mình là gì?

_Tìm được nguyên nhân tại sao người mẹ lại bị con g.i.e.t.

Đồng thời phải làm cho hai người gặp nhau.

_Làm cách nào để gặp?

_Theo truyền thuyết sau 22g tối ở nhà vệ sinh trường học chỉ cần có người đứng nhìn vào gương thì sẽ thấy được mặt của người mẹ.

Evan nghe vậy thì gật đầu rồi bảo mọi người chuẩn bị cho tuần tới vào cửa.

Lúc cả nhóm đi hết thì hắn gọi Sunghoon lại rồi đưa cho cậu chiếc vòng tay bạc có viên pha lê xanh nhỏ ở giữa.

_Cậu cầm lấy cái này.

Và nên nhớ chỉ đeo khi qua cửa.

Vào trong rồi thì phải bỏ ra ngay còn ở ngoài này thì không phải đeo.

_Chiếc vòng này để làm gì?

_Đơn giản là để cậu qua cửa mà không bị phạt.

Sunghoon nghe vậy thì gật gù như đã hiểu song với tay lấy chiếc vòng.

Xong chuyện cậu đi lên phòng mình nghỉ ngơi.

Vừa tới cửa đã thấy Jungwon đứng đó đợi cậu.

Thấy vậy Sunghoon nhanh chóng mở cửa để hai người vào phòng nói chuyện.

Bước vào phòng Jungwon đã đè Sunghoon xuống giường rồi ôm chặt.

_Jungwon sao vậy?

_Nae~

_Thế giờ này còn sang phòng anh làm gì vậy?

Jungwon nghe thế liền đứng dậy rồi đi tới chiếc laptop được đặt trên bàn làm việc.

Jungwon tiến tới mở máy lên.

Sunghoon cũng tò mò đi lại chỉ thấy hắn mở máy lên liền được đưa vào trang web bí ẩn nào đó.

_Đây là trang web của thế giới kia.

Mọi người trong này đều là những người mới hoặc đã có kinh nghiệm.

Nếu muốn tìm gợi ý của cửa mới thì cứ tra trong web còn nếu muốn tìm hiểu kĩ hơn thì phải trả tiền cho người chơi để lấy thông tin.

_À trong này rất nhiều trường hợp bị lừa đảo, thật giả lẫn lộn tốt nhất đừng có tin họ quá.

Sunghoon nghe vậy thì gật đầu đã hiểu, Jungwon thấy vậy thì chào tạm biệt rồi về phòng.

___________

Sáng hôm sau

Sunghoon vừa ra khỏi phòng liền gặp một người mà bản thân cũng không muốn gặp lắm - Jay.

_Ờm bây giờ cậu mới xuống à?

Mình đi chung nhé?"

Bằng tất cả kinh nghiệm đi gặp khách hàng của mình, Sunghoon nở một nụ cười xã giao để nói chuyện với người kia nhưng trớ trêu thay hắn ta không thèm liếc cậu đến một cái mà đi thẳng xuống tầng.

Sunghoon thấy vậy liền nắm chặt tay muốn đánh mà phải kìm lại.

Cậu liền theo sau người đó đi xuống tầng.

Vừa xuống đã thấy những người khác đang chờ mình ở dưới bàn ăn.

Cậu cũng thấy hơi áy náy vì để mọi người phải đợi.

Bàn ăn bây giờ mới đông đủ người nên ai nấy đều bắt đùa cầm đũa gắp ăn.

Sunghoon để ý bình thường họ đã ít nói nhưng trong bàn ăn còn im hơn.

Thì ra khi ăn họ yên lặng tới lạ.

Sunghoon thấy vậy liền im lặng ăn.

___________

Khi vừa ăn xong William tự nhiên cảm thấy tim mình đập thịch một phát và đầu óc trở nên choáng váng một chút.

_Tới rồi.....

Tất cả đều nhìn về phía William.

_Nhanh vậy sao?

_Ừm.

Nhưng anh yên tâm em chuẩn bị đồ rồi.

William bình tĩnh đáp lại Jay, mọi người nghe vậy liền gật đầu rồi lần lượt đeo vòng vào.

Sunghoon nhìn một loạt hành động cũng ngầm hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Cậu nhìn mọi người một lúc rồi hỏi.

_Có được mang vũ khí bên ngoài vào không?

Tất cả quay lại nhìn cậu.

_Được nhưng mà vũ khí vào trong đó chỉ sử dụng được 1 lần duy nhất rồi nó sẽ tự biến về chỗ cũ.

Sunghoon nghe vậy thì gật đầu rồi đi vào trong bếp lấy một con d.a.o g.ă.m rồi để nhòe vào balo của William.

_Cậu mang cái đó để làm gì?

William dường như rất thắc mắc vêg chuyện này nên Sunghoon mỉm cười nhẹ rồi nói.

_Ít nhất nó cũng có thể cứu người.

Nghe xong chưa kịp định hình thì một luồng sáng đã xuất hiện.

Thời gian không còn lâu nữa nên ai cũng nhanh chóng bước vào.

End
 
Back
Top Bottom