Khác [ AllHinata ] Bừng Cháy

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
340581107-256-k5341.jpg

[ Allhinata ] Bừng Cháy
Tác giả: NhiYn9702
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

[ thiêu đốt cơ thể em, có được trái tim em chính là một đặc quyền ]

-không có cốt truyện rõ ràng, có thể dựa vào tình tiết mà suy đoán.

-lời văn thô ráp, cọc cằn, khó chịu có thể bỏ qua, không dây dưa, xin cảm ơn !

Au: KimChiNgonWa020 (림강지)



đoản​
 
Có thể bạn cũng thích !
[ Allhinata ] Bừng Cháy
Chương 1


#1: Nơi lạnh giá có em liền ấm lên

"Mẹ dặn hai đứa không được bế em đâu đấy" "Tại sao ạ ?"

"Đương nhiên vì em vẫn còn rất nhỏ"

"Khi em lớn tụi con có thể bế em thỏa thích đúng không mẹ"

"Ùm, đúng rồi"

Từ khi mới lọt lòng đã được bọn hắn nâng niu, yêu chiều hết mực như vậy rồi, kể cả họ đã dìu đôi chân xinh xắn bước chưa vững ấy biết bao nhiêu lần, thâm chí có khi em còn cố gắng bập bẹ hai tiếng " a-anh ơi" họ liền muốn cắn vào cái miệng nhỏ xinh ấy.

Bởi họ gắn liền với em như hình với bóng chẳng thể tách rời, sợ rằng sau này cuộc đời của em sẽ khó khăn lắm đây.

Trông em đáng yêu lắm.

Khuôn mặt em tròn với nước da căng mịn, trắng hồng như búng ra sữa.

Hai anh em nhìn với vẻ mặt ham muốn vuốt ve khuôn mặt đáng yêu ấy.

Đôi mắt em to, tròn, hai mí với lông mi cong cong.

Một vẻ đẹp rất cuốn hút mà vẫn rất tự nhiên.

Cái miệng em nhỏ nhắn, phớt hồng, lúc nào cũng chúm chím như nụ hồng e ấp chỉ chờ dịp khoe nở.

Chiếc miệng với đôi môi hồng tươi tắn luôn nhoẻn cười để lộ mấy chiếc răng sữa nhỏ xíu, trắng muốt trông dễ yêu làm sao!

Nhìn xa, trông bé như con gái vậy, có khi còn hơn thế nữa làm ai cũng muốn ôm bé vào lòng mà hôn lên đôi má phúng phính của em.

Thấp thoáng, em cũng chính thức được cắp sách đến trường như các bạn bè đồng trang lứa khác, vẻ mặt hí hửng đầy sự háo hức.

Uớc muốn của em là được đến trường sau đó làm quen với thật nhiều bạn bè trong lớp nhưng đến cuối cùng em chả kết bạn được với ai cả, nói cách khác là không ai dám tiến lại gần em, nguyên nhân đều do hai vị tổ tông cuồng cậu em trai nhỏ này cả đấy.

Họ chỉ muốn chiếm em làm của riêng mà thôi, cũng trách em quá thu hút người khác dù người đó ai đi nữa em đều tỏa ra cái vẻ đẹp chết tiệc đầy mê hoặc đó, vốn dĩ chỉ có bọn họ mới được chiêm ngưỡng, không nhất thiết phải phô trương cho đám sâu bọ phiền phức kia.

"Anh..anh ơi, thả em xuống đi mà, hong muốn bế nữa đâu"

-Thiếu niên chui rúc vào lòng ngực người đối diện lấy lòng.

"Hửm, mới có một chút đã chịu không nổi rồi à quýt nhỏ~"

"Còn chưa đến lượt anh nữa mà, ngoan~ đừng khóc nhé"

Vừa nói xong người kia liền thơm vào má em dỗ dành, đằng sau cũng không thua kém ra sức nhào nặn những đường nét sắc sảo trên cơ thể quyến rũ của em, thôi xong rồi càng lún sâu ánh mắt của hai người bọn họ dần toát lên vẻ thú tính như lũ sói hoang bị động dục khó lòng mà kiềm hãm.

Vốn dĩ mối quan hệ của bọn họ chỉ dừng lại ở mức anh em họ hàng xa.

Nhưng hành động lại đi ngược với lẽ thường, lúc thì cưng nựng em như con búp bê nhỏ xinh lúc thì chiếm hữu đến đáng sợ.

Phải kể đến một bạn học cùng lớp với em, bạn ấy chỉ vô tình xoa đầu em khích lệ thì hai người anh vẫn tìm đến cậu bạn đó dạy cho một bài học nhớ đời làm em vô cùng nhức đầu.

Dĩ nhiên họ biết em sẽ không nỡ trách mắng vì em dẫu sao cũng quý bọn họ không ít.

Đến bây giờ em mới nhận ra mối quan hệ uốn éo không thuần túy này chắc cũng đã trễ rồi, rốt cuộc em đã sai ở đâu chứ ?

Từ nhỏ không phải họ vẫn luôn gật đầu với bất kì yêu cầu nào em đưa ra sao, bây giờ em mới bảo việc em có người yêu họ đã phát tiết nổi điên lên.

Họ nghĩ rằng để em quanh quẩn bên mình lâu như vậy nên thả rông một chút ắt vẫn sẽ biết tìm đường về, có vẻ họ không để ý đến em đã sinh hư quá mức, thiệt tình phải dạy dỗ lại em mới được.

"Thả em ra, không điều gì có thể ngăn cản được tình yêu của chúng em đâu, anh mau bỏ cuộc đi"

"Hắn ta có gì để yêu em, lũ khốn làm em hư rồi phải không ?"

"Nè, sao chúng ta không chặt đôi chân của hắn để hắn không thể đánh bóng luôn, dập tắt ước mơ của hắn"

Mặc đứa em trai thân yêu khóc lóc, van xin, họ vẫn nhất quyết tìm đến người thương của em mà hành hạ hết lần này đến lần khác, cậu ta vì quá khốn đốn đã nhảy lầu tự sát.

Em biết được, ngày ngày dằn vặt chính bản thân mình, thậm chí nhốt mình trong phòng không chịu ăn uống gì.

Suy nghĩ dại dột trong em cũng lớn lên theo ngày tháng, tiếc là mỗi lần làm vậy đều không thành công, thay vào đó còn bị họ phạt em liên tục như chết đi sống lại vẫn không chịu ngừng nghỉ.

Nếu không thể thoát ra chính bản thân sẽ bị tình dục của bọn họ bào mòn cơ thể, vĩnh viễn là thứ đồ chơi hạng nhất được đặt trong chiếc lòng kính.

"Tsumu, Samu em yêu hai anh nhất luôn ạ"

"Bọn anh cũng yêu em nhiều lắm, quýt nhỏ~a"

"Em ước gì chúng ta có thể bên nhau mãi thì tốt nhỉ"

Có lẽ do câu nói đó đã làm chocuộc đời em rẽ sang một hướng khác hoàn toàn, vừa hay lại là con dao sắc bén cứasâu vào cơ thể.

Dù cho trái tim em chỉ còn một nửa, bọn hắn vẫn muốn một nửa ấymãi chứa đựng hình bóng của riêng họ, chẳng thể thay đổi.
 
[ Allhinata ] Bừng Cháy
Chương 2


#2: Khách hàng là thượng đế

Trong chiều không gian khác cậu lơ lửng giữa vũ trụ, xoa xoa thái dương đang nhức dai dẳng liên hồi, cảm giác khó chịu cứ bập bừng trong lòng ngực cứ thế lan tỏa xuống khắp cơ thể.

-"A-tch, đau quãi đạn."

Cậu đảo mắt nhìn xung quanh, cảm nhận mùi thuốc đắng thoảng hòa trộn không khí, nơi đây chắc chắn là bệnh viện còn cậu lại nằm bất động trên giường.

Gượng ép nhúc nhích cơ thể, cậu kiềm chế cơn đau buốt thấu xương với lấy chiếc điện thoại được đặt trên bàn.

Bất ngờ thật, cậu quay về quá khứ.

Liệu đây là điều may mắn hay sự trừng phạt khủng khiếp mà bản thân sắp phải đối diện ?

Hôm nay - ngày mà cậu dường như mất đi mọi thứ trên cuộc đời này, ngày mà cậu tự dồn bản thân vào những sự lựa chọn sai lầm dẫn đến tương lai sau này phải chịu khốn khổ đến tột cùng.

[ Cạch - Tiếng mở cửa phát ra ]

-"Hinata, con có đau ở đâu không hả ?

Dì lo cho con nhiều lắm ".

Ánh mắt hoảng hốt, bàn tay đưa nhẹ vào má cậu, dang tay ôm cậu vào lòng từng chút dỗ dành, yêu thương.

Từ nhỏ cậu đã cực kì quý trọng người dì này bởi dì lo cho cậu mọi thứ từ khi cậu còn nhỏ, tâm sự và kể chuyện cho nghe lúc cậu khóc nhè, dạy cậu từ những điều nhỏ nhặt mà bản thân chưa từng được học qua bất kì trường lớp nào.

Nhưng điều quan trọng bây giờ là cậu không thể dẫm lại vết xe đổ của quá khứ được, nhất định phải thay đổi nó.

-"Dì ơi, con muốn học đại học ở Tokyo khi điều trị xong được không ạ ?"

Hinata mong dì đồng ý với quyết định táo bạo này của mình.

Dù cậu không muốn rời xa vòng tay ấm áp của dì nhưng vì thoát khỏi tai họa sau này buộc cậu phải làm như vậy.

-" Ùm, nếu con thật sự muốn".

Biết cậu vừa trải qua cú sốc quá lớn nên dì cũng không ép buộc cậu, chỉ bảo có dịp nhất định sẽ lên thăm cậu.

Nói rồi, dì kiềm nước mắt bước ra ngoài, không nghĩ rằng đứa nhóc mình săn sóc lúc bé giờ cũng đã trưởng thành.

[...]

Chuyến tàu đến Tokyo sắp kết thúc trong vòng 5 phút nữa

Quý khách vui lòng ổn định và kiểm tra hành lí trước khi rời khỏi tàu

-"Cuối cùng cũng thoát kiếp địa ngục tra tấn rồi !!!"

Hinata vui vẻ phóng thật nhanh khỏi nhà ga, hít lấy một ngụm không khí của tự do.

Tận hưởng niềm vui vẻ ấy chưa được bao lâu thì cậu chợt ra bản thân quên đặt phòng mất tiêu, đúng là đồ não cá vàng nhà cậu.

Hết cách cậu lấy chiếc điện thoại liên lạc cho người quen để nhờ sự trợ giúp.

-"Shouyo, mau lại đây".

Mọi người xung quanh đều choáng ngộp bởi chiếc mui trần hoàn toàn của Ferrari có thiết kế đẹp nhất với những đường nét tinh tế và khỏe khoắn - Ferrari Portofino.

Người bạn mà cậu quen biết không ai khác chính là đại thiếu gia của tập đoàn GKoze có tiếng ở Thủ đô Tokyo.

-"Kenma, lâu ngày không gặp cậu vẫn khỏe chứ ?"

Hinata bất ngờ về độ chịu chơi của Kenma đón cậu thôi mà có cần phải đi chiếc mấy tỷ như vậy không hay do cậu suy nghĩ linh tinh vớ vẫn, người ta dù gì cũng là là con nhà đại gia nên việc lái trên các xế hộp khủng là điều hiển nhiên thôi chứ làm gì có chuyện vì cậu cơ chứ.

Kenma Kozume - Hắn thích cậu, cậu là người mà hắn thầm thương trộm nhớ tận mấy năm trời.

Từng cử chỉ, biểu hiện của hắn cậu đều không nhận ra nên nói cậu ngu ngốc hay vô tình đây.

Không quan tâm đoạn tình cảm trước kia cậu ra sao nhưng bây giờ hắn nhất định sẽ không để cậu chạy khỏi vòng tay của hắn thêm một lần nào nữa.

-"Cậu định sẽ sống ở đâu vậy Shouyo ?"

-"Mmm, thật ra tớ chưa chuẩn bị gì cả nhưng không sao cậu cứ đưa tớ đến đại một khách sạn nào cũng được rồi thả tớ ở đó là xong.

Mà cậu có thể lựa giúp tớ cái khách sạn nào rẻ rẻ chút xíu đi, chứ tớ sợ không đủ tiền trả.

Cậu đừng lo cho tớ vì tớ dự định sẽ kiếm việc làm thêm để kiếm thêm chi phí nữa."

-"Lâu lắm rồi cậu mới nói nhiều vậy đấy" Kenma không nhịn được, bật cười trước bộ dạng bao biện của cậu.

Hắn ngỏ ý muốn cậu sống ở nhà hắn, ban đầu cậu không chịu đồng ý do sợ nợ nần nên hắn bảo đang rất cần một người (vợ ) đảm đang việc nhà giúp hắn vì vậy cậu cũng chấp thuận yêu cầu của bạn mình.

Trong kinh doanh, năng lực tối thiểu duy nhất cũng vô cùng khó khắn là phải biết giữ chân khách hàng và cho khách hàng đó thật nhiều đãi ngộ nhất có thể, vậy bước đầu của chiến lược kinh doanh này của hắn đã có chút tiến triển rồi sao ?
 
Back
Top Bottom