Cập nhật mới

Khác [AllHaruka-AllSakura] Oán Hận

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405387762-256-k955017.jpg

[Allharuka-Allsakura] Oán Hận
Tác giả: MeozH_hayde
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

---
Sự thật về oán linh thời Edo
---
!

Không đúng nguyên tác !
! không toxic !
!OOC!
!Có cảnh bạo lực và máu me



windbreakerniisatoru​
 
[Allharuka-Allsakura] Oán Hận
Chương 1


Trường Fuurin nổi tiếng với những trận đánh và tinh thần mạnh mẽ của học sinh.

Nhưng ít ai biết, nơi ấy còn ẩn giấu một lời nguyền cổ xưa.

Người ta truyền tai nhau rằng, ở phía tây khu trường học có một hành lang bị che khuất — nơi không có trong bản đồ, cũng chẳng nằm trong sơ đồ kiến trúc.

Từ bao đời nay, mọi giáo viên, học sinh đều được dặn:

> “Không được đến gần kho chứa đồ cũ.”

Bởi mỗi khi ai đó vô tình bước vào, người ấy sẽ biến mất không dấu vết.

Không có máu, không có dấu chân.

Chỉ có sự im lặng rợn người còn sót lại.

Nhưng điều đáng sợ nhất…

là không ai còn nhớ họ là ai.

Như thể ký ức về họ cũng bị nuốt chửng cùng với linh hồn.

Có người nói trong căn phòng ấy trú ngụ một oán linh.

Một linh hồn đã chết từ hàng trăm năm trước, bị giam lại vì oán hận quá sâu.

Không ai biết tên thật của người đó.

Chỉ có một vài dòng chữ mờ trên tường cũ, như dấu vết cuối cùng:

> “Xin hãy nhớ… tôi từng tồn tại.”

---

[Nhóm chat: Lớp 1-1 – Fuurin High]

Nirei Akihiko:

Mấy cậu đọc group trường chưa?

Có người mất tích nữa rồi

Suo Hayato

Lại hả =)) Mới tháng trước đã có một người biến mất mà.

Cái trường này chắc có “phong thủy” xấu thiệt đó.

Taiga:

Cậu nói vậy mà không sợ à, tớ đọc xong lạnh sống lưng luôn.

Lần này mất ở đâu?

Nirei:

Ở gần kho chứa đồ cũ… cái chỗ mà thầy giám thị bảo “đừng bao giờ lại gần”.

Taiga:

Ủa chỗ đó nằm ở hành lang phía tây hả?

Tớ học cả năm rồi chưa thấy cái hành lang nào tên “phía tây” luôn

Kiryuu:

Trên bản đồ trường cũng đâu có phần đó nhỉ?

Suo:

Ờ, đúng.

Tớ từng nhìn qua sơ đồ trường trong văn phòng hiệu trưởng, không có hành lang nào nối tới khu đó hết.

Nhưng vẫn có một cánh cửa nhỏ ở sau phòng thể chất.

Đằng sau nó… tối om luôn.

Nirei:

Nghe nói ai bước qua đó thì không quay lại được.

Cứ như là đi vào nơi “không tồn tại”.

Taiga:

Cậu kể y như truyện kinh dị luôn đó, Tớ ngủ không nổi mất.

Suo;

Haha, thôi nào, có thể chỉ là tin đồn thôi.

Cảnh sát cũng từng đến điều tra mà, có tìm thấy gì đâu?

Kiryuu:

Tớ nghe người lớn nói… mấy lần cảnh sát đến đó đều không tìm được hành lang nào hết.

Giống như nó biến mất khỏi bản đồ mỗi khi có ai cố tìm.

Nirei:

Ừ, cái đó mới đáng sợ đó.

Với lại, ai mất tích rồi… tụi mình hình như đều…

Kiryuu:

Đều sao?

Nirei:

…Quên mất họ là ai.

Tớ nhớ năm ngoái có một bạn lớp mình bị mất tích… nhưng bây giờ, tớ không thể nhớ nổi khuôn mặt bạn đó.

Taiga:

Ghê vậy, Tớ cũng thấy quên quên, mà không biết mình quên cái gì luôn.

Được;

Có khi tụi mình bị ám chăng

Kiryuu:

Đừng nói chơi.

Có khi thật đó…

Tớ vừa coi một bài đăng cũ trong diễn đàn học sinh, có người nói nhìn thấy “ai đó” đứng ở cuối hành lang hôm qua.

???:

Ai đó?

Ai?

Kiryuu:

Không rõ mặt… chỉ thấy mái tóc hai màu, đen một bên, trắng một bên.

Và mắt thì… không giống người.

Nirei:

Đừng nói nữa, tớ đang trực nhật buổi tối đây nè.

Kiryuu:

Haha cậu nhát quá, Nirei.

Có khi chỉ là người cosplay thôi.

Suo:

Ừ, mà… giờ này ai lại cosplay trong trường chứ?

Với lại trường mình đóng cửa lúc 9 giờ mà.

Kiryuu:

…Khoan.

Mấy cậu nghe tiếng gì chưa?

Tớ đang ở lớp, tự nhiên nghe tiếng bước chân ngoài hành lang.

Taiga:

Chắc là bảo vệ đó.

Kiryuu:

Không…

Tiếng giày ướt.

Nghe như ai vừa đi qua vũng nước… nhỏ giọt từng bước một.

Nirei:

Cậu đừng hù Kiryuu

Suo:

Đừng nhắn nữa Kiryuu, nếu cậu thấy gì lạ thì đi khỏi đó đi.

Kiryuu:

Đợi…

Có ai đó ngoài cửa…

Taiga:

Kiryuu??

Nirei:

Cậu vẫn ở đó hả??

Suo:

Trả lời đi Kiryuu!!

(Cuộc trò chuyện im lặng 3 phút…)

Taiga:

Ủa, Kiryuu đâu rồi?

Nirei:

Chắc mất mạng rồi , đừng hù tớ kiểu đó nha.

Suo:

Đừng nói bậy.

Có khi mạng cậu ấy lag thôi.

(Khoảnh khắc yên tĩnh ngắn… rồi thông báo xuất hiện.)

[Tin nhắn lạ vừa được thêm vào nhóm.]

“Sakura Haruka đã tham gia nhóm.”

---

Không ai trong nhóm từng thấy cái tên này.

Nhưng ai đó, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, lại có cảm giác rằng…

họ từng biết người ấy rồi.

Và từ đêm đó, lớp 1-1 bắt đầu nhận ra —

mỗi khi họ nhắn tin trong nhóm,

số người đọc… luôn nhiều hơn số người còn sống.
 
Back
Top Bottom