Khác (allgojo) tình yêu của những kẻ cuồng loạn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
377521440-256-k823287.jpg

(Allgojo) Tình Yêu Của Những Kẻ Cuồng Loạn
Tác giả: hirorimikoyuki1234
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

xem đi rồi biết
satoru: em
toji: gã
Sukuna: hắn
Yuuji: cậu
Geto: anh
naoya: hắn ta
megumi: cậu ta



tojigo​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Thiên Tinh Kì Vực
  • Rết Tinh Ngàn Năm_ PemDan (HOÀN)
  • [allbin/ABO/xuyên không]Tình yêu...?
  • Bị lỗ ngoại tinh
  • (Allgojo) Tình Yêu Của Những Kẻ Cuồng Loạn
    phần 1: Chapper 1:Bí Mật Và Định Mệnh


    Sân trường bắt đầu náo loạn ngay từ khoảnh khắc cậu bước vào.

    "Á á á, anh ấy kìa!"

    Một bạn nữ hét lên như thể vừa trúng số, tay vẫy lia lịa về phía cổng trường.

    "Trời ơi, đẹp trai quá đi mất!" – một người khác thở dài, mắt lấp lánh hình trái tim.

    "Anh ơi, nhìn em nè~!" – tiếng reo vui vang lên khắp nơi.

    Giữa rừng tiếng la ó, Gojo Satoru bước qua đám đông một cách thản nhiên, ánh mắt mệt mỏi quét qua từng gương mặt.

    Cậu chẳng cần lên tiếng, chỉ nghĩ thầm:

    "Ồn ào thật sự..."

    Đám đông vẫn tiếp tục xôn xao không dứt.

    Khi Satoru vừa đặt chân vào lớp học, một bóng người phía trước khựng lại.

    Geto Suguru.

    Hắn rút chiếc kẹo mút ra khỏi miệng, ánh mắt lạnh tanh như thể vừa nghe thấy điều gì đó khiến bản thân khó chịu.

    Một tiếng xì xào vang lên ngay lập tức.

    "Sao thằng đó tự dưng đứng lại thế?"

    "Mày hỏi tao thì tao biết hỏi ai?"

    Geto từ từ quay đầu lại, ánh mắt sắc như dao.

    "Im lặng được không?

    Đừng ồn ào như lũ trẻ con."

    "Ủa?" – một người trong đám đông bật cười – "Tụi tao đâu có bàn tới mày, lo chi dữ vậy?

    Tụi tao nói về anh Gojo cơ mà."

    "Đúng đó!" – một giọng khác tiếp lời – "Ai rảnh quan tâm mày, con chó theo chủ?"

    Không khí lạnh đi thấy rõ.

    Geto không đáp.

    Hắn chỉ nhìn thẳng vào nhóm người kia, ánh mắt tối sầm, sắc như lưỡi dao vừa được mài.

    Không ai cười nữa.

    -----------------------------------------------------------------------------------------

    Xin chào, tôi là Gojo Satoru, 16 tuổi.

    Tôi là người thừa kế đời thứ ba của tập đoàn Gojo – tập đoàn đứng đầu thế giới về công nghệ và quyền lực.

    Có thể bạn từng nghe tên tôi.

    Nếu chưa thì giờ biết cũng chưa muộn.

    Tôi được xem là học sinh hoàn hảo: đẹp trai, thông minh, học giỏi, lại có năng lực đặc biệt – dịch chuyển không gian và bóng tối.

    Nhưng tôi không kể chuyện đó để khoe.

    Tôi kể... vì tôi có một bí mật.

    Một bí mật... chưa từng có ai ngoài gia đình biết.

    Từ năm mười tuổi, cơ thể tôi bắt đầu có một hiện tượng lạ: kỳ phát tình.

    Nghe thì buồn cười, nhưng nó hoàn toàn nghiêm túc.

    Vào những lúc phát tình, cơ thể tôi nóng bừng lên, từng tế bào như bốc cháy.

    Dù không muốn, tôi cũng phát ra một mùi hương kỳ lạ – thứ khiến người xung quanh trở nên mất kiểm soát.

    Họ chỉ muốn lao vào tôi như thể... tôi là con mồi duy nhất còn lại trên thế giới.

    Lúc đầu, tôi hoảng sợ.

    May mắn thay, mẹ tôi đã phát hiện kịp lúc và đưa tôi đến bệnh viện.

    Bác sĩ kết luận: đây là một trường hợp siêu hiếm – đến mức có thể tôi là người duy nhất mắc phải.

    Từ đó, tôi phải uống thuốc mỗi ngày để kìm hãm bản năng.

    Còn người luôn đi bên cạnh tôi – Geto Suguru – là bạn thân từ nhỏ.

    Trái ngược với tôi, cậu ấy mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống trong trại trẻ.

    Cậu từng rất nhút nhát, gần như không dám giao tiếp với ai.

    Nhưng tôi đã chìa tay ra cho cậu ấy một ngày nọ.

    "Từ giờ, tớ sẽ là bạn của cậu.

    Dù có chuyện gì, tớ cũng sẽ bảo vệ cậu."

    Kể từ khoảnh khắc đó, chúng tôi như hình với bóng.

    Thế mà giờ đây, cậu ấy lại muốn đổi vai: cậu ấy nói sẽ bảo vệ tôi.

    Tôi từ chối, nhưng cậu ấy cười:

    "Đến lượt tớ rồi."

    --------------------------quay trở lại nội dung chính-----------------------------

    Chiều hôm đó, tôi đứng đợi trước căng-tin trường.

    "Xin lỗi, để mày đợi." – Geto xuất hiện, tay cầm hai hộp đồ ăn.

    "Cảm ơn mày nhiều." – Tôi cười nhẹ.

    Trong lúc tôi ăn, tôi cảm nhận được ánh nhìn cứ dính chặt vào mình như kim châm.

    Tôi ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt say đắm của Geto.

    "...Nhìn cái gì mà nhìn lắm thế?"

    "Ờ... thì..." – cậu ấy ấp úng, quay mặt đi.

    Tôi bật cười, nhướn mày khiêu khích.

    "Đẹp trai thật đấy, nhưng nhìn hoài cũng vô duyên nha."

    Geto hờn mát: "Ừ thì mày đẹp... nhưng mà tự luyến thì không ai chơi đâu."

    "Vãi cả lìn.

    Dám khịa bố hả?"

    Tôi nhún vai, đấm cậu ấy nhẹ – nhẹ đến mức khiến hắn... bay xa cả trăm mét.

    "Á á á!

    Cái tay của tao!!" – Geto la toáng.

    Tôi khoanh tay, hừ lạnh.

    "Dám khịa hả?

    Cái giá phải trả đó."

    --------------------------------tua tới lúc ra về-------------------------------------

    Tan học.

    Tôi vừa bước tới cổng trường thì thấy Geto đang đứng chờ.

    "Mày đứng đây làm gì?" – Tôi hỏi.

    "Chờ mày về chung."

    "Tưởng mày về rồi.

    Mai mốt không thấy tao thì cứ về đi."

    "Biết rồi, biết rồi." – Geto cười, lùi lại nửa bước rồi chìa tay ra.

    "Giờ thì về cùng nha?"

    Tôi gật đầu.

    Nhưng đúng lúc cả hai quay người bước đi, một giọng nói trầm khàn vang lên từ xa:

    "Satoru!

    Anh ở đây!"

    Tôi sững người lại.

    Tiếng bước chân vang lên...

    Một người đàn ông cao lớn, mái tóc đen rối bù, đôi mắt u tối như màn đêm – Fushiguro Toji – xuất hiện.

    ------------------------------------dây phân cách----------------------------

    Anh ta tên là Toji Zenin, 20 truổi.

    Ảnh là con của công ty đâng hợp tác với gia đình tôi.

    Ba mẹ anh ta rất cưng chiều con cái nên hiện tại anh ta đang sống riêng tại căn biệt thự mà ba anh ấy mua cho.

    Mới đầu tôi cũng chẳng quen biết gì với anh ta nhưng nhờ kỳ phát tình lần đầu của tôi nên cả hai mới quen nhau.

    Lúc đó là buổi tối, tôi đang đi dạo trong một con hẻm nhỏ thì bỗng kỳ phát tình ập tới đột ngột.

    Cũng nhờ lần đó mà tôi đã phá cái thai của tôi và anh ta...

    1 năm trước

    Satoru đang đi dạo thì bỗng kỳ phát tình đến một cách bất chọt làm cậu khó chịu.

    Satoru: *Mẹ kiếp, kỳ phát tình tới rồi sao?*//ngã khuỵu xuống đất// *Biết vậy lúc nãy mang theo thuốc đi theo luôn cho rồi!*

    Toji: //đang đi lạc// *Đm, tự nhiên lại bị lạc đường luôn!*

    Satoru: Nè, anh gì ơi?

    Làm tình với tôi không? //mất dần sự tỉnh táo//

    Toji: //đỏ mặt// *Wtf, bộ cậu ta là trai bao hay gì mà lại nói thế!*

    Satoru: //giật bắn// A hức!

    Toji: *Có khi nào cậu ta là người hiếm có thể phát tình không?!*

    Satoru: Làm ơn giúp tôi đi, xin anh đó!

    Toji: //biến mất//

    Satoru: Bị từ chối rồi, giờ sao đây? //tủi thân//

    Toji: //bế Gojo// Ừ thì... tôi sẽ giúp cậu!

    Satoru: //hôn Toji//

    Toji: //hôn sâu//

    Tôi và anh ta làm tình tới sáng hôm sau.

    Khi mở mắt ra thì tôi đang ở căn nhà riêng của anh ta và cũng dần nhận ra anh ta là con đối tác của cha mẹ tôi.

    Lúc đó tôi hơi hoản nên đã mặc quần áo xong liền chạy đi như bay.

    Vậy mà không hiểu làm sao mà anh ta có được số điện thoại của tôi.

    Anh ta nói sẽ giúp tôi giải toả kỳ phát tình khi tôi tới kỳ nên tôi đã đồng ý.

    Nhưng tôi đã sai khi đồng ý điều đó vì anh ta là người chiếm hữu cao.

    Nếu tôi để thằng con trai nào chạm vào mình thì anh ta sẽ đánh và tra tấn tôi đến nỗi mình tôi bầm tím hết cả lên.

    --------------------------------quay trở lại hiện tại--------------------------

    Satoru khựng lại trong giây lát khi nghe tiếng gọi.

    Đôi mắt cậu khẽ mở to, rồi gần như vô thức quay người bước về phía giọng nói quen thuộc ấy.

    "Toji?" – Giọng cậu có chút ngập ngừng, rồi bật thành câu hỏi.

    "Anh làm gì ở đây?"

    Toji không trả lời ngay.

    Thay vào đó, hắn vươn tay, kéo cậu ôm vào lòng trước bao ánh nhìn.

    Vòng tay ấy mạnh mẽ, nhưng lại khiến cậu lạnh sống lưng.

    "Anh tới để đón em về." – Hắn nói nhỏ, hơi thở phả nhẹ bên tai.

    Phía sau, Geto nắm chặt quai cặp.

    Gương mặt cậu tối sầm lại, từng đường nét cứng đờ.

    Cậu tiến lại một bước.

    "Satoru, mày nói mày sẽ về cùng tao, đúng không?"

    Toji liếc sang.

    Đôi mắt hắn sâu thẳm như vực tối.

    "Em muốn về với anh..." – hắn hỏi, ngữ điệu nhẹ bẫng nhưng ẩn chứa sự nguy hiểm – "...hay là về với bạn em?"

    Satoru cứng người.

    "E-Em... em muốn về với Ge—"

    Bàn tay Toji siết chặt cổ tay cậu một cách âm thầm.

    Không ai thấy, trừ một người.

    Geto.

    Đôi mắt cậu lướt xuống, kịp nhìn thấy vết đỏ nhạt đang hiện lên trên cổ tay Satoru.

    Sự tức giận âm ỉ bốc lên.

    Toji mỉm cười, ánh mắt u ám:

    "Không sao đâu, em cứ nói thật đi."

    Giọng Satoru nhỏ lại, run rẩy:

    "Em... muốn về với a-anh."

    Một nhát dao như xuyên vào tim Geto.

    Cậu quay mặt đi, nhếch môi cười buồn.

    "Cả hai cứ về đi." – giọng cậu khàn khàn.

    "Tao tự về được."

    Satoru lí nhí: "Uk, vậy... mày về cẩn thận nha."

    "Ừ."

    Toji nắm tay cậu: "Em ra xe chờ anh chút."

    "Vâng ạ." – Satoru khẽ cúi đầu rồi đi khuất.

    Chỉ còn lại hai người.

    Toji xoay người lại, vẻ lịch sự biến mất hoàn toàn.

    Hắn nhìn thẳng vào Geto với một nụ cười nửa miệng, chất chứa thách thức:

    "Hình như cậu cũng có tình cảm với Satoru thì phải?" – hắn nói khẽ, giọng như một nhát châm vào lòng kiêu hãnh.

    "Nhưng tôi khuyên cậu nên từ bỏ đi."

    Geto siết chặt nắm tay.

    "Anh là gì của cậu ấy mà tôi phải nghe?"

    Toji cười khẩy, ánh nhìn sắc như dao.

    "Nếu cậu đã hỏi..." – hắn cúi sát hơn, thì thầm từng chữ. – "Tôi là bạn tình của Satoru."

    --------------------------đôi lời từ tác giả--------------------------------

    tác phẩm của tôi có thể sẽ khác rất nhiều so với mạch truyện chính, nói đúng hơn là ở một thế giới khác.

    do tôi mới viết nên có gì sai sót thì mọi người có thể của hộ tôi nhé!!

    iu mọi người đã ủng hộ tôi

    à mà thông báo như sau:

    Tác phẩm này có 2 phần: phần 1 gồm 18chapper và phần 2 gồm 16chapper, có thể tôi sẽ thêm 2 chap ngoại truyện

    Thứ hai tuần sau sẽ có chapper 2
     
    (Allgojo) Tình Yêu Của Những Kẻ Cuồng Loạn
    chapper 2:Mối Quan Hệ Phức Tạp


    Tiếp nối chap trước

    Trời sẩm tối.

    Từng vạt nắng cuối cùng rơi xuống sàn gỗ lạnh lẽo trong căn biệt thự yên tĩnh đến nghẹt thở.

    Ở một góc phòng khách, Toji đứng khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc lạnh nhìn Geto – người con trai có ánh mắt không chịu khuất phục.

    - Vậy nên- Toji khẽ nhếch môi, từng từ như dao cứa vào không khí- xin cậu tránh xa Satoru ra đi.

    Cậu không giành được em ấy đâu.

    Geto nheo mắt, gương mặt lộ vẻ khinh thường.

    Toji vẫn nói tiếp, giọng khàn đặc vì tức giận kiềm nén:

    -Nếu cậu còn cố chấp... tôi sẵn sàng làm mọi cách.

    Kể cả khiến Satoru tổn thương.

    Chỉ cần em ấy ở bên tôi... mãi mãi.

    Không đợi phản ứng, Toji quay người bỏ đi, từng bước chân nặng nề như muốn đóng lại mọi hy vọng cuối cùng.

    Geto đứng lại, nhưng không im lặng.

    Cậu bật cười.

    Không phải tiếng cười nhẹ nhõm, mà là cười cay đắng, bất cần.

    -Đừng mong tôi từ bỏ - Geto gằn từng chữ -Dù có chết, tôi cũng không buông tay khỏi người tôi thương.

    Satoru là của tôi.

    Về tới nhà của Toji

    Trong căn phòng ngủ tầng hai, Satoru khụy xuống sàn.

    Máu rịn ra nơi trán, vệt đỏ loang lổ trên nền gỗ.

    Cậu bị đánh mạnh đến mức đầu va vào góc tủ.

    Toji xuất hiện gần như ngay sau đó.

    Không vội vã, nhưng đầy lạnh lùng.

    Gã túm lấy mái tóc bạc dài rũ rượi của cậu, kéo ngẩng mặt lên.

    - Em với thằng đó là gì của nhau?– giọng Toji đầy nghi hoặc và chiếm hữu - Người yêu à?

    Satoru nhăn mặt vì đau, mắt vẫn nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt.

    - Không... chỉ là bạn thôi - cậu thở hắt ra, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

    - Bạn?

    - Toji nhếch môi -Thân thiết kiểu đó mà gọi là bạn?

    Em nghĩ tôi ngu ngốc đến mức tin được sao?

    -Anh không có quyền hỏi! – Giọng Satoru bất ngờ trở nên sắc lạnh.

    -Anh và tôi chỉ là bạn tình.

    Chúng ta chẳng có ràng buộc nào hết!

    Toji sững lại một giây.

    Đôi mắt gã chợt tối sầm.

    Tay siết tóc cậu chặt hơn, đau đến mức Satoru rít khẽ.

    -Dù chỉ là bạn tình, tôi không thích dùng chung bất kỳ thứ gì với kẻ khác.

    Còn nếu em muốn rời bỏ tôi... thì hãy trả lại tất cả.

    Từng thứ một.

    Gã ném ánh nhìn khinh miệt rồi quay đi.

    "Tôi phải đến công ty.

    Còn em, tối nay... nhịn cơm đi."

    Cánh cửa đóng sập lại, để lại căn phòng trống rỗng và ánh mắt ngấn lệ của Satoru.

    Đêm đến.

    Phòng tắm vang tiếng nước chảy đều.

    Satoru bước ra, mái tóc dài đã được lau khô sơ qua.

    Trên gương mặt tái nhợt là vài vết trầy, một bên má hơi sưng.

    Cậu lặng lẽ mở hộp y tế, lấy băng gạc và thuốc sát trùng.

    Từng động tác quen thuộc, nhưng lần nào cũng run rẩy.

    -Baba, mama... – cậu thì thầm, giọng nghẹn lại – Khi nào mới về nước vậy?

    Con không muốn sống thế này nữa.

    Con sợ...

    Tiếng gõ cửa vang lên.

    Nhẹ, nhưng rõ.

    -Vào đi, cửa không khoá -Satoru đáp, không quay đầu lại.

    Toji bước vào, trên tay là khay đồ ăn còn nóng.

    -Anh đến làm gì? – giọng Satoru đều đều, lạnh nhạt.

    -Anh... mang cơm cho em.

    Satoru nhìn thoáng qua khay đồ rồi bật cười khẩy:

    -Thật mâu thuẫn.

    Ban trưa còn cấm em ăn, giờ lại tự tay mang đến?

    -Anh chỉ... giận quá thôi -Toji lúng túng.

    Satoru nhận lấy đồ ăn, cúi nhẹ đầu.

    -Cảm ơn.

    Anh về phòng đi.

    -Vết thương đỡ chưa?

    -Toji hỏi nhỏ.

    -Không sao.

    Đừng lo.

    Về đi.

    Bất ngờ, Toji bước tới, ôm chặt cậu từ phía sau.

    -Xin em...

    đừng giận nữa được không?

    -Em không giận. – Satoru đáp nhanh –Chỉ là... em không muốn nói chuyện.

    -Vậy... cho anh ngủ cùng em đêm nay nhé?

    -Anh mơ đi.

    -Không chịu đâu! – Toji giả vờ làm nũng, giọng như một đứa trẻ.

    -Anh sẽ nằm đất cũng được!

    Satoru đẩy nhẹ gã ra, lắc đầu.

    'Đừng làm loạn nữa... em đau đầu lắm rồi."

    Toji cười hối lỗi.

    "Vậy cho anh nằm cạnh thôi, không đụng vào em đâu, được không?"

    -Được.

    Miễn là anh đừng ăn em. – Satoru thở dài.

    Toji bật cười.

    "Được ngủ chung với vợ yêu là vui rồi.

    Mấy chuyện khác...

    để bữa khác anh ăn cũng được."

    Satoru đỏ bừng mặt.

    "Đừng có gọi như vậy nữa..."

    Toji nhìn cậu chăm chú, rồi cười nhẹ.

    "Ngại à?

    Em đáng yêu thật đấy."

    Thứ hai tuần sau sẽ có chapper 3
     
    (Allgojo) Tình Yêu Của Những Kẻ Cuồng Loạn
    chapper 3: Sự Xáo Trộn Trong Tâm Trí


    6 giờ sáng

    Tiếng chuông báo thức vang lên trong căn phòng im lặng, kéo Satoru khỏi giấc ngủ sâu.

    Ánh sáng mờ nhạt từ cửa sổ chiếu vào phòng, làm sáng bừng gương mặt cậu.

    Đã 8 giờ sáng rồi...

    Đã muộn rồi, nhưng cậu vẫn không thể rời khỏi chiếc giường ấm áp.

    Đôi mắt cậu mở chậm, hơi mơ màng.

    Tao phải đi học rồi sao? – cậu tự hỏi, nhìn đồng hồ với sự ngán ngẩm.

    Trong đầu Satoru hiện lên hình ảnh Toji, và ngay lập tức cảm giác mệt mỏi dâng lên.

    Cậu có thể ngủ thêm chút nữa, nhưng mọi thứ lại không cho phép.

    Cậu đứng dậy, lấy tay tháo chiếc băng mắt xuống.

    Một thế giới mờ mịt hiện lên trước mắt, nhưng cậu không quan tâm.

    Mọi thứ xung quanh trở nên nhòe đi, chỉ có hình ảnh Toji trong đầu là rõ nét.

    Chưa kịp làm gì, đột nhiên một lực mạnh mẽ kéo cậu lại.

    Toji, với năng lực của mình, đã nhanh chóng giật cậu trở lại giường.

    Toji: "Em định đi đâu vậy?" – giọng nói trầm ấm nhưng mang theo sự chiếm hữu.

    Satoru ngạc nhiên, rồi bực bội.

    "Anh làm gì vậy?

    Em phải đi học rồi!" – giọng cậu đã bắt đầu lộ ra chút mất kiên nhẫn.

    Toji: "Không được.

    Anh không cho em đi đâu hết.

    Nằm thêm chút nữa đi, dù gì cũng còn sớm mà."

    Câu nói của Toji khiến Satoru chỉ biết thở dài, ánh mắt như sắp ngừng lại với cái mệt mỏi không muốn đối diện.

    "Được rồi... nhưng chỉ mười phút nữa thôi đấy."

    Những phút đó trôi qua, không gian yên tĩnh và thoải mái, Toji cứ ôm Satoru như vậy, không cho cậu thoát ra.

    Satoru mặc kệ, không có sức lực để tranh cãi.

    Cậu cứ nằm trong vòng tay Toji, ngắm nhìn trần nhà với những suy nghĩ mông lung.

    Cùng lúc đó, tại trường...

    Geto đứng ở hành lang, đôi mắt của cậu di chuyển khắp nơi, không ngừng tìm kiếm.

    Cậu không thể làm gì khác ngoài việc chờ đợi Satoru.

    "Sao hôm nay cậu ấy đến muộn thế?" – những câu hỏi cứ xoáy vào tâm trí Geto.

    Một cảm giác lo lắng không thể xua tan được.

    Sau một lúc, cuối cùng Satoru xuất hiện, bước vào với vẻ mặt có phần thờ ơ, nhưng ánh mắt vẫn không che giấu được chút mệt mỏi.

    Satoru: "Tao đến rồi đây.

    Có chuyện gì không?" – Câu hỏi lạnh lùng, dường như muốn cắt đứt sự im lặng.

    Geto: "Cậu đến muộn đấy.

    Có chuyện gì à?" – Giọng Geto đầy lo lắng, không thể giấu được sự bồn chồn.

    Satoru: //Cười khẩy, có chút mệt mỏi// "Không có gì đâu, chỉ là bị... làm phiền chút thôi."

    Geto nhìn Satoru, không khỏi lo lắng.

    "Mày bị ai làm phiền thế?

    Nếu có ai làm tổn thương mày, tao sẽ..."

    Satoru: //Ngắt lời// "Tao không sao đâu.

    Đừng lo lắng quá!" – Giọng nói của cậu lộ rõ sự mệt mỏi, và một chút cố gắng giấu diếm.

    Geto: //Đưa tay lên, nhưng lại buông xuống một cách thất vọng// "Cậu đúng là... mãi không chịu nói thật với tao."

    Satoru chỉ cười nhạt.

    "Mày vẫn vậy à, quá lo lắng cho tao.

    Tao tự xử lý được."

    Trong khi đó, tại một góc sân trường...

    Một cô gái nhỏ nhắn, có mái tóc vàng óng ánh, đang lao về phía Satoru với vẻ mặt háo hức.

    "ANH GOJO, ANH GOJO!" – Nobara hét lên, khiến bao ánh mắt xung quanh đều đổ dồn về phía cậu.

    Satoru cảm nhận được sự hiện diện của cô gái ngay từ khi nghe thấy giọng nói ấy, nhưng vẫn giữ bình tĩnh như thể mọi chuyện không liên quan đến mình.

    Geto: //Đen mặt, nhìn Nobara với ánh mắt khó chịu// "Mày là ai mà dám động vào cậu ấy?"

    Nobara: //Giọng điệu chua chát, nhìn Geto với vẻ thách thức// "Tôi là bạn thân của Gojo, làm gì?"

    Geto: //Cười mỉa// "Tốt nhất là mày nên tránh xa cậu ấy ra."

    Satoru ngẩng đầu, nhìn tình huống này với vẻ mặt không rõ ràng, nhưng trong lòng lại có một chút khó chịu.

    Toji lại đang tác động vào cậu, bây giờ là Geto.

    Mọi thứ cứ như thể đang bị chia cắt, và cậu là người phải đứng giữa.

    Satoru: "Thôi mà, đừng căng thẳng.

    Nobara chỉ muốn chào tôi thôi mà." – Cậu cố gắng làm dịu tình hình, nhưng lời nói của cậu lại không thể xoa dịu được sự căng thẳng trong không khí.

    Nobara: //Lạnh lùng, nhưng cũng có chút vui vẻ// "Hà hà, chỉ là muốn gặp anh thôi mà.

    Không cần phải làm lớn chuyện thế."

    Satoru có thể cảm nhận được một thứ gì đó trong mắt Geto, sự lo lắng và giận dữ.

    Nhưng cậu không biết phải làm gì để ngừng lại những mâu thuẫn đang dần kéo gần nhau.

    Nobara: "Chúng ta đi chơi sau giờ học nhé!

    Tôi sẽ cùng anh đi, Gojo."

    Satoru: //Nhìn qua Geto, rồi quay lại nhìn Nobara với vẻ mặt nửa cười nửa khó xử// "Được rồi, vậy ra chơi mình gặp nhau sau nhé."

    Cậu quay lại với Geto, ánh mắt có chút xa cách.

    "Đi thôi, nếu không sẽ trễ học."

    Geto: //Mỉm cười, nhưng nụ cười ấy có chút gượng gạo, trong lòng vẫn có một sự không an tâm nào đó// "Được rồi, đi thôi."

    Giới thiệu nhân vật mới

    Tên: Itadori Sukuna và Itadori Yuuji.

    Cả hai là những người mới chuyển đến trường, không chỉ có ngoại hình nổi bật mà còn là những "badboy" với quá khứ phức tạp.

    Được biết, họ đã từng đốt cháy hơn 5 ngôi trường, nhưng đây chỉ là phần nhỏ trong bí ẩn về họ.

    Quay lại câu chuyện...

    Tiếng xôn xao bắt đầu vang lên từ phía quần chúng.

    Mọi người bàn tán về hai anh chàng mới chuyển đến, và không ai có thể rời mắt khỏi họ.

    Satoru: //Nhìn hai người mới, rồi quay qua Geto, thì thầm// "Họ là ai vậy?"

    Geto: //Ánh mắt sắc lẹm, quan sát kỹ hai người mới// "Cứ để họ tự lo đi.

    Chắc chắn là sẽ có chuyện."

    Quần chúng: "Hai cậu đẹp trai quá!

    Cả hai đều làm hotboy của trường này rồi đấy!"

    Satoru: //Nhướng mày, rồi nhìn vào hai người mới với ánh mắt khó tả// Tại sao cả trường lại ồn ào như vậy về họ?

    Itadori Sukuna và Yuuji: //Nhìn nhau, ánh mắt đầy sự kiêu ngạo và không hề bận tâm đến những lời bàn tán// "Hotboy của trường này là ai?"

    Quần chúng: "Á, họ đẹp quá, nhìn mà không dám nói gì!"

    [hết chap 3]

    Thứ hai tuần sau sẽ có chapper 4
     
    (Allgojo) Tình Yêu Của Những Kẻ Cuồng Loạn
    chapper 4:Những Quyết Định Bất Ngờ


    [nối tiếp chap trước]

    Sukuna và Yuuji:

    Thằng tóc xanh đó là hotboy sao?

    Nhìn chẳng đẹp bằng anh em bọn mình mà nói đẹp cái nổi gì?

    Sukuna: Khoan, nếu mà bọn mình làm bạn với cậu ta thì có thể nổi tiếng như cậu ta!

    Khi lợi dụng cậu ta để có tiếng trong trường này xong thì có thể vứt cậu ta và sỉ nhục cậu ta như một con chó!

    Yuuji: Ý anh rất hay đó anh trai!

    Sukuna: Haha, rất vui nhận được lời khen từ mày đó em trai~!

    Cả hai: //Đi về phía nhóm Gojo//

    Sukuna: "Rất vui được gặp hotboy của trường này nha~!" //thảo mai//

    Satoru: "À... vâng, rất vui được gặp cả hai anh em."

    Yuuji: "Haha, tụi tôi cũng vậy!

    Chắc muốn gặp!

    Anh em tụi tôi có thể làm bạn với cậu không?"

    Geto: Sao mình... không đọc được suy nghĩ của họ chứ?

    Nếu như mình không đọc được suy nghĩ của họ... thì có nghĩa họ có năng lực mạnh hơn mình.

    Nhưng dù không đọc được suy nghĩ của bọn này thì cũng biết tụi này cũng éo tốt lành gì!

    Yuuji: //Đưa tay ra ngỏ ý bắt tay//

    Satoru: "Ờm thì... cũng được-"

    Cả hai: //Âm thầm mỉm cười đắc thắng//

    Geto: //Đi tới chỗ Gojo// "Xin lỗi, nhưng tụi này còn có việc bận, không thể nói chuyện với 2 người lâu được nên xin phép đi trước!"

    Satoru: //Thấy sai sai// "Chúng ta có việc bận sao?"

    Geto: "Chúng ta có đấy!

    Được rồi, xin đi trước." //Dịch chuyển cùng Gojo//

    Nobara: Ụ mé, lúc nào cũng bỏ quên mình! //Rời đi//

    Yuuji: "Tôi thấy kết thân với thằng đó còn khó hơn tôi nghĩ!"

    Sukuna: "Đúng thế, khó thật.

    Tao thấy thằng đầu đen nó rất cảnh giác với bọn mình nên nghĩ cách khác để làm bạn với thằng hotboy thôi."

    Điện thoại: Reng reng

    Yuuji: //Bắt máy// "Gọi tao có chuyện gì?"

    Đàn em: "Dạ thưa đại ca, có thằng đối diện trường mới của hai anh tự xưng làm trùm bên đó.

    Tụi nó nghe danh của 2 anh và muốn 2 anh solo với 50 tên đàn em của nó.

    Tụi nó hẹn 8h, địa điểm ở hẻm XXX ạ."

    Sukuna: "Được, nói với thằng đó là cấm đem theo đồ chơi vì anh em tụi tao thích chơi tay không."

    Yuuji: "Khi bắt đầu solo thì kiểm coi nó có đem đồ chơi không, nếu tụi nó mà đem theo đồ chơi thì giết hết cho tao!"

    Đàn em: "Vâng ạ, em xin tắt máy trước." //Tắt máy//

    Yuuji: //Cất máy//

    Sukuna: "A~ Tối nay chắc chắn sẽ vui lắm đây!" //Thích thú//

    Yuuji: "Đúng thế và tối nay tụi mình sẽ chơi hết mình!"

    Cả hai: Sẽ tuyệt vời lắm cho coi~

    Ra về

    Toji: //Đứng đợi//

    Satoru: //Đi ra//

    Toji: //Thấy Gojo liền vẫy tay gọi// "Satoru!"

    Satoru: //Nghe thấy tiếng gọi liền đi tới// "Được rồi, ta về thôi."

    Toji: "Uk.

    Mà cậu bạn hay đi với em đâu rồi?"

    Satoru: "Hôm nay nó chọc bà cô dạy toán trong lớp em, bị bả phát hiện rồi bị phạt trong lớp nên em mới đi một mình nè."

    Toji: //Cười khẩy// "Haha, tội bạn em thật đó!

    Nghiệp đó cưng, cho chừa tật NGU!

    Được rồi, mình về thôi."

    Satoru: "Dạ, về thôi."

    Tại biệt thự...

    Satoru: //Đi vào nhà//

    Toji: //Đi theo sau//

    Satoru: //Sực nhớ ra// "A, đúng rồi.

    Anh Toji, em xin về thăm Sarumi được không?" //Đứng lại// "Vì mai là sinh nhật em ấy rồi."

    Toji: "Em định đi trong hôm nay sao?

    Dù gì mai mới sinh nhật em ấy mà."

    Satoru: "Đúng vậy, nhưng mà em cần phải về sớm để em và em ấy còn tâm sự với nhau và đi chơi cùng nhau nữa!

    Với lại em nghĩ sẽ ở đó 1 tuần rồi em sẽ về ở cùng anh."

    Toji: //Hơi buồn// "Nếu vậy... anh có thể đi cùng được kh-"

    Satoru: "Không, anh còn nhiều việc mà lo làm đi.

    Làm không xong mà nói em là em cãi lại đấy!"

    Toji: Nhưng anh sắp xếp được mà... //Hơi nhói// "Vậy em định chừng nào đi?"

    Satoru: "Có lẽ bây giờ luôn."

    Toji: "Được rồi, vậy em đi đi."

    Satoru: "Nếu anh cho thì em xin phép." //Đi thay đồ//

    Toji: //Khó chịu// Anh có thể sắp xếp để đi cùng em mà, em biết điều đó mà?

    Nhưng tại sao em lại không cho anh đi cùng?

    Bộ từ trước tới giờ em ở với anh nhưng chẳng có tí tình cảm nào với anh sao? //Khóc// Thì ra từ trước giở chỉ là mình đơn phương...

    Em ấy càng làm như vậy chỉ khiến mình muốn có được em ấy hơn!

    Một lúc sau...

    Satoru: //Đi ra//

    Toji: //Mặt buồn bã đi theo sau// "Tới nơi nhớ điện cho anh đấy!"

    Satoru quay lại thì thấy bộ mặt buồn bã của gã liền đi tới gần gã.

    Satoru: //Ôm lấy gã// "Em biết anh lo cho em, nhưng đừng lo em tự lo được mà."

    Toji: //Kéo cậu lại gần mình hơn// "Anh nghĩ em nên suy nghĩ lại đi.

    Cho anh đi chung đi, anh hứa sẽ ngoan m-"

    Satoru: //Hôn gã//

    Toji: //Đỏ mặt//

    Satoru: "Anh ngoan mà ở nhà đi, em biết là anh có thể sắp xếp nhưng mà em không muốn làm phiền anh.

    Thế nha, hẹn gặp anh tuần sau." //Rời đi//

    Toji: //Ngơ ngác// Wtf... cái quần gì thế? //Chạm tay lên môi, đỏ toàn thân// Đây là sự thật, không phải mơ!

    Ôi mẹ ơi, em ấy tự động hôn mình! //Phấn kích// Hạnh phúc vcl
     
    (Allgojo) Tình Yêu Của Những Kẻ Cuồng Loạn
    Chapper 5: Sinh Nhật Không Ngờ


    [nối tiếp chap trước]

    Tiếng chuông cửa: Ting ton, ting ton

    Sarumi: Ai bấm chuông cửa thế nhỉ? //đi ra mở cửa// //thấy Gojo liền bất ngờ, nhường đường cho Satoru vào nhà//

    Satoru: //đi vào nhà// //dang tay ra định ôm Sarumi//

    Sarumi: Anh hai! //lao đến ôm lấy Satoru// Lâu rồi không gặp, nhớ anh quá cơ!

    Kun: Sarumi, cậu đâu rồi, làm gì ở ngoài đây vậy? //bước ra, thấy Satoru liền ngạc nhiên// Mày là thằng nào mà lại vào đây nói chuyện thân mật với vợ tao? //lôi vũ khí ra//

    Satoru: //hơi rén//

    Sarumi: Bình tĩnh nào, Kun, không phải người lạ đâu!

    Là anh trai tôi đó! //hơi sợ//

    Kun: //bất ngờ liền cất vũ khí, cúi đầu xin lỗi// E-em xin lỗi, tại em không biết, mong anh bỏ qua ạ

    Satoru: Không sao đâu, anh không giận đâu!

    Sarumi: Mà anh hai qua đây làm gì vậy?

    Satoru: Thì sinh nhật em đó.

    Sarumi: Nhưng ngày mai mới sinh nhật em mà :Đ

    Satoru: //bất lực// Thì mai sinh nhật nên mới qua trước ngày để chơi với em.

    Sarumi: //vui mừng// Vậy hai anh em mình đi shopping đi!

    Chồng em bao 🙂))

    Satoru: Cũng được.

    Tại siêu thị...

    Sarumi: //chạy vào// SHOPPING?!

    Satoru + Kun: //đi theo sau//

    Tới quầy đồ ăn, Sarumi liền mua một đống đồ.

    Sau khi thanh toán, cậu liền mukbang.

    Bỗng nhiên...

    Điện thoại: Reng reng

    Sarumi: Ai điện anh kìa //quay lại phía Satoru//

    Satoru: //lôi điện thoại ra// Alo?

    Toji: [Satoru, anh nhớ em vãi!] //làm nũng//

    Sarumi: //nói với Kun// Mua cho tớ cây kem đi, ck~

    Toji: [Em mới đi có mấy tiếng mà anh tưởng mấy năm rồi! //nũng nịu//]

    Kun: //đáp Sarumi// //khoái khoái// Ok, tớ mua liền.

    Toji: [Mà em đang làm gì thế?]

    Satoru: Em đang đi chơi với thằng em của em.

    Toji: [Thế em đi chơi đi, về gọi cho anh.]

    Satoru: Dạ, tạm biệt anh y- //xịt keo khi nhớ ra một chuyện-> mặt tái mét//

    Sarumi: //nhìn vẻ mặt anh trai// Mới gọi xong mà mặt anh đã tái mét rồi, sao thế?

    Satoru: Anh nuốt moẹ cục singum luôn rồi, khó chịu vãi! //khóc//

    Sarumi: //lo sợ//

    Sau một hồi cả 3 lượn lờ ở siêu thị, học đã chở về nhà.

    Sarumi đang chơi điện thoại thì thấy đột nhiên Satoru định đi đâu đó.

    Sarumi: Anh đi đâu vậy?

    Satoru: Anh đi mua bánh Caramen với bánh vòng về hai anh em mình coi phim chung.

    Sarumi: Vâng ạ!

    Satoru: Kun đâu mà để em chơi một mình vậy?

    Sarumi: Cậu ấy về nhà rồi vì mẹ cậu ấy từ nước ngoài về nên cậu ấy đi đón bà ấy rồi.

    Satoru: Ồ, vậy thôi anh đi nha.

    Sarumi: Dạ, anh đi cẩn thận.

    Satoru rời đi, nhỏ Sarumi liền lôi điện thoại ra chơi tiếp (nhóc bị nghiện đt rồi 🙂)))

    Khi mua đồ xong...

    Satoru: //đang đi trên đường// Đông người vãi, đành đi đường này vậy //bỗng dừng lại -> ngạc nhiên trước cảnh trước mặt//

    Hai anh em nhà Itadori đang nằm ngất dưới đất, người đầy máu me.

    Satoru: //sợ hãi// C-cái quái ...
     
    (Allgojo) Tình Yêu Của Những Kẻ Cuồng Loạn
    chapper 6: Báo Động Trên Sân Thượng


    Yuuji dần tỉnh lại, cậu từ từ mở mắt ra.

    Cậu bất ngờ không biết mình đang ở đâu.

    Cậu từ từ ngồi dậy, tuy vậy cậu vẫn còn ngỡ ngàng không biết ở đâu.

    Yuuji: Cái quái gì vậy nè? //cố gắng ngồi dậy hẳn// //nghi ngờ// Có người cứu mình sao?

    Nghe thấy tiếng động, Satoru vội chạy vào.

    Thấy Yuuji tỉnh dậy, anh cảm thấy an tâm hơn phần nào.

    Satoru: Ô, cậu tỉnh rồi à?

    Yuuji: Hotboy của trường à, cậu cứu tụi tôi sao?

    Satoru: Yes, tôi đã cứu 2 anh em nhà cậu. //kể lại// Tôi đang đi trên đường thì thấy cả 2 bị thương nên tôi đem về. //ngồi lên giường// Mà sao cả 2 lại bị thương vậy, đánh nhau à?

    Yuuji: Đúng, tụi nó đòi solo trước, nhưng đàn em của thằng "trồm lùn" bên trường đối diện chơi mất dạy nên tụi tôi mới bị thương.

    Mà hình như đàn em nó cũng đang học trường bên mình!

    Satoru thản nhiên nói: Sao không kiểm tra trước khi solo chi để tụi nó chơi xấu?

    Yuuji cố gắng cự cãi: Có kiểm mà, nhưng không hiểu sao lại như vậy nữa.

    Satoru: À mà tôi có làm đồ ăn cho cả hai đấy, cậu muốn ăn luôn bây giờ luôn hay đợi anh cậu tỉnh rồi ăn luôn?

    Yuuji phân vân: Chắc đợi thằng anh tỉnh rồi ăn luôn.

    Satoru: Cũng được, có gì chút nữa tự hâm lại đồ ăn nha.

    Yuuji: Tôi biết rồi, khỏi cần cậu nói!

    Satoru: Tôi nói vậy đó, biết rồi thì thôi. //nói rồi anh liền rời đi//

    Yuuji: Coi vậy mà thằng này tốt phết, đỡ hơn mấy thằng hotboy chảnh choẹ ở mấy trường cũ nhiều.

    Satoru đi ra ngoài.

    Nhưng thứ anh thấy trước mắt làm anh đứng hình tại chỗ.

    Đó là thằng em bé bỏng của anh đang nhún nhẩy rất chi là "tự kỉ".

    Thấy vậy, anh liền lên tiếng:

    Satoru: Em làm cái quần đùi gì vậy Sarumi? 🙂)

    Sarumi: Haha, không có gì đâu, em đang động kinh...

    A lộn, em lên cơn thôi, anh coi như có chuyện gì xảy ra đi ạ 🙂) mà họ tỉnh chưa anh?

    Satoru: Có 1 thằng tỉnh rồi, còn thằng nữa thì chưa.

    Sarumi: Ò, vậy thôi giờ em đi ngủ.

    Satoru: Ơ, không coi phim trước khi ngủ à?

    Sarumi: Thôi, em lười quá nên đi ngủ trước.

    Satoru: ĐCM, nói ba hồi như mẹ vậy 🙂) Chán quá, ra sau chơi xích đi vậy (Trẩu tre quá đi mất nhưng mà...

    Cũng đáng yêu ha).

    Một lúc sau...

    Sukuna: //tỉnh dậy// Hửm, mình ở đâu vậy nè? //ngồi dậy// Mé nó, nhức đầu vãi, tao mà bớt thì sẽ xử lý đứa đâm em tao! //khó chịu//

    Yuuji: Ô, anh em tỉnh rồi.

    Sukuna: Ai cứu tụi mình?

    Yuuji: Thì thằng hotboy trong trường mình đó.

    Sukuna: À, cái thằng hotboy tự cao á hả?

    Tưởng nó như mấy thằng hotboy trường mình chứ. 🙂)

    Yuuji: Anh à, nó khác với mấy thằng đó mà.

    Tôi thấy nó cũng tốt đó chứ!

    Sukuna: Ừ thì nó cũng tốt, thấy người gặp nạn là nó cứu luôn không cần biết quen hay không.

    Yuuji: Tôi thấy nó không tệ như tôi nghĩ, cũng tốt đó chứ.

    Nè, nó có làm đồ ăn cho tụi mình đấy, tôi đợi anh dậy rồi xuống ăn chung.

    Sukuna: Uk, vậy xuống ăn thôi, tao cũng hơi đói rồi.

    Sau khi ăn xong

    Sukuna + Yuuji: //đi về phòng//

    Yuuji: //nhìn qua cửa sổ -> dừng lại// Giờ này có người ở ngoài sao? //Đi ra đó//

    Trong khi đó, Satoru đang ngồi chơi xích đu một mình trong vườn.

    Satoru: Mé ơi, nó chánnnnnn.

    Yuuji: //Đi tới chỗ Satoru// Ê Satoru, làm gì mà cậu...

    Satoru: //giật mình ngã về phía sau// [Uỳnh] Á, mày dám hù tao, tao về mét mẹ! 😭 (tg: gì vậy, nhớ anh Satoru mạnh mẽ lắm mà 🙂))) Cậu làm gì vào giờ này vậy, sao không ngủ đi?

    Yuuji: Tôi thấy có người ở bên ngoài nên ra xem là ai, mà lẽ ra câu này tôi hỏi cậu mới đúng, làm gì mà giờ này chưa ngủ 🛌?

    Satoru: Tại chưa buồn ngủ, mà ở dưới đây hơi muỗi, lên sân thượng cùng tôi không?

    Yuuji: Cũng được, dù gì tôi cũng chưa buồn ngủ.

    ———— Tua, trên sân thượng ————————————

    Yuuji đang ngắm trăng.

    Satoru mang đồ ăn tới, đứng đằng sau Yuuji và nói 🗣

    Satoru: Ê ku, cà phê ☕️ nè ba!

    Uống đi rồi thức tới sáng!

    Yuuji: //Quay lại// A, cảm ơn nhiều //nhận lấy rồi uống//

    Satoru: Tôi thấy cậu nhìn sao ⭐️ cả buổi, cậu thích ngắm sao lắm à?

    Yuuji: Yes, tôi rất thích ngắm sao.

    Satoru: //cười// Haha, tôi cũng vậy nè.

    Tôi hay ngắm sao lúc mình buồn hay hờn đời 🙂)

    Yuuji: //nhìn chằm chằm vào Satoru -> đỏ mặt// Tôi... hơi buồn ngủ nên đi về phòng trước...

    Satoru: Uk, cậu về ngủ trước đi, ngủ ngon nha.

    Yuuji: //đi về phòng//

    Sau khi Yuuji rời đi, Satoru liền uống hết lon nước rồi trở về phòng đi ngủ 💤

    Sáng hôm sau

    Sukuna đang ngủ chảy hết nước dãi 🤤, đột nhiên hắn tỉnh dậy.

    Hắn nhận thấy trời đã sáng nên liền ngồi dậy.

    Sukuna: Sáng rồi sao?

    Yuuji ơi, mày đâu rồi //đứng hình trước cảnh tượng của Yuuji//

    Yuuji: Vcl, làm mẹ gì cười đẹp vãi như thiên thần 🫣 (thằng bé thức suốt đêm chỉ để nghĩ đến mỗi em 🙂))) Má ơi, nhìn là chỉ muốn đụng thôi (tg: có cần thằng thắng vậy ko anh.

    Yuuji: có, rất cần thiết).

    Tôi muốn có em, vợ tương lai của tôiiiiiiiii❤️

    Sukuna thấy vậy liền đi tới chỗ thằng bé xem nó có làm sao không (tg: có đó, nó lên cơn điên rồi đó).

    Yuuji: Tôi muốn làm em chết mê chết mệt vì ku tôi...

    Sukuna: // xoay người thằng em về phía mình + nhìn nó bằng ánh mắt kì thị// Mày không ngủ đúng không?

    Hỏi sao nói một mình như thằng tự kỉ, chắc không ngủ nên khùng luôn rồi ;-;

    Yuuji: //cáu// Tôi đâu có khùng, chỉ là đang thích một người thôi!

    Sukuna: //bất ngờ + phấn khích// Giề?!

    Mày crush người ta hả?

    Cô gái nào may mắn quá vậy???

    Yuuji: Anh nói cô gái nào cơ? //chưa hiểu chuyện gì//

    Sukuna: Thì cô gái mà mày thích chứ ai!

    Yuuji: Người tôi thích là con trai mà! 🙂)

    Sukuna: //há hốc mồm//

    (Xàm quá, tua)

    Satoru: Các cậu không thay đồ đi học à?

    Yuuji và Sukuna mặt ửng đỏ khi thấy body nuột nuột của Satoru.

    {bộ đồ và body minh họa}(đến tg còn mê chứ nói gì các anh🤭)

    Satoru: Sao nhìn dữ vậy?

    Lo thay đồ đi, trễ bây giờ!

    Còn đồ thì khỏi lo, tao cho mượn nè!

    Mặc đi, có gì giặt trả tao sau. //đưa đồ cho họ//

    Satoru: Sao nhìn dữ vậy?

    Lo thay đồ đi, trễ bây giờ!

    Còn đồ thì khỏi lo, tao cho mượn nè!

    Mặc đi, có gì giặt trả tao sau. //đưa đồ cho họ//

    Nghe vậy, hai người họ liền đi ra lấy đồ thay vào.

    Sukuna: Của mày nè, cầm lấy đi. //đưa cho Yuuji//

    Yuuji vui vẻ nhận lấy đồ của em từ tay thằng anh của cậu.

    Satoru: //Đưa bộ đồ khác cho Sukuna// Còn cái này là của cậu nè, cầm lấy đi.

    Sukuna lấy đồ từ tay của em.

    Satoru: Cả 2 thay đồ nhanh đi rồi mình cùng đi tới trường.

    Cả 2: Uk, tụi tôi biết rồi.

    Một lúc sau

    Em đang ngồi đợi hai con người lề mà lề mề kia thì hai người họ đã đi ra từ lúc nào em không hay.

    Cả 2: Tụi tôi xong rồi, ta đi thôi.

    Satoru: Uk, đi thôi.

    Em thấy vậy liền đứng dậy rồi cùng hai con người kia ra ngoài.

    Tại trường

    Yuuji cứ đứng ôm khiến cho Satoru khiến Suguru khó chịu vô cùng 😡

    Suguru: Thằng khứa này với mày thân nhau lúc nào vậy? //khó chịu//

    Satoru: Kệ đi, anh nó kêu tao giữ dùm vì có chút chuyện riêng ấy mà.

    Suguru: Mẹ nó, có chút riêng tư cũng không được sao?

    Yuuji: //đột nhiên trở nên lo lắng// Satoru nè, tôi cảm thấy có dự cảm không lành?

    Tôi sợ anh mình gặp chuyện gì quá!

    Satoru nghe vậy liền quay qua ôm cậu vào lòng ăn ủi.

    Satoru: Thôi nào, chắc cậu lo cho anh mình quá thôi.

    Yuuji: //dựa vào lòng Satoru// Không phải đâu, tôi và anh ấy có thần giao cách cảm với nhau, anh ấy bị gì hay cảm thấy gì thì tôi đều cảm nhận được- //suýt ngã//

    Satoru thấy thế liền kéo cậu lại.

    Cả ba người họ đều bất ngờ trước chuyện vừa rồi.

    Satoru: //lo lắng// Yuuji, cậu sao vậy?

    Yuuji bất chợt hộc máu.

    Satoru + Suguru: ?! //lo sợ//

    Yuuji: //hoảng loạn// S-Satoru, tôi xin cậu cứu lấy anh tôi!

    Satoru: Được rồi... tôi sẽ cứu anh cậu mà, giờ nói cho tôi biết anh cậu thường hẹn đối thủ đánh nhau ở đâu?

    Yuuji: Anh ấy thường hẹn trên sân thượng trường.

    Satoru: Được rồi, tôi sẽ giúp nên cậu yên tâm đi.

    Suguru, nhờ mày đem cậu ấy về phòng y tế dùm nha?

    Suguru: Ờ, cứ để đó cho tao.

    Trên sân thượng

    Em lên đến nơi thì thấy cảnh tượng kinh hoàng trước mắt.

    Sukuna đang bị một thằng học viên cầm dao tấn công hắn.

    Người hắn be bét...

    —————————đôi lời ✍️——————-

    Lâu rồi tôi ko biết nên ra chấp dài cho cả nhà nha

    1600 từ đó

    Mệt mỏi lắm

    Tôi sẽ off đến khi nào thi xong tôi lại viết ✍️ tiếp

    Cảm ơn mọi người đã ủng hộ tác phẩm của tôi nha

    Anh em ơi tôi muốn drop
     
    Back
    Top Bottom