Khác [alldream] mệt mỏi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
339588295-256-k562118.jpg

[Alldream] Mệt Mỏi
Tác giả: hovuji
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Dream được đưa đến một thế giới khác



alldream​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Alldream] Mệt Mỏi
chương 1


Nếu sai chính tả thì xin hãy tha thứ cho tôi 😢.

Dream: cậu

================================

Cậu mệt mỏi dựa vào bức tường lạnh lẽo trong nơi mà cậu bị nhốt.

Cậu chẳng oán trách họ cho lắm bởi vì cậu biết đa phần lỗi là do cậu nhưng...

Họ cũng thật quá đáng khi đổ hết mọt thứ lên người cậu!....

Ánh mắt cậu dần mờ trong sự mệt mỏi...

Cậu thật sự rất mệt...

Dù chỉ ở yên một chỗ nhưng ngày nào Quackity hắn cũng đến để hành hạ cậu khiến cho cậu mệt mỏi....

Cậu dần nhắm mắt lại và ngủ...

Một giấc ngủ mà cậu sẽ không ngờ rằng mình sẽ không tỉnh lại.

Sam đi vào phòng giam và thấy cậu đã ngủ nhưng chẳng mấy quan tâm mà chỉ làm nghĩa vụ của mình là cho cậu ăn rồi rời đi.

\ở một nơi nào đó/

-Dream....dream....dream...deam...

Cậu không ngừng nghe thấy những tiếng thì thầm liên tục gọi tên mình mặc dù những âm thanh đó rất nhỏ nhưng cậu vẫn nghe thấy...

Cậu cố gắng mở mắt ra trong sự mệt mỏi và có đôi phần sợ hãi.

Xung quanh cậu toàn một màu đen...

Chẳng có bất kì một ai cả nhưng những tiếng thì thầm ấy liên tục gọi tên cậu khiến cậu càng thêm lo lắng.

Bịch...bịch...bịch.

Tiếng bước chân vang lên cũng là lúc những tiếng thì thầm dừng lại...

Cậu cảm nhận được đang có người đứng đối diện dưới chân cậu nên cậu cố ngồi dậy để xem đó là ai và cậu cũng mong rằng đó không phải là Quackity sau khi ngồi dậy được thì cậu nhìn về phía đối diện thì thấy một người rất kì quái mặt của người ấy toàn một màu đen và cậu chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt của người đó, người đó tiến lại gần cậu hơn thấy vậy cậu cũng liền lùi ra sau vì cậu không biết người này có tấn công cậu hay không nhưng áp lực người đó gây ra cho cậu rất lớn, người đó thấy cậu có vẻ e dè và sợ hãi mình nên cũng không tiến đến nữa...

Cả không gian rơi vào im lặng khiến cho cậu cảm thấy rất khó chịu và bất an.

-này...

Một giọng nói trầm và lạnh lẽo vang lên khiến cho cậu giật mình, cậu đưa mắt nhìn về phía người đó...

Người đó như hiểu cậu muốn hỏi gì mà gật nhẹ đầu.

-ta không có ý định làm hại ngươi...

Ta đến để giúp ngươi....

Nghe người đó nói vậy khiến cho cậu cảm thấy khó hiểu.

Giúp?

Giúp một con quái vật như cậu ư?

Nó nghe như câu chuyện cười mà ai đó đang kể cho cậu nghe vậy...

Bởi vì đối vợi cậu sẽ chẳng ai giúp con quài vật như cậu cả...

Vì họ hận cậu...

Người đó như nhìn ra cậu đang nghĩ gì nhưng cũng chẳng nói gì mà chỉ khiến bất tỉnh, trước khi bất tỉnh cậu đã nghe người đó thì thầm điều gì đó khiến cho cậu cảm thấy kì lạ.

================================
 
[Alldream] Mệt Mỏi
chương 2


Nếu sai chính tả thì cho tôi xin lỗi 😢

================================

Ánh nắng chíu rọi vào mắt cậu khiến cho cậu khó chịu mà mở mắt ra trong sự mệt mỏi, cậu ngồi dậy dựa mình vào tường và cảm nhận sự mềm mại của chiếc giường được làm bằng bông và vải...

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Khoan...

Ánh sáng?

Giường mềm mại?

Cái dell gì vậy!?

Cậu chợt nhận ra và dần hoảng loạn cậu không biết đây là đâu và tại sao cậu lại được tự do!

Rõ ràng cậu là quái vật mà và quái vật thì phải bị bắt nhốt chứ!

Trong lúc hoảng loạn cậu vô tình ngã khỏi giường, đầu cậu đập xuống đất một cách đau điếng khiến cho cậu có đôi chút choáng váng nhưng cậu nhanh chóng ngồi dậy và xóa nhẹ chỗ bị đập xuống sàn của mình nhưng cậu đang rất hoang mang vì cảm giác đau điếng ấy nếu đây là mơ thì làm sao mà cậu cảm thấy đau được!?...

Vậy nghĩa là đây không phải là một giấc mơ...

Nó là sự thật.

Tách...

Tách...

Ôi...

Nước mắt cậu rơi rồi...

Cậu không ngờ sẽ có một ngày cậu được tự do...

Cậu mỉm cười một cách hạnh phúc nhưng bản thân thì vẫn đang khóc...

Cậu lấy tay lau đi nước mắt của mình mà nhẹ nhàng tựa đầu vào chiếc giường êm ái và để cho ánh nắng dịu nhẹ chíu lên gương mặt của mình, đã lâu lắm rồi cậu không được nhìn thấy ánh mặt trời....

Rất lâu rồi...

Cạch.

Tiếng mở cửa vang lên thu hút sự chú ý của cậu nhưng cậu chỉ đưa mắt nhìn về phía đó chứ chẳng duy chuyển gì cả.

Trước mắt cậu là một người con trai với mái tóc màu nâu đập tựa như màu đen, mái tóc cậu ta đó khá bông bềnh, trên đầu cậu ta có hai chiếc sừng dê.

Mắt của cậu ta có màu xanh dương tuyệt đẹp tựa như một viên ngọc vậy nhưng ánh mắt cậu ta nhìn cậu thật lạnh lùng và có vẻ ghét cậu làm sao~.

Thân hình khá ổn tuy hơi nhỏ con nhưng lại có đôi chút cơ bắp nhất là ở hai cánh tay khiến cho cậu ta trông khá là mạnh mẽ.

Yep~ và như các cậu đoán đó là tubbo.

-anh làm cái quái gì mà ồn ào quá vậy?

Tiếng nói vang lên phá bỏ sự im lặng đén nghẹt thở giữa cả hai, nghe giọng nói của nó thì đã hiểu rằng nó đang khó chịu với cậu nhưng cậu chẳng quan tâm lắm mà cứ tiếp tục dựa vào chiếc giường của mình mà chẳng trả lời nó điều đó khiến nó tức giận vì cảm thấy bản thân đang bị cậu coi thường liền đi lại phía cậu kéo cổ áo cậu từ phía sau mà quăng mạng vào tường.

-a....

Cậu mệt mỏi kêu lên một tiếng vì cảm giác đau ấy có vẻ do ở trong tù quá lâu cậu chỉ có nằm và bị hành hạ nên thể lực đã giảm đi rất nhiều rồi nhỉ.

Nó đi lại cầm mạnh bạo mặt của cậu mà giơ lên hướng về phía nó để ép cậu nhìn trực tiếp với nó, ánh mắt nó hiện rõ sự tức giận.

-anh đang xem thường tôi đấy à dream?

Nó vừa nói vừa bóp chặt mặt cậu khiến cho cậu khó chịu và khá đau ở chỗ bị bóp, cậu nhìn nó với ánh mắt khó chịu pha lẫn với sự mệt mỏi vô hồn.

Nó thì cảm thấy khá kì lạ thường thì bây giờ cậu phải chửi nó và đánh cho nó một trận rồi chứ sao cậu lại tư dưng hiền vậy?

Nó dùng ánh mắt khó hiểu nhìn cậu cậu thì chẳng quan tâm lắm.

-bỏ ra...

Cậu khó chịu cất giọng lên phá vỡ sự im lắng và bầu không khí khó chịu hiện tại trong căn phòng, cậu hất mạnh tay của nó với ánh mắt tức giận như muốn ăn tươi nuốt sống nó vậy.

Nó thì cũng nhận ra mình hơi quá đáng rồi nên cũng không làm gì thêm mà chỉ bỏ đi.

Sau khi nó bỏ đi thì cậu dần đứng dậy đi về phía chiếc bàn khá gần giường mà mở ngăn kéo ra để tìm thứ gì đó liên quan đến bản thân cậu, cậu biết đây không phải là nơi mà cậu từng sống vì cậu biết nếu đây là nơi cậu từng sống thì cậu đã phải ngày ngày chịu sự tra tấn của Quackity rồi.

Cậu tìm được vài thứ liên quan đến cậu ở đây ở trên mạng internet và trong nhật ký của bản thân cậu ở đây.

Cậu ở đây là một tên khốn khá có tiếng tâm nhà cậu cực kỳ giàu và người nhà cậu đa phần đều là những người có trức cao vọng trọng nên cậu thường làm càn vì điều đó.

Ai trong gia đình cậu cũng đều là những người tài năng riêng cậu thì lại là tên bất tài khi suốt ngày chỉ biết gái gú và gây chuyện cho gia đình cậu xử lý hậu quả vì dụ như đánh người khác nhập viên, làm con nhà người ta có thai mà không chịu trách nhiệm.......

Và còn nhiều thứ khác nữa.

Cậu còn tìm được vài thứ khác liên quan đến nơi này, nơi này có phân chia ABO, A là Alpha, B là beta, O là Omega và cậu là một Alpha và bạn của cậu cậu cũng vậy.

Ở đây Omega nam khá là không được coi trọng vì đối với những người ở đây Omega nam chẳng khác gì cái máy đẻ cả thế nên có khá ít người coi trọng Omega nam, cậu mãi chìm vào trong suy nghĩ của mình mà chẳng để ý đến tiếng của ai đó đang gọi tên cậu, khi cậu vẫn đang đắm chìm trong mớ suy nghĩ chưa thoát ra được thì liền bị đánh một phát rõ đau vào phía sau đầu cảm giác đau ấy như kéo cậu quay lại với thế giới, cậu vừa xoa xoa nhẹ chỗ bị đánh vừa quay qua nhìn xem ai vừa đánh cậu thì cậu một cô gái trông chẳng khác gì cậu ở phiên bản là nữ cả và yeah~ đó là em gái sinh đôi của cậu Drista.

-sao em kêu anh mãi mà anh không chịu nghe!

Cô để hai tay lên eo mình nhìn cậu với vẻ mặt hờn dỗi hiện rõ trên mặt, thấy vậy cậu chỉ thở dài một hơi nhẹ rồi xoa đầu cô mà nói xin lỗi một cách vừa nhẹ nhàng vừa mệt mỏi, thấy cậu bình tĩnh và chủ động xin lỗi như vậy cho cô khá là bất ngờ vì nếu là thường thì cậu đã nhảy đỏng nhảy đảnh lên và cãi nhau với cô rồi nhưng chẳng quan trọng lắm vì bây giờ sắp trễ học cmn rồi!

Cô liên tục hối thúc cậu thay đồ và vscn nhanh lên cậu thì cố làm nhanh nhất có thể mặt dù đang rất mệt mỏi có vẻ là do cậu chưa quen hoặc chưa hoà nhập được với cơ thể này chăng?

Cậu chẳng biết nữa, sau khi thay đồ xong cô liền kéo cậu xuống nhà vội nhét một chiếc bánh mì được nướng chín và có mứt dâu tầm vào miệng rồi lập tức kéo cậu vào xe mà chẳng kịp để cậu hiểu chuyện gì.

================================
 
Back
Top Bottom