Lại một ngày mới tại Yokohama, tiếng người nhộn nhịp cùng làn gió nhẹ lướt qua những tán cây trên đường đi, mọi thứ trong thật yên bình nhưng đâu đó tại trụ sở thám tử vũ trang lại không như thế, cơ hồ mọi thứ có sự thay đổi từ khi bóng dáng đó rời đi, lúc đầu mọi thứ vẫn bình thường nhưng dần dần mọi người cảm thấy trống vắng.
Ở đâu đó ngay tại một tòa nhà màu đỏ đó là nơi làm việc của các thám tử vũ trang như bình thường thì nơi này sẽ rất là nhộn nhịp do những trò nghịch ngợm của người đó nhưng gần đây nơi này vô cùng yên tĩnh và âm u...vì sao?...đơn giản là vì người đó đã rời đi nhưng rõ ràng là họ đã bỏ rơi em, họ chọn tin thứ đó chứ không tin vào em người đã ở bên họ nhiều năm.
Họ cứ nghĩ mọi thứ vẫn sẽ ổn khi không có em nhưng họ đã sai, họ không quen với sự im lặng này những trò đùa nghịch của em những lần em lười biếng và bày trò sự nhộn nhịp đó giờ đây đã biến mất, lúc họ cho rằng đó là phiền phức thì giờ đây họ mới biết sự phiền phức đó chính là thứ giúp họ có động lực mỗi ngày.
Âm thanh soạn tài liệu cùng tiếng bước chân bận rộn vang ra, họ trông có vẻ rất bận...nhưng...bận vì điều gì?...Dạo gần đây tại Yokohama có rất nhiều hiện tượng kỳ lạ diễn ra, những siêu năng lực gia gần đây luôn có các biểu hiện kỳ lạ, họ tấn công người vô tội và sử dụng năng lực một cách mất kiểm soát khiến nhiều người bị thương và hàng loạt cái chết của người dân Yokohama, dù cả ba thế lực của Yokohama đã cố ngăn cản, có bắt được những kẻ mất kiểm soát ấy nhưng dù có tra khảo hay tra tấn để dò hỏi tìm kiếm một chút manh mối thì đổi lại cho những công sức đó là sự gào thét và cuối cùng là những cái xác đã trút đi hơi thở.
Từ đó họ như rơi vào ngõ cụt không thể tìm thấy lối đi tiếp trên con đường mang theo sự hoang mang này.
Đâu đó tại cánh rừng, trên mặt bàn là một bàn cờ với những con cờ đã bày sẵn.
Cạch
Nước đi đầu tiên đã bắt đầu, một nụ cười nở trên đôi môi mềm mại hút hồn ấy.
"Ai là người sẽ bỏ mạng đầu tiên đây~"
____________
"Lại là một ngày chán nản"
Dazai ngước lên nhìn bầu trời tràn ngập ánh nắng, chỉ còn hai ngày nữa em sẽ du lịch đến Tokyo cùng Yuuji và Akami, ở Yokohama hiện đang rất hỗn loạn và em biết điều đó nhưng nó liên quan gì đến em kia chứ, nơi đó không cần em thì em cũng không cần phải quan tâm nơi đó, hơn hết em còn có việc quan trọng phải làm...
"Tiểu miêu, lại đọc sách à?"
Yuuji bước đến trên tay là trái táo đang ăn, anh ngồi xuống ghế cạnh em, tay thì chống cằm nhìn em đang thản nhiên lật sách đọc, này nhé em cứ đọc mấy cuốn dày như thế không chán à??
"Em chỉ đọc một chút thôi mà"
"Một chút của em là mấy cuốn dày như bê tông này á, lấy cuốn này đi đánh người là bảo đảm thắng"
"...ý gì đây"
Dazai bĩu môi nhìn cái ông anh đang gác một chân lên ghế rồi cạp táo mà bất lực vô cùng, tự hỏi sao em lại chịu đựng được ổng hay vậy nhỉ.
"Hai ngày nữa là đi Tokyo rồi...em có muốn làm gì trước khi rời khỏi đây không?"
"Chúng ta chỉ đi du lịch thôi mà, anh làm như em chuyển nhà luôn vậy á"
"Thì gần giống thế mà"
Mắt Dazai giật giật nhưng lòng đầy bất lực.
"Em chẳng muốn gì cả...hơn nữa...cũng chẳng còn liên quan gì đến nơi này, khi đi du lịch xong em sẽ trở về..."
Yuuji im lặng rất lâu sau mới lên tiếng
"Em sẽ không hối hận?"
"Sẽ không"
"Anh sẽ mong đó là lời thật lòng của em"
Akami đi đến chỗ cả hai, đôi mắt đỏ liếc nhìn em mang theo sự quan tâm và yêu thương, đưa tay xoa mái tóc nâu mềm mại của em, với hắn thì Dazai là đứa trẻ mà hắn và Yuuji yêu quý, là người mà cả hai bọn hắn đều muốn bảo vệ và yêu chiều thế nên hắn chỉ mong em sẽ quên đi những nỗi đau mà em phải chịu đựng vì Yokohama và vì cái quá khứ tàn ác đầy u tối ấy.
"Akami, đừng lo vì em chắc chắn sẽ không hối hận, đây là lựa chọn của em"
"Được"
Yuuji đứng lên và cùng Akami đi vào trong nhà
"Vào nhà thôi, đến giờ dùng bữa trưa rồi tiểu miêu"
Dazai đóng sách lại nhìn về hướng Yokohama một lúc, đôi mắt màu diều mang theo sự khó đoán cứ thế xoay người đi vào trong nhà.
Em đã chọn cách đi về hướng ngược lại, chọn đi trên con đường của chính bản thân, em sẽ không cần họ nữa, không cần vì phải làm người tốt mà đánh đổi mọi thứ, không cần vì Odasaku mà bước trên con đường ánh sáng...lần này em sẽ tự đi trên con đường của riêng em, một con đường mà em cho là nó dành cho em.
_________
Sorry, tui không vào Wattpad được nên không viết được cho mọi người đọc, nay mới vào được huhu :'(((