Khác (AllDazai) (BSD X BEAST) Ván Cờ

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
376193365-256-k313984.jpg

(Alldazai) (Bsd X Beast) VáN Cờ
Tác giả: annazi123
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Sẽ như thế nào nếu như ngay từ đầu mọi thứ đều được xắp xếp như một bàn cờ và người đánh cờ là Dazai...

Sẽ như thế nào nếu như Dazai bị mọi người bỏ rơi...

Sẽ như thế nào nếu như Dazai Beast và Dazai nguyên bản là một...

Mọi thứ sẽ kết thúc...cái kết sẽ mở ra...kẻ thắng trên bàn cờ chỉ có thể là một...

Chào mừng đến với trò chơi...



dazaiosamu​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Ta Đợi Người Vào Mùa Xuân
  • Thanh xuyên chi Đức phi cung đấu chi lộ
  • muichirou x reader
  • Dòng chính nữ tao nhã (xuyên)
  • Sự giáng sanh của Đức Chúa Giê-xu
  • Giấc mộng xưa (Countryhumans)
  • (Alldazai) (Bsd X Beast) Ván Cờ
    1-Bóng đen của thám tử vũ trang và sự ruồng bỏ


    Như mọi ngày, em vẫn luôn đến trễ và đương nhiên là sẽ lại nghe lời phàn nàn của Kunikida nhưng mà dù bị nhắc nhở hay bị ăn chửi rất nhiều lần nhưng em vẫn chỉ cười rồi lại trốn việc để đi tự tử.

    Em nhắm mắt mặc cho mình đang trôi trên sông, dù có nhiều người qua lại nhưng chẳng mấy ai quan tâm đến em mà em cũng chẳng cần họ quan tâm vì em thấy nó không cần thiết, ít ai biết được em cảm thấy như thế nào, luôn mỉm cười nhưng đâu ai biết em lại đau đến mức nào, bị thương cũng chỉ im lặng chịu đựng, đôi khi cũng muốn khóc thật to nhưng làm vậy thì có thay đổi được gì sao? hay nó chỉ đơn giản là giải tỏa? em thì lại không nghĩ thế, đối với em mà nói thì việc khóc chỉ khiến em cảm thấy bản thân thật yếu đuối.

    Trôi đến gần chiều được một lúc thì em cũng tự lên bờ, có vẻ hôm nay Kunikida hay Atsushi không đến vớt em lên như mọi khi...hoặc có lẽ họ cũng quá mệt mỏi khi phải làm những việc vô nghĩa như thế này, tuy em thấy nó không có gì nhưng tại sao em lại cảm thấy buồn nhỉ? em nên cảm thấy vui khi không có ai cản em tự tử chứ...em không biết nên vui hay buồn giờ em chỉ thấy rối loạn...em cảm thấy dạo gần đây mọi người có vẻ rất lạ...nhưng em cũng không để tâm.

    Lết cơ thể mệt mỏi của mình lang thang băng qua dòng người tắp nặp, không ai quan tâm đến cơ thể dính đầy nước của em cứ thế mà cứ lướt qua em nhưng em cũng chỉ mặc kệ, em dần không hiểu vì điều gì em phải làm đến mức này, em chỉ biết em làm nó như một thói quen và em xem việc tự tử là sở thích.

    Nhìn đống băng gạc của mình dính nước mà chẳng biết phải làm gì, ví của em cũng bị rơi khi em trôi trên nước, có lẽ em sẽ đến trụ sở để xin Yosano một ít băng gạc dù biết cô nàng đó sẽ phàn nàn.

    Bước đến văn phòng thám tử, em lặng lẽ đến phòng làm việc nhưng khi tay em vừa để lên tay nắm cửa thì em lại nghe thấy tiếng cười vang vọng trong đó, có lẽ mọi khi em sẽ bước vào và cười đùa cùng họ nhưng tại sao lúc này em lại cảm thấy trống rỗng, em thấy bản thân không xứng đáng cũng không nên ở đây để làm phiền họ, từ khi nào em cảm thấy em không nên ở đây hoặc tồn tại ở nơi này...Ah...đây không phải lần đầu em nghĩ thế mà là nghĩ rất nhiều lần chỉ là vì lời hứa với Odasaku nên em mới làm người tốt, mới tham gia vào nơi này, nhưng có thật sự đây là điều em muốn? hay chỉ đơn giản là vì một lời hứa với người đã khuất.

    Em đã giết rất nhiều người, cướp đi linh hồn của họ, làm nhiều tội ác tày trời không thể tha thứ vậy những gì em làm hiện tại có phải là em cũng chỉ đang cố gắng lấp đi những tội lỗi đó?

    "Um...dạo gần đây em thấy Dazai-san có vẻ lười biếng hơn mọi khi"

    Huh?

    Atsushi đang nói gì thế?

    "Cậu ta là thế mà...toàn đùn đẩy mớ rắc rối cho tôi"

    "Cậu ta tuy là thế nhưng tôi thấy đôi khi cậu ta vẫn được việc đó chứ"

    Họ đang nói về cậu sao?

    "Vào vấn đề chính tôi quả thật rất muốn tin cậu ta nhưng thứ chúng ta nhận được không phải là giả"

    Họ đang nói gì thế?

    "Ranpo-san, anh nghĩ sao về việc này?"

    "Đại thám tử Ranpo tôi đây quả thật không cảm nhận được sự dối trá trong những dòng chữ này"

    "vậy nó là thật sao!...Dazai-san không thể nào lại làm điều này được"

    "Đừng bao che Atsushi...đây là thật, đừng quên cậu ta cũng từng là Mafia"

    "Thống đốc!"

    "Dừng lại được rồi...cậu ta đã phản bội nơi này"

    Phản bội?...họ nói thế nghĩa là gì?

    "Tử giờ cậu ta sẽ không còn là người của thám tử vũ trang"

    !...Không còn...là người của thám tử vũ trang?...có nghĩ là họ bỏ rơi em?...chỉ vì những tờ giấy cáo buộc tội em vô căng cứ?

    Em như chết lặng, em nên làm gì đây, em quả thật đang rất bối rối nhưng em có thể nói gì thêm.

    "Tôi biết cậu đang ở ngoài đó Dazai"

    Nghe thấy giọng của Ranpo em cũng hiểu em nên đối mặt với chuyện này.

    Mở cửa bước vào trong, đón chào em không phải là những ánh mắt vui vẻ hay lời phàn nàn của mọi người mỗi khi em gây chuyện lần này những ánh mắt đó chừa đầy sự khó chịu và tức giận cùng với sự buộc tội, họ cho rằng em là kẻ có tội.

    "Tôi mong cậu sẽ cho tôi lời giải thích"

    Fukuzawa ném về phía em một xấp giấy tờ, giấy trắng mực đen mang đầy lời cáo tội em, em vừa đọc mà lòng thầm khinh bỉ...bắt cóc trẻ con, buôn bán vũ khí lậu sau lưng thám tử vũ trang, sát hại 5 viện trại trẻ mồ côi, bán thông tin của thám tử vũ trang cho Mafia cảng và chính phủ v.v...đùa em sao chỉ với những thứ này và họ tin đó là thật?

    đến cả Ranpo-san cũng tin nó là thật vậy thì em nên nói gì?

    "...Nếu tôi nói tôi không làm...vậy thì mọi người có tin tôi không?"

    "giấy trắng mực đen...nó đã quá rõ ràng...đến cả Ranpo cũng không thấy có điểm gì nghi ngờ"

    "...Thống đốc đã nói thế...thì tôi nên nói gì nữa đây"

    Phủ nhận sao? rồi ai sẽ lắng nghe em?

    đương nhiên là không ai cả vì họ tin vào cái bằng chúng không căn cứ này, cuối cùng thì em cũng chỉ đang đặt niềm tin sai chỗ...ngay từ đầu được sinh ra có lẽ em cũng chính là sai lầm của thế giới này.

    "Tôi quả thật không muốn tin vào nó nhưng bằng chứng đã rõ đến thế...mong cậu hãy rời khỏi đây Dazai...tôi không muốn có một vết nhơ ở đây..."

    Vết nhơ?...haha có lẽ em là vết nhơ thật.

    Em chỉ cười nhẹ để xấp giấy tờ đó cho Atsushi rồi quay người bỏ đi, giờ em mệt rồi, em cũng chẳng muốn giải thích vì cũng chẳng có ai tin em, có lẽ em nên xin lỗi Odasaku rồi vì em đã làm trái với lời hứa của nhau.

    Chưa bao giờ em thấy bản thân muốn chết như lúc này...Ah...phải rồi....

    ...Đây đâu phải lần đầu tiên em chết...!

    --------------------------

    Tui lại lỡ lọt hố bé Dazai rồi, mong mọi người sẽ thích bộ truyện này, tui sẽ cố ra thêm chap mới cho mọi người...Đọc truyện vui vẻ!!!
     
    (Alldazai) (Bsd X Beast) Ván Cờ
    2-Bắt đầu ván cờ


    Sau vụ việc đó thì tin đồn vụ việc của em đã đến tai của rất nhiều người và đúng như em nghĩ họ lúc đầu sẽ nghi ngờ nhưng giờ lại hoàn toàn tin điều đó nhưng tin thì sao? dù sao thì em cũng chẳng còn ý định trở lại nói đúng hơn là từ khi vụ việc đó diễn ra thì em đã hoàn toàn biến mất khỏi Yokohama như thể tại nơi đó chưa từng có sự xuất hiện của em.

    Cứ thế mà biến mất, cứ thế mà để mọi chuyện ngày càng tệ hơn nhưng dù có nói thì sẽ có ai lắng nghe em sao?

    Biệt tích đến tận 5 năm nhưng chẳng ai quan tâm rằng em đang ở đâu cũng không quan tâm em có ổn không...đúng mà nhỉ vì em là kẻ phản bội, là vết nhơ, là rác đối với họ thế nên họ cũng chẳng cần bận tâm đến em như thế nào, sống hay chết ra sao cũng chẳng phải việc của họ...nhưng có đúng là vậy không...?

    Ở đâu đó trong Yokohama, ngay tại một khu rừng được xem là nguy hiểm và luôn để biển cấm được biết đến là một nơi từng sảy ra rất nhiều cái chết không rõ nguyên nhân và hầu như đều là những cái chết đau thương khi xác của các nạn nhân đều không còn rõ hình dạng...

    Một ngôi nhà nhỏ được bao bọc bởi những hàng cây xanh mát một làn gió thổi nhẹ qua một bóng người nhỏ đang ngồi đọc sách tạc một bàn trà ngoài sân cùng một cây dù che đi ánh nắng mặt trời tại Yokohama.

    "Tiểu miêu à, em lại trốn bữa sáng rồi, thế là không ngoan đâu"

    Một bóng hình cao lớn bước đến chỗ người vừa được gọi là tiểu miêu, anh ta sở hữu mái tóc xanh như bầu trời cùng đôi mắt vàng như ánh mặt trời, khuôn mặt điển trai cùng thân hình to lớn của anh ta hầu như che khuất đi anh mặt trời và đứng đối diện người kia.

    "Em không đói...Yuuji..."

    Giọng nói nhỏ nhẹ của người kia vang lên, chàng trai tên Yuuji chỉ cười rồi vương tay lấy quyển sách trên tay của người kia.

    "Dazai~...em cứ như thế thì bọn anh sẽ lo lắm đó"

    Đúng...trước mặt anh ta chính là Dazai Osamu người được xem là đã biến mất ở Yokohama nay lại ở đây hay đúng hơn là em đã đến đây trước khi sự việc đó sảy ra cho nên khi vụ việc đó sảy ra thì em cũng chỉ là đang rời bỏ thế giới bên ngoài để về 'nhà'.

    "Em không đói và không muốn ăn...còn nữa anh Yuuji trả sách cho em, em đang đọc mà anh làm như thế là mất lịch sự đó"

    Anh bật cười nhưng trả lại quyển sách cho em, anh và bọn họ biết lý do em trờ về đây cũng biết lý do vì sao khi em trở về lại không có biểu hiện gì mà chỉ mỉm cười với họ, ngày hôm đó em ấy cò lẽ đã rất thât vọng.

    "Thế...em định sẽ làm gì tiếp theo?"

    "Chẳng làm gì cả...cứ để mọi việc như thế đi"

    "...Em cũng thật là...được rồi...bọn anh sẽ không ngân cản điều em muốn làm chỉ là đừng làm tổn thương bản thân được chứ?"

    Em không trả lời nhưng cũng ngầm đồng ý với điều anh nói.

    "Được rồi cả hai..."

    Một người con trai khác xuất hiện, hắn có mái tóc màu đen rối như bầu trời đêm không một ánh sáng cùng đôi mắt đỏ như quỷ dữ, hắn tiến đến trên tay là một khay đựng trái cây, bánh ngọt và nước chanh mát.

    "Ăn chút đồ ăn vặt với trái cây nè...Tiểu miêu hôm nay trời rất nắng...em không định mặc bộ đồ nào khác mát hơn thay vì Yukata à?"

    Hiện giờ em đang mặc một bộ Yukata đen cùng một Obi (khăn thắt lưng) màu trắng kèm một cái khăn voan màu đen trên tóc dài đến chân, em thường dùng nó để đội trên đầu một phần là vì em muốn dùng cho việc che mặt của mình còn lại là vì tính chất 'công việc' mà em làm hơn nữa họ cũng thích em mặc như thế vì đối với họ em là bảo bối, là tiểu miêu nhỏ của họ.

    "Em thấy ổn mà...với lại nó cũng không nóng"

    "Được rồi...em muốn mặc gì cũng được...giờ em ăn chút trái cây đi, một lát nữa anh làm cua cho em"

    "YEAHH, anh Akami là tuyệt nhất"

    Em vui vẻ hoan hô vì được chàng trai tên Akami làm món cua yêu thích cho em ăn.

    Cả hai nhìn em vui như thế thì cũng phần nào yên tâm vì họ cứ sợ em sẽ buồn sau vụ việc đó nhưng xem ra là họ lo lắng thừa rồi.

    "Nhân tiện...tiểu miêu à, em có định trở về không?"

    "Em vẫn muốn ở đây thêm nga~...với lại em định đi du lịch"

    "Du lịch?....vậy bé cưng muốn đi Tokyo không?"

    "Tokyo?"

    "Đúng nha...đến đó chơi vài tuần rồi đi Hokkaido...hay em muốn đi nước ngoài?"

    "ah không...như vậy là được rồi ah"

    Akami ngồi xuống kế bên cạnh em rồi nhanh tay đút trái cây cho em ăn, còn em thì vẫn cứ tiếp tục đọc sách mặc cho Akami liên tục đút trái cây vào miệng em, Yuuji ngồi đối diện mà ngứa mắt vô cùng, anh đây cũng muốn đút tiểu miêu nhỏ ăn trái cây ah.

    "Dạo này Yokohama có nhiều chuyện sảy ra quá nhỉ, chết người rồi còn mấy vụ thảm sát hazz lũ đó để xem không có em sẽ làm được gì...mà kệ đi, chúng có thám tử đại tài nghiện đồ ngọt Ranpo mà"

    Em nghe mà chỉ có thể cười bất lực vì em biết anh 3 phần là cà khịa 7 phần như 3 nhưng em không mấy quan tâm tại giờ em chẳng muốn có bất kỳ mối quan hệ nào với bọn họ đúng hơn là em bắt đầu cảm thấy chán nản với nơi này.

    "Mà thôi..nó cũng chẳng còn quan trọng"

    "Nơi này bắt đầu hổn loạn rồi...anh nghĩ chúng ta nên nhanh chóng đi du lịch đi"

    "Vậy đi Tokyo trước đi...anh tìm được mấy địa điểm đẹp lắm nè"

    "Sao trông mày háo hức thế Yuuji"

    "Được đi du lịch với tiểu miêu mà không vui mới lạ, mày nói tao thì nhìn lại mày đi"

    Hiện tại thì hắn đang cầm điện thoại và tìm kiếm địa điểm du lịch đẹp ở Tokyo, thấy bị bắt bài như thế thì hắn chỉ có thể câm nín .

    "Được rồi cả hai...hazz...hai anh làm ơn bớt đấu đá với nhau đi"

    Em thở dài ngao ngán, chẳng hiểu sao em chịu đựng được với hai người này lâu đến thế.

    "vậy đầu tuần sau chúng ta sẽ xuất phát"

    Em mỉm cười nhẹ đồng ý....Mọi thứ đang bắt đầu...Từ giờ em sẽ xem Yokohama sẽ như thế nào nếu mất đi gốc rễ.
     
    (Alldazai) (Bsd X Beast) Ván Cờ
    3-Nước đi đầu tiên


    Lại một ngày mới tại Yokohama, tiếng người nhộn nhịp cùng làn gió nhẹ lướt qua những tán cây trên đường đi, mọi thứ trong thật yên bình nhưng đâu đó tại trụ sở thám tử vũ trang lại không như thế, cơ hồ mọi thứ có sự thay đổi từ khi bóng dáng đó rời đi, lúc đầu mọi thứ vẫn bình thường nhưng dần dần mọi người cảm thấy trống vắng.

    Ở đâu đó ngay tại một tòa nhà màu đỏ đó là nơi làm việc của các thám tử vũ trang như bình thường thì nơi này sẽ rất là nhộn nhịp do những trò nghịch ngợm của người đó nhưng gần đây nơi này vô cùng yên tĩnh và âm u...vì sao?...đơn giản là vì người đó đã rời đi nhưng rõ ràng là họ đã bỏ rơi em, họ chọn tin thứ đó chứ không tin vào em người đã ở bên họ nhiều năm.

    Họ cứ nghĩ mọi thứ vẫn sẽ ổn khi không có em nhưng họ đã sai, họ không quen với sự im lặng này những trò đùa nghịch của em những lần em lười biếng và bày trò sự nhộn nhịp đó giờ đây đã biến mất, lúc họ cho rằng đó là phiền phức thì giờ đây họ mới biết sự phiền phức đó chính là thứ giúp họ có động lực mỗi ngày.

    Âm thanh soạn tài liệu cùng tiếng bước chân bận rộn vang ra, họ trông có vẻ rất bận...nhưng...bận vì điều gì?...Dạo gần đây tại Yokohama có rất nhiều hiện tượng kỳ lạ diễn ra, những siêu năng lực gia gần đây luôn có các biểu hiện kỳ lạ, họ tấn công người vô tội và sử dụng năng lực một cách mất kiểm soát khiến nhiều người bị thương và hàng loạt cái chết của người dân Yokohama, dù cả ba thế lực của Yokohama đã cố ngăn cản, có bắt được những kẻ mất kiểm soát ấy nhưng dù có tra khảo hay tra tấn để dò hỏi tìm kiếm một chút manh mối thì đổi lại cho những công sức đó là sự gào thét và cuối cùng là những cái xác đã trút đi hơi thở.

    Từ đó họ như rơi vào ngõ cụt không thể tìm thấy lối đi tiếp trên con đường mang theo sự hoang mang này.

    Đâu đó tại cánh rừng, trên mặt bàn là một bàn cờ với những con cờ đã bày sẵn.

    Cạch

    Nước đi đầu tiên đã bắt đầu, một nụ cười nở trên đôi môi mềm mại hút hồn ấy.

    "Ai là người sẽ bỏ mạng đầu tiên đây~"

    ____________

    "Lại là một ngày chán nản"

    Dazai ngước lên nhìn bầu trời tràn ngập ánh nắng, chỉ còn hai ngày nữa em sẽ du lịch đến Tokyo cùng Yuuji và Akami, ở Yokohama hiện đang rất hỗn loạn và em biết điều đó nhưng nó liên quan gì đến em kia chứ, nơi đó không cần em thì em cũng không cần phải quan tâm nơi đó, hơn hết em còn có việc quan trọng phải làm...

    "Tiểu miêu, lại đọc sách à?"

    Yuuji bước đến trên tay là trái táo đang ăn, anh ngồi xuống ghế cạnh em, tay thì chống cằm nhìn em đang thản nhiên lật sách đọc, này nhé em cứ đọc mấy cuốn dày như thế không chán à??

    "Em chỉ đọc một chút thôi mà"

    "Một chút của em là mấy cuốn dày như bê tông này á, lấy cuốn này đi đánh người là bảo đảm thắng"

    "...ý gì đây"

    Dazai bĩu môi nhìn cái ông anh đang gác một chân lên ghế rồi cạp táo mà bất lực vô cùng, tự hỏi sao em lại chịu đựng được ổng hay vậy nhỉ.

    "Hai ngày nữa là đi Tokyo rồi...em có muốn làm gì trước khi rời khỏi đây không?"

    "Chúng ta chỉ đi du lịch thôi mà, anh làm như em chuyển nhà luôn vậy á"

    "Thì gần giống thế mà"

    Mắt Dazai giật giật nhưng lòng đầy bất lực.

    "Em chẳng muốn gì cả...hơn nữa...cũng chẳng còn liên quan gì đến nơi này, khi đi du lịch xong em sẽ trở về..."

    Yuuji im lặng rất lâu sau mới lên tiếng

    "Em sẽ không hối hận?"

    "Sẽ không"

    "Anh sẽ mong đó là lời thật lòng của em"

    Akami đi đến chỗ cả hai, đôi mắt đỏ liếc nhìn em mang theo sự quan tâm và yêu thương, đưa tay xoa mái tóc nâu mềm mại của em, với hắn thì Dazai là đứa trẻ mà hắn và Yuuji yêu quý, là người mà cả hai bọn hắn đều muốn bảo vệ và yêu chiều thế nên hắn chỉ mong em sẽ quên đi những nỗi đau mà em phải chịu đựng vì Yokohama và vì cái quá khứ tàn ác đầy u tối ấy.

    "Akami, đừng lo vì em chắc chắn sẽ không hối hận, đây là lựa chọn của em"

    "Được"

    Yuuji đứng lên và cùng Akami đi vào trong nhà

    "Vào nhà thôi, đến giờ dùng bữa trưa rồi tiểu miêu"

    Dazai đóng sách lại nhìn về hướng Yokohama một lúc, đôi mắt màu diều mang theo sự khó đoán cứ thế xoay người đi vào trong nhà.

    Em đã chọn cách đi về hướng ngược lại, chọn đi trên con đường của chính bản thân, em sẽ không cần họ nữa, không cần vì phải làm người tốt mà đánh đổi mọi thứ, không cần vì Odasaku mà bước trên con đường ánh sáng...lần này em sẽ tự đi trên con đường của riêng em, một con đường mà em cho là nó dành cho em.

    _________

    Sorry, tui không vào Wattpad được nên không viết được cho mọi người đọc, nay mới vào được huhu :'(((
     
    Back
    Top Dưới