Khác AllDazai - [BSD] Tâm trí chỉ toàn Dazai Osamu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
363581553-256-k822965.jpg

Alldazai - [Bsd] Tâm Trí Chỉ Toàn Dazai Osamu
Tác giả: WejjoDazz
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ngày bắt đầu : 23/02/2024

Những câu chuyện trung tâm là Dazai.

Tự edit phi lợi nhuận những lofter thấy hay và tự viết truyện về những con người lưu lạc tìm cách chữa lành cho nhau.

Trung tâm yêu thương là Dazai~

Ngày drop : ??/??/20??



dazaiosamu​
 
Alldazai - [Bsd] Tâm Trí Chỉ Toàn Dazai Osamu
[RanFyoDazai/AllDaz] #1: Tổ chức ba người thế lực hắc ám


Tổ chức thế lực hắc ác ba người

*Gốc là : Hắc ác thế lực ba người tổ

Tôi edit cái này từ Hán-Việt sang thuần Việt nha.

Bởi vì quá mê thế giới này cho nên bắt tay vào cày

Editor là một người dở hơi rãnh rỗi không có kinh nghiệm gì nên có nhiều sai sót chỉ đúng 50%-70%, mong được góp ý để sau edit mượt hơn đu chàng Dazmeow, được cái editor đọc nhiều lofter của nhỏ Dazai nên cũng hiểu chút ít.

VĂN ÁN

Bởi vì có đủ loại trường hợp, Thống đốc không có dắt theo Ranpo, Ranpo một mình du đãng tự tìm cách sinh sống ở đầu đường.

Mori-san không có phát hiện ra Dazai, cũng không có mang Dazai gia nhập Port Mafia, Dazai cứ như vậy thuận theo tự nhiên* ở Yokohama sinh tồn

*Gốc là : góc trung, như kiểu ở 1 chỗ khác lớn lên tự nhiên thôi

Fyodor bởi vì bị đồng phạm của tổ chức lừa bán trẻ con bắt cóc từ Nga tới Yokohama, sau khi đưa tổ chức phạm tội tống vào ngục giam Fyodor nhàm chán đi dạo đầu đường ở Yokohama.

Sau đó, không có chuyện gì vướng bận, ba người gặp mặt nhau.

Ranpo : Thám tử tài năng ta đây cư nhiên nhìn không thấu hai người kia!

Dazai : Hai cái người kia có ý tứ thân thuộc*

*Gốc là : ý tứ gia hoả, cái này toi tra thì nhiều nghĩa mà không đúng lắm nên tôi dịch sát trên mặt chữ luôn

Fyodor : Hơi thở của đồng loại.

Vì thế....

' Bằng hữu, cùng nhau đi sao?

'

Ba người kết bạn mà cùng đi

Vài năm sau, ở đêm khuya canh ba thực hiện tu tưởng ba tổ chức cơ bản làm nhiệm vụ của mình*, nhưng bởi vì ba tổ chức công cụ thực lực không quá mạnh mẽ, Yokohama dao động tồn tại như xưa, tuy rằng thật hoà bình ở mặt ngoài

*Canh ba tư tưởng : ý là nói thực hiện bảo vệ Yokohama theo quy định ấy, như Chính phủ thì sáng, Cty Vũ Trang thì hoàng hôn và P.Mafia là đêm.

Thiên Nhân Ngũ Suy không có người thông minh mưu lược là người quan trọng nhất, tuy rằng thực lực cũng rất cứng mạnh*, nhưng cũng không hoàn toàn đầy đủ ảnh hưởng đến Yokohama năng lực cứng rắn, chỉ có thể lặng lẽ âm thầm bày âm mưu.

*Gốc là : mạnh kính

Mà đúng lúc này, một tổ chức trống rỗng tên là " Văn phòng Trinh Thám* " xuất hiện, không có bất luận cái gì yếu tố chỉ vô cùng đơn giản ba chữ là " Văn Phòng Trinh Thám ", lại có thể vượt mức các lực lượng bình thường khác.

*Gốc là : Trinh thám xã, nó cũng y đúc cái Cty Thám tử VũTrang ấy nhưng thấy không hợp nên để vậy, men nào muốn đổi cmt nha.

Văn Phòng nội bộ chỉ có ba người, lại có thể có hai tổ chức lớn mạnh phụ thuộc.

Không chỗ nào không ở " Lũ Chuột trong căn nhà Chết " cùng đen trắng không rõ* " Tà dương "

*Gốc là : Hắc bạch thông ăn

Ba con người mưu lược tài trí đầu óc siêu tuyệt trên mặt trận thống nhất, rõ ràng sức chiến đấu kém cạnh, lại có thể thay đổi trời đất.

Rất muốn liền nhìn tổ kịch bản này cùng nhau quậy

.

.

MỘT.

⭐Chú ý tổ kịch bản

⭐Chú ý Ranpo cùng Fukuzawa

⭐Chú ý tuổi ở thời gian này có biến động

⭐Báo động trước siêu thám tử lừng danh trở thành sự thật ( chẳng qua có hạn chế, chỉ khi có vụ án mới xuất hiện, còn đối với thuyết âm mưu thì chờ, vẫn là Ranpo-san tự thân suy luận ra )

.

.

.

.

Vô nè!

Ranpo Edogawa ở đầu đường Yokohama bước một mình, tự hỏi chính mình như thế nào giải quyết được buổi cơm tiếp theo.

Làm thám tử lợi hại nhất hắn vốn không nên khốn khổ như này, nhưng trách sao đây hiện tại hắn chỉ là thiếu niên 16 tuổi.

Không ai sẽ uỷ thác một thiếu niên không có bối cảnh cùng chỗ dựa, mọi người luôn lấy tuổi ra để phân chia năng lực.

Ranpo bước đi có thể cảm thụ được cảm xúc bên gò má hơi lạnh, ngẩng đầu nhìn lên không trung

À.. là tuyết rơi

" A.., là tuyết rơi " Một âm thanh trong sáng của thiếu niên đem suy nghĩ trong lòng của hắn nói ra.

Ranpo bước chân dừng lại, nhìn về phía bên kia có một thiếu niên quần áo hỗn độn lại quấn quanh thân mình bằng băng vải.

Người này nhìn không thấu.

Dazai Osamu 12 tuổi cũng rất có hứng thú nhìn chăm chú vào Ranpo Edogawa, một người có ý tứ thân thuộc*

*Gốc là : gia hoả, như trên

" Đúng vậy nhỉ, hai vị, tối nay tuyết rơi thật đẹp " Mang theo một chút khẩu âm Nga tiếng Nhật truyền vào bên tai, hai người đối diện nhau kết thúc một trận thâm tình chân thành, quay đầu nhìn về bên phía người Nga ăn mặc áo choàng, đầu đội mũ nhung.

Hơi thở của đồng loại.

Fyodor 14 tuổi suy nghĩ nói như vậy.

Ba người đánh giá cho nhau, sóng ngầm kích động vờn quanh không trung ba thiếu niên.

Tuyết trắng mênh mang bay xuống, che dấu trong không khí bây giờ cùng hơi thở nguy hiểm.

" Đúng vậy, bóng đêm tối nay không tồi " Ranpo mở miệng đầu tiên.

" Cho nên như vậy, đi cùng nhau sao?

" Dazai theo sát sau đó.

Ba người đối diện nhau cười, sóng vai đi một hướng không biết tương lai.

Bốn năm sau------

" Oda, nhiệm vụ lần này ngươi đi cùng ta " Kunikida hướng về một bên cộng sự của chính mình nói.

" À, ta đã biết " Đứng ở Văn phòng phía sau có một nam nhân tóc màu đỏ đáp lại lời nói.

" Atsushi, cậu cũng theo sau " Kunikida xoa xoa thái dương.

' Canh ba tư tưởng* ' bảo vệ Yokohama còn chưa vững chắc, ' Thiên Nhân Ngũ Suy ' giấu mình ở bóng tối lại ngo ngoe rục rịch, còn thêm có--

*Canh ba tư tưởng : như trên toi giải thích rồi ấy

' Văn Phòng Thám Tử ' thần bí kia xuất hiện, không có chứng cho chép khai trương dị năng, sau lưng lại cất giấu tổ chức có tình báo là không chỗ nào không ở " Lũ Chuột trong Căn nhà Chết " cùng với tổ chức " Tà Dương " có sát thủ đen trắng không rõ.

Kunikida đau đầu mà cầm trong tay tin tức về ' Văn Phòng Thám Tử ' điều tra ra được.

Không có minh xác việc chủ tịch làm cùng chức vụ khác, chỉ có ba thành viên :

Có ' Siêu Thám Tử lợi hại ' làm thám tử, Ranpo Edogawa 20 tuổi.

Thũ lĩnh tổ chức ' Tà Dương ' Dazai Osamu, dị năng không biết, 16 tuổi.

Thủ lĩnh tổ chức ' Lũ Chuột trong Căn nhà Chết ' Fyodor Mikhaylovich Dostoyevsky, dị năng không biết, 18 tuổi.

Ba người tuổi trẻ đến không thể tưởng tượng được, còn có.. cái người cuối cùng kia vừa thấy liền là tên rất Nga.

Tổ chức trống rỗng thần bí xuất hiện, ba người cũng vừa chính vừa tà...

Thật là làm người đầu trọc.

" Tốt lành, Kunikida-san " thanh âm sức sống của một thành viên cho hắn có một chút động lực.

Vì ' Lý tưởng ', Kunikida hắn đây có thể phấn đấu!

Hiện trường vụ án.

"...

Tình huống án kiện* chính là như vậy, chúng tôi thật sự không có manh mối, mới có thể đi xin giúp đỡ Công ty Thám tử Vũ Trang ".

Cảnh sát đem tình huống cơ bản của án kiện báo cho nhóm người Kunikida, biểu đạt ý nguyện chính mình xin giúp đỡ.

*Án kiện là loại trình báo lên công chức ấy, không có từ nào hợp nên toi để nguyên luôn nhen.

" Không thành vấn đề, xin cứ giao cho Thám tử Vũ Trang " Kunikida Doppo khuôn mặt nghiêm túc trả lời.

" Mặt khác, vì muốn càng nhanh chóng tìm ra chân tướng, chúng tôi còn uỷ thác thêm ' Văn Phòng Thám Tử ' ....

" Cảnh sát có chút khó xử mà nói ra ấp úng lại thôi, đổi lấy là biểu tình kinh ngạc của Kunikida.

Dưới tình huống không có chuẩn bị gì cùng người của ' Văn Phòng Thám tử ' gặp mặt, cái này cũng không phải chuyện tốt lành gì.

" Chỉ có án kiện như vậy, còn cần thám tử ta ra tay sao?

" Một âm thanh trẻ tuổi mà giàu sức sống truyền đến, mang theo ý khinh thường sâu đậm.

" Chính là Ranpo tiên sinh " Cảnh sát phía sau khom lưng uốn gối, khẩn cầu vị thám tử trẻ tuổi này có thể trợ giúp chính mình một tay.

" Sao?

Phạm nhân không phải rất rõ ràng sao?

Liền ở nơi đó luôn!

" Ranpo Edogawa tuỳ tay giơ ngón trỏ, đầu ngón tay chỉ một chỗ, chính là người cảnh sát bên cạnh Kunikida.

" Cái gì?

Hắn chính là...

" Vị cảnh sát kia cũng hoảng sợ, gấp gáp hướng qua Ranpo Edogawa muốn nghe giải thích.

" Chẳng lẽ các người còn chưa tin ' siêu thám tử ' sao?

" Ranpo có chút tức giận mà vặn vẹo đầu, lại không tính toán giải thích tiếp.

" Không phải, chỉ là chúng tôi...

" Cảnh sát gian nan nói rõ ràng, hắn không trêu chọc nổi cái vị tổ tông này.

Mà đúng lúc này, cảnh sát bên cạnh Kunikida lại bỗng nhiên ra tiếng.

" Ha!, không sai, tao chính là hung thủ!

"

mé giống conan ghê bây=)))) hung thủ chỉ có 1 đồ đó

Cùng với đồng thời gã điên cuồng cười to ở sau lưng móc ra vũ khí của chính mình.

" Ranpo Edogawa, mày đáng chết!

" Súng của gã nhắm thẳng ngay Ranpo, ngón tay đã đặt trên cò súng.

" .....

" Ranpo Edogawa vẻ mặt không thú vị mà trợn trắng mắt, còn không bằng trở về cùng Dazai ăn daifuku* đâu.

*Ichigo Daifuku: là cái loại bánh mochi đậu đỏ dâu tây í, này thì nhiều người biết rồi ha, tui để hình cuối truyện cho mọi người xem để hình dung.

" Từ từ! cứu người trước!

" Kunikida là người không có khả năng trơ mắt nhìn người khác chết ở trước mặt mình, liền lập tức lao ra

BÀNH!

Không chờ Kunikida ngăn cản, một cục gạch bên cạnh bay vút qua trúng ngay cây súng ở trên tay gã cảnh sát.

" Dazai, Fyodor!

Tới quá chậm rồi!

" Ranpo Edogawa hai tay chống nạnh, chậm rãi hướng tới bên 2 người kia lớn tiếng oán giận.

" Xin lỗi nha Ranpo-san, chúng ta chỉ là đi mua cho ngài bánh daifuku thôi.

" Dazai Osamu cười ý bảo Ranpo, nâng daifuku trong tay chính mình lên.

"....

Xem đâu lấy daifuku ra thương lượng* " Ranpo bĩu môi, cầm lấy bánh.

*Gốc là : phân thượng

" Vâng vâng, không có lần sau " Dazai Osamu cười cười đáp lại lời nói.

" Vị này.... là Công ty Thám tử Vũ Trang Kunikida nhỉ " Ở thời điểm Dazai dỗ Ranpo, Fyodor mỉm cười đi hướng tới Kunikida đang âm thầm đề phòng.

Kunikida trong lòng cả kinh, người này... cho hắn một loại áp lực rất không tốt.

" Xin không cần khẩn trương như vậy, chúng tôi không có ác ý, ngài là dị năng lực ' Độc Bộ Ngâm Khách* ' không cần phát động ra " Fyodor cười nói, đôi mắt đặt ở trên notebook trong tay Kunikida dạo qua một vòng.

*tên dị năng của Kuni nghe hay vai, vậy mà ở trên wiki để là Gã Ngâm Thơ Rong=))) nghe không hay lắm nên tôi để vậy nhé.

Kunikida có hơi xấu hổ buông tay xuống.

" Dostoyevsky, ngươi lại doạ người rồi!

" Dazai Osamu từ phía sau đột nhiên nhảy đi lên, Fyodor vội vàng đỡ lấy cậu*

*gốc là : "hắn" nha, nhưng đó giờ tui sủng ebé dữ quá nên không nỡ để nguyên thôi thì nếu men nào muốn để hắn giống bản tui đang edit thì cmt nha.

" Dazai-kun, đều nói bao nhiêu lần là không được như vậy!

" Fyodor thở dài, bất đắc dĩ nói.

" Có liên quan gì! dù sao ngươi không phải đã đoán trước rồi sao " Dazai Osamu không sao cả đáp lại.

" Fyodor, vừa rồi ngươi còn nói một chút nữa, người tóc đỏ ở phía sau vị tóc vàng tiên sinh sẽ phải công kích đó.

" Dazai Osamu híp híp mắt ở Oda Sakunosuke ngón tay hơi nhúc nhích đánh cái chuyển.

Xem ra vẫn là song tay súng bắn chết nhỉ*

*Ý ẻm bảo Odasaku là sát thủ dùng súng bắn chiến đấu í, cái này khó hiểu nên tôi dịch dễ hiểu nhất rùi

Oda Sakunosuke cùng Kunikida liếc nhau, hai người đột nhiên đứng dậy, trịnh trọng nói :

" Công ty Thám tử Vũ Trang Kunikida, đây là cộng sự của tôi Oda Sakunosuke, mong được chỉ giáo nhiều hơn.

"

Dazai Osamu cười cong mắt, nhưng đáy mắt lại là một mảnh băng lạnh lẽo.

" Văn Phòng Thám Tử Dazai Osamu "

" Văn Phòng Thám Tử Dostoyevsky "

" Văn Phòng Thám Tử Ranpo

Edogawa "

" Mong được chỉ giáo nhiều hơn "

Ba người hữu hảo mỉm cười, lễ phép đáp lại sự tiếp đón của đối phương.

Đáy mắt lại không có sai biệt lắm là đạm mạc cùng vô tình.

.

.

.

.

.

.

.

.

Bánh Ichigo Daifuku :

Thế là làm xong một phần

Coi vậy chứ tui mất 2 đêm thức mới xong.

Sáng bận nên cứ phải đợi đêm mới bắt tay vào cày cuốc.

Thế giới này thú vị nhờ, mấy nàng cứ từ từ vì hint nó ở phía sau dễ thương lắm luôn.

Mấy nàng cứ thoải mái góp ý nhé chứ tôi biết trình tôi cùi mía lắm nên nhiều khi có vài chỗ cấn cấn?

⭐Cơ mà tôi đã bị mất acc này rồi nhé, men nào còn hóng plot bên fic này thì nói nhen tôi dựa theo có nên làm tiếp hay không

⭐Ảnh tui up trên nền chap này là cre by me nha, chính tui tự vẽ.

.

.

.

.

.

[O4:20 AM]

[23-2-2024]

[Hơn 2000 từ]
 
Alldazai - [Bsd] Tâm Trí Chỉ Toàn Dazai Osamu
[RFD/AllDazai] #2: Tổ chức ba người thế lực hắc ám


Tổ chức Thế lực hắc ám ba người

*Gốc là : Hắc ác thế lực ba người tổ

HAI.

*Chú ý Ranpo và Fukuzawa

*Chú ý tuổi có biến động

*Chú ý tổ kịch bản này

Edit vượt biên không chính xác hoàn toàn, độ chính xác khoảng 50%-70%, mong được góp ý

.

.

.

.

Ở ngày ấy gặp mặt được ba người của Văn phòng Thám tử, lúc sau trong nháy mắt liền trôi qua ba tháng.

Trong ba tháng này, Công ty Thám tử Vũ trang toàn viên liên thủ với Port Mafia đánh sập cùng đuổi đi mấy cái tổ chức nhỏ có ý tưởng muốn len lỏi vào Yokohama, tiến hành chiến dịch không lớn không nhỏ vài lần.

Nhưng ở thành phố Yokohama, phiền toái luôn là không ít chút nào.

Tỷ như bây giờ có " kẻ thù hàng đầu "--

" 'Bình Minh*'?

Đây là cái gì?

Trong khoảng thời gian này những gã tổ chức không an phận là vì tất cả bọn này giở trò ma quỷ?

" Kunikida nắm chặt cuốn sổ, không dám tin hỏi ra.

*Gốc là : Hiểu , lúc đầu tôi đọc còn tưởng cái từ cảm thán gì ai ngờ nó là tên ạ=))) phải mò 1 lúc mới ra

Không trách hắn thấy kinh hoảng ngờ vực được, trong khoảng thời điểm này có quá nhiều tổ chức quái lạ, Công ty Thám tử Vũ Trang với Port Mafia đã lâu không thể nghỉ ngơi tốt

Tuy rằng là một tổ chức nhỏ bé, vậy mà mỗi lần dựng lên kế hoạch quấy rối rất hoàn mỹ, cơ hồ khong hề có sơ hở, ngay cả ba tổ chức ở thành phố Yokohama hai tổ chức liên thủ với nhau cũng đều ăn rất nhiều lần mệt mỏi, tổn thất nghiêm trọng.

" Tuy là thật sự không thể tin tưởng, nhưng chính xác là thế " Người nói câu này đỡ đỡ mắt kính, phản quang lạnh băng phóng ra, ẩn giấu cho người ta loại cảm gíac áp bách.

Đúng là Cục Quản lí năng lực đặc biệt, Sakaguchi Ango.

" 'Bình Minh' là tổ chức đột nhiên xuất hiện ba tháng trước, về thủ lĩnh chúng tôi còn không tra ra tin tức xác thực, nhưng cũng có đối tượng nghi ngờ "

Sakaguchi Ango tiếp tục nói

" Tên là Nomiya Reibyo-chan*, có thể trong khoảng thời gian ngắn tạo ra kế hoạch tốt nhất là vì có được năng lực 'âm mưu hoàn mỹ', biến mất ở bốn tháng trước, nếu đoán không sai, trong thời điểm nắm được hết sự kiện, sau lưng đều có vị tiểu thư này làm " Sakaguchi Ango trầm giọng nói.

*Gốc là : cung dã lăng tử nữ tính

" Sao có thể....

" Nakajima Atsushi che miệng kinh ngạc

Có như vậy dị năng, quả thực là xứng như khủng bố

" Vậy chúng ta đây như thế nào đối phó được với bọn chúng, chờ cho bọn chúng dựa vào cái dị năng 'Âm mưu hoàn mỹ' gì gì đó đánh tới cửa luôn sao?

" Yosano khiêng cưa bổ ra nói.

" Không, Kunikida, Oda hôm nay các ngươi cùng ta đi ra ngoài một chuyến " Chủ tịch Fukuzawa Yukichi đột nhiên lên tiếng, khuôn mặt nghiêm túc không có lấy một tia biểu tình.

" Chúng ta đi tìm người có thể giải quyết được khốn cảnh này "

" Vâng!

"

Tuy rằng hưởng ứng rất sôi nổi, nhưng lúc nửa giờ sau, Kunikida với Oda Sakunosuke đứng trước cửa ở Văn phòng Thám tử, miễn cưỡng cười một chút cũng không nổi.

" Chủ tịch, ngày xác định là chỗ này?

" Kunikida nuốt nuốt nước miếng, do dự hỏi.

" Đúng vậy, chỗ này là của bạn bè ta đời sau, bọn họ sẽ hỗ trợ " Nói rồi chủ tịch tiến lên một bước, đẩy ra cánh cửa.

Hoàn cảnh của Văn phòng Thám tử thật sự phải nói một câu 'xa hoa', rốt cuộc cũng có hai tổ chức lớn phụ thuộc vào nên chắc chắn Văn phòng không thiếu tiền.

Sau cánh cửa ba người nhìn bọn họ đến cũng không có gì kinh ngạc, thậm chí có thể nói sớm đã đoán trước.

Edogawa Ranpo loạng choạng ngồi ở trên sofa ăn bánh daifuku, Dazai với Fyodor không để ý bọn họ mà đánh cờ, không có ai lên tiếng.

" Ranpo " Chủ tịch nói.

" Đại thúc*, đã lâu không thấy nha " Edogawa Ranpo cười tủm tỉm chào hỏi

*Gốc là : 大叔 dịch ra là chú, nhưng tôi thấy để chú không hay nên để nguyên luôn, ai có từ thay thì nói tôi nhé

" Chủ tịch Công ty Thám tử Vũ Trang, đợi đã lâu " Fyodor nở nụ cười, tựa như một con rắn độc mỹ lệ to lớn* phun ra xà tinh.

*Gốc là : mắng mắng芒芒

" Đợi đã lâu?

Các ngươi...

" Kunikida thật sự không thích bộ dáng dối trá của Fyodor

" Đúng vậy, chúng ta vừa rồi còn suy đoán khi nào các ngươi mới đến* , này không phải vừa khéo sao?

" Dazai Osamu cầm lên một quân cờ, lười nhác phản ứng

*Gốc là : mới trở về, ở đây tôi không rõ ý của bé lắm nên dịch sát vậy

" Các ngươi đã sớm biết chúng ta sẽ đến đây?!

" sau lưng Kunikida Doppo dần dần dâng lên cỗ lành lạnh

" Đúng vậy, gần đây vị tiểu thư Nomiya gây ra thêm không ít phiền toát cho các vị nhỉ?

" Mở miệng nói chính là Fyodor.

thề chứ lão fyo bắn tiếng thanh lịch vãi, cần thiết học theo để đc thanh lịch=)))

Không chỉ biết bọn họ sẽ đến, hơn nữa cũng biết rõ ràng mục đích luôn sao.

Oda Sakunosuke suy tư.

" Không sai !

Chính là biết đến rõ ràng!

" Âm thanh hoạt bát của thiếu niên vang lên trả lời vấn đề hắn nghĩ.

Oda quay đầu, thẳng tắp rớt vào vực sâu bên trong cái liếc mắt.

Đứa trẻ kì quái.

" Một khi đã như vậy, các ngươi có biện pháp giải quyết sao?

" Kunikida cắn răng, loại cảm giác bị nhìn thấu thật sự không thể nào tốt được.

" Có nha " Ranpo cười tủm tỉm trả lời

" Vậy....

" Kunikida trong lòng vui vẻ, muốn tiến lên, lại bị chủ tịch ngăn cản lại ra phía sau.

" Các người có biện pháp giải quyết 'Âm mưu hoàn mỹ' ?

" Fukuzawa Yukichi hỏi

Ba đứa trẻ này quá mức thông minh, muốn giao tiếp cùng bọn họ cần thiết phải cẩn thận.

" Đương nhiên!

" Dazai Osamu cười.

" Vị tiểu thư Nomiya kia nhất định là có hạn chế, không thể đủ nhiều lần sử dụng "

" Mà 'Âm mưu hoàn mỹ' lại căn cứ vào cơ sở 'trước mặt' , nói cách khác, "

" Chỉ cần chúng ta có thể có 'Âm mưu hoàn mỹ' cao siêu* hơn, dị năng của cô ta liền không có tác dụng " Ba người cùng nói đưa ra một đáp án giống nhau trong chớp mắt.

*ở đây hơi khó hiểu, nhưng nôm na là 3 bé bảo gậy ông đập lưng ông í

Bất quá tự hồ không có gì lạ

Không, vẫn là có một chút...

" Chúng ta đi nơi nào có cao siêu 'Âm mưu hoàn mỹ' ....

" Kunikida tiếp tục dò hỏi

" Ta sẽ ủy thác 'Văn phòng Thám tử' hỗ trợ chúng ta giải quyết vụ việc này " Fukuzawa Yukichi ngăn lại lời nói của Kunikida, trực tiếp giao ủy thác cho Văn phòng Thám tử

" Chủ tịch!

" Oda Sakunosuke thấp giọng nói.

Fukuzawa Yukichi nhẹ lắc đầu

" À...Chúng tôi thật ra cũng không có vấn đề gì, bất quá chính là...

" Ranpo cười lắc đầu, ngón tay chỉ hướng cánh cửa

" Bên kia con sên đưa ủy thác giống nhau, tiểu chú lùn lại còn đen như mực không biết có đồng ý không " Dazai Osamu bên này cho người ta thật nhiều cái biệt danh đáng yêu, bên kia làm ngữ khí như không sao cả khiến người cáu không thôi

Mọi người của Công ty Thám tử Vũ Trang quay đầu lại, thấy được bộ áo gió màu đen, Port Mafia kẻ điều khiển trọng lực--

Nakahara Chuuya!

.

.

.

.

.

.

Thế là xong phần tiếp

Công nhận dù ở thế giới nào 2 đứa cũng kh hoà hợp nổi=))) nhỏ Daz cứ khịa Chuu lùn mãi dễ thương VC

.

.

[19:53 PM]

[24.2.2024]

[ 1300 từ ]
 
Alldazai - [Bsd] Tâm Trí Chỉ Toàn Dazai Osamu
[RFD/AllDazai] #3: Tổ chức ba người thế lực hắc ám


Tổ chức thế lực hắc ác ba người

*Gốc là : Hắc ác thế lực ba người tổ

.

.

.

BA.

⭐Chú ý Ranpo và Fukuzawa

⭐Chú ý tuổi có biến động

⭐Chú ý tổ kịch bản

Edit vượt biên không chính xác hoàn toàn, chỉ đúng 50%~70%

∆ Lưu ý: chương này Dazmew zất dthew cuti, khuyết khích không dãy bành bạch=)))

" .....

" Không thể hiểu được bị người gắn lên một đống biệt danh, Nakahara Chuuya tính tình rất tốt, gân xanh trên đầu từng cái một nhảy dựng lên.

" Cán bộ Port Mafia, theo mệnh lệnh thủ lĩnh, tới đây gặp mặt ba vị Văn phòng Thám tử " Nakahara Chuuya tháo mũ xuống, cúi đầu khom lưng

Còn tốt không có bị tức đến nỗi quên nhiệm vụ Boss giao phó

" ....xía..

" Dazai Osamu ý vị không rõ phát ra một tiếng chứa đầy sự trào phúng

Cái gì chòi, con người mũ này phẩm vị kém thía

" Dazai-kun, không thể nói như vậy nha ~ " Fyodor liếc mắt một cái liền nhìn ra suy nghĩ của Dazai Osamu, mỉm cười khuyên can.

" Ta lại không có nói ra, là Fyodor tự mình nói tới nhé " Dazai Osamu miệng chu lên, bất mãn oán giận

ffff- cưng quá=)))))))))

" ....

" Trực giác của mọi người Công ty Thám tử bùng lên thì thầm hai người đàm luận gì đó có liên quan đến chính mình, hơn nữa như cũ nãy giờ Nakahara •bị bỏ qua• Chuuya yên lặng siết chặt mũ

Nếu không phải nhiệm vụ Boss giao, gã liền đập nát đi nơi này!

" Vị mũ quân kia, muốn phá hủy nơi này chính là không được nhé, tuy rằng ngươi rất mạnh " Ranpo uy quyền nói một câu, vô cùng chuẩn xác nói ra bộc phát trong lòng Nakahara Chuuya

Nakahara Chuuya đột nhiên ngẩng đầu nhìn thẳng Ranpo, con ngươi xanh thẳm bắn ra lửa giận giống như điện.

" Ai ya, ngươi tức giận cái gì hã, trong lòng ngươi suy nghĩ cái gì, chúng ta ở nơi này giống nhau tựa như giấy trắng*, có cái gì mà tức giận?

" Dazai ở trong góc lạnh căm nói, làm kẻ điều khiển trọng lực đưa ánh mắt qua đây.

*chỗ này không rõ lắm, chắc ý bé bảo chuu nghĩ gì đều viết lên mặt í=)))

" Hơn nữa Ranpo-san nói cũng không sai, ngươi rất lợi hại nhưng là không có biện pháp dùng cái tư thái kia, muốn giải quyết giết chúng ta, không dễ dàng như vậy nha " Dazai liếc mắt một cái qua Chuuya đột nhiên siết chặt tay

" Ngươi như nào lại.... biết được!?

"

Cho đến lúc này, Nakahara Chuuya mới hiểu được vì điều gì Mori Ougai lần nữa dặn dò hắn ngàn vạn phải cẩn thận

Ba người này, quả thực là nhìn thấu nhân tâm ma quỷ.

" Với lại nói một hai phải động thủ, chúng tôi cũng không phải là tiểu bối mặc người xâu xé, ai thắng ai bại, còn chưa biết đâu ~ " Fyodor đỡ mình ghé vào trên người Dazai, mỉm cười bổ sung toàn hạ nửa câu sau

" Rốt cuộc chúng tôi cũng không tôn trọng thần minh, thí thần như vậy, là một trò chơi cũng không tồi "

Cỗ lạnh lẽo thẳng thăng phía sau lưng, Nakahara Chuuya lần đầu tiên có chút cảm thụ sợ hãi

" Được rồi, Fyodor không cần lại doạ người, nói lâu chuyện nhảm vậy, cũng nên nói chuyện chính sự rồi " Ranpo đột nhiên đứng lên, vỗ vỗ mảnh vụn đồ ăn vặt trên tay.

" Chính sự?

" Kunikida vừa rồi chứng kiến cảnh tượng ba người nói đến nỗi Mafia Cảng kẻ điều khiển trọng lực không nên lời để cãi, hiện tại đột ngột đổi đề tài, có chút còn không thích ứng

" Không tồi, chính sự " Dazai Osamu đội mũ Fyodor ngẩng đầu lên, cười tủm tỉm tiếp lời

" Ngài nói phải không?

Thủ lĩnh Port Mafia, Mori Ougai tiên sinh " Fyodor bất đắc dĩ bị Dazai Osamu lấy đi mũ, vẫn là cẩn trọng đối xong lời kịch

ỏo cưng vai, thề luôn fic nì viết nhỏ dazmew nhí nhảnh vc ấy

" ....

Ba vị quả thực danh bất hư truyền.

" Mori Ougai từ nơi ẩn nấp đi ra, khuôn mặt mỉm cười nhìn không có một tia sơ hở

" Tốt, Văn phòng Thám tử chỉ tiếp một ủy thác, như vậy...

đến tột cùng lần này ủy thác là do ai tới hạ, hay vẫn là hai vị cùng nhau?

" Dazai Osamu đem mũ mang về trên đầu Fyodor, bị bên này sớm đã bất mãn Ranpo xả tới dựa đầu nằm trong lòng ngực

" Đương nhiên, tiền đặt cọc là không thể thiếu " Fyodor liếc mắt nhìn một cái Ranpo nằm trong lòng ngực Dazai, yên lặng dời tầm mắt đi.

" ....

Chúng ta cùng nhau ủy thác " Fukuzawa Yukichi với Mori Ougai nhìn nhau, trăm miệng một lời.

" Chủ tịch?

"

" Boss?

"

Hai bên thành viên bị hoảng sợ, lại nghĩ đến đang ở thời kỳ ngừng chiến, sôi nổi ngậm miệng lại

" Như vậy, giao dịch hoàn thành.

" Ba người Văn phòng Thám tử đồng thời gợi lên một mạt mỉm cười sớm đã hiểu rõ, quỷ dị mà diễm lệ.

Sau khi tiễn khách lạ, Dazai Osamu cùng Fyodor lần nữa trở lại bên bàn cờ

Thời điểm hắc tử ở vô thanh vô tức, sớm đã vây quanh bạch tử*

*Nguyên câu này tôi không hiểu nên kh trả lời đc=))) theo tôi nghĩ kỉu như bảo bóng đêm sớm bao trùm quang minh rồi í

" Như vậy là trò chơi bắt đầu rồi " Ranpo mở đôi mắt màu bích ngọc, trong đó vừa xem hiểu ngay ác ý cùng hài hước

" Đúng vậy, hy vọng chúng ta cực khổ bồi dưỡng 'sủng vật' lâu như thế đừng làm chúng ta thất vọng.

" Fyodor tiếp lời, lộ ra hắn tươi cười dối trá

" Rốt cuộc có thể có chút việc vui tới điều tiết một chút tịch mịch " Dazai Osamu giống như giải thoát nói, phảng phất sau khi chịu đựng người giam cầm, rốt cuộc giống người chạy ra nhà giam.

" Bất quá xem này như cứu rỗi, hay vẫn là trừng phạt?

" Ranpo dừng ăn đồ ăn vặt trên tay, thẳng lăng nhìn về phía Dazai

" Vậy xem đến tột cùng chúng ta phải làm thiên sứ, hay vẫn là ác ma " Fyodor cũng hướng về Dazai đầu óc quá thông minh*

*Gốc là : mục quang目光 — Chỉ sự hiểu biết, hoặc trình độ hiểu biết.

" Ở trước mặt thần, thiên sứ với ác ma, quan trọng sao?

" Dazai ngẩng đầu nhìn thẳng hai đạo ánh mắt, tủm tỉm hỏi lại

" ....

Đích xác, không quan trọng " Fyodor thu hồi ánh mắt trước, cúi đầu sửa sang lại bàn cờ

" ....Dazai, em quá mềm lòng.

" Ranpo cũng thu hồi ánh nhìn theo, bỏ vào miệng mình một miếng daifuku

" ....

" Dazai Osamu cười cười, không có phản bác.

.

.

.

.

.

Thế là hết phần 3

Phần này ngắn vai, nên chắc sau toi edit luôn 2 phần rồi thả coi như phúc lợi=))))

Công nhận phần nì dazai cưng lắm ấy, vừa edit vừa hít ke dthew lên tinh thần hẳn.

Phần sau còn cưng ác nữa=))) rột rột tym

[ O1:12 AM — 29/02/24 ]

[1000 từ]
 
Alldazai - [Bsd] Tâm Trí Chỉ Toàn Dazai Osamu
[AllDazai] #1 : Drinking Game


Đổi gió có idea nên tự viết ~

OOC+

Thuộc về Asagiri-sensei

❌Lưu ý: Female Dazai❌

VĂN ÁN

Tưởng chừng như một ngày bình thường sẽ trôi qua, nhưng các thành viên của Trụ sở Thám tử đang làm việc lại bị hút vào ánh sáng trắng.

Khi mở mắt ra các thành viên thấy mình đang trong không gian tối đen.

Nơi này không chỉ riêng Trụ sở mà còn có toàn viên Port Mafia, thủ lĩnh Lũ Chuột trong căn nhà Chết và người của Chính phủ.

Duy chỉ có một người không ở — đó là Dazai Osamu.

Họ bị bắt xem đoạn video ngắn và làm theo quy tắc được đề ra.

Nhưng không ngờ hình ảnh người thanh niên cợt nhả thường ngày lại biến thành một cô gái xinh đẹp quyến rũ.

Nhìn lại hình như còn đang ở thời kì đen tối !?

Họ phải làm gì để thoát ra? —

.

.

Các từ ngữ xưng hô ở đây là mình tùy ngữ cảnh sẽ thay đổi

Bao gồm : Tao - mày

Anh/cậu - tôi

Tôi - em

Ta - ngươi

Tôi - ngài

( Còn sẽ cập nhập thêm )

.

.

.

Vào một buổi sáng tốt đẹp.

Atsushi thức dậy thật sớm để chuẩn bị đến Trụ sở, cậu đã gọi điện cô bé Kyouka hẹn nhau ở công ty và cô bé đưa ra điều kiện phải mua thêm cho cô bé các loại đồ ăn vặt trước khi tới.

Atsushi bất đắc dĩ nhìn vào túi tiền đáng thương của mình.

Xong lại rất nhanh hồi phục tinh thần vì hôm nay lại được gặp tiền bối của mình, Dazai-san.

Tâm trạng cứ như vậy cũng vui vẻ hơn hẳn.

Cậu bước đến tiệm bánh kem và mua một số loại đồ ăn nhỏ.

Cầm trên tay trả tiền cho bà cụ già rồi luống cuống chạy nhanh đến hướng Trụ sở.

Nhưng rồi bỗng nhiên một ánh sáng trắng toát hiện lên giữa không trung làm mờ đi đôi mắt hổ phách của hổ con.

Ánh sáng bao trùm tất cả xung quanh rồi như hút Atsushi vào bên trong.

Theo quán tính cậu nhắm chặt mắt lại, đến khi ánh sáng dịu đi lại từ từ mở ra quan sát xung quanh.

Bất ngờ là khung cảnh người tấp nập đông đúc trên đường phố đã biến mất, chỉ còn lại bóng tối mênh mông như vực sâu không đáy.

" Đây là nơi nào !?

" Atsushi hoảng hốt nhìn xung quanh mình, nỗi sợ sệt hiện rõ trên mặt hổ con.

Không có bất kì ai trả lời giúp cậu câu hỏi này, Atsushi nắm chặt đồ ăn trong tay.

Cảnh giác trong nháy mắt tăng vọt cực điểm-

" Này!

Atsushi-kun " Một tiếng vang từ đâu đó gọi tên cậu.

Atsushi vội quay đầu lại và thấy xa xa ở đằng kia có bóng dáng của Kunikida.

Cậu vội chạy lại gần, vừa chạy vừa hét lên hỏi

" Kunikida-san!

Đây là đâu vậy !?

Sao anh lại ở đây!

"

Atsushi vừa dứt câu thì thấy sau lưng Kunikida hiện ra thêm dáng vài chục người nữa.

Cậu nhìn một lượt liền hiểu ra trong đó gần như toàn thành viên của Trụ sở.

Bao gồm có chủ tịch Fukuzawa Yukichi, tiền bối Ranpo-san, Kunikida-san, Yosano-san, 2 anh em Tanizaki và Naomi, Kyouka-chan, Miyazawa Kenji nhưng lại không có Dazai-san...

" Wao, Atsushi-kun cậu hăng hái quá nhỉ!

Có muốn thử nghiệm trị liệu của tôi không " Yosano vác cưa điện trên vai từ từ nở nụ cười tà đạo.

" ....

"

Atsushi kinh hãi liên tục xua tay biểu hiện mình rất ổn không cần trị liệu, cậu đưa ánh mắt cầu cứu các thành viên khác nhưng nhận lại chỉ là sự thương hại.

" .....

" Atsushi sợ đến nỗi run bần bật.

" Ha!

Người hổ thật nhát gan!

Đúng là Dazai-san nhặt ngươi thật vô ích "

Đúng lúc Atsushi sắp bị Yosano tiến lên tiến hành 'trị liệu' lại một tông giọng đầy khinh thường chế nhạo cậu vang vọng lên.

" Akutagawa!?

"

" Người hổ "

Lúc này Atsushi mới nhận ra không chỉ riêng thành viên của Trụ sở bị đến không gian kì lạ này, mà ở phía sau đầy đủ tất cả thành viên Port Mafia cũng ở đây.

Thủ lĩnh Mafia Cảng Mori đưa mắt sang Trụ sở cười cười, cán bộ cấp cao kẻ điều khiển trọng lực Nakahara Chuuya đè thấp vành mũ phát ra một tiếng 'ha' đầy nhạo báng nhìn qua.

Có cả thủ lĩnh của tổ chức khủng bố Lũ Chuột trong Căn nhà Chết, tên gọi là Fyodor gì gì đó ( thật ra tên quá dài không ai nhớ cả ) đang hờ hững quan sát 2 tổ chức đối địch rồi lại mỉm cười nham hiểm.

Không những vậy với đôi mắt tinh tường của người hổ, Atsushi còn thấy được một người đàn ông đeo kính đứng một góc đang cố gắng giảm sự tồn tại của mình thấp nhất có thể.

Tên người này là Sakaguchi Ango, hình như là bạn của Dazai-san.

" Boss, chỗ này là...

" Kouyou lấy mép tay áo che nửa gương mặt nhẹ nhàng hỏi.

" Ta cũng không biết, không biết bạch lang các hạ có biết gì không?

" Mori cười cười đánh chủ ý sang Fukuzawa

Fukuzawa nhìn lại Mori, sau đó là liếc mắt sang Fyodor cùng Ango.

" Ta cũng không biết tại sao, nhưng đây không phải là do Trụ sở Thám tử làm "

" Là như vậy à...

"

Ranpo nghe đến đây thì buông xuống đồ ăn trên tay, lấy ra chiếc kính nhếch mép hô lên

" Vậy phải để xem năng lực của Thám tử lừng danh số một thế giới rồi! —— Siêu Suy Luận!

"

" À...

Chả có gì nguy hiểm đâu, chúng ta chỉ chơi một trò chơi giải trí thôi " Ranpo nói rồi lại nhét bánh kem vào miệng ăn.

" Chơi trò chơi!?

" Kunikida gào lên, với một người luôn đặt công việc lên hàng đầu như gã thì việc này vô cùng phiền toát.

Kunikida bắt đầu thiếu kiên nhẫn liền điên cuồng ghi ghi chép chép cái gì đó vào notebook

" Không có thời gian cho chơi đùa!

Không biết kẻ nào điên khùng bắt chúng ta tới đây chỉ để chơi một trò chơi vô nghĩa nữa!

Mà nhắc mới nhớ, tên lãng phí băng gạc đâu rồi!?

" Kunikida nhíu mày thật chặt, từ lúc gã và Trụ sở vào không gian này cũng đã được 30 phút nhưng không thấy Dazai đâu cả.

Lo lắng cứ dồn 1 cục khiến gã rất khó chịu

" Dazai-san sẽ không có chuyện gì đi!?

" Atsushi từ khi nào đã đứng bên cạnh Kyouka nói ra nghi vấn của mình.

" Người hổ câm miệng!

Dazai-san sẽ không có chuyện gì!

Ai cho ngươi dám nghi ngờ năng lực của ngài Dazai !?

"

Akutagawa lúc này đã kích hoạt dị năng, Rashomon ngo ngoe rục rịch sẵn sàng cắn nát hổ con.

Atsushi cũng chẳng chịu thua, dị năng Mãnh Thú lấp loé, từ lúc được Dazai-san nhặt về cậu bé nhút nhát khi nào giờ đã trở nên mạnh mẽ gan dạ hơn.

" Này!

Dẹp ngay cho tao!

"

Chuuya nắm cổ Akutagawa lại, ngăn cho sự đối địch này bùng nổ.

Bên kia Atsushi cũng bị Kunikida chặn ngay.

" Tao nói chứ!

2 người các ngươi cứ 1 tiếng là thằng khốn Dazai xong lại choảng nhau.

Thằng Dazai nó chả bị sao đâu vì nó sống dai lắm đấy!

"

" Chuuya-san...

" Akutagawa quay đầu nhìn Chuuya, miễn cưỡng đồng ý thu hồi Rashomon.

" Mũ quân nói đúng đấy, đừng kích động quá Atsushi.

Chúng ta sẽ sớm gặp Dazai thôi " Ranpo hé đôi mắt màu ngọc bích ra cười cười, lại ăn một miếng daifuku.

" Hm...

Thú vị, quá thú vị " Fyodor lẩm bẩm một tiếng.

Sakaguchi Ango đẩy đẩy kính nhìn tên khủng bố chuột Nga.

Nhăn mày thật sâu

[ Ranpo-san nói đúng, các vị sẽ sớm gặp được ngài Dazai thôi ] Một âm thanh máy móc vang vọng toàn không gian của họ, khiến cho tất cả mọi người ở đây phải cảnh giác.

Ngoại trừ Ranpo đã biết chuyện, Fyodor thì cũng hiểu ra cười ngâm nga.

Còn lại đều căng thẳng nhìn màn hình màu trắng xuất hiện.

[ Xin các vị bình tĩnh, tôi là ý thức của The Book.

Tôi là người đã triệu hồi các vị đến không gian này để thỉnh một yêu cầu nhỏ ] Chất giọng đều đều vô cảm làm người lạc quan như Atsushi, Tanizaki, Naomi,... cảm thấy quá lạnh nhạt vô thức rùng mình.

" Thỉnh yêu cầu... chúng ta..?

"

Atsushi nắm chặt tay Kyouka, cô bé nhìn lại cậu.

Kunikida cũng nhíu mày và tất cả mọi người ở đây trừ Ranpo và Fyodor đều thấy rất quái lạ.

Ít nhiều gì theo họ biết, The Book gần như là sự tồn tại vô đối nên có điều gì khiến nó phải yêu cầu chúng ta?

" Vậy, yêu cầu là gì?

" Fyodor cười tủm tỉm

" Có liên quan đến Dazai đúng chứ?

" Ranpo không vui lắm khi bị cướp lời, nhanh chóng nối tiếp câu sau.

[ Đúng vậy, thỉnh cầu của tôi là các vị chỉ cần xem và tiếp xúc với Dazai-san, chủ nhân của năng lực độc nhất vô nhị 'Nhân Gian Thất Cách'.

Vì tôi lấy Dazai làm trung tâm cho nên tôi cần các vị tiếp xúc để truyền năng lượng cho tôi ] Không hiểu sao tông giọng khi nhắc đến Dazai lại có vẻ cảm xúc ấm áp hơn.

Điều này không ít người nhận ra được.

" Tiếp xúc với Dazai-san...

" Hổ con nghe đến đây không biết suy nghĩ về đâu mà lắp bắp mặt đỏ bừng, vội lấy tay che mặt ngăn cản tầm nhìn của mọi người chú ý đến.

" Ngu xuẩn người hổ, Dazai-san là tôn quý như nào há có thể ngươi được tiếp xúc?

" Akutagawa lên tiếng phản bác, tên nhóc này rất nhạy cảm với từ [Dazai] và thứ 2 là tiếng từ [Dazai] phát ra trên miệng hổ con.

" Ngươi cũng không xứng đâu, Akutagawa!

" Hổ con lên tiếng bác bỏ.

" Được rồi, câm miệng lại hết cho tao!

Không thì nếm thử mùi trọng lực đi!

" Chuuya bực bội hét lên.

" Xem và tiếp xúc với tên lãng phí băng gạc đó ?

" Kunikida ngẩng đầu từ notebook lên, cứ thấy 2 chữ này nghĩa rất kì lạ.

Không phải nói gã với Dazai là đồng nghiệp với nhau tiếp xúc là một điều không tránh khỏi, chưa kể tên Dazai đó rất hay trêu gã nên gã cứ khó hiểu.

Nhưng đột nhiên Kunikida nghĩ đến cái gì, khuôn mặt chột dạ gầm đầu xuống.

Không ai để ý lỗ tai gã đã đỏ chót lên.

" Hm....

Nếu mà tiếp xúc với Dazai-kun thì việc này tôi làm khá giỏi đó bạch lang các hạ " Mori cười cười, hoài niệm trong mắt càng đậm

" Đừng mơ tưởng, Dazai-kun hiện tại là thành viên ngoan của Trụ sở Thám tử " Fukuzawa sắt bén đáp trả.

" A~~ anh trai à!

Tiếp xúc với Dazai-san thật hay quá~~ Em cũng rất thích được ôm Dazai-san á!~~ "

" N-Naomi từ từ!

A~ không được, đừng chạm vào chỗ đó!

"

" Chậc, phải tiếp xúc với tên khốn cá thu đó là việc xui xẻo nhất trong đời đấy!

" Chuuya nhìn cặp anh em đang âu yếm nhau, hơi nhướng mày nghĩ đến gì đó.

" Công chúa Bạch Tuyết phải được yêu thương chứ, có lẽ Dazai-kun hợp với tôi nhất nhỉ " Vì chúng ta cùng là đồng loại mà, đúng không công chúa của tôi?

Fyodor trầm ngâm cười, nhớ đến sự kiện Dead Apple cách đây không lâu Dazai-kun trong bộ trang phục trắng toát thật xinh đẹp.

" Có lẽ không phải đâu, đừng ảo tưởng quá!

Thám tử lừng danh ngài Ranpo còn từng đút Dazai-kun ăn bánh kem đấy!

" Ranpo liếc mắt liền biết tên chuột Nga đang ảo mộng, lên tiếng đánh tan vỡ tiện thể còn khoe ra chiến tích.

Mọi người nghe xong trong lòng đều có ý nghĩ riêng, đa phần là kinh ngạc và mùi chua cháy bỏng lan toả khiến Ranpo rất thoải mái, thấy vị bánh dâu tây hôm nay còn ngon hơn gấp mấy lần.

Fukuzawa nhìn đứa nhỏ nhà mình, thở dài thườn thượt.

[ Được rồi các vị, nói đến đây thôi.

Tôi sẽ cho các vị xem một vài đoạn phim ngắn làm quen trước, sau khi đã ổn tôi sẽ giải thích luật yêu cầu của tôi.

Mong các vị hãy hợp tác, nghiêm cấm xài dị năng lực đánh nhau, nếu vi phạm bị nhắc nhở 3 lần tôi sẽ cưỡng chế mượn 'Nhân Gian Thất Cách' vô hiệu hoá dị năng ] Tông giọng lạnh lùng lại vang lên, nhắc nhỏ họ đã nói vấn đề quá lâu quên đi The Book.

" Có luật nữa hã!?

" Atsushi thất thanh

Nhưng The Book phất lờ và hiện ra một dãy số liệu biểu hiện đang chạy.

[ Đang chạy đoạn phim, vui lòng chờ còn 58%...

32%...

10%...

Bing!

Hoàn tất tải đoạn phim.

Mời các vị xem vui vẻ! ] Dãy số liệu chạy còn 0% liền hiện dòng chữ đã xong.

Mọi người tập trung vào đoạn phim vừa bắt đầu.

[

Giày cao gót cộp cộp vang vọng trong không gian tối mù, một thiếu nữ mặc trang phục đen tuyền đang chầm chậm bước đến một cái thùng hàng hoá.

Tiếng bước vẫn đều đều thoải mái như đang đi dạo, người con gái này quanh thân đều phủ lớp băng vải dày, mái tóc dài xoăn nâu trà xoã tung mềm mại.

Cô gái một thân một mình đi lại trong kho hàng to lớn, phớt lờ ở ngoài kia tiếng ồn ào gió rít và âm thanh thất thanh đến gầm trời.

Những âm thanh đau khổ và hét lên như nốt nhạc dịu dàng làm nền cho sự vui vẻ của cô gái.

Nàng phủ chiếc váy hai dây liền thân đến đùi, bầu ngực to tròn hút mắt và chiếc áo khoác đen trên vai đung đưa.

Đôi mắt có nét sắc nhọn quyến rũ, màu nâu rượu đỏ sáng lên trong bóng tối và ngạc nhiên hơn là nàng phủ 1 lớp băng gạc quanh mắt phải.

Nụ cười treo trên đôi môi mọng nước.

Đang đi xung quanh trong kho hàng, bỗng cô dừng lại.

Sau lưng xuất hiện một người đàn ông đầy máu đang run rẩy chỉa cây súng lỗi thời vào cô.

Đôi mắt của gã ta đầy sợ hãi, như việc gã định bắn một cô gái hay bắn một con ác quỷ không sợ chết.

Nàng ta vậy mà không có biểu hiện sợ sệt như người đàn ông, thay vì thế nàng ta còn hưng phấn nghiêng đầu dùng đôi mắt sâu hút quyến rũ nhìn lại.

Thích thú trước việc gã bồi táng phải mang theo cô.

" Tuyệt vời quá đi ~ " Chất giọng dịu ngọt của thiếu nữ mới lớn vang lên, làm gã đàn ông phản ứng dữ dội càng thêm run sợ.

]

" D-Dazai...

Dazai-san!?

"

Mọi người xem từ đầu liền biết đây là kho hàng của Port Mafia, suy cho cùng cũng rất ít tổ chức đối địch nào dám lẻn vào trộm kho của Mafia Cảng cả.

Có vẻ những tiếng ồn ào ngoài kia là Mafia đã biết mục đích của chúng và cho người xử lí.

Còn cô gái đang dạo quanh bên trong một cách thảnh thơi này...

Mọi người cảm thấy rất quen thuộc

Cho đến khi nhìn thấy lớp băng quấn quanh cơ thể lại càng quen thuộc... suy đoán cũng dần dần tăng lên...

Cho đến khi cảnh gã đàn ông còn sống run rẩy giơ súng lên, mọi người mới vỡ lẽ đó thật sự là Dazai!

Nhưng sao Dazai lại là nữ chứ !?

Chả lẽ đó giờ Dazai mà bọn họ quen biết thật ra là nữ !?

Hắn giấu danh tính của mình !??

Tất cả ai cũng đều sốc trước sự thật này, rằng Dazai mà họ quen biết có khi thật sự là một cô gái...

" A~~~ anh trai à!

Dazai-san là nữ trông thật là xinh đẹp quá đi!~~ em muốn khi nào chúng ta về sẽ dắt Dazai-san đi chọn những bộ váy siêu cấp đáng yêu!

A~~~ "

" N-Naomi, bình tĩnh đã!

Dazai-san đúng là rất đẹp nhưng em đừng chạm vào chỗ đó!

A~~ "

" Ôi, Dazai-kun là nữ thật sự đáng yêu quá đấy.

Chắc có lẽ tôi sẽ mua vài bộ váy để tặng Dazai-kun khi về " Mori ngắm nhìn Dazai trên màn ảnh, hưng phấn khi nghĩ đến cảnh đó khiến Elise một bên khinh bỉ mắng.

" Đừng mơ tưởng bác sĩ Mori, Dazai-kun sẽ không nhận chúng đâu cũng không cần bác sĩ mua.

Dazai-kun sẽ được Trụ sở lo toàn vẹn " Fukuzawa liếc mắt nhìn vị thủ lĩnh cuồng ấu dâm, chặt đứt suy nghĩ đó.

" D-Dazai-san là nữ t-thật sự rất đẹp " Hổ trắng giờ đã thành hổ hồng, nghĩ đến những lúc được chạm vào Dazai khiến hổ con không khỏi xấu hổ.

Nhưng bỗng nhiên Atsushi nhận ra có gì đó không đúng, thường là giờ phải có tiếng tên Akutagawa cãi lại chứ nhỉ?

Atsushi nhìn qua liền thấy —— à... hắn ta ngất rồi.

" Chậc..., tên cá thu đó..

" Chuuya kéo thấp mũ, cố gắng bình tĩnh lại.

Nhưng ai cũng thấy màu đỏ quanh thân gã cứ lấp loé do sự bất ổn trong lòng gã.

" Thật thú vị " Fyodor ngước mắt cười.

Ango run rẩy nhìn Dazai hoá thành nữ.

Cảm thấy lỗ mũi của mình sắp bùng nổ nên vội vàng bụm lại.

Odasaku à...

Dazai thật sự như này là quá lắm rồi..

" Này, đừng có suy nghĩ lung tung, động não đi.

Đó không phải là Dazai ở thế giới của chúng ta, mà là ở một chiều không gian khác " Ranpo lên tiếng giải thích cho toàn thành viên vỡ lẽ

" Hã ...

"

" Chiều không gian khác sao...

Ơ!

Khoan, từ từ đã— Naomi !

A~ "

" A~ Thật là tiếc nuối quá đi, anh trai à~~ "

Nhiều sự thất vọng tăng lên đáng kể.

Họ nhìn vào Dazai trên màn ảnh, biểu hiện bất mãn rất rõ ràng.

Akutagawa lúc này đã tỉnh dậy, cũng nghe thấy đây là Dazai-san thế giới khác.

Hắn bình tĩnh đến lạ thường, sau cùng thì ngài Dazai thế giới này đáng quan tâm hơn tất cả.

Nhưng trong lòng hắn có khó chịu hay không là tự hắn biết.

.

.

—————————————————

Viết đến đây thôi xem mọi người thích không :>

Tui định cho thêm Odasaku vào nữa mà không biết nên không, nếu được thì cmt tui nha.

Chắc tui sẽ cho vào nữa

Đầu óc tui hơi đen tối cho nên sẽ viết kha khá cảnh hỏny (((((=

[ 19/03/2024 — 3000 từ ]
 
Alldazai - [Bsd] Tâm Trí Chỉ Toàn Dazai Osamu
[AllDazai] #1 : Truyền thuyết về em


❗[ DROP ]❗

Tác giả : Triền băng vải miêu

❌Mở đầu tránh hố❌ : Toàn viên nhớ thương Zai, có tình tiết gangbang Daz/ bán thân.

OOC+ , viết Dazai đối thân thể của mình không để ý, chỉ cần không động lòng thân thể không sao cả ...

Chỉ viết thoả mãn bản thân, xin chú ý tránh hố!

Edit phi lợi nhuận chỉ đúng 5O~7O%, editor rất ngu nên đôi lúc sẽ thấy cấn cấn (((=

❌Giải hố❌ : Cái này thủy tinh trộn đường nha, cần tinh thần sắt thép vì có tình tiết Dazi bán thân nhưng là trong quá khứ.

Và có tình tiết Dazi lăng nhăng, yên tâm đọc đi nè vì tâm trạng lên xuống lắm editor 1 lời khó nói hết ((=

.

.

.

" Có nghe nói qua chưa, cái vị cán bộ Dazai kia, trước khi làm Mafia là làm cái kia đấy "

" Cái nào?

"

" Ui nha, chính là phố— "

" Ơ ...

Chuuya tiên sinh !

"

Mang mũ dạ nhỏ, khoác âu phục màu đen cán bộ tóc cam không biết từ khi nào xuất hiện ở phòng trà thính.

Hai tên đại nghịch bất đạo đàm luận về một người chính là cộng sự của cán bộ này, chân đã run đến nỗi giống cái

Nhưng mà Nakahara Chuuya chỉ là 'ha' một tiếng, gã vòng qua hai tên này, cong lưng tiếp nước ấm cho mình để pha ly cà phê.

Thời gian phảng phất giống như đông lại, hai tên cấp dưới nghe tiếng nước bên kia không khỏi nhớ tới, vị này cùng cán bộ Dazai là đối thủ một mất một còn.

Hai người rõ là đồng thời gia nhập Mafia, thường xuyên làm cộng sự chấp hành nhiệm vụ nhưng chính là quan hệ cực kì tệ.

Dazai Osamu trước một bước Nakahara Chuuya trở thành cán bộ Port Mafia, bọn họ ba ngày cãi nhỏ, năm ngày cãi nhau lớn, cơ bản là không cho đối phương sắc mặt tốt gì cả.

Cho nên...

Hai tên cấp dưới đưa ra kết luận, bọn họ bàn tán nhàn thoại Dazai Osamu chắc là Nakahara Chuuya sẽ không để ý bọn họ như nào.

Chẳng qua thời điểm hai tên sắp tiếp tục nhàn thoại một hơi, Nakahara Chuuya bỗng nhiên mở miệng nói,

" Hai người các ngươi "

" Ơ...

Vâng "

" Hôm nay liền cút ra khỏi Mafia đi, vé tàu ta sẽ kêu người chuẩn bị làm thay các ngươi, về sau cũng không cần làm ta thấy các ngươi ở Yokohama.

"

Cặp con ngươi thủy lam của gã lạnh lùng nhìn chằm chằm một hồi hai tên sửng sốt, lại bổ sung một câu,

" Bằng không, các ngươi có khả năng nếm thử tư vị của trọng lực "

.

.

.

Nakahara Chuuya cảm thấy mình không phải công khai nói giúp Dazai Osamu, nói đúng hơn, tên khốn kiếp kia dù cho có lời đồn truyền khắp toàn thế giới cũng không liên quan đến gã.

Chẳng qua là gã không quen nhìn có cấp dưới khua môi múa mép tồn tại ở Mafia

Nhưng loại đồn đãi này nghe nhiều, gã cũng không phải không nghĩ tới..

Tên kia trong đầu óc toàn ý tưởng ác liệt, cả ngày không tự sát thì chính là trên đường tự sát Dazai Osamu, thật sự có thể đã làm hoạt động bán đứng thân thể sao?

Xử lý xong việc hai tên cấp dưới, gã còn có nhiệm vụ phải đi hoàn thành.

Khi bước nhanh đến toà nhà Mafia Cảng, gã thấy Dazai cộng sự của gã đã ngồi vào siêu xe dựa ở cửa chờ gã

Bởi vì gã nhận ra rõ ràng Dazai Osamu lái xe sẽ ra cái đức hạnh gì, cho nên mỗi lần làm nhiệm vụ cần dùng xe thì tài xế vĩnh viễn là gã

Nakahara Chuuya kéo ra cửa xe, theo thói quen đang tính chửi một câu bỗng nhiên phát hiện cộng sự của gã chờ lâu ngủ rồi.

Gương mặt kia luôn là tái nhợt xinh đẹp bị điều hoà trong xe thổi đến hơi hơi đỏ lên, hai má động vừa thu lại, môi hơi giương thoạt nhìn rất mềm mại, tóc quăn màu nâu ngoan ngoãn rũ xuống trán, nhìn so tuổi thực tế còn trông trẻ con hơn nhiều.

Vì thế Chuuya lại nghĩ tới cái lời đồn đãi kia

Cặp môi màu hồng nhạt sẽ có người hôn qua sao?

Không, phải nói là cặp môi kia, sẽ bị rất nhiều người hôn qua ?

" Chuuya ngẩn người làm gì dọ ?

"

May mà có âm thanh kịp thời đánh vỡ suy nghĩ của gã

Dazai vừa tỉnh ngủ xoa xoa mắt còn dính nước, nhìn nhìn điện thoại sáng lên biểu hiện thời gian, không chút để ý xung quanh

" Tôi tỉnh thật kịp thời luôn, nếu Chuuya lại phát ngốc thêm một phút nữa, chúng ta có khả năng đến ngày mai cũng không hoàn thành nhiệm vụ đâu "

Chuuya chột dạ mà quay đầu khởi động xe, rồi lại không phục nhìn đường hầm*

*Gốc là : địa đạo— 隧道, chắc là 2 đứa đang ở đường hầm chứ tui kh hiểu

" Đừng có khoa trương như vậy, chỉ cần mày không quấy rầy, tao 1O phút liền có thể thu phục !

"

" Xía "

Dazai một bên giống như ngày xưa dùng ngữ điệu ngớ ngẩn kiểm tra điện thoại, một bên nói

" Cún của tôi cái gì có thể tự mình hiểu lấy, căn bản nhận thức được mình không có chủ nhân thì cái gì làm cũng không— "

Cậu nói đến một nửa, bỗng nhiên không lên tiếng

Chuuya đợi hồi lâu, bên cạnh một động tĩnh cũng không có, không khỏi nhíu mày nói

" Làm sao vậy?

Tên khốn mày đột nhiên yên lặng thế, xảy ra chuyện gì à?

"

Giây lát, Dazai nâng cặp diều sắc mắt lên nhìn về phía gã nhàn nhạt hỏi

" Nghe nói Chuuya khai trừ rồi hai tên cấp dưới ?

"

.

.

.

Thời điểm Dazai hỏi ra những lời này Chuuya sửng sốt chút, một lát sau gã nhướng mày, một bên chuyển tay lái quẹo vòng đáp lại

" Ờ, hình như thế, sao mày tự nhiên lại để ý chuyện này?

"

" Không phải tôi muốn để ý nhé "

Dazai dùng ánh mắt phá lệ vô tội, ngữ điệu còn mang theo ủy khuất tội nghiệp mặc dù Chuuya biết tám phần là giả, " Hai tên cấp dưới kia là A, hắn vừa rồi gửi tin nhắn tới hỏi tôi có phải là làm Chuuya đuổi bọn họ hay không "

" Cái gì !?

"

Chuuya đập một quyền vào vô lăng, giận dữ đáp trả, " Tên kia rốt cuộc vì cái gì cho rằng tao chỉ biết nghe lời mày nói!?

"

" Ô " Dazai nheo lại đôi mắt, khẽ cười giống một con hồ ly giảo hoạt

" Bởi vì hai tên đó bàn tán tôi, sau đó bị khai trừ đi "

" ....

" Chuuya một trận cứng họng rồi lại nhíu mày

" Không liên quan đến mày, không nói ở Mafia, bất luận đi công tác chỗ nào đều không nên thời gian đi làm mà bàn tán nhàn thoại.

Tao cũng chỉ là vì cái này mới— "

" Ai ya, thì ra là thế " Dazai lười biếng gật gật, tiếp tục cúi đầu chơi điện thoại

Nhưng mà khoét mắt Chuuya quét đến trên màn hình cậu, mơ hồ thấy được cậu còn đang chat chít với tên A, hơn nữa tựa hồ thích thú, nhìn con mắt không bị băng vải che khuất sáng long lanh

Bỗng nhiên Chuuya có chút bực bội, gã không thể hiểu được rốt cuộc vì sao cái loại nhà giàu mới nổi dựa vào tiền mới mua được vị trí cán bộ làm như nào có thể khiến cho Dazai hứng thú

Nhưng gã từ trước đến nay luôn mặc kệ việc của Dazai Osamu, lúc này cũng không nghĩ xen vào việc người khác, vì thế chỉ dời đi ánh mắt, chuyên tâm lái xe.

Nhiệm vụ của bọn họ hôm nay là đi đàm phán với một tổ chức lớn Mafia Yokohama khác về vấn đề lãnh địa thuộc quyền sở hữu của ai.

Vì sợ bị mặt khác tổ chức đang theo dõi chăm chăm động thái của Port Mafia chú ý đến, địa điểm đàm phán được chọn ở hội sở giải trí vùng ngoại ô Yokohama.

.

.

.

.

❌Edit khảo sát❌

Tôi edit thử để xem mọi người có ổn với fic này không, thật ra fic này nhiều người biết qua rồi

Nếu thấy không ổn tôi sẽ không edit fic này nữa

⭐Spoil chap sau có cảnh Dazi súyt bị cưỡng bức, nhưng Chuu đến cứu kịp

[ 23—3—2024 – 1300 từ ]

❗[ DROP ]❗
 
Alldazai - [Bsd] Tâm Trí Chỉ Toàn Dazai Osamu
Thông báo by me


Tui lười quá =)))))) thô ra là đầu óc tui bây giờ bị bí idea hiuhiu

Nhưng mỗi ngày vẫn húp sự xinh đẹp của béiu

Yên tâm là fic chưa death đâu=)))))) fic này sẽ tồn tại đến khi nào tui và bé Dazi lên lễ đường

Nhưng mà ai có idea gì hay hay nhả cho tui với 😭 chứ tui chả biết sao luôn, bỏ bê không viết cũng hơn 2 tháng roài hic

Không bạn nào nhả cho tui thì tui lại sủi tiếp đến khi nào bía nó chạy vào đầu hiuhiu
 
Alldazai - [Bsd] Tâm Trí Chỉ Toàn Dazai Osamu
[AllDazai] #1 : Em sẽ thanh khiết


❌Waring❌ : Đường trộn thuỷ tinh.

———————————————————

Thời tiết xoay chuyển bốn mùa rõ rệt, mùa hè đã qua nhường cho mùa xuân.

Mùa xuân cây cối xanh tươi mơn mỡn, hoa anh đào tuyệt đẹp đang phất phớt.

Hiện tại đã là cuối tháng 5, vài bước nữa sẽ nhường cho mùa thu.

Công ty Thám Tử Vũ Trang.

Thời tiết đẹp như vậy nên tâm trạng của mọi người rất tốt.

Ai nấy đều vui vẻ cười nói và làm việc cùng nhau, bầu không khí rất hoà hợp.

Tất cả thành viên của Công ty đều đang bàn bạc cho vài ngày nữa tới mùa thu và không bao lâu nữa sẽ tới mùa đông.

Atsushi : "Sắp tới nữa qua mùa thu là cuối năm đến mùa đông rồi, mọi người có dự định gì chưa ạ ?"

Đối với mùa đông, cái mùa thời tiết trở lạnh nhiệt độ tăng cao như vậy.

Con người ta thường có xu hướng muốn quay quần bên nhau sưởi ấm hoặc đi đâu đó để du lịch thoải mái.

Atsushi cực kì thích thú với chủ đề này.

Kyouka : "Có lẽ suối nước nóng không tệ đâu ạ, anh thấy sao ?"

Atsushi nhìn qua cô bé Kyouka đang ôm con thỏ của mình trả lời một cách nghiêm túc, như thể cô bé sẽ thông qua đôi mắt này để có đáp án mong muốn.

Kuni - người mẹ của Công ty - kida ngước lên khỏi đống giấy tờ trên bàn, đẩy gọng kính lên.

Kunikida : "Ừm, tôi cũng muốn mọi người được thoải mái.

Nhưng.... với điều kiện NGÂN SÁCH của chúng ta phải đ- "

Ranpo : "A— TÔI MUỐN ĐI"

Kunikida nuốt âm cuối cùng vào họng trước lời cắt ngang của thám tử Top 1 Công ty này.

Ranpo ngậm cây kẹo trong miệng nhởn nhơ đẩy cái bàn xoay cái ghế la hét phải đi cho bằng được, nghe thấy Kunikida chỉ biết thở dài rồi cầm cái cuốn sổ khắc Lý Tưởng của hắn viết viết ngoắc ngoắc gì đó lia lịa.

Naomi : "Áaa, em muốn được cuối năm này chúng ta ở bên nhau và tắm cùng nhau đó onii-chan~~~"

Tanizaki : "Ơ-ơ đ-đừng Naomi, d—dừng lại.."

Yosano : "Nói việc gì đấy ?

Suối nước nóng cho mùa đông sao, hay quá nhỉ.

Tôi cũng muốn đi"

Atsushi cười cười bất lực trước cảnh náo loạn của Công ty, rồi sau đó chợt nhớ ra hình như mãi không thấy người đó.

Cậu trầm tư suy nghĩ, người đôi lúc mang lại phiền phức cho Công ty nhưng lại là người Atsushi quý mến nhất và... cũng thầm thương mất không ai ngoài đàn anh Dazai-san.

Atsushi chợt mới thấy là lạ, dù sao mấy tháng qua thành phố Yokohama cũng rất yên bình.

Có làm việc thì cũng là việc vặt như bắt cướp hay tìm lại đồ vật, thú vật, linh tinh thôi.

Dazai-san không hiểu sao cũng rất yên phận, tần suất tử tự trôi dưới sông giảm đi đáng kể, Atsushi chỉ nghĩ chắc là Dazai-san đã ngộ ra gì đó nên mới ít làm tổn thương bản thân lại!

Thế là dần dần cậu cũng không cần đi vớt đàn anh dưới sông nữa. . .

Tuy việc Dazai-san không còn tử tự nhiều nữa rất đáng mừng.

Nhưng người hổ giác quan nhạy bén, trong thời gian qua không ít lần cậu thấy Dazai mang vẻ mệt mỏi, không còn hay cười nữa, số lần ở Công ty cũng sụt xuống, có vẻ gầy đi trông thấy. . .

Atsushi rất sốt ruột cho việc đó, nhiều lần hỏi thăm Dazai nhưng đàn anh luôn bảo cậu sức khoẻ rất tốt không có vấn đề gì hết.

Hôm nay cũng vậy. . . không đến Công ty nữa rồi.

Atsushi mơ hồ nhìn chăm chăm vào đồng hồ tích tắc treo trên góc tường.

Kim giờ đã chỉ 6 giờ tối, sắp tới thời gian tan làm của Công ty Thám tử.

Cậu thở dài, dư vị buồn bã rõ rệt.

Ai nhìn cũng thấy cậu bé người hổ này lại nghĩ đến chuyện gì.

Kunikida : "Này Atsushi-kun, đừng có lo lắng gì cho tên phiền phức băng gạc đó nữa, tên đó chả làm sao đâu"

Atsushi : "D-dạ !?"

Atsushi giật mình, sau đó chầm chậm hiểu được Kunikida đang quan tâm mình liền bình tĩnh lại.

Đúng rồi.. . chắc chắn Dazai-san sẽ không sao đâu, bởi vì Dazai-san là người rất lợi hại !

Cậu bé người hổ mỉm cười nhẹ, cùng cười nói với mọi người tiếp tục chủ đề mùa đông sẽ làm gì.

Đột nhiên Thống đốc mở cửa văn phòng đi ra, tất cả đều quay lại nhìn sẵn sàng lắng nghe lệnh.

Ai ngờ Fukuzawa lại nói.

Fukuzawa : "Tất cả nghe đây, cuối năm mùa đông Công ty ta sẽ đi suối nước nóng"

! ! !

Thật à !?

Ai nấy đều sốc trước tin này, chắc chắn người sốc nhất vẫn là người mẹ của Công ty Kunikida.

Cặp kính sắp rớt ra khỏi mắt luôn kìa.

Fukuzawa vẫn nghiêm giọng nói với các thành viên : "Tất nhiên— ngoài suối nước nóng ra chúng ta cũng có thể đi trượt tuyết.."

! ! !

Tuyệt thật !?

Ranpo : "Thật sao!!

Tuy thám tử số 1 thế giới tôi đây không hứng thú với trượt tuyết nhưng mà tôi vẫn sẽ đi !"

Yosano : "Wao !

Tuyệt quá đấy Chủ tịch à "

Tanizaki & Naomi : ....... —————- [Tạm cắt] ****beep****

Cậu bé người hổ vui khôn siết.

Không thể tưởng tượng được tuy chỉ là bàn bạc của cá nhân thành viên thế mà lại được Thống đốc chấp thuận !

Vừa nghĩ đến cảnh cuối năm có thể ngâm mình trong suối nước nóng rồi ăn Chazuke một cách thoải thích thôi đã chiếm trái tim Atsushi hoàn toàn.

Mọi người đều vui mừng thế là cả văn phòng rôn rả lên, mỗi Kunikida phải vừa xoá xoá chép chép điên loạn trong cuốn sổ.

Ranpo đang nhai kẹo trong miệng bỗng phập cắn nát một cái.

Sau đó hé mở nhỏ đôi mắt màu xanh ngọc bích của mình ra suy tư, miệng lầm bầm tên của ai đó.

[ Qua Mùa Thu ]

Trong văn phòng mỗi người làm việc của riêng mình.

Nhìn đông đủ cả thế nhưng mà ai cũng rõ tần suất của người nào đó lại như ẩn như hiện, không đến thì mất tích cả ngày, đến thì lộ vẻ mệt mỏi thiếu sức sống.

Đến nỗi bác sĩ Yosano còn thốt ra câu như sắp chết thật và cố gắng kéo cậu ta vào phòng khám.

Vì vụ đó mà ngày hôm sau người đó mất tích tận 3 ngày mới quay lại.

Yosano cũng khó khăn bảo bó tay, cô không thể bắt ép một người nhất quyết không thích đi vào khám được.

Nhưng cô cũng không bỏ mặc.

Hôm nay chắc có vẻ là một ngày đẹp, người lúc ẩn lúc hiện cũng xuất hiện vào buổi trưa rồi.

Lúc đó mọi người đang nghỉ trưa ở quán Cafe dưới tầng, lúc sắp hết thời gian thì họ quay lại và bất ngờ khi vừa mở cửa văn phòng đã thấy Dazai nằm liệt trên ghế sofa.

Kunikida tiến lại gần sofa : "Này Dazai, cái tên khốn phiền phức này giờ mới xuất hiện là sao!

Có biết bây giờ đã là nghỉ trưa xong luôn rồi kh- "

Kunikida càng ngày càng tiến lại gần, định bụng lật cái tên nằm lười trên sofa lên để chất vấn như mọi thường.

Ai biết được đến lúc lật qua thấy sắc mặt của Dazai thì ngậm bặt miệng kinh ngạc.

Atsushi thấy lạ nên nhanh bước lại gần xem thì cũng thấy được cảnh này, mặt Dazai trắng bệch!

Sắc xanh xao ẩn hiện lên từng thớ thịt trên da, nhìn như đã bị hút hết sự sống đi chỉ còn lại mục rữa từ thân xác héo mòn.

Atsushi : "Dazai-san!"

Mọi thành viên nghe thế liền chạy lại xem, từ sau khi thấy hàng mi nhắm nghiền cùng tình trạng gương mặt đấy, ai nấy đều hốt hoảng.

Họ kinh sợ bởi vì thật sự nhìn Dazai rất giống như là. . .

đã chết..

Naomi : "Onii-chan!

Dazai-san n-nhìn tệ quá đi !"

Cả Naomi tâm lý mạnh mẽ nhìn thấy cảnh này cũng phải sợ hãi run rẩy, ôm chặt Tanizaki thốt ra lời nói trong suy nghĩ.

Tanizaki giật mình vội ôm vỗ Naomi, lúc đó Ranpo vừa tiến lên thô bạo đẩy mọi người vây quanh ra.

Kunikida bị cú đẩy làm tỉnh táo trở lại, ngón tay không nhịn được run run đẩy gọng kính.

Kunikida : "Ranpo-san, Dazai. . hắn.."

Vừa dứt lời Ranpo liền thấy người trên sofa nhẹ nhàng mở mắt ra.

Dazai sau khi lấy lại được thị giác thì bắt đầu quay đầu chầm chậm nhìn xung quanh, thấy mọi người đều vây đủ bên chỗ mình thì hơi to mắt.

Không ai trong số người ở đây mở miệng trước, bởi vì có một nguyên do.. . thật sự nhìn tình hình của Dazai rất tệ, họ sợ nếu bật ra lời nói gì đấy thì người trước mắt này càng sẽ mỏng manh vỡ nát tan.

Cuối cùng sau khoảng thinh Ranpo dẫn đầu chủ trương : "Nhìn mặt cậu rất xấu đấy, cậu biết không ?"

Dazai : ". . ."

Atsushi sốt ruột sắp khóc đến nơi, gấp đến nỗi cuống quýt lên.

Cậu bé người hổ vô cùng lo lắng cho đàn anh của mình, nhìn Dazai-san như chỉ cần cách một bước thôi đã là hai thế giới rồi vậy.

Atsushi : "Dazai-san!

Anh ổn chứ, nhìn anh tồi tệ lắ- "

Dazai : "À. .

Tôi ổn mà, nhìn tôi có giống người không ổn sao ?"

Atsushi bị cắt ngang hơi ngẩn ngơ, cậu bé là người đơn thuần nhưng không phải quá ngốc.

Nghe được lời nói như bao biện ấy rồi lại nhìn lên khuôn mặt cắt không còn giọt máu thì cậu nhíu chặt mày.

Atsushi muốn phản bác và bảo Dazai nên đi với Yosano để khám đi, thế mà lại nghe được lời nối tiếp.

Dazai : "Tôi chỉ là dạo này hơi mệt mỏi, ăn không vào tí thôi. .

à .. còn không ngủ ngon nữa!

Có chút suy giảm đau cơ nên mới tụt nhan sắc đẹp trai này như thế đó !!"

Ranpo : "Thật à ?"

Atsushi đơ ra, nghe được đối thoại thế cũng không biết nên nói gì.

Bình thường Dazai đã có tình trạng thế này, cả người uể oải, ăn thì như mèo con bây giờ còn tệ hơn nữa.

Nếu thật sự như vậy thì chắc chắn nên mua thuốc và nghỉ ngơi đều độ.

Tuy cậu vẫn thấy cấn cấn chỗ nào đó nhưng mà không biết nó là gì, đành gạt sang một bên.

Atsushi : "Thế ạ. ..?

Dazai-san phải giữ sức khoẻ cho bản thân thật tốt đi ạ !

Nếu không thì anh nên đi khám với Yosano-san đi ạ !!"

Dazai : "Hã~~ ?

Không thích đâu, tôi không thích chút nào hết, tôi cũng không muốn khám gì cả, không muốn vào cái phòng đó đâu !

Rất mùi luôn đó !"

Atsushi : "Ểh. . ..

"

Atsushi bất lực nhìn đàn anh mình mè nheo không muốn đi khám sức khoẻ.

Đứng một bên xem mọi người xung quanh hỏi thăm nhiều thứ, Dazai-san tuy mặt trắng bệch nhưng có vẻ vẫn còn sức sống, hỏi câu nào thì bừng bừng trả lời câu đấy trông rất cà nhây đùa giỡn.

Chỉ có Ranpo đứng một góc lẳng lặng nhìn suy tư gì đấy.

Atsushi xem ngoài cửa sổ thấy thời tiết rất trông lành mát mẻ.

Lại nhìn Dazai mệt mỏi thì không nhịn lại được tiến lại gần nói : "Dazai-san, hay là cùng ra ngoài hít thở không khí chút đi ạ ?

Hôm nay chắc là có lễ Fujiwara đó ạ, đã lâu anh không đi cùng mọi người đi chơi.

Chúng ta đi một lát nhé ?"

Mọi người nghe vậy cũng đồng loạt nhìn Dazai chờ đáp án của cậu, dù sao nên dẫn tên này đi chứ nhìn bộ dạng như sắp lâm chung thật.

Dazai ngước lên đối diện mọi người xong lại đưa mắt ra ngoài cửa sổ ngắm bầu trời rộng lớn.

Ánh mắt màu nâu nhạt phai dần trong suốt, chớp mắt in sâu màu của cả đại dương vào, lấp lánh chớp nhoáng vô hồn.

Trong một khoảnh khắc cả một màu xanh mênh mông ấy hiện hữu ở đôi mắt của kẻ mang sự trống rỗng.

Dazai suy nghĩ một lát, thôi thì đi vậy.

.

.

.

Đường phố rất nhộn nhịp, càng sôi động hơn khi những hàng rong được bán đông nghẹt bên ven đường.

Không khí bình dị thư thái rất hợp với bản tính người Nhật, họ đi dạo từng bước ngắm nhìn tiếng cười ở khắp nơi.

Điều đó khiến họ trở nên nhẹ nhõm hơn, có vài cô gái trẻ trung nhìn qua bên nhóm Thám tử đỏ mặt rồi vội vàng che lại.

Họ đi ngang qua những đứa trẻ đang cầm đồ chơi chạy long tong trên đường, sau đó thấy một cửa tiệm hàng thơm.

Cửa tiệm được bày trí rất đẹp, mang nửa truyền thống của Nhật Bản ngày xưa và kết hợp phong cách hiện đại thêm chút trang hoàng của nước khác.

Đại loại tiệm này chuyên bán về nến thơm, vải thơm, cao thơm, phấn má, son và mĩ phẩm.

Có thể thấy được bán dành cho nữ giới, Yosano và Naomi rất thích thú khi xem mấy mặt hàng tại đây.

Đến cả Kyouka không biểu cảm gì cũng bị hai người đó kéo vào còn tận tuỵ chỉ bảo các công dụng của món mĩ phẩm làm đẹp.

Tất nhiên mấy nam nhân của Công ty không biết một tí gì về đồ của nữ nhân.

Định sẽ đứng đợi ở ngoài tiệm chờ, không biết hôm nay ngày gì mà Ranpo lại dễ chăm đến lạ thường.

Suốt cả đường cũng không hó hé đòi ăn bánh ăn kẹo, Ranpo ôm đồ ăn trong lòng đứng im ở đấy.

Dazai ngó vào xem, sau đó đột nhiên đi vào cầm một hộp nến thơm lên ngửi nhẹ.

Có một mùi hoa hồng thoang thoảng rất dễ chịu.

Giống như bị kích thước, càng ngửi Dazai lại càng thấy không đủ.

Cậu cất nến thơm về vị trí cũ rồi vươn tay lấy một hộp cao thơm khác ngửi, một mùi oải hương phất phới.

Như một con nghiện, vẻ mặt cậu càng say đắm cứ ngửi hoài không dứt, không hề hay điều đó.

Càng hít thì Dazai càng thấy không đủ, cảm giác châm chích cứ lan tràn từng tế bào trong cơ thể.

Gần như mùi hương này đã không đủ để thoả mãn giác quan của cậu nữa.

Khó chịu trong lòng càng lúc mãi không tan mà bùng nổ giống ngọn lửa thiêu đốt mọi thứ trong cơ thể cậu.

Đến một lúc mọi người thấy kì lạ muốn đi tới để xem cậu thì bỗng bên ngoài cửa tiệm vang lên tiếng động cực lớn.

Có tiếng khóc lóc của đám trẻ và tiếng thét hỗn loạn của mọi người ở đó.

Nhìn kĩ lại có thể thấy được một người đàn ông trông gầy gò đến hóc cả xương đang cố gắng chạy xuyên qua đám đông nghẹt cứng, trông gã ta hung tợn và gớm ghiếc.

Một lực lượng cảnh sát đuổi theo gã ta bắt lại nhưng do người trên đường quá đông nên bị tắc nghẽn.

Cảnh sát bị chậm vì không thể tuỳ tiện hành động khi có người dân ở đây.

Thành viên Công ty Thám tử thấy vậy liền hiểu tình hình, trong một chớp nhoáng họ đã phối hợp bắt được gã ta khi gã cố lẻn ra khỏi nghìn người.

Mọi người đều sợ sệt nên cũng tránh xa và dẹp đường cho cảnh sát, ngay khi Kunikida vừa bắt được gã đè xuống đất còng tay lại thì là lúc gã bắt đầu co giật dữ dội, tay chân run lẩy bẩy rên rỉ thốt lên : "L-làm ơn. . .

Làm ơn!

Chỉ một điếu thôi!!

Tôi xin các người !!!

Chỉ cần cho tôi hít một hớp mà thôi !!!

Tôi đau đớn quá— !!"

Giọng gã ta đầy kinh tởm thốt lên lời van xin, ánh mắt hằn tia đỏ láo liếc nhìn xung quanh.

Ai nấy đều sợ hãi, có con nhỏ thì nó khóc thảm thiết ôm cha mẹ vỗ về.

Kunikida thấy thế thì nhíu chặt mày nhìn người đàn ông, không phải vì ghét bỏ mà là vì Lý Tưởng của hắn không cho phép điều đó.

Thử hỏi cuộc sống đôi lúc trẻ trong viện mồ côi còn không có cái để ăn, để mặc, để đi học làm mầm non cho đất nước thì còn có người lại lấy tiền cả đời chỉ để đuổi theo cái thứ tệ nạn gây chết đời người thế à ?

Gã lúc này đã mất trí, không biết mình làm gì chỉ biết la hét kịch liệt.

Tay gã thò vào túi lấy ra một cái bọc nhỏ màu đen, hai tay nâng niu lấy ra nhưng vì đau đớn mà run đến độ không khống chế được giãy giụa điên cuồng khiến cái bọc nhỏ đen đó văng ra xa.

Có một bà cô đã già thấy thế thì vội che mắt cháu mình rồi không kiêng nể chửi gắt lên : "Ối giồi ôi !

Đúng là kinh tởm !!!

Mau biến đi !"

Cái bọc nhỏ đó cứ lăn qua người này đến người nọ, biên độ quá lớn khiến cái bọc bị rách rơi ra thứ gì đó.

Sau cùng nó ngừng lăn trước cửa tiệm thơm, chiếc bọc đã rách nát lộ ra bên trong là những hạt phấn nhỏ li ti màu trắng, nó như cái gai đối lập với cái bọc đen rách đó.

Mùi thơm của nến và cao thoáng qua lượn lờ bên Dazai, lại trộn lẫn với mùi nồng nàn của hạt phấn trắng đó.

Đôi mắt của Dazai mất hồn cúi xuống nhìn thứ đó.

Đầu Dazai như bị ai gõ vào, nó nổ ầm ầm bên tai.

Sự cuốn hút kì lạ của hạt phấn đó khiến cậu không ý thức được gì, cậu vươn tay ra.

Khi đầu ngón tay mỏng manh của cậu sắp chạm vào thứ kia thì bị ai đó bất ngờ giật mạnh tay lại.

Dazai ngẩn ngơ ngước lên thì bắt gặp đôi mắt màu hổ phách hoang dã của người hổ đang chằm chằm vào mình, cậu giật mình có cảm giác sắp bị ăn tươi nuốt sống.

Thứ kì lạ không chỉ duy nhất mình nó, Dazai cảm thấy mất bình tĩnh, hô hấp muốn tắc nghẽn nên cổ họng.

Cậu nhìn chăm chăm vào mắt của Atsushi, nó không còn mang sự hiền dịu ngây thơ bình thường của nó nữa, giờ đây nó mang màu sắc lạnh lẽo tột cùng, nổi giận và còn cả hoang mang bối rối.

Atsushi âm trầm nhìn thẳng vào Dazai.

"Dazai-san. . .. anh muốn nghiện ma tuý sao.. . . ?"

.

.

.

[3217 từ]

[18-10-24]

Nó ngọt lắm yên tâm =))))) toai tự nghĩ idea đấy
 
Back
Top Bottom