Song: Vùng An Toàn - B Ray prod.
Hipz
Couple: Phạm Anh Quân x Hoàng Kim Long
---
"Được và mất, anh không chắc là mình sẽ thắng khi anh bước đi
Thôi thì ta trắng tay
Cho nhau một kết thúc Hollywood style vì chiếu lâu sẽ mất hay
Everything's gon' be okay
Everything's gon' be okay
Một chương mới đang sang trang khi hai ta phải bước ra vùng an toàn..."
"Cảm ơn sự có mặt của Quân AP trong buổi talk show ngày hôm nay, như mọi người đã biết thì hôm nay cũng là ngày mà Quân ra mắt album mới, không biết bạn có cảm nghĩ gì?"
"Vâng, cảm ơn mọi người đã dành thời gian lắng nghe, đây là lần đầu tiên Quân ra mắt album đầu tay sau những năm phát hành đĩa đơn, thật sự phải cảm ơn những người hâm mộ rất nhiều vì đã ủng hộ Quân cho đến bây giờ"
"Có một vài bình luận rất thú vị, cho rằng album này là dành tặng cho một nữ ca sĩ đang nổi cùng công ty của Quân, mọi người đồn đoán phải chăng hai bạn sắp công khai, Quân nghĩ sao về những bình luận ấy?"
Phạm Anh Quân lúng túng gãi đầu, camera bắt trọn được vẻ mặt ngượng ngùng và vành tai hơi đỏ của cậu.
"Chuyện tình cảm cá nhân Quân xin phép không tiết lộ, bây giờ Quân chỉ muốn dành hết tâm huyết của mình vào âm nhạc để đáp lại sự yêu mến của mọi người mà thôi"
Kết thúc buổi talk show, Anh Quân lái xe trở về căn hộ của mình, trên người còn mang theo chút hơi men, vừa mở cửa bước vào, Quân ngạc nhiên khi nhìn thấy bóng hình quen thuộc của người yêu ngồi lặng lẽ bên bàn ăn, ánh đèn vàng vọt yếu ớt từ bếp là thứ ánh sáng duy nhất tồn tại trong căn nhà tối tăm lạnh lẽo.
Quân bước đến, nhận ra anh vẫn còn ngồi thẩn thờ trên ghế, cậu bước qua anh đến tủ lạnh tự rót cho mình một ly nước, tiện miệng hỏi:
"Sao anh chưa ngủ?"
Không có tiếng đáp lại, chỉ có tiếng Anh Quân đặt ly nước xuống bàn, cậu tròn mắt nhìn vào chiếc bánh kem nằm trơ trọi trên bàn ăn, dòng chữ kỷ niệm bảy năm yêu nhau được viết nắn nót trên lớp kem ngọt.
Quân nhìn chiếc bánh, nhìn anh rồi lại nhìn về phía đồng hồ treo tường, bất lực vỗ trán, sao cậu lại có thể sơ ý quên mất ngày này được chứ.
"Em xin lỗi, mấy hôm nay em bận quá, em không cố ý quên đâu"
Cậu ôm lấy anh từ phía, nhẹ giọng dỗ dành, rướn người muốn hôn nhưng bị anh quay đầu tránh đi.
"Anh giận em ạ?
Em xin lỗi, dạo này em bận quá, ngày mai em sẽ bù cho anh có được không?"
Sắc mặt Hoàng Kim Long lạnh tanh, dù không nói nhưng hành động lại vô thức cự tuyệt mọi sự thân mật của cậu, mãi lúc này mới chịu cất giọng:
"Không sao"
Cũng đã qua ngày mới rồi.
Cánh tay đang ôm lấy cổ Long lặng lẽ rút về, dù biết anh đang giận dỗi, nhưng đi ghi hình cả ngày dài khiến cậu thật sự rất mệt, không có hơi sức để dỗ ngọt anh nữa.
Hơn nữa cậu chỉ mới quên có một lần thôi, anh có cần phải cự tuyệt đến mức đấy không.
Anh Quân ngồi phịch xuống chiếc ghế bên cạnh, mệt nhọc tháo chiếc cà vạt đã thắt trên cổ suốt một ngày dài.
Hai người duy trì sự im lặng một lúc lâu, anh không nhìn cậu, cậu cũng chẳng mở lời.
Kim Long nhìn chiếc bánh đã hơi chảy kem, cầm lấy thìa xúc thẳng vào bánh rồi đưa lên miệng, rõ ràng bánh kem rất ngọt, nhưng giờ trên đầu lưỡi anh lại hoàn toàn vô vị, nhạt nhẽo.
"Anh đã xem talk show của em"
Câu nói ấy khiến Anh Quân thoáng giật mình, cậu ngẩng lên nhìn anh, nhưng đáy mắt Kim Long lại bình thản đến lạ, chẳng hiểu vì sao cậu lại thấy bản thân có hơi chột dạ.
"Em chỉ nói theo những gì được biên soạn sẵn thôi, anh đừng bận tâm"
Kim Long đặt thìa xuống bàn, nở một nụ cười gượng gạo, lúc này anh mới chịu nhìn vào mắt cậu, cảm xúc trong lòng vô cùng hỗn độn.
"Tóc em nhuốm màu xanh của biển cả, nốt ruồi lệ điểm xuyết mắt sâu như giấu cả một đời thương"
Giọng anh khẽ cất lên, chất giọng dịu nhẹ lẫn chút kiềm nén, trong mắt chỉ còn lại chua xót nghẹn ngào.
Ánh mắt Anh Quân khẽ lay động, cậu muốn nói gì đó, muốn biện minh cho chính mình, nhưng khi chạm mắt với ánh nhìn đầy đau thương của Kim Long, cậu chẳng thể thốt ra bất cứ lời bào chữa nào.
"Trùng hợp quá nhỉ?
Cô gái mà người hâm mộ của em nhắc đến cũng có mái tóc màu xanh và nốt ruồi lệ dưới mắt"
Anh Quân thở dài:
"Đây là ý của công ty muốn em tạo nhiệt với cô ấy, cũng chỉ là lời bài hát thôi mà, nếu anh không thích thì sau này em không viết nữa"
Kim Long bất lực đến mức chỉ biết bật cười:
"Vậy tại sao ngay từ lúc đưa demo cho anh xem em lại giấu đoạn đó, em có thể nói ra ngay từ đầu với anh mà?"
Anh đã hứa sẽ luôn ủng hộ mọi quyết định của em, anh chưa từng trách cứ, nhưng tại sao em lại giấu anh?
"Em quên thật rồi..."
Thứ anh nói đến, là lời hứa mà cậu nói cách đây ba năm, rằng album đầu tay của cậu nhất định là dành riêng cho anh.
Quân không quên, chỉ là bây giờ cậu chưa thể thực hiện được, anh cũng đâu còn là trẻ con mà giận hờn vì chuyện ấy.
Anh Quân vò mạnh mái tóc đã rối như ổ quạ, hôm nay cậu thật sự rất phiền não, cậu không còn sức giải thích, cũng chẳng muốn cứ dỗ dành anh mãi như thế.
"Được rồi Long, chuyện nhỏ nhặt như thế đâu đến mức để anh phải làm quá lên?
Em là ca sĩ, anh phải thấu hiểu cho em chứ"
Thấu hiểu?
Anh đã thấu hiểu cho cậu bao nhiêu lần rồi.
Hoàng Kim Long ở bên cậu từ lúc mới ra trường, đồng hành cùng cậu quãng thời gian chập chững vào nghề, mọi gian nan đều cùng cậu trải qua, anh còn phải như thế nào thì mới gọi là thấu hiểu?
Khóe môi Kim Long kéo lên một nụ cười chua chát, Phạm Anh Quân của anh, từ khi nào lại trở nên như thế này.
Người từng viết cho anh vô số bài ca, người trong mắt chỉ có mỗi mình anh, giờ đây sao lại xa lạ đến thế.
Bên nhau ngần ấy năm, nhưng khi Quân bắt đầu có hào quang của riêng mình thì anh chỉ còn là một chiếc bóng luôn theo sau cậu, ngay cả cậu cũng dần quên luôn sự tồn tại của anh.
"Anh mệt rồi..."
Long thở ra một hơi nặng nề, bờ vai buông xuống như trút đi mọi gánh nặng.
"Tùy anh"
Phạm Anh Quân rũ mi, mệt mỏi quay bước trở về phòng ngủ, để lại Hoàng Kim Long bơ vơ trong căn bếp lạnh lẽo, trong chính tổ ấm mà hai người đã vun đắp suốt bảy năm.
Chân tình suốt bao năm, giờ đây chỉ còn là mảnh tro tàn đã cháy rụi.
"Nhưng anh... anh là người yêu của em mà.."
Dòng lệ ấm nóng trào ra khỏi khóe mi, lăn xuống gò má nhợt nhạt mà người anh yêu từ lâu đã chẳng còn để tâm đến, Long ôm lấy mặt bật khóc nức nở, bao tủi hờn giờ đây như tìm được chỗ phát tiết mà trào ra.
Cho đi bao nhiêu, cuối cùng thứ nhận lại là một trái tim mỏi mệt đã héo tàn.
Tận lòng tận dạ, sau cùng chỉ là tro ấm trong bếp lạnh.
Phạm Anh Quân đêm ấy ngủ rất sâu, đến khi cậu thức dậy, Hoàng Kim Long đã không còn ở đó, và mãi mãi sẽ chẳng trở về nữa.
Chiếc bánh kem ăn dở nằm trơ trọi trong thùng rác, dòng chữ kỷ niệm méo mó, giống như tình yêu của bọn họ hiện tại.
. . .
Tròn hai năm, Anh Quân cuối cùng có một concert riêng cho mình, cậu đứng trên cao, tận hưởng mọi ánh đèn và tiếng hò reo của người hâm mộ.
Quân đã mơ về ngày này hàng trăm lần và cậu cuối cùng cũng đã thực hiện được, nhưng cảm giác khi đứng trên cao lại không hoàn toàn hạnh phúc như cậu tưởng tượng, giống như bị ai đó khoét sâu vào ngực trái, trống trãi vô cùng.
Trong lúc trình diễn, ánh mắt Quân vô tình lướt qua hàng dài khán giả bên dưới, khi bắt gặp gương mặt quen thuộc ấy, cậu chệch đi vài nhịp, suýt thì quên luôn cả hát, cậu chưa từng nghĩ anh sẽ đến đây.
Hoàng Kim Long ẩn mình trong dòng người đông đúc, anh đội nón kết, mắt lặng lẽ dõi theo mọi chuyển động của người đã từng ở một vị trí rất quan trọng trong tim.
Cậu đã thất hứa, nhưng anh thì không.
Long đã hứa sẽ tận mắt nhìn thấy cậu diễn trên sân khấu lớn của riêng mình, anh sẽ không bao giờ quên.
Lời hứa ấy cũng chính là sợi dây cuối cùng níu giữ hai người.
Kim Long không mua vé vip, anh đứng ở một nơi không quá xa cũng chẳng quá gần, nhưng mỗi khi Phạm Anh Quân nhìn xuống sân khấu cậu đều sẽ tìm thấy hình bóng anh đầu tiên, như một ngôi sao sáng le lói giữa bầu trời đêm tĩnh mịch.
Kết thúc bài hát cuối cùng, ánh mắt Quân chợt hoảng loạn khi nhìn thấy anh quay lưng đi ngược lại với đám đông, cậu bắt đầu luống cuống, chẳng kịp thay trang phục mà lao ra khỏi cánh gà, chạy về phía nơi anh vừa rời đi.
"Anh-"
Tiếng kêu ấy rơi vào khoảng không rồi vụn vỡ đi trong chốc lát, hàng ngàn mảnh vỡ sắt nhọn không ngừng khoét sâu vào trái tim.
Hoàng Kim Long đứng ở phía xa, bên cạnh là một người đàn ông nhỏ hơn anh vài tuổi nhưng lại cao hơn anh cả một cái đầu, anh rúc vào lòng người ấy, nét mặt an yên như tìm được chốn về sau thời gian dài lưu lạc.
Bàn tay lơ lửng giữa không trung mất hết sức lực mà buông thõng xuống, gió lạnh thổi qua làm tóc cậu rối bời.
Quân nhìn thấy người kia yêu chiều đút tay Kim Long vào túi áo khoác rộng của mình, nhẹ nhàng đặt lên hàng mi anh một nụ hôn.
Phạm Anh Quân đưa tay sờ lên má, phát hiện nơi đó từ khi nào đã ướt đẫm những dòng lệ mặn chát, cậu cúi đầu, nở một nụ cười tự giễu.
Trách bản thân quá ngu ngốc, quá ích kỉ.
Giờ đây có muốn níu kéo cũng chẳng còn cơ hội nữa.
Thế giới của cậu, ánh sáng của cậu...
đã không còn nữa rồi.