Khác [ All Sakura/AllHaruka - Windbreaker - Nii Satoru] The Wanderer

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
372621194-256-k679818.jpg

[ All Sakura/Allharuka - Windbreaker - Nii Satoru] The Wanderer
Tác giả: irissen_
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

The Wanderer- Kẻ Lang Thang.

Tự do tự đại trong thế giới, tự ngắm tự cảm nhận trong vuôn vàn cảnh vật của thiên nhiên.

Sakura Haruka-một kẻ lang thang nơi chốn người.

Một kẻ dị biệt khác lạ với đám người xung quanh, luôn xuất ẩn xuất hiện, thường xuyên ngắm biển trong đêm một mình. . .

Nhìn cô đơn làm sao.

Như một mèo con bị bỏ rơi.....

_______

Tác giả: irissen_



windbreakerniisatoru​
 
Có thể bạn cũng thích !
[ All Sakura/Allharuka - Windbreaker - Nii Satoru] The Wanderer
Chương 1: Biển, Sao Trong Đêm


- A B C: Hát hoặc nói theo ngôn ngữ khác.

_________________

Đêm hôm nay thật đẹp, còn mát mẻ dịu êm nữa.

Gió lạnh đông suốt xao xao bay xuống, sóng biển ầm nhè nhẹ.

Vài phút sau, sóng biển tĩnh lặng.

Thân nằm xuống nền cát lạnh nhạt, mắt khẽ mở nhìn ngắm trên bầu trời đêm đầy sao lấp lánh.

Đồi đồng tử dị sắc, mái tóc đen trắng.

Không ai khác là Sakura Haruka

-Kẻ Lang Thang.

Mặc Áo Hoodie đen, tai còn đeo headphone đen xộc, quần thun phồng phèo đen tuyền.

Cặp giày đen sắc.

Sakura Haruka lại lần nữa nhắm mắt, miệng liền có chút mở như là đang nói hay hát gì đó.

Từ headphone phát ra một giai điệu âm thanh dịu êm mang sắc nét buồn.

Sakura khẽ lên giọng, tiếng hát của ngôn ngữ Trung Quốc:" Truyền thuyết kể rằng, anh ấy là một ngôi sao trời hà rộng lớn."

" Sau khi bước ra khỏi thời gian, vẫn chọn ở lại.

Thật khó tin sự dịu dàng vẫn tồn tại trong ngày đen tối."

" Âm thầm bảo vệ sự hối tiếc của anh ấy....

Chiếc ghế bập bênh cũ, kêu cót két không kiểm soát.

Lá rụng bị cơn gió cuốn đi khắp sân."

"Bọn trẻ nhà hàng xóm ồn ào quá.

Nhưng tại sao tôi luôn nghĩ đó là anh ấy?"

Sakura dồn dập cảm xúc của mình mà phối hợp lời nhạc và âm thanh của nó.

Chất giọng vừa bi thương vừa ngọt, cất lên tiếng hát trong đêm tối mịt.

" Có lẽ bạn cũng đã nghe anh ấy nói , giọng xì xào, khàn khàn.

Đó là anh ấy bài tỏ mối quan tâm của mình."

" Anh ấy có thể đang ở vị trí cuối cùng.

Bên cạnh bạn, đừng sợ nếu bạn nhìn thấy anh ấy trong cơn ác mộng." những vế sau Sakura đột nhiên tông giọng cao lên như phấn khởi, khích lệ.

Rồi đột nhiên, Sakura dịu giọng, kéo dài như là bi ai cầu xin:" Thần linh ơi, người có thể cho con được cảm nhận không?

Thấy chúng ta lo lắng cho nhau..."

" Kể cả một cơn gió, một chiếc lá, một cái chạm nhẹ.....

Đều được a..."

Sakura dừng việc hát, từ từ hé mi.

Ngắm nhìn những ngôi sao sáng loáng nhấp nháy từng vài cái trên không trung.

Tháo headphone ra tai rồi để nó quàng vào cổ mình.

" Hát rất hay."

" Ừ."

Sakura nhận ra gì đó sai sai, ngồi dậy, quay nhìn người bên cạnh từ lúc nào ở đây.

Sakura vô cảm nhìn người kia, rồi nghĩ thầm:" Mê mang bởi giai điệu nên không để ý xung quanh."

Sakura nhìn người kia, người kia cũng nhìn theo.

Mái tóc nhìn cực cháy, Sakura trầm tư.

Cái người này không lẽ bị chiêu thức hơi thở lửa của viêm trụ làm cho cháy?

Hoặc tự đốt cháy chẳng hạn.

Còn người kia quan sát với gương mặt vô cảm mà thầm đánh giá Sakura.

" Một con mèo bị bỏ rơi."

Người kia nghĩ.

Cả hai có ấn tượng với đối phương là với vẻ ngoài khá lạ, rất dễ nổi bật trong đám đông.

Sakura đứng dậy quay người bỏ đi.

Người kia liền nắm cổ tay Sakura.

Sakura khựng lại khẽ nhìn bàn tay đang nắm cổ tay mình.

Rồi nhìn người kia.

....

Cả hai im lặng nhìn đối phương, sự im lặng trong thoáng bị tiếng sóng của biển làm phá tan bầu không khí im ắng của cả hai.

Sakura cau mày dứt khoát hất tay người nọ.

Còn người nọ thì nhíu mày.

Hắn ta liền đứng dậy, Sakura cảnh giác.

" Tên."

"?"

" Tên."

" Vì cái gì tao phải nói?"

Sakura đè thấp giọng, trừng mắt nhìn hắn.

Hắn không phải là người dễ kiên nhẫn, không một lý do gì.

Vung nấm đấm lao về phía Sakura, Sakura bật ra xa.

Sakura nheo mắt nhìn hắn, nghĩ:" Cú đấm của hắn rất nhanh, thể lực của hắn rất mạnh, đối thủ này e là mình không đánh bại được."

Lúc Sakura phát hiện hắn nằm ngay bên cạnh.

Sakura liền biết, em cảm nhận được hắn ta là một kẻ mạnh.

Sát khí toả ra đằng sau hắn, vay quanh hắn cỡ nào.

Có lúc Sakura rùng mình bởi sự xuất hiện của hắn.

Việc cần làm bây giờ là né đòn hoặc tung đòn rồi chạy.

Sakura ra liều mạng, liền tung cú đá xé gió của mình nhắm vào thái dương của hắn, hắn chặn được.

Sakura có chút ngờ nghệch, tự hỏi.

Do hắn mạnh hay là do em yếu?

Sakura định hình.

Dừng việc tấn công, quan sát hắn từng chi tiết một.

Sakura quan sát song, lùi hai bước.

Hắn lại lần nữa nói câu hỏi đó.

Hắn không cảm xúc nhìn em:" Tên."

Sakura sắt lạnh nhìn hắn, giọng lạnh nhạt nói:" Trước khi hỏi tên, thì hãy nói tên mình trước."

Hắn ta cỡ nào, Sakura cỡ nào.

. . .

. . .

. . .

" Chika Takiishi."

"Sakura Haruka."

Cả hai bắt tay nhau.

Một người thì không quan tâm một người thì bất đắc dĩ.

Bắt tay một hồi, cả hai thu tay mình ra.

Tay của Sakura rất chi là lạnh, nhưng không hiểu vì sao bàn tay vừa nắm nó có cảm giác ấm nóng vô cùng.

Sakura liền hồi tưởng từng ngày từng ngày trong cơn lạnh đêm tối, em tự chà sát tay mình để cho nó ấm.

Nếu có ai hỏi, em lang thang như vậy thì em ngủ ở đâu?

Sakura Haruka: Trên cây, góc cây để trưng?

Lại lần nữa cả hai im lặng, Sakura liền ngồi xuống, ngắm nhìn sóng biển trào lên rồi ngắm những ngôi sao toả sáng lấp lánh.

Chika cũng vậy mà ngồi xuống.

Sau, Sakura liền đeo headphone bên tai, nằm xuống dưới mặt cát, hưởng thụ âm thanh của bài hát Tiếng Vọng Của Chạng Vạng - Ngôi Sao Vay Mượn.

Chika nhìn Sakura, đáy mắt vô cảm nhưng chứa một gợn sóng nhỏ màu trắng bên trong đáy mắt.

Sakura khẽ liếc Chika.

" Muốn nghe?"

"......."

" Câm à?"

Chika liền nằm xuống, nằm bên cạnh Sakura.

Em khẽ nhích mình xa hắn ra, em không thích đụng chạm gì đâu.

Tay em liền mò túi hoodie của mình tìm kiếm cái sợi dây tai nghe gì đó, mò lấy được, rút ra.

Liền cắm vào cái lỗ tròn nhỏ của Headphone.

Đưa tai nghe cho Chika.

Chika đáp lấy liền đeo vào tai.

Âm thanh bắt đầu phát ra.

Cả hai nhắm mắt hưởng thụ âm thanh và lời hát của nó.

Chika dù không hiểu cái lời nó hát gì nhưng hắn vẫn hao hao cảm nhận được nó.

Cứ như nghe cho có lệ đi, mà cái âm thanh này nó cũng hay phết.

Cảm giác yên ổn, yên bình khi mà hắn ngắm biển rồi ở một mình, tận hưởng âm thanh cùng vị thiếu niên nhỏ tuổi hơn hắn kia.

Loáng thoáng nghe giai điệu, cảm xúc của người hát.

Sakura bất giác lại lần nữa ngân nga lời hát của nó.

Vừa nhắm mắt vừa ngân nga, không phải rất tuyệt sao?

Chika khẽ mở mắt, mắt đảo qua nhìn Sakura đang nhắm mắt ngân nga lời hát của nó, hắn liền tháo tai nghe một bên.

Một tai, nghe lời Sakura hát, một tai, nghe âm thanh của nó.

Vầng trăng sáng liền chiếu khuôn mặt trắng nõn của Sakura,mái tóc đen trắng rũ rợi xuống,đôi lông mi dị sắc dài đặc, sóng mũi cao,miệng ngân nga hát lời, giọng trầm ngọt bi thương khiến bao người cô gái say mê, xót xa ( rao rực, rao rực..).

______________

Ấn tượng đầu tiên của cả hai khi gặp nhau:

Chika Takiishi: một con mèo bướng bỉnh nhưng bị bỏ rơi.

Sakura Haruka: Vô duyên.
 
[ All Sakura/Allharuka - Windbreaker - Nii Satoru] The Wanderer
Chương 2


--OOC

_________________

Sakura Haruka hé mi, nhìn trần nhà mờ mờ ảo ảo đen thùi lùi.

Cảm nhận được chiếc giường êm ái ấm nóng vô cùng còn thoải mái nữa, đẩy chăn sang một bên, đôi chân trắng thon thả khẽ chạm mặt sàn.

Tay thì dụi mặt mình.

Gương mặt vẫn còn ngáy ngủ.

" Oáp."

Sakura che miệng ngáp, rồi vươn tay lên, duỗi người.

Tóc rối bù xù, đi tìm phòng vệ sinh để vệ sinh cá nhân.

Căn phòng này quá rộng rãi.

Không biết phòng vệ sinh ở đâu cho nên Sakura liền mò kiếm.

Mò kiếm cuối cùng cũng tìm thấy.

Vệ sinh cá nhân song.

Chảy tóc đàng hoàng.

Nhìn mình trong gương.

" Headphone đâu rồi?"

Sakura không cảm xúc nhìn mình trong gương, báu vật duy nhất của em không còn ở cổ em nữa.

Quay người, em liền mở cửa ra, tìm kiếm headphone của mình.

Gầm giường, trên giường, gối, tủ, bàn, cửa sổ, gầm tủ quần áo, gầm bàn, ngăn kéo,....

Vân vân mây mây.

Không tìm thấy được, em liền nhìn cửa phòng.

Mở cửa phòng ra, ra khỏi căn phòng xa lạ này.

Từ từ bước xuống cầu thang.

Bên trong đẹp, như biệt thự vậy, rất nhiều đồ cổ.

Bình hoa sắc xảo nhìn rất bắt mắt, chắc chắn là đồ đắt tiền.

" Này là headphone của ai vậy?

Của sếp sao?"

Tên Tóc tím cầm headphone đen lên.

" Sếp mà hứng thú với cái này á?!"

Tên mắt cá chết nhìn headphone.

" Tai nghe hở?

Bộ Chika nổi hứng sao?"

Tên xăm trổ giọng nói tò mò.

" Ngoài việc đánh nhau không lẽ sếp thích nghe mấy loại âm nhạc tẻ nhạt này?

Với cả...."

Tên tóc tím liền nhìn chiếc điện thoại ở trên bàn khách, rồi vớt lấy nó.

" điện thoại này sếp mới mua hả?

Sao nhìn cũ vậy?"

Tên tóc tím chăm chú nhìn chiếc điện thoại thông minh cũ kĩ, còn cái ốp chẳng đặc sắc chút nào.

" Đừng tùy tiện đụng vào đồ người khác"

Bàn tay nhỏ mảnh khảnh như thanh niên mười lăm đến mười sáu tuổi.

Giựt lấy điện thoại từ tay tên tóc tím kia rồi lấy luôn headphone đen ấy.

Tên mắt cá chết khẽ nhíu mày nheo mắt nhìn tên nhóc lạ mặt, khỏi dò xét chỉ cần hỏi:" Thằng nhóc nào đây?"

Tên tóc tím bị lấy đồ tới mức nhìn hai tay mình:" Ơ...

Ủa?"

Rồi nhìn kẻ lấy đi.

" Mày là thằng nào?"

Tên mắt cá chết nhìn tên xăm trổ:" Ê, đừng nói mày mới nhặt tên nhóc này ngoài đường xó chợ nhe Endou?"

Endou Yamato tên xăm trổ, nhìn chằm chằm Sakura.

Sakura hiện tại chỉ mặc áo phông trắng rộng (của Chika) quần đùi đen bị áo phông trắng rộng che lắp đi rồi.

Xét thấy, Sakura lộ ra hai cặp đùi trắng nõn ( đi chân trần), lộ ra cái bả vai mảnh khảnh như con gái ( xương quai xanh) còn trắng mịn nữa.

Không phải nhìn múp quá sao?

Endou Yamato liếm môi, còn Sakura thì đã đeo headphone rồi.

Giương mắt nhìn những kẻ lạ mặt.

Tên tóc tím nhìn chằm chằm Sakura.

Sakura phất giác rùng mình bởi cái ánh nhìn của tên tóc tím không phải chỉ một mình hắn còn hai người kia nữa.

Nhận rõ đáy mắt có ý đồ xấu, Sakura trừng họ.

Cảnh cáo họ dừng ngay cái suy nghĩ vớ va vớ vẩn đó.

" Nè nè, mày là ai vậy?

Sao ở đây còn mặc đồ ....

Hở hang nữa."

Tên tóc tím tiến gần, liếc xuống thân ảnh nhỏ ấy, còn có ý đồ đụng chạm nữa."

Tính quyến r-"

BỐP!

Cú đấm vào mặt tên tóc tím, hắn ta lùi vài bước, máu mũi chảy xuống.

Cứ tưởng hắn sẽ tức giận nhưng không, hắn cười lên, đôi mắt tràn đầy sự thích thú và thoã mãn.

Sakura nhìn tay của mình, chớp mắt vài cái.

Lẩm bẩm đôi chút:" Bộ...

Mình đấm yếu lắm hả?"

Dứt song, giương mắt lại nhìn tên tóc tím đang cười.

"Không đau chút nào."

Tên mắt cá chết nheo mắt khinh bỉ nhìn tên tóc tím:" Ew, Banjou à.

Mày cất cái ánh mắt ghê tởm đó đi."

" Gì gì!?

Ghê chỗ nào, tao bình thường mà?"

Nhìn cái cảnh cãi nhau chửi lộn ấy tên xăm trổ liền nhúng tay đổ dầu thêm vào lửa.

Điều đó không quan trọng gì đối với Sakura, Sakura bây giờ đang suy nghĩ quần áo của mình đang ở đâu thì tiếng bước chân từ phòng bếp đi ra.

Sakura quay mặt nhìn.

Banjou Kanon hứng hở chào người kia:" A!

Chào Sếp!"

Endou liền cười, vội tiến tới gần Chika, chưa kịp nói gì hắn ta bị gã đấm ngay vào mặt.

Hai tên kia che mắt nhưng không đáng kể.

Em nhìn kĩ mình mặc áo phông trắng thùng thình.

Có thể thấy em như là không mặc quần vậy.

Em khó chịu mà cau có.

" Quần áo tôi đâu?"

" Phơi."

" Còn áo khác không?"

".....

Không."

Cuộc trò truyện ngắn ngọn của hai kẻ không cảm xúc.

Banjou, Endou lẫn tên mắt cá chết đều ngơ ngác.

Endou thì kinh ngạc.

Lần đầu tiên Chika Takiishi-Thủ lĩnh Noroshi, chỉ hứng thú với kẻ mạnh, luôn vung đấm lung tung nay nói chuyện với một kẻ lạ mặt còn nhỏ con nữa.

Cái cuộc nói chuyện về quần áo thì.

Tên nhóc hai màu này mặc áo của Chika?

Mặc-áo-của-Chika.

Áo-của-Chika.

Của-Chika.

Chika.

!

Endou sốc.

Banjou thì thầm to nhỏ với tên mắt cá chết, mắt thì nhìn Sakura:" Tarumi, cái thằng nhóc đó là gì của sếp vậy?

Sao sếp không vung nắm đấm như thường ngày?"

Tarumi Seitarou biểu tình không biết.

Chika liền liếc nhìn Banjou, khiến Banjou né tránh và ngừng nhìn Sakura.

Sakura gương mặt đụt hẳn, hai tay nắm góc áo.

Sakura thầm nghĩ, liền chán nản đi, bĩu môi:" xấu."

Cảm giác an toàn bảo vệ thân thể trắng nõn không còn, Sakura chán nản, Sakura khó chịu, Sakura phải đi.

Chika chú ý biểu hiện của Sakura, bèn lạnh nhạt nói, nhìn Banjou:" Mày, có quần áo không."

Banjou cười đáp:" Có!"

Rồi vài sau liền trưng vẻ mặt khó hiểu, tò mò hỏi:" Mà để làm gì vậy sếp?"

" Cho cậu ta mặc."

Banjou gật đầu.

Rồi mắt đối mắt với Sakura.

Endou lại lần nữa sốc, trong đầu tự hỏi.

Đây có phải là Chika mà hắn quen biết không?

Nếu mà quen biết, gã ta sẽ không như vậy đâu.

Chika ấy sẽ không chú ý tới biểu hiện của người ta.

Nhưng hắn cũng mừng khi mà Chika có tí cảm xúc (?), cũng tò mò về thiếu niên kia.

" Tới căn cứ."

Tarumi Seitarou lên tiếng:" Dẫn tên nhóc đó nữa hả?"

Chika không nói gì, quay người, bước đến cầu thang.

Endou và Tarumi nhìn, sau đó liền nhìn nhau.

Chika, thủ lĩnh của Noroshi.

Gã không phải là loại người tốt đẹp gì (?), việc gã sẽ tới căn cứ và ngầm tập hợp bọn chúng là có ý định gì đó.

Có thể liên quan đến tên nhóc vẫn còn hôi sữa ấy?

Gã ta muốn bọn chúng hội đồng đánh đập tên nhóc ấy sau khi mà tên nhóc ấy bước vào nơi ở của bọn chúng?

Thật tội nghiệp cho tên nhóc ấy, chắc hẳn mà biết Chika có ý định này chắc nhóc ấy tuyệt vọng và bị lừa một vố nhỉ (?).

Cũng đúng thôi, Chika sẽ không bao giờ có ý tốt gì với kẻ yếu.

Đặc biệt là tên nhóc hôi sữa ấy.

________

Banjou đã dẫn Sakura đi, đi tới chỗ mà hắn để quần áo của mình.

Suốt đường đi, Banjou cứ liếc nhìn Sakura.

Không phải tò mò mà sự thích thú.

Thích thú cái nắm đấm không đau nhưng cũng làm hắn chảy máu mũi (?).

Hắn ta muốn thêm nữa, muốn thêm cú đấm của Sakura.

Càng mạnh càng tốt.

Sakura thường thường ít nói, nhưng rất nhanh nhạy và dẻo dai trong việc đánh nhau, còn có cái đầu thông minh hơn bất kì ai. (Sakura rất thông minh nhưng bị liệt tất cả môn học trừ môn thể dục ra.)

Đang tận hưởng âm thanh yên tĩnh của gió(đang đeo headphone), thả lỏng trong trạng thái nhẹ nhõm và an toàn.

Liền bị một cái vải nhẹ như quần áo đắp thẳng vào mặt.

" Kêu bao nhiêu lần mà éo trả lời?

Sao 'đàn em' không tôn trọng 'đàn anh ' vậy?"

Em tháo headphone ra tai.

Tay cầm quần áo ấy, nhìn nó chưa đầy hai giây liền phán hai chữ:" Loè loẹt."

Banjou cười khà khà:" Loè loẹt hở?

Tao thấy đẹp mà.

Chỉ có quần áo này thôi, đừng kén cá chọn canh."

" Mau mau lên đi, sếp triệu tập tao với mày tới căn cứ đấy!"

" Làm gì?"

" Ai biết, thôi thôi.

Đừng nói nữa mau mau mặc vào đi."

Banjou xua tay.

.....

Sakura nhìn Banjou, Banjou cũng nhìn Sakura.

Sakura nâng tay mình, nhìn cái áo của Banjou đã cho mượn.

Rất xấu, cực loè loẹt.

" Mày ngừng ngay cái ánh mắt khinh bỉ đó đi."

" Mà nhìn kĩ, nó cũng hợp với mày đấy."

Banjou xoa cằm quan sát quần áo mình đã đưa, nhìn hợp thiệt nhưng nó chênh lệch chiều cao.

"Hợp quần què."

" Im khư khư mà hỗn dữ?"

"........."

" Ủa?

Sao không trả lời đi."

"..........."
 
[ All Sakura/Allharuka - Windbreaker - Nii Satoru] The Wanderer
Chương 3: Tôi không biết đánh nhau


.

.

.

Đã tới căn cứ của Noroshi.

Sakura vẫn gương mặt vô cảm ấy, không thèm quan tâm gì căn cứ của tên nào đó.

Sakura quay sang nhìn Banjou, như là hỏi chuyện gì đó.

" Ở đây..."

" Là căn cứ của bọn tao đó!

Thấy sao?"

Banjou cười rộ mà đáp, tay chỉ chỉ cánh cửa lớn.

Chỉ cần Sakura mở, thì cuộc vui sẽ bắt đầu.

" Nhạt nhẽo và dơ."

Sakura mặt đụt.

Rồi nhìn Banjou, nói:" Có áo khác ngoài áo này không?"

Tay chỉ áo mà mình mặc.

Banjou cười cười, nhún vai như là không có (?).

Hắn bồi thêm câu cho em như là câu trấn an tinh thần vậy (?):" Thôi nào, có áo mặc thì đừng chê chứ.

Nó có xấu gì đâu, đẹp mà."

Đối với hắn là vậy, còn đối với em thì không.

Nó xấu đau xấu đớn bỏ mịa luôn, chiều cao của em với hắn chênh lệch, cũng do do em lùn hơn hắn cho nên việc mặc áo hắn là khó nhoà với em.

Xắn quần, áo thì nó phiền lắm.

Với lại, hắn có tắm không?

Hay có giặt quần áo không?

" Được rồi, vào đi."

"........?"

" Làm gì?"

" Hỏi lắm thế, cứ vào rồi biết."

Ừ thì em mở cửa vào thiệt, Banjou thì theo sau.

Cơ mà cửa này lớn dữ ha?

Tính hỏi thêm Banjou liền không thấy người ở phía sau đâu, cửa đồng thời cũng đóng sầm lên khi mà em bước vào trong.

Mọi thứ bên trong tối om, Sakura cảnh giác lùi ra xa.

Đột nhiên ánh đèn trên trần đồng loạt tự bật.

Nhìn những con người cao to đang vay quanh em thành hình tròn từ sẵn.

Sakura nhíu mày mà quan sát thận trọng trước mặt.

Em ngước nhìn lên trên, là một bóng hình quen thuộc đang ở trên, hắn ta liếc mắt xuống nhìn em(?) sau đó dời mắt đi.

Tarumi Seitarou nhìn Banjou Kanon mà cười nói:" Này, tao không ngờ tới mày cho nó mặc đồ cặp giống mày."

Shakushi Chihiro lên tiếng mắt nhìn xuống tình hình ở bên dưới, sau đó sang nhìn Banjou Kanon:" Mày nghĩ xem, nhóc con hôi sữa kia sẽ sống sót được chứ?"

" Hay là...

Thừa chết thiếu sống."

Banjou Kanon gãi đầu mà cười trừ, hắn chỉ nhún vai biểu tình không biết.

Tại phía bên dưới.

Một tên cơ bắp cuồn cuộn, cao lớn đắc ý nhìn Sakura Haruka.

Tên này có vẻ như là đang khinh thường em.

" Một thằng nhóc hôi sữa?"

" Ha!

Mày xui rồi nhóc ạ.

Cư nhiên xuất hiện ở đây vừa hay bị Thủ Lĩnh của bọn tao lừa một vố."

Sakura Haruka:..?

" Nhìn vẻ mặt của nó hiểu ngay, nó có biết đếch gì đâu."

Một tên nữa chế giễu.

Em gãi đầu và hơi hoang mang cũng thận trọng với cái tình huống này, em nhìn họ, lạnh nhạt nói:" Tính đánh nhau?"

Một tên nghe câu em nói liền khựng người rồi cười ha há ra, rõ mặt là đang khinh thường và chê bai em.

" Đúng đấy!"

Nghe vậy, em nghiêng mặt sang trái rồi phải với cái gương mặt đầy vô tri của mình, em ngập ngừng nói:" Tiếc quá, tôi không biết đánh nhau..."

Toàn thể lặng thinh trước câu nói vừa thốt của em, không khí trở nên nặng nề.

Bên này, Takiishi Chika từ xa không nghe được cuộc hội thoại của Sakura với mấy đứa đàn em nhưng không hiểu sao Takiishi khựng người lại và dừng bước đi tiếp theo của mình.

Banjou Kanon nheo mắt nhìn xuống Sakura Haruka đang khó xử(?) để đối phó đàn em đầy cuồn cuồn cơ bắp, thầm tặc lưỡi lắc đầu đáng tiếc.

Vì ở trên và cuộc hội thoại của Sakura và bọn kia ở dưới nên khó mà nghe được từng câu nói thốt lên.

Shakushi Chihiro xoa cằm, mắt quan sát.

Hai tay nắm thanh lan can nhìn xuống dưới của Tarumi Seitarou, hắn khẽ cười.

Ánh mắt đầy mong chờ màn trình diễn của mấy đứa đàn em.

Sakura Haruka:"....."

"Khực-.."

"Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!!"

Một tên ôm bụng cười nhạo em, cả thân run lên lẩy bẩy, có vẻ lời em thốt lên quá là buồn cười đối với bọn họ nên họ cười tới mức bằng tính mạng.

Những thành viên chủ chốt Noroshi dựa lan can và chống cằm khó hiểu, một tên nói to lên khiến họ biết lý do vì sao đám gã cuồn cuộn cơ bắp cười.

" Mày Không Biết Đánh Nhau!!?"

" Gì Cơ?

Không biết á!!?"

" Ha ha ha ha ha!

Tiếc quá nhóc con, một khi mày tới đây thì không có đường trở về đâu!

Có khi ba mẹ mày còn đéo nhận ra hình dạng của mày luôn đấy!!"

Tên kia cười cợt sĩ nhục Sakura, mấy bọn gã đằng sau cười chế giễu và hùa theo vài tiếng.

Sakura Haruka sầm mặt khi tên nào đó nhắc tới hai chữ “Ba Mẹ”, gương mặt nghiêm túc lộ ra.

Nó âm trầm và âm u hơn.

Tên đầu sỏ kia không muốn nhiều lời gì với Sakura, ra lệnh cả bọn tấn công em.

Đôi mắt vô hồn ngẩng lên một cách bất chợt.

Bàn tay nắm chặt thành quyền.

Sakura Haruka tránh né những cú đấm và cây gậy sắt đang nhắm em một cách linh hoạt.

Em bật nhảy xoay người đá vào má hắn khiến hắn lệch mặt sang hướng nhìn chỗ khác.

Em nghiêng mặt bên phải tỏ vẻ khó hiểu khi một tên nào đó đang tìm kiếm cây gậy sắt của mình.

Tên đó tức giận khi phát hiện gậy sắt ấy đang ở trong tay em, hắn ta láo xược cáu gắt chỉ trỏ vào mặt em.

Em nâng cây gậy lên.

Tấn công mấy tên còn lại và tên kia, chủ yếu nhắm vào gáy và thái dương.

Điều đó sẽ làm cho đối phương đau và choáng váng.

Một tên gào thét và đầy tức giận bởi hành động không đúng lời nói của em:" Mẹ nó!

Thằng nhóc thối!

Mày nói mày đéo biết đánh nhau mà!!!"

Sakura không trả lời, cầm cây gậy đánh thẳng vào thái dương không một chút nhân từ hay do dự.

Sáu tên đã gục bởi gậy toàn nhắm chổ yếu, còn bốn tên bị bầm dập ở mặt và tay, bị đạp bị đấm bị đá.

Và Sakura không hề hấn gì, chỉ bị xướt nhẹ như chó cào ở cánh tay thôi, áo còn rách nữa cơ đấy.

. . . .

Choang!

Gậy sắt bị quăng xuống.

Banjou Kanon phấn khích cười ào lên, hắn vỗ tay và mỗi bước từ từ xuống bậc.

" Rách luôn cả áo rồi nè!

Đấu với tao một trận nhé!?!"

Sakura không để tâm chẳng đáp lời.

Banjou cũng không cần đối phương đồng ý hay là không, hắn đây sẽ mở màn trước.

-?

Bọn họ khó hiểu trước hành động của em.

Em quay người tay nâng Headphone đặt ngay tai lên và giai điệu của âm nhạc khác hẳn, mang âm nhẹ nhàng, âm u, ma mị.

Bước chân đi thẳng cửa chính vừa nãy.

" Ơ này!"

Banjou Kanon còn chưa nói xong mà em bỏ đi như thế.

Banjou chạy tới tính nắm cổ tay em để ngăn em đi thì Takiishi Chika từ đâu xuất hiện nắm cổ tay em.

Toàn thể kinh ngạc và éo tin được cảnh tượng trước mắt mình.

Thủ Lĩnh sao nay chủ động nắm cổ tay nhà người ta không có mang ý định đánh đấm.

Shimada Neo nhìn anh mình với gương không thể diễn tả nổi, vội nói:" Nii-chan, anh nói xem.

Có phải Endou, ổng bỏ cái gì vào đồ ăn của thủ lĩnh không?"

Sakura Haruka lạnh nhạt quay nhìn, đôi mắt dị sắc vô hồn nhìn đôi đồng tử vô hồn của Takiishi:" Bỏ."

Takiishi Chika nắm chặt hơn, Sakura cau mày nhăn mặt.

Takiishi không nói một lời nào kéo Sakura đi ra khỏi căn cứ, đá cái cửa to đùng ấy.

Sakura Haruka: Khoẻ dữ../cảm thán/

Trước mặt mọi người đang bất động và đứng hình.

Banjou Kanon thất vọng thầm tặc lưỡi.

" Thôi thì lần sau gạ vậy.."
 
[ All Sakura/Allharuka - Windbreaker - Nii Satoru] The Wanderer
Ngoại Truyện: Ảnh Thế


- Sẽ ra sao khi người nguyên bản xem ảnh thế?

Xưng hô làm sao để không nhầm lẫn.

Wind Breaker=> Nguyên Bản.

[Wind Breaker]=> Song Song.

-OOC!

________

Trong không gian trắng toát.

Xuất hiện một đám người, gương mặt của họ lộ ra vẻ mặt hoang mang, khó hiểu và ngơ ngác.

Không biết chỗ này là đâu và làm sao mà họ có thể ở đây?

Bỗng, một giọng nói cất lên.

" Chào các bạn, thật xin lỗi vì đã gián đoạn cuộc chiến của các bạn."

"Mày là ai?"

" Đây là đâu?!"

" Sao bọn tao xuất hiện tại đây!!?!"

" Rốt cuộc mày đang ở đâu!?

Đừng có giả ma giả quỷ!"

" Mấy người bình tĩnh lại coi!"

" Xin hãy giữ trật tự và tôi xin giải thích tại đây.

Tôi là [Thư], ở đây là không gian xem ảnh thế của tôi.

Mọi người xuất hiện tại đây đều có lý do cả."

Người tự xưng là [Thư] cất giọng nói và ngừng.

Mọi người vểnh tai nghe vậy liền giữ trật tự ngay.

Tức khắc, Suou Hayato_học sinh năm nhất Fuurin chợt lên tiếng và hỏi.

" [Thư]-kun, cho hỏi.

Việc bọn tôi ở đây đều có lý do vậy đó là lý do gì?"

Suou Hayato có vẻ đã hiểu rõ và thích ứng với không gian này, nhưng việc đó không quan trọng.

Việc quan trọng là lý do vì sao mà cả đám đang trong trận chiến phân thắng thua mà bị dịch chuyển ở đây.

[Thư] đáp:" Đó là truyền năng lượng cho thế giới song song, đồng thời dành cho các bạn một chút xem giải trí và mới mẻ ở thế giới song song."

Nó rất tuyệt và yên bình.

Suou Hayato ồ một tiếng và mỉm cười.

Tsubakino Tasuku Nói gương mặt đã lành lặn bởi không gian.

Không chỉ một mình cô mà tất cả bọn họ cũng vậy.

Cô rảo mắt nhìn chung quanh như là đang tìm kiếm bóng người nào đó.

Togame loay hoay tìm bóng hình của ai đó trong đám năm nhất Fuurin...

Không thấy.

Togame Jou chợt lên tiếng:" Này, Sakura đâu?

Sao tôi không thấy cậu ấy?!"

Nirei Akihiko cùng Suou Hayato và Fuurin cũng chú ý đến.

" Xin đừng quá lo lắng, hiện tại cậu ấy đang nghỉ ngơi trong không gian riêng của tôi."

Họ nghe thấy vậy liền thở phào nhẹ nhõm.

Lớp trưởng của họ không có sao và đang rất ổn.

[Thư] như là quan sát họ đang nói chuyện. [Thư] bất chợt lên tiếng khiến họ tập trung:" Vào chuyện chính, tôi đã giải thích cho các bạn về ở đây là đâu.

Cho nên, tôi xin mời các bạn hãy ngồi đúng vị trí của mình với cả tôi xin nói luật khi ở trong không gian này."

[Thư] dứt lời, thì xuất hiện hàng loạt ghế cứ như ghế xem phim và cùng khung hình màu xanh ngay trên sân khấu.

Mọi người bắt đầu đi ngồi chỗ của mình.

Thủ lĩnh ngồi ở đâu thì cấp dưới ngồi ở đó.

" Có những luật sau đây:

Một không được ẩu đả, đánh nhau, bạo lực.

Hai muốn gì thì hãy tự tưởng tượng nó sẽ xuất hiện ngay trước mặt bạn.

Ba đừng có vi phạm luật một.

Nếu vi phạm tôi xin mạn phép trói bạn."

[Thư] thốt lời xong.

Takiishi được cử động theo ý mình, đáy mắt hắn lườm nguýt một ánh khoảng trong vô địch của không gian, hắn ức chế ngồi xuống.

Ngay sau đó.

Khung hình đột ngột chợp nháy và xuất hiện khung cảnh như đời thực tại bên trong.

[ Bóng người lướt qua nhanh nhoát.

Ngay tại đống phế liệu, một thân ảnh nhỏ nhắn ngồi ngay nền vải mềm được trải ngay đỉnh đầu của đống phế liệu.

Mái tóc đen trắng mượt mà, đôi đồng tử dị sắc vô hồn như đang nhàm chán nhìn cảnh tượng trước mặt, miệng cứ nhai từ tốn chiếc bánh Tayaki vị socola.

" Heo cơ!"

Shakushi Chihiro háo hức quăng lá bài và cười há há.

" Có ai đi không!?

Không có thì tao tiếp!"

" Ếy, anh bạn."

Banjou Kanon dịu giọng, đáy mắt cháy lửa nhìn Shakushi.

Shakushi chợt tắt nắng.

" Tứ Quý~" trên mặt cười mỉm nhưng hành động thô bạo đặt mạnh lá bài có tứ quý.

Banjou đắc ý cười khinh nhìn Shakushi.

Shakushi im lặng nhưng trong thâm tâm thì chửi rủa.

" Ha ha tiền sẽ về tay tao!

Chín mười bồi đầm già quỳ!!!

Ha ha ha ha!!"

Banjou cười lớn, tay liền gom đống số tiền được đặt cược.

Còn những người thua cuộc hiện đang buồn rầu và ghen tị.

Tarumi Seitarou không nhịn nữa mà quăng luôn lá bài và bật dậy, miệng lớn tiếng trách Banjou và không tin hắn thắng được:" Mày chơi gian lận đúng không!!?

Mày không thể nào thắng ván này tới ván khác được!!

Mày chơi an gian!"

" Tao biết cảm giác của mày ra sao.

Nhưng cũng không nên nói tao như vậy."

Banjou cười ngợt ngã.

" Thua rồi thì đừng đổ oan kẻ chiến thắng, thua rồi thì đừng lên giọng trước mặt kẻ chiến thắng."

"Mày!-"

" Há há há há há há!!"

Banjou bơ đi mà ôm đống tiền cười vui sướng, hắn híp mắt rảo mắt nhìn xung quanh, sau rồi chú ý tới con mèo nhỏ đang ngồi trên đống phế liệu.

Như là phát hiện ai đó đang nhìn mình, mèo nhỏ khẽ đưa mắt nhìn đối phương.

Bốn mắt xa nhau nhìn nhau.

" Út ơi!

Anh mày thắng rồi nè!

Mình đi ăn đi!!"

Banjou giọng lớn nói.

Mèo nhỏ nghe thấy nhưng chẳng thèm để tâm, quay phắt mặt nhìn sang chỗ khác.

" Anh mày sẽ đãi Omurice cho nhóc!"

"!"

Omurice!

Như là nói trúng tâm điểm của mèo nhỏ.

Mèo nhỏ liền đứng dậy nhảy khỏi đống phế liệu chạy vèo tới chỗ Banjou.

" Omurice..!"

Mèo nhỏ hiện đang đứng và đôi mắt dị sắc đang nhìn Banjou với ánh mắt mong chờ dù đôi mắt ấy vô hồn như thủ lĩnh.

Gugichi Genji lắc đầu ngao ngán và cười bất lực, nói:" Thằng nhóc Sakura này.

Ngoài Omurice, âm nhạc nó không thèm để tâm gì hết."

" Loài mèo là vậy."

Shimada Tenjin nói khác quan điểm của mình.

Shimada Neo háo hức nói:" Có gì em mua Pate cho cậu ấy ăn!

Có khi Pate ngon hơn Omurice thì sao!?"

Shakushi Chihiro nhìn Shimada Neo bằng ánh mắt do xét, nói:" Mày bị khùng à?

Nó là người chứ không phải mèo mà ăn Pate, mày tính nó thành mèo à?"

Tarumi Seitarou bên cạnh nghe Shakushi nói, hắn xoa cằm lên tiếng:" Nhưng thằng nhóc Sakura không khác gì là một con mèo."

Hashirao Shuuji:" Một con mèo lang thang siêu lười đấm nhau."

Shakushi Chihiro hồi tưởng quá khứ khi lần đầu gặp Sakura, hắn cười nói:"Hah.. lần đầu gặp nó tao cứ ngỡ nó chỉ là một thằng nhóc hôi sữa yếu nhớt bị Sếp Takiishi lừa một vố và cũng chính miệng nó nói là nó không biết đánh nhau.

Khi mà nó đánh gục cả đám cao khoẻ bên Noroshi mình thì có lẽ tao phải rút lại lời nói ấy.."

" Về việc nó nói là nó không biết đánh nhau thì...

Do nó lười và không hứng thú."

Sugichi Genji nói.]

Mọi người câm lặng vài phút nhìn màn hình, trước cảnh tượng ấy.

Không khác gì một lũ trẩu tre ăn nhậu cá cược thua thì nói gian lận thắng thì đắc ý này kia.

Và cùng với sự nhàm chán trước biểu cảm ra mặt của [Sakura Haruka] được [Banjou Kanon] gọi danh là Út như rằng [thằng bé] đã quá quen với tình cảnh trước mắt vậy.

Cứ vô cảm và vô hồn như phiên bản thứ hai của Takiishi.

" Này...

Đừng nói là... [ Sakura-san] ở thế giới song song là người của [Noroshi] nha.."

Nirei Akihiko lắp bắp nói và khẽ thầm nuốt nước bọt.

" Và còn được [Thủ Lĩnh Noroshi] chiêu mộ sao. . .?"

Suou Hayato tắt nắng.

" Vậy [ chúng ta] là kẻ thù của [nhóc ấy]?"

Tsubakino Tasuku kinh ngạc thốt lên.

Hiiragi Touma nhăn mặt ôm bụng , nhăn mày than:" Ôi trời, cái bụng của tôi!"

" Nếu như vậy...

Ai sẽ làm [lớp trưởng lớp 1-1]?

Khi mà không có [cậu ấy]..."

Kiryuu Mitsuki quan sát màn ảnh và có chút buồn rầu, nhỏ giọng nói.

Umemiya Hajime vẻ mặt nghiêm túc mà quan sát trên màn ảnh.

" Như cách tên [Shakushi] nói."

Mizuki Saku nhận thấy bầu không khí ngay tại Fuurin đang trở nên âm xuống đặc biệt là đám nhóc năm nhất Đa Văn Chúng.

Anh lên tiếng phá bầu không khí này.

Mizuki Saku nâng gọng kính và nói tiếp:" Việc [ Sakura] là người của [Noroshi] có thể [Thằng bé] vô tình bắt gặp [tên Takiishi].

Và tôi cũng không thể diễn tả được việc [Takiishi] lừa [Sakura] như nào..."

Anh nói anh ngừng.

Mizuki Saku tiếp tục nói tiếp:" Nhưng, [tên Shakushi] có nói ra là [thằng bé] hạ được một đám cao khoẻ [Noroshi] đồng thời chính miệng [thằng bé] nói trước là chính mình không biết đánh nhau.."

" Vì có tài năng nên [thằng bé] được là thành viên chính thức của [Noroshi]?' Tsubakino Tasuku chợt chăm chú nghe những lời giải thích có chút thuyết phục của Mizuki, cô lên tiếng mà tiếp lời theo lối quan điểm của Mizuki.

Umemiya Hajime chợt lên tiếng:" Cũng không hẳn."

Khi nghe câu nói cùa Umemiya thốt lên.

Mọi người nhìn Umemiya với ánh mắt khó hiểu.

Umemiya Hajime nhận thấy và giải thích:" Mọi người có để ý đoạn đầu xuất hiện không?

Nhớ rõ, vẻ mặt của thằng bé rất là chán nản khi mà ở căn cứ [Noroshi].

Cũng không kính nể gì với thành viên chủ chốt cả, theo tôi thấy... [Thằng bé] bị bắt ép gia nhập."

Suou Hayato thấy lời này không thuyết phục và cũng có thể không phải sự thật bèn hỏi:" Bởi ai..?"

Phải có ai mới có thể bắt ép [Sakura]

gia nhập chứ.

" Có khả năng là [Endou]."

Endou Yamato hắt hơi.

Liếc nhìn đám Fuurin.

Cái gì cũng đổ lỗi gã hết, thật oan uổng.

Với cả gã rất vui mừng khi mà [Sakura] là thành viên của [Noroshi] thay vì [Fuurin], sự phấn khích trong người Endou dâng lên.

" Mèo kìa anh!!"

Shimada Neo háo hức tay chỉ lên màn hình.

" Nhìn đáng yêu anh ha!?

Em muốn nuôi mèo!"

Shimada Tenjin xoa cổ tay, khi nghe lời mà thằng em nói, Tenji liếc nhìn:" Nó là người không phải mèo."

Shimada Neo nghe vậy, vẻ mặt liền xị xuống.

Nhưng nội tâm gào thét muốn Mèo!

Sugichi Genji ngã người va vào ghế nói:" [Nhóm Banjou] có vẻ rất cưng [Thằng nhóc Sakura]."

Tất cả nhìn Gugichi sau lời nói vừa thốt lên.

Sugichi nhận thấy và nhìn lại.

" Bộ tao nói sai?

Bọn mày cũng để ý tới khúc đầu mà nhỉ?"

___________
 
Back
Top Bottom