Khác All Hàng (ABO) : Muốn thoát khỏi bọn tôi ? Mơ đi rồi tính tiếp

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
303808963-256-k550360.jpg

All Hàng (Abo) : Muốn Thoát Khỏi Bọn Tôi ? Mơ Đi Rồi Tính Tiếp
Tác giả: lequynhchi2442010
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Câu chuyện nói về 1 ngày Tả Hàng vô tình xuyên không vô cuốn tiểu thuyến "Đánh dấu em , omega của tôi" và vô tình trở thành nam phụ phản diện là beta , liệu cậu có thể sống sót ở trong đó được không ?

T/G : Chúng ta sẽ xem diễn biến như nào nhé ?



左航​
 
Có thể bạn cũng thích !
All Hàng (Abo) : Muốn Thoát Khỏi Bọn Tôi ? Mơ Đi Rồi Tính Tiếp
Chap 0 - Nói chút về bộ này


Hello mọi người đây là lần đầu tiên mình viết tiểu thuyết với cả viết về thể loại ABO á nên nó sẽ không được hay lắm và nó sẽ không được...ờm kiểu là không được chi tiết hay lí giải được ấy , nếu có thắc mắc gì khi mỗi lần đọc truyện thì nói với mình đặng mình biết để lí giải ở tập sau cho nha

Mới kiếm được á mọi người , mình biết cái này đã lâu rồi nhưng những bạn nào chưa có lưu về thì lưu nha .

OTP cháy quá trời luôn ( Cực Hàng )

Lưu ý : Bộ truyện này của mình chỉ là "TƯỞNG TƯỢNG" thôi nha , không gán ghép lên người thật

Còn nữa bộ này mình không rõ là có nên viết H hay không nhưng nếu có thì có thể chỉ viết cho qua loa thôi tại vì mấy ảnh tuổi còn nhỏ

Thể loại : Loạn luân , Giam cầm , Chiếm hữu , ABO

Trong đây sẽ không có Đặng Tả bởi mình ship Đặng Diêu và tin chắc rằng Diêu Dục Thần không lật được thành top

Tuy nhiên mình có thể sẽ thông theo ý kiến của mọi người để coi có nên cho Diêu Dục Thần và Đặng Giai Hâm có nên làm công của anh bé Hàng Tương nhà mình hay không nha

* Vote : Diêu Hàng , Đặng Tả *

* Vote : Đặng Diêu *

Mọi người chọn xong mình sẽ chốt và cho ra chap 1 nhé , pai pai
 
All Hàng (Abo) : Muốn Thoát Khỏi Bọn Tôi ? Mơ Đi Rồi Tính Tiếp
Chap 1 - Xuyên Không


Mùa đông thật là lạnh a~

Thành phố Trùng Khánh bắt đầu ở kì nghỉ Đông năm nay thật khá nhiều xe cộ đông đúc thi nhau chạy trên mặt đường lạnh băng , bên ngoài thật nhiều lớp tuyết phủ dần trên đường và những cái cây bên rìa đường

Khác với bên ngoài thì bên trong 1 ngôi nhà nhỏ khá ấm áp với 1 cậu bé đang co ro trước lò sưởi với 1 chiếc chăn được làm từ vải bông nhẹ mà trông rất ấm , bỗng :

Mẹ cậu : Này Hàng nhi , con sao lại thế này ?

Chả phải ta nói rồi sao , mùa Đông năm nay rất lạnh , đặc biệt là vào giờ muộn nữa nên con không được chạy lông nhông ra ngoài đường nữa mà .

Vả lại vào buổi tối có rất nhiều kẻ xấu lỡ họ làm gì con rồi mẹ sống sao đây ? *lo lắng*

Tả Hàng : Con biết sai rồi mà mẹ , tại vì ở hôm nay con bận học nhóm ở thư viện á cộng thêm với việc ở đó có cuốn truyện đặc biệt mới nổi trên hot search nên con mới vậy thôi *bĩu môi*

Tả Hàng : Mẹ đừng giận con nha ? nha ? *làm nũng*

Nhìn thấy đứa con trai của mình bắt đầu ra tuyệt chiêu làm nũng nữa thì bà cũng bất lực mà không giận cậu nữa , bởi vì sao ? bởi vì từ khi cậu sinh ra đã là 1 đứa trẻ rất có nhan sắc rất cao , đến bây giờ nếu có lớn thêm mấy năm nữa thì cái nhan sắc đó chỉ có hơn chứ không có kém nhé .

Chính vì vậy mà cậu thường xuyên làm nũng với mẹ mình mỗi khi mẹ cậu giận , tuy tuyệt chiêu này đã sài khá nhiều lần rồi nhưng nó vẫn áp dụng được lên người mẹ cậu

Mẹ cậu : Haizz , đúng là không giận con được quá 3 giây .

Thật là , mẹ cảm thấy mình thật quá dễ dãi đối với con *lấy tay đặt lên trán*

Tả Hàng : Hì Hì

Mẹ cậu : Được rồi , mẹ có pha nước ấm để con lau tay chân cho sạch sẽ rồi ra đây ăn cơm với mẹ .

Hôm nay mẹ làm toàn món con thích không đấy *ôn nhu*

Tả Hàng : Thật á , con đi ngay đây *mắt sáng*

Mẹ cậu : Đúng thật là chỉ có đồ ăn là dụ được con mình thôi , lỡ may có người lợi dụng điều này để cướp con mình đi thì sao ?

Không được , không được nó thương mình vậy mà *lắc đầu*

Tua tua

Sau khi bạn Tả rửa chén giúp mẹ xong thì phi thẳng vào phòng mình và lôi cuốn truyện mình mới mua và xách cái mông mình lên giường đọc

Nội dung trong cuốn truyện :

Truyện kể về 1 cậu bé xinh đẹp mới 16 tuổi đậu học bổng vô trường quốc tế dành cho những thiếu gia ; cô nàng có xuất thân quyền quý , Alpha lẫn Beta và Omega đều có thể học bên trong .

Tất cả đều là người của mỗi 1 một gia tộc quyền quý khác nhau , tuy nhiên có thể cho những người có học bổng vào trường nhưng phải chịu 1 số áp lực từ những bạn học xuất thân cao hơn mình .

Cả cậu bé ấy cũng không ngoại lệ , vào 1 hôm định mệnh cậu gặp được những nam thần của trường vào thời kì phân hóa thành Omega và vì con người có tấm lòng nhân hậu của cậu bé ấy nên họ đã phải lòng cậu .

Họ thi nhau đấu đá lẫn nhau để được chọn làm bạn đời của cậu nhưng có 1 người vẫn luôn âm thầm làm hại cậu ấy , khiến họ không tin tưởng cậu .

Người đó là anh trai nuôi của nam9 Tô Tân Hạo (Alpha cấp S) và Trần Thiên Nhuận (Alpha cấp S) tên là Tả Hàng ( Beta ) , bởi Tả Hàng đã quá yêu em trai mình nên luôn đố kị với cậu và luôn hãm hại cậu khiến Tân Hạo đem lòng ghét bỏ cậu ta .

Đến cuối cùng bọn họ đều sẽ là người cậu bé ấy kết hôn còn Tả Hàng thì bị chính tay người mình yêu hành hạ cho tới chết .

Kết thúc

Tả Hàng :....*đơ-ing*

Sau khi đọc xong cậu không thể bình tĩnh nữa , những câu hỏi "Ủa sao tên của mình lại có trong đây ?" và những câu hỏi khác đại loại là như vậy

Tả Hàng : Đây đúng là kiệt tác thật nhưng mà...

Tả Hàng : Sao mình cảm thấy có khuất mắt và bỗng thấy tội cho nam8 vậy ta ?

Hay là do nam8 trùng tên với mình ? *đăm chiêu*

Mẹ cậu : Hàng nhi à , con ngủ đi muộn rồi không nên thức khuya đâu *nói vọng lên lầu*

Sau khi mẹ cậu nói xong bỗng 1 tia sét đánh vô nhà và cuốn truyện tiểu thuyết bỗng phát sáng , cậu thấy thế mở to mắt và' ....

'

Tả Hàng : Ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh *hét trong vô vọng*

Cậu thực sự hoảng sợ rồi , bỗng dưng mình bị trượt vô không gian ảo không biết ở đâu ra .

Đang chưa kịp hoàng hồn lại thì

*Ting*

_Có 1 bảng thông báo cần bạn xem_

Cậu tò mò nó với chạm và xem nó là gì thì

*Ting*

_Kí chủ có muốn xuyên không ?_

Cậu lúc đó mặt hoang mang vô tình lộ ra meme , lúc đó cậu không may chạm vào nút đồng ý và...

*Ting*

_Kích hoạt thành công_

Tả Hàng : Ơ , ơ ? *ngơ ngác*

*Vù*

*Cạch*

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Hết tập 1

T/G : Lần đầu viết tiểu thuyết bekie 🙂)))))

Mong mọi người không chê

À mà tui nói này nè , bộ này tui có thể làm chuyển vô Mangatoon nữa nên nếu thấy có truyện giống y chang vầy thì đừng báo cáo nha 🙂)))) tui khóc và giận á ( mốt tui công bố acc Mangatoon để không bị người khác coppy truyện )

Truyện này nếu ai muốn chuyển ver thì phải xin phép tui nhé
 
All Hàng (Abo) : Muốn Thoát Khỏi Bọn Tôi ? Mơ Đi Rồi Tính Tiếp
Chap 2 - Tô Tân Hạo ?


*Cạch*

Tả Hàng : Ư...ưm ? gì vậy ? *ngáp*

??? : Chuyện hôm qua , nhớ phải giữ kín bí mật với ba mẹ không thì đừng trách tôi ác

Tả Hàng : *nhíu mày* "sn > ủa cái gì dợ , ai đây ?"

Trong lúc cậu đang chưa kịp định thần lại về chuyện vừa nãy và người kia là ai thì hắn đã từ từ bình thản rời đi trong im lặng

-------------------------------------------------------------------

_ Góc tác giả giải thích : Vì tại sao tui lại gọi công của Hàng là hắn ( người vừa nãy cũng là công của Hàng , là ai thì người đọc kĩ truyện sẽ biết ) bởi vì trong bộ truyện mà tui viết , nó ngược cả tâm lẫn thân thể .

Vì tui là người chơi hệ ngược , người bị tui ngược đa số là thụ và rất hiếm khi ngược công nên tốt nhất đừng đòi hỏi về bộ này nhé .

Truyện cũng ngọt nhưng có thể chỉ đếm trên đầu ngón tay 🙂)))_

-----------------Dãy ngăn cách góc giải thích-------------

Tả Hàng :...*suy nghĩ*

Tả Hàng : *bật dậy* Ể ??????? *hét to*

Tả Hàng : Vậy...l...là mình đã ở trong đây rồi ? *ngơ ngác*

Tả Hàng : Nhưng mà...hệ thống chưa nói đây là bộ truyện gì , truyện đang ở tập mấy , hiện tại đang ở tình tiết nào trong truyện mà ? *hoang mang*

-Ting-

*Màn hình hệ thống hiện ra trước mặt*

-Thông tin chi tiết-

[ Bộ truyện đang ở : Đánh dấu em , Omega của bọn tôi ( ABO )

Tập : ???

Tình tiết : ??? ]

Tả Hàng : Ủa ??? sao lại không có tình tiết + tập ? vậy là mình phải tự tìm hiểu hả ?

-Đúng-

Tả Hàng : Ui chời chời , hệ thống nhà ngươi làm ta xém rớt cái hồn .

May là người này không có tiền sử bệnh tim *giật mình*

-Hệ thống đã off-

Tả Hàng : Sao hệ thống vô trách nhiệm vậy ? *than vãn*

Tả Hàng : Mà thôi biết sao giờ , tự lực gánh sinh thou .

Số mình xui quá trời luôn *khóc không ra nước mắt*

Tả Hàng : Để coi , cái cảnh vật này được miêu tả quen quen thế nhờ ? *nheo mắt quan sát*

Tả Hàng : Giống như là đến kì phân hóa của nam8 phản diện ở tập 10 ?

Chắc không phải đâu ha , chắc không phải đâu .

Mình làm sao có thể xui xẻo như vậy chứ , mình rất may mắn mà *giật giật khóe môi*

Tả Hàng : Phù...*thở dài*

Tả Hàng : Giờ mình cứ tạm thời quan sát , không được đoán mò *vô thức nắm chặt tay*

Nói xong Tả Hàng liền vô trong phòng tắm làm vệ sinh cá nhân nhanh chóng , trong cốt truyện có tình tiết nam8 Tả Hàng có bôi phấn để che đi nhan sắc thật của bản thân nên cậu cũng làm giống vậy , sau khi xong cậu ra khỏi phòng để chuẩn bị đến trường thì thấy 1 ai đó đang ngồi ở sofa trong phòng khách , thoạt nhìn trông rất dễ thương .

Cậu tò mò chầm chậm lại gần , bỗng nhiên người đó quay lại nhìn cậu và cười tươi như hoa , cậu có cảm giác rất quen thuộc thì người đó chào cậu

??? : A , chào em Tả Hàng .

Em có muốn cùng anh đi đến trường không ? *cười* "sn > mình vốn muốn làm quen với em từ lâu nhưng lại bị từ chối rất nhiều lần với lại bị em ấy ghét bỏ nữa , mình sợ em ấy lại từ chối nữa"

Cậu lại gần và nhìn kĩ người này hơn .

Mái tóc màu đen được chải chuốt gọn gàng nên thêm bồng bềnh , đôi mắt đen láy to tròn đang nhìn cậu , chiếc môi giống hình trái tym và nhìn trông khá ẩm ướt giống trái cherry , chiếc mũi dài gợn sóng ( _Tác giả : mình ngu Văn về cách tả người_ ) .Đó là những gì cậu đọc được trong cuốn tiểu thuyết tả về 1 cậu thiếu niên là anh họ của cậu

Hình ảnh được miêu tả

Tả Hàng : "sn : người này là...Hạ Tuấn Lâm ?" *nhíu mày*

Khi thấy cậu nhíu mày thì Tuấn Lâm tưởng cậu không muốn nên vội vã bồi thêm 1 câu

Tuấn Lâm : À , nếu như em không muốn đi cùng thì anh cũng không sao đâu *cười trừ* "sn : đúng như mình đoán , nhưng lần này lại khiến em ấy giận thêm rồi"

Y định đi nhưng mà cậu nhanh chóng cầm tay Y lại rồi giương đôi mắt long lanh không kém phần dễ thương lên nhìn Y .

Bởi vì sao cậu lại muốn đi cùng Y chứ ?

Đơn giản là do cậu muốn đi chung với người đẹp vì cậu thật sự rất thích những người dễ thương , đẹp và không thiếu tinh tế nữa nên đành phải bán manh thôi .

Lúc cậu cầm tay Y và nhìn Y thì Y trong lúc đó rất sao xuyến khi nhìn thấy em họ của mình dùng đôi mắt siêu cute nhìn lại mình

Hình ảnh miêu tả Hàng Tương nhà ta lúc đó

Tả Hàng : Lâm Ca ơi ?

Anh cho em đi cùng anh tới trường nha ? *nắm góc áo anh + giương đôi mắt long lanh như sắp khóc tới nơi*

Hạ Tuấn Lâm : Hả ???...À được thôi *mỉm cười* "sn : em ấy là đang làm nũng mình ư ? keai quá"

Tả Hàng : Vâng ạ *cười toe toét*

Hạ Tuấn Lâm : *Tai đỏ bừng*

Cuộc đối thoại giữa cậu và Hạ Tuấn Lâm nhanh chóng kết thúc , 2 người đi cùng nhau khiến những người làm trong nhà không khỏi xôn xao vì ngạc nhiên .

Cả 2 đang tình thương mến thương mà nói chuyện với nhau thì có tên Alpha chắn trước mặt Hạ Tuấn Lâm khiến Y bị ngã .

Cậu nhanh chóng đỡ Y lên định chất vấn người kia , cậu ngước mặt lên không khỏi hoang mang vì...người mà làm Y ngã không ai khác chính là Tống Á Hiên ( Alpha cấp S ) , con trai tập đoàn Tống thị kiêm luôn người mà sau này khiến Y đau khổ vì tình cảm của anh ta .

Cậu thấy anh liền không khỏi tức giận vì anh ta đã dày vò mỹ nam của cậu , cậu sau đó cũng giữ bình tĩnh và lên đối chấp với anh ta

Tả Hàng : Tống Á Hiên sao anh lại tự dưng vô duyên đến mức chặn con nhà người ta làm Lâm Ca của tôi ngã ra thế này ?

Anh không biết thương hoa tiếc ngọc ư ? *lạnh nhẹ*

Tống Á Hiên : *nhíu mày*

Tống Á Hiên : Hạ Tuấn Lâm qua đây *trầm giọng + lạnh*

Tả Hàng : Không !!!

Anh không phải là gì của anh ấy đâu mà lệnh cho ảnh ? *lạnh nhẹ*

Tống Á Hiên : Tch , Có vẻ như Tô Tân Hạo không dạy dỗ lại cậu nhỉ ?

Tô Tân Hạo , mày đi dạy lại anh nuôi của mày đi *tức giận*

"Tô Tân Hạo" cái tên mà khiến cậu sợ không thôi , trong miêu tả của truyện hắn ta là người có tính cách quái dị , lạnh lùng , máu chiếm hữu cao , hay sử dụng bao lực nhất và ít khi giận nhưng nếu tức giận thì cho dù hắn ta có làm cái quái gì cũng không ai ngăn được .

Cậu không tự chủ được mà tay siết chặt lại cố không run rẩy trước hắn ta , Y đương nhiên thấy mặt cậu đang tái mét nên cũng hiểu được mà định lên tiếng thì 1 giọng nói trầm vang lên của 1 Alpha quyền lực

Tô Tân Hạo : Ây dô , Ca có chuyện gì lại nhờ em dạy lại "anh trai nuôi" của em vậy ? *cười lạnh*

Tống Á Hiên : Nó cướp người của anh mày , giải quyết cho lẹ

Nói rồi anh ta dẫn Y đi , Y cố hết sức vùng vẫy thoát khỏi anh ta với mục đích cứu em trai vì Y biết Tô Tân Hạo 1 khi tức giận lên không khác những kẻ bị điên bởi sở thích quái dị của hắn .

Y thoát thế nào cũng không thành nên đành cầu nguyện cho cậu được bình an vô sự

Hiện tại ở bên cậu , mặc dù cậu chưa từng bị hắn làm gì nhưng mỗi lần đọc cảnh nam8 phản diện bị trùng tên của cậu bị hắn ta đánh thì cậu bất giác bất an , lo lắng , hoảng sợ , tim đập nhanh .

Hiện giờ cậu phải cố lắm giữ được bình tĩnh

Tả Hàng : Tô Tân Hạo ? *giữ bình tĩnh*

Tô Tân Hạo : Hửm *mỉm cười lạnh*

Tả Hàng : *rùng mình*

Tả Hàng càng lùi là Tô Tân Hạo càng tiến , khi đến gần .

Tô Tân Hạo phả hơi ấm nói vào tai cậu

________________________________________________________________________________

Hết chap 2

Hello mọi người nha , thì mình ra chap mới rồi nè , đặc biệt còn nhiều chữ hơn chút và mình có đăng chap 1 vào trong mangatoon rồi .

Mong mọi người sẽ vote cho mình mà không xem chùa nữa 🙂

À còn nữa

Acc mangatoon

Tả Hàng : Cậu

Công của Hàng : Hắn

Xong , hết rồi pp
 
All Hàng (Abo) : Muốn Thoát Khỏi Bọn Tôi ? Mơ Đi Rồi Tính Tiếp
Chap 3 - Lộ ?


Tác Giả : Dạo gần đây tui xui quá đi , chán không muốn nói luôn á

________________________________________________________________________________

Vào truyện

Tô Tân Hạo : Tch , Có vẻ như Anh Trai Nhỏ lại không nghe lời rồi nhỉ .

Hôm nay ngông cuồng ghê ha ? ~

Tô Tân Hạo vừa nói hắn vừa phả hơi ấm nóng trong miệng ra nói vào tai cậu khiến cậu đỏ ửng hết tai , khi hắn nói xong cũng rất nhanh chóng mà rời đi để lại cậu đang rất hoang mang

Hắn vừa mới đi , từ trên lầu có 1 người con trai mang khí tức của 1 Alpha quyền lực đang tỏa sát khí như là bị thứ gì đó kích động nhìn cậu chăm chăm mà siết chặt tay

??? : Grừ , lại tiếp thân mật nữa .

Xem ra phải giấu kĩ 1 Beta có khả năng cao sẽ phân hóa thành Omega làm của riêng mình rồi đây a~

Mãi 1 lúc sau khi hắn đi , cậu mới kịp định thần lại rồi phân tích lời nói của hắn xem ý của hắn trong lời nói là sao bởi vì Tân Hạo còn có thêm 1 cái tính nữa là khi hắn nói gì đó nhưng trong lời nói của mình lại ẩn ý 1 cái gì đó khiến người khác khó giải thích được

Cậu vừa đi lên xe vừa giải nghĩa của câu nói đó nhưng mà cậu cũng rất nhanh chóng bỏ cuộc vì nó khó quá khiến cậu giận dỗi ách thèm giải nữa

Tả Hàng : Hứ , bổn bảo bảo giận rồi .

Không thèm giải nữa *giọng lí nhí và bĩu môi giận dỗi*

Tài Xế riêng của cậu thấy rồi cũng chỉ cười rồi lắc đầu trước sự đáng yêu này .

Nam8 Tả Hàng ( trước khi xuyên ) này thường có tính cách kiêu ngạo , lạnh lùng , ác độc , vvv , nhưng đó là chỉ ở với những người lạ hoặc người xấu mà thôi chứ khi ở cùng với những người quen cậu ta thường hay nói chuyện , quan tâm , chơi đùa , giúp đỡ thì cậu ta mới lộ tính cách trẻ con của mình cho họ xem thôi

Đi được 1 lúc nữa thì cũng tới trường , cậu xuống xe đứng trước cổng nhìn mà ngơ ngác , ngỡ ngàng , bật ngửa and hoang mang .

Trước cổng trường đông như kiến vỡ tổ và còn ồn như mấy bà bán rau ; bán cá cãi nhau nữa , chiếm số lượng đông nhất thì toàn Beta với Omega ở trỏng thôi .

Cậu không hiểu tại sao trường lại đông như vậy nên cố nhìn kĩ lại thì thấy

Tả Hàng : 这是什么 ? ( Tác giả : tự dịch , nay làm màu tí cho sang )

Tả Hàng : Kia chẳng phải là các nam9 công sao ?

Chu Chí Hâm , Trương Cực , Đặng Giai Hâm , Trương Trạch Vũ , Dư Vũ Hàm , Đồng Vũ Khôn , Trương Tuấn Hào , Mục Chỉ Thừa , Diêu Dục Thần và cả ...

Tô Tân Hạo với Trần Thiên Nhuận ?

Tả Hàng : Rồi xong xong xui quá , giờ làm sao đây ? *lo lắng*

Cậu cứ đi qua đi lại mà suy nghĩ thì 1 dòng suy nghĩ khác xuyẹt ngang suy nghĩ của cậu

Tả Hàng : Mà khoan , sao mình phải lo nhỉ ?

Dù gì thì mấy người họ cũng đang bị đám người kia chen chúc mà làm sao mà thấy được mình , giờ cứ chờ ở đây 1 lát xong là vô được ngay ấy mà *phân tích*

Cậu cứ tự luyến mà khen mình thông minh mà không để ý lại có 1 ánh mắt của người lúc sáng dán chặt vô người cậu

_________________________Tia Cam qua bên nam9 Công nào __________________________

Bên nam9 Công có vẻ tệ hơn bởi xung quanh đều bị vây nên không ai trong số họ đi được khiến tất cả tức giận không thôi

Hs1 : Aaaaaa !!!

Dư Vũ Hàm đẹp trai quá

Hs2 : Tao thấy Chu Chí Hâm của tao thật sự rất ôn nhu nha

Hs3 : Đồng Vũ Khôn anh nhìn em nè

Hs4 : Ôi , Trương Cực học trưởng là đấng nam thần của lòng tao

Hs5 : Tô Tân Hạo hảo soái quá a ~

Hs6 : Mục Chỉ Thừa với Diêu Dục Thần cư tê quá đi

Hs7 : Tao thích Trần Thiên Nhuận quá đi , ảnh lạnh lùng , nghiêm túc mà ấm áp quá trời luôn

Hs8 : Ôi Trương Trạch Vũ cười lên trông đẹp như ánh nắng quá

Hs9 : Đặng Giai Hâm a~ anh đẹp quá trời luôn

Hs10 : Nhìn Trương Tuấn Hào của tao kìa , ảnh đeo tai nghe thôi mà cũng cool ngầu nữa

Chu Chí Hâm : Aiss , đám người này ngày nào cũng la hét vậy mà vẫn chưa chán .

Điếc hết lỗ tai *Ngoáy ngoáy lỗ tai*

Trương Tuấn Hào : *Bỏ tai nghe ra rồi nhìn từng người trong đám hò hét nhíu mày*

Ai thấy ánh mắt sắt lạnh với 1 cái nhíu mày thêm cái tin tức tố mùi rượu Vang nồng độ cao của Alpha đang áp chế mọi người ( trừ trong nhóm ) liền biết hắn đang tức giận và sắp có điềm xấu xảy ra nên cũng không hét nữa mà chủ động nhường đường cho 11 người họ đi vào lớp

Tả Hàng : Ý giải tán rồi nè , vậy là vô trong lớp được rồi

Tả Hàng : Để nhớ coi nào , nam8 này học lớp xxx .

Trong lớp này gồm có Đặng Giai Hâm , Đồng Vũ Khôn , Dư Vũ Hàm còn Trương Cực , Tô Tân Hạo , Mục Chỉ Thừa , Trương Trạch Vũ , Trương Tuấn Hào , Trần Thiên Nhuận là nhảy lớp .

Ừm hứm , có tận 9 tên nam9 Công trong lớp *vừa đi vừa phân tích trong đầu*

Tả Hàng : Từ từ đã...9 tên ? *dừng lại*

Tả Hàng : Rồi xong , kiếp này coi như bỏ rồi *khóc ròng*

Cậu vừa mò tìm tới lớp mình vừa khóc trong lòng , đứng trước cửa lớp cậu thầm nghĩ sẽ không biết có bao nhiêu nguy hiểm tới với mình khi học chung với mấy tên nam9 đáng sợ này

Kết quả không nằm ngoài dự đoán

*Àoooooo !*

Hahahahahahahahahahahaha !!!

1 tràng tiếng cười từ các thành viên trong lớp khi nhìn thấy thành phẩm của mình , Tô Tân Hạo ở trong 1 góc nhìn thấy vậy liền nhếch môi cười kì quái roof thầm nói

Tô Tân Hạo : Còn dài , cứ tận hưởng đi "Anh Trai Nhỏ" *lạnh*

Tả Hàng không lường trước điều này liền sợ hãi cúi gầm mặt xuống lùi lại , bởi vì cậu nam8 không muốn người khác nhìn thấy mặt mình thì mình cũng không nên có quyền tự do tự tại ở trong thân xác người ta mà làm càng .

Mục tiêu của cậu chỉ 1 chính là cố "sống sót" trong bộ truyện này mà thôi

Lúc cậu không để ý có 1 cô tiểu thư tiến đến gần muốn cho mọi người thấy bộ dạng thảm hại của cậu , ngay lúc cô ta định tiến gần hơn và mọi chuyện sắp vỡ lở thì bị 1 cánh tay giữ lại .Người đó là ai nhỉ ?

Tất nhiên là...

Hạ Tuấn Lâm : Cô tính làm gì em trai của tôi vậy ?

Dương Song Hi ? *giữ chặt tay cô ta*

Y vừa giữ tay cô ta vừa cầm lấy cái áo khoác chùm lên đầu cậu để không ai nhìn thấy được nhan sắc của cậu , Y hiểu rất nhiều thứ về cậu vì Y đã điều tra từng chút 1 về cậu trước đó nên chuyện làm sao mà Y biết được cũng dễ hiểu thôi

Dương Song Hi : A...an...anh là ai ?

Tại sao lại vào trong đây phá vỡ kế hoạch của tôi HẢ ? *cô ta gằn giọng hét lên*

Hạ Tuấn Lâm : Tôi là Hạ Tuấn Lâm , anh trai của Tả Hàng

Dương Song Hi : Lần này tao bỏ qua cho mày , lần sau nhất định sẽ không như vậy

Nói xong cô ta liền dậm chân đi vào chỗ ngồi của mình , lúc cậu nghe thấy giọng của Y liền vui mừng ngước lên nhìn Y bằng ánh mắt cảm ơn không kém phần cư tê ( vì cậu đứng nghiêng ở trước lớp cộng thêm bị áo che rồi nên khi cậu ngước lên chẳng ai thấy nhan sắc thật của cậu cả )

________________________________________________________________________________

Hết chap 3

Cố viết hết chap này cho mọi người đọc luôn á

Hiện là 10 : 02 giờ ye

Pp ^^
 
All Hàng (Abo) : Muốn Thoát Khỏi Bọn Tôi ? Mơ Đi Rồi Tính Tiếp
Chap 4


Halo mọi người nha , ừm thì mấy tuần nay mình không có ra chap là...bởi vì cái laptop của mình nó bị hỏng cái nguồn sạc nên đến hôm thứ 2 tuần này ba mình mới biết và đem đi sửa nên không viết truyện .

Giờ mới có thời gian viết truyện cho mọi người nè

-------------------------------------------------------------------------------

Xin phép đổi cách xưng hô

Tả Hàng : Cậu

C.công của Hàng : Hắn

Hạ Tuấn Lâm : Y

Tống Á Hiên : Gã

Vì sao Tác Giả trong truyện lại muốn làm loạn cách xưng hô , đơn giản vì trong truyện công có vai trò ngược thụ 🙂)))))))))))))))) nên ờm...hiểu rồi ha ?

--------------------------------------------------------------------------

Cậu và Y nhanh chóng rời khỏi lớp để tránh phiền toái thêm vì chuyện vừa rồi , khi cậu và y rời khỏi mọi người đều hoang mang với hàng vạn câu hỏi trong đầu như :

Hai người họ thân nhau từ khi nào vậy ?

Chẳng phải Hạ thiếu luôn bị cậu ta ( Tả Hàng ) ghét đến mức không muốn liếc mắt tới sao ?

Cả 2 vừa mới dám đắc tội với tiểu thư họ Dương ư ?

Bình thường thiếu gia Hạ đâu có bênh cái thứ mồ côi kia đâu ?

Và hàng loạt câu hỏi khác

Bấy giờ ai cũng xôn xao trong lớp mà không để ý người cuối lớp là Tô Tân Hạo khiến Trương Trạch Vũ để ý là hắn đang đen măt lại mà tức nghiến răng vì kế hoạch của Dương Song Hi bị đổ vỡ

Lúc 2 người vừa đi chưa lâu thì cũng là lúc 1 thân ảnh to lớn đều toát mùi pheromone sát khí nồng nặc mở cửa đi vào , mọi người đều sợ xanh mặt khi thấy...Tống Á Hiên ( thiếu gia họ Tống ) , Anh họ của hắn đang tỏa ra tin tức tố làm khá nhiều Omega và Alpha bị ảnh hưởng và đang cảm thấy khá khó chịu .

Còn mấy 1 số người là Beta cũng có 1 chút ảnh hưởng vì mùi tin tức tố nồng nặc của gã , lúc này trong lớp Trương Tuấn Hào mới lên tiếng

Trương Tuấn Hào : Anh làm mọi người sợ rồi kìa Tống Á Hiên

Tôn giọng trầm ấm vang lên mà không kém phần lạnh lùng khiến ai cũng phải cứng đờ người ( trừ những người đã thân lâu với hắn ) .

Gã đảo mắt nhìn quanh lớp , nhìn xong gã mới để ý mà thu lại tin tức tố rồi nói :

Tống Á Hiên : Hạ Tuấn Lâm đâu ? *lạnh*

---------------------------------------------------------------------------------

Nay tâm trạng không tốt nên viết ngắn thế thôi 🙂

Có phải truyện tớ viết nhạt lắm đúng không ?

Tớ đang cảm thấy chán nản...

Mà để ra chuẩn bị cho chap mới thì cho tớ hỏi 1 chút , tin tức tố của Alpha bao gồm những mùi nào vậy ?
 
All Hàng (Abo) : Muốn Thoát Khỏi Bọn Tôi ? Mơ Đi Rồi Tính Tiếp
Chap 5 - Đến kì phân hóa


Sau khi câu nói vừa được thốt từ miệng gã ra thì mọi người trong lớp đều cả kinh , ai cũng vừa hoang mang lại bằng hoàng trố mắt mà nhìn nhau .

Mục Chỉ Thừa nghe vậy thì nhíu mày mà nói

Mục Chỉ Thừa : Hạ Tuấn Lâm ? *lạnh*

Tống Á Hiên : Ừ *lạnh*

Mục Chỉ Thừa : Đi với Tả Hàng , còn ở đâu thì em không biết *lạnh*

Nói xong Mục Chỉ Thừa liền lười biếng nằm dài trên bàn còn Gã nghe vậy liền nghiến răng ken két mà đi tìm Y , bầu không khí lúc này thật khiến người ta bị bức chết , ai cũng chẳng dám hé răng ra nói

Dư Vũ Hàm chú ý tới Tả Hàng từ khi Cậu bị nước dội , vì ngồi gần chỗ Cậu đứng nên hắn đã thấy khuôn mặt Cậu , thật sự rất đẹp .

Bỗng hắn mở miệng nói 1 câu nhỏ ( đủ để đám bạn của hắn nghe )

Dư Vũ Hàm : Cậu ta...đẹp thật *ngơ*

- Đến chỗ Cậu và Y -

2 người hiện giờ đang đi trên những đoạn hành lang trong trạng thái căng thẳng .

Lúc đi cậu đã va phải 1 ai đó nhưng không để ý còn người đó thì đang nhìn cậu chăm chú , Y dẫn Cậu ra khỏi trường .

Cả 2 tiến tới 1 chiếc xe hạng sang phiên bản giới hạn và Y kêu người tài xế riêng ( Beta ) của mình đưa đến chỗ cần đến 1 cách nhanh chóng

Lúc chiếc xe rời đi cũng là lúc Tống Á Hiên phát giác ra mà chạy đến chỗ điểm đậu ban đầu của nó , tiếc là đã không kịp vì họ đã rời đi rồi

Vừa nãy lúc Cậu cúi mặt xuống thì Y đi vô giúp Cậu giải vây , phát giác được Cậu sắp phân hóa thì Y tức tốc kêu người đưa Y và em họ của mình đi đến bệnh viện của Hạ Gia

Trong xe Cậu bắt đầu có dấu hiệu nóng sốt liên tục ; chân tay bủn rủn người thì ê ẩm đau nhức khiến Y lo lắng không thôi , bây giờ bên trong xe toàn là mùi pheromone nồng nặc ra sức tỏa ra mà thôi .

Điều này khiến Y cũng bị ảnh hưởng rất nhiều vì nó , bác tài xế vì là Beta nên cũng người được 1 chút ít

Cậu thấy Y lo cho mình như vậy thì rất cảm động cảm giác nó rất ấm áp , giống như là mẹ cậu vậy .

Có lẽ bây giờ Cậu thực sự coi Y như 1 người trong gia đình của mình rồi , Cậu gắng gượng mà nói nhỏ , tuy nhỏ nhưng đủ để Y nghe

Tả Hàng : E...m...cả...m...ơn *run*

Y không nói gì mà chỉ nở 1 nụ cười nhẹ ấm áp với Cậu

Vật vã suốt mấy phút thì cuối cùng cũng đến bệnh viện của Hạ Gia , chiếc xe hạng sang đậu trước cửa bệnh viện đã nhanh chóng thu hút ánh nhìn từ nhiều người xung quanh

Hạ Tuấn Lâm không để ý nhiều mà nhanh chóng bế cậu chạy vô nhờ các y tá ; bác sĩ tới giúp Cậu , các bác sĩ ; y tá trong bệnh viện thấy con trai út của Hạ Gia đang bế 1 cậu bé sắc mặt tái nhợt trong kì phân hóa thì nhanh chóng tới đưa đi .

Y thấy vậy chỉ có thể chạy theo xem mà ngồi quan sát tình hình bên trong qua khu cửa kính của phòng bệnh

Sau các thủ tục thì 1 chị Bác Sĩ Beta và nhiều người khác ra khỏi phòng bệnh , chị BS đưa 1 tờ giấy xét nghiệm ABO cho Y rồi rời đi .

Hạ Tuấn Lâm cầm lên xem thì...Bịch *tiếng ngã xuống*

Hạ Tuấn Lâm : T...tại ... s... sa...sao chứ ?! *run*
 
All Hàng (Abo) : Muốn Thoát Khỏi Bọn Tôi ? Mơ Đi Rồi Tính Tiếp
Chap 6 - [ Kết quả phân định giới tính ]


Tác Giả : Dạo này bận ôn thi cuối kỳ nên không ra chap mới , sorry mí bạn độc giả nka ^^

___________________________________

Hạ Tuấn Lâm : ...T...tại sao chứ ?

Rõ ràng kết quả xét nghiệm của Tô Gia nói em ấy 99 , 999% sẽ là A mà ?

Shao giờ lại là...O ?

Còn là Omega trội nữa cơ chứ

Hạ Tuấn Lâm chính thức rơi vào trầm ngâm , tại sao chứ ?

Người em họ đáng yêu mà Y hết lòng yêu thương vào khoảng 2 năm trước ( lúc Tả Hàng mới 14 tuổi - hiện tại là 16 ) đã được xét nghiệm phần trăm kết quả có thể trở thành là Alpha trong tương lai ở ngay chính bệnh viện chính thứa của Hạ Gia đã được thông báo trước cho tất cả mọi người trong Gia Tộc rồi cơ mà ?

Tại sao lại xảy ra cớ sự này chứ ?

*Cạch*

Cánh cửa mở ra nhẹ nhàng , một thân ảnh nhỏ bé bước ra khỏi phòng bệnh với khuôn mặt khá mệt mỏi , khó chịu .

Trên trán được băng bằng một miếng dán hạ sốt hình chiếc bánh chẻo ú nu , mùi Pheromone hương Cam nhè nhẹ thoảng bay ở cơ thể đã được dán cái miếng dán tuyến thể và không còn mùi nồng nặc như lúc mới vô trong bệnh viện

Tiếng động mở cửa nhỏ đã nhanh chóng khiến y năng cao cảnh giác , theo bản năng nhìn về hướng phát ra tiếng động đó và thấy cậu cùng với cánh tay đang ôm một con gấu bông mà chị Y Tá xinh đẹp đã thưởng cho cậu bởi vì cậu rất là ngoan , nghe lời khi tiêm thuốc ức chế

Hạ Tuấn Lâm nhìn thấy Tả Hàng dần dần bước gần tới bên mình và nhìn mình bằng cái ánh mắt long lanh vì mong đợi một điều gì đó kì tích xảy ra , y thấy vậy liền dang tay để cậu ngồi yên trong lòng mình .

Thật sự , khi nhìn cái ánh mắt đấy của cậu .

Y thấy cậu không nói cũng đủ hiểu cậu đang mong chờ là mình sẽ có giới tính A chứ không phải là O

Nhưng tiếc thay , có phải cậu đã quá mong chờ rồi hay sao ?

Kết quả trên giấy chứng minh Tả Hàng cậu là O chứ không phải là A , lần này khiến cậu không mong chờ gì nhiều rồi , Hạ Tuấn Lâm nói :

Hạ Tuấn Lâm : Anh nói điều này có lẽ em sẽ khá sốc nhé...kết quả phân định giới tính thì...

Tả Hàng : Dạ ?

Em sẽ là A hay O hay là B ?

Anh trả lời đi ?

Tả Hàng cậu đang rất mong chờ kết quả a~ chắc chắn sẽ là Alpha rồi , lúc trước cốt truyện có nói cậu là Omega giả Alpha , khi cậu xuyên vào đây thì tất cả sẽ bị lộn cào cào lên là chắc chắn kết quả phải là Alpha .

Cậu đây đang rất vui á nha

( Tác giả kiểu : Mơ đi abe ơiiiiiiiiii >< )

Hạ Tuấn Lâm : Em là Omega...

*Rắc...Tả Bánh Chẻo hóa đá*

Tả Hàng : CÁI GÌ CƠ ??????!!!!!!!!!!!!!!!

Cậu ở trong lòng quay mặt đối diện y không cẩn thận mà hét thật to lên khiến mọi người đồng loạt cùng để ý đến hai người khiến y bối rối , thấy được y đang bối rối cậu mới để ý xung quanh...

*Quạt quạt quạt...*

Hạ Tuấn Lâm thì thầm

Hạ Tuấn Lâm : Thêm việc em không phải Omega thường mà là Omega trội , đã vậy còn là Omega mà có thể được 11 người đánh dấu nên là rất hiếm .

Anh e rằng...

- " CUT NHÉ "

10:08 rồi pp mấy bạn độc giả đáng yew >
 
All Hàng (Abo) : Muốn Thoát Khỏi Bọn Tôi ? Mơ Đi Rồi Tính Tiếp
Chap 7 - Cap bị Tg ăn rồi


Giờ mới ngoi lên viết truyện típ được cho mí pà nè , chắc mn hóng chap 7 lắm đúng hok ?

Hum nay tui viết chap mới cho mn nè

Đổi tên cho ngắn lại nha mn :

Tả Hàng = Zh

VD : Zh : A , Bánh chẻo !

Và tương tự các tên khác như vậy

______________________________/

Zh :...

Hjl ( Hạ Tuấn Lâm ) : Em có ổn không vậy Hàng nhi ?

Hạ Tuấn Lâm lo lắng nhìn về phía Tả Hàng và thấy khuôn mặt thẫn thờ của cậu , mặc định đúng như dự đoán là cậu đã rất mong chờ vào kết quả này nhưng mong chờ bấy nhiêu thì lại thất vọng bấy nhiêu .

Cậu thực sự rất mệt , cậu rất muốn mình sẽ trở thành 1 Alpha để có thể chống lại những người kia và không mong muốn mọi chuyện trong quá khứ sẽ lập lại , không muốn nguyên chủ phải chịu sự dày vò mà tuyệt vọng đau khổ vì bọn họ nữa...

Zh :...Xin phép em về trước .

Cảm ơn anh vì đã giúp em , mong anh sẽ không nói chuyện này cho ai biết .

Còn về giấy khám mong anh sẽ giúp em giải quyết

Hjl : Ơ nhưng...

Nói xong không muốn nghe nữa mà cậu chỉ chạy cắm đầu về phía trước để rời khỏi cái nơi cậu cho là không muốn quay lại nữa

*Chuyển cảnh khi cậu về đến nhà

Tả Hàng bước vào và thấy Thiên Nhuận cùng Tân Hạo mặt mũi tối sầm lại từ cái lúc mới vô nhà đến giờ , mặc dù có hơi sờ sợ nhưng vẫn cố tỏ ra rất bình thường

Ctr ( Chen Tian Run ) : Anh đã cùng Hạ Tuấn Lâm đi đâu mà giờ này mới vác mặt về ?

Trần Thiên Nhuận khe khẽ cầm tách trà lên nhâm nhi , ánh mắt băng lãnh dò sát dán trên người Tả Hàng .

Tô Tân Hạo cũng không kém cạnh mà nói

Sxh ( Su Xin Hao ) : Vửa tôi nhớ 2 người nắm tay thân thiết mà kéo nhau đi đâu rồi cơ mà , chắc lại đi đâu ân ân ái ái cùng nhau *Môi nhếch lên*

Ctr : Anh đã thuộc hết luật trong nhà chưa ?

Bao nhiêu lần phạm luật vẫn cứ cứng đầu mà phạm phải như vậy .

Có lẽ anh không coi những người trong nhà ra gì nhỉ ?

Có cần tôi nhắc lại không ?

Sxh : Điều 6 trong điều luật ở ...( cứ coi như có đi ha , chứ h chx nghĩ ra ) không được đi đâu muộn quá 8h tối , trừ khi báo với gia chủ 1 tiếng để biết .

Đằng này...anh lại đi tới tận 9h tối mới chịu về .

Rốt cuộc là anh đã đi đâu ?

Zh : ...đi?!

Ctr : Không cần biết...chỉ cần phạm phải luật thì phải có hình phạt thích đáng

Nói xong Trần Thiên Nhuận ra lệnh cho 2 người đằng sau đưa Tả Hàng đi vô trong tầng hầm .

Tuy ra sức vùng vẫy nhưng không được , cậu còn nghe thấy Tân Hạo đang giễu cợt mình

Sxh : Chúc may mắn nhé " anh trai thân mến "

____________________________________

Hehe , viết ngắn zậy hoii .

Mốt tui đăng tiếp , ai muốn tui ra tiếp thì vote cho tui có động lực nhaa
 
All Hàng (Abo) : Muốn Thoát Khỏi Bọn Tôi ? Mơ Đi Rồi Tính Tiếp
Chap 8


Mí kô đừng éc độck zậy chớ , đòi tuôi ra chap mới quài .

Nay tui dành 1 tiếng để viết cho mí kô nì

Nếu có sai gì thì nhớ báo cho tui để sửa lại nheee

------------------------------------------------

Nghe vậy cậu không nhịn nổi sự lo lắng , bất an này .

Đã cơ thể này khá yếu lại còn là Omega , khi đọc truyện cậu thật sự khâm phục nam8 đã chịu đựng những đau đớn này được trong suốt thời gian bị hành hạ

Zh : * Phải làm sao đây?*

Rất nhanh cũng đã tới nơi mà họ cho rằng là chỗ để phạt dành cho các thành viên trong gia tộc khi làm sai luật .

Đáng nhẽ những luật đó chỉ cần nhắc nhở hoặc cho 1 roi là xong chuyện , nhưng vì mẹ của Sxh và Ctr là người được Công Tước ( cha của Sxh và Ctr ) có tình cảm mặn nồng , luôn được đặc ân và sủng ái hơn cả 4 cô vợ còn lại .

Nên cả 2 luôn được nuông chiều và được đối xử đặc biệt nhất , vì 2 người không ưa cậu nên đã cố tình làm to chuyện và dặn các người hầu không được nói chuyện này cho cha mình biết .

Cố tình cho những hình phạt cay nghiệt nhất khiến cậu không chịu được mà ra khỏi ngôi nhà này .

Mặc dù nguyên chủ đã biết nhưng không dám làm gì , chỉ biết âm thầm nhịn nhục mà chịu đựng

Cánh cửa mở , những thứ bên trong khiến cậu...

Zh : C...ái quái gì thế này ? *Hoảng hốt

Bên trong là những thứ khiến cậu phải cảm thấy sợ hãi tột độ , đây không chỉ là để hành hạ thể xác mà còn là hành hạ cả tinh thần .

Nhưng cái x.á.c ? cùng ? những sát thủ được thuê định ám sát thành viên trong gia tộc của cậu ?

Thật sự nó khiến cậu cảm thấy buồn nôn

Bỗng 1 tiếng bước chân đi tới

Sxh : Sao vậy , đây đâu phải lần đầu anh vào đây đâu nhỉ?Sao lại cảm thấy sợ hãi đến như vậy ?*tiến đến chỗ cậu

Zh : *trừng mắt

Thấy cậu trừng mắt với mình , cảm thấy được sự phấn khích tột độ trong cơ thể mình .

Hắn liền khẽ cười mỉm , tới chỗ cậu mà ngồi xổm xuống để ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp ấy

Sxh : Ngoan nào , đừng nhìn tôi với ánh mắt như vậy chứ ?

Nó làm tôi muốn m.ó.c mắt anh quá a~ *Vừa cười , áp mặt mình với Zh gần nhau

Nghe xong cậu cảm thấy ớn lạnh với Sxh , liền mím môi không nói mà ngoan ngoãn im lặng .

Quả nhiên , đúng như trong truyện miêu tả , khi bình thường hắn giống như không có cảm xúc .

Nhưng khi điên tiết lên thì trông rất đáng sợ

Sxh : Ồ , ngoan rồi này .

Thành thật thì tôi cũng không muốn anh bị như vậy đâu và tội của anh cũng không tới nỗi lớn mà phải xuống tận đây , nhưng mà...Thiên Nhuận đã nói vậy thì sao tôi có thể làm trái ý em ấy được nhỉ , tôi sẽ cảm thấy rất tội lỗi a~

Sxh : Anh có cảm thấy vậy không ?

Hay là giờ anh giúp tôi khiến em ấy vui lên nhé ?

Sxh : Anh không trả lời vậy là đồng ý rồi nhỉ ?

Cậu không nói gì và cũng không muốn nói gì cả , nếu trả lời không thì kết quả là cậu vẫn sẽ bị đánh nặng hơn .

Còn nếu trả lời có thì kết quả cậu bị đánh vẫn i chang vậy , thà rằng cậu không nói gì thì hơn .

Mặc cho hắn làm gì kệ hắn , nói chuyện với hắn chỉ tổ tốn nước bọt mà không có kết quả gì cả

Còn về phần Sxh nói xong thì liền đi tới chỗ dụng cụ , trên dó toàn những đồ để tra t.ấ.n những người phạm tội trong gia tộc .

Hắn nhìn đi nhìn lại , thấy 1 món vừa ý liền cười cười rồi đi tới chỗ cậu

Sxh : Cái này đi ha ?

______________________________________________

Hết rồi nhìn j nx

Phong cách viết truyện của tui lạ lắm , tui toàn thik thể loại như vầy thoii .

Làm vậy sẽ kích thích người xem í .

Mong mn không chê ,tại đang tập viết kiểu này

Nếu có sai sót chỗ nào thì mong mọi người thông cảm cho tui nheeee
 
All Hàng (Abo) : Muốn Thoát Khỏi Bọn Tôi ? Mơ Đi Rồi Tính Tiếp
Chap 9


Hi , cin chào mọi ngừi .

Hóng chap mới lắm đúng hok trùi , gòi gòi ok ok .

Toy sẽ ziết choa mí kô đọc -.-

Đổi cách xưng hô nheee

Zh : Em

AllCong : Hắn

____________________________________________

A...ah...ah *la

Tiếng thịt va chạm vào cây roi da đã sớm có thêm những vết máu mới trên đó .

Từng giọt máu tươi đã thấm đẫm chiếc áo đồng phục trắng , hắn khoongnuongw tay mà đánh em hết lần này đến lần khác khiến thân ảnh bé nhỏ ấy chỉ biết la lên vì đau đớn , em cố gắng hớp từng ngụm khí lạnh để thở vội

Zh : a...ahh... *cắn môi

Nhìn thấy em đã mệt vì bị hắn đánh đến ngất , đôi môi khô hốc cùng với gương mặt trắng bệch .

Lòng bỗng dấy lên cảm giác kì lạ mà nhìn chằm chằm vào em đang co ro một góc , nhưng đối với một người kiêu ngạo như Tân Hạo thì sớm đã vất chuyện đấy ra rồi .

Hắn tiến tới và lẩm bẩm vào tai em rồi rời đi , đám người hầu từ ngoài hầm nhanh chóng chạy tới đỡ em

'sáng hôm sau'

Sáng sớm tinh mơ , ở trong căn phòng nhỏ tồi tàn , 1 tia nắng vàng bé nhỏ chiếu nhè nhẹ lên khuôn mặt bé xinh của em .

Lông mày em khẽ nhíu lại vì ánh sáng mà từ từ ngồi dậy , toàn thân ê ẩm vì những vết đánh từ hôm qua đã chồng chất lên những vết cũ

Zh : Um...duma , sao đánh đau vậy *khẽ nhíu mày

Em cố dùng lết cái thân người đau ê ẩm của mình mà đi vệ sinh cá nhân cho bản thân , vừa vệ sinh mà vừa chửi lên chửi xuống

'15 phút sau'

Zh : Ayda...tắm xong đúng là đỡ mệt hơn nhưng mà rát quá , chả nhẽ nguyên chủ không biết chăm sóc cho bản thân hay sao mà để vết thương xém bị nhiễm trùng nặng vậy ?

May là mình có bôi thuốc vào

Tả Hàng chạy tới chiếc tủ quần áo mà lấy ra một chiếc áo khoác mỏng để che đi những vết thương trước đó bị đánh , em nhanh chóng lấy tập vở mà chạy xuống dưới chào mọi người để đi học .

Sở dĩ em muốn đi học sớm là vì muốn tránh mặt Tân Hạo với Thiên Nhuận để không gặp phiền phứt với hai người họ , nhưng đời sao như dự tính của em =) Vừa chạy xuống cầu thang đã bị gọi lại -TG : T hok bít j hớt-

Ctr : Này...

Vừa nghe thấy giọng nói quen thuộc em liền giật mình quay đầu lại , mặt mày bảy sắc cầu vòng hiện lên hết trên khuôn mặt khiến Thiên Nhuận xém bật cười

Ctr : Sao trông thấy bọn tôi...anh lại hoảng sợ thế ? *nhếch một bên lông mày

Em không muốn trả lời là em không muốn nhìn mặt bọn hắn vì thấy phiền phức được , như vậy sẽ đắc tội lớn rồi sau này cũng không thể nào mà cứu được cái mạng nhỏ này nữa

Zh : À...là vì hôm nay đến lượt anh trực lớp nên phải đi sớm , còn việc mà em nói là do em làm anh giật mình vì xuất hiện đột ngột quá đấy thôi haha .

Anh đi trước nha *định chạy

Ctr : Khoan...hôm nay anh đi chung xe với bọn tôi đi , ba tôi ông ấy dặn vậy với tôi chứ anh cũng đừng nghĩ gì nhiều

Sxh : Đáng nhẽ ông ta đừng nên quan tâm thì hơn , tự dưng bắt bọn tôi đi cùng xe với anh *cau có

Nói rồi Thiên Nhuận với Tân Hạo đi ra chỗ chiếc xe đắt tiền ngoài cổng khiến em không khỏi há hốc mồm vì ngạc nhiên đến choáng váng , đang suy nghĩ bị Tân Hạo mắng

Sxh : Có nhanh lên không ?

Trễ giờ học của bọn tôi rồi này

Zh : Ờ..ờ...anh lên liền *bước lên xe

Trong lúc ở trên xe thì em có hơi sờ sợ vì hai người này , may là họ không quá để tâm đến em .

Thiên Nhuận thì vẫn là một cậu nhóc chăm học đang chăm chú đọc sách với lượng kiến thức cao , còn Tân Hạo thì...đang ngồi đấy chửi lên chửi xuống vì chơi game =) Rất nhanh cũng đã tới trường , chiếc xe đỗ ở trước cổng trường thu hút sự chú ý của mọi người và rất nhiều tiếng la hét của các fangirl , fanboy khi thấy hotboy trường vô .

Nhưng lúc thấy em bước ra thì ai cũng ngạc nhiên và có nhiều tiếng bàn luận nói xấu về em

Zh : "Biết vậy không thèm lên rồi =)"

Bỗng một cánh tay kéo em đi...

_______________________

Hết

Làm zị để mí pà tò mò í
 
All Hàng (Abo) : Muốn Thoát Khỏi Bọn Tôi ? Mơ Đi Rồi Tính Tiếp
Chap 10 ^^


Góc tâm sự của Tác Giả... : tui lặn lâu ko mn =))) Lí do lặn : Lười + máy tính bj hỏng nên 0 viết truyện cho cả nhà iuu coi được huhu .

Thôi xamloz đủ gòi , zô truyện thôi nhaaa ( vừa nghe nhạc vừa đọc truyện của tuii cho chill chill nhaa )

---------------------------------------------------------------

Zh : Ơ ? *nheo mắt khó hiểu*

Zh : "Ai kéo mình đi vậy ?"

Khi em trông có vẻ mặt hoang mang mà ngước mặt lên thì đã nhìn thấy một nụ cười tỏa sáng tựa như thiên thần của một chàng trai có má gương mặt khá dĩa huông đang cười tươi nhìn mình , người đó hiện đang nắm tay mình mà kéo đi ( Tác giả : P/S tài trợ cho chương trình này =)))

*Ảnh minh họa

Zj : Đừng thắc mắc tại sao , cứ đi theo em là có thể thoát khỏi đám người kia rồi *nói nhỏ*

Zh : Ha...hả ??? *Khó hiểu*

Zj : Giúp anh thoát khỏi đám người rắc rối kia

Zh : C...cám ơn

Zj : "Ha , ván cược này...tôi lại thắng rồi" *nhìn em rồi nhếch nhẹ khóe môi*

Trong khi mọi người ở dưới còn đang trong tình trạng nhốn nháo khó hiểu vì sự việc vừa rồi thì từ trên tầng 2 của ngôi trường , có một bóng người đã âm thầm quan sát từ đầu tới cuối

Thầy Chủ Nhiệm : Chí Hâm , xong rồi này .

Em cầm cái này đem về lớp phát cho mọi người trong lớp giúp thầy nhé , hiện thầy đang có việc bận nên không thể phát được , em ráng giúp thầy nhé *Gượng cười*

Zzx : Dạ , tất nhiên rồi thầy .

Em sẽ làm tốt việc mà thầy giao *liếc nhìn sấp giấy*

Thầy Chủ Nhiệm : Cảm ơn em rất nhiều , thầy đi đây *nhanh chóng rời đi*

Hắn thấy vậy cũng chỉ liếc nhìn thầy chủ nhiệm lớp mình rời đang rời đi trong tình trạng lo sợ 1 điều gì đấy , hắn chầm chậm đi một quãng đường dài để tới một ngôi biệt thự nguy nga tráng lệ kế bên trường .

Hắn vừa đi vừa chiêm ngưỡng cảnh đẹp bên ngoài , sau đó cố nén cơn giận của bản thân mà đi vào một căn phòng đóng chặt cửa lại một cách thô bạo

' CHOANGGG '

*Tiếng đồ rơi vỡ*

Mọi người hầu đi ngang qua căn phòng của hắn cũng chẳng ai dám vô trong xem xét có chuyện gì xảy ra hay là lên tiếng can ngăn gì cả .

Bởi...Trong cả ngôi biệt thự tráng lệ này là ngôi nhà chung của 12 có thế lực quyền lực nhất TQ , căn phòng mà hắn đi vô là của riêng mình hắn , Chu Chí Hâm sỡ hữu ( con trai cả của nhà họ Chu , gia tộc có quyền lực mạnh thứ hai trong tất cả các gia tộc , sỡ hữu khối tài sản kếch xù cùng với gene thông minh vượt trội hơn so với anh chị trong gia tộc rất nhiều cùng với nhiều công ty lớn nhỏ được thành lập bởi sự điều hành của hắn .

Là một kẻ chẳng ai dám chọc vì độ tàn độc khi hắn h*nh hạ hay dùng những thủ đoạn không ai có thể nghĩ ra được để trừng phạt hoặc khiến họ phục tùng trước bản thân hắn )

Zzx : Tch , m* kiếp .

Chậm hơn thằng oắt con đó một bước rồi *tức giận*

...*lóe sáng

Zzx : Hm...*suy nghĩ gì đó*

Zzx : Haha...sắp có trò vui rồi nhỉ ? *nhìn bàn tay rướm má.u*

Chu Chí Hâm lôi ra chiếc chiếc điện thoại được mạ vàng mà tùy tiện ấn vào 1 dòng chữ có trong danh bạ

" Yao YuChen "

Yyc : Yo , có gì mà "anh trai" tôi lại gọi cho đứa em này nhỉ ?

-Chỗ Tả Hàng-

Zj : *lo lắng * Anh có mệt lắm không ?

Xin lỗi vì đã đột ngột kéo anh đi như vậy nhé , bởi em thật sự không nghe nổi những từ ngữ khi đám người kia đang có ý x.úc ph.ạm anh như vậy *Cầm chai nước đưa cho Zh*

Zh : À , có hơi mệt thôi .

Nhưng thoát khỏi đám người kia anh cũng mừng lắm , cảm ơn em nhiều vì đã giúp anh *cười ngây ngô*

Zj :Không có gì a~ Trông anh cười rất dễ thương nhaa , em mong lúc nào mình cũng được ngắm anh cười vui vẻ như vậy hết á *cười tươi nhìn Zh*

Zh : Anh thật sự không thích được khen là dễ thương đâu nha *lườm*

*Ảnh minh họa

Zj : Vậy thì...*hít một hơi thật sâu*

Zj : AHHHH , TẢ HÀNG .

ANH THẬT SỰ RẤT CUTEEEE LUÔN Á *la lớn*

Sau tiếng la lớn của Trương Cực thì mọi ánh mắt bàn tán đều đổ dồn về phía cả hai , Tả Hàng thấy vậy thì hoảng hốt bịt chặt miệng của hắn lại để hắn không la lối linh tinh khiến mọi người hiểu lầm về tình cảnh hiện giờ nữa .

Nhưng em càng ra sức ngăn chặn miệng của hắn thì càng khiến khung cảnh bây giờ trở nên dễ hiểu lầm hơn mà thôi .

Đang định chặn tiếp thì hắn vui vẻ vừa chạy vừa hét to vọng lại một cách rất nhây =))

Zj : HÀNG CA , ĐÓ ANH BẮT ĐƯỢC EM NHÉE *nói vọng*

Zh : E...EM ĐỨNG LẠI ĐÓ CHO ANH , EM TÍNH LÀM ANH TỨC CHẾ.T ĐÚNG KHÔNGGGG *dí theo*

Thế là khung cảnh lớn dí bé xuất hiện trên sân vận động khiến mọi người ai cũng chú ý theo , Trương Cực cứ sơ hở là chọc cho Tả Hàng tức đến mặt đỏ bừng bừng luôn mới chịu .

Nhưng cũng vì vậy mà khiến Tả Hàng có chút vui vẻ trong buổi thứ hai xuất hiện tại trường của nguyên chủ

Zh : Thôiii , không chơi với em nữa .

Sắp đến giờ học , đi nào *dơ tay trước mặt Zj*

Zj : Hay là...mình cúp học đi , có sao đâu .

Dù gì cũng chẳng có ai quan tâm đâu

Zh : Không được , em muốn thì cúp một mình em đi .

Anh đi vô lớp đây , anh còn phải ráng học để có tương lai nữa *xoay lưng rời đi*

Hắn thấy Tả Hàng đột nhiên chăm học thì thấy hơi lạ , nếu trước kia thì nếu là hắn đề nghị điều gì thì em sẽ không nghĩ ngợi mà chấp nhận ngay .

Bởi vậy nên em rất dễ bị lừa và toàn nghe theo người khác như một con ch.ó ngoan nên ai cũng chán ghét ( bao gồm Tân Hạo và Thiên Nhuận ) và họ coi em như là người bị lợi dụng , thoải mái sai bảo làm nhiều việc giúp bọn họ

Zj :...

Zj : Em đi với anh , em suy nghĩ lại rồi *chạy đến*

-Tua đến lớp-

Em và hắn vừa đi vừa trò chuyện khiến bọn trong lớp trố mắt ra nhìn bởi giống như nhìn một sự việc được chứng kiến lần đầu tiên khi mà Tả Hàng và Trương Cực nói chuyện rất vui vẻ ?

Dường như giống i hệt tin mới nhất được đăng trên cfs của trường .

Mọi người cứ chú ý vào cả hai đến khi một giọng nói vang lên

??? : Tình cảm anh em thắm thiết quá nhỉ ? *nhướng mày*

________________________________________________________________________

Hết rồi =))) hơn 1000 chữ khiến t đau đớn

muahahaha was đã

Bữa trước được lên top 5 nma giờ hớt gòi , tụt tận 3 hạng .

Không saoo , hạng 8 cũng zuii gòi , cảm ơn mn vì đã đọc và ủng hộ bộ truyện này của mình được 2.3k lượt xem và 246 vote nhaa .

Iu cả nhà lắm á ><

Mình chỉ đăng ở 2 app đó là Wattpad với nick này và Manga Toon thôi nhee , còn ở những app khác là mình không có đăng đou , nếu ở các app khác mà các bạn thấy có bộ i chang bộ mình thì thông báo giúp mình nha .

Cảm ơn mn nhìuuu

Buổi tối đọc vv
 
Back
Top Bottom