Cập nhật mới

Fanfiction [AlbeScara] Đông ấm

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
199,072
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
346110481-256-k736209.jpg

[Albescara] Đông Ấm
Tác giả: Niran_san
Thể loại: Fanfiction
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Thêm chút đường cà phê có ngọt?

Thêm chút tình mình có thuộc về nhau?"

Title: Đông ấm
Author: Niran_san
Couple: AlbeScara [Albedo x Scaramouche]

#Mọi bản quyền và cốt truyện đều thuộc về Niran_san.



wanderer​
 
[Albescara] Đông Ấm
1 - Gió nổi


"Tôi biết có một người cũng không phải con người!

Có lẽ sẽ giúp được Mochi đó!"

____________________

"Mochi!"

Thảo Thần Nahida quát lên, có vẻ như cô ấy đang rất giận dữ.

Vậy mà cái người khiến cô như vậy vẫn còn đang dỗi ngược lại cô.

"Haizzz...

Mochi à?..."

"Hứ!"

Nó hếch cằm, nhắm tịt mắt và quay mặt ra hướng khác.

Nó biết lỗi là do nó nhưng cô ấy không nên quát to như vậy chứ!

__________

Chả là lúc nãy, khi nó đang dạo bay khắp nơi quanh Thành Sumeru thì chẳng may gặp được bọn Fatui cấp khá cao đang bàn chuyện gì đó có vẻ quan trọng.

Hmmm... có vẻ nên nói là bọn Fatui chẳng may bàn chuyện đại trọng trong khi Scara bay ngang qua mới đúng.

Vì sau đó, nó đã đập ra bã bọn chúng sau khi nghe được tất cả kế hoạch của chúng.

Nghĩ thầm rằng sau khi phá hỏng kế hoạch của chúng, Nahida sẽ khen nó trong khi nó vênh mặt tự mãn.

Nó đã không thông báo với cô mà bay thẳng đến sào huyệt của Fatui.

Ồ, giờ thì nó chẳng may thật rồi.

Trong khi đang dần bọn Fatui con, Scara bỗng nhận thấy bóng dáng quen thuộc...

À thì đó là người mà cả đời này nó sẽ không bao giờ quên nhờ tất cả mọi 'công ơn sâu đậm' mà hắn đã làm với nó...

Tên bác sĩ tâm thần, điên khùng, dở người nhất mà nó từng thấy trên Teyvat - Dottore.

Hắn, bằng một cách thần kì nào đó đã làm Scara cảm thấy choáng váng và nó đã bị con khỉ đột khổng lồ Pierro oánh cho hai phát.

{Ai ui...

Tên khỉ đột đó đánh đau vãi lúa ạ, lủng mất khớp tay phải và chân trái rồi...Quả này chơi ngu ăn đau rồi...Chuồn thôi.} Nó nghĩ và vội bay thật nhanh đi mất.

Đột nhiên, vẫn có một Fatui con gượng dậy được và bắn đạn lửa về phía nó.

Nó dễ dàng lượn người tránh đi, đen mặt thét lớn...

"Đm mày, thằng Fatui quèn rẻ rách kia, suýt thì cháy mất cái áo hàng hiệu của tao.

Tin tao lột da mày vá lại không thằng lương không nổi 1 Jack?"

Nó nói với giọng đầy khing bỉ, nhìn hắn như nhìn một con sâu bọ bẩn thỉu...

À mà đúng là vậy mà.

Này nhé!...

Dù hắn có là một Fatui con quèn, làm còng lưng như tó mà vẫn không đủ ăn đi chăng nữa.. thì.. thì hắn vẫn là con người mà, vẫn bị tổn thương chứ bộ... bộ nó không phải con người sao mà lại nặng lời với đồng loại như vậy chứ?

- nỗi lòng của một Fatui con nào đó.

À thì xin lỗi nhé, vì nó đúng không phải con người thật mà!

Rồi nó bay thật nhanh về Thành và gặp cảnh tượng này đây...

__________

"Thật là hết nói nổi với con mà...Haizz...

Được rồi, để ta xem có thể sửa lại cho con như thế nào..."

Nahida nói với giọng điệu thở dài. {Đứa trẻ này thật là...}

"Người mà thở dài như vậy là nhanh già lắm đó!"

Nó trêu chọc cô.

Nahida liền cốc nhẹ đầu nó, đen mặt nhẹ mà nói: "Ta cũng mong vậy lắm đó Mochi à..."

"Xin chào!

Nhà Lữ Hành yêu quý mà mọi người mong chờ đây!"

Bất ngờ Aether đẩy cửa bước vào, vừa nói vừa cười híp cả mắt.

Nó chỉ mong gì hắn sẽ ngã sấp mặt cho đã cái lư.

"Và Paimon nữa!"

Con 'thú cưng' của Nhà Lữ Hành thét lên, nhắc mọi người về sự hiện diện của mình.

Nahida vội quay ra đón tiếp hắn và sinh vật kia.

"Ồ, đúng là ta đang mong chờ cậu đấy!"

Nhà Lữ Hành bất ngờ: "Có chuyện gì sao Thảo Thần?".

"Có vẻ là một chuyện rấttt quan trọng đó!"

Paimon tiếp lời.

"Ừm thì..."

Nahida kể lại mọi chuyện cho Nhà Lữ Hành và Paimon nghe...

"Hmm, có vẻ là một ca khó đây...

Vì người hiểu rõ nhất về cơ thể Mochi là 'cô ấy' mà...

Tôi chắc chắn Mochi sẽ không muốn gặp cô ấy đâu..."

Nhà Lữ Hành nói nhỏ với Nahida, tránh để nó nghe thấy.

Nếu không, nó sẽ sửng cồ lên mà đấm vào mồm hắn mất...

Hắn không muốn 'được ăn trọn' lần nữa đâu...

"Cậu còn nghĩ ra được ai nữa không?"

Nahida hơi lo lắng hỏi.

"À đúng rồi!"

Aether đập hai tay vào nhau.

"Tôi biết có một người cũng không phải con người!

Có lẽ sẽ giúp được Mochi đó!"

"À, ý bạn có phải là..."

Paimon nói, có vẻ cô ấy cũng nhận ra 'người' đó là ai rồi.

"Ồ, thật tuyệt!"

Thảo Thần lộ rõ vẻ vui vẻ.

Vì cô cũng có biết sửa chữa cho Mochi đâu, nếu đẩy được việc đó cho ai khác thì chẳng phải cô sẽ được rảnh sao?

Hihi..

"Vậy thì nhờ cậu nhé Nhà Lữ Hành!"

"Và Paimon nữa!!"

Paimon lại một lần nữa tức giận hét lên.

__________

Và đó, nó phải cùng với Nhà Lữ Hành và con động vật của hắn ta đi đến tận Mondstadt xa xôi để một ai đó không phải con người giống nó sửa cho.

Nó bay một mình thì chắc cũng tầm 3-4 ngày là tới thôi...

Nhưng tên Aether kia không thể bay mà chỉ đi bộ được nên nó phải theo hắn đi bộ, à không chỉ có hắn đi thôi vì nó bị gãy khớp chân cơ mà, sao đi được.

Chưa kể còn bị bọn quái rừng, Hilichurl, Fatui con... gì gì đó tấn công nữa chứ!

Tên Aether và con sinh vật ấy còn không mang đủ đồ ăn mà đòi ăn nấm độc và xác Hilichurl,...trong cơn đói, may là nó ngăn được trước khi quá muộn.

Phiền chết đi được!

Sau khoảng một tuần gì đó kiên trì đi bộ thì cuối cùng họ cũng đến được thành Mondstadt.

Aether liền chạy ngay đến quán 'Đuôi Mèo' hay gì gì đó mà gọi ngay cốc nước mát để giải khát cho hắn và con sinh vật ấy.

Hắn dắt nó đến chỗ một chiếc ghế, cẩn thận đặt nó ngồi vào.

"Mochi có muốn uống nước không nè?"

Aether hỏi trong khi đang xem ví mình còn bao nhiêu mora...

"Ngươi quên mất ta là gì à?

Làm sao có thể biết mệt, biết khát được chứ!

Đừng đánh đồng ta với lũ nhân loại thấp kém như ngươi!"

Nó quát, cố tỏ ra vẻ rằng mình khó chịu, nó không muốn bị coi như một con người thấp kém!...

Chắc vậy...

Aether biết tính nó quá mà.

Hắn liền cười haha, vuốt nhẹ má nó và chạy đi gọi cho nó một cốc trà Nhật Lạc...

____________________
 
[Albescara] Đông Ấm
2 - Hoa Mặt Trời


Và rồi nó gặp gã, một chàng trai có mái tóc màu nắng, chàng trai Hoa Mặt Trời...

_____________________

Scaramouche để ý...có một ánh mắt dán vào người nó từ nãy đến giờ vẫn chưa dứt...

Tiếng gió thổi bên khung cửa sổ, tiếng lá cây lạo xạo và tiếng bút chăm chỉ quệt vào sổ soàn soạt...

Scaramouche cảm thấy hơi khó chịu.

Ai mà chịu nổi cái ánh nhìn gay gắt như vậy chứ!?

Nó có nên xông lên thụi vào mặt gã không?

Hay là nói chuyện đạo lý như cách Nahida vẫn luôn nhắc nhở nó làm khi nó xảy ra mâu thuẫn với học viên?

Nhưng nếu nó làm cách một thì nó có bị mọi người trong quán coi là thằng điên không nhỉ?

Nó cứ suy nghĩ mãi mà không thèm nhìn mặt người kia một lần để ghi thù. *Cạch* Gã ta có lẽ đã xong việc của mình, gấp cuốn sổ lại và đi ra khỏi quán.

Khi đi còn cố ý lướt nhẹ qua Scaramouche...

Nó chú ý đến cuốn sổ, trên đó có một cái tên : Albedo...

{Thôi kệ hắn ta, đúng là một con người kì lạ.

Bị bệnh thần kinh như vậy chắc là không có bạn gái đâu...Pfff...} Nó nghĩ và tự bật cười nhẹ với suy nghĩ của mình.

"Mochi à, đồ uống tới rồi đây.

Hôm nay đông khách quá trời."

Nhà Lữ Hành mệt mỏi ngồi xuống ghế và đưa cho nó cốc trà trên tay.

Bình thường sẽ có phục vụ đấy, nhưng hôm nay lại quá tải quá nên hắn phải đích thân đi lấy nước đó!

"Đặc sản Mondstadt đó nghen!

Ngon lắm đó!"

Nhà Lữ Hành nói trong khi đang uống cốc nước của mình như chết khát.

{Đúng thật là nó rất ngon...} Nó thầm nghĩ và mỉm cười nhẹ...

"Waaaaa... tôi mệt chết mấtttt!!"

Paimon bay lại gần nó mà gối đầu lên đùi nó.

Không phải Paimon cơ hội đâu!

Chỉ là Nhà Lữ Hành có quả giày chất lượng quá, cô không dám gối.

Lỡ quay qua quay lại bị nó chọc vào mắt thì sao?

Cô không dám! ...

Mà đùi Mochi thì trắng trẻo mềm mại, gối đầu thích hơn nhiều! ...T-Thật mà!

Cô không có cơ hội thật mà!!!

__________

Sau hơn nửa tiếng nghỉ ngơi, Nhà Lữ Hành gọi nó trong khi nó đang nghịch mặt Paimon khi cô đang ngủ.

"Được rồi, chắc Mochi đã đỡ mệt, để tôi dẫn Mochi đi gặp người đó nhé, không thì sẽ tối mất."

"Ưm..

ừm...cảm ơn..."

Nó nhỏ giọng thầm thì, cúi mặt nhìn Paimon đang say giấc.

Nó không giỏi biểu đạt cảm xúc đâu!

Được đích thân nó nói cảm ơn thế này là phước 3 đời Nhà Lữ Hành đó!

Nên cảm thấy biết ơn đi!

Aether lại biết thừa nó nghĩ cái gì mà.

"Mochi nói gì cơ?

Tôi không nghe rõ...

Thôi, mình cùng nhau đi thôi."

Hà hà, hắn đã có được lời 'cảm ơn' của Mochi, phải viết thư cho Nahida thôi!

Chắc cô ấy nghe xong sẽ vui lắm!

__________

...

Aether dắt nó đến trước cửa một căn nhà khá nhỏ, cẩn thận gõ cửa hai tiếng *cạch cạch*

"Vào đi."

Một giọng nói trầm ấm phát ra từ sau cánh cửa.

Scaramouche thắc mắc không biết người kia sẽ trông như thế nào nhỉ?

Mong không phải là một lão tiến sĩ, bác sĩ dở hơi như Dottore.

Aether nghe vậy đẩy cửa bước vào còn nó đi theo đằng sau...

Gió nổi lên, tia sáng chiều tà hắt vào con người trước mặt nó...

Và rồi nó gặp gã, một chàng trai có mái tóc màu nắng, chàng trai Hoa Mặt Trời...

"A, chào nhé Albedo!"

Aether cất tiếng chào hỏi người nọ.

Nó vẫn cứ đứng đó...{Albedo?

Cái tên mà mình thấy trên cuốn sổ đó ư?

C-Chắc là không phải đâu ha?.. có nhiều người trùng tên nhau mà...}

Aether và Albedo nói chuyện rôm rả một hồi, rồi gã giả vờ nhận ra sự hiện diện của nó ở phía cánh cửa.

Gã đã biết từ khi nó bước vào rồi cơ!

"Vậy.. kia là..?"

Gã nhướn mày về phía nó, ý hỏi Aether.

"À, đó là người mà tôi vừa kể lúc nãy đó, cậu ấy là Mochi—" Aether còn chưa kịp nói xong đã bị nó đấm phát vào mặt.

"Cứ gọi ta là Wanderer."

Nó tiếp lời.

"Này!

Mochi xấu tính quá đó!!!"

Aether bị ăn đau ngã xuống dưới đất, chống tay phụng phịu nói.

"Câm mồm, ta vặn răng ngươi giờ!"

Nó quay ra lườm hắn.

Aether tuy nghèo nhưng hắn vẫn còn não á nha.

Lỡ bật lại nó, hắn lại phải ăn cháo suốt đời thì chết.

Im lặng là vàng mà...

Albedo thấy cảnh vừa rồi thì không biết nên khóc hay nên cười.

Đành quay ra chào hỏi nó: "Hân hạnh được gặp mặt, tôi là Albedo.

Chắc là Nhà Lữ Hành cũng có kể về tôi cho cậu nghe rồi..."

"Không."

"...."

Albedo muốn gào thét.

Sao trông xinh xắn trắng trẻo thế mà lại nói một cách 'thẳng thắn' như vậy chứ?

Ít ra cũng nên nói dối một tí cho gã đỡ đau lòng chứ...

Đúng là bông hồng nào cũng có gai nhọn mà...

__________

Sau đó Aether giới thiệu sơ về gã cho nó...

Túm cái váy lại thì gã là một 'người nhân bản' và cũng là Nhà Giả kim số một nơi đây...

"Haha..

được rồi, vậy cậu đến đây để sửa chữa lại các bộ phận hả?"

"Ừ, đúng vậy đó!"

Aether nói.

"Ồ, có nhiệm vụ khẩn cấp, tạm biệt hai người nha!

Tôi đi làm culi kiếm nguyên thạch đây!

Mochi ngoan, đừng gây gổ với cậu ấy nha!"

Hắn cười rồi cùng Paimon chạy đi mất.

"Hai cậu có vẻ thân nhau nhỉ?"

Gã nói.

"Được rồi, cậu ra đây tôi coi phần bị hỏng nào." ....

__________

Sau một loạt các phân tích gì đó mà nó không thể hiểu được, Albedo nói với vẻ mặt nghiêm trọng với nó: "Cậu Wanderer à..."

Nhìn vẻ mặt ấy của gã làm nó căng thẳng không thôi...

Lỡ nó mà bị hỏng nặng mà không thể sửa được nữa thì sao?...Nó mà thành đống phế liệu thì chắc Nahida chắc sẽ nhớ nó lắm...

"S-sao vậy?"

Trên môi gã bỗng hiện ra một nụ cười ranh mãnh rồi nhanh chóng biến mất...

"Cậu hỏng nặng hơn tôi nghĩ..

Mà ở đây hiện không có đồ nghề của tôi.

Liệu cậu có thể cùng tôi cùng đi đến Long Tích Tuyết Sơn không?" ....

____________________
 
[Albescara] Đông Ấm
3 - Tuyết trắng


Trên đỉnh núi quanh năm bao phủ bởi tuyết trắng mây mù và những cơn giá lạnh đến thấu xương ấy, giờ đây lại có hai thân ảnh nhỏ quấn quýt lấy bên nhau...

____________________

Theo bước chân gã, nó đi qua biết bao dặm cỏ đồi hoa, qua biết bao cảnh trời diễm lệ... nó đi qua một con đường dài, thật dài...

Nó không biết nữa...

Từ khi nào mà nó lại để ý đến những bông hoa kia?

Từ khi nào nó lại để mắt đến những cảnh vật xung quanh mình?

Và cũng từ khi nào... nó lại có một cảm giác nhộn nhạo khó tả khi đứng cạnh bên gã?...

"Đi nào."

Albedo cất lời rồi nắm lấy tay nó, ánh chiều tà nhẹ hắt lên gương mặt gã.

Nụ cười nhẹ trên môi như tô điểm thêm cho sự tuấn tú ấy của gã.

Gã giống như một bông hoa hướng dương, loài hoa vẫn luôn nở rộ dù cho chỉ còn một tia nắng trên khoảng không gian vời vợi ấy...

Nó như bị đắm chìm vào gã, vào nụ cười và cái nắm tay nhẹ nhàng đầy ngại ngùng ấy...

"Ừm."

Những chuyện kia... nó không biết và cũng không cần biết nữa...Như thế này là đủ rồi...

Nó cùng gã đi qua Con Đường Tuyết Phủ.

Ở 'Nơi Tuyết Không Ngừng Rơi' này tuy rất lạnh, nhưng với một con rối đã sống cả trăm năm tại Snezhnaya thì một chút rét buốt này thì có là gì?

Trời bỗng trở gió, tuyết bay mù mịt che hết tầm nhìn.

Có vẻ một cơn bão tuyết đang bắt đầu hình thành rồi, họ phải nhanh chóng đi đến căn lều không thì cả hai sẽ bị chôn vùi dưới lớp tuyết mất!

Tầm nhìn bị chắn, nó muốn xuống đất để đi bộ tiếp.

Nó không muốn mình bị thổi bay đi đâu...

Nhưng không may, nó lại hạ xuống đúng vào cây cầu bị gãy rồi rơi xuống một vách núi cao.

Albedo không kịp trở tay, thấy vậy liền nhảy xuống, ôm nó vào lòng và đáp đất một cách an toàn.

"Này Wanderer?

Cậu có sao không?

Không bị thương chỗ nào chứ?

Ngay bên trên vách núi là căn lều của tôi...

Cố lên, để tôi đưa cậu đến đó..."

Giọng nói của gã hơi run run, có một chút lo lắng và ân cần hoà quện vào nhau, làm con người ta chỉ muốn nghe mãi...

"Ta không sao..

N-nhưng ngươi lên đó bằng cách nào?

Vách núi này lại cao đến như vậy.."

Nó không tin, sao lại có thể lên trên đó trong cơn bão tuyết này được!?

Chưa kể là còn phải đem theo nó!

"Lên được chứ!"

Albedo cất lời, vòng tay lại siết nó chặt hơn một chút.

Bàn tay của gã bỗng đưa ra, từ hướng ấy một bông Hoa Mặt Trời hiện lên trên mặt đất.

Gã ôm nó, bước lên trên bông hoa ấy.

"K-không cần đâu!

Thả ta x—" Nó chưa kịp nói hết câu thì bông hoa ấy liền bay lên cao, nó giật mình, bấu nhẹ vào cánh tay gã.

Tiếng cười khúc khích nhẹ nhàng được cất lên từ chàng trai tóc vàng ấy...

Khi đến một độ cao vừa phải, gã bung Phong Chi Dực mà ôm chặt nó bay về trước căn lều.

__________

"Ôi trời, tuyết phủ khắp người cậu rồi kìa, mau cởi đồ ra đi để tôi đốt lửa phơi nào."

"Cơ thể của cậu rất đặc biệt.

Nếu để nước ngấm vào bên trong thì tôi không chắc sẽ có chuyện gì xảy ra đâu."

Trên mặt gã thể hiện rõ một sự mong đợi đằng sau lớp mặt quan tâm ân cần ấy.

Nhưng mong đợi gì vậy nhỉ?...

Chỉ mình gã mới biết...

Nó nghe vậy liền cởi đồ ra, hết lớp này đến lớp nọ.

Chỉ đến khi trên người nó còn độc một chiếc bodysuit đen ấy mới dừng lại.

Nó cầm những que gỗ, lấy dây thừng buộc chúng vào nhau thành một chiếc sào phơi đơn giản, rồi nhanh chóng giăng đồ lên trên.

Đừng quên nó là ai!

Nó là 'Wanderer' - Kẻ Lang Thang đấy!

Những chuyện này nó đã gặp nhiều lần khi đi lang thang rồi, đã sớm quen.

"Ngươi không cần phơi đồ sao?

Ngươi cũng ướt hết rồi kìa."

Nó hỏi gã, chỉ vì gã đã cứu nó thôi đấy!

Không thì nó đã mặc xác gã rồi!

"Vậy nhờ cậu.."

Albedo liền cởi từng lớp áo, cơ bụng săn chắc cứ thế lộ ra trước mặt nó.

Nó là con rối, thân xác này chỉ là một cái vỏ chứa rỗng tuếch.

Không thể thở, không thể lớn lên, không thể già đi...và không thể chết...

Vậy nên nó đã giữ nguyên cái thân xác này trong 500 năm nay rồi...Khi trước còn làm cho Fatui, nhìn thân hình cao lớn cường tráng của thằng ranh Childe đã làm nó rất muốn có được rồi... chỉ vì chiều cao có phần khiêm tốn mà nó bị hắn với mụ La Signora cứ hay trêu nó mãi.

Giờ ả thành hũ tro rồi, nó cảm thấy đáng đời ả đến nhường nào.

Còn thằng ranh ấy nó sẽ tính sổ sau...

"Được rồi, đưa đây."

...

__________

Trên đỉnh núi quanh năm bao phủ bởi tuyết trắng mây mù và những cơn giá lạnh đến thấu xương ấy, giờ đây lại có hai thân ảnh nhỏ quấn quýt lấy bên nhau...

__________

Nó đang nằm trên cái bàn làm việc của gã.

Những món đồ giả kim và giấy tờ của gã đều đã bị gã dẹp đi hết để nhường chỗ cho nó.

Gã còn cẩn thận trải một lớp lông thú ấm áp mềm mại để nó khi nằm tránh bị lạnh nữa cơ chứ.

Thật là một chàng trai biết 'quan tâm' nhỉ?

Albedo bắt đầu kiểm tra nó kĩ hơn.

Bàn tay lạnh buốt chạm vào cơ thể nó, để lại những vệt đỏ ửng mờ nhạt trên khắp thân thể.

Gã nhẹ liếm môi, cổ họng gã khô khốc, cơ thể thì nóng bừng.

Gã cố gắng kìm nén những suy nghĩ của mình.

Nhưng con ác thú trong người gã cứ trực trào lên, đòi ăn sạch con người bé nhỏ trước mặt.

Nó thấy gã cứ đứng đó liền muốn tránh khỏi bàn tay đang di chuyển khắp cơ thể mình mà nhẹ ngọ nguậy.

Thấy người trên bàn không chịu nằm yên, cố gắng tránh những cái đụng chạm của gã.

Gã cười nhẹ, nhỏ giọng nói : "Cậu mà không nằm im cho tôi khám là không sửa được đâu đó~."

Gã liền đặt tay lên bụng của nó , ý cười tinh ranh nhìn nó đang đỏ bừng khắp người vì lạnh.

Nghe vậy, nó nằm im không dám hó hé gì cả.

Để gã tự do đụng chạm nó.

Nó vẫn còn muốn về với Nahida...

Và rồi, nó dần thiếp đi vào giấc mộng lúc nào không hay...

____________________
 
[Albescara] Đông Ấm
4 - Bức hình


Trong bức hình là một cậu trai trẻ vô cùng xinh đẹp, cậu ấy đẹp, đẹp lắm, đẹp hơn nhiều so với bất kỳ ai mà gã đã gặp trong cõi đời nhạt nhẽo này của gã...

____________________

Albedo nhớ, nhớ về cái lúc mà gã lần đầu biết về sự tồn tại của nó...

...

Nhà Lữ Hành sau cuộc hành trình dài rong ruổi phiêu bạt ở Sumeru - vùng đất Trí Tuệ xa xôi kia đã trở về lại Thành Mondstadt xưa cũ để dừng chân sau chuỗi ngày tháng gian lao vất vả nơi xa xứ...

'Quán rượu Đuôi Mèo' luôn là một lựa chọn hoàn hảo để thư giãn sau một ngày dài mệt mỏi.

Và với Aether cũng vậy.

Hắn cùng với Paimon nhanh chóng tìm cho mình một vị trí để nghỉ ngơi...

Albedo không hiểu vì sao gã cứ có một linh cảm rằng bản thân hôm nay nhất định phải ra ngoài, không thì gã sẽ phải hối hận cả đời.

Nghe theo tiếng gọi của trái tim, gã đã xách theo tập tài liệu, sổ, bút của mình đi đến quán rượu của Diona.

Nơi ấy thường sẽ rất náo nhiệt và hơi ồn ào với gã, nhưng giờ cũng đã quá chiều, sẽ không có nhiều người ghé vào.

Là sự lựa chọn số một hiện giờ của gã.

"Anh Albedo đi đâu vậy ạ?

Cho Klee đi cùng với!!!"

Một bóng hình màu đỏ nhỏ nhắn vội chạy tới chỗ gã, giương đôi mắt long lanh lên nhìn.

Sao mà gã có thể từ chối được cô em gái nhỏ này đây...

"Anh đi đến quán của Diona, Klee đi cùng với anh nhé?"

"Vâng!

Chị Diona và Klee là bạn thânnnn mà, hihi.

Mình đi thôi anh!"

"Được rồi, đi thôi nào."

__________

Vừa bước chân vào trong quán, Klee đã chạy đến ôm chầm lấy cô mèo Diona, hai cô bé nhanh chóng dắt tay nhau đi chơi, còn cười cười nói nói vui vẻ.

Albedo đang tìm chỗ ngồi thích hợp cho mình thì tầm mắt chú ý đến hai con người đang gục mặt xuống bàn kia.

Đó là Aether và Paimon.

Hai người họ đang uống đến say mèm cả ra.

Gã chỉ định ra chào hỏi bình thường rồi kiếm chỗ ngồi tiếp, nhưng tên Aether ấy cứ kéo gã vào bàn và liên mồm lải nhải về những tháng ngày ở Sumeru.

Thấy có vẻ cũng thú vị nên gã ngồi nghe hắn tâm sự về tất cả mọi thứ hắn gặp khi đến vùng đất rộng lớn ấy...

Nào là những cây nấm biết cử động và đánh nhau, những con thú hoang dã vô cùng dữ dằn, những sinh vật nhỏ gọi là Aranara cực kỳ dễ thương, và ở đó có rất rất rất nhiều Đại Bảo Đoàn hung ác...

Những điều này là mới mẻ với gã.

Vừa nghe hắn kể, gã vừa hì hục ghi chép vào cuốn sổ của mình.

Cũng không coi như gã không 'thu hoạch' được gì ha...

Aether càng lúc càng say tí bỉ, thuận đà kể cho Albedo nghe hết tất thảy cả về 'Cuộc chiến của hai Vị Thần'.

Điều mà đã hoàn toàn bị xoá bỏ khỏi thế giới này bởi 'Cây Thế Giới'...

{Ở Sumeru có hai Vị Thần sao?} Gã thầm nghĩ.

Được rồi, dù biết là không phải phép khi làm điều này với Kỵ Sĩ Danh Dự của Mondstadt, nhưng gã đang vô cùng tò mò.

Chỉ hỏi thêm một chút thôi chắc là không sao đâu...

Nhỉ?...

"Tôi tưởng Sumeru chỉ có duy nhất một Thảo Thần Buer thôi chứ?

Vậy người còn lại...."

"Ồ, là chuyện đó hả.

'Vị Thần' còn lại là 'Shouki no Kami - Scaramouche'..."

{Shouki no Kami?

Scaramouche?

Chưa nghe bao giờ...} Gã chưa từng nghe nói gì về 'Vị Thần thứ hai' ấy cả...

"Khà khà, tôi và Ngài Buer đã cùng nhau đánh bại cậu ta, tôi còn tưởng mình đã đăng xuất rồi cơ...

Giờ đây cậu ấy đang được Ngài ấy chăm sóc."

Aether còn kể cho gã nghe luôn cả về nguồn gốc xuất thân và diễn biến cuộc đời của nó.

Đương nhiên là sẽ có mức độ, nên gã chỉ biết chút xíu xíu về nó...

Điều đó làm gã cứ cảm thấy bứt rứt trong lòng, muốn biết thêm nhiều điều về thứ được gọi là 'Tạo Vật Của Thần' ấy...

"Bây giờ chúng tôi gọi cậu ấy là 'Mochi', nghe dễ thương chứ?

À tôi có bức hình chụp lén cậu ấy nè, cho cậu xem.

Đừng ngạc nhiên nha, Mochi là người đẹp nhất tôi từng gặp trên cả Teyvat này đó."

Nói rồi hắn đưa cho Albedo một bức hình được cất trong vạt áo.

Gã liền cầm lấy, muốn xem thử người ấy trông như thế nào mà Aether - người đã đi qua biết bao vùng đất, gặp đủ các thể loại người trên Đại Lục Teyvat này lại tấm tắc khen đến như vậy...

__________

Trong bức hình là một cậu trai trẻ vô cùng xinh đẹp, cậu ấy đẹp, đẹp lắm, đẹp hơn nhiều so với bất kỳ ai mà gã đã gặp trong cõi đời nhạt nhẽo này của gã...

Mái tóc màu chàm ấy, đôi mắt nhắm hờ ấy, hàng mi dài ấy, và đôi môi đỏ hồng chúm chím ấy...

Ôi!

Sao trên đời lại có một tạo vật xinh đẹp đến như thế?

Hoàn hảo đến như vậy?...

Ngay bây giờ, gã có thể vẽ hàng chục bức tranh về nó...

À không, phải là hàng nghìn bức mới đúng...

Gã không phải con người.

Không thể có cảm nhận tinh tế như một con người dù gã có sống trong 'Thành phố của rượu và thơ ca'.

Gã chỉ có thể diễn đạt lại sự yêu thích của mình với một thứ gì đó qua những bức vẽ vô tri...

Nhưng..

Tại sao khi lần đầu nhìn thấy nó, gã lại thấy trong người có cái thứ cảm giác rộn rạo khó tả?...

Trong lòng như dậy sóng, nơi trái tim thì loạn nhịp, tâm trí bỗng dưng trắng toát, chỉ còn đọng lại mỗi hình bóng nó...

Gã không hiểu.

Gã không biết.

Cái thứ cảm xúc này là gì?

Tại sao lại bất ngờ đến khi gã thấy nó?

Tại sao lại đến với một tạo vật như gã?

Tại sao?

Tại sao?...

Nhưng có vẻ gã không thấy ghét cái thứ cảm xúc ấy...

Gã cũng không hiểu nổi bản thân mình nữa...

Kì lạ thật nhỉ?...

__________

"Anh ơi, trời tối rồi, mình về nhà thôi."

Albedo bị gọi dậy khỏi tiềm thức, ngơ ngác nhìn Klee dính đầy bụi bẩn sau một buổi đi chơi đầy vui vẻ với Diona.

Trời đã tối nhanh vậy sao?

Nhưng gã vẫn còn muốn biết thêm nữa...

Thôi vậy, dù đây là cơ hội 'trăm năm có một' nhưng gã không thể để cô em gái Klee thức quá muộn được...

Mong là sẽ có lần sau...

Gã nhìn cô đầy trìu mến, nhanh tay dọn dẹp đống đồ của mình, dắt tay cô và thanh toán cho Aether.

Hôm nay gã có ơn với hắn rất nhiều, nên làm chút gì đó để đáp lại.

Linh cảm này...

Đúng là chuyện tâm linh không đùa được đâu.

...

Trong cuốn sổ của gã, tự lúc nào đã có thêm một bức hình nhỏ được kẹp trong đó, bức hình về 'Tạo Vật Của Thần'...

Bức hình về nó...

____________________
 
[Albescara] Đông Ấm
5 - Xúc cảm


Alice và Rhinedottir đã luôn tin rằng một ngày nào đó, Albedo - một người nhân tạo sẽ có thứ 'cảm xúc' như một con người bình thường.

Và có lẽ ngày đó cuối cùng cũng đã đến rồi...

____________________

Đã một tuần kể từ khi Aether say tí bỉ mà hàn huyên đủ thứ chuyện với Aebedo trong Quán Rượu Đuôi Mèo.

Từ đó, gã cứ luôn thơ thẩn về bóng hình của Con Rối xinh đẹp ấy.

Tên Aether thì say quá mà quên luôn rằng hắn đã kể về Scaramouche cho gã biết mất rồi...

Gã luôn muốn biết thêm về nó, muốn được tìm hiểu nó nhiều hơn...

Nhưng Nhà Lữ Hành đã tiếp tục cuộc hành trình của mình, gã cũng không còn 'nguồn cung cấp thông tin' nữa...

Nếu gã đột nhiên hỏi về nó thì hắn có nghi ngờ không nhỉ?...

"Haizz...

Phải làm sao đây?...

Nhưng mình muốn biết...

Thực sự rất muốn..."

...

Dạo gần đây, Klee cảm thấy anh trai mình thật kì lạ.

Anh ấy luôn nhốt mình trong phòng, đắm đuối nhìn vào bức ảnh nhỏ được kẹp trong cuốn sổ của ảnh và cứ lẩm bẩm một mình như người mất hồn.

Tiếc rằng Klee không thể nhìn được người trong bức hình là ai...

Klee đã kể chuyện này với mẹ, nhưng bà ấy chỉ che miệng khúc khích cười.

Ôi, đứa trẻ này...

Alice và Rhinedottir đã luôn tin rằng một ngày nào đó, Albedo - một người nhân tạo sẽ có thứ 'cảm xúc' như một con người bình thường.

Và có lẽ ngày đó cuối cùng cũng đã đến rồi...

"Albedo sẽ không sao đâu con yêu, anh ấy chỉ đang mắc 'bệnh tương tư' thôi."

Bà ôm Klee vào lòng, thủ thỉ nói với cô.

Klee có thể nghe thấy tiếng cười nhẹ từ mẹ của mình.

"N-nhưng mà..."

Klee không hiểu, 'bệnh tương tư' là gì vậy?

Cô bé chưa từng nghe tới...

"Albedo sẽ tự giải quyết vấn đề của mình, chỉ có chính anh ấy mới có thể 'chữa khỏi bệnh' cho ảnh thôi, con không cần lo lắng con yêu."

"Vâng..."

Thanh âm nhỏ nhắn được phát ra từ đôi môi hơi mím chặt lại.

Được rồi, ngày mai Klee sẽ nói cho cô Lisa biết!

Cô ấy rất giỏi nên chắc sẽ biết cách chữa 'bệnh' cho anh Albedo!

__________

Hôm sau, người con trai tóc màu nắng ấy vẫn cứ thơ thơ thẩn thẩn ngắm nhìn bức ảnh chụp trộm.

Cuốn sổ tay tự khi nào đã lấp đầy bằng hình ảnh người con trai trong bức hình ấy...

"Anh Albedo hôm nay lại như vậy nữa rồi..."

Klee bí mật dòm gã sau khe cửa khép hờ.

"Được rồi, triển khai kế hoạch thôi!"

Cô bé gọi Albedo ra phòng khách, gã nghe vậy cũng liền lờ đờ đi ra. {Không biết Klee cần gì vậy nhỉ?}

"Anh đây Klee, em cần gì à—" Albedo giẫm phải một quả bom đồ chơi của Klee, chưa nói xong câu đã ngã lăn quay ra sàn.

"Ôi anh Albedo, anh có sao không vậy?"

"A-anh không sao đâu..."

"Để em đưa anh đến chỗ cô Lisa khám nhé?"

"Cô ..Lisa?....Cô Lisa!

Đúng rồi, sao mình không nghĩ ra sớm hơn cơ chứ!..."

Albedo như nhận ra điều gì đó, cả cơ thể như lấy lại được sức sống, nơi khoé môi còn hơi nhẹ nhếch lên.

"Cảm ơn em nhé Klee, anh biết phải làm gì rồi.

Em đúng là vị cứu tinh mà!"

"Huh?..

V-vâng!

Klee rất vui khi giúp được anh."

Klee chẳng hiểu gì cả, ai giải thích cho Klee vớiii...

__________

Cô Lisa trước kia đã từng là học viên của Học viện Sumeru - Học viện hàng đầu về lịch sử và nghệ thuật huyền bí nơi vùng đất Tri Thức ấy.

Cô còn được mệnh danh là 'Học viên xuất sắc nhất trong hai trăm năm qua'.

Một pháp sư tài giỏi và am hiểu sâu rộng như cô ấy chắc sẽ có cách giúp được cho gã...

Albedo muốn cô Lisa chỉ dạy cho mình tất cả những kiến thức mà cô biết khi còn học tập ở Sumeru - nơi Thảo Thần ngự trị, vùng đất của trí tuệ.

Và lẽ đương nhiên, Lisa từ chối thẳng thừng yêu cầu ấy của gã...

"Không, không...

Albedo à."

"Nhưng...

Làm ơn đấy, chỉ có cô mới có thể giúp được tôi thôi..."

"Tôi không biết vì sao cậu lại có hứng thú với thứ tri thức ấy.

Nhưng tôi cam đoan rằng nó không hề an toàn và còn có thể gây tổn hại tinh thần của con người..."

Lisa nhẹ rùng mình khi nhớ lại hình ảnh của các học giả điên cuồng theo đuổi kiến thức đến mức loạn trí... cô quay người và tránh ánh nhìn của gã.

"Sẽ có giới hạn.

Tôi biết cô đang nghĩ gì, vậy nên sẽ có giới hạn và cũng sẽ có kiểm soát..."

Albedo không biết vì sao cô Lisa lại kích động như vậy.

Nhưng từ đầu, gã vẫn luôn nhìn Lisa với ánh mắt kiên định và đầy quyết tâm.

Cô cảm thấy như gã có thể nhìn thấu luôn sâu thẳm tâm can của mình vậy, ánh nhìn ấy khiến cô không còn lựa chọn nào khác...

"Nhưng mà...

T-Thôi được rồi...

Tôi sẽ dạy cho cậu những điều mà tôi biết.

Cậu vẫn phải nên nhớ, tri thức là một thứ càng theo đuổi thì hậu quả cũng càng to lớn..."

Cô quay người về phía Albedo, khoanh tay và nhìn gã với ánh mắt khó nói lên lời...

Từ đó, Albedo chăm chỉ học tập, chẳng mấy chốc mà Lisa đã không còn gì để dạy gã nữa.

Cô chỉ gã mọi thứ cô biết, ma thuật, nghệ thuật huyền bí,...

Giờ đây, thuật giả kim của Albedo lại tăng thêm một bậc nữa.

Gã có lẽ cũng đã tiến gần đến 'bản chất thật sự của giả kim thuật'...

Trong suốt thời gian học hỏi, Quán Rượu Đuôi Mèo đã trở thành điểm đến quen thuộc của gã tự khi nào không hay.

Đến nỗi giờ đây, gã đã trở thành khách quen của quán luôn rồi.

...

"Ồ, hôm nay anh Albedo cũng đến hả?

Vẫn như cũ nhé?"

Cô mèo nhỏ Diona đang lau mặt bàn của quầy pha chế nói vọng ra khi thấy mái tóc vàng vàng quen thuộc.

Albedo nhẹ gật đầu, đi đến bên một chiếc bàn nơi góc khuất và bày biện ra đống tài liệu học của mình.

{Hmm... hôm nay có vẻ đông hơn mọi ngày, không biết là vì sao nhỉ?...} Gã thầm nghĩ rồi cũng nhanh chóng vùi đầu vào đống giấy tờ.

Nhẹ liếc mắt, gã bắt gặp một thân ảnh nhỏ, thân ảnh của người mà gã ngày đêm thổn thức...

Nơi mà gã lần đầu biết về nó cũng là nơi mà gã lần đầu được gặp nó...

Liệu đây có phải là 'định mệnh'?...

____________________
 
[Albescara] Đông Ấm
6 - Bóng hình


Cậu trai mắt đại dương liền nắm lấy bàn tay của người còn lại.

Gã ân cần mở cửa, đợi nó ra ngoài rồi gã mới theo bước chân nó.

Từ đầu đến cuối, trong ánh mắt gã chỉ chứa đựng mỗi bóng hình của người con trai màu mắt tím ấy.

__________

Scaramouche và Albedo có một cuộc sống khá yên bình nơi tuyết phủ mù sương.

Gã vẫn vừa nghiên cứu, vừa chữa trị cho nó.

Còn nó thì quanh quẩn bên căn lều, chọc mấy con chồn tuyết và hái hoa lá cành.

Vì sao nó hay hái cây cỏ á?

Thì tại vì tên Albedo có cái thuật gì gì đó hay ho lắm.

Nó hay ném mấy cây Bạc Hà vào đống lửa rồi bắt gã biến nó về lại nguyên trạng.

Rất giống xem ảo thuật, giải trí cực kì.

Đừng hỏi vì sao Scaramouche lại ra tay tàn ác với cây Bạc Hà như thế, cũng chỉ tại vì khi nó còn lang bạt khắp chốn thì nhìn đâu cũng thấy nó.

Nhìn nhiều thấy ghét thôi chứ không phải vì cái thứ cây chết tiệt đó lại cao gần bằng nó đâu...

Thật đấy!

Ngoài ra nó cũng hay về Thành với Albedo.

Chủ yếu là gã về thăm cái con bán tiên đỏ nhỏ nhỏ.

Tên nó là Klee, gã nói vậy.

Nhưng mà...

Sao mỗi lần thăm nó là lại phải đi đến phòng giam vậy???

Cái con đó bám nó cực kì.

Biết nó bay được,con nhóc hay đòi nó bế lên Vực Hái Sao để thả bom nổ tanh bành đám Hilichurl bên dưới...

Thực ra nó cũng không thấy phiền lắm, ngược lại còn rất vui nữa.

Sau mỗi chuyến phiêu lưu trở về, Albedo sẽ luôn đứng ra nhận lỗi cho nó...

{Đúng là một tên ngu ngốc mà...}

Dưới chiếc nón quá khổ, đôi môi của cậu trai tóc màu chàm tự khi nào đã cong lên một hình bán nguyệt chứa đựng một chút cảm giác hạnh phúc nho nhỏ.

"Được rồi...

Nhưng Klee vẫn sẽ phải bị cấm túc.

Em ấy cần phải học được một bài học.

Tối nay em ấy sẽ ở lại Tổng bộ Đội Kỵ Sĩ.

Hai đứa cứ về nhà nghỉ ngơi đi."

"À vâng, thế phiền Đội trưởng trông nom Klee dùm tôi."

"Ôi trời, Đội trưởng gì chứ, cứ gọi tôi là Jean."

"Vâng, tiền bối Jean."

"Thôi được rồi, vậy cứ về nhà đi, Klee cứ để tôi trông cho."

"Cảm ơn cô."

Cậu trai mắt đại dương liền nắm lấy bàn tay của người còn lại.

Gã ân cần mở cửa, đợi nó ra ngoài rồi gã mới theo bước chân nó.

Từ đầu đến cuối, trong ánh mắt gã chỉ chứa đựng mỗi hình bóng của người con trai màu mắt tím ấy.

"Hì...

Đúng là tuổi trẻ mà..."

__________

Albedo dắt Scaramouche tới căn nhà mà hai người "lần đầu" gặp nhau.

Suốt quãng đường gã cứ nắm tay nó mãi không rời, điều này khiến nó ngại lắm.

Nó muốn hất bàn tay ấy ra, nhưng Nahida đã dạy không nên làm như vậy với người thực sự quan tâm đến nó.

Nên nó đành ngậm ngùi để cho gã nắm tay đến khi về nhà.

"Đây là nhà của tôi, hôm nay chúng ta ngủ ở đây nhé?"

"Ư...ừm—"

Chưa để nó nói hết câu, gã đã nắm lấy cổ tay mảnh khảnh ấy mà kéo vô trong.

Nó mất đà, úp mặt thẳng vào nơi lồng ngực gã.

Nó cảm nhận được hơi ấm, nó nghe được nơi trái tim đang đập rộn ràng.

Từng nhịp thình thịch ấy đều lọt vào đôi tai của nó.

Trước khi Scaramouche định hình lại mọi việc, Albedo - người vẫn đang nắm chặt cổ tay nó, nở một nụ cười nhẹ rồi gã nhanh chóng dắt tay nó vào phòng của gã, nhẹ nhàng đặt nó xuống giường.

"Cậu cứ ngủ lại ở đây, tôi sẽ ra ngoài phòng khách.

Cần gì thì cứ gọi tôi nhé."

Scara ấy, nó không cần ngủ đâu.

Nhưng kể từ khi được Nahida cứu rỗi, nó dần tập cái 'thói quen' này của con người.

Nó luôn mơ về những ác mộng, và cô ấy sẽ luôn đánh tan cái ảo mộng tồi tệ đó, thay thế bằng những giấc mộng đẹp đẽ.

Nó đều biết hết nhưng nó không nói ra đâu...

Khoảng thời gian ở Long Tích Tuyết Sơn, nó không ngủ một chút nào cả.

Khi tên Albedo vùi mình trong tấm chăn và đống lửa ấm áp thì nó lại lang thang trên ngọn núi tuyết phủ ấy.

Địa điểm nó thích nhất là cái cây cổ thụ khô héo hình thù kì lạ với một viên Thạch anh màu đỏ thẫm.

Ở đó rất ấm...

Nó sẽ dành hàng giờ ngồi ở đó, nhắm mắt tận hưởng cái cảm giác vô vàn luồng sáng ấm nóng bao quanh thân thể mình.

Khi trời hửng sáng, nó sẽ nhanh chóng về lại căn lều.

Bắt đầu một ngày mới, cùng với gã...

__________

"K-không cần đâu, ngươi là chủ nhà, ta không thể cứ ngủ ở đây như vậy...

Để ta ra phòng khách—"

"Không được, cậu là khách mà.

Tôi làm sao có thể để cậu ở ngoài đó như vậy được."

"Vậy cùng ngủ chung đi!"

"..."

Trời ạ!

Cái tật mồm nhanh hơn não, nói trước khi suy nghĩ này của nó lại phát tác rồi...

Chắc là gã sẽ từ chối thôi...

Phải không?

"Y-ý tôi là..."

"Được thôi, nếu cậu muốn vậy."

Gã vẫn nở cái nụ cười ấy, nhưng hình như còn vui hơn bình thường thì phải?...

Phải làm sao đây...

Nỡ nói rồi không lẽ lại thu lại lời?

T-thôi vậy...

Đã nói thì phải làm!

Đó mới là phong cách của Scaramouche!

____________________

-Một chút tâm sự mỏng của tớ:

Trong một tháng qua tớ viết truyện thì được rất nhiều bạn đọc ủng hộ.

Tớ rất vui và cảm kích về điều đó.

Thật lòng cảm ơn các cậu rất nhiều!

Điều mà tớ muốn bày tỏ ở đây là về chuyện "Danh sách đọc".

Tớ thấy cũng có nhiều bạn để bộ truyện của tớ vào những danh sách đọc về Scaramouche / Wanderer, nhưng cũng có một số bạn không.

Tớ ấy, thực sự là một người rất khó tính, nên chắc có nhiều bạn sẽ không ưa mình từ đây...

Có một số bạn không tôn trọng truyện và tác giả cho lắm ( Nếu không phải thì mình vô cùng xin lỗi ).

Để truyện của tác giả mình quan tâm, mình thích vào danh sách đọc là một chuyện rất vui đối với tác giả đó, vì là có người thích truyện mà mình viết.

Nhưng hãy để vào danh sách đọc phù hợp nhé.

Tớ viết truyện để thoả mãn đam mê của tớ.

Tớ không cần nổi tiếng, chỉ cần những người chung sở thích với mình có thêm niềm vui chia sẻ OTP.

Thử nghĩ xem, để truyện về OTP này với những OTP khác giống như đang ăn cơm mà nhai phải sạn vậy.

Tớ thực sự không vui chút nào.

Tớ thoải mái cho truyện vào Danh sách đọc về Bot!

Scaramouche / Wanderer.

Và mong cậu đừng cho vào những OTP nào khác ngoài như trên.

Nếu cậu đã có danh sách đọc về OTP này rồi thì hãy cho vào đó.

Còn nếu cậu chưa có, hãy tạo thêm một danh sách đọc nữa nhé, cảm ơn cậu.

Cảm ơn cậu đã lắng nghe.

Nếu cậu cảm thấy phiền thì mình thật lòng xin lỗi.

Chúc cậu một ngày tốt lành!

- Niran_san-
 
[Albescara] Đông Ấm
7 - Sweet lie


Nó nói, một câu nói không hoàn toàn thật lòng...

____________________

Scaramouche biết nó và gã đều không phải con người.

Nhưng... ngủ chung thế này thật là ngại quá mà...

Nằm trằn trọc mãi mà nó vẫn không thể vào giấc.

Bỗng một cánh tay vòng qua eo nó, kéo nó vào lòng của con người đang say giấc kia.

Càng lùi ra, vòng tay ấy lại càng siết chặt.

Nó muốn đẩy gã ra nhưng cũng muốn để gã được nghỉ ngơi sau một ngày dài, đành bất lực để cho gã ôm nó như vậy.

...

Lần đầu gặp gỡ Albedo, Scaramouche đã nghĩ rằng gã cũng chỉ là một đứa con nít mới đôi mươi, sao mà có thể đảm nhiệm công việc sửa chữa cho nó - điều mà tên bác sĩ điên kia đôi lúc còn gặp khó khăn.

Nhưng rồi nó được biết gã cũng giống như nó, Albedo là một người nhân bản đã sống được hơn 4 thập kỷ trên Teyvat này.

Dù Scaramouche sống lâu hơn Albedo cả trăm năm, nhưng nó cũng phải thán phục về Thuật Giả Kim phi thường của gã.

Đương nhiên là nó sẽ không để lộ ra mà chỉ giữ lại trong lòng.

Sự tôn trọng dành cho gã cũng tăng lên đáng kể.

Chìm trong những vẩn vơ suy nghĩ, Scaramouche cũng đã ngon lành say giấc trong lòng Albedo lúc nào chẳng hay.

Hôm sau khi thức dậy, nó cảm thấy cơ thể thoải mái hơn rất nhiều.

Đây là giấc ngủ bình yên nhất của nó khi mà không có Nahida ở bên cạnh.

Nó quay sang bên cạnh, trống trơn.

Chắc là Albedo đã dậy trước nó rồi.

*Cốc cốc*

Là tiếng ngoài cánh cửa, là Albedo.

"Vào đi."

"Buổi sáng tốt lành, Scaramouche.

Tôi có làm chút bữa sáng cho cậu."

Albedo nở một nụ cười thật tươi tắn, có thể thấy được cả tia sáng lấp lánh và hoa lá ở xung quanh gã.

Sáng nay, vì vui quá mà gã đã đặc biệt nấu một bữa thật thịnh soạn dành riêng cho nó.

Dù sống cùng nhau cũng đã lâu nhưng gã cũng chưa từng nhìn thấy Scaramouche ăn bất cứ thứ gì cả.

Con rối chắc cũng giống như người nhân bản, không cần những nhu cầu ấy.

Biết là vậy nhưng gã vẫn mong muốn thấy được nó nếm thử công sức của mình.

Gã tiến đến gần, chưa kịp để nó trả lời đã đặt khay thức ăn lên đùi nó, còn nhanh tay xúc một miếng đưa lên miệng, ý mời nó ăn.

"Ngươi đang làm cái trò gì vậy?"

Con rối nhỏ nhìn kẻ đối diện với vẻ mặt đầy sự khó hiểu, vậy mà kẻ kia lại không nói gì, mỉm cười.

Chiếc muỗng vẫn đang ở trước mặt nó.

Nhìn nó với ánh mắt mong chờ.

Scaramouche biết gã muốn làm gì.

Thôi vậy, đành chiều gã lần này.

Như một thói quen, nó vén bên tóc mai của mình, nhẹ nghiêng đầu rồi ngậm lấy chiếc muỗng.

Albedo có hơi bất ngờ, gương mặt gã ửng lên vài vệt hồng.

Gã đã nghĩ rằng nó sẽ tước lấy và tự ăn, như này thì...

"T-thế nào?

Có hợp khẩu vị cậu không?"

"Mmm...

Không tệ."

Nó nói, một câu nói không hoàn toàn thật lòng...

Con rối thì đâu có vị giác đâu.

Vậy nên sao mà nó nếm được...

Nhưng gã đã cất công đến như vậy, nó cũng không nên làm gã buồn.

Chú rối nhỏ của gã đúng là đáng yêu quá mà.

Đương nhiên là gã biết nó sẽ không cảm nhận được bất cứ mùi vị gì, nhưng gã vẫn muốn coi nó sẽ có suy nghĩ như thế nào.

Không ngờ Scaramouche ấy mà lại tinh tế đến vậy.

"Ưm, mỗi ngày đều sẽ nấu ăn cho cậu."

"Nhớ đấy, ta sẽ rất mong chờ."

"Haha, tôi sẽ không nuốt lời đâu."

Nói vậy thôi, chứ cả hai người họ đều biết.

Biết rằng những ngày tháng bên nhau sắp kết thúc.

Scaramouche cũng đã sắp được sửa chữa xong, rồi nó sẽ quay trở về Sumeru, tiếp tục chuyện học hành của nó.

Ai biết được rằng đến bao giờ nó mới có thể lại đến Mondstadt lần nữa.

Albedo sau khi hoàn thành việc này sẽ lại quay về với công việc Giả Kim ấy của gã.

Cảm giác tiếc nuối cứ dần len lỏi trong tâm trí.

Cái nỗi buồn man mác, cái nghẹn ngào nhung nhớ ấy...

Cái thứ cảm giác này là gì?

Có phải là cái "tình yêu" của con người không?

Lạ lùng thật đấy...

Người nhân tạo và con rối, ấy vậy mà lại có cái thứ cảm xúc của con người?

Cái xúc cảm không dồn dập như sóng biển, không gắt gao như ánh Mặt Trời...

Nó yên ả, nó nhẹ nhàng như mặt hồ nước lặng trời thu.

"Ai cũng xứng đáng có được tình yêu."

Hai kẻ không có "trái tim" liệu có thể nào?

...

____________________

P/S : Aaaaaaa, deadline dí tớ quá trời.

Muốn viết chương mới lắm mà không có chút thời gian nào luôn 😭.

Chương này vừa ngắn vừa xàm.

Suy quá nên đang nghĩ có nên cho tụi nhỏ BE không, hê hê.
 
[Albescara] Đông Ấm
8 - Điều chẳng lành


"...

Tôi cảm thấy có điều chẳng lành."

"Sao?

Điều chẳng lành?"

"Ừm."

"Ý cậu là..."

____________________

Thấm thoắt thời gian trôi qua.

Scaramouche ấy vậy mà đã ở chốn nay được 3 tháng.

Nó vẫn luôn giữ thói quen gửi thư cho Nahida mỗi tuần một lần.

Mỗi bức thư đều như được gửi từ hương gió sắc.

Vị Thảo Thần rất thích những hạt bồ công anh mà nó đã gài cùng làn gió gửi đến cho cô.

Chỉ là khí hậu nơi đây không thích hợp để trồng chúng.

Tiếc thật.

Nahida hiện tại rất vui.

Mochi hôm qua đã gửi thư về, nói rằng bé con của cô đã sắp sửa chữa xong, có thể quay về Sumeru tiếp tục học tập.

Trong bao thư còn có rất nhiều kẹo ngọt nữa!

Vậy nên hôm nay, Nahida đã đi chia thức quà nơi vùng đất Bồ Công Anh cho những đứa trẻ ở đây.

Vị rất ngon, có vẻ là kẹo tự làm, mọi người đều thích lắm.

Nhiều tuần nữa trôi qua, Scaramouche vẫn đều đặn gửi về quê nhà cái thứ kẹo ngọt ngon lành ấy.

Cô cũng luôn nói rằng ai cũng thích cả, không riêng gì lũ trẻ.

Nó vì vậy mà cũng gửi ngày một nhiều hơn.

__________

Nahida có một giấc mơ kì lạ.

Cô nhìn thấy Thành Mondstats đằng xa kia với chiếc cối xay gió chầm chậm quay chiếc cánh quạt to lớn ấy.

Ngọn gió nhẹ đem theo những bông bồ công anh lướt qua cô.

Gió như đang mở đường dẫn lối cho vị khách đến từ chốn xa xôi.

Đi theo gió, cảnh vật càng hiện rõ ràng hơn.

Chiếc cổng Thành to lớn.

Lò rèn với tiếng búa đập vào thanh thép nóng đỏ.

Cô tiểu thư Katherine thân thuộc ...

Trong lúc đang sững người lại, một bóng hình thân thuộc vô cùng lướt qua cô.

Là Mochi đây mà!

"M-Mochi—..."

Và bên cạnh là một thiếu niên điển trai mang mái tóc màu nắng.

Không hiểu sao, người con trai ấy lại gợi đến cô một điều gì đó đã mất, một điều không nên biết, một nơi nào đó...

Khaeri...

"Ahh..."

Gió thổi mạnh qua cô, xoá đi hết suy nghĩ trong tâm trí.

Hình như ngọn gió không muốn cô tìm hiểu về điều không nên biết.

Thoắt thấy Mochi đã đi xa, cô liền bám theo nó đến một ngôi nhà nhỏ, có vẻ là nơi ở của người thiếu niên kia.

Theo cách ...

ưmm ... trang trí, có vẻ như cậu trai ấy là Nhà Giả Kim mà nó thường nhắc đến trong những bức thư.

Ánh chạng vạng bao trùm toàn bộ vùng đất cối xay gió, các loài sinh vật nhỏ bé ríu rít về nơi ở, làn gió nhẹ đưa sắc bồ công anh du ngoạn khắp nơi trên tấm thảm cỏ xanh tươi mơn mởn.

Ráng chiều hắt lên gương mặt con rối, toả sáng lên nụ cười của nó.

Nụ cười có lẽ là dịu dàng nhất mà Nahida từng được chứng kiến của nó.

Cô cũng nhận ra, đây là dòng quá khứ mà Cây Thế Giới cho cô thấy.

Nhìn Mochi bé nhỏ của cô hạnh phúc bên cậu trai ấy như vậy, cô cũng không nỡ lòng gọi nó về lại Sumeru.

Dù cô cũng đang nhớ nó rất nhiều.

Ánh đèn bừng sáng, rọi vào thứ lấp lánh trên mặt bàn.

Là những viên kẹo ngọt ngào ấy.

Quả thật, chẳng thể nào nỡ lòng để nó trở về nơi đây được mà.

__________

Vùng đất mà vị Thảo Thần cai trị bỗng bùng phát một loại dịch bệnh kì lạ.

Một cái thứ bệnh dịch chưa từng có trong lịch sử.

Nó khiến cho cơ thể người nhiễm xuất hiện những triệu chứng kì lạ.

Khi mới tiếp xúc, tâm trí người bệnh sẽ luôn trong trạng thái vui vẻ, hưng phấn.

Dần dần sẽ chuyển thành kích động, gây hại đến tinh thần.

Như con rắn độc, nó luồn lách vào từng kẽ hở nơi thành đô Trí Tuệ.

Đến cả các học giả lão làng cũng không thể lí giải được lí do vì sao và nguồn gốc từ đâu.

Cứ vậy, bệnh dịch này dần bao trùm hết Sumeru.

Đã có người tử nạn vì nó...

Là tự sát.

__________

Tiểu Vương Kusalali bé nhỏ và đáng thương.

Người đã cố gắng để ngăn chặn và xoá bỏ dịch bệnh, nhưng trong khi Người chưa bào chế được thuốc giải thì người dân nơi đây đã chết mòn bởi thứ bệnh quái ác.

Nhận ra chính mình cũng đã bị nhiễm thứ độc ấy, cô càng phải nhanh chóng tìm ra phương hướng giải quyết vấn đề này.

Scaramouche nhiều lần viết thư đề nghị được quay về với cô nhưng cô đã thẳng thừng từ chối.

Mochi bé nhỏ của cô vẫn chưa hề biết gì về tình trạng của quê nhà.

Cô không thể mạo hiểm để rồi có thể nó cũng sẽ có thể bị mắc cái thứ quái quỷ này.

"Thứ lỗi cho ta nhé, Mochi."

__________

"Albedo à.

Tôi cảm thấy có điều chẳng lành."

"Sao?

Điều chẳng lành?"

"Ừm."

"Ý cậu là..."

"Đúng vậy, có chuyện không hay xảy ra với Sumeru rồi."

.
 
[Albescara] Đông Ấm
9 - Kỳ lạ


"...

Thật là một người kỳ lạ."

"Haha.

Cả tôi và cậu đều là những người kỳ lạ."

"Ừm...

Cả hai chúng ta."

____________________

Scaramouche không hiểu tại sao Nahida lại năm lần bảy lượt ngăn cản mình trở về.

Lại càng không hiểu vì sao Nhà Lữ Hành cũng gửi thư bảo nó đừng về Sumeru bây giờ.

"Albedo à, ngươi có nghĩ bọn họ đang giấu ta điều gì đó không?"

Albedo - người đang chăm chú ngắm nghía lại bên chân mà hắn vừa sửa chữa xong cho nó, khẽ trầm tư đôi chút.

"Tôi không nghĩ vậy đâu, Mochi à.

Mà giả dụ như là vậy, hẳn rằng họ có lý do riêng không tiện nói."

"Ta thì có gì mà không tiện nói?!

Mà ta đã cho phép ngươi gọi ta như vậy sao!"

Nó giãy nảy lên, môi mím lại vì khó hiểu sao hai người kia lại làm vậy.

"Có lẽ là chuyện vô cùng nguy hiểm chăng?

Với cả gọi cậu như vậy thật đáng yêu mà."

Hắn mân mê bàn chân nó rồi cúi xuống, nhẹ đặt môi mình lên đó.

Nó giật mình vội rút chân mình lại, khẽ lườm hắn.

"Một người nhân tạo như ngươi lẽ ra không nên có những cảm xúc hay cảm giác như con người chứ?"

"Trước kia đúng là tôi không có chúng.

Nhưng sau hàng biết bao năm chung sống với con người, tôi nghĩ có lẽ tôi cũng đã dần có những thứ xúc cảm ấy tự bao giờ chẳng hay."

"...

Thật là một người kỳ lạ."

"Haha.

Cả tôi và cậu đều là những người kỳ lạ."

"Ừm...

Cả hai chúng ta."

__________

Dẫu Nahida đã gửi thư bảo đừng trở về nhưng nó cũng chẳng thể nào ung dung chơi đùa khi mà ở quê nhà ra sao còn chẳng biết được.

Nó đã nhiều lần muốn rời đi nhưng đều bị tên đầu vàng kia ngăn lại.

"Ngươi!

Bỏ ta ra mau!

Người thì bé tẹo mà sao sức lại mạnh vậy chứ?!"

"Cậu còn nhỏ bé hơn tôi đấy mèo nhỏ ạ.

Aether đã bảo với tôi phải luôn để mắt đến cậu để ngăn cậu làm mấy chuyện dại dột rồi.

Thảo Thần và cậu ta bảo vậy thì cậu hãy nghe lời đi mà Mochi."

Albedo vậy mà lại ôm lấy ngang người nó, vòng tay giữ chặt lấy eo làm nó không thể bước tiếp.

Nó nổi giận, trên trán nổi đầy hắc tuyến mà gõ mạnh lên đầu hắn, tay còn lại cố đẩy hắn ra.

Lúc Scaramouche sắp gỡ được con bạch tuộc vàng ra khỏi người mình, hắn lại bất ngờ thả tay ra khiến nó ngã chúi mặt xuống sàn đau điếng.

"Ờ ha, hay là tôi đi theo cậu nhỉ?

Biết đâu tôi lại có thể giúp gì được thì sao."

Hắn cụng tay vào nhau.

Mơ hồ còn có thể thấy chiếc bóng đèn nhỏ đang phát sáng trên đầu.

"Ughhh, tuỳ ngươi.

Con cáo vàng phiền phức."

Nó tức mình chống tay lên rồi ngồi phịch xuống sàn nhà.

Albedo quỳ một chân xuống, đưa gương mặt anh tuấn ra mà dí sát vào nó.

"Đó có phải là biệt danh mà cậu đặt cho tôi không?

Thật đáng yêu."

"A-ai nói vậy!

Ngươi chỉ đang hoang tưởng thôi..."

Chết tiệt!

Chết tiệt!

Chết tiệt!!!

Tại sao nó lại gọi hắn là "con cáo vàng" cơ chứ?!

Dù đã lấy tay che đi gương mặt mình lại nhưng có mù mới không thấy nó giờ đây đã đỏ lựng như trái cà chua.

Hắn cũng không ác đến mức lại vạch trần nó ra đâu, nhưng nhìn nó bối rối thế này trong lòng hắn lại dâng lên cảm giác muốn trêu chọc.

Hắn thật muốn thấy nhiều khía cạnh khác của con người này.

__________

Vài ngày sau, nó và hắn quyết định lên đường đến Sumeru sau khi dặn dò Jean chăm sóc cho Klee trong sự van nài và níu kéo của cô ấy.

Nó và Klee chơi cũng hợp cạ cả với ông chú bịt mắt xanh nữa.

Không hiểu sao ông chú đấy lại làm nó nhớ tới Khaerin'ah nữa, có lẽ là từ đôi mắt.

Nhưng nó cũng chẳng phải là người hay tọc mạch tò mò chuyện nhà người ta nên nó nhanh chóng vứt chuyện này ra sau đầu.

Trên chuyến hành trình về lại quê nhà, nó đã thấy qua cái kĩ năng nguyên tố của hắn.

Hắn là vision Nham nhưng cớ sao trông nó lại như cái cầu thang máy ở học viện vậy?

Thần kỳ ghê, tự nhiên nó muốn lôi ra nghiên cứu quá.

Nó có thể bay, nhưng đi thế này cũng khá thú vị đấy.

Bất tiện duy nhất là hắn cứ đòi đi "thang máy" cùng nó trong khi chỉ vừa một người đứng.

Thôi thì nó đành chiều lòng hậu bối vậy, vì nó biết thể nào tên này cũng được tạo ra sau nó mà.

Nhưng mà ai đó ngăn hắn ôm eo nó lại đi.

Nó cũng không muốn đánh vỡ đầu ân nhân (chắc thế) của mình đâu.

Nahida ngăn nó không được đánh người, nhưng cô làm gì nói rằng "không được đánh người nhân tạo" đâu nhỉ.

Albedo và nó dừng chân trên một thung lũng cỏ bạt ngàn.

Từ xa xa có thể thấy những rừng cây cổ thụ sum suê còn sau lưng là núi đá chọc trời.

Cả hai đều không cần ăn uống nên cũng chẳng có hành lý gì nhiều, chủ yếu là sách và công cụ gì đó của hắn.

Scaramouche ngả người trên tấm thảm xanh mướt.

Phía trước mắt nó là bầu trời xanh bao la rộng lớn cùng những cơn gió lộng.

Nó không quen với ánh sáng này liền nhắm lại đôi mắt.

Tai nó rì rầm tiếng ngọn gió xà vào đám cỏ xào xạc.

Nó cũng nghe được thấy những tiếng ma sát quần áo khi Albedo động đậy.

Không hiểu sao nó thấy khung cảnh này yên bình đến lạ.

Nhưng người ta thường nói "bình yên trước cơn bão" mà.

Không biết khi đặt chân tới Sumeru, điều gì sẽ chào đón nó và hắn đây....

__________

Bonus:

Sau khi Albedo ép Scaramouche đi "thang máy" cùng mình, hắn bỗng thấy nó đang đứng phổng mũi nhếch mép cười một mình trong khi nhìn về xa xăm thì cảm thấy thắc mắc vô cùng.

Albedo : Người ấy có phải là bị chập mạch nào rồi không?

Scaramouche : Là một người tiền bối tuyệt vời nhất Teyvat này, ta sẽ nhân từ mà chiều lòng hậu bối non nớt bé nhỏ của mình.

.
 
[Albescara] Đông Ấm
10 - Mộng mị


Đắm chìm vào mộng mị và cuối cùng lại bị nó nuốt chửng.

Thật nực cười và cũng thật tàn bạo.

____________________

"Thiên Lý đã thức tỉnh rồi."

Câu nói bất chợt vang lên trong đầu Aether.

Hắn bừng tỉnh khỏi giấc ngủ mà đau nhức mà lấy tay ôm đầu mình.

Paimon vẫn đang nằm ngủ ngon lành ở cạnh hắn.

Tầm mắt nhoè đi nhiều và cơn đau ấy lại giày vò hắn.

Kể từ khi hắn bắt đầu chuyến hành trình ở Snezhnaya thì tình trạng này cũng xuất hiện mỗi tháng vài lần.

Hắn tự hỏi liệu điều này có ám chỉ gì không nhưng sự đau đớn không để hắn nghĩ gì nhiều.

Bỗng nhiên làn gió mạnh thổi đến, cuốn đi sự giày vò nãy giờ, cả người hắn mồ hôi nhễ nhại, lồng ngực phập phồng tựa như sắp nổ tung.

"Ủa mà... mình vừa nói gì ấy nhỉ?..."

__________

Aether đã đợi đến cả tuần rồi mà chẳng thấy có tín hiệu gì chứ đừng nói đến thư.

Hắn đã viết thư đến cô để nói về tình trạng của mình dạo đây.

Cơ mà Thảo Thần bận sao?

Hay là gặp chuyện rồi??

Hắn càng nghĩ càng tưởng tượng ra nhũng chuyện linh tinh.

Thôi thì người không đến thì mình phải tự đi tìm vậy!

__________

Nahida lúc này đang cùng những người dân chưa bị lây nhiễm cố hết sức ngăn chặn căn bệnh lạ.

Fanntaziya.

Người dân gọi nó như vậy.

Một căn bệnh mang đến chết chóc chẳng khác gì Eleazar.

Chỉ là người ta sẽ không cảm thấy đau đớn, có lẽ là vì nó khiến ta đắm chìm trong ảo mộng, cắt đứt hoàn toàn với hiện thực.

"Thiên Lý đã thức tỉnh rồi!"

Người đàn ông bị trói chặt trên ghế để ngăn cơn cuồng loạn.

Anh ta thét lên và cười vang khắp căn phòng đầy quái dị.

Chất lỏng đen từ miệng anh trào ra, thấm đẫm áo, rơi lộp bộp xuống sàn.

Và rồi tiếng cười ấy dần nhỏ đi cuối cùng tắt lịm, cũng giống như sinh mạng anh ta vậy.

"..."

"Đây là người thứ bao nhiêu trong tháng này vậy?..."

Giọng nói có phần run run khi chứng kiến cảnh vừa nãy.

"Người thứ 7."

Người này có vẻ trầm tĩnh hơn.

"Alhaitham, sự vô cảm của anh không được đánh giá cao ở đây.

Nó là về sinh mạng của con người đấy!"

"Kaveh, ngậm miệng cậu lại.

Tôi chỉ làm đúng nhiệm vụ mà Tiểu Vương Kusanali giao phó thôi.

Tôi không có trách nhiệm phải cảm thấy tiếc thương gì cả."

Alhaitham khẽ thở dài.

Dù mắng Kaveh là vậy nhưng hắn cũng cảm thấy chuyện này cũng thật quá tàn nhẫn rồi đi.

Đắm chìm vào mộng mị và cuối cùng lại bị nó nuốt chửng.

Thật nực cười và cũng thật tàn bạo.

__________

Bonus:

Cyno và Tighnari được giao nhiệm vụ đi do thám nguồn bệnh lây nhiễm.

Hiện tại, họ đang ở sa mạc để điều tra về các di tích cổ.

Cyno: Này, trông anh có vẻ nóng bức đấy.

Cột tai lại đi.

Tighnari: Hả?

Vì sao?

Cyno: Vì anh là 'Tienari' mà.

Tighnari: ???

Cyno: Hiểu không?

'Tie-nari' ấy.

Tighnari: ...

.
 
Back
Top Bottom