Khác (AI - Shadow Slave Fanfic) Eclipse Walker

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
351,297
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
403547300-256-k91605.jpg

(Ai - Shadow Slave Fanfic) Eclipse Walker
Tác giả: HadesLOTU
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Viết tay khê quá, viết bằng AI đây =)) Dưới đây sẽ là vài dòng lan man của mình về vấn đề này.

Mong các bạn đọc xong rồi hẵng vào truyện =))

Mình chỉ có ý tưởng thôi, những gì các bạn đọc trong này thì từ AI chui ra cả đấy.

Nói chung là mình cứ thật thế cho dễ, ai hứng thú thì có thể vào đọc và cho mình xin cảm nhận, mình xin cảm ơn sự ủng hộ và các bạn.

Đây vừa là thử nghiệm để xem AI có thể viết truyện như thế nào, vừa là cách để mình lười mà vẫn viết được truyện.

Mình thì không khuyến khích, cũng không bài trừ bất kì ai viết truyện bằng trí tuệ nhân tạo, nhưng mình mong là mọi người nên có sự chăm chút, và đọc, chỉnh sửa cho kĩ những gì AI viết, và quan trọng nhất là thành thật về vụ này.

Sau đó mang lên đâu đăng thì mang.

Bản thân mình thì cũng chẳng có kinh nghiệm gì mấy, nhưng mình cũng luôn cố gắng điều hướng câu truyện theo ý mình, và đảm bảo là AI nó viết ra những gì mình muốn, chứ không phải là để nó tự suy nghĩ và tự làm mọi thứ, và mình mong là mọi người cũng sẽ như vậy, nếu như các bạn có ý định giống mình.



webnovel​
 
(Ai - Shadow Slave Fanfic) Eclipse Walker
Chương 1: Thế Giới Hỗn Loạn


Nhắc lại lần nữa phòng khi các bạn không đọc phần giới thiệu, ĐÂY LÀ HÀNG AI VIẾT, ném lên đây ai đọc thì đọc, không đọc thì thôi.

Chi tiết thì ae đọc ở bìa truyện.

Thế nhé, chúc mọi người đọc vui vẻ hẹ hẹ.

Về lịch thì không có đâu, mình ném cho AI rồi nó viết thôi, nên là sẽ ra nhanh.

-------------------------------------------------------

Mùi máu nóng hổi bám vào cổ họng như một lớp tanh kim loại — thứ hương vị không bao giờ phai đi ở "The Pit".

Nhưng với Helion, nó chẳng khác gì hóa đơn mà cậu phải trả để tiếp tục hít thở vào ngày mai.

Băng ghế gỗ mục nát kêu lên một tiếng rên yếu ớt khi cậu thả người xuống.

Không khí tầng hầm đặc quánh mùi ẩm mốc và mồ hôi, như thể cả căn phòng đã bị nhốt chung với vô số linh hồn mục ruỗng.

Trên trần, bóng đèn neon nhấp nháy từng nhịp, mỗi lần lóe sáng như đập một nhát búa vào bóng tối.

Ánh sáng đó chiếu lên đôi bàn tay.

Thứ còn lại không giống tay người.

Băng quấn rẻ tiền rách thành những sợi vải lỏng lẻo, bết máu.

Chỗ da bị nứt sâu ánh lên màu trắng của xương, như thể cơ thể đang cố thò xương ra ngoài để chạy trốn.

Máu khô bám trên da thành từng mảng thẫm đen, nứt vỡ như tro than bị gió thổi qua.

Không có tiếng rên.

Không có nhăn mặt.

Nỗi đau trượt qua Helion như lưỡi dao đã mài đến cùn, chẳng đủ bén để khiến cậu quan tâm nữa.

Chàng trai xé một mảnh áo thun, đổ cồn công nghiệp lên — mùi hăng cồn bốc lên như một thứ khí đốt độc hại — rồi ấn thẳng vào vết thương.

Cơn đau không bùng lên; nó nổ tung, lan dọc cột sống, bén lạnh như một đường chém của tử thần.

Cơ hàm siết lại, yên lặng.

Cuối cùng chỉ còn tiếng tim đập thình thịch như muốn xuyên qua xương sườn.

Đau đớn là ngôn ngữ duy nhất mà thế giới này truyền tải thật lòng.

"Ê, nhóc.

Bắt lấy."

Một xấp thẻ bay qua ánh đèn, xoay vòng như một con bướm đêm bị đốt cánh, rơi vào lòng Helion.

Marcus đứng ở ngưỡng cửa — thân hình tròn như khối đất sét đang dần chảy ra dưới hơi nóng, chiếc áo thun trắng đã thành màu nicotine.

Đôi mắt hắn chỉ mở vừa đủ để ánh lên một tia tham lam béo ngậy.

Mỗi lần Marcus cười, hàm răng vàng của hắn phản chiếu ánh sáng như những miếng kim loại gỉ.

"Khá lắm," hắn nói bằng giọng khàn cợt nhả.

"Thằng kia đi bệnh viện rồi.

Ba xương sườn, cái hàm... khách khoái lắm.

Tuần sau tao cho mày kèo mới."

Helion đứng dậy, cái bóng của cậu in lên bức tường loang lổ như cái bóng của một sinh vật khổng lồ cục mịch.

Những vết sẹo trên cơ thể hắn không kể chuyện — chúng hét lên.

Lớp này đè lên lớp khác, như một tấm bản đồ của những địa danh chết chóc.

"Để xem đã," Cậu đáp, giọng khô và lạnh như lưỡi dao.

Helion bước qua Marcus.

Mùi thuốc lá rẻ tiền, bia thiu và thất vọng bám vào người cậu như thứ bùn không bao giờ rửa sạch được.

Bên ngoài, màn đêm nuốt chửng thành phố như một sinh vật khổng lồ.

Không có sao.

Chỉ có tầng sương khói độc hại phản chiếu ánh tím lạnh lẽo của khu trung tâm — nơi cuộc sống sạch sẽ đến mức vô trùng.

Ở vùng ngoại ô, ánh sáng hiếm hoi, lạnh, và méo mó như thể cũng chẳng muốn soi rọi đám người ở đây.

Helion kéo cổ áo lên.

Gió lùa qua khe áo, mang theo mùi rác thối, kim tiêm, và sự tuyệt vọng của hàng ngàn bước chân không bao giờ đi đến đâu.

Cậu ngẩng đầu.

Trên cao, sau những lớp khói độc và tường nhà cao tầng đổ nát...

Thần Chú đang lặng lẽ nhìn xuống.

Không sáng, không tối — chỉ là một điểm đứng ngoài mọi thứ.

Một vết sẹo của bầu trời.

Một lời nhắc rằng thế giới đã từng khác — và rồi đã bị nó xé nát.

Không có tiếng sấm.

Không có báo hiệu.

Chỉ có sự thật: mọi người đều có ngày bị gọi.

Đa số không bao giờ quay về.

Một bước chân của Helion khựng lại.

Không có lý do rõ ràng.

Không có tiếng động.

Không có ánh sáng kỳ lạ.

Chỉ là trọng lực đột ngột trở nên tàn bạo hơn mọi ngày.

Mí mắt cậu nặng như bị đổ chì.

Đôi chân run lên như đang đứng trên mặt đất sắp sụp.

Cơn buồn ngủ tràn đến — không phải kiểu buồn ngủ thông thường; nó là một bức tường đen đổ sập xuống đầu hắn.

Hắn đặt tay lên tường.

Viên gạch lạnh, ẩm và thô ráp, mùi sơn graffiti trộn với hơi nước bốc lên như mùi lồng ngực của một con thú vừa tỉnh dậy.

Trái tim bắt đầu đập điên cuồng.

Không phải vì sợ chết.

Mà đó là một nhận thức bản năng: "Chuyện này đang xảy ra."

Âm thanh thành phố bị hút ra khỏi tai như ai đó vừa mở nắp thoát nước.

Thay vào đó - gió rít, nhưng không phải gió của thế giới thực, kim loại nghiến vào nhau, tiếng xích sắt lê qua mặt đất lạnh...

Những âm thanh mà mọi đứa trẻ đều được dạy phải nhận ra.

Không để phản ứng lại.

Mà để biết rằng phản ứng là vô dụng.

"...Chết tiệt," cậu hét lên.

Nếu cậu ngủ ở đây, ngay tại con hẻm đầy rác này... thịt và xương của cậu sẽ trở thành một cánh cổng, một lối vào, cho những cơn ác mộng.

Và khi cậu chết trong giấc mơ — điều gần như là chắc chắn — nỗi kinh hoàng sẽ tràn ra.

Những người ngủ dưới hiên nhà.

Người bán súp đêm.

Gã nghiện đang co ro dưới tấm bạt.

Tất cả sẽ chết theo cách mà không ai đáng phải chết.

Helion không phải anh hùng...

Cũng không phải một tên rác rưởi...

Không hoàn toàn.

Cậu cắn lưỡi.

Vị máu nóng giật cậu lại một phần — một phần rất nhỏ — của thực tại.

Cậu nghiêng người về phía ánh đèn xanh lam nhấp nháy ở cuối phố.

Một từ duy nhất hiện lên trong đầu: Đồn Cảnh Sát.

Cánh cửa kính bật mở dưới cơ thể đồ sộ của Helion.

Viên cảnh sát trực ban giật mình đến mức suýt ngã khỏi ghế.

Nửa khẩu súng lóe lên trong tay ông ta.

Thứ ông ta thấy là điều mà một người chẳng thể nào tưởng tượng ra được.

Dù sao thì nó cũng không quá khó hiểu.

Một gã thanh niên đầy máu, thân hình như một bóng quái vật và đôi mắt đỏ ngầu bước vào đồn lúc nửa đêm — chẳng khác gì một điềm gở biết đi.

"Đứng im!

Giơ tay lên!"

Helion không thể giơ tay.

Cậu còn khó đứng vững.

"Tôi..."

Hơi thở rít qua cổ họng.

"...

đã bị nhiễm."

Bốn từ nhẹ như không, nhưng chúng đủ để khiến cả căn phòng như co lại.

Sắc mặt viên cảnh sát tái đi.

Không phải sợ đống cơ bắp khổng lồ trước mặt, mà là sợ Thần Chú.

"Mã Đen!

Một ca Nhiễm!"

ông ta hét vào bộ đàm, rồi lao đến đỡ lấy Helion, gần như kéo lê cậu vào hành lang.

Căn phòng thép xuất hiện cuối dãy, cửa dày như một cái nắp hầm chiến tranh.

Buồng Ngủ.

Hay như mọi người thường gọi:

Quan Tài Sống.

Nếu cậu có thể tỉnh lại: Awakened.

Nếu không: căn phòng sẽ bị thiêu, chôn luôn Cổng Ác Mộng với cậu.

"Cậu biết rõ quy trình chứ?" nhân viên an ninh hỏi.

Tay hắn run khi siết dây đai kim loại quanh cổ tay Helion.

"Tôi biết."

Tiếng nói yếu ớt phát ra từ cơ thể to lớn.

"Thế này nhé, cố gắng ở đây với tôi càng lâu càng tốt... tôi cần cậu trả lời nhanh vài câu hỏi.

Tên cậu là gì?"

Helion chớp mắt vài lần, cố kháng cự lại cơn buồn ngủ, rồi trả lời một cách khó chịu.

"Helion."

"Gia Đình?"

Một câu hỏi ngắn gọn, được đưa ra khi cây bút của người nhân viên vẫn đang ngọ nguậy.

"Không có."

Trong một tích tắc ngắn, một ánh mắt thông cảm quét qua Helion, sau đó biểu cảm của người nhân viên trở nên nghiêm túc.

"Được rồi, Helion, cậu có thể thức trong bao lâu?"

"Không biết."

Click.

Cửa thép khóa lại.

Người nhân viên đã chạy ra khỏi phòng ngay sau câu trả lời của cậu.

Những gì tiếp theo cậu nghe được phát qua loa phát thanh.

Tầm nhìn của Helion dần mù mờ, và cậu chỉ loáng thoáng thấy vài khuôn mặt ở phía bên kia tấm kính cường lực.

"Nghe kỹ đây, nhóc."

Một sĩ quan nghiêng người về phía micro, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao, nhưng ông ta nói một cách máy móc, như thể thủ tục yêu cầu ông ta làm vậy.

"Một khi cậu chìm vào giấc ngủ, tâm trí cậu sẽ bị kéo vào Ác Mộng Đầu Tiên.

Lời Nguyền Ác Mộng tạo ra những thử thách này, và không ai biết chính xác chúng đến từ đâu hay tại sao.

Trong đó, đúng, cậu có thể gặp quái vật — những sinh vật với móng vuốt, răng nanh, hoặc tệ hơn, những thứ không có hình dạng cụ thể.

Nhưng cậu cũng sẽ gặp con người."

Ông ta dừng lại, nhìn thẳng vào Helion, như thể muốn khắc sâu từng lời.

"Hãy nhớ, họ không có thật.

Họ chỉ là những ảo ảnh được Lời Nguyền tạo ra để thử thách cậu.

Những gương mặt, giọng nói, câu chuyện của họ — tất cả chỉ là trò chơi của tâm trí."

Viên sĩ quan ngừng lại một lúc, rồi nói tiếp.

"Cậu có thể sẽ phải giết họ, nhóc," ông ta nói, giọng trầm xuống như một lời cảnh báo.

"Vì vậy, tốt hơn là cứ tin rằng họ chỉ là ảo ảnh...

Cậu biết đấy, làm mọi thứ dễ dàng hơn một chút."

Helion nuốt khan, cảm giác lồng ngực nặng nề.

"Ồ," cậu lẩm bẩm, không biết phải đáp lại thế nào.

Viên sĩ quan chờ một giây, rồi gật đầu và tiếp tục.

"Nhiều thứ trong Ác Mộng Đầu Tiên phụ thuộc vào may mắn.

Tình huống cậu gặp phải, công cụ cậu có, và những thứ cậu phải đối mặt — chúng thường được Lời Nguyền sắp xếp sao cho phù hợp với khả năng của cậu.

Nhưng cũng đừng hi vọng nhiều vào điều này.

Dù vậy nó là một thử thách, không phải một án tử.

Nhưng..."

Ông ta nhìn Seth, ánh mắt thoáng qua một chút thương hại.

"Cậu xuất thân từ khu ổ chuột, nên có thể sẽ hơi bất lợi.

Nhưng cậu nhìn có vẻ cứng cỏi hơn nhiều so với bất kì đứa trẻ nào được mang đến đây.

Tôi đoán cậu sẽ ổn thôi."

Helion cảm thấy mí mắt mình bắt đầu nặng dần, như thể cơn buồn ngủ đang chuẩn bị kéocậu xuống một vực thẳm.

Tiếng thì thầm kỳ quái trong đầu cậu vẫn vang vọng, giờđây hòa lẫn với giọng nói của viên sĩ quan, tạo thành một thứ âm thanh mơ hồ,khó nắm bắt.

"Và cuối cùng, đừng chết!"

Viên sĩ quan nói lời cuối trước tắt mic.

Tâm trí như là một cục tạ ngàn tấn, đè nặng hơn những gì còn sót lại của ý thức mỗi giây trôi qua.

Tầm nhìn của cậu đang tối dần.

Helion một mình đối diện bóng tối — lần đầu tiên sau rất nhiều năm, bóng tối không phải thứ cậu hiểu rõ.

Cậu ngửa đầu nhìn trần thép vô cảm, nơi không có gì ngoài phản chiếu méo mó của chính hắn.

Hơi thở chậm lại.

Tim lắng xuống.

Ký ức trôi qua như những mảnh thủy tinh vỡ: Những trận đòn ở trại trẻ mồ côi, tiếng cười chê bai trong sới đấu, mùi máu, mùi mồ hôi, mùi bùn của cuộc sống bị dồn vào góc.

Cuộc đời hắn chưa bao giờ thuộc về cậu.

Nhưng cái chết — có lẽ ai cũng có thể chọn cách mình chết.

Cậu nhếch môi, một nụ cười nghiêng ngả, méo mó nhưng tràn đầy thách thức.

Trong giấc mơ đó... mình không phải trả tiền thuê nhà.

Bóng tối sập xuống.

Không gian co rút lại như một lá phổi khổng lồ.

Helion rơi.

Không có ánh sáng.

Không có hơi thở.

Chỉ có một giọng nói... trần trụi, tuyệt đối, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào của con người:

[ Chào mừng đến với Giấc Mơ, kẻ khao khát. ]

[ Chuẩn bị cho thử thách. ]

Gió lạnh tạt vào mặt.

Helion mở mắt.

Thế giới đã biến mất — chỉ còn lại một biển trắng hỗn loạn.

Bão tuyết gào rít, xé từng khoảng không như những chiếc răng sắc của quái thú.

Mỗi bước chân lún chìm trong tuyết sâu, lạnh đến mức như muốn nuốt mất chân hắn.

Ánh sáng xám không có nguồn.

Gió không có phương hướng.

Cả thế giới như một vết sẹo bị bỏ mặc dưới bầu trời xám tro.

Cơn Ác Mộng Đầu Tiên bắt đầu.

----------------------------------------

Đối với người chưa biết Shadow Slave (Nô Lệ Bóng Tối) là gì, mình nghĩ các bạn nên tìm đọc truyện, còn dưới đây là một số kiến thức dành cho các bạn lười tìm, nếu muốn đọc để đỡ bị ngợp.

[Tổng Hợp Một Số Kiến Thức - Thuật Ngữ Chung Của Truyện], phần này do người dịch truyện gốc dịch, mình chỉ copy và sắp xếp lại một chút để mọi người tiện đọc.

Có spoil đấy, nhưng không đủ nhiều để ảnh hưởng đến việc khám phá cốt truyện Shadow Slave gốc, còn đây là fanfic của mình, viết cho vui nên thích thế nào cũng được.

Nếu các bạn muốn tự tìm hiểu thông qua việc đọc, thì có thể bỏ qua đoạn này.

-Thông tin chung-

❖ The Nightmare Spell/The Spell (Ác Mộng Ma Pháp): ảnh hưởng đến những người trẻ, thường là khoảng 16 đến 18 tuổi.

Sau khi bị ảnh hưởng, những người được Spell chọn sẽ trải qua cảm giác muốn ngủ không cưỡng lại được.

Khi họ chịu thua trước cảm giác này, họ sẽ bị đưa vào First Nightmare (Ác Mộng Đầu Tiên).

❖ The Nightmares (Những Ác Mộng): là những thử thách do Spell tạo ra, bao gồm cả quái vật và con người, được coi là ảo ảnh.

Mỗi Nightmare có một xung đột chính cần giải quyết để kết thúc.

Các xung đột này được cho là tái hiện lại những sự kiện từ lịch sử cổ xưa của Dream Realm (Cõi Mộng).

❖ The Dream Realm (Cõi Mộng): là một thế giới phép thuật rộng lớn, đổ nát, nơi sinh ra Nightmares và có đầy các Nightmare Creatures (Sinh Vật Ác Mộng).

Đây cũng là nơi các Nightmare được sinh ra.

Con người sẽ được Spell đưa đến đây sau khi vượt qua thử thách đầu tiên và chỉ có thể trở lại thế giới thực qua các cổng đặc biệt được gọi là Gateways (Cánh Cổng).

Bằng việc hoàn thành điều này, họ trở thành Awakened (Người Thức Tỉnh).

❖ The Awakened (Người Thức Tỉnh): là những người đã vượt qua thử thách đầu tiên của Nightmare Spell và thiết lập kết nối với Dream Realm.

Mỗi người trong số họ có khả năng đặc biệt và có cách để vào Dream Realm nhằm truy tìm và tiêu diệt Nightmares trước khi chúng tạo ra một Gate, từ đó bảo vệ thế giới thực.

❖ The Gates (Cổng): Nếu Seed of Nightmare (Hạt Giống Ác Mộng) không được tìm thấy và tiêu diệt trước khi trưởng thành, một Gate từ Dream Realm sẽ mở ra và Nightmare Creatures sẽ tràn vào thế giới thực.

Để tiêu diệt Seed, bất kỳ số lượng Awakened nào cũng có thể vào Nightmare và cố gắng chinh phục nó.

Vì thế, có thể nói rằng nhiệm vụ của tất cả Awakened là vào Dream Realm, tìm kiếm các Nightmares đang trưởng thành và đóng chúng lại trước khi gây hại cho thế giới thực.

- Thuật Ngữ Chung:

❖ Gateway: Không nhầm lẫn với Gate, Gateway là một cổng đặc biệt vừa làm neo để Awakened vào Dream Realm, vừa là điểm thoát cho những ai muốn rời khỏi đó.

❖ Citadel: Một pháo đài của con người trong Dream Realm được xây dựng xung quanh một Gateway đã chinh phục.

❖ Memory (Ký Ức): là một vật phẩm ma thuật liên kết với tinh chất của một sinh vật trong Dream Realm.

Ký Ức được tạo từ Soul Essence (Tinh Hoa Linh Hồn) nhưng có thể mang hình dạng vật chất khi được triệu hồi. (Có thể hiểu là trang bị, vật phẩm có hiệu ứng trong các game RPG thông thường)

❖ Enchantment (Bùa Chú): là một phẩm chất ma thuật của một Ký Ức. (giống như giới thiệu về hiệu ứng của một vật phẩm)

❖ Echo (Vọng Ảnh) là bản sao ma thuật của một Nightmare Creature bị tiêu diệt.

Echo có khả năng tự chủ, nhưng không có linh hồn nên không được coi là sinh vật sống.

Giống như Ký Ức, chúng được tạo từ Soul Essence và chỉ có hình dạng vật chất khi được triệu hồi. (Có thể hiểu là Pet, tuy nhiên một số Echo có thể có cơ chế hoạt động tương tự như Memory)

❖ Soul Core (Lõi Linh Hồn): là lõi huyền bí của tinh thần, có khả năng tích trữ một lượng lớn Soul Essence.

❖ Soul Shard (Mảnh Linh Hồn): là sự biểu hiện vật lý của một Soul Core bị phá vỡ và chứa đựng Soul Essence còn lại.

❖ Soul Essence (Tinh Hoa Linh Hồn): là một dạng năng lượng tinh thần huyền bí (Có thể hiểu là mana)

-Bảng trạng thái, trong mấy novel khác thì thường gọi là System hay gì gì đó, trong đây gọi là "Runes":

❖ Soul Rank (Cấp Bậc Linh Hồn): là thước đo sức mạnh dựa trên chất lượng của Soul Core.

Có bảy Cấp Bậc Linh Hồn:

- Dormant (Ngủ Yên)

- Awakened (Thức Tỉnh)

- Ascended (Thăng Hoa)

- Transcendent (Siêu Việt)

- Supreme (Tối Thượng)

- Sacred (Thiêng Liêng)

- Divine (Thần Thánh)

Giống như con người tiến lên hướng đến sự thần thánh, các Nightmare Creatures trượt dài vào sự ô uế.

Các Soul Core tha hóa của chúng cũng có bảy cấp bậc sức mạnh:

- Dormant (Ngủ Yên)

- Awakened (Thức Tỉnh)

- Fallen (Sa Ngã)

- Corrupted (Tha Hóa)

- Great (Vĩ Đại)

- Cursed (Bị Nguyền Rủa)

- Unholy (Bất Kính)

❖ Class Class (Cấp Bậc) là thước đo sức mạnh dựa trên số lượng Soul Cores của một sinh vật.

Không giống con người, chỉ có thể có một Soul Core, Nightmare Creatures có thể có nhiều.

Đây là một thước đo khác về sức mạnh của chúng, gọi là Class.

Có bảy Class của Nightmare Creatures, từ một Soul Core đến bảy:

- Beast (Dã Thú)

- Monster (Quái Vật)

- Demon (Ác Quỷ)

- Devil (Quỷ Dữ)

- Tyrant (Bạo Chúa)

- Terror (Kinh Hoàng)

- Titan (Khổng Lồ)

Một Nightmare Creature có năm Soul Cores cấp Awakened sẽ được gọi là Awakened Tyrant, trong khi một sinh vật có bốn Soul Cores cấp Fallen sẽ được gọi là Fallen Devil.

❖ Aspect (Khía Cạnh): là sự kết hợp giữa các thiên hướng tự nhiên và lựa chọn của một người, được thể hiện như một dạng chuyên môn ma thuật.

Aspect ban cho Awakened những sức mạnh độc đáo, nhưng đồng thời cũng nguyền rủa họ với một Flaw (Khuyết Điểm), cái này thì giống "class nhân vật" hơn là khái niệm "class" trong truyện, nhưng nó không tạo khác biệt hoàn toàn như các "Class nhân vật" đâu =)) (Mong các bạn ko bị lú)

❖ Aribute (Thuộc Tính): là khả năng bị động tương ứng với đặc điểm tự nhiên của một người.

❖ Aspect Ability (Khả Năng Khía Cạnh): là khả năng ma thuật gắn liền với Aspect của một người.

❖ Flaw (Khuyết Điểm): là lời nguyền độc nhất đặt lên Awakened như cái giá để đạt được sức mạnh huyền bí.

❖ True Name (Tên Thật): là một danh hiệu huyền bí được Spell ban cho những Awakened xuất sắc nhất.

-Hệ thống Memory:

❖ Tier (Bậc): là ước tính thô về sức mạnh của một Memory (Ký Ức), dựa trên nguồn gốc của nó.

Mặc dù Ký Ức tuân theo cùng một hệ thống cấp bậc như Soul Rank, chúng cũng được phân chia thành các Bậc dựa trên Class của các Nightmare Creatures đã để lại chúng.

Do đó, một Ký Ức từ một Awakened Tyrant (sinh vật sở hữu năm Soul Cores, nhưng bậc là Awakened) sẽ được phân loại là Tier-Five (Bậc V) Awakened Memory, trong khi một Ký Ức từ một Fallen Devil (sở hữu bốn Soul Cores, nhưng bậc là Fallen > Awaken) sẽ được phân loại là Tier-Four (Bậc IV) Ascended Memory.

Để dễ hình dung, các bạn hãy tưởng tượng chơi game ở map Lv 1 nhặt được đồ Cam, sau đó sang map Lv 10 nhặt được đồ Trắng nhưng sẽ mạnh hơn đồ cam.

-Tổng quan

❖ Hierarchy: Bốn Cấp Bậc Linh Hồn đầu tiên, khi áp dụng cho con người, có tên gọi thông thường trong ngôn ngữ con người: Sleeper (Dormant) Awakened, Master (Ascended) và Saint (Transcendent).

Từ "Awakened" đôi khi cũng được dùng để mô tả tất cả những người mang Nightmare Spell.

Sleepers là những người mang Nightmare Spell đã vượt qua First Nightmare.

Họ nhận được khả năng nhận biết và tương tác với Soul Core, cùng với một Aspect độc nhất và Flaw.

Sleepers không có kết nối với Dream Realm nhưng sẽ được đưa đến đó vào ngày đông chí.

Khi một Sleeper trở lại từ Dream Realm lần đầu tiên, họ trở thành Awakened.

Soul Core của họ tiến hóa lên Cấp Bậc tiếp theo và Aspect của họ có thêm một Aspect Ability thứ hai.

Họ cũng có khả năng nhận biết và tương tác với Soul Essence.

Awakened vào Dream Realm mỗi khi họ chìm vào giấc ngủ, xuất hiện gần Gateway mà họ được neo vào.

Nếu một Awakened chọn thách thức Second Nightmare và thành công, họ trở thành Master.

Soul Core của họ tiến hóa lên cấp Ascended và Aspect của họ có thêm một Aspect Ability thứ ba.

Masters có thể di chuyển giữa thế giới thực và Dream Realm về mặt vật lý, chứ không chỉ trong linh hồn.

Họ chỉ vào Dream Realm khi họ muốn.

Nếu một Master chinh phục Third Nightmare, họ trở thành Saint.

Soul Core của họ tiến hóa lên cấp Transcended và họ có được một Aspect Ability dạng Transformation (biến hình thành một cái gì đó).

Chỉ có vài chục Saint trong toàn thể nhân loại.
 
(Ai - Shadow Slave Fanfic) Eclipse Walker
Chương 2: Xiềng Xích Trắng


Điều đầu tiên cậu cảm nhận được không phải là cái lạnh, mà là sức nặng.

Một sức nặng quen thuộc đến phát ớn, như thể cả cuộc đời cậu đã được rèn để đón nhận nó: thứ kim loại thô bạo đang bám lấy cổ tay và cổ chân.

Thứ đang hạn chế đáng kể khả năng di chuyển.

Khi cậu cử động, xiềng xích va vào nhau, tạo thành một âm thanh lanh canh lạnh lẽo hòa vào tiếng gió thét gào.

Cậu đang bị xích.

Helion mở mắt.

Thế giới trước mắt cậu như một lời nguyền đang sống dậy.

Bão tuyết gào rú qua hẻm núi hẹp, cuốn theo những dải sương trắng xóa xoáy thành từng vòng điên loạn, che khuất cả bầu trời.

Giữa biển trắng lạnh buốt ấy, những mảng đá đen sần sùi trồi lên khỏi lớp băng dày, trông như những vết cháy khổng lồ bị ai đó cạo lộ ra từ lòng đất.

Ở mỗi bước chân, mặt băng nứt nhẹ, phát ra tiếng răng rắc kéo dài như tiếng than vãn của một sinh vật cổ xưa bị chôn vùi.

Gió không chỉ lạnh — nó sắc.

Từng đợt gió quất những hạt tuyết nhỏ như mảnh thủy tinh vỡ vào mặt cậu, rát bỏng đến mức khiến da tê dại.

Cứ mỗi lần ngẩng đầu, cậu chỉ nhìn thấy một màu xám chì mờ mịt, nơi những luồng tuyết bay loạn như bóng ma không hình dạng.

Mùi kim loại lạnh buốt lơ lửng trong không khí — thứ mùi của băng lâu năm, của đá chết, của sự im lặng bị kéo căng đến nghẹt thở.

Trong hẻm núi hẹp này, âm thanh duy nhất còn lại là tiếng gió gào rít và hơi thở của chính cậu bị nuốt chửng ngay khi thoát ra môi.

Không có sự sống.

Không có màu sắc.

Chỉ có bão, đá, và cái lạnh cắt vào đến tận xương tủy — như thể cả vùng đất này đã bị ai đó nguyền rủa để tồn tại trong một cơn đông vĩnh cửu.

Không còn đồn cảnh sát.

Không còn ánh đèn neon.

Không còn giọng người.

Chỉ có gió.

Bóng tối.

Và những thân người rách rưới đang cố di chuyển trong bão tố như đàn bóng ma.

Cậu cúi xuống nhìn bản thân.

Bộ áo khoác da và quần jean quen thuộc đã biến mất.

Thay vào đó, trên người cậu là một tấm áo tơi được may từ bao tải thô, mỏng như giấy.

Gió tạt xuyên qua lớp vải đó như thể nó không tồn tại.

Đôi tay lớn, đầy vết chai do chiến đấu — giờ gầy đi một chút, nhưng những vết sẹo dài ngắn vẫn còn nguyên.

Cậu nhìn mình mà cảm giác như đang nhìn vào một cái bóng khác — hoặc tệ hơn, nhìn vào đúng bản chất của mình.

Một nô lệ.

Cậu nghiến răng, vị máu lạnh buốt lan trong miệng.

Rune.

Cậu gọi thầm, như đang tìm một cọng rơm giữa sa mạc.

Một lớp ánh sáng mờ hiện lên trong võng mạc cậu, từng ký tự run rẩy giữa gió tuyết:

Name: Helion.

True Name: —

Rank: Aspirant.

Soul Core: Dormant.

Memories: —

Echo: —

Atributes:

- [Định Mệnh]: Có những người sinh ra để trôi theo dòng chảy, còn ngươi là tảng đá chắn ngang dòng sông.

Định mệnh quan tâm đến ngươi một cách đặc biệt.

Ngươi sẽ gặp những điều không thể ngờ tới, dù là phước lành hay tai ương.

Nhưng thường là tai ương.

- [Dấu Ấn Thần Chú]: Kết nối với Thần Chú Ác Mộng.

- [Vật Hiến Tế]: Máu của ngươi mang hương vị mà các Vị Thần ưa thích.

Aspect: [Nô Lệ].

Aspect Description: [Nô Lệ là một kẻ vô dụng với không khả năng nào đáng kể.]

Cậu nhìn vào các dòng chữ.

Rồi cậu bật cười — một tiếng cười khan khô, lẫn vào tiếng gió như một vết nứt trong đêm.

"Định mệnh...

Tuyệt.

Như thể đời mình chưa đủ tệ."

Lớp bảng Rune tan vào bão.

Một tiếng rên khẽ, mong manh như sợi băng sắp gãy, kéo cậu giật mình quay lại.

Bên cạnh cậu, ông lão gầy trơ xương đang chao đảo dưới sức nặng của chính cái lạnh.

Thân hình ông nhẹ đến mức chỉ cần một cơn gió mạnh hơn là có thể cuốn phăng đi như một mảnh giẻ cũ.

Râu tóc bạc trắng của ông đã đông cứng, kết lại thành những sợi mảnh như gai thủy tinh.

Đôi mắt đục ngầu mở lớn, không chỉ vì sợ hãi, mà còn vì nỗi thống khổ của cái lạnh đang gặm dần vào tận xương tủy.

Mỗi hơi thở mà ông đẩy ra chỉ là một làn khói mỏng, run rẩy—như ngọn nến sắp tắt.

"Chàng trai... làm ơn..."

Ông lão khàn giọng, hơi thở đứt quãng như bị gió xé nát.

"Nếu dừng quá lâu... roi sẽ đến..."

Cậu đưa tay đỡ lấy khuỷu tay ông — không phải vì lòng trắc ẩn.

Chỉ vì nếu ông ngã xuống, xiềng xích nối giữa họ sẽ kéo cậu ngã theo, và cái roi kia không phân biệt ai vô tội hay không.

Một cái tên âm ỉ trồi lên trong tâm trí cậu, như được viết từ trước trong máu thịt thân xác này:

Caelum.

Một học giả bị lưu đày.

Một cái bóng của con người từng tồn tại.

Cậu còn chưa kịp hiểu thêm thì tiếng quát sắc như dao xé toạc tiếng gió.

"Nhanh lên nào!

Di chuyển!"

Kẻ đang dẫn đầu đoàn tù nhân — một kỵ sĩ mặc giáp đen bóng như vảy của một con thú dưới đáy vực — thúc con thú cưỡi dị dạng sáu chân tiến lên.

Sinh vật đó giống ngựa, nhưng cổ dài hơn, hàm răng lộ ra từ lớp da nứt nẻ, và những mảng vảy thô ráp phản chiếu ánh lửa như kim loại nguội lạnh.

Trên tay kỵ sĩ là một ngọn đuốc không thuộc về thế giới con người.

Ngọn lửa trên đó không bùng lên mà xoáy, co giãn như một mảnh mặt trời bị bóp méo ép vào một lồng giam bằng sắt.

Đó là thứ duy nhất mang chút hơi ấm — và cả sự đe dọa — trong địa ngục trắng này.

Valerius.

Trong đống ký ức không thuộc về mình, cậu nhận ra hắn: chiến binh mang danh nghĩa "danh dự".

Một kẻ tin rằng đoàn người bị trói này sẽ được đưa đến Đền Thờ để "cứu vương quốc khỏi Mùa Đông Vĩnh Cửu".

Cậu khẽ bật ra một tiếng cười ngắn, không ai nghe nhưng đầy chua chát.

Những kẻ tin rằng mình tốt đẹp, hoặc bị bẻ gãy dễ nhất...

Hoặc nguy hiểm nhất.

Cậu liếc về phía sau.

Một gã thanh niên có đôi mắt luôn đảo liên hồi đang bám sát ngay sau lưng cậu.

Kael.

Ánh nhìn của hắn bám chặt vào đôi giày rách nát của ông già Caelum như một con thú đói nhìn thấy miếng mồi cuối cùng giữa mùa đông tồi tệ.

Mỗi bước ông già khuỵu xuống là ánh mắt Kael lại lóe lên — thứ ánh sáng trần trụi của kẻ đang tính toán thời điểm một người trút hơi thở cuối cùng để nhặt sạch những gì còn sót lại.

Cậu biết ánh nhìn đó.

Ánh nhìn của kẻ đã quen đo đếm mạng người bằng giá trị đồ đạc.

Một tên trộm.

Một ông già đang cháy dần như than sắp tàn.

Một đội trưởng vẫn bám vào những ảo tưởng cuối cùng của mình.

Và cậu — kẻ mà Định Mệnh không ban phước, cũng không ruồng bỏ, mà chỉ đứng phía sau...

đẩy vào những con đường khốc liệt nhất.

Gió rít qua hẻm núi, sắc và lạnh như một lời cảnh báo.

Nó đem theo một mùi nồng nặc đến mức khiến cổ họng co thắt lại.

Không phải mùi tuyết.

Không phải mùi người.

Mà là mùi của xác chết đã nằm im trong đá lạnh quá lâu — thứ mùi se lạ của thịt đông cứng, trộn với một hơi thở cổ xưa hơn cả bạo phong đang thét gào quanh bọn họ.

Một cái gì đó sống dai, lạnh lẽo, và kiên nhẫn đến mức khiến cậu cảm giác như nó đã đứng đây từ trước khi con người biết sợ bóng tối.

Cậu căng người.

Thuộc tính [Fated] như đang rung lên trong xương cậu, cảnh báo thảm họa đang bò tới.

Đoàn người lê bước sâu hơn vào hẻm núi, như một đàn bóng ma nối đuôi nhau đi vào miệng một con thú khổng lồ đang há rộng trong đêm tối.

Mỗi bước chân như bị hút vào cái vực đen giữa hai vách đá — thứ chỉ chờ khép lại để nghiền nát tất cả.

Họ không biết.

Nhưng cậu biết.

Cậu không định chết ở đây, không trong bão, không bị xé xác giữa đá và gió, không để thân thể mình trở thành cúng phẩm cho bất kỳ "sứ mệnh cao cả" nào mà thần thánh hay quái vật bịa ra.

Nếu cái Ác Mộng này muốn cậu bỏ mạng, nó sẽ phải chảy máu trước!

Cậu siết chặt tay, đỡ lấy ông lão Caelum, kéo ông tiến lên.

Sợi xích lạnh buốt giật căng theo từng bước, như một con rắn băng đang siết dần vào cổ tay cậu.

Nhưng cậu vẫn cứ kéo — kéo ông lão, kéo đoàn người, kéo cả số phận mình vào sâu hơn trong bão tuyết trắng vô tận.

Dưới ánh lửa méo mó phía trước, bóng cậu đổ dài trên băng, run rẩy nhưng không gãy.

Như thể chính mặt đất cũng đang theo dõi xem cậu sẽ gục xuống... hay sẽ cắn ngược lại.

Và cuộc hành trình băng giá bắt đầu như thế - trong tiếng gió gào rít, trong mùi tử khí lẩn khuất dưới lớp băng, và trong một lời thề không nói thành lời: Cậu sẽ sống sót.

Dù phải xé toạc cái đêm đông này để thoát ra.
 
(Ai - Shadow Slave Fanfic) Eclipse Walker
Chương 3: Tiếng Vọng Băng Giá


Thời gian ở vùng đất chết tiệt này không được đo bằng giờ hay phút, mà bằng nhịp đập đau đớn của những bước chân và tiếng kim loại va vào nhau lanh canh.

Một bước.

Hai bước.

Ba bước.

Mỗi lần nhấc chân lên khỏi lớp tuyết dày ngập gối là một cuộc chiến.

Cái lạnh không chỉ cắn vào da thịt; nó luồn sâu vào trong xương tủy, biến máu thành nước đá bùn, khiến phổi nóng rát như thể đang hít phải vụn thủy tinh.

Helion không lạ gì sự đau đớn.

Nhưng cái đau ở đây là sự im lặng.

Nó bào mòn ý chí con người một cách chậm rãi.

"Cậu trai trẻ..."

Tiếng gọi yếu ớt, đứt quãng vang lên bên cạnh, kéo Helion ra khỏi dòng suy nghĩ.

Helion quay đầu lại.

Ông già Caelum đang thở dốc, khuôn mặt tím tái nhăn nhúm lại như một tờ giấy cũ nát.

Sợi xích nối giữa cổ tay trái của Helion và cổ tay phải của ông ta đang căng ra hết cỡ.

Helion, với sải chân dài và sức vóc của một võ sĩ, vô tình đang kéo lê ông già đi như một bao tải hàng.

Helion dừng lại.

Cậu không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn xuống.

"Ta... ta xin lỗi," Caelum lắp bắp, đôi môi nứt nẻ run rẩy, cố gắng nặn ra một nụ cười hối lỗi.

"Đôi chân già nua này... nó không nghe lời ta nữa.

Ta đang làm chậm cậu lại."

Helion vẫn giữ im lặng, ánh mắt đen thẳm lướt qua cổ tay gầy guộc của ông lão.

Chiếc còng sắt lạnh buốt đã cứa nát lớp da mỏng manh, máu tươi rỉ ra và đông cứng lại thành những vệt đỏ thẫm trên nền tuyết trắng.

Thay vì quát mắng hay giục giã, Helion lùi lại một bước, làm chùng sợi xích.

Cậu cúi xuống, xé một mảnh vải từ gấu áo tơi rách rưới của mình, rồi cẩn thận lót vào giữa kim loại và cổ tay ông lão.

Caelum mở to mắt nhìn hành động đó.

Ông định rụt tay lại theo bản năng của một nô lệ sợ bị đánh đập, nhưng bàn tay to lớn, thô ráp của Helion giữ chặt lấy tay ông.

Chắc chắn, nhưng không đau đớn.

"Đừng cử động," Helion nói, giọng khàn đặc.

"Trừ khi ông muốn tay mình bị hoại tử và tôi phải chặt nó đi."

"Cảm... cảm ơn cậu," Caelum thì thầm, nước mắt ứa ra nơi khóe mắt đục ngầu vì xúc động.

"Ta tưởng... những người ở Đấu Trường chỉ biết cách bẻ gãy xương cốt."

Helion đứng thẳng dậy, phủi tuyết trên tay.

Cậu nhìn thẳng vào mắt ông già.

"Tôi bẻ gãy xương của kẻ thù, ông già ạ," Cậu đáp cộc lốc.

"Còn ông là hành lý của tôi.

Tôi giữ gìn đồ đạc của mình rất kỹ."

"Chà chà, cảm động đến phát khóc nhỉ?"

Một giọng nói rin rít, chua loét vang lên từ phía sau lưng họ, phá tan khoảnh khắc tĩnh lặng.

Helion liếc mắt qua vai.

Đó là Kael.

Gã thanh niên này có vóc dáng nhỏ thó, đôi vai so lại vì lạnh.

Hắn đi ngay sau Caelum, đôi mắt hẹp và đảo liên tục như mắt của loài gặm nhấm.

Kael không nhìn thẳng vào ai, ánh mắt hắn luôn dán vào những túi hành lý, những đôi giày, hay bất cứ thứ gì có giá trị trên người người khác.

Kael nhếch mép cười khẩy, để lộ hàm răng vàng ố lởm chởm.

Hắn hất hàm về phía Caelum.

"Mày phí sức làm gì với cái xác chết biết đi này hả, thằng to xác?"

Kael nói, giọng điệu đầy vẻ khiêu khích nhưng vẫn giữ khoảng cách an toàn.

"Nhìn lão xem.

Lão sẽ chết trước khi mặt trời lặn thôi.

Nếu tao là mày... tao sẽ 'vô tình' trượt chân và đẩy lão xuống vực.

Bớt đi một gánh nặng, đi nhanh hơn, sống lâu hơn."

Caelum rùng mình, co rúm người lại sau lưng Helion như một đứa trẻ sợ hãi trước con chó dữ.

Helion từ từ quay hẳn người lại đối diện với Kael.

Cậu không giận dữ.

Gương mặt phẳng lì như mặt hồ đóng băng, và chính điều đó mới đáng sợ.

"Nghe đây, Chuột nhắt," Helion nói, âm lượng không lớn nhưng đủ để át tiếng gió rít.

"Nếu ông già này chết, tao sẽ phải kéo theo cái xác của ông ấy.

Rất nặng."

Cậu bước tới một bước về phía Kael.

Kael giật mình lùi lại, vấp phải đống tuyết, nụ cười trên môi tắt ngấm, thay vào đó là vẻ sợ hãi lấm lét.

"Và nếu tao thấy mệt," Helion tiếp tục, cúi xuống thì thầm vào tai Kael, "tao sẽ cần một thứ gì đó mềm mại và ấm áp để lót giày.

Da của mày trông có vẻ vừa vặn đấy."

Kael nuốt nước bọt cái ực, mặt cắt không còn giọt máu.

Hắn gật đầu lia lịa, không dám ho he nửa lời, lủi thủi lùi ra sau.

Nhưng khi Helion quay đi, ánh mắt Kael lại lóe lên tia nhìn thù hận và toan tính.

Cứ đợi đấy, thằng khốn, hắn lầm bầm trong cổ họng.

Để xem mày cứu được ai.

"Nghỉ tại chỗ!

Chia khẩu phần ăn!"

Tiếng quát của Valerius vang lên như sấm nổ, cứu rỗi đôi chân rã rời của đoàn nô lệ.

Đoàn người đổ sụp xuống tuyết như những quân domino.

Valerius, với bộ giáp phủ đầy sương muối nhưng phong thái vẫn cố giữ vẻ uy nghiêm, đi dọc hàng người.

Hắn dừng lại trước nhóm ba người.

Gã Hiệp sĩ nhìn Caelum đang run cầm cập, rồi nhìn sang Helion đang ngồi thiền định điều hòa hơi thở.

"Các ngươi làm tốt lắm," Valerius nói, giọng hắn có chút lạc đi vì mệt mỏi, nhưng đôi mắt hắn sáng rực một niềm tin cuồng tín.

"Chỉ cần vượt qua hẻm núi này, Đền Thờ sẽ hiện ra.

Ánh sáng của Thần linh sẽ sưởi ấm chúng ta.

Mọi đau đớn này...

đều là thử thách của đức tin."

Helion mở mắt.

Cậu nhìn vào đôi mắt rực lửa của Valerius và nhận ra một điều: Gã này không nói dối.

Gã thực sự tin vào điều đó.

Và đó là thứ nguy hiểm nhất.

Valerius bẻ đôi miếng lương khô cứng ngắc.

Hắn đưa một nửa cho Caelum bằng cả hai tay, đầy trân trọng.

"Hãy ăn đi, nhà thông thái," Valerius nói nhẹ nhàng.

"Tri thức của ông cần được bảo tồn."

Sau đó, hắn ném phần còn lại cho Helion và một mẩu vụn cho Kael.

"Ăn nhanh lên.

Bóng tối đang đuổi theo chúng ta."

Ngay khi Valerius quay lưng, Kael nhét tọt mẩu bánh vào miệng, nuốt chửng mà không cần nhai như một con thú hoang.

Hắn liếm sạch vụn bánh trên ngón tay, rồi ngay lập tức, đôi mắt chuột của hắn xoay sang miếng bánh trên tay ông già Caelum.

Caelum đang cầm miếng bánh đá tảng đó, bất lực.

Ông đưa lên miệng định cắn, nhưng hàm răng lung lay của ông không thể nào xuyên thủng nó.

Nước mắt tủi nhục ứa ra trên gò má nhăn nheo.

"Chà chà..."

Kael trườn tới, giọng ngọt nhạt giả tạo đến buồn nôn.

"Khổ thân chưa kìa.

Răng rụng hết rồi à?

Này ông già, đưa đây tôi nhai hộ cho?

Hay là...

đổi lấy đôi giày của ông nhé?

Ông sắp chết rồi, cần giày làm gì nữa?"

Tay của Kael đã vươn ra, những ngón tay khẳng khiu bẩn thỉu chực chờ chộp lấy miếng bánh.

Bốp!

Một bàn tay chặn đứng cổ tay Kael.

Không phải chặn, mà là siết chặt như kìm sắt.

Kael kêu ré lên một tiếng đau đớn, ngước lên nhìn thấy khuôn mặt đằng đằng sát khí của Helion.

"Cút," Helion chỉ thốt ra một từ duy nhất.

Kael vội vã rụt tay lại, ôm lấy cổ tay tím bầm, lùi ra xa, miệng lầm bầm chửi rủa nhưng không dám nhìn thẳng vào mắt Helion nữa.

Helion quay sang Caelum, giật lấy miếng bánh từ tay ông lão.

"Cậu..."

Caelum hoảng hốt, tưởng rằng ngay cả người bảo vệ mình cũng đã quay lưng.

Nhưng Helion không ăn.

Cậu đặt miếng bánh vào giữa hai lòng bàn tay to lớn.

Mắt nhắm lại, hít một hơi thật sâu, vận dụng kỹ thuật điều khí mà cậu đã luyện tập hàng ngàn lần trong ngục tối để giữ ấm cơ thể.

Caelum quan sát trong kinh ngạc.

Ông thấy những đường gân trên tay Helion nổi lên, da đỏ dần, và một làn hơi nước mỏng bốc lên từ kẽ tay.

Ma sát và nhiệt lượng cơ thể dồn nén đang làm mềm miếng bánh.

Một lát sau, Helion mở mắt, bẻ vụn miếng bánh đã ấm, đưa lại cho ông già.

"Ăn đi," Helion nói, giọng dịu xuống đôi chút, không còn vẻ cục súc thường ngày.

"Và đừng để thằng ranh con kia lại gần ông nữa."

Caelum nhận lấy những vụn bánh, tay run run đưa lên miệng.

Ông vừa nhai vừa nhìn Helion chằm chằm, như thể đang nhìn một sinh vật lạ lùng nhất thế gian.

"Tại sao?"

Caelum hỏi khi đã nuốt xong miếng cuối cùng.

"Tại sao cái gì?"

"Tại sao cậu lại bảo vệ ta?

Ta là một gánh nặng.

Kael nói đúng, nếu không có ta, cơ hội sống của cậu sẽ cao hơn."

Helion tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, nhìn lên bầu trời đen kịt không một ánh sao.

"Ở cái hố phân nơi tôi lớn lên," Helion chậm rãi nói, ánh mắt xa xăm, "người ta giết nhau vì một đôi giày, bán đứng anh em vì một liều thuốc.

Tôi đã thấy những kẻ mạnh dẫm đạp lên kẻ yếu mỗi ngày."

Cậu quay sang nhìn Caelum, khóe môi nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy chua chát.

"Nhưng tôi ghét bọn chúng.

Tôi ghét cái cách thế giới này vận hành.

Cứu ông không phải vì tôi tốt bụng, ông già ạ.

Mà là vì tôi muốn chọc tức cái 'Định mệnh' chết tiệt này.

Nó muốn ông chết?

Tôi sẽ giữ ông sống.

Chỉ để chứng minh là nó sai."

Caelum im lặng một lúc lâu, rồi bật cười khùng khục.

Tiếng cười của ông nghe sảng khoái hơn hẳn mọi khi.

"Một kẻ nổi loạn," Caelum gật gù, đôi mắt già nua ánh lên vẻ tinh anh hiếm thấy.

"Cậu biết không, Helion?

Ta đã dành cả đời trong thư viện, đọc về những người anh hùng, những vị vua.

Nhưng chưa ai trong số họ có đôi mắt giống cậu.

Đôi mắt của một con sói không chịu đeo vòng cổ."

"Sách vở không giúp ông no bụng đâu," Helion hừ mũi.

"Nhưng nó giữ cho linh hồn ta không bị chết cóng," Caelum đáp trả, giọng đầy kiêu hãnh.

"Nếu chúng ta sống sót, ta sẽ dạy cậu đọc Cổ ngữ.

Một con sói biết đọc... chà, cả thế giới sẽ phải run sợ đấy."

Helion định đáp lại một câu mỉa mai gì đó, nhưng lời nói nghẹn lại trong họng.

Màn đêm ập xuống bất ngờ như một cái lồng sắt sập cửa.

Gió ngừng thổi.

Sự im lặng tuyệt đối bao trùm thung lũng.

Không còn tiếng bước chân, không còn tiếng thở.

Ở góc đằng kia, Kael đang lúi húi định cạy khóa còng tay bỗng nhiên cứng đờ người.

Hắn ngẩng đầu lên, mũi hít hít vào không khí.

Khuôn mặt hèn hạ của hắn chuyển sang màu trắng bệch của sự kinh hoàng tột độ.

"Mùi... mùi tanh..."

Kael lắp bắp, răng va vào nhau cầm cập.

Cùng lúc đó, [Định Mệnh] trong lồng ngực Helion giật nảy lên, gửi một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, khiến tóc gáy cậu dựng ngược.

Những ngọn đuốc của lính canh bắt đầu chuyển màu.

Từ vàng cam sang xanh lét, rồi lụi tàn dần như bị hút cạn sự sống.

"Cậu... cậu có thấy không?"

Caelum bám chặt lấy cánh tay Helion.

"Bóng tối... nó đang di chuyển."

Helion đứng phắt dậy, kéo ông già lên theo.

Cậu nhìn thấy Valerius rút kiếm, ánh lửa trên thanh kiếm lập lòe yếu ớt như ngọn nến trước gió bão, nhìn thấy Kael đang cố chui rúc vào giữa đám đông nô lệ, sẵn sàng dùng bất cứ ai làm lá chắn thịt.

Và từ trong màn đêm vô tận đó, những đôi mắt xanh lét bắt đầu mở ra.

"Đừng rời tôi nửa bước, ông già," Helion gầm gừ, hạ thấp trọng tâm, đôi tay nắm chặt sợi xích sắt — vũ khí duy nhất của mình lúc này.

"Và Kael..."

Kael ngẩng đầu lên, run rẩy.

"Nếu mày dám chạy loạn làm vướng chân tao," Helion nói, mắt dán chặt vào bóng tối đang ập đến, "tao sẽ bẻ gãy chân mày trước khi lũ quái vật kịp chạm vào mày."

Cơn ác mộng thực sự đã bắt đầu.
 
(Ai - Shadow Slave Fanfic) Eclipse Walker
Chương 4: Bữa Tiệc Của Màn Đêm


Sự tấn công không bắt đầu bằng một tiếng gầm xung trận hào hùng.

Nó bắt đầu bằng âm thanh của sự giòn gãy.

Rắc.

Âm thanh khô khốc vang lên ngay bên cạnh Helion, sắc lẹm giữa tiếng gió rít gào.

Nó nghe giống như tiếng một cành cây khô bị ai đó bẻ gập, nhưng Helion biết rõ ở cái nơi chó chết này làm gì có cây.

Cậu quay phắt lại.

Người nô lệ đứng bên trái — một gã đàn ông trung niên gầy gò, người vừa mới đây còn đang rên rỉ vì cơn sốt — giờ đã im bặt.

Gã vẫn đứng đó, nhưng cái đầu của gã đã ngoặt sang một bên với một góc độ phi lý.

Trên lưng gã, một thứ gì đó đang bám chặt.

Helion nheo mắt, căng hết tầm nhìn qua màn đêm dày đặc và bão tuyết cuồng nộ.

Trước mặt cậu là một sinh vật bằng kích thước một con chó sói khổng lồ, nhưng mỗi tỉ lệ, mỗi chi tiết trên cơ thể nó đều là một sự báng bổ đối với tự nhiên.

Không da, không lông, chỉ là bộ khung xương khẳng khiu trắng nhợt, được bao bọc bởi những thớ cơ trong suốt như băng đen, lấp lánh dưới ánh đèn bão tuyết.

Trong lồng ngực trống hoác, một đốm sáng xanh lam nhấp nháy đều đặn, như nhịp tim đã chết của chính sinh vật này.

Nó di chuyển bằng bốn chân, mỗi bàn chân kết thúc bằng móng vuốt dài ngoằng, cong vút như lưỡi câu, cắm sâu vào vai người nô lệ không kịp phản kháng.

Mõm dài đầy răng kim nhọn hoắt cắm phập vào cổ họng nạn nhân, nhưng không có máu phun ra.

Sinh vật này không uống máu.

Nó hút nhiệt, hút hơi ấm sống còn.

Helion chứng kiến làn da của gã đàn ông chuyển từ tím tái sang xám ngoét, rồi trắng bệch như sáp nến, chỉ trong vài nhịp thở.

Con quái vật ngẩng đầu, đôi mắt xanh lét vô hồn dán chặt vào ánh mắt Helion.

Nó rít lên, âm thanh như kim loại cào vào kính, khiến cậu giật mình, và rồi buông gã đàn ông xuống.

Nhưng xác người không rơi mềm nhũn.

Choang.

Cơ thể vỡ tan thành hàng trăm mảnh vụn đông cứng, giống như một bức tượng băng bị đập nát.

Một cánh tay lăn đến ngay dưới chân Helion, những ngón tay vẫn co quắp, run rẩy, như còn giữ chút dư âm của sự sống vừa bị hút cạn.

Gió bão lùa qua khe hở, gợn lên từng âm thanh rùng rợn của băng vỡ và cơ thể cứng đơ, khiến cảnh tượng trở nên sống động, vừa kinh hoàng vừa ám ảnh đến tột cùng.

Caelum hét lên một tiếng thất thanh, lùi lại phía sau, vấp phải sợi xích và ngã dúi dụi.

"Kẻ địch!!!

Bên sườn trái!!"

Tiếng hét của Valerius xé toạc màn đêm.

Thanh kiếm của gã Hiệp sĩ bùng lên ngọn lửa cam rực rỡ, soi sáng một cảnh tượng mà có lẽ cả đời này Helion cũng không quên được.

Bóng tối xung quanh họ đang chuyển động.

Không phải một con.

Không phải mười con.

Hàng trăm đôi mắt xanh lét đang nhấp nháy trong màn đêm, bao vây lấy đoàn lữ hành từ mọi hướng.

Những cái bóng xương xẩu, khẳng khiu đang trườn bò trên vách núi, lẩn khuất dưới gầm xe, và nhảy chồm chồm trên nền tuyết.

Frost Scavengers.

"Phòng thủ!

Lập vòng tròn bảo vệ!"

Valerius gầm lên, lao về phía con quái vật gần nhất.

Nhưng mệnh lệnh của hắn chìm nghỉm trong sự hỗn loạn.

Đám nô lệ, vốn đã kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần, vỡ trận ngay lập tức như một đàn cừu bị dồn đến bước đường cùng.

Nỗi sợ hãi nguyên thủy — thứ bản năng tồn tại từ thuở con người còn bò trên bùn — trào lên, nuốt chửng mọi lý trí.

Họ la hét, xô đẩy, giẫm lên nhau, cố gắng chạy trốn vào giữa đội hình lính canh, như thể lưỡi kiếm của con người còn dễ chịu hơn nanh vuốt của đám quái vật đang tràn tới.

Nhưng những sợi xích sắt nặng nề quấn quanh tay chân họ đã biến cả đoàn thành một búi dây tuyệt vọng.

Một người lao sang trái.

Người kế bên hoảng loạn chạy sang phải.

Sợi xích nối giữa họ căng bật lên—

RẦM!

Cả hai bị giật ngã dúi dụi vào băng đá, và trong khoảnh khắc họ nằm xuống, lũ Scavengers ập vào như một đàn thú săn mồi được thả khỏi dây xích.

Đó không phải một cuộc tấn công.

Đó là một bữa tiệc buffet.

Helion kịp nhìn thấy một người phụ nữ bị ba con quái vật đè xuống.

Chúng không cắn xé thịt ngay.

Chúng tranh nhau xiên răng vào cơ thể cô, cắm sâu từng chiếc răng băng lạnh vào da thịt.

Tiếng cô ta thét lên xuyên qua bão tuyết—tiếng gào xé phổi khi máu trong người vừa sôi lên vì sốc nhiệt, rồi lập tức đông cứng lại.

Một con khác, đói hơn hoặc độc ác hơn, ngoạm móng vuốt vào lồng ngực cô và xé toạc ra, moi lấy trái tim đang đóng băng giữa chừng.

"Cứu!

Cứu tôi với!"

"Làm ơn!

Ai đó—!"

"Mẹ ơi!"

Tiếng kim loại quất vào nhau.

Tiếng xương gãy răng rắc.

Tiếng gào thét bị cắt nửa chừng khi cổ họng đông cứng.

Tất cả hòa lẫn vào tiếng gió bão rít gào... tạo thành một bản giao hưởng của địa ngục Băng Tuyết.

Helion quay phắt lại.

"Đừng có đứng đần ra đó!

ĐỨNG DẬY!"

Cậu túm lấy cổ áo Caelum, xốc ông già lên khỏi mặt băng như kéo một cái xác sắp cứng lại.

Caelum run lẩy bẩy, khuôn mặt trắng bệch, môi tím ngắt.

"Chúng... chúng đông quá...

Chúng ta chết chắc rồi..."

Đằng xa, những ánh mắt xanh lét của lũ Scavengers loé lên giữa màn tuyết, từng con một, từng cái bóng một, đang lùi lại rồi lao tới trong những đường cong kỳ quái như gãy khúc.

Bão tuyết gào rít.

Quái vật hú lên.

Và cái chết tràn đến nhanh như gió lạnh xuyên qua da thịt.

Vút.

Một bóng đen lao tới từ phía sau lưng Caelum.

Helion không kịp suy nghĩ.

Không vũ khí, không sự chuẩn bị — chỉ còn bản năng nguyên thủy.

Cậu xoay người, dùng vai húc mạnh vào Caelum, đẩy ông già lảo đảo sang một bên.

Con Scavenger vồ hụt.

Móng vuốt của nó quét qua vai áo Helion, xé toạc lớp vải bao tải, để lại ba vết cào sâu hoắm trên bắp tay.

Máu trào ra, nhưng không đau rát; thay vào đó, Helion chỉ cảm nhận cái lạnh buốt cắt da, nọc độc băng giá của quái vật bắt đầu lan vào cơ thể, làm mạch máu tê dại.

Nó tiếp đất bằng bốn chân, quay đầu lại ngay lập tức, nhe nanh rít lên như muốn xé nát không khí.

"Mày muốn ăn tao à?"

Helion gằn giọng, đôi mắt đen láy cháy lên một luồng điên cuồng.

"Răng mày có đủ cứng không?"

Cậu quấn sợi xích sắt lỏng lẻo quanh nắm đấm phải, biến thành một lớp găng tay thô sơ, lạnh như băng.

Khi con quái vật nhảy bổ lần nữa, Helion không lùi bước, thay vào đó hạ thấp trọng tâm, luồn người dưới bụng nó như một con mèo săn mồi.

Tay trái tóm lấy chân sau khẳng khiu, tay phải bọc xích đấm thẳng vào phần bụng mềm duy nhất chưa bị xương bọc.

BỐP!

Cú đấm mang theo toàn bộ sức nặng cơ thể và cơn giận dữ của Helion xuyên thủng lớp cơ băng giá.

Con Scavenger rú lên, quẫy đạp điên cuồng.

Helion gầm lên, vận toàn bộ cơ bắp quật con thú xuống nền đá cứng.

Rắc.

Xương sống của nó gãy đôi.

Con Scavenger giãy đành đạch vài cái rồi nằm im, đốm sáng xanh trong lồng ngực tắt lịm, như một ngọn đèn chết giữa địa ngục băng giá.

Helion thở hồng hộc, nhổ một bãi nước bọt lẫn máu xuống xác con quái vật.

Nhưng cậu không có thời gian ăn mừng.

Bão tuyết vẫn rít, lũ Scavengers khác đang tiến tới, và cái chết chưa từng xa rời đoàn tù nhân một bước nào.

Cách đó không xa, đám lính canh đang chật vật giữ vững đội hình.

Những ngọn giáo và khiên chắn của họ tỏ ra kém hiệu quả trước sự linh hoạt của lũ Scavengers.

Một người lính trẻ bị một con quái vật nhảy lên lưng, cắn vào gáy.

Anh ta ngã xuống, làm hổng một lỗ trong hàng phòng thủ.

Ngay lập tức, ba con khác tràn vào qua lỗ hổng đó, lao thẳng về phía đám nô lệ đang co cụm.

Và đó là lúc Helion nhìn thấy Kael.

Gã chuột nhắt đang nằm rạp dưới gầm một chiếc xe chở hàng bị lật.

Hắn run như cầy sấy, tay ôm đầu.

Nhưng khi một con Scavenger lao tới vồ lấy một nô lệ đang bị thương gần đó, Kael nhìn thấy cơ hội.

Người nô lệ kia, một gã đàn ông gầy gò, đang cố gắng rút con dao găm cắm trên xác một người lính chết trận.

Gã vừa chạm tay vào cán dao thì bị con quái vật cắn vào chân, lôi đi xềnh xệch.

"Cứu!

Cứu tôi!

Ai đó!"

Gã gào lên, tay vẫn nắm chặt con dao, hướng về phía Kael đầy hy vọng.

Kael lao ra.

Nhưng hắn không lao ra để cứu người.

Hắn đạp mạnh vào mặt gã nô lệ đang bị thương.

"Buông ra!"

Kael rít lên.

Cú đạp khiến gã nô lệ choáng váng, tay lỏng ra.

Kael giật lấy con dao găm, rồi nhanh như cắt lùi lại vào bóng tối, để mặc gã nô lệ kia bị con quái vật lôi vào màn đêm, tiếng la hét tắt dần trong tiếng nhai rau ráu ghê rợn.

Helion chứng kiến tất cả.

Máu trong người sôi lên.

Thằng rác rưởi.

Nhưng cậu không thể làm gì được Kael lúc này.

Số lượng quái vật đang tăng lên.

Chúng không chỉ tấn công, chúng đang bao vây.

"Tập hợp lại!

Đừng chạy lẻ tẻ!"

Valerius gào lên.

Gã Hiệp sĩ đang chiến đấu như một con sư tử bị vây hãm.

Thanh kiếm lửa của hắn vung lên như một cơn bão, mỗi nhát chém đều để lại một vệt sáng cam rực rỡ, cắt đôi lũ quái vật băng.

Áo giáp của hắn đã bị cào rách tả tơi, máu chảy đầm đìa, nhưng hắn vẫn đứng vững, che chắn cho một nhóm phụ nữ và trẻ em phía sau.

Tuy nhiên, sức mạnh của hắn cũng có giới hạn.

Những ngọn đuốc xung quanh bắt đầu lụi tàn nhanh chóng.

Ánh sáng — vũ khí duy nhất khiến lũ Scavengers e dè — đang biến mất.

Bỗng nhiên, tất cả lũ quái vật đồng loạt dừng lại.

Chúng không tấn công nữa.

Những con đang cắn xé xác chết cũng ngẩng đầu lên.

Chúng rên rỉ, lùi lại phía sau, ép mình sát xuống mặt đất, run rẩy như những con chó gặp phải hổ dữ.

Sự im lặng ập xuống thung lũng một lần nữa.

Nhưng lần này, nó nặng nề hơn gấp bội.

Nhiệt độ giảm sâu đến mức không tưởng.

Helion cảm thấy lông mi của mình đóng băng dính chặt vào nhau.

Hơi thở của cậu trở nên khó khăn, như thể không khí đã đông đặc lại.

Từ phía cuối hẻm núi, nơi bóng tối dày đặc nhất, một tiếng bước chân vang lên.

Thịch... thịch...

Chậm rãi.

Ung dung.

Như thể cả bão tuyết, cả không gian, đều phải nhường đường cho nó.

Một bóng đen khổng lồ tách ra khỏi màn đêm.

Nó cao gần ba mét, dáng vóc con người nhưng bị kéo dài, kéo căng đến mức dị thường, như một cơn ác mộng được khắc hình.

Toàn thân nó đen tuyền, nhẵn thín, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ những tàn lửa đang chết dần.

Nhìn từ xa, nó như được tạc từ obsidian nóng chảy, nguội dần và hóa cứng trong bóng tối.

Khuôn mặt?

Không có khuôn mặt.

Không mắt, không mũi, không miệng.

Chỉ một khe nứt dài chạy dọc từ trán xuống cằm, từ đó tỏa ra làn khói trắng lạnh lẽo, bốc lên như hơi thở của tử thần.

Hai cánh tay dài quá khổ buông thõng xuống tận đầu gối, những ngón tay nhọn hoắt như những mũi khoan, sẵn sàng khoan thủng mọi thứ sống còn chạm vào chúng.

Pale Shepherd.

Kẻ Chăn Cừu Nhợt Nhạt.

Nó đứng giữa đống xác chết, giữa máu và bão tuyết, mà trên mình không dính một giọt máu.

Sự uy nghiêm của nó không phải từ cơ bắp hay sức mạnh, mà từ một quyền năng chết chóc, đơn giản nhưng tuyệt đối.

Một người lính, có lẽ vì sợ đến mất trí, hét lên và phóng lao thẳng vào nó.

Ngọn lao bay xé gió, nhắm thẳng vào ngực con quái vật.

Nhưng khi mũi lao còn cách khoảng một mét, nó dừng lại.

Không phải vì chạm phải vật gì, mà là dừng lại.

Động năng của ngọn lao biến mất.

Cán gỗ vỡ vụn thành bụi phấn.

Đầu kim loại rơi xuống, nổ vụn như thủy tinh.

Con Pale Shepherd hơi nghiêng đầu, như tò mò.

Nó giơ một ngón tay về phía người lính.

Không tia năng lượng, không ánh sáng hay lửa.

Chỉ đơn giản là... nhiệt độ quanh người lính biến mất.

Anh ta đứng khựng lại, mắt mở to, miệng há hốc định hét nhưng không một âm thanh nào thoát ra.

Da anh ta chuyển sang màu xám tro, rồi đen sì, cứng đờ.

Trong tích tắc, anh ta biến thành một bức tượng băng đen tuyệt đối, đứng sừng sững giữa bão tuyết.

Một cơn gió nhẹ lùa qua.

Bức tượng đổ sụp, vỡ tan thành hàng ngàn mảnh vụn lấp lánh trên nền tuyết trắng, phản chiếu ánh sáng yếu ớt như những mảnh thủy tinh chết chóc rải đầy đất.

Không gian vẫn yên lặng.

Nhưng cảm giác... cái chết đã đi qua đây vẫn còn tồn tại, nặng nề, lạnh buốt, áp chế tất cả.

Caelum nấc lên một tiếng, che miệng lại để không hét lên.

Valerius lùi lại một bước, thanh kiếm lửa trên tay hắn — niềm tự hào của hắn — giờ chỉ còn là một ngọn nến leo lét sắp tắt trước cơn bão.

"Nó... nó ăn ánh sáng..."

Valerius thì thào, giọng nói tràn ngập sự tuyệt vọng.

Con Pale Shepherd bắt đầu bước tới.

Nó không đi nhanh.

Nó không cần phải nhanh.

Nó biết tất cả những sinh vật ở đây đều là thức ăn của nó.

Nó đi qua xác một con Scavenger.

Con quái vật nhỏ bé co rúm lại, và khi bóng của Shepherd lướt qua, con Scavenger tan chảy ra thành một vũng nước đen ngòm, rồi bốc hơi vào hư vô.

Nó hấp thụ ngay cả đồng loại của mình.

"Chạy..."

Valerius hét lên, giọng lạc đi.

"CHẠY VỀ PHÍA KHE NÚI!

NGAY LẬP TỨC!"

Đó không phải là mệnh lệnh chiến thuật.

Đó là tiếng hét của sự tan rã.

Đoàn người vỡ òa.

Không còn hàng lối, không còn ai quan tâm đến ai.

Tất cả giẫm đạp lên nhau để chạy về phía khe nứt hẹp giữa hai vách núi phía xa.

Helion xốc nách Caelum lên.

Ông già đã mềm nhũn vì sợ hãi.

"Đứng dậy!

Chạy đi!"

Helion gầm vào mặt ông lão, tát mạnh vào má ông ta để ông ta tỉnh táo lại.

Cậu kéo ông già chạy thục mạng.

Nhưng sợi xích chết tiệt vẫn còn đó, và đám đông hỗn loạn đang cản đường họ.

Một bàn tay lạnh lẽo thò ra từ dưới tuyết, nắm chặt lấy cổ chân Helion.

Cậu nhìn xuống.

Là một nô lệ đã bị cụt nửa người, ruột gan lòi ra ngoài đóng băng cứng ngắc, nhưng vẫn còn thoi thóp.

"Cứu...

đừng bỏ tôi..."

Gã thều thào, móng tay cào vào da thịt Helion.

Helion nhìn gã.

Rồi nhìn con Pale Shepherd đang lừ lừ tiến tới phía sau.

Con quái vật vung tay, quét ngang một đường.

Năm người lính đứng chặn đường nó bị cắt đôi người ngọt xớt như cắt đậu phụ.

Máu của họ thậm chí còn không kịp phun ra.

Không có chỗ cho lòng thương hại.

Helion nghiến răng, dậm mạnh gót chân vào mặt gã nô lệ đang bám lấy mình.

Tiếng xương mũi gãy vụn vang lên.

Bàn tay kia buông ra.

"Xin lỗi," Helion lầm bầm, rồi tiếp tục chạy.

Nhưng định mệnh trớ trêu chưa buông tha.

Khi cậu vừa chạy được vài bước, một bóng đen khổng lồ đổ ập xuống đầu.

Con Pale Shepherd đã chán trò đi bộ.

Nó vừa thực hiện một cú nhảy phi thường, vượt qua đầu hàng lính canh và đáp xuống ngay giữa đám đông nô lệ đang bỏ chạy.

Và Helion đang đứng ngay trong tầm với của nó.

"Helion!

Coi chừng!"

Caelum hét lên, giọng xé toạc cổ họng.

Helion ngẩng đầu lên.

Một bàn tay đen tuyền khổng lồ đang giáng xuống.

Nó không nhanh, nhưng áp lực nó tạo ra khiến Helion cảm thấy như mình đang bị chôn sống dưới đáy đại dương.

Cậu không thể né.

Sợi xích đang vướng vào xác chết bên cạnh.

Trong khoảnh khắc sinh tử đó, thời gian dường như trôi chậm lại.

Helion nhìn thấy Valerius đang bị vây bởi lũ Scavenger.

Cậu nhìn thấy Kael đã lẩn vào khe núi, quay đầu lại nhìn với ánh mắt hả hê.

Mình sẽ chết ở đây sao?

Không.

Cơn giận bùng nổ át đi nỗi sợ.

Helion gầm lên một tiếng man dại.

Cậu không đỡ đòn, cũng không chịu chết.

Cậu giơ cả hai tay lên, sợi xích sắt căng ngang qua đầu.

ẦM!

Bàn tay của Shepherd đập vào sợi xích.

Sức nặng ngàn cân ép xuống.

Helion nghe thấy tiếng xương bả vai mình kêu rắc.

Máu phun ra từ miệng.

Cậu khuỵu gối xuống, lún sâu vào trong tuyết.

Nhưng sợi xích... sợi xích đã chịu phần lớn lực sát thương.

Và dưới sức ép kinh hoàng đó, mắt xích yếu nhất — thứ đã giam cầm cậu suốt thời gian qua — không chịu nổi nữa.

KENG!

Sợi xích đứt đôi.

Lực phản chấn hất văng Helion đi như một con búp bê vải. cậu bay đập vào vách đá cách đó mười mét, trượt xuống, để lại một vệt máu dài.

Đầu óc quay cuồng.

Tầm nhìn mờ đi.

Cậu ho ra một ngụm máu tươi lợn cợn những mảnh nội tạng nhỏ.

Nhưng khi nhìn xuống tay mình.

Sợi xích nối với Caelum đã biến mất.

Chỉ còn lại một đoạn xích ngắn lủng lẳng trên cổ tay.

Cậu đã tự do.

Helion lồm cồm bò dậy, lảo đảo.

Cậu nhìn thấy Caelum đang nằm cách đó không xa, mặt úp xuống tuyết, bất động.

Con Pale Shepherd đang quay mặt về phía ông già, tò mò vươn tay ra.

Helion nhìn về phía khe núi an toàn.

Cậu có thể chạy.

Xích đã đứt.

Cậu đã tự do.

Nhưng rồi đôi mắt của cậu va phải Kael ở trong khe núi.

Gã chuột nhắt đang quan sát, và nở một nụ cười mỉa mai.

Nụ cười đó châm ngòi cho quả bom trong đầu Helion.

Chạy trốn để trở thành một con chuột giống mày ư?

Helion gầm lên, chộp lấy một đoạn xích gãy sắc nhọn dưới đất.

Cậu lao ngược trở lại địa ngục.

"Này!

Đồ cục phân đen sì!"

Helion hét lớn, ném mạnh đoạn xích vào mặt con quái vật.

Mảnh kim loại cắm phập vào khe nứt trên mặt con Shepherd.

Nó không đau, nhưng nó bị xúc phạm.

Con quái vật quay đầu lại, bỏ qua ông già sắp chết, hướng cái khe nứt vô hồn đó về phía Helion.

"Đúng rồi," Helion cười, máu chảy đỏ ròng ròng trên hàm răng trắng bệch.

"Nhìn bố mày đây này."

Cậu lao tới, trượt người trên tuyết, túm lấy cổ áo Caelum và lôi ông già xềnh xệch về phía khe núi.

"Valerius!

Làm gì đi chứ!"

Helion gào lên với tên Đội trưởng đang đứng ngẩn ngơ gần đó.

Valerius bừng tỉnh.

Hắn nhìn con quái vật đang lao tới, rồi nhìn vách núi tuyết phủ đầy băng phía trên đầu nó.

"Sụp đổ đi!"

Gã Hiệp sĩ dồn toàn bộ chút năng lượng cuối cùng vào thanh kiếm, phóng ra một lưỡi kiếm lửa cắt ngang vách núi.

Ầm ầm ầm!

Hàng tấn tuyết và đá lở đổ ập xuống.

Con Pale Shepherd bị chôn vùi trong chốc lát.

Bụi tuyết mù mịt che khuất tầm nhìn.

Helion dùng hết sức bình sinh ném Caelum vào trong khe nứt, rồi chính mình cũng lăn vào theo ngay trước khi những tảng đá lớn lấp kín lối vào.

Bóng tối bao trùm.

Tiếng gầm rú của con quái vật vang lên ầm ĩ bên ngoài, nhưng nó bị chặn lại bởi bức tường đá lở.

Họ nằm đó, trong bóng tối chật hẹp của khe núi.

Helion, Caelum, Valerius, và Kael.

Helion nằm ngửa, thở dốc như một cái bễ rách.

Cậu quay sang nhìn Kael.

Gã chuột nhắt đang ngồi co ro trong góc, tay nắm chặt con dao găm vừa cướp được, nhìn Helion bằng ánh mắt kinh hoàng tột độ, như thể vừa nhìn thấy một con quái vật còn đáng sợ hơn cả thứ bên ngoài.

Helion nhếch mép cười, rồi nhổ một bãi nước bọt lẫn máu về phía Kael.

"Tao đã bảo rồi," Helion thều thào.

"Tao sống... chỉ để chọc tức bọn mày."
 
Back
Top Bottom