Tiểu Hắc là một đứa trẻ mồ côi, không bao giờ biết đến tình yêu thương của gia đình.
Anh đã sống trong cô nhi viện từ nhỏ, nơi mà mọi thứ luôn luôn lạnh lẽo, tẻ nhạt.
Những đứa trẻ ở đó có những kỷ niệm khác nhau, nhưng Tiểu Hắc không bao giờ có thể hòa nhập.
Cậu không cần bạn bè, không cần người thân, chỉ cần một thứ duy nhất – sự sống sót.
Lớn lên trong cô nhi viện, Tiểu Hắc nhanh chóng học được cách tách biệt cảm xúc khỏi lý trí, cách giữ mình an toàn trong một thế giới đầy rẫy những nguy hiểm.
Anh quan sát, học hỏi và không bao giờ cho phép mình yếu đuối.
Khi anh tròn 18 tuổi, cái ngày mà người ta thường cho là trưởng thành, Tiểu Hắc đã quyết định ra khỏi cô nhi viện, không phải để tìm kiếm tình yêu hay sự quan tâm mà để gia nhập vào một tổ chức bí ẩn.
Tổ chức này không chỉ chứa những kẻ giết người lạnh lùng, mà còn có những thám tử, sát thủ, và những ông trùm giang hồ.
Tiểu Hắc tìm thấy bản thân mình trong thế giới này, nơi mọi thứ đều có giá trị của nó.
Khi Tiểu Hắc tròn 21 tuổi, anh bước ra khỏi tổ chức với sự nghiệp và khả năng đã được tôi luyện.
Nhưng chưa kịp ổn định lại cuộc sống, một sự kiện xảy đến đã thay đổi hoàn toàn vận mệnh của anh.
Một buổi chiều, khi Tiểu Hắc đang di chuyển trên con đường vắng, một chiếc xe tải lao tới với tốc độ điên cuồng, không có dấu hiệu dừng lại.
Anh không kịp phản ứng, chỉ kịp cảm nhận được sức mạnh của cú va chạm, rồi tất cả trở nên mờ mịt.
Thế giới xung quanh anh dần tối dần, và rồi, bóng tối bao trùm hoàn toàn.
Khi anh tỉnh lại, cơn đau đầu khiến anh không thể nhớ nổi chuyện gì đã xảy ra.
Chỉ biết rằng anh đang nằm trên một chiếc giường lạnh lẽo, trong một căn phòng tối tăm, không có cửa sổ.
Không khí ngột ngạt, như thể mọi thứ đều bị giam giữ trong im lặng.
Tiểu Hắc chầm chậm đứng dậy, mắt anh dần quen với bóng tối, và khi nhìn quanh, anh nhận thấy một chiếc bàn gỗ mộc mạc, trên đó có một tờ giấy cũ kỹ.
"Ba căn phòng.
Mỗi căn phòng có một con quái vật.
Tìm ra manh mối để tìm ra ba mảnh ghép."
Anh nhìn quanh, nhận thấy mình không đơn độc.
Có đến 19 người khác cũng đang trong căn phòng này, mỗi người đều mang trên mình vẻ mặt căng thẳng, sợ hãi.
Tiểu Hắc lặng lẽ quan sát, không nói một lời.
Anh đã quen với việc chỉ nhìn và nghe, không bao giờ vội vã hành động.
Anh biết rằng trong những tình huống thế này, sự bình tĩnh và tỉnh táo là yếu tố quyết định sống còn.
Chỉ một khoảnh khắc sau, có tiếng động phát ra từ một góc phòng.
Một người đàn ông, tóc bạc và mặt mày hốc hác, bước lên bàn, nắm lấy tờ giấy.
"Chúng ta phải làm gì đây?"
ông ta hỏi, giọng đầy lo lắng.
Mọi người quay lại nhìn nhau, những ánh mắt đầy sự hoài nghi và sợ hãi.
Tiểu Hắc không trả lời ngay.
Anh biết rằng những câu hỏi này không có giá trị ở đây.
Tất cả đều phải tự tìm ra câu trả lời cho chính mình.
Ba căn phòng, mỗi phòng chứa một con quái vật, và ba mảnh ghép.
Mỗi mảnh ghép có thể là chìa khóa giải quyết tất cả.
Nhưng Tiểu Hắc biết rằng trong những tình huống này, không phải tất cả mọi người đều nói thật.
Và một trong những người này, rất có thể, đang nói dối.
Anh nhớ lại những lần bị lừa dối trong tổ chức.
Những người ấy, luôn nói dối với vẻ mặt lạnh lùng, đôi khi là để che giấu âm mưu của mình.
Nhưng Tiểu Hắc biết rằng dù có giỏi giấu giếm thế nào, sự thật luôn luôn để lại dấu vết.