Khác Ai? |countryhumans Allvietnam|-xuyên không

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
331822463-256-k158793.jpg

Ai? |Countryhumans Allvietnam|-Xuyên Không
Tác giả: NongDiuLinh053
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

tác giả : Нонг Диу Линь
bìa truyện: Нонг Диу Линь (và là tranh tự vẽ )
giới thiệu một chút về phần mở đầu:
Từ khi VN đứng đầu đất nước thì cậu cứ ở trong phòng làm việc không ngừng nghỉ (làm giấy tờ đó), bỗng một ngày đẹp trời cậu ngất đi và...

đôi lời một chút trước khi đọc cái truyện (nhảm nhí ) này của tôi

•Nếu truyện không hợp khẩu vị thì mời bạn out chứ tôi không thích mấy thể loại vào truyện người ta rồi chê bai các kiểu đâu

•Truyện có thể nhạt nhẽo hoặc ngắn vì con tác giả lười

•Không có cp phụ

•Lưu ý: Việt Nam này hơi yếu đuối một tý nhưng trí thông minh vẫn nhiều hơn sức khỏe nhen

Cuối cùng: chúc mọi người đọc ( vui vẻ ) truyện một cách dễ chịu, không gây gổ với nhau

Bản quyền là cái não của tôi



vietnam​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • thằng này là con ai? - jeonglee
  • Ông là ai? Jules César
  • Hoa Tàn Hoa Để Cho Ai?
  • nếu cậu chưa từng tồn tại?
  • Ai? |Countryhumans Allvietnam|-Xuyên Không
    Chương I: Mở đầu


    Có vẻ bạn là một người lười biếng khi bỏ qua phần giới thiệu mà ấn luôn vào ô "đọc" nhỉ?

    ______________

    " Việt Nam... mắt em thâm quầng hết rồi..."

    " Nhưng đống giấy tờ..."

    " Không sao hết!

    Đông Lào sẽ lo nó.

    Còn bây giờ em cứ lên giường ngủ đi"

    " Vâng.."

    Cậu lết cái thân xác sắp hết sức của mình lên giường, bao lâu rồi cậu không nằm trên chiếc giường êm ái này nhỉ?

    Lâu quá, không nhớ nổi..

    Việt Nam từ từ nhắm đôi mắt của mình vào, quái lạ!

    Sao mãi không ngủ được?

    Những tiếng khóc và la hét của người dân vẫn thi thoảng ở bên tai khiến cậu khiến cậu không ngủ được

    Đành vậy, cậu đi xuống nhà và lục tất cả những chỗ mà cậu để thuốc ngủ, Việt Minh ngó từ bếp ra thấy cậu cũng không nói gì vì anh biết việc cậu em của anh có thể gặp ác mộng bất cứ lúc nào..

    Đang tìm thì bỗng đầu quay vòng vòng, ong lên khiến cậu còn suýt bị ngã, Đông Lào vừa lau nhà xong đi ngang qua cậu và thấy biểu hiện lạ đó

    Anh tiến lại gần cậu, định hỏi thì Việt Nam bất ngờ ngã vào lòng anh.

    Cậu càng thấy đau, chưa bao giờ thấy đau thế này, tầm nhìn đang bị bao phủ bởi một màu đen

    Đông Lào chợt thấy một dòng máu nhỏ chảy từ miệng cậu xuống khiến anh vội vã nói với Việt Minh đưa cậu đi viện

    Nhưng, họ không kịp rồi..

    Bác sĩ nói rằng cậu ăn thiếu chất và hay uống thuốc ngủ nhiều nên cơ thể dễ tổn thương

    Việt Minh ngồi bên giường bệnh, dùng tay nhẹ nhàng vuốt tóc cậu lên rồi hôn nhẹ lên trán của cậu

    " Anh yêu em rất nhiều..

    Việt Nam.

    Sao em bỏ đi mà chưa nói gì với anh vậy?"

    ________________

    Cũng muốn viết tiếp lắm nhưng mà não thì...

    Нонг Диу Линь
     
    Ai? |Countryhumans Allvietnam|-Xuyên Không
    Chương II: Cốt truyện


    Cơ thể bỗng nhẹ tâng, cơn đau từ từ biến mất.

    Việt Nam nhẹ nhàng mở mắt ra và thấy cái màu đen lúc nãy

    "..."

    "..."

    " Này!

    Ngài còn sức chứ?"

    " Ủa?

    Ngươi là ai mà nói chuyện thân thiết với ta vậy???"

    "Ơ--, à tôi quên!

    Ngài đã chết và được chọn để xuyên không sang một thế giới khác.

    Và tôi tên Lin, người sẽ đồng hành cùng ngài"

    Việt Nam nghe cái từ xuyên không thì nghĩ về mấy cái cuốn tiểu thuyết mà Nhật Bản tặng

    " Ý ngươi là ta lại phải nhập vai nam 8 rồi trả thù nữ 9 nữa hả?"

    " Nó gần giống như vậy, NHƯNG ngài vẫn sẽ phải làm nhiệm vụ mà tôi đưa ra.

    Nếu ngài không làm thì nó vẫn sẽ có hình phạt phù hợp với độ cần thiết của nhiệm vụ"

    Việt Nam sau khi nghe một tràng dài thì đứng hình mất mấy phút, một lúc sau thì hỏi tiếp:

    " Vậy.. cốt truyện là gì?"

    " Là như này:

    Nam phụ - Việt Nam là con của một gia đình Đại Nam không may bị vào tầm ngắm của các Nam chính, đến khúc giữa thì lại có một cô bạn vô tội của Việt Nam gia nhập hội của họ.

    Điều ngu người nhất của các nam chính là hiểu lầm nam phụ, Việt Nam trong này cũng bị tổn thưởng cảm xúc sau khi nghe gia đình của chính mình nói cậu là một thằng không giúp được gì ngoài việc hại người ta.

    Nguyên chủ đã nhốt mình trong phòng và không đi ra ngoài bằng đường nào, thậm chí còn đập cả cái camera trong phòng của mình để tránh bị cha nhìn."

    " Nguyên chủ này bị oan quá ="(//lau nước mắt//"

    " Vâng, nhiệm vụ không phải là trả thù nữ 9 nên ngài đừng lo, nhiệm vụ chính của ngài là làm rõ sự việc này và hốt luôn "một vài" nam chính"

    Việt Nam chưa kịp nói gì thì một ánh sáng chói lóa như ánh sáng của đảng phát sáng và từ từ hút cậu vào trong, trước khi bị cuốn vào hoàn toàn thì Việt Nam nghe được một câu

    " Chúc ngài may mắn, Việt Nam."

    Tích tắc, tích tắc

    Tích tắc, tích tắc

    " Ha!//giật mình tỉnh dậy//"

    Cậu đang ở đâu vậy, chỉ nhớ cái đoạn mình bị hút vào cái ánh sáng kia thôi.

    Hm?

    Bàn làm việc?

    Nguyên chủ sao không lên giường ngủ mà ngủ gục ngay đây vậy?

    " Là do cậu ấy làm quá sức, lí do là muốn chứng minh rằng mình có khả năng tự gánh vác mọi việc."

    " Ngươi từ đâu chui ra thế?"

    " tôi đồng hành cùng ngài nên chắc chắn phải đi cùng ngài rồi, với lại chưa có hình hài rõ ràng nên chỉ dám nói chuyện với ngài qua tâm trí thôi." (Ý ẻm là nói bằng suy nghĩ)

    " à..

    "

    " giờ ngài hãy làm nhiệm vụ của mình--"

    Giọng nói của cô bỗng ngắt ngay giữa chừng khiến Việt Nam không biết nhiệm vụ là gì.

    Lúc sau không thấy hồi âm thì cậu bỏ qua cái nhiệm vụ kia luôn

    Xem nào, trong phòng nguyên chủ khá sạch, mỗi tội cái thùng rác rất lộn xộn với mấy tờ giấy bị vò nát không thương tiếc.

    Tủ quần áo cũng không tệ như cậu nghĩ, dù nguyên chủ thích màu sáng nhưng cậu không chê (Việt Nam trong này thích màu tối hơn nha).

    " Ugh..

    đầu mình hơi choáng.."

    Cậu từ từ mở cửa, ngó sang hai bên xem xét, cả hai anh trai đều không muốn ở cạnh phòng nguyên chủ nhỉ?

    Việt Nam tiếp tục đi đến chỗ cầu thang, đi được gần nửa bậc thì đầu lại lên cơn khiến cậu cấu tay vào thành của cầu thang một chút, cắn răng đau đớn cố gắng chịu.

    Đại Nam đang ngồi ở sofa uống trà với đọc báo thì thấy bóng hình người nào đó ở cầu thang, lúc đầu cứ tưởng là Việt Minh nhưng lúc sau ông bỏ cái suy nghĩ đó vì ngoại hình nhỏ hơn..

    Khoan đã!

    Nhỏ hơn?..

    Đó chẳng phải là Việt Nam??

    Mấy ngày nay thằng nhỏ ra khỏi phòng rồi sao!!??

    Ông nhanh chóng bỏ tờ báo xuống , tầm nhìn rõ hơn rồi, đó là Việt Nam.

    Đại Nam nhanh chóng lại gần cậu hơn.

    Việt Nam một tay xoa đầu, tay còn lại bám vào tay cầm ở cầu thang, sắp không đứng vững nữa rồi!!

    Mắt cậu hoa lên, người run rẩy một chút.

    Cuối cùng, cậu thả tay chấp nhận rơi tự do xuống nền nhà, thân thể suýt chạm nền thì có người đỡ

    " Ai.. ai vậy?.."

    " L.. là cha!

    Là cha Đại Nam của con đây!!

    Tỉnh lại đi Việt Nam!!

    Việt Nam!!"

    "Tai mình.. tai mình ù lên, không nghe thấy gì nữa..."

    ______________________

    Đọc rồi đúng khô?

    Đọc rồi thì cho 1 sao đi? =Đ

    Ngày viết: 14/1/2023

    Ngày sửa: không có
     
    Ai? |Countryhumans Allvietnam|-Xuyên Không
    Chương III : Kí ức


    " Ngươi có nhất thiết phải làm vậy không?"

    " Hehe, xin lỗi ngài!

    Bây giờ tôi muốn ngài xem kí ức của nguyên chủ trước khi cậu ta tự nhốt mình vào phòng "

    Một cái bảng xanh dương hiện ra làm sáng một vùng trong khoảng không mày đen vô tận, nó không quá to, cũng không quá nhỏ, chỉ đủ để xem thôi.

    (Kí ức của nguyên chủ bắt đầu từ đây, con tác giả không biết viết như nào cho vừa lòng nữa nên có thể có vài đoạn tóm tắt ,có vài đoạn chi tiết)

    "Vivi, đó là ai vậy?"

    "A!

    Cuba, đây là Ninh Nhi!

    Bạn mới của chúng ta!"

    Cậu vui vẻ giới thiệu cô bạn mới kết của mình cho họ, khuôn mặt ấy rất vui vẻ khi có thêm một người bạn...

    .

    .

    .

    " Việt Nam!

    Cậu???"

    " Mọi người nghe tớ giải thích!!

    Tớ không hại cô ấy!

    Chỉ là--"

    " Còn chối!!

    Máu trên con dao kia chắc chắn là của Ninh Nhi.

    Cậu là một người bạn tồi..."

    Cậu không thể giải thích được nữa, cúi mặt xuống nghe họ chửi.

    Lúc sau, giọt nước mắt từ đâu chảy xuống nền nhà lạnh lẽo, họ làm gì thế này?

    Mau dỗ cậu đi?...

    .

    .

    .

    Quá sức chịu đựng rồi, đang ăn thì Việt Nam buông đũa, mọi người thì không ý kiến gì mà mặc kệ cậu.

    Việt Nam chạy thẳng lên phòng, đóng cửa một cái // Rầm!!// rõ lớn khiến anh ba giật mình mà buông đũa, tiếp theo là tiếng //lách cách// từ trên phòng của cậu, PHẢI!

    Cậu không muốn gặp mặt họ nữa, tổn thương quá rồi...

    (Đoạn này thì là kể về việc Đại Nam xem lại từng tối vào những ngày vắng Việt Nam nhen)|

    Đã được 3 ngày từ khi cậu nhốt mình trong phòng.

    Đại Nam trong lòng hơi ghét cậu nhưng vẫn mong muốn điều gì đó, hôm nay không biết vô tình hay cố ý mà ông vào phòng camera, ngẫm nghĩ một hồi mới quyết định ngồi vào ghế xem một chút

    " hay mình thử xem camera lúc buổi đêm xem? (Ý ổng là từ ngày VN tự nhốt mình trong phòng đó)"

    Ông tua lại đến lúc đó khá mất thời gian, lúc sau đã hoàn thành liền uống một ngụm nước rồi bắt đầu xem:

    .

    .

    "Chị Anny?

    Chị đâu rồi?"

    Cậu mò trong bóng tối mà không biết rằng cô hầu thân cận kia đang đùa cậu.

    Lúc cậu định òa khóc lên thì cô nhanh chóng bật điện rồi vỗ về cậu

    " Nào..

    Nam ngoan, chị chỉ trêu em một tí thôi mà.

    Với lại ông chủ không muốn ồn ào nên em đừng nháo!"

    " Hức.. dạ..."

    Hiện tại nhà bếp khá vắng, cũng đúng thôi bởi vì đây là ban đêm mà.

    Việt Nam nhìn cô hầu đang nấu thức ăn của mình mà nghẹn ngào nói:

    " Chị này.. nếu chị thân với em như vây.. liệu sau này chị có như họ không?

    Em sợ chị bỏ lắm, còn mỗi chị với một số bạn ngoài kia chơi với em thôi.."

    " ...

    Không bỏ."

    " Hả?"

    " Chị nhất định sẽ không bỏ em, dù bị tra tấn ở trong ngục dưới hầm đi chăng nữa."

    " Cảm ơn chị..."

    .

    .

    .

    (Tối thứ 2)

    " Sao hôm nay chị Anny làm lâu thế?"

    " Hì~, xin lỗi em!

    Chị quên đi mua đồ ăn,em ở phòng bếp đợi chị nha.

    Chắc quán vẫn chưa đóng cửa đâu"

    Cô vội cầm tiền, thay đồ rồi ra ngoài vì không muốn Việt Nam đợi lâu.

    Cậu đang ở trong phòng được 1 phút thì 1 giọng nói trầm vang lên

    " Tối rồi mà ai còn vào bếp vậy?//ngáp//"

    Đúng rồi, là giọng của anh Phóng, nhưng sao anh lại vào phòng bếp làm gì giờ này vậy??.

    Cậu nhanh chóng trốn vào một chỗ nào đó để tránh bị anh phát hiện...

    " Hm?

    Ái chà, mày còn ở đấy đúng không?

    Nấp cũng kĩ đấy..

    "

    Việt Nam nghe xong câu ấy liền hoảng loạn, hơi thở của cậu dần nặng nề khi tiếng bước chân của anh to dần

    // két~~~//

    " Tìm thấy rồi nhá!

    "

    " Không!

    Đừng làm vậy!

    Đừng làm vậy!!"

    Phóng nhấc cả người cậu lên, đóng cửa vào rồi lấy cả hai tay bóp cổ cậu và đẩy vào tường

    " Mày đừng tưởng tao không biết việc mày đánh người tao thầm thương, nhớ đấy .."

    Anh bóp cổ của cậu khiến cậu suýt chết, vừa được thả xuống thì thở hổn hển, hơi thở không đều, tim đập loạn xạ.

    Phóng không để tâm mà đi đến tủ lạnh lấy nước uống xong lại lên tầng.

    Ít nhất anh đã không tắt điện..

    Anny đã về, thấy khuôn mặt cậu tệ hơn lúc trước khi đi liền hỏi xem có chuyện gì xảy ra, Việt Nam trả lời trong sự run rẩy:

    " Lúc.. lúc nãy anh Phóng xuống... anh ấy.. anh ấy bóp cổ em và đe dọa em nếu em.. em động vào Ninh Nhi một lần nữa.. hức.."

    " Vậy anh Phóng đâu?.."

    " Anh Phóng..

    đi lên phòng rồi.."

    Cô không nói gì, chỉ đưa tay lau nước mắt cho cậu chủ của mình rồi thôi, Anny vẫn tiếp tục làm bữa ăn cho cậu như lời hứa..

    (Đêm thứ 3)

    Anny đã nấu xong đồ ăn nhưng cậu vẫn chưa xuống, cô đứng ở cạnh bàn một lúc, khi đồ ăn nguội thì đi xung quanh bàn, cứ như thế rồi ngó ra ngoài cửa mấy lần

    Khi đến quá giờ, cô cất đồ ăn rồi đi về phòng của mình, trong lòng vẫn thầm mong rằng cậu chắc chắn sẽ không gặp chuyện gì

    Hết||

    Đại Nam xem xong từng video ghi lại từng tối mà ông thấy buồn lạ thường, hạt nước từ đâu chảy xuống tay khiến ông giật mình nhìn lại tay, ông đang khóc vì cậu sao?

    Đúng rồi!!

    Mấy ngày trước ông còn chửi cậu cơ mà?

    Bây giờ.. bây giờ nhìn con trai của mình bị mọi người đánh không thương tiếc thì mới ngộ ra.

    Ông sai rồi..

    ông mong Việt Nam có thể tha lỗi cho ông...

    ông hứa sẽ bù đắp cho trái tim trống rỗng của cậu sau những ngày tháng nhốt ở trong phòng kia..

    __________________

    .

    .

    .

    Trong phòng bệnh

    Nhìn cậu đang nằm trên giường như thế kia làm Đại Nam xót xa, bác sĩ nói rằng cậu đã tự bỏ đói chính mình cộng thêm cái làm việc quá sức nên cơ thể bị hao mòn thể lực dẫn đến kiệt sức và Việt Nam có thể ngất rất lâu... nhưng việc ngủ trên cái giường bệnh kia một thời gian dài đã không sảy ra vì cậu có thể ngủ để hồi sức nên thời gian giảm đi một chút

    Ngày viết: 15/1/2023

    Ngày sửa: không có
     
    Ai? |Countryhumans Allvietnam|-Xuyên Không
    Không phải chương mới, chỉ là muốn hỏi các bạn một chút thôi=3


    Một chút ... gì đó trước khi vào câu hỏi

    Thì cái bức này được vẽ bằng hai người, hai người thì nét phải khác nhau đúng khum?

    Đúng roài đó.

    Tôi vẽ bên trái còn bên phải là của một người khác (cre thì đã có ở dưới bức hình rồi á)

    Ok, chuyển chủ đề nào!

    Câu hỏi thì tôi cũng không hỏi nhiều lắm

    1.

    Mấy bạn đọc truyện của tôi xong có thấy vừa ý không?

    Nếu không thì còn chỗ nào chưa vừa ý thì nói cho tôi biết nha!!

    2.

    Các bạn từng có ý định làm 1 bộ CHS chưa?

    3.

    Mọi người có cảm nghĩ gì về tôi?

    4.

    Các bạn nghĩ tôi bao nhiêu tuổi?

    Nhiêu đó thôi, các bạn có thể góp ý cho truyện hay hơn,đặt câu hỏi cho tôi và tôi có thể trả lời ^^

    Cuối cùng, cảm ơn vì đã đọc cái chương hơi nhảm của con đien này..
     
    Ai? |Countryhumans Allvietnam|-Xuyên Không
    Chương IV: người cha


    .

    .

    .

    .

    "Ha!//mở mắt//"

    Việt Nam tỉnh dậy trong cơn hoảng sợ vì giấc mơ lúc nãy, bỗng thấy tay phải của mình bị thứ gì đó nắm lấy, cậu quay sang nhìn thì thấy người cha của mình - Đại Nam đang nắm tay cậu và ngủ cạnh giường

    Cậu lay nhẹ người của cha, miệng khẽ gọi tên: " Cha.. mau dậy đi.."

    " Hum..."

    Ông dậy thật, giờ ông dụi mắt của mình một chút, mắt nhìn người con của mình đang lắc nhẹ vai mà tỉnh được một chút

    " Việt Nam.. con dậy rồi..

    "

    " ... con.. con ngủ được bao lâu rồi?..

    "

    " Để xem.. không chừng thì con ngất gần 1 tuần đó, lâu rồi ta không ngủ nên người có hơi mỏi một chút//vừa nói vừa nghĩ// "

    Việt Nam không nói gì, định xuống giường bệnh thì bị Đại Nam ngăn cản, cậu hết cách liền chui vào lòng ông.

    Cậu cứ ngọ nguậy trong lòng ông khiến ông phì cười,hỏi: " Ôi!

    Đáng yêu chết ta mất, giờ con muốn làm gì nào?

    "

    Cậu im lặng một lúc rồi trả lời: " Cảm.. cảm ơn cha.. vì đã nhớ đến con.."

    Lòng ông hơi nghẹn một lúc, mọi người bạn của Việt Nam đều quay lưng hết không chừa một ai sao?

    " Mọi người bỏ con hết, nhưng họ vẫn không tha cho con.. họ đánh đập, trêu đùa con bằng những cái bẫy khi con đến lớp--"

    " được rồi, ta không muốn nghe nữa, con sẽ khóc mất."

    - Đại Nam nhanh chóng ngắt lời trước khi cậu chuẩn bị rơi nước mắt

    // Két....//

    Cánh cửa mở trong sự bất ngờ, hiện ra một người con trai da vàng và có 3 sọc đỏ ngang trên mặt - Việt Nam Cộng Hòa.

    Đôi mắt đỏ liếc sang hai người, anh ta bắt đầu nói những từ khó chịu về phía hai người:

    " Đồ ăn đây, cứ cầm lấy mà ăn, tao không bón cho mày ăn đâu dù mày là em trai ta--"

    " Im!

    Mày cũng đi bám cái đứa Ninh Nhi kia đi, tao tự bón được!! //tức giận// "

    Vì nghe hắn chửi mà Đại Nam quên mất có Việt Nam ở đây nên chửi thề luôn, ông vội vã quay xuống nhìn cậu, cậu vẫn bình thường nhưng người run cầm cập, mắt thì hoảng loạn nhìn cha của mình

    " Con.. con sao vậy?!

    "

    " Cha vừa.. vừa nói...."

    " Cho cha xin lỗi, nãy cha tức quá "

    Dỗ cậu xong thì Đại Nam bỗng đưa thìa cháo đến miệng cậu: " Cha à.. con có thể tự ăn.."

    " Cha muốn đút cho con ăn mà// giả vờ khóc //"

    " Được rồi.. // bất lực ăn thìa cháo //"

    Cứ thế Việt Nam liên tục ăn từng thìa mà ông cho, hết cháo thì Đại Nam bắt cậu nằm trên giường đến khi ông quay về, nhồi thêm câu nữa khiến cậu cạn lời luôn

    " Con phải nằm ở đây, tí cha đi có việc!

    À, lúc sau sẽ có người đến chăm sóc con thay ta."

    - Đại Nam vừa nói xong thì rời phòng và đóng cửa

    Đúng là có người đến, cửa phòng mở và hiện ra một người con trai khác với người anh ba chửi bậy lúc nãy.

    Anh ta có màu đỏ và ngôi sao giống cậu, khác ở chỗ là nửa dưới màu đỏ kia là màu xanh dương - Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam

    Thấy cậu vẫn còn ở trên giường anh liền thở dài, dù gì thì thằng em nó cũng chưa chết

    " Chào!

    Lại gặp nhau rồi nhỉ?

    Còn đau ở chỗ nào không?

    "

    Câu nói của anh thì như ân cần hỏi nhưng giọng nói thì cứ khó chịu kiểu gì ấy, cậu thấy vậy liền hỏi:

    " Anh.. anh có chuyện gì mà bực thế?

    "

    " Ờ, tao bực vì bị gọi đến trông mày thay cha đó!

    Buổi đi chơi của tao với Ninh Nhi cũng tan tành hết "

    " Vậy..

    ừm... anh có thể đi chơi mà?.."

    " Không, tao bị bắt phải ở đây trông mày đấy!

    "

    Phóng cứ nói lại câu cha bắt anh ở đây trông cậu, Việt Nam cũng đâu cãi được nên cứ để anh trông thôi.

    Mọi việc vẫn rất yên mình thì lại có 1 cô gái bước vào

    " Ừm... chào cậu nha Việt Nam, cậu có khỏe không?

    "

    À, Ninh Nhi đến thăm cậu hả, vậy sao đằng sau nhiều ánh mắt trừng cậu khiến cậu hoang mang

    " Ờ, nhưng giờ cậu..

    ừm... có thể đuổi mấy người kia ra ngoài không?"

    " Gì?

    Đuổi tao ra ngoài?

    Tao tưởng mày thích tao lắm mà??"

    " Tôi không thích, chết cũng không bám theo cái tên như anh đâu, TRUNG QUỐC! // nhắm mắt và khoanh tay//" - Cậu biết tên trước mặt cậu, hắn giàu thì giàu thật nhưng cậu vẫn không ưa tên này nổi.

    Trung thấy cậu phản ứng vậy không biết làm sao nên đi ra ngoài, đám người còn lại thì ngạc nhiên hỏi:

    " Mày sao vậy?

    Chẳng phải mày thích Trung sao?"

    " Không phải, người tôi thích là boss!

    Không phải tên mưu mô, xảo quyệt kia!! // vung tay //"

    " Khoan, boss là ai vậy?

    "

    Phóng hỏi xong thì cậu mới nhận ra mình lỡ thốt ra câu đấy, vội giải thích nhưng không thành vì có một đống người ở đây đã nghe thấy, không có chữ nào không lọt vào tai cả

    Việt Nam hoảng loạn khi mọi người đều nhìn mình, cậu thở dài rồi nói: " Mấy.. mấy người muốn biết lắm sao? // chảy mồ hôi //

    " Đúng!

    Nếu không thì có thể trong này có người cậu xưng là boss đấy."

    Cậu ấp úng, liếc tìm người ấy.

    Một lúc sau mắt của cậu dừng khi thấy người cần tìm, cậu nói mọi người tách xa nhau một chút rồi từ từ xuống giường, cố gắng bước từng bước đến bên người ấy

    Lúc sau đã đến được, Việt Nam như mất hết sức mà ngã vào lòng người kia, người cũng đưa tay lên và giữ lấy thân thể của cậu.

    Mọi người ngạc nhiên nhìn người đàn ông cao lớn ấy - Ussr, kẻ thù lớn thứ 1 trong danh sách của USA hay America, Mỹ

    " Haa.. mệt quá.. chưa bao giờ mình ngủ lâu như thế này.."

    - Việt Nam trong lòng y mà dụi dụi đầu và than thở

    Vui vẻ chưa được lâu thì tên Trung ở bên cạnh thấy điều này liền kéo cậu ra khỏi người Ussr, người cậu khá nhẹ nên hắn có thể kéo hoặc làm gì khác.

    Hắn vừa nói vừa vứt cậu vào cái bàn có chậu hoa trong phòng bệnh

    // Choang!!! //

    " Mày bị sao vậy Ussr??

    Em ấy dắt mày đến đây để cho mày làm vậy sao?"

    Cậu gượng dậy trong đống mảnh vụn của chậu hoa, anh hai cũng chẳng quan tâm gì cậu, hắn dám thách thức khả năng chịu đựng của cậu sao???

    Cậu sẽ cho hắn thấy, cho hắn thấy Việt Nam này sẵn sàng cướp mạng sống của hắn ngay lập tức

    Việt Nam cầm một mảnh vụn sắc và to nhất, đứng dậy dấu hung khí ở đằng sau, trước khi qua hàng đầu tiên cậu còn để 1 ngón tay lên môi ra hiệu im lặng

    Khi gần đến Trung Quốc, cậu tính lấy ra đâm hắn thì Thái Lan hét lớn: " Trung !!!

    Đằng sau!!"

    Vì con chuột nhắt ấy mà hắn né được nhát đó, nhưng không sao cả vì cậu có thể đâm lại mà.

    Việt Nam không chậm mà cầm lấy chân hắn rồi từ từ leo lên người Trung, hắn hoảng sợ vùng vẫy kịch liệt nhưng cậu đâu tha, lấy tay trái nắm lấy cổ của hắn rồi bắt hắn nhìn mặt của cậu

    " Nhìn ngươi xem?

    Vừa thách sự chịu đựng của ta mà đã sợ vậy hử?

    Nào.. nói nữa đi!!

    Ta đến giới hạn rồi đấy!!!

    "

    " Việt Nam!!

    Bình tĩnh đi, hắn ta chỉ lỡ tay thôi--"

    " Lỡ tay?!

    Haha.. anh ngơ lời của hắn lúc nãy à?

    Hắn còn..

    DÙNG SỨC CỦA HẮN NỮA ĐẤY!!

    Hả?

    Giờ anh nghe rõ chưa?, Cuba!!??"

    Cậu quay sang Trung, tiếp tục nhìn hắn một lúc rồi lại cúi xuống thì thầm vào tai: " Giờ thì ngươi muốn ta chặt cái đầu của ngươi trước hay cái tay trước nhỉ?

    "

    Trung nghe xong liền vùng vẫy, muốn thoát ra nhưng cậu đều giữ tay hết rồi, mọi người hoảng loạn khi Việt Nam bắt đầu cho mảnh vỡ kia gần cổ của hắn

    " Thôi thì.. nếu mày không chọn thì tao sẽ chọn cho... .

    Nhưng hành hạ mày bao nhiêu thì mày vẫn không tha cho.. tha cho tao.. mối hận mà tao giấu bấy lâu nay vẫn không thể nào giữ được nó.. hức.. tao vẫn không muốn ra tay..."

    - đang nói thì cậu nhận ra mình hơi quá, thả vật sắc nhọn trên tay sang một bên, nước mắt của cậu cứ thế mà chảy ra, rơi xuống mặt của hắn

    Việt Nam bỗng khóc òa lên, người cứ thế mà nằm trên người của hắn.

    Trung Quốc cũng ngạc nhiên, tay bỗng đưa lên mà ôm cậu vỗ về, miệng lại thốt ra những lời dịu dàng

    " Đừng khóc, ta.. tao xin lỗi!

    Đừng khóc nữa! // Vỗ lưng Việt Nam //"

    Đang dỗ thì hắn chợt nhận ra cậu đã ngủ từ lâu, tay vẫn còn nắm áo của hắn lẩm bẩm gì đó, Trung Quốc cố dậy, ôm cậu trở lại giường bệnh.

    Trước khi cả đám rời khỏi phòng bệnh trừ Giải Phóng ra, Trung còn hôn lên trán cậu một cái nhẹ rồi mới rời đi

    .

    .

    .

    .

    _______________

    Mấy bác còn nhớ tôi không nè?

    Đừng xem chùa nữa, tôi buồn tôi không ra chương mới nữa đó!

    Tôi cũng không biết cái truyện này là Happy Ending hay Sad Ending nữa..
     
    Ai? |Countryhumans Allvietnam|-Xuyên Không
    Chương V: tiệc và mừng trở lại


    Mấy ngày sau cũng đỡ rồi, chỉ là cha cậu bám hơi dai...

    " Này Việt Nam!

    Con giờ cũng đã khỏe, giờ cũng rời phòng rồi.

    Ta sẽ mở tiệc để ăn mừng nhaa!!

    Đồng thời mời bạn của con, biết đâu con đã quên hết rồi?

    "

    " Ừm.. tùy cha thôi// thở dài // "

    Nghe xong câu trả lời ông hét lên trong vui sướng, Mặt trận lái xe mà suýt hỏng cả tai vì tiếng hét ấy.

    Về đến nhà, vừa bước xuống thì Anny đã chạy đến ôm cậu

    " Oaaaaa.. ngài về rồi!!

    Mấy ngày trước ngài không hiện làm tôi đau tim muốn chết "

    " Rồi.. nghẹt thở...

    "

    __________________

    Đến ngày xảy ra tiệc rồi.. thật ra cậu còn nhớ rõ mấy cái bản mặt đó ở thế giới cũ rồi.

    Thế thì chỉ việc--

    Nhiệm vụ mới!!

    Gặp gỡ mọi người

    Thời gian: tối nay( lúc tổ chức )

    Hình phạt: ngủ với Mặt trận 1 đêm

    Cái con này báo cũng không đúng lúc tí nào cả, bây giờ chọn đồ nào được?

    Hmmmmmmmmmm... mặc bộ gì nhỉ?

    Bad boi?

    Không..

    " Đồ mình tự chế thật đệp // tự luyến // "

    Đúng vậy đó, Việt Nam không tìm được bộ ưng ý nên cắt những bộ đồ và phối hợp với nhau.

    Mở cửa ra thì chói mắt hết sảy, thì ra đèn đang chiếu vào chờ cậu bước ra

    " Chào mừng đến với buổi tiệc hôm nay, xin mời ngài Việt Nam xuống và thưởng thức bữa tiệc hôm nay! // Anny nói trong sự phấn khích // "

    Cậu thở dài xuống cầu thang, mọi người bất ngờ về quần áo mà cậu mặc, thường thì Việt Nam trước đó đều mặc đúng từng bộ cả chứ nói gì đến chuyện phối đồ

    (Ví dụ: đồ ngủ không trộn với đồ để đi chơi, kiểu áo là đồ ngủ còn quần là đồ đi chơi ý)

    Cậu bước đến bên cạnh chị Anny, nhận micro và nói: " Tôi rất cảm ơn mọi người vì đến dự tiệc, tôi cũng không biết làm gì cả nhưng dù sao thì mọi người cứ tự nhiên nhé.

    Và..

    ừm.. và cả chuyện nhớ lại người thân và bạn tôi cũng mong mọi người giúp đỡ "

    Người đầu tiên - Việt Minh hay Việt Nam Độc lập Đồng minh, anh bước đến trước mặt cậu khó chịu nói:

    " Mày nói gì nói nhanh lên, anh mày không rảnh ( thật ra là tìm Ninh Nhi nên mới không rảnh ) "

    Cậu cũng bất lực, Ninh Nhi thì cậu chắc chắn là tới nhưng người không thấy đâu, có việc hả?..

    Việt Nam phì cười trong sự ngỡ ngàng của Việt Minh, cậu ôm anh rồi thì thầm đủ cho anh nghe:

    " Anh có biết là anh đang bỏ rơi thằng em này không, em biết em buồn đó !~ "

    Việt Minh nghe xong câu đấy liền đỏ mặt một chút, anh liền đẩy cậu ra rồi đi đến sofa ngồi ôm mặt.

    Cậu nhìn anh cố nhịn cười trong lòng

    Người thứ hai - Cuba, từng là bạn yêu thích #1 trong danh sách của Việt Nam, anh vẫn đi đến trước mặt cậu, mắt thì vẫn liếc xung quanh tìm một thứ gì đó, nhưng Việt Nam vẫn biết và..

    " Tôi biết cậu đang tìm thứ gì..

    "

    Cuba giật mình quay lại thì thấy mặt của cậu phóng to đếm mức anh có thể nhìn thấy trong đôi mắt ấy có gì, thứ anh nhìn thấy có lẽ là vực thẳm, nó như một cái hố sâu để lưu những hình ảnh mà nó thấy, kể cả những thứ đau buồn nhất, kể cả những việc mà chủ nhân của nó làm

    Suy nghĩ bị cắt ngang bởi một giọng nói ma mị quyến rũ:

    " Cậu sao vậy Cuba?

    Có cần tớ đi nói với người hầu không?

    "

    Về câu nói thì đã xác định được cậu vẫn nhớ, nhưng cậu làm như thế khiến anh có chút..

    đỏ mặt, anh liền đẩy cậu ra và nói lớn:

    " Còn..

    CÒN LÂU TAO MỚI KẾT BẠN VỚI MÀY!!!! // đỏ mặt chạy đi // "

    Pha này đã khiến cậu cười nhẹ, trong lòng thì cười sặc đến nỗi không ngừng được

    Người thứ ba - Nhật Bản, anh ta cũng giống như mấy người lúc nãy là không thấy Ninh Nhi nên khó chịu.

    Nhưng cậu không để tâm lắm, cứ nhìn Nhật là cậu lại liên tưởng đến mấy cái bánh gạo mochi ở thế giới trước, thèm đến nỗi chảy nước dãi khiến anh ta giật mình mà suy nghĩ

    Đây là ai???

    Việt Nam đâu?

    Người là thằng nào???

    Lúc sau cậu nhận ra nên lau hết cái đống nước trên miệng rồi ôm đầu Nhật xuống, cho đầu anh ta đặt trên vai rồi lại dùng cái giọng ma mị lúc nãy nói:

    " Tuy hơi ngại, nhưng không biết anh có cho tôi đi đất nước anh ăn ¹bánh gạo mochi một lần nữa không nhỉ?~ "

    Nhật Bản đã gia nhập hội đỏ mặt cùng Việt Minh và Cuba, Cuba thấy Nhật vẫn cúi mặt mà nhếch mép chọc:

    " Thế mà ngươi cũng đỏ mặt.. ha!

    Đồ yếu kém..

    "

    " Đừng nói trong khi ngươi cũng...

    "

    Nhật Bản khựng lại một chút rồi hỏi Cuba

    " Mà sao môi của cậu ta.. lại có mùi dâu?

    "

    " Chắc là son dưỡng "

    Cuba liền hiểu ý mà đáp lại, thú thật thì trước đó anh cũng tặng cậu 1 hộp son dưỡng cơ, không ngờ cậu vẫn dùng đó...

    Mấy người lúc nãy vẫn không hiểu sao Việt Nam nói gì vào tai cả ba mà lại đỏ mặt thế, lúc sau hoàn thành thì cả lũ đỏ mặt theo ba người kia luôn

    Đây là suy nghĩ của Ussr sau khi được cậu nói...

    Câu của VN: Lần sau chúng ta cùng đi làm người tuyết lần nữa ha?

    Suy nghĩ: Lần sau đi cùng ẻm?

    Có nên không ta?

    Của USA

    Câu của VN: kính của anh trông ngầu đó!

    Lần tới mua cho tôi một cái nha?, America?~

    Suy nghĩ: có lẽ nên mua?

    Mà dù sao mình cũng đẹo biết mua gì.. khoan mình đang nghĩ cái gì vậy??!!

    Các bạn thắc mắc là Ninh Nhi ở đâu đúng không, thật ra là cô có đi nhưng cô đã chuẩn bị trước ngày xảy ra tiệc rồi, cô đã trốn rồi.

    Lý do là làm cho cậu nổi bật hơn cô, có vẻ điều đó khá một chút vì mùi của cậu đã lấn mùi của cô rồi, mà tại sao lại nói đến mùi?

    Tất nhiên là Nhật hoặc Đế quốc Nhật Bản, hai cha con này đều là nhân miêu nên việc khứu giác cao cũng không lạ gì

    Hơn nữa Nhật còn ngửi mùi của cậu vào lúc nãy, mùi hương này xua tan bao mệt mỏi và... cô bạn Ninh Nhi.

    ___________________

    ¹ bánh mochi

    Được dịch từ tiếng Anh-Mochi là một loại bánh gạo Nhật Bản được làm từ mochigome, một loại gạo nếp Japonica hạt ngắn, và đôi khi các thành phần khác như nước, đường và bột ngô.

    Gạo được giã thành bột nhão và nặn thành hình dạng mong muốn.

    Ở Nhật Bản, theo truyền thống, nó được làm trong một buổi lễ gọi là mochitsuki.

    Wikipedia (tiếng Anh)

    Vừa lòng không?

    Thật ra tôi cũng không muốn nhân vật có thiện cảm từ cái nhìn đầu tiên mà là từ từ..

    Chứ nếu tôi vẫn có truyện để đọc thì các bạn cũng đừng hòng thấy chương này sớm🙂

    Hehe-- đoán xem VN có bị ngủ cùng Phóng ( hoặc gọi là Mặt trận ) không nào 🙂))

    A.



    B.

    Không

    Vote nhiều nào, tôi vote A nhé🙂)
     
    Ai? |Countryhumans Allvietnam|-Xuyên Không
    Chương VI: Ngủ cùng anh hai


    .

    .

    .

    .

    .

    " Hả???

    Ngươi nói nhiệm vụ thất bại???

    "

    " Tôi xin lỗi nhưng có vài quốc gia không đến nên không thể tính là 'mọi người' được "

    " Vậy hình phạt-- "

    " À đúng rồi!

    Vài giây nữa ngài sẽ được dịch chuyển sang phòng của ngài Mặt trận ạ!!

    "

    Nó nói xong liền ngắt âm, cậu còn chưa tiếp thu được thì đã bị dịch chuyển sang phòng anh hai như lời Lin nói

    Phóng đang học bài thì tự nhiên có tiếng // bụp // bên cạnh, ngó sang thì thấy một " sinh vật nhỏ " đang run rẩy trong chăn

    " Mày là Việt Hòa hay Việt Nam?

    "

    " Việt..

    Việt Nam ạ ..

    "

    " Mày vào ít nhất cũng phải gõ cửa chứ.. // thở dài // "

    Cậu không nói gì, nhìn anh học như thế có chút.. kiểu như muốn ôm anh vào lòng rồi cùng anh làm bài tập ấy, nhưng mày đi trước thời đại, rồi còn làm được bài của khóa trên trong khi mình là khóa dưới thì sẽ như thế nào?

    Mày sẽ bị nghi ngờ đấy con à..

    " Anh.. anh có khát không?

    Em có thể đi lấy nước "

    Phóng nghĩ một hồi, có lẽ anh cần thật, bởi vì trưa anh dậy xong rồi cắm mặt vào học, đến tối thì lại xuống mừng tiệc rồi lại lên học tiếp ( thật ra Mặt trận có thể từ chối tham gia nhưng Đại Nam bắt nên phải xuống cùng ), mà anh uống chỉ có 1 cốc nước!

    Đúng vậy, 1 cốc đó!!

    1 cốc đấy là sau tiệc

    " Vậy thì phiền mày rồi..

    "

    Việt Nam nhận được câu trả lời lập tức phi xuống nhà rồi quay trở lại với cốc nước trên tay, anh không chậm mà giật luôn rồi uống sạch.

    Nhìn lại thằng em thì thấy trong miệng cậu có gì đó, anh liền hỏi

    " Mày ngậm kẹo đúng không?

    "

    " E.. em đâu có.! // bị nhắc trúng liền lo lắng // "

    Anh thấy cậu vẫn cứng đầu liền quay người và đè cậu xuống giường

    ( tôi biết các bạn đang nghĩ gì khi Mặt trận chuẩn bị trình bày cách lấy kẹo từ miệng Việt Nam ra )

    Phóng liền lấy tay cạy miệng Việt Nam rồi móc viên kẹo, không quan tâm cậu em trai của mình mà đưa luôn cả viên kẹo vào miệng của mình

    " Kẹo vị chanh à.. cũng ngọt đó.

    Nhưng em hư lắm đó Việt Nam, có tin anh mách cha không?

    "

    " Ực.. không...

    đừng mách cha mà.. // sắp chảy nước mắt // "

    Anh thấy không ổn liền thả em mình ra, đắp chăn rồi quay lại bàn học.

    Trong khi đó, sau cánh cửa kia có một người - Việt Nam Cộng Hòa, đã theo dõi tất cả hoạt động của cả hai và gọi cho ai đó

    " Thưa boss, dạo này em tôi lạ lắm.. hơn nữa nó còn bình tĩnh trước mặt mọi người mà không quấn quýt như lúc trước..

    "

    " Hừm..

    "

    _______________________________

    Đống bài tập kia đã làm xong, Phóng ngả người vào ghế cho bớt mỏi một chút, anh tắt đèn rồi tiến lại gần giường của mình, dù không phải ngủ hai người nhưng cái giường nó cứ thế, nhưng anh vẫn hỏi.. nếu ngủ với một người khác trên 1 chiếc giường thì sẽ như thế nào?

    Thú thật thì anh thích Ninh Nhi và muốn ngủ cùng cô ấy một lần, nhưng bây giờ thì nó lạ lắm?

    Người ngủ cùng anh là Việt Nam chứ không phải Ninh Nhi như anh mong muốn.

    Thôi thì không sao, dù gì anh cũng được trải nghiệm cái ước mơ nhỏ nhoi " ngủ hai người và cùng một giường

    Lên giường và ôm cậu vào lòng, người em ấy ôm rất thích, anh muốn dứt cũng không dứt nổi, da em ấy cũng mềm, muốn cắn-- à mà thôi.

    Nhưng làm gì có ai cản được Giải Phóng đây, anh hứa là chỉ cắn nhẹ thôi!

    Thật đấy!!

    Cúi xuống vai của Việt Nam rồi nhe hàm răng của mình ra, cắn một cái nhẹ ( mạnh ) khiến cậu khẽ rên

    " Ưm...

    "

    Nhận ra việc mình vừa làm đi hơi xa, anh liền quay trở lại tư thế cũ rồi ngủ

    " CON NHÌN THẾ MÀ CŨNG NÓI ĐƯỢC SAO "

    Đại Nam tức giận, thẳng tay tát cậu trước tất cả mọi người, không chỉ thế mà còn cười nhạo Việt Nam.

    Cậu quay sang anh hai, anh ấy còn chẳng thèm nhìn cậu dù chỉ một cái

    " Tự làm tự chịu đi..

    "

    Cậu quay sang anh ba, anh vẫn đứng đó nhưng cười nhạo cậu

    " Nhìn mày xem, chẳng khác gì mấy thằng bị nghiệp cả!..

    "

    Cậu quay sang anh tư, anh ấy còn không thèm nói bất cứ câu nào với cậu

    " ..."

    KHÔNG!!!

    NHỮNG GÌ TÔI MONG MUỐN KHÔNG PHẢI NÓ!!

    TRẢ NHỮNG GÌ TÔI CÓ NGAY TỪ ĐẦU ĐI!!!

    (Làm..

    ơ.. n

    X..in..c..cậu..đ..đó...

    H..ãy..g..giúp..tô..i

    Việt Nam gốc đang cầu cứu với ai đó?)

    Phóng giật mình tỉnh giấc khi nghe tiếng khóc của Việt Nam, anh vội dỗ cậu mà trong đầu liên tục hỏi rằng.. liệu em trai của anh..

    đã bị sốc tâm lý sau khi bị chửi thẳng vào mặt không?

    Nghĩ đến đấy anh cũng thấy có lỗi, ít nhất cũng phải nghe giải thích chứ!

    Nhưng hồi trước là anh mất kiên nhẫn nên mới đẩy cậu ra mạnh như thế, cộc cằn là tính cách lúc đó

    ...

    Cuối cùng cả hai ngủ trong hạnh phúc và ôm nhau cho hạnh phúc đó gấp 2 lần hạnh phúc đầu tiên, trên miệng cả hai nở một nụ cười.

    Đêm nay lạnh, nhưng hôm nay Phóng không thấy vậy

    Khi hai người đang ngủ, có một bóng hình mờ mờ bay tới nhìn Việt Nam.. nó nở một nụ cười nham hiểm rồi hôn lên trán của cậu

    " Ngủ ngon nhé.. anh trai...

    "

    __________________________________

    Bỗng thấy cuộc sống của tôi hơi nhàm chán -.-

    Một chương 3 người bí ẩn🙂)

    Đố ai đoán được hết, ai đoán được hết tôi tặng 1 chương có cặp của người đó

    1.

    Người mà VNCH gọi là boss là ai?

    2.

    Việt Nam từ đầu ( ý là khi chưa mất ) đang cầu xin ai?

    3.

    Bóng hình mờ cuối chương theo dõi hai người là ai?

    Bình luận đi mà, không bình luận tôi buồn tôi không ra chương mới đó....

    À bình chọn với nha
     
    Ai? |Countryhumans Allvietnam|-Xuyên Không
    Chương đặc biệt


    Chủ yếu là rảnh nên viết 🙂

    Cặp: Xô Viết x Việt Nam

    Happy Ending

    Chuơng này trả cho: vincent_1802

    Lưu ý: những thứ ngoại ngữ con tác giả có thể dịch sai nghĩa

    Xô Viết là tên nhân vật

    Liên Xô là tên nuớc ( mặc dù nó giống nhau )

    ___________________________

    Hai người đều có một vị trí khác nhau, cậu - Việt Nam, chỉ là một trong mấy người lính bình thuờng.

    Còn y - Xô Viết, là một người đứng đầu đất nuớc

    Dù vai trò với vị trí khác nhau nhưng bằng một ký do nào đó mà y đã vô tình phải lòng Việt Nam.

    Hôm ấy, Xô Viết đang làm tài liệu trong phòng thì Mặt trận - người có vị trí chỉ sau y cùng Trung Quốc, Triều Tiên, nay lại dẫn đến một người đặc biệt đến để gặp y

    " Это тот человек, которого вы назвали?

    "

    ( Đây là nguời mà cậu nói? ) - (cậu ở câu này là Mặt trận)

    " Да "

    ( Vâng )

    Người nhỏ như cậu ta mà cũng đuợc Mặt trận cho sang Liên Xô để đào tạo sao?

    " Ты уверен в своем намерении, чтобы я тренировал мальчика рядом с тобой?

    мне кажется он совсем маленький..

    "

    ( Cậu chắc chắn về việc cho tôi đào tạo thằng bé bên cạnh cậu chứ?

    Tôi thấy nó khá nhỏ.. )

    " Все нормально!

    Поскольку у него довольно высокая решимость, я также с самого начала намеревался отпустить его.

    Даже в стране все еще идет война.

    "

    ( Không sao đâu ạ!

    Tôi thấy nó cũng có sự quyết tâm khá cao, ngay từ đầu tôi cũng có ý định cho nó đi.

    Với lại trong nuớc vẫn còn quân xâm lược )

    " Có vẻ nhóc chưa hiểu về tiếng Nga, vậy khóa đầu tiên sẽ dành để học ngôn ngữ đó "

    " Vâng, tôi sẽ cố gắng "

    " Vậy: у меня есть.

    Là gì?

    ( dịch đại : tôi có một cái áo)

    " Tôi..

    Có một cái ô?

    "

    " Sai rồi!

    Chép thêm 10 lần cho tôi "

    " ХОРОШО!

    Теперь будет первое упражнение: уклонение от препятствий.

    "

    ( Đuợc!

    Từ giờ sẽ là bài tập đầu tiên: né chướng ngại vật )

    Việc né có thể khó với lính mới như Việt Nam, bởi vì cái cách tấn công dồn dập kia khá nhanh.

    Thoạt đầu cậu bị dính chưởng hơi nhiều, sau này cũng nhanh nhẹn hơn và được cho qua bài

    Mấy năm qua đúng là không uổng phí, giờ cậu cũng khá mạnh bằng anh hai ( Mặt trận ) rồi, truớc khi lên máy bay về nuớc thì Xô Viết đã nhắn với cậu

    " Если у вас есть возможность..

    Вы не хотели бы навестить меня?

    "

    ( nếu có dịp..

    Em sẽ đến thăm ta nhé? )

    " Конечно!

    "

    ( Vâng! )

    " What the hell are you doing, Republic of Vietnam!!!???

    Did you know you just killed the Front????

    "

    ( Anh đang làm cái quái gì vậy Việt Nam Cộng Hòa!!!???

    Anh có biết anh vừa giết Mặt trận không???? )

    " I did it for you, kid, Communism should never exist.

    If you turn around, you still have time..

    "

    ( Anh làm vì mày thôi nhóc, Cộng Sản không bao giờ được công nhận cả.

    Nếu quay đầu thì còn kịp đấy nhóc.. )

    Cảm xúc chi phối ngay lập tức, cậu vớ lấy con dao ở người anh hai rồi lao vào đánh nhau với hắn.

    Mắt của cậu mở to đến mức nhìn hết tất cả cử động của hắn, hắn cũng lấy dao ra rồi chặn đòn kia

    Cả hai không thua kém gì nhau, nhưng mà ai cũng phải đổ máu đúng không?

    Hắn - Việt Hòa đã thua, cậu dứt điểm hắn với một nhát ngay tim.

    Lúc sau nhận ra việc vừa làm, liền khóc nấc gọi hắn trở lại

    " Anh..

    Em xin lỗi mà, nếu anh không giết anh hai thì mọi chuyện đâu có như vậy.. // che mặt và liên tục lau nuớc mắt // "

    " Tỉnh lại đi anh..

    Em không muốn mất anh...

    "

    " Có lẽ..

    Mình giết anh ấy thật rồi...

    "

    Cậu vùng vẫy cố thoát khỏi hai bàn tay của Cam-pu-chia đang giữ tay của cậu, Khmer đưa nòng súng đến gần thái duơng của Đông Lào, Việt Nam dù có hét đến khàn cả cổ hắn vẫn không tha cho Đông Lào

    " ĐỪNG!!!

    XIN NGƯƠI ĐẤY!!

    ĐỪNG BẮN EM ẤY!!!!

    ĐỪNG bắ..n??

    "

    // đoàng //

    Cậu nhìn Đông Lào ngã xuống nền đất, đầu thủng một lỗ do viên đạn, Khmer vừa ý chế giễu cậu

    " Thôi nào Cam-pu-chia, thả cậu ta ra đi không tí nữa chúng ta có một đoạn phim buồn cần phải xem đó~ "

    Nói xong anh ta thả cậu thật, Việt Nam run rẩy bò đến bên xác của người em trai và luôn gọi từ Đông Lào.

    Gọi mãi không có hồi âm thì mắt bắt đầu chảy nuớc

    " Đông Lào..

    Xin em..

    Hãy dậy đi mà...

    Dậy đi mà..

    Đừng ngủ nữa..

    "

    Khmer xem xong đoạn kia thì giả vờ lấy khăn ra lau nuớc mắt, lau xong thì bỗng chỉa súng về phía cậu

    " Xem đủ rồi, giờ là đến luợt mày đấy Việt Nam.

    Chậc chậc!

    Sao ngài Xô Viết có thể đào tạo một người yếu kém như mày chứ?

    Lại còn thêm cả không biết chữ nữa.

    Thất vọng-- "

    " IM ĐI!

    Ngài ấy đều có lý do chính đáng để công nhận và đào tạo một người, không phải như ngươi!!

    Cái tên ảo tuởng sức mạnh khi đuợc thằng Trung Quốc khốn nạn kia hỗ trợ cho ngươi!!!

    "

    Cả hai thôi đấu võ miệng, cầm vũ khí cận chiến rồi xông lên đánh nhau.

    Hắn khá yếu, có vẻ Trung chỉ huấn luyện cho hắn để làm con rối thôi.

    Việt Nam nhanh chóng dứt điểm, lấy cái gì đó từ người hắn rồi tiến lại gần Cam-pu-chia

    Anh ta run cầm cập, cậu không nói gì, chỉ đưa vào tay hắn một thứ rồi rời đi để lại 1 bức thư.

    Đó là ngày mà Cam-pu-chia có thể thoát khỏi cái địa ngục mà Khmer tạo ra, em của hắn mà hắn đối xử như nô lệ với chủ nhân.

    " Anh!!

    Quân Pháp tấn công với quân số khá lớn, quân ta lại không có nhiều..

    "

    " Vậy vì liều mạng thôi, hi sinh vì Tổ quốc cũng là một việc làm tốt mà!

    "

    Việt Minh nói với Đông Duơng, không thể để em út biết sự việc mình hi sinh nếu.. có thể..

    Cả hai sau đó đã được gửi về nhà, mọi người kể rằng lúc đó họ gọi người thân ra nhận, không thấy ai nhưng chỉ thấy một người con trai nhỏ ra hỏi vấn đề, họ nhìn mặt cậu mới biết đó là Việt Nam

    Họ nói rằng Việt Minh và Liên Bang Đông Duơng đã tử trận, cậu nghe xong thì chỉ cười cho qua rồi lấy tro cốt của hai anh vào.

    Lúc họ đi, mọi người gần đó nói rằng nghe thấy tiếng thút thít trong nhà, cậu đang khóc?

    Phải đấy, mất bao nhiêu người anh rồi?

    Không tận mắt chứng kiến người anh chết thì cũng nhận tro cốt

    Cậu cũng không biết đã bao nhiêu lần lấy lọ thuốc độc ra rồi lại đặt về chỗ cũ, suy nghĩ tiêu cực sắp đến đỉnh điểm thì đột nhiên nhớ gì đó

    " Nếu có dịp, em hãy đến thăm ta nhé?

    "

    A!

    Nhớ rồi!!

    Cậu còn Xô Viết mà, nhưng mấy ngày nay không đến thăm ngài ấy..

    Liệu có bị mắng không?

    Thôi thì cứ sang Liên Xô một chuyến đã, biết đâu ngài ấy nhớ lắm rồi!

    Nghĩ là làm luôn, Việt Nam xếp lịch trình cho chuyến đó.

    Ngày mai cậu sắp xếp đồ cho chuyến đi, có vẻ là một chuyến đi thú vị chăng?

    Cậu đặt chân xuống rồi ôm người, sao hôm nay Liên Xô lạnh thế nhỉ.

    Đang run rẩy thì có một cái áo dày đuợc choàng lên người cậu, quay lại thì đó chính là Xô Viết đang mỉm cười với cậu

    " Ехать в Советский Союз без многих рубашек?

    Что, если вы простудитесь?

    "

    ( Sang Liên Xô mà không mặc áo?

    Nhỡ bị cảm thì sao đây? )

    " Простите, сэр..

    "

    ( Xin lỗi ngài.. )

    Sau đó y liền ôm Việt Nam vào lòng rồi đi đến chiếc xe ô tô xịn xò và đắt tiền đang chờ sẵn ở ngoài, y đặt cậu vào ghế bên cạnh rồi lái xe đến nhà của mình

    Đến nhà Xô Viết, cậu không chần chừ gì mà xông vào rồi cuộn tròn trên ghế nhắm mắt ngủ luôn.

    Y phì cười vào phòng lấy chăn ra đắp cho cậu, vừa đi vào bếp một tí thì lũ trẻ trong phòng đi ra, nhìn thấy người đang nằm trên sô-pha thì Belarus ngay lập tức kêu Nga ra cùng mình kiểm tra

    Vén chăn lên, cậu bé thấy khuôn mặt mấy ngày không gặp liền kêu lên

    " AA!!

    Anh Việt Nam đến chơi!

    "

    Hét to đủ cho lũ trẻ nghe, 15 đứa trẻ ngay lập tức xông ra, định nghịch cậu thì Xô Viết đứng cạnh và nhắc nhở

    " Вьетнам устал, так что не беспокойте!

    "

    ( Việt Nam đang mệt, các con đừng nghịch! )

    " Да "

    ( Vâng )

    " Я хочу выйти..

    Или мы едем в Советский Союз!

    "

    ( tôi muốn đi chơi..

    Hay chúng ta đi chơi đi Xô Viết )

    " Хорошо, так что давайте "

    ( Được rồi, vậy hãy chuẩn bị đồ nào)

    Trên đuờng đi, có khá nhiều người nhìn cậu và y, vì cả hai đang nắm tay nhau mà, nhưng ai lại có gan mà dám nắm tay một người lãnh đạo chứ?

    Chỉ có thể là Phu nhân!!!!

    Đến nơi, khung cảnh thật tráng lệ, cậu cùng y chọn bàn rồi gọi món.

    Cô gái mặc đồ phục vụ của quán đang ghi các đồ cần đặt, ngó sang bên y thì mới biết là ngài Xô Viết, cô ta liền lập cập cả tay chân, hỏi ý kiến của y

    " Thưa..

    Ngài ngồi ở đây thì có được không ạ?

    Quán của chúng tôi có phòng vip dành cho ngài, liệu ngài có đồng ý chuyển bàn không ạ..

    "

    " Không sao, dù gì đây cũng là một cuộc gặp gỡ của tôi và..

    Người yêu của tôi "

    " HẢ???!!!!

    "

    Cả quán sốc toàn tập, ngài ấy đã có vợ?

    Nghe nhầm không?

    Ngài ấy nói có hẹn với người yêu đấy!

    Cô nhân viên cũng không nói gì, lập tức quay đầu đi rồi nói rằng hai người chờ một lúc nữa sẽ có đồ ăn và đồ uống.

    Cậu nhìn vị boss đáng kính của bản thân rồi thì thầm với ngài ấy

    " Ngài nói vậy là sao?

    Tôi không phải người yêu của ngài đâu.

    "

    " Ey..

    Rõ ràng ta muốn em..

    Будь моей mà?

    "

    ( ý ổng là muốn VN làm vợ Á )

    Việt Nam ngay lập tức đỏ mặt sau câu đấy, nói thật chứ có mơ cậu cũng chẳng dám đi đến buớc này.

    Lúc sau, đồ ăn đuợc mang lên bàn, đồ ăn Việt cũng có, đồ ăn Nga cũng có

    " Ngài không ăn sao?

    "

    " Lúc nãy ta ăn rồi, em cứ ăn đi "

    " Woa!

    Nơi này thật đẹp!

    "

    Cậu vui vẻ nhìn khung cảnh xung quanh, có rất nhiều loại hoa đuợc trồng ở xung quanh khu này, Việt Nam vui đến mức chạy lon ton xung quanh khu đấy làm cho y phì cười vì sự đáng yêu này

    " Я выгляжу счастливым?

    "

    ( Ta thấy em có vẻ rất vui? )

    " Vâng~ // nghịch hoa //

    Được một lúc sau cả hai ngồi xuống cái ghế gần đó, cậu mệt mỏi dựa vào vai y, điều đó đã thành công khiến mọi người lại gần chụp một kiểu làm...

    Ảnh trên báo ( con tác giả cười sặc bụng vì cái đoạn này )

    Y để cậu dựa vào ghế rồi nói

    " Можешь подождать меня минутку?

    "

    ( Em có thể chờ ta một chút không? )

    " Để làm gì vậy?

    "

    " Завязывать "

    ( buộc dây giày.. ) - ( ổng nói dối )

    Việt Nam nhìn Xô Viết cúi xuống, cho tay vào túi áo tìm gì đó rồi đưa ra trước mặt cậu một cái..

    Hộp đựng nhẫn ( đôi )

    " Я люблю тебя, ты примешь это признание?

    "

    ( Ta yêu em, liệu em có thể đồng ý lời cầu hôn này không? )

    Cậu đứng hình giữa một vòng người dơ máy ảnh ra chụp tách tách mấy kiểu, nó làm người cả hai sáng hơn và nổi bật hơn bao giờ hết.

    Việt Nam không tự chủ mà rơi nuớc mắt, nhanh chóng nói :

    " Я согласен!

    "

    ( Tôi đồng ý! )

    Y cầm tay cậu, lấy một chiếc nhẫn rồi xỏ vào tay Việt Nam.

    Mấy người ở xung quanh hò hét các kiểu, có người quay trực tiếp và đuợc triệu luợt xem

    Sự việc hôm qua đã làm chấn động cả Liên Xô, trên báo mỗi ngày đều phải dính cái ảnh của cậu và y.

    Việt Nam bây giờ lười đến nỗi không thích lết khỏi giuờng vào buổi sáng vì hôm qua " tập thể dục " quá sức

    " Просыпаетесь, утреннее солнце приближается к вам, а вы все не встаете?

    "

    ( Dậy đi, buổi sáng dí tới cả thân rồi còn không dậy ) - ý ổng là mấy cái vệt sáng chiếu vào người rồi á

    " Нет..

    Это просто еще один год курения.. // ôm gối // "

    ( Không.. năm phút nữa thôi mà.. )

    " Если ты не встанешь, я заставлю тебя сегодня "упражняться" "

    ( Không dậy là ta bắt em " tập thể dục " đó)

    Nghe xong Việt Nam tỉnh dậy trong tư thế mà y chuẩn bị " ăn " cậu tới nơi, cậu đỏ mặt cố chạy khỏi hai cái bàn tay khổng lồ đang sờ eo cậu

    " НЕ!!!

    Не..

    Прости меня!

    "

    ( Không!!!

    Đừng mà..

    Tha cho em đi! )

    Lũ trẻ nghe lén sau cánh cửa kia, nhưng chúng không dám mở vì sợ bị cha của chúng phạt, ở ngoài khi nghe xong câu thoại trên thì đột nhiên im lặng, thấy tiếng sột soạt rồi tự nhiên thêm cả tiếng // bạch bạch //, tiếng // cót két // phát ra từ cái giuờng khiến chúng sợ hãi, cha lại phạt anh Việt Nam nữa sao?

    Đó là ở ngoài thôi, còn ở trong thì..

    " Ưm..

    Um.. // không nói đuợc vì bị bịt miệng // "

    " Это утреннее наказание, прими "

    ( đó là hình phạt buổi sáng, chịu đi )

    Y lại nhét cái thứ khổng lồ kia vào, hôm qua chưa đủ sao?

    Tha cho cậu đi mà, thứ cậu cần là ngủ cơ..

    Lúc sau Xô Viết thả tay ra, thay vào đó dùng tay để giữ hông của Việt Nam rồi đâm vào mạnh mẽ và liên tục

    " HAa??!!..

    AA!!

    Dừng- dừng--..

    Nhanh..

    AAA..

    "

    Tiếp theo là những câu rên rỉ phát ra từ cái miệng nhỏ của cậu, y cũng chỉ làm một lúc rồi đưa cậu đi đánh răng rửa mặt.

    Khi Xô Viết ra và thấy cả 15 đứa đang nghe lén thì bắt đứng ở tuờng cho đến khi ăn trưa

    " Вы делаете это слишком много?

    "

    ( Ngài làm vậy có hơi quá không? )

    " Нет, просто дайте детям "

    ( Không, cự kệ bọn nhỏ hối lỗi đi )

    _____________________________________________

    Thật là chán nản

    Hết ý tuởng cho chuơng truyện tiếp theo rồi làm sao đây🙁

    :3

    (つㅅ・')・ᵇʸᵉ

    🌷🌸🌷🌸

    🌸🌷🌸🌷🌸

    Λ🌷🌸🌷🌸🌷

    ( ˘ ᵕ ˘🌷🌸🌷

    ヽ つ\ /

    UU / 🎀 \
     
    Ai? |Countryhumans Allvietnam|-Xuyên Không
    Chuơng VII: một ngày cùng Phóng và Việt Hòa


    Buổi sáng thức dậy, mọi người giờ đang ăn sáng cùng nhau, Việt Nam cố tình hỏi một câu:

    " Sao hôm nay mọi người im vậy?

    Có gì không vui hả "

    " Không phải vậy, mà là hôm nay cha đi làm và..

    Tụi này sẽ thay nhau chăm sóc mày trong vòng một ngày // lấy tay chỉ Việt Hòa với mình // "

    " Hể?

    "

    " Ở đó mà hể, ăn nhanh lên để tao còn đi mua đồ "

    __________________________________

    Sáng:

    Bây giờ Việt Nam đang ở trong lòng Việt Hòa xem TV, nói thật chứ anh ba của cậu không mở mấy cái hoạt hình dành cho trẻ đâu mà toàn mấy thứ không lành mạnh

    Chí ít đến đoạn không nên xem thì anh ba cũng lấy tay che mắt cậu lại, tất nhiên là trẻ nhỏ không nên xem nhưng trẻ này lạ lắm

    " Anh sao che mắt em vậy? // biết lý do nhưng vẫn nói cho đúng kịch bản // "

    " Mày cho tao bỏ tay ra là thằng Cộng nó giết tao đấy!!

    " ( chỉ Mỹ và VNCH mới gọi như thế thôi nha )

    Việt Nam ngay lập tức cạn ngôn, Phóng nhìn ghét cậu vậy thôi chứ vẫn đối xử như anh em vậy

    // Cạch //

    " Tao về r-- "

    " Oa Oa!!

    Anh hai về rồi!!! // ôm Phóng như mấy năm chưa về // "

    " Lâu không tỉnh mày lên cơn ngáo à Việt Nam?? // Việt Hòa tay cầm điều khiển tay còn lại chỉ vào Việt Nam // "

    " Hứ!!

    Ai như ông có ba sọc đỏ trên mặt khác người đâu!!! // cãi lại // "

    Thế là cả hai cứ đấu võ mồm một lúc cho Mặt trận xem, anh cũng bất lực mà lấy đồ ăn vào bếp rồi chế biến các thứ nhưng không quên để lại một câu

    " Một trong hai đứa tụi mày làm hỏng đồ dùng trong nhà là biết tay tao // vừa đi lùi vào bếp vừa trừng mắt cả hai // "

    Cả hai nuốt nuớc bọt một cái rồi lại quay ra vật nhau, ai cũng không chịu thua ai mà chỉ lấy tay về đấm nhau đuợc thôi chứ lấy đồ đập vỡ tan tành hết là bị mách cho cha ngay

    " Anh vật đau quá... // xoa tay // "

    " Có ai bảo mày gây sự với tao đâu // ngồi vì bị đập vào chân // "

    " Hức..

    Anh xin..

    Xin lỗi em đi!!..

    Hức.. // bật chế độ diễn viên // "

    " Ơ ơ??? // vẫn ngơ ngác // "

    __________________________________

    Trưa:

    Sau khi đã no nê, chưa kịp lên phòng thì bị Phóng dọa cho một câu khiến cả hai sợ run người

    " Tụi mày mà trốn đi chơi tao cũng mách cha đó!

    "

    Thật là cái câu đấy đâm trúng tim đen của Việt Hòa rồi, anh lần này nằm trên giuờng cho có thôi chứ ngủ sao đuợc.

    Đang định quay đầu lên phòng thì bị Phóng gọi lại

    " Ê từ từ, quay lại đây anh bảo // vẫy tay // "

    " Ủa có gì nữa hả anh? // dấu hỏi trên đầu // "

    " Thì quên mang thuốc ra cho mày uống // đẩy lọ thuốc xinh xinh về phía Việt Nam // "

    Việt Nam bắt đầu sợ hãi, thuốc thì cậu không sợ đâu nhưng mà nếu nó đắng thì sợ gấp mấy lần thuốc ngọt đấy, còn là anh hai đưa cho nữa chứ

    " Uống đi, nó không đắng đâu // cười giả tạo // "

    " Không đắng hay không đắng?

    "

    " Hỏi nhiều, tất nhiên là không đắng!

    Mày cứ đi uống hết 5 viên này cho tao "

    Dù Việt Nam không muốn nhưng vẫn phải làm theo và..

    Nó đắng thật sự, không ngờ anh còn dám trêu cậu, mà khoan..

    Đã kiếm đuợc tình yêu thuơng của anh đâu mà dỗ với chả dành

    ___________________________________

    Tối:

    Khi cha về, Việt Nam là người đầu tiên ra đón giống như đón Mặt trận vậy đó, Đại Nam cũng cười trong hạnh phúc và đưa đôi mắt thân thiện về phía hai người anh, kiểu như là sắp tới sẽ có cuộc khảo sát về việc trông em trai

    " Việt Nam, bỏ ta ra nào!

    Ta còn cất đồ nữa đấy "

    " Ơ..

    Cha cũng không thuơng con như hai anh saoooooo!!! // diễn viên mode // "

    Phóng với Việt Hòa nhìn cậu với ánh mắt thân thuơng của kẻ sắp bị nhận hình phạt nhẹ nhàng từ người cha thân yêu của họ

    " Hai đứa nghe chưa?

    Vào phòng chép phạt ngay cho cha // nổi dấu thập vì hai thằng anh vô trách nhiệm // "

    " Nhưng con có làm gì tụi nó đâu??!! // tính cãi lại // "

    " Im đi Việt Hòa, tốt nhất là mày đi vào phòng chép phạt như lời cha nói thì việc bị đánh sẽ giảm tối đa đó // đập vào lưng Việt Hòa // "

    Sau đó thì, hai anh đã phải nhuờng tất cả quà mà cha mua cho em út và đang khóc ròng vì chép mỏi tay.

    Việt Nam vẫn ở trong lòng của cha mình cười hả hê, cho chừa cái tội dám lừa Việt Nam!

    _______________________________

    (Sắp tới hệ thống Lin sẽ có ngoại hình riêng)

    Đôi lời của tác giả:

    Nếu rảnh thì bạn hãy đọc những truyện khác của tôi, như:

    (1.

    Truyện bạn đang đọc)

    2.

    Truyện: Thí nghiệm - Countryhumans Allvietnam - | xuyên không |

    3.

    Truyện: Đám ma cà rồng này muốn nuôi tôi? [ countryhumans Allvietnam ]

    Mong mọi người ủng hộ nhiệt tình, tôi thấy không có bình chọn là tôi buồn, tôi không ra chuơng mới đó="(
     
    Ai? |Countryhumans Allvietnam|-Xuyên Không
    Chúc mừng sinh nhật bản thân


    Ừm thì ngày 21/2 là sinh nhựt con này

    Và tôi cũng có món quà tặng mọi người

    1 vé đặt ask and dare cho 3 bộ truyện của tôi

    1 vé đặt ask cho con tác giả ( cho phép hỏi về thông tin cá nhân nhưng không được mò sâu đâu )

    CHỌN 1 TRONG 2 🙂)))

    Bạn có thể chọn bằng cách bình luận sang bên cạnh:^^

    Khi nào rảnh tôi sẽ trả :>



    Nghe cho đỡ chán nà😀
     
    Ai? |Countryhumans Allvietnam|-Xuyên Không
    trả ask do độc giả hỏi:3


    Thì tôi trả sớm, nếu như không trả thì chắc mọi người phải đợi tôi đến khi nghỉ hè đó ( chắc chương mới cũng vậy )

    Và người đặt duy nhất là UynNguyn485, tôi sẽ coi nó như câu hỏi tiêu biểu của tất cả mọi người

    1.Cậu tên gì?

    Thì nhìn cái tên của tôi cũng không có gì lạ

    NongDiuLinh = NongDieuLinh

    NongDieuLinh = Nông Diệu Linh

    2.

    Tui nên gọi cậu là gì?

    Mọi người có thể gọi là Lin

    Có thể các bạn chưa biết là cái biệt danh đấy đó còn bạn tôi đặt ra,trùng với cái cách đọc tên tiếng Nga của tôi 🙁

    Нонг Диу Линь = Nong Diu Lin

    3.

    Cậu bao nhiêu tuổi?

    Có lẽ sẽ khiến các bạn thất vọng khi mình nói mình 7749 tuổi🙂)

    Lại.

    Tôi 12 tuổi nhen

    4.

    Làm bạn mình nhen

    Tất nhiên rồi,không ai nỡ từ chối cả:>

    Lời cuối cùng,tôi cá chắc là đến nghỉ hè mới ra chương mới được;-;
     
    Ai? |Countryhumans Allvietnam|-Xuyên Không
    8/3 VUI VẺ!! 💐💐💐🌷🌷🌷🥀🥀🌸


    Ừm thì dù gì nay cũng là 8/3.

    Chúc mấy bạn nữ đọc truyện của tôi mãi xinh và có thành tích tốt nè, chăm chỉ học hơn nè:33

    (Tôi không muốn đi đánh nhau nhưng con bạn lại lôi tôi theo để đánh..

    1 thằng con trai khác!?

    Thì các bạn biết đó, con bạn - Châm của tôi thì cao hơn tôi tận mấy cm.

    Nhưng nó có cái tật là cứ hễ đứa nào đánh thì nó sẽ quay sang trả cái người đánh mình.

    Thì mọi chuyện VẪN sẽ ỔN nếu như nó không đánh nhau với anh Bằng

    Gọi là anh vì anh ấy bị đúp :0

    [...] vì cứ đánh nhau mỗi khi ở lớp với ra về nên bị các bạn trong lớp ghép với nhau, Châm cay, nhưng không nói.

    Về cái chuyện đánh nhau thì nó như cơm bữa với tôi rồi, cứ lúc nào đi theo bạn mình là phải giúp cả hai bớt giận một tí nhưng mà thành ra đánh nhau.

    Lúc tôi ngăn anh Bằng thì ảnh lại nói:

    " Cả mày nữa! // chỉ vào mặt tôi // "

    " Làm sao?

    " - con tác giả

    " Không sao "

    Nghe lại nó vẫn khó hiểu🙂?

    À còn lần con bạn nổi giận nữa nhưng là chuyện khác

    " M* mầy // đi xe ngang qua xong đập Châm , vuớng vào tay tôi nhưng không ngã // "

    " Ơ mầy đập tao làm gì???

    " - Châm

    " Xin lỗi đeeeeeee // chỉ vào chỗ đau // " - Tôi

    " Chin nhỗi // xin lỗi tôi nhưng không xin lỗi Châm // "

    " Ơ sao mày không xin lỗi tao??

    "

    " Tao thích // cười xong quay xe về // "

    " Mày nhá mày không xin lỗi tao..

    Chẳng lẽ mày thích con Linh nên mới xin lỗi đúng không!!!

    "

    Giờ tôi nghĩ lại đủ 77490 điều vẫn không biết tại sao nó lại bảo anh Bằng thích tôi (๑•̀д•́๑) )

    Phía trên là mẩu chuyện nho nho tôi muốn tặng mọi người.

    Hi vọng mọi người thích nó:33

    Kèm theo bức ảnh đi theo nữa nè!!!

    Học xong chán quá lôi ra vẽ chơi:0

    Có vở vẽ nhưng tôi hơi chán nên vẽ vào đây'

    Tóc của Hoa Kỳ hơi lạ vì tôi nghĩ nên đổi một chút

    Tóc của Liên Xô và Nga là 1 vì...

    Cùng máu mủ hoặc con này không sáng tạo lắm:v

    Tóc của Nazi chẻ hai mái>🙂

    Tóc cuối là tóc của Lin

    Mong mọi người cố gắng đợi tôi ra chuơng mới, ngọt hay nguợc tùy độc giả nhen.

    Dù không viết chuơng mới đuợc nhưng tôi vẫn trả lời bình luận với đọc bình luận đuợc.

    Bằng tài khoản DiuLin2011 hoặc tài khoản này.

    Cuối cùng thì chúc 8/3 vui vẻ nha các bạn nữ

    ( bí mật đáng cười trong chuơng: tôi muốn cái chuơng dài hơn nên đã cho mẩu chuyện nhỏ bên trên vào-- )
     
    Ai? |Countryhumans Allvietnam|-Xuyên Không
    Chuơng VIII: Cắt đứt quan hệ bạn bè


    Yay!

    Vậy là cậu đã đuợc đi học sau bao nhiêu ngày chôn chân ở nhà rồi!

    Hiện tại Việt Nam đang ăn sáng nhanh nhất có thể, tất nhiên phải đi sớm để gặp Cuba chứ, nhớ anh quá đi.

    Cậu luôn nhớ giờ giấc của anh, nhưng Phóng gọi dậy có muộn một chút không?

    Không sao, chỉ cần ăn nhanh là đuợc mà.

    ____________________

    [...] buớc qua cổng truờng, cậu nhanh chóng đi tìm lớp và chỗ ngồi, từ đầu thì hăng lắm nhưng leo hết 3 tầng thì không hăng nổi

    " Lin!

    Lớp ta ở bên trái hay bên phải?

    "

    " Là bên phải ạ "

    Nhanh chóng chạy đi, bây giờ Việt Nam chỉ muốn gặp Cuba thôi, không biết anh đã đến chưa.

    // Két //

    Vừa thở hồng hộc, cậu buớc vào lớp truớc sự ngỡ ngàng của mọi người.

    " Việt Nam!

    Cậu đây rồi!!!

    "

    Ninh Nhi vui mừng, ôm chặt lấy cậu không buông khiến mấy đám ở đằng sau khó chịu.

    Việt Nam thì không quan tâm lắm, nhanh chóng gỡ tay cô ra rồi chạy đến bên Cuba

    " Cuba!!!

    "

    Anh bị ôm bất ngờ, mọi người xung quanh cũng không nói gì.

    Anh lại thoát khỏi vòng tay kia rồi nói một câu không thể nào tổn thuơng hơn

    " Đừng lại gần tôi, thật dơ bẩn "

    Việt Nam đơ người, là anh đang...

    Chửi cậu sao?

    " Cuba?

    Đừng đùa mà?

    "

    " Tôi không đùa, chán ngấy cái cảnh cậu suốt ngày ôm Ninh Nhi rồi.

    Cô ấy còn trong sạch hơn cậu nhiều.

    "

    " Tại sao chứ!

    Tớ không làm gì cô ấy mà!

    "

    Đổi lại là ánh mắt khinh bỉ của anh, Cuba chằng thèm nhìn cậu lần cuối mà chạy đến bên Ninh Nhi, anh cũng đâu biết..

    Sắp tới sẽ có một bất ngờ mà anh không thể quên đuợc

    Việt Nam nín khóc, cố gắng lê từng buớc về chỗ.

    Cúi gầm mặt xuống bàn mà khóc trong im lặng, tại sao?

    Tại sao Cuba lại không thân thiết với cậu nữa?

    Việt Nam không chấp nhận sự thật.

    Giờ ra chơi, Cuba nhận đuợc 1 bức thư vào giờ ra chơi, nó nói muốn hẹn anh vào buổi trưa hôm nay.

    _________________

    Hiện Cuba đã đứng chờ ở dưới cây hoa anh đào sau truờng, đã hơn 2 ở hút trôi qua, anh vẫn không thấy người hẹn mình ra ở đâu.

    Bịp chăng?

    Định quay đầu đi thì có 1 giọng nói vang lên

    " Này!

    Tôi ở bên này cơ mà?

    "

    Quay qua thì thấy mặt của Việt Nam, anh tỏ vẻ chán ghét trong lòng, sao lại là cậu ta?

    Rảnh háng à?

    " Nói gì thì nói đi, nhờ cậu mà tôi phải tách ra với cô ấy đ-- "

    " Im đi!

    Chuyện khác đừng có lôi vào..

    "

    Cuba ngạc nhiên, lần đầu tiên cậu ngắt lời anh đấy.

    " Tôi ra đây cùng với anh là để..

    "

    Lời nói tiếp theo đã khiến anh rơi điếu xì gà đang ở trên miệng của mình: " ...

    Để cả hai chấm dứt tình bạn bấy lâu nay của chúng ta // cười chua xót // "

    " Tại sao?? // run rẩy // "

    " Cậu cũng hiểu mà.

    Mỗi ngày cậu luôn tỏ vẻ chán ghét tớ, muốn tớ biến khuất mắt cậu đi, bây giờ chúng ta đã là người xa lạ, không liên quan với nhau nữa. // dang tay ra // "

    " Hức..

    Phải có điều kiện chứ..

    "

    " Điều kiện gì nhỉ?

    "

    " Đi uống nuớc với tôi lần cuối đi..

    "

    Mặc dù bên ngoài anh vẫn bình thuờng, nhưng bên trong con tim anh đã nhói lên rất đau, vì anh muốn cậu biến mất ư?

    Không!

    Bây giờ anh muốn đổi ý, muốn quay nguợc từ đầu.

    _________________________

    Đã 9 giờ tối, Việt Nam bất ngờ với bộ dạng của Cuba khi mới đến.

    Tay cầm 1 cốc bia đã bị uống một nửa, miệng anh còn nói gì đó

    " Việt Nam..

    Tớ không muốn..

    "

    Cậu ngán ngẩm nhìn anh, cái này có đuợc tính là nói mớ không nhỉ?

    Chắc Cuba lại nghĩ đến cái cảnh lạ lạ chưa từng thấy rồi ( không phải đâu anh, là Cuba đang tủi thân vì anh không muốn ở lại bên Cuba nên mới nằm mơ thôi)

    Nah..

    Dù sao thì hôm nay cũng là ngày cuối nói chuyện với nhau, nên tạo một chút ấn tuợng chứ nhỉ?

    " Cuba?

    Cậu ổn không?

    "

    " Ức..

    Ổn.. // nấc // "

    " Tôi biết cậu buồn vì phải làm người lạ, nhưng có cần đến mức đấy không?

    "

    Chưa kịp để Việt Nam nói, Cuba đã nhào đến ôm cậu vào lòng.

    Trời, nồng mùi rượu với bia, anh đã uống bao nhiêu chai vậy.

    " Cậu-- Ah..

    Um "

    Cuba hôn cả môi của Việt Nam, chắc về nhà Mặt trận không chửi đâu.

    Cố gắng chịu khoảng 4 phút, anh đã nhả ra để cậu lấy hơi

    " Đừng bỏ tớ nha..

    "

    " ...

    "

    Việt Nam không nói gì, cậu nhanh chóng đi ra khỏi cửa truớc sự bàng hoàng của Cuba

    __________________________

    Sáng hôm sau khi đến lớp, anh ngồi thẫn thờ ở chỗ ngồi của mình mà nhớ chuyện hôm qua, vậy là cậu ghét anh thật?

    Cũng đúng mà..

    Cậu ấy đã tổn thuơng quá nhiều rồi

    Nhưng càng nhớ thì mũi lại càng cay, nuớc mắt cứ rơi từng giọt khiến đêm qua Cuba không ngủ đuợc.

    Bây giờ Ninh Nhi gọi anh cũng không để tâm tới cô, chỉ muốn Việt Nam xuất hiện và dỗ anh thôi

    Đã nhiều lần anh đuổi theo Việt Nam và xin lỗi đủ kiểu, nhưng cậu vẫn để ngoài tai, chỉ tiếp tục đi qua người Cuba

    Thật ra Việt Nam có ngồi cạnh anh, nhưng dù ở xa hay ở gần anh cũng không dám nói lời nào với cậu, chỉ đem nó giấu trong lòng

    " Việt Nam!

    "

    " Huh?

    "

    " Em quên cặp nè // đưa cặp cho Việt Nam // "

    " Ah!

    Cảm ơn anh hai nhiều "

    Mỗi lần thấy cậu thân thiết với người khác, Cuba càng thấy đau, cố gắng không nhớ lại thì lại càng muốn nhớ hơn.

    Anh muốn cậu, muốn tất cả yêu thuơng mà cậu đã dành cho họ, muốn sự yêu thuơng của cậu dành cho anh như lúc còn làm bạn bè

    ______________________

    Nghe bài Auld Lang Syne thấy hay quá nên viết chuơng mới luôn🙂


    :3

    Nhớ bình chọn, không bình chọn tôi không viết đâu à nha
     
    Ai? |Countryhumans Allvietnam|-Xuyên Không
    Chương IX: Gắn lại trái tim đã tan vỡ ( mảnh 1 )


    Mọi người oi, má mì của tôi nói rằng sẽ sửa điện thoại của tôi nếu tôi được tất cả điểm từ 8 trở lên

    ( Thật ra tôi cũng không biết mình có đạt được không nhưng sẽ cố gắng>:
     
    Ai? |Countryhumans Allvietnam|-Xuyên Không
    Chương ngoài lề


    Năm ngoái giải thì thi vẽ

    Năm nay vẫn là giải nhì=")

    ( chưa nhận thuởng, nghe nói giải nhất 1 triệu.

    Còn về vẽ thì đề tài là bảo vệ môi truờng ấy)
     
    Ai? |Countryhumans Allvietnam|-Xuyên Không
    chuơng xả tranh trên whiteboard fox🙂


    Thì như tiêu đề, vì quá chán nên tôi đã tự tạo 1 đuờng link và vẽ trong đó cùng với 1 vài người bạn

    Đây là link


    Các bạn có thể vào vẽ, tôi sẽ chấm điểm nếu mọi người muốn^^

    Một số tranh của tôi trong đó

    =))

    Mọi người có thể vào và cho mọi người lựa chọn về việc tôi sẽ đánh giá nó ở chuơng khác
     
    Ai? |Countryhumans Allvietnam|-Xuyên Không
    Chuơng X: Gắn lại trái tim đã tan vỡ (mảnh 2)


    Việt Nam Hằng ngày đều bị Cuba bám theo, mỗi lần cứ thấy cậu nhăn mày là ngoan ngoãn dừng lại hành động lại

    Cuba chắc chắn sẽ không bao giờ gây mất thiện cảm với bạn cũ nữa mà, chỉ 1 lúc nữa thôi, 1 chút nữa anh sẽ với tới tay của cậu

    " Đi mà Việt Nam!

    Đi chơi với tớ 1 lúc thôi "

    " K..

    Không "

    " Đi mà!!!

    "

    ________________________

    " khục-- "

    Cậu đang bị 1 đám người đánh liên tục, không ngừng nghỉ, có lẽ đến khi cậu ngất họ mới dừng làm.

    " Aha!

    Nếu từ đầu mày không câu dẫn anh Cuba của tao thì mày đã không thảm như này // nâng cằm cậu lên // "

    " Ta..

    KHÔNG CÓ CÂU DẪN HẮN // Trừng mắt // "

    " tch.

    Đánh tiếp đi // ra lệnh // "

    Bọn chúng đến gần, người thì đá mạnh vào bụng của cậu khiến cậu văng ra xa, một thằng nữa lại cầm tóc Việt Nam rồi đấm vào guơng mặt đó

    " Aa..

    "

    Việt Nam dựa người vào tuờng, đám kia thấy vậy liền quay mặt về phía chủ nhân của họ, ả thấy vậy liền ra lệnh đánh tiếp

    Trung Quốc vô tình nhìn thấy nó, hắn đột nhiên nhớ lại cảnh đó...

    ( nó: tí sẽ biết)

    Đó là một buổi mà hắn đang chơi với bạn bè của mình, khi đến 1 nơi nào đó, hắn sững người khi thấy 1 đám trẻ cao to đang đánh 1 đứa trẻ khác.

    Nó rất nhỏ, có khi tuổi còn chưa bằng hắn.

    Khi thấy thằng nhỏ hộc ra máu hắn liền đuổi chúng đi, tiến lại gần và hỏi thăm

    " Nhóc không sao chứ?

    "

    " Aa..

    Em k..

    Không sao // guợng dậy // "

    Chưa đuợc một giây thì nó lại khuỵu xuống, chân run rẩy vì bị đập rất nhiều.

    Nhìn nó rất tàn tạ, Trung Quốc cũng không biết làm gì, chỉ giúp nó đứng dậy rồi về tận nhà

    Khi về mới biết đó là con của đối tác, mà còn là con út.

    Nhưng nó không đuợc may mắn khi mọi người đều chửi rủa nó, nào là " thằng nhóc này là con của quỷ " hay " Đừng lại gần nó, nó là thứ dữ đấy "

    Trung liếc mắt sang nhìn nó 1 chút, nuớc da màu vàng, có hình ngôi sao lớn ngay giữa mặt, nó đang bận lau nuớc mắt nên không để ý hắn đang nhìn mình

    Nó - Việt Nam, nó rất đáng thuơng.

    Lúc đó hắn cũng không biết mình muốn làm gì, chỉ nhìn sang chỗ khác tránh mặt.

    Nhìn kìa!

    Nó đang cúi gằm mặt xuống, nuớc mắt rơi càng nhiều.

    Khi đó hắn có thấy một bóng hình mờ nhạt, thứ đó đang cố gắng lau nuớc mắt cho nó nhưng không đuợc

    ___________________________

    Việt Nam đã hộc máu với bọn này, cho người ta đứng lên cũng không đuợc, cứ phải đẩy xuống mới chịu cơ

    " Aa!!!

    Chết tiệt!

    "

    Ả đau đớn hét lên, lũ đó nghe thấy liền quay đầu lại, truớc mặt chúng là người ả thầm thuơng trộm nhớ - Cuba, anh đang nắm tóc ả đấy!

    Mặt cứ hầm hầm trừng mắt chúng

    Lần này là đến luợt chúng, Trung Quốc xuất hiện đập vào gáy từng tên, sau khi xong xuôi liền nhờ Cuba bế Việt Nam lên phòng y tế còn mình thì sẽ ở đây xử lí

    Việt Nam đứng lên, vừa đứng đuợc tầm 1 giây thì ngã về phía truớc, Cuba đỡ đuợc thân thể nhỏ bé ấy, vuốt lưng cho cậu cảm thấy an toàn hơn

    " Việt Nam đừng sợ..

    Tớ đây rồi..

    "

    _________________________

    " ting!

    Đã hoàn thành 2/10 mảnh, ngài hãy cố gắng hoàn thành 8/10 mảnh còn lại "

    " mẹ nhà ngươi, ta bị đập là thấy vui lắm à // giật giật mí mắt // "

    " hệ thống không có cảm xúc a-- "

    _______________________________________

    Bình chọn đi, không bình chọn tôi buồn=)
     
    Ai? |Countryhumans Allvietnam|-Xuyên Không
    Chuơng XI: Thanh mai trúc mã


    Dù đã đánh đập hay chửi rủa mắng mỏ Việt Nam thì đôi lúc, hắn - China cũng đôi lúc nhớ về những kí ức cũ.

    Về những thời gian ở cùng với thanh mai trúc mã - Việt Nam của mình

    ( đoạn này Việt Nam sẽ đuợc gọi là nó )

    " China?

    Cậu đến đây làm gì?

    Không chơi với ai khác ngoài tôi ư?

    "

    Vẫn là cậu nhóc với nhiều vết thuơng bầm dập trên người, tất cả cũng đều do mấy đứa trẻ mới lớn đánh.

    Nhưng cho dù có bị đánh thì nó vẫn giữ nguyên cái cảm xúc cười cười vui vẻ đó.

    Hắn nhìn nó bằng ánh mắt không ghét bỏ, cũng không thuơng cảm nhưng Việt Nam vẫn chơi với China.

    " Hừ!

    Lũ đó có chịu đợi tôi đâu, chỉ còn cậu thôi "

    Hắn tiến đến ngồi gần nó, vô thức lấy tay lên xoa đầu nó đôi chút.

    Tóc của nó..

    Thật mềm...

    _______________________________

    ( từ đoạn này Việt Nam gọi là cậu )

    China mở mắt thức dậy dưới gốc cây ở sau truờng, hắn lại mơ thấy nó, nhưng cảm giác chân thật làm sao..

    Việt Nam từ đâu gục xuống vai China ở bên mà khiến hắn giật mình đôi chút, lại vô thức đưa tay lên sờ tóc cậu một chút

    " Ngủ ngon.. // hôn lên đầu Việt Nam // "

    ____________________________

    " China?

    Tôi vẫn không hiểu tại sao anh lại giúp tôi // cầm lấy cánh tay đang sờ mó tóc của mình // "

    Mắt của Việt Nam hơi buồn, có lẽ hắn cũng làm hơi quá rồi đi

    " Giúp cũng cần lí do?

    Cậu cũng là thanh mai trúc mã của tôi đấy // cốc đầu Việt Nam // "

    " Aah!

    China đánh tớ // rưng rưng nuớc mắt và ôm chỗ đau // "

    Việt Nam ôm chỗ mà China vừa cốc một cái rõ đau, thút thít rên do đau.

    Hắn bất lực đưa tay lên xoa chỗ đau rồi dỗ dành cậu

    " Rồi rồi, tớ không đánh!

    Nín đi tớ thuơng "

    " Cậu sẽ cho tớ ăn chứ?

    "

    " ..

    Ừ...

    "

    _______________________________

    Cũng không hẳn, hai bên của Việt Nam là hai " con người " đang liếc xéo nhau cùng với quả mặt hầm hầm kia.

    Thật ra, không phải Cuba mà China là thanh mai trúc mã của Việt Nam đầu tiên

    Cuba biết Cuba cũng buồn chứ bộ..

    Nhưng cứ kệ hai con người đó đi, bây giờ Việt Nam đang ăn một cách ngon lành giữa hai người bạn thanh mai trúc mã

    Mọi người nhìn cả ba với con mắt không thể nào bỡ ngỡ hơn kể cả đám Hảem của Ninh Nhi

    Đang yên lành thì bỗng nhiên China với Cuba cạp một miếng, khi cả hai cắn thì mới biết mình vừa ăn hết miếng liêm sỉ cuối cùng trên tay cậu

    " Hic..

    Hai người.. // rưng rưng // "

    " Từ từ!

    Khoan đã!!

    Việt Nam cậu hãy nghe tớ nói // ôm Việt Nam // "

    Quào..

    China đang dành cho Cuba ánh mắt khinh bị tột độ cùng với cây quạt đang che phần mặt của mình đôi chút.

    _______________________

    " Quãi đạn, ta đếch hiểu tại sao tên Trung Quốc này lật mặt nhanh đến vậy luôn đấy??!!

    "

    " Chắc ổng kết kí chủ ấy m-- "

    -Việt Nam đã ngắt kết nối-

    " kí chủ!!! // gào thét trong không gian hệ thống // "

    Quay trở lại nào, bây giờ lớp đang họp nhóm và đuợc tự chọn nhóm của mình.

    Tất nhiên là không thể thiếu China, Cuba, Ninh Nhi và đám harem đang chĩa ánh mắt đáng sợ của mình về phía cậu mà Việt Nam không hề hay biết gì cả

    Hiện tại Cuba và Trung Quốc đang tranh cãi là ai sẽ kèm Việt Nam học?

    " Cút đi!

    Chẳng phải cậu ghét Việt Nam lắm sao?

    "

    " Đó là lúc truớc rồi!

    Còn bây giờ tôi muốn kèm cậu ta tiếp!!

    Với lại nhà tôi gần hơn!

    "

    " Tôi ở ké nhà cậu ấy cũng đuợc mà!!

    "

    Giờ thì căng rồi, ai cũng đòi kèm Việt Nam hết trơn, đến nỗi thành tin hot của truờng xong thầy U.N còn ghé thăm cơ

    _____________________

    Không rặn chữ nỗi nữa=")
     
    Ai? |Countryhumans Allvietnam|-Xuyên Không
    Chuơng XII: bí ẩn về mảnh thứ 3 của trái tim


    - Xin chào, tôi đã quay lại đ--

    Độc giả: // chờ chương mới lâu đến nỗi mòn hết xương //

    - ặc, mình nghỉ bao lâu rồi?

    ______________________________

    " này Lin, mảnh thứ 3 sao không thấy đâu vậy?

    "

    " kiên nhẫn thôi, ngài sẽ phải làm nhiệm vụ khác để nhận gợi ý hoặc cố gắng tìm cách "

    " nhiệm vụ gì?

    "

    " ...

    Lấy lòng Spain "

    " Lấy lòng thằng đào hoa, đẹp trai nhưng " ấm dâu " kia á??

    "

    Lin đã ngắt kết nối..

    " ...

    "

    _____________________________

    " Ê tụi mày, tao có nghe nói là ở lớp bên ấy, có anh gì đẹp trai lắm!! // bản tính mê trai nổi lên // "

    " Anh gì?

    "

    " hình như là Spain "

    ...

    Việt Nam ở gần đó đã nghe ngóng đuợc cuộc trò chuyện " bình thuờng " của các học sinh nữ gần đó.

    China đang ngồi cạnh cậu cũng thắc mắc tại sao Việt Nam lại chú ý đến cuộc trò chuyện đó

    " hmm..

    Spain..

    "

    " Cậu muốn gặp anh ta hả?

    Vậy tớ đi cùng cậu nhé?

    "

    Một bạn nữ ngồi bên cạnh cậu cũng tò mò về khuôn mặt của người tên Spain, dù sao thì lớp của gã ta cũng ở bên cạnh mà

    " đuợc chứ!

    "

    __________________________

    Ngó sang lớp bên kia một chút, dù ở ngoài vẫn bình thuờng nhưng nếu nhìn kĩ thì các học sinh nữ bên kia đang bu lấy một người nào đó, cũng khá tiện lợi vì hôm qua chủ nhiệm lớp Việt Nam nói là sang lớp bên muợn phấn

    Vì tình bạn bè mới kết vào 13 phút truớc thì bạn nữ sinh kia đã cho Việt Nam vào lớp của Spain

    " ???

    " - Mọi người trong lớp, tính cả Việt Nam

    Một chàng trai buớc đến bên Việt Nam và hỏi:" Này?

    Cậu là Việt Nam lớp bên đúng chứ?

    "

    Cậu ngước lên nhìn gã, trong mắt của các chị em thì chỉ có ba từ thôi.

    " soái ca ", " đẹp trai " và " lạnh lùng " .

    Còn trong mắt Việt Nam thì mấy từ đó chỉ chiếm 20% thôi

    " Vâng, tôi sang đây xin một ít phấn // bên trong thâm tâm thì sợ tối đến Spain sẽ hấp diêm mình // "

    " À, hóa ra là phấn, cứ tuởng là gửi thư tình // vuốt tóc // "

    " Thằng này bị ảo à?

    "

    Những học sinh nữ, tính cả người lúc nãy đẩy Việt Nam vào: " ANH ẤY ĐẸP TRAI QUÁ!!

    "

    " Nhưng dù gì cũng phải trao đổi nhỉ? // nhìn Việt Nam đang run rẩy truớc mặt // "

    " ??!!

    "

    Gã vừa búng tay ra lệnh thì có 4 học sinh nam buớc đến, giữ chặt tay và chân của cậu để phòng tránh cậu chạy trốn

    Việt Nam hoảng sợ vùng vẫy, chỉ mong có người đến cứu thôi, nhưng với chút sức yếu đuối này thì chẳng làm đuợc gì cả

    Spain tiến lại gần Việt Nam, sâu trong mắt là con thú tì-- à thôi.

    Gã nâng cằm của cậu lên rồi hôn chụt vào môi rồi ra lệnh cho đám nam sinh kia buông ra

    " À, phấn này, nhớ nói là bạn Spain lấy cho cậu nhé // cười tươi như chưa có gì xảy ra // "

    Việt Nam sau khi nhận phấn và ra khỏi cái lớp học quái quỷ đó.

    Cậu đưa phấn cho cô nữ sinh ngoài cửa, chạy vào phòng vệ sinh nam rồi ôm khuôn mặt đang đỏ bừng

    " Tại sao lại là hôn??!!!

    Ahhhhhh "

    ___________________

    " Chào kí chủ, tôi đã trở lại đây.

    Dù chỉ là hôn một chút thì kí chủ vẫn hoàn thành nhiệm vụ nhỉ?

    "

    ( ý Lin nói là hôn chụt chụt lâu một tí cũng hoàn thành nhiệm vụ)

    " Thế gợi ý đâu?

    "

    " Gợi ý của ngài về mảnh thứ 3 là...

    "

    ___________________

    Trong khi đó...

    Spain chạm vào môi của mình rồi lại ngẫm nghĩ một chút

    " Sao mình lại hôn cậu ta nhỉ?

    Hôn như vậy cậu ta có ghét không?

    Ngày mai phải xin lỗi cậu ta mới đuợc...

    Nhưng...

    Môi của cậu ta cũng mềm..

    "
     
    Back
    Top Bottom