Cập nhật mới

Khác Ác quỷ hay Thần linh?

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
314080089-256-k725323.jpg

Ác Quỷ Hay Thần Linh?
Tác giả: KusanagiAyumi739
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Giới thiệu :

Bất thường xảy ra ngày càng nhiều.

Tiếng nói mớ bên tai kéo dài không dứt.

Nguy hiểm càng cận kề.

Suỵt.

Im lặng.

Một

Hai

Ba

Cảm nhận được không?

Từng đôi mắt đều dõi theo ngươi.

Vực sâu đang chăm chú nhìn ngươi.

Thiếu nữ, ngươi sẽ lựa chọn chạy trốn hay đứng yên?



xuyên​
 
Ác Quỷ Hay Thần Linh?
Intro


Tên : Ác quỷ hay thần linh?

Tác giả : KusanagiAyumi

Thể loại : Thần linh, linh dị, ngôn tình, xuyên không.

Giới thiệu :

Bất thường xảy ra ngày càng nhiều.

Tiếng nói mớ bên tai kéo dài không dứt.

Nguy hiểm càng cận kề.

Suỵt.

Im lặng.

Một

Hai

Ba

Cảm nhận được không?

Từng đôi mắt đều dõi theo ngươi.

Vực sâu đang chăm chú nhìn ngươi.

Thiếu nữ, ngươi sẽ lựa chọn chạy trốn hay đứng yên?

____

Ngu Linh Tê xuyên đến một thế giới khác, còn được tặng kèm một người bạn trai.

Người bạn trai này mọi mặt đều có điểm trừ rất lớn, may mắn rằng chủ nhân cơ thể cũ một phút trước khi cô xuyên vào đã dứt khoát chia tay.

Mỗi tội bạn trai cũ lì lợm muốn quay về, Ngu Linh Tê bị quấy rầy mấy ngày liền đến mức suýt phát điên.

Ngày thứ ba, bạn trai cũ ra tai nạn xe cộ, không chết nhưng bị thương vào viện.

Đám bạn bè khuyên cô nên đi thăm hắn, Ngu Linh Tê bất đắc dĩ đành tới viện.

Mở cửa phòng bệnh, cô sửng sốt phát hiện có lẽ mình đi nhầm phòng.

Người ngồi trên giường bệnh là một người thiếu niên lạ mặt rất đẹp trai, đẹp đến mức vượt qua phạm trù nhân loại.

À, vị bạn trai cũ kia còn không bằng một đầu ngón tay của vị này.

Nhưng những người xung quanh đều nói đây chính là bạn trai cũ của cô.

Chính bản thân thiếu niên cũng thừa nhận.

- Linh Tê, tôi là Tạ...Nguyên...Tuần.

- Thiếu niên xa lạ nhìn cô, đôi con ngươi đen phản chiếu vẻ mặt kinh ngạc của người đối diện, trúc trắc nói ra từng chữ.

_______

Ngu Linh Tê rơi vào một cái ôm lạnh lẽo, bên tai vang lên tiếng ngọt ngào của đàn em.

- Đàn chị, đừng sợ.

Em sẽ bảo vệ chị nha.

Mỗi tội Ngu Linh Tê không có chút rung động nổi hay cảm giác an toàn nào.

Bởi vì so với việc lo con quỷ ngoài kia sẽ xông tới thì nên lo đàn em khoá dưới này trước.

Người này là thứ gì?

Ngu Linh Tê không muốn nghĩ, cô chỉ muốn đẩy ra hắn.

Nhưng những cái giống chân bạch tuộc quấn chặt lấy cô, đôi mắt đen kịt nhìn xuống cô.

Có tiếng kêu thảm thiết, nữ quỷ như tờ giấy yếu ớt bị xé làm hai.

- Chị an toàn rồi.

- Thiếu niên cúi đầu nhẹ giọng nói.

Ngón tay đặt lên môi làm động tác im lặng, khẽ cười.

- Suỵt, đây là bí mật của hai ta, đừng nói cho kẻ nào biết.
 
Ác Quỷ Hay Thần Linh?
Sởn tóc gáy


Ngu Linh Tê bị lạnh đến bừng tỉnh, ngáp một cái, cô giơ tay dụi dụi mắt.

Nhìn luận văn còn đang viết dở trên màn hình máy tính, thiếu nữ ỉu xìu.

Muốn ngủ tiếp nhưng ngày mai là hạn rồi.

Làm sao bây giờ?

Nghe tiếng gió lạnh rít gào ngoài kia, Ngu Linh Tê ngồi trên giường, rụt đầu, kéo chăn lên cao trùm kín lại.

Bây giờ đã vào mùa đông, là thời gian mà trùm chăn rồi xem phim là hạnh phúc nhất.

Mà không phải ngồi trước máy tính gõ như chó.

Cô cau mày, vẻ mặt khổ sở giống như vừa ăn phải mướp đắng.

Đúng rồi.

Ngu Linh Tê ngẩng đầu nhìn về cửa sổ, vốn định ngồi dậy nhưng khi thấy cửa sổ vẫn còn đóng chặt thì kinh ngạc.

- Kì lạ.

Cô nhớ rõ là vừa nãy có cơn gió lạnh thổi qua làm cô rùng mình tỉnh dậy.

Nếu cửa sổ đã đóng thì trong một căn phòng kín thì từ đâu ra gió?

Trầm ngâm vài giây, Ngu Linh Tê rút ra kết luận.

Là ảo giác.

Là cảm giác sợ hãi khi chưa làm xong bài tập mà đi ngủ.

Vẻ mặt Ngu Linh Tê không biểu tình liền đứng dậy vào phòng bếp.

Cô có hơi đói bụng, vậy nên quyết định đi làm bữa ăn khuya.

0 giờ 20 phút.

Ăn khuya xong thì chiến đấu tiếp, tuyệt.

Cả căn phòng im lặng, chỉ còn nghe tiếng thấy tiếng dép lê dẫm trên nền nhà.

Ngu Linh Tê nhíu mày, không hiểu sao lúc này đây chỉ có tiếng động nhỏ như vậy khiến trong lòng cô dâng lên bực bội.

Tiếng động rất nhỏ nhưng tác động tới dây thần kinh của cô.

Ngu Linh Tê cho rằng việc này là do mới tỉnh dậy.

Thiếu nữ đi đến bồn rửa bát, mở vòi nước, vốn định đưa tay vốc nước lạnh lên mặt làm mình tỉnh hơn nhưng khi nước trong vòi ào ào chảy ra thì cô đột nhiên đóng lại vòi nước.

Ồn.

Tiếng nước chảy quá ồn.

Ngu Linh Tê mím môi, không biết mình bị sao, theo thời gian bất an trong lòng ngày càng lớn.

Như là bản năng cảm nhận được thứ gì không ổn, dây thần kinh căng chặt, mỗi một tiếng động cũng ảnh hưởng không nhỏ đến cô.

Cô giơ tay định xoa xoa trán thì bỗng ngừng lại.

Ngu Linh Tê mở to mắt, con ngươi co rụt, có thể rõ ràng nhận thấy được cơ thể cô cứng đờ.

Bởi cô nghe thấy tiếng bước chân.

Từ đằng sau.

Nhưng sao lại thế?

Cô ở một mình, vậy nên ở đây không nên có sự xuất hiện của người thứ hai.

Ngu Linh Tê phản ứng là quay người xem nhưng trực giác cô mách bảo là không nên, một hành động ngu ngốc.

Cô tin vào trực giác của mình.

Thiếu nữ cụp mắt nhìn xuống bồn rửa bát, trên đống bát đũa chưa rửa có con dao gọt hoa quả đang đặt trên đấy.

Tiếng bước chân xa lạ lại vang lên.

Nghĩa là kẻ kia cách cô ngày càng gần.

Dựa theo tiếng bước chân, vị trí là đang ở cửa bếp.

Ngu Linh Tê bình tĩnh vặn vòi nước, dáng vẻ như không có chuyện gì mà bắt đầu rửa chén.

Tiếng bước chân lại vang lên.

Hai mét.

Ngu Linh Tê hơi cúi đầu, đặt bát xuống, tiếp tục rửa bát khác.

Tiếng bước chân lại vang lên.

Cùng lúc, trên tay Ngu Linh Tê thay đổi thành một cái bát khác.

Cho tới khi tiếng bước chân vang lên với khoảng cách rất gần.

Khoảng cách xấp xỉ một cánh tay.

Nhanh như chớp, Ngu Linh Tê xoay người, tay trái cầm bát ném về phía kẻ kia.

Tay phải cô nâng lên, ánh sáng lạnh từ lưỡi dao sáng lên dưới ánh đèn.
 
Ác Quỷ Hay Thần Linh?
Mơ trong mơ / false awakening.


Cơn rùng mình truyền tới, Ngu Linh Tê bật người dậy, hốt hoảng nhìn xung quanh, vẫn là căn phòng quen thuộc ngoài tiếng gió va đập vào cửa sổ thì không còn tiếng nào khác.

Chớp mắt xác định lại lần nữa, cô mới cúi đầu nhìn xuống chiếc chăn mỏng trên người, trước mặt là laptop đang sáng màn hình.

Mình ngủ quên ư?

Ý thức được mọi việc khi nãy là giấc mơ làm trái tim đang treo cao tới cổ họng được trở về vị trí cũ, Ngu Linh Tê hơi thở phào nhẹ nhõm.

Liếc qua đồng hồ bên đầu giường, cô liền biết mình vừa ngủ một giấc hết buổi chiều.

Tám giờ tối.

Thiếu nữ làm động tác vươn vai sau đó xuống giường, giơ tay xoa xoa mái tóc rối, vừa đi tới tủ lạnh vừa nghĩ tối nay nên ăn gì.

Cho đến khi cô mở tủ thấy bên trong có thể nói là trống rỗng, Ngu Linh Tê mới nhớ ra kế hoạch cho buổi chiều là đi siêu thị.

- Ăn mì thôi...

Cô lầm bầm, tay mới vừa đóng tủ lạnh lại thì nghe được có tiếng bước chân đằng sau.

Cả người cứng đờ, dây thần kinh thả lỏng lại căng lên lần nữa.

Nhưng Ngu Linh Tê tập trung lắng nghe, tiếng bước chân biến mất.

Ảo giác?

Cô mím môi, bất an trong lòng càng ngày càng lớn và nó được chứng thức khi Ngu Linh Tê bắt đầu nghe được một tiếng nỉ non.

- #%$@#...

Không nên quay đầu.

Đừng quay đầu.

Tuyệt đối không được quay đầu.

Trực giác cô bảo vậy.

Cô tin trực giác mình cho dù phải quay lưng về phía nguy hiểm không rõ.

Tựa hồ việc cô không quay đầu làm tiếng nói kia bực tức, tiếng nỉ non dần lớn tới mức nó như đang gào thét, từ vui vẻ tới buồn bã, kiên nhẫn trở thành nôn nóng, giống một đứa trẻ muốn được đáp lại.

Dù nghe không hiểu, thần kì là Ngu Linh Tê biết nó muốn nói gì.

Quay đầu đi.

Xem tôi một chút thôi.

Ngu Linh Tê cắn răng, kiềm chế lại xúc động muốn quay ra sau.

Thấy cô quyết tâm, tiếng nói kia ngày càng nhỏ rồi không cam lòng biến mất.

Căn phòng trở về yên tĩnh như lúc ban đầu.

Cô thở ra một hơi nhưng cả người giữ trạng thái căng thẳng.

Rời đi chưa?

Ngu Linh Tê không dám mất cảnh giác, đành đứng yên tại chỗ một lúc.

Chẳng có hiện tượng nào xảy ra nữa, khoảnh khắc cô yên tâm sắp quay người thì cảm giác gáy mình bị thứ gì đó chạm vào.

Lạnh lẽo.

Cơn lạnh truyền tới khắp toàn thân, Ngu Linh Tê đứng chết chân tại chỗ, không dám thở mạnh.

Thứ kia từ từ di chuyển, từ gáy tới má, động tác rất nhẹ nhàng, thân mật tạo cho đối phương ảo giác như mỗi cái chạm đều chứa một loại tình cảm gì đó.

Thiếu nữ không khống chế được mà run cầm cập, không chỉ bởi vì sợ mà còn nhiệt độ mà nó mang tới.

Eo cô bị chạm vào.

Con ngươi Ngu Linh Tê co rụt lại, cô muốn phản kháng, bất hạnh là một ngón tay cũng không cử động được, trơ mắt nhìn thứ kia hành động càng lớn mật.

Cuối cùng, cả cơ thể cô bị bao phủ.

Có người ghé vào tai cô nói chuyện.

- B..ắt...đượ#%$@#...

Cái gì?

Ngu Linh Tê bỗng mở mắt, kinh hoàng ngồi dậy, do động tác quá mức mà dẫn đến cô ngã xuống giường một cách đau đớn.

Thiếu nữ nhăn mặt, một tay che mông, một tay bám vào thành giường để đứng lên, rồi sửng sốt nhìn bốn phía.

Mơ trong mơ?!
 
Back
Top Bottom