Khác Ác Mộng Sau Màn Đêm

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407795659-256-k923330.jpg

Ác Mộng Sau Màn Đêm
Tác giả: VNtaonho
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Bác sĩ nói tôi điên, nhưng nỗi đau trong lồng ngực này là thật."

"Làm sao có thể quên một người mà ngay cả tên họ tôi cũng không nhớ rõ?"

"Khi kim đồng hồ chạm số 12, thế giới của người điên mới thực sự bắt đầu."



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Trả test [Peach_Milk-Team]
  • HẬU CUNG NHƯ Ý TRUYỆN (nguyên tác)
  • Vĩnh An- Mặc Bảo Phi Bảo
  • Cánh sen bạc phận-sansan
  • Sự Thật Về Các Ngày Lễ
  • Nữ Hải Tặc Đến Từ Tương Lai
  • Ác Mộng Sau Màn Đêm
    Giấc Mơ Bỉ Ngạn


    Trước mắt Tuấn là một cánh đồng hoa Bỉ Ngạn trải dài vô tận, sắc đỏ lịm của chúng nhuộm đẫm không gian, tỏa ra thứ tử khí nồng đậm.

    Phía xa, thấp thoáng bóng hình một cô gái trong tà váy trắng muốt; vẻ đẹp ấy tĩnh lặng như một bức tranh, nhưng lại toát lên nỗi cô đơn đến thắt lòng.

    Một khao khát mãnh liệt thôi thúc anh tiến lại gần, nhưng đôi chân như bị những xiềng xích vô hình găm chặt xuống lòng đất, hoàn toàn bất động.

    Đột nhiên, một giọng nói dịu dàng như gió thoảng lướt qua tai:

    “Xin anh hãy yêu thương bản thân, đừng buồn, đừng khóc, cũng đừng đau khổ nữa...

    Hãy quên em đi và sống một cuộc đời thật hạnh phúc.”

    Lồng ngực Tuấn chợt quặn thắt.

    Một cơn đau nhói xuyên thấu tâm can khiến anh nghẹt thở, cảm giác như một mảnh linh hồn quan trọng nhất vừa bị tước đoạt khỏi thể xác.

    Ngay lúc ấy, mặt đất dưới chân rung chuyển dữ dội rồi nứt toác.

    Những cánh hoa kiêu sa thoắt cái héo úa, rụng rời; bầu trời trong vắt bỗng chốc hóa thành màu đỏ đặc quánh như máu.

    Từ một vết nứt khổng lồ trên không trung, một sinh vật dị dạng hiện hình.

    Một con mắt khổng lồ găm chặt vào Tuấn từ trên cao, lạnh lẽo và trống rỗng.

    Cảm giác rùng mình ập đến, hơi thở anh dồn dập, nỗi sợ hãi len lỏi vào từng thớ thịt ,thế giới bắt đầu méo mó vụn vỡ tầm nhìn anh nhòe đi...

    Tuấn mở bừng mắt, bật dậy khỏi giường, hơi thở đứt quãng.

    Mồ hôi lạnh thấm đẫm vạt áo, dính chặt vào lồng ngực đang phập phồng dữ dội.

    Lại là giấc mơ ấy, nhưng lần này, mọi thứ chân thực đến lạnh người.

    Anh nhìn lên đồng hồ: 12 giờ đêm.

    Không thể chợp mắt thêm được nữa, Tuấn tiến về phía cửa sổ.

    Trên bầu trời, mặt trăng hôm nay không mang sắc vàng dịu thường lệ mà lại khoác lên màu đỏ quỷ mị như đang nhỏ máu.

    Anh nhìn xuống con đường dưới nhà, nơi vốn dĩ luôn náo những nhiệt tiếng xe cộ, nay bỗng chìm vào sự im lặng tuyệt đối.

    Một sự tĩnh lặng đáng sợ, như thể cả thế giới đã tan biến, chỉ còn lại anh đối diện với vầng trăng máu cô độc trên cao.

    Đột nhiên, tiếng cộc... cộc... vang lên khô khốc.

    Tuấn giật mình: "Giờ này mà ai còn đến?

    Mình đâu có quen ai trong chung cư này?"

    Anh chậm chạp tiến về phía cửa, áp sát mắt vào lỗ mắt mèo.

    Hành lang bên ngoài chìm trong ánh đèn LED trắng mờ ảo, vắng lặng đến mức anh có thể nghe rõ tiếng tim mình đang đập thình thịch vào lồng ngực.

    Không một bóng người.

    "Chắc là gió... hay mấy con mèo đùa nghịch?" – Anh tự trấn an bằng một lý do hời hợt nhất có thể.

    Nhưng ngay khi anh định quay lưng, một âm thanh khác lại vang lên.

    Không còn là tiếng gõ.

    Cào...

    Cào...

    Tiếng móng tay sắc nhọn miết chậm rãi lên lớp gỗ, kéo dài một cách thản nhiên.

    Tuấn đứng chôn chân tại chỗ, hơi thở đóng băng.

    Lần này, anh không nhìn qua mắt mèo nữa mà từ từ cúi xuống.

    Qua khe hở nhỏ xíu dưới chân cửa, một vệt chất lỏng màu đỏ sẫm, đặc quánh đang từ từ bò vào trong nhà.

    Nó không chảy tràn lan như nước mà trườn trên sàn theo những đường ngoằn ngoèo, như một sinh vật có tri giác đang dò dẫm tìm đường.

    Mùi rỉ sắt nồng nặc xộc lên mũi khiến Tuấn buồn nôn.

    Tiếng cào đột ngột dừng lại.

    Không gian rơi vào khoảng lặng chết chóc.

    "Ai đó?" – Anh cố gắng lên tiếng, nhưng giọng nói chỉ còn là một tiếng thào thào run rẩy.

    Đáp lại anh là một tiếng thút thít xé lòng:

    "Cứu... tôi..."

    Đó là giọng phụ nữ.

    Tuấn lấy hết can đảm nhìn qua mắt mèo một lần nữa.

    Cảnh tượng trước mắt khiến anh kinh hồn bạt vía.

    Bên ngoài cửa là một người phụ nữ đẫm máu.

    Phần thân dưới của ả gần như đã biến mất, để lộ những đoạn nội tạng dập nát.

    Tiếng thịt da kéo lê trên sàn hành lang vang lên "xoèn xoẹt", dính dáp và nặng nề như một tảng thịt sống bị lôi đi trên nền gạch nhám.

    Cứ mỗi nhịp kéo, tiếng rên rỉ lại rõ hơn, đau đớn hơn.

    Tuấn ngã rầm xuống sàn, hai tay quờ quạng lùi lại cho đến khi lưng đập mạnh vào bức tường đối diện.

    Hình ảnh ấy như một vết dao khắc sâu vào đại não: Khuôn mặt người phụ nữ trắng bệch, mái tóc bết dính che khuất nửa diện mạo.

    Nhưng đôi mắt...

    đôi mắt ấy không hề có sự cầu cứu.

    Nó trống rỗng, đen ngòm như hai hố thẳm, nhìn xuyên thấu qua cánh cửa gỗ như thể nó chỉ là một tấm kính trong suốt, găm chặt vào vị trí anh đang ngồi.
     
    Back
    Top Dưới