Cập nhật mới

Đô Thị  [ABO] Tổng Tài Gặp Gỡ Cún Con

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
695,606
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
abo-tong-tai-gap-go-cun-con.jpg

[ABO] Tổng Tài Gặp Gỡ Cún Con
Tác giả: Hồ Bất Quy
Thể loại: Đô Thị, Đam Mỹ, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tổng tài Bùi tiên sinh là một Alpha, dù là tổng tài nhưng không hề có chút cuồng ngạo, lãnh khốc, bá đạo như những hình tượng trong tiểu thuyết.

Mà ngược lại, Bùi tiên sinh là một người cần cù, chuyên chú, nghiêm túc trong công việc, đối xử hiền hòa với mọi người, hay trợ giúp mọi người, cách cư xử tốt, sinh hoạt cũng sạch sẽ, không rối loạn tình cảm, không quan hệ mập mờ, bừa bãi.

Hề Hòa là một chàng trai Omega nhỏ xinh, tuổi nhỏ trai qua một chuyện khiến Hề Hòa mắc chứng PTSD (Rối loạn stress sau sang chấn).

Cậu là kiểu người đáng yêu, khiến người nhìn có hảo cảm, da trắng mà tin tức tố cũng mềm mại ngọt ngào, mỗi lần gặp ác mộng đều sẽ thút thít muốn được ôm ấp, dỗ dành.

Khi Bùi tiên sinh gặp được cún nhỏ Hề Hòa, khi cái ôm ấm áp của Bùi thúc thúc trở thành điểm tựa, mang đến cảm giác an toàn............​
 
[ABO] Tổng Tài Gặp Gỡ Cún Con
Chương 14: Chương 14


Bùi Nhược Mộc về đến nhà, dì Trần đã làm xong cơm tối, Hề Hòa cũng đã khỏi bệnh, nay là lần đầu tiên ra ngoài ăn cơm ở bàn, giờ đang ngồi một góc như muốn hóa mình thành một bức tượng vậy.

Bùi Nhược Mộc thay quần áo và giày xong, dì Trần mới đến nói là phải về nhà.

Thực chất là bình thường chỉ có môt mình Bùi Nhược Mộc ở đây, chỉ là hai ngày trước có thêm Hề Hòa nên dì ấy mới đến chăm sóc.

Cửa vừa đóng lại, Hề Hòa như bị đạp trúng đuôi, không hề dám hó hé gì nữa mà chỉ ngồi thừ đó, thấp thỏm bất an nhìn Bùi Nhược Mộc, đang nỗ lực tạo ra bộ dáng ngoan ngoãn, nghe lời nhẹ nói - “Chào buổi tối, chú Bùi”
“Umh, ăn cơm đi” - Bùi Nhược Mộc chịu không nổi bộ dáng ăn nhờ ở đậu của cậu mà, vừa đáng thương, nhìn một chút lại thấy khó chịu trong lòng, mà lại không dám nói gì, nên chỉ có thể kéo ghế ngồi phía đối diện của cậu.

Bữa tối có 2 món mặn, 1 món chay, trong chén Bùi Nhược Mộc là cơm nhưng chén Hề Hòa chỉ có hơn nửa chén cháo, nhiêu đó còn không đủ cho Bùi Nhược Mộc hớp một hớp.

“Sao ăn chỉ có như vậy?”

Hề Hòa vốn đang cầm chén của mình, liền bị dọa run lên, cái tay ôm chén liền vì sợ run mà buông tay, chén cháo rơi xuống bàn
“Ah….” - Hề Hòa ngơ ngác nhìn, vành mắt lại sắp đỏ lên, hốt hoảng nhìn về phía hắn không biết làm sao.

Bùi Nhược Mộc nhanh đi qua kéo cậu đứng lại - “Có bị làm sao không?”
Hề Hòa lắc đầu, lại nức nở xin lỗi hắn.

Bùi Nhược Mộc cũng bất đắc dĩ thực sự, đứa nhỏ này sao lại nhát gan như vậy, một câu nói thôi cũng bị dọa thành như vậy.

Hắn không thể làm gì hơn là an ủi cậu vài câu, sau đó mới vào bếp múc ra một chén cháo khác.

“Ăn hết chén này đi, ngày mai chú dẫn đi đón con chó nhỏ của cháu về”
Hề Hòa vẫn còn hơi bất an, nghe xong lời này thì trong mắt liền sáng lên.

“Cháu nếu nghe lời, sẽ được mua thêm 1 cái ổ và ít đồ chơi nữa đó” - Bùi Nhược Mộc dụ dỗ.

Hề Hòa nhanh chóng gật đầu - “Cháu...cháu nghe lời mà”
“Vậy mau ăn đi”
Bùi Nhược Mộc cũng bắt đầu ăn cơm, Hề Hòa cầm muỗng múc ăn, ăn một chút lại nghỉ 1 lát, Bùi Nhược Mộc thì ăn cơm rất nhanh, thoáng chút đã ăn xong, chỉ là vẫn còn cố gắp vài đũa để chờ cậu ăn xong.

Trong lòng lại cảm thấy buồn cười, hắn thưc sự nghĩ xem có cần hỏi cậu là muốn đi tản bộ vài vòng không, nhưng đứa nhỏ nghỉ một chút đã nhanh chóng lấy lại tinh thần, tiếp tục múc cháo ăn, nghĩ lại thì cũng không nên ép đứa nhỏ nhiều quá.

Dù gì cậu ấy vốn ăn ít, nhưng nếu cứ như vậy hoài thì lại không được, chỉ có 1 chén cháo, đứa nhỏ 10 tuổi cũng ăn không đủ.

Hèn gì Hề Hòa đã nhiêu tuổi rồi mà vẫn gầy ốm đến vậy.

Hề Hòa cuối cùng cũng nhẹ đẩy chén đến một chút, nói - “Ăn xong rồi”
Bùi Nhược Mộc nhìn chén không còn một hạt gạo, cười nói - “Ngoan, sẽ có thưởng”
Hắn đứng dậy dọn chén dĩa, Hề Hòa ngồi không yên nhưng cũng không dám đứng dậy giúp đỡ, mặt cũng sắp đỏ lên, vì vậy Bùi Nhược Mộc kêu cậu ra sô pha ngồi.

Bùi Nhược Mộc đem chén dĩa bỏ vào máy rửa chén, đồ ăn thừa cũng để vào tủ lạnh.

Lúc mở tủ lạnh mới thấy tờ giấy ghi chú của dì Trần, dặn hắn là nhớ hâm sữa cho Hề Hòa uống, để dễ ngủ cũng như có thể cao hơn.

Bùi Nhược Mộc lúc này đang xử lý công việc ở thư phòng, thì nhận được điện thoại của Phó Lăng Vân, vừa bắt điện thoại nghe đã nghe được giọng nói bên kia như sắp khóc - “Anh Bùi, em làm gì mà anh lại cố ý ăn h**p em như vậy?”
Bùi Nhược Mộc vẫn chưa hiểu chuyện gì - “Anh đã làm gì chứ?” - Hắn mấy ngày nay luôn bận chăm sóc Hề Hòa, đã làm gì đâu chứ.

Phó Lăng Vân r*n r* - “Anh kêu em hỏi Hề Hòa gì đấy, Tiểu Nhiễm giờ đã giận em rồi.

Chúng em rõ ràng mấy nay vẫn còn tốt, vậy mà vừa hỏi xong liền trở mặt.

Anh sao lại làm vậy chứ?”
Bùi Nhược Mộc có chút không vui, nhưng vẫn hỏi - “Hề Nhiễm giận?”
Chuyện này hình như không đúng lắm, bọn họ là anh em song sinh đã thất lạc nhiều năm như vậy, khi bé còn thân thiết đến nỗi chơi cùng nhau, ngủ cùng nhau, sao bây giờ lại có phản ứng như vậy?
Phó Lăng Vân vẫn còn oán giận nói - “Đúng, là tức giận đó, còn hỏi em là nghe người náo nhắc đến việc này, còn hỏi em là người đó chết hay chưa……...Sau đó liền khinh bỉ không nhìn đến em nữa…..”
Chết hay chưa…….

Bùi Nhược Mộc có chút không tin được….
 
[ABO] Tổng Tài Gặp Gỡ Cún Con
Chương 15: Chương 15


Bùi Nhược Mộc cũng không rõ mọi chuyện giữa Hề Hòa và Hề Nhiễm là thế nào, đành phải trước hết để mọi chuyện lắng xuống trước.

Đến phòng bếp, hâm nóng ly sữa rồi bưng đến phòng của Hề Hòa gõ cửa.

"Hề Hòa?" - Hắn đẩy cửa vào.

Trong phòng, rèm cửa đã đóng lại, đèn đầu giường cũng đã tắt, đèn trong phòng cũng tắt, mơ hồ có thể nhìn thấy trên giường có một cái núi nhỏ nhô lên.

Bùi Nhược Mộc đi lên kéo chăn xuống, liền nhìn thấy Hề Hòa nằm đó nhíu mày, sắc mặt hình như không được thoải mái lắm.

Hình như là gặp ác mộng rồi.

Hắn để ly sữa xuống, vừa gọi lớn tên cậu, vừa ngồi xuống cạnh cậu.

Hề Hòa đột nhiên la lên, chắc là trong ác mộng đã gặp phải gì rồi.

Mà lúc này, trong cơn ác mộng của Hề Hòa, cảnh tượng đang rất hỗn loạn và đáng sợ, mọi thứ cứ đan xen xuất hiện, đột nhiên không gian như bị xé rách, mọi thứ liền vặn vẹo, Hề Hòa đang không biết mình ở trong ác mộng hay là hiện thực, nhưng chỉ có sự sợ hãi là chân thực hơn bất cứ thứ gì.

Cậu bắt đầu thở gấp vô cùng, từng giọt mồ hôi rơi xuống, cả người run dữ dội.

Bùi Nhược Mộc vội mở đèn ở đầu giường, bàn tay đặt trên vai Hề Hòa kêu - "Hề Hòa!"
Hề Hòa lập tức quay lại.

Dười bàn tay hắn là bờ vai gầy yếu, Bùi Nhược Mộc đau lòng, ngồi bên giường, hắn giúp Hề Hòa xoa xoa lên phần lưng, mãi đến khi cảm thấy phần lưng đã đỡ căng cứng, mới đưa đến ly sữa - "Uống đi, còn ấm đó"
Hề Hòa ôm vào ngực nói - "Cám ơn" - Sau đó nâng ly uống sạch, Bùi Nhược Mộc cầm lại ly trống.

"Đi đánh răng đi, sau này uống sữa xong thì hẵng đánh răng đi ngủ nhé"
Hề Hòa liền ngoan ngoãn nghe lời mà đi đánh răng, xong lại yên lặng đứng một bên chờ yêu cầu tiếp theo.

Bùi Nhược Mộc rửa ly xong đã đến sô pha ngồi xem tài liệu tiếp, một lúc sau mới để ý thấy người đứng đó, nhất thời cũng dở khóc dở cười nói - "Xong liền đi ngủ, có thể để đèn ngủ mở cũng được"
Hề Hòa do dự đi về phòng, bước chân cũng chậm chạp, thỉnh thoảng còn quay đầu về nhìn hắn, tựa như có lời muốn nói, thế nhưng nhìn thấy Bùi Nhược Mộc đang tập trung liền không nói gì mà cứ co ro đi về phòng.

Bùi Nhược Mộc đang làm việc trên máy tính, lại có chút buồn cười nhìn về cánh cửa vẫn chưa đóng lại, cảm giác hình như có chú chó nhỏ trong đó luôn hướng về phía mình, không dám nói chuyện nhưng cứ nhìn hắn, cảm giác đáng thương vô cùng.

Hắn không thể làm gì khác hơn là đi theo vào phòng, cẩn thận ém góc chăn cho cậu - "Ngủ đi, ngày mai chú dẫn đến bệnh viện thú y"
Bùi Nhược Mộc thực sự không biết cậu đang nghĩ gì, nên cũng không biết phải làm gì, lúc chuẩn bị đứng dậy đi ra ngoài liền mơ hồ nhìn thấy Hề Hòa vẫn cứ nhìn mình, ánh mắt có chút thất vọng lại nhiều hơn một chút thỉnh cầu, phân nửa khuôn mặt đã giấu trong chăn, chỉ lộ ra đôi mắt sáng lấp lánh, phản chiếu lại ánh đèn ngủ đầu giường, đặc biệt là trong không gian u tối này càng làm nổi bật hơn.

Bùi Nhược Mộc đột nhiên giật mình, sau đó suy nghĩ một chút, liền ra phòng khách lấy tài liệu cùng máy tính đến phòng Hề Hòa, rồi thăm dò một chút, thử ngồi làm việc trên ghế sô pha trong phòng Hề Hòa.

Quả nhiên, Hề Hòa đã thỏa mãn mà hoàn toàn êm ấm nằm trong ổ chăn.

.

Đứa nhỏ này....Là hy vọng mình có thể ở đây cùng....!
Bùi Nhược Mộc có chút cảm thấy hơi kỳ diệu.....!.
 
[ABO] Tổng Tài Gặp Gỡ Cún Con
Chương 17: 17: -2


Bệnh viện thú y cách trung tâm thành phố không xa, gần khu dân cư, đoạn đường đi khá yên tĩnh.

Diện tích bệnh viện cũng rộng lớn, không chỉ là nơi chữa bệnh, chăm sóc cho bọn động vật nhỏ, mà còn là nơi bán các loại đồ chơi, đồ ăn cho thú cưng, đồng thời cũng có bán cả thú cưng.

Phía bên trong cửa kính bày rất nhiều chú mèo con lông xù trên các kệ, hình ảnh đáng yêu như thế sẽ giúp thu hút khách hàng, một chiêu trò hết sức đơn giản như vậy nhưng lại rất hữu ích.

Ít nhất là với Hề Hòa, cậu giờ đang đứng trước cửa nhìn vào các chú mèo con đó.

Bùi Nhược Mộc đi đến đẩy cửa, nói - "Đi vào xem nào" (đọc tại Watt @salad-days-06)
Mùi trong cửa hàng thú cưng thì không thể nào dễ ngửi được, bởi vì có rất nhiều động vật nhỏ, có mèo, có chó, có thỏ, lại còn có cả thạch sùng, nhện, ốc sên,...;Hề Hòa hai mắt như phát sáng, vừa dời mắt khỏi cái lồng này là lại dính liền lên cái lồng khác, người thì vẫn ngoan ngoãn đi theo phía sau Bùi Nhược Mộc, nhưng tâm hồn lại bay đến chỗ mấy cục bông nhỏ ở đằng kia.

Quả bông kia đang vươn hai chân trước ôm lấy đồ ăn mà ra sức gặm, một bầy chuột đồng nhỏ, từng con như một cục bông, đang mặc sức mà ôm lấy đồ ăn gặm nhắm....Hề Hòa nhìn đến mê mẩn, không hề để ý đến bước chân ngày càng xiêu vẹo của mình, rồi y như rằng là vấp chân vào nhau và lảo đảo như muốn ngã.

Bùi Nhược Mộc nghe âm thanh liền quay đầu lại, vừa vặn thấy cảnh đó, nhanh chóng vươn cánh tay dài ra đỡ.

(đọc tại Watt @salad-days-06) Hề Hòa xấu hổ xoa xoa mũi, Bùi Nhược Mộc nhìn về phía sau nói - "Không lo nhìn đường mà nhìn cái gì vậy....muốn con đó sao?"
Vì vậy liền quay lại hỏi nhân viên cửa hàng - "Con này có cắn người không? Lây ra cho bạn nhỏ tôi chơi một chút được không?"
Sau đó, trong lòng bàn tay Hề Hòa nhiều thêm 1 chú thỏ, thỏ to hơn bàn tay Hề Hòa một chút, lông màu vàng mềm mại, hai lỗ tai cụp xuống, đôi mắt ngơ ngác nhìn Hề Hòa, mặt tròn béo hơi hơi nhúc nhích.

Nhân viên cửa hàng nhẹ nhàng nói - "Thích không? Đây là giống thỏ lùn đó, con này có hơi lớn" - Sau đó lại quay qua Bùi Nhược Mộc nói - "Loại thú cưng phổ biến hiện tại là chuột đồng và thỏ con đó, vì đặc thù dễ thương nên trẻ con đều rất yêu thích"
Bùi Nhược Mộc nhìn Hề Hòa, tay cậu hơi cuộn tròn, cẩn thận nâng chú thỏ đến trước mặt mình, một người một thỏ cứ vậy mà nhìn chằm chằm nhau, cả hai đều có bộ dáng như đang rất nghiêm túc vậy, hai đôi mắt đen láy sạch sẽ.

Bỗng Hề Hòa chớp mắt một cái, chú thỏ cũng giật giật khóe miệng theo.(đọc tại Watt @salad-days-06)
Bùi Nhược Mộc nhìn nói - "Thích liền mua về nhà đi"
Hề Hòa do dự một chút, sau đó lại trả lại cho nhân viên cửa hàng, lắc đầu.

Nuôi thú cưng có chút phiền phức, cậu cũng không dám đòi hỏi Bùi Nhược Mộc, hiện tại có A Hoàng rồi, lại không dám nuôi thêm một con thỏ nữa, tuy rằng cậu đúng là có thích con vật đáng yêu lông xù xù này.

Bùi Nhược Mộc có chút ngoài ý muốn - "Không muốn? Sao vậy?".

ngôn tình tổng tài
Hề Hòa nói - "Có chó ạ"
Bùi Nhược Mộc lại nói có thể nuôi thêm 1 con nữa.

Dù sao từ lúc Hề Hòa đến đây, đây là lần đầu tiên Hề Hòa lộ vẻ yêu thích một cái gì đó, (đọc tại Watt @salad-days-06) mua mấy con động vật nhỏ này về nuôi cũng không phải chuyện gì to tát.

Thế nhưng Hề Hòa kiên trì từ chối, hắn cũng không nói được gì nữa, liền phải trực tiếp đi lên lầu hai.

A Hoàng hiện tại đang ở trong một cái lồng tre, chung quanh cũng có một đám các con chó khác nhau.

A Hoàng vốn dĩ đang ủ rũ mà gối đầu lên chân trước nằm, nhưng dường như ngửi được mùi của Hề Hòa, nó liền bật dậy, điên cuồng quẫy đuôi và sủa, cào loạn trong cái lồng.

Hề Hòa cũng rất vui vẻ bước đến, nắm lên cửa lồng, xin giúp đỡ từ Bùi Nhược Mộc.

Bùi Nhược Mộc liền gọi nhân viên đến hỗ trợ mở cửa lồng, con chó không được cột dây trên cổ đã bị Hề Hòa bắt lấy ôm vào lòng.(đọc tại Watt @salad-days-06)
Con chó này khoảng chừng đã mười tuổi, cái đầu cũng không nhỏ, trọng lượng cũng vậy.

Lúc ôm nó, Hề Hòa chỉ có thể ôm hai chân trước của nó, tay cậu luồn qua phần dưới của hai chân trước mà bế nửa người nó lên, móng vuốt nó cũng mở ra, điên cuồng mà lắc đuôi đung đưa.

Bùi Nhược Mộc cùng nhân viên cửa hàng, bác sĩ thú y nhìn đến không nổi, cảm thấy như vậy thì người cũng mệt mà chú chó cũng mệt nhưng người trong cuộc lại vui đến không biết gì..
 
Back
Top Bottom