Cập nhật mới

Fanfiction |ABO Desire/Fanfic| Sau Này

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
199,072
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
400789137-256-k298013.jpg

|Abo Desire/Fanfic| Sau Này
Tác giả: minisiiii_
Thể loại: Fanfiction
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Xoay quanh cuộc sống hằng ngày của hai gia đình
______

Văn phong chưa đc ổn, thông cảm cho sốp
Các bẹn hoan hỉ đọc zui zẻ nghen 🥰3



tinhkiệt​
 
|Abo Desire/Fanfic| Sau Này
1


Tuyết rơi đầy Giang Hỗ mấy ngày hôm nay.

Mùa đông năm nay không lạnh như mấy năm trước.

Ngày mai là giáng sinh .

Có một cây thông lớn được đặt ngay giữa quảng trường trung tâm thành phố, đèn led giăng trên đó không ngừng nhấp ngáy ngày đêm, trông khá đẹp mắt tạo nên một không khí ấm áp giữa đông tuyết trắng.

Thịnh Thiếu Du vốn là người không thích màu mè, phức tạp, phô trương nhưng không biết từ bao giờ giữa đại sảnh Thịnh Phóng sinh vật cũng đã có một cây thông lớn

- Có thể là từ hôm qua...

Cây thông được trang trí hơi rối mắt, mấy dây đèn chồng lên nhau không theo quy tắc chỉ có ngôi sao trên cùng là được căn đo chỉnh tề.

Đó là cây thông mà hôm qua Đậu Phộng Nhỏ và Hoa Vịnh đã cùng nhau trang trí cả buổi mới xong, hai người làm vậy để tạo bất ngờ nhân lúc sắp tới cho Thịnh Thiếu Du.

Sáng nay mới đến công ty anh đã bị một phen giật mình, cây thông lớn ngay giữa đại sảnh, trang trí chồng chéo nhưng khi nghe thư ký nói là do hai người kia cùng nhau làm anh không khỏi bật cười.

Thịnh Thiếu Du tham gia cuộc họp online với các nhà đầu tư mất một tiếng hai lăm phút mới xong.

Lúc gập máy tình xuống nhìn đồng hồ đã là bảy giờ rưỡi tối.

Cùng lúc đó cánh cửa phòng mở ra, Đậu Phộng Nhỏ chạy nhào vào lòng anh.

" Ba Du !

"

Gương mặt nhỏ rúc vào ngực áo vest Thịnh Thiếu Du, hai bàn tay bé nhỏ ôm chặt anh.

Hoa Vịnh bước vào sau, dáng người cao ráo, áo len cổ lọ màu lông chuột làm bên ngoài khoác một chiếc áo wool coat màu nâu đậm làm nổi bật làn da trắng.

" Anh Thịnh, cũng muộn rồi, chúng ta về ăn tối thôi !

"

" Ba Du, con cho ba nè !

"

Bàn tay nhỏ bé đặt vào trong lòng bàn tay Thịnh Thiếu Du một vật nhỏ, là một viên kẹo màu cam.

" Cô giáo bảo nếu yêu quý ai thì hãy tặng kẹo cho người í !

"

Thịnh Thiếu Du nhìn viên kẹo trong tay rồi nhìn lên Hoa Vịnh, bật cười nhẹ.

" Vậy con còn tặng cho ai nữa không ?

"

" Tất nhiên là bạn Lạc Lạc !

Cô giáo cho con ba viên, hai viên là cho ba Du với Lạc Lạc !

"

" Vậy còn viên còn lại thì sao ?

"

Đuôi mắt Thịnh Thiếu Du hơi cong, dịu dàng nhìn Đậu Phộng Nhỏ.

Đậu Phộng Nhỏ suy nghĩ một chút rồi ra khỏi lòng Thịnh Thiếu Du bước đến chỗ Hoa Vịnh chìa bàn tay nhỏ ra, bên trong là viên kẹo màu hồng.

" Ba Hoa Vịnh, cho ba !

"

Hoa Vịnh bỗng có một cảm giác ấm áp kỳ lạ từ trong lòng.

Cậu nhận lấy viên kẹo, ngồi xổm xuống xoa nhẹ đầu Đậu Phộng Nhỏ.

" Cảm ơn con !

"

' Ọc ọc ọc ' tiếng bụng réo của Đậu Phộng Nhỏ phá tan không khí cha con tình cảm.

" Anh cũng đói rồi, chúng ta về ăn tối thôi !

"

Thịnh Thiếu Du đứng dậy khỏi ghế, cầm chiếc áo wool coat giống màu của Hoa Vịnh khoác lên.

Hoa Vịnh cũng đứng dậy, lấy ra một chiếc khăn choàng lên cổ anh.

" Bên ngoài lạnh, anh giữ ấm nhiều một chút !

"

Gia đình ba người ra đại sảnh, lên xe rồi di chuyển về nhà.

Trên đường về tuyết vẫn không ngừng rơi, đi qua nhiều hàng quán, Đậu Phộng Nhỏ áp mặt vào kính xe nhìn những chỗ có trang trí hình và tượng ông già noel, ánh mắt thích thú.

" Ba Du, cô giáo bảo những người ngoan ngoãn sẽ được ông già noel tặng quà, con cũng muốn !

"

Hồi còn nhỏ Thịnh Thiếu Du cũng như vậy, luôn mong tới giáng sinh để được ông già noel tới để được tặng quà.

" Vậy thì con phải ngoan thì ông già noel mới tặng quà được chứ !

"

" Vậy thì Đậu Phộng Nhỏ sẽ thật ngoan để được nhận quà !

"

' kít ' Chiếc xe Lexus dừng lại trước cánh cổng lớn, hai bên cửa được hai vệ sĩ mở ra.

Chiếc xe tiếp tục di chuyển vào trong khuôn viên và dừng trước cửa nhà.

Hoa Vịnh bước xuống trước mở cửa xe cho Thịnh Thiếu Du.

Anh xuống xe bế theo Đậu Phộng Nhỏ cùng Hoa Vịnh vào nhà.

Không khí trong nhà khác một trời một vực so với ở ngoài, ấm áp, dễ chịu.

Thịnh Thiếu Du đặt Đậu Phộng Nhỏ xuống, cởi chiếc áo khoác bông xuống cho đứa trẻ.

Đậu Phộng Nhỏ được cởi áo khoác xong thì chạy thẳng vào trong phòng khách.

Hoa Vịnh bỗng nhiên ôm lấy eo Thịnh Thiếu Du từ phía sau.

Mặt áp vào vai anh.

" Anh Thịnh, em cũng ngoan như vậy thì có được quà không ?

"

" Em bao nhiêu tuổi rồi mà còn tin ông già noel có thật sao ?

"

" Không được sao ?

"

Bàn tay ôm eo chặt hơn một chút, như một con mèo lớn to xác cọ mặt vào má anh.

" Nếu ông già noel không tặng được em quà, vậy thì anh Thịnh tặng em nhé ?

"

" Dựa vào đâu hả ?

"

" Em ngoan ngoãn, nghe lời anh như vậy cũng nên có chứ ?

"

Thịnh Thiếu Du không nói gì, gỡ hai tay Hoa Vịnh đang ôm eo mình ra, xoay người lại.

Bốn mắt nhìn nhau, Thịnh Thiếu Du hơi nhếch mép

" Nghe lời ?

"

" Chỉ cần anh Thịnh nói, dù tốt hay xấu em cũng đều nghe.

"

Hoa Vịnh ôm eo anh sát vào người mình, ánh mắt mong chờ nhìn anh.

Thịnh Thiếu Du nhìn Hoa Vịnh như một đứa trẻ đang mong chờ được phát kẹo ngọt, trông rất đáng yêu.

Không để cậu thất vọng, Thịnh Thiếu Du nhón nhẹ chân lên hôn lên môi Hoa Vịnh một cái.

" Quà như này được chưa hả ?

"

Khóe miệng Hoa Vịnh cong lên, tay nâng cằm Thịnh Thiếu Du một lần nữa hôn xuống.

Nụ hôn sâu đậm, nồng nhiệt.

Thịnh Thiếu Du bị hôn tới khó thở, tay để lên ngực Hoa Vịnh dùng sức muốn đẩy ra nhưng bị pheromone hoa lan kia mạnh mẽ áp chế, không còn sức chống cự, hai tay anh bủn rủn buông thõng xuống.
 
|Abo Desire/Fanfic| Sau Này
2


" Ba, hai người đang làm gì vậy ?

"

Thịnh Thiếu Du giật mình dứt khoát đẩy mạnh Hoa Vịnh ra, mặt đỏ ửng như tôm luộc.

Do đứng cách xa hơn hai mét với thấp bé nên không nhìn rõ họ đang làm gì, chỉ thấy hai người đang dí sát mặt vào nhau, tay Hoa Vịnh còn đang ôm Thịnh Thiếu Du nữa.

" Sao mặt ba Du đỏ vậy ?

"

Đậu Phộng Nhỏ chỉ vào khuôn mặt đỏ bừng của anh.

Thịnh Thiếu Du sờ mặt mình, Hoa Vịnh phía sau cười thầm một cái.

" Môi anh Thịnh ngọt quá ~ "

Hoa Vịnh nói nhỏ vào tai Thịnh Thiếu Du.

Gương mặt đã đỏ lại đỏ bừng hơn, anh thúc mạnh khuỷu tay vào người Hoa Vịnh một cái.

Thịnh Thiếu Du đi tới nhấc bổng Đậu Phộng Nhỏ lên bế trên tay.

" Con đói rồi hả, vậy chúng ta ăn tối nhé !

"

Thịnh Thiếu Du bế Đậu Phộng Nhỏ vào bàn ăn còn Hoa Vịnh bước theo sau, trên mặt vẫn còn nụ cười.

Đồ ăn trên bàn vừa mới được đầu bếp riêng nấu xong, vẫn còn nóng hổi.

Đậu Phộng Nhỏ được đặt xuống ghế cao dành riêng, hai người cũng ngồi xuống bàn.

Canh gà hầm sâm bốc khói nhẹ, Hoa Vịnh múc cho Thịnh Thiếu Du một bát.

Canh gà nóng, màu vàng trắng nhẹ, Thịnh Thiếu Du nếm thử hai muỗng, vị rất ngon, đậm đà.

Hoa Vịnh cũng múc cho mình một bát để thưởng thức

- Cũng không tệ

Đậu Phộng Nhỏ đang trong giai đoạn ăn bổ sung hoàn chỉnh *

(* Giai đoạn hoàn tất quá trình ăn dặm và chuyển sang giai đoạn ăn như người lớn < 3 - 4 tuổi >)

Cầm đũa dành riêng cho trẻ tập ăn nhưng đứa trẻ hụt mấy lần mới gắp được miếng thịt nhỏ trong phần ăn của mình đưa vào miệng, ăn chậm nhai kĩ.

__________

' Hắt xì !!

'

" Lạc Lạc, để ba lau mũi cho !

"

Cao Đồ cầm mấy tờ giấy lau nước mũi cho Lạc Lạc.

" Con chọn được chưa ?

"

Tiếng của Thẩm Văn Lang

Họ đã ở trong cửa hàng này được hơn bốn mươi phút rồi, đi qua đi lại nhìn quanh các kệ hàng.

Ban đầu đi qua đây, Lạc Lạc kéo áo Thẩm Văn Lang nói rằng muốn mua đồ để tặng cho bạn.

Thẩm Văn Lang cũng chiều ý mà kéo theo Cao Đồ cùng đi vào cùng con trai.

-...

Lạc Lạc nhìn mấy món đồ trước mắt mà chìm vào suy nghĩ.

Cao Đồ và Thẩm Văn Lang thấy cũng biết là đứa trẻ đang phân vân nên hai người đành gợi ý cho đứa nhỏ mấy món đồ nhưng Lạc Lạc đều lắc đầu.

Lại đi lanh quanh đến lần thứ năm, Lạc Lạc đi đến kệ ở sâu trong góc.

Đi lại mấy lần mới để ý đến cái này, nhìn đồ trên kệ ánh mắt Lạc Lạc sáng lên.

- Có vẻ như đã tìm được đồ ưng ý rồi !

Quả cầu thủy tinh sáng lấp lánh, bên trong là mô hình một cái cây thông, dưới cây thông là hai đứa trẻ nắm tay nhau, ngước nhìn lên bầu trời, kim tuyến trắng rơi nhẹ nhàng, chậm rãi trong quả cầu.

Bên dưới đấy quả cầu có lắp một hệ thống đèn led và nhạc, Lạc Lạc bật thử công tắc phía dưới lên.

Ánh đèn led vàng nhẹ làm cả quả tinh cầu phát sáng trông rất đẹp, tiếng nhạc nhẹ du dương cũng được phát ra.

" Ba, con muốn lấy cái này !

"

__________

" Cảm ơn đã mua hàng !

"

Ra ngoài cửa hàng, quả cầu thủy tinh ban nãy cầm đã được gói ghém lại bằng giấy gói màu đỏ, ruy băng xanh lá thắt nơ ở giữa.

Lạc Lạc cầm chắc hộp quà trong tay cùng hai ba lên xe về nhà.

Lúc đi trời vẫn khá đẹp nhưng lúc về tuyết lại rơi dày, không khí và gió lạnh nhiều hơn.

Bỗng một cơn gió thổi qua, cái lạnh buốt truyền đến.

Thẩm Văn Lang lấy khăn ra quàng lên cổ Cao Đồ.

" Lạnh lắm, quàng vào đi !

"

" Còn con nữa "

Cơn gió ban nãy thổi qua làm Lạc Lạc lạnh mà sụt sịt nước mũi, không biết Thẩm Văn Lang lấy đâu ra một cái áo lông trắng mùa đông cho trẻ con mà ngồi xổm xuống mặc vào cho Lạc Lạc.

" Anh không lạnh sao ?

"

Cao Đồ hỏi

" Anh không lạnh, chúng ta về thôi !

"

Thẩm Văn Lang mở cửa bên ghế phụ để Cao Đồ và Lạc Lạc ngồi vào trước còn mình thì vòng ra bên kia ngồi vào ghế lái.

Điều hòa trong xe được bật chế độ sưởi nên nhiệt độ ấm hơn nhiều so với bên ngoài.

" Ngày mai anh phải đi công tác mấy ngày, em ở nhà chăm sóc Lạc Lạc nhé.

"

Lạc Lạc nằm trong lòng Cao Đồ đã sớm nhắm mắt ngủ từ lúc nào nên không nghe thấy.

" Lại đi công tác nữa sao ?

"

Gần đây Thẩm Văn Lang không ở nhà nhiều, số lần về nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay, cứ về nhà vài hôm rồi lại biến mất, khi Cao Đồ hỏi thì Thẩm Văn Lang bảo đi công tác ở thành phố khác.

Một lần thì không sao nhưng nhiều lần thì sẽ sinh ra nghi ngờ, ngoài mặt Cao Đồ tỏ ra không phản ứng nhưng trong lòng lại có sự nghi ngờ, hoài nghi dành cho Thẩm Văn Lang.

- Rốt cuộc thì cũng...

" Ừ, đi nhớ về sớm !

"

Cao Đồ khẽ thở dài trong lòng.

Thẩm Văn Lang nghe Cao Đồ nói cũng chẳng nói gì thêm.

Trong lúc chờ đèn đỏ, Thẩm Văn Lang quay ra bên ghế phụ nhìn hai người.

Lạc Lạc nằm im trong lòng Cao Đồ còn Cao Đồ thì dựa đầu vào cửa sổ cũng nhắm mắt ngủ một chút.

Trong lòng Thẩm Văn Lang bỗng nhiên dâng lên một sự áy náy khó tả, bàn tay muốn chạm vào Cao Đồ dừng lại trong khoảng không.

' Bíp bíp ' tiếng còi từ xe đằng sau.

Trong lúc Thẩm Văn Lang suy nghĩ thì đèn chuyển xanh, nhưng Thẩm Văn Lang không để ý, đến khi có còi từ xe phía sau mới làm cho Thẩm Văn Lang quay trở lại thực tại.

Tiếng còi cũng làm cho Cao Đồ giật mình tỉnh lại.

" Chuyện gì vậy ?

"

Cao Đồ dụi dụi mắt

" Không, không có gì.

"
 
|Abo Desire/Fanfic| Sau Này
3


__________

Bữa tối đã ăn xong, mười giờ tối Thịnh Thiếu Du ngồi trên giường làm việc.

Đối tác làm ăn lần này là một người tầm cỡ lớn, có nhiều ảnh hưởng trong lĩnh vực của công ty nên lần hợp tác này rất quan trọng với Thịnh Phóng sinh vật khiến anh phải tự tay soạn văn bản mới yên tâm.

Đậu Phộng Nhỏ ngồi trên thảm lông mềm, tay cầm bút màu cắm cúi tô vẽ trên giấy, bên cạnh là mấy cục giấy bị vò nát.

Hoa Vịnh từ phòng tắm bước ra, trên người còn hơi nước ấm thấm ra áo ngủ lụa trắng xám.

Ngồi xuống cạnh giường, Hoa Vịnh liếc nhìn bức tranh Đậu Phộng Nhỏ đang tô thẳng thừng bày tỏ sự chê bai:

" Vẽ xấu vậy mà cũng tính tặng cho người ta hả ?

"

Mai là giáng sinh, Đậu Phộng Nhỏ suy nghĩ cả nửa ngày trời cũng không biết nên tặng gì cho người bạn của mình nên quyết định sẽ vẽ tranh tặng.

Không phải là một đứa trẻ có tài vẽ tranh cao siêu như cha của nó nên dù bức tranh có dễ dàng như nào thì Đậu Phộng Nhỏ cũng phải chật vật lắm mới vẽ gần xong.

" Hoa Vịnh..., ba Hoa Vịnh sao mà biết được chứ."

Đậu Phộng Nhỏ quay đầu lại, ánh mắt mở hơi to.

" Đậu Phộng Nhỏ, con ăn nói cho đàng hoàng, ba đã nói rồi mà !

"

" Dạ.

" Khuôn mặt đứa trẻ cúi xuống, giọng ỉu xìu nhưng chẳng mấy chốc lại ngẩng lên đầy sức sống, ánh mắt long lanh.

Đậu Phộng Nhỏ cầm theo bức tranh leo lên giường giơ ra trước mắt Thịnh Thiếu Du

" Ba Du, ba thấy tranh có đẹp không ?

"

Ánh mắt đứa trẻ tràn đầy sự mong đợi, muốn được khen.

Thịnh Thiếu Du không nỡ vùi dập đi sức sống vui vẻ của đứa trẻ này, anh nhìn bức tranh một cái.

Nét vẽ trẻ con, màu sắc tươi sáng, tô vẽ tỉ mỉ từng chút một, không dám để ra sai sót.

" Ừ, đẹp lắm !

"

Anh mỉm cười với đứa trẻ.

Đậu Phộng Nhỏ được khen thì ánh mắt sáng lên hơn thấy rõ, quay ra nói với Hoa Vịnh.

" Ho... ba thấy chưa, ba Du thấy con vẽ đẹp mà !

"

Đậu Phộng Nhỏ để bức tranh sang một bên, xà vào lòng Thịnh Thiếu Du.

" Ba Du, con yêu ba nhất !

"

Bàn tay nhỏ bé vòng qua eo, Thịnh Thiếu Du xoa đầu đứa trẻ.

" Muộn rồi, Đậu Phộng Nhỏ, đến giờ đi ngủ rồi !

"

Hoa Vịnh nhìn đồng hồ trên kệ tủ đầu giường rồi quay ra nói với Đậu Phộng Nhỏ.

" Dạ.

"

Bình thường khi nhắc đến giờ đi ngủ thì đứa trẻ này còn vùng vằng bảo muốn chơi thêm một chút nữa chứ nhất quyết không muốn ngủ luôn mà hôm nay lại nghe lời đến lạ.

Chẳng những không vùng vằng mà còn nhanh chóng đứng dậy cầm giấy với màu vẽ của mình đi về phòng.

Điều này không khỏi làm hai người thấy lạ nhưng cũng không để tâm nhiều.

Đứa trẻ này ngoan cũng tốt.

" Anh Thịnh, thức muộn không tốt đâu, anh cũng nên đi ngủ thôi !

"

" Lát nữa.

"

Hoa Vịnh định gập máy tính của Thịnh Thiếu Du xuống nhưng anh đẩy tay y sang một bên.

Hoa Vịnh hơi nhíu mày nhẹ nhưng nhanh chóng quay lại trạng thái bình thường, ghé sát cạnh Thịnh Thiếu Du.

" Sao anh không để Trần Phẩm Minh làm ?

"

" Khách hàng lần này quan trọng, anh muốn tự làm.

"

Thịnh Thiếu Du vẫn tiếp tục gõ máy tính nhưng Hoa Vịnh không để yên nữa, cậu gập máy tính của anh xuống cất sang một bên.

" Em làm gì vậy hả ?

"

Lông mày Thịnh Thiếu Du nhíu lại, không hiểu Hoa Vịnh đang làm gì, anh muốn giành lại máy tính nhưng bị Hoa Vịnh kéo nằm xuống giường.

Y đắp chăn lên cho anh và mình.

Hoa Vịnh tính vươn tay lên tắt đèn ngủ nhưng Thịnh Thiếu Du đẩy sang.

" Tránh ra, anh còn chưa làm việc xong."

Thịnh Thiếu Du muốn lấy lại máy tính nhưng bị Hoa Vịnh đè lại về vị trí cũ.

Sức Alpha không thể địch lại Enigma này, Thịnh Thiếu Du không thể chống cự phải nằm im lại, Hoa Vịnh cúi xuống bốn mắt nhìn nhau với Thịnh Thiếu Du.

" Không phải anh Thịnh luôn bảo em ngủ sớm sao, vậy anh Thịnh cũng nên ngủ sớm đi.

"

" Nhưng anh còn chưa...

"

" Em sẽ bảo Thường Tự làm, anh yên tâm, Thường Tự rất đáng tin.

"

Thịnh Thiếu Du không biết nói gì, Enigma này hôn nhẹ lên trán anh một cái rồi nằm xuống bên cạnh anh.

" Có ông chủ nào sai thư ký mình đi làm cho công ty khác không chứ.

"

" Chỉ cần là anh Thịnh cần gì, thích gì, em cũng sẽ cho.

"

Hoa Vịnh vòng tay ra ôm Thịnh Thiếu Du, cậu ôm chặt lấy, mặt sát gần cổ anh, cậu cảm nhận được có mùi túy chi lan tỏa nhẹ trong không khí.

" Thơm quá đi.

"

" Em bỏ anh ra đi.

"

Thịnh Thiếu Du muốn nhích khỏi vòng tay của Hoa Vịnh nhưng sức Alpha không đọ lại được sức Enigma, anh bị Hoa Vịnh ôm chặt hơn, khoảng cách hai người cũng gần hơn.

- Ưm...

Một nụ hôn đặt xuống cánh môi đỏ hồng của anh.

Đồng tử Thịnh Thiếu Du mở hơi to, đối phương tấn công rất mãnh liệt như muốn anh bắt buộc phải nhận lấy nụ hôn này.

__________

Ngồi trong phòng ngủ, Thẩm Văn Lang đang soạn quần áo từ trong tủ nhét vào trong vali cho ngày mai đi công tác.

Cao Đồ trên giường xem điện thoại đôi lúc ánh mắt liếc sang nhìn Thẩm Văn Lang đang soạn đồ, tổng cộng không dưới hai mươi lần.

Còn Lạc Lạc nằm ở bên đang ôm gấu bông ngủ say sưa.

Bỗng nhiên chuông điện thoại vang lên, Thẩm Văn Lang cầm điện thoại nhìn tên người gọi xong quay ra nhìn Cao Đồ rồi đi ra ngoài.

Bị ngăn cách bởi cánh cửa nhưng âm thanh của cuộc nói chuyện bên ngoài vẫn vọng lại vào trong phòng, tuy không rõ lắm nhưng cũng nghe được vài từ.

- Ngày mai.

Ừ, nhớ đấy...

- Cần tôi ra đón không...

- Được, được...

Cao Đồ nằm trên giường nghe mà không khỏi suy nghĩ

- Văn Lang tính làm gì vậy ?

- Không, làm gì có chuyện đó.

Y xoa nhẹ hai bên thái dương của mình, thở dài một hơi mệt mỏi.

" Sao ba chưa ngủ thế ?

"

Bàn tay nhỏ bé đặt trên đùi Cao Đồ.

Lạc Lạc mắt nhắm mắt mở nhìn y.

" Sao con dậy rồi ?

"

" Tại con nghe thấy tiếng ồn.

"

Lạc Lạc vừa lấy tay dụi mắt vừa nói, cầm con gấu bông lê người đến gần, gối đầu lên đùi Cao Đồ, ngáp ngủ một cái.

Nhìn đứa trẻ đáng yêu này, nỗi lo trong lòng Cao Đồ cũng giảm bớt đi một chút, y xoa nhẹ đầu đứa trẻ.
 
|Abo Desire/Fanfic| Sau Này
4


' Cạch ' Thẩm Văn Lang quay lại vào phòng.

Kéo vali chứa đồ đạc đã soạn xong để xuống giường rồi leo lên giường ngồi cạnh Cao Đồ.

" Nãy ai gọi anh vậy ?

"

Thẩm Văn Lang im lặng mấy giây mới trả lời.

" Thư ký ở công ty.

"

Cao Đồ không nói gì, Thẩm Văn Lang cũng vậy.

Không khí quanh hai người thoáng qua một chút căng thẳng.

" Muộn rồi, em cũng nên đi ngủ đi !

"

" Ừ, anh cũng ngủ đi.

"

Cao Đồ để Lạc Lạc nằm ở giữa, Thẩm Văn Lang tắt đèn ngủ.

Nằm trên giường Cao Đồ vẫn không ngừng chìm trong dòng suy nghĩ nghi hoặc của bản thân, trằn trọc không thể ngủ phải đến gần sáng mới có thể chợp mắt.

Lạc Lạc nằm ở giữa cứ nằm yên được một chút lại cựa quậy, quay bên này bên kia cuối cùng lại quay ra ôm Cao Đồ ngủ đến sáng.

__________

Hôm nay thời tiết Giang Hỗ không lạnh hơn nhiều, tuyết ngừng rơi từ đêm qua.

Bảy giờ rưỡi sáng, chuông báo thức làm Cao Đồ tỉnh dậy.

Sờ tay sang phía bên không thấy Thẩm Văn Lang đâu, chỉ còn Lạc Lạc nằm đạp chăn ra ngoài.

- Chắc đi từ sáng sớm rồi.

" Lạc Lạc, đến giờ dậy rồi !

"

Cao Đồ lay nhẹ người Lạc Lạc đánh thức đứa trẻ.

" Ưm... dạ.

"

Lạc Lạc vươn vai một cái mới ngồi dậy dụi dụi mắt.

Gương mặt nhỏ đáng yêu còn đang ngái ngủ nhìn Cao Đồ.

" Ba, hôm nay là giáng sinh rồi, con sắp được gặp ông già noel rồi !

"

Sắc mặt đứa trẻ háo hức thấy rõ.

Cao Đồ mỉm cười với Lạc Lạc bế đứa trẻ xuống giường.

Được Cao Đồ bế trên tay, Lạc Lạc nhìn quanh căn phòng.

" Ba Cao Đồ, ba Văn Lang đâu rồi ạ ?

"

Cao Đồ im lặng mấy giây rồi nhìn đứa trẻ trả lời

" Ba Văn Lang đi làm trước rồi.

"

Lạc Lạc được Cao Đồ bế vào phòng vệ sinh, kê ghế rồi để Lạc Lạc tự đánh răng trong đó còn y đi ra ngoài bếp làm bữa sáng trước.

Vừa mới ra tới phòng bếp đã thấy đồ ăn sáng đã được làm trước trên bàn, hai cái bánh sandwich và hai ly sữa, bên dưới đĩa bánh còn có một tờ giấy nhắn.

- Anh phải đi sớm.

Bữa sáng trên bàn, em với Lạc Lạc nhớ ăn nhé !

Y đọc xong tờ giấy rồi gấp lại, đi ra sofa ngồi.

" Sau đây sẽ là bản tin thời tiết !

Dự kiến trong tuần tới Giang Hỗ và một số thành phố lân cận sẽ có tuyết rơi dày, nhiệt độ sẽ giảm đi vài độ, tuyết rơi sẽ dày khoảng từ 15 - 25 cm.

Mong quý vị chuẩn bị đồ đủ ấm khi ra ngoài !

"

" Và trong tuần tới các thành phố phía tây cũng sẽ đón một đợt rét dao động từ 10°C - 15°C !

"

" Ba, con xong rồi !

"

" Ừm, chúng ta ăn sáng thôi !

"

Lạc Lạc chạy vào bếp leo lên trên ghế.

Đĩa bánh sandwich được Cao Đồ để đến trước mặt.

Đứa trẻ cầm bánh lên ăn ngon miệng.

" Ba cũng ăn đi ạ !

"

Lạc Lạc đẩy đĩa còn lại đến phía y.

" Ước gì ba Văn Lang cũng có thể ăn cùng chúng ta.

"

Chiếc bánh đang cầm trong tay Cao Đồ khựng lại một chút, y không nói gì, cầm ly sữa lên uống một ngụm.

Trong đầu y hiện lên cuộc nói chuyện hôm qua giữa Thẩm Văn Lang và người bên kia, các hành động đáng ngờ gần đây của Thẩm Văn Lang.

Tất cả chúng nhảy loạn trong đầu y.

" Ba không khỏe sao ?

"

Lạc Lạc nghiêng đầu nhìn sắc mặt Cao Đồ hỏi.

" Không, không sao.

"

Y tỉnh dậy khỏi suy nghĩ, tiếp tục ăn.

_________

Thịnh Thiếu Du tỉnh dậy, hai bên thái dương đau nhức.

" Chào buổi sáng, anh Thịnh !

"

Hoa Vịnh sắc mặt rạng rỡ cười nói với anh.

Thịnh Thiếu Du không thèm nhìn mà nằm quay lưng về phía Hoa Vịnh.

" Anh Thịnh giận em sao ?

"

Hoa Vịnh áp sát vào người Thịnh Thiếu Du, bàn tay luồn vào trong áo ôm eo anh.

" Nhưng hôm qua anh Thịnh là người muốn thêm nữa mà.

"

Hoa Vịnh ghé sát tai Thịnh Thiếu Du, lời nói như gió thổi thẳng trực diện vào tai.

Thịnh Thiếu Du nổi hết cả da gà da vịt, mặt đỏ gay, anh cảm nhận như môi Hoa Vịnh đang áp sát tuyết thể của mình.

Bàn tay đang ôm eo aapppaă dần chuyển xuống dưới.

" Tránh ra đi !

"

Thịnh Thiếu Du giằng tay Hoa Vịnh ra, ngồi bật dậy cách xa Hoa Vịnh.

" Anh Thịnh đừng giận nữa mà, tất cả là lỗi của em, được chưa.

"

Thịnh Thiếu Du không lay chuyển, quay mặt ra chỗ khác không muốn nhìn Hoa Vịnh.

" Anh Thịnh, đừng giận nữa mà !

"

Hoa Vịnh bò đến, quỳ trước mặt, nắm cánh tay anh.

" Đừng giận em nữa, em sẽ buồn lắm đấy.

"

" Đừng có nói nữa.

"

Đầu đau nhức còn Hoa Vịnh thì cứ nài nỉ không ngừng khiến anh cảm thấy khó chịu.

Thịnh Thiếu Du gạt tên phiền phức này ra, đứng dậy muốn đi ra ngoài nhưng chưa đứng nổi năm giây chân đã khuỵu xuống, hai chân như hai cọng bún không vững nổi.

Anh liếc Hoa Vịnh một cái.

Hoa Vịnh biết điều mà cúi mặt xuống nhận lỗi.

" Đậu Phộng Nhỏ đâu ?

"

" Nó đang ăn sáng ở ngoài bếp.

Anh Thịnh, để en giúp anh nhé !

"

Trước đề nghị của Hoa Vịnh, Thịnh Thiếu Du từ chối.

" Không cần, anh tự làm được.

"

Hoa Vịnh nhìn dáng vẻ anh cố ngồi dậy rồi còn phải chống tay lên tường mới đứng vững trông rất buồn cười.

Y không ngồi yên nhìn người yêu mình khổ cực như vậy nên đến giúp

" Anh bảo không cần mà..."

Chưa nói xong Thịnh Thiếu Du đã bị Hoa Vịnh nhấc lên bế trên tay.

" Hoa Vịnh, bỏ anh xuống đi !

"

Hoa Vịnh không nghe, Thịnh Thiếu Du giãy giụa.

Sức Enigma quả nhiên rất lớn, anh có giãy như nào cũng không chịu bỏ.

" Anh Thịnh đừng giận em nữa mà.

"

" Bỏ anh xuống đi !

"

" Anh đừng giận em nữa đi.

"

" Nha, đừng giận em nữa là được !

"

Tên nhóc phiền này dai như đỉa, luôn miệng muốn anh hết giận mình trước thì mới chịu bỏ xuống.

" Ừ.

"

Thịnh Thiếu Du phải thỏa hiệp, nhưng Hoa Vịnh vẫn không bỏ anh ra bế một mạch vào phòng vệ sinh để anh ngồi cạnh bồn rửa mặt.

Mặt tiến sát gần anh.

" Anh Thịnh hết giận em rồi hả.

"

" Tránh ra cho anh đánh răng đi !

"

Hoa Vịnh mỉm cười, hôn nhẹ lên má Thịnh Thiếu Du một cái.

" Anh nhớ ra ăn sáng nhé !

"

Nói rồi Hoa Vịnh đi ra ngoài, đóng cửa lại.

Thịnh Thiếu Du chạm vào tuyến thể sau gáy, lúc nãy vừa có một cơn lạnh từ tuyến thể truyền tới, chạy dọc sống lưng làm anh hơi rùng mình.

_________

: Cảm ơn các bạn đã ủng hộ mình

Mình không nghĩ là sẽ được hơn 1N người đọc nhanh như này 🥲

Nếu mình viết chưa được ổn hay chưa được chỗ nào mọi người cũng có thể góp ý cho mình để cải thiện nhé.

Cảm ơn mọi người và sự ủng hộ của mọi người rất nhiều ạ !😊
 
|Abo Desire/Fanfic| Sau Này
5


Đậu Phộng Nhỏ ngồi trên bàn ăn sáng.

Bữa sáng hôm nay là bánh crepe cùng sốt socola, Đậu Phộng Nhỏ ăn rất ngon, socola dính đầy quanh miệng.

Hoa Vịnh đứng bếp hâm nóng đồ ăn cho Thịnh Thiếu Du.

Chờ mãi mà anh chưa ra, Hoa Vịnh nghĩ chẳng lẽ mình hơi quá làm anh không đi nổi ra khỏi nhà tắm

Ý nghĩ vừa lóe lên thì liền thấy Thịnh Thiếu Du đi ra, quần áo chỉnh tề nhưng dáng đi thì lạch bạch, tay còn đang bóp bóp phần eo để đỡ mỏi.

Hoa Vịnh kéo ghế để Thịnh Thiếu Du ngồi xuống rồi quay lại bếp chuẩn bị đồ ăn ra bát cho anh.

" Cháo này em đã dậy sớm để nấu nên anh Thịnh phải ăn hết nhé.

"

Nói rồi liền xúc một thìa cháo, thổi cho nguội rồi để trước miệng Thịnh Thiếu Du.

" Há miệng ra.

"

" Anh có phải trẻ con đâu mà cần em đút cho ăn nữa chứ.

"

Y cầm cái thìa ra khỏi tay Hoa Vịnh, tự múc tự ăn.

Cháo nóng khiến người y ấm áp hơn.

" Ngon không ?

"

Thịnh Thiếu Du gật gù, bụng đói cồn cào nên bát cháo rất nhanh hết, chỉ còn mấy thìa con.

" Con cũng muốn ăn.

"

" Cái này là của riêng ba Du, không cho được, nhanh ăn đồ của con rồi đi học đi."

Hoa Vịnh nói.

Đậu Phộng Nhỏ bị từ chối bĩu môi bất mãn quay về ăn nốt bữa ăn của mình.

___________

Đến bảy giờ, Đậu Phộng Nhỏ tạm biệt ba.

" Tạm biệt ba Du.

"

Thịnh Thiếu Du vẫy tay tạm biệt lại với Đậu Phộng Nhỏ.

Đứa trẻ được bảo mẫu đưa lên xe để đến trường học.

Xe vừa ra khỏi cổng, Thịnh Thiếu Du quay ra nhìn Hoa Vịnh, giọng nghiêm khắc.

" Sao em không cho Đậu Phộng Nhỏ ăn cùng ?

"

" Em không muốn chia sẻ đồ em dành riêng cho anh Thịnh với người khác.

"

" Lần sau đừng như thế nữa, nhớ chưa.

Em nói vậy Đậu Phộng Nhỏ nó buồn đấy.

"

" Ừm.

Anh Thịnh nói gì em nghe đấy.

"

Chuông điện thoại của Hoa Vịnh đột nhiên vang lên, y cầm lên nhìn tên người gọi

" Em nghe điện thoại một chút !

"

Thịnh Thiếu Du ra sofa chờ y.

__________

" Này Hoa Vịnh, bước tiếp theo là gì ?

"

" Này Thẩm Văn Lang, cậu hỏi cả đêm qua còn không biết hả ?"

" Ừ, tôi phải làm gì giờ ?

"

" Kế hoạch của cậu sao giờ lại hỏi tôi ?

"

Thẩm Văn Lang bên kia im lặng một chút.

" Không có gì nữa thì thôi đây.

"

" Này, khoan đã.

Cậu không dành được thời gian để nghe tôi nói sao ?"

" Không rảnh, tôi còn phải đưa anh Thịnh đi làm nữa.

"

" Tôi tắt đây.

"

" Khoan, cậu không nhớ ai là người giúp cậu theo đuổi Thịnh Thiếu Du sao, Hoa Vịnh, cậu cũng nên trả ơn ân nhân của mình đi chứ.

"

' Tút tút tút '

Hoa Vịnh cúp máy.

Thẩm Văn Lang gọi lại nhưng y ngắt máy, để điện thoại về chế độ máy bay.

Từ nửa đêm qua Thẩm Văn Lang đã gọi cho Hoa Vịnh, tiếng chuông reo đến sắp tắt mới được bắt máy.

" Nửa đêm rảnh rỗi không ngủ nên gọi làm phiền tôi hả ?

"

" Hoa Vịnh, làm như này có ổn không vậy ?

"

" Sao hả ?

"

" Cao Đồ hình như giận tôi rồi, cả tuần nay chẳng nói chuyện nhiều với tôi.

"

Hoa Vịnh không nói gì.

" Cậu bị câm hả ?

"

...

" Nói xong chưa, để tôi còn đi ngủ.

"

" Cậu nói chuyện với tôi kiểu đó hả ?

"

Tiếng bên kia lớn hơn một chút.

Hoa Vịnh ngáp ngủ một cái

" Ờ, tôi đi ngủ đây.

"

" Này !!!

"

' Tút tút tút '

Không để Thẩm Văn Lang nói tiếp Hoa Vịnh ngắt máy.

Vừa ngắt máy xong quay ra y thấy Thịnh Thiếu Du đang mắt nhắm mắt mở nhìn mình.

" Em làm gì vậy ?

"

" Không có gì, chúng ta ngủ tiếp đi.

"

Y ôm lấy Thịnh Thiếu Du, tay vỗ lưng như mấy cách ru trẻ con ngủ để cho anh ngủ tiếp.

__________

Hoa Vịnh cầm theo áo khoác đi ra thì thấy Thịnh Thiếu Du đang chờ ở sofa đã ngủ gục.

" Anh Thịnh, chúng ta đi thôi.

"

Thịnh Thiếu Du giật mình tỉnh dậy, chớp mắt để nhìn rõ hơn.

" Ừ, đi thôi.

"

Hai người cùng nhau lên xe đến công ty làm việc.

Đường xá Giang Hỗ sau mấy hôm tuyết đã dày hơn, không khí ngày giáng sinh cũng rõ ràng hơn nhiều.

Hoa Vịnh vừa nắm tay Thịnh Thiếu Du vừa lái xe.

Đến Thịnh Phóng sinh vật, Hoa Vịnh như lời hứa đã đưa cho Thịnh Thiếu Du văn bản mà y đã bảo Thường Tự chuẩn bị.

Thịnh Thiếu Du cầm đọc qua rồi đưa cho Trần Phẩm Minh, không quên bảo phải chuẩn bị thật kỹ cho cuộc họp với khách hàng đó.

Chín giờ Thịnh Thiếu Du đi họp, chỉ còn một mình Hoa Vịnh ngồi chẳng biết làm gì.

Vừa tắt chế độ máy bay trên điện thoại thì hiện lên thông báo bảy cuộc gọi nhỡ

Toàn là số của Thẩm Văn Lang.

Vào wechat cũng vậy, tin nhắn của Thẩm Văn Lang nhấp nháy.

- Chậc

___________

Đưa Lạc Lạc đi học xong Cao Đồ mua đồ làm bánh rồi về nhà.

Gần đây Cao Đồ hay xem được mấy video dạy làm bánh quy gừng đón giáng sinh nên cũng nổi hứng muốn làm thử.

Vốn là để dành cùng Thẩm Văn Lang làm nhưng anh lại không ở đây nên y quyết định làm một mình.

Y làm bánh quy gừng trước, vừa nhìn hướng dẫn vừa làm, các công đoạn rất suôn sẻ.

Trộn bột bánh rồi làm thành hình sau cùng là bỏ vào lò nướng.

Bánh theo nhiệt độ mà nở dần kèm theo hương thơm của bơ tỏa ra.

' Ting '

Cao Đồ đem bánh nóng ra khỏi lò, lấy socola màu đã làm chảy ra để trang trí.

Hí hoáy lúc lâu mới xong hết mẻ bánh hoàn chỉnh, mấy cái trang trí hỏng bị y để sang một bên.

Y ăn thử một cái, lần đầu thử bánh mình làm cũng không dở lắm, khá ngon.

Ăn thêm một, hai cái nữa rồi cất lại để dành cho Lạc Lạc với Thẩm Văn Lang công tác về rồi cùng ăn.

__________

Thịnh Thiếu Du bắt đầu họp từ chín giờ rưỡi đến hơn mười hai giờ mới xong.

Ngồi đến mỏi cả chân nhưng kết quả rất tốt, khách hàng đã đồng ý hợp tác.

Hoa Vịnh vẫn luôn ngồi chờ từ khi bắt đầu.

Thấy Thịnh Thiếu Du họp xong thì liền rủ anh cùng đi ăn trưa.

" Sao em không ăn trước đi ?

"

" Ăn với anh Thịnh ngon hơn nên em muốn ăn với anh.

"

" Ngon đến vậy hả ?

"

Hoa Vịnh cười nhẹ

" Đúng vậy, ăn cùng với anh Thịnh, món dở như nào em cũng thấy ngon.

"

Hai người chọn một nhà hàng Trung Quốc mới mở gần đó, gọi hai phần ăn giống nhau.

Phần ăn nóng hổi được mang ra, Hoa Vịnh mới thử một miếng miệng đã chê là nhai như sáp, mắt nhìn Thịnh Thiếu Du đang ăn.

" Anh thấy cũng ngon mà.

"

Thịnh Thiếu Du không biết mấy món này dở chỗ nào, anh ăn con thấy rất ngon nữa.

Hoa Vịnh lắc đầu

" Dở lắm, để em thử xem phần của anh có dở như của em không nhé.

"

Nói xong, Thịnh Thiếu Du chưa kịp trả lời lại thì Hoa Vịnh đã chọn một miếng mà ăn.

Mắt Hoa Vịnh sáng lên

" Rõ ràng phần của anh ngon hơn mà.

"

Thịnh Thiếu Du không biết nói gì.

Hai phần y chang mà luôn miệng bảo phần của anh ngon hơn.

Muốn ăn cùng thì nói luôn đi

Hai người ăn xong thì thời gian cũng sắp sang chiều.

Thịnh Thiếu Du phải trở về Thịnh Phóng sinh vật làm việc còn Hoa Vịnh thì biến đi đâu mất.

Ngồi trên ghế văn phòng chủ tịch, Thịnh Thiếu Du đang làm việc thì bỗng thấy rùng mình, cả người bỗng dưng lạnh buốt một cơn.

Y khựng lại, thư ký Trần Phẩm Minh đứng cạnh thấy y có vẻ không ổn

" Sếp Thịnh, ngài có sao không vậy ?

"

" Không...không sao.

"

" Có cần tôi bảo với cậu Hoa không ?

"

Trần Phẩm Minh ngoài làm thư ký cho Thịnh Phóng sinh vật còn phải theo lệnh của Hoa Vịnh phải để ý, chăm sóc Thịnh Thiếu Du khi Hoa Vịnh không có mặt.

" Đừng, không cần bảo với em ấy đâu.

"

Thịnh Thiếu Du không muốn Hoa Vịnh vì mình mà phải lo lắng, vả lại y cũng chẳng cho mấy cái này là nghiêm trọng, Nghĩ chỉ là rối loạn pheromone nhẹ, uống thuốc là hết.

Làm việc một mạch đến hơn sáu giờ kém Hoa Vịnh đem Đậu Phộng Nhỏ đến đón y tan làm.

" Ba Du.

"

Đậu Phộng Nhỏ mới tới theo thói quen liền nhào vào Thịnh Thiếu Du đầu tiên.

Tâm trạng mệt mỏi của y dịu lại.

" Con có bánh cho ba nè.

"

Nói rồi Đậu Phộng Nhỏ từ balo nhỏ lấy ra một gói bánh để vào tay Thịnh Thiếu Du.

" Con không ăn hả ?

"

" Không.

"

Đậu Phộng Nhỏ lắc đầu nhẹ

" Các bạn bảo cái này rất ngon nên con muốn cho ba nữa.

"

Thịnh Thiếu Du nhận lấy, hôn nhẹ một cái lên má đứa trẻ.

Đột nhiên một bàn tay xách áo Đậu Phộng Nhỏ ra khỏi người Thịnh Thiếu Du đế sang chỗ khác.

" Anh Thịnh, chúng ta về thôi, để trời tối thêm sẽ lạnh hơn đấy.

"

Đậu Phộng Nhỏ bị tách ra liếc xéo Hoa Vịnh một cái bị Hoa Vịnh nhìn thấy.

" Đi thôi.

"

Hoa Vịnh kéo Thịnh Thiếu Du đi ra trước, Đậu Phộng Nhỏ tức nhưng vẫn phải chạy theo.

__________

Hôm nay Cao Đồ đón Lạc Lạc muộn hơn mọi hôm một chút.

Lạc Lạc đứng ở cổng trường khoảng hơn năm phút Cao Đồ mới tới.

" Con chờ lâu không ?

"

" Không ạ "

Lạc Lạc lên xe.

" Ba Văn Lang bề chưa ạ ?

"

Nhắc đến tên Văn Lang mới nhớ, cả sáng đến nay Thẩm Văn Lang chưa nhắn hay gọi cho y một tin nào.

" Chắc hôm nay ba Văn Lang không về rồi.

"

Lạc Lạc có chút buồn.

" Sao vậy ?

"

" Con muốn cả nhà chúng ta cùng đón giáng sinh nhưng ba Văn Lang lại chưa về."

" Không sao đâu, khi nào ba Văn Lang về chúng ta cùng bắt đền, bắt ba Văn Lang mua thật nhiều quà nhé.

"

Cao Đồ an ủi đứa trẻ.

Lạc Lạc cũng nhanh chóng hết buồn quay lại trạng thái vui vẻ.

" Ba, con muốn ăn bánh quy gừng.

"

" Ba có làm ở nhà rồi đấy.

"

" Yeah !

Lạc Lạc yêu ba nhất.

"

Về đến nhà, Cao Đồ lấy bánh quy gừng cho Lạc Lạc ăn.

Y nhìn Lạc Lạc ăn vui vẻ.

" Ngon không ?

"

" Ngon lắm, ba cũng ăn đi !

"

Lạc Lạc giơ một cái bánh đến trước miệng y.

Y cắn một miếng.

" Con ăn ít thôi, lát nữa còn ăn cơm tối nữa."

" Dạ.

"

Cao Đồ quay đi làm bữa tối.

Lạc Lạc lấy thêm mấy cái nữa ra sofa ngồi vừa xem TV vừa ăn.

Một lúc sau Cao Đồ gọi Lạc Lạc vào ăn cơm tối.

Ăn xong y đem Lạc Lạc đi tắm.

Mùa đông tuyết lạnh nên không tắm lâu sợ Lạc Lạc bị ốm.

Vừa được tắm xong Lạc Lạc liền nhảy lên trên giường chui trong chăn.

Cao Đồ ngồi bên cạnh xem điện thoại, sau chán thì thấy balo Lạc Lạc lòi ra một tờ giấy liền tiện tay cầm lên.

" Đấy là tranh bạn Hoa Sinh tặng con đó ba."

Lạc Lạc ló đầu ra khỏi chăn.

" Con chưa ngủ hả ?

Bình thường con ngủ sớm lắm mà.

"

" Con thức chờ ông già Noel đến để nhận quà nữa.

"

Sự ngây thơ của Lạc Lạc khiến Cao Đồ bật cười.

Hồi bé thì nghĩ có thật, càng lớn hơn thì lại vỡ mộng.

__________

Lạc Lạc chờ đến mỏi mắt vẫn chẳng thấy động tĩnh gì, nó cứ lanh quanh trong nhà canh ông già Noel đến.

Cao Đồ ngáp ngắn ngáp dài bảo Lạc Lạc đi ngủ, trời sắp thành khuya rồi.

" Ba ngủ trước đi, tí nữa con mới ngủ.

"

Bỗng nhiên đèn trong nhà vụt tắt.

Lạc Lạc sợ bóng tối nên liền chui sau người y.

" Con ngồi im ở đây chờ ba một chút.

"

Lạc Lạc gật đầu nghe lời ngồi im.

Cao Đồ đi kiểm tra cầu dao, bật lại không lên điện.

Đi ra ban công xem thử.

Ban công nhà có thể nhìn ra toàn cảnh, hướng đến quảng trường lớn.

Không phải chỉ một mình nhà y mà cả thành phố này đều mất điện cả rồi, tất cả đều tối om.

- Chắc mất điện thật rồi.

Y quay người tính vào lại bên trong thì phía sau hiện lên những tiếng nổ lớn.

Tiếng chuông từ nhà thờ ở Giang Hỗ vang lên, pháo hoa từ quảng trường bay lên khắp trên trời.

Cao Đồ nhìn màn pháo hoa đó không rời mắt.

Sau khi màn pháo hoa đó kết thúc, một dòng chữ được tạo bởi drone hiện lên trên trời.

" Giáng sinh vui vẻ !

"

- ...

Drone trên trời di chuyển ghép ra dòng chữ mới.

" Cao Đồ, anh yêu em !

"

" Đồng ý lời cầu hôn của anh nhé !

"

Y nheo mắt để đọc hết hai dòng chữ đó để xác nhận mình không đọc nhầm.

Hai chữ

' Cao Đồ ' được tạo lớn nhất nên không thể nhầm đi đâu được.

Cao Đồ hơi hoang mang, quay ra sau thì thấy Thẩm Văn Lang vốn dĩ đang đi công tác thì lúc này đang cầm nhẫn cầu hôn, một chân quỳ xuống.

" Giáng sinh vui vẻ.

"

" Cao Đồ, em đồng ý gả cho anh nhé ?

"

" Em chăm sóc cho Lạc Lạc đã đủ rồi, bây giờ hãy để anh chăm sóc lại cho hai người nhé.

"

Cao Đồ có hơi bất ngờ, đứng im một chút.

Thẩm Văn Lang nói tiếp.

" Hãy cho anh cơ hội để chăm sóc cho em và Lạc Lạc, để anh bù đắp lại cho hai người.

"

" Cao Đồ, em...

đồng ý nhé.

"

Ánh mắt Thẩm Văn Lang nhìn Cao Đồ, mong rằng y sẽ đồng ý.

" Ừm, em...

đồng ý.

"

Mắt Thẩm Văn Lang sáng bừng lên, nở một nụ cười rạng rỡ.

Cuối cùng sau năm lần bảy lượt cầu hôn y thì cuối cùng cũng thành công.

Thẩm Văn Lang đeo nhẫn vào tay y.

Hai người trao nhau nụ hôn dưới anh pháo hoa sáng trên trời.

___________

" Con đang làm gì vậy ?

"

" Con sẽ để bánh cookie và sữa ở đây để ông già Noel có thể ăn sau khi phát xong quà cho con.

"

Hoa Vịnh nhìn mấy hành động của Đậu Phộng Nhỏ nói : " Bộ con nghĩ ông già Noel có thật hả ?

"

" Ai bảo không có thật chứ, ông già Noel rõ ràng là có thật mà.

"

" Không có.

"

" Có.

"

" Không có.

"

" Có.

"

Hai người cãi qua cãi lại, Thịnh Thiếu Du đành lôi Hoa Vịnh ra chỗ khác.

" Em đừng chấp với trẻ con nữa được không.

"

" Nhưng em nói thật mà...

"

Hoa Vịnh thấy Thịnh Thiếu Du có chút không vui liền không nói nữa, kéo y vào phòng.

Từ trong ngăn rủ lấy ra một hũ kẹo lớn.

" Anh Thịnh, giáng sinh vui vẻ.

"

Thịnh Thiếu Du cầm hũ kẹo lớn trong tay mà thắc mắc.

" Tặng anh nhiều kẹo như vậy để làm gì ?

"

" Chẳng phải cô giáo Đậu Phộng Nhỏ bảo thích ai thì tặng kẹo cho người đó sao.

Em tặng anh Thịnh nhiều như vậy để chứng minh tình yêu của em với anh Thịnh đấy.

"

" Anh Thịnh, em yêu anh nhiều lắm.

"

Nói rồi Hoa Vịnh hôn nhẹ lên má Thịnh Thiếu Du một cái.
 
|Abo Desire/Fanfic| Sau Này
NT1: Sinh nhật Thịnh Thiếu Du


Hoa Vịnh nhìn lịch để bàn, mỗi ngày đã qua đều được đánh dấu X lên ô, trên đó có ô được khoanh bằng mực đỏ.

' Sinh nhật anh Thịnh.

'

Trùng hợp hôm nay là ngày nghỉ, Đậu Phộng Nhỏ cũng được nghỉ.

Nghĩ hôm này sẽ là một ngày đẹp nhưng đột nhiên Thịnh Thiếu Du phải lên Thịnh Phóng sinh vật từ sáng sớm để xử lí chuyện liên quan đến khách hàng và các cổ đông.

Ngày nghỉ Đậu Phộng Nhỏ ngủ đến hơn tám giờ mới dậy.

Tỉnh dậy liền xách con gấu bông đến phòng của Thịnh Thiếu Du.

" Ba Du.

"

Không có.

Đậu Phộng Nhỏ đi sang phòng khác kiếm, mở cửa ra nhìn quanh, không thấy.

" Ba Du.

"

Đứa trẻ lê theo con gấu bông đi quanh nhà, kiếm từng căn phòng, ngóc ngách nhưng vẫn không thấy.

Đậu Phộng Nhỏ liếc quanh xem còn chỗ nào nữa không thì liếc thấy Hoa Vịnh đang ở trong bếp loay hoay làm gì đó.

" Ba...

"

Đậu Phộng Nhỏ nghĩ lại, dù sao thì ba Du của nó cũng không có ở nhà nên liền đổi cách xưng hô.

" Hoa Vịnh, ba Du đâu rồi ?

"

Hoa Vịnh đang nhào bột làm bánh dừng tay liếc nhìn Đậu Phộng Nhỏ.

" Ba Du đi làm rồi, hôm nay chỉ có ba và con ở nhà thôi.

"

Đậu Phộng Nhỏ nghe vậy thì bày ra vẻ chán nản, tự mình đến sofa mà ngồi xem TV một mình.

Màn hình đang chạy phim hoạt hình yêu thích nhưng đứa trẻ chẳng có hứng xem.

Bình thường ngày nghỉ Thịnh Thiếu Du sẽ ngồi xem phim hoạt hình chung và chơi cùng với Đậu Phộng Nhỏ.

Ngồi yên như vậy cũng chẳng là cách nên Đậu Phộng Nhỏ lại đi vào bếp xem Hoa Vịnh đang làm gì.

Bánh bông lan vừa mới được Hoa Vịnh đem ra khỏi lò bốc hương thơm.

Đậu Phộng Nhỏ rất thích bánh nên ngửi thấy mùi từ bánh liền không thể cưỡng lại liền tìm cách leo lên muốn ăn cái bánh đó nhưng chưa kịp ăn thì Hoa Vịnh đã ngăn lại.

" Cái này con không ăn được đâu.

"

Hoa Vịnh giành lấy cái thìa từ tay Đậu Phộng Nhỏ để sang một bên.

Nghe mình không ăn được Đậu Phộng Nhỏ thắc mắc: " Tại sao ?

"

" Hôm nay sinh nhật ba Du, bánh này là để cho ba Du.

"

" Sinh nhật ?... là gì ?

"

" Là ngày ba Du của con sinh ra, hiểu chưa ?

"

Đứa trẻ gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.

Nhìn Hoa Vịnh đang chuẩn bị kem với đồ trang trí bánh, Đậu Phộng Nhỏ thấy thích thú.

" Ba Hoa Vịnh, con cũng muốn làm.

"

Biết Hoa Vịnh sẽ không dễ gì mà cho mình làm cùng nên Đậu Phộng Nhỏ kiếm cách nài nỉ.

" Được không ?

"

Đứa trẻ ngước ánh mắt to tròn lên nhìn Hoa Vịnh.

Y thấy cho nó làm chung cũng chẳng có gì nên cũng đồng ý, đẩy bát kem về phía nó.

Đạt được mục đích, Đậu Phộng Nhỏ bắt đầu tài năng phết kem của mình.

Hai người hí hoáy nửa buổi mới xong được thành phẩm.

Y cất bánh vào trong tủ lạnh, nhấc Đậu Phộng Nhỏ xuống để làm bữa trưa.

__________

Buổi chiều Thường Tự theo lời Hoa Vịnh đến nhà đem theo một đống đồ trang trí mà Hoa Vịnh đã bảo chuẩn bị còn kéo được theo cả Thẩm Văn Lang.

Lần thứ hai thư ký Thường Tự của X Holdings lại phải đi thổi bóng bay tiếp.

" Sinh nhật Thịnh Thiếu Du thì liên quan gì đến tôi chứ, mắc gì mấy người còn lôi tôi theo hả ?

"

Thẩm Văn Lang than trách

" Này Văn Lang, qua đây dán giúp tôi cái bong bóng này đi.

"

Thẩm Văn Lang vẫn đứng đó, không có ý định giúp nhưng Đậu Phộng Nhỏ cứ bám lấy.

" Ba Văn Lang, giúp bọn con đi mà.

"

Dưới sự năn nỉ của đứa trẻ, Thẩm Văn Lang cũng quay lại giúp với thái độ miễn cưỡng.

" Không phải, sang trái một chút...

Không, sang phải.

"

" Sang phải, nữa, nữa đi.

Văn Lang, cậu có nghe tôi nói không vậy ?

"

" Cậu giỏi thì vào mà làm đi, ông đây không làm nữa !

"

Thẩm Văn Lang ngồi sofa, không thèm giúp nữa.

Cuối cùng người ra giải vây là Thường Tự.

" Thẩm Văn Lang, nếu cậu muốn về sớm với thư ký Cao thì mau giúp một tay để nhanh hơn đi.

"

" Nếu cậu không muốn dán thì có thể qua đây thổi bóng bay với tôi.

"

Nói rồi thư ký Thường quang cho Thẩm Văn Lang một cái bóng bay chưa thổi.

- Nếu không phải muốn về với Cao Đồ và Lạc Lạc sớm thì còn lâu tôi mới giúp hai người.

Ba tiếng từ ba giờ chiều đến sáu giờ tối cũng xong.

Thịnh Thiếu Du đang chuẩn bị từ Thịnh Phóng sinh vật về nhà.

Nhận được tin nhắn của Thịnh Thiếu Du, Hoa Vịnh cho hai người kia đi về rồi cùng Đậu Phộng Nhỏ theo kế hoạch, tắt hết đèn trong nhà, tìm chỗ trốn để chuẩn bị tạo bất ngờ.

Thời tiết đang ở mùa đông nên trời rất nhanh tối với đèn đều được tắt hết nên căn nhà được phủ bởi màu đen tối mịt.

__________

Thịnh Thiếu Du về đến nhà, mở cánh cửa ra, một màu đen bao trùm lấy khiến y hơi ớn lạnh.

" Hoa Vịnh, Đậu Phộng Nhỏ.

"

Không ai trả lời.

" Hoa Vịnh, Đậu Phộng Nhỏ.

Hai người đâu rồi ?

"

Vẫn không ai trả lời.

Thịnh Thiếu Du mò công tắc muốn bật đèn lên nhưng ấn bao nhiêu lần cũng không được.

- Mất điện hả ?

Bỏ nỗi lo lắng sang một bên, Thịnh Thiếu Du bật đèn flash lên tự mò đường vào phòng khách.

" Tới rồi.

"

Trong chốc lát, ánh đèn trong phòng đột nhiên sáng lên.

Hoa Vịnh từ đâu xuất hiện cùng bánh kem, Đậu Phộng Nhỏ cũng từ đâu ra theo.

" Anh Thịnh, sinh nhật vui vẻ !

"

" Sinh nhật hả ?

"

" Ừm, anh ước đi.

"

Thịnh Thiếu Du bị bất ngờ xong chưa kịp hiểu gì nhiều nhưng vẫn chắp tay nhắm mắt lại để ước.

" Anh thổi nến đi.

"

Thịnh Thiếu Du thổi nến

" Sinh nhật vui vẻ, anh Thịnh.

"

" Ba Du, sinh nhật vui vẻ.

"

Thịnh Thiếu Du nhấc Đậu Phộng Nhỏ lên hôn lên má nhẹ một cái rồi nhìn quanh phòng.

" Em làm hết à ?

"

" Phải, em làm hết đó.

"

" Không phải, có cả ba...

"

" Suỵt.

"

Hoa Vịnh ra hiệu im lặng với Đậu Phộng Nhỏ.

Thịnh Thiếu Du nhìn chiếc bánh kem trong tay Hoa Vịnh.

" Em làm hả ?

"

" Là con với Ho... ba Hoa Vịnh làm đó, ba thấy con giỏi không ?

"

" Ừm, Đậu Phộng Nhỏ của ba giỏi lắm.

"

Đứa trẻ nhận được lời khen thì vui vẻ.

" Anh Thịnh, anh cắt bánh đi.

"

Y đặt bánh xuống bàn để cho Thịnh Thiếu Du cắt.

Lấy ba phần, mỗi người một đĩa nhỏ mà ăn.

Thịnh Thiếu Du xúc một miếng bánh ăn.

" Ngon không ?

"

" Ngon lắm.

"

Thịnh Thiếu Du gật đầu, Đậu Phộng Nhỏ cũng xúc một miếng để ăn cho bõ cơn thèm cái bánh này từ chiều đến giờ.

Cả nhà ba người cùng nhau ăn bánh vui vẻ, còn chơi trò chét kem bánh lên nhau.

Đậu Phộng Nhỏ bị dính nhiều nhất nhưng vẫn vui vẻ còn khen kem bánh rất ngọt và ngon.

Hai người nhìn mặt Đậu Phộng Nhỏ bị dính đầy kem mà cười.

Ba người cùng nhau chơi vui vẻ đến hết tối.

__________

: Chúc mừng sinh nhật sếp Thịnh

|05112025|
 
Back
Top Bottom