Đậu Phộng Nhỏ ngồi trên bàn ăn sáng.
Bữa sáng hôm nay là bánh crepe cùng sốt socola, Đậu Phộng Nhỏ ăn rất ngon, socola dính đầy quanh miệng.
Hoa Vịnh đứng bếp hâm nóng đồ ăn cho Thịnh Thiếu Du.
Chờ mãi mà anh chưa ra, Hoa Vịnh nghĩ chẳng lẽ mình hơi quá làm anh không đi nổi ra khỏi nhà tắm
Ý nghĩ vừa lóe lên thì liền thấy Thịnh Thiếu Du đi ra, quần áo chỉnh tề nhưng dáng đi thì lạch bạch, tay còn đang bóp bóp phần eo để đỡ mỏi.
Hoa Vịnh kéo ghế để Thịnh Thiếu Du ngồi xuống rồi quay lại bếp chuẩn bị đồ ăn ra bát cho anh.
" Cháo này em đã dậy sớm để nấu nên anh Thịnh phải ăn hết nhé.
"
Nói rồi liền xúc một thìa cháo, thổi cho nguội rồi để trước miệng Thịnh Thiếu Du.
" Há miệng ra.
"
" Anh có phải trẻ con đâu mà cần em đút cho ăn nữa chứ.
"
Y cầm cái thìa ra khỏi tay Hoa Vịnh, tự múc tự ăn.
Cháo nóng khiến người y ấm áp hơn.
" Ngon không ?
"
Thịnh Thiếu Du gật gù, bụng đói cồn cào nên bát cháo rất nhanh hết, chỉ còn mấy thìa con.
" Con cũng muốn ăn.
"
" Cái này là của riêng ba Du, không cho được, nhanh ăn đồ của con rồi đi học đi."
Hoa Vịnh nói.
Đậu Phộng Nhỏ bị từ chối bĩu môi bất mãn quay về ăn nốt bữa ăn của mình.
___________
Đến bảy giờ, Đậu Phộng Nhỏ tạm biệt ba.
" Tạm biệt ba Du.
"
Thịnh Thiếu Du vẫy tay tạm biệt lại với Đậu Phộng Nhỏ.
Đứa trẻ được bảo mẫu đưa lên xe để đến trường học.
Xe vừa ra khỏi cổng, Thịnh Thiếu Du quay ra nhìn Hoa Vịnh, giọng nghiêm khắc.
" Sao em không cho Đậu Phộng Nhỏ ăn cùng ?
"
" Em không muốn chia sẻ đồ em dành riêng cho anh Thịnh với người khác.
"
" Lần sau đừng như thế nữa, nhớ chưa.
Em nói vậy Đậu Phộng Nhỏ nó buồn đấy.
"
" Ừm.
Anh Thịnh nói gì em nghe đấy.
"
Chuông điện thoại của Hoa Vịnh đột nhiên vang lên, y cầm lên nhìn tên người gọi
" Em nghe điện thoại một chút !
"
Thịnh Thiếu Du ra sofa chờ y.
__________
" Này Hoa Vịnh, bước tiếp theo là gì ?
"
" Này Thẩm Văn Lang, cậu hỏi cả đêm qua còn không biết hả ?"
" Ừ, tôi phải làm gì giờ ?
"
" Kế hoạch của cậu sao giờ lại hỏi tôi ?
"
Thẩm Văn Lang bên kia im lặng một chút.
" Không có gì nữa thì thôi đây.
"
" Này, khoan đã.
Cậu không dành được thời gian để nghe tôi nói sao ?"
" Không rảnh, tôi còn phải đưa anh Thịnh đi làm nữa.
"
" Tôi tắt đây.
"
" Khoan, cậu không nhớ ai là người giúp cậu theo đuổi Thịnh Thiếu Du sao, Hoa Vịnh, cậu cũng nên trả ơn ân nhân của mình đi chứ.
"
' Tút tút tút '
Hoa Vịnh cúp máy.
Thẩm Văn Lang gọi lại nhưng y ngắt máy, để điện thoại về chế độ máy bay.
Từ nửa đêm qua Thẩm Văn Lang đã gọi cho Hoa Vịnh, tiếng chuông reo đến sắp tắt mới được bắt máy.
" Nửa đêm rảnh rỗi không ngủ nên gọi làm phiền tôi hả ?
"
" Hoa Vịnh, làm như này có ổn không vậy ?
"
" Sao hả ?
"
" Cao Đồ hình như giận tôi rồi, cả tuần nay chẳng nói chuyện nhiều với tôi.
"
Hoa Vịnh không nói gì.
" Cậu bị câm hả ?
"
...
" Nói xong chưa, để tôi còn đi ngủ.
"
" Cậu nói chuyện với tôi kiểu đó hả ?
"
Tiếng bên kia lớn hơn một chút.
Hoa Vịnh ngáp ngủ một cái
" Ờ, tôi đi ngủ đây.
"
" Này !!!
"
' Tút tút tút '
Không để Thẩm Văn Lang nói tiếp Hoa Vịnh ngắt máy.
Vừa ngắt máy xong quay ra y thấy Thịnh Thiếu Du đang mắt nhắm mắt mở nhìn mình.
" Em làm gì vậy ?
"
" Không có gì, chúng ta ngủ tiếp đi.
"
Y ôm lấy Thịnh Thiếu Du, tay vỗ lưng như mấy cách ru trẻ con ngủ để cho anh ngủ tiếp.
__________
Hoa Vịnh cầm theo áo khoác đi ra thì thấy Thịnh Thiếu Du đang chờ ở sofa đã ngủ gục.
" Anh Thịnh, chúng ta đi thôi.
"
Thịnh Thiếu Du giật mình tỉnh dậy, chớp mắt để nhìn rõ hơn.
" Ừ, đi thôi.
"
Hai người cùng nhau lên xe đến công ty làm việc.
Đường xá Giang Hỗ sau mấy hôm tuyết đã dày hơn, không khí ngày giáng sinh cũng rõ ràng hơn nhiều.
Hoa Vịnh vừa nắm tay Thịnh Thiếu Du vừa lái xe.
Đến Thịnh Phóng sinh vật, Hoa Vịnh như lời hứa đã đưa cho Thịnh Thiếu Du văn bản mà y đã bảo Thường Tự chuẩn bị.
Thịnh Thiếu Du cầm đọc qua rồi đưa cho Trần Phẩm Minh, không quên bảo phải chuẩn bị thật kỹ cho cuộc họp với khách hàng đó.
Chín giờ Thịnh Thiếu Du đi họp, chỉ còn một mình Hoa Vịnh ngồi chẳng biết làm gì.
Vừa tắt chế độ máy bay trên điện thoại thì hiện lên thông báo bảy cuộc gọi nhỡ
Toàn là số của Thẩm Văn Lang.
Vào wechat cũng vậy, tin nhắn của Thẩm Văn Lang nhấp nháy.
- Chậc
___________
Đưa Lạc Lạc đi học xong Cao Đồ mua đồ làm bánh rồi về nhà.
Gần đây Cao Đồ hay xem được mấy video dạy làm bánh quy gừng đón giáng sinh nên cũng nổi hứng muốn làm thử.
Vốn là để dành cùng Thẩm Văn Lang làm nhưng anh lại không ở đây nên y quyết định làm một mình.
Y làm bánh quy gừng trước, vừa nhìn hướng dẫn vừa làm, các công đoạn rất suôn sẻ.
Trộn bột bánh rồi làm thành hình sau cùng là bỏ vào lò nướng.
Bánh theo nhiệt độ mà nở dần kèm theo hương thơm của bơ tỏa ra.
' Ting '
Cao Đồ đem bánh nóng ra khỏi lò, lấy socola màu đã làm chảy ra để trang trí.
Hí hoáy lúc lâu mới xong hết mẻ bánh hoàn chỉnh, mấy cái trang trí hỏng bị y để sang một bên.
Y ăn thử một cái, lần đầu thử bánh mình làm cũng không dở lắm, khá ngon.
Ăn thêm một, hai cái nữa rồi cất lại để dành cho Lạc Lạc với Thẩm Văn Lang công tác về rồi cùng ăn.
__________
Thịnh Thiếu Du bắt đầu họp từ chín giờ rưỡi đến hơn mười hai giờ mới xong.
Ngồi đến mỏi cả chân nhưng kết quả rất tốt, khách hàng đã đồng ý hợp tác.
Hoa Vịnh vẫn luôn ngồi chờ từ khi bắt đầu.
Thấy Thịnh Thiếu Du họp xong thì liền rủ anh cùng đi ăn trưa.
" Sao em không ăn trước đi ?
"
" Ăn với anh Thịnh ngon hơn nên em muốn ăn với anh.
"
" Ngon đến vậy hả ?
"
Hoa Vịnh cười nhẹ
" Đúng vậy, ăn cùng với anh Thịnh, món dở như nào em cũng thấy ngon.
"
Hai người chọn một nhà hàng Trung Quốc mới mở gần đó, gọi hai phần ăn giống nhau.
Phần ăn nóng hổi được mang ra, Hoa Vịnh mới thử một miếng miệng đã chê là nhai như sáp, mắt nhìn Thịnh Thiếu Du đang ăn.
" Anh thấy cũng ngon mà.
"
Thịnh Thiếu Du không biết mấy món này dở chỗ nào, anh ăn con thấy rất ngon nữa.
Hoa Vịnh lắc đầu
" Dở lắm, để em thử xem phần của anh có dở như của em không nhé.
"
Nói xong, Thịnh Thiếu Du chưa kịp trả lời lại thì Hoa Vịnh đã chọn một miếng mà ăn.
Mắt Hoa Vịnh sáng lên
" Rõ ràng phần của anh ngon hơn mà.
"
Thịnh Thiếu Du không biết nói gì.
Hai phần y chang mà luôn miệng bảo phần của anh ngon hơn.
Muốn ăn cùng thì nói luôn đi
Hai người ăn xong thì thời gian cũng sắp sang chiều.
Thịnh Thiếu Du phải trở về Thịnh Phóng sinh vật làm việc còn Hoa Vịnh thì biến đi đâu mất.
Ngồi trên ghế văn phòng chủ tịch, Thịnh Thiếu Du đang làm việc thì bỗng thấy rùng mình, cả người bỗng dưng lạnh buốt một cơn.
Y khựng lại, thư ký Trần Phẩm Minh đứng cạnh thấy y có vẻ không ổn
" Sếp Thịnh, ngài có sao không vậy ?
"
" Không...không sao.
"
" Có cần tôi bảo với cậu Hoa không ?
"
Trần Phẩm Minh ngoài làm thư ký cho Thịnh Phóng sinh vật còn phải theo lệnh của Hoa Vịnh phải để ý, chăm sóc Thịnh Thiếu Du khi Hoa Vịnh không có mặt.
" Đừng, không cần bảo với em ấy đâu.
"
Thịnh Thiếu Du không muốn Hoa Vịnh vì mình mà phải lo lắng, vả lại y cũng chẳng cho mấy cái này là nghiêm trọng, Nghĩ chỉ là rối loạn pheromone nhẹ, uống thuốc là hết.
Làm việc một mạch đến hơn sáu giờ kém Hoa Vịnh đem Đậu Phộng Nhỏ đến đón y tan làm.
" Ba Du.
"
Đậu Phộng Nhỏ mới tới theo thói quen liền nhào vào Thịnh Thiếu Du đầu tiên.
Tâm trạng mệt mỏi của y dịu lại.
" Con có bánh cho ba nè.
"
Nói rồi Đậu Phộng Nhỏ từ balo nhỏ lấy ra một gói bánh để vào tay Thịnh Thiếu Du.
" Con không ăn hả ?
"
" Không.
"
Đậu Phộng Nhỏ lắc đầu nhẹ
" Các bạn bảo cái này rất ngon nên con muốn cho ba nữa.
"
Thịnh Thiếu Du nhận lấy, hôn nhẹ một cái lên má đứa trẻ.
Đột nhiên một bàn tay xách áo Đậu Phộng Nhỏ ra khỏi người Thịnh Thiếu Du đế sang chỗ khác.
" Anh Thịnh, chúng ta về thôi, để trời tối thêm sẽ lạnh hơn đấy.
"
Đậu Phộng Nhỏ bị tách ra liếc xéo Hoa Vịnh một cái bị Hoa Vịnh nhìn thấy.
" Đi thôi.
"
Hoa Vịnh kéo Thịnh Thiếu Du đi ra trước, Đậu Phộng Nhỏ tức nhưng vẫn phải chạy theo.
__________
Hôm nay Cao Đồ đón Lạc Lạc muộn hơn mọi hôm một chút.
Lạc Lạc đứng ở cổng trường khoảng hơn năm phút Cao Đồ mới tới.
" Con chờ lâu không ?
"
" Không ạ "
Lạc Lạc lên xe.
" Ba Văn Lang bề chưa ạ ?
"
Nhắc đến tên Văn Lang mới nhớ, cả sáng đến nay Thẩm Văn Lang chưa nhắn hay gọi cho y một tin nào.
" Chắc hôm nay ba Văn Lang không về rồi.
"
Lạc Lạc có chút buồn.
" Sao vậy ?
"
" Con muốn cả nhà chúng ta cùng đón giáng sinh nhưng ba Văn Lang lại chưa về."
" Không sao đâu, khi nào ba Văn Lang về chúng ta cùng bắt đền, bắt ba Văn Lang mua thật nhiều quà nhé.
"
Cao Đồ an ủi đứa trẻ.
Lạc Lạc cũng nhanh chóng hết buồn quay lại trạng thái vui vẻ.
" Ba, con muốn ăn bánh quy gừng.
"
" Ba có làm ở nhà rồi đấy.
"
" Yeah !
Lạc Lạc yêu ba nhất.
"
Về đến nhà, Cao Đồ lấy bánh quy gừng cho Lạc Lạc ăn.
Y nhìn Lạc Lạc ăn vui vẻ.
" Ngon không ?
"
" Ngon lắm, ba cũng ăn đi !
"
Lạc Lạc giơ một cái bánh đến trước miệng y.
Y cắn một miếng.
" Con ăn ít thôi, lát nữa còn ăn cơm tối nữa."
" Dạ.
"
Cao Đồ quay đi làm bữa tối.
Lạc Lạc lấy thêm mấy cái nữa ra sofa ngồi vừa xem TV vừa ăn.
Một lúc sau Cao Đồ gọi Lạc Lạc vào ăn cơm tối.
Ăn xong y đem Lạc Lạc đi tắm.
Mùa đông tuyết lạnh nên không tắm lâu sợ Lạc Lạc bị ốm.
Vừa được tắm xong Lạc Lạc liền nhảy lên trên giường chui trong chăn.
Cao Đồ ngồi bên cạnh xem điện thoại, sau chán thì thấy balo Lạc Lạc lòi ra một tờ giấy liền tiện tay cầm lên.
" Đấy là tranh bạn Hoa Sinh tặng con đó ba."
Lạc Lạc ló đầu ra khỏi chăn.
" Con chưa ngủ hả ?
Bình thường con ngủ sớm lắm mà.
"
" Con thức chờ ông già Noel đến để nhận quà nữa.
"
Sự ngây thơ của Lạc Lạc khiến Cao Đồ bật cười.
Hồi bé thì nghĩ có thật, càng lớn hơn thì lại vỡ mộng.
__________
Lạc Lạc chờ đến mỏi mắt vẫn chẳng thấy động tĩnh gì, nó cứ lanh quanh trong nhà canh ông già Noel đến.
Cao Đồ ngáp ngắn ngáp dài bảo Lạc Lạc đi ngủ, trời sắp thành khuya rồi.
" Ba ngủ trước đi, tí nữa con mới ngủ.
"
Bỗng nhiên đèn trong nhà vụt tắt.
Lạc Lạc sợ bóng tối nên liền chui sau người y.
" Con ngồi im ở đây chờ ba một chút.
"
Lạc Lạc gật đầu nghe lời ngồi im.
Cao Đồ đi kiểm tra cầu dao, bật lại không lên điện.
Đi ra ban công xem thử.
Ban công nhà có thể nhìn ra toàn cảnh, hướng đến quảng trường lớn.
Không phải chỉ một mình nhà y mà cả thành phố này đều mất điện cả rồi, tất cả đều tối om.
- Chắc mất điện thật rồi.
Y quay người tính vào lại bên trong thì phía sau hiện lên những tiếng nổ lớn.
Tiếng chuông từ nhà thờ ở Giang Hỗ vang lên, pháo hoa từ quảng trường bay lên khắp trên trời.
Cao Đồ nhìn màn pháo hoa đó không rời mắt.
Sau khi màn pháo hoa đó kết thúc, một dòng chữ được tạo bởi drone hiện lên trên trời.
" Giáng sinh vui vẻ !
"
- ...
Drone trên trời di chuyển ghép ra dòng chữ mới.
" Cao Đồ, anh yêu em !
"
" Đồng ý lời cầu hôn của anh nhé !
"
Y nheo mắt để đọc hết hai dòng chữ đó để xác nhận mình không đọc nhầm.
Hai chữ
' Cao Đồ ' được tạo lớn nhất nên không thể nhầm đi đâu được.
Cao Đồ hơi hoang mang, quay ra sau thì thấy Thẩm Văn Lang vốn dĩ đang đi công tác thì lúc này đang cầm nhẫn cầu hôn, một chân quỳ xuống.
" Giáng sinh vui vẻ.
"
" Cao Đồ, em đồng ý gả cho anh nhé ?
"
" Em chăm sóc cho Lạc Lạc đã đủ rồi, bây giờ hãy để anh chăm sóc lại cho hai người nhé.
"
Cao Đồ có hơi bất ngờ, đứng im một chút.
Thẩm Văn Lang nói tiếp.
" Hãy cho anh cơ hội để chăm sóc cho em và Lạc Lạc, để anh bù đắp lại cho hai người.
"
" Cao Đồ, em...
đồng ý nhé.
"
Ánh mắt Thẩm Văn Lang nhìn Cao Đồ, mong rằng y sẽ đồng ý.
" Ừm, em...
đồng ý.
"
Mắt Thẩm Văn Lang sáng bừng lên, nở một nụ cười rạng rỡ.
Cuối cùng sau năm lần bảy lượt cầu hôn y thì cuối cùng cũng thành công.
Thẩm Văn Lang đeo nhẫn vào tay y.
Hai người trao nhau nụ hôn dưới anh pháo hoa sáng trên trời.
___________
" Con đang làm gì vậy ?
"
" Con sẽ để bánh cookie và sữa ở đây để ông già Noel có thể ăn sau khi phát xong quà cho con.
"
Hoa Vịnh nhìn mấy hành động của Đậu Phộng Nhỏ nói : " Bộ con nghĩ ông già Noel có thật hả ?
"
" Ai bảo không có thật chứ, ông già Noel rõ ràng là có thật mà.
"
" Không có.
"
" Có.
"
" Không có.
"
" Có.
"
Hai người cãi qua cãi lại, Thịnh Thiếu Du đành lôi Hoa Vịnh ra chỗ khác.
" Em đừng chấp với trẻ con nữa được không.
"
" Nhưng em nói thật mà...
"
Hoa Vịnh thấy Thịnh Thiếu Du có chút không vui liền không nói nữa, kéo y vào phòng.
Từ trong ngăn rủ lấy ra một hũ kẹo lớn.
" Anh Thịnh, giáng sinh vui vẻ.
"
Thịnh Thiếu Du cầm hũ kẹo lớn trong tay mà thắc mắc.
" Tặng anh nhiều kẹo như vậy để làm gì ?
"
" Chẳng phải cô giáo Đậu Phộng Nhỏ bảo thích ai thì tặng kẹo cho người đó sao.
Em tặng anh Thịnh nhiều như vậy để chứng minh tình yêu của em với anh Thịnh đấy.
"
" Anh Thịnh, em yêu anh nhiều lắm.
"
Nói rồi Hoa Vịnh hôn nhẹ lên má Thịnh Thiếu Du một cái.