Ngôn Tình A Đỗ Và Tiểu Chi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,375,718
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
a-do-va-tieu-chi.jpg

A Đỗ Và Tiểu Chi
Tác giả: Ma Nữ Kháp Kháp Phạn
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Sủng, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Ma Nữ Kháp Kháp PhạnThể loại: Ngôn tình, hiện đại, HE, ngọt sủng, thanh xuân vườn trường, đoản văn, ngôi thứ nhất.

Editor: Tiêu Dao

Beta: Daisy

Zhihu ask: Có loại tiểu thuyết mà nam chính yêu thầm nữ chính đã lâu, từng bước một làm nữ chính yêu mình hay không?

Tôi mặc váy ngắn đến trường, tên côn đồ Nhị Manh Tử đi theo sau xốc váy tôi muốn sờ mông tôi.

Chuyện này đúng lúc bị giáo viên chủ nhiệm bắt gặp.

Giáo viên chủ nhiệm đẩy cặp kính, nhìn tôi mặc chiếc áo sơ mi trắng kèm váy ngắn, đầu tóc rối bù, lại nhìn vẻ mặt đáng khinh của Nhị Manh Tử, nhẹ nhàng buông một câu: "Một bàn tay vỗ không kêu."

Lúc này, A Đỗ nhảy dựng lên, tát thầy một tiếng "bốp" vang dội.

"Thầy à, bàn tay này vỗ có kêu không?"​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Đạo Thuật Trên Đầu Lưỡi
  • Lưỡi Dao Ngày Diệt Vong
  • Thốn Đan Thanh
  • Thấy Mùa Xuân
  • Ai Thấy Mèo Của Tôi Không
  • A Đỗ Và Tiểu Chi
    Chương 1


    1.

    A Đỗ và tôi học chung trường cấp ba, vốn tưởng rằng cậu ấy chỉ thích tôi mà thôi.

    Nhưng tôi thật sự không ngờ rằng A Đỗ có thể vì tôi mà đánh người.

    “Tiểu Chi, cậu nói chuyện đi, sao cậu không nói gì? Thầy ấy đối xử với cậu như vậy, tôi tát thầy ấy một cái thì đã sao?” Trên đường về nhà, tôi đi về phía trước mà không nói tiếng nào, còn A Đỗ khoanh tay, đối mặt với tôi, bước giật lùi về sau.

    Cậu ấy đi lùi nhưng cũng đi rất thẳng, giống như có mắt ở sau lưng vậy.

    “Chuyện của tôi không cần cậu quản.” Tôi nói với A Đỗ một cách mất kiên nhẫn.

    “Chuyện của cậu chính là chuyện của tôi, sao tôi có thể mặc kệ được chứ.” A Đỗ nhướng mày. Chàng trai mười bảy tuổi lớn rất nhanh, không bao lâu ống quần của cậu ấy lại ngắn một khúc, để lộ cổ chân mảnh khảnh và gầy, xương ở mắt cá chân có một chỗ rất đẹp nhô lên.

    Tôi không nói gì, chỉ cúi đầu đi về phía trước.

    A Đỗ thật sự phiền phức, cậu ấy đã tung tin trong trường, nói tôi được cậu ấy che chở, biết điều thì đi vòng qua tôi.

    Cái này thì tốt, những đứa con trai khác không dám tới trêu chọc tôi.

    Nhưng tiền ăn tháng sau của tôi cũng không còn hi vọng gì nữa.

    Tôi trầm mặc, A Đỗ lại đi hiểu nhầm sang chuyện khác.

    “Tiểu Chi, yên tâm đi. Không phải anh trai của Nhị Manh Tử mở vũ trường ở trên thị trấn sao? Giáo viên chủ nhiệm không dám đụng tới anh trai c*̉a tên đó, nhưng tôi dám!”

    Tôi nghe ra giọng điệu an ủi trong lời nói của cậu ấy, chẳng lẽ cậu ấy còn cho rằng tôi đang lo lắng cho cậu ấy sao?

    Tôi mới không thèm lo lắng cho cậu ấy. Tôi chỉ là không muốn bị ràng buộc với cậu ấy mà thôi.

    Nhưng tôi không quên, lúc ấy cùng học trường tiểu học dành cho trẻ em nhập cư, mọi người nhìn thấy A Đỗ che chở cho tôi như thế, sau đó bịa đặt hai người chúng tôi là “vợ chồng”, có quan hệ mập mờ.

    “Trên đối dưới, nhỏ đối lớn, trước đối sau, trái đối phải, nhiều đối ít, già đối trẻ, nam đối nữ, A Đỗ đối Tiểu Chi, ha ha ha ha!” Những lời đùa giỡn của các bạn học vẫn còn ở bên tai.

    Cái gì A Đỗ đối Tiểu Chi, tôi không cần A Đỗ.

    Bởi vì A Đỗ không có tiền. Nhà cậu ấy c*̃ng nghèo như nhà tôi.

    “Bây giờ tôi không muốn nhìn thấy cậu.” Một cơn gió thổi qua mặt đường trống trải, thổi bay mùi khói thải của động cơ diesel và bụi mịn qua đây, tôi dụi mắt.

    Tôi nói rất kiên quyết, A Đỗ dừng bước, do dự đứng yên tại chỗ.

    Ba năm thanh niên đầu cạo bóng loáng từ sau dãy nhà kho sắt thò đầu ra, cười hì hì nói với A Đỗ: “Đại ca, anh lại bị hắt hủi à? Tại sao chị dâu không để ý tới anh vậy?”

    Mấy thanh niên này đều là tay chân của A Đỗ, nghe thấy bọn họ gọi tôi là chị dâu, tôi khó chịu bĩu môi. A Đỗ nhận ra sắc mặt tôi thay đổi, liền quát mắng với mấy thanh niên kia: “Hầu Tử, Qua Bì, đây là Tiểu Chi, tụi mày đừng gọi bậy. Đừng có ở đó mà theo dõi tao.”

    “Tiểu Chi không phải là chị dâu.” Hầu Tử chuồn ra từ phía sau nhà kho sắt, trên mặt nở nụ cười ngứa đòn.

    A Đỗ tát một cái ở sau đầu cậu ta “Đi đi đi, đi qua một bên.” A Đỗ rõ ràng cũng là tên côn đồ, nhưng trong khí chất lưu manh của cậu ấy vẫn còn có một chút chính trực, so với Hầu Tử và Qua Bì thì sáng sủa hơn một chút.

    Chỉ là, giờ khắc này, sắc mặt A Đỗ có chút mất tự nhiên, giống như cậu ấy đã làm việc gì đó đáng xấu hổ làm tổn hại đến uy phong của cậu. Ánh mặt trời của mùa hè nóng rực xuyên qua các khe hở trên mái tôn chiếu xuống mặt cậu ấy, chia đường nét rõ ràng trên mặt cậu ấy thành hai nửa đối xứng.

    Cậu ấy híp mắt, mắt một mí, mắt hình tam giác, chiếc mũi hơi thô, đôi môi đầy đặn giống như trái cây, kết hợp với tính tình ngỗ nghịch của cậu ấy, thật ra c*̃ng khá ưa nhìn.

    Nhóm thanh niên thè lười, cười hi hi ha ha rồi bỏ đi.

    Tôi tiếp tục bước nhanh về phía trước. Còn tưởng rằng A Đỗ không đi theo tôi nữa, nhưng chỉ chốc lát sau, tiếng bước chân nhẹ nhàng của cậu ấy lại vang lên sau lưng tôi, chạy đến bên cạnh tôi, đứng nghiêm rồi dừng lại.

    “Làm gì vậy?” Tôi ổn định bước chân, cảm thấy sự kiên nhẫn ngày hôm nay c*̉a mình đã cạn kiệt.

    Một cây kem đậu xanh bọc trong giấy bóng kính trong suốt được đưa đến trước mặt tôi. Ở đầu bên kia của cây kem là bàn tay vạm vỡ màu đồng của A Đỗ. Có lẽ bởi vì làm việc nặng, nên khớp xương ngón tay của cậu ấy hơi thô, nhưng suy cho cùng là một bàn tay cơ bắp rõ ràng, đẹp hơn nhiều so với bàn tay trắng nõn mập mạp của đám thiếu gia nhà giàu.

    Kem đậu xanh.

    Tôi vô thức li3m môi. Lần trước mẹ sai tôi đi làm việc vặt, tôi mua kem với hai xu còn thừa, vui vẻ cầm về nhà còn chưa kịp ăn, mẹ tôi đã nhẹ nhàng nói: “Bỏ kem vào trong chén đi, chờ anh mày tan học về rồi ăn.”

    Nhưng bây giờ tôi không nông cạn như vậy. Không phải không biết c*̉a biếu là c*̉a lo, c*̉a cho là c*̉a nợ.

    “Không ăn.” Tôi thậm chí không nhìn cây kem đã bỏ đi.

    “Ồ.” A Đỗ thất vọng lên tiếng. Sau đó “bịch” một tiếng, cây kem kia vẽ một đường parabol xinh đẹp trong không trung, bị ném vào thùng rác sắt bên đường.

    2.

    Mùa hè, trên bàn ăn chỉ có bí xanh xào thịt heo và rau muống. Tôi và mấy miếng cơm, lắp bắp mở miệng: "Giáo viên chủ nhiệm nói con nộp năm mươi tệ tiền tài liệu."

    "Con gái học nhiều như vậy làm gì?" Mẹ cũng không ngước mắt lên, gắp một miếng thịt heo vào chén anh tôi. Anh tôi không kiên nhẫn gạt miếng thịt heo kia ra ngoài.

    "Ngày nào c*̃ng ăn thịt heo, ăn đến ngán luôn rồi, không thể ăn món khác sao?"

    "Ngoan, ăn thịt heo còn không phải vì để thế chấp nhà, thế chấp nhà còn không phải về sau con có nhà để cưới vợ sao? Có thể ăn thịt heo là đã tốt lắm rồi." Mẹ nhẹ giọng an ủi.

    Ba tôi rót một ly rượu, nốc một cách thích thú. Cả người ông ta toàn mùi rượu, giống như ngâm cả người trong thùng rượu chín chín tám mươi mốt ngày, rồi uống ngon lành.

    Chuyện tôi phải nộp tiền tài liệu này, cứ như vậy bị gạt qua, không ai nhắc tới nữa. Ăn xong và rửa chén, nhìn bọn họ ngồi trên sofa xem TV, tôi chui xuống gầm giường, lôi một hộp đựng giày ra, mở ra. Tôi cầm lấy sách bài tập c*̃ lên, tôi đã kẹp trong sách bài tập một trăm hai mươi tệ còn dư lại từ công việc hè của mình, nhưng tất cả đã không cánh mà bay.

    Tiền tài liệu của tôi chỉ có thể trông cậy vào một trăm hai mươi tệ này. Hơn nữa một ít tiền này dùng để phòng hờ cho những trường hợp khác, ví dụ như cắt tóc, mua băng vệ sinh gì đó.

    Ở trong nhà này, chỉ có một người trộm tiền của tôi một cách trắng trợn.

    Tôi lập tức nổi giận, thuận tay cầm lấy cái gối trên giường, hung hăng đập cái gối lên khuôn mặt béo phì của anh tôi.

    "Làm gì vậy?" Anh ta vỗ tay vịn sofa, đứng dậy, thịt mỡ bên hông lắc lư mấy cái.

    "Anh lấy tiền tôi để trong hộp giày, trả lại cho tôi ngay." Tôi tức giận đến ngạt thở.

    “Cái này à. Em gái, tiền của em còn không phải là tiền của anh sao? Đồ trong nhà chúng ta không phải cũng là của anh sao, đều là của anh.” Anh ta cười toe toét, không định để ý đến tôi nữa, tiếp tục ngồi xuống xem TV.

    Tôi tức giận đến mức không nhịn nổi, quay mặt nhìn về phía mẹ: “Mẹ, con muốn năm mươi tệ. Cho con năm mươi tệ.”

    “Không có, tiền tiền tiền, đã bảo mày đừng đi học, mày còn không nghe.” Mắt mẹ tôi vẫn nhìn chăm chú vào TV như cũ. “Mày cũng trưởng thành rồi, bản thân nên biết kiếm tiền như thế nào, tao nuôi mày đến mười lăm tuổi còn chưa đủ lâu sao? Còn muốn tao nuôi mày cả đời à?” Bà duỗi ngón tay, chỉ ra ngoài cửa sổ.

    “Trong kiot bên đó tuyển gái gội đầu, mày đi gội đầu vài lần cho người khác, không phải đã có tiền rồi sao?”

    Ngày hôm sau tới trường học.

    “Tiểu Chi, tổ chúng ta chỉ còn cậu là chưa nộp tiền tài liệu đó.” Tổ trưởng đứng trước bàn tôi, gõ lên bàn tôi nói.

    “Tớ quên chưa nói người nhà. Ngày mai tớ nộp.”

    Tổ trưởng rời đi. Lát sau, tôi nghe thấy giọng của tổ trưởng đang lầm bầm với một bạn nữ khác.

    “Đã là ngày thứ ba rồi, còn không chịu nộp tiền tài liệu. Cậu ấy không muốn đi học nữa à?”

    “Chậc, chắc chắn cậu ta đã lấy tiền đi mua quần áo với đồ trang điểm rồi, quyến rũ bạn học nam. Ngày đó, tớ còn bắt gặp cậu ta ở trong rừng cây với Tiểu Béo lớp mười…”

    Họ nói của họ, tôi làm của tôi. Giả vờ không nghe thấy. Chẳng qua là bọn họ đảo ngược quan hệ nhân quả. Không phải tôi lấy tiền để trang điểm cho mình rồi đi quyến rũ đàn ông, mà là vì tiền, tôi đành phải cho những kẻ có tiền trong trường một chút lợi ích.

    Ví dụ như, cho bọn họ nắm tay gì đó. c*̀ng lắm là cho ôm một cái. Hôn là không thể.

    Chỉ là vì mối quan hệ với A Đỗ, càng ngày càng ít cậu ấm nhà giàu dám đối tốt với tôi.

    Sau khi tan học, tôi đến rừng cây nhỏ như thường lệ, hôm nay tôi vẫn mặc váy ngắn và áo sơ mi trắng. Kỳ thật, tôi biết bản thân tôi lớn lên không xấu. Từ những ánh mắt của đám con trai tuổi dậy thì đó là có thể nhìn ra.

    Thật không biết tại sao ba mẹ tôi trông xấu xí, anh tôi cũng xấu xí, lại có thể sinh ra tôi chứ?

    Tôi đã vô số lần ảo tưởng mình không phải do bọn họ sinh ra, chỉ là được nhận nuôi. Nhưng mà, sự giống nhau nho nhỏ từ những đường nét trên ngũ quan đã bóp ch3t chút ảo tưởng này của tôi.

    Tiểu Béo cầm một cái bánh mì đậu đỏ cho tôi. Còn có một gói chân gà ớt ngâm tiêu.

    “Có thể nắm hai phút.” Tôi nhìn đồ ăn trong tay Tiểu Béo.

    “Ba phút.” Tiểu Béo cò kè mặc cả với tôi.

    “Hai phút rưỡi.” Tôi uể oải nói.

    “Được.” Bàn tay mềm mại của Tiểu Béo sờ lên tay trái tôi. Bàn tay cậu ta rất mềm, một bàn tay được chăm sóc tốt, chưa bao giờ làm lụng vất vả, ngón tay mập mạp mềm mại. Nghe nói gia đình Tiểu Béo kinh doanh bất động sản.

    Tay phải tôi cầm lấy bánh mì, dùng hàm răng xé mở túi, ăn một cách ngon lành.

    Bánh mì đậu đỏ ăn ngon thật.

    Tiểu Béo đặt hai tay lên tay tôi. Không hiểu sao tôi đột nhiên nhớ tới tay của A Đỗ. Có lẽ bởi vì chơi bóng rổ, nên móng tay A Đỗ luôn được cắt rất ngắn, vừa vặn che được rìa thịt móng tay. Tay của cậu ấy không phải lúc nào cũng sạch sẽ. Bởi vì cậu ấy làm đủ thứ công việc, từ sửa chữa thiết bị điện gia dụng, sửa máy chơi game, đến sửa xe motor. Cho nên tay cậu ấy lúc nào c*̃ng dính dầu máy, khớp xương cũng rất thô.

    Một đôi tay rất nam tính. Nhưng A Đỗ mới mười sáu tuổi.

    “Hết hai phút rưỡi rồi.” Tôi rút tay mình ra khỏi tay Tiểu Béo. Tôi mở gói chân gà ớt ngâm tiêu ra và bắt đầu ăn. Điểm này của Tiểu Béo rất tốt, cậu ta sẽ không bám riết tôi không tha khi hết giờ. Đó là phạm vi tôi có thể kiểm soát.

    Chân gà cay đến mức tôi suýt xoa.

    Tiểu Béo nhìn chằm chằm sườn mặt của tôi, nhìn đến ngốc luôn. “Tiểu Chi, làm bạn gái tớ đi.” Cậu ta lại một lần nữa nói như vậy với tôi.

    Tôi không để ý tới cậu ta. Tiếp tục suýt xoa. Tôi không thể làm bạn gái của Tiểu Béo. Tôi mới mười sáu tuổi, sau này tôi còn muốn rời khỏi thị trấn nhỏ này nữa.

    Tiểu Béo thở dài.

    “Bị cay rồi à? Tớ đi mua cho cậu chai nước.”

    Ở trong căn tin, tôi nhìn thấy trong bóp tiền màu đen của Tiểu Béo, tất cả đều là tờ một trăm, một chồng rất dày được kẹp trong bóp tiền.

    Vừa đi về phía rừng cây nhỏ, vừa uống nước khoáng.

    Tôi lại nghĩ tới tiền tài liệu vẫn chưa được giải quyết….

    Tôi nói với Tiểu Béo: “Tôi cho cậu nắm tay một giờ, cậu cho tôi năm mươi tệ.” Tôi cố gắng nói câu này tùy tiện nhất có thể. Lúc nói chuyện, tôi vô tình xoa gương mặt của mình. Trên mặt tôi lấm tấm mồ hôi, tôi lấy chiếc gương nhỏ ra nhìn, thấy gương mặt hồng hào non nớt của mình đỏ bừng.

    Tiểu Béo nuốt nước miếng, nói với tôi: “Tớ cho cậu năm mươi tệ, cậu cho tớ hôn một cái. Tớ không hôn môi, tớ chỉ… hôn má cậu.”

    Tôi không biết nên đồng ý hay không.

    Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng mang theo chút tức giận gọi tên của tôi.

    “Tiểu Chi!”
     
    A Đỗ Và Tiểu Chi
    Chương 2


    3.

    Là A Đỗ.

    A Đỗ thấy tôi với Tiểu Béo ngồi cùng nhau, vai chạm vai, có chút tức giận. Cậu ấy giữ chặt cổ tay tôi, hỏi tôi: “Cậu vừa mới nói cái gì? Tên đó là bạn trai cậu sao?”

    Nhận ra những lời tôi vừa mới nói với Tiểu Béo đã bị A Đỗ nghe thấy được, tôi có chút xấu hổ và buồn bực. Giống như cả thế giới đều có thể biết tôi và Tiểu Béo ở rừng cây nhỏ làm gì, chỉ có cậu ấy, tôi không muốn bị cậu ấy biết.

    Nếu cậu ấy đã biết, tôi cũng đành phải kiên trì đến cùng, nghểnh mặt nói với cậu ấy: “Tôi đã nói rồi, cậu đừng quản chuyện của tôi nữa được không?”

    A Đỗ liếc mắt nhìn Tiểu Béo một cái, không chút khách sáo nói: “Cậu đứng dậy.”

    Chạm phải ánh mắt hùng hổ của A Đỗ, Tiểu Béo liền co rúm lại, trong nháy mắt đó, cậu ta nhìn vẻ mặt của A Đỗ, giống như một con heo con đối mặt với một con hổ lớn. Tiểu Béo cúi đầu cam chịu số phận, liếc nhìn tôi một cái rồi đứng dậy.

    Thấy Tiểu Béo rời đi, tôi cũng muốn đi theo.

    Cuối cùng, năm mươi tệ của tôi vẫn chưa được giải quyết.

    “Không được đi.” A Đỗ ấn vai tôi lại. Tôi bị cậu ấy giữ lại không đứng dậy được. Chỉ có thể nhìn Tiểu Béo dần dần đi xa. Đột nhiên, tôi thật sự không biết nên nói Tiểu Béo là quá yếu đuối hay là A Đỗ quản quá rộng.

    Hơn nữa, Tiểu Béo bị A Đỗ dọa như vậy, sau này sẽ không đến rừng cây nhỏ tìm tôi nữa, không còn mang theo đồ ăn vặt tới đây, vậy tôi phải làm sao đây? Há chẳng phải ngày nào c*̃ng bị đói chết sao?

    A Đỗ cúi đầu nhìn chân tôi. Váy của tôi thật sự ngắn, đôi chân trắng nõn lộ ra ở dưới váy. Thật ra là váy của chị họ tôi không cần nữa. Bây giờ tôi cao hơn chị ấy. Tầm mắt A Đỗ từ đầu gối tôi, chậm rãi lướt đến đôi giày màu trắng ở trên chân tôi.

    Nhìn một hồi, A Đỗ bỗng nhiên lúng túng quay mặt đi.

    “Sao cậu vẫn mặc chiếc váy này? Đổi cái khác đi. Không phải lúc nào tôi cũng có ở trong trường đâu.” A Đỗ tức giận nói.

    Tôi không trả lời. Chỉ im lặng ngồi, toàn tâm toàn ý suy nghĩ làm sao để có năm mươi tệ này.

    “Cậu không có tiền sao? Nói lời như vậy với tên mập kia? Ngày hôm qua tôi còn thấy cậu ta lái xe nhà mình chở một bạn nữ đến vũ trường.” A Đỗ nhỏ giọng nói với tôi.

    Nghe thấy câu đầu tiên của cậu ấy, tôi giống như con mèo đang tức giận, lập tức nhảy dựng lên. Giống như ai cũng có thể nhìn thấy sự khó khăn của tôi, chỉ có cậu ấy là không thể.

    Chỉ có A Đỗ là không thể.

    Khi còn nhỏ, cậu ấy sống ở đối diện nhà tôi, mỗi ngày đều cùng tôi đi học rồi tan học, sẽ giúp tôi thắt bím tóc, mua kem đậu xanh cho tôi ăn.

    A Đỗ không thể.

    “Tôi cần cậu xen vào việc của người khác sao?” Tôi tức giận hất tay cậu ấy ra, che mặt chạy đi.

    Ngón tay của tôi chạm vào nước mắt lạnh lẽo nơi khóe mắt.

    Rõ ràng vừa rồi, khi hỏi Tiểu Béo có muốn nắm tay một giờ để đổi lấy năm mươi tệ hay không, cho dù có khó khăn thế nào, tôi cũng không rơi lệ. Nhưng chỉ cần bị A Đỗ nhẹ nhàng vạch trần sự thật rằng tôi không tiền, tôi liền khóc.

    A Đỗ đuổi theo, tôi trực tiếp chạy vào nhà vệ sinh nữ, “rầm” một tiếng, đóng cửa nhà vệ sinh nữ lại. Vào cuối tuần, trong sân trường vắng vẻ. Ở ngôi trường dành cho con em của người nhập cư này, cuối tuần mọi người đều lựa chọn về nhà, giúp ba mẹ làm một vài việc vặt.

    “Tiểu Chi, Tiểu Chi, tôi nói sai rồi. Thật xin lỗi, cậu ra đây có được không?” A Đỗ nhẹ giọng cầu xin tôi. Giọng cậu ấy khàn khàn, có từ tính đặc trưng của thiếu niên.

    Tôi ngồi xổm bên cạnh bồn rửa tay, ngồi xổm đến chân cũng đã tê rần. Trong đầu đứt quãng, xẹt qua rất nhiều ký ức. Khi còn nhỏ, ba mẹ tôi dẫn theo tôi và anh trai đến thị trấn Lãm. Quê chúng tôi có rất nhiều người đến thị trấn Lãm làm việc. Nghe nói, GDP của một thị trấn nhỏ như thị trấn Lãm còn cao hơn GDP của thành phố quê tôi. Ba mẹ tôi thấy cậu tôi ở chỗ này làm giàu, cũng muốn đến nơi này đào một thùng vàng.

    Khi đó, tôi còn là một bé gái ở nông thôn, nhìn thấy cái gì cũng nhút nhát sợ sệt. A Đỗ sống ở đối diện nhà tôi, ba A Đỗ mở một tiệm sửa chữa, giúp người khác sửa điện thoại và xe mô tô. Ba A Đỗ khập khiễng kéo lê chân đi lại. Lần đầu tiên nhìn thấy A Đỗ, cậu ấy cũng là một đứa trẻ tám tuổi, trên mặt dính xăng bẩn, ngồi xổm trên mặt đất, đang đưa cái kìm cho ba mình.

    Thấy ánh mắt tôi dừng ở trên đôi chân kéo lê của ba cậu ấy, A Đỗ cũng không lúng túng, chỉ cười tủm tỉm nhìn tôi, để lộ một chiếc răng nanh.

    “Em gái, đây gọi là bệnh bại liệt, em biết chứng bệnh này không?”

    Tôi lắc đầu, tỏ vẻ không biết.

    A Đỗ mồm miệng lanh lợi mà nói với tôi, cái gì gọi là bệnh bại liệt.

    Chị họ tôi có một con búp bê vải xinh đẹp, chị ấy mang nó đến nhà chơi trò gia đình với tôi, sau khi chơi xong liền cầm búp bê đi, chỉ có tôi vẫn nhìn chằm chằm con búp bê đó. Mấy ngày sau, A Đỗ mang ốc vít đã bị vứt bỏ ở trong tiệm sửa chữa đi bán, dẫn tôi đến trung tâm thương mại, mua cho tôi con búp bê vải xinh đẹp nhất để ở trên kệ xa hoa nhất của trung tâm thương mại.

    Khi A Đỗ mười hai tuổi, cậu ấy chuyển nhà. Ba A Đỗ nói việc kinh doanh tiệm sửa chữa ở đây không tốt, muốn dọn đến nơi xa hơn. Sau đó, tôi mất liên lạc với A Đỗ.

    Chúng tôi không gặp lại suốt mấy năm cấp hai. Mãi cho đến cấp ba, trời xui đất khiến chúng tôi lại vào cùng một trường cấp ba.

    Cũng không biết ngồi xổm ở trong nhà vệ sinh bao lâu. Tôi xoa xoa đôi chân không còn cảm giác gì bước ra khỏi nhà vệ sinh, phía sau vẫn luôn có tiếng sột soạt, là bước chân hơi nặng nề của một thiếu niên. Tôi không quay lại nhưng trong lòng lại sáng như gương.

    Tôi biết, đó là bước chân của A Đỗ.

    4.

    Vào chủ nhật, tôi đi bộ năm cây số, từ khu phố tồi tàn ở phía nam đi đến khu trung tâm thành phố để đến nhà cậu tôi. Tôi đến để mượn năm mươi tệ của chị họ.

    “Tiền tiền tiền, mẹ mày hỏi mượn ba tao mười vạn tệ còn chưa trả kìa.” Chị ấy khó chịu rút ra năm mươi tệ đưa cho tôi. Là một tờ tiền giấy hoàn toàn mới.

    “Cảm ơn chị, qua Tết em sẽ trả lại cho chị.” Tôi coi như không nghe thấy lời nói móc của chị ấy. Chị họ không tỏ ý kiến hừ lạnh một tiếng.

    Có năm mươi tệ, tôi dường như có dũng khí mà đi học lại lần nữa. Chỉ là, chuyến đi cuối tuần đã tiêu hao nhiều sức lực của tôi, tôi đến trường muộn hơn so với ngày thường một chút.

    Nhìn thấy tờ tiền năm mươi tệ mà tôi đưa, tổ trưởng tức giận nói: “Tiền tài liệu đã có người nộp giúp cậu rồi. Cậu còn trì hoãn tới bây giờ.”

    “Là ai vậy?”

    Tổ trưởng ném cho tôi một ánh mắt đầy ẩn ý.

    “A Đỗ.”

    Nên sớm nghĩ ra từ lâu. Tôi không nói tiếng nào mà trở về chỗ của mình, mở hộc bàn của mình, lấy ra cuốn sách ngữ văn nằm trên cùng.

    Cuốn sách ngữ văn trở nên dày hơn.

    Mở cuốn sách ngữ văn ra, bên trong kẹp một xấp tiền, dính đầy dầu máy, những tờ tiền đen xì và dơ bẩn. Đó là tiền của A Đỗ, đặt ở trên cùng là năm tệ mười tệ, sau đó là năm mươi tệ, phía dưới cùng là mấy tờ một trăm tệ màu đỏ.

    Tôi âm thầm đếm tiền trong lòng một lần, một xấp thật dày, tổng cộng là hai nghìn ba trăm mười tệ. Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng cầm nhiều tiền như vậy. Số tiền này, chắc là tất cả tiền để dành trên người A Đỗ nhỉ? Nhưng tôi muốn tiền của cậu ấy để làm gì? Cậu ấy một đồng cũng không có, còn cho tôi tiền.

    Buổi trưa tan học, tôi ngẩng đầu chờ phía dưới khu dạy học lớp mười một. Mọi người đi ngang qua thỉnh thoảng nói xấu sau lưng tôi.

    “Đây là bạn gái của tên mập à? Mặc như vậy cũng không ngại mất mặt sao.”

    “Ngày đó, tớ còn nhìn thấy xe của tên mập ở vũ trường, trên xe còn có một bạn nữ. Không phải là cậu ta chứ?”

    “Bạn gái tuần trước của tên mập không phải cậu ta đâu.”

    “Cho dù không phải cậu ta, vậy cậu ta cũng không khá hơn bao nhiêu, hứ.” Một bạn học nữ đang nói hăng say, bỗng nhiên, cổ áo sau cổ bị túm lấy, một bàn tay màu đồng bất ngờ kéo cổ áo của cậu ta, kéo cậu ta lùi lảo đảo về sau mấy bước.

    “Không biết nói chuyện phải không, vậy cắt bỏ lưỡi đi.” Giọng nói lạnh lùng của A Đỗ vang lên. Trên một cái tay khác, cầm một dụng cụ điều khiển. Ngón trỏ đẩy nhẹ ở trên dụng cụ điều khiển, lộ ra một đoạn lưỡi dao.

    “Anh Đỗ, anh Đỗ, chúng tôi cũng không dám nữa.” Bạn học nữ nơm nớp lo sợ nói.

    A Đỗ nhìn chằm chằm mấy bạn học nữ nhiều chuyện kia, biểu cảm trên mặt lạnh lùng giống như có gì đó.

    Tôi đứng ở xa nhìn, hơi thẫn thờ.

    Ở trước mặt tôi, A Đỗ luôn ăn nói khép nép, ở trước mặt người khác lại là dáng vẻ này sao? Cả người lạnh lẽo giống như một con dao sắc bén, đôi mắt tam giác sáng ngời giống như có gì đó.

    Bạn học nữ kia bị cậu ấy dọa sợ đến mức liên tục xin tha, A Đỗ hừ lạnh một tiếng, mới buông tay từ trên cổ áo cậu ta ra. Sau đó, cậu ấy bước nhẹ nhàng về phía tôi, trên mặt mang theo một nụ cười thấp thỏm, cậu ấy thấy tôi, hai tay lập tức giống như không biết để ở đâu, thậm chí còn gãi tóc mình.

    Đám người xem náo nhiệt còn chưa rời đi, thấy A Đỗ như vậy hai mắt đờ đẫn nhìn. Tôi nghe được hai bạn học nữ đang lặng lẽ thảo luận: “Thật không ngờ đàn anh A Đỗ cười lên lại trông như vậy.”

    “Đàn anh A Đỗ đẹp trai quá.”

    “Tôi cảm thấy đàn anh rất giống một diễn viên Hồng Kông.”

    Diễn viên trong miệng bạn học nữ kia chắc là Lương Gia Duy nhỉ? Kỳ thật, A Đỗ thật sự rất giống Lương Gia Duy. Cậu ấy chải tóc lên, lúc mặc vest chắc chắn là rất đẹp trai. Nhưng A Đỗ quanh năm chỉ mặc áo thun, quần đùi với dép lê, hơi thở thiếu niên tràn đầy ra ngoài.

    A Đỗ lạnh lùng liếc nhìn đám người kia một cái, mọi người lập tức giải tán.

    “Tiểu Chi.” Tôi rõ ràng nhìn thấy niềm vui trong mắt cậu ấy, đôi mắt cậu ấy đang tỏa sáng, giống như chứa đầy những vì sao vụn vỡ trên bầu trời.

    Tôi lấy từ trong cặp ra một xấp tiền, một xấp tiền nhăn nheo. Đặt tờ năm mươi tệ sáng bóng kia của chị họ tôi ở phía dưới cùng đưa hết cho cậu ấy.

    “Cảm ơn ý tốt của cậu.”

    “Đây là cho cậu, cậu cầm đi.” Ánh sáng trong ánh mắt A Đỗ bị dập tắt một chút.

    “Tôi không cần. Cũng xin cậu đừng tự ý chủ trương đến quấy rầy chuyện của tôi.” Tôi kéo tay A Đỗ qua, tay nhỏ lôi kéo bàn tay to của cậu ấy, làn da khác biệt rõ ràng: “Cầm lấy.”

    A Đỗ đột nhiên rút tay về, giống như tiền này có thể làm phỏng tay vậy.

    “Cậu thích cho ai thì cho, tôi không cần.” Tôi không kiên nhẫn nói.

    Nghe xong những lời này của tôi, A Đỗ đột nhiên cúi đầu nhìn tôi, trong ánh mắt hiện lên những cảm xúc không thể nói rõ.

    “Tiền này là tôi cho cậu, được rồi. Đừng tìm tên mập kia nữa. Tại sao cậu chịu nhận tiền của tên mập, nhưng lại không chịu nhận tiền của tôi?” Tâm trạng khó chịu của cậu ấy cũng bùng phát, cổ gồng lên, giọng nói có chút lạnh lùng.

    Nói ra cũng kỳ lạ. Tôi không biết tại sao tôi luôn bài xích tiền A Đỗ cho tôi. Dường như cậu ấy ở trong lòng tôi rất đặc biệt vậy. Đối mặt với tâm trạng khó chịu của cậu ấy, tôi cũng thấy tức giận.

    “Làm gì có tại sao gì chứ? Hai nghìn tệ này nhiều lắm à?”
     
    A Đỗ Và Tiểu Chi
    Chương 3


    5.

    Nói xong, tôi lại thấy hối hận.

    Bởi vì A Đỗ túm tay của tôi, khàn giọng hỏi: “Muốn bao nhiêu mới đủ?”

    Tôi vùng tay ra khỏi tay cậu ấy. Lần này, tôi thoát khỏi sự giam cầm từ tay cậu ấy dễ dàng. Chỉ là, khi tôi quay lại nhìn chỗ cậu ấy đang đứng, bất giác cảm thấy sợ hãi, giống như cậu ấy đang đứng dưới ánh mặt trời chói chang nhưng lại trở thành một bóng ma.

    Mấy ngày liền sau khi tan học, tôi không còn nhìn thấy A Đỗ nữa. Trong vô thức nhận ra bản thân đang chờ cậu ấy, trong lòng tôi không khỏi cười nhạo chính mình. Cắt, chẳng lẽ tôi đang chờ cậu ấy sao? Thật là. Chẳng lẽ rất muốn thấy cậu ấy sao? Bớt được một người lo chuyện bao đồng, trong lòng hẳn phải vui vẻ mới đúng.

    Rất nhanh, kỳ thi giữa kỳ đã đến, tôi dồn hết sức lực vào trong việc học tập. Không để ý đến chuyện bên ngoài.

    Nhưng ngay cả như vậy, tôi cũng nhạy bén nhận ra, có ba điều đã trở nên phổ biến xung quanh tôi. Thứ nhất là đi xe máy. Trên đường đi học về, thường có người “hô” một tiếng, chạy một chiếc xe máy đi qua, sau xe máy chở theo cô gái thân yêu của mình, thân xe phân khối lớn, kiểu dáng rất ngầu, rất phong cách. Thứ hai là trượt patin. Mọi người mang giày trượt patin cùng kiểu trượt tự do ở sân bê tông sau khu dạy học, khi trượt bánh xe sẽ nhấp nháy đèn xanh lam, trông rất đẹp mắt. Thứ ba là, có rất nhiều người lén lút mang điện thoại vào lớp.

    Sau khi ánh đèn pin giống như đèn sân khấu của giáo viên chủ nhiệm tắt dần, ánh sáng yếu ớt trong màn ngủ kéo dài rất lâu, ở trong bóng tối, khuôn mặt mọi người đều sáng lên với nụ cười khó diễn tả trên mặt.

    Xu hướng sử dụng điện thoại này càng ngày càng phổ biến, và cuối cùng trong một đêm khuya tĩnh lặng, Lão Đàm đã đánh một đòn nhử, giả vờ kiểm tra xong phòng ngủ. Nửa tiếng sau, ông lại quay trở về, đúng lúc bắt hết một lượt ánh sáng nhạt trên mặt mỗi người.

    Sáng sớm ngày hôm sau, những học sinh bị bắt vì chơi điện thoại giống như cà tím bị phơi sương, từng cái đầu cúi xuống, đứng trên sân thể dục. Tất cả người trong lớp cũng ùa ra, đứng ở lan can xem náo nhiệt. Tôi không đi xem náo nhiệt này, nằm sấp trên bàn làm bài tập.

    Bỗng nhiên, ngoài cửa sổ có một bóng người nhảy qua, bóng người đó nhảy qua rất nhanh, giống như một con khỉ, vậy mà là A Đỗ. Trong tay A Đỗ cầm theo một cái túi, bước nhanh đến trước mặt tôi.

    Tôi nhìn thấy mồ hôi trên trán cậu ấy, từng giọt từng giọt trong suốt. Tôi có thể nhìn ra được cậu ấy rất căng thẳng, nhưng trong đôi mắt của cậu ấy lại ánh lên một tia sáng kiên định.

    “Tiểu Chi, cầm giúp tôi.”

    Cậu ấy nhét chiếc túi vào trong tay tôi. Đầu óc tôi mơ hồ, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì A Đỗ lại giống như một cơn gió thổi đi xa. Tôi mở chiếc túi ra xem, bên trong đều là điện thoại, tất cả là điện thoại mới tinh. Nghe thấy tiếng bước chân ngoài phòng học từ xa đến gần, tôi nhanh chóng nhét túi vào trong cặp, vùi đầu vào sách.

    Khuôn mặt nghiêm túc của chủ nhiệm lớp xuất hiện ở bên ngoài cửa sổ kính.

    Khoảnh khắc đó, trong lòng tôi giống như lắp một tấm gương sáng, trong veo và sáng sủa.

    6.

    Tan học, đi đến chỗ nhà kho sắt thì nhìn thấy hai cái đầu nhọn đang lén lút ở phía sau nhà kho, không nhịn được mà lớn tiếng kêu: “Hầu Tử, Qua Bì, mau ra đây.”

    Hầu Tử cười hì hì, lề mề đi ra từ sau nhà kho sắt.

    “Chị dâu.”

    Lúc này, tôi cũng không truy cứu việc cậu ta kêu tôi là chị dâu nữa. Tôi lấy điện thoại từ trong túi ra, quơ quơ trước mặt Hầu Tử. Hầu Tử nhận ra, đưa tay ra nhưng tôi rụt tay lại, nhấc cái túi lên, ôm vào trong lòng.

    “Thành thật nói cho tôi biết, gần đây A Đỗ đang làm gì?”

    Hầu Tử và Qua Bì nhìn nhau, cả hai người đều khóc mà nói: “Chị dâu, tha cho hai chúng tôi đi, đại ca đang làm gì chị phải hỏi đại ca mới biết được.”

    “Vậy tôi hỏi hai cậu, gần đây A Đỗ lấy một lô điện thoại, cậu ấy cho các bạn học thuê lô điện thoại này và thu phí thuê có phải không?”

    Nhìn thấy ánh mắt chột dạ của bọn họ, tôi biết bản thân đã đoán đúng tám chín phần, không khỏi giậm chân nói: “Chuyện này nếu như bị nhà trường biết, vậy thì A Đỗ không cần đi học nữa, trực tiếp vào tù ngồi đi.”

    Qua Bì ngơ ngác nói thêm: “Nhưng đại ca rất lợi hại à nha. Anh ấy còn làm cả việc cho thuê giày trượt patin và xe máy nữa. Đại ca nói làm như vậy anh ấy mới có tiền.”

    “Đại ca làm như vậy, còn không phải là vì…” Hầu Tử lẩm bẩm. Cậu ta còn chưa kịp nói tiếp, một tiếng gào to vang lên, kêu Hầu Tử ngừng lại. A Đỗ sải bước lại đây, nói với Hầu Tử và Qua Bì: “Ở đây dông dài cái gì? Dạt qua một bên đi.”

    Hầu Tử và Qua Bì lè lưỡi với nhau, chuồn đi.

    A Đỗ nắm lấy chiếc túi trong tay tôi, thở phào nhẹ nhõm. Cậu ấy túm chặt cổ tay của tôi, túm chặt đến mức làm tôi đau.

    “Cậu làm gì vậy? Buông tôi ra.”

    “Tôi không buông.” A Đỗ nói chắc như đinh đóng cột. Mặt trời như thiêu đốt trên bầu trời, bàn tay cậu ấy giống như một bếp lò nhỏ, nắm lấy cánh tay của tôi, áp sát vào tôi.

    “Tiểu Chi, cậu vừa rồi…cậu vừa rồi, đang quan tâm tôi.”

    “Tôi không có.” Tôi mạnh miệng nói.

    “Tôi đã nghe thấy rồi. Cậu không muốn tôi ngồi tù có phải không?"

    “Muốn ngồi tù thì cậu cứ ngồi đi, tôi, tôi, tôi….” Nói một hồi thì tôi không thể nói tiếp.

    A Đỗ đang làm cái quái gì vậy? Tại sao muốn đặt bản thân vào hoàn cảnh nguy hiểm như vậy? Nếu trường học phát hiện ra cậu ấy là người thuê điện thoại cho các bạn học, cậu ấy còn có thể đi học sao? Nếu có người chạy xe máy A Đỗ thuê xảy ra tai nạn xe, vậy A Đỗ phải làm sao bây giờ? Tôi tức giận, cố gắng kéo tay c*̉a tôi ra khỏi sự giam cầm của A Đỗ.

    A Đỗ không nhìn mặt tôi, cậu ấy ngoảnh mặt sang một bên, nhưng một tay lại giống như vòng sắt, vây chặt lấy tôi.

    “Tiểu Chi, tôi có tiền.” A Đỗ nhìn chằm chằm ngón chân của mình. Trong lời nói của cậu ấy có sự vui sướng thâm trầm, giống như đối mặt với người thương, hận không thể moi tim của bản thân ra cho đối phương xem.

    Một tay khác của cậu ấy lấy ra một xấp tiền giấy ở trong chiếc túi vải màu vàng cũ nát, toàn bộ đều là màu hồng phấn. Cậu ấy nhét tiền vào trong tay tôi.

    Lúc này, cậu ấy cúi đầu nhìn tôi, trong đôi mắt tam giác chỉ có chứa hai tôi nhỏ bé và con đường cát bụi đầy trời phía sau.

    Nhưng tiền giấy kia dường như nóng bỏng tay. Đúng là tôi cần tiền, nhưng tôi có thể lấy gì trao đổi với A Đỗ đây? Tôi không cảm thấy tôi có thứ gì có thể trao đổi với cậu ấy.

    “Cậu hiểu lầm rồi. Tôi không cần tiền của cậu.”

    Tôi nắm chặt bàn tay, móng tay cắm sâu vòng lòng bàn tay.

    “Ở đây có hai vạn tệ, còn chưa đủ sao?” A Đỗ nghiêm túc hỏi tôi.

    “Tiền này không sạch sẽ.” Tôi nhẹ nhàng nói một câu, A Đỗ lập tức dùng hết sức siết chặt cổ tay của tôi.

    Cậu ấy đẩy tôi vào vùng ngực cậu ấy, lúc này tôi mới ý thức được, thiếu niên trông gầy gò này chứa đựng rất nhiều năng lượng trong cơ thể. Tôi không kịp giãy giụa, lập tức bổ nhào vào trong lòng cậu ấy.

    Ngửi thấy mùi hương bồ kết trên người cậu ấy, mùi hương sạch sẽ của thiếu niên, khiến hô hấp của tôi bỗng chốc rối loạn.

    “Không sạch sẽ? Vậy thế nào mới sạch sẽ? Cậu để cho người khác gọi cậu là bạn gái, cậu để những người đó… Cậu kiếm được tiền như vậy, thì sạch sẽ sao?” A Đỗ tức giận nói.

    Tôi chưa bao giờ thấy A Đỗ tức giận như vậy. Đột nhiên, khuôn mặt cậu ấy phóng to ở trước mắt tôi. Mắt tam giác mở to, chiếc mũi thô, chiếc cằm thon dài trao cho thiếu niên mười bảy tuổi một cảm giác trưởng thành chín chắn.

    Giây tiếp theo, cậu ấy đấm lên bức tường phía sau tôi.

    Sau một đấm đó, cậu ấy có chút bất lực, hô hấp gấp gáp rối loạn, tim đập giống như đánh trống, xen lẫn sự hoảng loạn và thất thố sau khi cơn tức giận bộc phát.

    Cậu ấy sợ mình cho nên mới chán ghét mình sao?

    Ở trên con đường bụi mù mịt, trước mái tôn của nhà kho sắt bị nắng trưa thiêu đốt, tôi không nhịn được mà khóc lên. Nghe thấy tiếng khóc của tôi, A Đỗ dừng một chút, ngay khi ngực cậu ấy cách xa tôi, tôi liền giơ tay lên, hung hăng cho cậu ấy một cái tát.

    Trên gương mặt màu lúa mì của cậu ấy hằn năm dấu tay rõ ràng.
     
    A Đỗ Và Tiểu Chi
    Chương 4


    7.

    Tim của tôi cứ đập thình thịch. Trong tim giống như chứa một chú chim nhỏ muốn bay ra ngoài. Đợi sau khi tâm trạng tôi bình tĩnh lại, tôi lập tức hối hận vì đã tát A Đỗ.

    Tôi không hối hận khi cậu ấy hôn tôi. Tôi chỉ hối hận vì đã cho cậu ấy một cái tát.

    Tôi và A Đỗ dường như đã trở thành người xa lạ. Thỉnh thoảng chúng tôi gặp nhau trên đường c*̃ng chỉ trao cho nhau một ánh mắt lạnh lùng. A Đỗ thường nhìn tôi với khuôn mặt u ám, nhưng rất nhanh đã quay mặt đi, che giấu nỗi đau trong ánh mắt kia.

    Cậu ấy càng ngày càng trở nên giống đại ca trong truyền thuyết. Khuôn mặt u ám, mặc đồng phục phối với quần đùi, chân đi đôi dép lê mua ở chợ và đội mũ bảo hiểm. Thường xuyên có bạn học nữ tặng hoa và trà sữa cho cậu ấy, nhưng cậu ấy cũng không thèm liếc mắt nhìn một cái, nghênh ngang rời đi trong tiếng xe máy rú ga.

    Nhưng cứ như vậy, A Đỗ côn đồ và xấu xa lại trở thành đối tượng mà đám côn đồ trong trường tranh nhau bắt chước theo. Ngay cả Nhị Manh Tử có mâu thuẫn với cậu ấy cũng rất ngưỡng mộ cậu ấy.

    A Đỗ không còn cho thuê điện thoại nữa, chỉ phụ trách công việc cho thuê xe mô tô và giày trượt patin. Hầu Tử tiết lộ với tôi, tiền đến nhanh giống như được in.

    Rất nhanh đã đến cuối kỳ. Bắt đầu vào đông. Một bầu không khí lạnh giá và ẩm ướt bao trùm thị trấn nhỏ. Nếu mọi người đi bộ trong thời tiết ẩm ướt giá lạnh đó, cái lạnh có thể đóng băng các ngón chân. Tôi tìm được một công việc mới: Trông coi dây chuyền sản xuất của xưởng kim loại. Công việc vặt này đáng lẽ chẳng tới lượt tôi, chỉ là ông chủ kia thấy tôi tuổi còn nhỏ, nói chuyện vừa ngọt lại vừa có hoàn cảnh khó khăn, mới giao công việc này cho một đứa trẻ vị thành niên như tôi nhưng vẫn nơm nớp lo sợ.

    Nói là trông coi dây chuyền sản xuất, nhưng khi máy móc vận hành không trơn tru thì phải dùng tay gạt linh kiện kim loại trên dây chuyền sản xuất một chút. Vào cuối ngày, ngón tay sẽ cảm thấy vừa lạnh vừa dính khi sờ lên linh kiện cứng và lạnh. Nhưng cho dù xưởng sản xuất ồn ào đinh tai nhức óc cũng tốt hơn nhiều so với ở nhà.

    Bệnh nghiện rượu của ba tôi ngày càng nặng. Trời lạnh nên anh tôi không muốn đi làm, ở trong nhà co ro thành một con gà không chân, chỉ có mẹ tôi vẫn đang làm việc cắt chỉ ở nhà xưởng, suốt ngày kêu ca ầm ĩ.

    Chuẩn bị về đến nhà. Đầu hẻm rất ồn ào, nghe từ xa giống như có một đàn ngỗng đang kêu to. Có nhiều người đàn ông trung niên cao lớn vạm vỡ đang ngồi xổm ở đầu hẻm, vứt đầy tàn thuốc trên đất. Không biết vì sao, trong lòng tôi xuất hiện một linh cảm bất an.

    Rẽ qua hẻm nhỏ, từ xa liền nhìn thấy cửa nhà tôi bị hắt nước màu đỏ tung tóe, đỏ đến mức nhìn thấy mà giật mình, thấm ướt trên bức tường xám xịt, trong không khí tràn ngập mùi hắc.

    Một tiếng “oanh” vang lên trong đầu tôi. Người đòi nợ cờ bạc lại đến, lần này, ba tôi lại thua bao nhiêu?

    Một người đàn ông chĩa côn sắt vào ba tôi.

    Người đàn ông này có vẻ là đại ca ở đây, ông chủ sòng bạc.

    “Hai mươi vạn, giao ra đây.” Một người khác cầm côn sắt chỉ vào mẹ tôi. Anh tôi bình thường ở trong nhà đi ngang giống như con cua đang ngồi xổm dưới đất, vừa hèn vừa nhát.

    Đây có còn là nhà của tôi không? Một sự thôi thúc nào đó khiến tôi muốn bỏ chạy.

    “Tiểu Chi… Tiểu Chi…” Mẹ tôi kêu to tên của tôi như giết heo. Người đàn ông đồ đen nhìn theo ánh mắt mẹ tôi, nhìn thẳng tôi với đôi mắt hí.

    “Đây là con gái của chú Liên à? Trông c*̃ng được đấy.” Hắn nghiền ngẫm mà nhìn chằm chằm vào chân tôi đang căng chặt trong ống quần.

    Một chốc kia, một cảm giác nguy hiểm dâng lên từ lòng bàn chân, tôi cất bước bỏ chạy. Người đàn ông cao lớn thô kệch hút thuốc ở đầu hẻm liền chặn tôi lại. Mẹ tôi cầm sào phơi đồ, đánh một mạnh vào lưng tôi, đau điếng cả người.

    “Chạy cái gì? Chạy cái gì? Mày không phải do tao nuôi lớn sao? Bây giờ muốn mày báo đáp một chút, mày lại chạy!”

    Bà ta xuống tay vừa mạnh vừa hung ác, ông chủ sòng bạc cười ha hả.

    “Dì Liên, đừng đánh mạnh quá, sẽ đánh hỏng da thịt non mịn này mất.” Cây gậy trúc như gió lớn mưa rào rơi xối xả xuống người tôi. Tôi không hiểu, tại sao từ đòi nợ, gây sự lại biến thành tôi bị đánh. Nhưng sau khi bị đánh thì sao? Chẳng lẽ muốn gán tôi trả nợ cho người ta?

    “Đừng đánh nữa!” Một bóng người vụt qua, túm lấy sào phơi đồ của mẹ tôi.

    Là A Đỗ. A Đỗ đẩy sào phơi đồ ra sau, mẹ tôi liền lảo đảo ngã xuống đất.

    “Đừng đánh nữa.” A Đỗ híp mắt lại, giọng nói lạnh lùng lặp lại một lần nữa. Ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung trên người cậu ấy. Một tay của A Đỗ ôm lấy bả vai tôi, đôi mắt lạnh lùng nhìn chăm chú vào tất cả mọi người ở trong sân. Ông chủ sòng bạc lúc trước còn rất hung ác, nhưng khi chạm phải ánh mắt hung ác nham hiểm kia của A Đỗ cũng đành phải né tránh.

    Hắn lớn tiếng nói với A Đỗ: “Mày là con của chú Đỗ à? Ngon đấy.”

    A Đỗ lấy sào phơi đồ chỉ vào ba tôi: “Ông ta thiếu các người bao nhiêu tiền?”

    “Hai mươi vạn.” Ông chủ sòng bạc duỗi ra hai ngón tay: “Hai mươi vạn, không giao ra được thì chặt hai ngón tay.”

    Nghe thấy câu này, mẹ tôi lại rú lên.

    Ba tôi ngồi xổm dưới đất, kẹp hai tay giữa đùi, như thể làm vậy thì người ta không có cách nào chặt tay của ông ấy. Thật là hèn nhát.

    Dứt khoát để ông chủ sòng bạc chặt ngón tay c*̉a ông ta đi. Ông ta cần ngón tay làm gì chứ?

    A Đỗ cười. Cậu ấy cười để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp. Tôi không ngờ thiếu niên A Đỗ lạnh lùng lại có nụ cười nham hiểm như vậy. Có lẽ, làm con của một chủ tiệm sửa chữa, có một người ba đi đứng khó khăn, cậu ấy thật sự từng gặp rất nhiều đen tối và xấu xa nên mới có thể ở trong đen tối và xấu xa, nở một nụ cười như vậy.

    “Hai mươi vạn này, tôi có thể trả.” A Đỗ nhàn nhạt buông câu này.

    Ngay lập tức, ánh mắt của ba mẹ tôi và ông chủ sòng bạc đều sáng lên. Tôi kéo góc áo A Đỗ, không muốn cậu ấy bị kéo vào vũng nước đục này. A Đỗ ngược lại nắm lấy tay tôi. Bàn tay cậu ấy rất lớn, rất thô ráp, nhẹ nhàng xoa nắn bàn tay tôi giống như một sự an ủi.

    “Nghe kỹ đây. Hai mươi vạn này là để mua đứt mối quan hệ giữa Tiểu Chi và nhà họ Liên các người. Đã lấy hai mươi vạn từ chỗ tôi, Tiểu Chi và gia đình các người cũng không còn quan hệ gì nữa. Nếu ai còn dám làm phiền cậu ấy thì đừng trách tôi.” Một thiếu niên mười bảy tuổi, nói ra những lời đe dọa giống như con sói đầu đàn.

    8.

    Ký tên, cam kết.

    Ba tôi ấn một dấu vân tay lớn lên trên tờ giấy. Hầu Tử co người lại, giống như một miếng kẹo cao su chen vào con hẻm, đưa cho A Đỗ một cái túi da rách nát màu đen.

    “Hai mươi vạn đây, không thừa không thiếu.” A Đỗ thu lại tờ giấy ký tên kia, giơ lên trong không trung.

    “Giấy cam kết ở đây. Sau này nếu ai dám quấy rầy Tiểu Chi thì tôi xử đẹp người đó.”

    Hầu Tử mở túi da ra, đếm tiền ngay tại chỗ. Đó là lần đầu tiên tôi thấy hai mươi vạn, đỏ rực và dày, còn đỏ hơn màu sơn hắt trên cửa nhà tôi.

    “Không dám, không dám.” Đôi mắt của ông chủ sòng bạc dán chặt vào chiếc túi da rách nát màu đen kia. A Đỗ cười mặc kệ, ném ví da đến trước mặt hắn. Động tác này của cậu ấy, giống như đang ném một quả bóng cao su vậy.

    “Cầm lấy. Chúng ta đi thôi.”

    Một góc túi da bị rách, vì thế có một số tờ tiền lọt ra ngoài. Mấy người đàn ông hung ác giống như côn đồ đã rục rịch manh động, ai c*̃ng muốn nhào qua cướp lấy mấy tờ tiền giấy kia.

    “Không được nhúc nhích!” Ông chủ sòng bạc hung ác quát to.

    A Đỗ nắm tay tôi, dẫn tôi rời khỏi nơi đầy màu sơn đỏ, những người đàn ông cao lớn thô kệch và cả gia đình bê bối không chịu nổi này. Cậu ấy dẫn tôi đi đến chiếc xe máy mà cậu ấy đậu ở đầu hẻm, đưa mũ bảo hiểm cho tôi.

    Hầu Tử đi theo phía sau, cười hì hì gãi đầu. “Đại ca, không có chỗ cho em à?”

    A Đỗ vỗ đầu Hầu Tử.

    “Cút ra chỗ khác chơi.” Giọng điệu cậu ấy bình tĩnh không mấy bận tâm, nhưng rõ ràng tôi liếc thấy trên mặt A Đỗ có một vệt ửng đỏ khả nghi.

    Thực ra, tôi cũng không biết cậu ấy muốn đưa tôi đi đâu.

    Chỉ là, cậu ấy đã trả hai mươi vạn, cậu ấy muốn tôi đi bất cứ nơi nào, tôi cũng đi theo.

    Hầu Tử nháy mắt ra hiệu, làm mặt quỷ về phía A Đỗ: “Đại ca, chị dâu, lão tôn đi đây.” Dứt lời, còn không đợi A Đỗ vỗ đầu cậu ta lần nữa, thì cậu ta đã nhanh như chớp bỏ chạy như một làn khói.

    Đây là một chiếc xe nửa cũ nửa mới, kiểu dáng không phô trương, cũng không sang trọng như chiếc xe mới mà A Đỗ thuê. A Đỗ nắm tay tôi, vén tay áo bông và áo len phía dưới của tôi lên, lộ ra cổ tay trắng như tuyết của tôi. Nhìn thấy những vệt đỏ còn lưu lại phía trên, A Đỗ không khỏi nhíu mày.

    “Tiểu Chi, tôi dẫn cậu đi xử lý vết thương.”
     
    A Đỗ Và Tiểu Chi
    Chương 5: Hoàn


    9.

    “Tiểu Chi, chỉ có thể để cậu chịu thiệt ở chỗ này. Buổi tối, cậu ngủ trên lầu, tôi ngủ dưới lầu.” A Đỗ bước lên sàn gỗ vang lên tiếng kẽo kẹt. Cậu ấy đun một bình nước ấm bằng bếp ga rồi pha với nước lạnh để thành nhiệt độ thích hợp, rồi mang lên lầu cho tôi. Cồn iod và tăm bông cũng được đặt ở bên cạnh.

    Thực ra, Chú Đỗ đã mua một căn nhà ở thương mại trong thị trấn cho A Đỗ. Còn để lại cho A Đỗ một cửa tiệm sửa chữa.

    “Ba tôi đã về nhà để chăm sóc ông bà nội rồi. Tôi đã bán nhà thương mại để lấy vốn khởi nghiệp. Có điều tôi sẽ sớm có thể mua được một căn nhà mới.” A Đỗ vội vàng bổ sung thêm một câu, sợ tôi chê cậu ấy là người không có nhà.

    Tôi không nói gì. Tôi biết A Đỗ thích tôi. Nhưng tôi phải làm sao để báo đáp lại tình cảm này đây? Tôi lần lượt cởi cúc áo bông của tôi ra, cố nén cơn đau nâng cánh tay lên, cởi áo len xuống, chỉ để lại áo lót bên trong.

    Mặt của A Đỗ đỏ như một mảnh vải đỏ. Cậu ấy đứng bật dậy, lớn tiếng nói: “Tôi đi xuống… nấu thêm một bình nước ấm mới.” Còn chưa nói xong, cậu ấy đã bỏ chạy như bay, giống như một chú chó lạc vào cánh đồng hoang.

    Tôi không khỏi nhớ tới ngày đó, A Đỗ đè tôi lên bức tường ở nhà kho sắt, ánh nắng mặt trời của buổi chiều mùa thu vẫn nóng rực như cũ, cậu ấy cưỡng hôn tôi dịu dàng, sâu lắng.

    Thật là, khi đó có can đảm cưỡng hôn, thế mà bây giờ lại chạy trối chết?

    Những chiếc khăn trong thùng là khăn mới, tôi vắt khô khăn mặt mềm mại, vén áo lót lên, ấn khăn nóng lên vết roi. Hơi nóng từ chiếc khăn nóng làm tôi hơi đau đớn, nhưng lại rất thoải mái. Tôi cầm tăm bông, thấm một chút cồn iod, thật cẩn thận bôi lên vết roi. Xử lý xong vết thương trên cánh tay, chỉ còn lại trên lưng.

    Trong phòng có đặt một cái gương, tôi nhìn gương vén quần áo trên lưng lên, nhìn thấy những vết roi đan xen trên tấm lưng trắng như tuyết, nhìn mà giật cả mình. Lúc mẹ tôi đánh tôi, thật sự đánh gần chết mới thôi.

    Nhưng mà, bây giờ bà ấy không phải mẹ tôi nữa.

    Chuyện xảy ra chập tối đã trở thành một vệt mờ trong tâm trí tôi. Mẹ tôi giống như nổi điên, ba tôi muốn đem tôi đi bán. Và A Đỗ giống như thiên thần từ trên trời giáng xuống, giải cứu tôi khỏi đòn roi của sào phơi quần áo.

    Tôi không thể không hát bài ca dao kia.

    “Trên đối dưới, nhỏ đối lớn, trước đối sau, trái đối phải, nhiều đối ít, già đối trẻ, nam đối nữ, A Đỗ đối Tiểu Chi…”

    Tiếng hát của tôi nhẹ nhàng, một bài ca dao, hát đến uyển chuyển triền miên, là lý tưởng cũng là hiện thực.

    A Đỗ là lý tưởng nhân gian, cũng là hiện thực, là cọng rơm duy nhất cứu mạng tôi ở trong gia đình bê tha không thể chịu nổi này.

    Cậu ấy ở dưới rất lâu không lên, cũng không biết đang làm gì.

    Tôi gọi cậu ấy.

    “A Đỗ.”

    Một lúc sau, tiếng A Đỗ bước lên cầu thang gỗ vang lên.

    “Tiểu Chi.”

    Dáng người A Đỗ cao gầy, gác mái nhỏ vốn dĩ đã nóng nực, chật chội nay càng chật hẹp hơn, giống như hộp giày do một đứa trẻ làm lên.

    “Chỗ ở sau lưng, tớ không với tới. Giúp tớ một chút.” Lúc nói những lời này, tôi nhắm hai mắt lại. A Đỗ muốn gì? Tôi lại có thể cho cậu ấy gì đây? Tôi hiểu rất rõ rằng thứ duy nhất tôi có thể cho cậu ấy chỉ có bản thân mình.

    Tôi nằm trên giường, vén áo lót lên, để lộ ra vết thương trên lưng. Trong gương, tôi thoáng thấy A Đỗ đang nhìn lưng tôi, đồng tử hơi co lại. Giống như những vết thương đó hung hăng làm phỏng cậu ấy.

    A Đỗ cầm lấy tăm bông. Tăm bông nhỏ và mỏng được cầm ở trên tay cậu ấy, khiến tay cậu ấy có vẻ càng thêm to rộng và thô ráp.

    “Đứng dậy, không cần nằm.” Giọng nói của cậu ấy ép tới thấp nhất, mím môi, nhưng lại khiến tôi nhìn thấu được cảm xúc mãnh liệt phía sau động tác kiềm chế và ẩn nhẫn đó.

    Tôi làm theo. Cảm nhận được ngón tay cậu ấy căng chặt, cồn iod lạnh lạnh bôi lên vết thương ở sau lưng có cảm giác đau đớn, nóng bỏng. Khóe mắt liếc nhìn qua gương. Tôi đứng đưa lưng về phía cậu ấy, đỉnh đầu tôi vừa vặn tới xương quai xanh của cậu ấy. A Đỗ rũ mắt, cầm tăm bông, nín thở, ánh mắt lướt qua dây áo ngực được buộc ở sau lưng tôi, hầu kết chuyển động lên xuống. Một sự xúc động tự nhiên nảy sinh, khiến tôi bỗng nhiên xoay người, ôm lấy eo A Đỗ, vùi đầu vào trong ngực cậu ấy.

    Vóc dáng A Đỗ rất cường tráng, mùa đông âm u lạnh lẽo, cũng chỉ cần một chiếc áo hoodie dài tay là đủ. Xuyên qua lớp áo dài tay, làn da nóng rực của cậu ấy như muốn thiêu đốt tôi, tôi cũng không biết bản thân mình đang chờ đợi cái gì, tôi chỉ muốn dựa vào trên vai cậu ấy, cho dù chỉ là lặng lẽ ở bên cậu ấy thôi cũng được.

    “?” A Đỗ hít một hơi thật sâu, tôi cảm nhận được vòng eo mảnh khảnh của cậu ấy đang căng thẳng, giống như khoảnh khắc cuối cùng khi một viên đạn được nạp đạn và b ắn ra từ họng súng của một bộ phim truyền hình dài tập.

    “Như vậy không được, Tiểu Chi. Như vậy không được.” A Đỗ nhắm mắt, hai tay cầm lấy bàn tay nhỏ của tôi, ngăn cản chúng tiếp tục quấy rối trên eo cậu ấy. Cậu ấy hơi nhích người ra xa tôi một chút, siết chặt tay của tôi.

    Tôi im lặng mà nhìn về phía chiếc giường cũ mềm mại sạch sẽ. A Đỗ bắt gặp ánh mắt của tôi.

    “Không được. Cậu còn rất nhỏ. Nghe lời nào.” A Đỗ khàn họng nói. Tôi suy sụp, lại có chút xấu hổ và khó xử, trong sự xấu hổ và khó xử lại thở phào một hơi nhẹ nhõm, đột nhiên ngồi phịch xuống giường. A Đỗ nhân cơ hội này ngồi xổm xuống, nửa quỳ ở chân giường. Chỉ có bàn tay chúng tôi vẫn đang nắm chặt lấy nhau như cũ. Tôi nhìn bàn tay đang nắm lấy nhau của chúng tôi, trong đầu rất sáng suốt.

    Thật ra, tôi đã sớm thích A Đỗ rồi phải không? Tôi thích cậu ấy, không có tiền cũng thích.

    “Tiểu Chi, tớ đang đợi cậu lớn lên.” A Đỗ chỉ nói câu này. Cậu ấy kéo tay của tôi qua, đặt lòng bàn tay mềm mại của tôi vào trong lòng bàn tay to lớn của cậu ấy…

    “Tớ không đi học nữa.” Tôi nói với cậu ấy. Tôi không nghĩ mình còn đủ điều kiện đi học.

    “Cậu muốn đi học không?”

    “Muốn.”

    “Vậy cậu đi học đi. Tớ nuôi cậu.”

    10.

    Hai năm sau, tôi đến một thành phố ven biển để học đại học. Thành phố này giống với thị trấn Lãm, không khí âm u lạnh lẽo và ẩm ướt, ở đây còn có gió biển mặn mòi nhưng không có gia đình phiền toái.

    Ba mẹ tôi sẽ không tìm được tôi.

    A Đỗ cũng sẽ không để bọn họ tìm được tôi.

    Hai mươi vạn bán con gái, đã tận tình tận nghĩa rồi.

    Năm ấy lúc tôi học năm hai, có một trường dạy lái xe mới mở ở đối diện trường. Các bạn nữ trong lớp bàn tán xôn xao ông chủ của trường dạy lái xe.

    “Ông chủ đẹp trai quá. Giống như một diễn viên Hồng Kông, a a a, tớ muốn thấy anh ấy chải tóc lên.”

    “Anh ấy hình như không lớn hơn chúng ta bao nhiêu. Tuổi còn trẻ lại còn giàu…”

    “Giàu thì giàu, kiếm tiền rất là vất vả đó.”

    “Tớ muốn ông chủ dạy tớ lái xe, không muốn huấn luyện viên Hầu Tử dạy tớ.”

    “Đúng rồi, Tiểu Chi. Cậu có muốn báo danh học lái xe cùng tụi mình không?” Cô gái chơi thân với tôi gọi tôi lại.

    Tôi lắc đầu: “Tớ đã có bằng lái xe rồi, tớ không đi đâu.”

    “Nghe nói có một đàn anh khoa vật lý đang theo đuổi cậu, cậu không chịu à?” Cô gái lại nhiều chuyện hỏi một câu.

    Tôi nháy mắt với cô ấy: “Tớ đã có bạn trai rồi.” Nói đến đây, trong lòng tôi có chút rung động: “Ông chủ trường dạy lái xe kia ấy, có nhiều con gái vây quanh anh ấy lắm hả?”

    “Đúng vậy. Nhưng mà, nghe người khác nói anh ấy rất lạnh nhạt. Giống như một tảng băng lớn vậy.”

    “Dẫn tớ đi xem đi.” Tôi đội một cái mũ lưỡi trai lên đầu, còn đeo một cái kính râm.

    Vừa bước vào nơi tập lái đã nhìn thấy A Đỗ đang khoanh tay đứng dưới đoạn đường dốc.

    Cậu ấy mặc áo thun màu trắng phối với quần đen, có lẽ là bởi vì bôn ba ngoài trời nhiều năm nên làn da đen hơn so với những bạn nam cùng tuổi, hơn nữa khuôn mặt cậu ấy lạnh lùng, nên trông cậu ấy có vẻ lớn hơn bạn đồng trang lứa vài ba tuổi.

    Mấy bạn nữ ríu rít xung quanh cậu ấy. A Đỗ đứng ở đó, lắng nghe rất lâu, trong ánh mắt hiện lên vẻ mất kiên nhẫn. Tôi đứng ở xa nhìn thấy rất rõ ràng, không nhịn được mà cười thầm. Cậu ấy vẫn là chàng thiếu niên thời cấp ba. Thiếu niên có thể lạnh nhạt với bất kỳ người con gái nào, nhưng chỉ đỏ mắt mong chờ với tôi.

    Không biết bạn nữ nói gì đó với cậu ấy, môi A Đỗ mấp máy vài cái rồi xua tay, bọn họ liền thất vọng mà lập tức giải tán. Tôi nhìn xung quanh không có ai, các học viên đều đang tương tác với huấn luyện viên Hầu Tử và Qua Bì nên chạy lấy đà một cái lao “vù” đến trước mặt A Đỗ, nhào vào lòng cậu ấy.

    A Đỗ hình như rất ngạc nhiên, trong lòng có thể đang suy nghĩ: “Nữ học viên nhiệt tình này từ đâu ra vậy?” Muốn đẩy tôi ra. Ngửi được mùi hương quen thuộc trên người tôi, cậu ấy đổi từ đẩy thành ôm, lập tức ôm tôi vào trong lòng.

    “Tiểu Chi, sao em lại nghịch ngợm như vậy.” Cậu ấy cưng chiều tháo kính râm của tôi xuống, nhéo lên cái mũi nhỏ mềm mại của tôi.

    Tôi làm nũng nói: “Em nghịch ngợm chỗ nào? Còn không phải ông chủ quá được chào đón sao, vội vàng qua đây xem xem chức vụ bà chủ của em còn giữ được không.”

    A Đỗ vừa nghe, cười rầu rĩ: “Em đó, còn không tin anh sao?”

    Tôi ngửi thấy mùi mồ hôi quen thuộc trên người cậu ấy, giống như mùi vị của muối biển, xen lẫn mùi bồ kết tươi mát, tôi vùi mặt vào ngực cậu ấy.

    Tin.

    A Đỗ, tớ tin cậu cả đời.
     
    Back
    Top Bottom