Không ai nói lời nào trong thang máy nhưng khoảng cách giữa hai người gần đến mức hơi thở như quấn vào nhau.
Khi cửa phòng cô khép lại sau lưng, anh vẫn đứng đó... không rời đi.Ánh đèn vàng hắt lên gương mặt anh, khiến đôi mắt anh càng tối, càng sâu, càng như kéo cô vào một vực thẳm rất ngọt.
"Em biết anh sẽ không đi mà."
Cô khẽ mỉm cười, tựa lưng vào cánh cửa.
Tim đập nhanh, nhưng không phải vì sợ.
Anh bước đến gần.Rất chậm.Như thể từng bước đều là để kiểm tra xem cô có lùi lại không.
Cô không lùi.
Anh đưa tay chạm nhẹ vào mặt cô, vuốt dọc theo xương hàm dịu dàng đến mức khiến cô rùng mình.
"Em khiến anh... mất tự chủ," anh nói khẽ.
Giọng anh trầm khàn như có một tia tăm tối ẩn bên dưới.
Cô nhìn thẳng vào mắt anh.
"Không cần kìm lại."
Đôi mắt anh bùng lên một tia nóng rực như lửa.
Anh áp trán mình vào trán cô.
"Em không biết anh muốn em đến mức nào đâu..."
Hơi thở anh phả lên môi cô, nóng, gấp, nhưng vẫn cố kiềm chế
"Thử nói xem."
- cô thì thầm.
Anh khẽ cười
"Từ lúc gặp em đêm mất điện, anh đã nghĩ...
nếu em cho anh lại gần, anh sẽ không rời em ra nữa."
Bàn tay anh trượt xuống cổ cô, dừng lại nơi nhịp đập.
Cô ngẩng cằm lên, hơi thở nghẹn lại.
Nhưng không phải vì sợ mà vì cảm giác bị anh nhìn như thể cô là thứ anh đã tìm thấy sau bao năm lạc mất.
"Anh nhìn em như... muốn nuốt em luôn vậy."
Cô cười.
"Vì đúng là anh muốn thế."
Anh thì thầm.
"Nhưng anh sẽ không làm gì khi em chưa cho phép."
Cô nhón chân lên, môi gần môi anh, chỉ cách vài milimet, đủ để anh cảm nhận hơi thở cô phả vào da mình.
"Em cho phép."
Anh không hôn ngay.
Không vồ vập.
Không mất kiểm soát.
Anh nắm lấy eo cô, kéo nhẹ cô lại sát mình hơn đủ để cơ thể hai người chạm vào nhau, nhưng vẫn để một tầng căng thẳng mỏng manh run rẩy giữa hai đôi môi.
"Anh muốn em nói rõ hơn."
Giọng anh trầm tới mức khiến tim cô như chùng xuống.
Cô vòng tay qua cổ anh, kéo anh xuống.
Hơi thở phả vào tai anh, mềm, ngọt, nhưng đầy cách mê hoặc
"Em muốn anh."
"Một cách... sâu."
"Và ám."
Câu đó vừa thoát ra khỏi môi, anh nắm lấy mặt cô, kéo sát cô vào mình.Nụ hôn của anh không ồn ào.Không vội vàng.Nhưng sâu.
Sâu đến mức khiến đầu gối cô mềm đi.
Anh hôn cô như thể đã chờ điều này quá lâu
một nụ hôn buộc gọn tất cả sự nhẫn nhịn, khao khát và chiếm hữu mà anh cố kiểm soát bấy lâu.
Cô bám vào áo anh, kéo anh xuống sâu hơn, môi quấn lấy môi.
Nụ hôn không còn mềm nữa.
Nó nóng.
Nó mạnh.
Nó mang theo lời thú nhận không thành tiếng
"Em thuộc về anh."
Anh tách môi ra trong một giây để thở, trán vẫn kề trán cô.
"Em nói lại đi."
Giọng anh khàn như lửa đốt.
"Nói... gì?"
Cô hỏi, dù biết rõ.
"Rằng em muốn anh."
Anh siết nhẹ eo cô, kéo cô sát vào mình hơn.
"Rằng em thích khi anh theo dõi em."
"Rằng em thích anh điên vì em."
Cô nhìn sâu vào đôi mắt đang đanh lại của anh
và thấy sự điên cuồng đẹp nhất trong đó.
"Em thích."
Cô thì thầm, giọng run nhưng đầy xác quyết.
"Thích anh nhìn.
Thích anh nhớ.
Thích anh giữ."
Cô cắn nhẹ môi anh.
"Thích anh ám em...
đến mức không rời được."
Anh thở hắt một hơi dài, mạnh như vừa mất kiểm soát trong tích tắc.
"Em..."
- anh kéo cô vào lòng, ôm chặt
"đừng bao giờ nói như vậy trừ khi em chuẩn bị để anh thật sự không rời em ra nữa."
Cô cười trong ngực anh.
"Thì em đã chuẩn bị rồi."
Cô ngẩng lên, nhìn anh, đôi mắt sáng lên một tia điên cuồng tinh tế tương xứng với phần tăm tối trong anh.
"Anh ám em bao lâu..."
Cô vuốt nhẹ ngực anh, giọng nhỏ ngọt ngào như mật rót
"Thì giờ... em sẽ ám anh lại bấy nhiêu."
Anh nhìn cô như một người đàn ông vừa tìm thấy thứ mình không dám hy vọng.
"Em không biết em vừa nói cái gì đâu."
Giọng anh trầm hẳn xuống.
Cô mỉm cười.
"Em biết.Và đó là điều em muốn."
Trong khoảnh khắc đó hai trái tim lệch lạc
không còn giữ gì nữa.
Không còn sợ nhau nữa.
Chỉ còn lại sự khao khát sâu, tối, đẹp, và nguy hiểm...Dành cho nhau