Cập nhật mới

Khác Ả Điên

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
404567218-256-k138616.jpg

Ả Điên
Tác giả: Lavennndz
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Thứ tình yêu méo mó



tìnhyêu​
 
Ả Điên
Chương 1:Gặp Gỡ


Xí xí khoan vào 🐧🐧✋tui muốn nói tui đang vui và sướng nhường nào khi mà tui lấy được cái acc tui mất 😭 tưởng rằng kh thể đăng nhập nhưng kh hiểu sao nay lại vào được,bao nhiu kỉ niệm ẹ hẹee.Vào truyện thôiii

_____________

Lần đầu họ gặp nhau là vào một chiều tam tai của thời tiết trời không mưa, không nắng, chỉ phủ một lớp khí lạnh kỳ lạ khiến người ta có tâm sự,tủi thân mà không hiểu lý do.

Cô ngồi trên băng ghế gỗ cạnh hồ, tay cầm ly trà đào đã tan đá một nửa những miếng đào lắng xuống đáy cốc giống như tâm trạng cô bây giờ,mắt nhìn mặt nước xao động.

Chỉ là một khoảnh khắc nhỏ thôi... trước khi một chiếc bóng cao lớn mang theo chút mùi hương nước hoa thoảng nhẹ che mất ánh sáng phía trước mặt cô.

"Xin lỗi, cho tôi mượn chỗ một chút được không?"

Giọng anh trầm, nhẹ, nghe thôi cũng thấy... dễ nghiện.

Cô ngước lên.

Khoảnh khắc ấy,đồng tử cô co rút trái tim cô đập lệch nhịp một nhịp nhỏ, như bị ai chạm khẽ vào.

Anh không cười, cũng không tỏ ra thân thiện quá mức, nhưng sự hiện diện của anh lại ấm đến kỳ lạ kiểu ấm khiến người ta muốn dựa vào, nhưng đồng thời lại đáng sợ vì không biết mình sẽ nghiện bao nhiêu.

Họ ngồi cạnh nhau.

Không nói gì thêm.

Không cố làm quen.

Không trao đổi tên.

Chỉ là hai hơi thở nhẹ nhàng hòa vào nhau giữa một buổi chiều lặng lẽ và thế là đủ để khiến lòng người chấn động.

Khi anh đứng dậy rời đi, cô chỉ thoáng liếc nhìn, tưởng là khoảnh khắc bình thường.

Nhưng đến lúc bóng anh xa dần, cô nhận ra

nó để lại trong cô một khoảng trống lạ lùng, như vừa vuột mất điều gì quan trọng mà chính cô cũng không gọi tên được.

Vài giây sau, anh quay đầu lại nhìn.

Ánh mắt anh chạm vào mắt cô chỉ trong một khoảnh khắc thoáng qua.

Nhưng trời ơi...

Khoảnh khắc đó đủ để cô biết rằng:

Nếu họ không gặp lại, cảm giác này sẽ... hành hạ cả hai.

Một cuộc gặp dịu dàng, nhưng lại tạo ra sự thiếu vắng đến ám ảnh khi rời nhau ra

như thể họ đã bỏ lỡ nhau hàng trăm lần trong tiền kiếp, để kiếp này chỉ cần một lần nhìn nhau đã thấy lòng không yên.
 
Ả Điên
Chương 2:Khoảng trống


Tối hôm đó, sau khi người đàn ông lạ rời đi, cô vẫn ngồi lại trên băng ghế gỗ cạnh hồ.

Ly trà đào đã nhạt vị hoàn toàn, nhưng cảm giác ấm nơi vai trái - nơi anh ngồi sát - vẫn còn chưa tắt hẳn.

Cô cố gắng không nghĩ nhiều.

Cố thuyết phục bản thân rằng đó chỉ là một khoảnh khắc tình cờ.

Nhưng càng cố quên, đầu óc cô càng hiện lên hình ảnh anh: chiếc áo khoác đen, cổ tay hơi dài, mùi hương gì đó nhẹ như gỗ ấm, và đặc biệt là...

ánh mắt quay lại thoáng nhìn cuối cùng không biết là do góc nhìn nhưng mắt anh ấy lóe lên sự lưu luyến

Một ánh mắt không hề ngạc nhiên.

Giống như anh đã biết cô ở đó từ trước.

Như thể anh đã chờ điều gì đó từ cô.

Cô bật cười.

"Điên thật..."

Chỉ một người lạ thôi mà.

Vậy mà tối đó, cô trằn trọc đến gần sáng, cứ nhắm mắt lại là nhớ cảm giác bàn tay anh đặt hờ lên thành ghế - gần đến mức nếu cô hơi nghiêng vai thôi là chạm vào nhau.

Bật dậy,cô tự trách vò đầu bứt tai:

Tại sao không hỏi tên?

Tại sao không bắt chuyện thêm?

Tại sao lại để anh đi mà không làm gì?

Câu trả lời rất đơn giản mà lại khó thừa nhận

Cô sợ.

Sợ rằng nếu biết thêm một chút, cô sẽ không thể rời anh được nữa.

Một cuộc gặp quá dịu dàng luôn đáng sợ hơn bão tố.

Bởi nó gieo vào tim người ta một nỗi thiếu vắng chậm rãi, nhưng dai dẳng đến mức đau.

Ba ngày sau, cuộc sống của cô vẫn tiếp tục: đi làm, ăn trưa vội, trả lời email, cố tỏ ra ổn trước mặt mọi người.

Nhưng cứ đến cuối ngày, tim lại có một khoảng rỗng vô lý.

Đêm thứ ba, cô quyết định quay lại chiếc ghế gỗ cạnh hồ - nơi họ gặp nhau.

Không để tìm anh.

Tự nhủ là thế.

Chỉ để... xem có còn cảm giác gì không.

Trời lạnh hơn, gió thổi mạnh làm mặt hồ gợn sóng.

Cô kéo khăn quàng lên, co chân lại rồi ngồi xuống đúng vị trí cũ.

Lòng cô tĩnh lặng nhưng nặng trĩu.

Một phút.

Năm phút.

Mười phút.

Cô bật cười khẽ, tự nhủ mình thật ngớ ngẩn.

"Anh ta có quan trọng gì đâu..."

Đang định đứng dậy thì giọng nói trầm, quen đến mức da gà bật lên, vang ngay sau lưng:

"Cô quay lại rồi."

Cả người cô đóng băng.

Chậm rãi quay đầu lại và đúng như dự cảm mơ hồ suốt ba ngày qua anh đứng đó, tay đút túi áo, hơi thở ấm nóng ra ngoài không khí tạo lên làn khói mờ trong hơi lạnh.

Anh không cười, nhưng ánh mắt lại ấm đến mức trái tim cô co lại.

"Anh... sao lại ở đây?"

- cô hỏi, giọng nhỏ hơn dự tính.

Anh không trả lời ngay, chỉ nhìn cô một lúc lâu, như đang ghi nhớ từng biểu cảm trên mặt cô.Rồi anh nói, nhẹ nhưng rõ từng chữ:

"Vì tôi biết... cô sẽ quay lại."

Tim cô đập mạnh một nhịp đánh rơi cả hơi thở.

Anh ngồi xuống cạnh cô, cách nhau bằng một khoảng vừa đủ để khiến cô muốn dịch lại gần nhưng vẫn giữ đúng sự lịch thiệp.

"Ba ngày rồi."

Giọng anh thấp, mang chút hàm ý khó đoán.

"Tôi tưởng... chúng ta sẽ không gặp lại.

Ấm nhưng lại ám theo cách khiến người ta khó thoát.

Cô nhìn mặt hồ, che giấu trái tim đang hỗn loạn:

"Anh nói vậy... như thể anh muốn gặp tôi."

"Không phải muốn," anh trả lời ngay, không do dự.

"Là cần."

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng cô không phải vì sợ.

Mà vì câu nói đó chạm đúng nơi mềm nhất trong lòng.

Cô nhận ra điều mình sợ nhất đang bắt đầu xảy ra.Cô mím môi mạnh dạn nói thì tiếng của cả hai vang lên đồng thanh

"Anh"

"Cô"

Một khoảng lặng bao trùm,rồi anh lên tiếng trước

"Cô nói trước đi"

Gió thổi qua mặt hồ, mang theo tiếng nước vỗ sát bờ.

Không khí tối nay giống hệt hôm họ lần đầu gặp nửa lạnh, nửa buồn, nhưng lại có gì đó rất lãng mạn.
 
Ả Điên
Chương 3:Rung rinh


"Cô nuốt nhẹ, cố giữ bình tĩnh.

"Anh... cần tôi là sao?"

Anh nghiêng đầu, ánh mắt dừng trên đôi mắt cô, như thể đang chọn cách trả lời nào khiến cô rung động hơn.

Cuối cùng, anh nói chậm, từng từ rơi vào không khí như viên sỏi nhỏ chạm mặt nước:

"Là... tôi muốn biết về em."

Cô khựng lại.

Lời nói rất đơn giản.

Nhưng cảm giác lại mạnh hơn cả một lời tỏ tình.

"Biết gì cơ?"

- cô hỏi nhỏ.

"Biết những điều khiến em cười."

"Biết những điều làm em buồn."

"Biết em thích uống gì."

"Biết em nghĩ gì vào mỗi tối."

Dừng một nhịp.

"Và biết... liệu em có muốn gặp tôi nữa không."

Tim cô đánh rơi một nhịp.

Anh không hề vòng vo.

Cũng không né tránh.

Chỉ thẳng thắn theo cách khiến trái tim cô như bị ai bóp nhẹ.

"Anh muốn... tìm hiểu tôi?"

- cô hỏi, hơi run.

Anh nhìn cô, ánh mắt sâu và ấm đến mức khiến người ta muốn rơi vào.

"Không phải muốn."

Anh lặp lại câu nói cũ, nhưng lần này chất giọng mang chút gì đó thân mật hơn, chiếm lấy hơn.

"Tôi đang cố gắng.

Và tôi hy vọng em cũng muốn vậy."

Cô quay mặt đi, vì không dám để anh thấy khuôn mặt đỏ bừng của mình

"Anh không thấy chúng ta hơi nhanh sao?"

- cô cố gắng hỏi.

Anh mỉm cười, nụ cười nhạt nhưng lại sắc như một lời khẳng định:

"Em nghĩ vậy... nhưng cơ thể em không phản đối đâu."

Cô quay lại,định phản bác, nhưng anh nghiêng người lại một chút - không quá gần, nhưng vừa đủ để hơi ấm anh chạm vào da cô trong lành đêm lạnh.

Giọng anh thấp đến mức như đang nói vào tai cô:

"Em ngồi đúng vị trí hôm đó."

"Em nhìn hồ giống hôm đó."

"Em chờ..."

Cô cắn môi.

"Không có chờ..."

Anh bật cười khẽ.

Âm thanh trầm nhẹ, nhưng lại khiến tim cô run nhiều hơn mức nên có.

"Vậy để tôi nói thẳng nhé."

Anh quay hẳn người lại, đối diện cô.

"Em khiến tôi nhớ.

Mà tôi không thích cảm giác nhớ mà không làm gì cả."

Cô im lặng.

Không biết phải nói gì.

Cũng không biết cảm giác trong lồng ngực mình là gì - chỉ biết nó vừa ngọt, vừa hoảng loạn, vừa... muốn thêm.

Anh nhìn cô thật lâu rồi nói:

"Cho tôi cơ hội.

Chúng ta tìm hiểu nhau."

Anh nhẹ nhàng nhưng không hề cho cô lối thoát:

"Em đồng ý chứ?"

Cô cúi đầu, giấu đôi môi đang cong nhẹ.

"...Ừ."

Trong giây phút cô nói câu đó, anh không đụng vào cô.

Nhưng bàn tay anh trên thành ghế siết lại rất khẽ, như vừa nắm một thứ quan trọng.

Một cơn gió nhẹ lướt qua.

Hồ khẽ gợn.

Và trái tim cả hai, không hẹn mà đập theo cùng một nhịp.
 
Ả Điên
Chương 4:Lần hẹn


Sau khi trao đổi thông tin liên lạc

Họ hẹn nhau vào một chiều Chủ nhật.

Không phải quán cà phê sang trọng.

Không phải nhà hàng lãng mạn.

Anh chọn một nơi đơn giản mang vibe vintage đến mức cô có chút bất ngờ một quán nhỏ nằm trên tầng hai, nhìn xuống đường phố nhộn nhịp, bàn gỗ cũ, đèn vàng nhẹ và nhạc nền là tiếng guitar sống động,khiến cho con người ta có cảm giác ấm cúng sưởi ấm

Cô đến trước vài phút.

Vừa ngồi xuống, tim đã bắt đầu đập nhanh hơn bình thường - không biết vì hồi hộp hay vì... anh.

Khi anh bước vào, cô biết ngay.

Không cần nhìn thẳng.

Chỉ cần cảm giác không khí hơi thay đổi một chút, ấm lên một chút.

Anh mặc áo sơ mi trắng đơn giản, tay xắn lên đến khuỷu, rất bình thường nhưng lại khiến ánh mắt cô không biết đặt vào đâu.

Anh tiến lại, mỉm cười bằng đôi mắt nhiều hơn đôi môi.

"Em đợi lâu chưa?"

Cô lắc đầu.

"Em mới tới thôi."

Anh ngồi xuống, ánh mắt dừng trên mặt cô lâu hơn

Nhưng kỳ lạ là... cô không thấy khó chịu.

Chỉ thấy tim hơi mất nhịp.

"Anh uống bạc xỉu"

"Em uống gì?"

- anh hỏi.

"Trà đào."

- cô đáp.

Anh gọi đúng món đó cho cô mà không cần đợi cô nói hết.

Cô hơi ngạc nhiên:

"Anh nhớ à?"

Anh nhìn cô, ánh mắt như cười:

"Từ hôm gặp đầu tiên, em uống trà đào.Có lát đào trong đó và em có thói quen buộc nơ ống hút trước khi uống."

Anh nghiêng đầu.

"Em là kiểu người thích chút ngọt, nhưng không quá đậm.

Nên anh nghĩ rằng em rất thích uống trà đào và các loại trà."

Cô nhìn anh, không biết phải phản ứng ra sao.

"Sao anh...

để ý vậy?"

Anh nhún vai nhẹ:

"Vì anh đã muốn tìm hiểu em.

Thì anh phải bắt đầu từ những thứ nhỏ nhất."

Cô cắn môi, không hiểu sao câu nói ấy lại chạm vào đâu đó rất sâu.

Cuộc trò chuyện trôi chảy kỳ lạ

Họ nói về những điều tưởng nhỏ bé nhưng lại cảm giác rất "riêng":

• sở thích ăn kem lúc trời lạnh

• thói quen nghe nhạc

• nỗi sợ kẹt xe

• và những lý do khiến họ không thích chia sẻ quá nhiều với người lạ.

Nhưng tối nay - họ lại kể cho nhau nghe hết.

Cô hỏi:

"Sao anh nói chuyện dễ thế?

Anh không sợ em hiểu lầm à?"

Anh chống tay lên bàn, nhìn thẳng vào cô, giọng trầm thấp nhưng dịu:

"Nếu em hiểu lầm theo hướng anh đang muốn thì... tốt mà."

"Anh muốn gì?"

Anh mỉm cười, lần này có hơi nghiêng về phía cô một chút

"Anh muốn em để anh bước vào đời em."

Một câu nói vừa ngọt vừa khiến cổ họng cô khô lại.

Khoảnh khắc khiến trái tim lệch nhịp

Buổi tối trôi qua rất nhanh, nhanh đến mức cô không nhận ra đã hơn hai tiếng.

Khi xuống cầu thang, anh đi bên cạnh, giữ khoảng cách vừa phải - nhưng tay anh ở gần đến mức chỉ cần cô nghiêng một chút là chạm vào nhau.

Khi ra đến cửa quán, gió đêm thổi nhẹ.

Cô rùng mình.

Không nói lời nào, anh tháo khăn choàng của mình và quàng lên cổ cô.

Động tác mềm, chậm, không hề vội.

"Anh làm gì vậy..."

- cô thì thầm.

"Giữ ấm cho em."

- anh đáp nhẹ.

Rồi anh cúi xuống một chút.

Không quá gần.

Nhưng đủ để hơi thở anh lướt qua tai cô, khiến sống lưng cô tê lên.

"Lần sau... em đừng lạnh như vậy.

Anh không thích."

Không phải câu ra lệnh.

Không phải câu thả thính.

Mà là một câu quan tâm nghe... hơi giống độc chiếm nhẹ.

Cô ngẩng lên nhìn anh.

Và trong đôi mắt ấy, cô thấy một điều khiến tim mình mềm đi

Anh thật sự muốn cô.

Theo cách chân thành nhất.

Nhưng cũng theo cách khiến cô không thể rời ra được.

"Vậy..."

- cô nói nhỏ.

"Có lần sau chứ?"

Nụ cười của anh lúc ấy làm cô suýt quên thở.

"Có."

Anh đáp không do dự.

"Anh còn rất nhiều thứ muốn biết về em."

Cô đỏ mặt, nhưng không quay đi.

Chỉ nhìn thẳng vào anh và nói:

"Em cũng muốn biết nhiều hơn... về anh."

Anh nhìn cô vài giây - ánh mắt đó như xiết lấy trái tim cô - rồi khẽ gật đầu

"Vậy thì lần sau...

là hẹn hò đúng nghĩa nhé?"

Không cần suy nghĩ, cô gật nhẹ.

"Ừ."
 
Ả Điên
Chương 5:Đi dạo


Họ hẹn gặp vào một buổi chiều trời trong.

Cô nghĩ anh sẽ chọn một nơi nào đó nghiêm túc giống lần đầu quán cà phê yên tĩnh, nhạc guitar nhỏ, ánh đèn vàng dịu.

Nhưng không.

Anh nhắn đúng bốn chữ:

"Hôm nay đi dạo."

Cô đến địa điểm anh gửi một con đường cây xanh chạy dọc bờ sông, không quá đông người, không quá ồn ào.

Nắng chiều chiếu qua những kẽ lá tạo thành những mảng sáng dịu như rải mây

Khi cô vừa xuất hiện, anh nhìn thấy ngay.

Không phải vì cô nổi bật.

Mà vì anh... luôn nhìn theo hướng cô sẽ đến.

Anh bước đến, tay đút túi quần, áo khoác măng tô màu nâu, nụ cười xuất hiện chậm như thể dành riêng cho cô.

"Em đến rồi."

- Giọng anh nhẹ, nhưng nghe xong tim cô chậm đi một nhịp.

Cô đáp:

"Hôm nay anh dẫn em đi đâu?"

Anh nhìn con đường phía trước:

"Không đi đâu cụ thể cả.

Chỉ muốn...

ở cạnh em."

Cô đỏ mặt.

"Chỉ vậy thôi?"

Anh nghiêng đầu, mắt hơi cong lên:

"Như vậy là ít à?"

Cô quay mặt đi, nhưng môi vô thức mỉm

Họ đi bên nhau, nhịp chân gần như trùng khớp.

Anh không chủ động nắm tay, nhưng thỉnh thoảng sẽ đưa tay ra đỡ khi cô bước xuống bậc thềm hoặc khi có một chiếc xe chạy hơi sát.

Những hành động nhỏ mà tinh tế đến mức làm cô rung rinh từng chút.

Cô hỏi anh

"Bình thường anh có hay đi dạo không?"

"Không."

- anh đáp ngay.

"Anh không thích đi một mình."

"Vậy còn hôm nay?"

Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt đủ để khiến cô phải nuốt nhẹ

"Hôm nay không tính là đi một mình."

Câu nói đơn giản thôi.

Nhưng ngọt đến mức khiến cô đứng hình

Họ dừng lại trước một xe kem nhỏ bên vệ đường.

Cô còn đang nhìn menu thì anh nói trước:

"Cho em socola bạc hà."

Cô mở to mắt:

"Anh đoán nữa hả?"

"Không đoán."

- anh đáp, bình thản như vừa nói chuyện thời tiết.

"Lần trước khi nói chuyện về món ngọt, mắt em sáng lên rõ nhất khi nhắc đến socola bạc hà."

Cô câm nín mất vài giây.

"Anh... quan sát kỹ như vậy luôn à?"

Anh đưa ly kem vào tay cô, khẽ cúi xuống để nhìn thẳng vào mắt cô, giọng trầm hơn bình thường:

"Với người anh muốn bước vào đời họ... anh không bỏ sót thứ gì."

Tim cô đập loạn

Họ ngồi xuống chiếc ghế đá nhìn ra sông.

Gió nhẹ, trời bắt đầu chuyển màu cam đỏ.

Cô đang ăn kem thì vô tình dính một chút lên môi.

Cô chưa kịp lấy khăn giấy thì anh đã hơi nghiêng người lại gần.

Rất chậm.

Rất cố ý.

Không hề vội.

Ngón tay anh lau nhẹ vệt kem trên môi cô.

Ngón tay ấm.

Hơi thở anh hạ thấp xuống ngay trước mặt cô.

Cô sững người, tim đập mạnh đến mức nghe rõ trong tai.

Anh nhìn cô vài giây ánh mắt vừa dịu,yêu chiều vừa mang chút độc chiếm

"Em lúc nào cũng bất cẩn thế à?"

Cô lí nhí

"Em...

đâu có cố ý..."

"Không sao."

Giọng anh trầm xuống một nhịp, nguy hiểm hơn một chút:

"Từ giờ để anh để ý cho."

Cô cảm giác như cả người mềm ra.

Một câu nói làm trái tim cô chao đảo

Khi trời tối dần, họ đứng dậy đi tiếp.

Anh đi sát hơn lúc đầu một chút không chạm vào cô, nhưng gần đủ để người đi đường nhìn vào cũng tưởng họ đang quen nhau lâu rồi.

Cô hỏi đùa

"Vậy buổi hẹn hôm nay anh thấy sao?

Ổn không?"

Anh quay sang, nhìn cô không chớp:

"Không ổn."

Cô tròn mắt:

"Hả?"

Anh cúi nhẹ xuống gần tai cô, giọng thấp như một lời thì thầm khiến lưng cô tê rần

"Vì... anh muốn gần em hơn mức này."

Cô đỏ mặt đến mức chỉ muốn chui xuống đất.

Anh nhìn cô phản ứng, khẽ bật cười âm thanh ấm và đầy hài lòng.

"Ý anh là... muốn hẹn em lần nữa."

Anh chỉnh lại câu nói, nhẹ nhưng chắc nịch

"Rất sớm."

Cô quay đi, cố giấu nụ cười nhưng không thành.

"Tuỳ anh."

"Không."

- anh đáp ngay.

"Tuỳ em.

Em rảnh lúc nào?"

Cô mím môi, tim mềm như tan chảy

"Em... rảnh bất cứ khi nào."

Ánh mắt anh tối lại một chút theo cách đẹp đẽ và cuốn hút

"Vậy thì..."

Anh bước đến gần hơn một nhịp nhỏ.

"Đừng để anh chờ lâu."

Chiều hôm đó, họ đi với nhau đến tận khi đèn đường bật sáng.

Và suốt cả quãng đường về, cô không ngừng cảm nhận một điều:

Càng đi gần anh, càng khó thoát khỏi anh.

Nhưng cô lại không muốn thoát chút nào.
 
Ả Điên
Chương 6:Bí mật


Buổi tối hôm đó, cả hai đi dạo một vòng quanh khu phố.

Đèn đường vàng mềm, gió thổi nhẹ.

Cô cầm một cốc trà mật ong ấm nóng,còn anh thì đi sát bên, tay đút vào túi áo, từng bước như vô thức khớp theo nhịp chân của cô.

Cô nói nhiều hơn mọi hôm chuyện công việc, chuyện bạn bè, chuyện vì sao dạo này cô ngủ chập chờn.

Anh nghe rất chăm chú, gương mặt nghiêng về phía cô, đôi mắt như giữ lại từng chữ.

Một lúc sau, cô dừng lại trước cửa hàng bán hoa nhỏ ven đường.Nhìn

"Em thích hoa gì?"

- Anh hỏi, quay sang nhìn em

Em nhìn anh,giọng khẽ khàng

"Em thích hoa oải hương ."

Anh im lặng nửa giây, rồi mím môi như đang suy nghĩ điều gì.

Cô không nhận ra khoảnh khắc ấy có gì khác thường chỉ là ánh mắt anh trầm hơn một chút.

Họ đi thêm vài bước.

Bất ngờ anh hỏi

"Em có bao giờ nghĩ...

đôi khi chúng ta nhìn thấy một người rất tình cờ, nhưng lại không quên được họ không?"

Cô nghiêng đầu.

"Ý anh là-?"

"Là..."

- anh khẽ cười, nụ cười rất mềm nhưng không hoàn toàn vô hại

"Không phải lần đầu tiên anh gặp em là hôm bờ hồ."

Cô khựng lại.

Gió cũng khựng theo.

"Ý anh là sao?"

Anh quay sang nhìn cô.

Đôi mắt anh sáng dưới đèn đường, đẹp đến mức khiến tim cô mê mẩn, nhưng đồng thời... có gì đó khó đoán, như một bí mật đã được giữ quá lâu.

"Anh đã thấy em trước đó rồi.

Một vài lần."

Giọng anh thấp, chậm, như sợ làm cô giật mình.

"Ở quán café trong hẻm.

Và ở trạm xe buýt."

Cô tròn mắt.

Cô không nhớ gì.

"Nhưng... sao anh không lại gần?"

Anh cười nhẹ, cúi xuống nhìn đôi giày của mình

"Lúc đó anh không chắc.

Chỉ là cảm giác... mình muốn nhìn em thêm chút nữa.

Như thể nếu anh chạm vào, mọi thứ sẽ biến mất."

Cô cảm thấy lồng ngực mình co lại-vừa ấm, vừa lạ, vừa run.

"Vậy... hôm đó, anh... tìm em à?"

"Không."

- anh lắc đầu.

"Anh không biết em sẽ ở đó.

Nhưng anh... cảm thấy em sẽ xuất hiện.

Giống như... mỗi lần anh buộc bản thân quên đi, thì em lại vô tình đi ngang đời anh thêm một lần nữa."

Cô im lặng.

Anh bước một bước lại gần chỉ đủ để hơi thở của anh chạm nhẹ vào gò má cô.

"Anh xin lỗi nếu điều đó làm em sợ."

Ngón tay anh khẽ lướt qua cổ tay cô, chạm rất nhẹ, như sợ cô tan biến.

"Chỉ là... anh đã để ý em lâu hơn em nghĩ."

Cô nhìn vào mắt anh.

Không có sự dối trá.

Chỉ là... một loại tình cảm lặng lẽ, sâu hơn mức bình thường đủ để khiến tim cô run lên một nhịp thật dài.

"Không sao."

- cô nói khẽ.

"Chỉ là... bất ngờ thôi."

Anh cười.

Dịu dàng.

Nhưng phía sau nụ cười ấy... là thứ gì đó không dễ gọi tên.

Một sự lưu luyến.

Một chút ám ảnh ngọt ngào.

Và một kiểu quan tâm khiến người đối diện nhớ mãi không quên.

"Vậy thì tốt."

- anh thì thầm.

"Vì anh không muốn em biến mất thêm một lần nào nữa."

Câu nói ấy, gió thổi không kịp cuốn đi.

Nó bám lại trong tim cô ấm áp... mà cũng khiến sống lưng cô nổi một lớp da gà rất mỏng.
 
Ả Điên
Chương 7:Suy ngẫm


Khi trở về nhà, cô khóa cửa lại, treo túi xách lên móc và ngồi xuống mép giường.

Đáng lẽ cô phải vui buổi đi chơi hôm nay ngọt ngào, dễ chịu, và...

đáng nhớ theo cách rất riêng.

Nhưng câu nói của anh cứ lặp đi lặp lại trong đầu

"Anh đã thấy em vài lần trước đó rồi."

"Anh chỉ muốn... nhìn em thêm chút nữa."

"Anh không muốn em biến mất thêm một lần nào nữa."

Bình thường, những lời như vậy có thể khiến người ta đỏ mặt.

Nhưng bây giờ, khi chỉ còn lại một mình trong căn phòng yên tĩnh,cô thấy sống lưng mình lạnh lạnh.Cô cố gắng nhớ lại những lần đi ra ngoài gần đây những lần cảm giác như ai đó đang nhìn mình, nhưng cô cứ nghĩ do mình nhạy cảm quá.

Hóa ra... có thể không phải do tưởng tượng.

Cô chống tay lên trán.Một ký ức thoáng qua.

Lúc ngồi trong thư viện tuần trước, cô từng giật mình vì cảm giác có ánh mắt nào đó dừng lại quá lâu trên gáy mình.

Cô đã quay lại chẳng thấy ai cả.

Hay lần đi siêu thị tối muộn, trong khoảnh khắc soi gương ở khu hàng đồ gia dụng, cô thấy đằng sau mình hình như có bóng người đứng xem cô.

Cô xoay lại thì hàng lang trống không.

Cô tự trấn an mình

"Không... chắc chỉ là trùng hợp.

Trùng hợp thôi."

Nhưng ngay khi nghĩ vậy, lồng ngực cô siết lại.

Nếu anh đã để ý cô từ trước...

Nếu anh đã nhìn thấy cô nhiều lần đến vậy...

Thì những lần cô cảm thấy bị dõi theo liệu có liên quan...?

Cô đứng dậy, bước ra gần cửa sổ.

Khu phố im lìm.

Ánh đèn đường vàng mờ.

Gió thổi qua vài tán cây.

Không có gì bất thường.

Nhưng... tim cô đập mạnh hơn.

Cô khẽ kéo màn lại, rời cửa sổ, nhưng ngay khoảnh khắc xoay người đi, một cảm giác rất rõ rệt bỗng chạy dọc sống lưng

Cô đang bị nhìn.

Ai đó đang đứng đâu đó trong bóng tối... và nhìn thẳng vào lưng cô.

Cô nuốt khan.Hít một hơi dài.

Cảm giác này không phải lần đầu.Và không phải chỉ một hai lần.Cô bật tất cả đèn trong phòng lên.

Ánh sáng làm mọi thứ bớt đáng sợ hơn... một chút.

Cô ngồi xuống mép giường, ôm lấy đầu gối và thì thầm như muốn thuyết phục chính mình:

"Anh ấy không đáng sợ... anh ấy chỉ... quan tâm mình nhiều thôi.

Mình chỉ nghĩ quá."

Nhưng trái tim cô không nghe theo lời đó.

Nó cứ đập nhanh, như thể muốn nhắc cô rằng

có điều gì đó không hoàn toàn bình thường

về cách anh nhìn cô, nhớ cô, theo dõi cô, và "vô tình" gặp cô quá nhiều lần đến vậy.

Và rồi, không hiểu sao... cô lại mỉm cười nhẹ.

Vì xen lẫn trong nỗi sợ...

là một cảm giác khác.Rất mảnh.Rất nguy hiểm.

Cảm giác được khao khát đến mức khiến người khác không rời mắt nổi.

Một phần trong cô... thích điều đó.

Còn phần khác thì run rẩy, thảng thốt:

"Nếu vậy... anh ấy đã ở gần mình bao lâu rồi?"

Câu hỏi ấy chưa kịp có lời đáp, thì điện thoại cô sáng lên.

Tin nhắn từ anh:

"Về nhà an toàn chưa?

Đừng quên đóng cửa cẩn thận nhé.

Em hay quên mấy chốt cửa phía dưới."

Cô giật mình.

Cô không nhớ đã từng nói với anh về cái chốt cửa dưới bao giờ.Tay cô run nhẹ.Tim đậpnhanh hơn.Cảm giác bị theo dõi bỗng trở nên thật... thật đến mức da đầu cô tê lại.

Nhưng cùng lúc đó

một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi cô, bất chấp nỗi sợ đang lan dần.

Anh để ý đến mình thật kỹ.

Quá kỹ...
 
Ả Điên
Chương 8:Thú Nhận


Cả đêm đó cô ngủ không yên.

Không phải vì sợ mà vì một cảm giác nghẹt thở kỳ lạ cứ quẩn quanh trong lồng ngực phập phà phập phồng

Khao khát.

Háo hức.

Một chút rùng mình.

Và... mong đợi.

Cô nằm nghiêng, nhìn vào màn hình điện thoại đã tắt, nhớ đến tin nhắn cuối của anh:

"Em hay quên chốt cửa dưới."

Sao anh biết?

Anh đã đứng gần cửa nhà cô từ khi nào?

Thay vì hoảng sợ, cô lại thấy tim mình đập nhanh theo kiểu rất... nguy hiểm.

Như thể có một con thú nhỏ trong lòng cô đang tỉnh dậy, cựa quậy, nhe nanh cười, thì thầm

"Nếu anh dõi theo mình thật... vậy anh thuộc về mình rất lâu rồi."

Đêm trôi qua, không dài... mà cũng chẳng ngắn.Sáng hôm sau, cô tỉnh dậy với đôi mắt thâm nhẹ, nhưng bờ môi lại cong thành nụ cười ranh mãnh.

Buổi chiều hôm đó, anh đứng dưới chung cư, gọi cho cô

"Em xuống được không?

Anh muốn gặp em... một chút."

Giọng anh thấp, dịu... nhưng có gì đó như đang kìm lại.

Cô chạy xuống.

Anh đứng tựa vào tường, tay đút vào túi áo, gương mặt trầm hơn mọi hôm.

Khi thấy cô, đôi mắt anh sáng lên-nhưng là kiểu sáng quá mức, như một ngọn lửa đã cháy âm ỉ quá lâu, gặp gió là bùng mạnh.

"Có chuyện gì sao?"

- cô hỏi.

Anh im một lúc.

Rồi thì thầm

"Em... có sợ anh không?"

Cô nhìn anh.

Ánh mắt anh chạm vào mắt cô không vội vàng, nhưng sâu đến mức như đang kéo cô ngã xuống cùng anh.

"Vì chuyện anh theo dõi em à?" cô hỏi thẳng.

Anh khẽ cúi đầu.

"Anh đáng lẽ không nên nói.

Anh chỉ muốn nhớ em... không định làm em sợ.

Anh... xin lỗi."

Cô bước đến gần anh hơn một nửa bước.

Anh hơi ngẩng lên, nhưng vẫn không dám nhìn thẳng, như thể sợ thấy sự hoảng loạn trong mắt cô.

Nhưng khi cô nhẹ nhàng đưa tay chạm vào cằm anh, nâng mặt anh lên,

anh mới bất ngờ thấy không có chút sợ hãi nào trong mắt cô.

Chỉ có một thứ rất khác.

Một sự tăm tối mềm mại.

Một niềm thích thú tinh tế.

Một chút...

điên.

Cô nói chậm, giọng mềm như đường tan

"Em không sợ.

Thật ra... em nghĩ anh biết rồi.Em thích."

Anh hơi giật mình.

Đôi mắt vốn trầm ổn bỗng lay động mạnh.

"Em... thích?"

- anh nhắc lại, như không tin nổi vào tai mình.

Cô khẽ gật đầu.

Nụ cười của cô mỏng, cong, và ướm một màu cảm xúc rất nguy hiểm.

"Em thích cách anh nhìn em... lâu như vậy.

Thích cảm giác anh nhớ em đến mức không rời mắt được.Thích việc... em bước đi đâu, anh cũng muốn biết."

Anh nhìn cô như thể một mảnh tường trong tim anh vừa sụp đổ, để lộ ra thứ anh luôn cố kìm nén nỗi khao khát mãnh liệt muốn giữ cô bên mình, bằng mọi giá.

"Vậy..."

- anh nuốt nhẹ

"em không giận?

Không thấy anh...

điên?"

Cô bật cười.

Một tiếng cười nhỏ,nhưng mang theo một tầng tối rất mảnh, rất quyến rũ.

"Điên một chút thì sao?

Em cũng đâu hoàn toàn bình thường."

Anh thở mạnh một hơi như thể từ rất lâu rồi anh mới được phép thở thật sâu.

Rồi anh nắm lấy tay cô, siết nhẹ.

Không mạnh.

Nhưng không thể rút lại.

"Em không biết... anh đã phải cố gắng thế nào để không lại gần em."

Giọng anh run khẽ.

"Anh sợ làm em mất tự do.

Sợ khiến em ghét anh."

Cô áp sát hơn, đến mức hơi thở hai người chạm vào nhau.

"Em không ghét."

Cô thì thầm.

"Em chỉ tò mò...Những lần em cảm giác bị nhìn theo buổi tối... có phải đều là anh không?"

Anh nhìn cô một lúc lâu.

Rồi nụ cười của anh hiện ra chậm rãi,nhưng u tối như thể đang thú nhận tội lỗi ngọt ngào nhất đời mình.

"Ừ.

Là anh."

Anh đưa tay vuốt nhẹ sợi tóc bên má cô.

"Anh đã ở gần em... nhiều hơn em tưởng."

Cô rùng mình.

Không phải vì sợ mà vì chính suy nghĩ trong đầu mình

"Anh dõi theo mình lâu như vậy... nghĩa là anh không thể rời xa mình được nữa."

Và giữa khoảnh khắc cả hai đứng rất gần nhau, cô nghe tiếng mình thì thầm nhỏ đến mức chỉ anh nghe thấy:

"Anh cứ nhìn em đi...Đừng dừng lại nữa."

Đôi mắt anh tối sầm lại.

Một sự nhẫn nhịn lâu năm vừa bị bẻ gãy.

"Em không biết em vừa nói gì đâu..."

- anh khàn giọng.

Cô nhìn sâu vào anh.

"Em biết.Và em muốn như vậy."

Khoảnh khắc ấy, anh kéo cô vào lòng.Ôm chặt như muốn bóp nát xương thịt của cô.Nhưng cô không giãy ra.Ngược lại cô vòng tay qua cổ anh.

Siết lại.

Hai tâm hồn lệch lạc, ám ảnh, cô đơn quá lâu...

đã tìm thấy nhau.Và lần này không ai trong hai người muốn buông
 
Ả Điên
Chương 9:Sâu hơn


Không ai nói lời nào trong thang máy nhưng khoảng cách giữa hai người gần đến mức hơi thở như quấn vào nhau.

Khi cửa phòng cô khép lại sau lưng, anh vẫn đứng đó... không rời đi.Ánh đèn vàng hắt lên gương mặt anh, khiến đôi mắt anh càng tối, càng sâu, càng như kéo cô vào một vực thẳm rất ngọt.

"Em biết anh sẽ không đi mà."

Cô khẽ mỉm cười, tựa lưng vào cánh cửa.

Tim đập nhanh, nhưng không phải vì sợ.

Anh bước đến gần.Rất chậm.Như thể từng bước đều là để kiểm tra xem cô có lùi lại không.

Cô không lùi.

Anh đưa tay chạm nhẹ vào mặt cô, vuốt dọc theo xương hàm dịu dàng đến mức khiến cô rùng mình.

"Em khiến anh... mất tự chủ," anh nói khẽ.

Giọng anh trầm khàn như có một tia tăm tối ẩn bên dưới.

Cô nhìn thẳng vào mắt anh.

"Không cần kìm lại."

Đôi mắt anh bùng lên một tia nóng rực như lửa.

Anh áp trán mình vào trán cô.

"Em không biết anh muốn em đến mức nào đâu..."

Hơi thở anh phả lên môi cô, nóng, gấp, nhưng vẫn cố kiềm chế

"Thử nói xem."

- cô thì thầm.

Anh khẽ cười

"Từ lúc gặp em đêm mất điện, anh đã nghĩ...

nếu em cho anh lại gần, anh sẽ không rời em ra nữa."

Bàn tay anh trượt xuống cổ cô, dừng lại nơi nhịp đập.

Cô ngẩng cằm lên, hơi thở nghẹn lại.

Nhưng không phải vì sợ mà vì cảm giác bị anh nhìn như thể cô là thứ anh đã tìm thấy sau bao năm lạc mất.

"Anh nhìn em như... muốn nuốt em luôn vậy."

Cô cười.

"Vì đúng là anh muốn thế."

Anh thì thầm.

"Nhưng anh sẽ không làm gì khi em chưa cho phép."

Cô nhón chân lên, môi gần môi anh, chỉ cách vài milimet, đủ để anh cảm nhận hơi thở cô phả vào da mình.

"Em cho phép."

Anh không hôn ngay.

Không vồ vập.

Không mất kiểm soát.

Anh nắm lấy eo cô, kéo nhẹ cô lại sát mình hơn đủ để cơ thể hai người chạm vào nhau, nhưng vẫn để một tầng căng thẳng mỏng manh run rẩy giữa hai đôi môi.

"Anh muốn em nói rõ hơn."

Giọng anh trầm tới mức khiến tim cô như chùng xuống.

Cô vòng tay qua cổ anh, kéo anh xuống.

Hơi thở phả vào tai anh, mềm, ngọt, nhưng đầy cách mê hoặc

"Em muốn anh."

"Một cách... sâu."

"Và ám."

Câu đó vừa thoát ra khỏi môi, anh nắm lấy mặt cô, kéo sát cô vào mình.Nụ hôn của anh không ồn ào.Không vội vàng.Nhưng sâu.

Sâu đến mức khiến đầu gối cô mềm đi.

Anh hôn cô như thể đã chờ điều này quá lâu

một nụ hôn buộc gọn tất cả sự nhẫn nhịn, khao khát và chiếm hữu mà anh cố kiểm soát bấy lâu.

Cô bám vào áo anh, kéo anh xuống sâu hơn, môi quấn lấy môi.

Nụ hôn không còn mềm nữa.

Nó nóng.

Nó mạnh.

Nó mang theo lời thú nhận không thành tiếng

"Em thuộc về anh."

Anh tách môi ra trong một giây để thở, trán vẫn kề trán cô.

"Em nói lại đi."

Giọng anh khàn như lửa đốt.

"Nói... gì?"

Cô hỏi, dù biết rõ.

"Rằng em muốn anh."

Anh siết nhẹ eo cô, kéo cô sát vào mình hơn.

"Rằng em thích khi anh theo dõi em."

"Rằng em thích anh điên vì em."

Cô nhìn sâu vào đôi mắt đang đanh lại của anh

và thấy sự điên cuồng đẹp nhất trong đó.

"Em thích."

Cô thì thầm, giọng run nhưng đầy xác quyết.

"Thích anh nhìn.

Thích anh nhớ.

Thích anh giữ."

Cô cắn nhẹ môi anh.

"Thích anh ám em...

đến mức không rời được."

Anh thở hắt một hơi dài, mạnh như vừa mất kiểm soát trong tích tắc.

"Em..."

- anh kéo cô vào lòng, ôm chặt

"đừng bao giờ nói như vậy trừ khi em chuẩn bị để anh thật sự không rời em ra nữa."

Cô cười trong ngực anh.

"Thì em đã chuẩn bị rồi."

Cô ngẩng lên, nhìn anh, đôi mắt sáng lên một tia điên cuồng tinh tế tương xứng với phần tăm tối trong anh.

"Anh ám em bao lâu..."

Cô vuốt nhẹ ngực anh, giọng nhỏ ngọt ngào như mật rót

"Thì giờ... em sẽ ám anh lại bấy nhiêu."

Anh nhìn cô như một người đàn ông vừa tìm thấy thứ mình không dám hy vọng.

"Em không biết em vừa nói cái gì đâu."

Giọng anh trầm hẳn xuống.

Cô mỉm cười.

"Em biết.Và đó là điều em muốn."

Trong khoảnh khắc đó hai trái tim lệch lạc

không còn giữ gì nữa.

Không còn sợ nhau nữa.

Chỉ còn lại sự khao khát sâu, tối, đẹp, và nguy hiểm...Dành cho nhau
 
Ả Điên
Chương 10:Cô


Em từng nghĩ bản thân là kẻ đủ tỉnh táo để không khuỵu xuống trước bất kỳ người đàn ông nào.

Một ả đàn bà sống cùng bóng tối, quen với tiếng thở dài của chính mình.

Bỗng nhiên say mê triền miên một gã đàn ông ... toàn bộ thế giới trong em trở nên méo mó.

Sao em lại sa vào anh như một cơn nghiện bị bỏ đói quá lâu?

Sao chỉ một cái liếc mắt của anh cũng đủ khiến trái tim em đập lộn nhịp như thể sắp vỡ tung?

Em không còn biết đâu là yêu, đâu là điên, đâu là giới hạn của chính mình nữa.

Em yêu bằng cách muốn cắn sâu vào từng kẽ nứt của tâm hồn anh, muốn lột bỏ lớp vỏ bọc nơi anh và khóa nó lại để anh chỉ thuộc về mình em.Em không yêu anh theo cách bình thường của bao cặp đôi.Em ám ảnh, em dính, em quấn lấy anh

Ban đêm, em không ngủ được.

Nằm nghe tiếng trái tim mình đập như tiếng kim khí chạm vào nhau lạnh, sắc, nhưng lại run rẩy lạ thường.Em biết thứ bám đuổi em không phải là tình yêu.

Đó là một nỗi khao khát như một sợi dây vô hình siết chặt theo từng hơi thở.

Nỗi khao khát ấy đội lốt anh.

Có hương thơm

Có mùi da thịt anh.

Có hơi ấm anh.

Có sự trầm lặng khiến người ta phát điên chỉ vì muốn nghe anh nói thêm

Anh là vết nứt duy nhất mà em không muốn chữa.Là sự tàn phá khiến em vừa run rẩy vừa tự nguyện dang tay đón lấy.Em tưởng mình kiểm soát được mọi thứ.Nhưng chỉ cần anh nhìn em chỉ đúng một giây thôi mọi phần em cố giấu đều bị bóc trần.

Em mềm đi, tan chảy, rồi rơi vào anh như con cá sa lưới.Có lúc em muốn biến mất khỏi anh.Biến mất khỏi chính cơn ám ảnh ngọt ngào đang nuốt dần lý trí này.Nhưng càng chạy, em càng quay lại, càng quỳ gối trước những mảnh ký ức nhỏ xíu về anh.

Em tự hành mình bằng những khoảnh khắc đã qua và những điều em biết rằng sẽ không bao giờ chiếm được trọn vẹn.

Tình yêu của em...

nó không có cánh trắng, không dịu dàng.

Nó là một cái tổ chim quái dị được dệt từ nỗi sợ, sự thèm khát và chút điên dại ngấm tận xương.

Em yêu anh bằng sự run rẩy yếu ớt mà em ghét.Nhưng cũng yêu bằng cơn cuồng loạn mà chỉ có anh mới đánh thức.

Anh là hai cực đối lập

• Ánh sáng khiến em muốn trở thành người tốt hơn.

• Bóng tối khiến em muốn độc chiếm anh, giấu anh khỏi mọi ánh mắt khác.

Tình yêu của chúng ta... giống như một mê cung quái lạ.Chỗ thì rực sáng như mặt trời quét qua trái tim,chỗ thì tối đến mức chỉ còn tiếng bước chân mình vang lên trong đầu.

Và chính sự pha trộn đó khiến em nghiện anh đến khổ sở.

Anh là phần đẹp nhất của em.

Nhưng cũng là phần nguy hiểm nhất trong đầu em chỉ cần nghĩ đến việc mất anh thôi, em đủ hoảng loạn để không nhận ra bản thân nữa.

Trong ánh sáng, em yêu anh như một phép màu em không xứng có.

Trong bóng tối, em giữ anh như một báu vật cấm kỵ.

Và ở ở nơi giao thoa giữa hai miền đó...

em không biết mình đang yêu anh hay đang để cơn mê này trói cả hai lại, từng chút một, đến khi không ai còn đường thoát.

____________

Em là kẻ ích kỷ

Nhưng cũng lại yếu mềm
 
Ả Điên
Chương 11:Anh


Anh từng nghĩ mình là kẻ đứng ngoài tất cả.

Lạnh lùng, tỉnh táo, đủ lý trí để không để bất kỳ ai len vào cuộc đời quá xa.

Cho đến khi em xuất hiện thản nhiên, vô ý, nhưng lại khiến cả phần yên ổn nhất trong anh lung lay như một tòa nhà bị gió chạm vào đúng điểm yếu sụp đổ như nhà tranh

Anh không hiểu vì sao em lại trở thành nỗi ám ảnh của anh nhanh đến vậy.

Chỉ một cái nghiêng đầu, một câu nói thoáng qua, một lần em khẽ nhìn sang chỗ anh...

là đủ khiến trái tim anh lệch khỏi quỹ đạo an toàn vốn có.

Anh từng muốn giữ khoảng cách.

Nhưng càng cố, anh lại càng nhận ra khoảng cách chỉ làm nỗi nhớ em trở nên dữ hơn.

• Em đẹp theo kiểu nguy hiểm.

Không phải cái đẹp ai cũng nhìn ra, mà là cái đẹp làm người ta muốn lại gần dù biết chắc sẽ bị thương.Cái đẹp mà anh chẳng kịp phòng bị, chẳng kịp nén lại, chẳng kịp chạy trốn.

Anh biết em không bình thường.

Anh nhìn thấy rất rõ sự rạn vỡ tinh vi trong ánh mắt em, cái cách em cười như thể đang giấu cả một trận bão sau môi mình.

Nhưng chính điều đó lại cuốn anh vào sâu hơn.Em là loại người anh đáng lẽ phải tránh xa.Nhưng anh lại chỉ muốn lao tới ôm, giữ, chạm, khóa.Giữ cho em đừng biến mất,đừng đổi thay,đừng xa anh thêm dù chỉ một bước.

Có những đêm anh tự hỏi

"Liệu mình có đang yêu em, hay đang muốn sở hữu em?"

Và anh không tìm được câu trả lời.

Cả hai hòa lẫn, quấn vào nhau như làn khói mờ ảo,như bóng, như một cơn nghiện đê mê đến mức đáng sợ.

Em nói em ám ảnh anh?

Không đâu... em chỉ nói được một nửa thôi.

Anh cũng ám ảnh em.

Âm thầm hơn.

Lạnh hơn.

Sâu hơn.

Anh để ý tất cả những gì thuộc về em bước chân, giọng nói, ánh mắt khi em mệt, cả cách em thở khi đang cố che đi điều gì đó.

Và càng biết nhiều, anh càng muốn biết nhiều hơn nữa dù nó khiến anh vượt qua ranh giới an toàn của chính mình.

Có lúc anh đứng nhìn em từ xa,nghe em cười cùng người khác,và một cơn nhói lạnh chạy dọc sống lưng như thể ai đó vừa cắm dao vào anh.

Anh ghét cảm giác đó!

Nhưng cũng chính cơn đau đó khiến anh nhận ra

Em đã chiếm một phần trong anh mà anh không có cách nào lấy lại.

Anh không muốn em ngoan.

Không cần em hoàn hảo.

Chỉ cần em là của anh, theo đúng cách riêng của em cách điên, cách liều, cách làm người ta vừa yêu vừa run rẩy

Anh không cố trở thành ánh sáng với em.

Anh chỉ muốn trở thành người duy nhất mà em tìm đến khi bóng tối nuốt mất cả lý trí.

Người mà em không thể buông dù có muốn chạy.

Người khiến em mất kiểm soát...

Anh biết tình yêu giữa chúng ta méo mó.

Vặn vẹo.

Đầy vết xước.

Nhưng anh chưa bao giờ muốn sửa nó.

Vì anh thích cái kiểu yêu này kiểu yêu khiến người ta dốc hết ruột gan, sợ hãi,

nhưng vẫn lao vào như kẻ mù vì ánh sáng.

Và nếu điều đó là điên...

• Anh cam lòng điên cùng em.

• Đi sâu vào em đến mức không còn phân biệt được đâu là yêu, đâu là chiếm hữu.

• Đi đủ xa để nếu lỡ mất nhau, cả hai sẽ không còn là mình nữa.

Em là sai lầm yêu thích nhất của anh.

Và anh không có ý định buông tay.
 
Ả Điên
Chương 12:Góc Nhìn


Nơi hai trái tim cùng rơi, cùng giữ, cùng đau, cùng yêu

Có những ngày tình yêu của họ yên ả như hơi thở.

Nhẹ, ấm, hiền hòa đến mức tưởng như cả hai chỉ cần đưa tay là chạm được hạnh phúc.

Nhưng cũng có những ngày, chỉ một câu nói sai nhịp, một ánh mắt lệch ý, một im lặng quá dài...

cả hai lại chìm vào vực của nghi ngờ và đau đớn.

Cả anh và em đều giống nhau ở một điểm

quá nhạy cảm với yêu thương, và quá dễ tổn thương bởi chính người mình yêu nhất.

Khi cả hai cùng rơi xuống vực

Có những khoảnh khắc, cả hai đều nghĩ rằng đây là dấu hiệu kết thúc.

Rằng tình yêu này đã mệt mỏi đến mức chỉ còn rãnh nứt, im lặng, và giọt nước mắt nuốt vào trong.

Em từng ngồi co lại trong bóng tối, tự hỏi

"Có phải anh đã chán mình...?

Có phải mình đã yêu quá mức đến nghẹt thở...?"

Và anh, trong một góc khác, cũng ôm những suy nghĩ đầy gai:

"Em có đang dần xa anh?

Hay chính anh là người khiến em đau?"

Cả hai đều nghĩ đến việc buông tay.

Buông để đỡ đau hơn.

Buông để thôi dằn vặt nhau.

Buông để không ai còn phải gồng mình chống lại cơn sóng vô hình trong ngực.

Nhưng chính lúc tưởng như rơi rụng đó—cả hai lại nhớ nhau nhất.

Rồi hai bàn tay lại tìm nhau

Trong nỗi buồn của mỗi người, vẫn có một điều cố chấp tồn tại

Không thể sống thiếu đối phương.

Chỉ cần một tin nhắn ngập ngừng.

Một câu gọi khẽ tên nhau.

Một cái chạm nhẹ lên cổ tay.

Cả hai như thể được kéo ngược khỏi bờ vực.

Anh ôm em, như thể sợ em sẽ tan biến nếu anh buông.Em vùi đầu vào ngực anh, như thể đó là nơi duy nhất em có thể thở.Và rồi tất cả những cơn giận, những hiểu lầm, những tổn thương

—biến mất—

Chúng được xoa dịu bằng nụ hôn ấm, bàn tay siết chặt, và lời thì thầm run rẩy.

"Đừng rời xa anh."

"Em cũng vậy."

Không cần giải thích quá nhiều.

Không cần ai đúng ai sai.

Chỉ cần cảm xúc còn nguyên vẹn là đủ để hai người trở về bên nhau.

Thân mật – Hạnh phúc – Nhưng luôn có một vết cứa

Tình yêu của họ chưa bao giờ hiền lành.

Nó luôn mang theo chút đau đớn hòa lẫn ngọt ngào quấn quýt.

Khi họ gần nhau, thân mật, hòa vào nhau đến mức tưởng như không còn khoảng cách,

lại càng dễ nhận ra

Mỗi lần ôm đều là một lần sợ mất.

Mỗi lần hôn đều là một lời hứa không dám nói thành lời.Mỗi lần chạm đều là một lần gắn một vết thương mới.Họ yêu nhau theo kiểu dễ vỡ nhưng không thể dứt.

Kiểu yêu mà đôi khi chính hạnh phúc cũng có một đường lỡm sắc dưới đáy.

Và sự thật họ đều biết

Tình yêu này không phải hoa hồng.

Không phải ánh sáng trong trẻo.

Không phải bài thơ dịu dàng.

Tình yêu này là một lưỡi dao.

Sắc.

Đẹp.

Và nguy hiểm.

Nó có thể cắt rách lòng họ, làm họ nghi ngờ nhau, khiến họ đau đến kiệt sức...

nhưng cũng chính nó

cắt mọi rào cản, gọt bỏ cô đơn, và để lại những mảnh giây phút hạnh phúc sâu đến mức chỉ cần nghĩ lại cũng muốn khóc.

Tình yêu của họ—một con dao hai lưỡi.

Nếu buông tay sẽ đổ máu.

Nếu giữ chặt cũng sẽ rớm thương.

Nhưng dù đau, cả hai vẫn chọn nắm lấy.

Vì họ nhận ra

Thứ đau đớn này là thứ duy nhất có thể khiến họ sống thật với mình.

Và thứ hạnh phúc trong tình yêu này là thứ không ai khác trên đời có thể mang đến.

_______

Má=))) lấy đc acc vui quá viết truyện mạch 2 ngày xong
 
Back
Top Bottom