Cập nhật mới

Khác _Hồn người nơi ấy chớ quên- Lá Phong Rơi

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
170,233
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
406195011-256-k592279.jpg

_hồn Người Nơi Ấy Chớ Quên- Lá Phong Rơi
Tác giả: 12thang9
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tiểu thuyết ngôn tình kể về tình yêu thương không trọn vẹn bị chia cắt bởi chiến tranh, đoạn hồi tưởng dây dứt của Nga và sự thèm muốn được về bên nhau của đôi uyên ương
-Chưa chốt nhưng chắc là tôi sẽ để kết SE, không thể HE cho một thời kỳ mưa bom bão đạn không dứt được!

Kể hầu hết là về tuyến tình cảm của Dũng và Nga, tôi sẽ không lấn sâu và miêu tả quá nhiều về trận chiến đó, bời vì nó là một trận chiến lừng lẫy nam châu, trấn động địa cầu, tôi không quá hiểu rõ nên cũng không muốn miêu tả sai về trận chiến.



honnguoinoiaychoquen​
 
_Hồn Người Nơi Ấy Chớ Quên- Lá Phong Rơi
Chương 1


( Cốt truyện kể về khoảnh khắc chia ly của hai trái tim chưa thành hình và đoạn hồi tưởng dây dứt của Nga)

Trần Quang Dũng-Hồ Thị Nga

Thời điểm này, bom rơi đầy trời, mìn vùi lớp đất, còn có ai không chịu chôn lòng mình vào hư vô, hiến dân máu xương thịt ruột cho đất nước không?

Chẳng phải trong thâm tâm bất kì ai dù mới lớn hay trưởng thành, cũng đang chứa chang một mối tình vất vai chẳng thành.

Họ chỉ là muốn vào ngày tương phùng có thể nghe câu:

"Nhất Bái Thiên Địa

Nhị Bái Cao Đường

Phu Thê Giao Bái" Cùng nhau

Giống như vậy, ngay lúc ấy cũng đang có hai con tim loạn nhịp vì nhau, nguyện ước hẹn thề vì nhau.

Nhưng lại chẳng thể bên nhau vì tổ quốc.

•Chương 1

_13/3/1954

Ở gần một bờ ao nào đó:

Anh bắt buộc phải đi hả anh?-Một cô gái với khuôn mặt u uất cùng đôi mặt ươn ướt ngấn lệ đầy bi thương đang nắm lấy một bên vai gầy guộc của một chàng trai tầm tuổi đôi mươi.

Ừm, phải đi chứ em- chàng trai ấy không to, không cao, nhưng trên lưng lại vác cả tá bao đồ nhìn mà nặng trịch.

Khuôn mặt đen sạm yếu ớt, nhưng sâu thẳm trong đôi mặt lại chứa cả một lý tưởng sống không thể nào buông.

Nhưng...anh Dũng, không đi được không anh, lần này đi rồi không biết lần sau gặp lại là khi nà-

Nga!

Em tin anh mà đúng không, dù có ra sao anh cũng sẽ về, thân tàn ma dại cũng sẽ gặp lại được em!- Nắm lấy tay Nga, giọng Dũng khàng đặc nhưng lại mang cho người nghe một cảm giác không thể nào chắc chắn hơn.

Dũng-Trần Quang Dũng, 21 tuổi, ba mẹ làm quân nhân, mất trong một cuộc chiến khi anh còn 9 tuổi, bác anh thấy tội nên đã để anh vào một ngôi nhà làm kẻ hầu người ở, dù có cực nhọc nhưng vẫn có chỗ ăn chỗ ngủ.

Vì được lớn lên trong hoàn cảnh oái oăm như vậy nên hơn ai hết anh hiểu và thấm từng nỗi đâu mà chiến tranh mang lại, dù có đau tới đâu cũng không thể chấm dứt cuộc đời khi đất nước còn chưa thấy hoà bình.

Dũng từng nói với Nga rằng khi còn nhỏ ông nội anh đã từng nói với anh là:"hoà bình là khát vọng của toàn nhân loại..." với đôi mắt đầy ấp ước vọng.

Dũng tin nêu ta không ngừng bước đất nước sẽ không ngừng dành lấy chiến thắng, nên dù đã từng đâm đầu đến mất cả ngón áp út bên tay phải anh cũng chưa từng dừng lại.

Nga-Hồ Thị Nga, 19 tuổi, con gái út trong một gia đình khá giả của vùng, lớn lên dưới tình yêu thương tha thiết của cha mẹ và sự đùm bọc của người anh cả- Hồ Viết Hiếu, Em chưa từng phải đụng tay vào bất kì một công việc gì, việc duy nhất mà cha mẹ cho em làm là học và học.

Nên tuy em yếu ớt chân tay hay lẩn cẩn nhưng được cái đầu óc nhanh nhẹn, thông minh.

Cha mẹ em giữ em kĩ tới mức để người hầu canh chừng xuyên ngày xuyên đêm, lỡ em mà có ngã nhẹ, người bị phạt bị đánh chắc chắn là những kẻ hầu.

Y như rằng từ nhỏ tới trước khi gặp Dũng, Nga chưa biết chải sự đời là gì cả, rồi suốt thời gian dài đằng đẵng sống trong lòng chim được người ta chăm ấp, Nga cứ vô tư như đứa trẻ ngỡ là khung trời ngoài kia chỉ toàn bầu trời xanh biếc.

Tới khi gặp Dũng vào năm 8 tuổi và từ từ thân với anh hơn, em mới bị đời vã cho một cái thật rát làm em đau tới thấu sương.
 
_Hồn Người Nơi Ấy Chớ Quên- Lá Phong Rơi
Chương 2


Dũng!

Nghĩ kĩ đi anh, anh mà đi thì em phải đợi bao lâu đây...

Em đau, em xót chứ, nhưng có ngăn cản mãi cũng không được, đất nước cần anh ấy, tổ quốc cần anh ấy, anh ấy từ trước tới giờ cố gắng sống thêm từng ngày là để dâng mình cho tổ quốc mà.

Nga, tin anh, đánh xong trận này, về anh sẽ đường đường chính chính rước em về làm vợ!

Trời trưa nắng gắt, nhưng sao lòng ai lại ấm áp thế này...Ông trời có thấu được nỗi niềm sầu muộn của đôi uyên ương mới lớn kia không?

Hay rằng vừa mới chớp tắt ánh nắng gắt kia thì ông lại kéo về cả tá giông bão.

Nhưng ông hình như là không biết, anh và em yêu nhau nhẹ nhàng như lá chạm mặt nước, chứ không phải dồn dập như cơn sóng vỗ đâu mà còn cần thêm giông bão làm gì để đập tan mối duyên tình.

__________

Ngày đầu tiên gặp anh, em cũng chẳng nghĩ gì nhiều ngoài việc thấy anh bày hày, lem luốt và sẽ không bao giờ cho anh đụng vào người mình, mà chỉ là suy nghĩ chớp nhoáng thôi.

Thật ra thì có ai lại muốn cơ thể mình dính bẩn chứ?

Thằng nhóc này còi cọt vậy, có làm được cái chi không?

Dạ dạ được ạ, nhìn nó còi cọt vậy thôi chứ nó được việc lắm ạ!

Gì đây, mới sáng sớm mà trước hiên nhà ông Hội Đồng giàu có tiếng trong vùng ồn ào gì thế này?

Mà hình như trong đó có hai người lạ quá, nhưng chắc lại đến xin làm gia nhân đây, mà cái nhà đấy giàu thế, lẽ nào lại thiếu kẻ hầu người ở, ban ngày ban mặt đi xin xỏ thế này khác gì nước đổ đầu vịt?

Lại còn là một tên già cú đế và một thằng nhóc dắt mũi còn chưa sạch nữa.

Mà dù có làm được việc thì mới tầm tuổi này thì cho nó làm cái gì bây giờ- Ông hội đồng có chất giọng nghiêm nghị, có lẽ dù là bất kì ai khi đối diện với ông cũng sẽ cảm thấy một sự áp lực vô hình đang lãng vãng gần họ dù ông chẳng có bất kì ác ý nào.

Làm việc nhẹ thì lại không công bằng với những người khác, làm việc nặng thì người ngoài nhìn vào lại bảo ta đầy đoạ trẻ con...

Dạ dạ thưa ông, ông muốn cho nó làm gì cũng được ạ, nó khoẻ nó biết điều, chắc chắng sẽ làm tốt ạ!- vừa nói tên già kia một tay vái lạy một tay đẩy thằng nhóc ốm yếu kia lên trước một cách thô bạo.

Nè sao còn chưa nói gì đi, ông Hội Đồng mà không nhận mày là không còn chỗ nào nhận mày đâu con!- Tên già ghé sát tai thằng nhóc nói nhỏ nhất có thể, hối thằng nhóc làm theo lời gã bảo.

Bụp!-

Dạ thưa ông tuy con tuổi nhỏ, nhưng con khoẻ lắm ạ, con cái gì cũng làm được, xin ông cho con vào làm đi mà ông, việc nặng việc nhẹ gì cũng chịu ạ, tía má con mới mất...ông mà không nhận con nữa thì con không biết sống sao đâu ạ!- Thằng nhóc này không biết bị ai đánh ở đâu mà lại tự đập thẳng đầu xuống nền đất giá buốt, chắc nó đã nghĩ xa hơn rằng nếu ông Hội Đồng không cho nó vào làm thật thì chắc bác nó sẽ bỏ nó ở một cái xỏ xỉnh nào đó rồi để nó chết ngắt từ từ chăng?

'Aa chắc đau lắm, tiếng lớn vậy mà'- Có một đứa bé từ đầu đã núp sau cánh cửa chứng kiến hết sự việc nãy giờ, em thấy cha mình hiền như vậy kiểu gì cũng cho vào làm, mà chưa từng nghĩ đến việc thằng nhóc đó lại làm ra hành động nguy hiểm như thế, không biết nền gạch hoa nhà em có sao không nữa.

Chà chà, đau đấy nhóc ạ, mau đứng lên đi- Ông Hội Đồng phải nhăn mày khi thấy cảnh đó, phải vội làm sao cho nó đứng lên không lỡ kẻ nào tâm ác nhìn vào lại bảo ông hành hạ đứa nhỏ thì mất trắng.

Dạ con không dám đâu, ông không nhận con thì mai sau con còn phải khổ hơn khi quỳ dưới chân ông thế này- Cứ cứng đầu cứng cổ thế này, nhóc đó nó có biết được con ông Hội Đồng chú ý đến rồi hay không?

'Nó mà như vậy, lỡ ông thấy chướn mắt quá cho người đem chặt đầu nó thì sao, không được!' Tên già là bác nó sợ kinh hồn ra, muốn vội vội vàng vàng mà kéo nó đứng lên thì...

Khakhakha, được được, ta nhận ta nhận, giờ ngươi đứng dậy đi không lại có người đi soi mói ta nữa- Ông Hội Đồng ngồi trên ghế vừa cười vừa một tay nhấp một ngụm trà.

Lúc này thì mặt hai cháu bác không ngờ rồi, tưởng mình còn làm phật ý ai dè lại làm ông lớn cười một phen!

Thằng này bao nhiêu tuổi rồi?

Dạ, con vừa 10 tuổi

Vừa tròn à, thế cũng sấp sĩ bằng con gái ta rồi, thôi thì cứ từ từ để hai đứa chơi chung, giờ thì thằng Thanh!

Dạ, ông gọi con

Đem thằng nhỏ ra sau nhà sức thuốc cho nó, trán nó đỏ ửng cả lên rồi, nhanh nhanh để ta còn hỏi thăm bác nó- Ông xua tay, ngụ ý nhanh lên, thế mà lại có dám cắt ngang.

Thưa tía!

Để con làm cho ạ, để con sức thuốc cho anh ấy- Á à không ai mượn mà lại dám ló đầu ra, mấy kẻ hầu ở sau lưng cô nãy giờ thấy cô phóng ra mà hết hồn nhưng có làm được gì đâu...

Nga!

Con ở đây hồi nào vậy, mấy đứa kia ông cho mấy người trông chừng con gái ông vậy đó hả?!

Thế này thì toi rồi, lại đúng là chủ làm tớ chịu mà...

Tía, không liên quan tới bọn nó, cho con sức thuốc cho anh ấy, mau lên đi cha!

Trứng mà đòi khôn hơn vịt à con bé này- À ha, anh Hiếu của em nãy giờ ngồi kế bên cha mà em không để ý

Đó giờ có làm mấy cái việc này đâu mà giờ đòi làm?- Hiếu tay cằm quạt chỉa chỉa vào trán em, miệng còn cười khà khà, coi có tức không.

Hai im đi, hai thì biết cái gì chứ, em biết làm mà!- Nga nhỏ người nhưng sao lòng tự trọng to quá, còn ráng quơ hai cái tay bé xíu để đánh lại ông anh nữa chứ

Thôi!

Hai cái đứa này nhà có khách mà còn giỡn được à?

Em nó nói nó biết làm thì cứ cho nó làm đi.

Còn Nga dắt thằng này xuống sau nhà đi con.

Dạ thưa tía!- Nghe được câu đồng ý của cha là em liền dắt tay thằng nhóc đó chạy đi liền

Còn thằng nhóc kia thì từ lúc mà em phi vào là đã đơ hết người rồi đằng này em còn nắm tay dắt nó chạy đi nữa chứ.

Ông Hội Đồng và bác nó còn có nói gì thêm thì nó còn hơi tâm để ý đâu, cứ dán mắt vào đôi tay bé xíu cằm tay nó thôi.

___

Nè!

NÈ!

À hả?

Anh lớn tuổi hơn tui mà sao anh nhìn khờ quá dị- Nga ngây ngô hỏi tay còn chọt chọt vào cái trán đỏ ao của nó

A, đau-Thằng nhỏ đau lắm mà có giám than lớn đâu, ai biểu tự làm thì tự chịu...

Ơ cô ba Nga ơi, để tụi con làm cho ạ- Mấy đứa người làm kia chắc cũng sợ lắm, thấy Nga mạnh bạo thế này thì cái trán của nó có còn đỏ không hay nặng thêm.

Không, không cần tui tự làm được, cần chi mấy người- Láo toét thế này thì đúng là Nga nhà Hội Đồng rồi còn đâu!

Mà nãy giờ nói quá chừng tui còn chưa biết tên của anh, tui 8 tuổi tên Nga, còn anh?

Anh thì sao, tên gì?- Nga nghiêng đầu chớp chớp đôi mắt phượng hỏi...

Ờm tôi...tôi tên là Dũng

...
 
Back
Top Bottom