Cập nhật mới

Khác _c o n t i n u e_

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
214597230-256-k413036.jpg

_c O N T I N U E_
Tác giả: somin_10s
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Vmin-Kookmin(H)

"Nếu em chọn bước tiếp, em sống.

Còn nếu dừng chân, tính mạng em chưa chắc đã được an toàn."

-------------------------------------
-"Tôi yêu em, tại sao em lại yêu một con quỷ như hắn ta chứ?"

-----------------------------------------
-"Em yêu tôi?

Xin lỗi, em chỉ là con cờ và món đồ chơi quý giá trong cuộc đời của tôi thôi."

----------------------------------------
-"Một khi đã tham gia vào cuộc chơi, em không có quyền dừng lại."

-----------------------------------------
_End trailer Continue_

Threesome-Vkookmin

Type:H, Sủng,đammei,xã hội đen:3....

Hắn-Kim Taehyung
Cậu-Park Jimin
Anh-Jeon Jungkook
Y-Min Yoongi
Cùng một số nhân vật khác.

-----------------------------------
Nghe nhạc để có những trải nghiệm siêu chill cùng truyện:3

-Không lấy ý tưởng, chuyển ver vân vân....

-Truyện hông thơm mùi nhang nên mong các bạn đọc nhớ vote nhé333
-Các cậu chính là động lực để tớ viết truyện.



yoonmin​
 
_C O N T I N U E_
1.Cảnh báo


Cậu sinh ra trong một gia đình nghèo khó.

Cha bỏ cậu khi mới sinh ra, mẹ cậu vì thương con trai nên lấy một người chồng mới.

Cậu và mẹ sống cùng cha dượng một thời gian thì mẹ cậu qua đời không rõ lý do, để lại cậu đơn độc một mình cùng với người cha dượng độc ác.

Jimin sinh ra vốn đã mang vẻ đẹp thiên thần, ai nhìn vào chắc chắn đều rất thích.

Cha dượng của cậu không ngoại trừ.

Ông ta luôn giở trò đồi bại với cậu.

Chỉ cần làm trái ý, lập tức cậu sẽ bị đánh đập hoặc bị ông ta làm tới rỉ máu.

Tại sao cậu không bỏ trốn?

Đơn giản thôi, vì cậu luôn bị nhốt trong căn phòng ngủ lạnh lẽo và nồng nặc mùi tinh dịch của ông ta.

Cả ngày cùng lắm chỉ được uống ngụm nước và uống chút nước cháo.

Ông ta bên ngoài rất vui tính, luôn giúp hàng xóm láng giềng.

Từ khi mẹ cậu mất, hàng xóm không ai thấy cậu ra khỏi nhà, họ cho rằng cậu đang sốc vì mất đi máu mủ ruột thịt cuối cùng nên cũng không để ý.

-" Này sắp tới ngày thanh trừng* rồi, mọi người mau trốn đi là vừa."

Một bà lão đang bê đống hoa quả lại gần chợ.

-"Ông Han( tên cha dượng Jimin) hai cha con ông có định đi đâu không?"

Bà hàng xóm bước đến hỏi han.

-"Jimin đang sốc tinh thần, sợ thằng bé không theo..."

Ông ta nói với giọng điều buồn bã, gương mặt cúi ngầm xuống giả vờ khóc.

-" Thằng bé không theo thì ông bế nó đi, cả hai cùng bỏ trốn."

-"Dù gì không phải máu mủ ruột thịt, đem nó theo làm gì.

Để nó chết đi cho xong, nó sống cũng chẳng có tác dụng gì cả.

Thân mình cứ lo trước đi, ông Han ạ."

Ông lão bán cá gần đó nói.

-"Sao ông có thể ác thế chứ, dù gì nó cũng là...."

-"Không sao, việc gia đình tôi tự giải quyết, mọi người không cần lo."

Bà lão kia chưa kịp nói thì bị ông ta ngăn lại.

Ông đứng dậy và rời đi, trở về nhà của mình.

-"Sắp tới tao có việc bận phải đi cùng hàng xóm, mày ở nhà phải canh mấy mảnh ruộng, nếu tao về mà ruộng mất thì mày chết."

Ông ta hừ lạnh một tiếng, lấy quần áo bỏ vào vali.

-"Cha đi bao nhiêu hôm ạ?"

Cậu sợ sệt hỏi.

-"Tao đi bao nhiêu hôm kệ tao, nhiệm vụ của mày chỉ là trông chừng mảnh ruộng và nhà.

Nhớ chưa?"

Ông ta đá cậu rõ mạnh rồi trừng mắt nhìn.

-"Vâng... chắc chắn... sẽ.."

Cậu sợ hãi, lúng túng không dám ngẩng đầu lên.

-----------------------------------

*Thanh trừng* sẽ diễn ra từ 7:00 tối ngày 21/3 đến 7:00 sáng ngày 22/3, trong đó tất cả các hoạt động phạm pháp bao gồm cả giết người đều hợp pháp.

Trước khi bắt đầu, hệ thống phát thanh khẩn cấp sẽ được vang lên, trên TV sẽ đếm ngược 12h đồng hồ, tất cả các hoạt động, dịch vụ đều ở trạng thái đóng băng.

Cá nhân hay tập thể nào vi phạm đều sẽ bị treo cổ công khai nếu làm trái với các điều khoản của ngày thanh trừng.
 
_C O N T I N U E_
2. Một mình


Nói xong, ông ta gấp rút lấy vali lên theo chiếc xe taxi đỗ trước cửa từ bao giờ.Ông ta đi rồi, bây giờ cậu sẽ được tự do.

Dù chỉ là một chút thôi cũng thật hạnh phúc.

Cậu đứng dậy, việc đầu tiên cậu muốn làm là phải rửa sạch những vết tinh dịch bẩn thỉu của lão già kia, sau đó thì sẽ kiếm chút gì để bỏ vào bụng và thực hiện kế hoạch bỏ trốn khỏi nơi đáng sợ này.

Đã mấy ngày không ăn gì, thân thể lại còn yếu, phía dưới còn bị ông ta làm đến rỉ máu nên cậu gần như không thể đi bình thường được, vài bước là ngã.

Tắm xong cậu bước đến nhà bếp, nơi đây đầy những mùi hôi thối của thịt để lâu, có vương chút máu trên bếp và chạn bát, chỉ cần đứng từ xa cũng ngửi được mùi kinh tởm và buồn nôn này.

Để ý kĩ cậu mới thấy, đó là phần nội tạng cùng những ngón tay vương vãi đầy trên đấy.

Cậu đứng từ xa nhìn cũng đủ phát khiếp, sợ hãi tụt cùng.

Đến khi cậu thấy một ngón tay trên đó có đeo chiếc nhẫn.

Đúng vậy, là mẹ cậu.

Ông ta đã giết mẹ cậu.

Sự sợ hãi lúc này được thay bởi sự đau đớn và xót xa tụt cùng.

Ông ta giết mẹ cậu, vì cái gì?

Vì cơ thể cậu?

Cậu khóc, khóc rất nhiều Cậu mệt mỏi và đau khổ ngồi lên chiếc ghế gỗ cũ kĩ mà ngày xưa mẹ cậu hay ngồi.

Cậu nhớ mẹ, rất nhớ mẹ.

Nhớ những bữa cơm mẹ nấu, những tiếng ru à ơi,... mải suy nghĩ cậu cũng vì thế mà ngủ thiếp đi.

Cậu ngủ đến lúc trời tối mới tỉnh.

Bình thường giờ này sẽ có tiếng cãi nhau của hai bác hàng xóm nhà bên, tiếng hát karaoke của mấy bà cô.

Nhưng hôm nay tất cả đều bị bao phủ bởi sự im lặng đáng kinh ngạc.

Nhà nào cũng tối đen, không ai mở điện cả.

Cậu tò mò ngó đầu qua cửa sổ, thấy có thằng bé SukHoon nhà bên đang nhanh chóng để đồ chơi lên chiếc ô tô của gia đình.

-"Tối rồi mà mọi người còn đi đâu vậy?"

Cậu vui vẻ gọi lớn.

-"Anh Jimin, mau trốn đi.

Hôm nay là ngày thanh trừng."

Nhóc con nói không quá lớn, vừa đủ nghe.

Vừa nói vừa nhìn cậu với vẻ mặt kinh hoàng, lo lắng và sợ hãi tột cùng.

"Gì vậy chứ?

Ngày thanh trừng?

Tại sao lại đến nhanh vậy?

Bảo sao ông ta lại sợ hãi bỏ trốn, khu phố hôm nay lại im ắng như vậy.

" Jimin sợ hãi ngồi bệt xuống đất, gương mặt tái mét, tay chân run lên.
 
_C O N T I N U E_
3. Giúp đỡ


Bây giờ cậu phải làm gì?

Chờ chết sao?

Không được, cậu phải sống để báo thù cho mẹ.

Bình thường những năm trước, gia đình cậu sẽ làm gì vào lúc này?

Đúng vậy, phải đóng cửa, tắt hết đèn và trốn vào nơi sâu và khó để tìm nhất trong nhà, ngồi và cầu nguyện.

Nhanh chóng, cậu đứng dậy và khoá hết cửa lại, tắt đèn và chạy vào phòng ngủ, trốn vào trong chiếc tủ quần áo, trên tay thủ sẵn một con dao và một chiếc đồng hồ.

Chỉ cần đến 7h sáng, mọi chuyện sẽ kết thúc.

Bất chợt cậu nghe thấy còi cảnh báo đúng 7h, ngày thanh trừng xem ra bắt đầu rồi.

Xa xa cách đó mấy nghìn mét cũng có thể nghe thấy tiếng súng nổ vang trời xen lẫn là tiếng hét kinh hoàng của những nạn nhân xấu số.

Tiếng xe và tiếng súng của những tên phạm nhân ngày càng gần.

Chúng cười nói vui vẻ và nổ súng vang khắp nơi.

Cậu sợ hãi nhắm chặt đôi mắt lại và cậu nguyện, trên tay cầm chắc con dao.

Ngay sau đó, cậu nghe thấy tiếng phá cửa...rất gần.Chúng đã đến nhà cậu,điên loạn xả súng và cười nói, chế diễu.

-"Mau,lục toàn bộ căn nhà."

Một tên có lẽ cầm đầu cười nói.

Bất chợt,cậu thấy có tiếng bước chân lên trên phòng,nhịp tim đập ngày càng nhanh, đồng tử cũng vì thế mà mở to,gương mặt cậu ướt đẫm mồ hôi nhưng trên tay vẫn cầm chắc con dao.Rồi có tiếng mở cửa, tiếng bước chân ngày càng gần.

Một tên đã lên đến đây, tên đấy ngay lập tức mở tung cánh cửa tủ.

Rất nhanh chóng cậu lao ra đâm thẳng vào tay tên kia.

Rồi tên đấy vòng tay qua người cậu,lấy tay còn lại bịp miệng.

-"Ta cho ngươi một con đường sống.

Mau chạy về phía đông bắc và chạy thẳng đến chân cầu, ở đấy ngươi sẽ an toàn.Nhanh lên,ta đang cứu ngươi đấy, nếu chậm chễ, ngươi lập tức bị bọn bên dưới kia xả súng đến chết.

Nhanh lên, chạy đi.

Nhưng nhớ tên ta-Yoongi" Tên này bỏ tay qua người cậu và đẩy cậu về phía cửa sổ.

Cậu trèo xuống và chạy thục mạng.

Nhà cậu không phải nhà hai tầng, chỉ là tầng một có chiều dài lớn nên xây thêm một lầu nữa.

Sự sợ hãi lẫn kinh hoàng vẫn trong cậu nhưng cũng giảm đi một chút.

Đường phố lúc này cũng vắng hơn,vì mọi người bỏ trốn rồi còn đâu, tất cả tên tội phạm đang tập trung ở nhà cậu.

Cậu chợt chạy chậm hơn,suy nghĩ vì sao tên kia lại giúp mình?

Hay cậu đang đi vào một cái bẫy nguy hiểm hơn?
 
_C O N T I N U E_
4. Có được gọi là cứu sống?


Cậu chợt chạy chậm hơn,suy nghĩ vì sao tên kia lại giúp mình?

Hay cậu đang đi vào một cái bẫy nguy hiểm hơn.

Cậu liền đổi hướng chạy về hướng đông tây, vì ở gần đó cũng có đồn cảnh sát nên cậu cũng yên tâm hơn.

Đến nơi, cậu đóng cửa và gục xuống trước quầy tiếp tân ở đó. *Đùng* cậu nghe thấy tiếng nổ súng bên ngoài liền hoảng sợ chạy sâu vào trong phòng trực.

Vừa mở cửa cậu liền thấy một đống xác chết của cảnh sát đang trồng lên nhau,bên cạnh đó là một vài xác chết của người dân.

Xung quanh rất nhiều tên áo đen đang cầm súng chĩa vào cậu, phía trên là hai người đàn ông mặc vest rất điềm đạm thưởng thức ly rượu vang đỏ trên tay.

Đến tận cùng của tuyệt vọng, cậu quỳ xuống, nước mắt từ lúc nào đã lăn dài trên má.

Đáng nhẽ cậu nên nghe lời tên vừa nãy, nên chạy về hướng đông bắc thì có lẽ bây giờ cậu đã an toàn.

Tất cả sự chú ý đang tập chung vào cậu, mấy tên áo đen chĩa sũng vào cậu,trên tay đã lên đạn.

-"Tên đầu tiên đến nộp mạng."

Một tên tay sai hét lên rồi bắn viên đạn vào cậu.Viên đạn tưởng chừng như đã đến chỗ cậu nhưng bất ngờ lại bị lệch hướng vì viên đạn bắn ngang qua đó.

-"Thiếu gia..."

Tên này sợ hãi,mấy tên kia cũng biết điều liền thu súng lại.

-" Tại sao lại phải giết sớm như vậy, phải chơi một lúc chứ?"

Một tên ngồi trên kia lên tiếng.

-"Đúng vậy, với gương mặt này... phải chơi một lúc."

Tên còn lại đến và nâng cằm cậu lên, cười gian, mắt nhìn thẳng cậu.

Hai con mắt đối nhau, tên kia có thể cảm nhận rõ sự sợ hãi và kinh hoàng qua ánh mắt Jimin.

Cậu cũng như thấy được con mắt đầy ham muốn của tên này, trên môi hắn nở rõ nụ cười ngày càng gian xảo.

-"Các ngươi mau gọi mọi người đến khu khác đi.

Khu này hết người rồi."

Tên kia hất tay đuổi chúng đi, bước đến chỗ cậu, vỗ vai người anh em của mình.

-"Định làm ở đây sao?"

-"Ở đây đâu vui, về nhà thôi nào!"

Tên đang ngồi trước mặt cậu đứng dậy, hai tay bế cậu choàng qua vai, tiện tay vỗ vào cặp mông tròn trịa của cậu.

-----------------------

Tớ sẽ gọi hai thiếu gia này là tên này và tên kia nhé.

Sau này sẽ tiết lộ danh tính riêng.
 
_C O N T I N U E_
5.🔞


Về đến nhà, tên này liền bế cậu như vừa nãy lên thẳng trên phòng, tên kia bình tĩnh chạy vào phòng nọ lấy gì đấy.

-"Xem nào, gương mặt này....

Em thích chơi kiểu gì?"

Tên này thả cậu vào giường Kingsize, nằm bên cạnh vuốt ve gương mặt của cậu.

-"..."

Cậu im lặng, hai mắt nhắm chặt.

-"Em không biết nói sao?"

Tên này đưa tay xuống cổ cậu, vuốt ve chỗ yết hầu.

-"..."

-" Nếu em không nói, qua đêm nay em lập tức chết."

Tên này nắm cằm cậu, ép mặt cậu nhìn thẳng mặt mình.

-"giết..tôi đi."

Cậu nhỏ nhẹ nói một tiếng, đôi mắt hờ mở để lộ ánh mắt thoáng buồn, nước mắt cứ thế lăn dài.

-"Thích chết đến vậy sao?"

Tên này để ý đến ánh mắt cậu, nhỏ nhẹ hỏi, đôi tay vòng qua người cậu.

-"Chẳng còn lý do để tôi sống."

Cậu lí nhí nói.

Tên này ghét nhất ai đó nói quá bé nhưng đối với cậu có vẻ lại ôn nhu hơn thì phải.

-"

Sau này thì có rồi đấy."

Tên kia cầm theo một túi nilon bước vào.

-"Em trai, định chơi trước sao?"

Tên kia nằm xuống bên còn lại của cậu, để túi bóng sang một bên, để tay qua người cậu nắm lấy bàn tay của tên kia.

-"Anh định chơi Sm sao?"

Tên này ngó đầu lên nhìn tên kia.

-"Dù gì hôm nay cũng là ngày thanh trừng, chơi vui một chút."

Tên kia đưa tay lên tóc cậu vuốt ve.

-"Vui thôi, đừng vui quá."

Tên này đẩy cậu gần về phía mình hơn.

-"Làm gì thì làm trước tiên cũng phải kích thích chứ nhỉ,em trai?"

Tên kia đưa mắt nhìn tên này như muốn hắn ra ngoài lấy đồ.

Tên này nhanh chóng mở cửa bước ra,trong phòng lúc này chỉ còn cậu và tên kia.

Hắn ôm cậu vào ngực mình, môi hôn lên mái tóc nâu hạt dẻ đang hơi bết vì mồ hôi.

-"Bé con, em có vẻ buồn nhỉ?"

-"Giết..tôi đi."

Cậu lí nhí lập lại câu nói này.

-"Xin lỗi nhưng mong ước của em không được thực hiện rồi."

Tên kia để mặt mình đối mặt với cậu, môi đã hôn cậu từ lúc nào.

-"Đêm nay sẽ là một đêm đáng nhớ của em."

Tên kia cắn mút đôi môi, chiếc lưỡi thuần thục tiến sâu vào trong mà khám phá.
 
_C O N T I N U E_
6.🔞


-"Đêm nay sẽ là một đêm đáng nhớ của em."

Tên kia cắn mút đôi môi, chiếc lưỡi thuần thục tiến sâu vào trong mà khám phá.

-"Kích thích trước đã nhỉ?"

Tên này đã vào từ lúc nào, trên tay cầm theo một cốc nước lọc hơi đục một chút.[ yên tâm không phải nước bẩn:>]

Tên kia ngồi dậy, cầm cốc nước uống một ngụm rõ nhiều, sau đó quay sang hôn cậu, truyền hết tất cả những phần nước nãy đã uống vào mồm cậu.

Hành động này khiến cậu bất ngờ, mắt mở lớn, sau đó bị sặc nước.

Thấy cậu chuẩn bị nhè ra, tên kia lấy tay bịt miệng cậu lại, tay còn lại vuốt sống lưng cậu.

Thấy cậu nuốt lại rồi, tên này lại thực hiện lại hành động vừa nãy của anh trai mình, hôn cậu và truyền hết nước cho cậu, nhưng xem ra lần này cậu đã không bị sặc như lần trước.

Cả hai đặt cậu nằm xuống giường, rồi thản nhiên đến chiếc ghế sofa gần đó, ngồi và nhâm nhi ly rượu vang.

Hành động của hai tên này khiến cậu hơi bất ngờ và nghi ngờ.

Không phải bọn chúng định quan hệ với cậu sao?

Sao lại ra uống rượu?

Sao lại thả cậu ra?

Hay chúng lại giăng bẫy?

Cậu nằm suy nghĩ đầy khó hiểu được một hồi thì cơ thể nóng ran, cả người khó chịu mà vặn vẹo.

Hành động của cậu ngay lập tức lọt vào tầm mắt của hai người kia.

Chúng cười gian một cái rồi tiếp tục nhâm nhi ly rượu.

Cậu càng ngày càng thấy nóng, cơ thể ngày càng khó chịu, phía dưới cũng đã bắt đầu có phản ứng.

-"Hai anh cho tôi uống cái gì?"

Cậu ngồi dậy, nhìn hai tên trước mặt, giọng nói cũng rõ ràng hơn.

-"Nói được sao, anh còn tưởng em không biết nói."

Tên kia trêu ghẹo.

-" Em thấy khó chịu sao?"

Tên này hỏi han.

-"Rốt cuộc hai anh cho tôi uống cái gì?"

Cậu gằn giọng.

-"Chút xuân dược cho cuộc làm tình đêm nay thêm vui, em không thích sao?"

Tên kia cười lớn.

-" Anh..."

-"Không chỉ có xuân dược đâu, mà còn có rất nhiều món quà khác."

Tên này cười gian, trên tay lắc lắc ly rượu, ánh mắt hướng ra cái túi bóng bên cạnh cậu.

-"Nếu em thắc mắc có thể mở nó ra."

-"Còn nếu em khó chịu, nó rất hữu ích cho em đấy."

Cả hai tên cười lớn nhìn cậu, giọng điệu đầy trêu ghẹo.

Cậu thắc mắc liền mở nó ra.

Vâng, thật bất ngờ, trong đấy là s**toy, cùng rất nhiều dụng cụ để chơi Sm. [Quà gặp mặt thật độc đáo:v]

-"Giúp tôi... tôi đang... rất.. nóng."

Jimin đưa tay cởi cúc áo của mình, giọng nói có chút nặng nhọc.

-"Không phải anh đã nói những thứ bên cạnh có thể giúp em sao?"

Tên kia chỉ tay vào cái túi.

-"Làm ơn..."

Jimin cởi gần hết cúc áo bất chợt dừng lại , trên người mồ hôi ra càng nhiều khiến người ta như có thể nhìn thấy rõ thứ thoắt ẩn thoắt hiện trong cậu.

Hai người đàn ông trước mặt thấy vậy phía dưới liền có phản ứng, bộ dạng của cậu bây giờ rất câu dẫn.

-"Làm...

ơn.. giúp tôi."

Jimin thở ngày càng khó khăn, qua lớp quần có thể thấy thứ đang cương lên.

-"Tự khuếch trương trước đi."

Tên này vẫn bình tĩnh nói .

Cậu khó hiểu nhìn hai người, vừa nói cái gì vậy chứ?

Khuếch trương?

-"Không hiểu sao?

Tự thủ dâm đi."

Tên kia mất bình tĩnh.
 
_C O N T I N U E_
7🔞


-"Hai tên khốn..."

Cậu kêu lên trong sự tuyệt vọng và có chút dâm dục.

-"Cứ chửi chúng tôi đi,không giúp gì được cho em đâu."

Tên kia cười giễu cợt.

Bất chợt cậu đứng dậy, loạng choạng bước đến chỗ tên này, ngồi lên người hắn ta, môi chạm môi trong sự gỡ ngàng của cả hai.

Tên này thấy cậu chủ động liền lấy tay ôm cái eo nhỏ của cậu, đưa lưỡi tiến sâu vào trong khoang miệng ngọt ngào của cậu, cả hai dây dưa chưa được lâu tên kia liền lấy tay gỡ cậu ra, đẩy xuống đất.

-"Tôi muốn em thủ dâm trước khi động vào người chúng tôi."

Tên kia gằn giọng nhìn cậu.

-"Làm ơn..."

Giọng nói cậu ngày càng yếu ớt, cậu quỳ xuống trước mặt hai người.

-"Mèo con, em đang kéo dài thời gian đấy, làm vậy thuốc sẽ dễ phát tán hơn và chúng tôi cũng sẽ không giúp đâu.

Tốt hơn hết hãy nghe lời đi."

Tên này nhìn cậu có chút đáng thương nhưng vẫn lạnh lùng nói.

Không thể chịu được sự nóng bức trong người, cậu nhanh chóng bò lên giường, cởi bỏ bộ quần áo có chút lem luốc của mình, cơ thể trắng nõn có chút dấu vết của những trận đánh hằn trên da.

Dù xung quanh chỉ là bóng tối, có len lỏi hút ánh sáng từ cửa sổ nhưng hai tên này thầm đoán chắc chắn cơ thể cậu là cực phẩm.

Cậu nằm lên giường, đôi bàn tay mũm mĩm mò xuống hạ bộ của mình, liên tục lên xuống theo chiều dài không lớn lắm của cậu, miệng liên tục rên rỉ:

-"A...haa..."

Nhưng xem kìa, cậu không hề đụng vào cái túi bóng mà hai tên kia chuẩn bị, chỉ dùng đúng bàn tay nhỏ của mình.

Hai tên này không thể nào chịu được sự vụng về của cậu cùng những tiếng rên dâm đãng liền trèo lên giường.

Một tên giữ hai tay cậu giơ lên trời, miệng tiến vào trong khoang miệng cậu, mút lấy chiếc lưỡi ướt át.

Bàn tay cũng không chịu yên phận mà mò xuống hai nhũ hoa đang dựng lên, mân mê và nắm bóp khiến cậu rên lớn hơn.

Tên còn lại cũng không rảnh rỗi gì, hắn để chân cậu dựng lên hình chữ M, lấy ra một cái trứng rung từ túi bóng và nhét vào trong hậu huyệt của cậu, bật chế độ rung mạnh nhất, còn miệng thì đưa đến trước phần thân đang dựng của cậu, nhét nó vào miệng.Bị khoái cảm ập đến, cậu rên rỉ ngày một lớn, cơ thể mềm nhũn, gương mặt nay cũng đỏ hơn.

-"A...Nữ..a...haaa..."

-"Dâm đãng."

Tên này gằn giọng rồi tiến đến chỗ người anh trai đang mút que kem kia, lấy tay vuốt ve hai hòn bi của cậu, tay còn lại mò xuống lỗ huyệt, đưa thêm một ngón tay vào.

-"A...aaa...."

Bị khoái cảm đánh úp, Jimin ướn người lên để phần thân của cậu tiến sâu vào khoang miệng người kia, cũng như để chiều dài tay người còn lại được đâm sâu hơn.

-"Tiểu dâm đãng, em hay lắm."

Tên kia cười rồi liên tục liếm mút, lực ra vào tay của tên kia cũng nhanh hơn.

Khoái cảm ồ ập đến, cậu nhanh chóng bắn ra thẳng vào khoang miệng tên kia, cơ thể một lần nữa mềm nhũn.

Nhưng như thế vẫn chưa đủ cho số xuân dược trong người cậu, cậu thì thầm nhỏ nhẹ nhưng cũng đủ nghe cho hai người còn lại:

-"Tôi...mu..ốn..nữa..a.."

---------------------------

Nhân dịp 8/3 chúc các cô gái của tôi luôn xinh, zui zẻ, hạnh phúc và thành công hơn trong cuộc sống nhé.

Kamssa
 
_C O N T I N U E_
8🔞


-"Em nói sao?"

Tên kia giễu cợt, bàn tay vẫn đang vuốt ve phân thân của cậu.

-"A..ha...t..ôi..muố..n nữ..a."

Cậu ướn người lên cao hơn, hạ thân vừa xuất nay lại cương thêm lần nữa, miệng vẫn liên tục rên rỉ.

-"Hyung,anh còn chịu được sao?"

Tên này rút tay ra khỏi hậu huyệt cậu, đưa đôi mắt to tròn nhìn người bên cạnh.

-"Xem ra chú mày rất muốn nhỉ?"

Tên kia nói xong liền đứng dậy, tiến lên trên hôn môi cậu.

Tên này ngay lập tức gỡ bỏ quần áo vướng víu mà vứt xuống sàn, đưa hạ bộ to lớn đang cương cứng đặt trước hậu huyệt cậu, tay lấy trứng rung ra và để sang một bên.

-"Cục cưng, em sẵn sàng chưa?"

Cậu chưa kịp trả lời thì tên này đã đâm thẳng vào làm cậu có một pha đau điếng người.

Hai chân đang dựng liền bị một lực thật mạnh kéo về phía người, hai chân được dơ lên cao.

-"A..Mau...rú..t .....ra...a.."

Tên này liên tục ma sát, tạo ra tiếng bành bạch xung quanh cả căn phòng.

Của hắn ta xem ra quá lớn, cái thứ to lớn ấy cứ liên tục ma sát bên trong cậu.

Hậu huyệt nay đã đỏ ửng, nhưng của hắn ta xem ra vẫn còn cương, lực ma sát ngày càng mạnh khiến Jimin rên quên cả trời đất.

Khoái cảm vì thế tự dưng lại ồ ạt đến, Jimin gương mặt đỏ ửng, cậu nhấc mông lên để thứ kia được vào sâu hơn, miệng không ngừng rên rỉ.

-"A....Da..ddy..à..."

Cậu rên lên trong sự ngạc nhiên của tên kia, tên bên dưới không quan tâm, coi đó là một lời gợi dục.

Tên kia nhìn qua cơ thể cậu, dưới chút ánh sáng từ mặt trăng rọi qua cửa sổ, cơ thể cậu rất hoàn mĩ, nhưng trên làn da trắng ấy lại có vài vết hằn đỏ ửng, trông như bị đánh từ lâu.

Tên kia suy nghĩ một hồi về con người này, mới ra việc cần làm, cơ thể hắn nóng ran, cái bên dưới cương cứng đang dựng thẳng qua hai lớp quần.

Rất nhanh chóng, hắn cởi bỏ hết quần áo của mình, đưa hạ thân to lớn trước miệng cậu, tiện lúc đang mở miệng rên rỉ, hắn đẩy cả dương vật vào trong làm cậu hơi bất ngờ mà trừng mắt nhìn.

-"Arg...mút nó..nhanh lên.."

Hắn ta thúc dục, gương mặt và giọng điệu có phần tức giận.

Thấy biểu hiện của thiên hạ bên trên , cậu liền ngậm miệng lại và mút.

Chiếc lưỡi tinh ranh dọc theo chiều dài mà vẽ một đường zíc zắc rồi dừng lại ở bao quy đầu, cứ thế mà mút ra mút vào.

-"Arg..tốt lắm.."

Hắn ta đẩy càng sâu cự vật ấy vào trong.

Người phía dưới vẫn đang mân mê ma sát, bàn tay liền nắm lấy hạ thân của cậu khiến cậu hơi bất ngờ mà rên trong miệng.

Cái tay liền ma sát kịch liệt, vuốt lên vuốt xuống, phía dưới đẩy càng mạnh mẽ hơn.

Cậu vì khoái cảm ập đến mà bỏ qua cả việc mút que kem trong miệng, rên rỉ liên tục.

Thấy người bên dưới mình đã ngừng mút, hắn ta liền quơ tay sang bên, mở túi bóng đen ra và lấy ra một cái roi da.

-"Tối nay để xem em chịu đựng được bao lâu."

-----------------------------

HAPPY BIRTHDAY

MIN YOONGI

09.03.1993

Vì lần trước bận quá nên quên không up chúc mừng sinh nhật Hopi

HAPPY BIRTHDAY-JUNG HOSEOK

Hôm nay tớ bị Deadline dí nên up hơi muộn.

Dù gì cũng chúc anh sinh nhật vui vẻ nhé
 
_C O N T I N U E_
9.🔞


Những vết hằn do roi da để lại trên người cậu ngày càng nhiều, phía dưới tên này luân động ngày càng mạnh mẽ, đâm thật sâu như muốn đem tất cả chôn vùi bên trong cơ thể cậu.

Park Jimin vì đau mà lên tục kêu lên, bên dưới tràn ngập khoái cảm khiến cậu bị khó chịu với cái cảm giác hiện tại.

-"A..dừn..g....lạ...i....a..."

Tên này đâm thật sâu vào trong cậu, hừ một tiếng rồi bắn hết tất cả tinh hoa vào trong cúc huyệt nhỏ bé kia cùng lúc đấy, Jimin cũng xuất ra, cơ thể mệt mỏi mà thả hai chân xuống.

Tên kia để roi da sang bên cạnh, trườn xuống phía dưới hạ thân mềm nhũn vừa bắn của cậu, lấy tay vuốt dọc theo chiều dài của nó, liên tục ma sát ngày càng nhanh khiến cậu thở ngày càng khó khăn, khoái cảm lại lần nữa truyền lên đại não, Jimin nhanh chóng vì thế mà xuất ra.

-"Lại bắn nữa sao?"

Tên kia khó chịu lên tiếng, tay cầm côn thịt to nóng đang cương cứng của mình đặt trước hậu huyệt cậu.

Tên này bò lên trên trao cho cậu những nụ hôn ướt át, chiếc lưỡi cứ thế tiến vào trong và khai phá.

Tên kia đặt phần đầu của côn thịt của mình vào trong hậu huyệt cậu, tay của hắn thì tiếp tục ma sát người anh em của Jimin.

Phần đầu của côn thịt cứ dây dưa mãi với cửa hậu huyệt khiến Jimin khó chịu mà lên tiếng

-"Cho vào đi a"

Nghe thấy câu này của cậu, hắn đâm thật sâu vào trong hậu huyệt ấy, hừ lạnh một tiếng rồi lật người cậu lại.

Côn thịt đang ở sâu bên trong liền bị xoay chuyển 360 độ khiến Jimin đau đớn, nước mắt cứ thế chảy dài.

Tên này thấy hành động của nam nhân phía dưới liền cười một nụ cười ranh ma, nằm hẳn xuống giường, để chiếc miệng đang còn vương chút nước bọt trước côn thịt của mình, mạnh mẽ tiến vào trong khoang miệng nhỏ bé kia.

Cùng lúc ấy, tên kia ngay lập tức đâm vào khiến Jimin rên rỉ trong cổ họng nhưng vẫn không quên công việc đang phải làm với cái dương vật mình đang mút, nếu bỏ quên cậu sẽ nhận hậu quả như vừa nãy mất.

Một tên phía trên thì liên tục thì thầm vào tai Jimin những lời nói đầy dục vọng và gạ gẫm, liên tục đưa dương vật của mình đâm thật sâu vào trong cổ họng cậu.

Tên còn lại như tìm thấy điểm G của Jimin, đâm mạnh mẽ vào đấy,một tay vuốt ve cự vật của cậu, một tay lấy roi da đánh vào làn da trắng ấy.

Cả ba cứ thế bị dục vọng lấn chìm liên tục làm tình, đổi đủ tư thế, từ trên giường đến sofa và cuối cùng là nhà tắm.

Đêm nay thật dài, một đêm khó quên với Park Jimin.
 
_C O N T I N U E_
10. Kim Seokjin


Jimin tỉnh dậy thì thấy mình đang nằm trong một căn phòng tuy không lớn nhưng đầy đủ đồ đạc, đặc biệt là dụng cụ y tế.

Cậu đang ở trong bệnh viện sao?

Ai đưa cậu vào đây?

-"Cậu tỉnh rồi sao?"

Sau tiếng mở cửa là một chàng trai cao ráo, mái tóc màu vàng cùng bộ quần áo Blouse, trên tay cầm theo một khay thuốc, nhẹ nhàng tiến đến chỗ cậu.

-"Xin chào, tôi là Kim Seokjin, bác sĩ sẽ chăm sóc cậu trong thời gian dưỡng bệnh."

Seokjin nở một nụ cười thật tươi, đưa bàn tay của mình ra trước mặt Jimin.

-"À, rất hân hạnh."

Jimin ngại ngùng đưa tay đang cắm dây truyền nước của mình ra để bắt tay.

-"Được rồi, nằm xuống đi để tôi khám cho cậu."

Nghe thấy Jin nói vậy, cậu nhẹ nhàng nằm xuống, có thể cảm nhận được phía sau có một cơn đau rát đang truyền đến sống lưng, Jimin khẽ cau mặt.

-"Tội nghiệp cho cậu thật đấy!"

Jin đỡ cậu nằm xuống rồi lấy ống nghe ra đeo và khám cho cậu.

-"Bệnh tình chưa có chuyển biến gì xấu, may mắn thật đấy!"

Jin cười rồi rút ống nghe lại.

-"Tôi bị làm sao vậy?"

Jimin khó hiểu nhìn nam nhân đang đứng khám cho mình.

-"À, chỉ là trên người cậu bị đánh rất nhiều, từ đấy dẫn đến việc bị trầy xước da mạnh, phía dưới bị rách nhưng không nhiều.

Nhưng mà điều đáng quan tâm là đầu cậu bị đánh và va đập mạnh nên bị thương, may là được cứu kịp thời nếu không cậu sẽ bị liệt hoặc mất mạng đấy.

Hiện tại có thể nói cậu đang bị mất trí nhớ tạm thời, chỉ cần chữa trị và có sự trợ giúp chắc chắn sẽ khỏi."

Jin mỉm cười nói một tràng dài nhưng Jimin chỉ nghe được câu đầu, mấy câu sau chỉ nghe được vài chữ.

-"Tôi phải ở đây bao lâu?"

-"Khoảng mấy tuần nếu cậu nhanh chóng nhớ lại.

Còn không thì phải ở đây 6 tháng đấy."

Nói xong, Jin cầm đống thuốc trên tay, ghi ghi gì đó, cẩn thận để vào từng túi nhỏ."

-"Xin lỗi nhưng anh có thể cho tôi biết là ai đưa tôi vào đây không?"

Jimin ngại ngùng lên tiếng.

-"À....là Yoongi."

Jin trả lời đầy ngượng ngạo.

-"Đây là số thuốc cậu sẽ uống trong mấy ngày tới, thời gian và thuốc cần uống tôi đã ghi rõ trên giấy.

Nếu có gì khó khăn chỉ cần bấm vào nút đỏ bên cạnh.

Tôi ngay lập tức đến.....Còn Yoongi, tẹo nữa cậu ấy sẽ đến đây."

Jin cẩn thận dặn dò rồi nhanh chóng rời đi, trên môi vẫn nở một nụ cười về phía cậu.

-"Yoongi....?"

Jimin khó hiểu nhìn đống thuốc trên bàn.

Sao cái tên này nghe quen thế nhỉ?

Hình như là cậu đã gặp ở đâu rồi thì phải?

Càng suy nghĩ, đầu cậu lại càng đau.

Chắc do bệnh rồi, không nên suy nghĩ nhiều.

Cậu nên nằm nghỉ ở đây và đợi người kia đến, sau đó sẽ hỏi mọi chuyện cho ra lẽ.

Jimin mải suy nghĩ cũng từ từ chìm vào giấc ngủ.
 
_C O N T I N U E_
12.Yoongi(update)


-"Yah, cậu có định dậy không?"

Một giọng nói trầm lạnh đang hối thúc cậu, một bên vai bị lung lay liên tục khiến cậu tỉnh giấc.

-"Anh là....?"

Jimin khẽ mơ màng mở mắt nhìn người con trai bên cạnh.

Anh ta có mái tóc màu bạc hà, làn da trắng nhưng gương mặt khá vô cảm, lạnh lùng.

-"Yoongi."

-"À, anh là người đưa tôi vào bệnh viện sao.

Thật cảm ơn!"

Jimin lễ phép ngồi dậy và cúi chào.

-"Ừm."

-"À,...anh và tôi là gì của nhau vậy?"

Tuy rằng hỏi câu này có hơi vô duyên nhưng cậu muốn chắc chắn rằng đây không phải người xấu.Jimin thắc mắc nhìn Yoongi, gương mặt đầy sự khó hiểu.

-"Bạn bè thân thiết."

Y trả lời cho qua rồi quay sang lấy bát cháo mà mình đã mua sẵn từ vừa nãy.

Đổ ra bát và thổi để nguội.

-"Sao tôi vẫn cảm giác anh hơi xa lạ nhỉ?"

-"Đơn giản thôi, vì cậu đang mất trí nhớ."

-"Tôi bị mất trí nhớ?"

Jimin bất ngờ trước câu trả lời của Yoongi.

-"Sao vậy, tên bác sĩ họ Kim chưa nói cho cậu biết sao?"

Y khó hiểu trước phản ứng của Jimin.

-"À, chắc tôi quên."

Jimin ngại ngùng đáp lại.

-"Cậu có thể xưng hô bằng anh em để đỡ xa lạ hơn.

Còn giờ thì ăn cháo nào."

Yoongi khẽ xoa đầu Jimin rồi cầm lấy cháo, bón cho Jimin.

Trước khi bón, y còn cẩn thận thổi rồi mới cho cậu ăn.

-"Ăn xong rồi nghỉ ngơi hoặc xem tivi đi nhé!

Anh phải ra ngoài có chút công việc.

Có việc gì nhớ gọi bác sĩ Kim nhé!"

Y ân cần căn dặn rồi mới thu dọn đồ ăn và rời đi.

"Sao lại có cảm giác mình và anh ấy không phải bạn bè nhỉ?"

------------------------------

*Phòng làm việc-Bác sĩ Kim Seokjin*

-"Em đưa thằng bé qua đây, Taehyung và Jungkook có biết không vậy?"

Seokjin đưa cốc cà phê ra cho người con trai đang ngồi đối diện.

-----------------------------

*Flash back to Kim gia*

-"Món đồ chơi này nên để đâu bây giờ nhỉ?"

Taehyung nhìn Jimin trên người không mặc gì sau cuộc hoang ái.

Kĩ lưỡng dò xét cơ thể cậu.

-"Anh định để giam hay tiếp tục giữ vào khu C?"

Jungkook nhìn Taehyung bằng ánh mắt khó hiểu.

Con người của vị hyung này thật khó đoán mà.

-"Hôm qua chúng ta đã chơi hàng sử dụng rồi đấy nhóc con."

-"..."

-"Vứt vào trại giam đi."

Taehyung hừ lạnh rồi bước ra cửa.

Đúng vậy, cả hắn và anh đều không thích sử dụng lại đồ cũ nhưng cậu nhóc này có phần tội nghiệp và dễ thương khiến Jungkook cũng có chút thương cảm.

"Thật sự là phải đưa vào đấy sao?"

-"Hoseok, chuyển người này xuống trại giam và cho người lên dọn dẹp đi."

Hoseok là anh em kết nghĩa của Yoongi, người mà y hết mực tin tưởng -Phụ trách về việc quản lí những tù nhân mà Jungkook và Taehyung đã sử dụng sau cuộc chơi.

Jungkook gọi Hoseok ở ngoài cửa vào để đưa người đang nằm trên giường xuống.

Bất ngờ thay, người này lại chính là người hôm qua mà Yoongi muốn cứu.

Sao nhóc lại ở đây?

Bảo sao hôm qua Yoongi bỏ qua công việc, đứng đợi cả đêm ở dưới chân cầu cũng chẳng thấy người đâu.

-"Gì vậy chứ, đây chẳng phải người mà hôm qua Yoongi cứu sao?

Sao bây giờ lại bị hành ra như này?"

Hoseok cẩn thận mặc quần áo mà người hầu đưa vào.

Sau đó lấy máy ra và điện Yoongi.

-"Yoongi, tìm thấy người của hyung rồi!"

Nghe Hoseok nói tới đây, Yoongi bất ngờ, y liên tục hỏi về cậu.

Cậu đang ở đâu?

Tại sao hôm qua không đến điểm hẹn?

Y rất muốn nghe giọng Jimin nói và được biết lý do.

-"Hyung bình tĩnh, nghe em nói.

Cậu ấy....đang nằm trên giường của khu A.

Hôm qua vừa mới bị..."

Chưa kịp nói hết câu thì Yoongi đã cúp máy.

Mấy phút sau liền xuất hiện ở cửa sau khu A.

-"Lo liệu làm báo cáo giả rằng Jimin đã xuống trại giam.

Cảm ơn em đã giúp anh mang cậu ấy tới đây.

Bây giờ anh có việc đi trước."

Đoán chắc người này sẽ đến đón Jimin, Hoseok nhanh chóng đưa cậu xuống cửa sau và gặp Yoongi.

Y bế cậu trên tay, nói cảm ơn và đưa cậu vào xe, phóng tới bệnh viện.

*End Flash back*

--------------------------------

-"Có lẽ không biết."

Jin nghe xong cũng chỉ ậm ừ vài tiếng rồi tiếp tục tách cà phê của mình.

-"À, kết quả xét nghiệm ADN đã có rồi đấy."

Jin bất ngờ lên tiếng khiến Yoongi giật mình.

Gương mặt y hiện rõ sự nôn nao cùng chút lo lắng
 
_C O N T I N U E_
13. Past&Real


*Kim gia, khu Y, hai ngày trước khi Thanh trừng.*

-"Cậu chủ Yoongi, có người gửi thư đến cho cậu."

Tên đàn em cầm vào một phong bì thư có vẻ cũ kĩ nhưng vận nguyên tem mác.

Sao lại gửi thư vào giữa trưa nắng nóng như này chứ?

Người gửi thư này quả thật to gan.

Y nhếch miệng rồi liền mở hộp thư ra.

"Gửi con,Yoongi!

Xin lỗi con vì đã gửi thư vào lúc này, nhưng ta thực sự không còn thời gian nữa.

Trước hết, ta muốn nói ...ta là mẹ của con.

Xin lỗi con vì năm tháng qua đã bỏ rơi con.

Nghe tin con được Kim gia giúp đỡ, mẹ cũng vui lắm, mong con bên đấy sống tốt, khỏe mạnh và hạnh phúc.

...

Gia đình chúng ta còn có cả em con nữa- Park Jimin.

Nhưng cuộc sống của em con đang rất cực khổ và khó khăn.

Xin con, vào ngày thanh trừng sắp tới, hãy đến X, cứu em con ra khỏi tên cha dượng đó.

Hãy coi như đây là ước nguyện cuối cùng của mẹ trước khi còn sống.

Thật cảm ơn và xin lỗi con."

"Chuyện gì vậy chứ?

Mẹ sao?

Không phải bà đã bỏ tôi từ bé rồi cưới môt thằng đàn ông mới à?

Sao bây giờ lại gửi thư đến đây chứ?

Em trai?

Park Jimin?

Tại sao tôi lại phải giúp chứ?..."

Yoongi cứ ngồi đấy và tự lảm nhảm một mình.

Những giọt nước mắt cứ thế lăn dài trên má từ lúc nào không hay.

"Không phải chúng ta đã cắt đứt quan hệ từ bé sao?

Tại sao bây lại tìm đến tôi chứ?'

Y vò nát tờ giấy lại rồi vứt vào góc tường ngay bên cạnh.

Chuyện gì vậy chứ?

Y đã cố gắng để quên đi hình bóng của mẹ và cha, sao đột ngột lại xuất hiện như vậy?

Cứu sao?

Không phải tại vì thằng em trai đấy mà y bị đuổi ra khỏi nhà sao?

Nực cười thật đấy.

-"Yoongi-hyung?

Anh sao vậy?'

Thấy Yoongi đang quỳ xuống, một tay che mặt vừa cười vừa khóc, một tay thì chống xuống đất làm điểm tựa; Hoseok vội vàng chạy đến đỡ Yoongi dậy, đặt y lên ghế rồi lấy giấy lau nước mắt.

-"Hyung, anh làm sao vậy?'

Hoseok lo lắng hỏi han.

Thật sự đây là lần đầu Dongsuk lại thấy Yoongi khóc và tuyệt vọng như vậy.

-'...'

-"Trong thư gửi đến có vấn đề gì à?'

-"...'

Thấy Yoongi im lặng, Hoseok liền lấy tờ giấy bị vò nát ném ngay sang bên cạnh và đọc.

Mẹ?

Em trai?

Không phải là Yoongi mồ côi sao?Chuyện gì vậy chứ?

-"Hyung, chuyện này..."

Hoseok nghẹn ngào nhìn Yoongi.

-"Cậu nghĩ xem ngày mai anh có nên đến cứu nhóc đó không?"

Yoongi nhìn Hoseok.

Gương mặt y vẫn lạnh lùng như vậy nhưng sâu bên trong đôi mắt vẫn đang chất chứa hàng vạn nỗi buồn và nỗi đau chưa được giải toả.

-"Sao vậy, trả lời tôi đi chứ?"

Yoongi nắm lấy cổ áo của Hoseok.

Liên tục lập lại một câu hỏi, chiếc áo sơ mi vì bị giằng mạnh nên đã bị mất một cúc.

Tuy nhiên, gương mặt Hoseok vẫn vô cảm như vậy, mặc cho y đang liên tục chửi rủa.

Yoongi ngày càng mất kiểm soát, trên gương mặt lạnh lùng ấy nay đã được điểm bằng nụ cười nửa miệng đầy man rợ.

Yoongi thực sự đã mất kiểm soát.

-"Hyung...bình tĩnh nghe em nói."

Hoseok nắm lấy hai bàn tay của y, kéo y vào lòng, lấy tay xoa phần lưng để làm nguôi sự tức giận trong lòng.

Nhận được sự vỗ về, Yoongi liền bình tĩnh lại, nước mắt cứ thế tuôn ra như trút hết mọi buồn phiền trong lòng.

-"Cứu cậu bé đi, dù gì đấy cũng là người thân cuối cùng của anh."

Hoseok nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của Yoongi.

-"Cứu sao?

Tại vì nó mà anh thành trẻ mồ côi, vì nó mà cha mất.

Bây giờ cứu nó, nếu để nó biết anh là anh trai, chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm.."

Yoongi nức nở ôm lấy Hoseok.

-"Cũng là máu mủ ruột thịt với nhau mà.

Dù gì đây cũng là mong ước cuối cùng của mẹ anh.

Sau khi cứu cậu bé, em sẽ giúp anh đưa em ấy sang nước ngoài.

Còn việc anh và cậu ấy là hai anh em, em tuyệt đối không nói ra.

Coi như chỉ là bạn bè thân quen.

Được chứ?"

-"Tại sao em lại giúp anh?"

Yoongi ngước mắt lên nhìn Hoseok.

Thật kì lạ, tại sao con người này dù bất cứ chuyện gì xảy ra, đều giúp đỡ và đứng về phía y vậy?

Nghe Yoongi hỏi, Hoseok chỉ biết cười nhẹ một cái rồi đỡ y lên ghế ngồi.

Hoseok biết phải trả lời như thế nào đây?

Một câu hỏi khó đấy.

"Vì em yêu hyung?"

Không được, Yoongi chắc chắn sẽ không chấp nhận cái tình cảm này.

Y là trai thẳng mà nhỉ?

-"Vì huynh là người đã cứu em."

Hoseok khẽ buông một câu rồi ngoảnh mặt đi.

Khoé mắt đã đỏ hoe từ lúc nào.

Đúng vậy, Hoseok không đủ can đảm để bày tỏ tình cảm mà mình đã giấu kín trong suốt 18 năm sống chung với Yoongi.

"Thật yếu đuối mà."

-"Hyung nghỉ ngơi đi, mọi việc em sẽ lo liệu cho."

Hoseok nói lời tạm biệt đến Yoongi rồi cũng nhanh chóng rời khỏi phòng.

Để lại y một mình trên chiếc ghế sofa đắt tiền trong căn phòng lạnh lẽo.

"Rốt cuộc là em có tình cảm với tôi không, Hoseok?"
 
_C O N T I N U E_
13.ADN


-"À, đã có kết quả xét nghiệm ADN rồi đấy."

Jin lấy từ trong tủ bệnh án của mình ra một tờ giấy.

-"Kết quả như nào...."

Yoongi ngập ngừng hỏi.

-"Như em nghĩ, hai đứa là... anh em."

Nghe Seokjin nói đến đây, Yoongi mệt mỏi dựa lưng vào ghế, lấy tay che đi gương mặt của mình lúc này.

Y khóc, khóc cho hoàn cảnh hiện tại, khóc cho số phận mình.

Y cười, cười vì người mẹ của mình cũng như sự nhu nhược của bản thân.

Thật đáng thương mà.

-"Yoongi, em ổn không?"

Seokjin thấy Yoongi tâm trạng bất ổn liền lo lắng hỏi han.

Seokjin biết nếu bây giờ Jimin là em trai của Yoongi, cậu sẽ vướng vào rất nhiều rắc rối, gặp nguy hiểm thậm chí đến tính mạng.

Nếu là người ngoài sẽ không biết, còn nếu là anh em lâu năm, nhược điểm duy nhất của Yoongi là Người thân.

-"Anh thấy em không ổn, về nhà nghỉ ngơi đi.

Ở đây đã có anh lo cho Jimin rồi."

Thấy Yoongi im lặng, Seokjin liền xoa đầu rồi an ủi.

-"..."

-"Anh gọi Hoseok đến nhé?"

-"Đừng...em không muốn phiền cho em đấy."

Yoongi ngập ngừng đáp, tay vẫn che đi gương mặt của mình.

-"Thế em muốn Hoseok phải lo lắng cho em à?

Nếu không thì về nhà nghỉ ngơi đi, đến khi tâm trạng tốt hơn rồi hẵng đến."

Jin vỗ nhẹ lên vai của Yoongi.

Cậu em này thực sự đáng thương mà.

-"..."

-"Nghe lời hyung đi.

Đừng bướng bỉnh như vậy chứ.

Nếu để Taehyung thấy gương mặt em bây giờ, xem em ấy sẽ nghĩ gì?

Em nên nhớ-Taehyung vẫn chưa biết điểm yếu của em đâu."

Jin gằn giọng nhắc nhở.

Dù ở cạnh Taehyung gần 20 năm, nhưng gương mặt của Yoongi khi làm việc với hắn đều rất lạnh lùng và nghiêm túc.

Từ đấy khó mà đoán được điểm yếu cũng như tính cách thật của y.

-"Nghe hyung."

Yoongi ngậm ngùi đứng dậy, bước thật nhanh ra khỏi phòng.

Tránh để Seokjin thấy gương mặt mình bây giờ.

-"Đáng thương!"

Seokjin buông nhẹ một câu rồi ngồi xuống tiếp tục làm việc.

--------------------------------

*7h tối*

Jimin mơ màng mở mắt sau một giấc ngủ dài.

Cậu uể oải ngồi dậy, khẽ vươn vai.

Xem ra cơn đau sau lưng cũng đỡ đi nhiều rồi.

Đưa mắt nhìn ra cửa sổ, xem kìa, trời tối rồi, tuy không nhìn được toàn cảnh nhưng Jimin cá thành phố này về đêm rất đẹp.

-"Yoongi?

Anh ấy đâu rồi nhỉ?"

Theo trí nhớ của cậu thì có một người anh hay gọi là bạn thân ở đây trông coi mình.

Bây giờ lại lượn đâu rồi?

Sực nhớ ra khi cần thiết mình cũng có thể gọi bác sĩ đến đây, Jimin liền bấm vào nút đỏ bên cạnh.

Nhận được tín hiệu, Seokjin nhanh chóng đến phòng bệnh của cậu, trên tay cầm sẵn một suất cơm cùng một cốc Dalgona Coffee.

-"Xin chào, bệnh nhân của tôi tỉnh rồi sao?

Tôi còn tưởng nhóc đêm mới tỉnh đấy."

Seokjin mở cửa bước vào cùng gương mặt đầy hân hoan.

-"Anh biết tôi tỉnh nên mang sẵn hộp cơm sao?"

Jimin ngơ ngác nhìn hộp cơm trên tay của Seokjin.

-"À...ừ... anh nghĩ cậu sẽ tỉnh vào giờ này nên mua luôn.

Trực giác của bác sĩ luôn đúng mà."

Jin trả lời nhưng có chút gượng ngạo.

Thực ra anh mua hộp cơm này là cho bản thân, nhưng ai ngờ lại đúng lúc nhóc này dậy.

Jin liền hy sinh bữa tối cho nhóc này.

Dù gì bệnh nhân vẫn trên hết mà, và nhóc này cũng là người nhà của Yoongi.

Cần chăm sóc kĩ chứ.

Jimin nghe vậy liền vui vẻ nhận hộp cơm trên tay Seokjin, để lại cốc Coffee cho Jin.

Vì bản thân cậu ghét nhất là Cafe, nó rất đắng.

Cậu ghét đắng, cậu thích ngọt.

-"Ồ, em không uống được Coffee sao, xin lỗi nhé."

Thấy Jimin chừa lại cốc Coffee, Jin thầm vui mừng trong lòng vì nhóc không uống được.

Xem ra cũng có cái để bỏ bụng.

-"Cảm ơn anh đã mua đồ ăn cho em nhé!

À mà, Yoongi hyung đâu rồi ạ?"

Jimin đang ăn thì liền thắc mắc quay sang hỏi Jin, khiến anh đang uống Coffee cũng suýt bị sặc.

-"À...em ấy có chút việc bận, nhờ anh chăm sóc em tối nay."

Jin cố vặn ra một lý do hợp lý để cậu em này yên tâm.

-"Vậy sao, xin lỗi vì đã làm anh sặc nhé!"

-"Ừm, không sao."

Nói xong, cả hai cùng vui vẻ thưởng thức đồ ăn của mình.

Jin để ý thấy Jimin ăn rất nhanh, khi ăn nhồi nhét rất nhiều vào miệng.

Trông như kiểu lâu ngày không được ăn, cậu bị bỏ đói sao?

Định hỏi thì Jin liền khựng lại.

Ai cũng có lý do riêng, biết đâu có thể vì cách ăn của em ấy khiến anh hiểu nhầm, hoặc bị bỏ đói thật.

-"Hyung, em ăn xong rồi."

Jimin vui vẻ khoe hộp cơm sạch nhẵn của mình ra trước mặt Jin.

Có lẽ đồ ăn bệnh viện hợp khẩu phần ăn của cậu nên trông rất vui.

Còn đối với người ăn đồ ăn bệnh viện 25/31 ngày như Jin thì nó rất ngán, khó nuốt và nhạt.

-"Cơm có vẻ hợp khẩu phần của em nhỉ?"

Jin thắc mắc hỏi.

-"Có lẽ thế, em cảm giác đây là lần đầu mình ăn món ngon như vậy."

Thấy Jimin vui vẻ trả lời, Jin cũng không nghĩ nhiều.

Cậu đang bị mất trí nhớ, nên có thể hơi lẫn lộn, có thể bỏ qua.

-"Được rồi, để đấy tẹo nữa sẽ có y tá đến dọn, còn giờ ngồi xem tivi rồi ngủ sớm đi nhé!"

Jin vui vẻ xoa đầu cậu rồi rời đi.

Bất ngờ cảm giác phía tay áo mình như đang bị níu lại.

Jin cau mày quay lại, liền thấy Jimin như đang có điều muốn nói thì liền ngồi xuống.

-"Em không buồn ngủ nữa, anh có thể ở lại chơi với em không?"

Đúng là bị tổn thương não là bệnh nghiêm trọng mà, cậu suy nghĩ giống như trẻ con vậy-Jin thầm nghĩ.

-"Anh còn có nhiều việc lắm, tầm 8h anh phải về nhà rồi, hôm nay không phải lượt anh trực.

Xin lỗi em nhé, có gì tẹo nữa điều dưỡng Han sẽ đến đây, em có thể tâm sự với cậu ấy."

Jin an ủi cậu rồi rời đi với một nụ cười để trấn an.

Nếu không phải có hẹn với con trai công tố viên Kim, Jin cũng sẽ ở lại đây với nhóc ngay.

Thật xin lỗi nhóc nhé.

Jin rời đi để lại Jimin một mình trong phòng.

Cậu chán nản nhìn ra phía cửa sổ, không biết trước kia cậu sống như nào nhỉ?

Tại sao phía dưới lại bị rách và đầu lại có vết thương?

Khó hiểu thật đấy.
 
_C O N T I N U E_
14. Vision


-"Jimin à...?"

Cửa phòng bệnh được mở ra, một vị bác sĩ trẻ tuổi với mái tóc màu cam bước vào.

Cậu ta có làn da hơi ngăm, đôi mắt một mí to tròn cùng giọng nói khá trong trẻo.

-"Jimin à,...gần trưa rồi đấy, cậu dậy ăn cơm nè!"

Một bên vai bị lung lay mạnh, Jimin liền mở mắt tỉnh dậy.

-"Cậu là...?"

Jimin thắc mắc nhìn người con trai trước mặt.

-"À, tớ chưa giới thiệu, tớ là Han Sungjae-Điều dưỡng sẽ chăm sóc cậu trong thời gian ở đây."

Sungjae vui vẻ đưa tay ra làm quen.

-"À...tớ là Park Jimin."

Jimin có chút ngại ngùng.

-"Cậu không cần phải ngại thế đâu.

Dù gì sau này cũng thân thiết.

Đến giờ ăn cơm trưa rồi.

Mau vệ sinh cá nhân rồi vào ăn nhé."

Nghe thấy Sungjae nói, Jimin nhanh nhẹn vệ sinh cá nhân rồi vào ăn.

Cậu ăn trông rất ngon miệng, có vẻ đồ ăn bệnh viện hợp với cậu thì phải.

-"À, ăn xong cậu nhớ uống thuốc rồi Jin hyung sẽ tới khám định kỳ cho cậu nhé!"

-"Um..."

-"Tối qua xin lỗi đã không đến đây được nhé!

Hôm qua nhiều bệnh nhân nên..."

-"Không sao.

Làm bác sĩ vất vả mà, tớ hiểu cho cậu.

À, cậu ăn cơm chưa?

Nếu chưa thì ngồi xuống đây ăn với tớ này."

Chưa để Sungjae nói hết câu,Jimin đã nhanh chóng chặn lại.

Cậu không muốn nhắc lại chuyện cũ chút nào.

-"À...tớ..."

-"Sungjae, mau lên, chủ tịch Kim nhập viện rồi."

Một y tá gọi lớn từ ngoài cửa vọng vào trong phòng, lời nói của Sungjae một lần nữa bị chặn lại.

-"Jimin xin lỗi nhé!

Tẹo nữa ta nói chuyện."

Jimin chưa kịp đáp lại thì Sungjae đã chạy đi mất.

Đúng vậy, tính mạng bệnh nhân quan trọng hơn mà.

Jimin chán nản nhìn ra phía cửa sổ, ban ngày sao trời lại âm u như vậy chứ?

Nhưng, Jimin thích điều này.

Cậu liền đứng dậy, phía thắt lưng dù có hơi đau một chút nhưng rồi lại hết, cậu thu dọn đồ ăn rồi bỏ vào thùng.

Bước từng bước ra khỏi phòng.

Oa, đây là cái khoa rộng nhất mà cậu từng đến.

Hình như có 6 tầng, bên trên là sân thượng có bán coffee, bên dưới sân là khu vui chơi.

Cậu đang đứng ở tầng 4 thì phải, có lẽ là buổi trưa nên bệnh nhân ngủ hết rồi, các bác sĩ hình như ban nãy có ca cấp cứu của chủ tịch Kim gì đấy nên chắc tập trung ở phòng cấp cứu rồi.

Cậu chán nản bước lên cầu thang và nhìn theo tấm bản đồ chỉ dẫn để lên đến sân thượng.

Không khí trên đây thoáng mát và trong lành hơn hẳn.

Jimin chọn cho mình ngồi ở gần ban công, ngắm nhìn toàn bộ bệnh viện.

Trời ngày càng âm u, mây đen từ đâu kéo đến, gió thổi ngày càng mạnh.

Nhưng Jimin thích thời tiết như vậy, nó âm u như tâm trạng của cậu vậy.

-"Ya, cô kia, coffee của tôi đâu?"

Một giọng nói gằn lớn phát ra từ quầy bán Cafe.

Anh ta đang làm gì vậy chứ?

Quát mắng nhân viên bán hàng sao?

Thật thô lỗ mà.

-"Anh trai, xin anh bình tĩnh."

Jimin thấy vậy liền nhanh chóng chạy đến, đỡ lấy cánh tay từ người đàn ông đang cố tát nhân viên bán hàng kia.

-"Yah, mày..."

Tên kia thấy cậu ngăn cản, định đánh thì mới để ý gương mặt của người trước mặt.

-"Là cậu?"

Anh ta đưa tay về, khó hiểu nhìn người trước mặt.

-"Dạ..?"

Jimin thắc mắc ngước mắt lên nhìn.

Anh này thực sự rất đẹp trai nha.

Mái tóc màu đen uốn xoăn, đôi mắt nâu to tròn cùng đôi môi mỏng, sống mũi cao.

Thực sự ngũ quan rất tinh xảo, thật đẹp trai!

-"Sao cậu lại ở đây?"

-"..."

-"Ya, trả lời tôi đi."

Thấy Jimin cứ mải nhìn mình mà phớt lờ câu hỏi.

Anh ta cáu liền lay mạnh hai bên vai cậu.

-"À..dạ?

Chúng ta có quen nhau sao?"

Jimin sau khi bị lay mạnh mới bừng tỉnh, thoát khỏi mớ suy nghĩ lộn xộn.

-"Cậu nói cái gì vậy chứ?"

Anh ta nhếch một bên miệng lên cười rồi cúi xuống thì thầm vào tai cậu.

-"Đêm đấy, em quên rồi sao?"

Có cần tôi giúp em nhớ lại?"

Anh ta nhấn mạnh từng chữ như muốn in sâu vào đầu Jimin.

Cậu liền ngồi xuống, lấy hai tay ôm đầu mình.

Sao vậy chứ?

Sao đầu cậu lại đau thế này.

-"Này, cậu ơi, cậu có sao không?"

Cô nhân viên thấy cậu như vậy liền lo lắng bước ra khỏi quầy hỏi.

-"Cô mù sao?

Thấy người ta như vậy còn không gọi bác sĩ?"

Anh ta quát lớn khiến cô nhân viên kia hoảng sợ liền chạy đến lấy điện thoại và gọi cho lễ tân.

-"Anh có thể giúp tôi đưa cậu ấy xuống phòng...."

Cô y tá sau khi nghe điện thoại liền quay sang nhìn anh.

-"Phiền phức."

Anh nói rồi bế cậu trong tay và mang xuống tầng 2-Phòng cấp cứu.

Jimin nãy giờ đầu rất đau nên không nói gì cả, chỉ nhăn mặt mà chịu đựng.

Trong đầu cậu cứ hiện ra hình ảnh hai nam nhân đang hành hạ một chàng trai.

Jimin có thể thấu được nỗi đau mà chàng trai đó đang trải, như kiểu cậu chính là chàng trai đó vậy.

Jimin nãy giờ gương mặt cứ nhăn nhó khiến anh ta để ý, đáng yêu thật đấy!

Anh cố tình bước chậm lại để xem biểu cảm của cậu như thế nào.

Thật sự, rất đáng yêu.

Nhìn cậu đau như vậy anh ước có thể đem cậu để dưới thân mình.

-"Ya, bác sĩ đâu rồi?"

Anh đạp mạnh cửa phòng cấp cứu 2 sau một hồi lâu đi bộ trên cầu thang từ tầng 6 đến tầng 2.

Jimin nãy giờ vì quá đau nên đã ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay, cứ như thế, ngủ trên vòng tay ấm áp của anh.

-"Cậu ....Jungkook...."

-------------------------

Xin lỗi vì mấy chap trước viết hơi ngắn nhé.

Tớ sẽ rút kinh nghiệm trong những chap tới.

Kamssa

Nhớ vote nhé
 
_C O N T I N U E_
15. Hứng thú


-"Cậu Jungkook...."

Một bác sĩ nữ đang đứng đợi lấy xét nghiệm máu liền bị Jungkook gọi làm giật mình.

-"Nhìn gì nữa?

Không thấy bệnh nhân đang cấp cứu đây à?

Có tin tôi giết cả gia đình cô không?"

Nữ bác sĩ nghe anh nói đến đây sợ hãi run rẩy, cô nhanh chóng đưa Jimin vào phòng cấp cứu, để lại Jungkook ở ngoài ngồi đợi.

-"Jungkook, mày ngồi đây làm gì?"

Taehyung bước đến với gương mặt lạnh lùng, hắn ngồi xuống kế bên anh, đưa cho anh một tập bệnh án dày.

-"Bệnh tình của bố sao rồi?"

Jungkook nhận tập hồ sơ trên tay rồi nhìn người bên cạnh.

-"Nãy bị bọn đàn em của Sean đánh vào đầu nên mới vào đây."

-"Đàn em của Sean?"

Jungkook khó hiểu.

-"Mày là ngu thật hay giả ngu vậy?

Sean-ông trùm ma tuý bên Barcelona, lần trước ta có gặp."

Sự tức giận của Taehyung được thể hiện rõ qua lời nói, nhưng gương mặt hắn vẫn vậy, vẫn lạnh lùng, và tàn ác.

-"Chơi đánh sau lưng sao?

Thật khinh thường lão già đó."

Jungkook cười đểu một cái rồi đứng dậy.

-"Anh đi gặp ba không?

Chắc phẫu thuật xong rồi."

-"Có việc gấp cần đi trước, chú đến thăm trước đi."

Taehyung nói xong thì cả hai cùng tách ra, mỗi người đi một hướng.

-"Alo, điều dưỡng Han, bệnh nhân Park Jimin đang ở phòng cấp cứu.

Đến đưa cậu ấy về phòng bệnh đi."

Cô y tá sau khi khám cho Jimin xong thì liền gọi qua mic phòng cấp cứu.

Nhận được lệnh, Sungjae liền ngay lập tức chạy xuống tầng hai để đón Jimin.

Sao cậu lại ở tầng hai nhỉ?

Lại còn trong phòng phẫu thuật nữa?

------------------------------------

*Phòng VIP-190*

-"Appa, người khoẻ hơn chưa?"

Jungkook sau khi cho đàn em lui hết đi liền đẩy cửa bước vào trong.

-"Là con sao?

Jungkook?"

Ông Kim nghe thấy giọng con trai mình liền ngồi dậy, ôm lấy anh.

-"Bọn khốn Sean ấy, con sẽ trả thù."

Jungkook gằn giọng.

Hai tay nắm chặt hình nắm đấm.

-"Bình tĩnh đi nào con trai.

Ba đã sai người đi tìm bọn đàn em đấy rồi, rất nhanh chúng ta sẽ biết lý do tại sao ông ta làm vậy.

Con không cần vội."

Ông Kim bình tĩnh lấy tách trà ngay bên cạnh uống.

-"Được rồi, vậy nghe theo ba, con có việc xin phép đi...."

Jungkook định rời đi thì liền bị ông Kim giữ tay lại.

-"Jungkook, giúp ta theo dõi Taehyung."

-"Ba có thể nhờ đàn em mà?"

Jungkook khó hiểu trước câu nói của ba mình.

-"Con và Taehyung là anh em nên quan sát sẽ dễ hơn."

-"Nhưng tại sao?"

-"Có rất nhiều chuyện cần bàn, sau này sẽ nói với con sau.Được rồi, có việc bận thì đi trước đi.

Ta cũng cần nghỉ ngơi."

Ông Kim nói xong liền xua tay đuổi anh đi.

Thấy vậy, Jungkook liền cúi chào lễ phép rồi rời xuống phòng cấp cứu.

-"Ya, bệnh nhân vừa nãy tôi đem xuống đây đang ở đâu?"

Jungkook đập cửa phòng trực bác sĩ rồi hét lớn.

-"Nói bé thôi cái thằng nhóc này, đây là bệnh viện đấy."

Jin đi từ đằng sau nhéo tai của Jungkook.

-"Aishh, em có phải trẻ con đâu hyung lại đùa kiểu đấy nhỉ?

"

Jungkook nhăn mặt quay lại nhìn người anh của mình.

Jungkook thề với chúa nếu đây không phải là bệnh viện và không phải vì đang có hơn chục ánh mắt đang nhìn mình thì anh đã chém cho Seokjin mấy nhát rồi.

-"Tìm ai?"

-"À nhóc vừa nãy em đem xuống phòng cấp cứu.

Trên đầu bị băng bó rồi mặc áo bệnh nhân, tóc màu đen với đôi mắt một mí, đôi môi dày...."

Jungkook ậm ừ cố nghĩ ra thêm đặc điểm thì bị Jin chặn lại.

-"Miêu tả như chú thì khoa này có một đống."

Jin thản nhiên buông ra câu nói.

-"À, hyung..hình như trên bảng tên ở áo bệnh nhân có đề tên.

Hum...Ji...Hoon?"

-"Jihoon?

Tiếc cho em, chẳng có bệnh nhân nào tên Jihoon như em miêu tả cả."

Jin cười mỉm rồi bước đi.

-"À..hyung...Jimin.

Là Jimin."

Jungkook hét lớn để nhận được sự chú ý từ Seokjin.

-"..."

Jin vẫn bước đi, mặc kệ câu nói của anh.

Thực sự anh biết con người thật của Jungkook như thế nào, nếu để Jimin dính vào mấy vụ này, chắc chắn Yoongi sẽ không để yên, mà thiệt hại về con người cũng như tinh thần rất lớn.

Tốt nhất là nên làm lơ câu hỏi của Jungkook đi cho xong.

-"Ya, mấy tên bác sĩ kia, bệnh nhân tên Jimin đang ở đâu hả?"

Jungkook sau khi bị Jin ngó lơ liền quay sang đá mạnh vào cửa phòng trực khiến các bác sĩ ở đấy một phen khiếp sợ.

Ai cũng biết quyền lực và tính cách của Thiếu gia Kim gia như thế nào.

Đụng đến hắn ta một là bị thương nặng, hai là chết một cách bi thương.

-"Ya..."

Jungkook chưa kịp nói hết câu thì đã bị Yoongi đánh mạnh vào vai khiến anh nhăn mặt quay lại nhìn.

-"Aish,đ** m*, mấy hyung hôm nay bị điên à?"

Jungkook tức giận liền rút trong mình khẩu súng thủ sẵn trong người, chĩa thẳng đầu y.

-"Ba mươi hai ánh mắt, mười ba camera đang nhìn chú, nếu không muốn vào tù thì bỏ súng xuống."

Yoongi giễu cợt.

Nghe thấy vậy, Jungkook cũng bình tĩnh hơn mà cất súng vào trong người.

-"Em đang tra hỏi thôi mà?

Doạ một tý cũng đâu sao."

Jungkook cười giễu cợt.

-"Bệnh viện không phải nơi để đùa nghịch."

-"Aigoo, từ bao giờ anh lại giống Jin hyung vậy chứ?"

Jungkook tặc lưỡi rồi đút hai tay vào túi quần.

-"Được rồi, đến công ty đi.

Cổ phiếu đang giảm vì mấy tìe báo lá cải nói về chủ tịch Kim ."

Yoongi định kéo tay Jungkook đi thì bị anh giật lại.

-"Bình tĩnh đã, hyung."

-"Chuyện gì?"

-"Em cần tìm nhóc tên Jimin."

-"Tìm con nhà người ta làm gì?"

Yoongi nhăn mặt.

Hàng động và biểu cảm của y tuy vẫn vậy nhưng nếu nhìn kỹ vào ánh mắt, người ta có thể thấy rõ sự căng thẳng cũng như lo âu tụt cùng của y.

-"Em thấy nhóc ấy giống một tù nhân của em nên...."

-"Người giống người là chuyện bình thường.

Vậy nên cũng đừng nghi ngờ người ta quá, cũng đừng lôi kéo vào mấy cái vụ làm ăn của hai đứa."

Yoongi khắt khe lên tiếng.

-"Oh, vậy sao?"

Jungkook cười khoái lên như một tên khùng.

-"Sao vậy?"

Yoongi lo lắng hỏi.

Y nghĩ rằng biểu cảm này của Jungkook chắc chắn như kiểu bị tuột mất món đồ chơi vô giá rồi.

Dù có chuyện gì đi chăng nữa, nhất định bảo vệ Jimin.

-"Aigoo, tiếc thật.

Nhưng mà gương mặt của em ấy đã bị em nhìn trúng mất rồi."

-"Em yêu một nhóc con sao?"

Yoongi giễu cợt.

-"Không hẳn.

Em chỉ thích gương mặt ấy thôi."

Jungkook thản nhiên trả lời.

-"Em có thể nhờ người ta tạo ra hằng trăm gương mặt giống như vậy với những tù nhân của em mà?"

-"Ừ nhỉ.

Biết đâu người giống người?

Em cũng có một nhóc tù nhân mang gương mặt như vậy.

Ông trời thật biết tạo ra sự trùng hợp mà."

Jungkook cười khoái lên, đúng vậy, anh cũng có một tù nhân như vậy.

Chỉ cần dùng nó để thoả mãn thôi mà.

Đâu cần phải phiền đến nhóc không quen biết kia.

Một ý kiến thật thông minh.

-"Hyung, em về nhà trước."

Jungkook nói xong định chạy đi thì bị Yoongi giữ lại.

-"Đến công ty và làm việc đi.

Chủ tịch đang ở đây."

Yoongi nhắc nhở.

-"Ừ nhỉ.

Chán thật đấy."

Jungkook trả lời bằng giọng tiếc nuối.

-"Anh đi cùng em, Jungkook."

Yoongi chạy đến khoác vai Jungkook rồi cùng đi đến công ty.

--------------------------

5:00pm-Simstapas*

-"Thưa ông chủ, cậu ấy đến rồi."

Đàn em gọi vọng từ ngoài vào.

Lão Sean ngồi bên trong liền đuổi hết mỹ nữ đi, cả căn phòng im ắng chỉ còn tiếng nước sôi của đồ ăn.

-"Xin chào, ta lại gặp nhau nữa rồi."

Người đàn ông kia lịch thiệp bắt tay rồi ngồi xuống.

-"Rất vui được gặp cậu, Taehyung."

Ông ta bắt tay rồi cười khoái lên.

---------------------------------
 
_C O N T I N U E_
16. The fall of the Rebel Angels


-"Rất vui được gặp cậu, Taehyung."

Ông ta bắt tay rồi cười khoái lên.

-"Nhiệm vụ tôi giao cho ông, có thể xem như thất bại."

Taehyung khó chịu ngước mắt lên nhìn lão ta, trên tay đã cầm sẵn ly rượu được rót đầy.

-"Vậy sao, thật xin lỗi.

Tôi không muốn đánh chết ông ấy, vì còn rất nhiều điều thú vị chưa tìm hiểu được."

Lão Sean liền uống hết một ly rượu.

-"Thú vị?

Nhiệm vụ của ông chỉ là giết chết lão ta thôi."

Taehyung tuy miệng cười nhưng ánh mắt chứa đầy sự hận thù.

-"Thôi nào, phim hay phải chờ đến hồi hết chứ?"

-"Cuộc sống của tôi vốn không phải phim.

Nói rõ cho ông biết, nếu lần sau, chỉ cần ông có sai sót, lô hàng ở cảng Daesak sẽ ngay lập tức bị thiêu huỷ, cùng với đó sẽ được gửi đến cục cảnh sát.

Để xem ở Hàn Quốc ông quen ai?"

Taehyung gằn giọng, trên mặt hắn vẽ lên một nụ cười đầy ẩn ý.

Nếu nhìn vào đây, có thể thấy rõ phần thắng đang ở chắc trong tay anh, lão Sean chỉ cần sơ hở, lập tức hậu quả sẽ không ngờ tới.

-"Suy nghĩ cho kỹ, tôi về trước."

Taehyung đứng dậy bước đi.

Ông trùm thực sự sắp xuất hiện rồi.

---------------------------------

*Reng..Reng*

-"Yoongi-hyung?"

-"Hoseok, đến trại giam và bắt một tù nhân, phẫu thuật gương mặt người đấy giống Park Jimin đi."

Yoongi kiên định.

-"Tại sao?"

Hoseok khó hiểu.

-"Nhanh lên, không còn thời gian đâu.

Phẫu thuật gương mặt xong thì bảo Seokjin đưa Jimin đến phòng bệnh bí mật đi.

Thế nhé!"

Hoseok chưa kịp trả lời thì Yoongi liền tắt máy.

Có chuyện gì vậy chứ?

Jungkook và Taehyung phát hiện ra Jimin trốn thoát rồi à?

Rất nhanh chóng, Hoseok thực hiện tất cả công việc Yoongi giao.

Tù nhân xấu số bị phẫu thuật tuy gấp nhưng đường nét kỹ xảo trên gương mặt rất giống Park Jimin, có thể nói như anh em sinh đôi.

-"Tội ngươi thật đấy."

Hoseok tạch lưỡi rồi rời đi, để lại tên tù nhân kia trong ngục sau khi vừa phẫu thuật.

----------------------------

*Tập đoàn Abraxas*

-"Yoongi hyung?"

-"Chuyện gì?"

Yoongi rời khỏi màn hình máy tính, lạnh lùng nhìn Jungkook.

-"Humm...anh đoán xem tên ác quỷ họ Kim kia đang làm gì?"

-"Chắc đang thăm chủ tịch."

-"Thăm sao?

Đang thăm hay giúp ông ấy đoàn tụ với tổ tiên?"

Jungkook ngước mắt nhìn vào tấm hình chụp gia đình rồi nhếch miệng cười- một nụ cười đầy miệt thị.

-"Anh không muốn rạn nứt tình anh em."

Yoongi lạnh lùng trả lời rồi tiếp tục công việc.

-"Anh nghĩ anh ta coi chúng ta là anh em sao?"

-"..."

-"Một tên chỉ biến lợi dụng tình cảm để đoạt được mong ước bản thân."

-"Sao em lại nói vậy?"

Yoongi khó hiểu.

-"Hyung nghĩ tại sao ba lại yêu cầu em theo dõi Taehyung?"

Jungkook liếc nhìn Yoongi, anh cười rồi gác hai chân mình lên bàn làm việc.

-"Aigoo, em đoán anh ta đang vẽ ra một kế hoạch hoàn hảo để chiếm đoạt toàn bộ Kim gia."

-"Tại sao lại nghĩ vậy?"

-"Anh nghĩ xem, những lúc công ty gặp khó khăn, anh ta đi đâu?

Chuyện ba gặp chuyện tại nhà riêng ngoại ô và anh ta đi ra cảng, là trùng hợp?"

-"Rồi em định làm gì?"

-"Tống anh ta vào tù."

-"Tuỳ hai đứa."

Yoongi tỏ không mấy quan tâm rồi tiếp tục làm việc.

Dù gì Taehyung cũng từng cứu anh một mạng, cho nên anh cũng cần phải trả ơn hắn, không thể để hành động của hắn bị phát hiện.

-"Ha, chúng mày được."

Giọng nói của một ả đàn bà đang đứng ngoài cửa vang lên.

Ả cười thầm rồi nhanh chóng lấy điện thoại ra, ấn vào số quen thuộc.

-"Taehyung-oppaaa, em muốn gặp anh."

---------------------------------------

*Nhà riêng-Kim SeokJin*

-"Jin hyung, sao em lại ở đây?"

Jimin khó hiểu nhìn Jin.

Cậu sau khi được Jungkook đem vào phòng cấp cứu thì liền bất tỉnh, khi tỉnh dậy thì đã thấy mình ở một nơi khác.

-"À,...bệnh viện hết giường rồi nên anh đưa em về phòng khám tại nhà của anh."

Jin ngại ngùng trả lời.

-"Phiền hyung rồi."

-"Jimin, em đói không?

Anh đi nấu đồ ăn cho em nhé?"

-"Em phụ anh được không?"

-"Sức khoẻ em chưa hồi phục, nằm đây chơi một lúc đi.

Hyung đi trước."

Jimin sau khi tạm biệt Jin thì liền ngồi dậy.

Phòng này thực sự rất rộng, phía trước còn có ban công nhìn ra ngoài.

Đúng là phòng khám riêng của giám đốc bệnh viện có khác.

Jimin lang thang đi lại trên tầng nhà Seokjin.

Cậu cá rằng Jin thực sự rất giàu, cả một cái tầng mà như một cái nhà để xe vậy.

Nhưng mà hình như chỉ có độc một mình cậu thì phải, bình thường thì phải có mấy bác sĩ hoặc bệnh nhân chứ nhỉ.

Đang đi dọc hành lang, Jimin liền bị thu hút bởi một bức tranh, hình như là tranh thời Phục Hưng, thực sự rất đẹp.

Tò mò về màu sắc bức tranh, Jimin tiến đến, bàn tay mũm mĩm động vào từng đường nét của tranh.

Nó như kiểu một loại thuốc phiện, có thể khiến con người ta mải mê thưởng thức mà dần dần sa đoạ vào đó-Không lối thoát.

Mải mê ngắm nhìn, Jimin mới để ý đến một mảnh giấy nhỏ ở bên dưới.

-"The fall of the Rebel Angels?"

Sau khi cậu đọc tờ giấy, cánh cửa sau bức tranh dần hiện ra.

Một đường hầm?

Tất nhiên, trong những lúc này, sự tò mò là rất lớn, chúng xuất phát từ sâu thẳm bên trong con người, nhằm mục đích kiểm tra lại thông tin, bất kể thông tin đó có gây hại hay không.Cũng giống như trường hợp của Pandora trong Thần thoại Hy Lạp đã không cưỡng lại được cám dỗ mở chiếc hộp chứa đầy quỷ dữ dù đã được cảnh báo trước.

Con người chúng ta có xu hướng kiểm tra những thông tin dù biết trước kết quả sẽ không tốt đẹp gì.

-"Một đường hầm sao?

Nhà của Jin hyung kì diệu thật đấy."

Jimin không một sự nghi ngờ nào mà tiếp tục tiến sâu vào trong đường hầm, cứ thế, đi mãi..

"Giống như cơ thể đã chết từ cú ngã của Icarus, việc bay thẳng đến nơi ác quỷ là đại diện cho sự trưởng thành, bánh xe số mệnh cũng đã được đảo ngược."

----------------------------------

Chap này có vẻ hack não quá nhỉ?

Tớ xin giải thích chút xíu nhé:

-"The fall of the Rebel Angels"

(Sự sa ngã của những thiên thần nổi loạn)

Bức tranh của hoạ sĩ Pieter Bruegel.

Miêu tả những thiên thần nổi loạn(sa ngã) đang cố kéo những thiên thần khác xuống địa ngục.

Có ai thấy bức tranh này quen không🙂)?
 
_C O N T I N U E_
16. He's here


-"Yoongi hyung?

Anh có định đi ăn không?

Trời tối rồi."

Jungkook sau cả một ngày hoàn thiện công việc ở công ty đang ngồi chiễm chệ trên chiếc ghế phó chủ tịch.

-"Ăn gì?"

Yoongi miệng nói nhưng hai mắt vẫn chăm chú nhìn vào màn hình màn hình máy tính, đôi bàn tay cứ thế đánh máy liên tục.

-"Buffet hay gì đấy?"

-"Rủ ai đó đi, anh không rảnh."

Yoongi trả lời cho qua rồi vẫn chăm chú làm việc.

Tổng giám đốc của Abraxas có khác, thật chăm chỉ.

-"Aigoo, anh cứ như này thì làm sao mà lấy được vợ?"

Jungkook thở dài.

-"..."

-"Kệ hyung, em đi trước."

Jungkook đứng dậy, lấy chiếc áo khoác bên cạnh rồi rời đi, mặc cho Yoongi vẫn ở lại cần mẫn làm việc.

*Reng..Reng..."

-"Hoseokie?"

-"Yoongi hyung!"

Hoseok hét lớn.

-"Bình tĩnh.

Có chuyện gì?"

-"Jimin mất tích rồi."

Hoseok thở dốc.

-"Ya.."

Yoongi mất bình tĩnh đập bàn.

-"Jimin vừa nãy ở trong phòng bệnh của Seokjin thì đột nhiên biến mất."

Hoseok gấp gáp.

-"Tútt...tút..."

Yoongi tắt máy.

Nhanh chóng đứng dậy mặc áo khoác, phóng xe đến biệt thự của Seokjin.

Cho dù có chuyện gì xảy ra, Y chắn chắn phải tìm bằng được Jimin.

Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.

----------------------

*Biệt thự SeokJin*

-"Ya.."

Yoongi hét lớn mở cửa bước vào.

Seokjin cùng Hoseok, cả hai đang trầm tư ngồi theo dõi video trên Macbook thì bị Yoongi làm giật mình.

-"Yoongi, em đến rồi.

Lại đây đi, anh và Hoseok đang check lại camera."

Jin vẫy tay ra hiệu Yoongi đến cùng xem video.

-"Có thể thấy, sau khi Jin hyung ra khỏi phòng thì Jimin nằm được một lúc cũng bước ra.

Em ấy đi vòng quanh tầng để khám phá.

Được một lúc thì liền nhìn thấy một thứ gì đấy, đứng đấy ngẩn ngơ xem và biến mất.

Tiếc là góc đấy quá xa nên camera không quay được.

Hoseok phân tích cho Jin và Yoongi cùng nghe.

-"Ya, nhà rõ giàu sao không đầu tư nhiều camera hơn chứ?"

Yoongi tức giận quát người anh của mình.

-"Ya, tiền anh còn để đầu tư pha chế thuốc và nghiên cứu chứ?

Chú cứ ngồi ngoài rồi nói các thứ, có biết...."

-"Thôi đi."

Thấy Yoongi và Seokjin đang cãi nhau, Hoseok liền ngăn lại, tránh trường hợp xảy ra xô xát.

Dù họ là anh em thân thiết, nhưng không phải là chưa từng đánh nhau, còn rất nhiều là đằng khác.

-"Seokjin hyung, anh có nhớ đây là góc nào ở trong nhà không?"

Hoseok nghiêm túc hỏi.

-"À...góc cuối hành lang."

Jin nói xong, Yoongi liền đứng dậy và bước thật nhanh lên tầng, Seokjin và Hoseok cũng vì thế mà đi theo.

-"Ý anh là chỗ này?"

Yoongi đứng ngắm nhìn bức tranh rồi quay sang nhìn hai người còn lại.

-"Umm...ừ..."

Jin ấp úng.

-"Jimin đến đây và mất tích.

Vậy thì em ấy đi đâu được chứ?"

Yoongi chống cằm lên tay, đôi mắt lảo đảo nhìn xung quanh.

-"Jin, sao anh ấp úng vậy?

Anh giấu bọn em chuyện gì?"

Nhận thấy sự bất thường trong lời nói của Seokjin, Hoseok liền đặt câu hỏi nghi vấn.

Lời nói của Hoseok liền gây sự chú ý cho Yoongi, Y quay lại, cả bốn con mắt đều đang dồn về SeokJin.

-"Hả, đâu có chuyện gì?

Anh nghĩ mình nên đi tìm chỗ khác."

Jin định quay đi thì liền bị Yoongi giữ tay lại, đôi mắt y chứa lên sự tức giận nhìn chằm chằm vào mắt Seokjin.

-"Khai ra, anh đang giấu bọn em chuyện gì?"

Yoongi gắt gỏng.

"Jimin, mất tích ngay tại góc này?

Người bình thường không thể đi xuyên tường được.

Càng không thể biến mất như không khí.

Rốt cuộc là có thế lực siêu nhiên nào?

Hay Jin đang giấu cả hai chuyện gì?"

Trong lúc Yoongi tra hỏi Seokjin, Hoseok nhìn xung quanh bức tranh, trong đầu không ngừng đặt ra giả thiết.

Bất chợt, anh dừng chân khi nhìn thấy một mảnh giấy rơi ở dưới đất.

Nó bị xé ra một chút ở rìa mép, một nửa là màu đen còn lại là màu trắng.

"The fall of the Rebel Angels?"

-"Ya, hai người nhìn này, em vừa nhặt được ở dưới đất."

Hoseok nhặt nó lên, xem xét thật kỹ và quay lại đưa cho hai người kia xem.

-"Sự sa ngã của những thiên thần nổi loạn?"

Yoongi thắc mắc.

-"Em thấy nó ở đâu vậy?"

Jin gấp rút giằng tờ giấy trên tay Yoongi rồi xem xét thật kỹ.

-"Dưới đất?"

-"Taehyung..."

Jin ngập ngừng.

-"Taehyung?

Câu ta liên quan gì ở đây?"

Yoongi thắc mắc.

-"...."

-"Ya, trả lời đi."

Yoongi cáu liền đẩy một bên vai Seokjin.

-"Taehyung...đang ở đây."

Jin hai mắt vẫn chăm chú nhìn vào tờ giấy, lời nói có chút run sợ.

-"Sao cơ?"

Yoongi ngạc nhiên.

Taehyung làm sao mà ở đây được?

Nhìn vào camera thì tầng này đâu có ai ra vào ngoại trừ Jimin và Jin đâu?

Taehyung làm sao mà vào được?

-"Jin hyung, anh giải thích rõ vụ này được không?"

Hoseok nhăn mặt nhìn Jin.

-"Sau bức tranh, có một căn phòng.

Và căn phòng ấy...là của Taehyung."

Jin ngước mắt lên nhìn bức tranh.

-"Ya, hyung đùa à?

Làm sao Jimin có thể biết và vào bên trong căn phòng này được chứ?"

Yoongi mất bình tĩnh túm cổ áo Seokjin, miệng không ngừng la hét.

-"Jimin, em ấy rút và đọc mảnh giấy này, và đó là cách để mở cửa vào trong phòng."

Jin hai mắt nhìn kỹ vào tờ giấy.

-"Aish, sao hyung lại thiết kế phòng của cậu ta ngay trong tầng khám bệnh chứ?"

Yoongi chửi thề rồi bỏ tay ra khỏi cổ áo Seokjin.

-"Taehyung...em ấy muốn ở đây, vì chỉ có những người đặc biệt, trong sáng và thuần khiết như thiên thần, mới có thể mở được cánh cổng này.

Mà các bác sĩ thường được coi như thiên thần áo trắng.

Một khi đã mở cổng, trước sau cũng sẽ đều là tay sai, nạn nhân của Taehyung.

Chính vì thế, ở phòng khám này không hề có một bác sĩ hay y tá nào cả."

-"Vậy thì, có phải phần màu trắng được pha với màu đen ở phần tên của bức tranh là Jimin đúng không?"

Hoseok thắc mắc.

-"Chính xác.

Nó chỉ đang chiếm một ít.

Nếu như màu trắng hoàn toàn biến mất, tức là Jimin đã bị Taehyung thu phục."

-"Làm cách nào để cứu Jimin?"

Yoongi không chần chừ mà đặt câu hỏi.

-"Bác sĩ?

Không phải anh là bác sĩ sao Jin hyung?"

Hoseok gấp gáp.

-"Tờ giấy, đã bị rút ra khỏi bức tranh rồi.

Chỉ khi một trong hai người ra khỏi phòng, thì anh mới có thể vào."

Jin đưa đôi mắt nặng trĩu nhìn vào chính giữa bức tranh."

-"Aish, chết tiệt."

Yoongi chửi thề rồi đập mạnh vào bức tường bên cạnh.

-"Bây giờ chỉ còn cách ngồi đợi thôi.

Hai đứa ở đây, anh sẽ đi nhờ một vài người bạn để tìm cách mở cửa."

Jin đưa tờ giấy cho Hoseok rồi gấp gáp chạy đi.

-"Yoongi, đừng lo.

Jimin- chắc chắn sẽ an toàn."

Hoseok để Yoongi tựa đầu vào vai mình, tay kia vòng qua người y mà vỗ về.

"Jimin, mong em bình an."

------------------------

Xin lỗi vì đã đăng chậm như vậy.

Dự là đăng vào mấy hôm trước nhưng mà nhiều bài tập quá và chuẩn bị cho BangBangcon nên mình quên up.

Xin lỗi 3000 lần:<

Nhớ vote nhé

Kamssa
 
_C O N T I N U E_
17. Dụ dỗ


-"Aigoo, không gian ở đây thích thật đấy."

Taehyung một tay cầm điếu thuốc, một tay cầm ly rượu vang, hai chân gác lên chiếc bàn kính mạ vàng, đầu ngửa ra đẳng sau mà tận hưởng hương khói của điếu thuốc.

-"Tik...tok...tik...tok.."

Tiếng những quả bóng nam châm liên tục đập vào nhau tạo nên tiếng kêu inh ỏi.

-"Thiên thần sao?

Để xem ngươi còn trong trắng được bao lâu."

Taehyung cười nhếch miệng, đôi mắt cứ thế hướng ra cửa, thật đáng mong đợi xem ai đang đến đây.

*Cạch*

-"Xin lỗi, cho tôi hỏi..."

Jimin bước vào trong phòng.

Sau một hồi bước đi trong đường hầm tối và dài, cuối cùng cậu cũng tìm thấy nơi có ánh sáng.

Nó ở trong nhà của Jin hyung, nên chắc chắn ở đây cũng rất an toàn.

Cậu mở cửa và bị choáng ngợp bởi vẻ đẹp của căn phòng, pha vào với đó là mùi khói thuốc lá cùng mùi rượu nồng nặc.

-"Chào mừng cậu đến với HELLo, tiểu thiên thần."

Taehyung đứng dậy tiến đến gần cửa rồi đưa ngang tay ra như muốn mời người kia vào phòng.

-"À, cảm ơn anh."

Jimin ái ngại bước vào phòng và tiến đến ghế sofa gần đó.

-"Cậu muốn uống gì không?"

Taehyung đứng dựa vào cửa.

Phải mở màn trước đã chứ.

Phần đầu luôn là phần thú vị và để lại ấn tượng sâu đậm nhất, vì vậy phải làm thật tốt.

Để sau này cậu ta sẽ dễ rơi vào tròng hơn.

-"Sữa?

Có sữa không?"

Jimin quay lại nhìn Taehyung.

-"Chắc cậu còn nhỏ lắm nhỉ?

Bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn uống sữa?"

-"Tôi cũng không biết nữa."

Jimin lắc đầu.

Hành động này của cậu vô tình lọt vào tầm mắt hắn, gương mặt này có chút quen.

-"Sữa á?

Vì nó là loại đặc biệt nên tôi nghĩ tẹo nữa mới có sữa.

Bây giờ chỉ có rượu, nước lọc.

Cậu chọn cái nào?"

-"Nước lọc.

Cảm ơn."

-"Nước lọc của cậu."

Taehyung liền vớ lấy chai nước lọc ngay bên cạnh.

Tiến đến ngồi gần Jimin và đưa nước cho cậu.

"Gương mặt này, thực sự rất quen.

Không lẽ, là cậu ta?"

Taehyung thầm nghĩ trong đầu.

-"À, cảm ơn."

Jimin quay lại nhìn hắn.

Cả hai vô tình chạm mắt nhau.

Jimin, thực sự đã bị hút hồn bởi đôi mắt màu đỏ ấy, rất đẹp và lạ khiến cậu cứ ngẩn ngơ ngắm nó.

"Đúng là cậu rồi.

Nhưng, làm sao cậu thoát khỏi biệt thự của tôi chứ?"

Taehyung vừa nghĩ vừa nhăn mặt.

Thật khó hiểu mà.

-"Anh này, anh tên gì?"

Jimin ngơ ngác hỏi.

-"Hả,tôi là Taetae."

-"Tôi là Jimin."

Jimin vui vẻ trả lời.

-"Cậu, nhớ tôi là ai không?"

Taehyung cố ra vẻ đáng thương nhìn Jimin.

-"Không nhớ.

Tôi đang bị mất trí nhớ, nên.."

Jimin ấp úng.

"Hoá ra sau đêm ấy, em mất trí nhớ luôn sao?"

Taehyung nhếch miệng cười.

-"Anh này,...Anh có bạn gái chưa?"

Jimin cúi thấp mặt hỏi, tai cậu đỏ ửng, cậu không dám nhìn thẳng mắt con người kia nữa.

Sợ anh sẽ phát hiện sự ngượng ngùng của mình mất.

-"Tôi không thích con gái."

-"Thật á?

Vậy anh thích con trai sao?"

Jimin nghe thấy Taehyung nói vậy liền ngóc đầu lên, gương mặt lộ rõ sự bất ngờ và hạnh phúc, khác hẳn quả cà chua ban nãy.

-"À...ừ..."

Taehyung phì cười trước biểu cảm của Jimin, dụ con mèo này vào tròng dễ thật mà.

-"Chúng ta kết bạn được không?"

Jimin ấp úng.

-"Được chứ."

Taehyung vui vẻ gật đầu.

Cuộc vui sắp đến rồi đây...

-"Cảm ơn nhé."

Jimin vui vẻ ôm chầm lấy hắn vào lòng.

-"À, Jiminie, nhà anh có sữa hảo hạng đấy, em có muốn dùng thử?"

Taehyung cúi xuống xoa đầu Jimin.

-"Có chứ."

Jimin hớn hở.

-"Vậy thì về nhà thôi nào."

Taehyung đứng dậy và kéo tay Jimin đi về phía cửa sau của căn phòng.

Thiên thần thật sự đã bị sa ngã rồi.

-----------------------

*Biệt thự Seokjin*

-"Ya, hai đứa à, anh.."

Jin hớn hở chạy vào phòng.

-"Hyung, tờ giấy..."

Hoseok lo lắng đưa tờ giấy ra trước mặt Seokjin.

Từ một tờ giấy nửa trắng nửa đen, nay chỉ còn lại một màu đen sẫm với màu máu đỏ, phía rìa góc còn lại đúng một chút màu trắng.

-"Jimin..."

Jin ngỡ ngàng nhìn tờ giấy rồi ngã quỵ xuống.

-"Phải làm sao bây giờ?"

Hoseok lo lắng nhìn Seokjin.

-"Yoongi đâu?"

-"Anh ấy về Kim gia rồi."

-"Mau đi theo.

Không thể để một phút nông nổi của Yoongi mà ảnh hưởng đến tất cả mọi người được."

Seokjin nhanh chóng đứng dậy, cùng Hoseok phóng xe thật nhanh đến Kim gia.

--------------------------

*Bệnh viện*

-"Appa ah~, con đến rồi đây."

Jungkook hớn hở chạy vào, hai bên tai mỗi bên một túi đồ ăn.

-"Chu đáo quá nhỉ, con trai."

Kim lão gia ngồi dậy khi thấy con trai cưng của mình đến.

-"Appa, ăn ngon miệng."

Jungkook lễ phép mời rồi liền gắp thức ăn.

-"Con trai của ta, bao giờ mới chịu lấy vợ cho cái thân già này ra đi thanh thản đây?"

Lão gia vừa nói vừa tỏ vẻ mệt mỏi.

-"Appa đừng nói vậy chứ?"

Jungkook ngại.

-"À, mà việc ta nhờ con theo dõi Taehyung đến đâu rồi."

Jungkook đang ăn thì liền khựng lại.

Anh bỏ đũa xuống, cố tỏ ra bình tĩnh trước mặt Kim lão gia.

-"Hyung ấy...thật sự có mối làm ăn với lão Sean."

-"Chết tiệt!"

Kim lão gia gằn giọng.

-"Ba tính làm gì hyung ấy?"

-"Dạy thằng nhóc một bài học thích đáng."

-"Nhưng..."

Anh cố tỏ vẻ đáng thương trước mặt appa mình.

Từ trước tới giờ, mối quan hệ của hai anh em rất tốt, rất thân thiết.

Nhưng cũng chỉ vì quyền lực mong muốn chiếm lấy Kim gia và toàn bộ tập đoàn, Jungkook bắt đầu hai mặt với Kim Taehyung.

-"Ta biết mối quan hệ của hai đứa rất tốt, nhưng thằng nhóc này cần dạy dỗ thêm."

-"Xin đừng làm gì quá nặng nhọc với hyung ấy."

-"Được rồi, con trai của ta.

Ăn xong rồi thì về sớm đi nhé.

Ta mệt rồi."

Kim lão gia xua tay như muốn đuổi anh đi.

Thấy vậy Jungkook cúi chào rồi liền rời đi.

Sắp sửa loại bỏ được đối thủ cạnh tranh với mình rồi.

-------------------------

Tôi hiện tại vẫn đang bị shock thính từ BangBangcon mấy ông ạ.

Thật sự vẫn muốn xem tiếp í🙁(

Nhớ các anh quá điii aaa
 
_C O N T I N U E_
18. Tiểu thiên thần


-"Jiminie à, đến nơi rồi, em mau xuống đi."

-"Vâng ạ."

Sau khi Jimin xuống xe thì được bác quản gia đưa lên tầng, còn Taehyung vẫn ngồi yên trong xe, chờ đợi một người.

-"Thiếu gia."

Một tên trùm kín mít bước đến gõ cửa xe.

-"Sao rồi?"

Taehyung lạnh lẽo hút điếu thuốc nhìn người ngoài kia.

-"Lão Sean đang muốn tạo phản."

-"Hah, bắt con gái lão ta về đây."

-"Vâng ạ.

À, còn về việc của Lão đại."

Tên kia ngập ngừng.

-"Chuyện gì?"

Taehyung nhướn mày nhìn người bên ngoài.

-"Hình như Lão đại biết chuyện của Thiếu gia rồi."

-"Ông già đó cũng tinh mắt phết đấy."

Taehyung phì cười rồi dí điếu thuốc đang cháy vào tay tên kia.

-"Hành động càng nhanh càng tốt.

Rõ chưa?"

Taehyung lườm tên kia.

-"Vâng thưa lão đại."

Tên kia nghiến răng chịu đựng.

Đây là một sở thích của Taehyung khi giao nhiệm vụ cho ai đó.

Nếu như người đó làm không tốt, toàn bộ cả cơ thể sẽ bị thiêu sống, còn nếu làm tốt sẽ được tha mạng.

Đơn giản vì đấy là sở thích của hắn, muốn chống đối tội càng nặng.

--------------------------------------

-"Oa, nhà của TaeTae đẹp thật đấy."

Jimin liên tục thán phục trước sự nguy nga của căn biệt thự.

-"Khi cháu sống ở đây cháu mới biết nó còn ĐẸP hơn."

Bác quản gia vỗ vai cậu rồi đưa cậu lên tầng.

-"Cháu tạm thời ở đây đợi thiếu gia đến nhé."

Bác quản gia rời đi, khoá cửa lại một cách cẩn thận.

Xem ra cậu bé này vẫn còn rất ngây thơ.

Chút nữa thôi, cháu sẽ hiểu được con người thật của Kim Taehyung.

-"Vâng ạ."

Jimin ngồi được một lúc lâu trên ghế liền đứng dậy đi lại xung quanh.

Nhà rõ giàu sao trong phòng lại chẳng có tí đèn nào cả, toàn nến, hoa và ánh trăng.

Chán nản Jimin quyết định bước ra ban công.

Con nhà giàu có khác, cả cái biệt thự mà như cái công viên, phía bên kia còn có mấy toà nhà nữa.

-"Oh.."

Jimin đang nhìn xung quanh bỗng thấy một chiếc xe màu vàng bóng đậu dưới sảnh.

Không phải nơi này chỉ có TaeTae sống thôi sao?

Còn ai nữa à?

Cậu cứ thế chăm chú nhìn người đàn ông dưới sảnh.

Anh ta đập cửa thật mạnh rồi nói chuyện với bác quản gia.

Bất chợt, đôi mắt anh ta ngước lên nhìn thẳng vào cậu.

Mắt chạm mắt, tuy hơi tối nhưng cậu cũng có thể hình dung rõ mặt người kia như thế nào.

Sống mũi cao, đôi mắt to tròn,...là anh ta, người cậu gặp ở bệnh viện.

Anh ta nhìn cậu rồi cười nhếch miệng, bước thật nhanh vào trong nhà.

Theo Jimin nghĩ, anh ta sẽ lên đây và tìm cậu.

Ngay lập tức, cậu tìm đến tủ quần áo, trên tay cầm theo một chai rượu để sẵn trên bàn, trốn thật kỹ trong tủ quần áo và phòng thủ.

*Cạch*

Được một lúc thì bỗng có tiếng mở cửa, nhưng không phải cửa phòng, mà là cửa sổ.

Tim cậu đập nhanh hơn, hai mắt cứ thế mở to, trên trán đầy những giọt mồ hôi.

Đầu cậu bây giờ thực sự rất đau, nó như kiểu bị ai đập mạnh vào.

Jimin làm rơi bình rượu, hai tay ôm thật chặt đầu của mình.

Hoàn cảnh này thực sự rất quen, hình như cậu đã gặp ở đâu rồi.

-"Jimin..."

Cửa tủ bỗng dưng mở ra khiến Jimin giật mình.

Ngước đôi mắt đỏ hoe đầy sợ hãi của mình lên nhìn người trước mặt.

-"Yoongi hyung.."

Jimin chạy đến ôm thật chặt Yoongi vào người.

Cảm nhận được phía dưới áo mình bị ướt, Y dám cá là Jimin vừa bị doạ sợ đến phát khóc rồi.

-"Đừng lo, anh ở đây rồi.

Mau đi thôi, nhanh lên."

Yoongi khẽ xoa đầu cậu rồi nắm tay chạy đi thật nhanh.

-"Aigoo, Suga hyung?"

Cả hai đang định trèo ra khỏi ban công thì liền bị Jungkook nhìn thấy.

Anh mở cửa tiến đến chỗ hai người, giữ tay Jimin lại, đôi mắt nhìn thẳng vào Suga như đang chất vấn.

-"Sao anh lại ở đây?

Không phải anh ở công ty sao?

Còn nhóc này?

Tù nhân của em anh mang đi đâu vậy?"

Jungkook cố tỏ vẻ ngây thơ.

-"Đây không phải tù nhân của em."

Yoongi giật mạnh tay Jimin từ phía Jungkook.

-"Nếu không phải sao cậu ấy lại ở đây?"

-"Em ấy bị bắt nhầm.

Tù nhân của em đang ở khu C."

-"Taehyung bắt cậu ta về sao?"

Jungkoom nhếch một bên mày.

-"Không phải Taehyung đâu, mà là TaeTae."

Jimin giải thích.

-"Ồh, ra là TaeTae."

Jungkook phì cười.

Xem ra Taehyung, hắn ta lại bắt được một tiểu thiên thần rồi.

-"Jimin, kệ cậu ta.

Mau đi thôi."

Yoongi nắm tay Jimin rời đi.

-"Ồh, Suga hyung?

Jungkook?

Có chuyện gì mà hai anh em lại tụ tập đông đủ ở phòng này vậy?

Tính ăn thịt tiểu thiên thần của em sao?"

Taehyung bước vào khoanh tay đứng giễu cợt.

-"TaeTae, anh đến rồi."

Jimin toan định chạy ra thì liền bị Yoongi và Jungkook giữ lại.

-"Sao vậy, đừng đùa kiểu đấy chứ hai người anh em."

Taehyung nhếch miệng cười trước hành động của hai người kia.

Xem ra cậu nhóc này rất quan trọng đấy.

-"Taehyung, đây không phải tù nhân của chúng ta đâu."

Jungkook nghiến răng.

-"Ồh, sao em lại nói vậy?"

Taehyung nghiêng đầu nhìn Jimin.

-"Anh biết thừa khi làm tù nhân của chúng ta không thể thoát ra khỏi..."

Jungkook giải thích.

-"Em biết anh tìm thấy em ấy ở đâu không?"

Taehyung tinh mắt nhìn sang Yoongi.

Tuy gương mặt vẫn lạnh lùng vô cảm nhưng sâu trong ánh mắt toát lên sự sợ hãi mà chỉ người tinh mắt mới để ý.

-"..."

-"Căn phòng bí mật mà Jin hyung đã tạo cho anh."

Taehyung nhếch miệng cười đầy thoả mãn khi thấy sắc thái của Yoongi bây giờ.

-"Jin hyung?"

Suga hyung?"

Jungkook quay sang nhìn Yoongi.

Chắc chắn đang có một bí mật giữa hai người họ.

-"Hai anh biết cả Jin hyung sao?

Anh ấy.."

-"Ya, ngập miệng lại đi Park Jimin."

Chưa để Jimin nói hết, Yoongi đã hét lên đầy tức giận.

-"Ồh, bây giờ anh tôi mới lên tiếng này."

Taehyung phì cười.

-"Jimin, đi trước đi.

Ở đây anh lo rồi."

Yoongi đẩy Jimin lùi về phía cửa.

Jungkook thấy sự bất thường từ Taehyung cũng từ từ bỏ tay cậu ra, dù gì cũng phải thoát khỏi hắn ta trước.

-"Vào đây rồi, thoát ra đâu có dễ."

------------------------------

Có phải lâu ngày không ra chap mới nên mọi người quên tuii lun rồi không🙂(

Nhớ ấn vào bé sao nhỏ nhỏ bên dưới nhé.
 
Back
Top Bottom