Khác _{AllVietNam}_ Rẽ Qua Ngã Tư Anh Túc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
319985402-256-k324670.jpg

_{Allvietnam}_ Rẽ Qua Ngã Tư Anh Túc
Tác giả: yunexhimanga
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Mộng.

Vô Bờ

Tên cũ- 1)Giấc Mơ Vĩnh Hằng.

Xin Đừng Đánh Thức
2)Con Tim Mỏng Manh
3) Mơ.

Vô Bờ
Tôi vị tha...

Tôi ghét họ...

Nhưng tôi chẳng thể từ bỏ họ
_____________________________
En ấy dịu dàng...

Em ấy tài năng...

Em ấy xinh đẹp...

Nhưng tôi từng ghét em...
_____________________________
Bỏ mặc em lại với bóng tối.

Ghét bỏ, kinh tởm em.

Giờ lại đau đớn trách móc.

Vì Sao Em Bỏ Chúng Tôi?

Nực Cười...
_____________________________

Intro lừa tình người.

Đừng quan tâm cái intro làm ơn!

Bị lừa đấy!

Bộ truyện này hoàn toàn thuộc về tác giả.

Làm ơn xin phép trc khi mang đi
Cứ gọi tôi là Trà.

Lịch ra chuyện có thể khá lâu.

Chưa lên cấp 3, dở phong văn hi vọng đừng trách
Truyện có yếu tố ngược...
⚠ CẢNH BÁO ⚠

- truyện ngược
- allvietnam không cp phụ
- không có yếu tố loạn luân
.

.
.
.
.
.

.
.
.
.
.

CẢM ƠN ĐÃ ĐỌC
Cre ảnh bìa- Pinterest



lemozc​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Re : Sen no Remon
  • Lost in the Forest
  • Rết Tinh Ngàn Năm_ PemDan (HOÀN)
  • haitani x reader
  • (LUCY HAREM ) SIÊU THÍCH ANH
  • _{Allvietnam}_ Rẽ Qua Ngã Tư Anh Túc
    {_Văn Án_}


    Intro lừa người....

    Niềm mơ ước và hạnh phúc..

    Dịu dàng, nhẹ nhàng như làn gió mát...

    Bót méo niềm tin mỏng manh...

    Con tim tan vỡ, sự đau khổ lên ngôi..

    .

    Không thể chấp nhận...

    Lại lần nữa tha thứ...

    Lại 1 lần lừa dối

    Con tim lại đau khổ...

    I DONT BELIVE YOU AGAIN!

    Niềm tin đã mất...

    Thay thế bằng sự hận thù

    ______________________________

    Tôi..

    Là con nuôi trong gia tộc Đông Nam Á.

    Sự quyết định này là do Philippines, kẻ đã chọn tôi làm con nuôi trong gia tộc.

    Tôi biết, bản thân chả xuất thân từ quý tộc.

    Anh ta, chỉ chọn tôi vì lòng thương hại lúc đó mà thôi.

    Philippines, được mọi người cưng chiều.

    Có lẽ vì sắc đẹp, tài năng và cảm xúc của anh ấy.

    Anh ấy dễ thương.

    Anh ấy tài giỏi.

    Anh ấy đẹp..

    Anh ấy có tất cả mà tôi không có...

    Vì anh ấy mà tôi bị bỏ rơi...

    Trong sự hận thù và cô đơn, tôi ghét họ..

    Tôi Việt Nam này...

    Sẽ kết liễu đời mình...

    ___________________________________________

    - Ha..

    Thật ngu ngốc-

    Giờ đây..

    Hắn lại quay về thuở ban đầu.

    Nơi cuộc sống hắn tửng chừng là hạnh phúc...

    Hắn sẽ thay đổi mọi thứ từ đây..

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Bạn đã đọc xong Văn Án

    Cảm ơn nếu bình chọn.

    Chương 0-

    Số từ-226 từ
     
    _{Allvietnam}_ Rẽ Qua Ngã Tư Anh Túc
    Chương 1- Không Suôn Sẻ


    ⚠ Cảnh Báo ⚠

    - văn phong của 1 đứa chưa lên cấp 3

    - truyện có yếu tố tiêu cực

    - truyện chỉ đăng trên Watt

    - đem đi nơi khác xin báo

    Đôi lời: Tôi là tác giả đây..

    Thiệt là đây là bộ đầu tiên tôi viết..

    Nếu có gì không đúng xin cho tôi biết.

    Vì tôi mới cấp 2.

    _______________________________

    Tôi thức dậy trong căn phòng của tôi lúc nhỏ, lúc tôi còn trao niềm hi vọng bé nhỏ ngu ngốc.

    Trở lại với thân hình của 1 đứa trẻ, khiến tôi cảm thấy mình vô dụng.

    Tôi ghét lúc này..

    Trở về thờ làm 1 đứa trẻ, khiến tôi cảm giác mình vô dụng hơn bao giờ hết.

    - Cậu út, cậu dậy rửa mặt đi ạ-

    Đó là cô Marie, người duy nhất đối xử cậu như một đứa trẻ.

    Cô ấy có 1 mái tóc vàng đất ngắn ngang vai, đôi mắt xanh nhẹ và 1 tấm lòng ấm áp hơn bao người khác.

    Cô mang 1 thau nước vào để tôi rửa mặt mỗi sáng, an ủi tôi mỗi khi tôi buồn..

    Chỉ trọn vẹn 1 năm..

    Trước khi cô ấy bị sát hại.

    - Để tôi giúp cậu tìm đồ ạ, cậu cứ vệ sinh cá nhân đi nhé- Marie

    - Cám ơn cô..-

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Tôi đang ngồi kế Phillippines, cảm giác ngột ngạt hơn bao giờ hết.

    Những ánh nhìn dò xét soi mó tôi, tôi biết thân phận tôi chỉ là 1 đứa trẻ mồ côi mà thôi.

    May mắn được lòng thương xót của Phillippines mà nhận vào gia tộc cao quý này.

    Nói là cao quý nhưng tôi thấy cái nết của họ chả khác gì đống rác vậy..

    - Chào em, em là Việt Nam đúng không?-

    - Vâng..-

    - Á chà, em cũng chỉ là 1 đứa nhóc có lòng thương hại của Phillips nhà anh mà thôi~-

    - Anh Thái Lan, anh không có quyền nói Việt Việt như vậy!- Phillippines

    - Anh chỉ đang nói sự thật~- Thái Lan

    Tôi khó chịu nhìn hắn, thầm chửi hắn trong lòng.

    Giờ có nói ra ngoài cũng chẳng được gì cả, tôi tự biết bản thân tôi chỉ là con nuôi.

    Bữa sáng tôi ăn trong ngột ngạt, điều này khiến thức ăn trên bàn dù có ngon đến mấy cũng trở nên nhạt lạnh và chán ghét.

    Tôi ra sau vườn, đây là nơi mà họ sẽ chẳng bao giờ làm phiền tôi.

    Gió nhẹ nhàng thoang thoảng lướt tren mái tóc tôi, mùi thiên nhiên dịu nhẹ làm tôi thoải mái hơn hẳn.

    Nếu không có người đến tìm tôi..

    - Việt Nam?

    Em ở đây sao?- Phillippines

    -Anh ra đây làm gì?-

    - Tìm em thôi, em có vẻ thích nơi này nhỉ?- Phillippines

    - Lý do..-

    - Hả sao vậy?- Phillippines

    - Lý do anh nhận tôi vào gia tộc là gì?-

    - Em sao vậy?- Phillippines

    - Đây không phải 1 trò đùa tôi hỏi thiệt anh, lý do nào anh nhận tôi vào đây?-

    -...-

    Bầu không khí căng thẳng đang lấn át anh ta, tôi có thể cảm nhận điều đó.

    Tôi vẫn chờ đợi chờ đợi đến khi nào anh ta trả lời tôi mà thôi.

    Tôi sẽ có được câu trả lời thích đáng nếu không có người xen vào giữa chúng tôi.

    - Chào hai đứa-

    - A-a, con chào cha Asean- Phillippines

    - Xin chào..-

    - Hai đứa nói chuyện vui nhỉ?

    Nào Phillip con vào trong đi ta cần nói chuyện với Việt Nam- Asean

    - Vâng thưa cha- Phillippines

    Tôi không thích ông ta, cái người mà tôi bắt buộc gọi bằng cha.

    Ông ta đẹp ngờ ngợ, khiến bao nhiêu trái tim quý cô gục ngã sẵn sàng dâng hiến vì ông.

    Ai mà biết ông ta kinh tởm đến mức nào, ông ta chả coi tôi là cái thá gì trong mắt.

    Đôi lúc thì tôi như cái gai đưa ông đến bên Phillippines, ông ta dùng mọi cách kinh tởm nhất để trừ khử tôi.

    Tôi nghĩ ông ta sẽ giết tôi, nhưng không ông ta muốn tôi phải chịu đau khổ từ từ, ăn dần ăn mòn đến khi tôi chết.

    Là 1 con người tàn bạo.

    Chính vì ông ta mà khiến tôi mất đi người bạn thân thiết nhất của mình.

    - Việt Nam..- Asean

    - Vâng..-

    - Ta cảnh báo ngươi, Từ giờ trở đi..

    Tránh xa Phillippines ra...- Asean

    - Tôi không có ý định lại gần anh ta..-

    - Ngươi biết thế là tốt.

    Nhưng ngươi biết không?

    Những kẻ được Phillips cưng chiều khi mới vào bọn ta sẽ tiếp đón 1 cách đặc biệt đấy~-

    Ông ta nhấp mép

    Tôi biết ý đồ của ông ta chả tốt lành gì, tôi không thể trốn chạy..

    Bởi vì bằng cách nào đó..

    Họ vẫn sẽ bắt được tôi nhốt tôi lại cho tôi nếm cơn đau nhất, không thể chết.

    Dần dà đến lìa trần.

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    ..

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Ánh chiều chiếu rọi nhè nhẹ, khiến ai cũng thấy thoải mái và vui tươi.

    Trong cái đẹp luôn có cái xấu, dưới gốc cây kia có 1 thân thể chẳng ra đã chết hay sống, máu me bầm dập trông thật đáng kinh tởm.

    Ông ta cho người đánh tôi ra thế này, tôi biết mình sẽ phải chịu những kiểu đòn như vầy nữa.

    Nhưng chẳng nghĩ nó tồi tàn đến mức này, thân xác tôi vốn đã yếu, giờ thế này càng khiến tôi đau khổ hơn.

    Cảm giác như một kẻ thất bại, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn khi biết kiểu này thì đằng nào tôi cũng sẽ chết.

    Nhất thân thể lên cũng đã khó, tôi di chuyển lại càng khiến các vết thương rách ra.

    Tôi vào trong nhà, lén la lén lút đi vào phòng mình.

    Chẳng ai quan tâm đến tôi đâu vì họ đều có công việc riêng của chính mình.

    Về đến phòng, tôi chả còn cảm giác gì cả.

    Đi đến nhà tắm sử lý vết thương, mong sẽ chẳng ai biết.

    Tôi ghét cơ thể này, thật yếu đuối.

    Nhìn trong gương thật thảm họa...

    Tôi nhẹ nhàng, đặt lưng xuống giường.

    Kể cả có buồn ngủ đến mấy, thì tôi cũng chẳng ngủ được.

    Nguy hiểm cứ rình rập, sẵn sàng tước đi sinh mạng mỏng manh của tôi.

    Tôi ghét tồn tại trên thế giới này, muốn chết đi nhưng lại không thể.

    Nhìn đồng hồ cũng đến giờ ăn tối, chậm chạp từng bước xuống lầu ăn.

    Tôi nghĩ buổi tối sẽ không tồi tệ lắm.

    Chỉ là có người phá hoại khoảng khắc yên lành của tôi thôi.

    - Này, là Việt Nam phải không?-

    - Vâng?..-

    Cái giọng điệu này chỉ có thể là của Cambodia mà thôi, anh ta gây sự với tôi để làm gì?

    #Chát#

    - Trong gia tộc này chỉ có mình mày là con nuôi do Phillippines thương xót cho mày mà thôi~ Nghe kĩ đây, mày mà làm gì Phillippines thì mày chết với tao nghe chưa~?- Cambodia

    Đồ khùng, tôi thầm nghĩ.

    Tôi đã đụng chạm gì anh đâu?

    Chán nản quay về lại phòng của mình, lần này lại bỏ ăn tối vậy.

    Gầy đi một chút cũng chẳng sao dù sao thì nó cũng bớt thống khổ hơn những hôm bị bỏ đói trong tình trạng dở sống dở chết...

    Tôi ngã lưng trên giường, là 1 ngày không suôn sẻ gì cả.

    Quay về lại tuổi thơ....

    Chỉ toàn những đau khổ và tuyệt vọng....

    Để tương lai đứa trẻ này, vô cảm...

    Chẳng còn cảm nhận được sự yêu thương....

    ________________________

    Ngày đăng- 02:52 ngày 24-08-2022

    Buổi sáng an..

    Thiệt là tôi sắp vào học, nên thời gian viết truyện không còn nhiều.

    Nếu bạn bình chọn yêu bạn lắm đầy^^ ❤.

    Bạn nghĩ sao về chương này?

    Tôi viết truyện theo chiều hướng tiêu cực, bạn không bị ảnh hưởng chứ?😊

    Cảm ơn
     
    _{Allvietnam}_ Rẽ Qua Ngã Tư Anh Túc
    Chương 2- Gia Sư


    ⚠ Cảnh Báo ⚠

    - Truyện Viết Theo Chiều Hướng Tiêu Cực

    - Văn Phong Của Đứa Chưa Lên Cấp 3

    - Truyện Có Yếu Tố Bạo Hành, Bạo Lực, Không Dành Cho Trẻ Dưới 12...

    - Chiếm hữu cao, ai cũng có thể là kẻ theo dõi đừng tin ai cả=)

    - Bẻ lái bất ngờ, đề nghị mang nón vào

    - Chúc Đọc Không Quạo^^

    __________________________________

    Ánh bình minh soi nhẹ qua từng chiếc lá, sương ban đêm vẫn đọng lại trên nền cỏ.

    Làm cho một buổi sáng trở nên tuyệt vời một cách đặt biệt, ánh sáng chiếu nhẹ trên mái đỏ, gió mát lành khiến mái tóc đưa nhẹ theo gió.

    Đúng là một buổi sáng tuyệt dịu.

    Tôi thầm nghĩ, vuốt nhẹ mái tóc bồng bềnh của mình.

    Cảm nhận không khí trong lành hiếm có, có lẽ nó không tồi lắm.

    Cuộc sống này, cũng..

    Thật thú vị.

    - Cậu út, cậu xuống ăn sáng đi ạ- Marie

    - được rồi, tôi xuống ngay-

    Tôi thều não, rời khỏi bệ cửa sổ.

    Cũng may mắn là tôi còn không gian trong lành, tự nhốt mình trong bốn bể là tường khiến tôi khó chịu, ngột ngạt.

    - Hôm nay sao em ăn ít vậy?- Phillippines

    - Cám ơn...

    Đã quan tâm, tôi không cần-

    - Ăn nói hỗn láo, chưa ai dạy dỗ sao?-

    - Anh Indonesia....

    Việt Nam mồ côi mà..- Phillippines

    - Tôi ăn vậy no rồi, đi trước đây-

    Tôi quay về lại phòng của mình, xem ra vừa khen cuộc sống này tốt lành....

    Mà nó lại phản đối việc này.

    Tôi quên đóng cửa sổ lại, nghĩ là chỉ có côn trùng mới vào phòng tôi.

    Ai ngờ tôi gặp được mộ chú mèo Ba Tư vàng, là con Kim Quốc.

    Cái tên tôi đặt cho nó, lúc này nó vẫn nhỏ nhỉ?

    Lớn lên bị ông già kia đem bán mất, lần này tự hứa sẽ không để mất Kim Quốc nữa đâu.

    Yên bình có hạn, chưa được bao lâu.

    Tôi đã bị làm phiền.

    # Cốc Cốc #

    - ...

    Vào đi cửa không khóa..-

    - Ăn nói kiểu vậy sao?- Asean

    Ông ta khó chịu nói

    - ...

    Người vào đây có chuyện gì?-

    - Ta tìm gia sư cho con.

    Đừng nghĩ ngợi gì cả..

    Ta sắp có cuộc họp giữa các tộc khác.

    Lo mà liệu hồn học cho đúng cách cư sử hoàng tộc ta- Asean

    - Biết rồi..ạ " còn lâu nha ông già"-

    - Chào em-

    - Chào thầy...-

    - Thầy được Ngài Asean giới thiệu rồi, em là Việt Nam nhỉ?

    Tự giới thiệu thầy là Hoàng An, gia sư từ giờ của em- Hoàng An

    - Cám ơn..

    Đã giới thiệu thầy An..-

    - Em có vẻ khác với các bạn trẻ khác cùng tuổi nhỉ?

    Rất lạnh lùng-Hoàng An

    - Haha...

    " quá trẻ con"-

    Tôi cười trừ, xin lỗi kiểu năng động này tôi không quen..

    Thế là cả buổi hôm đó tôi học cách để cư xử như đám quý tộc kia..

    Việc này tôi thừa sức, nhưng tôi ghét họ...

    Đáng chết..

    Quý tộc thì có gì hay?

    Giả tạo là cùng..

    Nhưng tôi thích thầy này.

    Thầy ấy khác với đám kia nhiều, kiểu quan tâm người khác 6 phần 10 là giống anh Phillippines chỉ là thầy ấy không có người theo đuổi.

    Ít ra..

    Không giống họ là được tôi chúa ghét...Tôi bỏ ăn tối..

    Chỉ để chăm sóc chàng mèo Kim Quốc này...

    Tắm xong thấy Kim lăn đùng ra bệnh.

    Tôi vội vã nhờ cô Marie mua thuốc dùm, đỡ tốn công sức gồng mình mạnh mẽ chống lại sát khi, những lời nói quái ác của họ, bỏ ăn 1 bữa..

    Có sao đâu?

    Ít ra tôi được nhìn bầu trời đêm tuyệt dịu, sao sáng ngời ngời .

    Ánh trăng soi nhẹ trên tóc, làm ánh mắt đẹp hơn, long lanh hơn..

    Bỏ đi những suy nghĩ tiêu cực.

    - Tuyệt đẹp..-

    Hắn theo dõi Việt Nam từ nãy đến giờ, miệng tấm tắc khen khung cảnh này.

    Lấy máy ảnh chụp lại, hắn là một kẻ Biến Thái, hắn thừa nhận điều này.

    Hắn thích cái đẹp ghét cái xấu.

    Chụp lén Việt Nam mỗi đêm, hắn si mê vẻ đẹp ấy.

    Hắn biết em bị đánh, hắn biết em ghét hắn.

    Nhưng em nào ngờ?

    Người quan tâm em nhất trong cái gia tộc này chỉ có hắn, biết em thế nào chỉ có hắn...

    Phải..

    Hắn chính hắn Phillippines...

    Hắn Si Mê Em, hắn nỡ mào nhìn em đau?

    Hắn chả thể làm gì được, hắn lợi dụng họ.

    Chỉ để có em hắn...

    Không đơn giản như em nghĩ...

    Đâu phải là kẻ yếu đuối?

    Hắn lợi dụng tình yêu họ cho hắn để có mọi thứ...

    .

    .

    .

    .

    .

    ..

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    ..

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    - Ngủ ngon, Việt Nam- Phillippines

    ___________________________

    Ngày đăng- 14:53- 25-08

    Buổi chiều an.

    Sắp vào học rồi, chúc các bạn có một học kì tốt❤️

    Nên mỗi cuối tuần 1 chương nha, bận rộn xuyên năm xuốt tháng.

    Chương này hơi ngắn...

    Cảm ơn nếu bình chọn.

    Truyện mới ra thôi được các bạn đón đọc tôi vui lắm đấy^^.

    Tôi không tính cho nhân vật khác vào..

    Nhưng anh chàng Hoàng An sẽ khiến bọn họ quay xe nghĩ về Việt Nam cách tích cực hơn!

    !

    Bí mật nhỏ !

    - An sau này sẽ là người yêu của Việt Nam

    - Phillippines thừa hưởng tính biến thái từ quý ngài Asean

    - Lào sẽ là nhân vật tiếp theo lên sàn!

    - Cambodia hay gây sự lung tung...

    Kể cả bạn chả làm gì anh ta.

    Cám Ơn..
     
    _{Allvietnam}_ Rẽ Qua Ngã Tư Anh Túc
    Chương 3- Tiệc, Sự Việc Sau Sân Vườn


    ⚠ Cảnh Báo ⚠

    - Truyện Viết Theo Chiều Hướng Tiêu Cực

    - Văn Phong Của Đứa Chưa Lên Cấp 3

    - Truyện Có Yếu Tố Bạo Hành, Bạo Lực, Không Dành Cho Trẻ Dưới 12...

    - Chiếm hữu cao, ai cũng có thể là kẻ theo dõi đừng tin ai cả=)

    - Bẻ lái bất ngờ, đề nghị mang nón vào

    - Chúc Đọc Không Quạo^^

    __________________________________

    Ánh bình minh lại chiếu nhẹ nhàng lên mái tóc rối mù, khuôn mặt trông ngái ngủ khó chịu nhìn người thanh niên đang ở trước mặt mình.

    Kể cả biết là mình sẽ được Hoàng An chỉ bảo, nhưng có cần thiết đến sớm vậy không?

    Tôi còn chưa được hưởng ánh sáng trong lành mà..

    - Em chưa ăn sáng à?- Hoàng An

    - Tôi không thích ăn sáng cùng họ-

    - vậy sao?- Hoàng An

    - phiền anh đi ra ngoài dùm, tôi phải vệ sinh cá nhân-

    - Xem ra em không nhớ bài học hôm qua?- Hoàng An

    # Rầm#

    -...

    Lạnh nhạt..- Hoàng An

    Phiền phức mãi cũng chỉ là phiền phức, tôi thở dài.

    Việc gì có thể khiến buổi sáng thoải mái hơn nhỉ?

    Đi tắm nào, nó sẽ khiến tôi thoải mái hơn nhiều.

    Được ngâm mình trong làn nước ấm, nhưng nó chả khiến tôi thoải mái hơn..

    Cứ có cảm giác là có người đang theo dõi mình..Tôi bỏ qua mọi lo lắng để chăm cho Kim Quốc, nó đã đỡ bệnh hơn nhiều.

    # Cốc Cốc#

    - Vào đi..-

    - Cậu út, hôm qua cậu bỏ ăn tối sao?

    Đừng làm vậy nữa cậu út, tôi mang đồ ăn sáng lên cho cậu rồi đây- Marie

    - Cám ơn cô..

    Tôi nghĩ sẽ là thầy Hoàng An chứ?-

    - Thầy ấy vừa đi về rồi, hôm nay chúng ta có tiệc đấy ạ, tôi đến để chuẩn bị cho ngài ạ- Marie

    - Ra vậy..-

    - Để tôi giúp cậu chọn đồ, cậu út đã tắm chưa ạ?- Marie

    - Tôi tắm xong lúc nãy..-

    Tôi thấy tiếc đấy, tôi thích anh chàng Hoàng An kia, anh ta rất thú vị chăng?

    Tôi biết được rằng cái người mà tôi gọi là thầy kia hơn tôi có 3 tuổi, vậy mà có thể tài năng vậy ư?

    Tôi vẫn không hiểu anh ta đi dạy để làm gì.

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    ..

    .

    .

    Tôi ghét ngồi chung xe với họ...

    Phillippines đề nghị ngồi chung với tôi, không thể từ chối hay chấp nhận..

    Từ chối..

    Họ nhìn tôi, chấp nhận..

    Họ căm ghét tôi hơn..

    Điều đó khiến tôi khó ở, mong đến càng nhanh càng tốt.

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    - Anh..

    Đang làm gì ở đây?-

    - Thì sao liên lạc quan đến mày à-

    Tôi thấy anh ta chùi nước mắt, người thì miệng lở máu, bộ đồ khoác trên người bẩn đi.

    Tôi đoán anh ta vừa bị đánh.

    Tránh vỏ dưa..

    Gặp vỏ dừa là có thật...

    Anh ta Laos ấy, nói ra thì lớn hơn Phillippines vài tháng tuổi.

    Tôi không đáp câu hỏi của anh ta, lấy ra băng cá nhân lúc nào cũng mang bên người dán lại vết thương cho anh ta.

    - Tôi sơ cứu vầy thôi, về nhà tự mà trị thương cho mình- Tôi nói rồi đúng dậy, ngỏ ý giúp anh ta đứng lên.

    - Sao mày lại làm thế?- Laos, từ chối để tôi giúp anh ta đúng dậy.

    - Hả?-

    - Tao hỏi, sao mày lại giúp đỡ tao?

    Tao chưa từng đối xử tốt với mày mà- Laos

    - Hỏi nực cười thế?

    Gặp người cần giúp đỡ thì tôi giúp, vậy thôi.

    Cần lý do thích đáng để cứu giúp một người à?

    Đáng lẽ anh nên hỏi người đã đánh anh ra vầy còn hơn, tôi ghét anh đấy- Tôi lạnh lùng trả lời, rồi bỏ đi

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Cần lý do thích đáng sao....

    Có lẽ em nói đúng Việt Nam anh không thể cạnh tranh với bọn họ..

    Chỉ để chiếm tình cảm của Phillippines được...

    Anh đánh nhau cũng vì Phillippines, anh đối xử tốt với mọi người cũng vì muốn tạo điểm nhấn của mình trước mặt Phillippines...

    Anh đúng là..

    Một thằng ngu!

    Anh được rất nhiều cô gái theo đuổi, anh từ chối họ mặc dù có tốt đến mấy, cho r vì muốn Phillippines là của mình anh..

    ANH NHẮM EM RỒI...

    VIỆT NAM

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Tôi ra một góc khuất của sân vườn, cố tìm cho mình một chỗ yên bình để thưởng thức buổi đêm tuyệt dịu, tôi đang trốn tránh Phillippines...

    Anh ta mà biết tôi lại bỏ ăn thì chết chắc rồi...

    Ánh nhìn tôi bỗng lia đến một người....

    __________________________

    Ngày đăng- 14:38-27-08

    Sắp đến ngày Quốc Khánh...

    Các bạn muốn tôi viết một fandom nhỏ để chúc mừng ngày Quốc Khánh không?

    Theo những lựa chọn sau đây:

    - USA x Việt Nam

    - Asean x Việt Nam

    - France x Việt Nam

    Cách viết sẽ phụ thuộc vào tôi ngày hôm ấy thế nào..

    Còn lý do tôi muốn viết các fandom này là do...

    USA hoặc France sẽ là người tiếp theo lên sàn diễn, tôi muốn cải thiện quan hệ cha- con giữa Asean và Việt Nam...

    Hạnh phúc của tôi là Comment và Vote của các bạn
     
    _{Allvietnam}_ Rẽ Qua Ngã Tư Anh Túc
    Chương 4- Tiệc. Quý Ngài Thích Vẽ, Thơm Nhẹ


    ⚠ Cảnh Báo ⚠

    - Truyện Viết Theo Chiều Hướng Tiêu Cực

    - Văn Phong Của Đứa Chưa Lên Cấp 3

    - Truyện Có Yếu Tố Bạo Hành, Bạo Lực, Không Dành Cho Trẻ Dưới 12...

    - Chiếm hữu cao, ai cũng có thể là kẻ theo dõi đừng tin ai cả=)

    - Bẻ lái bất ngờ, đề nghị mang nón vào

    - Chúc Đọc Không Quạo^^

    Sau khi có được kết quả, thì tôi sẽ viết France x Việt Nam nhé, cảm thấy hơi tiếc cho các bạn chon Asean x Việt Nam nên trong chap này, tôi sẽ rắc chút hint cho cặp này..

    __________________________________

    Tôi lia đến một người đang ngồi cạnh một giá vẽ, anh ta thấy trông có vẻ hơn trẻ còn đang miệt mài cầm cọ vẽ.

    Thoắt qua thì tôi thấy anh ta thật sự rất đẹp, cộng thêm ánh sáng trăng chiếu nhẹ lên khuôn mặt anh, một khuôn mặt tuấn tú.

    Theo tôi nhớ thì là France thì phải, là người họa sĩ trẻ tuổi trong dòng tộc Châu Âu danh giá, cũng như nhiều thiên tài nhất trên thế giới thượng lưu.

    Thế nên tôi quyết định đến và bắt chuyện với anh ta.

    - Chào anh-

    - Ồ, chào cậu- France để cọ vẽ xuống, cười xã giao chào tôi.

    - Anh..

    Có vẻ rất thích vẽ-

    Tôi trầm trồ nhìn vào bức tranh anh ta vẽ là hoa hồng cam, anh ta tính tặng bức vẽ này cho cô gái nào sao?

    Ồ không là Phillippines thì nghĩ đúng hơn...

    - Hừm...

    Không phải là thích...

    Mà là tôi rất ghét vẽ- France

    - Ồ ra vậy..-

    - Cậu có thể tránh xa tôi ra nếu không thích sở trường kì dị này, ai cũng bảo tôi kì dị...- France

    - Tôi lại thấy anh bình thường mà?

    Anh thích hoa hồng cam à?-

    - Ồ, không hẳn như thế...

    Bởi vì anh bạn của tôi muốn đem tặng cho một người- France khó hiểu nhìn tôi.

    - Ừm, thì thật ra tôi cũng có một sở thích khá kì dị như anh..-

    - Vậy sao?

    Cậu cùng kì lạ như tôi à?- France vui vẻ cười cười với tôi.

    Đây là lần đầu, có người như anh.

    - Chẳng hạn như tôi ghét côn trùng..

    Nhưng thích bắt nó về nuôi?-

    - Cậu càng ngày càng thú vị!

    Chúng ta làm bạn nhỉ?- France

    - Anh muốn làm bạn với một đứa kì dị hơn anh rất nhiều?-

    - Tôi có thể kì dị hơn cậu thấy bây giờ, xin giới thiệu tôi là France.

    Con trai thứ hai trong gia tộc Châu Âu- France

    - Còn tôi là Việt Nam, con trai út trong gia tộc Đông Nam Á-

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Tôi không thể tin được rằng mình cũng có bạn...

    Nhưng giờ thì tôi phải đối mặt vớ một rắc rối lớn hơn...

    Là cha của tôi..

    Asean.

    Tôi để ông ta tìm tôi này giờ, để tôi làm bạn với anh chàng họa sĩ kia.

    Làm quen với bạn mới thôi mà, phải trả giá đắt vậy sao...

    Tôi thề nếu ông ta tha thứ nổi cho tôi...

    Kiếp sau tôi không ngóc đầu lên nữa..

    - Nãy giờ...

    Con đi đâu?- Asean

    - Làm bạn...

    Làm bạn với France thưa cha...-

    - Hay lắm...- Asean

    Tôi không ngóc đầu dậy nổi, sát khí càng ngày càng nặng nề hơn..

    Cùng lắm chỉ không thấy ánh trăng đêm nay thôi mà...

    Hoặc là bị bỏ đói...

    Ngồi đối diện con người này khiến tôi thà chết còn hơn là chịu đựng ông ta..

    - Lần này thôi...

    Không có lần sau..- Asean phủi chân bước đi

    -...-

    Rồi, tôi nói là sẽ làm kiếp sau không đến thế giới này nữa..

    Tạm biệt..

    Ông ta thật sự tha thứ cho tôi?

    Hay về nhà còn bất ngờ cho tôi?

    Tôi hoang mang cả buổi tiệc, nghĩ về việc đó mãi..

    Cho đến khi về đến nhà.

    - Việt Nam, theo cha đến phòng cha..- Asean trầm giọng nói, thì thầm vào tai tôi..

    - Vâng..-

    # cạch#

    Đến phòng của ông ta rồi, tôi bặm môi..

    Đón chờ hình phạt của người cha của tôi...

    # bịch #

    - Đây là hình phạt dành cho con.

    Làm nốt nó cho xong, mới được về phòng ngủ.- Asean, đặt một sấp giấy tờ trước mặt tôi.

    - Dạ?

    Tại sao ạ..?-

    - Hoàng An đã nói với ta rằng con rất có năng khiếu với môn toán, con trông dòm cũng cấp hai rồi.

    Chắc có thể kiểm tả lại mấy cái đề này có lỗi hay không.

    Là đề cấp một đấy, sai mộ ly ta cho con làm lại một sấp nữa.- Asean nhún vai rời đi

    Tôi tưởng hình phạt phải ghê gớm lắm chứ?

    Hèn gì ông ta chọn về nhà mới giao hình phạt cho tôi...Giờ này là trẻ ngoan như tôi phải đi ngủ rồi...

    Ông ta muốn tôi lùn đi à...

    Tưởng ác mà ác không tưởng...

    Tôi ngán ngẩm kiểm tra đề...

    Asean là khu trưởng khu cấp một trường danh giá nhất thế giới.

    Đề này cũng khó quá cho mấy trẻ đó..

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    ,

    ,

    ,

    ..

    ..

    .

    .

    ..

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    - Ngủ rồi à?

    - Asean

    Asean bước vào phòng, nhìn thấy Việt Nam đang ngủ say sưa trên chiếc ghế to quá khổ cho một đứa trẻ còi cọc.

    Vẻ như đã hoàn thành hết công việc được giao, ngài cười nhẹ cuối xuống thơm nhẹ lên má Việt Nam.

    Đặt cậu lên giường đắp chăn lại, vốn dĩ lúc đầu ông không để ý cậu bé này cho lắm, còn tưởng là sẽ cướp đi Phillippines của ông cơ..

    Nhưng nó khác nhỉ?

    Nếu mập thêm một tí nữa thì sẽ đẹp phi giới tính vậy.

    Ông nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng.

    ________________________________

    Ngoại truyện-

    Con mèo gần đó: Kiếp sau tao hóa chó không làm mèo nữa ಠ╭╮ಠ

    Con chim: sao vậy?

    Con mèo: lần trước bảo với ả rắn là thằng cha nội Asean trong nhà này mà đối sử tốt với một người ngoài cậu Phillibeans gì đó thì kiếp sau tao làm chó😃-

    Con chim: Dừa-

    ___________________________

    Ngày đăng- 15:00- 29-08-2022

    Không nỡ ngược:') sắp đến sinh nhật ngài rồi ngược cảm thấy tội lỗi lắm😥

    {-Mini Fact-}

    - Laos một khi nhắm đến ai thì sẽ làm bay màu tất cả vật cản đường để anh đến với người ấy ( kể cả biết không thể đánh bại đối phương)

    - Tác giả bị não cá vàng, khi viết chap tiếp theo phải quay lại đọc chap trước...

    - Ngoài ghét vẽ ra, France cực ghét bánh chocolate nhưng bị nó thu hút một cách lạ thường

    - Ngài Việt Nam không thèm nhớ đến ngày sinh nhật của mình kể cả được cố định ngày đó là sinh nhật

    - Phillippines từng muốn chuyển giới

    - Hôm nay là ngày 29 tháng 8

    Hạnh phúc của tôi là Comment và Vote của các bạn
     
    _{Allvietnam}_ Rẽ Qua Ngã Tư Anh Túc
    Chương 5- Người Giống Người


    ⚠ Cảnh Báo ⚠

    - Truyện Viết Theo Chiều Hướng Tiêu Cực

    - Văn Phong Của Đứa Chưa Lên Cấp 3

    - Truyện Có Yếu Tố Bạo Hành, Bạo Lực, Không Dành Cho Trẻ Dưới 12...

    - Chiếm hữu cao, ai cũng có thể là kẻ theo dõi đừng tin ai cả=)

    - Bẻ lái bất ngờ, đề nghị mang nón vào

    - Chúc Đọc Không Quạo^^

    ______________________________

    Theo thói quen sáng sớm, tôi sẽ quay qua tìm Kim Quốc cho một buổi sáng tốt đẹp.

    Hôm nay tôi không thấy nó nằm cạnh tôi nữa, giật mình bừng tỉnh, nó có thể đi đâu được cơ chứ?

    Thì tôi nhận ra nơi tôi đang thức dậy, không phải phòng của tôi.

    Mà là của cha Asean, chậc hôm qua tôi ngủ quên ở đây à?

    Vươn vai uể oải, tôi bước ra khỏi phòng.

    Nghĩ ngợi về việc sẽ đi tắm sáng sớm, thưởng thức một ly trà sen cùng một quyển sách thú vị.

    Nó sẽ làm buổi sáng tuyệt vời đấy.

    Nhưng đời đâu phải là mơ, người sẽ phá hỏng kế hoạch buối sáng này của tôi trước mắt kìa.

    Vừa bước ra khỏi phòng.

    Tôi ngơ ngác nhìn thanh niên cao kều trước mặt mình, anh ta giống tôi đến 8/10.

    Cũng có ngôi sao giữa mặt, phần dưới thì lại có màu xanh dương.

    Ánh mắt chúng tôi chạm nhau...

    - Anh..

    Là ai vậy ạ.,..-

    - Câu đó để tôi hỏi mới đúng, em là ai?-

    - Dậy rồi sao?- Asean

    - Thưa cha đây là...-

    - Đây là Mặt Trận, anh trai vừa mới đi du học về- Asean

    - Cha à, cậu bé này là ai vậy- Mặt Trận

    - Là Việt Nam, em út của con đấy- Asean cười nhạt

    - Cha, Phillippines là em út trong nhà vậy?- Mặt Trận

    - Phải, là con nuôi hai đứa trông giống nhau, làm quen với nhau đi..- Asean trầm giọng kết thúc cuộc trò chuyện

    -...

    Tôi đi tắm đây, chào anh-

    Tôi đi thẳng vào phòng mình, khó chịu ôm Kim Quốc vào lòng.

    Nó khó hiểu nhìn tôi, nó không giận tôi à?

    Queo..

    Đồ ăn cho mèo sao rớt xuống dưới sàn rồi?

    Do Kim Quốc sao?

    Tôi cười nhẹ, vui vẻ đi tắm.

    Kim Quốc không giận tôi là được rồi.

    Dòng nước mát lạnh lành tan biến mọi nỗi buồn phiền của tôi.

    Tôi ăn sáng trong phòng của mình, nhờ cô Marie đem lên mà tôi không phải ngồi ăn cùng bọn họ.

    Đang yên đang lành, thì ngoài cửa có tiếng gọi tôi.

    - Việt Nam?

    Em ở trong đó à?- đó là giọng của anh Phillippines

    - Vâng ạ, anh gọi em có chuyện gì không?- Tôi ra ngoài mở cửa, chào hỏi anh ta

    - A, chỉ là anh muốn ra ngoài chơi với em thôi mà.

    Em ra ngoài sân vườn cùng anh nha- Phillippines cười ngại nói.

    - Em e rằng...- Tôi do dự, cha đã dặn không lại gần anh Phillippines rồi..

    Bây giờ có bị sao không?

    - Sao vậy?

    Không được ư?- Anh buồn rầu nhìn cậu với ánh mắt cầu xin cậu ra ngoài chơi với anh.

    - Dạ, được ạ- Tôi miễn cưỡng đồng ý lời đề nghị của anh ta.

    Anh dẫn tôi ra sau sân vườn nhà, ồ.

    Tôi thậm chí chả biết nơi này.

    Nó thật sự rất đẹp, cây cối trong xanh, ở kia thì có một bàn trà màu trắng rất đẹp mắt và rât quý tộc.

    Anh Phillippines dẫn tôi đến một góc vườn, ở đó có một cái xích đu lót nệm hướng về phía ngôi biệt thự.

    - Anh, muốn dẫn em ra đây để nói chuyện...

    Về một điều được không?- Phillippines

    - Vâng ạ?

    Anh cứ nói đi-

    - Thì cha Asean mong anh sẽ là Omega, nhưng kết quả về là Alpha thì anh phải nói với cha thế nào hả?

    Anh không muốn bọn họ buồn...- Phillippines giọng tội lỗi tâm sự với tôi

    Mà việc ảnh có nói hay không là chuyện của anh ta chứ?

    Mà Omega và Alpha là cái quái gì?

    Trong truyện tiểu thuyết hôm qua anh đọc à?

    Tôi khinh bỉ nhìn anh ta, không cho tôi hiểu vấn đề anh đang nói thì tôi hiểu kiểu gì?

    - Việc anh đang nói...

    Là sao ạ?

    Omega với Alpha là gì ạ?-

    - Anh....

    Cũng đâu có biết.

    Là cha bảo anh thế mà...- Phillippines ngượng ngùng quay đi, việc mình không biết kể với người khác thù nhảm quá mà.

    - Chúng ta vào thư viện tìm hiểu đi..- Tôi chán nản nói.

    Thế là tôi cùng Phillippines đi đến phòng thư viện, nơi này thật sự rất to lớn.

    Chúng tôi lục tìm cả buổi mới có sách về ABO.

    Điển hình là tôi khá bất ngờ về thế giới này..

    Kể cả quay lại về quá khứ tôi vẫn không biết là thế giới tôi đang sống thú vị vậy, cam giác là người tối cổ đi từ hang trở ra...

    - A, Việt Nam và Phillippines hai em ở đây à?- Mặt Trận

    - Phillippines?

    Em có hứng thú với loại sách này?-

    - Em chào anh Mặt Trận và Indonesia ạ- Phillippines

    - Vậy, hai đứa đang tìm hiểu về các giống loài à?- Indonesia

    - Sáng nay em có đi kiểm tra giống loài, là Alpha đó ạ.

    Không ngờ Alpha oách như vậy luôn- Phillippines rạng rỡ cười.

    Anh nghĩ là Omega theo lời cha mới tốt nào ngờ Alpha còn oách hơn nữa chứ.

    - Việt Nam có đi kiểm tra không?- Mặt Trận cười nhẹ, đưa tay xoa đầu cậu.

    - Không ạ...-

    - Phillippines là Alpha sao?...- Indonesia giọng khó ở hỏi em trai mình.

    - Vâng ạ- Phillippines cười tươi nói.

    - Mấy đứa làm gì ở đây?- Asean tiến đến gần bọn trẻ, nghe tiếng ồn nói chuyện nên ông lại đây

    - Dạ, cha chúng con đang bàn về các giống loài ạ- Mặt Trận lễ phép trả lời

    - Ồ là vậy sao?

    Phillippines con là giống gì?- Asean

    - Là Alpha đó cha!

    Thấy con giỏi không?- Phillippines cười vui trả lời

    - ...Ra vậy- Asean

    - Cha, trông người hơi thất vọng.

    Chuyện gì vậy ạ?- Indonesia

    - Trông tộc không lấy được một Omega, làm sao mà ta yên ổn với các gia tộc khác được.

    Omega thật sự có lẽ không bằng Alpha nhưng họ dạo này tuyệt chủng rất nhiều.

    Hầu như các tộc khác đều có một Omega, tộc ta các con đều là Alpha và cô con gái duy nhất thì là Beta.

    Ta biết sao?- Asean khó sử giải thích

    - Vậy..

    Sao cha không cho Việt Nam đi xét nghiệm ạ?- Mặt Trận

    Tôi ngớ người nhìn anh Mặt Trận, rồi tại sao?

    Lý do gì anh lôi tôi vào chuyện này, tôi chỉ là con nuôi thôi.

    Liên quan gì mấy người không?

    - À, vậy được ngày mai ta sẽ cho Việt Nam đi xét nghiệm- Asean nói xong liền bỏ đi

    - A, anh Mặt Trận ở đây sao?- giọng nói cất lên, là từ một người y cậu y đúc.

    Cũng màu da đỏ nhưng sậm hơn và cũng có ngôi sao ở giữa.

    Ủa sao lại có người giống đến vậy sao?

    - À, Đông Lào.

    Em đến rồi hả- Mặt Trận

    -A...-

    - Ơ?

    Sao lại có người giống em vậy ạ?- Đông Lào

    Đúng là..

    Người Giống Người...

    _________________________ c

    Ngày đăng- 17:10-02-09-2022

    Xin lỗi vì đăng chương trễ như vầy, chúc mừng ngày Quốc Khánh nhé!

    Buổi tối sẽ có chương đặc biệt cho mọi người, còn lý do tôi đưa ABO vào thế giới này là vì oánh tù xì thua nhỏ bạn...

    Thấy quê, nhỏ bắt sẽ phải đưa ABO vào đây...

    Còn về phần nhân vật phụ, thì nói là nhân vật phụ đó, nhưng quan trọng không tưởng.

    Sắp đến trung thu rồi.

    Tôi sẽ tặng bạn một chương nhỏ về cô hầu riêng Marie của Ngài Việt Nam nha!

    {_ Mini Fact_}

    - Cô con gái duy nhất mà Asean nhắc đến sẽ là nhân vật phản diện không ra phản diện, tốt không ra tốt.

    - Asean ghét anh trai của mình ( sẽ xuất hiện trong chap sau)

    - Hôm nay là ngày Quốc Khánh 02/09🙂

    Hạnh phúc của tôi là Comment và Vote của các bạn
     
    _{Allvietnam}_ Rẽ Qua Ngã Tư Anh Túc
    Phiên Ngoại Đặc Biệt 1


    Nhân Dịp Ngày Quốc Khánh 02/09 này tôi cho các bạn một phiên ngoại ngọt ngào đặt biệt giữa France và Ngài Việt Nam 🥰

    "Mừng Sinh Nhật Em "

    Couple: France- Việt Nam

    _______________________________

    - Anh qua đây có chuyện gì sao France?- Việt Nam

    Cậu nhìn anh chàng trước mặt, khó hiểu hỏi.

    Hôm nay anh ta qua đây làm cái gì?

    Rủ cậu đi chơi thì xin phép từ chối nhé, ngày mốt là thi kiểm tra dành cho các học sinh để sếp lại lớp theo năng lực của học sinh giờ mà đi chơi với anh ấy thì thời gian đâu ra mà học nữa.

    - Để chúc mình sinh nhật em đấy- France cười nhẹ, đằng sau đưa cho cậu một bó hoa hồng.

    Không phải là anh ta bị dị ứng với hoa hồng sao?

    Không phải là dị ứng thông thường, mà anh ta được các cô gái tặng cho rất nhiều hoa hồng để thể hiện lòng của họ.

    Khiến anh ta trở nên chán ngáy và ghét nó vô cùng.

    Kể cả giờ cậu có hẹn hò với anh ta thì vẫn thừa nhận rằng anh ta kì dị hơn cậu nghĩ.

    - Sinh nhật?

    Em có à?- Việt Nam đón nhận bó hoa rồi hỏi ngược lại

    - Em đừng cố ý quên, năm ngoái chúng ta đã cùng nhau đi ăn tối rồi anh và em hẹn hò với nhau từ ngày sinh nhật em đấy chứ?- France xoa đầu cậu, bao nhiêu tính kì lạ của cậu anh nhớ rõ như lòng bàn tay.

    Nhìn vậy chứ cậu thích lắm, anh biết mà.

    - Xì...

    Mốt em có thi kiểm tra.

    Giờ mà đi với anh thì thời gian đâu ra mà ôn tập?- Việt Nam

    - Anh sẽ giảng cho em, hôm nay là sinh nhật em mà.

    Anh đã thuê cho chúng ta một chỗ đặt biệt rồi.

    Hôm nay anh nhất định phải nói với em điều này- France

    - Được thôi ạ?- Việt Nam

    France với Việt Nam cả tuần nay chưa gặp nhau ngày nào, anh là vì công việc còn cậu vì học đại học.

    Hai người đều bận rộn như nhau, điều khiến cậu buồn cả tuần là anh không gọi cho cậu mỗi tối nữa.

    Lo lắng rằng France sẽ bỏ mình, Việt Nam suy nghĩ mãi.

    Đến hôm nay, anh mới đến.

    Cậu hạnh phúc vô cùng.

    Anh hẹn tối nay lúc 10 giờ tối sẽ đến đón cậu, mắc gì trễ vậy nhỉ?

    Chờ đợi thời gian trôi qua rất lâu..

    Y như mấy tiết học hồi cấp 3 vậy.

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    19:00

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    20:30

    .

    .

    ..

    .

    .

    .

    .

    .

    21:15

    .

    .

    .

    .

    .

    22:00

    Đồng hồ điểm đúng 10 giờ tối, tiếng xe quen thuộc bên ngoài.

    Anh đến rất đúng thời gian.

    France xuống xe, đã thấy cậu đợi liền tiến đến gần và nói.

    - Cục cưng đợi lâu chưa?- France

    - Em không phải cục cưng, anh đến rất đúng giờ đấy- Việt Nam

    - Được thôi, nào chúng ta đi ăn tiệc chúc mừng sinh nhật em- France cười nhẹ, đưa tay mở cửa xe.

    Cùng cậu lên xe.

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    France là một người có mắt nhìn, nhà hàng anh ấy chọn cho họ thật sự rất sang trọng.

    Anh ấy đưa cậu đến một bàn đôi ở ngoài ban công, gió thật sự rất mát mẻ.

    Khung cảnh của biển đêm, cùng với khung cảnh nhộn nhịp của thành phố về đêm khiến cho nơi này trở nên lãng mạn hơn.

    Bữa tối của France và Việt Nam rất ngọt ngào.

    Cho đến khi...

    - Việt Nam à...

    Anh cần nói một chuyện này với em có được không?- France

    - Vâng ạ?

    Anh cứ nói đi ạ- Việt Nam

    - Việt Nam à...

    Tình yêu của anh có xứng đáng để sánh đôi với em cả đời này không?

    Em làm vợ anh nhé- France ngọt ngào, anh quỳ gối đưa chiếc nhẫn quý giá mà anh đã cất công chọn.

    Mong chờ lời trả lời của cậu.

    - Em..

    Vậy em có đủ xứng đáng để làm vợ anh sao?

    Vậy thì anh từ bây giờ sẽ là chồng của em..- Việt Nam mỉm cười, đón nhận chiếc nhẫn từ tay anh.

    Trả lời

    France hạnh phúc, đứng lên ôm cậu vào lòng.

    Từ giờ hai người đã thành một cặp, cùng sánh vai nhau đến cuối.

    - Vẫn còn một bất ngờ cho em nữa, em yêu- France vuốt nhẹ mái tóc cậu.

    - Còn nữa sao?

    Hôm nay đối với em là đã rất nhiều bất ngờ rồi, còn gì nữa sao- Việt Nam thơm nhẹ lên má anh, đối với cậu mà nói thật sự mà nói.

    Là hôm nay đã rất hạnh phúc rồi.

    - Phải, là do các đồng bào của em, muốn cho em một bất ngờ.

    Hãy đếm theo anh nào....- France

    5

    4

    3

    2

    1

    0..

    Bùm, tiếng pháo hoa nổ lên.

    Một tràng pháo hoa rất ấn tượng, tất cả đều dành riêng cho cậu sao?

    Hạnh phúc thật hạnh phúc.......

    _____________________________

    Xin lỗi vì đăng trễ như thế này, nhưng nó cũng có lý do của nó ....

    Thì là chúc các bạn ngủ ngon trong ngày Quốc Khánh nhé💙✨

    Vote đi yêu nhiều ❤

    Cám ơn
     
    _{Allvietnam}_ Rẽ Qua Ngã Tư Anh Túc
    Chương 6- Nguy Hiểm


    ⚠ Cảnh Báo ⚠

    - Truyện Viết Theo Chiều Hướng Tiêu Cực

    - Văn Phong Của Đứa Chưa Lên Cấp 3

    - Truyện Có Yếu Tố Bạo Hành, Bạo Lực, Không Dành Cho Trẻ Dưới 12...

    - Chiếm hữu cao, ai cũng có thể là kẻ theo dõi đừng tin ai cả=)

    - Bẻ lái bất ngờ, đề nghị mang nón vào

    - Chúc Đọc Không Quạo^^

    ______________________________

    Người giống người,tôi và tên Đông Lào đơ người một lúc lâu.

    Rồi anh ta mới cất tiếng

    - Ai đây?

    Bản Sao Copy của em à?- Đông Lào khó hiểu nói, tay chỉ vào cậu

    - Không, là Việt Nam em trai út của chúng ta đấy.

    Người giống thôi mà- Mặt Trận nhún vai bảo.

    Tôi khó chịu nhìn Đông Lào với ánh mắt chả mấy thân thiện,chắc anh nghĩ tôi không nghĩ anh là bản Photocopy của tôi chắc?

    Nể anh là lớn hơn tôi đôi tuổi nên tôi mới không lỡ lời, chứ tôi là muốn chửi anh lắm rồi đấy nhé.

    - Em xin phép lên phòng trước- Tôi cười trừ nói, ở đây riết chắc tôi điên quá.

    - Kìa Việt Nam!

    Em đợi anh với- Phillippines gọi với theo, nhanh chân bước theo tôi.

    Không gian im lặng giữa chúng tôi thật đáng sợ, cơ bản là không biết nói gì phá bầu không khí này, tôi cứ thế bước về phòng mình với hy vọng được một mình.

    Chậc, anh ta thiệt tình là chưa từ bỏ việc bám theo tôi.

    Đến trước cửa phòng rồi, làm ơn anh đừng theo tôi nữa.

    - Việt Nam...- Phillippines

    - Sao vậy...

    Anh ạ?

    Em cần.

    À không em muốn ở một mình, có chuyện gì sao ạ..-

    - Thì..

    Em có muốn đi mua bánh cùng anh không?- Phillippines ngại ngùng đề nghị.

    - Vì sao..

    Vậy ạ?-

    - Anh đi với em cảm giác an toàn hơn...

    Không phải là anh bắt em phải bảo vệ anh hay gì đâu.

    Chỉ là anh nghĩ nếu có em thì họ sẽ không bám anh nữa thôi...- Phillippines

    - Họ?

    À mà thôi, vâng ạ nếu anh muốn..- Tôi nhún vai, anh ta luôn bị đeo bám.

    Tôi biết...

    Nhưng giờ từ chối cũng không có ích lợi gì cho bản thân, ích ra thì ra ngoài hoạt động tí thì có sao?

    Thế là tôi và anh Phillippines cùng nhau ra ngoài, anh ta đề nghị với quản gia là không đi theo bọn họ.

    Để hai chúng tôi cùng nhau đến tiệm bánh, tại sao chỉ hai chúng tôi?

    Không phải anh ta bảo là sẽ có người cùng đi sao?

    Suy nghĩ quanh quẩn của tôi bị xua đi khi tôi chú ý đến những chiếc bánh ngọt trước mắt.

    Quao, tôi đã đến tiệm bánh rồi nè...

    Sao trông ngon vậy?

    Aha..

    Có lẽ những chiếc bánh này khiến tâm trạng tôi tốt lên rất nhiều...

    Ngon thật mà..

    Tôi suy nghĩ lại rồi, lần sau theo anh ta ra ngoài mua bánh, bánh này mà uống cùng trà mỗi sáng là ngon nhứt luôn.

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    ..

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    ...Lần đầu tiên, lần đầu tiên anh thấy cậu em út của anh cười như này..

    Trẻ con nhỉ?

    May quá, hóa ra em trai Việt Nam bé nhỏ của anh vẫn có nét ngây ngô như một đứa trẻ.

    Nhưng anh đâu biết, rằng cậu em trai này có suy nghĩ già nua là uống trà mỗi sáng như những người từng trải sự đời?

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    ...

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    ..

    .

    .

    .

    .

    Anh ta bị dở à, nhìn gì tôi vậy?

    Tôi khó chịu, vẫy vẫy tay trước mặt anh ta.

    Ê tỉnh lại đi...

    Mua bánh cho tôi kìa.

    - Anh..Phillippines!

    ANH PHILLIPPINES!-

    - A..a anh đây, có chuyện gì sao?- Phillippines giật nảy mình, cười trừ nói

    - Phillippines?

    A, hóa ra em ở đây~ Cục cưng~-

    Giọng nói này khiến tôi sởn hết gai góc, thấy gớm đấy anh trai...

    Tôi ngước nhìn con người cao ráo kia, mắc gì cao vậy?

    Lớn hơn anh Phillippines nhỉ?

    Là một anh trai với vóc dáng chuẩn, mái tóc màu trắng tuyết, sọc nhẹ vài chỗ màu xanh và đỏ.

    Cái này là nhan sắc tuyệt trần rồi, điều khiến anh ta trở nên ngầu hơn là anh ta có đeo một cái kính râm.

    A, anh ta không đi một mình đằng sau kia còn có một anh chàng có mái tóc đỏ và trắng anh ta có đội một cái mũ có đuôi hải ly?

    Quao tôi thích anh tóc đỏ này hơn anh tóc trắng kia...

    Anh này trông điềm tĩnh ít nói hơn anh chàng kia nhiều.

    - Hoa Kỳ...

    Anh gọi tên tôi đàng hoàng được không?- Phillippines đề nghị

    - Không gọi đàng hoàng có được không nhỉ?

    Cục cưng~- Hoa Kỳ

    - Anh ấy không thích thì đừng gọi anh ấy như vậy nữa- Tôi đứng ra bảo vệ anh Phillippines, cái kiểu vênh váo này tôi chúa ghét đấy nhé.

    Đừng tưởng anh to anh làm gì anh làm, lụm liêm sỉ lên dùm tôi.

    Đến đây chỉ để mua bánh chứ không phải cãi nhau với anh đâu.

    - Chà, cậu nhóc nào đây?

    Dễ thương nhỉ?

    Nhưng tránh ra nào cậu nhóc.

    Anh trai của em sẽ phải đi với bọn anh- USA cúi xuống nói.

    - Có lý do gì để anh Phillippines đi với các anh?- Tôi nghi hoặc dò xét anh ta.

    - Bọn anh sẽ cùng Phillippines đi học nhóm, Phillippines cậu quên à?-

    Ủa học nhóm?

    Anh ta không nhớ à?

    Thế thì dẫn tôi đi mua bánh làm gì..

    - A Canada tớ xin lỗi...

    Tớ quên.

    Xin lỗi em nhé Việt Nam, đây tiền nè em nhớ mua bánh em thích xong rồi về nhà nhé.

    Anh thật xin lỗi em Việt Nam..- Phillippines khó nói, bỏ tôi lại một mình mà đi theo hai người kia.

    Anh bỏ tôi một mình à..

    Thiệt luôn ghét anh rồi, ai nỡ bỏ trẻ em ở lại một mình chứ?

    Tôi mua chút bánh xong rồi đi về ngay.

    Tính ra giờ này là giờ ăn tối rồi, tôi lại nhờ cô Marie mang đồ ăn lên lầu của mình.

    Ăn xong phần bữa tối, tôi ngâm mình trong làn nước ấm.

    Nghĩ về lý do tại sao, cha Asean lại cho tôi đi xét nghiệm..

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    ..

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    - Có kết quả rồi chứ?

    Việt Nam?- Asean hỏi tôi.

    Tôi hiện đang ở trong viện xét nghiệm cùng Asean, tờ kết quả khiến tôi bối rối vô cùng.

    Omega, viết kì này thì ông ta nở mày nở mặt..

    Nhưng tôi tưởng Omega chỉ có nữ?

    Kì vậy sao..

    Bác sĩ xét nghiệm cho tôi mời ông ta đi với cô ấy rồi, để tôi hoang mang một mình....

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    ...

    .

    .

    .

    .

    ....

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    - Cô bác sĩ?

    Cô mời tôi ra đây?

    Chuyện gì với thằng bé sao?- Asean

    - Vâng ạ..

    Thật sự thì cậu Việt Nam là Omega..

    Nhưng đáng lẽ sẽ không sao đâu ạ, nếu như không phải là do cậu Việt Nam có một lượng máu Abron ạ...

    Tôi nghĩ nguy cơ này sẽ khiến cậu ấy bị chuyển hóa sang loài Mecaton ạ...- < NVP>

    - Vậy sao?

    Vậy cô cứ kê thuốc cho thằng bé, mỗi tháng tôi sẽ đưa đến đây một lần..- Asean nhăn mặt nói, nguy hiểm đây.

    Có lẽ là bệnh bẩm sinh rồi...

    Thằng bé này rắc rối hơn ông nghĩ....

    _______________________________

    Máu Abron- là một loại máu hiếm, chỉ có người có nguy cơ bị rối loạn thần kinh mới có nhóm máu này, nhón máu này ban cho bạn vô vàn tài năng nhưng trả lại thì bạn sẽ phải mắc một loại bệnh thập tử nhất sinh.

    Nếu không chịu đựng được thì bạn sẽ chết

    Mecaton- Mở Khóa Sau...

    __________________________

    Ngày đăng: 10-09-2022- 17:36

    Queo, tuần đầu tiên đi học không khả thi lắm...

    Kiến thức mới đè nặng đầu tôi quá...

    Nên có vẻ chương này vẫn hơi ngắn...

    Chúc Các Bạn Học Tốt nhé❤️

    {_ Mini Fact_}

    - USA thật ra từng tính ném hoa hồng vào Mặt France nhưng anh ta đã phải dừng lại khi thấy France tự úp mặt vào đống hoa hồng. ( USA: anh ta thật sự bị khùng!)

    - Canada thích thầm Mặt Trận chứ không phải Phillippines.

    - Indonesia ghét mèo, chỉ vì Phillippines thích mèo. ( Việt Nam: đề nghị anh ta tránh xa Kim Quốc ra!)

    - Đông Lào thích chơi gấu bông... ( Đ.L: Gì?

    Vui mà chơi cùng tôi đi)

    Hạnh phúc của tôi là Comment và Vote của các bạn
     
    _{Allvietnam}_ Rẽ Qua Ngã Tư Anh Túc
    Chương 7- Ngày Khai giảng


    ⚠ Cảnh Báo ⚠

    - Truyện Viết Theo Chiều Hướng Tiêu Cực

    - Văn Phong Của Đứa Chưa Lên Cấp 3

    - Truyện Có Yếu Tố Bạo Hành, Bạo Lực, Không Dành Cho Trẻ Dưới 12...

    - Chiếm hữu cao, ai cũng có thể là kẻ theo dõi đừng tin ai cả=)

    - Bẻ lái bất ngờ, đề nghị mang nón vào

    - Chúc Đọc Không Quạo^^

    Tớ viết trong các tình trạng bệnh lên xuống 🤧.

    Các cậu nhớ giữ sức khỏe trong mùa này nha, dễ bệnh lắm💦

    ______________________________

    Bất ngờ này nối tiếp bất ngờ khác đến với tôi, hôm nay là ngày đầu tiên tôi nhập học đến trường mà mọi anh em vẫn còn tuổi học trò trong nhà đang theo học.

    Tôi lúc đầu khi nghe tin này còn nửa ngờ nửa tin, một phần là không chắc là cha Asean thật sự quan tâm mình, còn phần còn lại là do anh Phillippines xin cho mình chăng?

    Tôi cần phải có mặt tạo trường lúc 7 giờ sáng, hiện tại là 3 giờ sáng.

    Đừng trách rôi vì sao giờ này chưa ngủ, tôi vừa mới tỉnh lại khỏi cơn ác mộng đấy thôi..

    Thật khủng khiếp, tôi không thể ngủ lại được.

    Tôi quyết định nên đi tắm, tôi thích tắm mà...

    Nước sẽ khiến tôi cảm thấy trong lành và thoải mái hơn thôi...

    Trừ khi tôi bị theo dõi..

    - A, ma hả..

    À không anh Laos...

    Anh làm gì ở đây?

    Làm gì lập lò giống ma vậy?- Tôi bước chân vào phòng tắm, chưa kịp tìm cho mình sự yên tĩnh thì bị phá ngay..

    - Việt Nam?

    A bị em, phát hiện rồi..

    Em tính tắm à?

    Cho anh tắm chung nhe~ hehe- Laos bày ra vẻ,ặt thản nhiên như chưa có chuyện gì.

    Đề nghị tắm cùng tôi, anh ta bị điên à...

    Mắc bệnh chắc

    - Ra ngoài ngay, em đi tắm chuẩn bị cho ngày học đầu tiên.

    Anh ra ngoài ngay!- Tôi đuổi ra ngoài không thương tiếc, anh mà mặt dày với tôi là tôi đấm mấy phát vỡ mồm đấy.

    - Xì..- Laos ỉu xìu ra ngoài.

    Làm sao anh ta có mặt trong phòng của tôi được nhỉ?

    Tôi khép cửa tự vệ sinh cá nhân mới bước ra ngoài, đồng phục được thiết kế riêng cho lớp 6?

    Nó giản dị và lịch sự, rất hợp với tôi.

    Laos vẫn ngồi đó chờ tôi, anh ta là người dẫn tôi đến trường à?

    Ngồi đây làm gì, chưa chuẩn bị nữa.

    - Hợp với em lắm, Việt Nam.

    Trông em ra dáng hẳn đấy- Laos tấm tắc khen, hai tay làm biểu tượng ok.

    - Anh còn ở đây làm gì?

    Sao không đi thay đồ đi?- Tôi khó chịu hỏi Laos, rảnh hơi à?

    - Hì, anh sẽ đi thay đồ.

    Cho anh ôm cái nha- Laos giang rộng hai tay ra, không để tôi trả lời.

    Tự tiện lại ôm.

    -Anh khùng à?

    Tôi có nói đồng ý đâu.

    Lẹ lên đi- Tôi đẩy Laos ra, bước ra khỏi phòng.

    Bước xuống nhà dưới, hôm nay đành ăn chung với họ vậy.

    - Việt Nam, em xong rồi sao?- Mặt Trận cười nhẹ nhìn tôi, anh ta ngồi trong bàn ăn kế Phillippines.

    Hèn gì lúc nào cũng thấy chỗ đó trống vắng.

    - Vâng ạ..-

    Bữa ăn sáng chả có gì thú vị cả, đó là bình thường.

    Giờ đây có thêm anh Mặt Trận và "bản sao" Đông Lào kia thì nó nhộn nhịp hơn hẳn, cả anh Campuchia với anh Đông Lào cả buổi cãi nhau, tôi cảm thấy gia đình này cũng không đến nỗi lạnh nhạt.

    Sau bữa sáng, chúng tôi lên xe và đến trường.

    Tôi chẳng qua là không muốn kể thêm gì...

    - Anh, a anh Hoàng An.

    Anh cũng học ở đây ạ?- Gặp được anh ta ở đây, tôi cảm thấy vui vẻ hơn.

    Đồng phục của anh ta khá khác so với tôi, phần viền màu vàng.

    Nó dùng để phân khối lớp à?

    - Việt Nam, chào em.

    Aha em thắc mắc vì mấy tuần qua sao không đến đúng không.

    Nhà anh có việc riêng.- Hoàng An gãi đầu nói, tôi đâu có hỏi đâu?

    - Vâng ạ...

    Vậy em xin phép về chỗ- Tôi cười rồi bỏ đi, xem ra nói chuyện với ai cũng chán cả.

    -" Xin Các Em Chú Ý, Về Chỗ Ngồi.

    Giờ Khai Giảng Đã Bắt Đầu"-

    Tất cả học sinh đều đi về chỗ ngồi cả, có nhiều sắc thái khác nhau.

    Vui vẻ, hân hoan hoặc chán nản và buồn chán, nhưng đối với tôi tất cả những bài thuyết trình dài dòng của thầy hiệu trưởng rất chán.

    Nghe một lần rồi sẽ nghe nhiều lần, kể cả có những màn văn nghệ đặc sắc thì nó vẫn không thể làm cho buổi khai giảng thú vị hơn.

    Chỉ là...

    Giờ Đây Tôi Đã Phải Quay Lại Thời Học Đường rồi.....

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    ..

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    ..

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    _______________________

    < đã thay đổi cách xưng hô, cho thân thiện乁( • ω •乁)>

    Ngắn nhỉ?

    Tớ bị bệnh...

    Queo thấy có vẻ chap này hơi nhạt và chán.

    Không phải là bí ý tưởng, nhưng là thật sự lúc bệnh thì viết chap chán thật;-;.

    Haha, thấy mấy bạn cứ bình luận cái Canada thích Mặt Trận nhưng không phải Phillippines.

    Thật ra việc này liên quan đến gu của Canada, Mặt Trận của truyện này rất gần với người nhà và lạnh nhạt nghiên túc với người ngoài và Canada thích điều này, cứ yên tâm truyện vẫn sẽ theo tên AllNam.

    Tớ băn khoăn là tên là ngủ vĩnh hằng....

    Vậy cái kết sẽ là SE nha?

    Đang cố gắng ra cả hai truyện vào chổi tuần nhưng bận quá.

    {_Mini Fact_}

    - Thế giới ABO này thì Omega có kì " đèn đỏ"

    - Phillippines tức sôi máu khi có người gọi là mèo con ( Phillippines: tôi có tên đàng hoàng)

    - Mặt Trận biết Canada thích mình, anh ta đang cố gắng thay đổi
     
    _{Allvietnam}_ Rẽ Qua Ngã Tư Anh Túc
    Chương 8- Cám Ơn


    ⚠ Cảnh Báo ⚠

    - Truyện Viết Theo Chiều Hướng Tiêu Cực

    - Văn Phong Của Đứa Chưa Lên Cấp 3

    - Truyện Có Yếu Tố Bạo Hành, Bạo Lực, Không Dành Cho Trẻ Dưới 12...

    - Chiếm hữu cao, ai cũng có thể là kẻ theo dõi đừng tin ai cả=)

    - Bẻ lái bất ngờ, đề nghị mang nón vào

    - Chúc Đọc Không Quạo^^

    Chuyện áo lớp làm tan vỡ tình bạn, có ai như thế không?

    May thay tớ và bạn thân chả sao cả.

    Chuyện đứa khác mà thấy thương nó dùm.

    _________________________

    Lớp 6-OC, là lớp đặc biệt trong khối lớp 6 có duy nhất 9 học sinh.

    Điều khiến tôi bị xếp vào lớp này là chỉ có Omega trong này, chín người không phải là ít.

    Khoảng cả trường tôi thì có 65 Omega được xếp theo từng khối, chả ít lắm.

    OC cũng là một cái tên đặc biệt dành cho lớp này, nghĩa của nó là Omega Class, đơn giản vậy thôi chả cần cầu kì.

    Tôi mở cửa vào lớp thì mới thấy chỉ có riêng tôi là con trai, xem ra Omega nam khá hiếm nhỉ.

    - chào cậu, cậu là nam Omega nhỉ?

    Thú vị thật chào cậu.

    Cậu tên gì?-

    - A, chào cậu tôi là Việt Nam..- Tôi bắt tay cô bạn trước mắt.

    Tôi nhìn cô bạn ấy đánh giá lặng lẽ..

    Là một cô bé mái tóc hồng tươi, đuôi tóc màu chuyển khác là xanh dương.

    Tính ra là một người rất xinh xắn và dễ thương, tên là gì nhỉ?

    - Tớ là Lê Vẫn Mai Trúc chào cậu!- Trúc cười tươi háo hức.

    Người bạn mới nhỉ những người như vầy làm bạn dễ vậy sao?

    - Còn tớ là chị gái sinh đôi, Lê Vẫn Hào Mi.

    Chào cậu Việt Nam xin lỗi vì đứa em của tớ- Mi điềm đạm tiến lại gần, tố chất người lớn khác hẳn cô em gái của cô ấy.

    Mái tóc cũng hồng, đuôi tóc cũng xanh dương nhưng màu đậm hơn.

    Đeo chiếc mắt kình đen tri thức, vậy là tôi đã có hai người bạn mới..

    Là chị em sinh đôi với nhau.

    Thú vị thật, truyện này ngoài trí nhớ của tôi.

    Tôi có làm quen với hai chị em sinh đôi này đâu?

    Khó hiểu đấy.

    Chuyện cứ vậy khiến tôi suy nghĩ mãi, thay đổi tương lai sao?

    Cũng chỉ việc này mà tôi không tập trung học...

    Đến khi để ý thì có hiểu cái quái gì đâu?

    Không phải là tôi học ngu hay gì...

    Chứ toán thì tôi chịu ạ...

    Học hết lớp mười hai thì quên sạch kiến thức lớp sáu rồi còn gì để nhớ?

    Chờ mãi mới giờ ra chơi, tôi định bụng ra ngoài hóng mát tí thì gặp ngay anh Phillippines đứng trước cửa chờ tôi rồi.

    - A, anh đến lớp em chi vậy ạ?

    Anh Phillippines?-

    - Dẫn em đi chơi và thăm quan trường thôi à.- Phillippines chưa kịp nắm tay tôi thì Trúc đã ôm chầm lấy tôi.

    - Việt Nam đi chơi với bọn tớ đi!

    A là đàn anh luôn có người đẹp trai theo sau!

    Anh là Phillippines đúng không ạ?- Trúc nghiêng đầu hỏi.

    - Trúc em hành xử cho cẩn thận, đau Việt Nam đấy.

    Chào đàn anh, em là Mi còn đây là em gái em Trúc chúng em là bạn của Việt Nam ạ..- Mi đỡ Trúc xuống khỏi lưng tôi, cuối đầu chào Phillippines.

    -...

    Chào hai em, anh phải dẫn Việt Nam đi rồi..

    Chào hai em nha..- Phillippines liền nắm tay tôi đi, anh ta nắm hơi chặt chỉ?

    Đau tay tôi đấy.

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    ...

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    ..

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Ngày đầu đi học cuối cùng cũng kết thúc, buổi chiều hoàng hôn nhè nhẹ chiếu rọi trên mái tóc giờ đây tôi ngồi chờ người đến đón.

    - Việt Nam..

    Em chờ anh lâu không?

    Chúng ta ra tiệm bánh rồi hẳn về nhà nha?

    Anh xin tự đi bộ về rồi..- Phillippines

    - Lâu lắm...-

    - Em, trông không vui mấy.

    Đi học không vui sao?- Phillippines

    - Không ạ...

    Em..

    Cám ơn anh rất nhiều.- Tôi cười nhẹ, phải chính là cười một nụ cười chân thành từ trước đến nay tôi có.

    - Em...

    Đẹp lắm..- Phillippines đỏ mặt nhìn tôi

    - Anh mới là người đẹp, mua loại bánh dâu mà em thích đi.- Tôi phớt lờ lời khen của anh ấy.

    - Được được đợi anh- Phillippines

    Ánh hoàng hôn nhẹ chiếu cho ta một khoảng khắc ngọt nhào ngắn ngủi...

    ...Em Biết Không?

    Em Thật Sự Rất Đẹp......

    Yêu Em...

    ___________________________

    Ngày đăng-18:41-02-10-2022

    Đăng trễ so với các truyện còn lại...

    Dù sao thì chúc bạn một tuần học vui vẻ...

    {_ Mini Fact_}

    - Yên bình chỉ trong chap này

    - Mini Fact càng ngắn vì tác giả càng bận...

    Cám ơn đã đọc
     
    _{Allvietnam}_ Rẽ Qua Ngã Tư Anh Túc
    Chương 9- Tranh Giành


    ⚠ Cảnh Báo ⚠

    - Truyện Viết Theo Chiều Hướng Tiêu Cực

    - Văn Phong Của Đứa Chưa Lên Cấp 3

    - Truyện Có Yếu Tố Bạo Hành, Bạo Lực, Không Dành Cho Trẻ Dưới 12...

    - Chiếm hữu cao, ai cũng có thể là kẻ theo dõi đừng tin ai cả=)

    - Bẻ lái bất ngờ, đề nghị mang nón vào

    - Chúc Đọc Không Quạo^^

    Chuyện kiểm tra chả suôn sẻ gì cả...

    _________________________

    Bánh ngọt, bánh ngọt vị dâu..

    A đây rồi, bánh tôi yêu thích.

    Phillippines anh ta cũng tử tế phết nhỉ?

    Tử tế ngay lúc đầu, tôi biết nhưng mà việc anh ta khen tôi đẹp tôi không chấp nhận được..

    Tôi đẹp chỗ nào?

    Chắc chắn là xấu hơn mấy cái bánh này rồi.

    Chúng tôi mua bánh rồi về nhà, tự tìm cho mình một chỗ ngồi thích hợp trong khu vườn mà ngồi.

    - Phù...

    Mệt dữ dội- Phillippines than thở, duỗi người thả lỏng.

    - Ngon...

    Quá, ủa anh Lào?-

    - Hừm, hai anh em ăn ngon quá quên mất tôi rồi đúng không?- Lào ngồi xuống, tự tay lấy cái nĩa tôi đang ăn và lấy miếng bánh bỏ miệng ăn.

    Không quên cười với Phillippines một cái.

    Tôi thấy mặt anh Phillippines khó chịu hẳn ra, cứ hầm hầm khó chịu.

    Ủa hai tên điên này bánh là bánh tôi ăn, nĩa cũng là của tôi mắc mớ gì hai anh lấy của tôi xong hầm hầm nhìn nhau?

    Lên cơn à?

    Hết hứng rồi, tôi bỏ lại hai con người lại trong vườn.

    Xin lỗi nha, tôi biết là sẽ tổn thương hai anh nhưng hâm quá tôi không chịu được.

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Chỉ riêng một điều mà họ giấu...

    - Anh tránh xa Việt Nam ra tên biến thái- Phillippines lạnh lùng nói, ánh mắt sắc như dao lườm anh ta.

    - Tôi không khác gì em cả, theo dõi người ta nhiều lần mà còn gọi người khác là biến thái sao~?- Lào khinh bỉ nhìn cậu ấy, cũng chả khác gì anh mà giám dở giọng lên đời người sao?

    Thật bỉ ổi.

    - Anh cẩn thận cái mõm chó của mình lại- Phillippines vẫn một sắc mặt, không thay đổi gì cả.

    - Thích ăn đấm nhỉ?

    Mày ngứa đòn quá ha~?- Lào nhăn mặt, tay nắm thành nấm đấm.

    - Nếu anh thích, thì chiến- Phillippines cũng không phải dạng yếu đuối, khiêu chiến Lào.

    Máu me nhỏ giọt trên sàn thành vũng, mùi tanh bay khắp nơi khung cảnh ma mị ban đêm làm nơi này trở nên đáng sợ một cách kì lạ.

    Hai cái xác nửa sống nửa chết không rõ, nhưng bên thì rách nát chỗ này chỗ nọ còn lại thì máu chảy lênh láng khắp đầu và chỗ nhảy cảm.

    Cả hai người vẫn chưa phân biệt thắng bại, nhưng đều kiệt sức và đuối hết cả.

    Đôi bên chấp nhận hòa nhau.

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Mát thật đấy, tôi thích tắm.

    Nhưng có vẻ không thích lắm....

    Tôi tắm nước mát, ngoài phòng thì lạnh thấy bà..

    Nhưng điều đặt biệt khiến tôi cảm thấy không thoải mái đó chính là sự ồn ào trước cửa phòng tôi.

    Tôi tính mặc đồ vào nhưng nghe động lạ ngoài cửa.

    - Hai anh đang lấp ló gì ngoài đấy vậy?- Nhẹ nhàng nghiêng đầu ra ngoài hỏi là Lào và Phillippines, cái gì mà hai người này cứ bám theo quài vậy trời.

    - A, Việt Nam!

    Em thơm quá- Phillippines từ vẻ mặt ngơ ngác chuyển thành vui vẻ, lao đến ôm tôi.

    - Thả em ra anh Phillippines..

    Để em còn phải đi thay đồ..

    -

    - Hông- Phillippines

    - Thả ra..-

    -Hông..- Phillippines

    Chả nhường nhịn gì nữa, tôi đá thẳng anh ta ra ngoài rồi đóng cửa lại.

    - Au..

    Đau quá- Phillippines xoa xoa chỗ đau, nói với Lào

    - Vừa cái nư tao lắm đấy, mày bị Việt Nam ghét vậy mà- Lào khinh khỉnh nhìn Phillippines, anh ta chắc chắn bản thân có ưu thế hơn nhiều.

    - Hừ, chưa chắc- Phillippines

    - Trông sắc mặt cậu tệ thế?

    Việt Nam.- Mi ân cần hỏi han, tay thì cố giữa cô em gái Trúc lại tránh cho con bé quậy thêm nữa.

    - Không ổn tí nào..

    Hai ông anh chả thèm để cho tớ ngủ..-

    - Hưm?- Mi

    Thế là tôi bắt đầu kể việc tối qua..

    Hai ông anh ấy chả thèm về phòng mình ngủ cứ đòi ngủ chung với tôi, họ cứ hết ôm ấp đến hít ngửi.

    Tôi thề là sẽ đổi sữa tắm cho đỡ thơm hơn đi..

    Chứ để tình trạng này thì tôi ngủ không ngon đâu.

    - Họ đang giành cậu đấy...

    Cậu không để ý à?- Mi

    - Không..-

    - Chết cậu rồi Việt Nam ơi!

    Bộ tam giang hồ sắp tìm gặp cậu kìa- Trúc khổ sở thoát ra khỏi tầm tay chị gái, vội vã bám lấy vai cậu lắc lấy lắc để.

    - Gì gì cơ?

    Bộ tam giang hồ?-

    trời ơi...

    Làm ơn để tôi yên một ngày đi mà...

    _________________

    Ngày đăng-16-10-2022

    Weo...Xin lỗi vì tuần trước không đăng, tôi bận thật sự đấy.

    Tôi muốn xin phép là cho thời hạn là hai tuần để ra các chương cho từng truyện.

    Còn về phần lí do thì là do việc học hành...

    Dạo này tôi đang xuống dốc rồi.

    Tôi không muốn ba mẹ tịch thu điện thoại đâu..

    Mini Fact

    - Bộ tam giang hồ là đầu xỏ của việc rắc rối của trường

    - Mặt Trận thấy tận cảnh Phillippines và Lào trước cửa phòng Việt Nam

    Cám ơn
     
    _{Allvietnam}_ Rẽ Qua Ngã Tư Anh Túc
    Phiên Ngoại Đặt Biệt 2


    Mới Biết Là Mình Quên Quà 20-10 cho các bạn....

    Nhưng truyện thì tuần sau ra nha...

    Hứa đủ 1000 từ ( hoặc trên) luôn...

    Dạo này ức chế, gank team còng lưng.

    Trên lớp lẫn game=)))

    Đùa thôi chứ không có ý tưởng cho cặp nào đâu...

    Chỉ là cho các bạn hiểu thêm về một người lập dị như tớ thôi:^

    ______________________

    Về Con Cưng Đầu Tiên;

    - Có thể coi đây là đứa con tinh thần đầu tiên của tớ...

    Hầu hết các công chính thì sẽ có một phần tính cách của tôi trong đó.

    # France lấy làm ví dụ- anh ta là người mà tớ xây dựng dựa trên 30% bản chất thật của mình..

    Ví dụ như việc ghét vẽ...

    Tôi thề là tôi ghét vẽ cực kì, vì nó..

    Làm cho tôi nhớ lại điều mình muốn quên đi từ lâu...

    Mặc dù tôi vẽ hàng ngày.

    Vì France được coi là nhân vật Countryhumans thích vẽ nên tôi biến France thành anh chồng được Việt Nam sủng nhất.

    - Về lý do vì sao Countryhumans chỉ có nam.

    Không phải là vì họ phân biệt hay gì, là do xưa kia có một loại bệnh mà không ai lý giải nổi đã khiến cho các Countryhumans nữ vô sinh..

    Rồi dần dà họ biến mất một cách kì lạ.

    Điều này khiến mọi người cảm thấy lo ngại, điều đáng nói là sau khi loại bệnh đó kết thúc các nhà khoa học đã phát hiện ra chủng loài ABO trong thế giới này.

    Về Bản Thân Tôi

    - Chả có gì đáng nói về tôi cả, chỉ là một con người khá nhạt với tính cách kì vl...

    đôi khi cách xưng hô hơi gượng gạo.

    Vì từ nhỏ như một đứa tử kỉ chơi một mình tôi không có mấy người bạn, nếu là bạn chỉ xưng tôi- cậu thôi.

    Nhung có bạn độc giả muốn tôi thay đổi về cách xưng hô cho thân thiện.

    Thiệt là tôi cũng muốn thân thiện tí...

    Nhưng ngượng quá ạ...

    Nếu các bạn muốn tôi có thể thay đổi

    - Về chuyện học hành của tôi thì có tiếng trong trường..

    Vì trường tôi là trường chuyên vả lại tôi còn học lớp Tích Hợp ( lớp học theo chương trình dạy nước ngoài.

    Giáo viên 100% nước ngoài, có trợ giảng người Việt) nên việc học hành của tôi là quan trọng lắm.

    Tôi từ khi thất tình... (có lẽ sẽ kể sau cho các bạn) thì học tuột lại tí...

    Tôi trong lớp không phải dạng học tầm thường đâu...

    Vì thế nên các bạn có thể hiểu cho tôi là 2 tuần tôi mới ra chương;-;

    < Ko mang yếu tố khoe"">

    - Còn gì về bản thân thì tôi sẽ kể trong các chương trong phần Fun Fact hay Mini Fact cho các bạn ( nếu chương trước đủ 10 comment...)

    Vậy thôi...

    Hẹn các bạn chương sau nhé...

    Tôi tính ra thêm truyện...

    Tham lam quá mà...

    Có khi té sấp mặt luôn._.)
     
    _{Allvietnam}_ Rẽ Qua Ngã Tư Anh Túc
    Chương 10- Bộ Tam Giang Hồ. Vẫn Là Quá May Mắn


    ⚠ Cảnh Báo ⚠

    - Truyện Viết Theo Chiều Hướng Tiêu Cực

    - Văn Phong Của Đứa Chưa Lên Cấp 3

    - Truyện Có Yếu Tố Bạo Hành, Bạo Lực, Không Dành Cho Trẻ Dưới 12...

    - Chiếm hữu cao, ai cũng có thể là kẻ theo dõi đừng tin ai cả=)

    - Bẻ lái bất ngờ, đề nghị mang nón vào

    - Chúc Đọc Không Quạo^^

    Ai đó khen tớ đi...

    2 bài Văn đều 10 điểm ( ̄▽ ̄)

    Lúc viết rồi mới nhớ mình để quên bạn Thái một xó=')

    ___________________

    Bộ tam giang hồ.....

    ❝- Này Germany!

    Mày biết Phillippines đi chơi với ai vào ngày hôm qua không?-

    - Mày hỏi thế sao tao trả lời hả?

    Italy?- Germany

    - Ha, tao biết thằng Omega ngu ngốc kia là ai mà dám đi cùng Mèo nhỏ của chúng ta rồi~- Chàng thanh niên Japan vuốt tóc, trả lời.

    - Ai vậy?

    Để tao xin cái hẹn- Germany bực tức nói.

    - Con ghẻ, VIỆT NAM- Italy tiếp lời thay cho Japan.

    Họ bàn bạc với nhau đủ điều để hẹn cậu ra, Việt Nam à...CẬU NÊN CẨN THẬN HƠN CHỨ ĐỒ NGỐC!❞

    Trúc gào thét, lay lay tôi không ngừng.

    Chết tiệt...

    Chưa gì mà đã bị họ để ý..

    Tôi muốn văng tục.

    Nhưng trước mặt Trúc thì không thể, cậu ấy ngây thơ quá mà...

    - Hừm không sao- Trúc vỗ ngực- Tớ sẽ giúp cậu thoát khỏi họ mà!-

    - Cám ơn...

    Tôi không cần.

    Cậu không nên vướng vào Trúc à, để tôi lo...-

    - Cậu chắc là cậu sẽ ổn chứ?

    Việt Nam- Mi điềm đạm nói, ánh mắt vẫn hơi lo lắng cho tôi.

    - Ổn thôi...

    Chắc vậy?

    Tôi sẽ tự giải quyết cám ơn hai cậu-

    Tôi cười trừ rồi đi ra khỏi lớp, đoán ngay mà...

    Có ba người trước cửa lớp, ai cũng ra dáng cao to lực lưỡng...

    Ỷ to hiếp yếu?

    Hèn vậy..

    Có một người đầu trắng, một người đầu đen và đầu đỏ nhuộm xanh lá...

    Biết cách làm cho người khác biết mặt dễ đấy..

    Cũng vì Trúc cho tôi biết trước đặc điểm của từng người bọn họ nên tôi dễ dàng biết được ai là ai.

    - Chà, chả cần kêu mà tự ra luôn này- Japan nhếch mép, cúi gần mặt tôi mà nói.

    - Vậy sao?

    Nào em trai đi theo bọn anh một tí nhé?- Germany lịch sự nói, tôi tin chắc rằng anh ta sẽ không hề hiền lành thế này...

    Được đặt têm là Giang Hồ cơ mà..

    - Xin lỗi ạ...

    Em cần phải vào lớp ngay bây giờ.

    Em không thể đi với các anh được-

    Vỗn dĩ là ra ngoài để đi vệ sinh, nhưng họ lại chặn đường thế này nghĩ có điều sẽ không hay sảy ra.

    Tôi mới tư chối họ, trông khi tôi từ chối mặt họ nhăn lại không đồng tình thế kia.

    Thì anh tóc nhuộm xanh lá kia lao đến nắm lấy cổ áo tôi nhấc lên.

    - Mày không tự đi thì bọn tao cho mày đi luôn!

    Giám đụng đến Phillippines thì đe* xong với ông- Italy tức điên nói, tay nắm thành đấm giơ cao trước mặt Việt Nam.

    - A..

    Trúc, Mi các cậu còn làm gì vậy?

    Sao không lo chạy đi?!- Tôi chả quan tâm tên đấy lắm, hai cô bạn kia làm gì vậy?

    Tự giao nộp mình à, đừng lại gần đây giúp tôi.

    Tôi đã bảo là lo được rồi mà?

    - Hóa ra, đây là bạn của em sao?

    Mè~ Nào chúng ta sao không sử gọn bọn này đi nhỉ Germany?- Japan một tay nhấc bổng Mi lên, còn cái đuôi kì lạ của anh ta thì quấn lấy Trúc.

    - Hừ...

    Tôi bảo là tự lo, sao các cậu còn ló mặt ra đây?- Tôi trách móc hai cậu ấy, rồi chú tâm qua tên đàn anh Italy này.

    Không nói năng gì cả, tôi quật cho anh Italy một phát.

    Lấy chân quàng qua cổ anh ta, rồi lấy lực từ bức tường quật cho đầu của anh ta đụng chạm mạnh với anh Germany.

    Tất nhiên là tôi cũng bị kéo theo, vì Italy chưa có thả tôi ra nên tiện tay cướp lấy Mi trên tay Japan rồi nhảy xuống đạp đuôi tên nhân miêu này một phát.

    Rõ anh Japan đau đớn nên đuôi cũng lỏng lẻo nên tôi dễ dàng mang hai cậu ấy che chắn đằng sau.

    Chạy đi thì được gì chứ?

    Ba tên cao to này sẽ bắt chúng tôi lại thôi.

    - Khá lắm nhóc con.

    Có vẻ nhóc muốn chết sớm nhỉ?- Germany vuốt tóc, mắt lạnh nhìn chúng tôi.

    Có sắc đẹp như thế, mà làm những cái hành động không tốt thậm chí là trước mặt hai cô bé như Túc và Mi.

    - Kệ anh, nhưng anh mà làm tổn hại đến các bạn tôi thì cũng chả yên được anh à-

    - Vậy sao~ Nhóc con làm anh đau đấy.

    Nào nào chuộc tội đi~ - Japan

    Sơ xuất quá, anh ta ra đằng sau chúng tôi khi nào vậy?

    Anh ta khốn nạn quá, lấy tay siết cổ Trúc khiến cô bé khóc không thành tiếng.

    Còn tên Italy kia thì nắm tóc Mi, bọn họ khốn nạn vậy sao?!

    Tôi cân cả ba bọn nọ thì được nhưng phải bảo vệ thêm hai người thì tôi vô dụng.

    - Ngoan ngoãn đi, em sẽ không làm gì được bọn tôi đâu- Germany cuối người, nắm cổ tôi đưa lên cao.

    Ánh mắt lạnh lùng như muốn xuyên thủng tôi.

    - Thả bạn tôi!

    Thả họ ra!-

    - Hửm?

    Nhóc muốn vậy sao?

    Vậy thì đền cái đầu của anh này trước nhé?- Germany cười, nụ cười đấy làm tôi sởn cả góc gáy.

    # Rầm, Xoảng#

    Ánh mắt tôi lu mờ, đầu đau như búa bổ.

    Tôi có thể ngửi được mình máu tanh, máu có màu đỏ...

    Nó có màu đỏ...

    - Ma...

    Mày điên rồi!

    Germany sao lại ném thằng nhỏ mạnh bạo vậy chứ?!- Italy thả Mi ra, chạy lại chỗ Việt Nam lo lắng.

    Tên đầu xỏ của họ cũng điên quá đi, ai đời ném một đứa nhỏ thậm chí là Omega nam như cậu bé vào góc bàn rồi đập vào tường như thế?

    - Hừm~ Germany cũng kì ghê á.

    Đừng có làm vậy trước mặt bọn trẻ con chứ- Japan bĩu môi, lo lắng cho hai cô bé.

    Xì, tên Germany mà điên thì ai cũng biết ra sao.

    Nhưng lại trước mặt hai cô bé mỏng manh này chứ?

    Làm hai nhóc này sợ muốn xỉu nè.

    - Thì sao?- Germany vẫn không nhận lỗi mình làm, còn khinh khỉnh nói.

    - Ê, Germany càng giống cha cậu rồi đó~ - Japan

    - Mày câm mõm vào Japan, ta không bao giờ giống thằng cha khốn khiếp đó!- Germany liếc mắt, cảnh cáo Japan.

    - Các cậu Kia!

    Đang làm cái quái gì vậy hả?!-

    ______________________

    Ngày đăng-29-10-2022

    Ngược thụ tí teo trước ngày thảm họa!

    Haha...

    Ngày thứ hai là Halloween, ngày mai thi Toán Giữa Học Kì!!

    Mhumhu:') vì thế tâm trạng bay màu, không có ngọt được nên...

    Truyện ngọt kia nó....

    Bị bí ý tưởng.

    Thế nên thông báo trước, ngày mai vẫn ra mấy chap đoàng hoàng nha!

    Thế thôi chúc các cậu chiều vui vẻ.

    {_Mini Fun_}

    - Đừng mơ có một Việt Hòa cục súc, ở đây tôi chỉ có một Việt Hòa dịu dàng là một người đàn ông lí tưởng cho vô vàn người khác.

    - France làm trong câu lạc bộ nhiếp ảnh

    - Đừng lo ngài Việt Nam chỉ bay màu nhẹ một chút thôi, lần sau còn dài........
     
    _{Allvietnam}_ Rẽ Qua Ngã Tư Anh Túc
    Chương 11- Bí Mật Và Sự Biến Mất


    ⚠ Cảnh Báo ⚠

    - Truyện Viết Theo Chiều Hướng Tiêu Cực

    - Văn Phong Của Đứa Chưa Lên Cấp 3

    - Truyện Có Yếu Tố Bạo Hành, Bạo Lực, Không Dành Cho Trẻ Dưới 12...

    - Chiếm hữu cao, ai cũng có thể là kẻ theo dõi đừng tin ai cả=)

    - Bẻ lái bất ngờ, đề nghị mang nón vào

    - Chúc Đọc Không Quạo^^

    Giận kì Thi quạ:'( Với một học sinh chuyên Văn giỏi chém gió thành bão như tôi đã bị nghi ngờ cope bài người ta....

    Chỉ vì tôi làm sai công thức nhưng đúng kết quả thôi mà!

    Tôi giận toán quá huhu🙁

    Chương này chăm chỉ nha💪✨

    __________________________

    - Này các cậu kia!

    Đang làm gì vậy hả?!-

    - Chết tiệt....

    Đi mau Japan, Italy!- Germany quay người chạy trước, chết thật chứ.

    Tại sao hội học sinh lại đến đây?!

    Cũng đúng thôi nhỉ?

    Đây là khu Omega được quản lý rất chặt chẽ.

    Mọi thứ đập vào mắt 2 người thành viên hội học sinh kia là một mớ hỗn lộn.

    Có hai cô bé hình như là chị em sinh đôi đang khóc trông mặt rất sốc, hoa và mảnh rơi khắp sàn có mùi máu trộn hòa với nước.

    Điều sốc hơn, là có một em trai nhỏ máu khắp đầu khó phân biệt với màu tóc đỏ kia.

    - Chết, là Việt Nam sao?!- Một trong bọn họ, là Thái Lan.

    Anh ta thật sự đang rất sốc.

    - Hả, Việt Nam em ấy gây rối gì với bộ tam kia sao?!- Indonesia hoảng hốt chạy lại, bế thân hình máu me kia lên.

    - Chậc, anh mau đưa nó đi đi.

    Để em hỏi chuyện hai cô bé này.- Thái Lan xua tay, bảo Indonesia đi mau việc còn lại để anh giải quyết, dù sao mạng người cũng quan trọng hơn nhiều.

    - A..a...

    Chị Mi à...

    Việt Nam sẽ..sẽ chết mất...- Trúc lẩm bẩm trong miệng, đầu không ngừng quay cuồng và nước mắt cứ rơi mãi

    - Anh...

    Làm ơn anh ạ...

    Làm ơn anh hãy để Việt Nam đến bệnh viện...

    Làm ơn anh!- Mi mặc dù nước mắt vẫn rơi, nhưng lại khẩn cầu Thái Lan hết sức gấp rút,

    - Em à, bình tĩnh kể cho anh nghe lại đi...- Thái Lan thật sự không hiểu hai cô bé này nói gì cả, viết thương đó thì có lẽ sẽ chữa được sớm thôi mà?

    Cần gì đến bệnh viện?

    - BÂY GIỜ..

    BÂY GIỜ LÀ LÚC ANH NÓI BÌNH TĨNH HẢ?!

    An...h anh...

    Cậu Việt Nam Chịu Không Nổi Đâu...

    HỨC hức Oa..Oa.

    Mau đua cậu ấy..

    Hức cậu ấy đi bệnh viện!

    Vết thương nhiên trọng lắm!

    Hu..hu..- Trúc như nổi khùng gào lên, giọng cứ khó nghe.

    Nhưng xét về độ nghiêm trọng là cực kì.

    - Làm ơn...

    Anh nghe chúng em,., làm ơn....

    Đưa cậu ấy đi bệnh viện.

    Làm ơn anh chỉ lần này thôi, nghe bọn em đi mà..- Mi bặm môi, cố gắng mở từng lời mà nói để khỏi xúc động mà mất kiểm soát.

    -...- Thái Lan chả nói chả rằng, anh không hiểu..

    Nhưng chỉ biết, nó rất nghiêm trọng....

    < đoạn ở dưới viết trong một ngày mưa tầm tã...

    Đúng là mưa mới có thể khiến tôi viết ngược>

    Tình hình giờ thật sự im lặng, sự xúc động, sự tức giận xe lẫn sự hoang mang và cảm giác tội lỗi nặng nề đè nặng lên vai những con người hiện diện ở đây.

    Ngài Asean đã đi để giải quyết sự việc này, đó chỉ là cái cớ...

    Vì ngài không đủ can đảm để chứng kiến người trong gia đình mất đi...

    Thêm lần nữa.

    Tiếng bíp bíp, bảng chữ " Đang Phẫu Thuật" và sự rối bời của các nhân viên điều dưỡng, các bác sĩ phẫu thuật hay phụ trở càng làm thêm bầu không khí nặng nề không tả nổi.

    Chỉ riêng duy nhất một bình an...

    Là người đang nằm bất động trên chiếc giường trắng tinh với vẻ mặt yên bình nhẹ nhõm.

    Tội lỗi và tội lỗi, họ không biết vì sao, cũng không hiểu vì lý do gì..

    Mà người con trai kia mang lại cho họ một cảm xúc khó tả....

    - Ch..cho chúng tôi hỏi..

    Ai là người nhà bệnh nhân..- Một nữ nhân viên điều dưỡng ra hỏi, khóe mi mắt của cô ấy đậm nước, giọng nói sụt sùi...

    Nhưng vẻ mặt thật sự chả biết là tin vui hay buồn.

    - Tôi..

    Là chúng tôi, em ấy sao rồi ạ?- Mặt Trận trả lời, chất giọng của anh ta...

    Thật sự có thể cảm giác anh ta thấy tức giận và buồn rầu..

    - ....

    Bệnh nhân...

    Cậu ấy đã hoàn toàn vượt qua cơn nguy kịch.

    Ổn định cả về sức khỏe...

    Nhưng làm ơn cho chúng tôi hỏi, có ai trong số các cậu biết cậu ấy có vấn đề về tâm lý và có dòng máu....

    Abron không ạ?- Cô ấy hỏi, ánh mắt nhìn về phía họ như đang trách móc.

    - Tôi...

    Chưa nghe cha nói đến điều này...

    Bao giờ cả- Mặt Trận nói, ánh mắt của anh ta trở nên bất ngờ và chuyển dần sang tức giận.

    Cha Asean này....

    Người thật quá đáng, chả để cho anh biết Việt Nam mắc máu hiếm.

    - V..vậy..

    Em ấy..

    Sao..sao rồi..

    Ạ?- Phillippines giọng nói lắp ba lắp bắp, vẫn chưa thoát khỏi cơn sốc sau khi nghe tin Việt Nam có ở trong này...

    - Chúng tôi không thể nói ra được nhưng nếu được nói chuyện với ngài Asean trước.

    Chúng tôi sẽ cho các cậu biết- Cô điều dưỡng dừng lại một tí, rồi trả lời.

    Chiếc áo trắng lại mất hút vào trong phòng bệnh.

    Từ bao giờ, mà từng giọt mưa rơi lách tách bên ngoài.

    Không có được tình hình bệnh của Việt Nam, ngoài trời bầu trời lại mưa...

    Từng giọt mưa nhẹ nhàng giờ càng trở nên nặng hạt, tiếng lách tách nhẹ nhàng giờ thì càng nặng hơn ào ào như trút xuống mái bệnh viện, nghe thật nặng nhọc...

    Anh ta muốn khóc, Phillippines là một người phải nói là khó có thể kiểm soát nước mắt khi mưa rơi....

    Anh ta không tự chủ, từng giọt nước mắt cứ thế rơi...

    Mặc kệ họ an ủi, anh nhớ Việt Nam của kiếp trước....

    Anh ta..

    Phillippines không đơn giản chỉ là một cậu bé bình thường....

    Anh từng có một mối tình ngọt ngào.

    Pov of Phillippines

    Hôm ấy, trời mưa nặng hạt....

    Tôi trầm lặng nhìn mưa..

    Vì lúc ấy tôi chẳng còn chỗn nương thân, gia đình tôi bị bom đánh chết...

    Bạn bè tôi bị giết tàn nhẫn...

    Vì tôi biết đang là chiến tranh, nên cũng chả than khóc với đất với trời...

    Nhưng em đến cứu tôi khỏi sự trầm lặng trong cơn mưa nặng hạt.

    Từng giọt mưa nặng hạt với tôi khi đó...

    Là em, Việt Nam em nói em cực kì thích mưa.

    Vì nó chẳng làm em đau đớn trong quá khứ.

    Tôi không biết em đã trải qua những gì...

    Vì em không nói...

    Nhưng Tôi dần dà trở nên nhớ mưa, nhớ em nhớ ánh mắt vàng cuối hạ của em, nhớ cách em truyền đạt cho tôi sự yêu thương, sự hy vọng...

    Tôi dần dà trở nên yêu em...

    Thật không nghĩ nổi cách để thoát khỏi tình yêu của em...

    Tôi yêu em, em yêu tôi...

    Chúng ta là một cặp trong mắt người đời là rất hoàn hảo.

    Em không dựa dẫm, tôi càng yêu em...

    Vì em có cái mạnh mẽ mà tôi không có.

    Em có đôi mắt màu nắng vàng của cuối hạ, nhưng em lại thích mưa sự tượng trưng cho ưu buồn.

    Tôi càng yêu em, vì tôi có đôi mắt ngược lại với em có màu xanh dương nhẹ tựa như đại dương sâu thẳm, tôi thích nắng...

    Vì nắng có màu mắt của em...

    Nhưng em thích tôi gọi em là bé Mưa...

    Tôi đồng ý, tôi sẽ cưng chiều em đến cuối cuộc đời....

    Nhưng Bé à...

    Sao em lại bỏ anh lại chứ?

    Cả cuộc đời này anh chỉ có em là ánh sáng của anh thôi....

    Em bỏ lại tôi trong một ngày mưa bão, khác với những cơn mưa tôi từng trải qua...

    Lần đó, là cơn mưa đau lòng nhất của tôi.

    Vì lý do gì vậy?

    Việt Nam sao em lại bỏ anh lại?....

    Anh cũng chả thiết sống chi nữa.....

    Anh đến với em đây..

    Việt Nam..

    ...Anh ta thức dậy, thấy em...

    Cục cưng của anh ta, nhưng lại lạnh nhạt và có vẻ ghét anh...

    Anh lại gặp Việt Nam, anh ta lại có cơ hội yêu em...

    < khúc trên đang viết hay...

    Mama đại nhân nhờ đi mua đồ🙁..

    Nên lãng xẹt quá..> _Z_

    ..Laos không hiểu vì lý do gì..

    Nhưng anh ta cũng là người bị bắt kéo đến đây...

    Anh ta vỗn dĩ là nhân vật chuẩn tâm của một bộ truyện, đương nhiên anh ta không biết mình là kẻ thay thế vào thân xác một người trong thế giới thực.

    Anh ta đem lòng yêu ' Việt Nam' trong thế giới của anh.

    Một nhân vật phản diện ác độc.

    Thế quái nào lúc gặp lại cậu lại nói ra những câu ngu ngốc đến thế, anh ta cũng không hiểu là bản thân lại cư xử như thế.

    Suy cho cùng...

    Anh ta cũng chỉ là một người thay thế 'Laos' của thế giới này.

    Nên tính cách, cứ như sẵn được lập trình...

    Những cách thức cư xử, những tình huống đậm chất tiểu thuyết đều khiến người khác nghi ngờ anh ấy...

    Thời gian nhìn Việt Nam nằm ngủ yên bình trên giường thật chậm rãi, Laos muốn nhìn một Việt Nam khỏe mạnh và không xa cách anh mà thôi...

    Anh chỉ đành thở dài...

    Khi nào thì, Việt Nam mới tỉnh lại?

    Thời gian như đọng lại, nhìn bảng số liệu nhịp tim mà không thôi lo lắng, nó chậm lại..

    Rồi lại nhanh lên cách khá thất thường.

    Ngoài trời âm u, vẫn chưa ngoai cơn mưa...

    Laos cảm thấy bọn kia thật đáng chết, họ thật vô nhân tính...

    Làm tổn thương đến Việt Nam của anh ta, anh ta không phục...

    " Một tuần rồi đấy, chúng ta đi tham Việt Nam đi anh Thái Lan" Phillippines mặc áo ấm vào, trời cũng sắp chuyển Đông.

    Sự lạnh lẽo sẽ khiến anh ta nhớ Việt Nam hơn mất.

    " Được thôi, hôm nay không chỉ chúng ta đâu.

    Họ muốn đi theo em kìa Phillippines, Hôm nay cha Au cũng rảnh nên chúng ta cùng đi nào" Thái Lan nói, tay chỉ ra đằng sau cả nhà hôm nay đi đủ.

    Họ cùng nhau đến bệnh viện cũng đã 20 phút qua rồi, nhưng chưa thấy cô điều dưỡng ra cho họ vào tham Việt Nam.

    Thì thấy, có một vị bác sĩ vẻ mặt khá hoảng chạy đến trước mặt Asean rồi nói.

    " Thưa ngài!

    Chúng tôi không thấy cậu Việt Nam đâu cả!

    Chúng tôi đã huy động tìm rồi mà vẫn chưa thấy!"

    Vị bác sĩ cuối đầu lo sợ, sơ ý một chút bệnh nhân đã biến mất.

    "!...

    Còn đứng đo làm gì, mau cho tìm lại thằng bé...

    Báo luôn với cảnh sát đi" Asean vẻ mặt khó chịu, ra lệnh.

    Đám vô dụng, có một đứa nhỏ cũng để mất!

    _____________________

    Ngày đăng- 06-11-2022

    Yeah,tôi xắp sếp được lịch ra rồi nha.

    Hơi rối tí, cứ xong chương là tôi ra à....Chúc các bạn thi tốt nha, chứ tôi còn có 3 môn nữa thôi nha.

    Tạm biệt, thi tốt nhé...

    Chương này có spoil.

    Ai tinh ý là nhìn ra ngay!

    Min Fact

    - hôm nay không có. ( Mai thi văn..

    Còn bận lắm.

    Xin lỗi)

    Cám ơn...
     
    _{Allvietnam}_ Rẽ Qua Ngã Tư Anh Túc
    Phiên Ngoại Đặc Biệt 3-


    Q and A get start..

    Trả lời cho bạn "anhsimptake"-

    1- Bác sinh năm bao nhiêu?

    Ừm...

    Thì sau vài chục phút đắn đo thì tôi cũng quyết định là giấu đi nhé?..

    Xin lỗi nha, biết là tôi không phải lớp 6 là được rồi ha?

    2- Bác sống ở đâu?

    Tôi được sinh và đang sống tại Việt Nam..

    TPHCM

    3-bác định viết truyện đến bao giờ?

    Khi còn sống và có thể vượt qua mọi áp lực chung quanh...

    4- Bác có Idol ko?

    Nếu có thì đó là ai?

    Có...?

    Những người vẽ đẹp?

    Những nhà văn?

    Hoặc những tiểu thuyết gia online như tôi??

    5- Bác tham gia những fandom nào?

    Fandom Countryhumans, Fandom Gacha, Fandom BNHA?

    Èo, tôi cũng chả rõ nữa nhưng chắc nó nhiều hơn tôi tưởng:')

    Cám ơn bạn đã hỏi nhé!

    Trả lời cho bạn "GiaKnnhNguyn830"

    1-Trong Fandom Countryhumans Big OTP của bác là cp nào?

    Ừm...

    FranceVietnam và AmeVietnam?

    Tôi thích kiểu như thế, haha

    2- Ý tưởng viết truyện của bác từ đâu mà ra?

    Đang buồn sầu, đang lo lắng...

    Nó bỗng nhiên xuất hiện.

    Mỗi lần viết chap là lúc ban đầu bị bí...

    Rồi nó tự nhiên trôi chảy một cách kì lạ haha!

    3-Kết truyện của bác sẽ cho kết nào vậy?

    Tôi vẫn đang đắn đo nha...

    Tùy vào diễn biến não cho thì chắc cái kết sẽ nằm trong ( OE< có Ss2>.

    HE < hết nhanh>.

    SE < âm dương cách biệt.

    Lâu hết>.

    Và không có BE đâu...

    4- Bác dự kiến ngược tổ quốc đến chap bao nhiêu đây?

    ...

    Sắp tới chúng ta sẽ có hai chàng công " ngu si ngốc nghếch" được ngược chung với anh nhà.

    Ngược tổ quốc đến khi sắp lìa trần?

    Và từ đó chúng ta ngược bay màu mấy anh công^^

    Trả lời cho bạn " CallMeAnthea308"

    1- Bác có khỏe không?

    Có.

    Sẵn sàng đập mấy đứa đồn nhảm đến tôi...

    " nói thiệt chứ, dính đến 0,1% đến hoa khôi hay trai đẹp trường là tôi bị đồn.-.)"

    2-Bác có chơi Genshin không?

    Biết game đó là gì nhưng tôi không được chơi...

    Vả lại chơi game dở lắm...

    3- Bác dạo này thi có được không?

    Ổn, đã phát bài KT rồi...

    Nhưng tôi không hiểu vì lý do gì mà mình bị 9,5 ám...

    Đa phần kết quả đều là 9,5:')

    4- Co phải truyện này là đứa con tin thần của bác?

    Nếu không thì là truyện nào?

    Phải, truyện này là đứa con tin thần của tôi.

    5- Bác có định ra truyện mới không?

    Có?

    Nếu truyện đó có ý tưởng dài dài...

    Còn ý tưởng cụt ngủn thì tôi bỏ-

    6- Bác có chơi game nào không?

    Hừm, vì tôi cũng không có nhiều thời gian chơi lắm..

    Nhưng không phải là không chơi.

    Tôi có chơi Roblox, mà những game gia đình ( chủ đề đa phần về LGBT) , game trang trí chủ yếu để giảm căng thẳng cho những ngày muốn điên tiết.

    7- Bác đã từng nghĩ mình bị bê đê không?

    Ừm...

    Không...

    Tôi là một con người mà không rõ giới tính trong cộng đồng LGBT..

    Tôi không thích con gái hoặc con trai......Nhưng lại thu hút được cả hai giới tính? ( Bạn nào biết là phần nào trong cộng đồng cho tôi biết với ạ!)

    Trả lời cho bạn Lotusngu

    1- Bác có đang thích ai không?

    Không..

    2- Bác thích loại đồ ăn nào?

    Ngọt, Chua..

    Vị chua giúp tôi bình tĩnh hơn và đó cũng là một vị tốt cho tôi nữa.

    Vị ngọt chữa lành và an ủi tôi mỗi khi đau..

    3- Bác thích loại nhạc nào?

    Nhạc dễ tập trung hoặc nổ nổ cháy cháy...

    Trả lời cho bạn Yinie_ Dyn

    1- Bác có chơi play together không?

    Không...

    Đã thử chơi qua nhưng nhận ra mình dở game..

    2- Nếu tiền bạc không quan trọng bác sẽ làm nghề gì?

    SugarBaby- đùa thôi chứ là game thủ nhé!

    3- Nếu được xuyên vào một bộ anime, hoạt hình bác muốn xuyên vào bộ nào?

    Conan- vì tôi sẽ làm xã hội đen👍

    4-Bác đã thi chưa?

    Nếu chưa thì chúc bác thi tốt nhé

    Mới thi xong cậu ạ

    5- Bác làm thế nào để có ý tưởng viết chap?

    Chạy theo não...

    Não đến đâu tôi đến đó

    Bạn hỏi tôi rồi, nên là đến lượt tôi hỏi các bạn ( không trả lời là tôi buồn lắm...)

    1) Nêu cảm giác của bạn khi trong thang điểm 9,10 có lòi một con 8? ( Đây là giả dụ, hoặc có thật thì nêu cho tôi biết.

    Vì tôi có một con Toán như thế...)

    2) Bạn khai thật đi.

    Tôi viết truyện có ổn không?

    3) Gì nữa?

    Chúc bạn ngày tốt lành...

    Ngày đăng 11/11/2022
     
    _{Allvietnam}_ Rẽ Qua Ngã Tư Anh Túc
    Chương 12- Tìm. Sự Sợ Hãi [kí ức của Phillippines]


    ⚠ Cảnh Báo ⚠

    - Truyện Viết Theo Chiều Hướng Tiêu Cực

    - Văn Phong Của Đứa Chưa Lên Cấp 3

    - Truyện Có Yếu Tố Bạo Hành, Bạo Lực, Không Dành Cho Trẻ Dưới 12...

    - Chiếm hữu cao, ai cũng có thể là kẻ theo dõi đừng tin ai cả=)

    - Bẻ lái bất ngờ, đề nghị mang nón vào

    - Chúc Đọc Không Quạo^^

    Tôi muốn bẻ lái- vậy nên có thể thấy tên truyện đã khác...

    Weo, não của tôi đã tự điều chỉnh nó.

    Còn một số việc tôi sẽ thay đổi chút.

    Là việc Hoàng An sẽ là người yêu Việt Nam...

    Vì anh ta và cô Marie đằng nào cũng * beep*...

    Thế nên, An chỉ là người yêu giả của Việt Nam....🙂 vốn dĩ giả thuyết này là có từ ban đầu.

    Nhưng tôi quyết định sẽ cho hai người *beep*

    " đã che những từ nhạy cảm"

    ___________________

    -?...

    Có vẻ cha và các anh em trong nhà đều rất thích cậu bé tên Việt Nam nhỉ?- Một cô gái khá kì dị đang hỏi Thái Lan bên cạnh, cô gái trông vẻ rất điềm đạm.

    Thái Lan giật mình nhìn cô nàng kia, gì mà cứ như ma ẩn ẩn hiện hiện như vậy, có ngày dọa anh chết mất.

    Gọi cô kì dị cũng đúng, mái tóc vốn dĩ có màu bạch kim thì giờ lại ngả xám còn có đuôi tóc nhuộm đỏ.

    Ánh mắt màu đen tuyền vô hồn vốn dĩ đã từng có màu đỏ, phải cô ta là người bạch tạng trắng từ đầu đến chân nhưng có đôi mắt đỏ.

    Xưa cô ấy rất đẹp, nhưng vì cái gì?

    Mà lại thành ra như thế?

    - Không hẳn chị Mae à....

    Nhưng Phillippines thích cực kì, có thêm cả Laos với anh Mặt Trận nữa..- Thái Lan vuốt mái tóc, cố gắng tránh ánh mắt của cô ấy.

    - Em không gọi là chị hai như xưa à?

    Làm chị buồn đấy, nhưng hy vọng có thể gặp được thằng bé nhỉ?- Mae mỉm cười, khác với khuôn mặt vô hồn ban nãy giờ đã hẳn có sức sống hơn.

    - ...

    Em thấy chị không mở mắt thì đẹp hơn ấy..

    Ouch- Thái Lan vừa nói xong, đã bị Mae đánh bốp một cái rõ đau.

    - Chị có cảm giác thằng bé Việt Nam kia đang gặp rắc rối...- Mae quay đi, ngó ra ngoài trời buống lời nói.

    Sao dạo này trời mưa nhiều thế nhỉ?...

    Tôi hy vọng...

    Họ đừng tìm tôi nữa, nãy giờ nghe tiếng gọi của mọi người chỉ khiến tôi tổ thêm mệt mỏi.

    Mọi thứ rối bời khi tôi tỉnh lại, tôi đã lén và dùng hết sức còn lại của bản thân để ra được đây.

    Mệt thật đấy, mỗi giấc ác mộng cứ vang vảng quanh đầu tôi như thể là một phần kí ức không rời..

    Lại còn mưa, sao mưa nhiều thế?

    Tôi không thích mưa bây giờ đâu, nó chỉ tổ làm bản thân và những vết thương trở nên đau đơn hơn thôi.

    Nhưng tôi không muốn ngủ..

    Nó sẽ lại đến...

    [Giấc mơ của Việt Nam...

    Phần kí ức bị thay đổi của Phillippines..]

    Tôi lại không biết vì lý do gì...

    Hay vì cái gì...

    Mà anh ta, anh ta lại xuất hiện trong mơ của tôi.

    Tôi lại ngủ à?...

    - Việt Nam..

    Đừng cố trốn tránh anh!- 'Phillippines' gào lên, tìm mọi ngóc ngách trong nhà.

    Phải là tôi trốn anh ta..

    Anh ta điên thật rồi, điên loạn thật..

    Tôi không biết vì lý do gì mình lại trốn anh ta, nhưng từ khi gặp anh ta..

    Tôi cảm thấy chỉ có sự sợ hãi, từ lúc anh ta đổi xưng hô từ 'Việt Việt' trở thành 'Việt Nam' tôi cảm giác có vấn đề..

    Mọi sự thật sự có vấn đề.

    Vì đây, tôi biết..

    Tôi đang ở trong kiếp trước của anh ta, thật đáng sợ..

    - Việt Nam~ Tìm ra em rồi.

    Đừng cố trốn anh như thế- Phillippines nhoẻn miệng, ánh mát đầy sự chiếm hữu khiến người khác xa lánh.

    -!- Tôi hoảng hốt, cố gắng đẩy anh ta ra.

    Vừa sợ vừa kinh tởm, anh ta khiến tôi sợ hãi.

    - Phillippines!

    Anh tránh xa em ra!-

    Không, không, không đừng lại gần tôi!

    Làm ơn,....

    Đáp lại sự khẩn cầu của tôi, Phillippines lao đến chặn tôi bằng một nụ hôn sâu.

    Anh ta như muốn nuốt chửng lấy tôi, bao nhiêu lần tôi tự hỏi là bản thân mình ở đây phải chịu anh ta bao nhiêu?

    Rồi... mọi thứ xung quanh tôi cũng mờ dần..

    Là có thuốc ư?...

    -Tìm thấy em rồi, Việt Nam!-

    Phillippines hốt hoảng chạy lại chỗ Việt Nam với vẻ mặt lo lắng hơn bao giờ hết.

    Trốn ra ngoài, lại dầm mưa rồi còn ngủ luôn ngoài trời trong tư thế lạnh lẽo...

    Đừng làm anh ta lo nữa được không?

    Lúc nào cũng cứng đầu, chỉ tổ khiến người ta lo lắng.

    Anh ân cần bế cậu lên, cơ thể lạnh lẽo..

    Anh có thể cảm nhận được nó, cơ thể nhỏ bé này lạnh đến buốt xương.

    Khóe mắt của anh đọng nước, chỉ cần đi một chút.

    Là em lại như này sao?...

    - Việt Nam..

    Đừng lo..

    Em sẽ được chữa bệnh thôi mà...- Phillippines nghẹn ngào nói, thiên thần nhỏ của anh...

    Đừng bỏ anh lại nữa!

    -!-

    Tôi mở mắt ra..

    Mọi sự sợ hãi bắt đầu khi tôi nhìn thấy anh ta...

    Phillippines...

    Mặc dù biết là đây là anh của kiếp này, nhưng vẫn không khiến tôi có sự yên tâm nào.

    Mọi sự kinh ghét và tởm lợm đều chi phối tôi, mắt tôi xao động..

    Lạy trời, làm ơn khiến anh ta tránh xa tôi ra!

    - ?

    Nhóc con, nhóc là Việt Nam?-

    -!?-

    "Phần 1-[ Ngôi Thứ Nhất] đã kết thúc"

    .Mở ra một phần mới dựa trên góc nhìn thượng đế.

    Giải thích- Phần 1 là dựa vào lời kể nhân vật, ngôi thứ nhất.

    Người kể: Việt Nam

    Phần 2- dựa vào góc nhìn của thượng đế.

    Mọi cái suy nghĩ, mọi lời nói, mọi việc làm của nhân vật sẽ vị phơi bày..

    _____________________

    Ngày đăng- 13-11-2022

    Boo, hôm nay tôi sẽ giải thích cho các bạn về chương này. < nạn nhân tiếp theo sẽ là anh Laos>

    - Kí ức kia được Phillippines kể lại cho các bạn là hàng fake.

    Có lẽ vì tỉnh lại ở một thế giới khác khiến anh ta có một kí ức bị thay đổi.

    Còn về phần Việt Nam, cậu được tiếp tục đóng vai Bé Mưa kiếp trước của anh ta.

    Vì không biết rõ sự đầu đuôi thế nào, nên cậu trốn anh mãi...

    [ Thượng Đế cập nhật cho bạn]

    Sự thật-

    Phillippines chính là một tên điên loạn trong tình yêu, anh ta vừa tội nghiệp vừa đáng tránh.

    Vì không có sự yêu thương và chở che từ nhỏ, nên anh đã trở nên như thế.

    Vì yêu 'Việt Nam' nên anh đã ra tay giết nhiều người tiếp xúc với 'Việt Nam'.

    Thậm chí nhốt người mình yêu, khiến 'Việt Nam' sợ hãi, và cái chết của 'Việt Nam' cũng do Phillippines.

    Anh ta cảm thấy tức giận trong cơn mưa, cộng việc cậu đã ra tay đâm anh.

    Nên đã tự bóp cổ 'Việt Nam' đến chết, anh nghĩ là cậu đã tự bỏ lại anh...

    Mọi kí ức bị thay đổi khi ánh mắt anh lu mờ..,

    Yay, Chúng ta cùng chúc mừng anh Phillippines bị anh nhà mình cho " xanh lá" nào👏

    { Mini Fact}

    - Tác giả là một người luôn luôn bị đập vì thức đêm.. 🦉

    - Laos thật sự không phải là bản chính gốc.

    Bản chính gốc là Lào=)))

    - Mae (yew) Marie.

    Còn tác giả sắp cho Marie *beep*

    Cám ơn
     
    _{Allvietnam}_ Rẽ Qua Ngã Tư Anh Túc
    Chương 13- Không Phải. Trốn


    ⚠ Cảnh Báo ⚠

    - Truyện Viết Theo Chiều Hướng Tiêu Cực

    - Văn Phong Của Đứa Chưa Lên Cấp 3

    - Truyện Có Yếu Tố Bạo Hành, Bạo Lực, Không Dành Cho Trẻ Dưới 12...

    - Chiếm hữu cao, ai cũng có thể là kẻ theo dõi đừng tin ai cả=)

    - Bẻ lái bất ngờ, đề nghị mang nón vào

    - Chúc Đọc Không Quạo^^

    Phải làm sao, khi có người chú ý ( chú ý ở đây là người đó để ý đến mình) đến tôi??

    Thằng đó là hotboy có vô vàn Nyc và đang hẹn hò với bạn gái lớp kế bên...

    Tôi có nên tặng cho nó một cú đấm sấm sét để nhận ra vấn đề không nhỉ?...

    ______________

    Nơi có bóng đen bao trùm bầu trời không lấy một chút ánh sáng, tất cả chỉ được thắp sáng bằng một ánh sáng mập mờ xanh xao.

    Nơi mà những thứ tưởng chừng là đáng rác rưởi có chuột có gián có cả giòi mốc, mà lại là nơi chỉ xứng đáng cho những ngườu chính trực thì bị kẻ ác xâm chiếm.

    Khói thuốc tản khắp căn phòng, căn phòng này chỉ dành cho những kẻ sang trọng và nguy hiểm.

    Tên đàn ông trông dáng vẻ uy quyền kia chắc sau khi lăn lội với ả nằm mệt nhử trên giường chỉ nhằm mục đích giải tỏa cho hắn, nghĩ cách nào mà đứa con trai bé bỏng của mình lại có thể vào được đây.

    Hắn ta nhả khói thuốc dày đặc, làm ô nhiễm hết không khí.

    Chàng trai trước mặt hắn nhăn mặt, nghĩ rằng đây là Omega thứ mấy xui xẻo lọt vào tầm ngắm của cha mình.

    Anh cất tiếng trước.

    - Cha..

    Người này là người thứ mấy?- Germany hừ lạnh, ánh mắt lạnh lẽo kinh tởm nhìn ả ta.

    Khiến ả cũng chả dám ngước nhìn.

    - Phù...

    Ta hơi thất vọng vì Phillippines là Alpha.

    Con đã đánh một Omega đúng nhỉ?

    Hèn hạ lắm Germany- Nazi là tên gọi hắn, theo hắn đánh Omega là hèn hạ.

    Nhưng con trai hắn mà dám về đây chắc là bị đuổi học rồi.

    Cũng chả đáng ngạc nhiên.

    - Tch...

    Tại nó cứ tiếp cận Phillippines, con nghĩ nó đã bỏ bùa Phillippines..

    Thế thôi, chả qua nếu cha nhúng tay vào.

    Thì đứa trẻ đó không muộn thì sớm cũng chết- Germany ngồi xuống mà nói, cha cũng giỏi đáng trống lảng thật.

    - ...

    Con cũng để ý nó?- Nazi hừ lạnh.

    Hắn biết hắn nhiều tình địch, nhưng không phải là con hắn nhỉ?

    Cũng được, hắn sẽ không nương tay đâu.

    - Không Phải..

    Chắc thế?

    Nhưng nó đã khiêu khích con..- Germany lạnh nhạt, nói thế rồi thôi cũng bỏ ra ngoài.

    Việt Nam cảm thấy sự hoang mang không nhỏ với chị gái trước mắt, chị ấy đã tự giới thiệu bản thân mình là Mae.

    Cái tên rất xấu xí, cậu biết..

    Ý nghĩa thầm kín của nó..

    Nhưng liệu hỏi chuyện này là rất vô duyên, nên cậu cũng chỉ suy luận là có lẽ chị ấy tự bịa tên thôi.

    Chứ chả lẽ nào là Asean đặt được?

    - Hihi...

    Em thấy lạ lắm nhỉ từ bộ dạng đến cái tên đúng chứ?

    Là chị tự đổi lại tên cho chị...

    Và thay đổi cả hình dáng nữa....

    Lần đầu tiên thấy người như chị nhỉ?.- Mae cười tươi, tay không ngừng xoa xoa mái tóc mềm mại kia của Việt Nam.

    Đứa trẻ này còn non lắm nha.

    -...

    Sao chị lại tự thay đổi vậy ạ?...

    Em, điều này có hơi bất lịch sự..

    Nhưng cho em mạn phép hỏi là tên của chị?- Việt Nam

    -...

    Nhóc tò mò lắm nhỉ?

    Ừm..- Mae vươn vai, cố tránh một cái thở dài từ bản thân mình.

    Muốn hay không muốn thì cô cũng nói thôi- Chị từng có cái tên...

    Nó gọi Anh Túc Nữ cái tên mà mẹ chị đặt cho, mẹ chị điệu gớm ấy chứ nói không đùa, bà ta đặt cái tên này cho chị vì sự xinh đẹp của chị xưa kia và thêm cả loài hoa được tình nhân bà ta tặng cũng là hoa anh túc nữa....

    Cái tên là đủ rồi nhỉ?

    Chị không nói thêm nhé?- Mae cười nhạt, sự hồi nhớ về quá khứ khiến bao lần cô phải đau nhiều lần trong lòng.

    Khoảng thời gian yên lặng giữa hai người khiến Việt Nam có một cảm giác run người kì lạ, người này...

    Đúng là không lường trước được, việc có chị ta cũng không hề xuất phát trong đầu cậu.

    Chả có ai tên Mae, chả có ai tên Túc Nữ mà kiếp trước từng gặp.

    Thay vì xúc cảm hờ hững khi hai chị em kia bước chân vào đời cậu, người chị này khiến cậu có cảm xúc sợ sệt và tò mò hơn.

    Vì sao chị ấy lại xuất hiện?

    Vì sao lại có cái tên Anh Túc?

    Vì sao?

    Ngàn câu hỏi vì sao cũng không được giải quyết, vị này...

    Sẽ là một mối nguy cho cậu sao?

    - Em...

    Ý em là..

    Chị là Beta sao?- Việt Nam nói, cái câu này chả có liên quan hay có ý nghĩa gì, vốn dĩ nó chỉ phục vụ mục đích phá vỡ sự im lặng giữa hai người mà thôi.

    -?

    Không?

    Chị không phải Beta..

    Mà là Omega chính gốc.

    Haha, em nghe Asean nói chị là Beta?

    Đúng đấy...

    Chị giấu việc mình là Omega- Mae cười tươi, cô ấy cười nhiều nhỉ?

    Việt Nam ngạc nhiên, việc giấu đi bản thân là Omega là rất khó đấy nhé.

    Vậy sao chị ta lại?

    Việc ngạc nhiên chưa được lâu, Việt Nam lại có cảm giác xung quanh mình mờ đi.

    Cảm giác này...

    Không sai, hình như cậu bị đánh thuốc mê rồi..

    Có câu nói duy nhất cậu nghe được...

    Là từ chị Mae nhỉ?

    Vậy thì sao đây, làm sao mà cậu lại không phòng vì chị ta thế chứ?

    - Xin lỗi nhóc...-

    ____________

    Ngày đăng- 4-12-2022

    Yay, có ai đoán được ý đồ của tôi chưa?

    Xin lỗi vì tuần trước không đăng, chẳng qua là nhà có việc bận thôi.

    Aha, sắp tới thi cuối học kì..

    Mong các bạn thi tốt nhé 👍

    Trong truyện này tôi chỉ cho 3 nhân vật phụ thôi, vì thế sẽ có người chết.

    Các bạn đã khám phá được, Anh Túc Nữ là nhân vật phụ đặt biệt cần thiết.

    Mini Fact

    - Mae có một cái nghĩa tiêu cực = Mae : MadMen = Kẻ điên

    - Phillippines tỉnh lại và không thấy Việt Nam đâu.

    Việc này góp phần anh ta trở lại thành tên điên như kiếp trước

    - Việt Nam vốn dĩ không phải là một người lạnh lùng.

    Chẳng qua anh ta tưởng như thế.

    Thực chất là một người trầm tính và lặng lẽ đương đầu với điều bất ngờ trong cuộc sống.

    =))) mục xả chiếc tranh phèn của tôi:') Phèn thật đấy, ( Tôi chỉ hoàn thành nó trong 40p.

    Thời gian có hạn mà😭👊)

    Lấy tranh cũng được 😅 nhưng ghi cre đoàng hoàng nhé? ( ghi đơn giản là Zi thôi:v)
     
    _{Allvietnam}_ Rẽ Qua Ngã Tư Anh Túc
    Phiên Ngoại Đặc Biệt 4-


    Giáng Sinh An Lành.

    Đừng hối tôi ra chap làm gì:b Đang đợi tết đến bão chương đây..

    Cố đợi đi nha:3

    Tết âm lịch nhá mấy bạn

    Couple- RussiaVietnam ( dựa theo vòng quay may mắn)

    Mùa Đông Nay Không Đến Được Bên Em....

    ___________________

    Mùa Đông Năm Nay Không Đến Được Bên Em.....

    Anh ấy có nhiều vô vàn nhiều lý do không đến được bên tôi đông năm nay.....

    Bao nhiêu năm rồi nhỉ?

    23 Năm...

    24 Năm từ khi tôi và anh ta quen biết nhau...

    Cứ đến mùa đông thì anh sẽ viện cớ mà không đến ở với em...

    Nào là..

    "Năm nay mùa đông lạnh lắm anh cần ở bên mẹ, em ạ!"

    " Năm Nay chỗ công ty anh có việc ấy, nên em đón Giáng Sinh một mình được Không?"

    "Năm nay...

    Thấm thoát cũng 23 năm trôi qua mà em vẫn không gặp anh...

    Vì anh...

    Chỉ có thể ở bên em mùa đông năm đầu tiên...

    Vì anh là người chỉ xuất hiện lúc mùa đông..

    Một con người lạnh lẽo và nhạt nhẽo...

    Nhưng có một trái tim ấm áp vô cùng.

    Tôi không hiểu, cũng chả muốn hiểu vì sao...

    Tôi đang đợi cái gì?

    Suốt 23 năm nhung nhớ một người mà mình không gặp...

    Tình cảm không phai, thậm chí đậm đà hơn...

    Ngồi một mình dưới bầu trời tuyết, tiếng chuông nhà thờ ngân vang.

    Lễ giáng sinh cuối cùng cũng đến...

    Nhưng tôi...

    Vẫn chỉ ngồi đây chờ đợi một người....

    " Anh...

    Đến thăm em đây Vietnam..."

    Russia cầm bó hoa lưu ly trắng, những bông hoa hòa mình trong tuyết trắng.

    Chàng đau lòng nhìn bia đá trước mắt, yêu nhau tròn 1 năm...

    Em ấy rời chàng mà đi, cũng là lúc trời đông lạnh giá...

    " Anh xin lỗi...

    Lúc đó, anh nên về sớm hơn..."

    " Về sớm hơn thì em có lẽ sẽ không bị cơn đau phổi lấn lấy...

    Sẽ không để em phải cô đơn..

    Tại sao?

    Em lại bỏ anh?..."

    Âm Dương cách biệt,

    một người đông ấy một mình ra đi, người kia đông ấy không nhớ đường về.

    Một người ra đi với nỗi nhớ vô bờ...

    Người kia ở lại tang thương đau lòng.

    Một người không biết mình đi, người kia giận tại sao lại trễ...

    Tình 24 năm này, là đúng hay sai?

    Là nặng tình hay mù quáng?

    Là ai hận ai?

    Hận người đã ra đi không quay về, hận người mà không thấy 23 năm?

    Càng hận càng yêu, càng yêu càng đau...

    Một khi dính vào nhau rồi cũng khó ra...

    Bao nhiêu hứa hẹn tương lai, ước mơ hạnh phúc mai sau....

    Chỉ còn là kí ức, một mảnh vỡ lớn của cuộc đời...

    Bao nhiêu người trách chàng là người đã khuất rồi...

    Đừng nhớ nhưng, từ bỏ đi nó là quá khứ rồi...

    Lập cuộc đời mới đi!

    Nhưng nào chàng có thể...

    Cố gắng bao nhiêu thì vẫn nhớ người...

    .....

    Xin lỗi em...

    Mùa đông năm nay lại thất hứa rồi...

    Pov-

    Vietnam chết trong mùa đông lạnh lẽo lúc chờ Russia về...

    Vietnam không may bị cơn đau phổi ập đến mà ra đi.

    Linh hồn mãi mãi không biết đường về kiếp luân hồi, cứ giận mãi là vì sao mà chàng không về.

    Một linh hồn mù đợi 23 năm, một người có lòng kiên nhẫn vô tận.

    Russia trong lúc về nhà mà bị lạc, lúc về đến thì người chàng yêu đã mất.

    Chàng tự trách mắng tự giận bản thân, lẽ ra kí ức đau buồn sẽ phai theo từng năm.

    Nhưng vẫn điên đầu yêu cậu.

    Người kể là một thiên liêng ánh sáng vô dạng, vừa thương cho mối tình bọn họ vừa muốn giận điên lên.

    Yêu mù quáng...

    Yêu nặng tình?

    Thật sự...

    Tình yêu khó nói!
     
    _{Allvietnam}_ Rẽ Qua Ngã Tư Anh Túc
    Chương 14- Xáo Trộn


    ⚠ Cảnh Báo ⚠

    - Truyện Viết Theo Chiều Hướng Tiêu Cực

    - Văn Phong Của Đứa Chưa Lên Cấp 3

    - Truyện Có Yếu Tố Bạo Hành, Bạo Lực, Không Dành Cho Trẻ Dưới 12...

    - Chiếm hữu cao, ai cũng có thể là kẻ theo dõi đừng tin ai cả=)

    - Bẻ lái bất ngờ, đề nghị mang nón vào

    - Chúc Đọc Không Quạo^^

    :v tôi ko hiểu...

    Lí do vì sao phải lặn thì tôi thề tôi ko biết cho đến tuần trc...

    Sao nhỉ..

    Vì chỉ đc học sinh giỏi chứ ko xuất sắc khiến bị cấm túc?

    Vâng..

    Tôi thấy bame tôi hề vl...🙁 nhưng tôi không cảm thấy giận họ hơn tôi tưởng, khẽ tưởng tết có thể cho các bạn nhiều chương truyện...

    Nhưng mà bame tôi thấy kết quả hsg thì...

    Tôi không muốn nói nhưng chung quy là ba mẹ thương tôi nên nhất thời nóng nảy thái quá..

    Tôi xin lỗi vì sự thất hứa của mình, tôi chỉ có thể dùng đc thứ 7, Cn..

    Nên là tôi cố sắp xếp nhé!

    __________________________

    - Thả em ấy xuống- Philippines

    Anh ta gầm gừ và ánh mắt sắc xảo nhọn như dao găm thẳng vào Túc Nữ, trán nổi gân xanh và anh ta nắm chặt tay đến mức có thể thấy những khớp tay rõ rệt hiện ra.

    Túc Nữ cắn chặt môi, ánh mắt hiện lên vẻ căm phẫn ai nghĩ hắn ta sẽ ở đây phá chuyện tốt nàng ta làm?

    - Phillippines!

    Rốt cuộc mày muốn cái đ** gì ở cậu nhóc này?!- Túc Nữ giữa chặt thân thể đang say ngủ kia kĩ càng hơn, rít lên với anh ta.- Nó có đụng cái quái gì vào mày à?

    ( từ giờ Mae sẽ đc gọi bằng cái tên Túc Nữ cho các cậu dễ dàng nhận biết, Mae quá ngắn cũng có khi nhầm lẫn nhiều.

    Nhưng các nhân vật cũng chỉ gọi nàng ấy là Mae thôi)

    - Hừ?

    Liên quan đến chị sao?

    Mae, chị cản đường tôi nhiều lắm đấy!

    Trả lại người cho tôi!- Phillippines chậm rãi nhả ra từng chữ một, nếu như tình thế lợi về anh hơn thì anh có thể dành lại Việt Nam.

    Đáng tiếc rằng, Túc Nữ đứng trên thành lan can sân thượng tay còn ôm lấy Việt Nam bất cẩn một tí có thể là 2 mạng người đi luôn.

    Túc Nữ lạnh nhạt nhìn anh ta, thở khẽ một hơi cuối cùng như không nhịn được chị ta chỉ mở lời một câu.

    - Phillippines..

    Mày đang mong chờ điều gì?

    Việt Nam mà mày yêu..

    Cuối cùng cũng chả phải cậu nhóc này!

    Tỉnh lại đi, cậu nhóc này không bao giờ là Việt Nam kiếp kia của mày!-

    Phillippines thu hẹp con ngươi xanh của mình nhất thời không biết phản ứng ra sao, bí mật của anh ta!

    Của riêng anh ta mà không ai hay biết, lại bị nữ nhân kì dị này ung dung vạch trần.

    Gần như đánh mất lí trí, ánh mắt xanh dương của anh lóe lên ánh lửa sắc xảo vô tình mà lao đến cho nữ nhân kia một chưởng.

    Kẻ đã đánh mất lý trí thì cũng chả kiểm soát được hành động bản thân gây ra.

    Thế là 3 thân thể rơi xuống, hai ngươi mắt đối một người thì say ngủ.

    Nữ nhân trợn mắt nhìn anh, miệng thầm rủa mấy câu rồi ôm chặt người đang say ngủ kia.

    Tên điên như anh cũng là chỉ bị chọc đến vảy ngược mà mất kiểm soát, giờ thì hay rồi?

    - Mày cũng thú vị lắm Phillippines, giờ xem?

    Cái sự nóng nảy của mày ấy?

    Liên lụy đến người thương rồi kìa?- Túc Nữ nghiến răng, cố nở một nụ cười méo mó cho anh.

    Hay lắm, Philippines..

    Lỗi kích hoạt

    Lỗi liên kết hệ điều hành

    Sửa đổi thế giới.

    Tiến hành sự cho phép của máy chủ.

    Loại bỏ nhân vật Laos, Philippines và "Hướng Mai Dương" ( tức Túc Nữ)

    Tiến hành loại bỏ...

    Quá trình vận tải...

    .

    .

    Xóa ký ức nhân vật Việt Nam không thành công (năng lượng không đủ)

    Tiến hành xáo trộn ký ức

    Thế Giới hiệu 0.92839.0011 tiến hành cải tạo

    Thành Công!

    _______________________

    Ngày đăng- 26/03/2023

    Tôi đã trở lại và muốn remake bộ này.

    Chương này sẽ là một spoil trắng trợn cho mạch chuyện mới đây!

    Tôi xin lỗi về khoảng thời gian vắng mặt qua!

    Tôi đã lọc lại hệ thống của các bộ truyện!

    Hy vọng các bạn lại cùng tiếp tục đồng hành cùng tôi!

    Chúc các bạn đang hoặc đã hay chưa thi GHKII thì thi tốt nhé?(',,•ω•,,)♡
     
    Back
    Top Bottom