Cập nhật mới

Khác 700 Năm Mất Nàng !

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
340202888-256-k328248.jpg

700 Năm Mất Nàng !
Tác giả: MinkNguyennL
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

truyện này lấy cảm hứng từ mối tình Trần Cảnh và Lý Chiêu Hoàng
Truyện có vài chỗ sai chính tả và tình tiết hơi vô lý xin thông cảm



trancanh​
 
700 Năm Mất Nàng !
Chương 1 : Xem Bói (1)


Ở công viên

-Nè Trần Tuấn !

Em còn đứng đó làm gì ??

Hôm nay chị thấy ngày rất đẹp hay là chúng ta cùng đi xem bói ..

- Hửm...?

Xem bói sao ?

Em nhớ là chị đâu có hứng thú gì với chuyện này .....

( Trần Tuấn / Trần Thái Tông )( 22 tuổi , nhà giàu ( có thể xem như tỉ phú ) , là em họ của bạn thân cùng giới nữ 9 .

Do nhà 2 người ở khá gần nhau nên cả hai từ nhỏ đã rất thân thiết , coi nhau như chị em ruột, 1m90 )

-Em có muốn đi chung với chị không còn ở đó mà ngơ ra .

Đi xem bói để xem năm nay nên tránh việc gì và nên làm việc gì .

-Ròi ròi đi thì đi ...

À mà nè Lý Thanh à...

Thật ra ..

Em thích c..h lâ..u ...

À thôi không có gì đâu ( vẻ mặt Trần Tuấn đỏ ửng lên như muốn nói gì đó , cậu cứ rụt rè muốn nói nhưng lại thôi )

(Lý Thanh / Lý Chiêu Hoàng)( 23 tuổi , nhân viên văn phòng , nhà cũng khá giàu nhưng không được như Trần Tuấn , vốn là người hướng ngoại hoạt bát , lanh lợi nên ai cũng yêu quý , 1m70)

Hả gì cơ ??....

Haiz dạo này cứ thấy em úp úp mở mở , định nói nhưng lại không , rốt cuộc là sao vậy ? ( Lý Thanh đứng sát bên Trần Tuấn chòm lên hỏi )

- Ơ ...s..a..o ch...ị đ...ứng g...ần e...m th...ế ..ạ .. ( Trần Tuấn ngại đến nỗi nói không ra hơi )

- Hahaha.. chứ không phải tại em cao quá đó sao ( Lý Thanh cười nói )

- ( Nụ cười ấy có lẽ đã làm tan chảy tim Trần Tuấn , anh ấy chỉ nhìn khuôn mặt đáng yêu đó đang cười rồi cười nhẹ )

- Thôi nãy giờ quên mất phải đi xem bói được rồi đi thôi ! ( lục bốp tiền )

- Aiz chết tiệt chị quên đêm tiền mất rồi ..

Em gọi xe giúp chị với khi về chị sẽ trả cho ..

- Alo , Quản gia à , đem đến đây ngay cho tôi 1 chiếc Rolls-Royce đời mới ( tink tink ) chuyển khoản rồi

- Gì vậy Trần Tuấn !

Khi nào em mới hết cái tính tiêu tiền như giấy đây hả ?! ( Lý Thanh quát Trần Tuấn )

- (Trần Tuấn cười nhếch ôm Lý Thanh vào lòng , khẽ nói vào tai cô ấy ) Khi chị chịu gả cho tôi ~

- Tên biến thái này ..!

Em đang nói cái gì vậy hảaaa ??? ( Lý Thanh đỏ ửng mặt lên không biết nên nói gì )

Một lúc sau xe tới .

(Trần Tuấn bế Lý Thanh lên xe trong sự ngỡ nàng của cô ấy )

- Cái quái...

Cái quái gì đang xảy ra vậy ....

(Trần Tuấn lên xe phóng thật nhanh đến chỗ xem bói uy tín nhất thành phố)

( Lý Thanh cứ nhìn Trần Tuấn rồi đỏ mặt vì hành động lúc nãy )

- Hmm..

Cũng may là em đẹp trai nên chị tha đó lần sau mà dám làm như vậy nữa thì biết tay bà !!

- Dạ ~ em biết rồi mà ~

( Trần Tuấn giọng nịnh bợ với ánh mắt đáng thương nhìn Lý Thanh )

-* aizzz cái tên khốn này cứ nhìn mình với ánh mắt đó thật là khiến mình dễ siêu lòng *
 
700 Năm Mất Nàng !
Chương 2 : Xem Bói (2)


Đến nơi *

- Trần Tuấn em xuống xe trước đi chị lấy chai nước bị kẹt ở đây .

- Cần gì lấy chai ấy ?

Bị kẹt thì mua chai khác thôi là xong mà ??

- *Cạn lời*

- Vậy để em lấy giúp chị .

- Lấy lẹ đii !!

Uii dza nó kẹt cứng ở phía sau xe luôn rồii !!

[ Trần Tuấn chòm người lên phía sau lấy chai nước cho Lý Thanh nhưng lại vô tình đụng vào nguc". cô ấy ]

* cái gì thế này ..

Thằng nhóc này là cố ý hay vô tình đây ..*

- Nè nước của chị nè* Lý Thanh đang suy nghĩ thì Trần Tuấn bỗng cất tiếng nói *

Hả ...

Hả chị cảm ơn

-Đi thôi !

- Let's go

( Lý Thanh vừa đi vừa nhảy khiến Trần Tuấn rất buồn cười nhưng vẫn cố gắng nhịn )

- Hah.. ( im ....)

- Em đang cười chị ấy hả ??

Có gì mà buồn cười chứ .

- Tại chị dễ thương quá nên em cười chứ không có ý gì ! ( Trần Tuấn vội vàng giải thích)

Hai người đi một lúc thì vào nhà thầy bói

Vừa thấy hai người thấy bói liền há hốc mồm không tin vào mắt mình

- Con chào thầy ạ .

Ơ sao thầy lại đứng hình ở đó thế ? ( Lý Thanh nhẹ nhàng hỏi )

- Phải đó !

Hôm nay chúng con muốn xem bói chứ không phải xem thầy đứng hình ở đó đâu ..

( thầy bói cười nhẹ ) - Cuối cùng thì vị vua anh minh ấy lại đầu thai một lần nữa

- vị vua anh minh ?

Là sao vậy thầy ?... ( Trần Tuấn khẽ hỏi )

- ( thầy diệu dàng đáp ) Con kiếp trước chính là vua Trần Thái Tông còn con kiếp trước là Lý Chiêu Hoàng.

(Do am hiểu rất rõ và rất thích nghe lịch sử Việt Nam nên hai người cũng không xa lạ gì với cái tên này nhưng nếu nói 2 người là bậc đế vương trong lần đầu gặp thì quả là không tin được )

( thầy bói nói tiếp )- Những gì ta nói điều là sự thật nếu có sai điều gì xin trời đất trừng phạt.

(Đến lúc này 2 người mới chợt tin đó là sự thật hai người nhìn nhau rất lâu với ánh mắt đầy thương sót)

- Ta nên về nhà nhỉ chị ....?

- Ừ....Tùy em...

Về đến nhà

- Nếu thật như những gì ông ta nói thì ....

Kiếp này... chắc ta phải đền đáp cho nàng rồi nhỉ ?

Haha...

Quá nhiều sai lầm ở kiếp trước...

Đánh mất người mình yêu , đánh mất cả chính mình ,.... ( Trần Tuấn ôm Lý Thanh vào lòng nói )

( Lúc này hình như cả 2 người dần dần nhớ lại kỉ niệm kiếp trước)

Lý Thanh hét to:

-TRẦN THÁI TÔNG NĂM 17 TUỔI ĐÃ CHẾT TỪ LÂU LẮM RỒI !

Trần Cảnh chỉ âm thầm lắng nghe , âm thầm chịu đựng và âm thầm rơi lệ .

Không phải vì anh không yêu Lý Chiêu Hoàng mà là bị bị Trần Thủ Độ ép và cũng một phần lo cho cơ nghiệp tổ tiên nhà mình.

Lý Thanh chạy nhanh đến nổi rơi giày từ khi nào không hay , tới nhà , Lý Thanh lao thẳng vào phòng với những vết thương ở chân do rơi giày .

Nàng trầm ngâm suy nghĩ về chuyện quá khứ , những khổ đau nàng đã chịu đựng suốt 700 năm trước dần dần hiện lên .

Nhưng đâu trách ai được !

Vì muốn có con để nối dõi ngôi vua , lại muốn trăm họ thái bình , ai làm vua mà lại không muốn cho con dân của mình được hạnh phúc không phải chịu khổ đau muôn dân lầm than cơ chứ ..
 
700 Năm Mất Nàng !
Chương 3 : Bạn Thân


Trần Tuấn đi đến nhà Lý Thanh định tặng quà và định tỏ tình cô ấy nhưng đang trên đường đi tới thì bỗng từ đâu có 1 chiếc xe mu trần , nhìn kĩ lại thì trong đó là Lý Thanh và bạn thân khác giới của cô ấy Lê Phong .

Thấy Lý Thanh đi cùng người khác khiến Trần Tuấn nổi cơn ghen lên

- ... cảm giác gì thế này...

Chị...chị ta đi cùng người khác thì có sao !

Sao mình lại nổi tức chứ ..!

( Lê Phong / Lê Tần / Lê Phụ Trần ) kiếp trước là chồng thứ 2 của Lý Chiêu Hoàng.

Kiếp này là bạn thân của cô cao 1m86 đẹp trai , học giỏi , nhà giàu 23 tuổi

( Tink tink ) đã mua thành công

- Hahaa chị sẽ phải thuộc về tôi mà thôi !! ( Trần Tuấn mặt đày sát khí cười nhếch )

Sáng hôm sau

Lý Thanh ớiii xong chua tớ đứng đợi cậu từ nãy giờ mỏi chân ghê (Tin nhắn)

Tớ xong ngay nè .

Đợi tớ thêm chút cậu và tớ cùng đi làm ( Tin nhắn )

Okee ! ( Tin nhắn )

-Tớ xuống rồi

- Vậy thì lên xe đi sắp muộn rồi đấy lợn ạ !!

- Cậu mới là lợn đấy !

- hahahha

Tới nơi

Bấm thang máy lên tầng 2

- Ô Lý Thanh và Lê Phong đây hả !

Công ty chúng ta có một thông báo quan trọng !

Công ty mới đổi chủ tịch mới tên là Trần Tuấn đấy 2 cậu có biết tin này chưa ?

- Hả ?!! .....

Trần....

Trần Tuấn sao ?!!!

( Trần Tuấn bước ra cầm tấm thẻ đen cười nham hiểm nói ) - Cái gì không mua được bằng tiền thì mua được với rất nhiều tiền .

( Trần Tuấn nói thì thầm vào tai Lý Thanh) - Làm..

Làm vợ em nhé ?.. ( nói rồi cậu đưa chiếc nhẫn bằng kim cương ra quỳ xuống cầu hôn Lý Thanh)

Lê Phong thấy cảnh đó thì rất tức giận vì cậu ấy cũng thích Lý Thanh nhưng lại không làm được gì vì bây giờ Trần Tuấn đã là chủ tịch công ty này .

- Xin lỗi ....

Em là một người cực kỳ giàu sau này ...

Nhất định sẽ có rất nhiều cô gái xinh đẹp đến bên em ..

Nếu em với chị thành đôi thì chị tự thấy mình không xứng với em .

Với cả chuyện kiếp trước ...

-Làm ơn em thích chị từ rất lâu rồi..

Chị rất đẹp , đừng có tự ái như thế chứ !

*Lê Phong nói to *

- CÔ ẤY LÀ CỦA TÔI !!
 
700 Năm Mất Nàng !
Chương 4 : Tranh Giành


Hai người đàn ông tranh giành 1 cô gái với nhau ư ?

Thật là điên rồ sao lại giành 1 cô gái với chủ tịch mới chứ ! * Cả công ty bàn tán xôn xao *

* Lê Phong kéo Lý Thanh nhanh như cắt ra khỏi công ty *

-Nè cậu làm gì vậy hả Phong ?

Hôm nay cậu bị gì đấy .., cả chuyện lúc nãy nữa ...sao ..c..ậu

-Nghỉ việc cùng tôi nhé ?

Chắc cậu cũng muốn mà đúng không Thanh ?

- Đ..ư..ợc được thôi .

Ở 1 diễn biến khác

....

Haiz..chết tiệt cái tên Lê Phong đáng ghét , dám giành cô ấy với tôi ?!

-Thưa chủ tịch 2 người đó đã nộp đơn nghỉ việc ạ

- Bán công ty .

Tìm xem Lý Thanh sẽ làm ở đâu mua lại chỗ đó cho tôi .

-?!

Thằng con trai thứ của mình lại tiêu tiền hoan phí vì con nhỏ Lý Thanh đó rồi !!

Nó thì có gì tốt nhỉ , mà cứ nằng nặc đòi kết hôn , chị nó còn đẹp hơn nó cả trăm lần sao nhất định phải là nhỏ đó .

*Trần Lâm Hạ chửi to *

- Ấy ấy anh họ , sao lại nóng tính thế ?

Có chuyện gì à .

- Thì chuyện con nhỏ Lý Thanh và thằng con của tao đó , haiz...

- Em nghĩ anh nên cho hai đứa nó đến với nhau , có cơ hội em sẽ giết ba nó để giành lại Trần Quỳnh Anh của em !!

- Dù sao Quỳnh Anh cũng là em tao , nó đã chịu nhiều tổn thương lắm rồi , hồi xưa nhà Lý Thanh là đệ nhất tỷ phú nên mới có được Quỳnh Anh , bây giờ Lý Long Sơn phát bệnh , thần trí không bình thường giết lúc nào cũng được mà !

Hahaha !!!

- Anh họ nói vậy thật đúng ý em đó , nhưng lời này mà lộ ra ngoài , e rằng mất mạng lúc nào không hay !

Hiện tại Lý Long Sơn không được đệ nhất như ta thì được đệ tứ gia tộc quyền lực, giàu .

Nhưng em sẽ khiến thằng Sơn đó , SỐNG KHÔNG BẰNG CHẾT !

(Trần Lâm Hạ / Trần Thái Tổ / Trần Thừa ) hiện tại nhà họ là đệ nhất gia tộc giàu nhất thế giới .

( Trần Mạnh Quý / Trần Thủ Độ) em họ Trần Lâm Hạ .

(Trần Quỳnh Anh / Trần Thị Dung ) em ruột Trần Lâm Hạ .

Vợ Lý Long Sơn

( Lý Long Sơn / Lý Huệ Tông/ Lý Hạo Sảm ) chồng Trần Quỳnh Anh .

Dạo gần đây ông ấy bị điên
 
700 Năm Mất Nàng !
Chương 5 : Không được ! (có h+)


-Chú ơi ..

Giờ chỉ cần chú và ba con đồng ý thôi .. ( Trần Tuấn rụt rè nói )

- Hửm ?

Chuyện gì nói ta xem có gì ta sẽ nói lại với ba con .

- Con .., con muốn kết hôn với Lý Thanh ạ ..

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

- Không đời nào !!!

- Tại ..

Tại sao ạ ..?!

- TAO GHÉT BA NÓ !.

Vì chính ba nó đã cướp mất người tao yêu nếu mày cưới nó đừng hòng lấy 1 cắt tài sản từ cái nhà này nếu vẫn cố chấp cưới thì nó sẽ mất mạng lúc nào mày không biết đấy !!!!!!!! ( Giọng nói nghe rất mạnh mẽ nhưng mấy ai biết sâu trong giọng nói đó lại là những giọt nước mắt đang cố không rơi ? )

Trần Tuấn : ...

*Chạy ra khỏi nhà , đi tìm khách sạn ở *

Số phòng của anh là "1218" ạ .

Ở Trong Phòng

-..

Ha ..

Ha..

Hahaha tại sao chứ ?

Chỉ vì thù oán cá nhân mà lại cấm cản tôi .

Tại sao chứ , tôi chỉ muốn làm một người bình thường như Lê Phong thôi mà , có thể bên cạnh cô ấy , chăm sóc cô ấy , cho cô ấy nhiều niềm vui thôi ...

Rốt cuộc mình cũng chỉ là một con cờ có giá trị lợi dụng thôi .

CHỈ VÌ LỢI ÍCH CỦA GIA TỘC NÀY THÔI SAO ?

TẠI SAO CHỨ !!

TẠI SAAAOOO .

Phòng bên cạnh

- Cứu tôi với , aa..ahha có ai không cứu tôi ..!!.

*Chờ đã giọng nói này , ..

Không lẽ là ..*

Trần Tuấn chạy nhanh vào phòng bên cạnh

- Cái ...

Cái gì ?!!!!!!!

Theo bản năng anh ta lao thẳng vào đập 4 tên đàn ông đó , chỉ 1 đòn đã khiến họ ngất đi . ( Đúng là văn võ song toàn có khác )

- Lý ...L..ý Thanh chị không sao chứ ...?

Sao chị lại ở đây ..?????

Còn mấy tên đàn ông kia nữa , Khoan đã , Lê Phong đâu mà chị ở đây ?!!!!

Lý Thanh bật khóc nức nở không nói được thành tiếng

- Hức ..mm.....

C..hị sợ lắm....

Hức....

Trần Tuấn tức điên lên thấy 1 trong số 4 thằng đàn ông còn tỉnh liền đi lại cầm dao đe dọa ông ta nói lại chuyện gì đã xảy ra ..

NGƯỜI ĐÓ :

- Thật ra ..., chú của cậu thuê chúng tôi hãm hiếp cô ta , làm ..

Làm cho cô ta không còn tr.inh nữa và để cô ấy có bầu để xem cậu có còn thích cô ấy không ...

XIN THIẾU GIA THA MẠNG!!

Máu điên của Trần Tuấn đã lên đến não , không thể nào kìm chế được nữa đâm 1 dao chặt gãy chân 4 tên đó .

Trần Tuấn tối xầm mặt lại nói :

- Ngươi mà còn đụng vào cô ấy dù chỉ 1 cọng tóc thôi thì ...

Hahaha ..

TA SẼ KHIẾN CÁC NGƯỜI PHÁ GIA BẠI SẢN , NẶNG HƠN THÌ TIÊU DIỆT CẢ TỘC .

- Thôi chị uống nước đi nè ! ( Thật ra đó là rượu pha với thuốc kích dục )

- được .. ( Lý Thanh 1 ngụm uống hết vì quá khát )

- Haha ( Trần Tuấn cười khẩy)

Nói xong , Trần Tuấn ẵm Lý Thanh vào phòng đặt cô ấy trên giường mình khóa trái cửa lại

-...

Cảm ơn em..

- Chuyện gì đã xảy ra ?!

Chị nói mau .

- Thật ra ..

Lúc đó chị đang đợi Lê Phong đi mua nước thì chúng nó bắt chị lên xe và đến đây .. chị đã kêu Lê Phong trong thảm thiết nhưng cậu ấy không nghe thấy ...

Hức ...........hức..mm

- Mẹ Kiếp bọn khốn nạn đó ( Trần Tuấn lớn giọng nói)

- S..sao mặt em đỏ vậy Tuấn ?

- Chị ...

Chị nhìn nóng bỏng quá ..., e..em không nhịn nổi nữa rồi .

Thì ra lúc đó 4 tên kia đã xé đồ cô ra chỉ để lại áo lót và quần lót

Mặt Lý Thanh cũng bắt đầu đỏ lên.

- Giúp em ..

Ah~ giúp em đi mà ... ( Trần Tuấn cố tình để lộ bộ mặt đáng thương )

- Chị ..

Chị ơi ( Lúc này Trần Tuấn nghĩ chỉ cần Lý Thanh mang thai con của mình thì sẽ được cưới cô ấy )

- E..em đừng có manh động !.. ( Lý Thanh định rời đi thì phát hiện ra cửa đã bị khóa trái )

( Không nói nhiều nữa Trần Tuấn trực tiếp cởi đồ ra , thân hình 6 múi vạm vỡ từ từ hiện lên , ở giữa 2 đùi lộ ra 1 cây xúc xích dài to , tiếp theo anh đè Lý Thanh xuống cởi áo quần lót của cô ra )

- Em làm gì vậy hả !

DỪNG LẠI MAU ( Lý Thanh cố gắng chống cự nhưng vô ít vì Trần Tuấn to con hơn cô rất nhiều)

- Ah~ em dừng lại đi mà ~

- Hahaha em biết cái lỗ nhỏ của chị đang rất nhớ củ khoai của em

( Trần Tuấn trực tiếp " Tí Bu " Lý Thanh ,sờ soạng vào chỗ ấy )

- Đừng !

Đừng !

Chị không thích em .

- Nếu không nghe lời thì gia đình chị sẽ mất hết tài sản đấy nhé ~

- Cái thằng đĩ này .!chị ..* Chết tiệt , nói người khác cho cố vào cuối cùng nó lại ch.ịch mình , MẸ KIẾP nhưng mà ....*

- Chị nứng quá ...

Giúp..

Chị với ..

- Là chị nói đó nhé !

~ Em biết chị đang rất nứng đó nên đừng có từ chối mấy bé nòng nọc đáng yêu này ..~

.

.

.

.

.

1 Nháy

2 Nháy

3 Nháy

4 Nháy

5 Nháy

6 Nháy

7 Nháy

.

.

.

.

.

( Lý Thanh thì đã ngủ thiếp đi vì quá mệt )

- Ch.ịch từ sáng đến tối rồi lại đến sáng , chị cũng hay đấy tận 7 nháy ~ chị cũng không tồi thật là thú vị ~

* Chị ấy ngon quá ..

Mốc l chị ấy thêm tí vậy *

"Bồm vào mắn"

- Phê quá đi ..

- Chắc là mình sẽ cưới được thôi haha , thách cô ấy từ chối .
 
700 Năm Mất Nàng !
Chương 6 : Cái thai (1)


Lý Thanh tỉnh dậy *

-Cái....

Qq gì vậy .....Tại sao mình lại dại dột như vậy chứ !?

Trần Tuấn khẽ đáp :

- Không phải đó là yêu cầu của chị à ~

-.. sbgsksjs..

Tên khốn nhất định em đã hạ thuốc chị ...

* Lý Thanh lấy bình hoa bên cạnh giường đập vào đầu Trần Tuấn *

- ....

Chị ..

Chị dám !!

* Đầu Trần Tuấn chảy đầy máu *

* Lý Thanh quát to*

- Biến .

- Biến thì cũng được thôi nhưng mà ..

Chị vẫn sẽ phải cưới tôi !

Ahahha

* Lý Thanh khóc *

* Trần Tuấn rời đi *

*Lý Thanh nhanh chóng mặc quần áo vào và vẫn khóc , nhưng khóc lớn hơn như thế nữa *

( Mình nên tìm Lê Phong ... )

*99+Tin nhắn chưa đọc*

*đây là tin nhắn nha*

- Lê Phong à cậu đang ở đâu vậy ?

- Trời mấy ngày nay tôi nhắn cho cậu suốt mà vẫn không thấy cậu trả lời.

Rốt cuộc cậu bị gì vậy hả ?

À tôi đang ở nhà riêng .

- Qua đón tôi được không ?

Tôi ở khách sạn *** số phòng "1218"

- Được !

1 lát sau..

- Tớ đến rồi nè cậu xuống đi .

* Lý Thanh lao nhanh ra ngoài ôm chầm lấy Lê Phong khóc , nước mắt cô không ngừng chảy *

*Mặt Lê Phong đỏ lên, vẻ bối rối hiện rõ trên mặt chàng thanh niên đẹp trai ấy*

- ...

Sao cậu lại khóc ..?

- Thật ra..

Tớ mất t.r.i.nh rồi ...

Huhu..

- ...?!

Có chuyện đó sao ?!!!

AI ĐÃ LÀM VẬY ????

- ..

Trần-Trần Tuấn

- THẰNG MẤT DẠY ĐÓ ...

* Lê Phong tức giận chửi rủa Trần Tuấn thầm*

Bên Trần Tuấn

-BA ƠI !!!!!!!

Hahaha

- Gì mà vui vậy con , chưa hôm nào thấy con vui như vậy

- Con-con sẽ cưới Lý Thanh

- KHÔNG !!

TA ĐÃ NÓI VỚI CON BAO NHIÊU LẦN RỒI , AI CŨNG ĐƯỢC TRỪ CON GÁI CỦA NHÀ ĐÓ .

- Nhưng ..

Con đã c.h.ị.c.h cô ấy ..r-rồi , con sẽ được làm bố sớm thôi

- ...???? *Không phải là thằng em mình đã thuê 4 đứa sang cưỡng hiếp nó rồi à , sao lại có chuyện đó được *

- À ừ , nếu mày đã làm chuyện đấy với nó thì chưa chắc nó đã là con mày đâu ..

- Không phải là ba và chú đã thuê 4 thằng đến hiếp dâm cô ấy à ?

Chưa kịp cưỡng hiếp thì con đã đánh chúng nó g.ãy chân rồi .

- ...

- HỖN XƯỢC !!

Sao- sao mày dám !?

-Mà khoan trên đầu mày sao lại có máu chảy nhiều đến vậy .

- Con..

Con té

- Nếu như đã vậy rồi thì phải cưới thôi ...

Mày đúng là thằng phản phúc ..

- Thật hả ba ?

- Ừ

- hahaha *Trần Tuấn cười nham hiểm nghĩ thầm.. chị chết chắc với tôi *

Quay lại bên Lý Thanh

- Cậu ăn gì Thanh Thanh ?

- Ăn gì cũng được mà đừng gọi tôi là Thanh Thanh chứ .

- Haha tại đáng yêu quá đấyy

- Ăn gì cũng được à ?

Ăn tôi đi .

- Cậu có gì để ăn đâu..

- Vậy à ? * Lê Phong kéo áo lên để lộ thân hình 6 múi của mình *

- Ahhh , cậu làm gì vậy khó coi quá!

- Miệng nói khó coi mà mũi đang không dừng chảy máu kìa !

- Ơ t-tớ đâu có chảy máu

* Lê Phong lấy khăn giấy lau cho Lý Thanh *

-C-cảm ơn .

- Ăn cơm gà không ?

- Hmm ok

* Mua về *

- Lý Thanh ơi ra bếp ăn nè

- wow mùi thơm quá dị ~

- Chỗ này tôi hay ăn lắm , sao nào ăn đi , thoải mái

- Nhoamz nhoamz ~ uh..

Uh mắc ói quá ..

- Sao vậy ?

- Tôi thấy chóng mặt mắc ói ..

Không biết vì sao ...

- Không lẽ là !!
 
700 Năm Mất Nàng !
...


Điện thoại tôi hết dung lượng r nên xóa bớt app , mn thông cảm nha truyện này sẽ kh đc cập nhật nữa 😓
 
Back
Top Bottom