Chương 4: Đêm thứ hai
Tôi lại bước chân đến quán đúng 20h.
Đêm thứ hai.
Không khí hôm nay dày hơn hẳn, như có thứ gì treo lơ lửng trong gió.
Ngay khi bước vào, tôi thấy Nguyễn Đa Lực, đầu bếp, đang thái thịt.
Từng nhát dao của anh đều gọn, nhanh, chính xác như một cái máy.
Người ta bảo anh chu toàn, kỹ tính, ít nói và lạnh lùng, nhưng với bạn gái thì bảo vệ tới cùng.
Nhìn anh, tôi thấy có gì đó nguy hiểm, như con dao sáng loáng trong tay kia.
Hoài Phúc, lao công, đang cọ nền.
Cô gái mười chín tuổi có đôi mắt tham lam, nhưng sâu trong đó vẫn ánh lên vẻ bao dung.
Dẫu vậy, cô đối với những người lắm lời thì lạnh lùng như băng.
Tôi vừa chào, cô chỉ gật đầu, chẳng thêm một câu.
Phạm Nhật Vượng, phục vụ, đang kiểm sổ.
Khuôn mặt lo âu, mồ hôi ướt trán.
Anh ta chẳng tin ai, trừ khi thật sự thân thiết.
Dĩ nhiên, nhân viên mới như tôi không có cửa.
Nhưng tôi biết, IQ của anh ta là 199 – thiên tài bưng bê, nghe thôi cũng thấy khó tin.
Radio rít lên rồi vang giọng đều đều:
“…Hung thủ đã giết bảy mạng.
Vẫn chưa rõ danh tính.
Bản tin kết thúc.
Chúc các thính giả ngủ ngon.”
Hoài Phúc cười khẩy:
“Nhảm nhí.
Quán này thì làm gì có ai chết chứ.”
Lời vừa dứt, khách bắt đầu đến.
Lê Trọng Tấn – vị khách hôm qua – gọi cà phê.
Anh im lặng, ngồi một góc như tảng đá không động.
Hoàng Khoa, cảnh sát, lại xuất hiện, lần này đi cùng hai đồng nghiệp:
Nguyễn Văn Thiên, nam, 29 tuổi, dân tộc Kinh, cảnh sát, gọi cà phê đá.
Phạm Minh Hoàng, nam, 27 tuổi, dân tộc Kinh, cảnh sát, gọi nước dừa.
Khoa thì vẫn gọi cà phê sữa.
Sau đó là Đô Nan Trum, doanh nhân Cần Thơ, hơn 50 tuổi, dáng oai vệ, áo vest phẳng phiu, gọi trà đường.
Kế tiếp, cửa bật mở.
Người phụ nữ nổi bật nhất bước vào:
Thiên Lạc An, nữ, 40 tuổi, dân tộc Kinh, ca sĩ nổi tiếng, biệt danh “Bỏ Con”.
Giọng cô khàn, ánh mắt kiêu hãnh, nụ cười lạnh tanh.
Cô gọi trà nóng, ngồi bàn sát cửa sổ, đôi mắt liếc quanh, như tuyên bố mình không sợ ai.
Ngay sau đó là Trịnh Trần Sông Chốn, nam, 34 tuổi, dân tộc Kinh, gương mặt gầy rắn rỏi, ánh mắt sắc như dao.
Đi cạnh anh là Đôm Đốm, nam, 20 tuổi, con chung của anh và An.
Sông Chốn vừa thấy An đã lạnh mặt.
Không một lời chào, không một ánh nhìn thân thiện, chỉ có sự thù ghét tràn ra như mùi thuốc súng.
An cũng chẳng kém, ánh mắt như muốn xé toạc đối phương.
Giữa họ không chỉ là mối tình tan vỡ, mà còn là trận chiến giành quyền nuôi Đôm Đốm.
Cậu thanh niên kia ngồi kẹp giữa hai ngọn lửa, bàn tay run khẽ.
Tôi nhìn, mà thấy tội nghiệp.
Rồi tới nhóm 6 đứa nhỏ:
Văn Nan, nam, 6 tuổi, Cần Thơ, dân tộc Kinh.
Hai Ban Ran, nữ, 6 tuổi, Vũng Tàu, dân tộc Kinh.
Mi Chu Thi, nam, 6 tuổi, Cần Thơ, dân tộc Kinh.
An Du Mi, nữ, 6 tuổi, Cà Mau, dân tộc Kinh.
Ren Tan, nam, 6 tuổi, Cà Mau, dân tộc Kinh.
Cả bọn gọi cam và bánh kem.
Nhìn chúng ríu rít, Lanh chanh, tò mò, thích chen vào việc người lớn.
Văn Nan còn lấy khăn giấy ghi chép, miệng lẩm bẩm “manh mối”.
Tôi thở dài, trẻ con mà bày đặt.
Nhưng đôi khi, trẻ con lại thấy được thứ người lớn bỏ qua.
Sau cùng là nhóm 5 đứa mười tuổi:
Nô Bin Tan, nam, 10 tuổi, Hà Nội, dân tộc Kinh.
Xun Kan, nam, 10 tuổi, Hà Nội, dân tộc Kinh.
Sun Ô, nam, 10 tuổi, Hà Nội, dân tộc Kinh.
Chai En, nam, 10 tuổi, Hà Nội, dân tộc Kinh.
Do Ran Non, nam, 10 tuổi, Hà Nội, dân tộc Kinh.
Chúng gọi Milo, chạy nhảy huyên náo, chẳng khác gì bọn trẻ con Cười đùa ngây ngô, nhưng đôi khi lại buột miệng những câu khiến người lớn giật mình.
Đêm kéo dài.
Khách ra vào nhà vệ sinh liên tục.
Nhưng một lúc sau, cảnh sát Hoàng Khoa cau mày đứng dậy:
“Có ai thấy Thiên đâu không?”
Hoàng nói nhỏ:
“Cậu ấy đi vệ sinh đã hai tiếng rồi.”
Ngay khi ấy, một người đàn ông hớt hải chạy vào, xưng:
“Tôi là Phong Cá Heo, cảnh sát.
Trước đó Thiên gọi cho tôi, nhưng trong điện thoại tôi nghe tiếng la hét.
Tôi chạy tới đây mất một tiếng năm mươi phút.”
Cả quán dồn về phía nhà vệ sinh.
Cửa mở ra – Thiên nằm bất động, đã chết.
Máu thấm loang áo, mắt mở trừng trừng.
Hoàng Khoa gào lên:
“Không thể nào!
Cậu ấy chết thật rồi!”
Ít phút sau, nhóm cảnh sát tăng cường có mặt.
Người dẫn đầu nghiêm giọng:
“Tôi là Mê Cư Gê, điều tra viên.
Chúng tôi sẽ thẩm vấn từng người.
Tất cả phải khai đầy đủ: họ tên, tuổi, dân tộc, quê quán, và các anh chị đã làm gì trong thời gian Thiên mất tích.”
Tôi ngồi lặng, nghe từng người lần lượt:
Lê Trọng Tấn: “Tên tôi Lê Trọng Tấn, 30 tuổi, dân tộc Kinh, quê Cần Thơ.
Tôi ngồi uống cà phê, không rời chỗ.”
Hoàng Khoa: “Tôi Hoàng Khoa, 37 tuổi, dân tộc Kinh, quê Cần Thơ.
Tôi nói chuyện với đồng đội, ngồi suốt ở bàn.”
Phạm Minh Hoàng: “Tôi 27 tuổi, dân tộc Kinh, quê Hậu Giang.
Tôi có đi vệ sinh một lần, nhưng không gặp Thiên.”
Đô Nan Trum: “Tôi Đô Nan Trum, 53 tuổi, dân tộc Kinh, quê Cần Thơ.
Tôi ở bàn ký giấy tờ.”
Thiên Lạc An: “Tôi An, 40 tuổi, dân tộc Kinh, quê Sài Gòn.
Tôi uống trà ở đây.
Người đáng nghi chính là Trịnh Trần Sông Chốn.”
Trịnh Trần Sông Chốn: “Tôi 34 tuổi, dân tộc Kinh, quê Đồng Tháp.
Tôi ngồi với con trai.
Chính cô An đã biến mất một lúc, trà của cô ấy còn nguội ngắt.
Cô ta mới là kẻ khả nghi.”
Đôm Đốm: “Tôi 20 tuổi, dân tộc Kinh, quê Cần Thơ.
Tôi ở bàn mình, chẳng biết gì ngoài việc cha mẹ cãi nhau.”
Văn Nan (nhanh nhảu): “Cháu Văn Nan, 6 tuổi, dân tộc Kinh, quê Cần Thơ!
Cháu đang ghi chép ‘manh mối’!”
Hai Ban Ran: “Cháu Hai Ban Ran, 6 tuổi, dân tộc Kinh, quê Vũng Tàu.
Cháu chỉ ăn cam thôi.”
Mi Chu Thi: “Mi Chu Thi, 6 tuổi, dân tộc Kinh, Cần Thơ.
Cháu vào nhà vệ sinh nhưng không thấy chú nào cả.”
An Du Mi: “Cháu, 6 tuổi, dân tộc Kinh, Cà Mau.
Cháu ở bàn.”
Ren Tan: “Ren Tan, 6 tuổi, dân tộc Kinh, Cà Mau.
Cháu chơi với bạn thôi.”
Nô Bin Tan: “Nô Bin Tan, 10 tuổi, dân tộc Kinh, Hà Nội.
Cháu uống Milo!”
Xun Kan: “Cháu 10 tuổi, dân tộc Kinh, Hà Nội.
Cháu kể chuyện Doraemon với tụi nó!”
Sun Ô: “Sun Ô, 10 tuổi, dân tộc Kinh, Hà Nội.
Cháu chơi kéo búa bao.”
Chai En: “Chai En, 10 tuổi, dân tộc Kinh, Hà Nội.
Cháu ăn bánh với bạn.”
Do Ran Non: “Do Ran Non, 10 tuổi, dân tộc Kinh, Hà Nội.
Cháu cũng chỉ uống Milo thôi.”
Mê Cư Gê ghi chép nhanh, gương mặt lạnh băng.
Cuối cùng, Phong Cá Heo run rẩy kể lại:
“Trước khi có tiếng la, tôi còn nghe một câu trong điện thoại: ‘Thứ tao gọi thật ngọt, nhưng cuộc đời của mày thì không…
Anh là ai vậy hả này?’ Rồi tiếng hét: ‘Aaaaaa… hahaha!
Lại thêm một mạng!’
Giọng đó là nam, độ tuổi khoảng 20 đến 40.
Tôi không nghe rõ, nhưng chắc chắn…
ở trong số này.”
Cả quán chìm trong im lặng nặng nề.
Tôi nuốt khan.
Đêm thứ hai, máu đã đổ.
Và tất cả đều nghi ngờ nhau.