Tại một thành phố xa hoa và mĩ lệ như Maple Heights, cũng có một điểm trung chuyển xe bus.
Từ thời bé, tôi đã nghĩ rằng địa điểm này thật thừa thãi và lãng phí diện tích, bởi lẽ ở khu nhà tài phiệt này, khái niệm "phương tiện giao thông" trong tôi lúc bấy giờ chỉ nằm ở hai thứ.
Hoặc là những đôi giày thể thao hàng hiệu chạy bộ vào sáng sớm với airpod trên tai đang phát một podcast phân tích về nền kinh tế của vài đất nước giàu mạnh nào đó, hoặc là những xế hộp không nắp với radio mở những bài nhạc xập xình với âm lượng tối đa và phóng với tốc độ như đang đóng một phân cảnh trong phim hành động Hollywood.
Chỉ một trong hai lựa chọn đó, không có cái nào ở giữa, ít nhất là cho đến khi tôi gặp và trải nghiệm chiếc xe đạp màu xanh thiên thanh mà đến bây giờ vẫn bền bỉ qua năm tháng của Sơn Thạch.
Đứa trẻ với suy nghĩ ngây thơ và có phần thể hiện việc được nuông chiều ấy, giờ đây vừa mới bước xuống từ chuyến xe bus đi qua chạm trung chuyển Maple Heights trước khi xuống khỏi khu vực đồi và tiến vào những thành phố khác.
Tôi ít khi đi xe bus nên thực lòng mà nói, tôi vẫn chưa khám phá ra được hết những tiện ích mà việc này mang lại.
Nhưng gần đây, tôi nhận ra được một niềm vui nho nhỏ mà tôi có được từ những chuyến du hành một mình trên chiếc thùng di động này, đó là sự riêng tư.
Nghe thật nực cười khi một chuyến xe có thể chứa gấp năm lần số hành khách trên chiếc ô tô mà gia đình họ Vương chúng tôi thường dùng mỗi chuyến du lịch nghỉ mát, nhưng theo cá nhân tôi, việc có thể thoải mái rơi vào trầm tư hoặc trưng ra những cảm xúc khó coi nhất cũng dễ dàng hơn nhiều khi được bao quanh bởi toàn những người xa lạ thay vì những người thân yêu có thể chú ý đến mọi cử chỉ hành động của mình.
Dẫu sao thì, mỗi người đều chỉ nên quan tâm tới việc của bản thân mình thôi, đúng chứ?
Một nghĩa trang lớn mang cùng tên thành phố nơi nó tọa lạc đang tồn tại cách điểm trung chuyển xe bus khoảng 15 phút đi bộ về hướng Nam.
Mỗi năm, tôi thường cùng gia đình cha mẹ nuôi tới đây khoảng hai lần: trước kỳ nghỉ lễ Tết kiêm kỳ nghỉ đông khoảng một tuần, và khoảng giữa mùa hè, đâu đó rơi vào tầm tháng 7.
Nhưng khoảng một năm trở lại đây, con số này đã tăng lên mức không còn có thể đếm trong một bàn tay nữa, kể từ khi tôi được giới thiệu cho tuyến xe bus kết nối giữa khu nhà họ Vương và điểm trung chuyển gần nghĩa trang.
Tuy không phải lần đầu tiên một mình đến nơi đây, song tôi luôn chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng như ngày đầu hạ quyết tâm làm chuyện này.
Không hẳn là về mặt vật chất khi tôi chỉ đem theo hai bó hoa tươi mới mua khi ghé qua cửa hàng hoa sáng nay, mà là về mặt tinh thần nhiều hơn, tinh thần để sẵn sàng đối diện với hai người máu mủ ruột thịt đã nuôi dưỡng tôi trong mười một năm đầu của cuộc đời.
Một trong những rào cản lớn nhất để tiến gần hơn tới việc "báo thù" của tôi, chính là một cảm giác băn khoăn và lo sợ tột cùng của một đứa trẻ mồ côi cha mẹ.
Không cần lớp trưởng Nguyễn Việt Cường nhắc nhở, tôi đủ nhận thức để thấy rằng "kế hoạch" của mình chỉ đơn giản là một bản vẽ được tạo nên bởi một học sinh cấp hai mà gần như không có sự chỉnh sửa hay cải biên nào suốt nhiều năm trời.
Nhưng có lẽ, bởi một phần nào đó trong tôi không thực sự mong đợi một kết quả nào cho công cuộc ấy, mà chỉ đơn giản là cần một cái cớ vin vào để tiếp tục chuỗi lý lẽ sống mà đang dần lụi tàn như một ngọn nến sắp tắt.
Như một guồng quay, mạch cảm xúc của tôi từ sự kiện ấy đã biến thành một chiếc bàn tròn với những người dự họp ngồi vào ghế lần lượt theo thứ tự: bất công, mong muốn, lo sợ, và hối lỗi.
Bất công, bất lực vì bản thân không thể làm gì để làm tiêu biến đi những bóng tối vây quanh từ sau sự ra đi đầy oan trái của cha mẹ.
Sau đó, nảy sinh mong muốn hành động, mong muốn lên tiếng, mong muốn làm bất cứ điều gì có thể để xóa tan đi sự phẫn uất nằm sâu thẳm trong trái tim đứa trẻ năm ấy.
Thế nhưng, chưa cần bắt tay vào hành động, những hoài nghi lại trỗi dậy: Mình có đang làm điều đúng đắn?
Thành công rồi, mình có thực sự hài lòng với kết quả?
Liệu những người mình yêu thương sẽ cảm thấy thế nào?
Từ những câu hỏi đó, một sự hối lỗi ập đến.
Hối lỗi với những người đã rời đi vì không thể sống mà không bám víu vào quá khứ, và quan trọng hơn cả, hối lỗi với những người của hiện tại khi không thể đơn giản là ôm lấy hết tình yêu họ trao đi mà không bận tâm suy nghĩ, rằng giữa một thiên đường lấp lánh, tôi lại mang một cảm xúc khác ngoài "hạnh phúc"...
"Bố mẹ ơi, con xin lỗi.
Con vẫn không nghĩ quên đi sẽ làm mình hạnh phúc hơn đâu."
Ngồi trước mộ của những người đã sinh ra mình, tôi bỗng thấy thật sai trái khi những lời mình vừa thốt ra, dường như đang dành cho gia đình mới đã cưu mang mình giữa nơi đáy vực đầy tuyệt vọng.
Nghĩ lại, có khi một phần trong tôi vẫn đang mắc kẹt tại đó, hay nói đúng hơn, chính tôi đã đẩy mình xuống nơi đó thêm rất nhiều lần trong suốt sáu năm qua.
Có lẽ vì có quá nhiều suy nghĩ ngổn ngang trong đầu, tôi cứ thế mà bó gối ngồi bất động trong cơn gió tại nghĩa trang ngày thứ bảy.
Dẫu là với tư thế ngồi này, hay là sâu trong trí óc của mình, Phạm Duy Thuận cũng đang vô cùng bất lực.
Những lời xin lỗi liên hồi của cậu ta, dù có gửi đến gia đình nào đi chăng nữa, họ cũng đâu thể nghe được.
Dần dần cảm thấy thật vô dụng và lãng phí diện tích khi cứ ở nguyên một chỗ, tôi quyết định đứng lên, nhìn quanh dọn dẹp lại hai ngôi mộ lần thứ tư trong ngày hôm nay.
Nhưng cũng thật khó để thực hiện được điều ấy, bởi chúng đã được lau dọn sạch sẽ ngay tại thời điểm tôi đặt chân đến, việc duy nhất tôi cần làm đó là nhặt một vài chiếc lá khô bị khuất tầm nhìn và cả những chiếc lá còn xanh không biết mới từ đâu bay tới, và thay nước trong hai chiếc bình hoa.
"Con xin lỗi... có mỗi việc dọn dẹp này mà cũng cần người khác làm giùm cho..."
Giọng tôi khi nói ra, có chút nghẹn ngào hơn so với dự tính trong đầu.
Hai ngôi mộ, đã được lau dọn và quét tước khá kỹ lưỡng, nhìn qua thì tôi suy đoán rằng cũng không thể lâu hơn là hai ngày trước.
Hai bó hoa lan trắng đặt gọn gàng trên hai ngôi mộ, cũng trông còn khá tươi mới (nhưng cũng có thể do hóa chất, tôi không biết nhiều về hoa) Chỉ là một linh cảm, song tôi có cảm giác người đến đây trước tôi đã có tình để lại hai bình hoa cũ và hai bó hoa mới này để tôi bớt đi phần vô dụng khi đến đây.
Tôi dùng toàn bộ mắt thẩm mỹ nghèo nàn của mình để cắm những nhành hoa lan trắng vào xen kẽ những bông cúc vàng tôi đã chuẩn bị vào hai bình hoa đã được thay mới sạch sẽ.
Làm đến đây, tôi chợt nhớ ra một câu nói của giáo viên chủ nhiệm thời tiểu học của mình.
Có thể là cô ấy, cũng có thể là một người khác trong gia đình, nhưng lời nói thì tôi còn nhớ rất rõ.
"Các em có biết, hai lời nói quan trọng nhất của xã hội loại người trong mọi nền văn hóa. mọi quốc gia là gì không?
Hãy nhớ kỹ nhé, đó là lời "xin lỗi", và..."
"Cảm ơn nhé" Tôi bất giác mỉm cười "Hoa đẹp lắm."
Quả thực, sắc trắng và vàng đan xen nhau của hai loại hoa, dẫu được tạo ra qua đôi bàn tay vụng về của cậu học sinh cuối cấp, trông rất xinh đẹp.
-------------------------------------------------------------------
Giữa một chồng sách vở được đóng gáy và bọc bìa ngăn nắp chỉn chu, có một tờ giấy màu hồng nhàu nát thò ra.
Lúc đó là giờ nghỉ giải lao ăn sáng kéo dài ba mươi phút sau tiết chào cờ sáng thứ hai đầu tuần.
Tôi vốn định lên lớp đánh một giấc ngủ say để lấy năng lượng ôn tập cho bài khảo sát giữa học kỳ, nhưng tư thế gục xuống bàn, mặt quay về chồng sách vở của Nguyễn Việt Cường đã khiến thứ ấy đập vào mắt tôi.
Một sự tò mò ngay lập tức trỗi dậy.
Ngó nghiêng nhìn quanh để đảm bảo không có sự hiện diện của chính chủ trong lớp, tôi biết mình cần hành động nhanh chóng.
Không chần chừ, tôi kéo nhẹ mép tờ giấy về phía mình, cố gắng giữ nguyên trạng thái ban đầu của tờ giấy trong khả năng có thể để phòng ngừa những pha chất vấn có thể ập đến của Cường khi cậu ta quay lại.
Lại gần hơn, tờ giấy hồng ấy thực chất là một tờ hóa đơn viện phí cho một bệnh viện tên S.
Đối chiếu trong tiềm thức nét mực màu xanh đã có phần phai đi góc dưới tờ giấy với nét chữ ký trong sổ đầu bài lớp 12A1, dường như người đã thanh toán viện phí chính là cậu bạn cùng bàn của tôi.
Chưa kịp nhìn thấy những thông tin quan trọng, một bàn tay đã ngay tức khắc giật lấy tờ hóa đơn từ tay tôi.
"Ơ kìa, có duyên thật đấy."
Cường mỉm cười, vài giọt mồ hôi lấm tấm trên gân trán cậu ta "Bạn không được dạy là không nên tự tiện đụng vào đồ của người khác à?"
Cường cố gắng duy trì một giọng điệu bình thản và vui vẻ, nhưng nhìn cái cách cậu ta vội vàng vo viên tờ hóa đơn rồi nhét vào túi áo cũng đủ để hiểu rằng, đó không chỉ đơn giản là một tờ giấy vô tri vô giác, mà là một bí mật nên được che giấu một cách kỹ lưỡng.
Dẫu có vô số câu hỏi đang đặt ra trong đầu, tôi quyết định sẽ giữ im lặng, bởi tôi cũng không nghĩ mình có thể sớm nhận được bất cứ một lời giải đáp nào một khi Cường còn có mặt ở đây.
Khi ngẩng mặt lên, lớp trưởng đã sớm lấy lại được phong thái tự tin thường ngày.
"Cả lớp cũng vào gần hết rồi.
Tranh thủ còn 15 phút, chắc là nên thông báo thôi nhỉ?"
À đúng rồi.
Còn cả vụ đó nữa.
Tôi vốn ghét việc bị đẩy lên nhậm chức lớp phó, là bởi lo sợ những công việc phiền toái sẽ làm tiêu tốn thời gian và công sức của một năm học mà đáng lý ra có thể được sử dụng một cách hiệu quả hơn rất nhiều.
Và tình huống ngay bây giờ đây chính là một ví dụ điển hình.
Trên đường trở về nhà vào tối thứ năm, tức ngày đầu tiên tôi dạy kèm cho Nguyễn Huỳnh Sơn, anh trai cậu ta đã gửi cho tôi một tin nhắn.
18:56, 24 THG 9
Nguyễn Việt Cường
Nguyễn Việt Cường đã chuyển tiếp một tin nhắn
=> E phổ biến đến lớp cho cô nhé, mỗi lớp cần ít nhất 1 vở kịch gồm cả nam + nữ.
Nội dung dựa theo một tiểu thuyết tự chọn nhéhttp//:
www.docs.google.com/document/jkuoidjkjsck.bcnbmbvckjbopkleui48cj83.hncbcx.82jkgdfy0o3jf...
Thuận ơi, xem trước đề bài cuộc thi rồi thử nghĩ xem có ai thích hợp để tham gia nhé.
Thứ hai chào cờ xong mình phổ biến với cả lớp ✨🤩🙏✨
Rồi sao cô không gửi luôn vô gr cán sự mà nhắn riêng cho mày?
Nguyễn Việt Cường
Sao mà tớ biết được Thuận ơi 😳😳😳 có mấy lúc thầy cô cứ lag lag không hiểu nổi
"Là sao nữa vậy trời ơi?
Ý là á hả, page câu lạc bộ còn chưa đăng post thông báo nữa..."
"Đùa à?
Lớp 12, thi đến đít rồi còn bày ra cái trò gì nữa..."
"Tham gia thì được hưởng cái gì?"
Thực lòng mà nói, ít nhất là tất cả những gì tôi có thể luận ra được trong sự í ới nháo nhào của lớp 12A1, tôi vẫn chưa tìm thấy một ý kiến nào mà mình không đồng tình.
Hóa ra, tấm poster "kem đánh răng" của Sơn Thạch hôm nọ, trùng hợp thay chính là một content "nhá hàng" cho một cuộc thi được tổ chức bởi câu lạc bộ kịch của trường, một câu lạc bộ mà tôi không hề hay biết rằng nó có tồn tại cho đến sáu giờ năm mươi sáu phút tối thứ năm tuần trước.
Dường như nhận thức được điều đó, giáo viên phụ trách câu lạc bộ đã quyết định tổ chức cuộc thi dành cho tất cả học sinh trong trường với tinh thần "tự nguyện trên tinh thần ép buộc", kiêm luôn một phương án cứu thế cho bản báo cáo hoạt động đang chăng đầy mạng nhện cần nộp lên trường của họ.
Sở dĩ chỉ có một vài lớp tiêu biểu có lịch sử từng tham gia các cuộc thi tương tự, hoặc một vài tập thể cá biệt cần được "giải cứu" về điểm thi đua sẽ được lựa chọn để tham gia cuộc thi (Giải thích cho việc cô giáo nhắn tin riêng cho lớp trưởng thay vì gửi cho toàn bộ ban cán sự trước cả câu lạc bộ đưa ra thông báo chính thức).
Song 12A1, với tư cách là tập thể đứng đầu toàn trường nói chung và khối 12 nói riêng về thành tích học tập và hoạt động ngoại khóa, đã không may mắn lọt vào danh sách với lý do "Làm tấm gương sáng cho một tập thể toàn diện".
Tôi thật muốn tặng cho Cường ba lạy khi nó vẫn có thể bình tĩnh lắng nghe và giải đáp những thắc mắc của lớp thay vì hóa điên và hủy diệt tất cả mọi thứ trong cơn cuồng phong bão tố này.
Có vẻ như, cậu ta giữ được chức lớp trưởng trong suốt ba năm học chỉ qua sự tín nhiệm của mọi người là có lý do của nó.
Còn về phần tôi, dẫu đã ra sức trấn an rằng vẫn còn nhiều thời gian để chuẩn bị bởi được thông báo từ rất sớm, cũng như giải thích về các quyền lợi sẽ nhận được khi tham gia cuộc thi, song vì bất kỳ lý do gì, có vẻ như mọi người đều có chung một lập trường không mấy mặn mà với cuộc thi này.
Tôi câm như hến, dạt sang một bên để Cường đảm nhiệm vai trò làm người hướng dẫn một mình.
Thoạt nghĩ bản thân thật vô dụng thì nghĩ lại, để nó hứng chịu sự ô nhiễm tiếng ồn này một mình cũng không phải ý tồi.
"Tớ biết là, đời sống của học sinh cuối cấp rất áp lực" Cường bày tỏ "Nhưng với khả năng quản lý bản thân tuyệt vời của mọi người trong lớp, tớ nghĩ là không thể nào có chuyện không một ai có thể bỏ một chút thời gian ra cho hoạt động ngoại khóa nho nhỏ."
Nhờ khéo léo lồng ghép một chút xíu lời khen vào câu nói, lớp trưởng trông như đã thành công thay đổi được thái độ của một vài thành viên trong lớp.
Cơ mặt của họ có thả lỏng ra đôi chút.
"Bận thiệt không đùa Cường ơi" Một cô bạn lên tiếng "Lịch đi học thêm, rồi học năng khiếu, kín như bưng rồi..."
"Ơ, mình học thêm cùng lớp Toán mà Mai" Cường thốt lên "Nếu bạn thực sự bận rộn vậy, mình có thể học cùng nhau, rồi dành thêm thời gian trao đổi luôn!
Quá tiện rồi còn gì..."
"Gớm thiệt" Cô bạn chau mày "Ông nói như đúng rồi á.
Nói như thể mình đã nằm luôn trong cái đội đấy rồi ý."
Cường hơi sững lại.
Cậu ta hẳn là đã nhận ra một lỗ hổng trong câu nói của mình, kết quả là dễ dàng bị lật ngược lại như vậy.
Nếu như người đó là tôi, đã đành vậy thì, đâm lao thì sẽ phải theo lao thôi...
"Ừ.
Được, tớ tình nguyện làm một thành viên trong đội kịch" Cường tươi cười đáp "Cần ít nhất năm người nữa.
Còn ai tình nguyện không?"
Có lẽ là do hơi bất ngờ vì Cường đồng ý quá nhanh, cả lớp im phăng phắc.
Nhìn cảnh tượng hàng chục con người thẫn thờ trước mặt làm tôi có hơi buồn cười một chút, phải lấy tay che miệng lại.
Đáng ngạc nhiên thay, tối qua tôi không xem bộ phim hài nào hết.
Sau vài phút giây im lặng, có thể là đã thực sự nghiêm túc suy nghĩ về đề nghị của người bạn học chung lớp Toán, cô bạn Mai lên tiếng.
"Đi học chung...
Rồi tiện đường làm nhóm...
Cũng được" Cô ấy hơi do dự, nhưng rốt cuộc thì vẫn giơ cánh tay lên cao.
Cường đáp lại bằng một nụ cười khoe trọn hai chiếc răng nanh và giấu nhẹm đi hai hàng mi mắt.
"Oke!
Được hai người rồi!"
Bỗng tiếng chuông reo vào lớp vang lên, báo hiệu đã đến lúc phải dừng cuộc thảo luận này lại.
"Thôi vào tiết rồi, mọi người cứ suy nghĩ tiếp đi nhé.
Đón chào các tinh thần tự nguyện, đừng để đến lúc lớp trưởng phải ra tay."
Cường làm điệu bộ chỉ trỏ đe dọa, thậm chí còn cố trừng mắt.
Nhưng vì đang đùa giỡn, nên cuối cùng lại nhào nặn ra được một biểu cảm trông khá ngộ nghĩnh, trông như một nhân vật hoạt hình.
----------------------------------------------------
Suốt cả tuần đó, tôi không thể ngừng suy nghĩ về hai chuyện.
Thứ nhất, manh mối về thứ duy nhất tôi có thể sử dụng để kiểm soát ngược lại con người làm tôi trằn trọc suốt bao tháng ngày này, là tờ hóa đơn bệnh viện S của Nguyễn Việt Cường.
Nhưng sau khi tìm kiếm, thứ duy nhất tôi có thể tìm được là địa chỉ của bệnh viện ấy - Một thị trấn nhỏ có phần nghèo nàn dưới chân đồi Maple Heights, cách khoảng 12 km về phía Đông Bắc.
Là cậu ta có một người họ hàng đang điều trị tại đó ư?
Hay là một người bạn?
Dù là như thế nào đi chăng nữa, dựa vào cử chỉ hoảng hốt vào ngày thứ hai, có thể tự tin suy đoán rằng đây là một bí mật không thể để bất cứ một ai biết được, chứ không chỉ riêng mình tôi.
Một sự thỏa mãn và khoan khoái chợt trào dâng bên trong tôi, rằng có lẽ đây chính là cơ hội để mình có thể lật ngược thế cờ, chiếm lại thế thượng phong trong "cuộc chiến" này.
Nhưng nghĩ đi thì cũng phải nghĩ lại, tôi có nên thực sự coi Cường là kẻ thù của mình không?
Có lẽ, một ngày tôi nên tự mình đến thị trấn đó xem sao.
Điều thứ hai, điều làm tôi càng nghĩ đến lại càng mất đi lòng tin với chính mình.
Rằng bản thân đã phải trải qua những áp lực về nhiều thứ đè nặng lên vai đến mức nào để có thể quan tâm tới những thứ ngớ ngẩn như thế này.
"Sơn này... cậu- À không, lớp của cậu có... bị ép tham gia thi cuộc thi diễn kịch không?"
Tôi hỏi Huỳnh Sơn, người đang cài mũ bảo hiểm và trưng ra một cái nhướn mày khó hiểu.
"Nếu có không may bị đưa vào cái diện đó, tôi cũng sẽ trốn cho bằng được thôi anh gia sư ạ."
Cậu ta bắt đầu nổ máy chiếc xe điện "Dẫu sao thì, mục tiêu cao cả hàng đầu của chúng ta vẫn là việc học mà."
Dẫu cho cái nhếch mép đầy khiêu khích của cậu ta có làm nắm đấm của tôi hơi ngứa ngáy, tôi cũng đành câm lặng trước câu nói mà đã từng được chính mình sử dụng để răn dạy cậu học trò, giờ đây đã bị chính cậu đem ra sử dụng để phản lại thầy mình.
Đồng thời, nó đã thành công đưa tôi trở về với thực tại, rằng có nhiều thứ đáng lo hơn là một hoạt động ngoại khóa vớ vẩn.
Chỉ là, nghĩ đến vẻ mặt đầy hào hứng của Việt Cường khi cô bạn Mai đã thực sự đồng ý tham gia vở kịch cùng cậu ta, trong lòng tôi hơi có gì đó hụt hẫng.
Rằng bản thân mình có lẽ đang bỏ lỡ điều gì đó, bản thân mình đang đánh mất đi một cơ hội cho một thứ gì đó quan trọng khi cứ liên tục giữ im lặng.
"Anh có ổn không đấy?"
Sơn hỏi "Có dạy được tôi không, hay là học nhiều quá nên lỡ tay kẹp luôn não trong quyển sách nào rồi?"
"Này... có là gia sư của cậu hay không, tôi vẫn là đàn anh của cậu đấy."
Tôi nghiêm giọng lại "Liệu mà ăn nói cho cẩn thận"
Sơn chớp chớp hai con mắt to đến mức có thể vừa vặn khớp với hai chiếc nắm đấm của tôi, rồi nở một nụ cười tủm tỉm.
"Rồi rồi.
Anh đi lấy xe nhanh đi, tôi còn phải chỉ đường cho anh đấy."
Thật không thể tin được.
Lại là Nguyễn Việt Cường và cái nụ cười ngu xuẩn của cậu ta làm tôi quên luôn đi mục đích ban đầu để tôi thực hiện cái công việc dạy kèm nhàm chán này.
Khi nghe Sơn nói rằng nhà của cậu ta nằm ở một vị trí tách biệt và nhiều diện tích hơn so với những căn nhà khác trong khu, trái với hình ảnh căn biệt thự sang trọng và hiện đại, hay ít nhất là một căn nhà bốn mặt tiền hoành tráng mà tôi đã hình dung trong đầu, căn nhà của ba cha con nhà họ Vũ có phần...
đơn giản hơn tôi đã tưởng tượng.
Dĩ nhiên, nó vẫn là một ngôi nhà cấp hai được bao quanh bởi một khu vườn tràn ngập hương hoa và chứa nhiều bonsai được tỉa tót tỉ mỉ thường thấy tại khu vực sườn đồi của Maple Heights, nhưng có một thứ gì đó khiến tổng thể căn nhà ý nghĩa hơn là một tài sản của một gia đình giàu có.
Suy đoán của tôi nằm ở quy cách bài trí những thứ dù là nhỏ nhoi nhất của họ.
Đủ loại hoa được sắp trong những chiếc chậu làm từ xi măng với họa tiết rồng phượng của phương Đông, sắp xếp ngập tràn khu vườn nhưng vẫn đủ để chừa lại những lối đi dẫn tới khoảng sân phía trước nhà được lát gạch đỏ sạch sẽ, thông thoáng, hơi làm tôi liên tưởng tới một chiếc sân đình làng.
Có lẽ, việc có mọt chủ nhân là một người gia giáo và phép tắc đã mang lại một bầu không khí có gì đó truyền thống cho căn nhà, khiến nó nổi bật và ấm cúng hơn đôi chút.
"Anh Cường đi có việc, còn bố tôi thì đi công chuyện tầm nửa tháng nữa mới về nhà, hôm nay có một mình tôi thôi."
Sơn vừa nói, vừa chỉ cho tôi chỗ giá để giày dép.
"Giờ này tuần trước anh trai cậu cũng bỏ cậu mà đi thế này đúng không?"
"Ừ, từ giữa lớp 11 là anh ý cứ đi đâu vào tối thứ năm thôi."
Sơn tặc lưỡi, gãi đầu gãi tai "Chả biết là đi đâu nữa, nhưng mà được ở nhà một mình cũng sướng nên tôi cứ kệ."
Trái với phòng khách với bộ bàn ghế gỗ trạm khảm tinh xảo và những bình sứ và sành nhìn thấy mà khiến con người ta phải lo sợ rằng khoảng cách giữa mình và chiếc bình sẽ tỉ lệ nghịch với số tiền ta phải đền dù chỉ để lại một vết mẻ, càng tiến gần lên tầng hai, những dàn đèn led trông có vẻ khá hiện đại chào đón từng bước chân trên cầu thang của tôi.
Dàn đèn tự động trải dài khắp chân hành lang tỏa ra một thứ nhuộm bầu không khí trên tầng hai bằng một sắc xanh đại dương, cảm giác như đang đứng dưới đáy biển vậy.
Ngay đầu cầu thang là phòng của Cường.
Tôi biết như vậy vì cửa phòng mở toang, bên trong nhìn thấy vô số giấy khen và chứng nhận thành tích học tập và tham gia một vài cuộc thi thể thao có ghi tên cậu ta.
Nhưng có lẽ, ai cũng có thể đoán ra được nếu chỉ nhìn vào cách mọi thứ trong phòng được sắp xếp vô cùng ngay ngắn và trật tự.
Giữa hành lang là nhà vệ sinh và nhà tắm, còn phòng của Sơn nằm ở trong góc sâu nhất, với cánh cửa đóng kín mít, im lìm.
"Không phải học hành thế này, đúng ra giờ này tôi làm được hai ván game rồi đấy."
Sơn lườm tôi một phát rồi mở cửa
Thú thực, phòng của Sơn trông chính xác như những gì tôi đã hình dung ở một nghệ sĩ học đường 16 tuổi.
Quần áo cuộn tròn và vo viên trên ghế, sách truyện dồn lại một chồng cao trên tủ kê đầu giường, nhìn là đoán được mới chỉ được xếp gọn lại vào sáng hôm nay hay tối ngày hôm qua cho xong chuyện.
Ở chân cửa sổ là một chiếc organ được kê thẳng hàng, trên bàn học là một chiếc máy tính trông giống loại thấy ở quán net và hai chiếc loa cùng cây mic mua với giá 46 đô trên amazon, tuyệt nhiên không có một quyển sách nào.
"Tôi cũng định dọn phòng tử tế hơn để đón anh rồi, nhưng khổ quá, tôi bận lắm đàn anh ạ."
Sơn nhìn tôi với khuôn mặt ngây thơ "Nhưng mà anh gia sư sẽ không mắng tôi miễn là tôi học tốt đúng không?"
Tôi chỉ biết chán nản nhìn cậu ta.
"Muốn biết câu trả lời, đọc cho tôi toàn bộ công thức lượng giác và hệ quả mà tôi yêu cầu cậu thuộc trước khi lên lớp đi."
Nghe đến đây, nụ cười của Sơn trở nên méo xệch.
"...
Muốn tôi đọc, anh phải trả lời cho tôi biết, tường trong phòng tôi được sơn màu gì."
Sơn lại nhe cả hai hàm răng ra cười.
Cả bốn bức tường trong căn phòng, trừ những bức tranh lòe loẹt khó hiểu hay những tấm poster nghệ sĩ nổi tiếng nào đó, không chỗ nào là không được dán những miếng cách âm màu đen kịt.
Cả hai anh em này, rất biết cách khiến cho người khác phải lộn ruột.
"Lấy sách vở ra đi."
--------------------------------------------------------------
Sáng hôm sau, tôi mua sẵn một chiếc bánh bao hai trứng, rồi tìm đến lớp của thằng Thạch.
"Cái gì đây?"
Nó hỏi, nhưng trông không có vẻ gì là ngạc nhiên.
Hẳn là nó đã hiểu rằng sắp có một nhiệm vụ cho mình.
"Tiền lương của mày đó" Nói rồi, tôi lôi điện thoại ra "Hôm nay mày có tiết Tin đúng không?
Lên trên đó tìm cho tao tất cả nhà hàng hay cửa hàng tiện lợi trong bán kính 2 cây số xung quanh địa chỉ này."
Thạch nheo mắt nhìn vào màn hình điện thoại, ngẫm nghĩ một lúc rồi chau mày.
"Có mỗi như vậy tự đi mà làm đi cha."
Nó nói "Bộ nghĩ tui rảnh lắm hay gì."
"Mày chắc chắn là rảnh hơn tao rồi."
Tôi khoanh tay "Không thì mày ôn rồi đi thi hộ tao luôn đi?"
Nghe vậy, nó nhún vai rồi giật lấy cái bánh bao, cho vào mồm nhai ngấu nghiến như bị bỏ đói.
Hoặc là do nó sợ tôi đổi ý.
"Ao ịch khành công" Nói rồi, nó nuốt hết miếng bánh xuống cổ họng một cách đầy khô khan "Cũng không cãi lại được."
Lúc trở về lớp, có một vật thể lạ được ai đó để lại trên bàn của tôi.
Là một tờ giấy màu hồng được vo viên lại, nom rất quen mắt.
Tôi vội chạy đến và mở nó ra, nhưng bên trong không phải là nội dung tờ hóa đơn bệnh viện, mà là một mảnh giấy in vỏn vẹn hai chữ "Sáu giờ" bằng loại font được dùng trong các tờ báo.
Cùng với đó là một chiếc chìa khóa với một mẩu giấy đính kèm có một hình vẽ nguệch ngoạc đến biến dạng của một thứ mà sau khi xoay qua xoay lại vài vòng thì tôi luận ra được là một chiếc điều khiển cho loại máy game Wii U.
Tôi chỉ có thể nghĩ đến một người duy nhất có thể bày ra mấy trò chơi nhảm nhí này cho mình.
Tôi cố tình ở lại trường cho đến tận gần 6 giờ tối, lúc các câu lạc bộ đã sinh hoạt xong và khóa cửa ra về.
Tôi tìm đến phòng sinh hoạt được mượn bởi câu lạc bộ trò chơi điện tử, rồi tra chiếc chìa ban sáng vào và xoay.
Nhưng không có chuyện gì xảy ra cả.
"Lạ nhỉ, nhầm phòng rồi sao?"
Tôi sốt ruột.
Sau một hồi do dự, rằng có nên bỏ cuộc ra về và chấp nhận sự cười cợt của người bạn cùng bàn vào ngày thứ hai, tôi quyết định rời đi.
Trên đường ra về, tôi đi qua chiếc bảng thông báo dán đầy những hoạt động sự kiện của trường.
"Sao vẫn thấy là đang bỏ lỡ điều gì nhỉ, nói tao biết đi Thạch."
Tôi nói chuyện với hàm răng trắng tinh của Thạch trên tấm poster, như thể thực sự mong đợi chúng sẽ mở ra và cho tôi những dự đoán chính xác về tương lai như một người bói tarot.
Tôi từng nghe đến một công dụng rất đặc biệt của màu trắng, đó là dùng trong việc tra tấn.
Đất nước Iran đã từng tạo ra căn phòng trắng, một công cụ tra tấn hiệu quả khiến cho những người bị nhốt trong đó mất đi không chỉ nhận thức về thế giới xung quanh, mà còn cả về chính bản thân mình.
Tôi nghĩ mình cũng sẽ dần dần mất đi nhận thức nếu tiếp tục nhìn quá lâu vào nhân vật trên tấm poster, nên đã cố nhìn ra bất kỳ một chỗ nào khác.
Thế là tôi đã chuyển đối tượng nhìn chằm chằm sang dòng chữ "Cuộc thi của câu lạc bộ kịch trường Gxxxxx" suốt 5 phút tiếp theo.
Thứ gì đó bỗng được kích hoạt trong não của tôi, khiến tôi vội quay trở lại tòa nhà chính.
Sau khi chạy và mò qua từng cánh cửa ở khắp các tầng, tôi dừng lại ở căn phòng 503, tức trên tầng cao nhất.
Trên cánh cửa dán một tấm poster quảng bá cho câu lạc bộ trò chơi điện tử của trường.
Trện đó vẫn là nụ cười của ST Sơn Thạch, nhưng không có răng, trên tay còn cầm chiếc Wii remote.
Vừa thở hồng hộc, vừa tra chìa khóa vào, tôi thở phào khi nghe tiếng "cạch" của khóa cửa khi xoay chiếc chìa.
Hít một ngụm đầy không khí, tôi mở cửa tiến vào.
Căn phòng này, dường như là nhà kho hoặc được dùng để chứa những bàn ghế và giá sách đã bị hỏng hóc trong trường.
Căn phòng gần như trống rỗng trừ vài chiếc ghế cập kênh nằm rải rác khắp phòng hay tựa vào những chiếc giá sách thư viện bị mất đi một vài tầng.
Và ngay chính giữa chiếc cửa sổ khổng lồ cuối phòng là một chiếc bàn làm việc cùng chiếc ghế da đang xoay lưng về phía tôi.
Tôi hồi hộp tiến lại gần chiếc ghế, rồi lấy hết can đảm xoay nó lại.
Không có ai hết.
Nhưng trên ghế có để lại một mảnh giấy được gấp gọn.
"Lúc tớ rời đi là 6:05, bạn muộn ít nhất là 5 phút nhé
🙂)" Trên đó viết "Nên thôi, tớ đi trước.
Nhưng vì bạn đã tìm tới được tận đây, tớ thấy rằng bạn vẫn xứng đáng được nhận thưởng, mong là lần sau bạn sẽ đúng giờ hơn Thuận nhé."
Không có chữ ký hay xưng danh, nhưng chắc hẳn ai cũng đoán được chủ nhân của lá thư này.
Nằm bên cạnh đó là một thứ trông như mảnh báo bị xé, cũng được vo viên lại.
Tôi biết chính xác mình phải làm gì tiếp theo, và lôi mẩu giấy màu hồng hồi sáng ra.
Quả thực, nó vừa khớp với chỗ bị xé của mảnh báo, cùng nhau, chúng hoàn thành tiêu đề của một bài báo từ năm năm trước.
Chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Vũ Tự: "Sáu giờ trước vụ nổ, họ còn vui vẻ trò chuyện với tôi"
Trả lời báo Txxxxx, ông N.H.M.Thái, chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Vũ Tự, cũng là một khách mời danh dự và là một nhân chứng sống trong ngày xảy ra sự kiện, nói "Tôi...
--------------------------------------------------------------
"Năm quán ăn, ba siêu thị mini, và một cái cửa hàng tiện lợi.
Một" Thạch liệt kê cho tôi thành quả khi hai đứa đứng nói chuyện trên sân thượng của trường "Nếu ông định thuê nhà quanh khu đó để đi học đại học thì nói thiệt là nên xem xét lại, tui thấy hơi... nghèo nàn á."
"Mày mà cũng có tư cách để nói ra câu đó hả?"
Tôi nhăn mặt "Tạo tự biết lo cho cuộc sống đại học của mình, mày khỏi lo."
Thằng Thạch phá lên cười, rồi lại quay ra chấm mút thưởng thức cái kẹo mút trên tay.
Tôi không thường thấy nó mua loại này, không biết có động lực nào đã khiến cho nó tò mò mà muốn thưởng thức.
"Mày... không tò mò xem tại sao tao lại kêu mày làm mấy việc này à?"
Tôi hỏi
"Ông không tò mò xem tui lấy cây kẹo này đâu ra à?"
Nói rồi, nó ngậm cây kẹo vào miệng "Tui mà có hỏi thì liệu ông có nói không?
Hay là á hả, "Không phải việc của mày"?"
Ừ thì, đúng là không còn gì để nói thêm sau lời bình luận đó.
Tôi lặng lẽ lấy một viên socola hạnh nhân ra để ăn sáng.
Loại này còn có nhân dâu tan chảy ra bên trong, mang một hương thơm dịu ngọt và béo ngậy như người em trai đã đưa nó cho tôi sáng nay.
"À cái đó đó, ông có loại nhân dâu không?"
Thạch chỉ trỏ vào viên socola tôi vừa mới bóc ra.
"Đây là loại nhân dâu."
Tôi nói, rồi cho viên kẹo vào miệng.
"Ông còn không, đưa tui một viên.
Cường nói là thích vị dâu."
Nghe đến cái tên đó, bàn tay định đưa kẹo của tôi bỗng khựng lại.
"Mày bảo cái gì?"
"Tui kêu là, Cường nói là thích vị dâu, nên là đưa tui một viên tui trả cho ổng."
"Sao mày lại lấy kẹo của tao để trả cho nó?"
Thạch đảo mắt, rồi tặc lười.
"Nè nha, tui mệt hai ông quá.
Từ bao giờ tui thành người truyền tin kiêm luôn nhân viên giao hàng cho hai ông vậy?"
Nói rồi, nó lôi từ trong cặp ra một cuốn sách, rồi đưa nó cho tôi.
Là một bản tiếng Anh cuốn "Bá tước Monte Cristo" của Alexandre Dumas.
Nhìn qua thì dường như nó cũng đã được xuất bản lâu lắm rồi.
"Đó, Cường kêu tôi đưa nó cho ông, còn ông thì phải trả công cho hắn bằng thứ gì đó."
Thạch chống hai tay bên hông "Tui chả hiểu thứ gì là thứ gì, nên cứ theo châm ngôn bản thân là đồ ăn cho nhanh.
Giờ đưa tui cái kẹo đi."
Dẫu còn hơi ngờ vực, nhưng khi nhận ra bên trong cuốn sách có kẹp không chỉ một, mà là rất nhiều thứ gì đó, tôi đã định không đưa viên kẹo mà là cái một gói cho Thạch.
Rốt cuộc, tôi cũng chỉ đưa một viên.
Tôi đâu có thích nó đến vậy.
"Lần sau gặp thằng Cường thì nói là tao cảm ơn."
Tôi nói
"Khỏi.
Viên kẹo này là quá đủ rồi."
Nó cười, tay mân mê viên socola trong tay.
Tôi có linh cảm viên kẹo này trong khoảng 30 giây nữa sẽ nằm trong bụng của Thạch, còn Cường thì sẽ nhận được một ly trà chanh năm ngàn dưới danh nghĩa tôi trả.
Bước ra cầu thang, tôi thấy thấp thoáng hình bóng ai đó đi qua, dường như đã chờ sẵn ở đó, nhưng vì mải chú tâm vào điện thoại nên không kịp để ý.
Sau hơn một tuần, tôi gửi cho thằng đáng ghét nhất trường một dòng tin nhắn.
16:43, 5 THG 10
Ghi thêm tên tao vào danh sách đi
Tao tham gia
Xuống được một tầng rồi, tôi vẫn nghe loáng thoáng tiếng ai đó nói
"Ông là Thạch đúng không?"
--------------------------------------------------------------------
Chap này làm tui mất cực nhiều thời gian vì có rất nhiều phân đoạn miêu tả, cũng chính là sở đoản của tui thời đi học
🙂))))) Nma mong mn sẽ ủng hộ ạ
Vâng, chính tui đã cố tình chọn Wii remote cho anh Thạch cầm trên poster đó.