Mới một khắc trước, những người này còn đang truyền tai nhau, nhắc nhở mọi người dạo gần đây phải lưu ý xem xung quanh có xuất hiện gương mặt lạ lẫm nào không, đặc biệt là những kẻ có tướng mạo tương tự như người trong bức họa kia.
Một khi phát hiện, phải lập tức báo cho Lý thúc, sau đó tìm cách bẩm báo lên Vân Hoán Tông.
Mà Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều, chính là những "gương mặt lạ lẫm" trong miệng bọn họ.
Tướng mạo của Nghiêm Cận Sưởng hoàn toàn không giống với người trong họa, trên y phục hắn mặc lại có tông văn của Vân Hoán Tông, vừa xuất hiện đã nói ra chuyện nhiệm vụ, cho nên mặc dù bọn họ vẫn còn vương vấn chuyện bức họa, nhưng cũng không nảy sinh quá nhiều hoài nghi đối với Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều.
Tất cả những gì họ làm đều là vì muốn trảm sát con Yểm quái kia, còn việc muốn tìm người trong họa cũng là để nhận được thêm nhiều tiên thạch hơn.
Lúc này, Nghiêm Cận Sưởng đã tuyên bố tiếp nhận nhiệm vụ này, bọn họ đâu còn tâm trí đâu mà quản chuyện khác, chỉ lo kể lể sự độc ác của con quỷ quái nọ.
Nghiêm Cận Sưởng: "Chuyện đại khái ta đã thấu triệt, đêm nay các ngươi hãy đóng chặt cửa nẻo, cố gắng đừng chìm vào giấc ngủ."
Lý thúc than dài một tiếng: "Con Yểm quái kia âm hiểm độc ác, cho dù chúng ta không muốn ngủ, nó cũng sẽ tìm mọi cách khiến chúng ta hôn trầm mà ngủ thiếp đi, sơ sẩy một chút là trúng chiêu của nó ngay, phòng không nổi.
Hễ ngủ là sẽ vào mộng, chúng ta căn bản không khống chế được nha."
"Chúng ta từng thử đêm tối không ngủ, mở trừng mắt nỗ lực giới bị, thế nhưng lại vào mộng lúc nào không hay, chỉ là ở trong mộng mà giới bị thôi."
"Đúng vậy, có đôi khi chúng ta thậm chí còn không biết mình đã vào trong mộng, con Yểm quái kia thập phần lợi hại, có thể khiến chúng ta hoàn toàn không phân biệt được mộng cảnh và hiện thực."
Ánh mắt Nghiêm Cận Sưởng đảo qua gương mặt bọn họ: "Các ngươi hiện tại có hai lựa chọn, hoặc là mặc kệ tất cả, cứ thế ngủ thiếp đi, chờ đợi ngày mai tới, hoặc là tự mình nhấc vũ khí lên, thân hành công kích con Yểm quái đã quấy nhiễu các ngươi suốt mấy tháng qua."
Lời này giống như một tảng đá ném xuống mặt nước, dấy lên vô số sóng hoa.
"Nhấc... nhấc vũ khí, thân hành công kích?"
"Bản thân chúng ta cũng có thể công kích con quỷ quái đó sao?"
"Không được đâu, con quỷ quái đó lợi hại lắm, chúng ta căn bản không phải đối thủ của nó!"
An Thiều: "Các ngươi cứ nói là có nguyện ý hay không thôi, chẳng phải đã có lựa chọn rồi sao?
Là an tâm ngủ, hay là thân hành động thủ, các ngươi tự mình định đoạt."
"Nguyện ý!
Ta nguyện ý!"
Một nam tử vóc dáng cao lớn giơ tay lên, phi tốc lay động, cứ như sợ Nghiêm Cận Sưởng không nhìn thấy hắn vậy, "Nếu tiên quân có cách, ta nguyện ý thử một lần!"
Hắn căm hận nói: "Con Yểm quái kia quấy nhiễu thanh mộng, hại nữ nhi ta đêm đêm không thể an giấc, mắt thấy ngày một tiều tụy, nếu có cơ hội thân hành động thủ, ta nhất định phải hảo hảo giáo huấn nó!"
Lời này ngược lại gợi lên sự cộng minh của những người khác.
"Ta cũng nguyện ý!
Ta thật sự không nỡ nhìn thê nhi lão tiểu tiếp tục chịu khổ!"
"Còn có ta nữa!"
"Tiên quân, chúng ta cũng có thể thân hành giáo huấn nó sao?
Sức lực của chúng ta cũng không thua kém ai đâu."
Mấy phụ nhân cũng chen lấn đi lên, "Con quỷ quái kia thật sự khả ố!
Nếu không phải chúng ta không có linh lực hộ thân, sao lại bị nó chà đạp như vậy!"
Nghiêm Cận Sưởng làm một thủ thế, ra hiệu cho bọn họ yên lặng.
Âm thanh vây quanh tứ phía tức khắc biến mất, ai nấy đều sợ bỏ lỡ lời quan trọng.
Nghiêm Cận Sưởng: "Từ bây giờ trở đi, các ngươi nhất định phải ghi nhớ một vật nhỏ trong phòng ngủ, tốt nhất là lật sách nhớ chữ, sau đó cứ cách một đoạn thời gian lại đi lật sách, mỗi lần lật một trang thì gấp một góc, và ghi nhớ ngươi đã gấp được bao nhiêu góc.
Khi ngươi phát hiện ngươi bắt đầu nhìn không rõ chữ trên sách, đếm không xuể những góc sách đã gấp, ấy là đã vào mộng."
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, có người nhịn không được nói: "Tiên quân, dù chúng ta biết mình đã vào mộng thì có thể làm được gì?"
Nghiêm Cận Sưởng: "Theo như lời các ngươi nói, con Yểm quái kia không phải dẫn các ngươi vào mộng của nó, mà là tiến vào trong mộng của chính các ngươi, đồng thời đem từng giấc mộng của các ngươi xâu chuỗi lại một chỗ.
Nó xuyên thoa trong mộng của các ngươi, dẫn dụ sự sợ hãi của các ngươi, và lấy sự sợ hãi đó làm thức ăn."
"Các ngươi càng sợ hãi nó, nó càng hấp thu được nhiều sự sợ hãi, càng trở nên cường đại."
"Nhưng các ngươi phải nhớ kỹ, đó là mộng cảnh của chính các ngươi, hết thảy trong mộng kỳ thực đều do các ngươi tự mình sáng tạo ra, các ngươi có thể chưởng khống giấc mộng của chính mình."
Có người lộ vẻ suy tư, có người nghe mà như lạc vào sương mù.
Nghiêm Cận Sưởng ngẩng đầu nhìn trời một cái, "Thời gian không còn sớm, các ngươi cứ làm theo lời ta vừa nói, tới đêm tối, các ngươi sẽ minh bạch lời ta nói."
Màn đêm nhanh chóng buông xuống, đây là đêm đầu tiên Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều trải qua tại Tiên Loan Giới.
Nơi này nằm ở biên cảnh của Tiên Loan Giới, so với sự u tối nơi này, mảnh bầu trời ở nơi rất xa kia lại có vẻ đặc biệt minh lượng diệu nhãn (tươi sáng và rực rỡ).
Nơi đó chính là Phù Vân Tiên Vực của Tiên Loan Giới.
Phù Vân Tiên Vực nằm ở phía trên Nê Chiểu Chi Địa, xung quanh nó có rất nhiều huyền đảo, rất nhiều huyền đảo đều có tông môn chiếm cứ, cũng có một số huyền đảo đặc thù, mấy trăm năm mới hiện ra một lần.
Phù Vân Tiên Vực từ ngoài vào trong, chia thành Ngoại Đạo Tiên Vực, Nguyên Thù Tiên Vực, Càn Vũ Tiên Vực, và Thần Khu Thiên Vực (thần ở đây là chốn thâm nghiêm nơi vua ở, không phải thần thánh).
Thần Khu Thiên Vực lại được xưng là Trung Tâm Thiên Vực, là nơi tích tụ của những cường giả bậc nhất Tiên Loan Giới.
Bởi vì tiên khí nơi đó sung túc nhất, linh thực đông đảo.
Tiên khí trong toàn bộ Phù Vân Tiên Vực chính là từ Trung Tâm Thiên Vực đến Ngoại Đạo Tiên Vực mà dần dần giảm bớt.
Tu sĩ nếu muốn nghỉ ngơi ở nơi có tiên khí sung túc hơn, chỉ có thể không ngừng đề thăng thực lực của bản thân mới có cơ hội tiến gần về phía Trung Tâm Thiên Vực.
Mà nếu thực lực thối lui, lại không có người che chở, bọn họ sẽ bị trục xuất ra ngoài, mà vị trí tầng đáy nhất chính là mảnh biên cảnh chi địa nằm quanh bùn lầy này.
Tiên khí ở biên cảnh chi địa loãng thưa, gần như không có tiên giả nào lưu lại nơi này, cho nên tới đêm tối, nơi này nhiều nhất cũng chỉ thắp lên chút nến hỏa, độ sáng xa không bằng những tiên đăng được duy trì bằng tiên lực kia.
Hắc ám, cũng là nơi các Yểm ma yêu thích nhất.
Điều này khiến chúng có thể ẩn thân tốt hơn, chờ thời cơ mà động.
Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều đứng bên cửa sổ, ngẩng đầu nhìn về phía vầng hào quang rực rỡ nhất ở đằng xa.
An Thiều trước tiên ngửi thấy một luồng khí tức dị dạng, theo bản năng dùng linh lực phong bế khứu giác.
Nghiêm Cận Sưởng dự định tiến vào trong mộng, để đảm bảo thân thể trong hiện thực không bị thương tổn, An Thiều nỗ lực duy trì sự tỉnh táo.
Thế nhưng, luồng khí tức này thật sự cổ quái, cho dù An Thiều đã không còn hô hấp, vẫn cảm thấy đầu váng mắt hoa, thân thể mềm nhũn, rất nhanh đã hôn trầm ngủ thiếp đi.
Nghiêm Cận Sưởng đành phải vạch khai lòng bàn tay, khởi động phòng ngự kết giới đã thiết lập trước đó, đồng thời thả Lân Phong Kiếm ra.
Trước khi tiên lực mà Nghiêm Cận Sưởng trữ trong Lân Phong Kiếm tiêu tán, Lân Phong có thể ra ngoài hoạt động.
Sau khi phi tốc hoàn thành tất cả những việc này, Nghiêm Cận Sưởng mới ngồi ở trung tâm phòng ngự kết giới, để mặc bản thân ngủ thiếp đi.
————
Trong mộng cảnh của Nghiêm Cận Sưởng, vẫn là mảnh bầu trời âm trầm quen thuộc kia, cùng với sự hoang vu bát ngát vô tận dưới vòm trời.
Chỉ khi Nghiêm Cận Sưởng sử dụng Trúc Cảnh Mộng Châu, mới xuất hiện cảnh sắc khác biệt.
Trước kia khi Nghiêm Cận Sưởng luyện tập sử dụng Trúc Cảnh Mộng Châu, đều sẽ khiến bản thân trúc khởi thêm nhiều kiến trúc trong sự hoang vu này, phù hóa ra nhiều quang cảnh hơn, nhưng lần này, Nghiêm Cận Sưởng lại không định làm như vậy.
Nghiêm Cận Sưởng thuần thục mang An Thiều — người vẫn chưa từ trong mộng của chính mình "tỉnh" lại — vào trong mộng cảnh này của mình, sau đó liền dùng mộng ti ngưng hóa thành một cây bút, dựa theo ký ức của mình, phi tốc vẽ lên.
Bỉ ngạn hoa sắc đỏ rực, giống như cây bút đã hút no máu, giữa một mảnh đen kịt, vẽ ra một vệt đỏ không thể xóa nhòa.
Nghiêm Cận Sưởng tùy ý điểm tô, phất tay vung lên phía trên.
Từng đợt thanh hỏa miêu, tích ít thành nhiều, dần dần điểm sáng bóng tối không thấy biên cương này, nhưng hào quang của chúng ảm đạm, chỉ có thể chiếu sáng một khoảng nhỏ quanh mình.
Nghiêm Cận Sưởng lại phất tay một cái, một con trường hà hiện ra.
Bốn phía bờ sông đều là một mảnh xanh thẳm u u, nước sông màu vàng nâu chậm rãi lưu động, trên mặt nước phù thi phiêu cốt, tỏa ra từng trận ác xú.
Những căn nhà màu u lam tọa lạc có hàng lối, trên mái hiên treo từng ngọn thanh đăng...
Đây đều là cảnh sắc Nghiêm Cận Sưởng từng nhìn thấy trong Âm Minh.
Ngay khi Nghiêm Cận Sưởng vẽ tới con quỷ thứ mười đang chờ đợi bên bờ Vong Xuyên Hà, phía trên mộng cảnh đột nhiên truyền đến một đạo dị hưởng.
Nghiêm Cận Sưởng ngẩng đầu nhìn lên phía trên, liền thấy trên bầu trời xám xịt kia gợn lên từng vòng gợn sóng như nước, mà ở giữa những vòng sóng ấy, một thân ảnh màu đen chậm rãi hiện ra.
"Hì hì hì..."
Gương mặt kia còn chưa hoàn toàn hiển hiện, âm thanh đã vang vọng khắp nơi, "Kẻ lừa đảo từ đâu tới, to gan mạo danh tu sĩ Vân Hoán Tông, thật là không lượng sức mình, xem ta không hảo hảo giày vò ngươi một phen trong mộng, cho ngươi biết cái giá của việc nói dối..."
Gương mặt hắn hiện ra, đôi mắt vốn nhắm lại khi xuyên thoa mộng cảnh cũng mở ra vào lúc này, nhìn rõ hết thảy trước mắt.
Hồng hoa, thanh hỏa, thi cốt.
Tiểu kiều, lưu thủy, lam ốc.
Trường lưu vô tận, bên bờ quỷ khóc nỉ non.
Yểm quái: "..."
Hắn dụi dụi mắt, cảm thấy mình đang nằm mộng.
Nếu không, sao hắn lại thấy được cảnh sắc Âm Minh từng được mô tả trong sách chứ?
Hắn rõ ràng chỉ đang xuyên thoa trong mộng cảnh thôi mà!
Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều cùng lúc ngẩng đầu.
Thế là, trong tầm mắt của con Yểm quái kia, hai kẻ lần lượt mặc một thân bạch y và một thân hắc y đang ngẩng đầu nhìn hắn.
Một gương mặt trắng bệch, một gương mặt đen sì.
Yểm quái: "..."
Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều cùng lúc há miệng, phân biệt nhả ra một dải giấy dài mà Nghiêm Cận Sưởng vừa bôi thuốc nhuộm màu đỏ và cuộn lại.
Vẫn còn một ít thuốc nhuộm nhỏ giọt xuống.
"A! ——" Yểm quái kinh khiếu một tiếng, xoay người bỏ chạy, vì quá mức cấp bách, không đợi thông đạo liên thông giữa các mộng cảnh mở ra đã đâm sầm vào, phát ra một tiếng "Bành!" thật lớn!
Tiếng va chạm đó còn lớn hơn cả tiếng cười của hắn vừa rồi.
Hắn phi tốc quẫy đạp đôi chân, đầu cũng không ngoảnh lại mà chui tọt vào trong thông đạo kia.
An Thiều: "...
Lá gan của hắn có phải hơi nhỏ quá không."
Nghiêm Cận Sưởng: "Một kẻ chỉ dám ở biên giới Tiên Loan Giới, ra tay với những người phàm tục không có tu vi, thậm chí ngay cả tiểu hài lão nhân — những kẻ thế nhược — cũng không tha, ngươi nghĩ lá gan của hắn có thể lớn bao nhiêu?"
Cũng chỉ dám bắt nạt kẻ yếu hơn mình thôi.
An Thiều: "Vậy chúng ta có cần..." truy không.
Chữ cuối cùng còn chưa nói ra, một nơi khác trên bầu trời lại gợn lên từng tầng sóng, đồng thời còn có một giọng nói rõ ràng là rất hoảng loạn truyền đến: "Khả ố, vừa rồi là có chuyện gì, hay là tới giấc mộng của tên này trước...
A!
Quỷ kìa! ——"
Sau khi nhìn rõ hết thảy trước mặt, con Yểm quái kia vội vàng thối lui trở lại!
Nghiêm Cận Sưởng thấp giọng nói: "Thuận tiện nhắc tới, ta đã dung hợp mộng cảnh của ta và ngươi rồi, hắn đây chắc là muốn trốn sang mộng của ngươi."
—
[Chi3Yamaha] Vãi cả diễn Hắc Bạch Vô Thường =)))